Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015

Hé lộ về cuộc phỏng vấn Cựu hoàng Bảo Đại trước khi ông qua đời



Trước khi Bảo Đại qua đời (1997), nhà sử học trẻ Fédéric Mitterand – cháu của Tổng thống Mitterand đã có cuộc phỏng vấn trực tiếp cựu hoàng tại nhà riêng (tầng trệt cao ốc 29 Presnel, quận 16 – Paris).
Trong cuộc phỏng vấn này, lần đầu tiên cựu hoàng nói về những kỷ niệm và thổ lộ ước vọng của ông về đất nước Việt Nam, trong đó có việc ông thành lập chính phủ Trần Trọng Kim thân Nhật và trong trường hợp nào ông đã thoái vị làm cố vấn cho chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Cuộc phỏng vấn này đã được phát trên truyền hình Pháp nhiều lần, hoàng nữ Phương Thảo (con của bà Bùi Mộng Điệp và cựu hoàng Bảo Đại) đã thu được và cung cấp cho tôi, kỹ sư Bùi Hữu Lân (cựu sinh viên Đại học Bách khoa Pháp) và ông Nguyễn Đắc Xuân chuyển qua Việt ngữ. Xin trích một số đoạn để bạn đọc tham khảo về những sự kiện cách nay 70 năm.
*     *
Về nền độc lập của Việt Nam
Frédéric Mitterand: Đây là một thời kỳ (1944-1946) lạ lùng: có một chủ quyền của nước Pháp Vichy, có đông đảo người Nhật, có vua Bảo Đại im lặng đứng nhìn tình thế, bên cạnh nhân dân Việt Nam. Nước Pháp được giải phóng, thay đổi chế độ chính trị, với tướng De Gaulle lên cầm quyền. Lúc ấy ở Việt Nam tình hình ra thế nào?
Bảo Đại: Người Việt chúng tôi mù tịt. Chúng tôi hoàn toàn không biết việc gì đã xảy ra. Chúng tôi có biết nước Pháp được giải phóng, chấm hết.
- Và người Nhật? Lúc ấy một thời gian sau họ làm đảo chánh?
- Người Nhật làm đảo chánh vì người Pháp cho rằng, sau khi quân Nhật đã thua nhiều trận ở mặt trận Thái Bình Dương, nước Nhật đã đến thời tận số. Cho nên người Pháp mới bắt đầu tổ chức một loạt kháng chiến. Người Nhật, thấy đã hết thời, không muốn như vậy và đó cũng là một vấn đề thể diện. Họ đã làm đảo chánh và gạt bỏ chủ quyền của Pháp.
- Lúc ấy, ngài bất đắc dĩ cũng bị lôi cuốn phần nào trong cuộc ẩu đả đó?
- Đó là một câu chuyện khá đầy kịch tính. Hôm người Nhật làm đảo chánh tôi không có mặt trong cung. Tôi đi săn. Đến khi trở về cung các cửa cung đều mở. Có tiếng súng nổ. Một sĩ quan Nhật đến trình diện với tôi, xin tôi chịu khó chờ một chút: “Chúng tôi đang giải quyết vài vấn đề”, và sau đó ông sĩ quan này dẫn tôi vào cung. Một thời gian sau, tôi vào trong cung, cũng ông sĩ quan ấy nói với tôi: “Ngày mai, có một nhân vật quan trọng, một đại sứ, đến trình diện với ngài”. Ngày hôm sau tôi tiếp đại sứ Yokoyama. Đại sứ trình uỷ nhiệm thư và nói với tôi rằng: “Thiên Hoàng cho tôi đến bên cạnh Ngài”. Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với người Nhật.
- Trước đó ngài đã có suy nghĩ về hoàng đế Nhật Bản?
- Chúng tôi biết hoàng đế Nhật, nhất là Minh Trị Thiên Hoàng, đã mở cửa nước Nhật cho thế giới hiện đại.
- Và ngài có quan tâm đến kinh nghiệm này?
- Có, tôi có theo dõi khá sát lịch sử nước Nhật.
- Người Nhật tỏ ra rất kính trọng ngài, và ngay sau đó, đề nghị ngài tuyên bố nước Việt Nam độc lập. Một tình trạng gay cấn vì thực sự không còn chủ quyền của Pháp lúc đó nữa. Chính tướng De Gaulle cũng đã nó: “Tôi thấy Đông Dương đã rời xa như một con tàu lớn”. Khoonhg có vấn đề duy trì chính quyền Vichy, còn người Nhật thì yêu cầu ngài tuyên bố độc lập. Và ngài lưỡng lự?
- Trước hết, tôi nghi ngờ vì không biết nền độc lập này có giá trị đến mức nào.
- Đó là một cái bẫy?
- Không phải là cái bẫy nhưng hai chữ ấy vô cùng kỳ diệu, đó là hai chữ thiêng liêng, hai chữ Độc Lập. Đối với thần dân tôi, tôi không thể từ chối Độc Lập, nếu tôi từ chối, thần dân tôi sẽ trách tôi. Đó là cơ hội ngàn năm một thuở để chứng tỏ rằng chúng tôi độc lập, dù cái độc lập ấy có hình thức thế nào. Điều kỳ lạ là khi tôi ký tuyên ngôn độc lập, tôi hỏi Đại sứ Nhật: “Có vấn đề trao đổi gì không?”. Ông trả lời: “Không, chúng tôi không đòi hỏi ngài bất cứ một điều gì; chúng tôi giải phóng quý quốc; có thế thôi”.
- Nhưng dầu sao, ngài không ngại trở nên một con bài trong tay người Nhật, và ngài không ngại làm cho người Pháp nghĩ rằng ngài đã bỏ rơi họ?
- Không, hoàn toàn không. Tôi không muốn tôi là con bài trong tay người Nhật. Một hôm ông tướng chỉ huy quân đội viễn chinh Nhật ở Đông Dương xin tôi tham gia vào chiến cuộc để giúp nước Nhật, vì lúc đó Nhật đang ở trong một giai đoạn khó khăn, tôi trả lời: “Nay chúng tôi độc lập, không thể sai khiến chúng tôi điều gì nếu chúng tôi đã độc lập. Chúng tôi tự do làm điều gì chúng tôi muốn, các Ngài không có quyền can thiệp vào nội bộ chúng tôi”. Và người Nhật đã hiểu.
- Có cái ngại kia, ngại làm cho người Pháp nghĩ rằng ngài đã bỏ rơi họ?
- Không những tôi đã nghĩ đến việc này, mà nhiều người Pháp đã cho rằng tôi đã phản bội họ. Khi tôi trở qua Pháp năm 1948, có một chiến dịch báo chí chống tôi, nói rằng: “Đó là một con người phản bội, ông ấy đã bỏ rơi chúng ta, ông ấy đi với bọn Nhật”. Tôi phải đưa Hiệp ước Bảo hộ ra. Nó đây, theo điều 11 hay 13, nước Pháp có trách nhiệm giữ an ninh cho nhà vua, chống lại kẻ địch bên ngoài cũng như nội loạn bên trong. Ai đã phá bỏ hiệp ước này? Không phải tôi. Ngày 9-3-1945, chủ quyền Pháp đã không còn nữa.
- Người Nhật có ngược đãi người Pháp không?
- Không, quân đội của Thiên Hoàng không làm cái việc tàn ác. Thủ phạm là đội Kempetai, là một loại Lê Dương của Nhật. Đội Kempetai này đã làm các việc tàn ác đối với người Pháp.
- Bỗng nhiên ta lâm vào cái thế phức tạp. Vì ngài có nhiều quyến luyến với người Pháp. Ngài không thể bình thản mãi?
Đó là tình cảm cá nhân, nhưng tôi phải nghĩ trước hết đến quốc gia dân tộc. Người Nhật đã đem độc lập đến cho chúng tôi, tôi phải cụ thể hoá nền độc lập đó. Cho nên tôi đã lập một chính phủ. Các quan đại thần lúc ấy đã xin rút lui để chúng tôi có một chính phủ tân tiến.
- Lúc đầu tiên ngài thực hiện quyền lực của một ông vua lập hiến, của một ông vua thời hiện đại. Vậy chính phủ ấy có những ai.
- Đó là những trí thức trẻ, nhiều người ở Pháp, những kỹ sư trường bách khoa, những tiến sĩ luật, những bác sĩ y khoa, họ thông hiểu cả Đông và Tây. Về chức Thủ tướng, tôi đã chọn một học giả thông hiểu cả Đông và Tây.
- Trước tình hình mới ấy, tâm trạng của dân chúng thế nào?
- Có thể nói rằng dân chúng cảm thấy nhẹ nhõm.
- Nước Nhật sụp đổ. Bom nguyên tử nổ. Đế quốc Nhật Bản không còn. Vào khoảng đó, những người Cộng sản gây nên một áp lực ngày càng lớn?
- Thật ra, lúc đầu không phải là những người Cộng sản, mà là những người quốc gia. Đồng bào tôi, nhất là giới trí thức, nghĩ rằng cần có một cuộc cách mạng. Đối với họ, nếu không có cách mạng thì không có tiến hoá. Tôi sợ họ làm một cuộc cách mạng. Nếu ông nhớ lại cái hiệp ước Yalta và Postdam, mặc dầu Nhật thua trận, nhưng Nhật có trách nhiệm phải giữ trật tự, tức là quân đội Nhật không bị giải giáp. Tôi sợ quân Nhật bắn vào dân. Tôi mới nói rằng: “Thần dân đã muốn một cuộc cách mạng, thì chính tôi đã làm một cuộc cách mạng đó rồi. Tôi sẽ ra đi như thế”.
- Và ngài thoái vị. Việc này đối với chúng tôi, quả là hơi khó hiểu?
