Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe hôm nay 30.5 sẽ ra một tuyên bố xem Tokyo là đối trọng của Trung Quốc, trong bối cảnh căng thẳng gia tăng ở biển Đông và Hoa Đông, như việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương (Haiyang Shiyou) 981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, đâm chìm tàu cá của ngư dân Việt Nam...

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe
Ông Abe dự kiến sẽ có bài phát biểu chính tại Hội nghị Thượng đỉnh An ninh Khu vực, hay còn gọi là Đối thoại Shangri-la. Cuộc gặp thượng đỉnh này được tổ chức tại Singapore, với sự tham gia của đại diện quốc phòng đến từ các nước trong khu vực.
Đây là lần đầu tiên một thủ tướng Nhật Bản phát biểu tại hội nghị.
Theo Sankei, ông Abe sẽ tuyên bố rằng Nhật Bản và Mỹ sẵn sàng tăng cường hợp tác an ninh với các quốc gia ASEAN.
“Trong bài phát biểu tại Shangri-la, ông Abe sẽ công bố dự định của Tokyo muốn đóng một vai trò tích cực hơn tại châu Á, với liên minh Mỹ-Nhật làm nền tảng”, theo ông Koichi Nakano, giáo sư chinh trị đại học Sophia (Nhật Bản).
Mặc dù sẽ không chỉ đích danh Trung Quốc là thủ phạm gây căng thẳng trong khu vực, ông Abe sẽ kêu gọi Bắc Kinh tôn trọng luật pháp quốc tế trong bài phát biểu tại Shangri-la. Ông Abe cũng sẽ kêu gọi mở “những cuộc đối thoại mang tính xây dựng” để hạ nhiệt căng thẳng gần đây giữa Tokyo và một số nước ASEAN với Bắc Kinh, theo chánh văn phòng nội các Yoshihide Suga.
Ngoài ra, Thủ tướng Abe cũng sẽ trình bày về lý do ông vận động bãi bỏ những hạn chế về việc Nhật Bản tham chiến ở nước ngoài, vốn được áp đặt từ sau Thế chiến thứ hai.
Theo nhận định, bài phát biểu tại Shangri-la sẽ là một thông điệp đối với các nước trong khu vực, cho thấy Tokyo sẵn sàng vào cuộc với tư cách một đối tác quân sự hùng mạnh, sẵn sàng thay thế vai trò của Bắc Kinh.
Trước đó, ông Abe cũng đã có sự ủng hộ bằng cả hành động và lời nói đối với Việt Nam và Philippines – hai nước đang có tranh chấp với Bắc Kinh. Thậm chí trong bài phỏng vấn hôm 27.5, ông Abe đã chỉ đích danh hành động đơn phương đưa giàn khoan Haiyang Shiyou 981 của Bắc Kinh đã gây căn thẳng trong khu vực.
Theo giới chuyên gia, sự ủng hộ ngày càng tăng của Nhật Bản cộng với thái độ ngày càng hung hăng của Trung Quốc có thể sẽ khiến các quốc gia trong khu vực ngả về phía Tokyo, bất chấp những nghi ngại còn tồn đọng từ sau Thế chiến thứ hai.
“Các quốc gia ASEAN đang có tranh chấp với Trung Quốc sẽ ủng hộ ông Abe – Malcolm Cook, chuyên gia Viện nghiên cứu Đông Nam Á tại Singapore nhận định – Với vị thế của mình, Nhật Bản có thể chỉ trích Trung Quốc mạnh mẽ hơn khối ASEAN”
Bài phát biểu của ông Abe, người chưa hề đến thăm Bắc Kinh kể từ khi nhậm chức, hứa hẹn sẽ làm “dậy sóng” hội nghị Shangri-la, khi Trung Quốc cũng đang gia tăng những nỗ lực đối phó với Tokyo.
“Sẽ ít có khả năng đại diện của hai nước [Trung Quốc và Nhật Bản] bắt tay nhau tại sự kiện này, vì Bắc Kinh thấy việc đó là không phù hợp,” Hoàn cầu Thời báo viết.
Tân Hoa Xã của nhà nước Trung Quốc đã lớn tiếng dọa rằng ông Abe sẽ “nếm mùi ‘nắm đấm thép’ tại Đối thoại Shangri-la”, ám chỉ đến việc Bắc Kinh đã cử một đoàn ngoại giao đông đảo đến Shangri-la, dẫn đầu bởi cựu thứ trưởng ngoại giao Phó Oánh.
“Trung Quốc đang muốn tăng cường sự hiện diện ngoại giao của mình tại Shangri-la do lo ngại việc Thủ tướng Abe được mời đến dự hội nghị”, chuyên gia Cook nhận định.
Xuân Tùng (Một thế giới)

Thư Giãn ( LTH - ĐVH ST )


THÔI CON THUA BỐ
Chưa lúc nào mình cảm thấy tự hào về người Việt Nam như lúc này.
- Con trai nói : Bố ạ nếu trung quốc cố tình leo thang con và các bạn ở lớp sẵn sàng cầm súng lên đường bảo vệ quê hương.
- Bố tin vào lòng yêu nước của con nhưng việc lúc này phải tập trung vào học tốt, đấy cũng là con và các bạn đang tham gia bảo vệ đất nước đấy, còn đến khi mọi chuyện không còn kìm chế được dẫn đến xung đột thì cả bố và con chắc chắn sẽ cầm súng thôi.
- Học thì vẫn học chứ bố, nhưng nghe và đọc tin tức thấy uất ức không chịu nổi bố ạ. Ma sao con thấy bố xem tin tức cứ tỉnh bơ như xem phim vậy hả bố?
- À...à đấy chính là bản lĩnh của người Việt Nam đấy con ạ. Giờ bố tức quá mà chửi thì chỉ có cả nhà nghe chứ trung quốc nó có nghe đâu..hay bố chửi nó con nhé?
- Thôi con thua bố !

CHÍNH TRỊ LÀ GÌ ?

Một cậu bé hỏi bố, nhờ ông giải thích cho nó hiểu “chính trị” nghĩa là gì?

Ông bố ngẫm nghĩ và nói:

– Biết giải thích ngắn gọn thế nào cho con dễ hiểu!


Con hãy nhìn vào gia đình mình đây: Bố là người kiếm tiền mang về nhà, vậy bố là nhà tư bản. Mẹ quản lý số tiền này nên mẹ là chính quyền. Bố mẹ chăm lo đến phúc lợi của con, cho con hạnh phúc & bình yên nên con là nhân dân. Chị giúp việc nhà ta là giai cấp lao động, còn cậu em đang quấn tã của con sẽ là tương lai đất nước. Con đã hiểu chưa?”

Cậu bé vẫn còn ngờ ngợ chưa hiểu lắm nhưng không nói gì.

Đến tối cậu đi vào giường nằm và suy nghĩ về những điều bố nói. Giữa khuya, nghe thấy tiếng em bé khóc, cậu trở dậy đi đến nôi em bé thấy em đang ị đùn, sang phòng ngủ của bố mẹ thấy mẹ đang ngủ say, đến phòng cô giúp việc thì cửa khóa, nhòm qua lỗ khóa thấy bố đang ở đó.

Sáng hôm sau cậu bé nói với bố :

– Bố a, bây giờ con đã hiểu thế nào là chính trị rồi!

– Hoan hô con trai, – ông bố khen ngợi - nói cho bố nghe xem con hiểu gì về chính trị.



– Vâng, trong khi nhà tư bản đè đầu cưỡi cổ giai cấp lao động thì chính quyền lại ngủ say không biết gì, nhân dân hoàn toàn không được đếm xỉa đến và tương lai thì ngập trong đống phân!

