Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

tiểu thuyết “Ngày Tận Thế Huyền Bí”- MỘT TIỂU THUYẾT ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ

PĐTT : GiỚI thiệu cùng các bạn một cách viết "tiểu thuyết" rất là mới lạ.

Chúng ta đang đi đến trọng tâm tác phẩm “Hơi Thở Của Vũ Trụ”. Mọi entries và comments từ trước đến nay trong blog này đều là những cánh cửa dẫn chúng ta đến tiểu thuyết “Ngày Tận Thế Huyền Bí”, giá trị của chúng vẫn được giữ nguyên. Bởi vì chúng ta còn dùng thể xác nên thời gian và không gian ba chiều vẫn còn có giá trị nhất định. Thời gian và không gian, nhân vật và sự kiện được nhắc đến trong các tác phẩm ở đây được chú ý tính chính xác về lịch sử và địa lý cho những bạn đọc quan tâm đến khía cạnh này. Những chuyện đã kể rồi thì tôi không kể lại nữa, mà sẽ chỉ nhắc lại đôi chút khi gặp nhân vật hay tình tiết liên quan. Với cuốn tiểu thuyết nửa mở này, độc giả có cơ hội xâm nhập và gây tác động đến sự hình thành và diễn biến của tác phẩm. Đây là sử ký dân gian. Những nhân vật nào sẽ xuất hiện, những sự kiện nào sẽ diễn ra? Đó sẽ luôn là điều bất ngờ đối với tất cả chúng ta, vì Thượng Đế chỉ dạy chúng ta những gì chúng ta chưa biết. Tiểu thuyết trường thiên này là tiểu thuyết hành động, nó ghi chép lại lịch sử đồng thời sáng tạo nên lịch sử. Nó không phải là sản phẩm hư cấu. Nó đã, đang và sẽ xảy ra trong cuộc đời. ( lời mở đầu của tác giả). ... NGÀY TẬN THẾ HUYỀN BÍ ĐƯỢC CHÍNH TÁC GIẢ XEM LÀ "TIỂU THUYẾT MỞ VỪA LÀ SỬ KÝ DÂN GIAN.
QUẢ THẬT LÀ ĐỘC ĐÁO!
CÁC BẠN CÓ THỂ THAM GIA ĐỂ CÙNG TẠO NÊN TÁC PHẨM VỪA GHI CHÉP LỊCH SỬ VỪA SÁNG TẠO NÊN LỊCH SỬ.
HY VỌNG CÁC BẠN SẼ VUI VẺ THAM GIA.


Lời mở đầu 

Tôi không thể làm thi sĩ
Vì những bản tụng ca hay nhất trên đời
Các thi nhân đã dốc cạn rồi.

Họ cũng viết hết lời ai oán
Mở cho người xem vực thẳm tâm hồn
Băng tuyết phủ trái tim rực lửa
Và những giấc mơ say đắm cũng từng chôn.

Mặt trời bình minh mặt trời hoàng hôn
Vẫn chỉ một mặt trời không đổi
Các triết nhân đều ra đi rất vội
Không ở lại nghe nhân loại khóc tro tàn.

Các triết nhân đều ra đi rất vội
Thế giới kia ngày mới đang sang.

*

Các bạn đọc của tôi!
Hai năm qua tôi đã nhận được rất nhiều từ các bạn. Sự kết nối này giúp tôi hiểu biết hơn về chính mình, về thế giới.
Thơ tôi không hay, văn tôi không đặc biệt. Nhưng các bạn không thiếu những tác phẩm văn chương giá trị của các tác giả khác để đọc. Các bạn vẫn ở đây, theo dõi blog này, và chúng ta giống như những đứa trẻ không muốn ngủ quên trong đêm giao thừa. Chúng ta chờ đợi những điều kỳ diệu đến trong cuộc đời chúng ta.
Suốt hai năm qua, tôi luôn nói với các bạn rằng Thượng Đế có thật, nhưng chưa giúp các bạn chứng kiến. Bởi vì tôi còn phải chờ đợi sự dẫn dắt của Thượng Đế, chờ đợi thời khắc mà Ngài cho phép. Tôi đã luôn nói thật với các bạn. Nhưng sự thật có nhiều tầng lớp, nhiều mức độ, muốn nhìn ra sự thật chúng ta phải đi xuyên qua những lớp vỏ giả dối của ngôn từ, nhập mình vào các vai diễn.
Tôi không ở lại đây để các bạn có thêm một nhà văn hay một nhà thơ, vì chúng ta đã có đủ các nhà văn nhà thơ rồi. Thượng Đế đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, chia sẻ cho nhau kinh nghiệm để sẵn sàng trải qua một giai đoạn lịch sử đầy biến động.
Chúng ta đang đi đến trọng tâm tác phẩm “Hơi Thở Của Vũ Trụ”. Mọi entries và comments từ trước đến nay trong blog này đều là những cánh cửa dẫn chúng ta đến tiểu thuyết “Ngày Tận Thế Huyền Bí”, giá trị của chúng vẫn được giữ nguyên. Bởi vì chúng ta còn dùng thể xác nên thời gian và không gian ba chiều vẫn còn có giá trị nhất định. Thời gian và không gian, nhân vật và sự kiện được nhắc đến trong các tác phẩm ở đây được chú ý tính chính xác về lịch sử và địa lý cho những bạn đọc quan tâm đến khía cạnh này. Những chuyện đã kể rồi thì tôi không kể lại nữa, mà sẽ chỉ nhắc lại đôi chút khi gặp nhân vật hay tình tiết liên quan. Với cuốn tiểu thuyết nửa mở này, độc giả có cơ hội xâm nhập và gây tác động đến sự hình thành và diễn biến của tác phẩm. Đây là sử ký dân gian. Những nhân vật nào sẽ xuất hiện, những sự kiện nào sẽ diễn ra? Đó sẽ luôn là điều bất ngờ đối với tất cả chúng ta, vì Thượng Đế chỉ dạy chúng ta những gì chúng ta chưa biết. Tiểu thuyết trường thiên này là tiểu thuyết hành động, nó ghi chép lại lịch sử đồng thời sáng tạo nên lịch sử. Nó không phải là sản phẩm hư cấu. Nó đã, đang và sẽ xảy ra trong cuộc đời.
Tôi sẽ nói với các bạn sự thật nào vào ngày hôm nay? Một sự thật cũ kỹ và một sự thật mới mẻ.
Sự thật cũ kỹ mà nhiều người biết: Phật và Chúa đã chết rồi. Họ chỉ là những cá nhân bình thường như bao người khác nên không thoát vòng sinh tử. Họ hơn bao người khác ở mơ ước vĩ đại là cứu giúp nhân loại, nhưng họ đã thất bại. Từ hồi họ bỏ đi đến nay, nhân loại liên tục phản bội ước mơ của họ bằng cách rao giảng lại những lý thuyết sáo mòn, vẽ vời lại những ảo cảnh giả dối, bất kỳ vì mục đích gì. Bao năm qua, nhân loại say đắm với việc tô tượng đúc chuông, khâm liệm Phật và Chúa bằng mọi hình thức. Đám tang của các vị ấy đã kéo dài mấy thiên niên kỷ. Vì thế, không có gì khó hiểu khi tại Việt Nam, đạo Phật và đạo Thiên Chúa không mạnh hơn những triết thuyết vô thần. Tất cả mọi tôn giáo, mọi thánh thần ở Việt Nam cộng lại cũng không mạnh hơn những kẻ vô thần. Còn triết học duy vật tại Việt Nam, sau khi đánh đổ các tôn giáo thì cũng lâm vào ngõ cụt, vì mãi mà người Việt Nam vẫn chưa hiểu được vật chất thật ra là cái gì và quyết định được những gìTất cả mọi triết thuyết vô thần của thế giới cộng lại khi về Việt Nam không mạnh hơn những kẻ đồng bóng.
Người Việt Nam có đặc điểm chung là lười, dốt, thích khoe khoang. Vì đặc điểm này của người Việt Nam mà không một nhà truyền giáo nào, không một triết gia nào có thể giáo hóa nổi họ. Cho nên cuối cùng, Việt Nam trở thành một nước phi tôn giáo, phi triết học. Người Việt Nam chưa bao giờ đủ hiểu biết để tự giải quyết được những vấn đề của bản thân mình, nên mỗi khi bối rối, hoảng sợ và bất lực họ lại gọi đến Trời. Trời ở Việt Nam không thuộc về tôn giáo nào trên quả đất này. Trời ở Việt Nam chính là Đấng Tối Linh thống soái toàn vũ trụ, là Thượng Đế. Thượng Đế không cần những tôn giáo màu mè hay những triết thuyết rắc rối của nhân loại. Chính vì lười và dốt, động một chút lại cậy đến Trời nên người Việt Nam thành ra gần với Thượng Đế hơn cả, họ tiếp xúc thẳng với Thượng Đế mà không thông qua các giáo chủ hay các triết gia. Đấng Tối Linh hài lòng khi con người biết đến quyền năng của Ngài mà nhờ cậy, nên Ngài luôn giúp cho người Việt Nam được may mắn. Tuy nhiên, Đấng Toàn Năng vô cùng công bằng tỉ mỉ, nên Ngài chỉ cho người Việt Nam những gì xứng với họ, những kẻ lười biếng luôn nằm chờ sung rụng. Người Việt Nam cũng có tính vô ơn, lúc bế tắc thì kêu Trời, thoát khỏi bế tắc rồi thì coi Trời bằng vung. Thượng Đế rất khoan hòa độ lượng chứ không chấp nhặt như người, nhớ Ngài thì Ngài đến mà quên Ngài thì Ngài đi. Người Việt Nam cứ lúc nhớ lúc quên, lúc có Trời lúc không, hành xử thất thường khó đoán. Khi có Thượng Đế, người Việt Nam thông minh sáng suốt và có khả năng giải quyết công việc sáng tạo một cách phi thường. Khi không có Thượng Đế, người Việt Nam giống như những con vẹt vô tích sự.
Sự thật mới mẻ mà nhiều người đã đoán ra nhưng vẫn còn nghi ngờ: Nhân loại đang trên bờ vực thẳm của sự diệt vong. Tình thế của chúng ta giống như trên một con tàu chuẩn bị lao vào vách đá mà cơ trưởng thì vẫn loay hoay ngoài buồng lái do không có chìa khóa để vào được. Chìa khóa nằm ở Việt Nam. Sự thật này trước kia tôi không tin nổi, nhưng bây giờ thì tôi thừa nhận. Đó là điều huyền diệu của vũ trụ.
Câu chuyện của Việt Nam là thằng ngốc gặp may mà chúng ta vẫn đọc thấy trong truyện dân gian của nhiều dân tộc trên thế giới. Khi những nhà sáng tạo thiên tài trên hành tinh này hết đất dụng võ, họ sẽ tìm đến Việt Nam, vì ở Việt Nam mọi cái cũ đều không còn đủ mạnh để cản trở họ. Việt Nam là đất nước tự do cho những thiên tài của thế kỷ hai mốt, vì ở đây không có giáo chủ, không có vua. Người Việt Nam, với lòng tự hào hay tủi nhục dân tộc tầm phào của họ, vẫn luôn là những kẻ biết hưởng thụ. Họ may mắn vì họ có Thượng Đế. Những bài học thấp nhất và cao nhất, cũ nhất và mới nhất đồng thời xảy ra ở Việt Nam. Dải đất hình chữ S này là trường thi mà Thượng Đế dành cho bài thi cuối cùng của nhân loại. Loài người không còn nhiều thời gian để sửa sai nữa, cơ hội của họ không nằm trên Sao Hỏa. Trong trường hợp nhân loại không bị tuyệt diệt thì Việt Nam là đất nước có tiền đồ xán lạn nhất, không phải vì xây được những tòa tháp chọc trời mà vì Tâm Linh thấu đến Trời.
Các bạn đọc của tôi!
Thượng Đế đã trực tiếp xuống trần gian để cứu giúp nhân loại. Thượng Đế đang ở trong tôi, trong các bạn. Thượng Đế ở trong chúng ta. Ngài không chỉ đặt chúng ta ngang hàng với Phật, Chúa khi xưa mà còn bắt chúng ta phải học cao hơn nữa. Phật, Chúa có thể thất bại, nhưng chúng ta không được thất bại. Nếu lần này chúng ta thất bại thì chúng ta không còn cơ hội nào cả. Chúng ta sẽ là tác phẩm hoàn hảo của Đấng Sáng Tạo hay chỉ là những sản phẩm hỏng trong một cuộc thí nghiệm của Đấng Tối Cao? Câu trả lời vẫn đang ở phía trước, tùy thuộc vào sự lựa chọn của nhân loại. Mỗi người trong chúng ta đều không có tư cách để cứu nhân độ thế, mà chỉ có thể tự cứu mình.
Thượng Đế đã xuống trần gian, Ngài đang hiển hiện trong mỗi con người chúng ta. Ngài ở trong những kẻ sùng bái Thượng Đế, đồng thời ở trong những kẻ báng bổ Thượng Đế. Ngài ở trong những kẻ thông minh, và cũng ở trong những kẻ ngu dốt. Người tốt hay kẻ xấu đều có Thượng Đế. Thượng Đế ở trong những kẻ đang chửi rủa, Thượng Đế ở trong những kẻ đang bị chửi rủa. Thượng Đế ở trong những kẻ đang kết tội, Thượng Đế ở trong những kẻ đang bị kết tội. Chính cũng là Thượng Đế, tà cũng là Thượng Đế. Thiện cũng Thượng Đế mà ác cũng Thượng Đế.
Thượng Đế có ở khắp mọi nơi. Vậy chúng ta phải làm gì?
Hãy mơ ước. Thượng Đế sẽ biến bất cứ điều ước nào của mỗi chúng ta thành hiện thực. Nhưng chính vì thế mà chúng ta cần thận trọng nếu chúng ta chưa biết hiện thực nào sẽ thỏa mãn chúng ta. Hãy quan tâm đến ước mơ của những người khác. Nếu bạn đang ở trong tầm tay của những người mà họ mơ ước chạm tay vào đâu thì cái đó biến thành vàng, hãy cẩn thận kẻo bạn bị hóa vàng trước khi điều ước của chính bạn được thực hiện. Nếu bạn muốn lên đỉnh núi cao xa kia để tìm con chim biết hát, hãy ra đi và đừng quay trở lại trước khi đến đích. Sẽ có những kẻ la ó chửi rủa phản đối đòi bạn quay trở lại, nếu bạn không đủ vững lòng mà quay đầu nhìn lại, bạn sẽ bị hóa đá. Nếu bạn có được con chim biết hát, cả thế giới sẽ hồi sinh, những kẻ từng hóa đá sẽ trở lại làm người.
Hãy can đảm sống với ước mơ của các bạn. Tôi đã mơ ước trở thành người kể chuyện dân gian và bây giờ mơ ước ấy đang được thực hiện. Vì tôi lười và dốt nên chỉ có thể khoe khoang tài kể chuyện mà thôi.

