Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Tòa tuyên án Dương Tự Trọng - VnExpress



VNEXPRESS.NET
Chiều 23/5, chủ tọa Hà Thị Xuyến thay mặt Hội đồng xét xử, tuyên án Dương Tự Trọng 16 năm tù giam, được giảm 2 năm Giảm từ 18 năm so với án sơ thẩm. - VnExpress

Phần nhận xét hiển thị trên trang

QUỐC PHÒNG NGA CẢNH BÁO TRUNG QUỐC, HÉ LỘ VIỆT NAM TỰ CHẾ ĐƯỢC HỎA TIỄN CHỐNG TÀU CHIẾN, TÀU NGẦM.


Như một lời cảnh báo về mộng xâm lăng của Trung Quốc, báo chí Nga dẫn tin từ bộ quốc phòng Nga hé lộ một thông tin gây bất ngờ là Việt nam đã tự chế được Hỏa Tiễn Zvezda Kh-35U.
Kh-35U là một loại hỏa tiễn có thể bắn từ tàu chiến hoặc từ trên không. Đây là một loại Hỏa Tiễn Subsonic, tốc độ khá nhanh, bay xa 130 km, có thể bay ngầm cách mặt nước từ 10-15m nên KHÔNG có radar nào có thể thấy được.
Hỏa Tiễn Kh-35U được Nga sử dụng cho nhiều tàu chiến, là loại tối tân nhất, nặng khoản 520kg. Loại hỏa tiễn nầy trước đây Nga bán cho Việt Nam với giá thành là 500.000 USD/quả.
Kể từ năm 2003 cho tới năm 2014, trên 10 năm trời nghiên cứu, Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự đã bắn thử thành công vào cuối năm 2013. Số lượng Kh-35U mà Việt Nam hiện có, đủ sức để hủy diệt 1.000 Tàu chiến Trung Quốc.
Ngoài ra, các nhà máy của Bộ Quốc Phòng đã tự sản xuất ra loại súng và đạn chống tăng không giật Type 65 cỡ nòng 82mm, tương tự như súng không giật M67 của quân đội Philippines và một loại khác là pháo nòng trơn không giật SPG-9 cỡ nòng 73mm.
Được biết thì Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự đã chế tạo thành công 5 loại máy bay KHÔNG người lái khác nhau, đặc biệt là 2 loại AV.UAV.S3 và AV.UAV.S4 có thể mở rộng tầm bay xa hơn khi sử dụng liên lạc vệ tinh dẫn đường hoặc các trạm chuyển tiếp mặt đất.
Việt Nam hiện nay đang dự định sẽ thay thế một số xe tank cũ bằng siêu tăng T-90, đây là một trong những loại xe tăng chiến đấu chủ lực tốt nhất thế giới.
fb: Nguyễn T Trang


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Philippines lo ngại Trung Quốc đặt giàn khoan vào vùng biển nước này


Ngày 26/5, Tổng thống Philippines Benigno Aquino cảnh báo Bắc Kinh có thể lập lại chiến thuật đưa giàn khoan vào vùng biển đang có tranh chấp và lần này, có thể là trong vùng biển của Philippines, như đã làm với giàn khoan trái phép Hải Dương 981 (Haiyang Shiyou 981) tại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam. Trong cuộc trả lời phỏng vấn báo Financial Times, ông Aquino nhận định rằng Trung Quốc đang chơi “một trò chơi nguy hiểm và chính sách ngoại giao pháo hạm”, có thể vượt ra ngoài tầm kiểm soát. 

Giàn khoan Hải Dương 981 (Haiyang Shiyou 981) mà Trung Quốc hạ đặt trái phép tại vùng biển Việt Nam (Nguồn: Xinhua)


Theo ông Aquino, ông đã nhận được báo cáo về các vụ tàu nghiên cứu, thăm dò của Trung Quốc vào gần khu vực dầu lửa Galoc, cách bờ biển đảo Palawan khoảng 60 hải lý.

Khi nhắc đến cách thức Trung Quốc gây ra căng thẳng trong quan hệ với các nước láng giềng, Tổng thống Philippines nói: “Nói chung, những gì xảy ra đối với Việt Nam thì cuối cùng cũng sẽ xảy ra đối với Philippines”.Sau khi nhắc lại rằng ông không hề muốn khiêu khích Trung Quốc, Tổng thống Aquino kêu gọi Bắc Kinh tránh có các hành động đơn phương, đi ngược lại Tuyên bố chung về ứng xử của các bên ở Biển Đông, được ký kết giữa Trung Quốc và ASEAN năm 2002.

