Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

Báo Ấn Độ: Ông Tập Cận Bình ra lệnh chuẩn bị cho 'chiến tranh khu vực'

Thanh Niên 
24/09/2014 10:15
   
Thanh Niên - Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm 23.9 kêu gọi Quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) phải sẵn sàng cho “một cuộc chiến tranh khu vực”, đồng thời phải đảm bảo tuân thủ theo mọi quyết định từ lãnh đạo trung ương, tờ DNA (Ấn Độ) đưa tin.


Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình - Ảnh: Reuters

“Các bộ chỉ huy của PLA phải tuyệt đối trung thành và có niềm tin vững mạnh vào đảng Cộng sản Trung Quốc, phải đảm bảo luồng chỉ huy thông suốt và đảm bảo tất cả những quyết định từ lãnh đạo trung ương phải được chấp hành”, ông Tập Cận Bình, Tổng bí thư Ban chấp hành trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch quân ủy Trung ương và là Chủ tịch nhà nước Trung Quốc, tuyên bố.

“Bộ chỉ huy của tất cả các lực lượng PLA nên cải thiện khả năng sẵn sàng chiến đấu và nâng cao năng lực để có thể giành chiến thắng một cuộc chiến tranh khu vực trong thời đại công nghệ thông tin”, ông Tập kêu gọi.

DNA bình luận mặc dù đây không phải là lần đầu tiên chủ tịch Trung Quốc yêu cầu quân đội sẵn sàng cho một “cuộc chiến tranh khu vực”, nhưng phát biểu lần này được đánh giá là đáng chú ý trong bối cảnh đang liên tục xảy ra các vụ lấn sang Đường kiểm soát (LoC), giới tuyến tạm thời giữa 2 nước (Trung Quốc, Ấn Độ) tại vùngLadakh.

Hiện vẫn chưa rõ vì sao ông Tập lại nhấn mạnh ý yêu cầu PLA phải tuyệt đối trung thành và chấp hành mệnh lệnh từ lãnh đạo trung ương, theo DNA.

Chỉ đạo của chủ tịch Trung Quốc được đưa ra trong bối cảnh đang có căng thẳng giữa PLA và quân đội Ấn Độ tại khu vực Chumar thuộc vùng Ladakh, dọc theo LoC.

Hôm 22.9, PLA đã dựng 7 lều trại ngay bên trong phần lãnh thổ mà Ấn Độ tuyên bố chủ quyền và không cho thấy dấu hiệu sẽ rút lui.

Cũng trong ngày 22.9, tướng Phòng Phong Huy, Tổng tham mưu trưởng PLA, cho biết tất cả các lực lượng PLA phải theo chỉ đạo của Chủ tịch Tập, người cũng đang nắm giữ chức chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CMC).

Hoàng Uy 
_____________

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Tập Cận Bình trực tiếp duyệt xây đảo trái phép ở Gạc Ma/Vành Khăn"

Hồng Thủy 
(GDVN) - Kanwa nói rằng chính Tập Cận Bình đã chỉ thị cho hải quân Trung Quốc xây dựng (cái gọi là) tàu sân bay không chìm ở Gạc Ma hoặc Vành Khăn. 

 


Ông Tập Cận Bình, Chủ tịch Trung Quốc được cho là đã đích thân phê duyệt kế hoạch xây đảo nhân tạo bất hợp pháp ở Gạc Ma hoặc Vành Khăn nằm trong quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam.


Thông tấn xã Đài Loan ngày 22/9 dẫn nguồn tin tạp chí Bình luận quốc phòng Kanwa tại Canada số mới nhất cho biết, nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình là người trực tiếp phê chuẩn kế hoạch của hải quân nước này xây dựng đảo nhân tạo (bất hợp pháp) ở đá Gạc Ma hoặc đá Vành Khăn (đều nằm trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam, hiện bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép sau khi thôn tính vào năm 1988, 1995 - PV).

Dẫn nguồn tin quân sự, ngoại giao Trung Quốc, Kanwa nói rằng chính Tập Cận Bình đã chỉ thị cho hải quân Trung Quốc xây dựng (cái gọi là) tàu sân bay không chìm ở Gạc Ma hoặc Vành Khăn để ngăn chặn Mỹ tiến vào Biển Đông.


Công trình biến đá thành đảo bất hợp pháp Trung Quốc đang tiến hành ở Trường Sa có quy mô rất lớn và được triển khai theo giai đoạn. Hải quân Trung Quốc tham vọng sẽ xây dựng được 1 đảo nhân tạo có kích thước to gấp 2 lần đảo Diego Garcia của Mỹ ở Ấn Độ Dương. Hòn đảo này có diện tích 27 km vuông.


Hoạt động biến đá thành đảo bất hợp pháp của Trung Quốc ở Trường Sa hiện nay theo Kanwa bắt nguồn từ gợi ý về đảo Diego Garcia. Chủ bút của tờ Kanwa cho rằng mục đích chủ yếu của Bắc Kinh trong động thái này là "cách ly" hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ với Biển Đông hoặc ngăn chặn hạm đội này vào Biển Đông từ eo biển Malacca hay qua biển Celebes.


Công sự nhà nổi Trung Quốc xây dựng bất hợp pháp tại đá Gạc Ma sau khi cất quân xâm lược và chiếm đóng bất hợp pháp từ năm 1988 đến nay.


Tập Cận Bình đã đích thân phê duyệt xây dựng trái phép 2 đảo nhân tạo trở lên, đồng thời thúc đẩy tiến độ các hoạt động xây dựng ở đó. Điều này cho thấy, nhà lãnh đạo này ngày càng có xu hướng cứng rắn trong vấn đề Biển Đông.


Theo Kanwa, việc Trung Quốc xây đảo nhân tạo quy mô lớn ở Trường Sa được ví là hàng không mẫu hạm không chìm, có nghĩa là ít nhất 1 trong 2 đảo nhân tạo sẽ được đặt căn cứ quân sự với sân bay, cầu cảng lớn.


Hệ thống cầu cảng mà Bắc Kinh sẽ xây dựng ở đây có thể đón các tàu quân sự ít nhất là loại 50 ngàn tấn. Đường băng sân bay nhân tạo này có thể dùng để hạ cánh máy bay ném bom H-6 và các loại chiến đấu cơ thế hệ thứ 3 của Trung Quốc với bán kính tác chiến bao trùm eo biển Malacca. Một khi hữu sự, lực lượng quân đội Mỹ đồn trú ở Bắc Úc có thể sẽ bị tấn công.


