Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Về bài thơ cũ của cụ Hoàng Tuấn Phổ..

Ông Hoàng Tuấn Phổ tuổi 80
Ông Hoàng Tuấn Phổ tuổi 80

Mùng Hai Tháng Chín năm Giáp Tý 1984 là một ngày buồn trong một năm buồn của gia đình tôi.
Sau gần 20 năm theo Đảng, được Nhà nước tặng thưởng Huân chương kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Ba, Huy chương chiến sĩ văn hóa (hai lần), Cha tôi bỗng bị buộc thôi việc, khai trừ Hội tịch, trả về địa phương-nơi cũng chừng ấy năm trước, ông đứng dậy từ vũng lầy thời cuộc. Nhưng lần này trở về làng cũ, trên đầu ông nặng thêm một tội danh-một tội danh tày trời: Tội “chống Đảng” !
Tôi nhớ, bởi chuyện buồn ấy xảy ra đúng vào dịp Tết Độc Lập dân tộc. Chính xác, Cha tôi phải chấp hành Quyết định buộc thôi việc sau Tết Độc Lập một ngày: Ngày 3 tháng 9 năm 1984. Thế là mọi phấp phỏng hy vọng được minh oan của cả nhà tôi kéo dài từ mùa xuân sang mùa hè, đến mùa thu thì chấm dứt. Mẹ tôi tần tảo, sẵn sàng hy sinh, chịu đựng tất cả vì chồng con, nhưng bà không chịu nổi những lời dị nghị của làng xóm. Khi ấy tôi đã 14-15 tuổi nên cũng hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Tội “chống Đảng” lớn lắm, nhục nhã lắm ! Nó đồng nghĩa với tội Việt gian phản động ! Hai đứa em tôi bé nhỏ chưa hiểu gì, nhưng thấy bố mẹ, các anh buồn, chúng cũng buồn lây.
Thông thường, Mùng Hai Tháng Chín hàng năm, xóm làng tôi vui như Tết. Trẻ con vui đùa, thanh niên cắm trại, tổ chức chơi trò “Hái hoa Dân chủ”. Và bao giờ làng cũng có một tiết mục đặc biệt được già trẻ, gái trai chờ đợi là “màn” mổ lợn ăn mừng Tết Độc Lập. Tôi thường sốt sắng với nhiệm vụ đi nhận phần thịt cho nhà mình. Ở làng có mấy ông chuyên chia thịt và chia rất khéo. Thật khó có thể chọn ra một phần thịt nào nhiều hơn, ngon hơn. Phần nào cũng như phần nào, thịt, xương, mỡ, nạc…có đủ cả trong từng khóm. Nhà ai cũng có một phần thịt khá tươm tất. Mấy tháng mới được bữa cơm thịt no nê, bọn trẻ con chúng tôi vui đến mức cứ tưởng ngày này trên thế gian ai ai cũng được sung sướng như mình ! Nhưng năm ấy, nhà tôi không có Tết Độc Lập.
Đồng thời với kỷ luật buộc thôi việc, đề nghị đình bản tiểu thuyết “Mai vàng chùa Tháp” ở NXB Thanh Niên, Hội văn nghệ Thanh Hóa tuyên bố đã gửi công văn đi các cơ quan, tạp chí đề nghị không xuất bản sách và in bài của kẻ “chống Đảng” Hoàng Tuấn Phổ. Thế là, cánh cửa mà Đảng từng mở ra con đường chữ nghĩa cho Cha tôi, nay lại bị đóng sập lại. Trước khi đi “thoát ly”, Cha tôi từng cổ cày vai bừa ở quê. Nhưng lần này trở về, dù nặng gánh trên vai, Mẹ tôi không muốn ông lại tiếp tục công việc đồng áng… Cha tôi cũng quyết định bỏ bút, cầm dao cầu làm nghề thuốc, châm cứu chữa bệnh. Nhà tôi trở thành cái xưởng bào chế thuốc nho nhỏ. Phần chúng tôi, chỉ còn biết cố gắng ngoan ngoãn học hành để cha mẹ vơi đi nỗi buồn.
Vậy mà bể dâu thoáng chốc đã 30 năm tròn !
Chắc bạn đọc không khỏi thắc mắc, Cha tôi “chống Đảng” như thế nào ? Vâng, ông “chống” bằng một bài thơ Thất ngôn bát cú ! Nghĩa là ông tham gia cuộc thi “Xướng họa thơ vui, năm Tý nói chuyện chuột” do báo Đảng Thanh Hóa mời. Thơ ông “Họa” lại bài “Xướng” của ông Hà Khang và Mai Bình-Chủ tịch Hội văn nghệ Thanh Hóa. Tôi nhớ như in hai bài thơ này:
Bài “Xướng” do ông Mai Bình chấp bút:
Năm Tý về đây nhắc chuyện đời
Không coi chừng chuột, chuột sinh sôi !
Chùm nem sơ hở con chù vọc
Đĩa chả thờ ơ lũ cống lôi !
Lạ nhỉ ? chơi không toan gọn lốm,
Ở kìa ! ngồi rỗi chực ngon xơi !
Hẹn nhau sắm bả phòng năm chuột
Hễ chúng bò ra giết tiệt nòi !
Bài “Họa” của Cao Đăng (Cha tôi-Hoàng Tuấn Phổ):
Giống chuột làm sao vẫn sống đời ?
Con đàn cháu lũ cứ sinh sôi !
Đồ ăn bè cánh chia phần nhậu,
Của để tớ thầy hợp sức lôi !
Tiếc lọ chê ai đành chuột phá,
Hoài cơm trách bạn để mèo xơi !
Triệt đường ẩn nấp hang cùng hốc,
Cống lỗ chi chi cũng hết nòi !
Đọc xong chắc có độc giả phì cười mà bảo rằng: chúng tôi chỉ thấy đây là bài thơ “chống chuột” chứ làm gì có chỗ nào “chống Đảng” nhỉ ? Đúng vậy, thưa bạn đọc yêu mến ! Đây là bài thơ vui “chống ông Tý”, “nói chuyện chuột” 100% (như chủ đề cuộc thi “Xướng họa thơ vui năm Tý nói chuyện chuột” đã đề ra)
Này nhé: Giống chuột hại, đục khoét từ thượng cổ đến giờ. Thời nào con người cũng tìm cách diệt chuột, và diệt được khá nhiều. Vậy mà chúng “vẫn sống đời”, “Con đàn cháu lũ cứ sinh sôi”. Vì sao ? Vì giống này rất mắn đẻ và cực tinh quái trong cuộc chiến sinh tồn. Chúng hay rúc rích kéo nhau đi ăn. Thứ cùng đánh chén tại trận, thứ hợp sức lôi về hang dùng dần. Khó mà bẫy bắt được chúng. Người xưa có câu “Ném chuột sợ vỡ bình quý” nên đôi khi chuột nhờ cơ hội đó mà sống sót. Nhiều con mèo được nuôi để bắt chuột, nhưng chỉ giỏi ỉa bếp, để chuột ngang nhiên hành hoành, quả là “hoài cơm”, đáng trách. Bài “Xướng” của Mai Bình đề xuất: “Hẹn nhau sắm bả phòng năm Chuột, Hễ chúng bò ra giết tiệt nòi”. Nhưng giống chuột đa nghi có khả năng “xuất quỷ, nhập thần”, “thiên biến vạn hóa”. Chấp nhận cho chúng tồn tại trong hang hốc là cách đánh chuột nửa vời và thụ động. Cao Đăng đề xuất biện pháp đánh chuột của dân gian, triệt để, quyết liệt hơn: “Triệt đường ẩn nấp hang cùng hốc, Cống lỗ chi chi cũng hết nòi”. Nghĩa là đánh vào tận sào huyệt giống đục khoét ! Lại chủ trương diệt cả chuột cống, chuột lỗ-loại chuột kếch xù mà họ nhà mèo không dám đụng đến. Rồi chuột nhắt, “chi chi” chuột…hễ đục khoét, ăn hại đều diệt hết !
Tôi dù ở tuổi thiếu niên cũng đã đủ khôn để cảm nhận đây là bài thơ hay, nghĩa bóng chống lại những tiêu cực thời nào cũng có. Mẹ tôi là nông dân chất phác, dù lòng đang nặng trĩu nỗi buồn, khi nghe bài thơ “chống Đảng” của Cha tôi cũng phải tủm tỉm cười khen là…được, và nói: “Tôi chả thấy ông chống Đảng ở chỗ mô cả !” Có lẽ cuối cùng dù Cha tôi không thoát được tội tày đình, nhưng tự lòng Mẹ tôi đã cảm thấy vô tội và thanh thản.
Nhà tôi tuy nghèo nhưng từ nhỏ chúng tôi được bố mẹ cho ăn học, giáo dục tử tế. Cha tôi luôn nhắc nhở con cái:“Nhà ta được như ngày nay là nhờ có Đảng, các con phải cố gắng học hành, phấn đấu, đi bằng chính đôi chân của mình, sống có ích cho gia đình, xã hội”. Tôi biết rõ Cha tôi là người thế nào. Tôi không tin ông chống lại những chủ trương mà thường ngày tôi vẫn nghe ông ca ngợi là đúng đắn và tiến bộ.
Thế nhưng “có người” đại diện cho Đảng lại động lòng, tự thấy mình trong bài thơ “chuột” và cho rằng “nó” đang “chống” mình ! Họ phân tích như sau: “Con đàn cháu lũ” ở đây ý chỉ “con ông cháu cha” đời nối đời hưởng đặc quyền đặc lợi. “Đồ ăn bè cánh chia phần nhậu, Của để tớ thầy hợp sức lôi” ám chỉ chuyện vây bè, kéo cánh, ăn cắp của công, tham ô, hối lộ, móc ngoặc với nhau. Của ít chia nhau ăn, của nhiều hợp sức lôi về nhà làm giàu. Không thể chấp nhận được ! Chế độ này là khối “đại đoàn kết”, chỉ có quan hệ “đồng chí” “đồng nghiệp”, tại sao lại có từ“bè cánh”“tớ thầy” ở đây ? Cao Đăng nói “Tiếc lọ”, thì “lọ” cũng là “bình”. Mà “bình” không phải “Mai Bình” còn ai vào đây ? Hóa ra, cấp trên vì nương tay với “Bình” nên không chống tiêu cực ? Thật quá “thâm ý” ! “Hoài cơm trách bạn để mèo xơi”, “mèo” đây đích thị là những người nắm pháp luật rồi ! Dám nói họ là “hoài cơm” sao ? Lại còn định“Triệt đường ẩn nấp hang cùng hốc, Cống lỗ chi chi cũng hết nòi !” Cao Đăng muốn “diệt” tận gốc, từ “ông to” đến “ông nhỏ” kia ư ? (đoạn này tôi nhớ lại theo lời kể của Cha tôi sau mỗi tuần trở về nhà với gương mặt thất thần…)
Thế là họa lớn ! Chín tháng trời ròng rã, Cha tôi chỉ làm mỗi công việc trần tình, kiểm điểm, mất ăn mất ngủ… Rốt cuộc ông vẫn không thể nào thanh minh được.
Năm Mậu Tý 2008, ông Khương Bá Tuân-nguyên PGĐ Sở NN và PTNT Thanh Hóa hỏi tôi: “Cậu còn nhớ bài thơ xướng họa “Năm Tý nói chuyện Chuột” của ông Phổ không? Thỉnh thoảng các cụ trong câu lạc bộ Hàm Rồng có hỏi. Mình thì chỉ nghe nói chứ cũng đã được đọc đâu. Nếu cậu còn nhớ chép lại cho mình một bản làm kỷ niệm” Tôi trả lời: “Cháu nhớ. Mậu Tý năm nay là 24 năm bài thơ họa năm Tý nói chuyện chuột. Cháu có nói với Bố cháu nhân đây nên kể lại sự việc để mọi người hiểu. Nhưng ông Cụ bảo, “Thôi, chuyện đã qua rồi…Mình nhắc lại người ta lại hiểu lầm là gợi chuyện cũ…”
Tôi hiểu. Sau nhiều tai bay vạ gió từ thời Cải cách ruộng đất và Đấu tranh chính trị, Cha tôi giống như con chim sợ làn cây cong vậy. (Xem thêm)  Thế nên ông mới viết: “Sờ râu lão Tý tay còn nhớp, Chạm vía cụ Mèo mạng suýt toi !”
