Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014
Tranh tường
Thích thì thích, không thích thì thôi - Vì trời nóng nực đek ghi được bài!
phot_phet
Sen kia ngự ở trong đầm/ Gái kia bị cái gì đâm, ấy nhờ?
mơ tiên.
Chuồng ..
Đắng lòng với tình " đồng chí".

Người đẹp ngủ trong rừng.

Có một loài chym không bao giờ bay.
Sinh ngày vắng..
Mại zô, mại zô...

Công binh thế hệ..

Ai nên khôn chả dại một hai lần?

Thao trường rách bẹn, chiến trường... đỡ khai.

Rừng rực em đón gió Lào/ Chồn chân quân tử mò vào, rút ra.
Bản giao hưởng hợp ...
Được mùa thóc lúa không phụ ngô khoai.

Tổ quốc có bao giờ.. như thế này chăng?
Cú đêm đang ngồi...đếm cu.
Cho trăm năm vào chết một lần...

Đắng lòng với bưởi bòng tháng sáu.

Thua độ và phút giây...giác ngộ...
Quyết tử cho nhan sắc...quyết sinh, liều mình như chẳng có!
Nguồn: nhặt trên NET
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Chơi cờ
Vĩnh Nguyên
Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Huế
Dân Việt Nam ta, từ thành thị đến thôn quê, đều thích chơi môn thể thao trí tuệ này: cờ tướng. Hai người chơi. Nhiều người vây quanh xem cách điều quân của đối phương. Số người vây quanh thường thành hai phe tham mưu, mách nước. Người đi một nước cờ mà tính được đến bảy, tám nước “bí hiểm” sau đó mới được gọi là người cao cờ.
Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải quyết tâm giữ lấy nước”. Đó là một thế cờ!
Quần đảo Maldives (Ấn Độ Dương), Tổng thống tổ chức họp Nội các dưới đáy biển. Mục đích: Thế giới hãy cứu chúng tôi! Với hiện tượng băng tan – nước biển dâng, chỉ dâng một mét là năm vạn dân đảo ngập chìm trong biển nước! (7/2006) Họp Nội các dưới biển là một “thế cờ” của quần đảo Maldives.
Ở Tịnh Tây, Quảng Tây (Trung Quốc) đầu tư 3 tỉ nhân dân tệ khai thác quặng bauxite đã gây ô nhiễm nặng dòng sông Pangling! Chẳng hiểu bằng cách nào, họ khéo léo bắt tay với Tập đoàn công nghiệp than khoáng sản Việt Nam (TKV) rồi đưa dần công nhân lao động thủ công của họ sang khai thác là họ đã đi một nước cờ cao!
Các nhà khoa học Việt Nam đã phản biện về sự tác hại của dự án bauxite với Bộ Công thương. Người dân trong nước và kiều bào ta ở nước ngoài đã ký tên 6 đợt kịch liệt phản đối, số người ký có trên 5.000 và đề nghị dừng dự án. Bởi người ta tính được khoảng 40 đến 50 năm sau, mực nước biển Việt Nam sẽ dâng từ 1 mét đến 1,5 mét thì các tỉnh miền Tây Nam Bộ, nhiều vùng dân cư không còn ở được. Lượng dân cư đông đảo này phải di dời đi đâu? Thì, cao nguyên rộng lớn là khu đắc địa nhất? Chưa nói đến việc cao nguyên là vị trí chiến lược quân sự, môi trường sinh thái và nền văn hóa dân tộc bản địa?
Bốn mươi năm về trước, ngày 17/1/1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm đảo Hoàng Sa của Việt Nam, 74 quân nhân Việt Nam Cộng hòa tử trận. Ngày 14/3/1988 Trung Quốc tiếp dùng vũ lực đánh chiếm đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, 64 chiến sĩ Hải quân hy sinh cùng hai tàu chở lính công binh (không có vũ khí) bị tàu chiến Trung Quốc bắn chìm.
Nhận thấy dự án bauxite Tân Rai, Nhân Cơ là nước cờ đi thấp nên buộc phải đi nước cờ khác cao hơn. Nước cờ ấy là: Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, khóa 13, kỳ họp thứ ba năm 2012 thông qua và ban hành LUẬT BIỂN VIỆT NAM, có hiệu lực từ ngày 1/1/2013. Ngay Điều Một, viết:Luật này quy định về đường cơ sở, nội thủy, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa, các đảo, quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa và quần đảo khác thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán quốc gia của Việt Nam; hoạt động trong vùng biển Việt Nam; phát triển kinh tế biển; quản lý và bảo vệ biển, đảo.
Ngày 2/5/2014, để phá thế cờ của ta, Trung Quốc đi nước cờ của họ: hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 ở tọa độ 15 độ 29’ N/ 111 độ 12’ E, cách đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) 119 hải lý (221km), thuộc lô 143 trên bản đồ dầu khí của Việt Nam, cách bãi ngầm đảo Tri Tôn phía Nam quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam 18 hải lý.
Đến 5h30 ngày 27/5/2014, Hải Dương 981 dịch chuyển theo hướng Đông Đông Bắc cách vị trí ban đầu khoảng 23 hải lý. Để bảo vệ Hải Dương 981, Trung Quốc đã sử dụng nhiều tàu quân sự, trong đó có tàu hộ vệ tên lửa 534, 2 tàu tuần tiểu tấn công nhanh, 3 tàu hải tuần, 36 tàu hải cảnh, 39 tàu chấp pháp, còn lại là tàu kéo, tàu vận tải, tàu đánh cá… (trên 100 tàu). Trung Quốc còn dùng cả máy bay ném bom H6, máy bay chiến đấu TH7… Máy bay bay thấp để đe dọa tàu chấp pháp của Việt Nam đến nỗi, trưa ngày 1/6 phóng viên Hồng Chuyên đứng trên boong tàu Cảnh sát biển Việt Nam số hiệu CSB 2016 nhìn rõ số hiệu máy bay của Trung Quốc CMS-V3843 lượn bốn vòng trên đầu.
