Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Trung Quốc cảnh báo chiến tranh trên Biển Đông!



Một cuộc đối đầu của tàu hải giám Trung Quốc và Nhật Bản ở biển Hoa Đông năm 2013. Quân đội Trung Quốc cũng cảnh báo nguy cơ xảy ra bất ổn và chiến tranh trên vùng biển tranh chấp với Nhật Bản này.
Quân đội Trung Quốc lên tiếng cảnh báo về các nguy cơ ngày càng tăng trên biên giới nước này, nhất là trên vùng lãnh hải ở biển Nam Trung Hoa (biển Đông) và biển Hoa Đông.
Lời cảnh báo này được đưa ra hôm nay, 1/8, đúng vào thành thành lập quân đội của quốc gia đông dân nhất thế giới.
Trong một bài xã luận đăng trên trang nhất, tờ nhật báo Quân đội Giải phóng Nhân dân của nhà nước nói rằng thế giới đang đối mặt với các biến chuyển chưa từng có.
“Nhìn chung, tình hình quanh nước ta ổn định, nhưng các nguy cơ và thách thức là rất lớn, và khả năng xảy ra bất ổn và chiến tranh trước cửa ngõ của chúng ta đã gia tăng”, tờ báo viết.
“Môi trường an ninh biển phức tạp hơn, và sóng ngầm ở biển Hoa Đông và Nam Trung Hoa đang dậy lên”, nhật báo của quân đội Trung Quốc bình luận tiếp. “Nhiệm vụ bảo vệ sự thống nhất quốc gia, sự toàn vẹn lãnh thổ và các quyền lợi phát triển thật khó khăn và căng thẳng”.
Trước đó, Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam tối 28/7 đã tổ chức chiêu đãi nhân kỷ niệm 88 năm Ngày thành lập quân đội Trung Quốc.
Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, ông Nguyễn Chí Vịnh, đã phát biểu nhân ngày này và đánh giá cao quan hệ hữu nghị hợp tác giữa quân đội hai nước và tin tưởng rằng mối quan hệ này sẽ có bước phát triển mới, xứng đáng là một trong những trụ cột quan trọng của quan hệ Việt – Trung.
“Láng giềng thân thiện”
Ông Nguyễn Chí Vịnh nói: “Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng thân thiện và điều đó không bao giờ thay đổi. Nhiều thế hệ đã qua, nhân dân hai nước đã thiết lập và duy trì mối quan hệ, cùng tồn tại, hình thành rất nhiều điểm tương đồng về văn hóa”.
Ông Vịnh cho biết thêm, Trung Quốc là đối tác hợp tác chiến lược toàn diện của Việt Nam, và luôn là ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Đảng và Nhà nước Việt Nam.
Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng thân thiện và điều đó không bao giờ thay đổi. Nhiều thế hệ đã qua, nhân dân hai nước đã thiết lập và duy trì mối quan hệ, cùng tồn tại, hình thành rất nhiều điểm tương đồng về văn hóa.
Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh nói.
Phát biểu của ông Vịnh đã vấp phải nhiều sự chỉ trích của độc giả của VOA Việt ngữ, trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng lất lướt trên vùng biển tranh chấp.
Chi tiêu quốc phòng gia tăng cộng với các hành động khẳng định chủ quyền mạnh mẽ của Bắc Kinh ở biển Đông đã gây ra các quan ngại cho các nước có tranh chấp với Trung Quốc như Việt Nam và Philippines cũng như các nước có quyền lợi như Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ nhấn mạnh nước này sẽ không trung lập khi buộc các quốc gia khác phải tuân thủ luật lệ quốc tế trong vụ tranh chấp Biển Đông, và sẽ cương quyết bảo đảm rằng các bên phải làm theo luật, một nhà ngoại giao hàng đầu của nước này tuyên bố.
Tại một cuộc hội thảo mới đây ở Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế ở thủ đô Washington, trả lời câu hỏi về tính trung lập của Hoa Kỳ ở biển Đông, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, ông Daniel Russel, nói:
“Chúng tôi không trung lập khi nói tới việc tuân thủ luật pháp quốc tế. Chúng tôi sẽ có thái độ cương quyết liên quan tới việc tuân thủ pháp luật. Chúng tôi không đứng về phía nào trong việc tuyên bố chủ quyền đối với các hòn đảo. Điều đó có nghĩa là quan ngại của chúng tôi là về thái độ, cách xử sự cũng như cách thức các bên tuyên bố chủ quyền”.
Chính vì lẽ đó, ông Russel nói rằng Hoa Kỳ hiện thúc giục các bên liên quan ở Biển Đông duy trì các điều kiện cần thiết và môi trường hợp tác nhằm xử lý các tranh chấp một cách hòa bình, thông qua biện pháp ngoại giao và đúng luật.
Theo Reuters, Xinhua, VOA
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài viết riêng cho ông Sta Boi:

VĂN HÓA DUA

Mình đã định về. Ông anh ở huyện Con Dê lại bảo đi cùng với ông ấy một lúc. Ông ấy cần gặp một vài người, đi một mình “nó tơ hơ thế nào ấy”. Kinh nghiệm rồi, đã định không đi, nhưng khi ấy nể quá nên đành phải theo. Phàm là người dính chuyện bút nghiên, kinh doanh, ngoại giao.. khi độ cồn trong người quá mức đều không nên gặp ai.
Gặp người khi ấy chuyện nọ xọ chuyện kia, rất dễ sinh họa.
Nhớ năm du hành phương nam, ngày ba bữa bia rượu, chẳng mấy lúc tỉnh táo. Gọi là “đi thực tế để lấy tư liệu sáng tác” nhưng chả tích lũy được gì ngoài cái kinh nghiệm: - Khi say nói càng ít càng tốt. Mà tốt nhất đừng nói gì!
Buổi tối ở Quảng Trị, nửa đêm phởn lên, ông “chánh đoàn” rủ mình với hai ông nữa đi chơi phố. Đến quãng đường vắng vẻ chỗ cây cầu gãy hồi chiến tranh lão ý dừng lại, có vẻ bồi hồi xúc động lắm. Ngắm ngía một thôi một hồi, mình cứ tưởng lão tìm nhà quen.
Không hiếm ông cán binh hồi đó có “cơ sở” cũ trong này.
Ông anh họ mình cũng có một nơi như thế. Ông ấy thường vẫn nhờ mình làm chân liên lạc cho sự bí mật của mình.
Vợ ông từ ngoài bắc vào lúc nào cũng cháo ám kè kè, có muốn tắc tế cho “người ta” cũng khó. Không lẽ để người ta ôm con đỏ bơ vơ trong lúc đời sống khó khăn?
 Cám cái cảnh ấy mình đành nhận lời.
Thực lòng mình không đồng tình với lối ăn ở hai mang như thế này của ông ấy.
Sau này bà vợ phát hiện ra, giận mình lắm, thỉnh thoảng còn trách lóc mình mãi đến tận bây giờ.
Mãi đến ngày bà ấy dứt quyết buộc chồng về quê, nếu không làm dữ đến tổ chức đảng, chuyện mới chấm dứt.
Nghĩ cũng tội cho ông anh mình. Vì cái lon thiếu tá hồi bấy giờ, đành dứt áo ra đi, ngậm cay, nuốt đắng trong lòng, rời bỏ nơi có giọt máu của mình để lại...Năm ngoái ông ấy trước lúc nhắm mắt ra đi, cứ nhìn mình chằm chằm như nhắn nhủ điều gì, nước mắt ứa hai bên khóe mắt. Tắt thở đã lâu rồi, người nhà mãi mới vuốt được mắt cho ông ấy.
Nhắc lại câu chuyện này do thấy thái độ chùng trình của chánh đoàn lúc ấy, làm mình chợt nhớ câu chuyện ông anh họ của mình.

Nhưng thực ra không phải. Chẳng qua lão làm bộ làm tịch, “diễn” với bọn mình lúc đó về tinh thần quyết chiến, quyết thắng của lão thời bấy giờ.
Lão chỉ chỗ nọ, chỗ kia lão bắn chết được mấy thằng. Chỗ lão suýt bị bọn chúng bắn chết ra sao?
 Mình chỉ biết nghe, không tham gia câu chuyện. Chợt lão phó kéo áo mình lui lại nói nhỏ vào tai: “Lại phét đấy. Đừng có nghe. Ngày xưa lão ở 559 mãi bên Lào, đâu có ở đây ngày nào mà bắn với chả giết?” Mình ngạc nhiên, không biết lão ấy nói vậy để làm gì?
Cả bọn đi thêm một quãng, có một quán rượu ngoài trời, lão lúc ấy đang cao hứng bảo cả bọn dừng lại: “ Làm chầu nữa rồi về ngủ cho ngon giấc”. Lão phó có vẻ không bằng lòng, hai bên từ lâu chỉ bằng mặt không bằng lòng nhau.
Phó ta cố nhịn chờ vài tháng nữa, lão về mẹ đĩ, mình lên thay.
Ngồi uống rượu mà đầu óc cứ để đâu đâu. Rượu ngoại hẳn hoi mà chả thú vị gì.
Người ta ăn khi đói, rượu cũng vậy phải là lúc thèm, nó mới thấy rượu là rượu ngon. Đủ chén, hay quá chén rồi còn biết gì hay dở, ngon hay không ngon?
Lão lên giọng thày đời dạy người ta nên như này, nên như khác. Rồi khoe cuốn TT mới ra đang được dựng thành phim như thế nào? 
Mình quen lão cũng đã lâu, trình văn vẻ, học vấn của lão đâu có lạ?
 Chẳng qua người ta cơ cấu cả trong việc in ấn, phát hành, thổi thơm vì cương vị chứ đâu phải tài năng sáng tạo gì?
Đang lúc giá trị văn chương nghệ thuật đang bị méo mó về các lối pờ rồ, lăng xê, bốc thơm, bốc thối nhau nhặng xị thế này, giá trị thực rất khó xác định, chủ yếu là văn hóa a dua, a tòng theo “trển”.
Chẳng nhớ lúc đó mình nói câu gì, đại thể ý như thế, lão vằn mắt rủa xả mình không còn câu nào để nói. Nhà văn gì mà nói chua, nói bẩn không thể tưởng tượng được. May mà lúc ấy chút“sĩ” giang hồ còn sót lại của mình đã nguội được vài năm, không thì  lão lỗ mũi ăn trầu là cái chắc!
Sau đó lão giận, thù mình đến mấy năm trời, làm mình có lúc điêu đứng. Rồi những câu chuyện nhăng nhít lão nhặt ở đâu về gán cho mình. Miệng kẻ sang như lão nói đương nhiên có nhiều người tin.
Mãi sau này về vườn rồi lão mới thôi, trở lại bình thường với mình. Mọi người mới ngã ngũ ra là lão nói xằng.
Nhưng cái tội cao ngạo, dạy đời của lão vẫn chưa bỏ hẳn, bàn bè dần dần thưa thớt chẳng còn ai.
Bây giờ lại cái ông ở huyện Con Dê này rủ vào nhà lão chơi, mình đâm lưỡng lự..