*******************
1 CLIP HOẠT HÌNH HÀI HƯỚC:



 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một bài để tham khảo (TA -TÀU)

NỀU KHÔNG TẤN CÔNG VIỆT NAM

TRUNG QUỐC SẼ SỤP ĐỔ

                                                                                    Vũ Trọng Khải
Bà Holly Morrow, một chuyên viên nghiên cứu Biển Đông của trường ĐH/ Havard đưa ra nhận định :
Cái giá về ngoại giao mà TQ phải trả về những gì đang làm là quá cao, vì thế, những gì mà TQ mong muốn phải CAO HƠN những lợi ích của an ninh năng lượng đem lại cho TQ.”


Nhận định của Bà Holly Morrow như trên về hành động của Trung Quốc (TQ) khi cắm dàn khoan HD 981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam tại Biển Đông, là, một nhận định đáng để suy ngẫm nhiều nhất so với những lời nhận định khác của các chuyên viên quốc tế nghiên cứu tình hình Biển Đông  qua sự kiện HD 981.

Thường các nhà nghiên cứu những biến chuyển chính trị, quân sự hay ngay cả kinh tế, luôn bỏ lửng như nhận định trên đây của Bà Morrow, họ không xác định một cách rõ ràng, như trong nhận định này, Bà Morrow cũng không nêu rõ cái “TQ mong muốn cao hơn” đó là gì khi TQ chấp nhận những chỉ trích của Quốc Tế.

Việc bỏ lửng, không xác định như vậy, không có nghĩa là Bà Morrow hay các vị khác không có câu trả lời chính xác cho nhận định của họ, như trong trường hợp này  “mong muốn cao hơn đó của TQ là gì”, có lẽ, người ta muốn chính những người trong cuộc phải tìm ra lời giải đáp để có thái độ hành xử tương ứng!

Là người Việt Nam, chính là người trong cuộc trước vận mệnh đất nước, không thể không suy nghĩ về nhận định của Bà Morrow để tìm hiểu hành động của TQ trong những ngày qua sẽ dẫn đến những hệ lụy nào cho Tổ Quốc và Dân Tộc, khi TQ quyết tâm đánh đổi những bất lợi ngọai giao để lấy được cái gì đó khi chọn VN là đối tượng gây hấn vào thời điểm này.

Nhìn về nội tình TQ hiện nay,
1/ Ai cũng thấy, đó là một đất nước đang có quá nhiều bất ổn cả về chính trị lẫn kinh tế, có thể dẫn đến sự xụp đổ của chế độ!

Cũng như ở VN, nguyên nhân của nó là THAM NHŨNG.

Các dân tộc bị TQ đô hộ như Tân Cương, Mông Cổ, Tây Tạng đang có những cuộc chống đối, đòi quyền độc lập, mạnh nhất là Tân Cương đã chấp nhận thực hiện những vụ khủng bố ngay tại Bắc Kinh trong vài tháng qua.

Ngay chính dân Trung Quốc cũng có những cuộc đình công đòi công bằng xã hội, đòi quyền sống của công nhân dẫn đến bạo động chống lại lực lượng an ninh công sản, thậm chí có những cảnh sát chấn áp bạo động đã bị thiệt mạng.
Hệ thống công quyền của TQ cũng như của VN, đã tham nhũng đến nỗi không còn giấy mực nào tả cho hết, chính chế độ độc tài này đã tạo nên một xã hội quá chênh lệch giữa ngưới giầu và người nghèo, bất ổn phát sinh từ đó, chính giới cầm quyền gây nên bất ổn xã hội, nhưng họ đổ tội này lên đầu người dân!!!

2/ Tình hình kinh tế sa sút nặng khi thế giới cáo giác hành vi mất đạo đức trong việc sản xuất hàng hóa độc hại cho người tiêu dung, cả thế giới đang tẩy chay hàng hóa mang nhãn hiệu “MADE IN CHINA”.

3/ Một số công ty lớn của Hoa Kỳ như Apple đã rút nguồn vốn và những trang thiết bị về chính quốc hoặc đầu tư vào các quốc gia khác như Ấn Độ hoặc Đông Âu.

4/ Nhật và Nam Hàn cũng đã có hành động tương tự và đang lên kế hoạch di chuyển nguồn vốn ra khỏi TQ, điển hình mới đây, khoảng đầu tuần lễ thứ hai của tháng 5/2014 hãng Samsung của Nam Hàn tuyên bố rút đầu tư từ TQ qua Việt Nam.

Với tình hình đó, người ta khó có thể tiên đoán số công nhân bị thất nghiệp tại TQ là bao nhiêu?

Ảnh hưởng giây chuyền của kinh tế, càng làm số nhân công thất nghiệp gia tăng gấp bội, chắc cũng phải hàng trăm triệu người thất nghiệp.
Một gánh nặng oằn đôi vai đảng Cộng sản Trung Quốc!
Liệu lãnh đạo TQ có thể gánh nổi hay không?

Lãnh đạo TQ phải tìm phương cách vãn hồi bạo lọan nội địa của công nhân, dẹp tan sự vùng dậy của các dân tộc bị trị đòi độc lập, giữ ổn định nền kinh tế, vì chính quyền lợi thống trị của đảng cộng sản hơn là nguyện vọng của người dân.

GÂY CHIẾN TRANH GIỚI HẠN VỚI VIỆT NAM

- Để giải quyết những vấn đề đó, TQ phải tấn công Việt Nam để có lý do chấn áp bạo động trong nội địa!

- Tạo một tình hình căng thẳng, bất ổn cho Việt Nam để các nhà tư bản không giám hoặc tạm thời đình hoãn chuyển vốn đầu tư từ TQ qua Việt Nam.

Để thực hiện kế sách cứu chế độ, TQ đã thẳng tay với đàn em là CSVN.

Giàn khoan HD 981 là một chiếc đinh đóng vào cột xương sống đảng CSVN, nhưng TQ không ngờ đã làm náo lọan ổn định tại Biển Đông, đã là lý do để thành viên Asean đoàn kết hơn, để Hoa Kỳ và CSVN sẽ bàn thảo kế hoạch hợp tác tòan diện!!!

Đối với an ninh của Tổ Quốc Việt Nam, giàn khoan HD 981 không dẫn đến nguy cơ mất nước khi có chiến tranh với TQ, như việc đảng CSVN nhượng phần biên giới địa đầu cực bắc Việt Nam cho TQ,
Đây là một vùng đồi núi hiểm trở, đó chính là những công sự phòng thủ thiên nhiên trời ban cho Dân Tộc Việt Nam để giữ nước, để ngăn cản bước chân xâm lăng của giặc phương bắc từ ngàn xưa….
CSVN đã nhượng phần đất này cho TQ, và giờ đây, TQ đặt những dàn đại pháo  rót vào các tỉnh địa đầu của VN như ta đặt chính xác những quân cờ vào vị trí của nó trên bàn cờ, không cần “đề lô”!!!

Việc phân định lại ranh giới nội địa giữa hai nước, kẻ nào ngu kẻ nấy chịu, chả ảnh hưởng gì đến quốc tế ….

Nhưng… giàn khoan HD 981 không như vậy, nó nằm trên tuyến đường an ninh hàng hải quốc tế, do đó quốc tế đã có những động thái nhất tề lên án TQ xâm lăng Việt Nam, hành động lên án đó rõ ràng không vì an ninh của Việt Nam, mà vì quyền lợi của những ai có liên quan, thế thôi!

Từ hành động chuyển giàn khoan HD 981 đến ngoài khơi VN tạo bất ổn khu vực, mục đích của TQ chỉ để tự cứu nguy cơ sụp đổ chế độ mà thôi.