- Không, có thể khó hiểu đối với ông, nhưng không khó hiểu đối với người dân Việt Nam. Người dân Việt Nam đã hiểu. Chỉ có điều người dân Việt Nam không thấy một việc, đó chính là những người trong chính phủ mới là những người Cộng sản. Nhưng họ có biết một việc, là trong chính phủ ấy, nghĩa là người đứng ra lập chính phủ ấy, tức ông Hồ Chí Minh đã được người Mỹ vũ trang. Dân Việt Nam nghĩ rằng đã có người Mỹ đứng sau lưng họ, họ sẽ có nhiều thế lực hơn để giành độc lập từ tay người Pháp. Đến giờ, người Mỹ tự xem là những người chống Cộng.
-Tâm trạng của ngài lúc ấy thế nào?
- Tôi hoàn toàn không bị bối rối với những vấn đề ấy. Tôi cảm thấy sự trỗi dậy ấy, trước hết là các người quốc gia muốn có thể cụ thể hoá nền độc lập, họ không muốn tôi ở vị trí lãnh đạo vì tôi không có đủ phương tiện để tranh thủ độc lập từ người Pháp; nhưng vì có một chính phủ được người Mỹ ủng hộ, nên dân Việt Nam cho rằng chính phủ ấy có nhiều phương tiện hơn tôi để tranh thủ từ người Pháp một nền độc lập thực sự.
*     *
Về Chủ tịch Hồ Chí Minh
- Và ngài đã thoái vị. Từ đây bắt đầu một giai đoạn thật ly kỳ trong cuộc đời ngài. Đó là giai đoạn quan hệ với Cụ Hồ Chí Minh và người cấp dưới của ông ấy. Ngài đã tiếp xúc với Cụ Hồ Chí Minh hay ai tiếp xúc?
- Trước tiên các bộ trưởng của Cụ Hồ tiếp xúc với tôi, để tiếp nhận sự chuyển giao quyền lực.
- Luôn luôn đi theo nguyên tắc một sự kế tục hợp pháp. Nền Cộng hoà là cô gái do nhà vua sinh ra?
- Có thể là như vậy.
- Và ngài đã chuyển giao quyền lực?
- Chính tôi đã khai sinh ra cái nền Cộng hoà đó. Lúc đó đại diện Cụ Hồ Chí Minh nói với tôi: “Mời ngài đi Hà Nội, Cụ Hồ có thể quen biết ngài”. Rồi tôi đi Hà Nội.
- Ngài trở thành Vĩnh Thuỵ?
- Vâng, tôi trở thành một công dân thường.
- Ngài không quá hối tiếc nền quân chủ đã chấm dứt, nền quân chủ ấy dầu sao cũng là một thể chế đã được tổ tiên ngài lập nên?
- Có chứ, dĩ nhiên tôi còn cảm thấy nhiều hơn. Và hối tiếc nữa, nhưng nó là một trang sử đã được lật qua. Đó là định luật của nước tôi.
- Và ngài đã muốn để mình lật trang sử đó?
- Tôi muốn để chính tôi lật, thay vì để cho một vũng máu lật trang sử.
Và ngài đã đi Hà Nội để gặp cụ Hồ Chí Minh. Điều kỳ lạ là cụ Hồ Chí Minh đối xử với ngài với một sự cung kính đặc biệt?
- Vâng, xin đừng quên rằng cụ Hồ xuất thân từ một gia đình quan lại. Và cụ đã đối xử với tôi như tôi còn làm vua. Cụ cấm những người xung quanh cụ gọi tôi bằng đồng chí, bằng những tên gọi của giai cấp vô sản, và luôn luôn gọi tôi là Hoàng thượng.
Cụ Hồ Chí Minh mời ngài làm cố vấn tối cao của Chính phủ?
- Vâng, lúc đó không một lý do gì để mà từ chối bởi vì mọi người Việt Nam đều theo Cụ. Điều chúng tôi muốn, là nước nhà phải được độc lập. Tôi muốn làm dân một nước độc lập hơn làm vua một nước nô lệ. Mọi người Việt Nam đều muốn ủng hộ chính phủ ấy để tranh thủ một nền độc lập thật sự.
Ngài đã ở gần cụ Hồ Chí Minh, cụ ấy đã cho ngài cảm tưởng thế nào của cụ ấy? Nay đã qua một thời gian dài, cảm tưởng ấy có thay đổi nhiều không?
- Không, không thay đổi. Ông hãy nhớ đại hội Tours, cụ Hồ ở Pháp lúc ấy. Rồi cụ đi Moscou để lập đảng Cộng sản Việt Nam.
Đối với ngài, cụ Hồ cũng là một nhà ái quốc?
- Đối với tôi, còn hơn thế nữa, đó là một người có tinh thần quốc gia. Cụ là một người yêu nước.
Trong cuốn sách của ngài, không thấy có một lời buộc tội khắt khe nào đối với cụ Hồ. Ngài quý trọng cụ Hồ? Và cũng thế, quả là rất ngạc nhiên khi thấy cụ Hồ không bao giờ công kích ngài?
- Không, không có lý do gì để tôi công kích Cụ ấy. Ban đầu, tôi còn ủng hộ Cụ ấy nữa. Cố gắng đưa nước nhà thoát khỏi chiến tranh, vì chúng tôi đã khổ vì chiến tranh.
- Một sự kiện lạ lùng. Có lúc cụ Hồ đã nghỉ đến việc trao lại quyền hành cho ngài?
Nhưng việc này chính tự tay cụ Hồ. Một hôm cụ Hồ đến gặp tôi. Trước đó, cụ đã gọi điện thoại, Cụ nói sẽ đến gặp tôi. Tôi tưởng Cụ ấy ốm. Cụ nói với tôi: “Không có, tôi muốn ngài nắm lại chính quyền”. Tôi hỏi : “Tại sao?”. Cụ nói : “Tôi bị để ý quá, tôi quá đỏ, tôi cảm thấy không được Đồng minh tín nhiệm”. Tôi tưởng Cụ đùa. Cụ nói : ‘Không có, ngài hãy trình diện một chính phủ vào cuối ngày hôm nay”. Trong ngày tôi đã có nhiều cuộc tiếp xúc, cho đến chiều thì cụ Hồ gọi lại cho tôi. Cụ nói : “sau khi đã suy nghỉ kỷ lại, xin ngài bỏ qua cho tôi chuyện vừa qua. Trước cái khó khăn của hoàn cảnh này, tôi không có quyền đào nhiệm”. Tôi nói : “Vậy thì xin Cụ hãy tiếp tục”.
Quả là quá ngạc nhiên, rất xúc động khi thấy có sự đoàn kết cao như vậy. Tại sao cuộc thương thuyết với nước Pháp bị bế tắc? Phải chăng lỗi hoàn toàn về phía Pháp?
- Hãy bắt đầu với Hiệp ước ngày 6-3. Ký giữa Sainteny và cụ Hồ. Tôi biết rõ hiệp ước ấy vì tôi đã soạn thảo với cụ Hồ. Hiệp ước ký xong thì tôi đi Trung Quốc. Sau đó là Hội nghị Fontainebleau. Khi cụ Hồ sang Pháp. Hội nghị không đạt kết quả gì, vì mỗi bên đều giữ vững lập trường của mình. Không ai muốn thương lượng thật sự, phía Pháp cũng như phía Việt Nam.
Tôi tưởng tượng có những trang “tít” trên các báo. Ngài đã trở nên một ông vua “đỏ”?
- Hoàn toàn không như vậy. Mọi người gọi tôi là công dân Vĩnh Thụy. Chỉ có thế.
Lúc ấy ngài biết gì về chủ nghĩa cộng sản? Ngài đã nắm hết chủ nghĩa cộng sản?
Không, tôi biết rất ít.
Trong khoảng thời gian hai năm ấy, ngài đã ở bên cụ Hồ, và ngài đã giúp cho cụ Hồ nhiều việc quan trọng. Nếu phải lặp lại việc này hôm nay, ngài cũng sẽ lặp lại chăng? Ngày nay ngài đánh giá việc này thế nào?
- Còn tùy. Nếu là vì hạnh phúc của thần dân tôi, tôi cũng sẽ làm.
*     *
Về quan hệ với người Pháp
Chiến tranh thực sự bùng nổ giữa Pháp và Việt Minh, một cuộc chiến ác liệt, gian khổ. Ngài là một người lưu vong. Ngài không còn gì trong tay cả. Tuy vậy, lần hồi, ngài lại được công luận chú ý, nhất là các người Pháp đã biết ngài, và đông đảo người Việt Nam muốn độc lập?
- Để nói cho rõ hơn, sau khi đô đốc d’Argenlieu mãn nhiệm kỳ. Ông Bollaert sang Đông Dương với chỉ thị của Paris là gắng khôi phục hòa bình. Dưới hình thức nào? Kêu gọi tất cả những người đang chiến đấu chống Pháp, và những người quốc gia đang đứng ngoài cuộc chiến lúc ấy, có nhiều người Việt Nam đã nghỉ đến tôi. Ông Bollaert đã đứng ra kêu gọi qua bài diễn văn nổi tiếng đọc ở Hà Đông, trong bài diễn văn này ông đã nói đến hai chữ Độc lập, nhưng không nói bằng tiếng Pháp, mà bằng tiếng Việt. Lúc đó, tôi có tiếp một ông sứ giả của ông Bollaert, người này nói với tôi như sau : “Ngài phải đáp lại lời kêu gọi của ông Bollaert. Nếu ngài không trả lời, cụ Hồ Chí Minh sẽ trả lời và sẽ qua mặt ngài”. Tôi đáp :” Tôi rất muốn thế, tôi chờ cụ Hồ trả lời vì quý ông đã nhắm vào cụ Hồ mà kêu gọi”. Sau một thời gian, vì không ai đáp lại lời kêu gọi của ông Bollaert và vì đã có nhiều người quốc gia muốn tập hợp lại và khẩn khoản xin tôi tiếp xúc với đại diện nước Pháp, trong bối cảnh đó, tôi đã chấp thuận gặp ông Bollaert ở vịnh Hạ Long. Đó là lần tiếp xúc đầu tiên.
Thời gian tiếp xúc có lâu không?
- Thời gian tiếp xúc là một ngày. Ông Bollaert muốn tuyên bố Thống nhất – Độc lập. Nhưng ngược lại, ông đưa ra nhiều tu chính án hoàn toàn không phù hợp với tôi.
