Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014
ĐBQHVN Dương Trung Quốc nói về triển lãm "Cải Cách Ruộng Đất"
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Nghe vị đại biểu quốc hội của sử học Việt Nam nói về CCRĐ (18/9/2014)
CCRĐ và CCĐĐ là hai từ đã được viết tắt trên blog này.
Hôm trước, bài viết Hơn nửa thế kỷ dân cày có ruộng đã công bố khoảng 10 năm trước của bác Dương Trung Quốc đã được Bảo tàng Lịch sử Quốc gia đưa về trang chủ, với lời dẫn rất trang trọng rằng:
"Lời BBT:“Nửa thế kỷ dân cày có ruộng” được nhà sử học Dương Trung Quốc viết trong những năm đầu tiên của thế kỷ XXI, hệ thống lại quan điểm, chính sách về ruộng đất, về nông dân của Đảng từ ngày thành lập (năm 1930) trở về sau này, trong đó tác giả đánh giá: Cải cách ruộng đất cũng là một cái mốc tượng trưng cho việc thực hiện mục tiêu lịch sử "người cày có ruộng". Bài viết đã được công bố cách đây gần chục năm, nhưng những nhận định, đánh giá một cách khách quan, khoa học và rất chân thực của một người làm sử về ý nghĩa cao cả của mục tiêu “Ruộng đất cho dân cày” vẫn còn nguyên giá trị. Nhân dịp BTLSQG tổ chức khai mạc Trưng bày chuyên đề: “Cải cách ruộng đất 1946-1957”, BBT xin trân trọng giới thiệu đến Quý độc giả bài viết rất có ý nghĩa này.".
Nhưng ngay sau đó, bài viết đã được gỡ bỏ khỏi trang chủ của chính Bảo tàng Lịch sử Quốc gia.
Hôm nay, thì nghe bác Quốc nói (cảm ơn Mr. Khoằm đã chỉ dẫn tư liệu; tư liệu vừa lên, mới có 61 lượt xem tính đến lúc này):
61 lượt xem
Xuất bản 18-09-2014
Nói chuyện với Đại biểu QHVN Dương Trung Quốc về triển lãm "Cải Cách Ruộng Đất 1947-1956": "Nếu chúng ta cứ đóng băng lại như thế, thì không bao giờ lịch sử tự nhiên hóa giải được đâu."
Phần nhận xét hiển thị trên trang
“Ấn Độ muốn VN mạnh trên Biển Đông”

Việt Nam và Ấn Độ có cùng lợi ích trên Biển Đông?
Việt Nam là đối tác trụ cột trong chính sách “Hướng Đông” của Ấn Độ và mục tiêu của New Delhi là muốn giúp Việt Nam xây dựng tiềm lực để trở thành một quốc gia mạnh trên Biển Đông, một chuyên gia về chính sách quân sự của Ấn Độ nhận định với BBC.
Giáo sư Bharat Karnad, chuyên gia về quân sự và an ninh quốc gia tại Trung tâm Nghiên cứu chính sách ở New Delhi, đã đưa ra nhận định này nhân chuyến thăm kéo dài bốn ngày của Tổng thống Ấn Độ Pranab Mukherjee đến Việt Nam bắt đầu từ ngày 14/9.
Chính sách “Hướng Đông”
“Hướng Đông là một chính sách đang thành hình” Giáo sư Karnad nói. “Ý tưởng của chính sách này là để cho các nước ven Trung Quốc xích lại gần nhau và cùng hợp tác trong lĩnh vực an ninh để hạn chế các lựa chọn của Trung Quốc trong việc đối phó với họ.”
Ông giải thích một nội dung chủ yếu của chính sách “Hướng Đông” của Ấn Độ là “xây dựng năng lực” cho các nước, nhất là Việt Nam và Philippines.
“Chúng tôi tham gia rất nhiều trong việc củng cố sức mạnh hải quân cho Việt Nam”, ông nói.