Ngày Tết Độc Lập 2014 năm nay khiến tôi lại nhớ về ngày buồn cách đây đúng 30 năm trước. Lần này ông Cụ đã đồng ý cho Tuấn Công thư phòng công bố bản Trần tình “Có hay không có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hoá ?” từng đọc tại Đại hội Văn nghệ Thanh Hóa cách đây 25 năm về trước, sau khi ông được phục hồi công tác. Xin trích đăng để bạn đọc hiểu rõ thêm câu chuyện nhỏ của gia đình tôi trong muôn vàn câu chuyện lớn khổ đau của “Biển cả đời người”:
Có hay không có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hoá ?
(Bài phát biểu của Hoàng Tuấn Phổ đã trình bày tại Đại hội văn học nghệ thuật Thanh Hoá lần thứ III vào lúc 2 giờ chiều ngày khai mạc 22/5/1989 tại hội trường tỉnh 25B)
“Thưa ông Bí thư tỉnh uỷ Lê Huy Ngọ
Thưa Ban thường vụ Tỉnh uỷ và các đại biểu,
Thưa Đại hội
…Theo sự khẳng định của Ban thường trực Hội do Ô. Mai Bình làm Chủ tịch, có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hoá và Hoàng Tuấn Phổ là một hạt nhân, một thành viên của tổ chức ấy.
Bút tích một số trang của bản Điều trần
Bút tích một số trang của bản Điều trần
Dịp Tết Giáp Tý (1984) báo Thanh Hoá phối hợp với các cơ quan Sở văn hoá-thông tin, Đài phát thanh tỉnh, Hội văn nghệ mở cuộc thi hoạ thơ vui với tiêu đề “Năm Tý nói chuyện chuột”. Bài xướng do Mai Bình chấp bút (nghe nói bài này chẳng những đã thông qua Ban thường vụ tỉnh uỷ mà còn được ông Bí thư Tỉnh uỷ Hà Trọng Hoà phê duyệt) và báo Thanh Hoá mời tôi tham gia, sau đó đã đăng bài hoạ của tôi ký tên Cao Đăng. Số báo này vừa mới phát hành, bản thân tác giả chưa được nhìn thấy bài mình in ấn ra sao đã bị Ban thường trực Hội gọi bảo: bài thơ hoạ của Cao Đăng, theo các đồng chí lãnh đạo cấp trên, sai lầm về quan điểm. Tôi hỏi: sai lầm về những “điểm” gì, xin chỉ rõ, thì không được giải đáp cụ thể. Rồi chẳng hiểu căn cứ vào đâu: Bài thơ hoạ của Cao Đăng bị qui là có tư tưởng chống Đảng vào người ta tiến hành khá khẩn trương, gay gắt và kiên quyết một số biện pháp như hội họp lãnh đạo để phân tích phê phán bài thơ, bắt tác giả phải viết tự kiểm điểm, gây dư luận quần chúng phản đối tác giả, vận động cán bộ, nhân dân, văn nghệ sĩ trong tỉnh gửi kiến nghị lên án tác giả và viết bài gửi tới Báo Thanh Hóa phê phán bài thơ, rồi về địa phương tác giả lập hồ sơ bịa tạc,v.v…nhằm tạo ra một vụ án văn học(1). Ông Mai Bình, Chủ tịch Hội cho biết: “Đáng lẽ Sở công an Thanh Hóa và Viện kiểm sát nhân dân tỉnh khởi tố vụ án này, nhưng Ban thường trực Hội xin để Hội giải quyết nội bộ. Vậy thái độ của tác giả phải hết sức thành khẩn”. Tôi nói:“Tôi không thấy mình mắc sai lầm ở chỗ nào”.  Ông Hà Khang phó Chủ tịch Hội, gợi ý: “Kiểm điểm theo dư luận của cán bộ và nhân dân phê phán nội dung tư tưởng xấu của bài thơ”. Tôi nói: “Dư luận thì không phải cái gì cũng đúng. Có người bảo tôi đả kích ông này ông nọ, nhưng cũng có người cho rằng: không có “xướng” thì sao có “họa”,v.v…tôi biết theo “dư luận” nào ?” Ông Vương Anh, phó chủ tịch Hội (Ủy viên chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam) bắt tôi phải thú nhận theo tinh thần một bài viết dưới mục “Ý kiến bạn đọc” trên báo Thanh Hóa phê phán thơ họa của Cao Đăng là xuyên tạc sự thật, nói xấu chế độ. Bài này ký tên Phạm Trung Thực (Thị xã Thanh Hóa). Ông Vương Anh nhấn mạnh là bài của “ông to” cấp trên viết (thực ra do ông Vương Anh viết). Tôi nói: “Nếu là “ông to” cấp trên thì bài viết phải ghi rõ họ tên thật và chức vụ thì tôi mới chấp hành nghiêm túc kiểm điểm, còn như người viết dù “to”cỡ nào, ở “cấp” nào mà lại nhân danh “bạn đọc” thì trên nguyên tắc thông thường bạn đọc có quyền khen, chê, và tác giả được quyền tiếp thu hay không tiếp thu”. Nhưng ông Vương Anh vẫn không cho biết rõ Phạm Trung Thực là ai và vẫn nhắc lại rằng tôi phải kiểm điểm theo hướng đó. Ông Vương Anh nói thêm với tôi và một số anh em văn nghệ như Trọng Miễn, Đào Phụng, Xuân Quảng, Nguyễn Ngọc Quế và nhiều chị em khác rằng: trong cuộc họp Thường vụ Tỉnh ủy triệu tập lãnh đạo Hội văn nghệ để bàn xét về vấn đề thơ chống Đảng, ông Vương Anh liếc nhìn vào sổ tay ông Lê Xuân Sang (Trưởng ban Tuyên huấn Tỉnh ủy) và ông Quách Lê Thanh (Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy) đều thấy cùng ghi một dòng chữ: “Hoàng Tuấn Phổ chống Đảng”. Điều này không biết có thực hay không, nhưng chẳng riêng gì tôi mà các anh em khác cũng đều hết sức hoang mang lo sợ. Mặc dù vậy, tôi vẫn không thể làm vừa lòng Ban thường trực Hội nói chung và ông Phạm Trung Thực nói riêng vì không hề nhận ra mình đã mắc những sai phạm chính trị trong bài thơ họa ký tên Cao Đăng. Sau những cuộc kiểm điểm liên miên ngày này qua tháng khác, Ban thường trực Hội kết luận tôi là “thái độ kiểm điểm không thành khẩn kéo dài” (9 tháng).
hoang tuan pho 2Cũng trong thời gian này, anh Minh Hiệu (Nhà thơ) có 8 bài thơ, Ban thường trực Hội coi như là “8 phát súng đại bác” nã vào Tỉnh ủy. Ông Vương Anh nói: trong khi ông Minh Hiệu tấn công trực diện vào Đảng thì Hoàng Tuấn Phổ gián tiếp đả kích những cán bộ lãnh đạo của Đảng. Anh Xuân Hùng vẽ bức tranh “Chuẩn bị thóc nhập kho”, vì góc bức tranh có vẽ một cây rơm, chung quanh có mấy em bé đang đùa chơi, ông Mai Bình và Ban thường trực Hội bảo là “cây rơm to hơn đống thóc tức là mất mùa thì lấy thóc đâu nhập kho? Phải chăng tác giả ẩn ý rằng thành tích nông nghiệp của ta chỉ là giả tạo ?” (Trong thực tế, dù được mùa lớn, rơm vẫn nhiều hơn thóc !) Bức tranh vẽ một đàn ngựa của anh Đỗ Chung, bị ông Mai Bình lộn ngược dưới lên để xem và nhận xét là tác giả vẽ toàn là các bộ phận kín của phụ nữ ! Cũng một bức tranh khác của Đỗ Chung, ông Vương Anh bảo: “Cái mặt trời tím mọc trên cánh đồng lúa là con số không, ý tác giả muốn nói “nền nông nghiệp nước ta chỉ là con số không !”. Còn nhiều trường hợp nữa tôi không tiện dẫn hết ra đây.
Cứ cái kiểu suy diễn, phán xét nguy hiểm đó, trong công việc đọc duyệt tác phẩm, các ông Mai Bình, Hà Khang, Vương Anh đã dần dần hệ thống hóa các tác phẩm, quy tụ các hiện tượng để tiến tới khẳng định ở Thanh Hóa có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng. Ông Mai Bình thay mặt Ban thường trực Hội bảo tôi: “Cho dù anh có phải nhận hình thức kỷ luật ra khỏi cơ quan văn phòng Hội thì anh cũng phải khai ra những kẻ cùng hội cùng thuyền để giúp Đảng lãnh đạo phong trào văn nghệ tỉnh nhà được tốt”.
Sáng 27/5/1984, tại phòng ông Trần Kháng (Trưởng ban hành chính trị sự của Hội) ông Hà Khang thay mặt Ban thường trực Hội yêu cầu tôi phải trả lời những câu hỏi:
1.Tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hóa gồm những ai, do ai cầm đầu ?
2.Tổ chức này đã có nhiều cuộc tọa đàm, vậy anh đã dự những cuộc tọa đàm nào, các anh đã bàn bạc hoặc tiến hành những vấn đề, những công việc gì ?
Tôi hỏi lại ông Hà Khang:
1.Ban Thường trực Hội căn cứ vào đâu để khẳng định tôi có tham gia tổ chức Văn nghệ sĩ chống Đảng ?
2. Ban Thường trực Hội hiểu thế nào về chữ “tọa đàm” ? Nếu tọa đàm là những cuộc trà lá mấy anh em văn nghệ ngồi tán gẫu về văn chương thì thường xuyên có và chẳng có gì là chống Đảng cả. Còn như về một tổ chức nào đó có hoạt động chống Đảng thì tôi không hề biết. Và, nếu Ban thường trực Hội đã biết chắc có những cuộc tọa đàm như ông (Hà Khang) nói thì xin ông dẫn ra cụ thể.
Ông Hà Khang nói: “Hôm qua tại nhà hát Lam Sơn chắc anh có nghe đồng chí bí thư Tỉnh ủy nhấn mạnh về những cuộc tọa đàm của anh em Văn nghệ Thanh Hóa, đó chính là những cuộc tọa đàm của tổ chức Văn nghệ sĩ chống Đảng !”
Tôi nói: “Tất cả những điều ông Hà Trọng Hòa và ông Hà Xuân Trường nói chuyện với những người làm công tác tư tưởng cấp tỉnh sáng hôm qua, ngày 26/5/1984, tại nhà hát Lam Sơn (thị xã Thanh Hóa) tôi đều chú ý lắng nghe. Tôi nhớ rõ lời bác bí thư tỉnh ủy nói: “Trong thời gian qua có những bài thơ của một số anh chị em-vừa nói xong mấy từ “của một số anh chị em”, bác bí thư liền chữa ngay là “của một số anh em”. Bác bí thư nói tiếp: “Và những cuộc tọa đàm biểu hiện tư tưởng chủ quan, tự phụ, cho là lãnh đạo không hiểu mình, không bằng mình, gây ra dư luận không tốt trong cán bộ và quần chúng…” Tôi không hề thấy bác bí thư nói đến chuyện chống Đảng…”