Ông HK thì bảo: “Tao chịu chú mày, như nước mới lửa mà vẫn chơi được với nhau, Anh thì chào thua. Các chú có công việc đến thì cứ đến. Tay khôn lỏi đó, anh không chơi, không vào đâu”.
Mình không nài thêm.
Chơi hay không chơi với ai là quyền của mỗi người. Mấy bác có tuổi thường hay cực đoan việc này, không thích ai muốn người khác không thích theo.
Mình khác.
Mình có “Độc lập, tự do” riêng của mình, nhưng vẫn từ tốn bảo bác ấy:
- Bạn văn nghệ đâu có nhiều? Ai cũng chê trách cả thì bỏ tất hay sao? Buồn lắm bác ạ. Với lại em cũng học cái anh “tàng hình”, đã là ti vi phải có nhiều kênh, ai em cũng chơi, miễn là biết được tốt xấu để học hỏi, hay nên tránh, không đơn điệu lắm. Kính bác về nghỉ trước!”
Mình vào. Đã thấy ông “NÓI HAY” ở đấy. Ông này mình không nhớ tên, Ổi hay Na gì đấy. Cứ tạm gọi là ông Ổi cho dễ nhớ. Ông Ổi bắt tay mình rất nhanh, cái bắt tay xã giao chẳng lấy gì làm mặn mà lại có phần quan cách. Nhà văn nhớn giới thiệu người đến trước kẻ đến sau để đôi bên làm quen. Ông Ổi cười cười:
- Thì ra đây là tác giả, tôi vẫn thường đọc của anh. Độc đáo và táo bạo, viết có gan lắm!
Mình chưa hiểu đấy là ông ấy khen hay ông ấy chê? Nên chưa biết nên nói như thế nào. Nhờ có rượu, có men nói hộ:
- Nhà em viết VKG thôi, cảm ơn bác quá khen!
Nhà văn chủ nhà trừng mắt nhìn mình:
- Cậu biết đây là ai không? Nói vớ nói vẩn, trên người ta đánh giá..
Rồi lão làm luôn một chặp:
- Tay này ruột để ngoài da. Tính nó lôm côm thế nên đời nó khổ.Chả giữ được cái gì trong miệng, thông thốc như ống nứa..Đừng để ý, đừng để ý..
Mình bực. Mình nào có nói gì sai đâu? Lão í cứ làm như mình“phạm húy”
 không bằng! Mà có sai thì mình chịu chứ bận đếch gì đến lão phải cải chính hộ?
Hình như, về hưu rồi lão vẫn còn sợ ông NÓI HAY thì phải? Một cái sợ mơ hồ ám ảnh, len sâu vào tiềm thức..
 Nhiều ông về hưu rồi chả ý tứ gì nữa, nói vung tý mẹt. Nói cả những câu, những điều tại vị không dám nói. Như là một cách cải chính lại, sám hối lại quá trình lầm lạc đã qua, hoặc cố tỏ ra như thế.
Nói thật, mấy ông này mình không phục lắm. Có gan, nói mẹ lúc đương chức đương quyền. Sau này nói vuốt đuôi thì ăn thua gì? Chẳng qua cách của mấy anh hèn học oai, chơi sang, việc qua rồi mới ra cái điều..!
Nhưng kiểu giữ ý mãi như lão này mình không dám khinh, nhưng cũng không trọng. Đó là “Văn hóa a dua”, lựa theo người trên mà làm. May mà chỉ viết lách, văn nghệ văn gừng chả ảnh hưởng đến ai. Hoặc có ảnh hưởng cũng không có hậu quả cụ thể. Nó mơ hồ như sương khói thế gian, chả làm ai chết ngạt, hay nhức đầu sổ mũi. Chỉ làm người ta không thích hoặc không dễ chịu.
Lão là con người máy móc khó thay đổi. Kết tinh ngàn đời của “nền văn minh lúa nước”, ít có táo bạo, tìm tòi, chỉ theo thói quen gọi là “tập quán”!
Lão vẫn còn chút tinh quái, hình như đoán được mình đang nghĩ gì, nói luôn:
- Tớ phải mất ba ngày mới đọc xong bản thảo của cậu. Phải viết lại, viết thế hỏng chưa phải là TT.
- Bác nói cụ thể hơn xem nào:
- Này nhá, TT phải có chương có hồi. Có bố cục chặt chẽ, có tuyến nhân vật chính diện, phản diện, có “câu chuyện”.. Đọc cậu tớ chẳng biết cậu nói cái gì?
- Nghĩa là em không theo cách truyền thống của bác? Thế bác đọc “Linh Sơn” của CHK, đọc “Xe lên xe xuống” của NBP chưa?
Lão cáu:
- Tao đọc đéo gì mấy thứ đấy. Đó là văn chương phản động, không phải HTXHCN. Học theo để toi à?
Tôi thực sự ngạc nhiên. Người khác “thẩm văn” thế nào tôi không nói. Nhà văn nhớn như lão mà nghĩ vậy, chả trách văn đàn luôn luôn có tranh cãi, luôn luôn có “vấn đề”
Khốn nỗi bản thảo của mình đang nằm trong tay lão. NXB không hiểu kiểu gì lại nhờ lão đọc của mình. Lão mà phán vài câu văng mảnh là số phận của TP đi đời. Có khí mình còn bị làm khó cũng nên.
Mình đành bảo:
- Hội luôn khuyến khích anh em tìm tòi sáng tạo. Em cũng cố tìm một cách thể hiện mới. Cấu trúc của TT có chút thay đổi không theo lối thông thường. Kể cả trình tự cũng không theo thời gian. Nếu người đọc không chú ý, hoặc đọc một cách hời hợt đúng là không nắm được cốt lõi của câu chuyện. Nó vẫn có bố cục kín đáo, “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt, dẫn dắt mờ và sâu bên trong.. Bây giờ bác nói em mới vỡ ra nhiều điều. Có thể em làm chưa đạt, nhưng bác đọc lại lần nữa xem..
Lão cũng đang “xỉn” chả kém gì mình, nên chả ý tứ gì:
- Có cái chó gì mà phải đọc đi đọc lại? Tớ bảo hỏng là hỏng, còn nghe hay không là quyền của cậu!