Theo ông Aquino, 10 nước thành viên ASEAN, bao gồm một số nước có tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc, cần có “một tiếng nói mạnh mẽ và rõ ràng” về cách thức giải quyết những tranh chấp, phù hợp với luật pháp quốc tế./.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam trước hình thái chiến tranh mới


"...Tình hình hiện nay Việt Nam khẳng định chắc chắn rằng nếu như có quốc gia nào đó xâm phạm vùng biển và hải đảo của mình thì quốc gia đó không ai khác ngoài Trung Quốc. Và đương nhiên đối tượng tác chiến của Việt Nam trong sự nghiệp giữ biển đảo không phải là Mỹ, Nhật Bản hoặc Nga mà phải là Trung Quốc..."
Bất kỳ một quốc gia nào nếu như muốn Tổ Quốc không bị bất ngờ thì phải biết được nguy cơ thách thức an ninh từ đâu đến? Lực lượng bao nhiêu? Đến bằng cách nào? Nhằm vào đâu? Và chuẩn bị để đón nó ra sao. Việt Nam cũng vậy thôi. Khi một láng giềng vốn hùng mạnh lại tăng cường lực lượng quân sự vượt khỏi giới hạn phòng thủ, không minh bạch, kèm theo thái độ nước lớn nghênh ngang, đe dọa dùng vũ lực; hành động ngang ngược, chèn ép bắt nạt… thì đó là vận hội hòa bình hay là nguy cơ chiến tranh? Dù không muốn thì Việt Nam cũng bắt buộc phải có ứng xử và hành xử với nguy cơ này. Bài phân tích và nhận định của Lê Ngọc Thống – nguyên sỹ quan Hải quân Việt Nam. 
Đối tượng và khu vực tác chiến

Từ xưa tới nay dân tộc Việt trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh. Lúc thì phải thực hiện chiến tranh giải phóng Tổ quốc; lúc thì thực hiện chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, tuy nhiên những cuộc chiến này chủ yếu xảy ra trên Lãnh thổ. Vùng biển, vùng trời thời đó con người cả 2 phía chưa đủ khả năng để nhận thức được vị trí, lợi ích của nó nên được bỏ qua. Ngày nay tình thế đã khác, khi mà lãnh thổ đã “rành rành định sẵn ở sách Trời” rồi thì Vùng biển và Hải đảo con người có đủ khả năng để làm chủ, khai thác nó thì dù có được bảo vệ bằng Công ước LHQ về biển, Luật biển Quốc tế năm 1982 thì nó vẫn trở thành mục tiêu quan tâm của những kẻ có dã tâm bành trướng



Việt Nam là một quốc gia có 3260km bờ biển với hơn 3000 hòn đảo lớn nhỏ trong đó có 2 quần đảo xa bờ là Hoàng Sa (bị Trung Quốc đánh chiếm năm 1974) và Trường Sa. Theo Công ước của LHQ về biển và Luật biển năm 1982 thì Việt Nam có chủ quyền và quyền chủ quyền trên biển với diện tích khoảng 1 triệu km2. Như vậy biển, đảo của Việt Nam thực sự là “Trời cho” và những kẻ có dã tâm bành trướng thì nhìn vô với ánh mắt thèm muốn, chờ cơ hội là hành động. Vấn đề đặt ra trước tình hình hiện nay là ta phải làm gì để “giữ lấy nó” như lời Bác Hồ dạy.

Quả thật, “Bảo vệ vững chắc vùng biển và hải đảo thiêng liêng của Tổ quốc” mà Quân đội nói chung và Hải quân Việt Nam nói riêng gánh vác nghe có vẻ như là chức năng và nhiệm vụ thường xuyên muôn thuở của mình nhưng thực tế hết sức mới mẻ. Bởi lẽ để thực hiện tốt nhiệm vụ, nếu khi có kẻ xâm lược vùng biển và hải đảo thì quân QĐNDVN mà nòng cốt là HQNDVN phải tiến hành chiến tranh trên biển, nghĩa là có rất nhiều trận hải chiến sẽ xảy ra. Mà hải chiến thì Việt Nam quá ít kinh nghiệm. Từ xưa tới nay dù chỉ là quy mô nhỏ, lịch sử ghi nhận có 5 trận hải chiến mà cha ông thực hiện. Trận thứ nhất ở cửa biển Vân Đồn do ông tướng thủy quân được gọi là giỏi nhất Đại Việt thời bấy giờ-Trần Khánh Dư chỉ huy. Sử sách không ghi diễn biến cụ thể, chỉ biết là đối đầu với hơn 400 thuyền chiến của Ô Mã Nhi, “hải quân bờ” của Trần Khánh Dư đại bại. Trước khi tự trói chịu tội ông tướng nhà Trần phát hiện lẻo đẻo đằng sau có một đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ do không kịp theo đoàn thuyền chiến của Ô Mã Nhi, vậy là gom góp “tàn quân” Trần Khánh Dư diệt gọn đoàn thuyền này. So với trận trước thì đây chỉ là trận thắng danh dự nhưng hậu quả thì vô cùng khủng khiếp với nhà Nguyên… Trận thứ hai là của hải quân của Chúa Nguyễn tiêu diệt 2 tàu chiến của Hà Lan xâm phạm lãnh hải. Trận thứ 3 là Hoàng Sa 1974 và 2 trận còn lại (mang hơi hướng của chiến tranh hiện đại một chút) là của HQNDVN gồm 3 tàu phóng lôi đánh đuổi tàu Maddox và trận ngày 19/4/1972 gồm 2 máy bay MIG21 hợp đồng tác chiến với 3 tàu phóng lôi đánh nhau với Hạm đội 7 Hải quân Mỹ gồm 01 tuần dương hạm, 02 khu trục hạm và 01 hộ tống hạm tại vùng biển Quảng Bình. Lần xung đột trên biển năm 1988 không tính vì HQNDVN lúc đó chỉ có tàu vận tải, không có tàu chiến tham gia.