Theo Kanwa, bất luận là Trung Quốc sẽ xây dựng "hàng không mẫu hạm không chìm" ở Gạc Ma hay Vành Khăn, toàn bộ các nước ven Biển Đông như Indonesia, Malaysia hay Singapore đều nằm trong phạm vi tấn công của H-6. Đặc biệt là Singapore là nơi lực lượng tàu tuần tra phản ứng nhanh của hải quân Mỹ đứng chân sẽ trở thành mục tiêu của máy bay ném bom Trung Quốc.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Tác phẩm hoàn hảo Truyện ngắn Di

Tác phẩm hoàn hảo

Truyện ngắn Di

Copy of IMG_1641
Không lâu trước đây, một người đàn ông gọi điện cho tôi và nói rằng ông ta thích tác phẩm của tôi được đăng trên một diễn đàn văn học. Rằng ông ta đã đăng kí làm thành viên thứ 118 của diễn đàn đó cách đây ba tháng rưỡi, và rằng ông ta đã bỏ ra ba tiếng không ngủ để đọc hết thiên truyện dài kỳ của tôi. Từ khi viết câu chuyện này, đôi khi tôi cũng hay nhận được dăm lời nhận xét nhỏ, đôi ba dòng bình luận về sự xung đột liên miên giữa các nhân vật chính hay nội dung có phần rối rắm của câu chuyện, hoặc một vài yêu cầu tôi hãy giải thích những điểm thắt nho nhỏ không đáng có. Tôi không phải dạng người viết ngày nào cũng lên kiểm tra số lượng người đọc hay các bình luận vớ vẩn giống nhau chẳng bao giờ dài quá ba dòng, nên chuyện vào một buổi sáng chủ nhật nọ có một độc giả gọi điện cho tôi chỉ để nói với tôi rằng ông ta đã ăn nằm với nhân vật nữ chính của tôi hàng đêm và bằng tâm tưởng ông đã xuyên một lưỡi dao công lý vào lồng ngực trái của tên phản diện mà tôi cứ nấn ná hoài chưa giết, thực sự đã làm tôi cảm động.
Người đàn ông nói, tôi muốn gặp cô một lần, tôi muốn biết cô là người thế nào. Tôi trả lời ông ta, hãy để tôi sấy tóc và trang điểm xong đã, rồi chúng mình có thể gặp nhau ở quán cà phê mới mở ở gần nhà.
Người đàn ông nếu nom từ đằng sau chỉ khoảng từ năm mươi đổ xuống, nếu nhìn từ đằng trước vào lần đầu tiên thì sẽ đoán ông ở quãng năm tám đến sáu mươi. Cái lưng dài và thẳng đuột của ông giống như một tấm ván sơn đen được dựng lên bằng một cây gậy gỗ. Không rõ vì sao tôi đã nói với ông khi tôi gặp ông ở hầm gửi xe, rằng nếu ông nội tôi còn sống chắc cũng giống thế này, mặc dù ông của tôi đã mất từ khi tôi còn bé.
-tôi không có cháu gái. – người đàn ông bỏ mũ xuống, điều chỉnh lại tư thế ngồi trong khi khéo léo rút bao thuốc từ túi áo bên ngực phải.
-vậy à? – không biết nói gì hơn tôi đáp.
-con gái tôi chết rồi, năm nó mười sáu tuổi. Bệnh lao, cơ thể bị thiêu đốt. – ông lắc đầu, kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay. Sau lần áo nhung đen tôi có thể thấy rõ hai buồng phổi già nua đầy ắp tro tàn.
-tiếc nhỉ. Hình như nhân vật nữ của tôi cũng chết năm mười sáu tuổi. – tôi bảo một nhân viên gần đó pha cho tôi một tách cà phê đen, không bỏ đường, không bỏ sữa. Anh ta ghi lại vào cuốn sổ nhỏ gọi món rồi biến mất. Quán cà phê vào buổi sớm vắng vẻ như một cung điện bị bỏ hoang đang chờ được tháo dỡ, thi thoảng những con người đi ra đi vào qua cánh cửa để ngỏ của nó và mau mắn di chuyển xuyên qua những cột trụ đổ vỡ, hoặc những bức tượng á thần.
-đúng rồi, cô ấy bị giết. Giống con bé khốn khổ của tôi, chúng đều bị giết. – người đàn ông cất bao thuốc vào túi áo ngực, ông ta châm nó lên bằng chiếc bật lửa của quán cà phê. Cái bật lửa cáu bẩn, màu đỏ lợt, hằn kín những dấu vân tay của một đám người đã từng ngồi đúng chỗ ông ta, nói những điều nhảm nhí.
-nhưng cái thằng phản diện mà ông nói đó, cái thằng mà ông đã bí mật giết chết một cách kín đáo, hắn là tình nhân của cô ấy mà? Cô ấy có đồng ý cho ông làm thế không? – tôi chắp hai tay lên bàn, tôi cố gắng nhìn thẳng vào đôi mắt sau cặp kính tròn của ông ta, nhưng tôi không thấy được gì. Ông ta lúc nào cũng nhìn xuống, mi mắt cụp như những con cú mèo.
-tôi đã ngủ với đứa trẻ ấy hằng đêm – người đàn ông nhấn mạnh, sau khi phả ra một hơi khói dài – từ khi đọc xong truyện của cô, tôi đều đọc lại. Bằng cách đó tôi được ở bên cô ấy, dù sau đó cô ấy đã chết. Tôi yêu thương cô ấy, dù tôi biết sau này cô ấy sẽ chết. Ở ngay phía dưới, ở ngay những dòng mà tôi sẽ đọc đến, nếu tôi nhớ không nhầm cô ấy chết ở dòng thứ mười hai.
-tôi không biết. – tôi đáp.