Người ta bảo “Văn mình vợ người”. Ai chả cho rằng văn của mình hay? Nhưng trường hợp này hoàn toàn không phải. Mình không bảo thủ ý kiến cho mình viết như thế đã là được. Văn chương muôn đời là cái chỉ đến gần chứ chưa ai qua được bao giờ. Nhưng cách lão chê phũ phàng như tát nước vào trước mặt người khác, ai mà chịu nổi?
Không phải mình sĩ với ông HÁT HAY tên là Ổii, hay với ông nhà thơ xứ CON DÊ mà mình phản ứng đâu.
Đau là ở chỗ, dù sao tác phẩm cũng là đứa con tinh thần của mình bị vùi dập, coi như không có, không đáng gì!
Chẳng may bạn có đứa con sứt môi, chả lẽ bạn không yêu thương nó sao? Bạn không phát khùng lên khi có người khác chế nhạo, chê cười nó trước mặt bạn và đông đảo mọi người?
Có thể lúc khác lão ấy góp ý riêng với mình, nói sao cũng được. Cần lắm được người ta chê, để biết chỗ khuyết của mình để sửa chữa, bổ sung vào.
Toàn khen nhau, khen lấy được chưa chắc đã hay. Điều này mình biết.
Nhưng lão chê lần này là có dụng ý khác. Va với lão vài lần, biết cách thù dai của lão nên mình hiểu. Người này dù có say, cũng luôn có chủ ý. Lão đã rèn được cái bản lĩnh ấy từ bao năm tháng rồi. Không phải ngẫu nhiên lão ấy thành công. Lại là thành công quá mức thực ra đáng được ghi nhận..
Biết khen biết chê theo ý người khác là lối văn hóa a dua, a tòng. Nhưng làm được thế đâu phải dễ?
Nhất là dạng vẫn ương ương dở dở như mình!
**
Có những cuốn sách nằm lăn lóc ở thư viện hàng chục năm trời chả ai để ý. Người ta không quan tâm vì nó chẳng có gì hay để đọc. Văn chương không có tư tưởng, không có tính triết lí nhân sinh, không có chính kiến riêng của tác giả đó là thứ văn chương vô hồn, người ta không để mắt đến là chuyện đương nhiên. Chữ nghĩa lại thực thà ngô nghê kiểu bà già nhà quê kể chuyện, vừa ngô nghê vừa lủng củng, ai đọc làm gì?
Nhưng bỗng một ngày mát giời nào đó, một ông “quan trọng”, hay một bà “chức năng” nào đấy, vì một lẽ nào đấy nhấc nó lên, khen vài câu..Thế là cả đám ào vào khen thêm. Thi nhau phát hiện cái hay tiềm năng vốn không có gì, bỗng chốc sáng lòe! Thật là kì lạ, nực cười hết chỗ nói.
Rồi.. một thằng cha căng chú kiết vô danh tiểu tốt, đang làm ăn mờ ám ở đâu đấy đang muốn dùng chữ nghĩa, văn chương và chút danh hờ của nó làm cái thuẫn đỡ tên. Nó bỏ ra dăm ba chục triệu thuê người chuyển tác phẩm giông giống người khác ấy thành kịch bản, dựng phim.
Thế là có tác phẩm lừng lững, “trên cả tuyệt vời”!
Cả nước mới ớ ra là lâu nay mình vô tình. Văn tài xuất hiện từ lâu rồi mà mình không biết!
Rồi thi nhau thổi hơi. Hết đăng đàn trên báo, lại đến các em làm luận văn tốt nghiệp đại học. Có chị còn làm luận văn tiến xí tiến xiếc!
Hiệu ứng đô mi nô đổ theo ầm ầm..
Đúng là thời kinh tế thị trường có định hướng, có khác. Công nghệ quảng cáo, pờ rồ phát huy tác dụng của nó lên đến đỉnh điểm luôn.
Lúc đầu các bác  ấy còn có vẻ e thẹn. nói năng rất khiêm tốn thận trọng. (Thực lòng các bác ấy cũng biết mình “chả đi đến đâu”, e thẹn là phải ). Xong lâu rồi thành quen, cũng tưởng mình hay thật. Bắt đầu ngoa ngôn, loạn ngữ chả coi ai ra gì. Thấy thiên hạ toàn thứ cỏ giả, chỉ mình mới thực tài. Thật thương và buồn lắm thay.
Mình biết có những cuốn sách hay chịu thiệt thòi vì không có cái may mắn ấy. Hoặc có cái không may lỡ một vị quan trọng nào đấy đọc qua loa, chưa biết hay dở đã chê. Số phận của các tác giả tác phẩm này thật là thiệt thòi.
Ừ thì cũng phải. Thời nào chả quên, chả sót, vẫn có người áo gấm đi đêm. Vẫn có kẻ ăn may, có anh thô thiển vừa đi vừa xì hơi mà vẫn ngất ngú, ngồi chỗ cao, được thiên hạ khen sái quai hàm!
Cái gọi là công bằng, công tâm, đúng đắn tuyệt đối chả bao giờ có. Chưa nói đến tiêu cực, nhũng nhiễu do thiếu công khai minh bạch cộng với lòng đố kị hẹp hòi hay thù vặt!
Có bàn đến rằm tây đen cũng chẳng hết chuyện.
Đang lúc nước sôi lửa bỏng này bàn mãi chuyện cực chẳng đã không nên bàn, e không phải đạo làm người. Mấy cái tàu “nước lạ” đang rình mò ngoài khơi. Có cái đã liều mạng vào cắt cáp tàu của mình, đóng cả cọc dàn khoan vào sát bụng..tin kinh tế tiếp tục suy trào vào năm tới.. Toàn những tin quan trọng chết người cả!
Chuyện văn, chuyện đời bàn vào lúc này như câu chuyện thừa, chưa đúng lúc. Thế nên chuyện hay dở của mấy bác nhà nọ, nhà kia tốt nhất là miễn bàn.
Ai hay thì ấm thân mình. Chẳng qua xả bớt một chút cho đỡ stroét mà thôi! Đầu óc cần tỉnh táo quan tâm nhiều thứ khác thiết thực, gay go hơn vào lúc này..
Có điều gì không phải các bác bỏ qua và góp ý cho  nhá!
========