Có lẽ chưa chắc ăn,
Chính TQ, qua bàn tay của những tên tình báo TQ và tay chân thân tín cài cắm trong đảng CSVN, TQ cho tiến hành vụ bạo động tại Bình Dương.
Là người VN, hẳn mọi người đều biết bản tính hiếu hòa của dân tộc mình, người công nhân chân chính VN không thể có hành động bạo động, đốt phá các hãng xưởng, nơi mà họ, trong lúc này, mong có công ăn việc làm hơn bao giờ hết.
Các hãng xưởng đầu tư của Nam Hàn, Đài Loan, Nhật Bản cũng bị đập phá mạnh mẽ, tan hoang (?)….. thế là chả có chủ đầu tư nào của các quốc gia này rút nguồn vốn từ TQ về Việt Nam khi VN đang có những bất ổn xã hội như vậy!
Coi như TQ đã thắng một keo là cầm chân tư bản nước ngoài lưu lại TQ, để tránh khủng hoảng chính trị tạo nên bởi số nhân công thất nghiệp.

TQ sẽ không gây chiến tranh với Việt Nam trên Biển Đông, trong bài
“Cộng Sản Tàu Cá Nằm Trên Thớt”.          
Người viết đã  trình bầy, TQ chỉ là một anh du kích biển!
TQ không bao giờ mở mặt trận lớn trên Biển Đông với thành viên Asean và Hoa Đông với Nhật Bản… vì như vậy, TQ sẽ đơn thương chống trả một lực lượng hùng hậu của cả thế giới, không riêng gì Hoa Kỳ khi Hoa Kỳ coi tự do hàng hải trên Biển Đông và Hoa Đông là “quyền lợi thiết thực của Hoa Kỳ”.

Cũng chính vì lý do đó, TQ cũng không khai chiến với VN trên Biển Đông, vì an ninh hàng hải trên Biển Đông là quyền lợi chung của Thế Giới, sẽ có nhiều tay nhúng vào can thiệp, bất lợi về phía TQ. Dùng vòi phun nước chỉ là trò chơi của lũ trẻ, bên nào không kiềm chế được, nổ sung trước sẽ mất chính nghĩa, mà không chừng, có khi cả hai đều không mang đạn trên tầu ra chung quanh dàn khoan HD 981 cũng nên!!!

TQ sẽ khai chiến với Việt Nam lần này cũng như năm 1979, không mở rộng ngoài vài tỉnh vùng biên giới, hoặc đôi khi chỉ pháo kích lẻ tẻ để giới quan sát có ảo tưởng tình hình VN đang bất ổn!!!

TQ cũng không xua quân vào Hà Nội, nhưng thời gian gây chiến sẽ kéo dài cho đến khi ổn định xong nội bộ, khi đó TQ sẽ kéo quân về với những lời tuyên bố ba hoa như người ta có thể dự đoán kiểu như : “Sẽ cho VN một bài học thứ ba!” nhân đó cũng là cơ hội thử một số vũ khí mới, tập dượt tinh thần và khả năng tác chiến của quân đội Tàu. Và may ra cũng có lợi, như sau trận năm 1979, đảng CSVN nhu nhược lại nhượng tí đất nào chăng, ai biết được?

Chỉ như thế thôi, vì TQ cần mua thời gian dẹp tan nội loạn, cứu kinh tế Tàu, củng cố ngôi vị của đảng Cộng sản Tàu được ngày nào, hay ngày đó.

Tình huống bạo loạn nội bộ TQ là màn kịch cuối trong kế họach của Hoa Kỳ, không gây chiến tranh với TQ, nhưng gây bất ổn xuất phát từ kính tế để xé nước tàu làm nhiều mảnh, người ta dự đoán, những mảnh đó sẽ tương ứng với 6 ngôn ngữ chính của Tàu!!!

Công lao đầu tư của Hoa Kỳ và các quốc gia tư bản chỉ nhằm mục đích, kéo nông thôn về thành thị để cung ứng nhu cầu công nhân trong kế hoạch đầu tư của HK và khối tư bản.
Về thành thị, là công nhân, người nông dân Tàu không còn chịu cảnh lưng đội trời, mặt gằm đất, để đổi mỗi ngày được vài miếng bánh bao không nhân với nước lã rồi lại tiếp tục thêm một ngày làm kiếp trâu ngựa cho đảng Cộng sản Tàu.

Mấy chục năm qua, đa số người dân Tàu đã quên cảnh bánh bao không nhân, thay vào đó là Hamburger và Coca Cola….

Nay Hoa Kỳ và khối tư bản tước đi những món ăn “khoái khẩu” đó, chắc hẳn dân Tàu không cam chịu trở về với cảnh cũ, nhà xưa, trên bàn vài miếng bánh bao không nhân đến ruồi cũng không thèm bu lại.
Trong tình huống đó, người ta có thể hình dung ra nội tình nước Tàu như thế nào.

Hợp tác chặt chẽ với các thành viên Asean.
Liên kết chặt chẽ với Philippine.
Nhận viện trợ của Nhật.
Hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ
Đó chính là cơ hội để VN thoát khỏi sự khống chế bởi bàn tay TQ.

Muốn cho nước Tàu sớm đi đến giai đọan kết thúc của nó, Hoa Kỳ đã thúc đẩy để cho ra đời cuốn “Death By China” làm cả thế giới rùng mình.

Sydney, ngày 28/5/2014.
 
Vũ Trọng Khải
Blogge Lê Tiến Hoàn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lý sự cùn của Trung Quốc

Nguyễn HòaTheo Quân đội nhân dân 

TVN - Việc Trung Quốc nói họ có những chứng cứ lịch sử với Tây Sa, Nam Sa thậm chí cả Trung Sa và Đông Sa có từ thời kỳ cổ đại, ngay từ thời kỳ trước Công nguyên, đối với tôi và nhiều học giả khác cũng như dư luận đã từng nghe nhiều lần về điều này.

LTS: Không thể đem một luận thuyết lạc hậu, không được quốc tế công nhận để chứng minh chủ quyền. Trung Quốc đang cố làm những điều sai trái. Sai trái chồng sai trái khi họ cố tình chứng minh chủ quyền quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam thuộc về họ.

Bài viết sẽ làm sáng tỏ lý lẽ của Việt Nam và sự đuối lý của Trung Quốc.

Tại buổi họp báo thường kỳ của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 26-5-2014, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương chủ trì buổi họp báo đã phát biểu: "Sau khi xem xét những nội dung có liên quan trong buổi họp báo do Bộ Ngoại giao Việt Nam tổ chức hôm thứ sáu tuần trước (ngày 23-5), tôi thấy thật hoang đường và tức cười. Phần lớn những bằng chứng lịch sử chỉ rõ, quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa của Việt Nam-PV) từ xưa đến nay là lãnh thổ cố hữu của Trung Quốc, người Trung Quốc đã phát hiện và đặt tên đồng thời thực hiện hoạt động kinh doanh, tiến hành quản lý cũng như thực hiện chủ quyền sớm nhất ở đây. Người Trung Quốc là người chủ của quần đảo Hoàng Sa".