- Và ngài đã bác bỏ?
- Do đó tôi đã từ giã ông ta. Tôi nói với ông ta rằng, tôi chỉ gặp ông với tư cách cá nhân. Nước tôi và nhân dân tôi không cho tôi một ủy nhiệm gì, để ký bất cứ điều gì cả. Ông Bollaert đáp : “Đây là lần tiếp xúc đầu tiên”.
- Điều gì đã khiến cho ngài trở về nước?
- Đối với tôi, đây là một cơ hội mà tôi có thể nói là lịch sử. Bởi vì có một điều mà ít người Việt Nam biết đến, đó là tôi phải chuộc lại lỗi lầm của tổ tiên tôi: để mất sáu tỉnh Nam Kỳ.
Đất Nam Kỳ, đó là các vùng Alsace-Lorraine của nước Việt Nam?
- Đúng vậy.
- Sau cùng, ngài đã chấp thuận trở về nước. Kỳ này đã tranh thủ được Độc lập và Thống Nhất?
Không, không phải ở vịnh Hạ Long mà tôi tranh thủ được Độc lập, mà chính là sau khi ông Bollaert ra đi, kể từ năm 1949, tôi đạt được các thỏa hiệp đầu tiên với Tổng thống Pháp Auriol. Không phải giống như các thỏa hiệp ngày nay, mà là trao đổi văn thư.
Một tình trạng thật lạ lùng. Ngài đã là vua, ngài đã là ông Vĩnh Thụy, đại biểu quốc hội thời Hồ Chí Minh, và ngài đã trở về với tư cách đứng đầu một nhà nước. Nhà nước đó có hình thức thế nào? Ngài là Đức Bảo Đại – Tổng thống nước cộng hòa?
- Không, không phải tổng thống vì lúc ấy chưa xác định được thể chế. Tôi tự phong tôi là Quốc trưởng của Quốc gia Việt Nam. Tôi nói với nhân dân Việt Nam rằng : Khi tôi đã làm xong nhiệm vụ của tôi, tức là cụ thể hóa nền độc lập, xây dựng lại đất nước, đến lúc đó, chính nhân dân sẽ chọn lấy chế độ mình muốn. Tôi không chủ trương một chế độ nào cả. Tôi chỉ tự phong một cách đơn giản là Quốc trưởng thôi.
Nền độc lập đầu tiên, có người đã trách ngài rằng đó là nền độc lập của Nhật; còn lần này ngài sẽ không bị mang tiếng rằng đó là độc lập của Pháp?
Hoàn toàn không. Người Pháp đã thương lượng thực sự với tôi. Độc lập. Thành lập quân đội Quốc gia. Tôi đã có đại diện ngoại giao ở nhiều nước khác. Rất nhiều nước đã thừa nhận chúng tôi.
- Ngài có nhiều bạn trong chính phủ Pháp. Ngài có những bạn trung thành với ngài không?
Tổng thống Auriol là một người rất thông cảm với tôi và đã giúp tôi rất nhiều. Bộ trưởng ngoại giao, ông Bidault.
Tổng thống Auriol, một đảng viên Đảng Xã hội, cựu Bộ trưởng trong mặt trận bình dân. Ngài có mâu thuẫn với những ai đã nắm được lịch sử?
- Ông ấy là đảng viên đảng Xã hội, việc này không có gì quan trọng với tôi cả, miễn là qua ông ấy, tôi đạt được các nguyện vọng của nhân dân tôi. Đó là điểm chính yếu.
- Ngài trở về Việt Nam, và trong vai trò của ngài, ngài đã được dân chúng đón tiếp nồng nhiệt. Ngài rất được lòng dân vào thời đó. Việc này diễn tiến ra sao?
- Tôi chưa bao giờ cần mưu sự đắc nhân tâm. Tôi trở về nước để làm một nhiệm vụ với đất nước và nhân dân Việt Nam.
*     *
Về chế độ Ngô Đình Diệm
- Ông Diệm trước đó đã luôn luôn bày tỏ lòng trung thành đối với ngài? Nay đã có một bước ngoặt, điều gì đã xảy ra?
- Ông ta bị giật giây bởi toàn bộ gia đình ông ta, và cũng bởi các quan thầy Mỹ. Khi tôi yêu cầu ông Diệm cầm quyền, tôi có nói việc này cho Bộ trưởng ngoại giao Mỹ Foster Dulles. Lúc ấy ông ta không muốn ông Diệm. Một thời gian sau, tôi mới hiểu vì sao. Bởi vì người Mỹ chưa sẵn sàng nắm nước Việt Nam, họ muốn giữ lại vai trò ông Diệm làm dự phòng, để tung ra khi thuận tiện.
- Mục đích của ông Diệm? Một chế độ gia đình trị?
- Ông không có mục đích chính xác. Dẫu sao ông ta cũng không có tham vọng dựng lên một triều đại. Ông ta muốn cai trị theo một loại độc tài con, nói đúng hơn, đó là một chế độ độc tài gia đình trị.
- Ở Triều Tiên thời đó có Lý Thừa Vãn?
- Và có Magsaysay ở Phi Luật Tân.
Ngài có thấy người Mỹ chú ý đến Việt Nam? Ngài có thấy bóng dáng người Mỹ sau các sự kiện này?
Tôi thấy rất rõ là người Mỹ muốn có mặt ở Thái Bình Dương. Chiến tranh Algerie đã bắt đầu. Người Mỹ đã làm một loại trao đổi : để cho nước Pháp giải quyết vấn đề Algerie, và nước Pháp rút chân ra khỏi Việt Nam, nhường chỗ cho nước Mỹ.
- Khi Hiệp ước Geneve được ký kết, và ông Diệm lần lần cũng có quyền lực ở Việt Nam, thì ngài ở Pháp. Ngài có nghỉ chuyện trở về Việt Nam?
- Không, hoàn toàn không. Đối với tôi, thế là hết. Tôi đã nói với các đồng minh của tôi và các nước ủng hộ tôi: Vai trò của tôi đã chấm dứt, hoặc tôi là chủ từ bắc chí nam, hoặc tôi là không gì hết. Vì quý vị đã cắt đất nước của tôi làm hai, tôi sẽ cử một người đứng ra, coi phần còn lại, do đó có ông Diệm.
- Ngài thấy thế nào khi ông Diệm tuyên bố nền cộng hòa sau một cuộc trưng cầu dân ý? Cảm tưởng của ngài thế nào?
- Tôi biết trước chuyện này sẽ xảy ra. Tôi hoàn toàn không bị bất ngờ, bởi vì mọi thứ đã được xếp đặt trước. Tôi không muốn nhảy xuống vũ đài để bảo vệ cái thế của tôi.
- Năm 1955, ngài có nghỉ rằng chắc chắn chiến tranh sẽ tái tục, hay có thể giữ nguyên trạng trong một thời gian dài?
Tôi đã hy vọng giữ nguyên trạng như nước Đức : Tây Đức và Đông Đức. Tôi đã nghỉ rằng miền Nam giàu hơn miền Bắc, sẽ thu hút người miền Bắc. Xui thay, sự việc xảy ra đã không phải như thế. Tôi cũng biết người Mỹ có mặt trong vụ này.
*     *
Về cuộc sống ở Pháp
Người con bình thản trong cung điện Huế ngày xưa, bây giờ chịu đựng các phán xét tiêu cực hay sự im lặng, hay ngài đã đau khổ?
- Không, hoàn toàn không. Tôi đã trở lại thời thơ ấu, đây là một thái độ đúng. Chính nhờ cái giáo dục ấy mà tôi đã giữ được mọi sự thanh thản trong lòng.
- Bây giờ, ngài đã sống tại Pháp hơn 35 năm nay, một cuộc sống giản dị, rất đứng đắn nhưng không có nhiều phương tiện. Dẫu sao cũng có nhiều người biết ngài, và rõ ràng rất thích quan hệ với ngài. Ngài đã thích nghi với đời sống ở đây như thế nào?
- Tôi đã thích nghi rất tốt với đời sống ở Pháp. Tôi đã đến đất nước này khi còn rất trẻ. Tôi cũng có thể trở về nước tôi nhưng tôi thích ở Pháp hơn bởi vì tôi biết rõ tính tình người Pháp. Tôi cảm thấy ở đây, ở Pháp, hoàn toàn như ở quê tôi.
- Nhưng đồng thời hình ảnh nước Việt Nam luôn luôn hiện ra trong đời sống của ngài?
Tôi luôn luôn nhớ đến thần dân khốn khổ của tôi.
- “Tôi xa quê cha đất tổ thế là 25 năm” – Ngài đã viết như thế cách đây 10 năm- “25 năm trên đất Pháp, trên mảnh đất đã đón nhận tôi, với bao nhiêu kỷ niệm thời niên thiếu- Từ khi hoàng hậu Nam Phương qua đời, tình thương đã bị cướp mất quá sớm, và từ khi các con tôi bay xa, tôi thường là một người đơn chiếc. Tôi đã nếm qua và tôi đã sống qua những gì mà nhân dân tôi đang nếm qua và đang sống trong lúc này – nơi thì lòng bao dung, tình bằng hữu, nơi thì hiểu lầm, ác ý; sự đầm ấm khi gặp lại bạn cũ, sự lạnh lẽo của cảnh cô đơn. Trong thời gian đó, tôi luôn luôn sống theo nhịp tim của những người sống trong lo âu, bối rối. Tự đặt mình vào hoàn cảnh của họ, lòng tôi luôn luôn ôm ấp cùng một nguồn hy vọng”. Rồi một ngày kia, khi vua Bảo Đại không còn nữa, ông Vĩnh Thụy không còn nữa, ở Việt Nam còn có những người tưởng nhớ đến công đức của ngài không?
- Không phải tôi là người nói đến việc này. Xin để cho nhân dân tôi phán xét, xin để cho lịch sử phán xét tôi.
Theo TẠP CHÍ XƯA & NAY
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Những mỹ nhân chết thảm dưới thời cách mạng văn hóa