Cuộc nói chuyện bị gián đoạn khi anh chàng phục vụ, lúc này đã thay bằng một người khác, mang cái khay có ly cà phê của tôi đến. Khi đó người đàn ông mới ngẩng đầu lên để yêu cầu một ly nước chanh, nhiều đá, không đường.
-chúng ta tiếp tục nhé – ông chậm rãi nói, nhẹ nhàng gảy tàn thuốc xuống sàn – tôi đã dánh dấu số dòng nên tôi nhớ, đó là dòng thứ mười hai. Tôi nhớ rõ bởi vì tôi luôn bỏ qua và nhảy cóc xuống những dòng mười bốn, mười lăm. Tôi nhớ vì tôi đã từ chối nó.
-nói ngắn gọn thì, ông tự coi mình là nhân tình của cô ấy phải không? Một người đàn ông khác, một nhân vật khác trong câu chuyện? Ông không được phép làm thế, đó là quyền của tôi chứ. – tôi nhăn nhó nói, tuy giọng điệu của tôi không mảy may khó chịu. Tôi bắt đầu thích cuộc nói chuyện này, và tôi chợt nghĩ rằng sau khi trở về nhà có thể tôi sẽ ăn một cái gì đó ngọt, thật ngon.
-sao lại không, câu chuyện đâu phải của riêng cô. Một khi nó được tạo ra bằng những con chữ nó đã không còn là của cô nữa. Thế này nhé, khi cô giữ nó trong đầu, tốt, chúng là của cô, hoàn toàn, tuyệt đối, không một ai có thể chạm vào. Nhưng khi cô đã xuất bản nó ra, khi cô mong có ai đọc được chúng, chúng cũng trở thành một phần của họ. Các nhân vật và màu sắc trong đôi mắt họ đi vào não bộ của chúng tôi, những người đọc, và vì là đầu của chúng tôi nên chúng tôi có quyền trò chuyện và đàm phán với họ, chạm vào họ, y như cô. Tác giả và độc giả – người đàn ông xòe hai lòng bàn tay rồi ụp lại tạo nên một tiếng động nho nhỏ như sóng vỗ – đấy là cách hai phía giao tiếp với nhau.
-thực ra thì ông nói đúng – tôi nói – nhưng chuyện giết chóc một nhân vật hay là tự biến bản thân thành một nhân vật, ý tôi là ông đã làm biến đổi quá trình diễn ra của câu chuyện, giống như là quay ngược thời gian rồi thay đổi lịch sử ấy. Điều đó là không được. Câu chuyện của tôi đã kết thúc, đã đi đến chương cuối cùng. Không một ai được chết nữa. – tôi chọc ngón tay trỏ xuống bàn. Nhìn đi cụ khốt, chính tôi đã đặt dấu chấm hết cho câu chuyện. Không một ai được viết nữa.
-dù cô có muốn hay không, thì anh ta cũng đã chết rồi – người đàn ông dụi đầu thuốc lên mặt bàn, những đốm tro li ti vẫn còn cháy đỏ ở nhiệt độ của mặt trời – tôi đã đâm anh ta bằng con dao màu tím than mà anh ta rất yêu quý, là con dao anh ta đã đâm đứa trẻ của tôi. Dù cô có nói gì thì chuyện cũng đã thế. Đôi khi tôi nghĩ có khi cô còn yêu mến anh ta hơn cả nhân vật nữ chính của mình.
-tôi giữ anh ta sống không có nghĩa là tôi đem phân phát lòng thương vô độ. Tôi giữ anh ta sống vì có lý do, ông có nhớ ở đoạn cuối của truyện anh ta muốn tự sát nhưng không thành không? Đó chính là điểm thắt mà có lẽ ông không hiểu. Tôi cho phép anh ta tiếp tục sống nhưng hoàn toàn lạc lối, tận hưởng một cuộc đời vô nghĩa và tuyệt vọng còn thê thảm hơn cả cái chết. Ông có hiểu không, chết được thì dễ quá. – ly cà phê của tôi bị nguội vì tôi cứ mải dành thời gian cho cuộc tranh cãi ngớ ngẩn này. Cà phê đắng trôi trong họng bỏng rát như nước tuyết đun sôi. Ông ta dường như sẽ chẳng bao giờ hiểu.
-chắc là cô đúng đấy – ông ta nói – vì cô là tác giả mà. Họ biết những điều độc giả chẳng bao giờ biết.
-nếu ông đọc kĩ thì sẽ đoán ra thôi, tôi không để ẩn bất cứ một điều gì. – tôi đẩy tách cà phê sang một bên và quyết định gọi tách khác.
-nói chuyện với cô thật là vui. – người đàn ông nói, sau đó ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi và mỉm cười.
-tôi cũng vậy, rất có ích. – tôi đáp. Nụ cười của ông ta làm tôi sợ, chúng thấu vào tôi như vạn mũi kim và gióng lên những hồi chuông cảnh giác.
-nhà cô ở gần đây phải không? Cô đã nói thế. – ông ta đón ly nước chanh từ người phục vụ và đặt nó xuống bàn.
-phải, ở gần đây. – tôi nói. Đột nhiên cảm giác ngon miệng tồn tại từ nãy giờ biến mất, môi tôi khô khốc như thể tôi đã bơi liên tiếp hàng giờ giữa đại dương.
-nếu tôi nói tôi muốn tham quan thì cô có phiền không nhỉ? Tôi rất muốn xem nơi cô làm việc. Xét cho cùng đứa trẻ của tôi đã sinh ra ở đó mà. – người đàn ông đứng lên và đặt tiền lên mặt bàn. Nếu ông ta đi khỏi đây, sẽ chẳng còn gì lưu lại. Ngoài những dúm tro từ điếu thuốc, ly nước chanh rỉ nước vô danh. Chỗ lõm và hơi ấm trên ghế sẽ mau chóng biến mất. Một thực thể to lớn như con người chỉ cần chết là sẽ bị lãng quên.