Liệt kê ra những điều này để chúng ta biết rằng hải chiến chưa phải là sở trường của ta (và càng không phải là sở trường của Trung Quốc, với Nhật Bản thì họ đã, đang là cường quốc biển không ai có thể phủ nhận). Vì thế xây dựng thế trận, cách đánh, vũ khí trang bị … phải tích hợp với nhau và theo kiểu Việt Nam để giữ biển, giữ đảo đòi hỏi rất nhiều trí tuệ, rất nhiều công sức tiền của, tâm huyết của QĐNDVN và dân tộc Việt Nam.

Tình hình hiện nay Việt Nam khẳng định chắc chắn rằng nếu như có quốc gia nào đó xâm phạm vùng biển và hải đảo của mình thì quốc gia đó không ai khác ngoài Trung Quốc. Và đương nhiên đối tượng tác chiến của Việt Nam trong sự nghiệp giữ biển đảo không phải là Mỹ, Nhật Bản hoặc Nga mà phải là Trung Quốc.

Vậy giả sử khi Trung Quốc không còn đe dọa sử dụng vũ lực như đã từng đe dọa nhiều lần nữa mà dùng vũ lực thật thì mục tiêu họ cần đạt được là gì, không gian, khu vực tác chiến xảy ra ở đâu? Chẳng quá khó khi trả lời câu hỏi này. Rõ ràng đó là các sân bay bến cảng trên bờ; quần đảo Trường Sa và khu vực dầu khí. Nhưng lực lượng nào sẽ tham gia? Trung Quốc sẽ bung toàn lực hay chỉ sử dụng một hạm đội nào đó có tăng cường để gây chiến với Việt Nam?

Lật lại trang chiến tranh Việt Nam – Mỹ. Việt Nam thắng nhưng trên phương diện là làm cho Mỹ không leo thang chiến tranh; làm cho Mỹ phải rút quân về nước; làm cho chế độ mà Mỹ dựng lên sụp đổ để Việt Nam thống nhất. Thời điểm đó Mỹ có khả năng thực hiện một lúc 2 cuộc chiến tranh rưỡi và còn cả khối NATO nhưng Mỹ không thể tập trung toàn bộ lực lượng dù chỉ 1/4 sức mạnh bởi lợi ích ở Việt Nam của Mỹ không là gì so với lợi ích toàn cầu của Mỹ. Mỹ thất bại tại Việt Nam là sự thật, là do không hiểu Việt Nam nhưng cho rằng Mỹ yếu kém, hèn nhát, nhu nhược, thì chẳng khác nào “nghé không sợ cọp”. (Giá như hồi đó Việt Nam đối xử với Mỹ như Lê Lợi-Nguyễn Trãi đối xử với nhà Minh; như Nguyễn Huệ đối xử với nhà Thanh thì lịch sử ít nhất cũng không lùi lại 20 năm. Nhưng lịch sử thì không có “giá như”, đúng không?)

Trung Quốc thì khác Mỹ. Nếu như Mỹ không thể thì Trung Quốc là không dám đem hết toàn bộ lực lượng để “dạy cho Việt Nam một bài học” như họ từng nói. Bởi thứ nhất là: Ngay như Việt Nam năm 1975 mặc dù phải tung hết lực lượng vào miền Nam nhưng Tướng Giáp vẫn kiên quyết để lại Sư 308 – sư đoàn thiện chiến nhất của Việt Nam lúc bấy giờ làm nhiệm vụ “Cận vệ”. Dù đã có đủ cơ sở để khẳng định “có cho kẹo Mỹ cũng không can thiệp trở lại Viêt Nam” nhưng Tướng Giáp và Bộ Chính trị Đảng CSVN vẫn dự kiến tình huống xấu nhất xảy ra cho miền Bắc trước một thế lực khác ngay khi chưa lộ mặt. Huống chi ngày nay Trung Quốc không có bạn, thời gian gần đây lại đi gây thù chuốc oán thêm nên xung quanh chỉ có cựu thù, họ nhìn Trung Quốc với con mắt cảnh giác, họ tăng cường tiềm lực quân sự để sẵn sàng đối phó với Trung Quốc mà Trung Quốc lại đi “dốc hết túi cho một kênh bạc chưa đâu vào đâu” thì quả là mạo hiểm về chiến lược và ngu xuẩn về chiến thuật. Điều thứ hai là tình hình chính trị xã hội Trung Quốc rất bất ổn. Có lẽ đây là điều nguy hiểm nhất. Bởi không phải ai trong giới cầm quyền Bắc Kinh cũng muốn đánh Việt Nam và nếu dùng hết toàn bộ lực lượng hiện có tấn công (với giả thiết các nước láng giềng xung quanh là bạn và không có nguy cơ nào thách thức đến an ninh quốc gia từ bên ngoài) thì kết quả bắt buộc phải thắng nhưng thắng nhanh. Không thắng coi như tự sát, nhưng thắng không nhanh cũng gây nên thảm họa trong nước (nội bộ thì đấu đá hạ bệ nhau, bạo loạn, ly khai…) cũng coi như tự sát (hình như cư dân mạng của Trung Quốc cũng sợ chuyện này nên mới vạch ra kế hoạch nổi tiếng táo bạo 31 ngày thì phải).