Ông đưa ra dẫn chứng rằng New Delhi đang tính đến việc cung cấp tên lửa hành trình BrahMos cho Việt Nam, giúp huấn luyện thủy thủ đoàn cho các tàu ngầm lớp Kilo mà Việt Nam mua từ Nga và sắp mở gói tín dụng trị giá 100 triệu đôla Mỹ cho Việt Nam để giúp nước này mua thêm 5 chiếc máy bay tuần tra của Ấn Độ.
"Ý tưởng của việc này (chính sách Hướng Đông) là xây dựng Việt Nam trở nên hùng mạnh trên Biển Đông và đây là cách mà chúng tôi tin rằng sẽ giúp răn đe Trung Quốc đừng có những hành động hung hăng" (Giáo sư Bharat Karnad, Trung tâm Nghiên cứu chính sách, New Delhi)
Theo Giáo sư Karnad thì chính sách “Hướng Đông” của Ấn Độ trải dài từ Vịnh Bengal cho đến Biển Nhật Bản và do đó Việt Nam và Nhật Bản được Ấn Độ xem là “hai trục chính” trong chính sách “Hướng Đông” của mình.
“Việt Nam nổi lên như là trục trung tâm còn Nhật Bản là trục cuối. Đây là cách mà Ấn Độ sẽ thi hành chính sách Hướng Đông.”
Ông cho biết những nước bị ảnh hưởng bởi tuyên bố chủ quyền đường chín đoạn của Trung Quốc “sẽ được Ấn Độ ủng hộ”.
Chính vì vậy mà chuyến công du Việt Nam lần này của Tổng thống Mukherjee “chắc chắn nằm trong chiến lược thực hiện chính sách Hướng Đông của Ấn Độ”, Giáo sư Karnad nói và cho biết nghị trình trong chuyến thăm này sẽ bao gồm việc Ấn Độ tham gia khai thác dầu khí ở các lô mà Việt Nam chào mời trên Biển Đông.

Ấn Độ và Việt Nam có quan hệ đối tác chiến lược từ năm 2007
Điều này cho thấy Ấn Độ tái khẳng định cam kết của họ đối với khu vực Biển Đông, ông nhận xét, bất chấp sự phản đối của Bắc Kinh.
“Những lô này nằm hoàn toàn trong vùng biển mà Việt Nam tuyên bố có chủ quyền”, ông nói.
“Ấn Độ đã nói rằng họ không đi đâu cả và rằng lợi ích của chúng tôi là ở việc ủng hộ tuyên bố chủ quyền của Việt Nam.”
“Bắc Kinh phản đối một số việc mà Ấn Độ làm. Điều này cũng bình thường thôi”, ông nói thêm. “Luôn luôn có khác biệt và xung đột lợi ích giữa Bắc Kinh và New Delhi”.
Tín hiệu đến Trung Quốc?

Lãnh đạo Việt Nam-Ấn Độ liên tục thăm viếng lẫn nhau
Bình luận về việc chuyến đi Hà Nội của Tổng thống Mukherjee diễn ra đồng thời với chuyến công du Ấn Độ của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Giáo sư Karnad phân tích rằng điều này đánh một tín hiệu đến Trung Quốc rằng Ấn Độ “đang xây dựng các lựa chọn khác ở châu Á”.
Trước thềm chuyến thăm Việt Nam, Tổng thống Mukherjee đã nói trong một cuộc phỏng vấn với Thông tấn xã Việt Nam rằng ông mong muốn tăng cường hợp tác với Việt Nam trong các lĩnh vực quốc phòng, an ninh và chính trị.
“Quan hệ giữa Ấn Độ và Việt Nam chưa bao giờ tốt như hiện nay”, Tổng thống Mukherjee nói với Thông tấn xã Việt Nam.
Trong ngày 15/9, hai hãng hàng không Việt Nam và Ấn Độ ký kết Biên bản ghi nhớ khai thác và hợp tác xúc tiến đường bay thẳng nhân chuyến thăm của Tổng thống Ấn Độ.
Vietnam Airlines và Jet Airways đã ký kết Biên bản ghi nhớ về việc mở đường bay thẳng.