Ông Tần còn nói: Ngay từ thế kỷ thứ II trước Công nguyên, tức thời nhà Hán, người Trung Quốc đã tiến hành hoạt động hàng hải ở Biển Đông và phát hiện ra quần đảo Hoàng Sa. Sau đó, người Trung Quốc lần lượt đến quần đảo Hoàng Sa khai thác, kinh doanh. Tài liệu lịch sử chứng minh từ thời nhà Đường, Tống, người Trung Quốc đã tiến hành hoạt động đánh bắt ở quần đảo Hoàng Sa. Hải quân thời Bắc Tống đã tiến hành quản lý có hiệu quả ở quần đảo Hoàng Sa. Nhà thiên văn học nổi tiếng thời nhà Nguyên Quách Thủ Kính đã lập điểm thiên văn ở quần đảo Hoàng Sa. Điều đó chứng minh quần đảo Hoàng Sa khi đó đã là nằm trong lãnh thổ của Trung Quốc.

Trong một bài viết của ông Dương Trạch Vỹ, Giáo sư, Tiến sĩ Luật  học, công tác tại Viện Nghiên cứu Luật quốc tế, Đại học Vũ Hán, cũng hết sức vô lý khi đưa ra quan điểm tương tự như trên.

Để làm rõ sự sai trái của nhà chức trách cũng như học giả phía Trung Quốc, phóng viên đã có cuộc trao đổi với Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ.

Trung Quốc sai hoàn toàn

Tiến sĩ Trần Công Trục nhấn mạnh: Phía Trung Quốc sai hoàn toàn. Tại sao lại nói như vậy? “Việc Trung Quốc nói họ có những chứng cứ lịch sử với Tây Sa, Nam Sa thậm chí cả Trung Sa và Đông Sa có từ thời kỳ cổ đại, ngay từ thời kỳ trước Công nguyên, đối với tôi và nhiều học giả khác cũng như dư luận đã từng nghe nhiều lần về điều này.

Chúng tôi cũng từng có những phân tích, đánh giá rất kỹ về vấn đề này. Một lần nữa, tôi xin nhấn mạnh lại ý kiến của tôi, Trung Quốc đã dựa vào một nguyên tắc gọi là chủ quyền lịch sử, danh nghĩa lịch sử với các đảo mà họ gọi là Tây Sa, Nam Sa, Đông Sa, Trung Sa. Họ đã khai thác hết tất cả các yếu tố lịch sử được ghi nhận trong các tài liệu lịch sử của Trung Quốc để họ nói rằng, người Trung Quốc đã xuống Biển Đông và khu vực các đảo này, chính họ là người phát hiện ra, đã khai phá, đã làm ăn và sau đó là quản lý, đồng thời rêu rao cái gọi là thực hiện chủ quyền của Trung Quốc với các đảo này. Để có thể phân tích rõ luận thuyết đó của Trung Quốc trong việc chứng minh quyền thụ đắc lãnh thổ trong luật pháp quốc tế, có giá trị hay không, có giá trị đến mức nào, chúng ta cần xem xét dựa trên những nguyên tắc, luật pháp quốc tế trong việc giải quyết các khu vực lãnh thổ có tranh chấp.

Trong Biển Đông có các quần đảo, trong đó có hai quần đảo của Việt Nam là Hoàng Sa và Trường Sa. Tôi xin khẳng định rõ ràng, các quần đảo này thuộc chủ quyền của Việt Nam. Trung Quốc đã nhảy vào tranh chấp, chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bằng vũ lực".

 “Luận điểm mà Trung Quốc đưa ra để biện minh cho quan điểm của mình sau khi dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa của Việt Nam dựa vào cái gọi là thuyết chủ quyền lịch sử”-Tiến sĩ Trục cho biết.

Để khẳng định và bảo vệ cho yêu sách của mình, các bên đã dựa vào  những nguyên tắc pháp lý như sau: Chiếm hữu thật sự; chủ quyền lịch sử; khoảng cách địa lý.

 “Trung Quốc đang dùng luận thuyết chủ quyền lịch sử để chứng minh chủ quyền. Đây là một luận thuyết vô cùng lạc hậu, không được luật pháp quốc tế dùng để xử lý các tranh chấp về thụ đắc lãnh thổ đối với các quần đảo”, Tiến sĩ Trục chỉ rõ.

Theo Tiến sĩ Trần Công Trục, tại thời điểm hiện nay, để đánh giá một cách khách quan, khoa học đối với các quan điểm pháp lý do các bên tranh chấp chủ quyền nêu ra, chúng ta cần đề cập đến một số nội dung chủ yếu của nguyên tắc xác định quyền thụ đắc lãnh thổ quốc gia trong pháp luật quốc tế.

Ông Trục nêu rõ: Trong lịch sử phát triển lâu dài của pháp luật quốc tế, những nguyên tắc và quy phạm pháp luật xác lập chủ quyền lãnh thổ đã được hình thành trên cơ sở thực tiễn quốc tế, trong đó có các phương thức thụ đắc lãnh thổ. Từ thế kỷ XVI, sự phát triển và lớn mạnh khiến các nước như Hà Lan, Anh, Pháp... trở thành những cường quốc cạnh tranh với các nước Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha mà theo Sắc lệnh của Giáo hoàng Alexandre VI ký ngày 4-5-1493 đã phân chia khu vực ảnh hưởng cho 2 nước này ở các phạm vi lãnh thổ mới phát hiện ngoài châu Âu.

Trước thực trạng đó, các cường quốc hàng hải đã tìm ra nguyên tắc pháp lý áp dụng cho việc thụ đắc lãnh thổ đối với những vùng lãnh thổ mà họ mới phát hiện. Đó là nguyên tắc “quyền ưu tiên chiếm hữu”, hay còn được gọi là nguyên tắc “quyền phát hiện”. Nguyên tắc này dành quyền ưu tiên chiếm hữu một vùng lãnh thổ cho một quốc gia nào đã phát hiện vùng lãnh thổ đó đầu tiên. Tuy nhiên, trên thực tế, nguyên tắc quyền phát hiện chưa bao giờ tự nó đem lại chủ quyền quốc gia cho quốc gia đã phát hiện ra vùng lãnh thổ mới đó. Bởi vì, người ta không thể xác định được thế nào là phát hiện, giá trị pháp lý của việc phát hiện, ai là người phát hiện trước, lấy gì để ghi dấu hành vi phát hiện đó…Vì thế, việc phát hiện đã nhanh chóng được bổ sung bằng việc chiếm hữu trên danh nghĩa, nghĩa là quốc gia phát hiện ra một vùng lãnh thổ phải để lại dấu tích trên vùng lãnh thổ mới phát hiện ra đó.

Mặc dù vậy, nguyên tắc chiếm hữu danh nghĩa không những không thể giải quyết được một cách cơ bản những tranh chấp phức tạp giữa các cường quốc đối với các vùng  “đất hứa”, đặc biệt là những vùng lãnh thổ thuộc châu Phi và các hải đảo nằm cách xa đất liền hàng ngàn, hàng vạn hải lý…, mà còn ngày càng dẫn đến những đối đầu quyết liệt hơn giữa các cường quốc, vì người ta không thể lý giải được cụ thể cái “danh nghĩa”  đã được lập ra bao giờ và tồn tại như thế nào …

Vì vậy, sau Hội nghị về châu Phi năm 1885 của 13 nước châu Âu và Hoa Kỳ, đặc biệt, sau khóa họp của Viện Pháp luật quốc tế ở Lausanne (Thụy Sĩ) năm 1888, người ta đã thống nhất áp dụng một nguyên tắc thụ đắc mới. Đó là nguyên tắc “Chiếm hữu thật sự”.

Nguyên tắc “Chiếm hữu thật sự”

Điều 3, Điều 34 và Điều 35 của Định ước Berlin ký ngày 26-6-1885 đã xác định nội dung của nguyên tắc chiếm hữu thật sự và các điều kiện chủ yếu để có việc chiếm hữu thật sự như sau:

Thứ nhất: Phải có thông báo về việc chiếm hữu cho các quốc gia ký Định ước nói trên.

