Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Xe chế có một không hai ở Nghệ An

Ước ao sở hữu một chiếc ôtô, nhưng nghĩ cả đời tích cóp cũng không mua được, ông Sơn bèn tìm cách chế chiếc xe hai bánh của mình thành một “siêu xế hộp” độc nhất vô nhị.
 Thời gian gần đây, người dân TP Vinh (Nghệ An) thỉnh thoảng thấy xuất hiện một chiếc “siêu xế hộp” quái dị lưu thông trên các tuyến phố. Qua tìm hiểu, chiếc xe chế “độc nhất vô nhị” này là của ông Nguyễn Văn Sơn (55 tuổi. ở phường Trường Thi, TP Vinh).
Chiếc xe chế độc nhất vô nhị này là của ông Nguyễn Văn Sơn (55 tuổi, phường Trường Thi, TP Vinh, Nghệ An).
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Ông Sơn cho biết xe được chế từ mẫu Honda @150 trị giá 95 triệu đồng. Ban đầu, ông tự vẽ cho mình một bản thiết kế, rồi tìm các món đồ phế liệu về, thuê thợ hàn làm các chi tiết như trong bản vẽ. Sau 3 tháng, chiếc xe hai bánh của ông Sơn hoàn thành với đầy đủ mái che như một chiếc ôtô.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Tuy nhiên, nhiều chi tiết còn thô sơ, cồng kềnh không có tính thẩm mỹ. Chạy được một thời gian, ông lại phá ra chế thành một chiếc xe khác. Năm 2013, để đảm bảo an toàn trong quá trình lưu thông, ông Sơn cải tạo lại chiếc xe, lắp thêm hai bánh sau. Năm 2015, lắp thêm cần gạt nước, kính chắn gió...
Để hoàn thành được “siêu xế hộp” có một không hai này, những ngày đầu ông Sơn cũng vấp phải sự phản đối của vợ. Bà Tâm (vợ ông Sơn) còn bảo ông khùng nên mới phá chiếc xe máy dắt tiền đi để thỏa mãn đam mê. Nhưng lâu dần, bà cũng không còn để ý đến điều đó nữa. Đến khi chiếc xe hoàn thiện thì bà cũng ưng ý. Nhiều lần ông Sơn còn dùng chiếc xe này để chở bà Tâm đi chợ mỗi khi trời mưa.
Để hoàn thành chiếc xe này, ban đầu ông Sơn cũng vấp phải sự phản đối của vợ. Bà Tâm (vợ ông Sơn) còn bảo, ông khùng nên mới phá chiếc xe máy đắt tiền đi để thỏa mãn đam mê. Nhưng lâu dần, bà cũng không còn để ý đến điều đó nữa. Đến khi chiếc xe hoàn thiện, bà đã bị thuyết phục hoàn toàn, và từng nhiều lần được chồng chở đi chợ bằng chiếc xe này mỗi khi trời mưa.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Phần thân chiếc xe được làm bằng tôn và ống thép.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Chiếc xe có đủ đèn xi nhan trước và sau không khác gì một chiếc ô tô thông thường.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Ông Sơn chế logo lắp lên phía trước chiếc xe trông rất ngộ nghĩnh.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Cần gạt nước phía trước đảm bảo khi trời mưa, kính không bị mờ vẫn có thể di chuyển được.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Hai bên hông xe và phần đuôi được ông Sơn chế thành nhiều hộp tôn để đồ.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Mở cửa xe sẽ vào ngay khu vực tài xế ngồi. Chiếc xe này có thể chở được 2 người, bao gồm lái xe.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Phần tay lái vẫn là khung chiếc xe Honda @ cũ. Ông Sơn chế thêm màn hình và đầu đĩa phía trước tay lái.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Khởi động và tắt động cơ như những chiếc xe máy bình thường.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Phần ngồi phía sau được chủ xe khéo léo thiết kế rộng có ghế và đệm.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Chiếc quạt gió để đối phó với những ngày thời tiết nắng nóng được gắn ngay trên phía trên đầu lái xe.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Những chiếc loa công suất lớn kèm công tắc điện trong xe được thiết kế khá gọn gàng.
Xe chế có một không hai ở Nghệ An
Tính đến thời điểm hiện tại, ông Sơn đã bỏ ra tổng cộng khoảng 170 triệu đồng cùng nhiều công sức để chế ra chiếc xe đặc biệt này.

http://news.zing.vn/Xe-che-co-mot-khong-hai-o-Nghe-An-post533625.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đến lúc nên nói lời chia tay với tuyến cáp quang biển AAG?

Sau hàng loạt sự cố xảy ra đối với tuyến cáp quang biển AAG ảnh hưởng đến chất lượng Internet của Việt Nam đi quốc tế, rất nhiều ý kiến cho rằng phải tính đến chuyện thay thế tuyến cáp quang biển này.

Chưa đầy 2 năm đã có tới 4 lần tuyến cáp quang biển AAG bị đứt và 1 lần phải tạm dừng để bảo dưỡng, gây ảnh hưởng đến chất lượng Internet của Việt Nam đi quốc tế. Mỗi lần tuyến cáp quang biển này bị đứt thì việc hàn nối sẽ kéo dài trong khoảng 2 tuần. Trong thời gian đó, khách hàng phải chịu đựng cảnh Internet kết nối tới các trang web ở nước ngoài, Facebook, Yahoo mail, gmail… bị chậm.
Trong năm 2014, tuyến cáp quang biển AAG liên tục đứt khiến Internet đi quốc tế tại Việt Nam bị ảnh hưởng nghiêm trọng và việc này đã lọt vào Top 10 sự kiện ICT của năm 2014 do các nhà báo bình chọn. Thực trạng trên đòi hỏi các doanh nghiệp của Việt Nam phải tính đến phương án kết nối khác để đảm bảo hạn chế tối đa những sự cố đứt cáp quang biển ảnh hướng lớn đối với quá trình sử dụng dịch vụ.