Giá như giới quân sự Trung Quốc trả lời chắc chắn được câu hỏi có “thắng nhanh” hay không? Nhưng rất tiếc, câu trả lời là của phía Việt Nam.

Vậy là đã rõ, lực lượng mà HQNDVN phải đối mặt nếu như không nhầm thì là Hạm đội Nam Hải được tăng cường lực lượng không quân và tên lửa đạn đạo. Có thể nói lực lượng, trang bị vũ khí của Hạm đội này cũng áp đảo, vượt trội so với Hải quân Việt Nam chứ không phải là chuyện đùa. Đây là Hạm đội chủ lực mạnh nhất, hiện đại nhất của Trung Quốc và duy nhất trong 3 hạm đội của Trung Quốc được biên chế 2 lữ đoàn lính thủy đánh bộ. Điều này cũng chứng tỏ nhiệm vụ và đối tượng tác chiến của Hạm đội Nam Hải là ai rồi.

Một trang sử mới với một hình thái chiến tranh mới – chiến tranh trên biển trong sự nghiệp giữ gìn, bảo vệ Tổ quốc của chúng ta bắt đầu.

Nếu Mỹ tấn công Việt Nam với mục đích đạt được như Trung Quốc, theo kịch bản mà Mỹ từng sử dụng ở Irắc, Coxovo, Apganixtan thì Mỹ sẽ sử dụng đòn tấn công tên lửa, pháo hạm từ tàu ngầm, tàu nổi, cùng với máy bay cường kích tên lửa chiếm lĩnh bầu trời đồng loạt vào các vị trí sân bay, bến cảng, các trạm radar của Việt Nam. Mỹ có thể làm chủ cuộc tấn công nếu như Mỹ với hàng trăm máy bay trên tàu sân bay làm chủ được vùng trời. Đây cũng là ưu thế quyết định nhất của các trận hải chiến. Bởi vì lực lượng không quân hải quân là lực lượng nguy hiểm nhất để áp chế, khống chế hoặc tiêu diệt nhanh nhất lực lượng tàu nổi, lực lượng tên lửa bờ, sân bay, bến cảng. Và tất nhiên kết quả phụ thuộc lớn về việc không quân hải quân Việt Nam có giằng co được với đối phương trên vùng trời của vùng biển xảy ra tác chiến hay không. Nếu giằng co được thì có cơ hội phản công, nếu không thì chấp nhận trở về thời kỳ trước năm1975 thực hiện chiến tranh du kích.

Nếu Trung Quốc tấn công Việt Nam cũng có kịch bản tương tự Mỹ thôi nhưng ưu thế quyết định nhất của các trận hải chiến thì Việt Nam nắm giữ bởi lẽ không quân hải quân Trung Quốc chưa đủ cơ để vươn ra đến khu vực xảy ra tác chiến. Trung Quốc lại không có khả năng tấn công từ xa ngoài “tầm với” của đối phương như Mỹ, vì thế bắt buộc họ phải tiếp cận gần hơn, mà gần hơn thì nằm trong tầm hỏa lực của các lực lượng phòng thủ biển Việt Nam. Vì vậy dù lực lượng tàu ngầm, tàu nổi, tên lửa hiện đại của Trung Quốc không kém Mỹ là bao nhưng do không khống chế làm chủ vùng trời nên tạo điều kiện cho tàu ngầm, tàu mặt nước, không quân hải quân Việt Nam “nhởn nhơ” tha hồ lựa chọn phương án đáp trả. (Có lẽ bây giờ ta mới hiểu vì sao Trung Quốc lại có mơ ước khát khao cháy bỏng là làm sao để có tàu sân bay đến thế. Họ đã có nó, tuy nhiên chờ đến lúc được như Mỹ bây giờ là một khoảng thời gian dài).

Lối đánh và NMD Made in Vietnam

Ngày nay, hoạt động tác chiến để giữ biển đảo của Viêt Nam hiện nay xảy ra trong một không gian rộng và sâu bao gồm trên không, trên biển, trong lòng biển và dưới đáy biển. Tương ứng với nó là các lực lượng không quân hải quân; tàu mặt nước; tàu ngầm; thủy lôi, mìn và lực lượng phòng thủ bờ biển.