Phần nhận xét hiển thị trên trang

9.000 tàu cá Trung Quốc tràn vào Biển Đông

TTO - Sau khi Chính phủ Trung Quốc tuyên bố dỡ bỏ lệnh cấm đánh bắt cá theo mùa, 9.000 tàu cá nước này từ tỉnh Hải Nam đã ra khơi tràn vào khu vực Biển Đông.
9.000 tàu cá Trung Quốc rầm rộ tiến vào Biển Đông - Ảnh: Tân Hoa xã
9.000 tàu cá Trung Quốc rầm rộ tiến vào Biển Đông - Ảnh: Tân Hoa xã
Tân Hoa xã cho biết 35.611 ngư dân và thủy thủ Trung Quốc có quãng thời gian nghỉ ngơi và sửa sang tàu thuyền trong thời gian Trung Quốc áp đặt lệnh cấm từ ngày 16-5.
Bộ Thủy sản và đánh bắt cá Hải Nam cho biết trong số 9.000 tàu cá ra khơi lần này, có khoảng 1.000 tàu đến từ huyện Lâm Cao hướng tới vịnh Beibuwan ngoài khơi bờ biển của khu tự trị Choang ở Quảng Tây.
Lệnh cấm đánh bắt trên được Trung Quốc đơn phương áp đặt lần đầu tiên vào năm 1999 bất chấp sự phản đối của nhiều nước. Lệnh cấm này nhiều lần cản trở ngư dân Việt Nam nói riêng và các quốc gia trong khu vực nói chung hoạt động đánh bắt trên các ngư trường truyền thống.
Trên thực tế, không hề có bất cứ cái gì được gọi là “lệnh cấm đánh cá” tại Biển Đông. Mặc dù là quốc gia tự đặt ra lệnh cấm, nhưng Trung Quốc lại không hề tuân thủ lệnh cấm này mà còn gửi những tàu cá nhỏ ra để cố ý khiêu khích các bên tranh chấp khác như Nhật Bản, Philippines, Brunei, Malaysia, Đài Loan và Việt Nam.
Vào tháng 7 năm ngoái, tỉnh Hải Nam gửi một đội tàu đánh cá lớn đến quần đảo Trường Sa ở Biển Đông để khám phá nguồn lợi thủy sản.
Quan chức địa phương Hải Nam đang nhắm đến mục tiêu thay đổi trọng tâm ngành công nghiệp đánh cá của mình từ đánh bắt gần bờ đến đánh bắt xa bờ, khuyến khích ngư dân “xây dựng tàu thuyền lớn và khám phá những vùng biển sâu”.
Theo ước tính, Hoàng Sa là nơi có trữ lượng thủy sản đạt khoảng 5 triệu tấn cá. Với tốc độ và tần suất đánh bắt hiện nay, tổng sản lượng đánh bắt của ngư dân Hải Nam đạt khoảng 80.000 tấn cá mỗi năm. Tuy nhiên, con số này có thể sẽ gia tăng đột biến trong thời gian tới.
Trong một diễn biến khác, quân đội Trung Quốc hôm nay 1-8 ra cảnh báo về “các nguy cơ đang gia tăng quanh biên giới” của nước này, bao gồm các vùng biển Hoa Đông và Biển Đông.
HẢI YẾN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Được ăn còn làu bàu, lắm chuyện!

MỘT LẦN NHẬU THUÊ

Vương Đình Trung




Lão nhận được điện thoại của thằng cháu là sếp ở trong thành phố :
-Hôm nay chú nghỉ một buổi chợ , đúng mười một giờ trưa đến cơ quan cháu nhé .
Lão ngắt lời nó :
-Đến chỗ anh có việc gì ? Anh tưởng tự dưng tôi nghỉ được buổi chợ à .
-Chú yên tâm, ngày công hôm nay của chú , cháu sẽ thanh toán . Chú nhớ tắm rửa sạch sẽ , ăn mặc chỉnh tề vào .
Lão không biết nó gọi mình đến cơ quan nó có việc gì . Lâu nay lão có nhờ vả nó chuyện gì liên quan đến giấy tờ đâu mà nó bảo mình phải đến cơ quan nó . Nó lại bảo trả tiền ngày công cho mình nữa chứ . Trong lòng lão thấp thỏm bao câu hỏi . Nhưng cuối cùng lão vẫn quyết định đến cơ quan thằng cháu như đã hẹn .
Đúng giờ , lão xuất hiện ở cổng cơ quan thằng cháu , đã thấy nó ngồi trên ô tô , vẫy lão lại , cửa xe mở ,nó bảo lão lên xe .Trên xe đã có mấy người , cả trai , cả gái , chắc là người trong cơ quan nó . Vì ngồi xa thằng cháu nên lão cũng chả dám hỏi là đi đâu . Nó cũng chả nói gì với lão cả , chỉ giục lái xe cho xe chạy .
Xe đỗ ở một nhà hàng khá nổi tiếng , mọi người lục tục xuống xe . Lão đến gần thằng cháu hỏi :
-Anh đưa chú đến đây làm gì ?
-Để nhậu chứ làm gì nữa chú .
Lão chả hiểu gì cả , đang tự nhiên nó lại đưa mình đi nhậu là sao , mặt lão cứ ngây ra với bao câu hỏi trong đầu .Mà những người quanh lão toàn người lạ , ăn uống với những người lạ ngại bỏ xừ .
Thằng cháu nói như giao nhiệm vụ cho lão :
-Hôm nay chú phải uống hết mình . Thể hiện phong độ của một cao thủ rượu. Trong bữa rượu chú cứ làm theo sự chỉ đạo của cháu .
Lão lờ mờ hiểu ra , thằng cháu nhờ tài uống rượu của lão để đi tiếp khách đây mà . Lão thấy bực mình , nó mời mình đi ăn là một chuyện , đằng này nó lại thuê mình đi ăn .Nhưng sự đã rồi , lão đã đến đây rồi ...
Cả bọn kéo nhau vào nhà hàng . Một dãy bàn dàì bầy đầy những món ăn , một toán người đã ngồi sẵn ở đấy , đứng dậy ùa ra đón tiếp bọn lão ríu rít . Lão nghe loáng thoáng thằng cháu giới thiệu lão với một người cũng trạc tuổi lão :Đây là phó ban của tôi. Lão chả biết nó bịa ra như thế để làm gì .Lão thấy lo lo , chả biết phó ban là cái gì . Lão rặn ra một nụ cười , đưa tay ra bắt tay đối tác .
Cuộc nhậu diễn ra tưng bừng . Lão cứ lo hão huyền thế thôi ,chứ chả ai quan tâm đên lão là phó ban hay phó bản gì cả . Rượu cứ rót tràn , cụng , cạn , rót ...
Chừng giữa bữa tiệc , thằng cháu bảo lão đi chúc tất cả khách , lão làm theo ngay , lão tự nhủ :Để xem cuộc nhậu này nó là cái gì . Khi đến bên ông mà lão được thằng cháu giới thiệu lúc gặp nhau , thì thằng cháu đến nói :
-Hai bác đại diện cho hai bên cưa đứt chai này để tỏ tình hợp tác hữu nghị .
Tất cả vỗ tay tán thưởng . Rượu được rót ra hai bát to , hai lão cụng bát và : trăm phần trăm .
Lão đối tác nốc được nửa bát thì đặt bát xuống bàn xin chịu . Lão thản nhiên uống hết bát rượu trước sự ngưỡng mộ của cả bọn.
Hình như bữa tiệc thành công ngoài ý muốn của thằng cháu . Nó vui lắm bảo lão :
-Giờ đến tăng hai , chú không cần tham gia . Tiền công của chú đây .
Nó dúi vào túi lão mấy tờ tiền , rồi bảo người gọi xe ôm đưa lão về .
Lão rủa thầm , đời khốn nạn thật , kẻ không có mà ăn , kẻ lại phải thuê người đi ăn hộ . Lão thầm so sánh mấy con ca ve với bữa nhậu thuê của lão hôm nay . Mấy con ca ve thì lấy thân xác ra để kiếm tiền , còn lão thì dùng cái mồm của lão ... Lão đưa tay vào túi , chạm vào mấy đồng tiền thằng cháu mới nhét vào , lão thấy nó trơn trơn , nhầy nhầy .
Các cụ có câu :Miếng ăn là miếng nhục . Bữa ăn thuê của lão hôm nay lão thấy nhùng nhục thế nào ấy thật .
Vương Đình Trung
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà Tiên Tri Mù Vanga - Thế Giới Hữu Hình và Vô Hình