hoang tuan pho 3Ông Hà Khang ngồi im lặng một lát rồi nói: “Chỉ thị của lãnh đạo cấp trên là Ban thường trực Hội phải làm sáng tỏ vấn đề chống Đảng của một số văn nghệ sĩ trong tỉnh. Vậy anh phải viết ngay bản tường trình về tất cả những gì anh biết về tổ chức này, về những cuộc tọa đàm mà anh được dự !
Tôi nói “tôi không biết gì về những điều Ban thường trực Hội cần biết, do đó tôi không thể làm bản tường trình được”.
Ông Hà Khang liền nói: “Đây là chỉ thị của cấp trên, là lệnh của đồng chí lãnh đạo cao nhất, anh phải chấp hành nghiêm túc. Ngày mai anh phải xong bản tường trình gửi Ban thường trực Hội”. Nói xong, ông Hà Khang đứng dậy chấm dứt buổi làm việc, không cho tôi trình bày hay hỏi han gì hơn.
Chấp hành lệnh của lãnh đạo, tôi phải viết bản tường trình cũng chỉ là nhắc lại những điều tôi đã nói ở trên (có đi sâu chi tiết hơn) vì không biết nói gì khác. Tôi đề nghị Ban thường trực Hội công bố bản kiểm điểm của tôi ngày 28/5/1984 vấn đề sẽ được chứng minh cụ thể. Sau đó, tôi được biết, trong khi ông Hà Khang thẩm vấn tôi ở Văn phòng Hội thì ông Mai Bình gọi anh Xuân Quảng (họa sĩ công tác cơ quan văn phòng Hội) tới Sở văn hóa-thông tin (Vì ông Mai Bình là Phó giám đốc Sở kiêm Chủ tịch Hội) để tra hỏi cũng với nội dung vấn đề như ông Hà Khang hỏi tôi. Ông Mai Bình còn bịa ra là Hoàng Tuấn Phổ đã thú nhận và khai báo hết cả rồi, và dọa là nếu Xuân Quảng không thành khẩn sẽ chịu kỷ luật nặng hơn.
hoang tuan pho 4
Cũng trong những ngày này, ông Mai Bình báo cáo đề nghị sở Công an Thanh Hóa về địa phương tôi lấy hồ sơ lí lịch theo hướng đem vụ việc chống Đảng ở địa phương kết hợp cùng ông Giá Tổng biên tập báo Thanh Hóa tố cáo tôi 3 đời chống Đảng v.v…(Vấn đề này còn liên can tới nhiều đối tượng khác, tuy ở mức độ và hình thức không giống nhau như trường hợp buộc anh Phạm Văn Sĩ cán bộ Biên tập NXB Thanh Hóa phải chuyển công tác đi xa, nếu không thì phải thôi việc, trường hợp cô Út ở phòng lưu trữ UBND tỉnh phải chuyển công tác về thị ủy Thanh Hóa, vì cô Út có chồng là anh thương binh Lê Viết Khảm, khen thơ họa của Cao Đăng, v.v…)
Sang tháng 6 năm 1984, tôi còn phải viết đi, viết lại nhiều lần các bản tường trình, kiểm điểm xoay quanh vấn đề trên vì vẫn liên tục bị các ông trong Ban thường trực Hội luân phiên gọi lên thẩm vấn, gợi ý, khuyên bảo. Đầu tháng 8 năm 1984, có lẽ xét thấy không thể khai thác được gì ở tôi như ý lãnh đạo mong muốn và vấn đề thơ họa Cao Đăng cũng không nên để dư luận kéo quá dài, ông Mai Bình gọi tôi, nói: “Hội đồng kỷ luật sắp họp, anh không tránh khỏi kỷ luật, chỉ còn ở mức độ kỷ luật có thể nặng hay nhẹ. Nhưng trước khi nhận kỷ luật, anh có muốn lên gặp lãnh đạo cấp trên như bác Hà Trọng Hòa, bác Tống Xuân Nhuận để trình bày những điều anh không muốn nói với chúng tôi thì để chúng tôi bố trí anh lên gặp ?” Tôi đáp:“Hiện tại, tôi không có gì khác ngoài những điều tôi đã viết trong các bản kiểm điểm để trình bày với lãnh đạo cấp trên.” Ông Mai Bình lại hỏi: “Thế anh có suy nghĩ gì về vấn đề kỷ luật ?” Tôi trả lời: “Tôi chỉ nghĩ là tôi không có tội lỗi gì. Nếu như có sai lầm thì tôi chỉ sai lầm ở chỗ đã tham gia vào việc xướng họa thơ.” Rồi tôi đề nghị đưa vấn đề ra trước một cuộc hội thảo văn học của anh em văn nghệ Thanh Hóa, nhưng ông Mai Bình không chấp nhận. Rốt cuộc, tôi vẫn bị Ban thường trực Hội qui kết là một hạt nhân, một thành viên của tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng. Kết luận này cũng được một số nhà lãnh đạo cấp tỉnh đồng tình, nhất trí, ở đây tôi thấy không cần thiết nêu rõ họ tên, chức tước (4). Cho đến nay, tôi vẫn không thể tự giải thích nổi tại sao Ban thường trực Hội lại bịa đặt cái chuyên tày trời đó, và bịa đặt ra nhằm mục đích gì ? Có đúng là Ban thường trực Hội chỉ làm cái việc vâng lệnh lãnh đạo cấp trên và lãnh đạo cấp trên là những ai, lãnh đạo cao nhất là ai ? Tại sao các nhà lãnh đạo của Đảng bộ Thanh Hóa lại nhằm tiêu diệt hoặc đánh vào những người cầm bút ở địa phương mình ? Hay là có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hóa thật ? Mặc dù Đảng ta đã có chính sách mới, văn nghệ sĩ được tuyên bố là được “cởi trói” tôi vẫn không thể yên tâm vì chắc là những bản báo cáo mật của Ban thường trực Hội, của một số cá nhân ố nhân thắng kỷ, những chỉ thị, những lệnh riêng của Tỉnh ủy và có thể là cả hồ sơ vụ án văn nghệ sĩ Thanh Hóa chống Đảng, đang lưu trữ tại một chỗ nào đó, rồi biết đâu, khi có cơ hội, kẻ xấu bụng, ác ý hay chính các ông Mai Bình, Hà Khang, Vương Anh lại khui ra thì sao ? Vì vậy, tôi đề nghị Đại hội buộc Ban thường trực Hội (khóa II) phải:
1.Công bố toàn bộ hồ sơ về vụ án văn nghệ sĩ Thanh Hóa chống Đảng mà các ông soạn thảo bí mật.
2.Nói rõ, các ông tiến hành âm mưu này xuất phát từ đâu, nhằm mục đích gì?
3.Về việc xử lý oan cho cán bộ và việc vu khống anh em văn nghệ sĩ chống Đảng phải được minh oan, phải được giải quyết theo luật lệ hiện hành, và về phía Ban thường trực Hội từng người phải nhận kỷ luật thích đáng.
Thưa…
hoang tuan pho 7Thanh Hóa trong lịch sử đã xảy ra một số vụ án văn chương, có vụ, án xử tới tử hình. Để phòng ngừa cái tai họa văn chương, tôi nghĩ chúng ta nên nhớ lại lời dạy của Lê-nin. Trong sách “Lê-nin bàn về văn học nghệ thuật” (NXB Sự thật-1960) có in bài báo nổi tiếng: “Tổ chức Đảng và văn học có tính Đảng” Lê-nin viết: “Mỗi người đều có tự do viết tất cả những điều họ muốn viết và nói tất cả những điều họ muốn nói, không một chút hạn chế nào. Nhưng như vậy thì mỗi đoàn thể tự nguyện, tự giác (trong số đó kể cả Đảng) cũng đều được tự do đuổi cổ những phần tử lợi dụng chiêu bài Đảng để cổ vũ những quan điểm trái ngược với Đảng” Lời dạy sáng suốt và công bằng đó của Lê-nin cần được áp dụng với tất cả những kẻ “lợi dụng chiêu bài Đảng” để thực hiện những mưu đồ thâm hiểm, xấu xa, thấp hèn của chúng.
Và, tôi đề nghị Điều lệ của Hội ta nên đề cập cụ thể vấn đề này./.
Ngày 22 tháng 5 năm 1989
Chú thích:
-Vì không có đủ cơ sở lý luận buộc tội tôi về bài thơ họa, Ban thường trực Hội bịa đặt cho tôi một số khuyết điểm về ý thức tổ chức để thi hành kỷ luật: đuổi ra khỏi cơ quan Nhà nước và khai trừ khỏi Hội (/9/1984). Ngày 8/11/1988 Hội nghị toàn thể hội viên Hội văn nghệ Thanh Hóa đã quyết định phục hồi Hội tịch cho tôi, nhưng còn vấn đề xử lý kỷ luật sai về tổ chức cán bộ đến nay vẫn chưa được giải quyết (sửa sai) do sự cố ý chống lại của Mai Bình và Vương Anh đối với tôi.
-Theo nguồn tin đáng tin cậy, nếu Hà Trong Hòa giữ vững ghế Bí thư Tỉnh ủy thêm 6 tháng nữa, tôi và một số người nữa sẽ bị ghép vào vụ án chính trị Lường Mạnh Hòa (con trai Lường Mạnh Huân đã bị chính quyền cách mạng xử tử hình)
-Bài phát biểu này được Đại hội vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt, nhưng do thời gian hạn chế của Đại hội, vấn đề tôi nêu ra không có điều kiện giải quyết kịp thời…”
*Phần chú thích này không có trong bản trình bày trước Đại hội”.
(Hết trích nội dung điều trần trước Đại hội của Hoàng Tuấn Phổ)
Vài lời nói thêm của Tuấn Công thư phòng:
Bây giờ, làng tôi không còn mổ lợn chia thịt ăn mừng Mùng Hai Tháng Chín như ngày trước nữa. Bọn trẻ con cũng chẳng có được cảm giác vui sướng đón Tết Độc Lập bằng một bữa cơm thịt no nê như chúng tôi thuở nào. Bởi điều kiện vật chất bây giờ đã khác trước rất nhiều. Tuy nhiên, viết đến đây tôi lại nhớ ngày xưa mỗi lần đứng xem chia thịt, sốt ruột chờ lấy phần, tôi thường nghĩ về câu chuyện đọc lỏm được trong sách của Cha tôi, và thú vị với ý nghĩ, trong đám đông chỉ mình tôi biết: Bên Tàu có ông Trần Bình chia thịt cho làng rất đều, các bô lão đều khen ngợi. Trần Bình đáp: “Ngày sau Bình này mà được làm Thừa tướng thì cũng khéo như việc chia thịt hôm nay vậy”. Quả nhiên, sau này Trần Bình trở thành Thừa tướng nổi tiếng đời Hán Lưu Bang. Vậy mà mấy người chia thịt ở làng tôi họ không hề biết rằng mình rất giỏi và cái nghề chia thịt của họ đã từng được nhắc đến trong sử sách nước Tàu ! Tuy nhiên, lớn lên tôi mới hiểu, ông Trần Bình vốn là người có trí tuệ siêu phàm, dường như sinh ra để làm Thừa tướng. Bởi vậy có thể nói ông là một Thừa tướng đi chia thịt, khác hẳn với những Kẻ chia thịt làm Thừa tướng trên đời.
Bản nháp Công văn đề nghị khôi phục công tác cho HTP do Nhà văn Đặng Ái Chủ tịch Hội VHNT Thanh Hóa ký
Bản nháp Công văn đề nghị khôi phục
công tác cho HTP do Nhà văn Đặng Ái
Chủ tịch Hội VHNT Thanh Hóa ký