Cách mạng văn hóa ở Trung Quốc diễn ra từ năm 1966 đến 1976, đã tiêu hủy văn hóa cổ truyền, cắt đứt mối liên hệ với truyền thống Trung Hoa khiến đạo đức người Trung Quốc ngày nay đã trở nên biến dị.
Bất kỳ một ai lỡ mồm hay lỡ tay mà động đến Đảng, đến giai cấp là bị đả đảo và chỉ còn cách lựa chọn cái chết.
Mỹ nhân Trung Hoa không thiếu những bậc khí phách hiên ngang, thà chết chứ không chịu khuất phục. Họ không chịu làm nô lệ hoặc món đồ chơi cho chế độ chuyên chế độc tài. Trên đây chỉ là 12 nữ nhân nổi tiếng tài mạo song toàn bị hại chết một cách thảm khốc bởi bàn tay của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa (Văn Cách).
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Cách mạng Văn hóa là thời kì tàn bạo, chết chóc sau khi ĐCSTQ lên nắm chính quyền. Khi ấy chính quyền cho đốt hết tất cả thư tịch cổ của Trung Quốc, đập phá tượng Phật, đốt bỏ đền thờ Khổng Tử. Bất kì người nào bị gán vào tội “tư bản”, “thù hận giai cấp”,… đều phải đối mặt với nhục hình dày vò thể xác lẫn tâm can. Cũng từ đây, đại bi kịch của Trung Quốc bắt đầu, đạo đức con người vì mất đi niềm tin chân chính vào văn hóa cổ truyền nên trượt dài trên con đường tha hóa, từ đó lây lan chất độc ra toàn thế giới. 12 cô gái tài hoa bạc mệnh này chỉ là một phần rất nhỏ trong bức tranh thê lương ảm đạm của thời kì đó.
Mạnh Sảng
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Mạnh Sảng được mệnh danh là công chúa Khổng Tước của đoàn nghệ thuật trình diễn. Vào Tháng 9/1966, sau buổi biểu diễn tối trở về, đương lúc sờ soạng trong bóng tối để mở đèn bàn, do không cẩn thận đã đụng phải và làm vỡ bức tượng thạch cao Mao Trạch Đông. Cô lập tức đem chôn mảnh vụ, nhưng trong lúc loay hoay làm thì chẳng may bị người ta phát hiện. Đoàn văn nghệ thiết lập một tiểu đội chuyên án để dụng hình bức cung bạo lực đối với cô trong suốt 42 ngày. Cô bị treo lên đánh đập tàn nhẫn, đóng đinh vào bàn chân, làm bỏng thân thể bằng đầu điếu thuốc, bỏ đói, cưỡng hiếp, bắt ăn nước tiểu và phân cho đến khi ngất xỉu. Những kẻ độc ác không có tính người kia muốn cô thừa nhận là “có ôm thù hận giai cấp thấu xương đối với Mao chủ tịch”. Cô không chịu nổi cực hình, cuối cùng đã lấy một miếng gạch lót giường tự đập vào đầu, vỡ sọ mà chết.
Lý Hương Chi
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Nữ diễn viên xinh đẹp của đoàn ca múa tỉnh Giang Tô, vì viết thư yêu cầu những người đứng đầu trung ương không nên cầm đầu nhóm người đến tìm nữ diễn viên để khiêu vũ, nên cô bị vu khống là “ác độc công kích bộ tư lệnh giai cấp vô sản”, bị cưỡng bức giam giữ hai năm, đánh đập hành hạ, bỏ đói, dày vò bằng tiếng ồn, cuối cùng bị tra tấn tàn nhẫn đến nỗi thần trí trở nên điên loạn. Ngày 2/9/1971, dù chưa trải qua quá trình thẩm vấn xét xử nào, cô đã bị đưa đến đoàn Kinh kịch tỉnh để tham gia đại hội công thẩm, sau đó liền bị bắt trói đến nơi hành hình xử bắn.
Chung Hải Nguyên
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Cô giáo tiểu học Cán Châu, tỉnh Giang Tây, vì kiên trì cất lên tiếng nói lương tri ủng hộ Lý Cửu Liên, người dám nói lên sự thật bị bắt giam 12 năm. Cô ở trong ngục bị tra tấn đánh đập tàn nhẫn nhưng vẫn kiên trinh không chịu khuất phục, sau cùng từ án giam chuyển thành án tử hình. Trước lúc hành hình, một con em quan chức cấp cao của đảng ủy đang nằm viện khu vực Nam Xương, suy kiệt chức năng thận, cần phải được mau chóng cấy ghép thận, tốt nhất là có thể lấy từ cơ thể người còn sống. Thế là Chung Hải Nguyên trước lúc nhận án tử, đã bị mổ sống cướp thận một cách dã man. Di thể cô bị bệnh viện dã chiến 92 lôi đi, cung cấp cho các bác sĩ làm vật giải phẫu.
Lê Liên
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Vì viết thư cho người bạn trai đi bộ đội, cô đã chất vấn về cách mạng văn hóa, và bị bạn trai tố cáo, sau bị phán tội tử hình. Năm 1970, cô bị xử bắn khi chỉ mới 18 tuổi. Trước khi bị hành hình, trên xe tù cô đã bị mổ sống lấy thận, bốn quân y máu lạnh đè cô xuống vách xe, vén quần áo lên, không có sử dụng bất kỳ thuốc tê nào, mà chỉ dùng một con dao phẫu thuật sắc bén vạch một vết dài nửa thước ở phần hông phải, một trái thận đỏ tươi được lôi ra, vết thương không kịp may lại mà người đã bị áp giải đến nơi hành hình.
Quan Minh Hoa
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Một trong bốn nữ bác sĩ thuộc binh đoàn kiến thiết sản xuất quân khu Quảng Châu. Năm 1969, vì trên nhật ký có viết “Mặt trời màu hoàng kim vẫn treo trên bầu trời của khu rừng chắn gió, tỏa ra ánh vàng kim chói lọi”, nền liền bị vu khống là nói bóng gió “tư tưởng Mặt trời lặn ở Tây sơn của Mao Trạch Đông”. Cô bị “chụp mũ” phản cách mạng. Sau khi chịu đủ mọi cực hình tra tấn thảm khốc nhưng vẫn kiên cường không nhận tội, năm 1970 Quan Minh Hoa bị phán tội tử hình. Ngày 12/3/1971, án xử bắn được thi hành. Vì để tránh cô hô to khẩu hiệu, những tên cai ngục đã nhét một ống tre vào cổ họng cô.
