Có lẽ một mùa thu có ý nghĩa bậc nhất trong lịch sử nước nhà đang dạo đầu với khúc ouverture mở màn chăng? Chiều qua lúc uống bia nhà văn Sương Nguyệt Minh bảo "lạ thật năm nay sao mưa mà vẫn cứ oi?" Tôi bảo " bởi vì đó chính là sự ách tắc trong không khí". Người xưa có câu "thiên nhân tương ứng" hay "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Ở Việt Nam có một chuyện hết sức ứng nghiệm, trước năm 1975, khi đất nước bị phân đôi rõ ràng ở vĩ tuyến 17, thì ở miền Nam hầu như không bao giờ có gió lạnh, nhưng khi đất đai nối liền một dải, xứ Nam đã được thưởng thức rất nhiều đợt gió lạnh từ phía Bắc đổ vào.
Thấy những cơn mưa liên hồi giống mưa ngâu về sớm, một anh bạn tôi muốn đọc lại bài "Hoài niệm thu". Tôi đã hứa! Nhưng chưa thích làm. Bởi lẽ, tôi thích bài "Nhịp điệu thời gian" hơn, theo tôi, bài này khó và tài hơn bài "hoài niệm thu". Thời gian là vấn đề khó nhất của con người cũng như nghệ thuật. Triết gia Kant nói "chúng ta có thể hiểu đôi chút về không gian, nhưng không hiểu gì về thời gian cả". Nhà bác học Einstein đã liên kết thời gian thành chiều thứ tư của không gian, và họa sĩ Dali đã vẽ một bức tranh nổi tiếng là "Chiều thứ tư" với chiếc đồng hồ chảy nhão vắt trên cành cây. Có vài tác giả Việt đã viết về thời gian vài câu thì đều nổi tiếng như "Đáy đĩa mù đi nhịp hải hà" (Buồn xưa, Nguyễn Xuân Sanh).
Vậy tôi xin giới thiệu một bài về chuyên đề khó nhất là Thời gian. Mong rằng nó đủ duyên dáng và khúc triết, khiến các bạn không thất vọng. Cám ơn nhiều! (bài hoài niệm thu xin được đăng trễ hơn).
Poem 4
NHỊP ĐIỆU THỜI GIAN
Nguyễn Hoàng Đức
Tích tạch tạch ...
Thời gian nặng nhọc chuyển mình
Bánh xe đồng hồ
Nhích dần về điểm luân hồi
Thời gian nặng nhọc chuyển mình
Bánh xe đồng hồ
Nhích dần về điểm luân hồi
Không Giờ!
Ngày cũ lặng trôi ấp ủ
Men sáng của bình minh mới
Men sáng của bình minh mới
Ôi, thời gian!
Ngươi có phải hư vô
Không buổi khai sinh
chẳng ngày tận thế?
Ngươi có phải hư vô
Không buổi khai sinh
chẳng ngày tận thế?
Ngươi là ánh sáng hay đêm tối?
Mà dồn đuổi hoàng hôn đến tận chân trời
Gom nhặt những tia sáng tàn phai như báu vật
dệt tơ cho tấm thảm ban mai
ngập ngừng chân mây luyến tiếc
lòng bóng đêm huyền nhiệm diệu kỳ?
Mà dồn đuổi hoàng hôn đến tận chân trời
Gom nhặt những tia sáng tàn phai như báu vật
dệt tơ cho tấm thảm ban mai
ngập ngừng chân mây luyến tiếc
lòng bóng đêm huyền nhiệm diệu kỳ?
Ngươi là ai?
vừa hiện mình trân trân
vừa giấu mình biền biệt
không chỉ với thiên thu
mà ngay trong khoảnh khắc
ngươi trở mình tại mốc số không
hóa dấu chấm của một ngày tàn
thành dấu ngoặc mở ra
cho mặt trời ló rạng!
vừa hiện mình trân trân
vừa giấu mình biền biệt
không chỉ với thiên thu
mà ngay trong khoảnh khắc
ngươi trở mình tại mốc số không
hóa dấu chấm của một ngày tàn
thành dấu ngoặc mở ra
cho mặt trời ló rạng!
tíc tắc... tíc tắc...
ta chẳng hiểu được ngươi
nhưng mà biết
đó là nhịp đập miệt mài
của trái tim vũ trụ
là nhịp thở ngọt ngào của đất mẹ dịu hiền
đang hồi sinh cho từng cây cỏ
là tiếng rỏ của những hạt sương
gấp gáp tắm gội lớp bụi trần
cho những nụ hoa lòng thấp thỏm
sợ mình không kịp nở nụ cười
chào đón nắng long lanh
của ban mai trong trẻo
ta chẳng hiểu được ngươi
nhưng mà biết
đó là nhịp đập miệt mài
của trái tim vũ trụ
là nhịp thở ngọt ngào của đất mẹ dịu hiền
đang hồi sinh cho từng cây cỏ
là tiếng rỏ của những hạt sương
gấp gáp tắm gội lớp bụi trần
cho những nụ hoa lòng thấp thỏm
sợ mình không kịp nở nụ cười
chào đón nắng long lanh
của ban mai trong trẻo
phầm phập phầm...