http://ainu.blogtiengviet.net/2015/04/01/ngay_t_n_th_huy_n_bi#comments
Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Khuôn mẫu cũ về tình yêu đã chật”


Phỏng vấn Nguyễn Đình Chính
Khôi Nguyên thực hiện


Tác phẩm viết nhiều về sex, xuất bản trên mạng, mang tên Online... ba lô. Những yếu tố đó khiến người chưa biết dễ nhầm tác giả Nguyễn Đình Chính thuộc thế hệ 8x. Nhà văn sinh năm 1946 này nói muốn ủng hộ lớp trẻ đi tìm những giá trị mới trong tình yêu.



Nhà văn Nguyễn Đình Chính.


Online... ba lô đưa người đọc rong ruổi về núi rừng Việt Bắc theo sự dẫn dắt của một nhà văn, kiêm họa sĩ đa tài và đa tình tên Zê. Trong hành trình dài cả đời người ấy, nhà văn để cho nhân vật tìm kiếm điều gì?

- Tôi muốn để Zê đi tìm câu trả lời: Tự do là gì, Tình yêu là gì, Tình dục là gì? Ba câu hỏi đó hàng nghìn năm nay đã được triết học, văn học trả lời theo những “đại giá trị” bất biến, làm bình yên tâm hồn con người mỗi khi con người tự tìm kiếm, chiêm nghiệm mình. Tuy nhiên, nhân vật Zê lại không tìm thấy sự bình yên trong quá trình đi tìm kiếm câu trả lời đó. Tại sao vậy? Có hai lý do: thứ nhất, có thể nhân vật Zê không tìm thấy được những đại giá trị bất biến đó. Thứ hai, có thể những “đại giá trị” đó thực chất chưa phải là chuẩn mực, cũng chẳng bất biến, mà nó đang thay đổi giống như cuộc sống.

Trong hơn 200 trang tiểu thuyết, tần suất cảnh sex và những đoạn diễn biến tâm lý hướng đến sex xuất hiện khá dày đặc. Tình dục trong Online... ba lô cũng đủ loại: vì yêu, vì dâng hiến, loại một đêm, loại mua bán, thậm chí cả tình dục công nghệ hiện đại. Đó có phải là yếu tố nhà văn dùng để 'câu' độc giả?

- Chúng ta đã có rất nhiều cuốn sách không viết về tình dục mà vẫn “câu” được rất đông độc giả. Vậy thì khi nhà văn viết nhiều về tình dục, đừng vội nghĩ là họ muốn “câu” độc giả. Sex trong Online... ba lô không phải là yếu tố “câu” độc giả. Tôi chỉ có chủ ý “câu” ở tên gọi tiểu thuyết và trình bày mỹ thuật của cái bìa sách. Tôi có thể tự vẽ bìa, nhưng một hoạ sĩ 8x thích Online... ba lô ngay khi nó vừa lên mạng đã nhận làm bìa cho tôi.

Trong văn học mạng gần đây của các tác giả trẻ, yếu tố sex được khai thác triệt để không phải vì những cây bút ấy thích thú tình dục, cũng không hẳn vì họ muốn câu khách. Tôi rất muốn độc giả nên thận trọng và khiêm tốn khi đưa ra nhận định về hiện tượng này của văn học trẻ. Nếu có điều kiện, tôi đề nghị Đất Việt nên mở một hội thảo về đề tài “Sex và những cây bút trẻ”. Tôi sẵn sàng tham gia hội thảo này.