-vậy chúng ta đi. – tôi nói, rồi đứng lên.
Tôi hay tới quán cà phê này khi cần tập trung viết lách. Thường thì là thế. Nhưng khi viết thiên truyện kia, tôi chỉ viết ở nhà. Cùng cái máy pha cà phê của tôi, những cái bánh mì và một cây quạt máy. Tôi đóng hết cửa sổ và thậm chí lắp cả rèm. Những nhân vật của tôi bước đi trong bóng tối, nên tôi cũng vậy. Họ ngủ chung giường và ăn sáng cùng tôi, họ ngồi đối diện trong bếp và lặng lẽ gọt vỏ những quả dưa chuột. Họ đặt nước pha trà và đến giờ đi tắm, họ sẽ bật nước nóng. Khi tôi ra ngoài để tới siêu thị, họ đi theo và xách giỏ đồ. Họ thích ăn trái cây và họ sẽ lấy rất nhiều không kể xiết, họ còn thích uống sữa nữa. Những hộp sữa không đường chất đầy trong tủ lạnh. Khi tôi để cô ấy chết, cô ấy dừng xuất hiện. Vậy là chỉ còn anh ta đi theo tôi. Anh ta chỉ còn một mình, vẫn làm những việc mà trước kia có hai người như một thói quen. Đôi lúc anh ta lơ đãng ngồi trong góc nhà, hỏi tôi rằng liệu có thể mở rèm ra một chút. Tôi nói, không được đâu, ánh nắng gay gắt kia sẽ đốt cháy anh mất.
Vậy là, sau cánh cửa, trên chiếc ghế xô pha, cuộn tròn xoe như một con mèo lớn, anh ta đợi tôi và người đàn ông vào nhà. Người đàn ông nói vọng vào trong, xin phép đã làm phiền, rồi mau chóng cởi giày và bước thẳng vào như thể ông ta đã sống ở đây khi còn là một thiếu niên và nay ghé thăm sau khi đã lấy vợ. Anh ta chậm rãi đứng dậy và lùi vào trong bếp. Người đàn ông thả người xuống ghế xô pha, đôi mắt vui vẻ nhìn quanh căn phòng tôi đang sống.
Một căn hộ nhỏ ba mẹ tôi để lại, họ đang sống ở một căn khác lớn hơn, có hai phòng ngủ, một phòng khách thông với bếp, có ban công để kê máy giặt và thuận tiện cho việc phơi phóng. Những ngày trời mưa, tôi trải chăn trước ban công và ăn uống hay làm việc cả ngày ở đó. Cũng có lúc tôi cởi hết quần áo và nằm dài, uống cà phê. Anh ta lúc nào cũng ở bên cạnh tôi, nếu tôi không mặc gì, anh ta cũng sẽ không mặc gì. Chúng tôi nằm đối diện với nhau, nói về những chương trình ti vi và các mục quảng cáo. Anh ta luôn ngủ quên, và trong lúc tôi vuốt ve mái tóc của anh ta tôi đã không nhớ ra rằng người này đã đâm chết cô gái mà anh ta yêu thương nhất. Những lúc sự thật đó hiển hiện giữa chúng tôi thì lại khác. Không có mưa, cũng không có trò chuyện. Tôi căm ghét anh ta bằng tất cả sức lực của mình, tôi xua đuổi anh ta và tránh xa như một thứ dịch bệnh. Thực ra, tất cả đều tùy vào thời tiết.
-vậy là lúc nào cô cũng giữ cho nó tối – người đàn ông nói – câu chuyện của cô, cả căn phòng này.
-đúng thế. Tôi cần môi trường thực tế để làm việc. – tôi nói, đun nước pha trà.
-cô đã nghĩ ra cô ấy thế nào? – người đàn ông hỏi.
-dựa trên một người bạn cũ. – tôi đáp.
-cô có ảnh của cô ấy không? – ông ta đi vào trong bếp.
-tôi không có. – tôi rướn người hòng với lấy gói trà trên tủ.
-tiếc quá – người đàn ông chép miệng nói – nếu có thì thật tốt. Tôi cứ nghĩ là cô có cơ đấy.
Một lưỡi thép lạnh đi vào ổ bụng tôi. Hơi ấm của người đàn ông tỏa ra như thứ mùi hương của loài hoa ăn thịt bao bọc lấy lưng tôi như cái ôm của chúa. Lạ là tôi không thấy đau. Tôi không thấy gì cả. Trong tay, tôi đã giữ được gói trà. Tiếp theo là, lấy hai nhúm trà bỏ vào ấm. Rót nước sôi. Bưng ra phòng khách. Lấy bánh mì ngọt trong tủ lạnh và bỏ vào một cái đĩa. Bảo anh ta không được ăn vụng.
-tiếc quá – tiếng thì thầm của ông ta đổ vào tai tôi – tôi rất lấy làm tiếc. Cô là một người tốt. Nhưng không may, lại là một nhà văn quá tồi.
Vị lạnh của lưỡi thép biến mất. Tôi nghĩ là mình đã ngã xuống sàn. Ông ta bỏ ra phòng khách và đi vào phòng ngủ của tôi. Anh ta ngồi xuống bên cạnh và xoa đầu tôi, rồi dịu dàng hỏi liệu tôi có muốn ăn một miếng bánh mì. Không, cảm ơn, tôi đáp.
Người đàn ông mang máy tính xách tay của tôi ra phòng khách. Ông ta mở nó lên. Tôi bỗng thấy buồn ngủ. Trong giấc mơ đang đến, dường như tôi biết rõ ông ta muốn điều gì.
Anh ta đang mờ dần. Giống như ai đó đã độc ác mở rèm để đốt cháy trái tim anh.
Hoặc là đôi mắt tôi. Giống như cửa kính những ngày mưa, khi tôi dần chìm sâu vào giấc ngủ.
2014-07-06Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ý nghĩ viển vông trong một chiều nhàn tản