Cùng ngày, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng thống Pranab Mukherjee cũng chứng kiến lễ ký kết các văn kiện hợp tác khác.
Trong đó có Ý định thư về hợp tác giữa Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PetroVietnam) và Tổng Công ty Dầu khí Ấn độ (ONGC Videsh Ltd).
Quốc vụ khanh Dầu khí và Khí đốt Dharmendra Pradhan nằm trong phái đoàn của Tổng thống Ấn Độ thăm Việt Nam lần này.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Nạn nhân lật xe khách ở Sapa: Nhà báo các người có lương tâm hay không?
Phạm Công Trình/ Tinh hoa
Chào các bạn, trước khi đọc những gì mình sắp viết, mình chỉ muốn nhờ các bạn chia sẻ những lời gan ruột này của mình. Bởi vì có quá nhiều sự thật đang bị bẻ cong đi và nó khiến trái tim mình đau đớn, có lẽ không ít người còn sống sót trên chuyến xe định mệnh đó cũng phải chịu cảm giác như mình đang chịu đựng.
Vì vậy, mình xin các bạn hãy chia sẻ, để xã hội này biết rõ được một phần câu chuyện mà người ta chưa cho các bạn biết hết, về những thứ mà họ cố tình không mang lên khỏi đáy con vực kia…
Vì vậy, mình xin các bạn hãy chia sẻ, để xã hội này biết rõ được một phần câu chuyện mà người ta chưa cho các bạn biết hết, về những thứ mà họ cố tình không mang lên khỏi đáy con vực kia…
Hãng xe xảy ra vụ lật xe ở Sapa vào ngày 01/09/2014
Trước hết, mình xin giới thiệu, mình là Phạm Công Trình đang sống tại thị xã Tam Điệp, tỉnh Ninh Bình; vợ mình là Đỗ Thị Lan, trú tại thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Bọn mình là nạn nhân của vụ lật xe ở Sapa tối 01/9/2014. Vợ mình không may đã qua đời trong vụ tai nạn này. Nếu bạn nào có thắc mắc thì trước tai nạn chúng mình là bạn bè, sau tai nạn bọn mình đã là vợ chồng, có sự chứng kiến và đồng ý của hai bên gia đình cũng như bạn bè của hai đứa. Bây giờ, mình xin bắt đầu vào câu chuyện…
Tối 01/9, chúng mình bắt xe về Hà Nội sau 2 ngày du lịch ở Sapa. 18h01, xe bắt đầu lăn bánh rời bến xe Sapa. Xe gồm 3 hàng giường, mỗi hàng giường ngăn cách với nhau bằng 1 lối đi ở giữa rộng chừng 5, phân. Có tổng cộng 6*3*2 + 4*2 = 44 giường. Tất cả đều kín người, ngoài ra vẫn còn một vài khách nằm ở giữa lối đi lại, mình không nhớ rõ là bao nhiêu nhưng khẳng định là có. Hôm nằm viện trên Lào Cai, mình nghe tin là có 53 nạn nhân, chả hiểu sao về nhà đọc báo lại còn có 48. Mà nguyên 44 giường + 2 lơ + 1 lái đã là 47 rồi.
Mình nằm ở giường tầng 2, hàng thứ 2 từ trên xuống và cũng là hàng ở giữa. Vợ mình nằm ngang mình, bên tay trái mình, cùng phía với mấy người lái xe. Lúc ấy đã là cuối ngày, mọi người sau một hồi trò chuyện thì hầu hết đều chuẩn bị đi vào giấc ngủ, trong đó có mình và vợ mình.