VNPT cho rằng, việc đứt cáp AAG là chuyện không hiếm gặp. Về cơ bản, cáp ngầm biển thường chỉ là những sợi dây được đặt nằm trần ngay trên nền cát dưới biển. Với chiều dài tới hàng chục ngàn km, để tiết kiệm chi phí, các tuyến cáp quang biển đều có chung một nguyên tắc thiết kế: được gia cường ở gần bờ và rất mỏng manh ở ngoài khơi xa. Khi vào gần bờ các tuyến cáp quang ngầm phải được gia cường bởi thép bện và các lớp tăng cường khác là do càng gần bờ, mực nước càng nông và những hoạt động hàng hải càng dày đặc.
Mặc dù dày đặc thép gia cường nhưng nếu bị mỏ neo của một con tàu chở hàng cỡ vài chục nghìn tấn móc phải và rê đi thì sợi cáp đó cũng không khác sợi chỉ là bao. Đây cũng chính là nguyên nhân gây ra tới 70% các vụ đứt cáp quang trên biển.
Vùng biển Đông của Việt Nam (đặc biệt là khu vực Vũng Tàu, nơi tuyến cáp AAG đổ bộ lên đất liền) và biển bờ đông của Trung Quốc là những vùng có lưu thông hàng hải nhộn nhịp nhất thế giới cùng với mực nước tương đối nông khiến đây là vùng biển dễ xảy ra tình trạng đứt cáp ngầm biển do mỏ neo của tàu thuyền.
Ngoài ra, 30% nguyên nhân còn lại dẫn đến đứt cáp quang biển là do con người và thiên tai. Theo phân tích của các chuyên gia, ngay cả khi nằm dưới đáy biển, các tuyến cáp quang vẫn hoàn toàn có thể chịu sự phá hoại của thiên tai như động đất, núi lửa ngầm hoặc trượt bùn, giông bão (ở các khu vực nước nông).
Mặc dù vùng thềm lục địa và ngoài khởi Việt Nam là vùng tương đối ổn định về hoạt động địa chất, ít xảy ra động đất dưới đáy biển nhưng các vùng biển khác lại không được may mắn như vậy. Ví dụ, Năm 2006, 1 trận động đất 7 độ richter ngoài khơi Đài Loan đã cắt đứt 8 tuyến cáp ngầm gây gián đoạn dịch vụ cho cả Hong Kong và Đông Nam Á. Trận sóng thần khủng khiếp tháng 3/ 2011 ở Nhật gây ra do 1 trận động đất ngầm dưới biển cũng khiến Nhật Bản khốn đốn khi gây hư hại cho phân nửa số tuyến cáp quang vượt đại dương của nước này…
“Việc đầu tư cáp quang biển là cực kỳ tốn kém và rất phức tạp, không có chuyện giá rẻ. Thêm vào đó, mỗi tuyến cáp là kết quả liên minh nhiều nhà mạng của nhiều quốc gia. Khi xây dựng một tuyến cáp quang biển, toàn bộ tuyến cáp chính phải nằm trong hải phận quốc tế. Khi đến hải phận của nước nào thì nước đó sẽ có quyền tạo một nhánh rẽ để kết nối vào địa phận của mình. Vì thế, việc xây dựng một tuyến cáp mới không hề dễ dàng.
Thứ nhất, thời gian trung bình sẽ mất 3 - 5 năm. Thứ hai, tuyến cáp quang biển phải đi qua hải phận của nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ tạo nên sự phức tạp trong triển khai xây dựng. Việc thi công vô cùng phức tạp nên tuyệt nhiên không có chuyện các nhà mạng đưa một sợi cáp chất lượng kém xuống đáy biển để rồi phải tốn thêm rất nhiều tiền cho việc khắc phục sự cố”, đại diện VNPT nói.
Tuy nhiên, một doanh nghiệp cung cấp dịch vụ Internet đã tiết lộ họ đang thực hiện 2 tuyến cáp quang biển khác để khỏi bị lệ thuộc và AAG. Nếu 2 tuyến cáp quang biển mới này được xây dựng xong sẽ khắc phục được chuyện phụ thuộc vào AAG.
Theo ICTNews
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bao giờ hàng nông sản việt Nam hết thảm cảnh này? Đã có bài học quá sâu sắc rùi mà chẳng kịp ứng phó là sao?

SAU DƯA HẤU, HOA QUẢ LÀ HÀNG NGÀN TẤN GẠO CHỜ ...HƯ MỐC

Hàng nghìn tấn gạo chờ... hư mốc

Báo Tuổi trẻ
25/04/2015 15:07 GMT+7

TT - Ùn tắc ở cửa khẩu Lào Cai đang khiến hàng nghìn tấn gạo chờ... hư mốc. Các thương lái, doanh nghiệp Trung Quốc ngừng nhập hàng khiến hàng nghìn tấn gạo bị ùn ứ.