Ngày 5/6, Bộ Ngoại giao Việt Nam tổ chức họp báo. Ông Ngô Ngọc Thu, Phó tư lệnh, tham mưu trưởng Cảnh sát biển Việt Nam cáo buộc: Trung Quốc đâm hỏng 24 tàu, trong số này gồm 19 tàu Kiểm ngư, 5 tàu Cảnh sát biển. Tàu Trung Quốc còn đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân hai tỉnh Quảng Ngãi và Đà Nẵng.
Trong thời gian Hải Dương 981 ở vị trí 1 dịch chuyển đến vị trí 2, các tàu làm nhiệm vụ chấp pháp của ta bị lực lượng tàu hùng hậu của Trung Quốc cản trở nên chỉ tiếp cận giàn khoan Hải Dương 981 từ 7 đến 10 hải lý, thế mà báo giới Trung Quốc hô hoán xằng bậy: Đến ngày 10/5 tàu Việt Nam đã đâm tàu Trung Quốc 171 lần, đến ngày 10/6 tàu Việt Nam đâm tàu Trung Quốc đến 1.400 lần!
Vào lúc thế cờ nguy kịch này, bạn bè quốc tế đã tham mưu, mách nước cho ta: Tấm bản đồ cổ Trung Quốc thời Càn Long (1736-1795) do Nhà bản đồ học người Pháp Jean Baptiste Bourguignon d’Anville vẽ (xuất bản ở Đức năm 1735), Thủ Tướng Đức Angela Merkel tặng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình không có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Hay, ngày 31/5/2014 Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN (đối thoại Shangri-La) ở Singapore, Trưởng đoàn các nước đều ủng hộ quan điểm của Việt Nam về Công ước Luật biển Quốc tế năm 1982 và không đồng tình với vụ giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc là “khiêu khích”, gây “bất ổn khu vực”, và chất vấn Trưởng đoàn Trung Quốc – Trung tướng Wang Guanzhong (Vương Quán Trung), Phó tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc – về bằng chứng tàu Việt Nam đâm tàu Trung Quốc đến 1.400 lần ở đâu. Ông Vương Quán Trung bối rối trả lời loanh quanh. Trung Quốc đã vu bậy tàu Việt Nam đâm 1.400 lần không có chứng cứ. Tàu Trung Quốc đâm tàu Việt Nam 24 lần có chứng cứ rất cụ thể (bằng hình ảnh).
Trung Quốc đi nước cờ hiểm: Họ kéo và hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 là khoan dầu hay có thể là cắm mốc theo cái đường lưỡi bò mà họ tự vẽ ra mới dùng hai lực lượng hải quân, không quân bảo vệ vòng trong, vòng ngoài gắt gao đến vậy? Và mai sau, con cháu của họ cũng theo cái máu bành trướng Đại Hán mà hô to hơn: cha ông chúng tôi vào ngày ấy, tháng ấy, năm ấy… đã cắm mốc dưới ruột Biển Đông!
Nước cờ đã bị lộ, hay nói cách khác là họ đã tự lột mặt nạ! Trung Quốc đi tiếp hai nước cờ “mã giằng” là giằng thế “cù nhầy” để chờ thời cơ giục “bầy tốt” qua sông… Nước mã 1: Ngày 26/5/2014, ông Narendra Modi, 63 tuổi, thuộc Đảng dân tộc chủ nghĩa Ấn (BJP) đắc cử Thủ tướng. Ông Modi trước đây từng phát biểu: Trung Quốc có não trạng bành trướng, cho nên Trung Quốc liền cử ngay Bộ trưởng Bộ Ngoại giao sang Ấn Độ “bắt tay thắm thiết chúc mừng”! Nước mã 2: Đối thoại Shangri-La Singapore, nhiều đại biểu quốc tế ủng hộ Việt Nam, chỉ trích Trung Quốc về giàn khoan Hải Dương 981 là “gây hấn”, “gây quan ngại cho hòa bình ở Biển Hoa Đông và Biển Đông” nên ngày 18/6/2014 ông Dương Khiết Trì – Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc – tới Hà Nội bắt tay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh. Ông Dương với thái độ “dịu dàng” lắng nghe phía Việt Nam nói về giàn khoan Hải Dương 981 là vi phạm chủ quyền. Chuyến đến Hà Nội của vị Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc chẳng có gì “đột biến” hay bởi vì ông chưa đủ thẩm quyền mới “dịu dàng” đến vậy? Và có thật “dịu dàng” không, khi hai bên đã nhất trí: “Đồng ý xử lý đúng đắn các vấn đề tế nhị song phương”! Đến đây, xin có hai ghi chú, 1: Chính ngày 18/6 ông Dương Khiết Trì đến Hà Nội, thì Đài VTV1 đưa tin, vào lúc 15g30 tàu Trung Quốc số hiệu 252 đã đâm tàu Kiểm ngư Việt Nam số hiệu KN 762 ở khu vực biển gần giàn khoan Hải Dương 981; và 2: Bản tin của Cục Hải sự Trung Quốc ngày 19/6/2014 cho biết: các giàn khoan Nam Hải số 2, Nam Hải số 5 hướng tới Đông Sa (Đài Loan kiểm soát), Nam Hải số 4 hoạt động gần bờ biển Trung Quốc, Nam Hải số 9 sẽ đến gần bờ biển Việt Nam hơn, nó đang được kéo từ tọa độ 17 độ 38 vĩ Bắc, 110 độ 12,3 kinh Đông đến tọa độ 17 độ 14,1 vĩ Bắc, 109 độ kinh Đông. Nó còn được kéo đến đâu nữa thì chưa thể biết? Tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam – Thiếu tướng Nguyễn Quang Đạm – cho hay: Giàn khoan Nam Hải số 9 này nằm bên ngoài cửa vịnh Bắc Bộ và là nơi hai bên đang bàn vòng 5 để phân định. Hóa ra sự “dịu dàng” đồng ý xử lý đúng đắn các vấn đề tế nhị song phương là như vậy đó!