Hình ảnh chiếc xe bị lật tại hiện trường
Xe đang đổ đèo thì đột nhiên lái xe la lên: “mất phanh rồi “. Mình vội bật người dậy thì thấy cửa xe đã bật mở, 1 cậu lơ trẻ hơn đang nhảy vội ra khỏi xe. Xe va chạm vào dải phân cách 2 3 lần và tiếp theo mình nghe thấy tiếng la thất thanh của cậu đó. Hai đứa mình mới vội nhào người sang định ôm lấy nhau,nhưng vừa chạm tay vào nhau thì xe bắt đầu lật. 2 đứa mình bị hất văng xuống sàn. Rồi xe cuộn tròn như máy giặt. Lăn vài vòng thì cả 2 đứa cùng bị bắn ra theo hai hướng, mình bắn ra góc cao hơn nên rơi gần hơn, cọn vợ mình thấp hơn nên xa hơn. Mình bay trong không trung khoảng 30m rồi rơi trúng một bụi cỏ rậm, nên chỉ ngất đi một lúc là tỉnh lại. Mình bò lên đường nhưng không thấy Lan đâu, mình lần ngược xuống vực để tìm, lật giở tất cả những chiếc chăn đang che xác các nạn nhân cũng không tìm thấy Lan..
Đây là những gì mình trả lời các phóng viên và công an điều tra. Có 3 phóng viên phỏng vấn mình, 1 người của đài truyền hình Lào Cai, 1 bạn là cộng tác viên của vnexpress, 1 anh nữa thì của đài tiếng nói Việt Nam. Đoạn phỏng vấn mình đã được đưa lên truyền hình, với ai mình cũng đều trả lời trước sau như một. Mình chỉ nghĩ đơn giản rằng, mình là người bị nhẹ nhất trong cả đoàn, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, mình phải có trách nhiệm cho xã hội biết chuyện gì thực sự đã xảy ra trong chuyến đi đó…Vậy mà…
Đủ các báo thi nhau phỏng vấn trực tiếp, thi nhau vẽ câu chuyện theo chiều hướng mà mình không thể tưởng tượng nổi. Mình nằm viện, cũng chẳng có tâm trí xem báo đài nói gì, nhưng bạn bè người thân vào thăm, ai cũng mở đầu bằng câu hỏi: “Cháu đập cửa kính bay ra à?” … Nó thực sự khiến trái tim mình tổn thương. Nó thực sự khác xa với những gì đã thực sự xảy ra. Trong cái giây phút ngắn ngủi ấy, không ai có thể kịp làm gì, mình thậm chí còn chưa kịp sợ xe đã lật rồi. Bọn mình nằm ngay cạnh nhau, đến muốn ôm lấy nhau còn không kịp. Đằng này… Rồi người ta sẽ nghĩ gì? Bạn bè Lan sẽ nghĩ gì? “Lan yêu một thằng không ra gì, lúc nguy hiểm chỉ biết đến mình nên mới phải chết oan?”
Các nhà báo, các người có lương tâm hay không? Viết về những tai nạn thương tâm, các người vẫn còn nghĩ đến chuyện tô vẽ để thu hút độc giả nữa hay sao?
Mảnh vụn của chiếc xe vương vãi khắp nơi..
Chuyện thứ 2 mình muốn nói, ấy là chuyện hôi của của một số người tự nhận là “cứu hộ” trong vụ tai nạn này. Sau khi tìm không thấy vợ mình đâu, ở trong viện mình đã mượn điện thoại của một người quen và liên tục gọi vào số của cô ấy nhưng không có người trả lời. Đến tối muộn mình nhận được một cuộc gọi ngược lại từ số của Lan thông báo vẻn vẹn 1 câu: “chị ấy mất rồi” và cúp máy. Mình gọi lại thì không ai nhấc máy.
Sáng 2/9 thì người ta tìm được xác Lan, đến chiều cả hai gia đình cùng về Bắc Ninh để đưa tiễn Lan. Mấy ngày sau đó, mình liên tục gọi điện và nhắn tin vào số Lan, bởi vì đó không chỉ là kỉ vật, mà nó còn chứa vô vàn những kỷ niệm của 2 đứa mình. Tuy nhiên không có hồi âm. Thế rồi mẹ Lan gọi cho mình báo, có đứa nó bảo gửi tiền lên cho nó rồi nó gửi điện thoại cho. Thì ra, chiếc điện thoại ấy đã được đem bán cho 1 cửa hàng điện thoại; họ bảo rằng họ mua lại với giá 1,7 triệu trong khi chiếc điện thoại Nokia Lumina 525 này mình mới mua với giá chỉ hơn 3 triệu. Mình biết là họ cố tình muốn hút máu gia đình thêm một chút nhưng dù sao người cũng không còn, chút kỉ niệm có tốn bao nhiêu mình cũng không tiếc. Nhưng khi lấy máy về chiếc máy đã không còn sim. Hỏi lại cửa hàng thì họ bảo khi mua đt thì sim không còn.