. 
Hàng nghìn tấn gạo bị ùn tắc ở lối mở Bản Quẩn (Lào Cai) - Ảnh: Hồng Thảo

Vừa nắng như đổ lửa, mấy hôm nay bất chợt lại mưa tầm tã khiến hàng ngàn tấn gạo trong các xe tải chờ thông quan xuất khẩu ở các cửa khẩu và lối mở biên giới tuyến Lào Cai có nguy cơ mốc, hỏng.

Nhiều tài xế xe tải mặt mũi hốc hác vì vạ vật, “cơm đường cháo chợ, ngủ cabin xe” hơn chục ngày qua tại khu vực này vừa mệt vừa rầu rĩ vì “đi không được, ở không xong”.


Gạo “dãi nắng dầm mưa”

Khoảng 9g ngày 24-4, trời mưa dầm dề, rét lạnh, chúng tôi có mặt ở “trọng điểm” xuất gạo sang Trung Quốc - cửa khẩu phụ Bản Quẩn, km 6 Bản Phiệt (huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai).

Không chỉ trong bãi tập kết của Công ty Minh Đức đã đầy ứ ôtô tải chở gạo loại lớn, phủ bạt kín mít, đỗ san sát mà ngay cả những bãi đất trống ven quốc lộ 70 hay những con đường cụt ở khu vực hai bên lối mở Bản Quẩn cũng đầy kín xe tải chở gạo phủ bạt, đỗ im lìm dưới trời mưa.

Những tài xế xe tải mặt mũi hốc hác vì thiếu ngủ, tá túc trong cabin xe hoặc những hàng quán cạnh đường.

Lái xe Lê Văn Thịnh trú mưa trong cabin chiếc xe tải loại bốn chân (bốn trục bánh) buồn bã: “Tôi chở gạo từ cảng Hải Phòng lên Lào Cai, đã nằm đợi tám ngày ở đây nhưng vẫn không xuất được hàng. Điện thoại về hỏi chủ hàng ở Hải Phòng, chủ bảo cứ nằm đợi, chứ quay về Hải Phòng thì bỏ gạo đi đâu?”.

Cạnh đó, lái xe Trần Văn Hưng quần áo nhàu nhĩ, râu ria lởm chởm trên khuôn mặt gầy gò, đôi mắt hõm sâu nói: “Cơm hàng cháo chợ cả tuần nay, thêm tiền lưu bãi đỗ đến cả triệu bạc mỗi ngày, chưa biết đến khi nào mới bán được gạo. Chuyến này cầm chắc lỗ lớn...”.

Theo Trạm biên phòng Bản Quẩn, khoảng hai tuần nay gạo xuất qua lối mở này cứ teo dần, nhỏ giọt rồi dừng hẳn do các thương lái, doanh nghiệp phía Trung Quốc không nhập hàng.

Theo thống kê của Sở Công thương tỉnh Lào Cai, từ đầu năm đến hết ngày 30-3 tại cửa khẩu Bản Vược (Bát Xát) có bốn doanh nghiệp xuất khẩu gạo, tại lối mở Bản Quẩn có bốn doanh nghiệp xuất khẩu gạo.

Điều đáng nói là gạo xuất sang Trung Quốc không cần chứng nhận phẩm cấp, nhãn mác, xuất xứ hàng hóa, chỉ là thỏa thuận mua bán giữa thương nhân hai bên.

Do đó gạo ùn ùn đổ lên Lào Cai, tìm đường sang Trung Quốc.

Chưa biết bao giờ mới thông quan

Tuy nhiên từ đầu tháng 4, phía Trung Quốc bắt đầu tăng cường chống buôn lậu, siết lại các lối mở trên tuyến biên giới.

Các thương lái, doanh nghiệp Trung Quốc cũng ngừng nhập hàng khiến hàng nghìn tấn gạo bị ùn ứ, ách tắc tại Lào Cai. Bà Nguyễn Thị Bích Vượng - giám đốc Công ty TNHH thương mại xuất nhập khẩu Hưng Thịnh - cho biết kho gạo của các doanh nghiệp ở Khu công nghiệp Bắc Duyên Hải đã đầy ắp không còn chỗ chứa, nhiều doanh nghiệp phải để gạo tạm trên xe.

Bà Vượng than phiền các doanh nghiệp xuất khẩu gạo chưa biết tính thế nào, nếu tình trạng cấm biên kéo dài thì hàng chục nghìn tấn gạo đã chở lên Lào Cai có nguy cơ mốc hỏng, các doanh nghiệp khó tránh khỏi phá sản...

Thống kê của Sở Công thương Lào Cai cho biết tại các kho chứa gần biên giới hiện tồn đọng hơn 20.000 tấn gạo, chưa kể số gạo còn nằm trên hàng trăm xe tải loại lớn ở các bãi tập kết hoặc đỗ tạm trên đường.

Ước tính số gạo tồn đọng, ùn tắc tại Lào Cai gần 30.000 tấn. Để tháo gỡ ùn tắc gạo tại cửa khẩu, hạn chế thiệt hại kinh tế cho người dân, thương lái và cả doanh nghiệp, ông Lê Ngọc Hưng - phó chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai - cho biết địa phương đã báo cáo Ủy ban Cửa khẩu của Chính phủ xin ý kiến xử lý.