Tiểu thuyết Online... ba lô được một họa sĩ 8x nhận vẽ bìa


- Hình ảnh những người trẻ (chủ yếu là các cô gái trẻ) trong tiểu tuyết có vẻ khá giống nhau trong quan niệm về tình yêu, tình dục. Đó có phải là suy nghĩ của nhà văn về lớp trẻ hiện nay?

- Hình như ở thời đại Internet này, các đại giá trị tình yêu đang bị phá vỡ. Tôi có quen một số bạn nữ 8x, chứng kiến họ yêu và thấy rõ sự bất an luôn lấp ló, ẩn núp trong chỗ sâu kín nhất của trái tim họ, mặc dù đôi môi xinh xắn của tuổi 20 thường xuyên nở nụ cười rạng rỡ khi đang yêu. Tôi cũng có cảm tưởng các khuôn mẫu, giá trị cũ về tình yêu quá chật chội với kích thước trái tim của các bạn - những trái tim tuyệt vời, rất táo tợn, sòng phẳng song cũng rất bí hiểm.

Trong tình yêu, thế hệ sau luôn luôn lẳng lặng cúi chào nhưng không thể vâng lời thế hệ trước. Các nhân vật nữ trong Online... ba lô khá giống nhau về tình yêu và tình dục vì họ đang khủng hoảng. Đó là sự khủng hoảng tất yếu xảy ra trên hành trình săn tìm những giá trị đích thực của tình yêu và tình dục. Đó cũng là điều khiến cho tôi và nhân vật Zê trong tiểu thuyết băn khoăn, đau lòng và cũng rất lấy làm hãnh diện, cảm phục. Chúng tôi ủng hộ sự khủng hoảng này.


- Một số người đã đọc tiểu thuyết của ông nhận xét: mặc dù những cảnh sex trong truyện nhiều và rất trần trụi nhưng đọc không có cảm giác dung tục, mà ngược lại, khiến người ta cảm thấy bị nhìn soi mói vào gan ruột. Ông lý giải như thế nào về điều này?
- Có cảm giác đó là vì mỗi người thường cất giấu trong chỗ sâu kín nhất của tâm hồn mình một cái gì về tình dục (thí dụ sự ham muốn, những màu sắc của khoái cảm, những mặc cảm về đạo đức...) mà chính họ cũng hơi hổ thẹn, chưa dám, hoặc chưa quen phơi bầy, chia sẻ với người thứ hai, kể cả bạn tình. Tôi muốn bóc ra những lớp bí mật đó. Một bạn đọc viết thư cho tôi nói cái thời phải né tránh khi viết về tình dục đã không còn. Và cũng đã cáo chung rồi cái thời dễ dàng, tuỳ tiện cho rằng nhà văn viết về tình dục là dâm đãng, bẩn thỉu, suy đồi đạo đức. Nếu nghiên cứu kỹ lịch sử phát triển của triết học và của nghệ thuật thì chắc chắn bạn sẽ đồng tình với ý kiến này.


Ông tự nhận định đây là cuốn tiểu thuyết hậu hiện đại. Yếu tố hậu hiện đại thể hiện trong cuốn truyện này như thế nào?

- Văn học hậu hiện đại đang chầm chậm xây dựng gương mặt, mô hình, và độc giả của nó không những trên thế giới mà ở ngay cả trong nước.

- Về kỹ thuật và hình thức cấu trúc, văn phong của Online... ba lô không tuân thủ theo một khuôn mẫu bất biến. Nó chưa định hình. Nó còn đang ở dạng bào thai. Có thể nó sẽ là một đứa trẻ xinh xắn nhưng cũng có thể là quái thai. Về nội dung, Online... ba lô đang cố gắng dò tìm những đại giá trị mới. Có thể những đại giá trị này không có hoặc có mà chưa có tên gọi. Đó là những yếu tố hậu hiện đại.

Khi viết Online... ba lô, tôi luôn quẩn quanh với một câu nói của triết gia F.Nietzsche:“Nếu em muốn hạnh phúc và muốn tâm hồn an nghỉ thì hãy tin. Còn nếu em muốn suốt đời là kẻ theo đuổi chân lý, thì hãy tìm kiếm”.


Trước khi xuất bản thành sách, Online... ba lô là một tác phẩm văn học mạng. Ông đánh giá thế nào về sức sống của loại văn học này?

- Văn học mạng không phải là văn học... văng mạng, bừa, ẩu, tự nhiên chủ nghĩa như một số người chỉ trích. Sức sống của văn học mạng cũng giống như văn học được phát hành bằng giấy và mực in, tuy nhiên nó cập nhật nhanh hơn, tươi tắn hơn. Nó chưa bị “ướp lạnh” bởi ý kiến của người khác và chưa bị biến dạng do khâu biên tập... hăng hái quá mức. Tôi ủng hộ sự “ướp lạnh”. Nhưng nếu làm quá thì làm tác phẩm sẽ đông cứng lại và hoá thành nước đá không màu, không mùi, không vị.

- Cảm ơn nhà văn.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhiều tháng nay người dân quan tâm đến VHNT của nước nhà đều chờ đợi ở ĐH này những bài tham luận của các nhà văn. Xem các ông bà nghĩ gì trong đầu trước hiện tình đất nước, trước những khủng hoảng nhiều mặt của xã hội. Mặc dù đã được phát huy dân chủ như trong bài báo này, rất tiếc các ông bà không ai ý kiến gì? Một đại hội coi như hạ cánh an toàn và buồn! Dù sao cũng xin chúc mừng các vị đã trúng cử. Đề nghị mọi người vỗ tay!