Có lẽ vì trước hôm nghỉ lễ Viettel khuyến mại, mình đã nạp cho cả mình và cô ấy mỗi người 150K. Thằng khốn nạn ấy còn không bỏ xót đến từng đồng nó kiếm được từ những con người không may mắn trên chuyến xe ấy. Hôm nay, mình gọi lại cho số của Lan, phía bên ấy thậm chí còn lôi đủ những thử tục tĩu ra để chửi bới, thách thức mình, còn hỏi cả địa chỉ để đến tận nhà xử mình. Thật quá hay cho cái danh “cứu hộ”. Mà mình nghĩ phần nhiều đó là người của “cứu hộ” chính thức, bởi vì vợ mình là nạn nhân cuối cùng được tìm thấy tại hiện trường, là nạn nhân thứ 12. Ấy vậy mà…
Thậm chí, ngay sáng 2/9, một chị chăm người nhà ở gần chỗ mình nằm trên Lào Cai cũng nhận được điện thoại từ số người thân của chị đòi tiền chuộc điện thoại. Chị ấy bảo người thân còn chưa biết sống chết thế nào mà chúng nó đã nã tiền rồi. Lương tâm con người “cứu hộ” đấy. Tài sản trên chuyến xe ấy không nhỏ. Tiền bạc, tư trang không ít. Những con người mang cái danh “cứu hộ”, thực ra phải gọi các người như thế nào cho đúng đây?
Các bệnh nhân trong vụ tai nạn xe khách tại Sa Pa đang được cấp cứu tại bệnh viện.
Câu chuyện thứ 3 mình muốn nói là về các tổ chức sớm lên tiếng trong vụ việc này. Bộ trưởng Thăng nói là làm, không có gì để chê trách, tất cả những gì Bộ trưởng yêu cầu đều được thực hiện. Còn Bộ Y tế, chả biết ai, nhưng bên ấy cũng thật nhanh nhảu mà rằng: “miễn toàn bộ viện phí cho các nạn nhân”. Các cụ cứ nói cho sướng cái mồm, lời nói có mất tiền mua đâu?
Về các bệnh viện, đâu đâu cũng tạo điều kiện cứu chữa nhưng viện phí ai trả? Không có công văn hướng dẫn, Sở Y tế không đồng ý bệnh viện cũng không làm được. Trên Lào Cai còn không có nữa là Ninh Bình, gia đình lại đi thanh toán.
Các bộ ban ngành cũng thi nhau: nào là hỗ trợ các nạn nhân bằng này, bằng kia… Bảo Việt cũng nhanh nhảu: đã ứng 1 tỷ để chi cho các hành khách… Tất cả những gì mình nhận được từ các bộ, ban ngành, đoàn thể… là 1 triệu đồng của Hội chữ thập đỏ tỉnh Lào Cai. Các cụ tranh công thì nhanh lắm, chỉ có điều trách nhiệm là chưa thấy cụ nào nhận cho thôi…
Công Trình và Đỗ Lan ( ảnh từ facebook)
Đây là một vài điều khiến mình thêm tổn thương, thêm đau khổ, thêm bức xúc, thêm buồn chán về cái xã hội này. Mình viết ra không phải để nói xấu chế độ hay tạo scandal, anh hùng bàn phím hay bất thứ cái gì ngớ ngẩn mà các bạn có thể đặt ra cho mình. Mình chỉ muốn cho xã hội biết những sự thật đang bị bóp méo hay chưa ai vạch trần nó ra. Mình mong các bạn chia sẻ bài viết này cho tất cả mọi người để mọi người được biết. Chỉ thế thôi.
Xin cảm ơn các bạn!