Theo ông Hưng, hiện ủy ban này đã thống nhất sẽ tổ chức rà soát, kiểm tra để lựa chọn các lối đi, qua đó tiến tới mở các lối đi để giải quyết vấn đề xuất khẩu gạo và các nông sản khác.

Tỉnh đã chọn được bốn điểm khác là Lũng Pô, Bản Quẩn, Na Lốc và một điểm nữa nhưng phía Trung Quốc không đồng ý. Nếu những lối mở trên được chấp thuận, tỉnh Lào Cai sẽ ra quyết định ngay để mở các điểm thông quan này, tháo gỡ khó khăn cho xuất khẩu gạo và nông sản.
.
Cục Hải quan Lào Cai cho biết ngoại trừ cặp cửa khẩu quốc tế Lào Cai - Hà Khẩu (đường bộ và đường sắt), các cửa khẩu phụ chưa có sự thỏa thuận chính thức với phía Trung Quốc nên họ chưa công nhận cửa khẩu (chỉ coi là lối mở, lối mòn), chỉ bố trí lực lượng biên phòng làm việc. 
Do vậy, các hoạt động xuất nhập khẩu qua các cửa khẩu phụ gặp rất nhiều khó khăn khi phía Trung Quốc tăng cường quản lý biên giới.  
HỒNG THẢO


Phần nhận xét hiển thị trên trang

EM VÀ TÔI



Sang giêng
Chợ vắng, chùa đông
Em bầy hàng bán như câu cá
Cột đóng chọn đinh
Dao mài kén đá
Tôi chả mua gì
Tôi chỉ vờ xem...
Lừa chân qua ngại vấp mắt người quen
Đường vào chợ lối nào đi cũng khó
Em ngồi đấy khuất mây kín gió
Để lòng tôi như sấm chạy quanh mưa
Cô lọ lem xinh đẹp ngày xưa
Như trái cấm kiêng bàn tay kẻ với
Như sao mai thắp mình trên đỉnh tối
Đưa bình minh qua trăm sải cầu kiều
Em mấp mé trưa
Tôi ngả nghiêng chiều
Giá kê được hai đầu trắc trở
Giá kéo được bàn tay che ngực thở
Cho đêm nằm năm ở bớt chông chênh.
Xin phép tác giả thêm vài chữ:
Đời như sông sâu ta ngập mất bóng mình
Ai vớt được tháng giêng vắng chợAi đòi được cho sấm rền lời hứa?Chỉ có rong rêu thôi làm chi có cá
Sao mọc chi cho ngơ ngải đêm buồn
Gần trọn đời ta như thể chưa khôn!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

TPA, TPP, Và Hoạn Nạn Dân Chủ

Nguyễn-Xuân Nghĩa 

 
Khi Đồng Minh Tháo Chạy… Khỏi Mặt Trận Kinh Tế

 * Hoa Kỳ chuyển trục mà cái trục bị long * 


Trong Tháng Tư này, người Việt ta đều nhớ đến biến cố 1975 vào 40 năm trước. Ít ai chú ý đến một trường hợp tương tự đang tái diễn tại Hoa Kỳ, trên một trận tuyến khác.

Khi các nhân vật thế giá trong đảng Dân Chủ của Tổng thống Barack Obama mà nói như vậy thì người ta nên tin - hoặc nên nhìn lại cho sâu hơn. Tháng Tư này mở màn với vụ Hoa Kỳ triệt thoái khỏi trận đánh về kinh tế do Trung Quốc dàn ra từ 18 tháng trước.

Đó là đề nghị thành lập Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng Cơ sở Á châu, gọi tắt là AIIB, với số vốn 50 tỷ rồi tăng thành 100 tỷ đô la. Thay vì nhập cuộc - bước vào dự án với đồng tiền và kỹ thuật của Mỹ để lèo lái định chế này theo cái hướng tự do, minh bạch và có ích cho các nước Á châu - Chính quyền Obama lại quyết định đứng ngoài. Lại còn rủ các đồng minh khác đừng tham dự.

Kết cuộc thì chỉ có Nhật Bản ngồi trên bờ rào để cân nhắc. Còn lại, các nước khác như Anh, Đức, Pháp, Ý, Úc, Nam Hàn và Israel đều nhảy vào vòng tay chờ đợi của Bắc Kinh, để xoay chuyển từ bên trong, hoặc ít ra là còn kiếm được chút cháo. Tính đến nay đã có 57 nước tham gia.

Khi sự thể xảy ra, một cựu Tổng trưởng Ngân khố (Tài chánh) của Chính quyền Obama, và Thống đốc hụt của Ngân hàng Trung ương, là Giáo sư Lawrence Summers đã kết luận rằng “ta nên nhớ Tháng Tư này là khi Hoa Kỳ mất vai trò chỉ đạo hệ thống kinh tế toàn cầu.”

Mất vào tay Trung Quốc, dĩ nhiên.

Thật ra, đây chỉ là một vụ thất trận nhỏ, trên bình diện ngoại giao mà thôi.

Lý do là các nước Á châu cần tới nghìn tỷ đô la một năm cho việc xây dựng hạ tầng và đang có Ngân hàng Thế giới (WB) cùng Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) góp phần giải quyết nhu cầu đó nhờ số vốn tổng cộng là 365 tỷ với khả năng huy động rất cao sau nhiều thập niên hoạt động. Ngân hàng Thế giới ra đời từ 70 năm trước (1944) và Ngân hàng ADB thành lập từ 1966 - khi Trung Quốc đi vào 10 năm hỗn loạn của cuộc Đại Văn Cách 1966-1976 - và đã kết hợp nghiệp vụ tài trợ phát triển với Liên hiệp quốc. Trong khung cảnh đó, Ngân hàng AIIB mà Bắc Kinh muốn thành lập với 100 tỷ thì chưa thể là định chế sẽ đảo lộn cuộc chơi, hay trận đánh, tại Á châu.