Trở lại với câu chuyện một Tết Độc Lập buồn của gia đình tôi. Đ/c Hà Trọng Hòa-Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa, sau đó đã bị kỷ luật Đảng. Cha tôi-Nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Phổ sau khi được phục hồi công tác, ở tại Khu tập thể Hội Văn học nghệ thuật Thanh Hóa. Các ông Mai Bình, Vương Anh thỉnh thoảng vẫn lui tới gặp gỡ, trò chuyện. Khi triển khai Dự án khôi phục Lam Kinh, ông Mai Bình không đồng ý với một số phương án, tuy nhiên chưa có dịp trình bày. Trước khi mất ông Mai Bình có giao lại văn bản và nhờ Hoàng Tuấn Phổ sau này có điều kiện thì công bố (hiện HTP còn giữ).
Ba mươi năm trôi qua, nhiều kẻ đã “ra đi”, nhưng cũng không ít người còn “ở lại”. Thuở “Đánh chuột vỡ bình, thơ sứt trán”, Nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Phổ mới ở độ tuổi 50, nay đã thành Ông Lão Tám Mươi. Hàng ngày ông vẫn miệt mài dồn tâm huyết cho công trình “Tinh hoa văn hóa xứ Thanh”. Quan điểm của ông là oán thù nên cởi chứ không nên buộc. Tuy nhiên, những câu chuyện cũ như thế này người ta lại không được phép quên. Bởi đó là một phần của lịch sử và cũng là một trong những bài học quý giá của quá khứ. Đây cũng chính là lý do Tuấn Công Thư Phòng nhớ lại “Ngày này năm xưa”.
HTC/Ngày nghỉ Tết Độc Lập/2014