Hứa Liên Vinh
23 tuổi, năm 1968 phó bộ trưởng bộ vũ trang huyện là Vương Lập Long vì để bắt những nhân vật điển hình trong đấu tranh giai cấp, đã vu không Hứa Liên Vinh dùng sắc đẹp dụ dỗ cán bộ cách mạng. Cha của cô là Lý Trường Gia dưới sự tra tấn bạo đành phải nhận bừa, bị hình phạt 10 năm. Sau đó, Hứa Liên Vinh đã phải chịu đủ mọi sỉ nhục dày vò, không chịu nổi tra tấn tàn báo đành phải chịu nhận tội oan. Sau khi được trả về nhà, trong đêm một nhà bảy người cùng với ba mẹ anh em viết di thư, lăn dấu vân tay máu rồi treo cổ tự vẫn. Kiểm tra thi thể kết quả là trinh nữ.
Lý Tú Thanh
Lý Tú Thanh, 20 tuổi, cha cô là Lý Văn Điền trong thời kỳ cách mạng văn hóa bị chụp mũ thành phản cách mạng. Năm 1968, mẹ cô là Tiết Thục Anh bị Hình Cương, đội trưởng tổ công tác, giải đến hội thường ủy cách mạng đấu tố lăng nhục. Hình Cương nghe nói nhà bà cô con gái nổi tiếng xinh đẹp, nên ngay giữa đêm khuya liền dẫn theo tay chân xông vào nhà Tiết Thục Anh, lột sạch quần áo con gái bà là Lý Tú Thanh, trói trên ghế dài thay phiên nhau cưỡng hiếp. Một tên côn đồ còn dùng thanh sắt nung đỏ làm bỏng những chỗ hiểm yếu trên thân thể cô, khiến cho Lý Tú Thanh tắt thở mà chết, Tiết Thục Anh treo cổ tự vẫn.
Lý Cửu Liên
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Cô là gười học nghề tại nhà máy luyện kim Cán Châu, Giang Tây. Năm 1969, vì viết thư cho bạn trai chất vấn về cách mạng văn hóa nên đã bị bạn trai bán đứng, chụp mũ tội danh phản cách mạng, và bị bắt vào ngục. Vì không chịu khuất phục nên bị phán tội chết. Ngày 14/12/1977 cô bị xử tử. Trước khi hành hình vì để ngăn cô hô lớn khẩu hiệu, bọn ác ôn mất hết tính người đã lấy một cây tre nhọn đâm xuyên lưỡi và cằm dưới của cô. Sau khi chết, thi thể cô bị quăng bỏ ở vùng ngoại ô.
Lâm Chiêu
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Lâm Chiêu là tài nữ xinh đẹp của trường đại học Bắc Kinh. Năm 1957, cô vì dám nói lời thật mà bị “chụp mũ” phái cánh hữu, sau đó bị bắt giam vào nhà ngục ở cầu Đề Giám, Thượng Hải. Quản giáo nhiều lần muốn làm nhục cô, vì để giữ tôn nghiêm cô đành phải may quần và áo ngoài lại với nhau. Quản giáo thẹn quá hóa giận, mỗi ngày đều sai một nhóm nữ côn đồ tiến hành lăng nhục, hành hạ cô trong suốt mấy tiếng đồng hồ. Ngày 29/4/1968, cô bị hành quyết bí mật. Ngày hôm sau, tên đao phủ đã đến tận cửa đòi nhà cô trả 5 đồng tiền đạn phí, mẹ cô sau đó liền phát điên.
Trương Chí Tân
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Trợ lý bộ tuyên truyền tỉnh ủy Trung Cộng. Trong đại cách mạng văn hóa, cô đã phê bình những cá nhân sùng bái Mao Trạch Đông. Cuộc đời bị giam cầm của cô tổng cộng kéo dài suốt 6 năm kể từ năm 1969 đến năm 1975. Trương Chí Tân ở trong ngục nhiều lần bị luân phiên làm nhục, trước khi bị hành hình đã bị bức ép đến thần trí trở nên điên loạn, lấy bánh bao chấm kinh nguyệt mà ăn, ngồi trên phân lẫn nước tiểu. Cuối cùng bị xử bắn, trước khi giám sát hành hình vì để ngăn cản cô hô lên khẩu hiệu, cai ngục đã dùng một con dao nhỏ cắt đứt cuống họng.
Tôn Duy Thế
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Tôn Duy Thế (phải) và người chị em thân thiết Đặng Dĩnh Siêu.
Tài nữ của ĐCSTQ, xinh đẹp hoạt bát, cô là con gái nuôi của Chu Ân Lai, du học ở Nga, chuyên ngành hát kịch. Khi về nước, cô được gả cho diễn viên nối tiếng Kim Sơn. Trong cách mạng văn hóa, cô bị Giang Thanh hãm hại, lệnh bắt giữ lại chính do Chu Ân Lai ký tên. Bị nhốt trong nhà giam Tần Thành, cô kiên trì không nhận tội, chịu đủ lăng nhục cho đến chết. Sau khi chết, người ta phát hiện quần áo cô không được chỉnh tề, trên đầu có một cây đinh sắt cắm vào.
Nghiêm Phụng Anh
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Nghiêm Phụng Anh và gia đình.
Nghệ sĩ tài năng của đoàn kịch Hoàng Mai, nhờ vai diễn chính trong vở “Thiên Tiên phối”, “Nữ phò mã” mà nổi tiếng. Trong cách mạng văn hóa, bị gán ghép là nghệ sĩ phản động, mỹ nữ mê hoặc lòng người, đặc vụ của Quốc dân đảng nên nhiều lần bị lăng nhục đấu tố. Ngày 7/4/1968, bị bức tự sát thân vong. Sau khi chết, ngay cả thi thể họ cũng không buông tha. Vì nghi ngờ trong bụng cô có chứa điện mật đặc vụ và báo cáo thu phát cỡ nhỏ, nên nhóm người đã mổ bụng cô tàn nhẫn, lục tung nội tạng để kiểm tra. Sự kiện được nhà văn Tô Hiểu Khang báo cáo trên tạp chí giải phóng, có ảnh hưởng rất lớn.
Trung Quốc, nguoi dep, chết thảm, cách mạng văn hóa,
Nhóm người mổ bụng để kiểm tra xác chết xem có giấu điện tín hay không.
Theo NTDTV, tinhhoa
Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Y tên đầy dủ Đỗ Văn Hùng, dân Quảng Trị" (Nguyễn Thông viết về Mr. Do)