Nguồn: Từ facebook của anh Phạm Công Trình
bộ phim được đầu tư 21 tỉ đồng:Sống cùng lịch sử không bán được dù chỉ một vé.
(Thethaovanhoa.vn) - Trong hai tuần trụ ở Rạp Kim Đồng, ngay trung tâm Thủ đô Hà Nội, bộ phim được đầu tư 21 tỉ đồng:Sống cùng lịch sử không bán được dù chỉ một vé.
Cuối tháng 8, đầu tháng 9 có năm phim Việt ra rạp: Mất xác, Sống cùng lịch sử, Mộ gió, Đam mê, Scandal 2 – Hào quang trở lại. Trong số những phim này chỉ có 2 phim trụ lại được, còn lại có những phim không thể bán nổi lấy một vé. Cụ thể, Mất xác, Scandal 2 – Hào quang trở lại là phim do các hãng tư nhân sản xuất, làm ra với mục tiêu số một là doanh thu, nên chuẩn bị chiến lược truyền thông cực kỳ bài bản, thậm chí không ngại cả "chiêu trò". Còn lại ba bộ phim nhà nước Sống cùng lịch sử, Đam mê, Mộ gió theo tiêu chí "phim nhà nước" xưa nay có vẻ không đặt nặng yếu tố doanh thu.
Phim Việt cũng… “mất xác”
Ngay từ khi chưa bấm máy, Scandal đã tung ra kế hoạch truyền thông, gần như phủ sóng thông tin hàng tuần trên mạng... Còn Mất xác thì bám sát vụ án Thẩm mỹ viện Cát Tường để PR, dù nội dung phim không liên quan nhiều đến vụ án. Thậm chí đạo diễn Mất xác còn dùng chiêu dọa kiện đạo diễn Victor Vũ vì trùng ý tưởng kịch bản. Bên PR của Scandal 2cũng chẳng chịu ngồi yên, lập tức có những bài viết phản đòn.
Sau cuộc chiến truyền thông cả hai phim này đều đã đạt được một mục đích gây chú ý với khán giả. Doanh thu Scandal không lớn như Quả tim máu trước đó, nhưng vẫn rất ổn. Đây là bộ phim Việt ăn khách nhất ở rạp hiện nay, trong khi Mất xác có lượng khách khá ổn định.
Sống cùng lịch sử được đầu tư kinh phí 21 tỉ đồng, dàn dựng kì công
Còn ba bộ phim nhà nước nói trên, chưa ra rạp người ta cũng biết trước số phận của chúng thế nào. Sống cùng lịch sử do Hãng phim truyện Việt Nam sản xuất và Mộ gió do Hãng phim Nhã Phương sản xuất, được Cục Điện ảnh tài trợ 400 triệu vì phim đề tài miền núi, hải đảo. Hai phim này vừa làm xong trong năm nay cũng chỉ có thể tận dụng “lợi thế sân nhà” là Trung tâm Chiếu phim quốc gia (rạp chiếu thuộc Bộ VH,TT&DL quản lý). Cả hai phim đều ra vào dịp kỉ niệm Quốc khánh 2/9.
Theo thống kê của Trung tâm, những buổi chiếu đầu được khoảng chục khách đến xem, hai ba ngày sau là "tạnh" hẳn. Cả hai chỉ trụ rạp được 5 ngày là rút. Trong khi đó phim Đam mê do Hãng phim truyện 1 sản xuất từ năm 2012, mãi đến 5/9 năm nay mới chính thức ra rạp, cũng không khả quan hơn là bao.
Tại một "sân nhà" khác là Rạp Kim Đồng (trực thuộc Sở VH,TT&DL Hà Nội), hai phim Đam mê và Sống cùng lịch sử được ưu ái chiếu trong vòng hai tuần. Đây là những bộ phim nhà nước đầu tư từ 10 tỉ đến 20 tỉ đồng. Nhưng trong hai tuần nằm trên lịch chiếu của rạp Kim Đồng, điều đáng buồn là Sống cùng lịch sử và Đam mê không bán nổi một vé cho khán giả.