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cuộc sống mệt lắm, đừng có làm nhau mệt thêm nữa…



vu_be_gai_4_tuoi_bi_hanh_hung_cha_ruot_be_ngan_xuat_hien_0Thật buồn quá. Mấy bữa nay thấy người ta nói quá chừng về chuyện em Hào Anh. Em ấy thoát khỏi 1 cuộc bạo hành, được mọi người giúp đỡ, giờ em lâm vào một scandal tình tiền, từ thiện, gia đình… Có mấy trăm người lên mạng chửi… mấy người trót cho tiền ẻm. Thậm chí, có người còn đạo đức cao cả bảo rằng cho tiền ẻm chỉ là để tỏ ra thương người, để thỏa mãn lòng từ thiện của chính họ. Xong hôm nay có em bé Ngân bị bạo hành, chắc có ai lỡ cho em tiền, có người chụp ảnh lại được, tung luôn lên mạng chửi… nhà từ thiện sao chỉ biết mỗi chuyện cho tiền.
Năm 2007, cầu Cần Thơ sập. Tôi đứng trong bệnh viện 121 lúc nửa đêm. Giờ đó, có một nhóm những phụ nữ (dường như rất giàu có) họ đi vào bệnh viện. Họ nhờ bác sĩ gọi hết thân nhân thật của người bị nạn ra, trên tay họ là những xấp tiền 100 ngàn mới cứng, cứ thế, họ ngắt từng cọc, dúi vào tay từng người thân nước mắt đỏ hoe, có con trai, chồng, em út đang nằm câm lặng trong phòng bệnh trước mặt. Hồi đó, tôi còn nhớ, tiền tươi như vậy nhìn phải hoa mắt. Quá nhiều tiền.
Đêm hôm đó, tôi bắt chuyện với một bà mẹ, mà con trai của bà bị bê tông đập vào ngực, chưa biết ra sao. Bà nghèo lắm, làm nông dân, tóc uốn, mặc áo nâu. Bà ngồi trên chiếc chiếu, thẫn thờ nhìn vào phòng bệnh. Trên tay bà có một nắm tiền mới cứng. Số tiền đó, khi tôi nhìn vào thân thể bầm dập tím đen của người con trai, tôi biết cũng sẽ không đủ để bà chăm sóc cho con khỏe lại, hoặc thuốc men cho anh khỏi hẳn ngay tắp lự. Những bà giàu có ấy không chịu trả lời phỏng vấn, khác với một lãnh đạo từ thành phố xuống, lay hết tất cả người nhà bệnh nhân dậy để cổ võ cho cuộc ra quân từ thiện của ông. Trái với ông, các bà cho tiền, im lặng rời đi, và nói các bà thấy họ cần giúp nên vội vàng bắt xe xuống đây trong đêm để giúp. Lòng từ tâm đó – hay đúng hơn là những cọc tiền tươi đó – sẽ là thứ “dán” vào cơ thể bể nát của các anh sau một thảm họa kinh hoàng.
5 năm sau, tôi quay lại Bình Minh, Vĩnh Long, và nghe những câu chuyện buồn khủng khiếp từ dòng tiền khổng lồ ngày ấy đổ về cái thôn làng nghèo này. Có một bà mẹ chết con trai, được đền bù những 2 căn nhà và rất nhiều tiền. Chỉ một thời gian ngắn sau, ông chồng đánh đề hết một căn nhà, bà vợ đánh ghen vì ổng có bồ, đuổi ông ra khỏi nhà. Chuyện tương tự vậy rất nhiều.
Vào lúc đó, thì các nhà đạo đức học cao quý dạy rằng khi cho tiền hãy suy nghĩ, khi làm từ thiện hãy có lương tâm, khi giúp đỡ ai hãy giúp đỡ đến cùng, khi cho ai cái gì hãy cho cần câu đừng cho con cá. Tôi chỉ nhớ hoài, vào cái đêm anh con trai của bà mẹ nghèo kia nằm hôn mê trong phòng bệnh với cái ngực bể nát, làm gì có nhà đạo đức nào xuất hiện. Lúc đó chỉ có những đại gia, những người giàu hảo tâm, những người thuận lòng giúp người khổ, đã bắt xe đến, ngắt tiền đưa cho họ. Tiền thì không đẹp lắm, nhưng hình như nó có “nguy cơ” cứu được người thật. Lúc đó, chẳng có đạo đức nào xuất hiện để bảo rằng ôi các bạn hãy ngừng lại, đừng cho con cá, hãy cho cần câu.
Cũng như ngày em Hào Anh xuất hiện trên báo chí, hẳn những người giàu có, những phụ nữ dư dả, những người đàn ông xót thương em, đã làm cho em một cái tài sản nhỏ, để em có thể sau này lớn lên có cái ăn cái mặc. Có phải vì thế mà họ trở thành những người hảo tâm thừa thãi? Hay các nhà từ thiện chưng diện? – Người ta trở nên sang chảnh hơn nhờ vào lòng thiện nguyện sao? – Hay vào lúc em Hào Anh không lớn lên ngời ngời, trở thành một giáo sư đại học (em bình thường, yêu một cô gái mù quáng, và phạm sai lầm – như nhiều em trai khác ở nông thôn vào tuổi ấy) – vậy là cùng lúc những người đã (lỡ) giúp em được cả xã hội chỉ mặt và gọi tên là những kẻ “giả vờ” mua lòng thanh thản bằng vài ba xu bạc cắc.
Dạ không, 800 triệu không phải bạc cắc, nó là cả một tài sản đủ để đứa trẻ lớn lên sung túc – như một món quà thừa kế vậy.
Hãy đặt giả định một ngày kia em Hào Anh không đuổi mẹ, cũng không vì quá yêu mà mất tiền, mà em trở thành giảng viên đại học kinh tế, hẳn các nhà đạo đức sẽ gật gù “Đấy, xã hội đã cho em tương lai. Đấy các nhà hảo tâm đã nhìn xuống những tâm hồn khốn khó!” – Cũng 800 triệu, nói chiều nào cũng dễ.
Khi đưa tiền giúp đỡ một ai đó, liệu những người làm việc tốt có cần phải chịu trách nhiệm về 20 năm cuộc đời tiếp theo của nạn nhân họ vừa giúp đỡ không? – Không ai đủ năng lực để làm chuyện đó, trừ khi biến hóa luôn thành mẹ nạn nhân cho xong. Và những nhà đạo đức cao quý hỡi, lúc ấy các bạn có xì tiền để giúp đỡ em Hào Anh hay bà mẹ nghèo ngồi ngoài bệnh viện mà tôi gặp không? – Các bạn không xì tiền – và cố nhiên – cũng chả xuất hiện.
Tôi đã gặp những nhà làm từ thiện chuyên nghiệp, như ông Tư Chưa – Võ Văn An – chủ hãng xe cấp cứu miễn phí ở An Giang. Để làm từ thiện (đúng y chang các nhà đạo đức nói), ông Tư Chưa và 7 ông bạn thân đã phải hi sinh 10 năm ròng full-time của họ – sau khi đã nghỉ hưu – để có tiền tài (của con cái giúp) và thời gian của chính họ và làm hệ thống xe cấp cứu đó. Từ thiện đã trở thành NGHỀ của họ – vì họ có thời gian và lòng trọn vẹn cho việc đó. 7 ông x10 năm = 70 năm – nghĩa là 1 đời người. Để làm ra cái “cần câu” như các nhà đạo đức nói, xem ra cần cả một đời người.
Xin các nhà đạo đức hãy im mồm lại, và vui lòng hiểu cho rõ, người làm từ thiện chuyên nghiệp – là người cống hiến toàn thời gian cho công việc ấy. Tại một số tổ chức, họ nhận lương cho công việc này – như một nghề nghiệp. Cố nhiên, với chừng ấy chi trả, hệ thống, sự lớp lang, người ta cần phải chuyên nghiệp trong cách vận hành tiền và chi trả, cũng như giúp đỡ về tinh thần cho người được thụ hưởng. Ngoài ra, còn có những người làm từ thiện không chuyên nghiệp, là người có quần áo, có thức ăn, có tiền, có nhà xưởng… và nhường lại cho những người mà chủ quan họ nghĩ đang cần giúp đỡ. Họ không mưu sinh bằng nghề làm từ thiện, mà bằng nghề bác sĩ, công nhân, lao công, giáo viên… Họ phải nuôi con cái, cha mẹ họ, họ chỉ có thể giúp khi có dư dả chút gì đó.
Cố nhiên, đã không phải chuyên nghiệp, họ sẽ nhầm lẫn và sai lầm nhiều hơn những người làm chuyên nghiệp. Nhưng ngay cả sự chuyên nghiệp có nhầm ko? – Hãy nhớ lại vụ cô gái bị bạo hành tình dục Somaly Mam và câu chuyện xạo sự của cô trong cái NGO có 1 đống tiền của cổ!
Vậy tại sao, vào khoảnh khắc những con người nạn nhân không trưởng thành (hay hóa thành) rồng phụng, quái thú, vĩ nhân như các nhà đạo đức mong đợi, cả xã hội lại có quyền miệt thị lòng tốt của những người làm từ thiện không chuyên? Họ đến để giúp đỡ nạn nhân vượt qua cơn khó khăn, chứ không phải tới và hóa thành mẹ của nạn nhân, để chịu trách nhiệm suốt đời của ẻm – Vậy ra khi cái tường đổ cái đạo đức trèo lên như bìm leo hả? – Tươi mới quá, không hiểu nổi!
Có những người tôi thấy đã cười khinh bỉ vào bảo “có phải nhét tiền vào là người ta hết đau khổ đâu!” – Tôi cũng gặp một trường hợp tương tự. Khi bão Haiyan xảy ra, Google set up một hệ thống tìm kiếm thân nhân cho người Philippines trên trang chủ. Lúc đó, nhiều tờ báo Philippines kêu gọi các tổ chức dùng tiền mua lương thực và thiết bị y tế đến hỗ trợ. Trong công ty, tôi có nói, Google hay nhỉ, sáng tạo quá, còn mấy chỗ kia sao toàn gom tiền. Một anh bạn chen vào: “Nhưng những lúc như vầy, tiền là thứ hiệu quả nhất em ạ!” – Phải rồi, họ cần thuốc, nước uống, đồ ăn, cáng vết thương, bác sĩ, chứ google thì dành cho lúc họ đã khỏe lại đi tìm thân nhân thôi. Mà cái nào cũng là giúp, cái cơn bão ấy chẳng thể tệ hơn, và những người đã chết chẳng thể sống dậy, chỉ có người sống cần được nâng đỡ để đi qua thảm họa.
Tiền đấy. Chỉ là chuyện tiền thôi.
Vậy nên, sau cái vụ em Hào Anh, rồi tới vụ em bé Ngân bị bạo hành mấy ngày qua, em xin các nhà đạo đức đừng rủa xả những người có lòng thiện nguyện nữa. Nếu các bạn chẳng làm gì, thừa thãi thời gian và nước bọt, xin hãy đi chửi chó mèo quái thú hay quan lại gì đó đi hén!
Các bạn đừng có trích dẫn lời của >>> nhà từ thiện cấp cao Ba Lan ra như thánh sống nữa. Bà đó làm từ thiện full-time, pro rồi! – Bà đó cũng hổng có tới cầu Cần Thơ ngắt tiền đưa cho bà mẹ có anh con trai sắp chết.
Cả mí bạn nữa, nếu không làm được việc tốt, thì thôi cũng đừng để quỷ dữ nhai luôn lưỡi của mình, bằng cách khinh bỉ, rẻ báng những người không chuyên nghiệp đang cố gắng làm một việc tốt.
Cuộc sống mệt lắm, đừng có làm nhau mệt thêm nữa…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nguyễn Văn Thiện - Bàn tay