TP - Giữa nhiệm kì nọ và nhiệm kì kia, 5 năm xảy ra khác biệt là chuyện khó tránh. Nhưng sự khác biệt ở Hội Nhà văn Việt Nam thì luôn khá lạ.
Nhà văn Khuất Quang Thụy - Trưởng ban Kiểm tra Hội Nhà văn VN, Tổng biên tập báo Văn Nghệ với các nhà văn nữ dân tộc: Nhà văn Niê Thanh Mai (trái), nhà văn Linh Nga Niê Kdăm (phải).Nhà văn Khuất Quang Thụy - Trưởng ban Kiểm tra Hội Nhà văn VN, Tổng biên tập báo Văn Nghệ với các nhà văn nữ dân tộc: Nhà văn Niê Thanh Mai (trái), nhà văn Linh Nga Niê Kdăm (phải).
Khác biệt rõ nhất ở Đại hội Nhà văn khóa IX, là đại hội đại biểu với 542 hội viên ngồi kín mít trong khán phòng chật chội, chật chội ngay cả khi so với hội trường tại Đại hội khóa VIII là Đại hội toàn thể. Ở đây, lần đầu tiên nhà văn được sắp xếp ngồi theo khu vực và nhất là mỗi đại biểu đều được ghi rõ tên ở sau lưng ghế, rất ư là trật tự nề nếp. Gì chớ, nhà văn Việt Nam với tính tùy tiện cao đâu chịu bị sắp đặt dễ dàng thế! Ngay sau giờ giải lao đầu tiên của Đại hội, đã xảy ra sự xáo trộn không nhỏ. Xáo trộn đến mãi buổi trưa phát phiếu bầu, hội viên mới chịu trở về vị trí ban đầu.
Khác biệt nữa là tại Đại hội này, Điều lệ Hội Nhà văn được sửa đổi nhiều, đáp ứng thực tiễn xã hội lẫn đòi hỏi của phát triển văn học, nhất là để phòng xa những bất trắc xảy ra? Thế nên ở Điều 9, thêm: “công dân Việt Nam đang sinh sống ở nước ngoài” vẫn có thể vào Hội, nếu hội đủ điều kiện, như là cách nối vòng tay lớn. Chính tại điều này, nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh ở Thái Nguyên đã hỏi thẳng Chủ tịch đoàn rằng, ai có thể kiểm tra để biết được người viết văn ở nước ngoài tham gia hội đoàn nào đó ở đất nước sở tại, mà xét hay không xét vào Hội. Còn ở Điều 12 thì được thêm vào mang tính ngăn ngừa lẫn răn đe: Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam không được tham gia các tổ chức chưa được Nhà nước Việt Nam công nhận, cũng bị nhà thơ nữ này phản biện: Thế hội viên Hội Nhà văn tham gia các hội được lập ra ngắn hạn trên các mạng xã hội như Hội những người yêu Văn chương hay Hội Thơ Lục bát… thì sao nào? Câu trả lời vẫn bị bỏ lửng. Cả việc báo Văn nghệ bị chê là quá cũ kĩ, quá lạc hậu đang gánh vác một đội ngũ cồng kềnh cũng được cho qua.
Đặc biệt ở Điều 22, Điều lệ cũ là Ban Kiểm tra do Đại hội đại biểu toàn quốc hoặc Đại hội toàn thể bầu bằng phiếu kín, được yêu cầu sửa đổi thành: Ban Kiểm tra do Ban Chấp hành bầu bằng phiếu kín, được Đại hội chú ý thảo luận nhiều hơn cả. Cái “sửa” như thể các đại biểu nghi là Ban Chấp hành ý định vừa đá bóng vừa thổi còi, nên bị thổi còi ngược lại, và Đại hội phục nguyên Điều lệ cũ. Để ở bản Tổng kết Đại hội đọc ở buổi sáng cuối cùng, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam kể thành tích: “đây là lần đầu tiên Ban Kiểm tra được bầu trực tiếp tại Đại hội”.
Thế thôi, không ý kiến nào thảo luận thêm. Khác biệt lớn nhất ở Đại hội này so với trước, là nhà văn ít “quậy” hơn rất nhiều. Đại hội tuyên bố sẽ thảo luận dân chủ, ứng cử, đề cử và bầu cử cũng dân chủ nốt. Chữ “dân chủ” khá nhiều lần.được lặp đi lặp lại. Thế nên, các phản biện mạnh mẽ gần như vắng bóng. Chỉ có nhà thơ Nguyễn Việt Chiến là có ý kiến được cho là mạnh bạo. Rằng mấy năm qua, Hội Nhà văn đã trao giải cho các tập thơ yếu kém. Yếu kém, nhưng khi bị dư luận phản đối thì tất cả bị cho rơi vào im lặng. Không ai trong Ban Chấp hành hay Hội đồng chuyên môn đứng ra biện minh cho chính kiến của mình. Về chuyên môn thì vậy, còn với xã hội bên ngoài, nhà thơ này đề nghị Hội Nhà văn Việt Nam phải biết đứng ra bảo vệ hội viên của mình khi bị nạn. Bởi không ít trường hợp oan ức xảy ra với hội viên, mà Hội Nhà văn bình chân như vại. Anh lấy ngay bản thân anh ra để minh chứng cho sự bất cập này. 
Cuối cùng tiết mục quan trọng nhất, được tập trung trí tuệ cao độ nhất chiếm nhiều thời gian Đại hội nhất chính là việc bầu Ban Chấp hành khóa IX. Định lượng Ban Chấp hành với 15 người là con số đẹp, càng đẹp hơn nữa khi chấp nhận số dư 30% để Đại hội bầu ra được con số đẹp trên, như Đại hội khóa VIII đã từng. Thế nhưng nhà văn Việt Nam đã biết thế nào là dân chủ, nên một hai đòi phải là số dư 100%, dù Chủ tịch đoàn nhượng bộ đề nghị cưa hai là 50% cũng một mực không chịu. Vâng, thì OK. Đại hội tôn trọng tinh thần dân chủ cao nhất, nhà thơ Hữu Thỉnh lần nữa khẳng định. Nhưng cuộc thế của Đại hội văn chương Việt Nam không dừng lại ở đó, qua mấy giằng co rút-ứng cử-đề cử-rút, danh sách bầu cử vọt lên đến 38 người. Thế là xảy ra sự cố…
Chỉ có 6 ứng viên đạt số phiếu quá bán, kẹt nữa - tất cả đều dồn về Hà Nội. Đội hình lí tưởng vẽ ra ban đầu về một Ban Chấp hành với độ tuổi ủy viên theo hình quả trám bị phá sản hoàn toàn. Ngay cả yêu cầu tối thiểu nhất cũng không đạt được. Đại diện Nữ, hay Dân tộc Thiểu số, hoặc Trẻ, không có đã đành; cả khu vực miền Trung và Tây Nguyên mênh mông là thế vẫn không. Miền Đông và Tây Nam Bộ cũng không nốt. Tệ hơn cả, thành phố Hồ Chí Minh - một trung tâm văn hóa lớn của cả nước chẳng có lấy một đại biểu nào làm đại diện cho mình.
Kết quả Đại hội khóa IX như vậy về nhân sự bị dư luận đánh giá là đìu hiu. Đìu hiu mặt khác, khi 2 ngày đầu, cánh cửa Đại hội gần như đóng lại với báo giới, khiến các phóng viên phải tác nghiệp qua mạng Facebook lẫn thu nhặt từ tin rò rỉ qua các đại biểu tham dự.  
Đại hội Hội Nhà văn năm nay là thế, luôn kịch tính, như mọi đại hội Nhà văn đã từng.
Kết quả của phiên họp thứ nhất BCH HNV Việt Nam khóa IX, bầu các chức danh: Chủ tịch - nhà thơ Hữu Thỉnh; ba Phó chủ tịch: nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, nhà văn Nguyễn Trí Huân, nhà thơ Trần Đăng Khoa.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

KHI CÁC NHÀ VĂN TỰ BIẾM HỌA CHÂN DUNG


Nhà văn NGÔ THỊ KIM CÚC
Nhà văn NGÔ THỊ KIM CÚC
NGÔ THỊ KIM CÚC
Sáng ngày 5/5/2015, Đại hội Nhà văn Việt Nam khu vực TP. HCM chuẩn bị cho đại hội (đại biểu) lần thứ 9 đã khai mạc, chương trình làm việc là 1 ngày.
Nhưng chỉ những người trong ban tổ chức mới được phát tờ chương trình, hội viên chỉ có tập tài liệu 31 trang, gồm: báo cáo nhiệm kỳ 2010- 2015, báo cáo sửa đổi điều lệ, và bản kiểm điểm của ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam nhiệm kỳ 2010- 2015.
Khu vực TP. HCM có 155 (hay 156?) hội viên, nhưng chỉ 90 người có mặt. Hầu như những người không có mặt đều không có văn bản chính thức về sự vắng mặt của mình. 
Mọi việc diễn ra khá lủng củng dù chỉ có tính thủ tục. Rất rõ việc ban tổ chức không chuẩn bị kỹ trong nhiều chuyện, ngay cả số lượng hội viên. Hội viên cũ thì không còn lạ chuyện này, còn hội viên mới hẳn đang tò mò xem điều gì sẽ xảy ra trong một “đại hội khu vực” của những người cầm bút.
Trọng điểm là việc bầu để cử những “nhà văn đại biểu” đi dự đại hội lần thứ 9 tại Hà Nội tháng 7 tới.
Sau khi đã tốn nhiều thì giờ để xác định có nên hay không việc bầu những người không có mặt làm đại biều.
Vào lúc phiếu bầu cử đã được phát, và đã xác định sẽ gạch tên những người không được cử, trưởng ban tổ chức Lê Quang Trang cầm micro thông báo: trong danh sách của Văn Đoàn Độc Lập có 26 người là hội viên Hội Nhà văn VN, trong đó có chín người ở TP. HCM, sau đó đọc tên 9 hội viên, gồm: Nguyễn Duy, Nguyễn Quang Lập, Dạ Ngân, Ý Nhi, Đỗ Trung Quân, Nguyễn Quang Thân, Phạm Đình Trọng, Hiền Phương và Ngô Thị Kim Cúc. Chỉ thông báo tên mà không cần giải thích, trưởng ban tổ chức mặc nhiên yêu cầu gạch tên những nhà văn này để không thể có mặt trong đại hội nhà văn sắp tới.
Là người duy nhất trong số chín người bị đề nghị gạch tên có mặt, tôi rất tiếc không thể tiếp tục vào buổi chiều để theo dõi tiếp sự việc (do có công việc), nhưng nhiều hơn một nhà văn đã đến nói riêng với tôi: “Hội sai rồi. Sao lại tự thi hành án với những người chưa bị kết án”.
Tôi nghĩ có thể không chỉ một nhà văn nhìn sự việc theo cách ấy. Vấn đề là họ có nói ra hay không, và họ có làm theo yêu cầu của ban tổ chức hay không . Tôi cũng không biết kết quả bầu bán thế nào, nhưng với tôi, mọi chuyện đã quá rõ.
Trong khi các nội dung điều lệ liên quan đến Ban Vận động Văn Đoàn Độc Lập hãy còn ở dạng dự thảo, chưa đưa ra đại hội và chưa trở thành điều lệ chính thức, thì lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam đã cho phép mình vi phạm điều lệ Hội, tự ý loại các đồng nghiệp cầm bút, coi thường tất cả hội viên còn lại.
Là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1983, tôi đã tràn trề cảm xúc với “đại hội đổi mới” của nhà văn, đại hội lần thứ 4, năm 1989. Những ngày đó, Hà Nội thực sự như ngày hội. Người dân vốn ít khi quan tâm tới hoạt động của giới cầm bút bỗng vui mừng săn đón từng nhà văn trên đường phố. Trong đại hội, nhiều người dân, trong đó có những trí thức khoa bảng, đã mang tới những tâm thư, những thỉnh cầu, đề nghị các nhà văn hãy vì dân mà làm điều đó. Đi thăm thú trong thành phố, các bác xích lô thường hỏi thăm có phải nhà văn đang dự đại hội hay không, và khi nghe trả lời “phải” thì họ nhất quyết không lấy tiền.
Lòng dân thật đáng quý hơn vàng, nhưng quả thật người dân còn chưa hiều hết cái khó của nhà văn. Nhà văn chỉ có trang giấy và cây bút. Họ có thể rót hết tâm huyết lên trang giấy nhưng người quyết định số phận xã hội không phải là nhà văn. Và đại hội nhà văn đổi mới đó đã phải kéo dài thêm mấy ngày, với việc tổng bí thư đến gặp và trò chuyện, phủ dụ các nhà văn trước khi bế mạc.
Những đại hội sau đó tôi đều có dự, có vài đại hội cũng bùng nổ với những tham luận/tranh luận nảy lửa. Và những nội dung, không khí từng kỳ đại hội luôn phản ảnh một thực tế cuộc sống: xã hội có còn trông chờ vào nhà văn hay không, và nhà văn đang “đối xử” với nhau thế nào.
Khi phục hồi hội tịch cho một số nhà văn đã bị xử lý trong vụ án Nhân Văn Giai phẩm, lãnh đạo Hội Nhà văn tin rằng mình đã làm được điều rất tốt đẹp cho những đồng nghiệp cầm bút.
Còn khi cố loại trừ những đồng nghiệp đương thời của mình, lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam đương nhiệm đang chọn chỗ đứng nào? Thời điểm hiện tại đã là năm 2015 của thế kỷ 21, hơn 60 năm sau thập niên 1950 của thế kỷ trước, của vụ án Nhân Văn.
Những thông tin bổ sung có thể làm rõ hơn ý nghĩa/độ chuẩn xác những việc làm của lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam:
Nhà thơ Ý Nhi, có tên trong danh sách bị gạch tên, thực ra đã làm đơn xin rút khỏi Hội Nhà văn VN từ tháng 1/2002.
Nhà văn Dạ Ngân đã rút khỏi Ban Vận động Văn đoàn Độc lập từ 14/12/2014.
Nhà văn Nguyễn Quang Lập đã rút khỏi Ban Vận động Văn Đoàn Độc Lập từ 26/6/2014, đồng thời cũng rút tên khỏi tất cả các Hội mà anh tham gia, trong đó có Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nghệ sĩ Sân Khấu, Hội Điện Ảnh Việt Nam.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một phút cho đại hội và cho bác Tạo!