Thứ hai: Phải duy trì trên vùng lãnh thổ mà nước đã thực hiện hành vi chiếm hữu trên vùng lãnh thổ ấy một quyền lực đủ để khiến cho các quyền của nước chiếm hữu được tôn trọng…

Theo Tiến sĩ Trục, Tuyên bố của Viện Pháp luật quốc tế Lausanne năm 1888 đã nhấn mạnh: “…mọi sự chiếm hữu muốn tạo nên danh nghĩa chủ quyền… thì phải là thật sự, tức là thực tế, không phải là danh nghĩa”. Chính Tuyên bố này đã khiến cho nguyên tắc chiếm hữu thực sự của Định ước Berlin có giá trị phổ biến trong luật pháp quốc tế để xem xét, giải quyết các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ giữa các quốc gia trên thế giới.

Nội dung chủ yếu của nguyên tắc chiếm hữu thật sự trong luật pháp quốc tế được Tiến sĩ Trục chỉ ra gồm các yếu tố:

Một: Việc xác lập chủ quyền lãnh thổ phải do nhà nước tiến hành.

Hai: Sự chiếm hữu phải được tiến hành một cách hòa bình trên một vùng lãnh thổ vô chủ (Res Nullius) hoặc là trên một vùng lãnh thổ đã bị từ bỏ bởi một quốc gia đã làm chủ nó trước đó (derelicto).

Ba: Việc sử dụng vũ lực để xâm chiếm là hành động phi pháp. Quốc gia chiếm hữu phải thực thi chủ quyền của mình ở những mức độ cần thiết, tối thiểu thích hợp với các điều kiện tự nhiên và dân cư trên vùng lãnh thổ đó.

Bốn: Việc thực thi chủ quyền phải liên tục, hòa bình.

Do tính hợp lý và chặt chẽ của nguyên tắc này, nên, mặc dù Công ước Saint Germain ngày 10-9-1919 tuyên bố hủy bỏ Định ước Berlin 1885 vì lý do thế giới không còn lãnh thổ vô chủ nữa, các luật gia và các Cơ quan tài phán quốc tế vẫn vận dụng nguyên tắc này để giải quyết các tranh chấp chủ quyền trên các hải đảo. Chẳng hạn Tòa án trọng tài thường trực quốc tế La Haye tháng 4-1928 đã vận dụng nguyên tắc này để xử vụ tranh chấp đảo Palmas giữa Mỹ và Hà Lan, Phán quyết của Tòa án quốc tế của LHQ tháng 11-1953 đối với vụ tranh chấp chủ quyền giữa Anh và Pháp về các đảo Minquiers và  Ecrehous…..

Gần đây hơn, Tòa án công lý quốc tế đã quyết định cho Ma-lai-xi-a thắng trong vụ kiện với In-đô-nê-xi-a vào tháng 12-2002 về chủ quyền đối với Pulau Ligitan và Pulau Sipadan vì tòa nhận thấy rằng Ma-lai-xi-a đã thực hiện một cách thường xuyên một loạt các hoạt động của nhà nước.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những món nợ giữa Trung Quốc và Việt Nam

Năm 1979 Bắc Kinh đã phủ lên láng giềng phía Nam của họ một cuộc chiến dữ dội. Và ngay từ thời đó thì đã là vì biên giới rồi, những đường biên giới mà các thế lực Phương Tây đã ép buộc Trung Quốc trong các “hiệp ước bất bình đẳng”