Vả lại, Hoa Kỳ còn đang có trận đánh khác cũng trên chiến tuyến kinh tế.

Đấy là Hiệp định Đối tác Chiến lược Xuyên Thái bình dương, gọi tắt là Trans-Pacific Partnership (TPP). Do sáng kiến ban đầu của bốn nước trong vành cung Thái bình dương, từ Nam Mỹ qua tới Đông Á, Hoa Kỳ từ năm 2008 đã gia nhập (thời George W, Bush) rồi thời Obama khai triển thành một dự án tự do mậu dịch và đầu tư rộng lớn bao gồm 12 nước có sản lượng kinh tế bằng 40% của toàn cầu, mà không có Trung Quốc. Với việc Nhật Bản ngần ngại rồi gia nhập, bên cạnh Canada và Mexico, Hiệp định TPP này sẽ củng cố ảnh hưởng của Hoa Kỳ trước sức bật của Trung Quốc.

Nhưng các tiêu chí hoàn thành do Chính quyền Obama đề ra từ năm 2009 cứ tụt dần hàng năm và đến nay chưa có hy vọng thành hình vào cuối năm như các quốc gia đã mong đợi qua hai chục vòng đàm phán.

Một trong các trở ngại xuất phát từ phía Hoa Kỳ.


***


Từ năm 1974, nước Mỹ đã có một đạo luật về ngoại thương cho phép Hành pháp được rộng quyền đàm phán các hiệp ước thương mại và khi nào Đặc sứ Thương mại của Tổng thống hoàn thành thì mới chuyển qua Quốc hội phê chuẩn trọn gói. Thể thức nhanh gọn ấy được gọi là “fast track”, với đạo luật được tái tục mỗi năm năm. Kỳ hạn 2012 đã tới và đã qua mà đạo luật chưa được tái tục vì sự cản trở của các dân biểu nghị sĩ bên đảng Dân Chủ, dù Chính quyền Obama đã nhiều lần yêu cầu và thúc giục, với hậu thuẫn của đảng Cộng Hòa vốn coi trọng nguyên tắc tự do mậu dịch.

Hôm 15 vừa qua, ba Nghị sĩ (hai Cộng Hòa, một Dân Chủ) đã hoàn tất một đề luật gọi làTrade Priority and Accountabilyty Act, gọi tắt là TPA. Tuần này, Ủy ban Tài chánh Thượng viện rồi Ủy ban Chuẩn chi Ngân sách tại Hạ viện đã ủng hộ đề luật, trở thành dự luật sẽ đưa ra khoáng đại cho hai viện cùng biểu quyết trong những ngày tới.

Vắn tắt thì qua khe suối TPA mới tới bờ TPP.

Cùng lúc đó, Nhật Bản cũng thông báo là khai thông được nhiều trở ngại trong các cuộc đàm phán Mỹ-Nhật để có thể đạt thỏa thuận khi Thủ tướng Shinzo Abe thăm viếng Hoa Kỳ vào tuần tới. Trong hơn 400 tỷ đô la Hoa Kỳ mua bán hàng năm với các nước đang đàm phán Hiệp định TPP, Nhật Bản chiếm phân nửa và có tiếng nói khá mạnh với các nước Á Châu.

Sau thất bại về dự án ngân hàng AIIB của Trung Quốc, nếu Mỹ đạt thắng lợi trong trận TPP thì quan hệ của Hoa Kỳ với các nước Á Châu sẽ được củng cố và tăng cường. Nhiều nước còn lại, như Nam Hàn rồi cũng sẽ xin gia nhập. Việc Hoa Kỳ “chuyển trục” về Đông Á sẽ được thể hiện rõ rệt trên bình diện kinh tế nhờ chiến thắng TPP.

Nhưng đấy là lúc người ta chưng hửng về nền dân chủ Mỹ.


***


Âm ỉ từ đã lâu, phong trào chống đối hiệp định TPP đã bùng phát mạnh mẽ, trước hết là qua các cuộc vận động chống dự luật TPA, nhất là tại Hạ viện, để không cho Hành pháp rộng quyền đàm phán các hiệp định thương mại theo thủ tục nhanh gọn. Đa số dân biểu nghị sĩ đang chống lại sáng kiến TPP và dự luật TPA lại nằm trong đảng Dân Chủ của ông Obama.

Ngoài hồ sơ TPP với các nước Thái bình dương, Hoa Kỳ cũng đang đàm phán một hiệp định tương tự Xuyên Đại Tây dương với các nước Âu châu (Trans-Atlantic Trade and Investment Partnership, hay T-ATIP) và cần đạo luật fast-track để sớm hoàn tất khi Âu Châu còn bị hoạn nạn với Hy Lạp và đồng Euro.

Tức là trong khi Hoa Kỳ đàm phán với các nước Âu-Á thì Chính quyền Obama phải đàm phán với đảng Dân Chủ của mình.