ĐẠI HỘI NHÀ VĂN – MỘT NGÀY CHỤP ẢNH VÀ BẦU CỬ

NGUYỄN TRỌNG TẠO
Đại hội Đại biểu toàn quốc Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ IX đã khai mạc tại Hà Nội sáng ngày 9/7/2015.
Nhà thơ NTT tiếp lửa CCCP cho nhà văn Bảo Ninh.
Đại hội nhà văn lần nào cũng vậy, gặp nhau là mừng, là chụp ảnh búa xua, để giữ làm kỷ niệm, chuông báo vào hội trường vẫn còn nán lại chụp ảnh. Chụp với người già, người trẻ. Chụp với những tên tuổi yêu quý. Có những người không thích nhau vẫn chụp chung tấm ảnh với nụ cười tươi tắn. Nhà văn là thế đó, cá tính và tình cảm. Nguyên tắc và xuề xòa…
Ngày thứ 2 đại hội IX là ngày bầu cử. 9 người 10 ý. Chỉ thống nhất con số đề cử để bầu ra Ban chấp hành 15 người mà ý kiến ý co đến cả giờ. 20, 22,5 hay 30? Rốt cuộc chốt lại con số 38. Một người “dày dạn chính trường” như Hữu Thỉnh mà trên ghế nóng chủ tịch đoàn có lúc cũng nhịu: “38 người ai vắng mặt xin giơ tay” khiến đại hội cười rầm rầm. Người vắng mặt thì sao giơ tay được? Quyền quyết định to nhất là Đại hội chứ không phải Chủ tịch đoàn.
Nhà văn quen con chữ mà lớ ngớ con số. Phiếu phát ra 498, thu về chỉ được 494. Bầu tối đa 15 người mà 46 phiếu bầu quá 15 thành ra bất hợp lệ, chỉ còn 448 phiểu hợp lệ. Đại hội muốn và đã quyết định BCH 15 người nhưng chỉ bầu được 6 người, cũng OK luôn, không bàu thêm nữa:
1- Hữu Thỉnh: 391 phiếu
2- Nguyễn Quang Thiều: 345
3- Trần Đăng Khoa: 307
4-Khuất Quang Thụy: 266
5- Nguyễn Trí Huân: 261
6- Nguyễn Bình Phương: 233
Nhìn vào danh sách BCH mới thì chỉ có Đại tá Nguyễn Bình Phương, Tổng biên tập tạp chí Văn Nghệ Quân Đội là mới toanh, chưa từng là BCH lần nào trước đại hội này.
Thành phần BCH mới có 5 người đã và đang bộ đội, 1 từng là công an. Có người bảo: năm anh em trên một chiếc xe tăng và 1 công an chỉ đường. Có người hát câu hát quen thuộc “Ới bộ đội công an đó ơi”.
Nhiều người tiếc cho nhà văn Trần Văn Tuấn (tân Chủ tịch hội nhà văn tp Hồ Chí Minh) đứng thứ 7 nhưng không quá bán, nên BCH mới 6 người toàn ở Hà Nôi. Có người đùa, họp BCH đỡ khoản vé máy bay.
Người bảo BCH không có nữ, nhưng có người lại bảo, nhà văn thì nam nữ gì cũng thế.
Để bù cho kết quả bầu cử vắng phái đẹp, mình đưa mấy bức ảnh được chụp với mấy nàng vừa xinh vừa nổi tiếng tại đại hội này cho dịu bớt không khí nóng ran của một ngày ở hội trường: Đỗ Bích Thúy, Nguyễn Thúy Quỳnh, Phan Huyền Thư…
NTT và nhà văn Đỗ Bích Thúy
NTT và nhà văn Đỗ Bích Thúy
NTT và nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh
NTT và nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh
TaoThu
NTT và nhà thơ Phan Huyền Thư

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐẠI HỘI... VỢ các NHÀ VĂN

  Đại hội ĐB Nhà văn lần thứ 9 (IX) mở màn cách đây 3 hôm, tối ngày 08/7/2015, bắt đầu với Hội nghị đảng viên nhà văn tham dự ĐH. Ngày 09/7 & 10/7 đại hội... thiệt tại hội trường khách sạn La Thành (Phố Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội). Hôm nay, 11/7, ngày cuối cùng ĐH sẽ... diễn ở Trung tâm Hội nghị Quốc tế Lê Hồng Phong, vì có VTVđến quay phim khi có anh Đinh Thế Huynh đến phát biểu chỉ đạo ĐH.

Tối nay, có một Nhà... Khoa - Văn (viết văn là nghề tay trái cho vui) inbox hỏi mình: "Anh không viết Note nào về ĐH Nhà văn à?". Khích bác nhau hè. He he..
Mình chẳng phải "nhà văn nhà veo", cũng không dự "đại hội đại heo" nào sao hắn hỏi thế nhỉ? Hi hi...

Vô mạng đọc một loạt "phóng sự phóng seo" về cái đại hội 9 của HNV, thấy cũng vui phết. Bổng sực nhớ cái entry cách đây 6 năm của Bọ Lập: ĐẠI HỘI VỢ CÁC NHÀ VĂN post trên Quê Choa's Blog (Yahoo!360Plus thì phải). Bài khá dài, đến 3730 chữ. 
Mình có lưu lại nên chừ post lên đây "coi như là..." "chào mừng thành công ĐH HNV 9" và chúc mừng Cụ Hữu Thĩnh vẫn.... "mặt đường khát vọng" với chức Chủ tịch Hội Nhà văn khóa 9! Hi hi...
_____________
Tường thuật trực tiếp... bỡi phóng viên kiêm Em-xi Đài TH Quê Choa, Bọ Lập 

Xin chào tất cả các bạn! Tôi muốn nói rằng, vâng, tôi muốn nói rằng tôi đang đứng trước hội trường Ha Dong Lion.
Điều đó có nghĩa là gì? Vâng, có nghĩa là chúng ta đang có mặt tại Đại hội vợ nhà văn lần thứ nhất (I). Đây là đại hội hết sức quan trọng, nhằm tổng kết một giai đoạn lịch sử... dan díu vợ các nhà văn đã giữ gìn dìu dắt các nhà văn như thế nào, và qua đó, vâng, tất nhiên qua đó đề ra phương hướng hoạt động cho giai đoạn tới.

Ờ… vâng, trước khi vào đại hội có rất nhiều khán giả, đọc giả viết thư hỏi chúng tôi tại sao lại tổ chức đại hội vợ các nhà văn, có phải vợ các nhà văn đang làm cái việc ôm rơm rậm bụng không?
Khờ khờ… một câu hỏi rất thú vị. Rơm ở đây là gì, vâng, tôi muốn nói rằng rơm ở đây là gì. Tất nhiên rơm ở đây là... chồng của các bà vợ nhà văn rồi.
Tôi đang dứng trước bà Trần Thị Thướt Tha, vợ nhà văn trinh thám loại hảo hạng, ông luôn luôn cho chúng ta biêt trước cuối cùng chuyện sẽ xảy ra như thế nào, giúp chúng ta không phải hồi hộp, khỏi tăng huyết áp.
- Vâng… chào bà…
- He he chào anh… anh lổi tiếng quá… cho em sờ tay anh cái…he he.
- Vâng… khờ khờ…bà rất vui tính. Xin bà cho biết vì sao phải tiến hành đại hội vợ các nhà văn?
- Dạ bá cáo anh… tiến hành chớ sao không tiến hành, ông bà ta từng nói không vợ ra chợ mà ở. Người thường đã thế, nhà văn cần vợ hơn người thường là nẽ tất nhiên.
- À vâng… có người nói làm thế là ôm rơm rậm bụng… bà nghĩ sao?
- Lói hay chửa, rơm là chồng chúng tôi, có rậm bụng cũng phải ôm, chúng tôi không ôm thì ai ôm!
... Vâng, thưa các bạn, bà Trần Thị Thướt Tha đã nói rất chân thành, rất thấu tình, rất đạt lý.