Hai người vốn đều làm ở tờ Thanh Niên.

Bài được Nguyễn Thông công bố ngay sau khi Mr. Do chính thức nhận quyết định.

---


Thứ Sáu, ngày 04 tháng 9 năm 2015

Từ chuyện Đỗ Hùng, nhớ về hai bạn nghề xuất sắc

Trong cuộc mưu sinh của mình, tôi đủ thứ thứ nghề, thượng vàng hạ cám đủ cả, nào dạy học (có học trò sau này là ủy viên trung ương), làm thuê cho công ty nước ngoài, coi kho, tổ chức nhân sự, làm báo... Nghề nào cũng có bạn nghề, mà người ta quen gọi là đồng nghiệp. Có những đồng nghiệp rất giỏi, mình so với họ chả là cái đinh gì.

Nói thế bởi có lý do. Hồi tôi bỏ dạy học bởi đồng lương giảng viên đại học không đủ sống, tôi xin nghỉ một cục rồi đi coi kho, chức thủ kho, cho một công ty của Hồng Kông. Thủ kho nhưng rất trong sạch, không tơ hào cái kim sợi chỉ (đúng nghĩa đen bởi kho của công ty may mặc) nhưng được cái lương do ông chủ Hồng Kông trả cao gấp 3 lần lương giảng viên. Đừng tưởng giữ kho mà nhàn, mà đơn giản. Phải cực kỳ minh mẫn, tháo vát mới gánh được. Phải phân biệt hàng ngàn loại hàng hóa, có khi trong danh mục chỉ khác nhau cái dấu ký hiệu nhỏ xíu, sắp xếp phải thật khoa học, hô xuất một tiếng là có ngay. Trong đám nhân viên của tôi có những tay rất giỏi, thạo cả tiếng Việt lẫn tiếng Hoa, thậm chí cả tiếng Anh, nghiệp vụ thì khỏi chê, sổ sách đâu ra đó. Những năm đầu thập niên 90 máy vi tính chưa phổ biến, họ đã xài thông thạo. Tôi học được rất nhiều ở họ.

Hồi dạy học cũng thế, bạn nghề rất nhiều người giỏi. Trường dự bị đại học TP.HCM sau giải phóng 1975 có rất nhiều giáo viên tại chỗ, gọi là cơ hữu. Nhiều thầy giỏi mà tôi có may mắn làm đồng nghiệp như thầy Cung Bỉnh Duyệt, Võ Thanh Long (dạy vật lý), Chu Đức Khánh, Trần Mạnh Hảo (toán), Nguyễn Văn Vy (văn), Dương Công Minh (hóa)... Trường dự bị một thời danh nổi như cồn là nhờ những giáo viên xuất sắc này, tôi rất phục.

Chả biết ông trời dun dủi thế nào, cuối cùng tôi về nghề báo, làm từ năm 1996 đến khi nghỉ được 19 năm. Lại một cục. Vợ tôi đùa, tưởng chồng làm ông to bà lớn gì, cả đời chỉ phân cục phân cục trưởng. Nghề báo đem lại cho tôi nhiều niềm vui lẫn nỗi buồn. Ai đó bảo nghề nào chả thế, nhưng không phải, đi dạy học buồn ít vui nhiều; làm báo buồn nhiều vui ít. Buồn nỗi buồn thế sự. Càng biết nhiều nên buồn càng đậm.

Bù lại, trong nghề, tôi được gặp những người cực giỏi, đáng làm thầy mình, sư phụ mình, dù có những người ít tuổi hơn. Gần 20 năm làm phu chữ ở báo Thanh Niên, nếu không kể đến anh Nguyễn Công Khế, sếp của tôi, một nhà báo chuyên nghiệp cực kỳ giỏi về nhiều mặt, tôi luôn kính trọng, khâm phục, kể từ hồi đó cho đến bây giờ khi anh ấy không làm báo nữa, thì có 2 người với tôi, họ là những tay lão luyện, nói vui là tay bợm trong nghề. Theo tôi, đấy là hai bạn nghề giỏi nhất trong báo Thanh Niên.




Thứ nhất là anh Huỳnh Kim Sánh, tức Hoàng Hải Vân. Khi báo Thanh Niên đang lệt bệt chưa lên được, nhất là bọn Tuổi Trẻ đang một mình một chợ, anh Khế vời Sánh từ tòa soạn Hà Nội vào, giao cho hẳn quyền “tướng quân tại ngoại”, cứ làm đi rồi báo cáo sau. Tất nhiên có nhiều công lao của cả tập thể nhưng không ai có thể phủ nhận sự giỏi giang của anh Sánh. Điều hành tòa soạn đâu ra đó, thậm chí rất độc đoán, phát xít, nhưng hiệu quả. Bài vở chất lượng hơn, phóng viên nền nếp và giỏi nghề hơn, lượng phát hành tăng vùn vụt, quảng cáo nhận không hết. Điều đáng nói là Sánh viết rất giỏi, rất nhanh, chỉn chu, biết khai thác những điều hay lạ, thậm chí câu khách. Tôi làm biên tập suốt cả thời gian Sánh từ Hà Nội vào đến khi y ra đi, phải thầm phục tay này hiếm có trong làng báo. Có những số báo xuân, y có tới 5 bài, mà bài nào cũng hay. Nhiều bài dài kỳ, ký sự nhân vật viết về ông Lãng (Nguyễn Văn Lãng), ông Ẩn (Phạm Xuân Ẩn), lẽ ra buổi tối là phải sẵn có bài để biên tập, đưa bộ phận kỹ thuật thực hiện nhưng cuối chiều y vẫn vừa điều hành tòa soạn vừa gõ. Một lúc là xong. Rất kinh.

Nhưng tài tình chi lắm cho trời đất ghen. Báo Thanh Niên đang phởn chí trong vụ PMU18, đùng một cái gió đổi chiều, tướng Phạm Xuân Quắc đang cầm đầu cơ quan điều tra bị điều tra quật lại, bị khởi tố; hai nhà báo, trong đó có ông bạn Nguyễn Việt Chiến của tôi ngày 12.5.2008 bị bắt giam. Tổng thư ký tòa soạn Hoàng Hải Vân (Sánh) sôi máu lắm, đang hăng mà, chả biết xin ý kiến anh Khế thế nào mà rút ngay cái tít “Hãy trả tự do cho các nhà báo chân chính” trên số báo ra ngày 13.5.2008, to gần tràn trang nhất. Đụng đến thế này với bộ máy cai trị thì chết rồi. Anh Khế, anh Phong (Phó tổng biên tập) bị cách chức, Sánh bị kỷ luật cảnh cáo, cách chức, thu hồi thẻ nhà báo. Một tài năng bị gãy cánh. Giờ đây, tại vùng đất Ninh Thuận nắng gió kia, với vài sào vườn, nuôi dê nuôi gà, trồng rau. Sánh càng chiêm nghiệm hiểu lẽ đời hơn.

Người thứ 2 là Đỗ Hùng. Y tên đầy dủ Đỗ Văn Hùng, dân Quảng Trị, vốn học tại Đại học Huế, vào Sài Gòn lập nghiệp. Y về báo Thanh Niên sau tôi rất lâu, nhưng khi tôi cứ nhàn nhạt mờ mờ do bất tài thì y rất nhanh nổi như cồn. Giỏi tiếng Anh, tháo vát, xông xáo, nhanh nhẹn, việc gì cũng làm được, lại cực kỳ lễ phép, tình cảm, khiếu hài hước có thừa. Phải nói, ở báo Thanh Niên, y là một trong vài người hài hước và thẳng thắn nhất, có lẽ chỉ sau Nguyễn Xuân Anh (giờ làm Phó bí thư Đà Nẵng). Ban đầu y viết thể thao, tôi cứ tưởng y được đào tạo chuyên về thể thao. Sau y viết quốc tế, tỏ rõ sự sành sỏi các vấn đề trong lĩnh vực này. Nhà báo Tố Loan, người đã hướng dẫn cho Hùng những bài học nghề đầu tiên, có lần bảo tôi nó là con dao pha, chặt cái gì cũng được, việc gì cũng làm được, làm tốt nhất trong những người có thể làm. Tôi bảo là đa di năng, đa hệ, mà tinh hệ đỉnh, nhất trí với Loan, Đỗ Hùng là số 1.

Tài của Hùng ai cũng phải thừa nhận. Không phải chuyện rành tiếng Anh (tiếng Anh ở báo Thanh Niên là chuyện nhỏ, hầu hết nói rào rào như tằm ăn rỗi, loại ú ớ như tôi rất hiếm), hoặc sử dụng thành thạo, nắm bắt rất nhanh đủ thứ công nghệ mới, mà là khả năng viết. Viết nhanh, nắm bắt đề tài cực nhạy, văn phong rất riêng mà phổ cập, mỗi ngày có thể thực hiện mấy bài, cho cả báo in, báo điện tử, tuần san mà cứ như không, không hề trùng lặp. Đọc rất thích. Nội dung sâu sắc, nhân tình, xúc động, ấn tượng. Viết cứ như không viết. Không hề có dấu vết dụng công. Tất cả tự nhiên từ một tài năng toát ra. Những loạt bài kéo dài cả tháng khi y được cử đi World Cup ở Đức, ở Ukraine, ở Nam Phi phải nói là những tác phẩm báo chí rất chất lượng, hấp dẫn, không chỉ về bóng đá mà là cả cái thế giới đầy mới lạ những xứ sở Hùng đến, tận mắt nhìn, và truyền tải lại cho bạn đọc. Nhớ những lần y đi vụ sóng thần ở Sri Lanka, Đông Timor, Indonesia, vừa làm nhiện vụ cơ quan giao, vừa xông xáo cùng các tổ chức từ thiện cứu trợ người bị nạn, phải nói ai cũng kính nể Hùng. Tầm đã cao, tâm rất rộng.