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Thơ được giải Ga Bo của LĐ:

Người ăn xin ở Hà Nội
Để nhớ gợi ý của Max Jacob (1876-1944) và Hoàng Ngọc Biên.
Hồi tôi sống ở Hà Nội, nơi cửa ra vào dinh lãnh đạo mà tôi làm việc lúc nào cũng có một tay ăn xin được tôi ném cho mấy đồng tiền trước khi lên xe có cửa kính đen và cận vệ. Một ngày nọ, lấy làm lạ là không bao giờ nghe được những lời cám ơn, tôi nhìn kỹ tay ăn xin. Thế mà, khi tôi nhìn, tôi nhận ra cái tôi cứ ngỡ là một tay ăn xin, chỉ là một bục gỗ sơn cẩn thận và trên ấy là một tượng bán thân tạc hình tôi – trông gian xảo, hồng hào và đương nhiên, não bị mối ăn đến mục thủng.
Món 1: Luộc
+ Theo kiểu rau muống luộc của Bắc kỳ
Sống ở Việt Nam ăn món luộc là tốt nhất
Chưa tìm thấy thứ gì mà người Việt không thể luộc…
Vậy nên:
Sống ở Việt Nam ăn món luộc là tốt nhất
Từ luộc xe honda, nhà đất, bằng cấp, chức tước…
Từ luộc vệ sinh, an toàn thực phẩm, bảo hiểm…
Từ luộc trí tuệ, thẩm mĩ, văn hoá, nhân tính…
Từ luộc nhân quyền, tự do, tư tưởng, tâm linh…
Chưa tìm thấy điều gì mà Việt Nam không thể luộc
Vậy nên:
Sống ở Việt Nam ăn món luộc là tốt nhất
Từ luộc cho đến luộc
Người người nghĩ chuyện luộc
Nhà nhà tham gia luộc
Ngành ngành thi đua luộc…
Duy chỉ có lý do tại sao mình bị luộc: là không bị luộc
Vậy nên:
Sống ở Việt Nam luộc là tốt nhất
luộc là tốt nhất
luộc là tốt nhất
luộc là tốt nhất…
Món 2: Hấp
+ Theo kiểu khoai mì hấp của Trung kỳ
Ví đây đổi phận làm trai được
Sự nghiệp chăn mùng đỡ phải lo…
Sướng Thì Bo, nữ sĩ đương đại
Đọc kĩ hướng dẫn trước khi sử dụng:
=> tác phẩm này trôi nổi trong lưới trời, lồng lộng, thưa và khó thoát,
=> tôi lấy về xài đỡ, lúc trái gió trở trời.
=> cho nên, rất có thể bị tranh chấp, kiện tụng…
=> vì thế những ai sử dụng lại, tự chịu trách nhiệm và cẩn trọng.
01. Lâu ngày không được xuất [t]binh, BUỒN chết
02. Nhịn cả ngày, cuối cùng được phóng ra, MỪNG chết
03. Trăm triệu anh em cùng xông lên, CHEN NHAU chết
04. Sau khi ra, phát hiện chủ nhân tự giải quyết, UẤT ỨC chết
05. Bị bắn xuống đất,  chết
06. Bị bắn vô tường, đụng BỂ ĐẦU chết
07. Bị giấy vệ sinh chùi, KHÔ chết
08. Sau khi chùi xong, lại bị quăng vô thùng rác, THÚI chết
09. Cuối cùng cũng được chính thức lâm trận, đứa đầu tiên tới đích, ĐẮC Ý chết
10. Đứa thứ hai tới đích, biết đã trễ một bước, TỨC chết
11. Đứa thứ ba tới đích, thấy người ta cặp cặp đôi đôi, GHEN TỊ chết
12. Mải ngắm cảnh, lạc đường chạy lòng vòng, CHÓNG MẶT chết
13. Thể lực kém, trên đường xông pha, MỆT chết
14. Tới được đích, không tìm được trứng, THẤT VỌNG chết
15. Tới được đích, tìm được một trứng, MÃN NGUYỆN chết
16. Tới được đích, tìm được hai trứng, SUNG SƯỚNG chết
17. Được một trứng tiếp nhận, TỰ HÀO chết
18. Được hai trứng tiếp nhận, UY PHONG chết
19. Bị trứng từ chối, NHỤC NHàchết
20. Bởi vì sử dụng biện pháp an toàn, nguyên băng vô bao,
anh em một nhà ĐÈ NHAU chết
21. Bao bị cột lại, NGỘP chết
22. Phát hiện bao bị thủng lỗ, VUI MỪNG chết
23. Giành giật để xông ra, ai ngờ bao bị quăng vô nước, CHÌM chết
24. Ở trong nước thấy nòng nọc giống mình quá
nhưng lại đen thui như cục than, CƯỜI chết
25. Trong khi cười miệng há quá to, nuốt vô số anh em, BỂ BỤNG chết
26. Lần thứ hai xuất trận, thấy đứa nào đứa nấy toàn nước miếng, TỞM chết
27. Chưa kịp tởm, bị tắm dịch ACID chết
28. Những anh em có trách nhiệm, bị lạc quyên, bỏ vô tủ đông, LẠNH chết
29. Chống chọi được lạnh,
nhưng vì lâu không được sử dụng, CHỜ chết
30. Chủ nhân suốt ngày bôn ba lách luật, CẠN KIỆT chết
31. Bị toàn thể lừa dối nên bản thân cũng gian dối, DỐI chết
32. Mấy chục năm bị hù doạ nên phập phồng lo sợ, SỢ chết
32 … tính từ 1975,
và lâu hơn, nếu tính từ 1945
và lâu hơn, nếu tính từ 1802
và lâu hơn, nếu tính từ 938
và lâu hơn, nếu tính từ khoảng 43