Và bây giờ, thưa các bạn và bây giờ chúng ta quay lại hội trường. Các bạn thấy hai khẩu hiệu lớn treo hai bên hội trường, vâng, chúng tôi muốn nói đó là hai câu khẩu hiệu lớn.Nhất vợ nhì trời và kính vợ đắc thọ. Khờ khờ khờ… hai câu khẩu hiệu rất độc đáo, rất tuyên ngôn, rất bặm trợn…
Vâng, đây rồi, tôi đang đứng trước bà Nguyễn Nghiêm Ngắn, vợ nhà thơ trào phúng, đọc thơ ông chúng ta không cầm được nước mắt.
- Thưa bà… bà nghĩ gì về câu ca dao "chồng ta áo rách ta thương,chồng người áo gấm xông hương mặc người'"
- Đó là một tất yếu lịch sử.
- À vâng, nhưng thưa bà… trong thời kì nền kinh tế thị trường, loại áo gấm xông hương ngày càng phát triển, có xu hướng ngày càng chèn ép loại áo rách, đấy là các nhà văn không chịu viết kịch bản phim ti vi và các nhà thơ không chịu viết báo, liệu quan niệm như thế có lỗi thời không?
- Không. Chồng ta áo rách ta thương, chồng ta áo gấm xông hương ta càng thương hơn.
Tuyệt vời!!
Thưa các bạn, đó là câu trả lời rất trung thực, rất tuyệt vời, rất sâu sắc. Điều đó có nghĩa là gì? Điều đó cho thấy vợ các nhà văn rất muốn tiến từ xông hương lá sả lên xông hương nước hoa Pháp. Vâng tôi muốn nói rằng việc các nhà văn viết kịch bản phim ti vi và các nhà thơ viết báo là một tất yếu lịch sử.
Chúng tôi còn biết các nhà văn nhà thơ hiện nay rất tích cực tổ chức thi hoa hậu từ thiện, trình diễn thời trang từ thiện, ca nhạc từ thiện… vân vân và vân vân. Ngoài ra họ còn đua nhau vẽ tranh trừu tượng. Vì sao không vẽ tranh tả thực? Vâng, khơ khơ khơ, lại một câu hỏi rất thú vị. Chúng tôi nghĩ rằng vẽ tranh tả thực vừa khó vẽ vừa khó bán, hay nói đúng hơn, thưa các bạn hay nói đúng hơn, tranh tả thực vừa không vẽ được vừa không bán được. Vâng đó cũng là một tất yếu lịch sử.

Thưa các bạn! Chúng tôi thấy về dự đại hội có 927 đại biểu, trong đó có 201 đại biểu chính thức, đó là những đại biểu đang là vợ các nhà văn, 726 đại biểu danh dự, đó là các đại biểu đã từng là vợ nhà văn… Con số này phản ánh thực trạng bi thiết nền văn học nước nhà. Tuy nhiên, vâng, thưa các bạn tuy nhiên, số đại biểu là khách mời dự bị, đó là đại biểu hoặc đang yêu hoặc sắp cưới các nhà văn: 3212 đại biểu! Vâng, thưa các bạn, một con số rất, rất và rất ấn tượng, cho thấy văn chương vẫn có khả năng làm mụ mị các trái tim chân dài như thế nào.
Và đây nữa, thưa các bạn và đây nữa, 201 đại biểu chính thức đều mặc áo dài tím. Màu tím có nghĩa là gì? Đó là màu của lòng chung thủy sắt son, màu của lý trí quản lý cảm xúc, màu của ý chí quyết tâm theo chồng đến cùng, một tấc không đi một ly không rời.

Và bây giờ, thưa các bạn, và bây giờ chúng tôi muốn nói giờ khai mạc đã điểm. Bà Phạm Phổng Phao, trưởng ban tổ chức đại hội, đọc diễn văn khai mạc. Bà là vợ nhà văn siêu việt, chuyên chuyển các phim chưởng Hồng Kông thành các áng văn Việt ấm áp tình người, sau khi đã việt hóa tên nhân vật.
Diễn văn của bà có tựa đề rất hoành tráng: Xây dựng nền văn hóa vợ tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc với ba trục chủ đề chính gọi là ba kiên quyết:
- Kiên quyết nói không khi chồng hỏi tiền đâu.
- Kiên quyết bảo vệ đồ cũ, không để cho chồng lén lút vứt đi. Đồ nhiều nhà chật cũng ừ, quyết tâm chất đống cực chừ sướng sau.
- Kiên quyết mặc cả đến hơi thở cuối cùng. Tiết kiệm là quốc sách, hễ ra chợ là phải mặc cả, không sờn lòng không tiếc tuổi xanh.
....
Diễn văn của bà Phạm Phổng Phao vừa dứt, một dàn kèn đồng tấu vang hành khúc Không cho chúng nó thoát, bản nhạc chủ đề của đại hội.

Và bây giờ, thưa các bạn và bây giờ là phần sôi nổi nhất của đại hội: tham luận, tham luận và tham luận!
Thưa các bạn bản tham luận đầu tiên đã gây sốc đối với nhưng nhà văn đã là chồng, những nhà văn đang là chồng và những nhà văn sẽ là chồng.
Vâng, chúng tôi muốn nói đến bản tham luận: Đập tan luận điệu văn mình vợ người! Đó là tham luận của bà Ngô Nghiệt Ngã, bà là vợ nhà thơ tuyệt hảo, ông đã kết hợp tài tình thơ người và thơ mình để tạo nên những vần thơ bất hủ, suýt nữa được đem vào giảng dạy trong nhà trường.
Bản tham luận của bà Ngô Nghiệt Ngã được thực hiện theo phương thức của Bao Công đại nhân: Lý luận đi đôi với nhân chứng vật chứng. Bà nói chính chủ nghĩa sô vanh của tư bản đế quốc đã tạo ra lý thuyết văn mình và lối sống bệnh hoạn Tây Môn Khánh của bọn hủ nho phong kiến đã khiến các nhà văn đồng sàng dị mộng với vợ mình.
Vật chứng bà đưa ra là 117 cái bát, 19 bộ ấm chén, 40 cái đĩa, 62 chai rượu… tất cả đều vỡ tan tành. Đó là kết quả việc bạn chồng bà chê thơ chồng bà tại nhà bà. Vâng, thưa các bạn, điều đó giải thích vì sao nền văn học nước nhà luôn luôn mơ ước bao giờ cho đến ngày xưa. Và bây giờ chúng tôi thấy Bà Ngô Nghiệt Ngã đã gọi bà Thân Thị Thảm Thương lên diễn đàn.

Bà Thân Thị Thảm Thương là vợ nhà phê bình thuộc trường phái dọn vệ sinh, theo chủ thuyết: bẩn thỉu không tự nhiên xuất hiện không tự nhiên mất đi, nó chỉ biến từ dạng này sang dạng khác, từ nhà mình sang nhà người.
Rất ngạc nhiên, vâng, rất ngạc nhiên, chúng tôi thấy bà Thân Thị Thảm Thương dắt lên một con hươu sao, vâng, thưa các bạn đúng là một con hươu sao.
 Thân Thị Thảm Thương đang ôm con hươu sao nức nở khóc. Bà đang nói, chúng ta hãy nghe bà nói.
Dạ thưa bà con, à quên… thưa đại hội, chuyện như ri: Thời tui còn trẻ, chồng tui mần thơ tặng tui tràng giang đại hải, không cách chi nhớ như hết, tui chỉ nhớ mấy câu ni: “Em thiên thần vĩ đại của em, thế giới không có em thế giới thành vô nghĩa.” Chừ tui tra rồi, chồng tui hết mần thơ, chuyển sang mần phê bình. Anh ta muốn mần chi thì kệ cha anh ta, tui chỉ căm tức khi quê tui phát động phong trào nuôi hươu sao, anh ta nói với bạn bè: tau ước răng sáng mai ngủ dậy, nằm bên tau không còn mụ vợ tra của tau nữa, mà là một con hươu sao….
Cả hội trường xôn xao, thưa quí vị cả hội trường đang xôn xao.
- Thưa chị em… thưa đại hội… cứ tình trạng như ri thì chị em mình răng rồi cũng bị đem đi đổi vẹt Nam Mỹ, chó Nhật Bản, mèo Đài Loan… hu hu hu hu…
Cả hội trường bỗng òa khóc nức nở, vâng, chúng tôi thấy hết thảy đại biểu đều ôm nhau khóc rất, rất và rất khí thế. Điều đó có nghĩa là gì?
Điều đó chứng tỏ nước mắt của phụ nữ là vũ khí vô cùng đặc sắc, vô cùng độc đáo và vô cùng nguy hiểm. Nhưng bây giờ đã hết thời gian buổi sáng, điều đó có nghĩa là gì, có nghĩa là, vâng thưa các bạn, có nghĩa là các đại biểu của chúng ta phải nghỉ ăn trưa và cho chồng con bú. Xin chào và hẹn gặp lại!