Berthold Seewald
Phan Ba dịch từ báo Thế Giới [Die Welt]
Quân đội Việt Nam trước khi rút khỏi Campuchia trong tháng 12 năm 1988. Mười năm trước đó, họ đã lập đổ chế độ cộng sản Pol Pot đồng minh với Trung Quốc. Hình:  picture-alliance / dpa
Quân đội Việt Nam trước khi rút khỏi Campuchia trong tháng 12 năm 1988. Mười năm trước đó, họ đã lập đổ chế độ cộng sản Pol Pot đồng minh với Trung Quốc. Hình: picture-alliance / dpa
Cùng hướng tới các học thuyết của Marx và Lênin không ngăn cản các quốc gia dùng bạo lực tấn công nhau, điều này đang được Trung Quốc và Việt Nam chứng minh trong những ngày này. Đã có nhiều người chết trong những cuộc bạo động chống nhà máy Trung Quốc ở Việt Nam, và tờ “Toàn Cầu Thời Báo” Trung Quốc thân với chính phủ đe dọa là nước này cũng có thể dùng tới những “biện pháp không hòa bình”, nếu như các cuộc biểu tình chống Trung Quốc khoan dầu ở Biển Đông trở thành quá khích.
Đó không phải la những lời đe dọa suông, điều này thì đã được hai nước chứng minh trước đây 35 năm. Thời đó, nhiều trăm ngàn lính Trung Quốc tấn công miền Bắc Việt Nam. Người ta cho rằng 80.000 người đã tử trận hay bị thương chỉ trong vòng vài tuần. Nguyên cớ cho cuộc Chiến tranh Đông Dương lần thứ ba, như cuộc Chiến tranh Việt – Trung thỉnh thoảng cũng được gọi như vậy, thêm một lần nữa là những cuộc tranh cãi biên giới. Nguyên nhân của chúng lại nằm trong các “hiệp ước bất bình đẳng” mà các thế lực nước ngoài đã ép buộc đế chế Trung Quốc trong thế kỷ 19. Qua đó, tranh cãi giữa Trung Quốc và Việt Nam có thể so sánh được với xung đột vì các hòn đảo không người sinh sống Senkaku hay Điếu Ngư ở biển Hoa Đông, những hòn đảo mà Nhật Bản đã giành lấy từ láng giềng to lớn sau chiến thắng năm 1895 của họ.
Cả hai trường hợp này là những ví dụ rất tốt cho việc Trung Quốc hiện đại dùng lịch sử của họ như là một sức mạnh nhận dạng như thế nào. Trong trường hợp của Việt Nam thì đó là kết quả của cuộc Chiến tranh Thuốc phiện lần thứ nhì. Năm 1856, Liên hiệp Anh lợi dụng một hành động của cảnh sát Trung Quốc chống một con tàu dưới lá cờ Anh để gởi Hải quân Hoàng gia chống lại đất nước của hoàng đế. Nước Pháp dưới Napoleon III cũng tham gia.
Năm 1858, tàu chiến Phương Tây chiếm và phá hủy nhiều pháo đài. Trong Hiệp ước Thiên Tân, Trung Quốc phải mở cửa mười cảng cho những người chiến thắng, bảo đảm tự đo đi lại cho người ngoại quốc, bồi thường và hợp thức hóa việc buôn bán thuốc phiện. Khi hoàng đế từ chối không ký tên vào hiệp ước, một đoàn quân viễn chinh của đồng minh đã phá hủy dinh mùa hè tuyệt đẹp ở đông bắc Bắc Kinh. Nhà văn Victor Hugo cay đắng ghi nhận: “Một ngày nào đó, hai tên cướp xông vào dinh thự mùa hè. Một tên cướp bóc, tên kia phóng hỏa… Chúng ta người châu Âu là văn minh, đối với chúng ta người Trung Quốc là dân man rợ: Thế đấy, nền văn minh đã làm điều đó với dân man rợ.”
Sau đó, Bắc Kinh đã dựng kịch bản đánh trả thù cho lần tấn công vào Việt Nam của họ. Tháng Hai 1979, quân đội Trung Quốc vượt qua biên giới. Hình chụp một đơn vị pháo binh của Việt Nam.  Hình: AFP/Getty Images
Sau đó, Bắc Kinh đã dựng kịch bản đánh trả thù cho lần tấn công vào Việt Nam của họ. Tháng Hai 1979, quân đội Trung Quốc vượt qua biên giới. Hình chụp một đơn vị pháo binh của Việt Nam. Hình: AFP/Getty Images
Hiệp ước Hữu nghị với Pol Pot
Hiệp ước Thiên Tân là một dấu mốc trong sự sụp đổ hệ thống triều cống mà với nó Trung Quốc đã trói buộc các quốc gia láng giềng vào vũ trụ của nó.  Qua triều cống – tượng trưng – những người đang trị vì Việt Nam công nhận quyền tối cao của hoàng đế. Bây giờ thì người Pháp bắt đầu không chỉ mang miền Nam của “Đông Dương” vào vòng kiểm soát của họ mà cũng thâm nhập ra miền Bắc, Bắc Bộ. Trong nhiều bước, Trung Quốc buộc phải chấp nhận đường biên giới mà các thế lực thuộc địa ép buộc.
Lần chia biên giới đó đã dẫn tới xung đột vũ trang năm 1979. Trong các cuộc chiến chống Pháp (cho tới 1965) và Hoa Kỳ với đồng minh của nó (cho tới 1975) nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã hỗ trợ rất nhiều cho chính quyền Bắc Việt. Điều đó đột ngột thay đổi, khi Việt Nam, dựa trên liên minh với Liên bang Xô viết, can thiệp vào Campuchia năm 1979 và lật đổ chế độ độc tài thời Đồ Đá của Khmer Đỏ.
Những người này là đồng minh của Bắc Kinh. Ở đó, người ta hiểu lần mở rộng vùng ảnh hưởng của Việt Nam này là một cố gắng bao vây của Xô viết ở phía Nam và tức giận phản ứng. Một hiệp ước hữu nghị được ký kết với chế độ Pol Pot đang chao đảo. Và Việt Nam bị tấn công vì liên tục xâm phạm biên giới. Trong khi Trung Quốc đưa ra 3535 vụ việc thì dân tộc cộng sản anh em thù địch trả đũa với 2158 “lần khiêu khích”.
Vào ngày 17 tháng Hai, quân đội Trung Quốc tấn công.  Tròn 200.000 người, được yểm trợ bởi nhiều xe tăng và máy bay chiến đấu, thâm nhập vào đất Việt nam sâu có cho tới 40 kilômét. Những người chiến đấu bảo vệ đã làm việc mà họ đã từng làm trong những cuộc chiến tranh thắng lợi chống các cường quốc Phương Tây: họ lui về các hệ thống phòng thủ trong rừng rậm và kháng chiến linh hoạt.
Mặc dù có thế mạnh hơn, quân đội Trung Quốc phải chịu nhiều tổn thất lớn. Có cho tới 80.000 người bị cho là đã tử trận hay bị thương trong cuộc chiến kéo dài ba tuần. Hình: AFP/Getty Images
Mặc dù có thế mạnh hơn, quân đội Trung Quốc phải chịu nhiều tổn thất lớn. Có cho tới 80.000 người bị cho là đã tử trận hay bị thương trong cuộc chiến kéo dài ba tuần. Hình: AFP/Getty Images
Chiếm hữu vì tài nguyên
Mặc dù phần lớn lực lượng Việt Nam còn đang hoạt động ở Campuchia và miền Nam, người Trung Quốc vẫn không đạt được một chiến thắng vinh quang. Còn ngược lại. Peter Scholl-Latour trong quyển sách bán chạy của ông “Der Tod im Reisfeld” ["Cái chết trên ruộng lúa"] (1980) đã mô tả lại sức chiến đấu của người Việt Nam. Vào ngày 16 tháng Ba, “cú đánh trả thù”, như sử gia Kai Vogelsang phỏng đoán chiến dịch này, chấm dứt. Cả hai bên đều tuyên bố chiến thắng. Ước lượng của các nhà quan sát, mà theo đó các đối thủ đã mất mỗi bên tròn 40.000 người, nói về một bất phân thắng bại – không làm cho cường quốc Trung Hoa hài lòng.
Sau đó, hai chính quyền đã có thể dàn xếp được các tranh cãi biên giới của họ, ít nhất là đối với đường biên giới trong rừng rậm trên đất liền. Tuy vậy, cuộc tranh cãi vì các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước bờ biển nhiều trăm kilômét vẫn tiếp tục. Vào lúc ban đầu, nước Pháp đã trao các hòn đảo lại cho đế chế, nhưng sau đó lại thôn tính chúng.
Với những lập luận lịch sử, cả Malaysia, Đài Loan, Brunei và Philippines cũng tuyên bố chủ quyền nhóm các hòn đảo bé tí đó, trước hết như là danh hiệu sở hữu cho tài nguyên ở dưới đáy biển. Không phải bỗng dưng mà những người biểu tình ở thủ đô Manila của Philippines đã yêu cầu Trung Quốc chấm dứt các hành động “gây rối” ở biển Đông sau các cuộc bạo loạn tại Việt Nam.
Trong khi đó Trung Quốc dường như đang kiên quyết xác định vị thế quyền lực mới của họ cùng với việc xét lại các “hiệp ước bất bình đẳng” và các hậu quả rắc rối của chúng. Đã từ lâu, xã hội cộng sản phát triển không còn là mục tiêu của ĐCS nữa, mà là “xã hội hài hòa”, như nhà tư tưởng thời xưa Khổng Tử đã giảng dạy: như là “là khái niệm tư tưởng dẫn đầu của sự thống trị tuyệt đối” (Kai Vogelsang) cho đối nội và – càng nhiều càng tốt – cho đối ngoại.
Berthold Seewald
Phan Ba dịch từ báo Thế giới [Die Weilt]:

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nếu đúng như bác Hòa nói thì "An xoa" là cây thần dược!

(Kênh 13) – Các bệnh về gan và ung thư là những căn bệnh thế kỷ đã cướp đi sinh mạng nhiều người. Sau đây, BBT sẽ chia sẻ về 1 bài viết hay về các cây thuốc chữa bệnh gan do một thành viên chia sẻ
  • Tôi tên Hòa, 50t, sống ở thị trấn Lộc Ninh, Bình Phước. Khoảng 1 năm trước đây, sức khỏe tôi bỗng suy giảm, da bắt đầu vàng, bụng chướng, ăn uống không được như trước, sức khỏe yếu dần. Thấy hoài nghi về sức khỏe tôi lên bệnh việc Chợ Rẫy ở Hồ Chí Minh, sau một loại các xét nghiệm và kiểm tra các bác sỹ đã chuẩn đoán tôi có một khối u trong gang, và chuyển tôi thẳng vào Bệnh Viện Ung Bướu ở Bình Thạnh.
Tại đây các bác sỹ lại chuẩn đoán thêm một lần nữa tôi có khối u gang khoảng bằng 1 trái chanh và đang ở thời kỳ cuối. Cách duy nhất để cứu vãn tình hình đó là mổ lấy khối u, nhưng tỉ lệ thành công là 50%, cho dù ca phẫu thuật có thành công thì tôi chỉ sống được có vài năm .
cay-thuoc-chua-benh-gan-4_zpsb4688dd5
Khi tôi và gia đình biết tin thì vô cùng tuyệt vọng và đau buồn, nhưng quyết định về nhà và không phẫu thuật, vì sức tôi cũng đã yếu dần.Tôi biết rất nhiều người mắc bệnh gan như tôi, nhưng bệnh gang có một đặc điểm là không có một biểu hiện bệnh lý nào biểu hiện ra bên ngoài nên người bệnh rất khó biết, kể cả các xét nghiệm và khám thông thường cũng không phát hiện ra, chỉ trừ những biện pháp khoa học kỹ thuật cao như CT, MRI…
Đến khi người bệnh thấy biểu hiện bệnh lý phát ra bên ngoài thì đã quá muộn, cũng như tôi khi đã phát hiện ra là đang ở thời kỳ cuối.Ban đầu tôi nặng 59kg, nhưng từ khi phát hiện bệnh, ăn uống dần không được, mỗi ngày chỉ uống được một muỗng sữa, chẳng thèm khát bất cứ thứ gì.
Rồi dần dần tôi chỉ còn 39kg, gần như da bọc xương, và nói thẳng ra là chờ chết. Nhiều người bạn đã chỉ tôi dùng sừng tê giác để chữa bệnh. Cho dù gia đình tôi cũng khó khăn nhưng cũng ráng chạy mua một miếng nhỏ sừng tê giác bằng một đốt ngón tay út. Sừng tê giác chỉ mài uống được 7 lần nhưng bệnh tình hầu như không giảm.
Ung thư giai đoạn cuối vẫn sống khỏe nhờ thuốc quý trên núi Sapa