nhặt khoan tiếng kim giây
cắt dòng thời gian
tựa mái chèo buông
chém ngọt dòng sông
một khoảnh khắc xén ngang vĩnh cửu
vật lòng lặng lẽ
nhặt khoan tiếng kim giây
cắt dòng thời gian
tựa mái chèo buông
chém ngọt dòng sông
một khoảnh khắc xén ngang vĩnh cửu
vật lòng lặng lẽ
lấp láy... lấp láy
những vì sao dặt dìu
đôi bàn chân nhấp nháy
chìm trong vũ điệu
mặc vòm trời trầm ngâm khơi vực thẳm
thả hồn xao xuyến
những vì sao dặt dìu
đôi bàn chân nhấp nháy
chìm trong vũ điệu
mặc vòm trời trầm ngâm khơi vực thẳm
thả hồn xao xuyến
xình xịch... xình xịch...
nhịp con tầu chuyển bánh
băng trên đường ray
buông những thán từ
Tu hu! Tu hu...
từ lồng ngực khát khởi hành
nhịp con tầu chuyển bánh
băng trên đường ray
buông những thán từ
Tu hu! Tu hu...
từ lồng ngực khát khởi hành
Ôi thời gian!
Ta chẳng hiểu ngươi là ai?
Song thấy rõ
Ngươi là ngày và đêm
Ánh sáng và bóng tối
Là khoảnh khắc sánh vai cùng vĩnh cửu
Là hữu thể bay trên cánh hư vô
Ta chẳng hiểu ngươi là ai?
Song thấy rõ
Ngươi là ngày và đêm
Ánh sáng và bóng tối
Là khoảnh khắc sánh vai cùng vĩnh cửu
Là hữu thể bay trên cánh hư vô
Ngươi là bóng câu
vọt qua cửa những ngôi nhà hạnh phúc
là chân rùa
leo dốc đỉnh cô đơn
vọt qua cửa những ngôi nhà hạnh phúc
là chân rùa
leo dốc đỉnh cô đơn
Ngươi nhẹ lâng lâng
Trên mũ người phong lưu
Nhưng nặng như chì
Trên vai kẻ khó
Ngươi đếm từng khắc
với kẻ yêu đương
nhưng thả trôi năm tháng
mặc những con tim chờ đợi
Trên mũ người phong lưu
Nhưng nặng như chì
Trên vai kẻ khó
Ngươi đếm từng khắc
với kẻ yêu đương
nhưng thả trôi năm tháng
mặc những con tim chờ đợi
Ngươi là thiên sứ vui mừng
Bên nôi bé hài nhi
Bên nôi bé hài nhi
Là địa ngục gớm ghê
cạnh giường người hấp hối
cạnh giường người hấp hối
*
Ôi thời gian
Ngươi chảy đi
Tràn qua tất cả
Ngươi chảy đi
Tràn qua tất cả
Ngươi là điệu van chuyển mình
dập dình trên những dòng sông duyên dáng
dập dình trên những dòng sông duyên dáng
là vũ điệu bao la của biển
dìu những cánh buồm say trên sóng nhạc
dìu những cánh buồm say trên sóng nhạc
là thánh ca của muôn vàn bông tuyết
hát mùa gieo hạt trên những đỉnh mờ sương
hát mùa gieo hạt trên những đỉnh mờ sương
là hòa điệu của những bàn chân
tấu cùng mặt đường muốn nhảy
tấu cùng mặt đường muốn nhảy
là hành khúc vó ngựa dồn
cuốn lốc trên nẻo đường chinh phạt
cuốn lốc trên nẻo đường chinh phạt
là lời thổn thức của ánh trăng e lệ
rót trên môi những kẻ si mê
rót trên môi những kẻ si mê
là hòa âm của muôn vạn côn trùng
tan vào đêm mặc khải
tan vào đêm mặc khải
là tiếng reo của những hàng thông bên sóng thủy triều
giữ nhịp thở thiên thu của đất
giữ nhịp thở thiên thu của đất
Ôi thời gian
Bài ca của ngươi là vô tận
nhịp điệu của ngươi là vô biên
ta chẳng rõ ngươi là ai
nhưng biết chắc một điều
ngươi không phải hư vô
bởi lẽ, chẳng bao giờ
ngươi muốn lật nhìn
dòng lịch sử của mình
qua những tờ giấy trắng!
Bài ca của ngươi là vô tận
nhịp điệu của ngươi là vô biên
ta chẳng rõ ngươi là ai
nhưng biết chắc một điều
ngươi không phải hư vô
bởi lẽ, chẳng bao giờ
ngươi muốn lật nhìn
dòng lịch sử của mình
qua những tờ giấy trắng!
sột soạt... sột soạt...
ngòi bút của ta lại muốn trở mình
hát một bài ca mới
lên giấy trắng tinh khôi.
ngòi bút của ta lại muốn trở mình
hát một bài ca mới
lên giấy trắng tinh khôi.
Hà Nội, đêm 19/12/1996
Phần nhận xét hiển thị trên trang