Trung Quốc đông dân nên đài, báo của họ tuyên truyền để đánh lừa công luận là rất lợi thế. Nhưng, những ai đã đọc hai quyển sách Người Trung Quốc xấu xa của Bách Dương, người Đài Loan, xuất bản năm 1987 tại đại lục Trung Quốc đã thu hút hàng triệu độc giả bởi giọng văn châm biếm mỉa mai đã phanh phui bản chất truyền thống không tốt nhưng khéo đậy che thầm kín của họ. Và quyển Chết dưới tay Trung Quốc của Peter Navarro và Greg Autry (xem http://boxitvn.blogspot.kr/2012/11/loi-mo-au-cuon-chet-duoi-tay-trung-quoc.html với lời giới thiệu của Baiqiao Tang – một trong những sinh viên sống sót trong vụ đàn áp Thiên An Môn 1989, sau đó trốn thoát sang Hoa Kỳ), tác phẩm xuất bản ở Mỹ tháng 11/2012, đã chỉ thẳng:Chính quyền Trung Quốc tàn nhẫn với nhân dân của mình và chơi bẩn với đối tác thương mại. Trong chương Lời kết có đoạn viết: Từ sau vụ Thiên An Môn, chính quyền tàn nhẫn dùng bất cứ phương tiện cần thiết nào để giữ vững quyền lực. Ngày nay, ẩn sau vẻ ngoài của “sự trỗi dậy hòa bình”, nước Mỹ quá-tin-người đã nhấn chìm vào một mối quan hệ thương mại bất thường với China, phá hủy nền tảng sản xuất của mình và nhanh chóng làm giảm khả năng tự vệ đối với mối đe dọa quân sự ngày càng tăng từ China…
Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) đã 13 năm, người dân nước Mỹ và nhiều nước khác không ai còn lạ gì cái bộ mặt vờ vịt “bắt tay nỉ hảo” nhưng rồi được đằng chân lân đằng đầu, Trung Quốc sẽ nhận chìm kẻ yếu hơn lún sâu vào khủng hoảng kinh tế, nghèo đói, buộc đối tác lệ thuộc rồi trở thành thuộc địa của Trung Quốc?
Hai quyển sách trên đã cho nhiều người thấu hiểu bản chất của Tập đoàn nắm quyền lực từ xưa đến nay của Trung Quốc là tàn bạo với người dân nước mình chưa đủ mà còn bành trướng xâm chiếm nước khác, lừa phỉnh và tàn bạo với người dân nước khác.
Trung Quốc gian xảo, phi nghĩa. Phi nghĩa nên thường dùng nhiều mẹo vặt, ví dụ như: Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy… Lý Chí Dân – Đại biện lâm thời Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam – gặp Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Ung Văn Khiêm đã nói gì đó về Tây Sa, Nam Sa… Hoặc bám vào và khai thác cái công hàm ngờ nghệch vì niềm tin mù quáng của Thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi Thủ tướng Chu Ân Lai công nhận lơ mơ cách các đảo 12 hải lý… Hoặc lợi dụng, phỉnh nịnh, (có thể có cả chuyện) đút lót thế nào đó với kẻ ham tiền mà dốt sử rồi đem in (có thể là in nối bản) vào sách giáo khoa địa lý lớp chín nào đó chẳng hạn, một bài giới thiệu viết sẵn tâng bốc ngất trời rằng các đảo Hoa Đông, Biển Đông thành bức “trường thành” bảo vệ Trung Hoa đại lục! Thì, những điều kia người ta dễ dàng phản bác bởi nó chỉ là cá nhân “làm việc” với cá nhân chứ Quốc hội, Nhà nước đâu có xác quyết?