và lâu hơn, nếu tính từ thuở chỉ có mông với muội…
Trừ một “đám” chóp bu độc quyền bị TỪ CHỐI chết,
và chua như giấm
và trộn trong giấm
và sống như giấm…
Tất cả, hiện “ giả vờ sống” và khát khao bất tử như giấm…
Tất cả hiện diện tại xứ Xích Quỷ và đương nhiên ở cả Tây Cống
“Ung hỉ! Ung hỉ!”
[Tuyệt đối không nói: Cung hỷ! Cung hỷ!]
Món 3: Ăn sống
+ Theo kiểu giá sống của Nam kỳ
Để giúp cho bào thai thơ phát triển, người mang thai thơ không phải ăn nhiều gấp 2 lần mà chỉ cần ăn đầy đủ dưỡng chất. Kiểu như:
- Mất tự doSuốt nhiều năm qua ở nước ta, nhất là càng về sau này, khoa học chứng minh người mang thai thơ cần phải bổ sung nhiều sự tự do hơn nữa, để lượng máu hay ho của mình sôi lên và thai nhi thơ được phát triển tốt.Tuy nhiên, đa số vẫn nghĩ rằng mình đã ăn đủ tự do rồi nên kết quả là tình trạng thiếu máu thơ tăng, nguy cơ sinh non và ảnh hưởng tới cân nặng của thơ trẻ khi sinh ra là rất rõ rệt, thế mới mệt.
Lý do chính: thủ thân và vô cảm…
- Thiếu ngôn luậnNgôn luận đóng vai trò chủ yếu trong việc phát triển phôi thai thơ. Thiếu ngôn luận cũng có thể dẫn đến nguy cơ sinh non, thơ chậm phát triển và đặc biệt là có những dị tật cột sống, những trục trặc tình dục về sau… Nhu cầu về ngôn luận tăng 30% ngay từ những ngày đầu của thai kỳ. Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải chú ý cung cấp đầy đủ ngôn luận ngay cả thời gian trước khi mang thai. Tuy nhiên đa số vẫn nghĩ rằng mình đã ăn đủ ngôn luận, thế mới luẩn quẩn.
Lý do chính: bị bịt miệng và tự kiểm duyệt…
- Tẩy nãoTrong quá trình phát triển xương cốt và cơ bắp, thai nhi thơ cần tích lũy rất nhiều trí não và huệ năng. Việc cung cấp đầy đủ thông tin và thao tác xử lý thông tin trong thời kỳ mang thai còn giúp tránh việc mất chất, hủ hoá và sự dã man, tàn bạo trong ứng xử cộng đồng. Chúng ta có thể cung cấp đầy đủ trí não với các thực phẩm tươi, nghĩa là chưa qua kiểm duyệt. Tuy nhiên, đa số vẫn thích ăn đồ ươn hôi, bị bầm dập… nhưng vẫn nghĩ rằng nó tươi nguyên, thế mới điên.
Lý do chính: hèn nhát và lười tư duy…
- Cùn thẩm mỹThẩm mỹ đóng vai trò trọng yếu trong việc phát triển tim, tầm nhìn và tầm văn hoá của thơ nhi. Việc cung cấp đầy đủ thẩm mỹ trong thời kỳ mang thai là rất cần thiết và cả thời gian sau cũng vậy, nó thúc đẩy sự sáng sủa của tư tưởng và khả năng giác ngộ về tâm linh. Vì thế, mỗi tuần, chúng ta nên ăn sách vở an toàn vệ sinh ít nhất hai lần và sử dụng dầu nghệ thuật nhiều lần. Tuy nhiên, đa số vẫn nghĩ rằng Việt Nam là một nước thơ, giàu bản sắc văn hoá, văn hiến nhiều nghìn năm… nên kết quả bị suy dinh dưỡng về thẩm mỹ trầm trọng, thế mới hả họng.
Lý do chính: ảo tưởng và hoang đường…
Nếp nghĩ không căn cước
Dọc miền đồi dẫn ra triền sông
đường bay trong giờ đáp
tôi: những trạm lẻ                   café                  xăng pha sẵn
hoặc buổi chiều suy tư lấn tuyến
xin tri ân viên sỏi        bông hoa miền đồi
những bàn chân chùng bước
mùi hương tím bầm
và mưa và tôi tồn đọng nhịp thở
phù sa bãi xà cừ
những lương thực bội mùa
những đường bay lạc              giờ đáp trên sân
trạm lẻ hoặc bất cứ lúc nào kẹt lối
tôi sẽ ra đi . . .
tôi: vài con trâu lạc ngõ
và dao thớt lãng quên nhà bếp cũ
tôi: bóng tối cây cọc và cánh chim ánh sáng tìm về
căn cước riêng tôi                   không ngày tháng
nếp nghĩ không neo
tôi có trò chơi              những cung súng trên tường
hoặc trên tay những người chưa quen
hồi ức huy chương và da thú
con gái chủ nhà nói trong miệng bự cơm:
_ ba đầu cá một ngàn đã chết

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không ai ngủ một đêm trên hai cái giường, ở cùng lúc hai cái nhà, ngồi cùng lúc trên hai cái xe, ăn đến no, uống đến đủ thì thôi và chết là hết..Vậy tham quá làm gì? Vậy thì bà con hoan hô các bác, lặn mau cho nước nó trong!