Ung thư giai đoạn cuối vẫn sống khỏe nhờ thuốc quý trên núi Sapa

(Kênh 13) - Nhờ có phương thuốc khắc chế ung thư của các thiền sư Tây Tạng, ông Trần Ngọc Lâm đã chiến thắng được căn bệnh quái ác này. Nhiều người đã theo bước ông Lâm lên núi chữa bệnh. Bà Nhàn khoẻ mạnh...
Thật tình cờ, tôi đã được một người bạn chi một loại cây chữa bệnh gan vốn là gốc người Campuchia nhưng lớn và sinh sống tạị gần khu vực biên giới của Bình Phước. Người bạn này đã chỉ cho cây “ an xoa” vốn là một phương thuốc bí truyền của gia đình nhưng vì thương người, người bạn này đã chỉ tôi tận tình.
Người nhà tôi tức tốc đi tìm cây “ an xoa” về sắt nhỏ, rửa sạch, phơi khô, sao vàng hạ thổ rồi đem nấu nước uống. Ban đầu thì nấu thành một chén nhỏ thật đặc cho tôi uống, sau đó lấy bã còn trong bình nấu loãng thêm 2 chén nữa. Như vậy là một ngày tôi cố gắng uống được 3 chén thuốc, không giống như các cây thuốc nam khác, cây an xoa có vị rất dễ uống, thơm ngon, giống như trà.
Khi uống vào bụng tôi cồn cào, sôi sung sục, như cảm giác bụng đói, hơi khó chịu. 3 ngày đầu uống thuốc, tôi bắt đầu đi ngoài, ban đầu phân vô cùng tanh hôi, và sệt sệt như người hay đi kiết. Tôi đi ngoài được 3 ngày như vậy, sang ngày thứ tư là bắt đầu đi phân bình thường, bắt đầu có cảm giác thèm ăn, nhìn bất cứ thứ gì cũng muốn ăn mặc dù trước đây không hề có. Giấc ngủ tôi cũng sâu và ngon hơn trước.
cay-thuoc-chua-benh-gan-3_zpsecc758e6
Lúc đầu tôi ăn được vài muỗng cháo, sau đó tăng lên một chén, 2 chén, rồi chuyển qua thèm cơm, rồi từ từ tôi đã ăn uống lại bình thường, da dẻ dẻ hồng hào, không còn vàng da như trước. Đặc biệt bụng tôi bắt đầu xẹp dần, thon gọn trở lại, Quá trình chuyển biến từ uống một muỗng sữa sang ăn cơm, da dẻ hồng hào, khỏe mạnh chỉ vẻn vẹn trong vòng 3 tháng. Người nhà tôi đã đưa tôi xuống Bệnh Viện Ung Bướu tái khám, thật không ngờ khối u trong gan đã biến mất, chỉ còn lại lớp bọc bên ngoài nhỏ như đầu ngón tay út.
Các bác sỹ và người nhà tôi cũng hết sức ngỡ ngàng, bệnh tình tôi đã khỏi và khỏe mạnh trở lại. Cây “ an xoa” quả đúng là thần dược, đã đưa tôi từ cõi chết trở về. Lúc này tôi mới biết quý sinh mạng của mình hơn, và thương những ngừoi cùng cảnh ngộ không may mắn gặp được thần dược như tôi.Từ khi phát hiện loài cây này, tôi đã chỉ rất nhiều người bệnh về gan như : viêm gan siêu vi B, C, ung thư gan, men gang cao, hay thậm chí những người hay đau lưng, nhức mỏi, da xanh, mất ngủ đều khỏi hẳn, kể cả những người tim hay mệt cũng giảm bớt.
Thêm một trường hợp khác cũng là người bạn tôi, bị chứng viêm gang C, da dẻ cũng vàng, bụng cũng chướng , kèm theo viêm đại tràng cấp mãn tính nhưng chưa đến mức nặng như tôi. Theo lời khuyên của bác sỹ, những người viêm đại tràng không nên dùng thuốc nam vì tính hàn trong thuốc nam vì thuốc nam có tính hàn.
Nhưng người bạn tôi vẫn muốn dùng thử để chữa bệnh mặc dù không tin là mấy. Thật không ngờ sau vài ngày sử dụng, bạn tôi cũng đi phân lỏng, sau đó đi phân bình thường, rồi từ từ da dẻ cũng hồng hảo, khỏe mạnh lại. Người bạn này chỉ mới sử dụng 1 tháng, nhưng viêm đại tràng đã dần hồi phục, không còn bị phân lỏng , và khỏe mạnh như người bình thường.
Như vậy không chỉ chữa bênh gan, mà an xoa còn chữa bệnh đại tràng cực kỳ hay, kể cả những người bịnh trĩ. Thật ra chức năng chính của cây an xoa là giải độc gan, viêm , sưng tấy ở hệ ruột. Ngoài chức này thì tôi chưa biết đến công dụng nào khác. Nhưng tất cả các bệnh về gan tôi chắc chắn với mọi người rằng tất cả các bệnh liên quan đến gang nó đều chữa được, kèm theo kích thích tuần hoàn, tiêu hóa cực tốt, ăn được, ngủ được. Ngoài công dụng chữa bệnh nó còn là một thần dược để làm đẹp da, nhiều chị em trở nên hồng hào, mặt căn tròn trông trẻ hơn rất nhiều.
Cận cảnh trái cây an xoa
Cận cảnh trái cây an xoa
Tôi đã uống rất nhiều loại thuốc nam, không có cây nào dễ uống, khỏe mạnh, đẹp da, giảm mỡ gan, giảm mỡ bụng hiệu quả bằng cây an xoa. Trái của cây an xoa Nhờ ơn cứu mạng của cây an xoa, nên tôi đã cố gắng chia sẽ tất cả những gì tôi biết về loại cây này sẽ đến các bác, cô, chú, anh, chị, em gần xa.
Tại Bình Phước, loại cây này hiện nay đang được nhiều bà con dùng, cho dù bệnh , hay không bệnh đều dùng cây này nấu nước uống thay nước lọc hằng ngày. Nhưng chỉ một phần nào đó, vì cây thuốc quý này không phải ai cũng biết và tin dùng. Nhưng trong tương lai, bằng tấm lòng của mình tôi sẽ chỉ cho nhà nhà, người người đều dùng để bà con được khỏe mạnh, vui vẻ. Tôi mong các anh chị, cô chú, các bạn nếu ai trong tình cảnh như tôi có thể tìm đến loại cây này để chữa khỏi căn bệnh hiểm nghèo này.
Hiện nay tôi chỉ biết cây an xoa mọc ở khu vực tỉnh Bình Phước, nơi gần biên giới, và mọc hoang gần các đường mương. Nếu có cơ hội bà con cô bác có cơ duyên gặp được cây này và mang về sắc thuốc uống để chữa bệnh. Chú ý Do cây thuốc có nhiều cây na ná như nhau, có một loại cây rất giống với cây “ an xoa” từ lá, thân, cho đến bông, và cả trái.