Việt Nam sống có đạo lý, chính nghĩa, tôn trọng pháp luật, thực hiện đúng Công ước Luật biển Liên Hiệp Quốc năm 1982 nên Việt Nam được thế giới trân trọng và ủng hộ. Vậy nước cờ của Việt Nam lúc này là khởi kiện Trung Quốc ra Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ). Nếu Trung Quốc từ chối “không tham gia vụ kiện”, giở trò “cù nhầy” thiếu nhân cách nước lớn, thì việc kiện của Việt Nam tiếp theo vụ kiện Trung Quốc của quốc gia Philippines sẽ làm cho “bó đũa ASEAN” vững mạnh thêm lên; nếu Trung Quốc dùng cách ứng xử cù nhầy nhằm giãn thời gian để “giương Đông kích Tây” rồi dùng mưu ma chước quỷ, nào tàu đệm khí, tàu chạch, tàu lươn… đêm ngày rình rập, chờ sơ hở, mất cảnh giác của đối phương là trườn tới chiếm đảo này, đảo khác, thì Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ) sẽ có cách xử của Tòa. Chúng ta phải vững tin như vậy. Nhân dân Việt Nam kiện là vì hòa bình, gìn giữ “non sông gấm vóc vững âu vàng” của Việt Nam và gìn giữ hòa bình cho thế giới! Và nhằm để cho nhân dân thế giới biết rằng vào ngày ấy…, tháng ấy…, năm ấy…, Việt Nam đã khởi kiện Trung Quốc ra Tòa án Công lý Quốc tế về việc đòi lại quần đảo Hoàng Sa và đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam mà Trung Quốc đã dùng vũ lực đánh chiếm vào các năm 1974 và năm 1988 là cái Mốc lịch sử của nước Việt Nam, của Dân tộc Việt Nam. Biển Đông nối liền Thái Bình Dương là đường hàng hải của quốc tế, mà Trung Quốc tham tàn bạo ngược, mưu đồ độc chiếm Biển Đông 80% là tham lam hết chỗ nói và vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế. Nên Việt Nam phải kiện Trung Quốc ra Tòa án Công lý Quốc tế để Nhân dân Thế giới không còn ai bị đánh lừa về sự kiện cái giàn khoan Hải Dương 981 di chuyển theo cái hình lưỡi bò hay còn gọi đường gãy khúc chín đoạn với mưu đồ nham hiểm mạt hạng của Tập đoàn bành trướng Đại Hán thời nay của Trung Quốc.
Không còn chần chừ gì nữa. Giờ lịch sử Việt Nam đã điểm! Phải kiện Trung Quốc ra Tòa án Công lý Quốc tế ngay là một nước cờ cao và chắc thắng!
Huế, mùa World Cup 2014 ở Brazil
V. N.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Sẽ không còn tờ báo, chỉ còn bài báo
Nguyễn Vạn Phú,
Mới mấy năm trước, cũng nhân ngày nhà báo, anh em bàn tán chuyện báo in các nước đang lâm vào khủng hoảng rồi điểm mặt các tên tuổi lớn trong làng báo phải lần lượt đình bản hay chuyển sang làm phiên bản điện tử mà lo cho làng báo Việt Nam.
Nay không ngờ xu hướng độc giả rời bỏ báo in, chuyển sang đọc báo mạng đang diễn ra rất mạnh ở nước ta, mạnh và nhanh hơn dự báo của nhiều người. Có lẽ nguyên nhân vì tỉ lệ người sử dụng internet ở nước ta cao hơn hẳn các nước láng giềng như Thái Lan; cũng có lẽ tỉ lệ người sử dụng điện thoại thông minh ở mình tăng nhanh nhờ giá ngày càng rẻ, phí 3G cũng tạm ổn, các loại máy tính bảng ngày càng phổ biến.
Dù sao đi nữa, xu hướng này đang làm biến dạng làng báo theo những hướng bất ngờ.
Đó là với bạn đọc. Dường như họ không còn quan trọng hóa chuyện họ đọc tin từ báo nào nữa mà chỉ quan tâm tin nói cái gì. Điều này có nghĩa họ không vô từng trang chủ của từng tờ báo nữa; ví dụ họ quan tâm đến ông huấn luyện viên vừa đem chiến thắng về cho một đội bóng họ yêu thích, họ sẽ tìm tin tức liên quan đến ông này và sẽ đọc theo kết quả trả lại. Ngày nay, đa phần người đọc báo trực tuyến vào đọc tin bài theo giới thiệu, có thể là do bạn bè đưa đường dẫn trên mạng xã hội, có thể do trang tin tổng hợp dẫn tựa lôi cuốn...
Như vậy, đơn vị của làng báo không còn là tờ báo, không còn là cơ quan báo chí mà là từng bài báo - nói cách khác, trang chủ không còn đóng vai trò quan trọng như ngày xưa, từng trang tin là trang chủ hiểu theo nghĩa nó là lối vào của độc giả. Khả năng giữ chân họ không còn là tên tuổi tờ báo nữa mà là thông tin.
Nhìn ở góc độ nhà báo, tưởng đâu hiện tượng nói trên không quan trọng vì dù sao người đọc vẫn cần đến họ để đưa tin, dù dưới hình thức giấy hay điện tử, dù trên tờ này hay ở tờ khác.
Thật ra, xu hướng đó tác động đến cách các tờ báo chuẩn bị món ăn tinh thần cho độc giả. Nếu mỗi tin bài chỉ giữ chân họ được vài ba phút, thử hỏi làm sao các tòa soạn đầu tư cho các loạt bài công phu, các tuyến bài nhiều người thực hiện, các phóng sự cần nhiều thời gian và công sức. Từ đó mới hiểu vì sao báo lá cải, hay nói đúng hơn tin tức lá cải sinh sôi nảy nở, lấn chỗ tin bài nghiêm túc đến thế.
Xu hướng chuyển từ báo giấy qua báo mạng làm các tờ báo đang chới với vì mô hình kinh doanh chưa chuyển theo kịp. Nhà quảng cáo vẫn còn ở lại với báo giấy nhưng đã có dấu hiệu dợm chân bước đi. Một khi nhà quảng cáo được trao công cụ giúp họ đo lường được cái thông điệp họ tung ra đến mắt bao nhiêu người, họ là ai, có phải khách hàng tiềm năng không; một khi nhà quảng cáo được quyền lựa chọn chỉ quảng cáo đến những ai đang quan tâm đến sản phẩm của họ hay tương tự của họ - kết cuộc như thế nào cũng đã rõ.