Đại hộ Nhà Văn thiệt (bỏ phiếu)Đại hộ Nhà Văn thiệt (bỏ phiếu)
.....

Xin chào tất cả các bạn!
Vâng, trong giờ nghỉ trưa người không có phở thì về nhà ăn cơm, kẻ không có cơm thì bỏ nhà đi ăn phở, nhưng ai nấy đều có bữa trưa vui vẻ. Vâng, khờ khờ, fast food thì bao giờ cũng ngon, có phải không các bạn?
Điều cho thấy, vâng, điều đó cho thấy phần thảo luận buổi chiều nay sẽ diễn ra rất sôi nổi, sẽ có tham luận lấy tư cách cơm để đả phá phở, có tham luận lấy tâm trạng phở để phán đối cơm… khờ khờ khờ, rất vui.

Và bây giờ, vâng tôi không biết nói gì hơn là phải nhắc lại khẩu lệnh nổi tiếng đã làm nên tên tuổi tôi, vâng, thưa các bạn, và bây giờ chúng ta tiếp tục theo dõi các bản tham luận! Vâng, bây giờ chúng tôi thấy bà Lý Long Lanh đang lên diễn đàn.
Bà là vợ nhà thơ hậu hiện đại, thơ ông đọc rất hay nhưng không ai hiểu gì hết, vâng, đó là bí quyết của hậu hiện đại. Tham luận của bà Lý Long Lanh có tiêu đề Về quan niệm sai lầm: một miếng giữa làng bằng một sàng trong bếp.

Bà kể chồng bà hễ đăng được một bài thơ, lập tức thực hiện phương châm một miếng giữa làng. Nhuận bút được một trăm nghìn, ông đã mua một trăm tờ báo để tặng bạn bè hết năm triệu năm trăm ngàn đồng, tổ chức cuộc nhậu với hai mươi thực khách hết hai triệu chín trăm hai mươi sáu ngàn đồng chưa kể tiền gia vị, chưa kể tiền cà phê, tiền tiết canh lòng lợn, tiền bia hơi chả cá đãi đằng các biên tập viên tổng cộng lên tới năm triệu hai trăm chín mươi hai nghìn đồng. Thật kinh khủng, thưa các bạn thật kinh khủng, để có một miếng giữa làng nhà thơ hậu hiện đại đã đánh đổi hơn mười triệu đồng, trong khi quà sinh nhật cho vợ là một bông hồng nhỏ giá năm ngàn đồng, mua khéo chỉ ba ngàn rưỡi…thì không có.

- Chúng tôi không cần bông hồng, bá cáo đại hội chúng tôi không cần bông hồng…
Vâng, thưa các bạn, người đang nói là bà Vũ Vân Vê. Bà là vợ nhà nghiên cứu phê bình cấp tướng, ông luôn có các đường dây nóng lên cấp trên, sẵn sàng ứng phó với những nhà văn lạc hậu, chậm tiến. Đề tài của bà Vũ Vân Vê rất nóng hổi, vâng, cực kì nóng hổi.
- Chúng tôi không cần bông hồng, hoa hoét làm cái gì trong khi các ông chồng chuyên lậu thuế. Thuế môn bài trốn, thuế thu nhập cá nhân trốn, thuế giá trị gia tăng trốn nốt, thử hỏi chúng tôi làm vợ để làm cái gì...

Khờ khờ khờ đây là đề tài rất nhạy cảm, vâng thưa các bạn rất rất và rất nhạy cảm, chúng tôi không biết ban tổ chức đại hội có cho bà Lý Long Lanh tiếp tục không.
Có, thưa các bạn, đại hội đang rất rất và rất hưởng ứng, bà Lý Long Lanh vẫn tiếp tục phát biểu:
- Thưa đại hội, đêm nào đêm nấy nó nốc cho lắm vào rồi ngủ say như chết, cù nách nó không dậy, bịt mũi nó không dậy, giật tóc kéo tai nó không dậy. Đến khi nó dậy được rồi thì toàn là tay làm hàm nhai tay làm hàm nhai tay làm hàm nhai… rồi xong om. Khốn nạn!

Đại hội vỗ tay rào rào, vâng, thưa các bạn đại hội vỗ tay rào rào, điều đó cho thấy thuế má là vấn đề vô cùng nhức nhối đối với các bà vợ...
Bây giờ là tham luận của bà Tô Thị Tùng Tiệm. Bà là vợ nhà văn loại đa sắc thể, ông viết văn thì ra báo, viết báo ra thơ văn xuôi, viết phim ra kịch, viết kịch nói ra cải lương… bất luận viết cái gì lập trường cũng vô cùng vững chắc.
Tham luận của bà Tô Thị Tùng Tiệm có tiêu đề Quản lý chặt nhuận bút là nhiệm vụ cấp bách của chúng ta, một tham luận vô cùng quan trọng, chúng tôi cho đây là vấn đề trọng tâm của đại hội.
Bà Tô Thị Tùng Tiệm nói rằng tình trạng trả nhuận bút của báo chí xuất bản nước ta hiện nay đã gây thất thoát nghiêm trọng cho thu nhập gia đình và cản trở không nhỏ cho công tác quản lý ăn chơi của các đức ông chồng. Bà Tô Thị Tùng Tiệm đang sôi nổi phát biểu.
- Trong khi các nhà văn coi việc đưa nhuận bút cho vợ là một việc làm hết sức oan ức và ngang trái thì báo chí gần như đồng lõa với họ, trả nhuận bút lung tung xoèng chẳng biết đường nào mà lần.
Thưa các bạn, vâng, thưa các bạn! Tham luận bà Tô Thị Tùng Tiệm vừa dứt, chúng tôi thấy một rừng cánh tay đưa lên. Người chạy micro vô cùng vất vả. Micro đến tay bà Hà Hân Hoan.
- Đúng đúng. Một tác phẩm được in, nhuận báo này đủ mua vài cân củ cải, nhuận bút báo kia mua được cả tạ thịt lợn. Các nhà văn tất nhiên đem củ cải về nhà còn đem thịt lợn đi nhậu, vô lý chưa!
Micro đã đến tay bà Hồ Hừng Hực.
 - Tôi phải nói ngay, thưa đại hội tôi phải nói ngay. Chồng tôi là nhà thơ, khi mô hỏi nhuận bút cũng thở dài nói thơ phú người ta in cho là phúc. Hỏi ra mới biết nhuận bút một trang thơ mua được cả tạ gạo! Ghê gớm chưa!
Micro đã đến tay bà Hoàng Hồ Hởi.
- Đúng đúng! Chồng tôi là nhà văn có truyện in tuyển tập, hỏi nhuận bút đâu thì nói tái bản ai người ta trả nhuận bút, té ra trời ơi, té ra nhuận bút tuyển tập con còn gấp ba nhuận bút in báo trước đây. Tai quái chưa!
Micro đến tay bà Hồng Hiu Hắt
- Đúng đúng! Đã thế báo chí còn che dấu hành vi đen tối của các nhà văn. Mới hôm qua đây thôi, một cô biên tập báo đến nhà tôi đưa phong bì cho chồng tôi, tôi hỏi cái gì đấy, cô này nói dạ dạ giấy mời họp. Tôi giật lấy bóc ra, ối giời ơi hơn ba triệu đồng, kinh hoàng chưa!
....
Khơ khơ khơ… vâng, khơ khơ khơ… chúng tôi nói không sai, nhuận bút nhà văn tuy nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng, nó quan trọng đến nỗi nếu không có nhuận bút thì chẳng cần đến vợ nhà văn.

Đại hội sôi nổi đến nỗi quên mất giờ giải lao, tiếp tục tham luận của bà Nguyễn Ngân Ngao Ngán:
- Rượu, nỗi khổ đau này không phải của riêng ai,..
... sau Bà Nguyễn Ngân Ngao Ngán là tham luận của bà Lê Lúng Liếng:
- Karaoke và giải bàn tay vàng, một tệ nạn xã hội cần phải trừng trị,..
... sau bà Lê Lúng liếng là tham luận của bà Lý Luật Lệ:
- Nâng cao cảnh giác với đối tượng trữ tình của các nhà thơ, một tham luận rất quan trọng,...
 vâng, cực kì quan trọng, chúng tôi thấy cả hội trường im phăng phắc.
Bà Lý Luật Lệ khẳng khái tuyên bố: bất cứ đối tượng trữ tình nào của chồng bà cũng đều nhằm vào một con đĩ nào đó, cho dù chồng bà có ghi cho em LLL, thương nhớ gửi em LLL hay gì gì đi nữa thì cũng đều cho lờ lờ lờ hết...
 Bà kêu gọi đại hội hãy cảnh giác ngay cả khi các nhà thơ nói về con chim, con bướm, con lợn, con gà thì cũng nhằm vào lờ lờ lờ hết.
- Vâng, đều lờ lờ lờ hết, cha tiên nhân chúng nó. Có lần chồng tôi vịnh cái cối xay: rào rào rào/ xoay xoay xoay/ em xoay/ em quay/ anh loay hoay/ mệt nhoài, mướt mồ hôi/ ôi ôi ôi…Tôi mừng thầm vì tôi cũng hao hao cái cối xay. Hóa ra không phải. Tôi đã phát hiện ra một cái cối xay khác còn khủng khiếp hơn cối xay của tôi, cha tiên nhân chúng nó chứ.
Vâng, bản tham luận vô cùng đanh thép, cho thấy tính hai mặt của văn chương là vô cùng nguy hiểm, cấp trên nhắc nhở chúng ta quả không thừa.
Vâng, đây là bản tham luận cuối cùng, tham luận của bà Mai Mũm Mĩm, vợ của nhà phê bình trường phái Tiếng chim hót trong bụi mận gai, ông luôn đi đầu chứng minh văn thơ cấp trên luôn luôn bất hủ. Tham luận của bà Mai Mũm Mĩm rất thơ, vâng, thưa các bạn rất rất và rất thơ
- Về quan niệm lỗi thời: nhà văn phải khác người ta, nếu mà tắm rửa thì ra người thường.
Khờ khờ khờ.. tuyệt vời phải không các bạn? Bà Mai Mũm Mĩm cho rằng nếu các nhà văn để tâm hồn treo ngược cành cây, còn thân thể hôi hám phó thác cho các bà vợ là hết sức không công bằng.
- Dzâng, đúng dzậy đó. Tâm hồn không biết dùng dzào dziệc gì, các ông muốn treo đâu thì treo, còn thể xác các ông phải để chúng tôi khai thác có hiệu quả, có phải không đại hội?