Nam Đan
Tôi ngồi cà phê với ông bạn già, là một nhà thơ, ông vừa đi ra biển ở miền Trung về, có câu chuyện làm quà cho tôi. Tôi ghi lại câu chuyện ông kể, như sau.
Buổi sáng, đoàn chuyên gia chiến lược quân sự đứng trên bờ biển, cạnh chiếc xe gắn cờ hiệu tướng lãnh, ông tướng cầm đầu chỉ ngón tay ra ngoài xa, thuyết trình:
“Núi vây bọc chung quanh, nếu ngoài khơi bão lớn, thì bên trong cũng chỉ gợn sóng nhẹ, lại không có đá ngầm. Những khe hở giữa những dãy núi kia sẽ là cửa cho chiến hạm ra vào. Khi cần có thể đi ra tấn công, nếu không thắng vẫn có thể lui về cố thủ. Ngoài cửa sẽ thả thủy lôi ngăn chặn chiến hạm địch, trên bờ xây dựng những ổ phòng không, như vậy là hết sức an toàn. Nơi đây phải trở thành một quân cảng hiện đại, chi phí cho dự án này khoảng 20 tỉ USD. Nếu chiến tranh xảy ra, kẻ nào làm chủ quân cảng này sẽ làm chủ Thái Bình Dương…”
Sau một lúc bàn tán, họ mang bia rượu và đồ nguội ra ăn uống, rồi đi.
Vài giờ sau, một đoàn chuyên gia dầu khí trờ đến trên đoàn xe sang trọng. Người dẫn đầu đoàn mở cặp lấy ra một chồng hồ sơ, đọc qua rồi nói:
“Theo báo cáo của công ty thăm dò địa chất, vùng biển này có túi chứa dầu trữ lượng lên tới khoảng tám trăm triệu lít, nếu cắm ba giàn khoan ở đây, mỗi dàn dự chi là hai tỉ USD, khả năng khai thác gần như vô tận. Vấn đề là chủ quyền lãnh hải, điều này có thể châm ngòi chiến tranh. Nhưng không sao, chúng ta bất chấp!”
Bàn tán một hồi, họ cũng bày ra ăn uống, xong lên xe đi.
Buổi chiều, ông nhà thơ đạp chiếc xe cà tàng, chiếc mũ sờn và đôi giày rách, dừng lại ngay nơi mà hồi sáng hai đoàn chuyên gia đã dừng lại. Ông ngả chiếc xe xuống bãi cát, lừ lừ đôi mắt nhìn đám vỏ bia, vỏ đồ hộp, giấy vệ sinh mà hai đoàn chuyên gia bỏ lại, làu bàu:
“Bãi cát trắng phau tinh khiết thế này mà chúng nó đến xả rác. Đúng là một lũ người chẳng ra người, đười ươi chẳng ra đười ươi… Không biết gìn giữ trân trọng cái đẹp của thiên nhiên.”
Rồi ông đi thu gom rác cho nó đỡ chướng mắt.
Lúc dạo gần mép nước, thấy xác một con cá mắc cạn, ông ngồi xuống, dùng tay không đào một cái lỗ, trịnh trọng đặt cái xác con cá xuống ngay ngắn, vùi cát lấp đầy, nét mặt buồn bã như đang chôn cất một người thân. Chôn xong, ông đứng dậy, ngậm ngùi nói với nấm mồ mới đắp:
“Biển rộng vậy mà mày không ở, vào gần bờ làm gì để phải chết cạn thế này…”
Ông lấy từ trong túi áo ngực ra một điếu thuốc nhăn nhúm, vuốt vuốt mấy cái cho thẳng, một tay che, một tay bật hộp quẹt, gió thổi lộng mái tóc bạc và thổi làn khói bay dạt về phía biển xa.
Nhìn mông lung, ông nghĩ, nếu có tiền, mình sẽ trồng một rừng thông trên cái gò cát cao phía kia, đứng ở đây cũng nghe thấy tiếng thông reo vi vu. Mình sẽ mua một chiếc thuyền, buổi sáng chèo về hướng mặt trời đang mọc, vừa chèo vừa hát vang cái ca khúc ngày còn thơ dại: “Ngày ngày ra khơi vươn vai đón ánh dương soi con tim bồi hồi…” Chiều về cắm thuyền, lên bãi nấu ăn, vừa nhóm lửa vừa hát: “Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi, đừng xô tôi ngã dưới chân người…”* Rồi một ngày nào đấy, khi biết căn phần đã hết, chèo thuyền ra xa thật xa, khi không nhìn thấy đất liền, thì bẻ gẫy mái chèo ném xuống biển, mặc cho thuyền muốn trôi đi đâu thì trôi, nằm ngửa mặt nhìn bầu trời xanh thẳm, chờ cái chết, xem biển cả như nấm mồ. Nhưng rồi ông nghĩ lại, mình thì không làm gì ra tiền, và nếu có dành dụm cả đời thì cũng chẳng bao giờ đủ tiền để mua thuyền hay trồng rừng thông. Ông bỗng dưng cất tiếng cười vang, ông cười nhạo cái ý nghĩ viển vông của mình. Ông dựng xe lên, lủi thủi ra về.
***
Ông nói tiếp cho hết ý. Ngày nay, hễ có ai được gọi là “nhà thơ” là người ta nghĩ ngay đến một loại người đi mây về gió, xa rời thực tại, không có công việc ổn định hay là thất nghiệp, loại này đông, đông nghìn nghịt. Có lẽ cũng vì thế người ta ám chỉ xách mé rằng Việt Nam là sự tổng hợp của một cường quốc thơ cộng với một đất nước nghèo mạt đầy tệ nạn.
Nhà thơ Hàn Mặc Tử qua đời từ lâu, hẳn là đang ở cõi trên, nếu có thể sống lại, chắc cũng mắc cỡ lắm vì đã có lần dại dột tuyên bố: “Chúa sáng tạo ra muôn loài, nhưng chỉ có ba loài cao quí nhất: Thiên Thần, Thi Sĩ rồi mới tới Con Người.” Lại có ông nhà văn bên Nga Fyodor Mikhailovich Dostoyevsky nói rằng: “Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới.”
Những lời xưng tụng kia đẹp lắm, nhưng thiếu thực tế. Bây giờ người ta cần đến những nhà quân sự tài ba, những nhà doanh nghiệp nhạy bén, có quan hệ rộng, có vốn liếng lớn, chứ cần gì đến ông nhà thơ mà tài sản chỉ có cái xe đạp cà tàng, thích chèo thuyền, nghe tiếng thông reo, xót thương một con cá chết!
Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới ư?
Sai rồi, sai trầm trọng. Vì đây là thời của những kẻ chuyên nghiệp giết người và những kẻ giỏi nghề mua bán.
Còn ông bạn già của tôi ơi, trong mắt họ thì những kẻ như ông, và tôi, là những kẻ hết thời, là những con cá giãy giụa chờ chết trên bãi cát cạn, mà chẳng ai chôn. Nghĩ vậy, nhưng làm sao tôi dám nói với ông.
Buồn gì đâu!
• Ca từ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Nguồn: FB Thận NhiênPhần nhận xét hiển thị trên trang