Minh hoạ của Nguyễn Tôn Hiệt

BÀN TAY

Những ngày này, lạ lắm, hễ mỗi lúc mở máy tính ra viết thì y như rằng có một bàn tay nào đó từ dưới bàn phím thò ra chặn, níu tay tôi lại: “Thôi mà. Đừng mà. Đừng viết nữa mà...” Tôi lì lợm gõ phím, thì bàn tay đổi giọng: “Nghe không? Đừng viết nữa...”
Tôi bỏ máy, lấy quyển sổ nhỏ ra ghi, thì y như rằng bàn tay ấy từ trong quyển sổ thò ra: “Thôi mà. Đừng viết nữa mà...”
Nếu thật đúng thế thì thôi, tôi sẽ không viết nữa, chỉ giả vờ mở máy ra gõ mấy kí tự ngớ ngẩn thôi. Để làm gì, bạn biết không? Tôi sẽ rình xem bàn tay ấy là của ai! Ai, đứa nào dám ngăn, dám cản, dám năn nỉ, dám dọa dẫm, trong khi, nếu tôi không viết gì, thì coi như tôi đã chết rồi.
Sáng nay, như thường lệ, tôi mở máy tính ra, xoè mười ngón tay khởi động trên bàn phím. Lập tức, bàn tay ấy thò ra. Tôi giả vờ như còn bận ngó vào màn hình, không để ý, nhưng thật ra tôi tập trung quan sát rất kỹ. Trời ơi, bàn tay đầy lông lá, không phải tay người!
Hoá ra, trong máy tính của tôi, có một con quái vật đang làm chuồng làm tổ? Tôi lập tức tắt máy, vác ra tiệm sửa. Tôi cố gắng trình bày ngắn gọn, dễ hiểu nhất, nhưng chàng thợ sửa máy vẫn không tài nào hiểu được. Cậu ta gắt: “Tóm lại là ông muốn gì?” Tôi khẩn khoản: “Đuổi nó ra ngoài dùm anh với?” Cậu gỡ hẳn cặp kính cận, đứng dậy vươn vai: “Chà chà, ca này nặng lắm rồi đây...” Tôi thừa hiểu, câu này nhằm vào tôi, không nhằm vào cái máy tính chết tiệt. Cuối cùng, cậu chủ tiệm nói: “Ông lấy máy tôi về dùng xem sao!”...
Máy mới, ý tưởng mới, tôi hăm hở, tôi hào hứng, à, phải rồi, mình sẽ viết, sẽ viết, viết nữa. Thế nhưng, vừa mở máy mới ấy, bàn tay lông lá lại thò ra giật giật, lắc lắc. Lông nó màu trắng như cước, nhìn kỹ thì long lanh như bạc, nhìn mãi đến hoa mắt thì đỏ như máu. Bạn đã bao giờ thấy một cách tay như vậy chưa?
Tôi thò tay rờ rẫm vào lớp lông mịn màng, hơi lạnh toả ra như ướp đá, kinh!
Tôi không gõ bàn phím nữa. Bây giờ tay nó và tay tôi rờ rẫm, xoắn xuýt, vuốt ve nhau như tình nhân mới bén. Chúng chuyện trò thủ thỉ, tâm sự, chúng gãi vào móng, nắn nắn các ngón, miết vào các kẽ hở, không khác gì bàn tay của những cô thợ mát-xa nổi tiếng ngoài thành phố...
Cái bàn tay lông lá đáng ghét ấy mơn trớn quá đà như thể muốn làm tình với tay tôi. Khi ý nghĩ này xuất hiện thì tôi bắt đầu thấy hoảng. Bạn đã bao giờ tưởng tượng một cuộc thông dâm của những bàn tay chưa? Nếu có, thì kể ra cũng khủng khiếp nhỉ! Những ngón tay ấy mơn trớn và khiêu khích một cách lộ liễu. Chúng giao hoan, chúng hứa hẹn và thề bồi, cam kết với nhau đủ thứ, trên bàn viết, trước máy tính, sáng nay...
Thế mà, ngoài kia, trời đất vẫn thanh bình. Những hàng cây rì rào trong gió. Mây bay trên trời và chim hót trên cây. Vạn vật vẫn không hề đổi thay. Chỉ có mỗi mình tôi là rơi vào chuyện trớ trêu.
Tôi nghĩ, điều khủng khiếp đang dần lộ diện: Khi những bàn tay lông lá hoặc trơn nhẫy đưa ra nắm lấy nhau và ve vuốt, tức là đã có một cuộc ngã giá trên chính thân phận đen đủi của mình. Như vậy, tôi sẽ không bao giờ còn viết lách gì được nữa!
Ngoài kia gió thổi mây bay chim kêu và chó sủa, còn tôi thì ngồi đây, mặt đần ra như đang bị thôi miên. Đồng tử giãn ra, những ký tự nhoè dần, thế là hết... biển leojkư ặcặc rốn kongà...
Tôi vẫn thường nghe nhắc đến triệu chứng mất chữ ở các nhà văn, tức là khi ngồi cà kê thì chém rất ác, rằng đang viết nọ viết kia, sẽ viết nọ viết kia, ấy thế mà về nhà thì một chữ cũng không rặn nổi. Họ vẫn đinh ninh rằng, một ngày nào đó, tác phẩm của họ sẽ gây ra một tiếng vang, giật giải nọ giải kia, trong khi, hàng ngày, họ không hề viết. Trường hợp tôi hơi khác một chút, muốn viết nhưng tay đang bận!
Tôi lặng lẽ vào bếp, trở ra với con dao thật bén. Tôi sẽ cắt phăng bàn tay lông lá, rồi mang đi trình báo cho phường, sau đó muốn ra sao thì ra. Nhưng khi trở lại với máy tính, tôi lại không thấy bàn tay ấy. Bực mình, tôi vứt dao, bỏ máy, ra sân đi dạo.
Không biết có phải là điềm báo đen tối hay không mà dạo này quái vật xuất hiện, quấy nhiễu khắp nơi... Đầu tiên là rắn lục đuôi đỏ xuất hiện dày đặc ở đâu đó và liên tục cắn người; sau đó là một con hay một bầy heo rừng xuất hiện ở đâu đó húc và cắn người. Nghe đồn là voi rừng và hổ báo cũng sắp xuất hiện ở đâu đó...
Tôi muốn viết lại những câu chuyện ấy, theo cách của tôi, nhưng bây giờ thì chịu rồi, mở máy hoặc giấy bút ra là lại phải ngồi chứng kiến bàn tay nọ làm tình với bàn tay kia! Tôi dạo quanh sân không biết mấy chục vòng, như một nhà hiền triết đang nghiền ngẫm. Mà mảnh sân nhà tôi đâu phải rộng rãi gì, đi tới đi lui lại tôi dẫm vết chân mình. Phải rồi, tìm cách khác. Tôi lấy một hòn than, ngồi vẽ giữa sân, tập kể lại một câu chuyện mà không cần có chữ nghĩa...
Tôi vẽ một bầy rắn bò ngoằn ngoèo giữa sân theo một vòng tròn, ở giữa là một con heo rừng đang há mõm lồng lộn, bên ngoài, một bầy hổ báo nhe nanh. Tôi vẽ thêm một con người, là nạn nhân của bọn ác thú, đang nằm giữa sân, đen thui vì trúng độc, vì bị cắn.
Nắng lên cao, soi rọi bầy thú và người. Chúng lay động, vờn nhau, trườn đi, cất bước, người nằm dưới chừng như sắp mất mạng, lăn qua, lăn lại, miệng trào máu hay bọt mép, bàn tay chới với muốn níu lấy trời xanh để giãi bày oan khuất.
Tôi, như một nghệ sĩ đích thực, như một bác thợ gốm, nhễ nhại mồ hôi, đứng nhìn tác phẩm của mình. Đâu rồi, điều tôi muốn nói đâu rồi? Chưa thấy. Mới chỉ là một câu chuyện nặng về kể lể, tả thực. Không lẽ xưa nay tôi mới chỉ làm chừng đó thôi sao? Tôi căng óc tính toán. Phải rồi, tôi sẽ vẽ thêm một bàn tay, à mà thôi, ngu quá, lỡ ra nó lại... Tôi sợ tay lắm! Tôi vẽ một gương mặt, hiền từ, phúc hậu, trầm ngâm, bao dung, độ lượng, trìu mến, ánh nhìn thấm đẫm yêu thương, lại nghiêm nghị, sáng láng, vân vân... vào chính giữa bức tranh đau đớn của cuộc sống, để xem thử nó, cái mặt ấy, có cứu rỗi nỗi đau không...
Gương mặt người xuất hiện, lập tức lũ rắn cúi sát người xuống đất, lặng lẽ bò đi như vừa đến mồng năm. Chú heo rừng nằm phủ phục như bị trọng thương. Bầy hổ báo cụp tai ngoảnh mặt không dám nhìn. A ha, phải thế chứ, cuộc sống đấy, chân lý đấy, minh triết đấy, cái thiện sẽ toả bóng lên, cảm hoá cái ác, phải không!
Tôi tự thưởng cho mình cốc nước lọc, tự thưởng cho người kể chuyện tài ba không cần bàn phím và cây bút mà vẫn nói được điều mình muốn nói.
Tôi vừa uống nước vừa đợi chờ cái quy luật vận hành quen thuộc của vũ trụ. Nhưng đợi mãi, vẫn không thấy cái xác người cựa quậy. Ơ hay, dậy đi mày, cuộc sống này đáng sống lắm, cái ác không hoành hành mãi được đâu. Dậy mà nhìn vào cái ánh mắt đầy trìu mến bao dung kia kìa! Thánh thần đấy. Mày hãy dậy mà sống đi chứ!
Nhưng, cái quy luật mà tôi cố sống cố chết để bám lấy mà tin ấy thì lúc này không còn tác dụng nữa. Cái xác chết vẫn là cái xác chết, nằm chình ình ra đó, mặc cho tôi kêu gọi, giục giã. Có lẽ là tôi thất bại rồi, viết không được, vẽ cũng không xong. Tôi buồn, tôi chán tôi lắm. Đứa bất tài vô dụng! Tôi thù oán cái bàn tay lông lá chết tiệt đã ngăn, đã cấm, đã vuốt ve tôi. Nếu không có nó, thì tôi vẫn đang điềm nhiên ngồi viết, chứ có đâu ra nông nỗi này. Trong nắng trưa chói loá, gương mặt người phúc hậu rõ ràng là đang nheo mắt cười với tôi. Tự dưng, tôi ghét lây cái nheo cười giả dối ấy. Cười thì làm được gì, khi mà người bị rắn cắn kia không sống lại được, hỡi người?
Càng nghĩ, càng uất, khí giận bừng bừng, tôi nhặt dao lên chạy vào ngồi trước máy tính. Vừa lúc tôi xoè tay thì bàn tay oan nghiệt kia lại thò ra. Tôi mạnh mẽ cắt phăng một nhát. Nó rời ra, lăn lóc, như tay người thật. Cho mày chết! Như một bà vợ cuồng ghen vừa cắt con giống của chồng, tôi hả hê nhặt bàn tay còn dính máu lên nhìn. Ngoài sân, bỗng có tiếng kêu thét như người bị đâm, bị chém. Tôi nhào trở ra (bạn thấy tôi khổ không!), thấy gương mặt người đang nhăn nhó, đau đớn. Tiếng ai nói rõ ràng giữa ngày nắng khô: “Trả tay tao đây!” Ai? Rắn rết hổ báo không nói được, chỉ có hai người, một đã chết, một đang vừa cười vừa khóc. Hay là...?
À, phải thế chứ, mày nhé, hèn gì. Tôi cười một mình, thật to, giữa trưa nắng, nhà không có ai... Tiếng cười làm đám mây đang điềm tĩnh bay qua trên đâu phải giật mình bỏ chạy. Tôi lấy hòn than, vẽ thêm một bàn tay nữa bên cái gương mặt ấy, rồi tôi đặt bàn tay lông lá vào đúng chỗ của nó. Đến đây, thì bạn đã tưởng tượng được chưa? Bàn tay ấy là của người ấy! Bạn không hình dung được sao? Tôi lùi lại vài bước, đứng nhìn trân trối. Bàn tay đáng ghét ấy giơ lên vẫy chào…
Rồi tôi bỏ viết, bỏ hẳn, không phải vì bàn tay quái ác kia ngăn chặn. Từ lúc tôi vung dao lên, mọi thứ đã thay đổi, đã lộ diện những bí ẩn mà trước đó tôi chưa lường được.
Bây giờ thì tôi không còn đinh ninh tin tưởng vào những gương mặt nhân từ, càng không căm ghét bọn rắn lục và hổ báo. Tôi hoài nghi luôn câu chuyện mà tôi vẫn thường kể lể trước đây.
Hàng ngày, tôi vẫn quanh quẩn trước sân, tay cầm hòn than, tôi vẽ đi vẽ lại gương mặt của ác thú, gương mặt của người, và những bàn tay…