Hội nghị lại vỗ tay rào rào, rõ ràng tham luận của bà Mai Mũm Mĩm đã đánh trúng tâm trạng của chị em. Vâng, như người ta vẫn thường nói: thân thể thối tha thì tư tưởng tồi tệ, tư tưởng tồi tệ thì thơ tất tắc tị, thơ tắc tị tất tài tiêu tan, tài tan tất tiền tan, tiền tan tất tình tan.
Điều đó có nghĩa là gì, có nghĩa là khi tình tan thì làm gì có đại hội nhà văn vô cùng trọng đại này, có phải không các bạn?
Thưa các bạn, rất ngạc nhiên thưa các bạn, từ đoàn chủ tịch bà Phạm Phổng Phao đứng lên, bà dơ cao đôi đũa, không biết bà định nói gì.
- Thưa đại hội, tôi đọc blog quê choa, thấy có phổ biến kinh nghiệm dùng đũa gắp chim chồng rất hiệu quả, không biết chị em có biết kinh nghiệm này không?
Từ dưới hội trường của chúng ta hơn một nghìn đôi đũa dơ cao, vâng,hơn một ngàn đôi đũa của các đại biểu chính thức, các đại biểu danh dự và các đại biểu dự bị.
Điều đó có nghĩa là gì, vâng, điều đó có nghĩa là blog là tiếng nói của một cá nhân rất hữu ích và rất thú vị, việc đem tiếng nói cá nhân vào quản lý là rất chí lý, rất chí tình và rất chí công vô tư, thể hiện tính ưu việt vô cùng của xã hội ta...

Và bây giờ, thưa các bạn và bây giờ trong tay tôi có danh sách Ban chấp hành của Hội vợ các nhà văn. Đó là những ai, vâng, vô cùng hồi hộp. Vâng, thưa các bạn, đó là bà Phạm Phanh Phui, bà Lý Luật Lệ, bà Cù Cảnh Cáo, bà Trần Trừng Trị, bà Dư Giam Giữ, bàChu Chặt Chẽ...
Số điểm của các bà rất, rất và rất cao. Chín, chín phẩy năm, chín phẩy năm… mười, mười, mười, và… mười!
Xin cảm ơn và xin cảm ơn!


16/06/2009 
Nguyễn Quang Lập
....
trường phái kể tội chồng lây vào vọe các nhà văn..trường phái kể tội chồng lây vào vọe các nhà văn..

PB Hào Trần

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Truyền thông Trung Quốc xuyên tạc chuyến thăm Mỹ của TBT Nguyễn Phú Trọng như thế nào?

Địa chính trị

Trong khi giới truyền thông quốc tế (trong đó có nhiều hãng tin lớn trên thế giới) đánh giá cao cuộc hội đàm lịch sử giữa Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng với Tổng thống Barack Obama, đồng thời cho rằng, lịch sử Việt-Mỹ tuy có những chương buồn, nhưng 2 nước đã gác lại quá khứ, để xây dựng quan hệ đối tác toàn diện, thì giới truyền thông Trung Quốc lại có những bài viết, phát ngôn mang tính xuyên tạc, chỉ trích và đả kích.
Ngày 8/7, website đài truyền hình Vân Nam (yntv.cn) phát clip bình luận chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ, và đã đặt câu hỏi đầy khiêu khích rằng "Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là người lãnh đạo cao nhất của Đảng, nhưng không phải là người đứng đầu Nhà nước, không có chức vụ trong Chính phủ, nhưng lại được mời sang Mỹ và được Tổng thống Barack Obama tiếp đón tại Phòng Bầu dục. Điều này truyền tải những thông điệp gì?".
Và Thiếu tướng Doãn Trác đã cho rằng, Tổng thống Barack Obama mời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sang thăm là “có mục đích chính trị”, “muốn lôi kéo Việt Nam đứng về phía Mỹ, Nhật Bản và Philippines để chống lại Trung Quốc trong những vấn đề về biển đảo”. Thậm chí Doãn Trác còn cho rằng, Mỹ sẽ dùng việc này để "thực hiện cách mạng màu ở Việt Nam”.
Chuyên gia về Việt Nam của Học viện Khoa học xã hội Trung Quốc Phan Kim Nga cũng có những phát ngôn láo xược, gây mất đoàn kết quan hệ Việt-Trung. Theo bà Phan Kim Nga, xét từ góc độ Washington, chuyến thăm này không hẳn là “một sự lựa chọn nào đó” của Việt Nam và cũng không có nghĩa Mỹ “hoàn toàn loại bỏ thái độ đối địch với các quốc gia xã hội chủ nghĩa”.
Trước đó (7/7), Tân Hoa xã và tờ Thời báo Hoàn cầu cũng đăng bài chỉ trích chuyến thăm Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, khi cho rằng Mỹ đã lôi kéo Việt Nam thực hiện âm mưu chống lại Trung Quốc. Thậm chí còn cho rằng “Một số nhà quan sát Mỹ muốn đưa Việt Nam vào phe Mỹ để chống lại Trung Quốc. Nhưng mục tiêu này không thể đạt được”.
Thời báo Hoàn cầu ngang ngược bình luận “Washington muốn Hà Nội phối hợp trong chiến lược tái cân bằng của Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương và tăng áp lực đối với Bắc Kinh, trong khi việc Hà Nội xích lại với Washington có thể giúp Việt Nam giải quyết vấn đề tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông”.
Ngoài ra, Thời báo Hoàn cầu còn xuyên tạc "Mặc dù Việt Nam coi Trung Quốc là một thách thức đối với an ninh quốc gia, nhưng Việt Nam đang tận hưởng những động lực phát triển kinh tế từ Trung Quốc, cũng như sự hỗ trợ từ hệ thống xã hội chủ nghĩa của Trung Quốc”. Và đe dọa, quan hệ Việt-Mỹ một phần là nhằm vào Trung Quốc, nhưng sẽ phải đối diện với những biện pháp chống trả từ Bắc Kinh và khi đó Việt Nam sẽ là quốc gia phải hứng chịu nhiều nhất.
 

Xem thêm:

Ngày 5/7, Nhân Dân nhật báo dẫn thông tin từ Tân Hoa xã cho rằng: "Một số học giả và giới truyền thông phương Tây dựng chuyện Việt Nam - Trung Quốc căng thẳng trên Biển Đông nên trước chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Việt Nam mới nâng Mỹ lên thành một trong những đối tác quan trọng nhất trong chính sách ngoại giao của mình"?
Cũng trong ngày 5/7, tờ Tin tức tham khảo (phụ san của Tân Hoa xã) cho rằng, Việt Nam đang tìm cách cân bằng trong quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ.
Trước đó (29/6), Tân Hoa xã đưa tin, năm nay tròn 40 năm kết thúc Chiến tranh Việt Nam, cũng là dịp kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ, nên Việt Nam và Mỹ đều tích cực chuẩn bị cho chuyến công du tới Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, đồng thời cũng xúc tiến để cuối năm nay Tổng thống Barack Obama có thể thăm chính thức Việt Nam.
Tân Hoa xã coi đây là một sự thay đổi "đầy kịch tính" - từ thù địch không đội trời chung, sang đối tác hợp tác toàn diện. Tân Hoa xã còn dẫn tuyên bố của cố Thủ tướng Anh Churchill: không có bè bạn mãi mãi, cũng không có kẻ thù vĩnh cửu, chỉ có lợi ích là vĩnh hằng.
Trước đây, để bình thường hoá quan hệ Mỹ-Trung, Bắc Kinh từng bán rẻ lợi ích của Việt Nam. Và để phục vụ “lợi ích cốt lõi”, Trung Quốc đã và đang bỏ qua lợi ích chính đáng của các nước hữu quan. Bởi đối với Trung Quốc, lợi ích dân tộc hẹp hòi là trên hết và cách hành xử của Bắc Kinh tại Biển Đông và biển Hoa Đông, cũng như những tranh chấp khác đang khiến dư luận vô cùng quan ngại.

Phần nhận xét hiển thị trên trang