Những tồn tại vô lý
Điện ảnh Việt Nam đang tồn tại hai thực thể: phim tư nhân và phim nhà nước. Trong khi phim tư nhân hiện nay chủ yếu làm phim thương mại, thì phim nhà nước vẫn trung thành với mục tiêu làm phim truyền thống, có điều mô hình đã hoàn toàn lạc hậu so với hiện tại.
Trước kia các hãng phim nhà nước có thể yên tâm với một hệ thống rạp chiếu khắp 63 tỉnh thành. Nhưng ngày nay khi các hãng nước ngoài vào thì rạp chiếu đã rơi vào các công ty nước ngoài cực kỳ chuyên nghiệp, hùng mạnh. Hệ thống phát hành của nhà nước cũng tan rã, nên số phận của các bộ phim nhà nước làm ra là để… cất kho.
Mặt khác phim nhà nước không hề đầu tư phần quảng bá, nên dù Sống cùng lịch sử có đầu tư đến mấy cũng khó có thể cạnh tranh với phim thương mại trong nước chứ chưa nói đến phim nước ngoài. Việc không bán được vé nào đã được báo trước.
Trong khi đó những người làm phim nghệ thuật ở trong nước thì bơ vơ, vì cả hãng tư nhân và các hãng nhà nước đều không muốn đầu tư.
Ngọc Diệp
Thể thao & Văn hóa
Thể thao & Văn hóa
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014
Người Việt chúng mày có suy nghĩ thật quái dị
Trịnh Xuân Báu
Hồi trước có anh bạn già hàng xóm, thủa thiếu thời học đại học ở Đức. Mỗi lần tụ tập rượu chè rất hay kể lại câu chuyện về tinh thần cống hiến xã hội của người Đức.
Chuyện là có một hôm cuối tuần, anh được một người bạn Đức học cùng rủ về một nhà người quen ở vùng nông thôn chơi. Chủ nhà là một ông già hơn 60 tuổi, sống độc thân và còn rất mạnh khỏe. Ông luôn làm việc cật lực từ sáng đến tối trên trang trại của mình.
Đại loại là sáng sớm ông già đã dậy lùa đàn gia súc ra đồng cỏ, rồi đi thu hoạch hoa màu, rồi về cho đám gia cầm ăn, rồi đi nhặt trứng, rồi đi phun thuốc trừ sâu trên đồng,…
Theo như anh kể, trang trại của ông già khá rộng, nên công việc rất nhiều. Ông ta đều tự làm lấy, từ bơm nước, tưới cây, lái máy cày, phun thuốc sâu, làm cỏ, chở nông sản ra thị trấn,... Sự cần cù lao động đã cho ông một cuộc sống khá giả với mức thu nhập cao và có nhiều tiền nhàn rỗi gửi ở nhà băng.
Anh có hỏi ông rằng: “Tại sao ông có tuổi rồi, lại có nhiều tiền thế, mà vẫn làm việc cật lực? Với lại ông chả vợ con gì, sao không dùng tiền đó để hưởng thụ, sau này chết thì tiền đó để cho ai?”. Ông ta nhìn anh bạn như nhìn người ở hành tinh khác rồi thủng thẳng nói: “Tao còn sức khỏe thì tao còn phải làm việc. Tiền làm ra sau này tao sẽ hiến tặng cho một quỹ từ thiện. Ai cũng nghĩ như mày, chỉ nghĩ đến hưởng thụ mà không cống hiến thì đất nước tao làm sao mà phát triển được? Người Việt chúng mày có suy nghĩ thật quái dị”.
Anh nói là rất xấu hổ mỗi khi nhớ lại câu hỏi ngớ ngẫn của mình với ông già người Đức.
Anh lại kể, có một số người Việt định cư lại ở Đức. Học hành đàng hoàng ra cũng có, lao động xuất khẩu cũng có,.. thường tạo ra những lý do để nhận trợ cấp thất nghiệp mà không chịu đi làm việc. Đặc biệt là phụ nữ, họ thường lấy cớ chăm con nhỏ để không phải đi làm.