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chả có gì giữ được giá!

Giảm giá hơn 10.000 cuốn sách cho bạn đọc ở Sài Gòn

Tuần lễ sách hay do NXB Tổng Hợp TP.HCM tổ chức với nhiều ưu đãi hấp dẫn cho bạn đọc. Đặc biệt, chương trình giảm giá hơn 10.000 cuốn sách ở cả hai loại hình giấy và eBook.

Tuần lễ sách hay lần thứ 8 diễn ra từ ngày 25/10 đến 2/11, tại hai địa điểm: 62 Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1 và 86-88 Nguyễn Tất Thành, quận 4.
Tuần lễ sách hay lần thứ 8 diễn ra từ ngày 25/10 - 2/11, tại hai địa điểm: 62Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1 và 86-88 Nguyễn Tất Thành, quận 4.
Chương trình khuyến mãi dành cho độc giả mê đọc sách với 10.000 đầu sách giảm giá từ 15-25%, 150 đầu sách hay giảm 50% và 500 đầu sách bán đồng giá gồm các mức 10.000 đồng, 15.000 đồng, 20.000 đồng.
Chương trình khuyến mãi dành cho độc giả mê đọc sách với 10.000 đầu sách giảm giá từ 15-25%, 150 đầu sách hay giảm 50% và 500 đầu sách bán đồng giá gồm các mức 10.000 đồng, 15.000 đồng, 20.000 đồng.
Tuần lễ sách hay lần thứ 8 không chỉ tạo cho bạn đọc bầu không khí thân thiện, gần gũi với sách, mà còn mong muốn bạn đọc quan tâm đến loại hình sách eBook nhiều hơn. Anh Nguyễn Đức Uy, ngụ quận 3 cho biết, tuần lễ sách hay là một hoạt động mà nhiều người mê sách mong đợi, nhiều tựa sách, truyện giảm giá nên anh tìm mua cho mình và người thân những cuốn sách, truyện tranh yêu thích.
Tuần lễ sách hay lần thứ 8 không chỉ tạo cho bạn đọc bầu không khí thân thiện, gần gũi với sách, mà còn mong muốn bạn đọc quan tâm đến loại hình sách eBook nhiều hơn. Anh Nguyễn Đức Uy, ngụ quận 3 cho biết, tuần lễ sách hay là một hoạt động mà nhiều người mê sách mong đợi. Nhiều tựa sách, truyện giảm giá nên anh tìm mua cho mình và người thân.
Tuần lễ sách hay cũng thu hút sự quan tâm của những độc giả người nước ngoài. Trong ảnh: Anh Alex đến tham quan và mua sách cùng gia đình tại ngày hội.
Nơi này cũng thu hút sự quan tâm của những độc giả người nước ngoài. Trong ảnh: Anh Alex đến tham quan và mua sách cùng gia đình tại ngày hội.
Những cuốn sách về ẩm thực, nấu ăn thu hút sự chú ý của nhiều độc giả nữ.
Những cuốn sách về ẩm thực, nấu ăn thu hút sự chú ý của nhiều độc giả nữ.
Các bạn trẻ cũng quan tâm đến ngày hội.
Các bạn trẻ cũng quan tâm đến ngày hội.
Theo quan sát, có rất nhiều độc giả là những người cao tuổi.
Theo quan sát, nhiều độc giả là những người cao tuổi.
Tuần lễ sách là một hoạt động ý nghĩa, trở thành món ăn tinh thần vô giá của nhiều độc giả.
Tuần lễ sách là một hoạt động ý nghĩa, trở thành món ăn tinh thần vô giá của nhiều độc giả.
Ngoài hàng ngàn đầu sách đã có, NXB còn giới thiệu 30 đầu sách mới với nội dung đa dạng, từ chính trị, xã hội đến văn học, y tế, góp phần làm cho tủ sách của bạn đọc thêm giá trị, phong phú.
Ngoài hàng ngàn đầu sách đã có, NXB còn giới thiệu 30 đầu sách mới với nội dung đa dạng, từ chính trị, xã hội đến văn học, y tế, góp phần làm cho tủ sách của bạn đọc thêm giá trị, phong phú.
Chào đón năm học mới 2015, Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM cũng giới thiệu đến bạn đọc bộ lịch bloc với chủ đề đầy ý nghĩa: Mừng đất nước 40 năm hòa bình, thống nhất, hội nhập và phát triển.
Chào đón năm học mới 2015, Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM cũng giới thiệu đến bạn đọc bộ lịch bloc với chủ đề đầy ý nghĩa: Mừng đất nước 40 năm hòa bình, thống nhất, hội nhập và phát triển.
Các sản phẩm văn phòng phẩm và quà lưu niệm cũng giảm giá từ 40 đến 80%.
Các sản phẩm văn phòng phẩm và quà lưu niệm cũng giảm giá từ 40 - 80%.
Các tựa sách về kinh tế giảm giá từ 20 đến 25% thu hút sự quan tâm đến nhiều bạn đọc làm kinh doanh.
Các tựa sách về kinh tế giảm giá từ 20 - 25% thu hút sự quan tâm đến nhiều bạn đọc làm kinh doanh.
Các bạn đọc yêu thích sách eBook sẽ được sử dụng gói thuê bao không giới hạn - đọc trọn kho eBook với 50 ngàn đồng/30 ngày, 80 ngàn đồng/60 ngày và 100 ngàn đồng/90 ngày. Những độc giả mua sách điện tử sẽ được tặng phiếu mua sách điện tử giảm 10%.
Các bạn đọc yêu thích sách eBook sẽ được sử dụng gói thuê bao không giới hạn - đọc trọn kho eBook với 50.000 đồng/30 ngày, 80.000 đồng/60 ngày và 100 ngàn đồng/90 ngày. Những độc giả mua sách điện tử sẽ được tặng phiếu mua sách điện tử giảm 10%.
Đây cũng là một trong những hoạt động kỷ niệm 37 năm thành lập Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM.
Đây cũng là một trong những hoạt động kỷ niệm 37 năm thành lập Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khủng hoảng thế gian và văn chương của nó!

"Người ngủ thuê" kể về hai lần bỏ học

27-01-2015 14:25 - Theo: www.tienphong.vn

Đỗ Minh Quân (bút danh Nhật Phi) từng đạt 7.0 Ielts, đỗ Đại học Ngoại Thương với 25,5 điểm. Mới đây nhất, Quân là quán quân cuộc thi Văn học tuổi 20 với tác phẩm “Người ngủ thuê”. Cậu kể rằng mình từng có điểm số môn văn “bết bát” và đã 2 lần bỏ học.

Đỗ Minh Quân. 