Các lãnh đạo từ chức, ông Dương Trung Quốc lên tiếng

ĐBQH Dương Trung Quốc cho rằng, việc lãnh đạo viết đơn xin nghỉ hưu trước tuổi, từ chức có thể coi là dũng cảm nhưng nên dần coi đó là việc bình thường trong xã hội.
Nên tạo thành sự tự giác
Ngày 29/7, ông Lê Phước Thanh, Bí thư tỉnh ủy Quảng Nam đã có đơn gửi Bộ Chính trị về việc xin nghỉ hưu trước tuổi.
Trong khi đó, chia sẻ với báo chí, ông Thanh cho biết ông làm đơn xin nghỉ hưu trước tuổi là vì lý do cá nhân, tình hình sức khỏe không đảm bảo.
Ông Thanh cho biết đang chờ Bộ Chính trị cho ý kiến về việc này. Nếu Bộ Chính trị đồng ý, Quảng Nam sẽ tìm người thay thế vị trí của ông.
Trước đó, ông Nguyễn Sự, Bí thư thành ủy Hội An đã từ chức và Bí thư thành ủy Hải Dương Phạm Thế Tập cũng có đơn xin từ chức, nghỉ công tác chờ hưu.
Trao đổi với chúng tôi, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc cho rằng, đối với nhiều nước thì việc các quan chức xin từ chức là chuyện rất bình thường, tuy nhiên ở nước ta thì lại không như vậy.
"Nhiều người cho rằng, việc lãnh đạo viết đơn xin nghỉ hưu trước tuổi có thể là dũng cảm, dám vứt bỏ những lợi ích nhưng cũng có những suy nghĩ cho rằng, đó là người rất thực tế.
Họ có những lý do, mục đích riêng như là là tuổi tác hay cơ chế... Nhưng theo tôi, chúng ta nên có cách nhìn đối với việc từ chức này là bình thường chứ đừng coi là sự bất bình thường", ông Quốc chia sẻ.
Ông Quốc cũng nhận định, việc một số quan chức muốn từ chức để mở đường cho thế hệ trẻ là suy nghĩ mang đầy tính tự trọng và gợi suy nghĩ cho nhiều người về thái độ ứng xử của một người đúng nghĩa là cán bộ, đầy tớ của dân.
Đồng quan điểm đó, Đại biểu QH Bùi Thị An cũng bày tỏ, từ trước tới nay ở Việt Nam, việc các quan chức viết đơn xin từ chức thường ít xảy ra nên có cảm giác "mới, lạ".
"Quan niệm trước đây là hết tuổi, hết nhiệm kỳ mới nghỉ nhưng giờ đây hãy quan niệm lại và thực sự việc từ chức này đối với các nước là hết sức bình thường.
Các đồng chí lãnh đạo nên tự đánh giá nếu mình không còn đủ năng lực hay không còn đủ các điều kiện như sức khỏe cho công việc mà Đảng, Nhà nước, nhân dân giao phó thì nên xin thôi và việc đó là bình thường, không có gì đặc biệt cả", bà An nói.
Bà An cũng cho mong muốn, trong thời gian tới đây, việc từ chức này nên được xem là một văn hóa và diễn ra thường xuyên ở các nơi, các vị trí.
"Chúng ta nên tạo thành một sự tự giác trong văn hóa lãnh đạo đối với việc từ chức. Điều đó cũng chính là thể hiện thái độ ứng xử của một người đúng nghĩa là cán bộ, đầy tớ của dân", bà An chia sẻ.
Tránh đột xuất
Về trường hợp xin từ chức của Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam Lê Phước Thanh, bà An đã bày tỏ sự đánh giá rất cao và cho rằng, trong lúc không ít quan chức cố xin ở lại hay chuyển sang chỗ này, chỗ khác thì đây sẽ là gương cho nhiều người soi, nhìn vào.
"Trước đây, việc xin từ chức của đồng chí Nguyễn Sự, Bí thư thành ủy Hội An đã là một cách suy nghĩ rất đáng trân trọng thì tiếp đến đây là đối với đồng chí Lê Phước Thanh, ở vị trí cao hơn là người đứng đầu một tỉnh thì càng quý hơn.
Việc từ chức, từ bỏ đi những quyền lợi như thế thì cả xã hội nên khuyến khích. Tôi tin chắc rằng, tre già thì măng sẽ mọc và sẽ mọc tốt hơn nên các đồng chí từ chức đều có thể yên tâm", bà An nhấn mạnh.
Tuy nhiên, một vấn đề cũng được bà An đặt ra đó là việc từ chức này cũng không nên để tập thể và cộng đồng vào thế bị động.
"Có thể vì lý do sức khỏe, bất khả kháng sẽ đành chịu còn nếu vì lý do khác mà quan chức từ chức thì không nên đột xuất quá, bởi ở đây còn phụ thuộc vào kế hoạch làm việc của tập thể, địa phương, cộng đồng", bà An nêu quan điểm. (Tri thức trẻ)
---------
*** Đại biểu Lê Như Tiến: Trong xã hội hiện nay, việc làm như của ông Sự rất ít, nhưng nó cũng là một tiếng chuông, là một sự thức tỉnh, và cũng sẽ là tiền lệ để cho rất nhiều người không hoàn thành nhiệm vụ thì có cơ hội để từ chức. Đó là văn hóa mà các nước tiên tiến trên thế giới người ta đã làm từ lâu rồi. (Theo VOV)

Phần nhận xét hiển thị trên trang