Phe Cộng Hòa vốn khó chịu với khuynh hướng tự tiện quyết định của Tổng thống bằng Sắc lệnh của Hành pháp mà khỏi thông qua Quốc hội, kể cả trong vụ đàm phán với Iran, lần này lại muốn hỗ trợ ông Obama về ngoại thương, để đạt thắng lợi trong trận đánh TPP.

Những lý do chống đối kể ra thì rất nhiều, từ chuyện môi sinh đến nhân quyền, thuần về kinh tế thì người ta e sợ cạnh tranh sẽ khiến công nhân Mỹ mất việc nên các tổ hợp xe hơi hay nghiệp đoàn Mỹ mới tung tiền tác động vào Quốc hội. Ngoài ra, phe Dân Chủ cũng muốn lồng vào việc đàm phán hồ sơ hối đoái để cấm các nước đối tác can thiệp vào thị trường ngoại tệ nhằm phá giá đồng bạc và chiếm lợi thế ngoại thương vì bán hàng rẻ hơn. Quên rằng sau vụ khủng hoảng 2008, Hoa Kỳ cũng ào ạt bơm tiền khiến Mỹ kim mất giá và mặc nhiên gây ra một trận chiến ngoại tệ với các nước khác, họ chỉ nêu vấn đề khi đồng đô la lại lên giá mạnh từ năm ngoái.


***


Trong hàng ngũ Dân Chủ, một tiếng nói có thế giá là Dân biểu Nancy Pelosi, Trưởng khối Thiểu số và nguyên Chủ tịch Hạ viện khi đảng Dân Chủ chiếm đa số từ 2006 đến 2010. Bà Pelosi chống dự luật TPA một cách nhẹ nhàng và kín đáo để khỏi gây thiệt hại chính trị cho Obama. Nhưng với cuộc vận động của bà, phe ủng hộ dự luật sẽ khó kiếm ra 218 phiếu để thông qua dự luật thành một đạo luật.

Trừ phi là Obama phải dùng tài hùng biện để thuyết phục các đồng chí của mình.

Giữa tình trạng bát nháo trong đảng, Nghị sĩ Elizabeth Warren lại mạnh mẽ đả kích cả hai hồ sơ TPA và TPP, gần như công khai tranh luận với Tổng thống. Thuộc xu hướng cực tả nhuốm mùi mị dân, gọi lịch sự là đại chúng, populist, Warren phóng một mũi tên qua Obama mà vào tới… Hillary Clinton.

Đang ra tranh cử làm chuẩn ứng cử viên của đảng Dân Chủ, Hillary chẳng muốn ai nhắc tới sự kiện Hoa Kỳ đã đạt Hiệp ước Tự do Thương mại Bắc Mỹ (NAFTA) với Canada và Mexico vào năm 1994 là dưới thời Tổng thống Bill Clinton, với lá phiếu của phe Cộng Hòa. Bản thân mình, có lẽ Hillary cũng muốn ủng hộ hồ sơ TPA và TPP, nhưng chẳng muốn làm mất lòng ai trong vòng sơ bộ khá gập ghềnh vì quá nhiều tai tiếng khác.

Nghĩa là trong khi 11 nước đang chờ đợi Hoa Kỳ dứt khoát về những yêu cầu và cam kết thì nội bộ nước Mỹ lại tranh luận triền miên về những thủ tục và nội dung đàm phán. Và cuộc tranh luận có thể kéo dài vì bị lồng trong cuộc tranh cử tổng thống.

Kết luận ở đây là gì? Sau thất bại nhỏ với vụ ngân hàng AIIB tại Á châu, Hoa Kỳ đang mất trớn phản công bằng một thành quả quốc tế là khai thông bế tắc để hoàn thành Hiệp định Xuyên Thái bình dương.

Chi tiết nên biết là Trung Quốc kín đáo yểm trợ những ai trong trào lưu chống tự do mậu dịch tại Hoa Kỳ? Chi tiết đáng ngại khác mà Quốc hội Mỹ chẳng ngó tới là Bắc Kinh đang mời chào các nước tham gia hiệp ước Đối tác Kinh tế Toàn diện Vùng Á châu (Regional Comprehensive Economic Partnership - RCEP) với 10 quốc gia trong Hiệp hội ASEAN, Nhật Bản, Ấn Độ, Nam Hàn, Úc, Tân Tây Lan (New Zealand). Trong dự án này, không có Hoa Kỳ.

Chẳng lẽ ông Summers có lý khi phê phán rằng Hoa Kỳ đang mất vai trò chỉ đạo kinh tế toàn cầu?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam sẽ ra sao, nếu FDI rời đi!


(Tài chính) Trong khi tăng trưởng kinh tế phục hồi nhưng vẫn trong vùng đáy của 25 năm qua, tham nhũng và chi phí không chính thức đang ăn mòn hiệu quả của nền kinh tế thì lo ngại về việc rời đi của các doanh nghiệp có vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) lại đang dần hiện hữu?

Những ngày qua, câu chuyện Toyota Việt Nam đang cân nhắc có nên ngừng sản xuất ô tô để thay vào việc nhập khẩu ô tô nguyên chiếc về bán tại Việt Nam (theo lộ trình giảm thuế của ASEAN, thuế suất nhập khẩu xe nguyên chiếc sẽ bằng 0%) chưa kịp lắng xuống thì tại Diễn đàn Kinh tế Mùa Xuân với chủ đề "Cải thiện môi trường kinh doanh, biến lời nói thành hành động" do Ủy ban Kinh tế Quốc hội tổ chức ngày 21/4, vấn đề này tiếp tục một lần nữa được hâm nóng.