Ở đây mạng lưới quảng cáo toàn cầu Google Adsense đang làm mưa làm gió và nó đang ngày đêm đẩy nhanh quá trình chuyển biến nói trên. Quảng cáo kiểu Google sẽ xuất hiện bất kể đó là trang tin của một tờ báo nổi tiếng có uy tín hay là trang chuyên đăng video hài hước hay blog cá nhân. Trong bối cảnh đó, phân biệt cho được tờ báo điện tử với trang tin điện tử là chuyện “bất khả” và chỉ mang tính hình thức cho vui mà thôi. Cho nên, khái niệm tờ báo dần nhường bước cho nội dung cụ thể là thế.
Do sự chuyển dịch nói trên, sự chuyên nghiệp của từng tờ báo không còn quan trọng bằng tính chuyên nghiệp của từng người viết. Sự dễ dàng đăng lên, rút xuống của báo mạng đang phá vỡ tính chuyên nghiệp đó. Sự cẩn trọng làm nên uy tín của nhiều nhà báo thế hệ trước giờ thiếu vắng ở các nhà báo chuyên viết cho báo điện tử - họ cứ nghĩ có gì sẽ sửa được liền. Câu chữ thì sửa được nhưng uy tín không sửa dễ dàng thế đâu!
Cải thiện đời sống:
10 loại cây cảnh giải độc khí trong nhà
Những loại cây cảnh dưới đây không chỉ làm đẹp, mà còn làm tươi mới không khí trong phòng, nhờ tác dụng "lọc" bỏ những hơi độc như benzen, formaldehyde ... Chúng cũng nhả ra các hóa chất lành mạnh, làm sạch lại không khí. Nếu bạn muốn cải thiện điều kiện sống trong nhà, nên trồng những "chiếc máy hút bụi" tự nhiên sau:1. Hoa cúc.
Trong khi hầu hết các loại cây cảnh có tác dụng lọc sạch không khí không phải là cây có hoa, thì hoa cúc là một ngoại lệ. Chúng có tác dụng tốt nhất trong việc loại bỏ benzen - hóa chất dùng trong nhiều loại bột giặt, hồ dán, nhựa, sơn. Loài hoa này cần ánh mặt trời, vì thế hãy đặt chúng gần cửa sổ. Cũng vì là cây có hoa, nên nó không thể sống quanh năm như các loại cây cảnh trong nhà khác.
2. Hoa đồng tiền.
Là biểu tượng của mùa xuân. Chúng cũng rất hữu ích trong việc lọc khí benzen - thường có mặt trong nhiều loại sơn. Vì thế, nếu bạn vừa sơn lại phòng, nên đặt một chậu hoa đồng tiền để loại bỏ các hạt benzen lơ lửng trong không khí.
3. Hoa đỗ quyên.
Trong khi hoa đồng tiền là lựa chọn cho mùa xuân, thì đỗ quyên có thể là lựa chọn tốt nhất cho mùa thu, vì chúng thích hợp với nhiệt độ mát mẻ. Chúng hấp thụ chủ yếu formaldehyde - tìm thấy trong nhiều loại vật liệu dán tường, lớp cách nhiệt. Vì thế, hoa đỗ quyên là lựa chọn tốt cho gian bếp.
4. Nha đam.
Nha đam nổi tiếng nhất với khả năng làm lành vết thương. Gel trong lá cây này có thể làm dịu vết bỏng, vết cắt, vết côn trùng đốt và các dạng kích ứng da khác. Nhưng nó còn có tác dụng làm sạch không khí. Nha đam dễ dàng hấp thu benzen và formaldehyde. Cây mọc tốt khi có nắng, vì vậy hãy để nơi cửa sổ có nắng chiếu tới.
5. Cây nhện.
Lá cây có khả năng hấp thu mạnh mẽ benzen, formaldehyde, CO và xylene - một hóa chất sử dụng nhiều trong công nghiệp da và cao su. Cây chịu được khắc nghiệt, thích hợp với bạn nào không có nhiều thời gian chăm sóc.
6. Cây lưỡi hổ.
7. Vạn niên thanh.
8. Cây thường xuân.
Mặc dù loài cây này lọc được formaldehyde, nó cũng có thể làm sạch không khí có mùi xú uế. Cây cần ánh sáng, vì thế nên đặt ở cửa sổ của nhà tắm.
9. Cây cọ cảnh.
10. Cây huệ bình (lan Ý).
Loài cây này đứng đầu bảng trong danh sách các loài cây lọc sạch không khí của cơ quan vũ trụ Mỹ (NASA). Không chỉ hấp thụ formaldehyde, benzen và trichloroethylene, nó còn hấp thụ cả xylene và toluene - hóa chất tìm thấy trong dầu hỏa. Cây sống được trong bóng râm và chỉ cần tưới nước tuần một lần, vì thế là lựa chọn tốt cho những người không có thời gian. Vì hấp thụ được nhiều hóa chất, nên nó có thể đặt ở bất cứ đâu trong nhà.
LƯU Ý:Vì các loài cây hấp thụ hóa chất từ đất, nên chúng sẽ làm việc tốt nhất khi các lá dưới cùng được xén bỏ, để lộ ra bầu đất.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Người dân vùng tái định cư “đại náo” huyện Than Uyên và Tân Uyên
26/06/2014, 13:36 (GMT+7)
Không khí tại trụ sở của UBND huyện Than Uyên và Tân Uyên luôn trong tình trạng “nóng”. Ngay từ 7 giờ sáng, hàng trăm người kéo lên trụ sở, xe máy dựng kín cổng UBND huyện. Do quá bức xúc, nhiều người dân đã cầm theo dây thừng làm lọng buộc sẵn để dọa thắt cổ ông Phan Bá Quyết - Chủ tịch UBND huyện...