Ba Kể Con Nghe - Thùy Chi [Official]

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nắng Sơn Tây, chết cây Hà Nội:

Chơi dao có ngày đứt tay

Chơi dao có ngày đứt tay.
Nghe hoài, nói hoài, biết hoài nhưng vẫn đứt tay hoài.
Vì sao vậy?
Vì cầm con dao thấy mình oai làm sao, có thể múa, có thể chém, có thể cắt, có thể đâm chọc, có thể khè và thường là có thể làm cho thiên hạ tưởng mình... khùng mà né.
Thấy ngon ăn nên hi sinh tiền bạc của gia đình qua hàng xóm mua dao về hù bá tánh, thực ra có làm khỉ gì ai được - hù người nhà là chính - cho chắc ăn!
Thằng hàng xóm nó thấy mình khờ như con cờ hét giá trên trời – kệ! mua đại đi rồi tính sau, có khí giới trong tay thì niềm tin được bồi đấp, uy tín nâng cao, sức mạnh tăng dần, mất đi đâu nè.
Mẹ bà thằng hàng xóm, nó nói biết bao lời hoa mĩ, dụ khị bán con dao cùn sét với giá trời ơi đất hỡi, nhưng sao lúc đó mình thấy rất vui rất hoan hỉ còn cho là tình huynh đệ xóm giềng đáng quý biết bao, sao mà nó tốt quá vậy hong biết. Mình còn hân hoan vì được vỗ về mơn trớn nên mạnh dạn tặng nó đồ quý có sẳn trong nhà.
Lúc đó có con dao xem ra cũng được việc, chặt chém loạn xạ đã tay ghê.
Ôi trời – quơ tới quơ lui có trúng ai đâu, bàn tay nầy quơ trúng bàn tay kia. Đau chết đĩ ngựa!
Cuối cùng thương tích đầy mình, tiền mất tật mang – ba cái danh hiệu sĩ diện hão huyền thì đổ sông đổ biển. Giờ nghe loáng thoáng người ta nói mình ngu –  nói lén thôi chứ thằng nào nói ngay mặt tao đi – tao chém chết cha nó cho biết.
Sự đã rồi, bao thương tích do đứt tay cũng đã lành dù sẹo sụa tè le nhưng cái gì của xê xa phải trả lại cho xê xa chứ, thằng quỷ hàng xóm nầy điếm thúi quá, phải tìm mọi cách lấy lại mấy đồ quý kia mới được.
Ông Bà mình xưa nay nói thiệt không sai – chơi dao có ngày đứt tay – nhưng thú thiệt có khi cám dỗ nó lớn quá, không chơi chịu không được.
Đành thôi người ơi!
Nói nhỏ - Coi vậy chứ không phải vậy, sau nầy thằng thợ may túi 3 gang nó làm giàu đó.
Không Giống Ai
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cái này hơi qua đấy đ/c Tễu ợ. Dù sao cụ ấy cũng đã gần trăm tuổi. Nếu đ/c ở tuổi đó có còn minh mẫn được như cụ ấy không? Hay lại tè ra quần? Không rách nổi lasmoon đâu đ/c ợ!


Chết cười về áo mũ đại thọ của "Quốc sư" VŨ KHIÊU
Nam Định, Hà Nội và một số nơi vừa tưng bừng tổ chức lễ Mừng thọ Cụ Vũ Khiêu tròn 100 tuổi. Cụ là Giáo sư, là Anh hùng Lao động thời Đổi Mới (phong đến 2 lần), được vua biết mặt, chúa biết tên. Tuy nhiên, lễ mừng thọ cụ Vũ Khiêu lại đã gây xôn xao dư luận, trước hết là vì cụ chưa đến tuổi 100, và vì sao cụ lại cho tổ chức sinh nhật mừng thọ sớm đến 2 năm như vậy? Cụ biết thời thế chăng?

Rồi người ta vô cùng ngỡ ngàng khi cụ ăn mặc bộ đồ giặc Tàu đời Mãn Thanh (đi với quần Tây) trong buổi lễ mừng thọ trang trọng, hoành tráng, do Tỉnh ủy, UBND tỉnh Nam Định quê cụ tổ chức:

Ta phát hiện ra là cụ đội Mũ Tàu, mặc Áo Tàu, nhưng mặc quần Tây trong bức ảnh dưới đây:


Về sau, qua một người con cháu của cụ, ta biết rằng, cái mũ Mãn Thanh là nằm trong bộ đồ ngủ của cụ. Khi đi dự lễ Mừng thọ, cụ chỉ đội cái mũ thôi, chứ không vận cả bộ đồ ngủ vương giả như thế này:

Nói thật, tuy nó chỉ là cái mũ thôi, nhưng nó nằm trong bộ đồ ngủ, và như thế thì cụ bỉ mặt người ta quá!

Cụ Vũ Khiêu có những bộ đồ hoành tráng, và đã từng làm mẫu theo kiểu vua chúa có thị nữ đứng hầu như thế này:

Cụ Vũ Khiêu phúc lộc đề huề, con cháu đều được cho ăn học đầy đủ, có người là Phó giáo sư, là Tiến sĩ, và hiện tại cụ luôn có 6 thạc sĩ giúp việc. Thế mà chẳng đứa con, đứa cháu, đứa học trò nào nó hiểu ra là không nên mặc bộ đồ như thế đến một lễ trọng như vậy.

Mùa đông năm xưa, có Ông Nguyễn Minh Tường, là Phó Giáo sư Tiến sĩ Sử học (Viện Sử học) đến chơi với tôi ở văn phòng. Ông Tường khoe là anh em kết nghĩa của Cụ Vũ Khiêu vẻ đắc ý lắm. Ông Tường khen Cụ Khiêu là bậc học giả minh mẫn, tinh tường, bốc cụ lên tận mây xanh. Tôi đã nói với ông Tường rằng: Tôi đồng ý với anh rằng cụ Vũ Khiêu là một người hiếm có trên đời, cụ có đủ NGŨ PHÚC: Phú (giàu, có đến mấy cái nhà), Quý(sang, Sinh nhật mà có nguyên thủ đến chúc tụng), Thọ (sống lâu), Khang (Khỏe mạnh), Ninh (yên ổn). Nhưng mà cụ trước sau KHÔNG PHẢI LÀ HỌC GIẢ. Cụ Vũ Khiêu trước sau chỉ là một nhà tuyên huấn, và là nhà tuyên huấn có vẻ có học nhất trong đám tuyên huấn.