Hải chiến ngày xưa thì các lực lượng này của hai bên thường tìm cách tiếp cận nhau, gặp nhau là bắn nhau như vãi đạn. Hải chiến hiện đại ngày nay thì khác, các lực lượng này hiếm khi đối mặt nhau mà chỉ tiêu diệt nhau khi khoảng cách còn rất xa. Vì thế kẻ nào nhìn xa hơn, vũ khí có tầm bắn xa hơn, độ chính xác cao hơn là kẻ đó thường chiếm ưu thế (nói là thường vì trong trận hải chiến tháng 10/1973 giữa hải quân Israel với Ai cập và sau đó là Syria thì tàu tên lửa của hải quân Ai Cập và Syria tầm bắn lớn hơn tàu tên lửa của Israel gấp 2,5 lần. Nhưng do chiến thuật và gây nhiễu tốt nên khi tàu tên lửa của Ai Cập và Syria tấn công ngoài tầm hỏa lực của tàu tên lửa Israel mà không trúng mục tiêu thì lập tức tàu tên lửa Israel vận động tiếp cận đến đúng tầm hỏa lực của mình phóng tên lửa diệt gọn) Tuy nhiên có một điều cần hiểu là khoảng cách còn rất xa đó là xa bao nhiêu? Đây là vấn đề tuyệt mật quân sự. Bạn có thể biết tàu này, máy bay kia trang bị vũ khí này nọ nhưng bạn không thể biết tầm bắn có hiệu quả của nó là bao nhiêu km ngoài người làm chủ phương tiện đó ra. Vì thế hải chiến, không chiến hiện đại vẫn phải có các hành động đợi cơ, phục kích, hoặc vận động tiếp cận mục tiêu làm sao có lợi nhất để phát huy hỏa lực của mình. Như vậy không có nghĩa những tàu chiến hiện đại nhất được trang bị hỏa lực phòng, chống đầy mình là miễn bị tiêu diệt, tấn công. 

Từ kinh nghiệm chiến tranh với Mỹ, như trong trận hải chiến ngày 19/4/1972 Lực lượng Hạm đội 7 Mỹ mạnh như vậy, bầu trời, vùng biển Việt Nam bị khống chế, phong tỏa như thế mà hải quân và không quân Viêt Nam vẫn hợp đồng tập kích làm cho 4 tàu chiến hiện đại bậc nhất lúc bấy giờ bị bất ngờ, rối loạn, lúng túng đối phó và bị dính đòn đau. Vì thế, để chống lại một lực lượng hải quân mạnh, hiện đại tầm cỡ như Trung Quốc, Mỹ thì nguyên tắc sống còn trong tấn công đối phương là cơ động nhanh, bí mật, tập kích bất ngờ với các đòn dồn dập, nhiều hướng, nhiều chiều, nhiều phương tiện hỏa lực vào một mục tiêu làm cho đối phương lùng túng, rối loạn dễ bị tiêu diệt hoặc bị thiệt hại nặng nề. Tình thế hôm nay Việt Nam càng thuận lợi, dễ dàng hơn rất nhiều lần so với thời đánh Mỹ, do đó nguyên tắc sống còn trong tấn công trên biển này càng phát huy uy lực. Các tàu, xuồng phóng lôi, tên lửa loại nhỏ tốc độ cao Việt Nam đang đóng hàng loạt có thể đợi cơ phục kích ở bất cứ nơi đâu trên cửa sông, luồng lệch và gần 3000 hòn đảo lớn nhỏ của bờ biển Việt Nam được sự hỗ trợ của không quân, lực lượng trên đất liền tùy theo tình hình tác chiến sẽ là một mối nguy hiểm cực lớn, tiềm tàng rất khó đối phó. Bất kỳ lực lượng tuần dương hạm, khu trục hạm nào dù hiện đại đến đâu mà “mon men” vào vùng biển và hải đảo của Việt Nam thì ngoài việc phải tập trung đối phó tương xứng với các máy bay, tàu chiến hiện đại của Việt Nam còn bị nguy cơ tiêu diệt rất cao bởi những con tàu “đặc nhiệm” này. Sự phối hợp bộ 3 giữa tàu tên lửa, phóng lôi loại nhỏ tốc độ cao và tàu ngầm với không quân phục kích hay tập kích có vẻ như trở thành loại hình tác chiến cơ bản, sở trường của Hải quân nhân dân Việt Nam.

Hải chiến hiện đại với vũ khí công nghệ cao thì ngư lôi, tên lửa là hỏa lực chủ yếu mà bên này dùng để tiêu diệt bên kia và ngược lại, trong đó tên lửa là hỏa lực chính. Đến đây một bài toán hóc búa đặt ra là làm thế nào để cho tên lửa, ngư lôi của ta phóng ra là trúng đích và làm gì để vô hiệu hóa hoặc ít ra là hạn chế tên lửa, mgư lôi của đối phương?

Việt Nam nghèo không có cơ sở vật chất kỹ thuật để bố trí hệ thống phòng thủ tên lửa như Mỹ, điều đó không có nghĩa là chỉ biết trương mắt nhìn tên lửa bay vào lãnh thổ mà chịu. Để đánh chặn các đòn tấn công bằng tên lửa hành trình, đạn đạo, máy bay tàng hình tầm thấp của đối phương, Việt Nam phải xây dựng, bố trí các tổ hợp phòng không nhiều tầng nhiều lớp nghĩa là các vùng lưới lửa như thời chống Mỹ với các cỡ nòng từ 12ly7 trở lên ở những hướng mà tên lửa, máy bay có thể xuất hiện. Các vị trí quan sát bằng kỹ thuật ở bờ biển, hải đảo sẽ thông báo cho tổ hợp phòng không biết tên lửa bay theo hướng nào, độ cao bao nhiêu, thời gian bao lâu để đồng loạt khai hỏa. Máy bay tuy tốc độ thấp nhưng đường bay không cố định; tên lửa có tốc độ cao thì đường bay lại cố định. Thuận lợi và khó khăn khi đánh chặn 2 loại này như nhau nhưng cũng lưới lửa này Việt Nam đã từng tiêu diệt máy bay F111 cánh cụp cánh xòe tốc độ siêu thanh thì ngày nay mọi điều đều có thể. Ngoài ra Việt Nam cũng phải học cách rải nhiễu, gây nhiễu của B52 Mỹ trong chiến dịch Linebacker; tạo ra các khu vực nhiễu loạn điện từ để tên lửa bay qua vùng đó thì mất điều khiển tự nổ hoặc ít nhất cũng phải hạn chế tối đa độ chính xác của tên lửa đến mục tiêu…