Khi hết "chu kỳ Samsung"
Là người mở đầu hội nghị, PGs.Ts. Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, đã đặt ra hàng loạt câu hỏi "nóng": "Tại sao doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam không hội nhập quốc tế ngay được ở đất nước mình, không thể mượn sức để lớn lên; Điều gì sẽ xảy ra nếu chu kỳ tận dụng lợi thế Việt Nam, của các doanh nghiệp FDI chấm dứt?

Cụ thể, theo ông Thiên, "khi doanh nghiệp FDI vào nhiều, với các công ty hàng đầu như Samsung, Microsoft, Toyota, chủ thể phát triển của Việt Nam đã thay đổi sâu sắc. Nhưng xu hướng đó có làm thay đổi đẳng cấp công nghiệp, đẳng cấp phát triển của Việt Nam như ta mong đợi. Hay chúng ta kéo thế giới vào đây rồi nhưng không hội nhập được. Samsung họp cả nghìn DN nhưng cũng chỉ tuyển được 4-5 DN vào làm hỗ trợ", ông Thiên nhấn mạnh.

Điều này sẽ dẫn tới hai tình huống, một là FDI lấn át các DN nội, hai là nguy cơ khi FDI rời bỏ Việt Nam. "Như Samsung rút khỏi Thái Nguyên, Bắc Ninh khi chu kỳ tận thu lợi thế của Việt Nam chấm dứt thì điều gì sẽ xảy ra?", Viện trưởng Thiên đặt giả thiết.

Đặc biệt, dường như địa phương nào có nhiều DN FDI lớn là tăng trưởng vọt lên. Chẳng hạn như ở Bắc Ninh, khi có Samsung đầu tư mạnh thì GDP cao, nhưng năm qua, Samsung chuyển sang đầu tư ở Thái Nguyên, FDI ở tỉnh này giảm sút, công nghiệp tăng trưởng âm 4,5% và GDP cả năm 2014 chỉ hơn 0,2%. Thái Nguyên ngược lại, nhờ Tập đoàn này mà có tăng trưởng tới 18,6% và công nghiệp tăng tới 33,4%.
Song thời gian qua, không phải mình Toyota mà Samsung cũng đã từng nói, nếu Việt Nam không cải thiện gì thì 5-7 năm nữa, Samsung cũng phải rời đi, trong khi họ đã chiếm 22% kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam. Đây cũng không phải là lần đầu Viện trưởng Trần Đình Thiên đặt ra vấn đề này. Cách đây đúng 6 tháng, vào kỳ Mùa Thu của Diễn đàn Kinh tế năm 2014, ông Thiên đã nêu lên vấn đề này khi đặt câu hỏi, các doanh nghiệp nội địa yếu thế thì tăng trưởng ai làm.

Bằng chứng là số DN nội địa đóng cửa tăng dần từ năm 2010 đến nay, từ 40.000 trong năm 2010 đến 67.832 năm 2014. Trong quý I/2015, con số này là hơn 16.200, tăng 14,2% so với cùng kỳ.

Trong khi các DN FDI lỗ lớn và chuyển giá, có tới hơn 60% kê khai lỗ kéo dài, nhưng lại là khu vực có tốc độ tăng vốn nhanh nhất, đặc biệt là DN lớn như Pepsi, Metro. Đồng thời, tuy lỗ nhưng FDI tăng trưởng doanh thu và xuất nhập khẩu ngoạn mục nhất, liên tục xuất siêu lớn, chiếm 65-67% kim ngạch.
Chủ trương nội lực là quyết định, ngoại lực là quan trọng, mà Việt Nam đưa ra đã không được thể hiện trong phát triển kinh tế. Vì vậy, điều cần thay đổi là phải lấy kinh tế tư nhân làm động lực chủ yếu, phải có chính sách hỗ trợ phát triển doanh nghiệp nhỏ và vừa, mà chủ yếu là doanh nghiệp tư nhân.

Ông Trương Đình Tuyển, Nguyên Bộ trưởng Thương mại
FDI ích gì cho Việt Nam?
Mối lo ngại trên, không riêng gì Viện trưởng Trần Đình Thiên mà tại Diễn đàn Kinh tế Mùa Xuân này, trong bài tham luận của chuyên gia thống kê Bùi Trinh và Nguyễn Huy Minh với chủ đề "Thực trạng về cấu trúc vốn đầu tư và đóng góp của các loại hình doanh nghiệp" cũng đề cập tới vấn đề này.

Báo cáo này chỉ ra, Việt Nam đang trở thành quốc gia có nền công nghiệp gia công toàn diện. Nếu giai đoạn 2000-2005, tỷ lệ chi phí trung gian trên giá trị sản xuất là 53%, giai đoạn 2006-2010, tỷ lệ này là 63%, thì giai đoạn 2011-2015, con số này đã lên tới 72%.

Đồng thời, tuy GDP có tăng trưởng (dù thực chất nền kinh tế là rất khó khăn) nhưng tỷ lệ tổng thu nhập quốc gia (GNI) trên GDP ngày càng doãng ra và lượng tiền từ chi trả sở hữu thuần chảy ra nước ngoài ngày càng tăng. Tỷ lệ này tăng khoảng 26 lần vào năm 2012 so với năm 2000, lượng tiền từ chi trả sở hữu thuần chảy ra nước ngoài chủ yếu do các doanh nghiệp FDI chuyển về quốc gia của công ty mẹ.