Tuy nhiên cây này mới ra trái có màu đen, chứ không màu xanh như cây an xoa và chưa biết có công dụng gì không. Mong bà con cần quan sát kỹ trước khi hái về uống. Trái cây an xoa có thể hơi ngứa, nên bà con nhớ bỏ trái, chỉ lấy lá, thân, cành để nấu nước uống mà thôi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Tự sướng phát, chết ai nào?

Trung Quốc: Giấc mơ hay ác mộng?

Nhiều bài viết ở VN cho rằng "Nếu vượt qua được chốt chặn khó nhằn nhất là Việt Nam trên đường nam tiến, thì toàn bộ ASEAN Trung Quốc không quá khó khăn để thu phục". Điều này vô cùng tự cao tự đại, tưởng mình vẫn là tiền đồn của Đông Nam Á, là tiên phong anh hùng bảo vệ Đông Nam Á. Tưởng nhân dân, lãnh đạo các nước Indonesia (250 triệu dân), Malaysia, Philipinnes, Thái Lan... đều là vật vô tri vô giác trưng bày trong tủ kính sao ? Họ không có lòng yêu nước và có sức mạnh nào sao ? Theo cảm nhận của tôi, Việt Nam là nước yếu nhất trong quốc phòng vì trực tiếp nằm sát Trung Quốc và không có bất cứ ai là đồng mình giúp đỡ đối phó Trung Quốc. Dù TQ có chiếm được toàn bộ VN thì TQ cũng không làm gì được các nước trên. Còn nữa, chúng ta đọc báo Tây để vui mừng thấy "Trung Quốc có hàng loạt tử huyệt có thể kéo nước này xuống vực bất kỳ lúc nào". Còn lâu nhé. Hãy nhìn lại VN đi, nghèo đói, tử huyệt ú xuế nhiều và nặng hơn TQ mà vẫn vỗ ngực tự hào sắp thành nước công nghiệp hiện đại đấy.
Trung Quốc: Giấc mơ hay ác mộng?
TP - Ý đồ độc chiếm biển Đông của Trung Quốc đã quá rõ. Nếu vượt qua được chốt chặn khó nhằn nhất là Việt Nam trên đường nam tiến, thì toàn bộ ASEAN Trung Quốc không quá khó khăn để thu phục.
Để đối phó dân chúng bất bình, ngăn ngừa động loạn và duy trì an ninh, Trung Quốc phải chi tiêu cho lực lượng cảnh sát còn lớn hơn cả ngân sách quốc phòng. Trong ảnh: Cảnh sát Trung Quốc tuần tra ở nhà ga Urumqi tại Tân Cương.

Biến biển Đông thành “ao nhà”, tạo bàn đạp vươn ra Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương, tự khắc một loạt quốc gia như Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Úc trở thành con tin. Song biển Đông chỉ là điểm khởi đầu cho mục tiêu chiến lược của Trung Quốc nhằm hất Mỹ ra khỏi châu Á-Thái Bình Dương, cuối cùng đoạt lấy ngôi vị siêu cường dẫn dắt thế giới.

Khuấy động biển Đông, Trung Quốc muốn chứng tỏ chiến lược xoay trục của Tổng thống Mỹ Barack Obama vô giá trị, đồng thời “nắn gân” xem Mỹ quyết tâm đến đâu trong việc bảo vệ trật tự thế giới hiện hữu. Trung Quốc biết rõ Mỹ đang bị cuốn vào cuộc đấu với Nga ở Ukraine và nước Mỹ còn ám ảnh bởi “hội chứng sa lầy” sau các cuộc chiến ở Iraq, Afghanistan, nên liều chơi canh bạc biển Đông, nếu thuận sẽ đẩy nhanh chiến lược trỗi dậy. Trung Quốc dùng chiến thuật “già tranh chấp non xung đột” để Mỹ không có cớ can thiệp, dần ép Mỹ từ bỏ các đồng minh, tiến tới loại trừ triệt để ảnh hưởng Mỹ tại tây Thái Bình Dương.

Các học giả thế giới đang cố gắng cắt nghĩa những hành động và suy nghĩ của Bắc Kinh, làm sao Trung Quốc có thể trỗi dậy với những chính sách hung hãn, đầy mâu thuẫn như vậy? Trên thế giới chưa từng có siêu cường nào nổi lên được trong bối cảnh gây hấn với hầu khắp láng giềng, tứ bề thọ địch như Trung Quốc. Trung Quốc không có đồng minh thực sự và càng không thể hiểu nổi dựa trên cơ sở nào mà tác giả cuốn sách nổi tiếng “Giấc mơ Trung Hoa” nhận định: “Hiện nay Trung Quốc hầu như không có kẻ thù”. Trung Quốc cần duy trì môi trường hòa bình để phát triển, nhưng sự ngang ngược, hung hăng của họ lại đang tạo ra vô số kẻ thù.

Trung Quốc có hàng loạt tử huyệt có thể kéo nước này xuống vực bất kỳ lúc nào. Kinh tế Trung Quốc bắt đầu tụt dốc sau nhiều thập kỷ tăng trưởng, bong bóng bất động sản và nợ công (đặc biệt của các địa phương ) đang ở mức cực kỳ nguy hiểm.

Môi trường sống ô nhiễm trầm trọng là cái giá cho phát triển nóng, 60% nguồn nước ngầm và 1/5 đất đai của Trung Quốc bị nhiễm độc, không khí ở nhiều thành phố trở nên không thể chịu nổi. Bất công và môi trường sống xuống cấp là nguyên nhân chủ yếu làm bùng phát 200.000 vụ bạo động mỗi năm.

Để đối phó dân chúng bất bình, ngăn ngừa động loạn và duy trì an ninh, Trung Quốc phải chi tiêu cho lực lượng cảnh sát còn lớn hơn cả ngân sách quốc phòng.

Cuộc tấn công đẫm máu mới nhất ở thủ phủ khu tự trị Tân Cương khiến hàng trăm người thương vong thật sự đặt Trung Quốc vào tình trạng báo động. Các cuộc tấn công khủng bố có yếu tố Hồi giáo không chỉ dừng ở phạm vi Tân Cương mà trải khắp đất nước, gieo rắc sự hoang mang, sợ hãi khiến Trung Quốc luôn nơm nớp trước viễn cảnh xung đột sắc tộc lan rộng.

Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” nhằm khẳng định tính chính danh của nhà lãnh đạo Tập Cận Bình nguy cơ biến tướng thành một cuộc đấu đá nội bộ, thanh trừng chính trị khốc hại mới.

Nhà lãnh đạo Đặng Tiểu Bình từng nói: “Trung Quốc chống hữu nhưng chủ yếu là phòng tả” vì lo sợ lặp lại các phong trào đại nhảy vọt hay cách mạng văn hóa. Nhiều dấu hiệu cho thấy hạ bệ Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang không đơn thuần chỉ là chuyện chống tham nhũng. Trong bối cảnh ấy, “giấc mơ Trung Hoa” rất có thể trở thành cơn ác mộng.


Phần nhận xét hiển thị trên trang