Như vậy, căn cứ vào nội lực và động thái chuẩn bị của Việt Nam thì bất kỳ một quốc gia nào trừ Mỹ mở một cuộc chiến tranh trên biển với Việt Nam, chẳng hạn Trung Quốc đang coi Trường Sa của Việt Nam và 80% diện tích biển Đông là lợi ích cốt lõi thì điều đó (gây chiến tranh) có thể xảy ra thì nên bây giờ hoặc không bao giờ. Nhưng với nhãn quan của mình tôi cho rằng điều đó đã qua và ngay bây giờ cũng là quá khó. Không những Việt Nam đã mạnh lên rất nhiều mà tình hình khu vực đã thay đổi chóng mặt không có lợi cho Trung Quốc tý nào. Trung Quốc đã như hay bị coi như Liên Xô trước kia? Liệu một cuộc chiến tranh lạnh có xảy ra nữa không? Phản ứng của Trung Quốc nói lên điều gì? Chúng ta chờ xem.

Lê Ngọc Thống
(viet-studies) 
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 28-9-11
http://www.viet-studies.info/kinhte/LeNgocThong_HinhThaiChienTranhMoi.htm


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xung đột biển Đông: Cơ hội để người trẻ đánh thức Việt Nam ngủ quên


Book Hunter: Sau những bài viết về “Việt Nam trỗi dậy” của Book Hunter, Tuần Việt Nam đã có một bài phỏng vấn Admin Hà Thủy Nguyên về thái độ cần xác lập ở người Việt trẻ:Xung đột biển Đông sẽ “đánh thức một Việt Nam ngủ quên”. Book Hunter xin phép được đăng lại toàn bộ bài trả lời phỏng vấn chưa qua biên tập của Tuần Việt Nam để các bạn nắm rõ hơn quan điểm của Book Hunter mà Admin Hà Thủy Nguyên chỉ đóng vai trò phát ngôn viên.
Trong những ngày qua, sự kiện dàn khoan 981 đã gây xôn xao dư luận cả nước với nhiều luồng thông tin trái chiều, thật giả lẫn lộn, khiến cho nhiều bạn trẻ hoang mang, mất phương hướng hoặc dễ dàng bị kích động lôi kéo.

Phóng viên đã có cuộc gặp với Nhà văn Hà Thủy Nguyên, Founder của Book Hunter Club, một cộng đồng tri thức trẻ có uy tín trên Internet hiện nay để trò chuyện về vai trò và trách nhiệm của tuổi trẻ với tình hình biến động của tổ quốc.

PV: Chào chị, mới đây trên Book hunter club có đăng tải “Lời kêu gọi Việt Nam trỗi dậy” của chị. Như chị nói, đây là lời kêu gọi “với tư cách của một người Việt Nam trẻ tuổi đứng trước nguy cơ xâm lấn của Trung Quốc trên Biển Đông”. Trong lời kêu gọi ấy, chị có nhấn mạnh một chi tiết “đã đến lúc chúng ta cần làm điều gì đó hơn là biểu lộ”. Chị có thể nói rõ hơn điều này được không?

HTN: Thực ra “Lời kêu gọi Việt Nam trỗi dậy” không phải là của tôi, nó được viết dựa trên ý tưởng và phương hướng hoạt động của Book Hunter đã đề ra từ khi mới thành lập, đó là truyền cảm hứng xây dựng đất nước bằng kiến thức, sự hiểu biết, lòng nhiệt thành và lương tâm đối với xã hội đến với các bạn trẻ. Tuy nhiên, trước sự kiện dàn khoan 981, các bạn trẻ có vẻ thờ ơ với điều này. Nhưng khi đất nước đứng trước mối đe dọa lớn, các bạn lại có vẻ đồng cảm hơn với những gì Book Hunter và nhiều cộng đồng tri thức khác đang có ở Việt Nam như Nhà xuất bản Tri Thức, Câu lạc bộ Minh Triết, Mạng lưới học giả Việt Nam,Reading CircleNhóm hành động sách hóa nông thônWegreen… đã và đang làm. Điều mà tôi thấy rất vui đó là không chỉ các bạn trẻ, mà nhiều người lớn tuổi, các bác trí thức, thậm chí những người đối lập cũng hưởng ứng lời kêu gọi. Trong nhiều năm qua, nước ta không bị đặt vào tình thế đầy áp lực như hiện nay, và với áp lực bây giờ, rõ ràng ai cũng thấy rằng biểu lộ là không đủ, mà phải biến sự biểu lộ đó thành hành động, hành động không đủ mà còn phải hành động hiệu quả, sao cho Việt Nam không bị rơi vào nguy cơ chiến tranh cũng như trong tương lai sẽ không một cường quốc nào chèn ép nước ta được nữa.