Hùng không chịu làm con cừu ngoan. Những lần người dân Sài Gòn biểu tình chống Trung Quốc khiêu khích trên biển Đông, Hùng luôn có mặt. Đi như thể không đi không được. Bị nhà chức việc và lãnh đạo cơ quan nhắc nhở, y cũng có lúc nín nhịn, nhưng rồi cái chất “lục vân tiên” trong con người y không chịu nằm yên. Mấy lần suýt toi, nhất là vụ đăng loạt bài về Hoàng Sa, về những người lính Việt Nam cộng hòa anh dũng chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa trên báo Thanh Niên điện tử, nhưng rồi cũng êm, bởi nếu xử lý Hùng thì “xấu chàng hổ ai”.

Hùng chơi Facebook, bởi là đứa thông minh, hài hước, dí dỏm nên những status y phát lên đều gây cười, tiếng cười thoải mái. Y không chừa thứ gì, miễn là có thể cười, từ chuyện ăn thịt chó, đi xe đạp, đến chuyện quốc sự. Tôi có lần nhắc y, gì thì gì, cũng cần lơ đi vài thứ, nhưng cứ lâu lâu lại thấy y xé rào. Chỉ cốt cười. Và lần này thì tai vạ. Đụng đến cụ Hồ, đến thần tượng của họ, đến cả Tuyên ngôn độc lập thì họ không thể tha. Chỉ trong 3 ngày từ khi Hùng đăng status lên Facebook, nhà chức việc có ngay quyết định kỷ luật cách chức Phó tổng thư ký tòa soạn, tước thẻ nhà báo, do đích thân thứ trưởng Bộ Thông tin - Truyền thông ký. Lần này thì khiếu hài hước đã hại Hùng, bạn nghề mà tôi rất trân trọng, quý mến.

Không biết Hùng đã có sự chuẩn bị, tìm được miếng đất cằn cỗi nào như đất ở Ninh Thuận của anh Sánh để về vui thú điền viên chưa.

Tất nhiên, những người không biết cười đùa, không biết hài hước, lấy đó làm cái cớ để trị người khác thì tôi cũng chả phục.

Tối 4.9.2015
Nguyễn Thông

http://thongcao55.blogspot.com/2015/09/tu-chuyen-o-hung-nho-ve-hai-ban-nghe.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHÂN NGÀY KHAI GIẢNG 5 / 9

Ba điều nước Nhật dạy học sinh ngày khai giảng 

Theo PhuNu today

(Xã hội) - Nhật Bản khai giảng năm học cho học sinh cùng với năm tài khóa của họ là vào tháng 4 hàng năm.

Thay vì bài phát biểu hoành tráng dài dòng của các vị đại biểu quan chức như ở Việt Nam. Trong ngày khai giảng tại nước Nhật chỉ có thầy hiệu trưởng nhắn nhủ tới học sinh 3 điều giản dị nhưng vô cùng cần thiết.

Những người đã từng đến nước Nhật đều bị choáng ngơp bởi sự hiện đại được tạo ra trong mọi lĩnh vực cuộc sống nhờ những công nghệ tối tân nhất thế giới do chính người Nhật làm ra cho dân cho nước mình dùng và tận hưởng.

Sự hiện đại đó đi vào tận phòng ngủ và nhà vệ sinh của người Nhật.

 hoc-sinh-phunutoday-vn

Nhiều học sinh mệt mỏi trong ngày lễ khai giảng tại Việt Nam.
 
Chúng tôi cũng không phải là ngoại lệ khi đến Nhật. Nhưng có lẽ đó chỉ là cơn choáng váng ban đầu mà thôi. Cơn choáng váng đến câm lặng của chúng tôi khi đi sâu tiếp xúc với người Nhật qua lối sống của họ lại đến từ sự giản dị của một dân tộc được coi là giầu nhất thế giới này.
Nhật Bản khai giảng năm học cho học sinh cùng với năm tài khóa của họ là vào tháng 4 hàng năm. Chúng tôi đã rất may mắn có mặt ở Nhật vào ngày 6.4.2015 để tham dự một lễ khai giảng năm học tại một trường tiểu học của Nhật Bản: Trường tiểu học khu vực Nara Itaobashi thuộc thủ đô Tokyo.

Khi đến trường sáng hôm đó chúng tôi cứ ngỡ mình đến nhầm ngày khai giảng khi ở ngoài cổng trường không có bất kỳ sự trang hoàng lộng lẫy hay hoành tráng nào báo hiệu cho 1 lễ khai giảng năm học mới. Chỉ có duy nhất 1 cô giáo đứng ở cổng trường đón tiếp học sinh và phụ huynh. Phải thật chú ý chúng tôi mới nhận biết có 1 tấm biển nhỏ dựng đứng khiêm nhường ở bên cạnh ghi 3 chữ Lễ Nhập Học.

Chúng tôi đến trường cùng với 1 gia đình Việt nam đang sinh sống ở Tokyo và hôm nay là ngày bé của gia đình chuyển sang trường mới theo sự thay đổi địa lý của cả nhà. Các học sinh mới chuyển đến được mời vào 1 phòng riêng để nhà trường tiếp xúc trước khi vào buổi lễ. Bố mẹ và phụ huynh được thầy phụ trách chào mừng tới trường và dành thời gian nói cho các bố mẹ và các con để hỏi về các vấn đề. Không có bất kỳ một thủ tục hành chính nào cần thực hiện cả. Chúng tôi cảm nhận sự ấm áp rất lớn ngay từ cuộc tiếp xúc ban đầu ngắn ngủi đó.

Và đây là điểm tập trung nhất nói nên sự giản dị của người Nhật Bản: lễ khai giảng.

Không có cờ có hoa rợp trời, không có bàn ghế đại biểu, không có phông màn, không có loa đài ầm ĩ, không có quan chức hoành tráng, không có phụ huynh lũ lượt váy áo, không có bục sân khấu trang hoàng.

Trước mắt chúng tôi là 500 học sinh tiểu học xếp hàng theo lớp ở sân trường với balo và cặp sách để bên cạnh. Dưới ánh nắng khá gắt của Tokyo vào xuân các em đều không đội mũ mà để đầu trần. Phía trên các em là các thầy cô đứng ở phía thẳng đối diện phía trên và cả ở cánh gà. Có 1 cái bàn nhỏ với 1 bục đi lên bằng gỗ rất khiêm tốn. Trên bàn có 1 chiếc Micro.
Cô hiệu trưởng mở đầu buổi lễ bằng việc giới thiệu bản thân và chào mừng các học học sinh. Ngay sau đó là bài quốc ca Nhật Bản được phát lên nhưng không có màn kéo cờ và chào cờ.

Từng thầy cô một lên giới thiệu bản thân mình. Rất ngắn gọn. Các thầy cô mới đến trường nói thêm một chút xíu về bản thân. Và là văn hóa, thầy cô và các học trò cúi chào nhau. Thầy cô cúi thấp hơn chào học trò.

Không có một công việc thừa thãi nào xảy ra cả. Tất cả chỉ là sự tiếp xúc giữa thầy và trò. Không có bài phát biểu diễn văn khoe thành tích và càng không có phát biểu hay tham dự của quan chức ngành giáo dục và địa phương. Cũng không có hội phụ huynh phát biểu.

Thay vì phát biểu hoành tráng thì cô hiệu trưởng dặn dò các con 3 điều giản dị mà cần thiết :

1. Chú ý sự an toàn giao thông cho cá nhân. Bởi vì ở Nhật các học sinh đều tự đi bộ đến trường.

2. Luôn giữ sự lễ phép và tôn trọng với dân cư xung quanh trường.

3. Biết đặt ra mục tiêu của năm học và ước mơ cho cá nhân mình.

Đó quả thật là những việc làm giản dị nhưng rất có ý nghĩa khiến chúng tôi thật sự xúc động trước lối sống và cách thức cư xử rất giản dị và chỉn chu của người Nhật với nhau.

Và đây là phần kết của buổi lễ: Các học sinh mới chuyển đến được mời lên phía trên và từng em giới thiệu ngắn gọn về bản thân trước các học sinh cũ. Và các thầy cô phụ trách lớp sẽ dắt các con về lớp của mình.

Sự giản dị của người Nhật trong cuộc sống nói chung và trong giáo dục nói chung đã khiến chúng tôi choáng váng. Một buổi lễ khai giảng nhẹ nhàng và tiết kiệm tối đa tới mức bằng không. Các thủ tục hành chính về phía phụ huynh và gia đình học sinh được loại bỏ hoàn toàn.