Thêm vào đó, tuy tỷ trọng đầu tư của khu vực DNNN trên 40% tổng số vốn đầu tư nhưng tỷ trọng của khu vực này trong GDP chỉ 32%; trong khi khu vực kinh tế ngoài nhà nước tuy tỷ trọng vốn đầu tư chỉ khoảng 38% GDP nhưng tỷ trọng giá trị gia tăng trong GDP của khu vực này chiếm đến 49% GDP; trong đó, tỷ trọng đóng góp GDP của khu vực kinh tế cá thể chiếm đến 33%.

Điều này một lần nữa khẳng định nền kinh tế Việt Nam không chỉ là nền kinh tế gia công mà còn rất manh mún; không một nước nào có thể phát triển nếu nền kinh tế dựa vào sản xuất gia công và cá thể nhỏ lẻ.

"Thật đáng tiếc là từ năm 2005 đến nay, tỷ trọng này không những không giảm mà còn có xu hướng tăng lên, từ 32,1% năm 2005 lên 33,2% năm 2012", chuyên gia Bùi Trinh nhận định.
Đặc biệt, khu vực kinh tế Nhà nước tuy có tỷ trọng đầu tư rất cao (56,6% và 44,7% trong hai giai đoạn 2001-2005 và 2006-2010) nhưng tạo việc làm mới thậm chí âm. Song nhìn vào tốc độ tăng trưởng của giá trị sản xuất và tốc độ tăng trưởng của giá trị gia tăng, có thể thấy hàm lượng giá trị gia tăng của khu vực FDI và khu vực kinh tế Nhà nước thấp hơn khu vực kinh tế ngoài Nhà nước khá nhiều, mặc dù hai khu vực này được đủ mọi loại ưu đãi của chính sách.

Đáng chú ý, chuyên gia Bùi Trinh cho biết, theo tính toán hiệu quả đầu tư từ hệ số ICOR, khu vực kinh tế ngoài Nhà nước là khu vực có hiệu quả đầu tư cao nhất nhưng khu vực này lại là khu vực kinh tế khó tiếp cận nguồn vốn nhất.

Trong khi đó, xu hướng chung cho thấy hiệu quả đầu tư của tất cả các thành phần sở hữu đều giảm sút. Giảm sút mạnh nhất về hiệu quả đầu tư là khu vực kinh tế đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), việc giảm sút này có nguyên nhân chính do báo cáo lỗ giả nhưng lãi thật (chuyển giá) và phần giá trị gia tăng của khu vực này cơ bản là gia công nên hàm lượng giá trị gia tăng rất thấp.

Tiếp đó là thông qua chỉ tiêu năng suất nhân tố tổng hợp (TFP), các tác giả cũng chỉ ra rằng khu vực kinh tế Nhà nước là khu vực có chuyển giao công nghệ nhiều nhất trong ba khu vực sở hữu. Giai đoạn 2000-2006, đóng góp của TFP vào tăng trưởng chung của cả nước là 22,6% thì trong đó đóng góp của khu vực kinh tế Nhà nước cao hơn mức bình quân chung (23,7%), trong khi khu vực ngoài Nhà nước khoảng 18% và khu vực FDI đóng góp vào tăng trưởng thậm chí âm.

Giai đoạn 2007-2012, đóng góp của năng suất nhân tố tổng hợp vào tăng trưởng cả nền kinh tế tuy giảm sút nhanh chóng xuống còn 6,4%, nhưng TFP của khu vực Nhà nước đóng góp vào tăng trưởng của khối này vẫn cao nhất (17,4%), khu vực ngoài Nhà nước và khu vực FDI thậm chí âm.

"Như vậy, có thể thấy về thực chất, cho đến nay, khu vực ngoài Nhà nước làm ăn manh mún, chậm thay đổi và khu vực FDI về bản chất không đưa công nghệ mới hoặc chỉ đưa công nghệ cũ vào sản xuất. Về cơ bản khu vực FDI đang lợi dụng các ưu đãi của Việt Nam về chính sách thuế, đất đai và lợi dụng nhân công giá rẻ và gian lận về thuế (khai lợi nhuận nhỏ đi do chuyển giá...làm tăng chi phí đầu vào)", nhóm tác giả đánh giá.

Theo  Ts.Lê Việt Đức, nếu như trong năm 2013, nhiều quốc gia công nghiệp phát triển đã tăng cường đầu tư trở lại vào nước ta, thì năm 2014, hầu hết chỉ là những nước trong khu vực hoặc các nước có công nghệ khá.

Trong 57 quốc gia và vùng lãnh thổ có dự án đầu tư cấp mới tại Việt Nam năm 2014, tốp dẫn đầu đều từ nội bộ khu vực châu Á: Hàn Quốc với 6,1 tỷ USD, chiếm 39,2% tổng vốn đăng ký cấp mới; tiếp đến là Đặc khu Hành chính Hồng Kông với 2,8 tỷ USD, chiếm 17,9%; Singapore 2,3 tỷ USD, chiếm 14,8%;…
Lê Thúy - thoibaokinhdoanh.vn
http://www.tapchitaichinh.vn/Trao-doi-Binh-luan/Viet-Nam-se-ra-sao-neu-FDI-roi-di/62482.tctc

Phần nhận xét hiển thị trên trang