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Trong hai ngày 23 và 24/6, dưới trời mưa tầm tã, hàng trăm đồng bào dân tộc, chủ yếu là dân tộc Thái ở nhiều bản tái định cư thủy điện Huội Quảng – Bản Chát của 2 huyện Than Uyên – Tân Uyên tỉnh Lai Châu vẫn ngồi ngoài hiên trước cửa trụ sở UBND huyện và Ban Quản lý dự án Di dân TĐC Huội Quảng - Bản Chát để khiếu kiện liên quan đến cuộc sống mới trên vùng đất tái định cư...
Trụ sở “tê liệt”
Không khí tại trụ sở của UBND huyện Than Uyên và Tân Uyên luôn trong tình trạng “nóng”. Ngay từ 7 giờ sáng, hàng trăm người kéo lên trụ sở, xe máy dựng kín cổng UBND huyện. Do quá bức xúc, nhiều người dân đã cầm theo dây thừng làm lọng buộc sẵn để dọa thắt cổ ông Phan Bá Quyết - Chủ tịch UBND huyện nếu như không đưa ra được những cách giải quyết dứt điểm vụ việc.
Theo ý kiến của bà con tái định cư, UBND huyện phải áp dụng, thực hiện chính sách bồi thường, hỗ trợ tái định cư thủy điện Huội Quảng - Bản Chát theo cơ chế tại Nghị định 69/2009/NĐ-CP ngày 13/8/2009 của Chính phủ quy định bổ sung về quy hoạch sử dụng đất, giá đất, thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ và tái định cư.
Đồng thời, 2 huyện Than Uyên, Tân Uyên phải thực hiện theo Quyết định số 16/2010/QĐ-UBND tỉnh Lai Châu ngày 9/8/2010 về quy định cụ thể một số chính sách bồi thường, hỗ trợ, tái định cư khi Nhà nước thu hồi đất theo Nghị định số 69/2009/NĐ-CP ngày 13/8/2009 của Chính phủ trên địa bàn tỉnh Lai Châu.
Trước những thắc mắc của bà con dân định cư, ông Phan Bá Quyết - Chủ tịch UBND huyện Than Uyên phải gọi điện “cầu cứu” UBND tỉnh Lai Châu. UBND tỉnh lập ngay một đoàn công tác xuống huyện giải quyết vấn đề.
Chiều cùng ngày, đoàn công tác của UBND tỉnh Lai Châu gồm đại diện văn phòng UBND tỉnh Lai Châu; Thanh tra tỉnh Lai Châu; MTTQ tỉnh; Ban Tuyên Giáo tỉnh ủy… đã lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của bà con về các chế độ chính sách cũng như việc đền bù di dân TĐC Huội Quảng - Bản Chát. Trước trụ sở UBND huyện, đoàn đã trả lời một số ý kiến của người dân đồng thời tiếp thu, tổng hợp những kiến nghị liên quan đến vấn đề tái định cư.
Theo những lời giải thích của đoàn công tác: Thực hiện công tác di dân tái định cư Huội Quảng – Bản Chát, tỉnh Lai Châu đã tổ chức thực hiện cơ chế bồi thường, hỗ trợ di dân theo quy đinh tại Quyết định số 02/2007/QĐTTg ngày 9/1/2007 của Thủ tướng Chính phủ quy định về bồi thường hỗ trợ di dân tái định cư Thủy điện Sơn La theo nội dung Công văn số 2096/TTg-CN ngày 27/12/2005 của Thủ tướng Chính phủ.
Mặt khác khi Nghị định số 69/2009/NĐ-CP ngày 13/8/2009 của Chính phủ quy định bổ sung về quy hoạch sử dụng đất, giá đất, thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ và tái định cư có hiệu lực, tỉnh Lai Châu có Công văn số 65/UBND-TĐC ngày 2/2/2012 gửi Thủ tướng về việc cho phép Lai Châu tính chi phí hỗ trợ và chuyển đổi nghề nghiệp, tạo việc làm theo quy định của Nghị định số 69/2009;
Thủ tướng Chính phủ đã yêu cầu tỉnh Lai Châu thực hiện việc hỗ trợ, chuyển đổi nghề nghiệp và tạo việc làm cho các hộ dân bị thu hồi đất để thực hiện các dự án Thủy điện Huội Quảng – Bản Chát theo quy định tại Quyết định số 02/2007. Do vậy, việc áp dụng chế độ, chính sách trong công tác bồi thường, hỗ trợ di dân tái định cư thủy điện Huội Quảng – Bản Chát được cơ quan ban ngành của tỉnh Lai Châu thực hiện theo đúng chế độ chính sách pháp luật của Nhà nước…
Hơn 23 giờ ngày 24/6, dù đã được đoàn công tác của tỉnh giải thích cặn kẽ nhưng bà con vẫn tiếp tục tập trung đông người đưa ra nhiều ý kiến thắc mắc xoay quanh việc đền bù và kiểm đếm trước tái định cư.
Trước những diễn biến nghiêm trọng của sự việc, người dân có những biểu hiện manh động như chửi bới, la ó, đạp bàn ghế… Lực lượng công an, dân quân và cảnh sát cơ động đã có mặt để “bảo vệ” đoàn công tác của tỉnh cũng như lãnh đạo huyện Than Uyên... Sau 0 giờ ngày 25/6, người dân vẫn tập trung rất đông tiếp tục đòi hỏi giải quyết dứt điểm chế độ chính sách thực hiện tái định cư.