Nhớ hồi còn làm ở thư viện, Nxb Khoa học Xã hội gọi ra lĩnh 22 cuốn sách của 18 vị thuộc Viện KHXH VN được giải thưởng Hồ Chí Minh đợt 1, thì tôi bảo với nhân viên cấp sách là "tôi không lấy cuốn của Vũ Khiêu, vì đó không phải là khọa học, để chật kho". Nhưng mà cái cô ở bên ấy cũng đáo để lắm, ứng khẩu ngay: "Vâng, vâng. Anh không lấy cũng được, nhưng mà xin anh 1 chữ ký vào đây, vì tôi được giao nhiệm vụ phải phát hết, phát đủ cho các thư viện". Tặc lưỡi, đành lấy về nhập kho thư viện.

Còn Vũ Khiêu có đánh Nhân văn Giai phẩm, đánh Xét lại, đánh CCRĐ không, thì chắc là phải đợi các nhà sưu tầm và biên khảo.(Nghe nói cụ có cả loạt bài đánh Nhân văn Giai phẩm kinh hoàng lắm! Ta chờ đọc vậy). 

Nhân dịp sinh nhật mừng thọ cụ Vũ Khiêu, nhớ lại mấy "thành tích" của cụ: 

1- Sửa gia phả, thừa nhận gốc Tàu  
2- Bỏ họ Đặng lấy họ Vũ
3- Đề xuất hoa Mào gà làm Quốc hoa
4- Giáng bút đình Bình Đà
5- Viết văn bia Ngã Ba Đồng Lộc và các bia khác
6- Cổ súy cho việc phá nát Truyện Kiều
7- Mặc đồ Tàu, dùng đồ Tàu quá đáng  

8 - Cụ đếch biết chữ Hán Nôm mà lại dám dịch lăng nhăng cái ấn đền Trần ở Hưng Hà Thái Bình. 

Ngày cuối tuần trời cứ chập chờn mưa gió, xin đăng lại bài Tễu cãi Cụ Vũ Khiêu về việc Cụ đề cử hoa Mào gà là Quốc hoa: 

"Vụ chọn Quốc hoa, cụ Vũ Khiêu - một nhà tuyên huấn lão thành tuổi ngoài chín chục cũng quan tâm rất hăm hở. Không hiểu cụ có duyên có nợ gì với hoa Mào Gà mà cụ lại toan đề cử HOA MÀO GÀ làm Quốc hoa. Mặc dù cụ là bậc già cả trong giới bút mực, cánh phóng viên vẫn căn văn cụ xem tại sao cụ chọn hoa đó làm Quốc hoa. Thì đây, ý cụ thế này:
Hoa mào gà có điều gì đặc biệt mà ông muốn nó trở thành Quốc hoa?
Hoa mào gà được trồng nhiều ở nông thôn, gần gũi với người dân. Hoa tượng trưng cho con gà trống, được yêu quý trên đất nước ta. Trong dân ta có câu “Xưa nay gà trống vẫn anh hùng/ Cất tiếng chào đời thế giới rung”. Sáng sớm gà trống cất tiếng gáy, gọi mọi người thức dậy và làm rung động cả thế giới.

Hình tượng gà trống tiêu biểu cho một khí thế anh hùng. Bất cứ con vật nào xâm chiếm lãnh thổ, nó đều chiến đấu bảo vệ đến cùng. Trong một đàn gà thì gà trống bao giờ cũng đứng đầu đàn, nếu nó kiếm ăn được, nó đều kêu gọi đàn gà con, gà mái đến ăn. (Nguồn:Khampha.vn).
Cũng xem thêm ở đây: Quốc hoa: Mào gà hay hoa sen xứng đáng? (KP).  - Xem lại: Việt Nam hãy chọn hoa xấu hổ là quốc hoa (ĐV).

Cháu là Tễu, xin phản biện cụ tý, cụ nhé:

1-  Cụ bảo: "Hoa mào gà được trồng nhiều ở nông thôn, gần gũi với người dân". Cụ nói thế nào chứ, quê cháu và nhiều nơi cháu đi qua, chẳng mấy khi gặp hoa mào gà.

2-  Trong dân ta có câu “Xưa nay gà trống vẫn anh hùng/ Cất tiếng chào đời thế giới rung”. Câu này cháu cũng chưa nghe thấy bao giờ!

Cháu chỉ thường nghe câu này: 

Kiếp sau xin chớ làm người
Làm con gà trống sống đời tự do
Sáng ra thì gáy o...o...
Suốt ngày đạp mái khỏi lo trả tiền  
Đến chết cũng  sướng như tiên  
Thiên hạ cung kính đặt lên bàn thờ.

3- Cụ bảo: "Sáng sớm gà trống cất tiếng gáy, gọi mọi người thức dậy và làm rung động cả thế giới". Cụ đúng là nhà tuyên huấn đại tài, và được phong đến giáo sư và 2 lần Anh hùng lao động thời đổi mới quả không sai!

Có độc giả mách cháu: Ngạn ngữ thế giới có câu: "Con gà tưởng trời sáng là do tiếng gáy của mình" để chỉ những người dốt mà tự phụ.

4- Cụ bảo: "Trong một đàn gà thì gà trống bao giờ cũng đứng đầu đàn, nếu nó kiếm ăn được, nó đều kêu gọi đàn gà con, gà mái đến ăn". Câu này thì cháu phản biện đến cùng.

Vì hồi cháu mới về cơ quan, đang tuổi trai tơ các bác các chú có nói với cháu chuyện này, như thế này cơ: Gà trống rất khôn và cũng rất kiêu. Mỗi khi trông thấy mấy ả gà mái đằng xa. Hắn lười đến nỗi không thèm chạy lại, mà cứ đứng nguyên một chỗ, cúi xuống mổ một hòn sỏi, kêu toáng lên: "Thóc thật! Thóc thật!". Đám gà mái nhẹ dạ, chạy lại, thế là chàng....hành sự luôn, chạy đằng trời.