Tôi bắt đầu cuộc trò chuyện với Quân bằng câu hỏi xoáy: “Hồi phổ thông cậu học văn tốt không?”. Câu trả lời của Quân, không ngờ, lại làm đậm thêm trong tôi ấn tượng về cách dạy văn “chấm ý ăn điểm” hạn chế sự sáng tạo của người trẻ.
“Học cấp 3, văn mình toàn 6, 7 điểm thôi. Hồi tiểu học có lần được 4 điểm văn, không khác gì học sinh cá biệt. Điểm thấp nhưng cô giáo dạy văn rất ấn tượng, vì mình tỏ ra khác biệt nhất so với bạn bè trong lớp”.
Đôi mắt ánh lên nụ cười sau lớp kính cận, chàng cựu học sinh trường THPT Hà Nội – Amsterdam chia sẻ, năm lớp 12, cậu có ý định không học đại học. Cậu muốn dành thêm thời gian vào việc viết lách và trải nghiệm cuộc sống.
“Gia đình và dòng họ tất nhiên không chấp nhận điều đó. Sau cùng mình vẫn thi, nhưng thi để cho mọi người thấy mình hoàn toàn có khả năng đỗ đại học”.
Năm 2009, Quân trở thành sinh viên Đại học Khoa học Tự nhiên Hà Nội. Theo lời Quân, cậu thường xuyên ngủ gục ở giảng đường. Cách giảng dạy và nội dung môn học dường như không phù hợp với cậu. Điều khiến cậu khó chịu nhất là những môn học về kinh tế khô cứng và thiếu tính thực tiễn.
“Học hành một cách vật vờ” một năm, Quân bỏ học.
Cậu thoáng buồn khi nhắc lại phản ứng gia đình. Đó là khoảng thời gian khó khăn, nhưng cậu vẫn quyết tâm nghỉ với lý do “phải tìm ngành học đúng với sở thích của mình”.
Bắt đầu thời gian “thất học”, Quân làm biên tập viên tại một công ty truyền thông. Khoảng thời gian này, cậu tích cực dịch sách và tập sáng tác.
“Lúc đó là tháng 9, đã lỡ mất một kì thi đại học, mình phải chờ một năm nữa để thi lại trường khác.”
Đến năm 2011, Quân thi đỗ Ngoại Thương với 25,5 điểm.
Không vào được khoa tiếng Nhật theo đúng nguyện vọng, Quân tiếp tục phải học ngành kinh tế. Trớ trêu thay, chuỗi ngày buồn chán và vô định tiếp tục lặp lại.
“Học được một kỳ, mình lại nghỉ…”.
Lần bỏ học này ly kỳ hơn lần trước. Phải một năm sau gia đình mới biết Quân nghỉ học.
Thoát khỏi sự ràng buộc của giảng đường, Quân hào hứng bắt tay vào những dự án cá nhân. Bên cạnh việc biên tập và dịch sách, cậu còn tự làm đề án khởi nghiệp rồi gửi cho một cuộc thi do đại sứ quán Nhật Bản khởi xướng.
Quân bắt đầu thay đổi tư duy viết theo kiểu người lớn hơn. Cậu cũng nhận ra là không đi làm nữa, không đi học nữa, chỉ có nghĩ để viết thôi, lúc ấy mới tạo ra được sự khác biệt.
“Khi đang viết những trang đầu tiên của "Người ngủ thuê", gia đình phát hiện mình bỏ học và gọi về. Đó là khoảng thời gian vô cùng sóng gió”.
Trong 5 tháng sau đó, Quân hoàn thành “Người ngủ thuê” - cuốn truyện dài đầu tay của mình. Cuốn sách sau đó đã đạt giải nhất cuộc thi Văn học tuổi 20 do Hội nhà văn TPHCM phối hợp nhà xuất bản Trẻ tổ chức.
Tác giả của “Người ngủ thuê” đã xuất sắc vượt qua nhiều cây viết tên tuổi để giành giải nhất cuộc thi Văn học tuổi 20 với trị giá giải thưởng 70 triệu đồng.
“Người ngủ thuê” kể về chàng trai trẻ tên Phi đang sống những ngày tháng buồn chán và vô định trong căn phòng trọ. Cậu không biết làm gì ngoài việc ngủ và ngắm một con nhện giăng tơ. 
Bằng cách viết hư cấu tài tình, tác giả đã để nhân vật Phi tìm thấy công việc “ngủ thuê” tại “Trung tâm kết nối và chia sẻ thời gian Happy Time".
Với công việc này, toàn bộ năng lượng mà cơ thể cậu sản sinh ra trong khi ngủ sẽ được truyền sang cơ thể khách hàng thông qua connector (máy kết nối). Nhờ vậy, một số người không cần ngủ mà vẫn cảm thấy hoàn toàn khỏe mạnh. Còn một số người "không biết làm gì ngoài ngủ" sẽ kiếm được khoản tiền từ một việc mà không ai ngờ tới.
Dịch vụ “ngủ thuê” cứ thế vận hành và tạo ra không ít những mặt trái, khi một nhóm người “bán rẻ” thời gian tuổi trẻ của mình, còn nhóm khác lại mua thời gian để làm những việc trái với mong muốn của bản thân.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện bà “Hoa Trung Quốc” và bà “Hoa Việt Nam”



Bùi HOàng Tám /Dân trí, 28/1/2015  - Bà “Hoa Trung Quốc” đây là gọi bà Hoa Xuân Oánh – người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và bà “Hoa Việt Nam” là bà Huỳnh Thị Như Hoa, một ngư dân Việt Nam.

 >>  Trung Quốc xây bãi đáp trực thăng quy mô lớn gần Senkaku/Điếu Ngư
 >>  Trung Quốc ồ ạt xây dựng ở Trường Sa: Bước đi nguy hiểm độc chiếm Biển Đông
 >>  Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh: 2015 sẽ tập trung làm rõ tình hình Biển Đông
 >> Sự ngạo mạn của Trung Quốc đã lên tột đỉnh

Chuyện bà “Hoa Trung Quốc” và bà “Hoa Việt Nam”

Theo báo Lao động ngày 23/1/2015, bài “Trung Quốc: Các nước nhỏ không nên đưa ra những yêu cầu vô lý”cho biết đáp lại sự chỉ trích của Mỹ và Philippines về việc Trung Quốc ồ ạt xây dựng trên Biển Đông, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh đã có những tuyên bố phủ nhận trắng trợn và đổ lỗi trịch thượng.

“Trung Quốc luôn luôn cho rằng, tất cả các nước, bất kể lớn nhỏ, đều là bình đẳng. Chúng tôi phản đối việc nước nhỏ bị bắt nạt bởi nước lớn” – bà Hoa phát biểu trong cuộc họp báo ngày 22.1.
Tuy nhiên, một cách trịch thượng và vô lý, bà nói thêm: “Đồng thời, chúng tôi tin rằng các nước nhỏ không nên đưa ra những yêu cầu không hợp lý”. Bài báo viết.
Đúng là trắng trợn và trịch thượng. Trắng trợn bởi từng nhiều lần dùng vũ lực để cướp đảo của “nước nhỏ” Việt Nam, từng có vô số lần cậy thế nước lớn gây hấn trên biển, từng lớn tiếng “đe dọa” rằng Trung Quốc là một nước lớn… Và ngay tại thời điểm này, tờ Rappler của Philippines hôm 22.1 vừa công bố những bức ảnh cải tạo đất đai của Trung Quốc trên đảo Chữ thập ở Trường Sa (Việt Nam) cho tới tháng 12.2014.
Thế nhưng vẫn lại tráo trở “phản đối việc nước nhỏ bị bắt nạt bởi nước lớn”. Không chỉ thế, còn với giọng trịch thượng “các nước nhỏ không nên đưa ra những yêu cầu không hợp lý”.
Xin hỏi bà “Hoa Trung Quốc” thế nào là “yêu cầu không hợp lý”? Phải chăng đánh cá trên vùng biển của quốc gia mình, khai thác tài nguyên trên lãnh thổ Tổ quốc mình và đòi chủ quyền đất đai từng bị dùng vũ lực cướp mất là “không hợp lý”? Phải chăng cam chịu nhẫn nhục để họ đánh cá trên biển nhà mình, đánh đập ngư dân mình, khai thác tài nguyên trên đất của mình, “lấy nhà người khác làm nhà mình” thì mới là hợp lý?
Thưa bà “Hoa Trung Quốc”, không và ngàn lần không có chuyện đó được bởi chúng tôi cũng có một bà “Hoa Việt Nam”.
Đó là bà Huỳnh Thị Như Hoa, chủ của tàu cá nổi tiếng ĐNA 90152 từng bị tàu Trung Quốc đâm chìm vào ngày 26.5.2014. Sau khi bị đâm chìm, dù thiệt hại rất lớn nhưng bà Hoa của chúng tôi vẫn quyết định kéo con tàu 90152 về đất liền để chứng minh hành vi gây hấn và hành động vô nhân đạo của phía Trung Quốc với ngư dân Việt Nam.
Bà “Hoa Việt Nam” còn quyết định đóng một con tàu mới mang số hiệu90657 to hơn, hiện đại hơn tàu 90152 nhiều lần. Mục đích không chỉ để đánh cá mà còn khẳng định ý chí sắt đá của ngư dân Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền đất nước, bảo vệ vùng biển ngàn đời của cha ông để lại và không bao giờ khuất phục trước mọi thế lực dù hung hãn đến đâu.
Cũng xin thưa với bà “Hoa Trung Quốc”, bà “Hoa Việt Nam” đang tiếp tục kiện phía Trung Quốc vì đã đâm hỏng con tàu 90152 với quyết tâm “Dù biết rất khó khăn nhưng tôi sẽ đi đến tận chân trời góc bể để kiện cho được” như lời bà nói.
Khâm phục trước ý chí của ngư dân ta nói chung, bà Hoa Việt Nam nói riêng, tại buổi lễ hạ thủy con tàu mới mang số hiệu 90657, Phó Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng Phùng Tấn Viết đã khẳng định: “Đây không chỉ là hạ thủy một con tàu ra đánh cá ở Hoàng Sa, mà còn là hạ thủy con tàu mang ý chí sắt đá của ngư dân nói riêng và cả người dân Việt Nam ra Hoàng Sa. Cũng như nhiều tàu cá khác, con tàu này mang sứ mệnh bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam ra Hoàng Sa”.
Vâng. Nếu bà “Hoa Trung Quốc” trịch thượng, trắng trợn và hung hăng như núi lửa thì bà “Hoa Việt Nam” của chúng ta kiên cường, quả cảm và dữ dội như biển khơi.
Lửa không “thiêu” nổi nước nhưng nước thì dễ dàng dập tắt bất cứ ngọn lửa nào dù hung hãn đến đâu, phải không các bạn?
Bùi Hoàng Tám

Phần nhận xét hiển thị trên trang