Đoàn công tác của UBND tỉnh Lai Châu giải thích những vướng mắc của người dân
Ngoài ra, thời điểm này, công việc của Ban Quản lý Dự án TĐC Huội Quảng Bản Chát gần như bị tê liệt hoàn toàn. Người dân tập trung đông trước cửa trụ sở. Họ không cho các cán bộ, nhân viên của Ban đi lại, họ sẵn sàng sử dụng “tay chân” nếu như có “to tiếng”. Lúc này, ông Bùi Văn Chính - Trưởng ban QLDA đi công tác trên tỉnh; ông Phó Trưởng ban QLDA phải nhờ nhân viên bí mật ngụy trang để cầm máy tính xách tay và một số tài liệu để về nhà làm việc cho “yên tâm”.
Trưởng ban Quản lý Dự án huyện Tân Uyên phải nhập viện
Trong ngày 24/6, sự việc người dân kéo lên trụ sở UBND và ban Quản lý dự án tái định cư còn xảy ra tại huyện “láng giếng” Tân Uyên. Cũng là những mong muốn giải quyết chế độ chính sách, những thắc mắc của bà con về hỗ trợ đền bù và đo đạc kiểm đếm, hỗ trợ chuyển đổi ngành nghề…
Không đồng ý với những lời giải thích của cán bộ Ban quản lý dự án, người dân đã ném gạch đá vào trụ sở ban, làm bị thương một số nhân viên và hủy hoại một số tài sản. Riêng đối với ông Lê Thanh Huy - Trưởng ban Quản lý Dự án TĐC huyện Tân Uyên bị người dân đã kéo áo, lôi ra ngoài để sử dụng vũ lực, đồng thời “áp giải” về bản tái định cư gần đó.
Nhận thấy tình hình nghiêm trọng, lực lượng cảnh sát cơ động được điều xuống giải vây. Lực lượng đã cứu được ông Trưởng ban Quản lý Dự án TĐC huyện Tân Uyên. Tuy nhiên trong quá trình xô sát, người dân ném gạch đá khiến ông Trưởng ban Quản lý Dự án TĐC huyện Tân Uyên bị thương phải nhập viện. Ngoài ra, một số cán bộ đang làm việc ban và huyện cũng bị thương nhẹ, trong đó có một đồng chí là Phó Trưởng Công an huyện Tân Uyên.
Theo Nông nghiệp Việt Nam
THANH TÙNG
Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014
Mao Trạch Đông qua sách báo Trung Quốc ngày nay
Kỳ 8: Giang Thanh "một bước lên trời"
Đăng Bởi Một Thế Giới -
Mao Trạch Đông và Giang Thanh - người được tạp chí Time bình chọn là một trong 25 người phụ nữ quyền lực nhất thế kỷ 20
Tro tàn hỏa táng Lưu Thiếu Kỳ chưa kịp nguội, thì đến lượt Phó thủ tướng Đào Chú - người dám đập bàn chỉ trích thẳng mặt Giang Thanh - phải nhận lấy “cái chết lưu đày” ở An Huy giữa một ngày tuyết lạnh cuối năm 1969…
Ở tuổi xế chiều, hai vợ chồng Mao Trạch Đông - Giang Thanh vượt qua những cách biệt về sở thích riêng trong cuộc sống hằng ngày, để tìm đến “một chỗ chung” hòa hợp trên chính trường đang “nóng” của những năm 1966 - 1976. Cuốn “Bốn người vợ của Mao Trạch Đông” viết:“Quan hệ hôn nhân của họ lúc bấy giờ đã trở thành chủ yếu là quan hệ hôn nhân mang màu sắc chính trị. Do đó tại Đại hội IX năm 1969 Giang Thanh đã ung dung một bước đến trời, trở thành Ủy viên Bộ chính trị Trung ương Đảng.” (tr.175).
Đại hội trên kéo dài từ ngày 1 đến 24.4.1969 đưa Giang Thanh lên đỉnh cao mới và chính thức nhận chìm Lưu Thiếu Kỳ (theo biểu quyết từ Hội nghị lần thứ 12 - khóa VIII - Xem kỳ 7). Cuốn“Mười năm cuối đời của Mao Trạch Đông” do Trần Trường Giang và Triệu Quế Lai viết (*) nhận xét “quyết định sai lầm tai hại” của Đại hội IX là đã tạo thế lực cho Giang Thanh (và “tập đoàn Lâm Bưu”) lộng hành. Mao Trạch Đông còn khẳng định đã “đưa vào Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc các nhân tố mới, có bầu nhiệt huyết mới, tăng cường thêm sinh lực” (ám chỉ các “lãnh tụ” của đại cách mạng văn hóa vừa được bầu vào BCH TW Đảng) song “Chủ tịch không ngờ chúng đi ngược lại ý nguyện của Người (…) không những không thực hiện được mục tiêu sự nghiệp của Chủ tịch mà còn gieo mầm bạo loạn cho Trung Quốc sau này. Thật bất hạnh vô cùng”. Viết như thế, tác giả “Mười năm cuối đời của Mao Trạch Đông” cho đường lối và mục tiêu của Mao Trạch Đông vẫn đúng, chỉ có tập đoàn Giang Thanh thực hiện sai.