Nói thật, cháu không quan tâm đến ba cái chuyện vớ vẩn do bọn Văn Thể Du đưa ra đâu! Nhưng cụ mà đề cử Hoa Mào gà làm Quốc hoa là cháu phản đối lắm. Dân ta phải biết sử ta. Cái gì không biết thì ra Gu Gờ. Cháu vô cũng hãi hùng khi "sớt" chữ "mào gà", vì nó ra thế này "Mào Gà". Eo ôi! Khiếp quá cụ ạ! hi hi...iiii

Cụ với hoa mào gà có duyên tiền định thế nào với nhau, thì cháu không biết! Nhưng mà giả sử có thì cũng xin cụ đừng vì thế mà thiên ái hoa mào gà mà làm khổ chúng cháu, sau này nó là Quốc hoa thật, đi đâu cũng gặp phải "mào gà", "mào gà" ....thì khổ lắm, cụ ạ!

Cụ già rồi, chuyện hoa lá, cụ cứ để anh em bọn cháu bàn, cụ nhé! 
Cháu Tễu
-----------
Trích đăng một độc giả viết về cụ Vũ Khiêu nghe mà thấy buồn cho văn hóa nước nhà! 

Tôi chả bất ngờ gì với cụ Vũ Khiêu cả. Là người chịu khó đọc cụ từ những bài văn tế in năm 1945 đến nay, tôi quả quyết rằng cụ không biết lấy vài trăm chữ Hán Nôm, còn văn bia câu đối của cụ thì dọn vườn cả năm không hết. Phải nói là đối với các thể văn này thì trường hợp cụ Vũ Khiêu chỉ có thể đúng với thành ngữ "Điêu bất túc, cẩu vĩ tục" (Nghĩa là: Lông điêu cài mũ không đủ, đành lấy lông đuôi chó chắp vào). Thơ văn cụ là vậy thôi, nhiều người tưởng là đỉnh lắm. Tôi nói về một bài thơ cụ mới làm ở nghĩa trang Trường Sơn mà lắm người nhắc đi nhắc lại:  

Bát ngát Trường Sơn hồn liệt sĩ
Dạt dào Đông Hải khí anh linh
Ba hồi chiêu mộ rung tâm trí
Muôn dặm non sông nặng nghĩa tình.

Bài thơ hỏng vì nhiều lẽ nhưng trước hết cả ba câu trước là hỏng hẳn, chỉ mỗi câu cuối chấp nhận được. Tai sao vậy.

Câu 1. Trong thơ văn, hai chữ "bát ngát" thường mang ý nghĩa tích cực, sảng khoái trước một phong cảnh rộng rãi,trùng trùng nhưng khá bằng phẳng. Đứng trước nghĩa trang Trường Sơn, tâm hồn thi nhân muôn trùng xót xa, lỡ lòng nào dùng 2 chữ ấy: Bất nghĩa, vô tình.

Câu 2: Hai chữ "dạt dào" phụ họa cho "bát ngát", nó cũng dương tính. Đứng trước nghĩa trang mà những dạt dào cùng bát ngát thì nó còn ra cái gì nữa. Vui một cách vô duyên trước chốn thiêng liêng và trước sự hi sinh lớn lao. Té ra là "nhất đứng anh hùng" chả có tí tâm nào với "vạn cốt khô".

Cũng ở câu này, cụ dùng "khí anh linh" phụ họa cho Đông hải là rất sái. Khí từ biển thường là giông bão làm cho lật thuyền đổ nhà, là khí có hại khi nó dạt dào. Hoặc nữa, bốc lên thì người ta gọi đó là "thẫn lâu", báo chuyện tai ương. Ấy vậy mà cụ dùng như không. Tại sao cụ lại viết như vậy? Đây chỉ có thể là vì nội lực mỏng manh, tình cảm đãi bôi, trong đầu lóe ra vài nhúm từ vựng là phang bừa ra cốt cho có hoặc khoe mẽ, thị tài (dởm) mà thôi.

Câu 3: Đến câu này thì ôi thôi. Đọc mà rùng mình. "Ba hồi chiêu mộ" xuất tự cổ thi. Bài này có tên gọi là Chiều Xuân hoặc Chơi đền Trấn Võ. Vì nó có thể đọc cả nghĩa "thanh" và nghĩa "tục", có dị bản này khác nên giới nghiên cứu chưa nhất trí là của Hồ Xuân Hương hay của Bà Huyện Thanh Quan: 

Êm ái chiều xuân tới khán đài
Lâng lâng không bợn chút trần ai
Ba hồi chiêu mộ chuông gầm sóng
Một vũng tang thương nước lộn giời
Bể ái ngàn trùng khôn tát cạn
Nguồn ân trăm trượng dễ khơi vơi
Nào đâu cực lạc là đâu tá
Cực lạc là đây chín rõ mười.

Nếu đọc theo nghĩa thanh nhất thì ta cũng thấy đây là một tâm sự hoài cổ xen lẫn bức xúc vì sự đảo lộn hiên tại lúc đó bởi ngôn từ có tính xách mé trịch thượng. Nếu đọc theo nghĩa tục thì ta mỉm cười vì "xuân" (giao hoan nam nữ), "chuông gầm sóng" (động tác tính giao), nước lộn giời (vừa tính giao trên dưới vừa nói lái thành giợi/rợi l...), rồi "nguồn ân, bể ái", rồi "cực lạc" láy thêm cực lạc".

Trở lại với cụ Khiêu, dùng chữ như vậy thì tối thiểu là bất nhã, đặt trước nghĩa trang là bậy bạ.

Câu 4: Câu này không mắc lỗi gì nhưng bài thơ đến 3/4 đã lởm thì còn nói làm gì nữa.

Cụ Khiêu trong văn tế, câu đối, văn bia... chưa sạch được cái nước cản của người năng văn. Ví dụ như như làm thơ bây giờ tả cảnh rước dâu mà viết "Đón em về chim bướm ngất ngây" thì thành trò cười à. Người ta đưa ra cái lí thuyết xuyên văn bản là coi thơ như một lĩnh vực có truyền thống riêng mà mỗi tác phẩm là một lát cắt trong dòng chảy bất tận.

Chỉ có thể nói, văn tế, câu đối, văn bia... của cụ chỉ xứng là mạt hạng của văn chương.

Mọi người không tin, hãy bật mạng lên, dọn vườn tác phẩm của cụ, ngay cả các câu đối cho chính gia tộc nhà cụ, mười chỉ được một mà thôi. Hãy dọn vườn đi nào! Thần tượng dởm sẽ làm hỏng văn chương.

http://xuandienhannom.blogspot.com/2014/09/thu-gian-coi-tuan-tung-bung-mung-sinh.h..
Phần nhận xét hiển thị trên trang