Tôi có hỏi anh là đi làm thì lương cao, chứ nhận trợ cấp thất nghiệp thì được bao nhiêu? Anh nói rằng nếu đi làm thì phải đóng thuế rất cao, cộng thêm tiền gửi trẻ nữa thì thu nhập còn thấp hơn trợ cấp thất nghiệp.
Tôi lại hỏi, thì khi con lớn lên cũng phải đi làm chứ. Anh nói là đứa trẻ được 4-5 tuổi, họ lại đẻ tiếp để khỏi phải đi làm. Họ thường khoe khoang với nhau là họ khôn, vừa được đông con, vừa nhàn hạ. Chê đám phụ nữ Đức dại, chả chịu đẻ con, cứ cặm cụi đi làm, đóng thuế để bọn họ hưởng.
Nói đến đây anh chửi bậy: “Cái đcm chúng nó, vừa hèn hạ vừa bẩn tưởi. Ai cũng nghĩ như chúng nó thì lấy ai đi làm, nộp thuế để có tiền trợ cấp cho chúng nó. Đã thế chúng nó còn khoe với nhau là khôn mới khốn nạn chứ, rặt một đám bần tiện, làm cho người bản xứ khinh bỉ lây cả những người Việt đàng hoàng khác”.
Chuyện anh kể, tôi nghe thế nào biên lại thế đấy, trúng trật khôn lường.
THẾ GIỚI KHÔNG CÓ CHỖ CHO NGƯỜI ĐỚN HÈN, VỊ KỶ
Nguyễn Văn Hoàng
Đài truyền hình Việt Nam phỏng vấn Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Cộng hòa Ukraine về “liên quan” của “lệnh tổng động viên” tới công dân Việt Nam hiện đang sinh sống và làm việc tại Ukraine.
Có vẻ như mải thể hiện cho nhân dân “viết hoa” trong nước thấy sự quan tâm, trách nhiệm, nhà nước quên mất đa số người Việt của mình trong quá khứ đã trở thành công dân… Ukraine từ lâu.
Điều này được ngài Đại sứ ngay lập tức nhắc nhớ và dạy cho bài học mà bất cứ ai – là người cũng phải nắm được, “theo luật pháp thì người Việt nhưng là công dân Ukraine có thể bị gọi đi lính và phục vụ trong quân đội Ukraine vì đó là đất nước của họ, Tổ quốc họ và họ sinh sống ở đó”. Ở loài vật, thứ ý thức không hề được giáo dục này tồn tại dưới dạng bản năng.
Chỉ chăm chăm thu vén cho bản thân, không dám đương đầu hy sinh vì lợi ích chung cao cả là một nguyên nhân khiến người Việt bị coi thường. Quả là không oan khi xếp Việt Nam áp chót trong The Good Country Index – chỉ số đóng góp cho hành tinh và nhân loại.
Nếu mảnh đất màu mỡ, xinh đẹp, trù phú Ukraine thể hiện được sự bực dọc, không ai dám chắc nó sẽ không nhổm dậy, vặn mình giũ bắn những người Việt ở Ukraine. Nếu là người có thẩm quyền ở Ukraine, tôi sẽ cho trục xuất ngay lập tức những “công dân” này – những kẻ chỉ biết tìm đến để khai thác và hưởng thụ nhưng khi hoạn nạn lại sẵn sàng trốn chạy, bỏ đi.
Là người Việt, tôi thấy xấu hổ khi ngài Đại sứ thông tin không có người Việt ở Ukraine trong lực lượng quân đội. Mà cũng đúng thôi khi ngay trên cơ thể Việt Nam đất mẹ, rất nhiều người Việt cũng đã không có ý thức với nơi che chở, dung thân, nuôi nấng mình. Vị kỷ và đớn hèn, tổ quốc hình chữ S mà hóa rồng, sẽ có không ít người Việt dạng này bị rồng hất văng khỏi cơ thể.
Thế giới loài người không có chỗ cho những con người đáng khinh bỉ này.
Fb Hoang Nguyen Van
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