PV: Đó quả là điều bất cứ người dân nào cũng mong muốn, nhưng đó là chuyện lâu dài, vấn đề chúng ta cần làm ngay là cách hành xử trước mắt. Có vẻ như chị và Book Hunter đã lựa chọn được cho mình một cách hành xử, vậy chị nghĩ sao về cách hành xử của những người cùng thế hệ hoặc trẻ hơn mình?

HTN: Bản thân tôi cũng là một người trẻ tuổi và cũng đang phải mày mò tìm đường, đúng sai không nên đem ra phán xét ở đây. Có một câu đùa mà bạn bè tôi hay nói với nhau, đó là “Hãy yêu nước theo cách của bạn”. Có lẽ trước khi hành xử với Trung Quốc ra sao, chúng ta phải học cách hành xử đó là tôn trọng “cách yêu nước” của người khác. Mỗi người, với các đặc tính khác nhau, nghề nghiệp khác nhau, tình thế khác nhau sẽ yêu nước theo cách của họ. Khi bạn hỏi câu này, chắc bạn có ngầm ẩn ý đến việc nhiều bạn trẻ tỏ ra kích động, xuống đường biểu tình, thậm chí sẵn sàng nhập ngũ lên đường ra trận. Đó là một điều tốt, chứng tỏ rằng các bạn trẻ vẫn còn rất quan tâm đến đất nước, không giống như những gì mà những thế hệ trước vẫn lo ngại.

PV: Vậy chị thấy hiện nay đang có những cách hành xử như thế nào của các bạn trẻ trước biến động này?

HTN: Nói đến giới trẻ thì rất rộng, có thể thu gọn lại là những bạn trẻ quan tâm đến tình hình xung đột. Rất đáng mừng là con số này ngày càng gia tăng so với những năm trước, vì theo tôi được biết rằng những sự kiện xung đột giữa Việt Nam và Trung Quốc trong nhiều năm qua không có được nhiều sự quan tâm đến thế. Nhiều người thậm chí còn không biết đến. Tôi xin phép được chia thành cách cách biểu lộ sau:

Trước hết và dễ nhận biết nhất là những bạn trẻ biểu lộ lòng yêu nước mãnh liệt trên mạng xã hội. Họ thật sự lo lắng nguy cơ chiến tranh và chuẩn bị tinh thần chiến đấu, kêu gọi đi lính, bài trừ Trung Quốc…Tuy nhiên, cách biểu lộ này chỉ là sự bốc đồng. Các bạn phải hiểu rõ rằng Trung Quốc là một đất nước, một nền văn minh, còn điều các bạn đang phản đối lại chỉ liên quan đến chính phủ Trung Quốc thôi. Đôi khi chính tinh thần bài Trung Quốc này lại dẫn đến chiến tranh nhanh hơn những gì các bạn ấy muốn. Biểu lộ lòng yêu nước là cần thiết, vì nó có sức mạnh truyền cảm hứng lớn lao, nhưng tôi mong sao sau khi biểu lộ, các bạn ấy có thể dừng lại một chút và suy nghĩ cũng như tìm hiểu vấn đề một cách cẩn thận hơn.

Bên cạnh đó cũng có nhiều bạn trẻ không biểu lộ cảm xúc trên mạng, mà đẩy mạnh hơn các thông điệp về học tập và xây dựng đất nước. Họ là những người nhìn thấy được vấn đề rằng sở dĩ Việt Nam bị Trung Quốc chèn ép đến thế là vì đất nước của chúng ta không giàu mạnh, dân tộc của chúng ta đang suy yếu, nội bộ chính trị có nhiều xung đột. Lịch sử rõ ràng đã chứng minh, cứ mỗi khi nước Việt ta yếu thế, chia rẽ thì đó là lúc phải đối mặt với nguy cơ ngoại xâm. Vậy thì, nếu nhanh chóng chấn chỉnh đất nước, hòa hợp hòa giải giữa các bên thì có lẽ vấn đề Trung Quốc sẽ không đáng sợ đến vậy. Đó cũng là điều mà chúng tôi muốn nhấn mạnh trong “Lời kêu gọi Việt Nam trỗi dậy”

Có một cách yêu nước khác cũng thiên về biểu lộ, nhưng có mục đích hơn và tỏ rõ thái độ hơn, đó là biểu tình. Trong suốt tuần qua, những cuộc biểu tình diễn ra khắp nơi từ Nam chí Bắc. Biểu tình quả nhiên cũng có tác dụng, đó là không chỉ bày tỏ với Trung Quốc mà còn bày tỏ với dư luận thế giới về thái độ bảo vệ chủ quyền của người dân Việt Nam, để thế giới biết rằng người Việt Nam không nhu nhược. Tuy nhiên, chỉ trong gang tấc, biểu tình có thể biến thành bạo loạn như những gì đã xảy ra ở Bình Dương, Hà Tĩnh trong suốt một tuần. Tôi tin rằng những người yêu nước thật sự sẽ không gây ra bạo loạn, nhưng không tránh khỏi được có những bàn tay khác giật dây và kích động sự phẫn nộ. Tôi mong rằng các bạn trẻ có thể giữ vững thái độ ôn hòa mà cương quyết, để mình không trở thành con rối trong tay kẻ khác.