Chỉ với 1 lễ khai giảng giản dị như vậy chúng tôi đã thấy quá nhiều sự khác biệt so với chúng ta: Những người Việt nam ưa hoành tráng và lãng phí. Chúng tôi thiết nghĩ có lẽ chính nhờ sự giản dị trong từng chi tiết nhỏ của cuộc sống của một đất nước giàu có như thế này mà người Nhật đã trở nên vĩ đại hay chăng?

Câu trả lời cho chúng ta là sự suy ngẫm.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thế giới biết gì về Việt Nam?



Nhân dịp Việt Nam long trọng kỷ niệm 70 năm ngày khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà bằng nhiều hoạt động rầm rộ và kết thúc là cuộc diễu binh hoành tráng nhất từ trước tới nay, tờ báo điện tử Express[i]của Anh vừa mới đăng bài “Tốp 10 sự thật về Việt Nam”.
Mặc dù đây chỉ là góc nhìn của một tờ báo Anh nhưng phần nào nó cũng cho chúng ta thấy được thế giới biết gì về đất nước chúng ta sau 70 năm, cũng như vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế hiện nay.

  1. Hồ Chí Minh là người soạn thảo bản Tuyên ngôn Độc lập và là Chủ tịch Bắc Việt Nam từ năm 1945 – 1969. Ông mất vào đúng ngày Quốc khánh, mồng 2 tháng 9 năm 1969.
  2. 48 giờ sau khi ông qua đời, người ta mới thông báo về cái chết của ông để không ảnh hưởng đến các hoạt động vui chơi nhân ngày Quốc khánh.
  3. Việt Nam là nước xuất khẩu hạt điều và hạt tiêu số 1 thế giới.
  4. Từ năm 1954 – 1975, hơn 3 triệu người đã bỏ mạng trong cuộc chiến tranh Việt Nam, trong đó có 58.000 người Mỹ.
  5. Việt Nam chưa bao giờ giành được một huy chương vàng hay huy chương đồng trong các kỳ Olympics, nhưng đã giành được 2 huy chương bạc.
  6. Ở Việt Nam, người ta sử dụng cồng để gọi bọn trẻ đi học.
  7. Một đặc sản của Việt Nam là rượu rắn, một loại rượu gạo ngâm rắn mà người ta cho là chữa được mọi bệnh tật.
  8. Từ tháng 8.2006 – 3.2007, đồng Việt Nam là đơn vị tiền tệ có giá trị thấp nhất thế giới. Giờ thì nó đã đứng trên đồng rial của Iran.
  9. Từ thế kỷ thứ 10 đến thế kỷ 20, Việt Nam phát hành những đồng tiền xu tròn với một lỗ vuông ở giữa.
  10. Khoảng 38% người Việt Nam mang họ Nguyễn.
________
Ghi chú:
[i] Express là ấn bản điện tử chung của tờ Daily Express (ra đời năm 1900) và tờ Sunday Express (ra đời năm 1918), hai tờ báo khá nổi tiếng, phát hành toàn quốc ở Anh.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lương tối thiểu Việt Nam so với các nước trong khu vực






Theo Lê Phương (Bizlive)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Yên tâm đi, thằng đéo nào chẳng hâm?

ANH HÂM THẬT RỒI




                   Anh hâm! Mẹ anh lo nhất là ai nói con bà thế này!Hôm qua bà gọi sượt cái! Hỏi. Anh hâm hay mẹ hâm. Câu hỏi như cái ngã ba thì anh đành nhận anh hâm. Chứ ai lại để mẹ mình hâm bao giờ. Xong rồi thì anh ngồi nghĩ đúng là một thằng hâm . Mà hâm thật.
                  Thế kỷ trước và trước nữa, xóm nhà anh ở, người ta vẫn gọi là xóm Đông Hồ. Bây giờ họ gọi xóm Đông Hồ là phố Thượng Phong. Nghe cái tên phố Thượng Phong thấy ngu bỏ mẹ! 
                  Cái xóm vừa bằng cái dạng chân. Từ ngày gọi  là phố, đủ thứ tệ nạn. Bọn choai choai bảo đó là xu thế thời đại. Xu thế phát triển. Có nhẽ đúng, thay đổi nhanh quá, phát triển hay gọi cách khác là phát điên, phát rồ.
                  Cứ nhanh thế này đến chỗ huỷ diệt chẳng còn bao xa, phải có cách gì đó, đại loại phá hoại hay phản động mà cản bớt nó lại chứ nhở.
                 Đất đai nhà nhà đua nhau bán, tấc đất  hoá tấc vàng, chứng tỏ ưu thế đặc biệt về giá trị của loại hàng hoá này. Cái ngõ xưa chó nhà anh ỉa, chó láng giềng cũng ỉa, ỉa xong rồi cắn nhau ngậu xị, thì ra nhất cái anh chó là đề cao tự phê bình và phê bình, đương nhiên cái ngõ nhà anh trở thành câu lạc bộ để lũ chó sinh hoạt. đủ các kiểu sinh hoạt vui đáo để. Giờ thì còn đâu. San sát những ngôi nhà hai tầng ba tầng. Kiểu nhà ống sâu hun hút. Nhà nọ giống nhà kia như được đúc khuôn. Nhà nào cũng cửa cao, cổng sắt. Thiết kế kiểu bắt chước cũng là cái văn hoá “Ăn trông nồi ngồi trông hướng” nhể? 
                  Mình đi dạo. Đi đâu giờ nhỉ. Còn sớm chẳng lẽ về nhà làm vài quai sex rồi lăn ra ngủ, thế thì nghĩa lý mẹ gì. À gọi thằng bạn, lâu ngày không ngồi với nó. Bấm Mobile xong, vừa có tiếng chuông đã thấy nó “À lố”phía bên kia. Cứ như thể chỉ mong có ai gọi đến. Nhận lời ngay, hai phút đã thấy nó cười hề hề đằng sau.
                 Bạn anh rất cũ, xưa lắm rồi, thằng này nói tục nhiều nên bị bệnh đái tháo đường. Thật đấy ! Khoa học chứng minh rồi. Chuyện nông dân đốt rơm rạ ngoài đồng, ông tiến sỹ đéo nào lên ngồi hẳn trên TV, bảo là hiện tượng mù quang hoá. Còn đái đường có nguyên nhân từ nói tục.  
                Cha này bị tai nạn, không phải tai nạn lao động hay giao thông gì. Mà nó lỡ đánh rắm trong hội nghị. Vì thế nó bị đồng chí, đồng đội kiểm điểm, xếp cho cái hạnh kiểm yếu, cho về hưu non. Tư cách có hơi kém chút nhưng lại rất thích đi dạy học.Bằng chứng là ngày xưa nó đã ghen với anh về chuyện nghề nghiệp.   
                Hôm trước viết về nó làm nó điên tiết chửi mình quá thể, nó bảo “Ông còn mất phẩm chất hơn tôi. Đấy! Cứ xem ông viết hết chuyện bậy, chuyện gái, hết những thứ ấy thì đi viết về cứt. Văn của ông kinh bỏ mẹ! Văn là người . Ông cãi điều này à, cãi đi xem nào.  
               Loại người này hơi đâu mà cãi. Cười với nó có khi còn làm nó tức hơn. Tuy nhiên cũng chọc thêm “Ông thì hơn gì tôi, nói tục cả mồm lẫn đít. Đã thế còn lấp liếm, nào là nói tục là thuộc tính của ngôn ngữ. Nói tục ít là tự lừa dối mình, là nhịn nhục. Không biết nói tục thì sẽ chết non, chết yểu. Còn những ai lạm dụng nói tục, đeo sẵn mọi thứ bên mồm , người đó là người không may mắn trong học hành.
                 Riêng những người nói tục đề cao một vấn đề gì đó, nhiều khi ta nghe thấy có câu rất đắt. Nói đúng chỗ, đúng đối tượng có nhiều người nghe và tán thưởng. Nói tục trong văn cảnh thích hợp thì đích thị đó là nói tục bác học. 
            Ậm ừ ! Mà nghĩ lại anh thấy ở đời thằng đéo nào mà chẳng nói tục. Như cái loại nửa người nửa ngợm là anh, một ngày phải nói được vài phát mới sướng.
              Ậm ừ! thế mày bảo tao viết về gái là xấu à, phiến diện, ngu bỏ sừ! Thế mẹ mày, chị mày là đàn ông chắc. Những người ấy cũng là gái đấy chứ.
             Còn về rượu! mày với tao đang làm gì đây. Đã thế hôm nay không say không về. Mà tao nói thật mày có một thằng bạn như anh đây để chén tạc chén thù, sướng bỏ mẹ. có khác gì mày đang uống rượu với lãnh tụ. 
Mày là thằng hâm. Hoặc tao hâm có mày là bạn. Tao có vô phúc chết trước mày, chỉ vài ngày là mày cũng theo tao thôi. 
     

Phần nhận xét hiển thị trên trang