Nhưng một số nhà nghiên cứu trong đó có Tân Tử Lăng nhận định khác hẳn. Hãy lùi lại hơn nửa năm trước Đại hội IX ấy, tức vào tháng 8.1968, Hồng vệ binh đem 3 cặp vợ chồng của Lưu Thiếu Kỳ, Đặng Tử Bình và Đào Chú ra quảng trường Thiên An Môn đấu tố, bắt cả 6 người ngồi theo kiểu “bó gối”, thay nhau đấm đá túi bụi. Đào Chú mang thương tích đầy người vì ông phản ứng dữ dội nhất và cũng vì ông là đối tượng cá biệt có “ân oán riêng” với Giang Thanh. Chuyện thế này:
Đào Chú thuộc thế hệ cách mạng kỳ cựu, làm Bí thư thứ nhất Cục Trung Nam kiêm Chính ủy thứ nhất Đại quân khu Quảng Châu. Khi đại cách mạng văn hóa sắp bùng nổ lớn, Mao Trạch Đông gọi ông về Bắc Kinh, giao giữ Thường trực Ban bí thư, Phó thủ tướng, Cố vấn Tổ cách mạng văn hóa. Một lần nọ, Giang Thanh dựa thế chồng mình “sai” Đào Chú mang chỉ thị đến Viện Khoa học xã hội…Đào Chú chống lại, không đi. Giang Thanh trợn mắt, đập tay xuống thành ghế, quát: “Ông phải đi. Không đi không được”. Đào Chú không khuất phục, cũng đập tay xuống mặt bàn, hét trả: “Không đi ! Đây là tổ chức của Đảng, bà can thiệp quá nhiều rồi !”
Câu nói Đào Chú “vừa đúng, vừa sai”. Đúng vì bấy giờ Giang Thanh không phải là Ủy viên Trung ương Đảng nên chẳng đủ tư thế để “sai bảo” hoặc “bắt bẻ” một Ủy viên Thường vụ Bộ chính trị như Đào Chú được. “Sai” vì “Giang Thanh ra lệnh với thân phận hoàng hậu, đại bất kính với hoàng hậu là đại bất kính với hoàng đế, làm sao Mao Trạch Đông có thể bỏ qua” (Tân Tử Lăng). Nên chẳng ngạc nhiên chút nào khi Mao Trạch Đông để yên cho Giang Thanh hành động, hạ chỉ điều một đám Hồng vệ binh xâm nhập vào tòa nhà Quốc hội nhục mạ Đào Chú liên tục trong 6 giờ liền ngày 30.12.1966. Đến chiều 4.1.1967, đoàn tạo phản to tiếng phê phán Đào Chú “không đi theo đường lối Mao Chủ tịch” để ngay tối hôm ấy bắc loa phóng thanh hô to khẩu hiệu “Đánh đổ Đào Chú !” quanh “bức tường đỏ” Trung Nam Hải. Mấy ngày sau, Đào Chú không bao giờ nhận được các tài liệu “tham khảo nội bộ” nữa, đường dây “điện thoại đỏ” dành riêng cho ông cũng bị cắt bỏ thẳng thừng. Không mấy chốc từ vị trí là nhân vật số 4 trong Đảng, Đào Chú trở thành “phạm nhân” luôn có 2 tiểu đội canh giữ bên ngoài, 3 vọng gác thiết lập trong khuôn viên nhà. Ngay phòng ngủ của ông cũng luôn luôn có các nhân viên đội đặc vụ lận súng ngắn thay nhau đứng ở đầu giường suốt 24/24 giờ, không để ông ngủ yên, dường như họ muốn dòm ngó xoi mói vào cả những giấc mộng không thành của người Chính ủy Đại quân khu Quảng Châu năm nào. Tân Tử Lăng viết:
“Việc Đào Chú bị đánh đổ với tội danh “phái bảo hoàng lớn nhất” đã chỉ ra phương hướng hành động cho các tổ chức tạo phản” do Giang Thanh ra mặt ủng hộ để làm loạn quân đội, như phê phán Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Tiêu Hoa là “hạng chính khách tư sản” và bắt “Phó tư lệnh Đại quân khu Nam Trung: Nhiếp Phượng Trí cho vào bao tải, đánh gãy 8 chiếc răng - Phó tư lệnh Đại quân khu Nam Kinh kiêm tư lệnh Hạm đội Đông Hải Đào cũng bị dìm trong giếng nước tại nhà khách của hạm đội, đầu chúc xuống, chết sặc. Nhiều tướng lĩnh cấp cao bị tùy tiện bắt giam, khám nhà, hành hạ, có người tự sát, lãnh đạo Quân ủy trung ương lòng như lửa đốt”… (còn nữa)
>>>Về bốn người vợ của Mao Trạch Đông
>>> Kỳ 2 - Giang Thanh trước ngày lập 'Đảng Hoàng hậu'
>>>Kỳ 3: Mật lệnh sau “bức tường đỏ“
>>>Kỳ 5: Đại tướng La Thụy Khanh nhảy lầu tự vẫn
>>>Kỳ 7: Chủ tịch nước 'không nghề nghiệp'
>>> Kỳ 2 - Giang Thanh trước ngày lập 'Đảng Hoàng hậu'
>>>Kỳ 3: Mật lệnh sau “bức tường đỏ“
>>>Kỳ 5: Đại tướng La Thụy Khanh nhảy lầu tự vẫn
>>>Kỳ 7: Chủ tịch nước 'không nghề nghiệp'
Giao Hưởng
(*)Nguyễn Viết Dân, Phan Thu Liên Hương, Nguyễn Viết Hùng biên dịch - Bích Hằng hiệu đính, NXB Thời Đại và Hương Thủy Bookstore ấn hành, Hà Nội 2012trang
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