PV: Theo chị tại sao lại có sự khác nhau giữa cách hành xử của nhóm các bạn trẻ?

Việc mỗi người một vẻ và cách hành xử khác nhau là bình thường mà! Con người đâu phải ai cũng giống nhau! Thế nhưng, tôi nghĩ rằng một trong các nguyên nhân dẫn đến cách hành xử khác nhau đó là do cách tiếp cận và xử lý thông tin. Ở những bạn biểu lộ sự lo lắng thái quá là do các bạn ấy chỉ tiếp xúc với thông tin mang tính tiêu cực, hơn nữa có thể là do bị một cú shock thông tin vì không thể tin nổi là chính phủ Trung Quốc dám ngang nhiên đến thế. Ngoài ra còn phải kể đến những nguồn luôn đưa ra các thông tin ở khía cạnh tiêu cực nhất để đạt được mục đích truyền thông và lèo lái dư luận của họ. Điều thú vị là, chính những bạn trẻ đã có quá trình tìm hiểu về vấn đề Biển Đông từ trước thì đến giờ lại tỏ ra không mấy kích động mà đã tìm được phương hướng hành xử cho mình từ lâu rồi.

PV: Vậy theo chị, cách nào là tốt nhất để các bạn trẻ hành xử đúng đắn trong bối cảnh hiện nay?

Tôi luôn cho rằng người ta hành động sai lầm là do sự thiếu hiểu biết. Ở thời đại thông tin bùng nổ như hiện nay, rõ ràng kỹ năng tìm kiếm và xử lý thông tin trở nên vô cùng cần thiết. Mà những điều này thì trường học không dậy cho các bạn, xã hội cũng không dậy các bạn. Những người có được thông tin và hành xử đúng đắn hiện nay đều là nhờ họ hoàn toàn chủ động và có một thời gian dài quan tâm và tìm kiếm. Có lẽ, bên cạnh việc dậy các bạn trẻ kĩ năng thích nghi với môi trường sống ngoài đời thực, các nhà giáo dục nên quan tâm đến việc hướng dẫn cho các thế hệ đi sau thích nghi với đời sống ảo là Internet. Điều này không thể chối từ hay lảng tránh được, bởi vì chúng ta thật sự đã bước vào Kỷ nguyên thông tin, và “thông tin chính là quyền lực”.

PV: Nhưng nếu chỉ có kiến thức nền và các kĩ năng có thể nào giúp thay đổi tình trạng hiện nay được hay không?

HTN: Chúng ta không thể thay đổi được từ những điều vĩ mô to tát, bởi đó là những thứ rất khó chuyển dịch và không muốn chuyển dịch. Chúng ta phải bắt đầu từ những điều rất nhỏ, rất cá nhân. Xã hội sẽ không thật sự thay đổi nếu chúng ta không thay đổi, và chúng ta không thể thay đổi nếu tư tưởng và tư duy không thay đổi.

Trước hết, mỗi người trẻ cần tự ý thức về con người Việt Nam trong bản thân mình nhiều hơn. Một dân tộc không thể mạnh nếu các bạn cứ đứng ở góc nhìn của Mỹ, của Âu, của Trung Quốc để nhìn về người Việt Nam và chỉ nhận ra “người Việt xấu xí” rồi chê bai này nọ, cứ thể như rằng người Việt chúng ta với những mã số gen do cha ông để lại là một lũ người mọi rợ, ngu dốt, tiểu nhược. Tại sao chúng ta phải cố gắng bắt chước đặc tính của những cường quốc khác. Đặc tính của một dân tộc được xây dựng bằng thói quen thích nghi hay đối phó với các điều kiện tự nhiên và quá trình giao thoa hay chiến đấu với các dân tộc khác trong suốt quá trình lịch sử. Thế nên đặc tính nào cũng luôn có tính hai mặt của nó, sẽ là tích cực nếu ta biết đặt đúng chỗ, sẽ là tiêu cực nếu chúng ta đặt sai chỗ. Điều này, có lẽ phải cần các chuyên gia nghiên cứu văn hóa học hay tâm lý dân tộc chỉ rõ rồi đề ra các phương hướng phát triển đặc tính dân tộc Việt.

Ngoài tăng khả năng nhận thức về bản thân, chúng ta cũng cần tăng khả năng nhận thức về các vấn đề thế giới. Chúng ta thiếu những nhận thức này cho nên đến khi xảy ra sự cố hay phải đối mặt với biến đổi lớn nào đó của thế giới, chúng ta thường lúng túng. Hạn chế này một phần do ngôn ngữ, một phần vì vấn đề này chưa được xem trọng đúng mức. Như hiện nay, bạn có thể thấy rằng, Trung Quốc là nước láng giềng ngay sát cạnh ta, vậy mà chúng ta không có lấy một chuyên gia Trung Quốc học nào viết bài hay phát ngôn phân tích về những gì chúng ta đang phải đối mặt. Mặc dù chúng ta có nhiều cơ quan nghiên cứu quốc tế, nhưng chúng ta chưa chủ động trong việc này mà chỉ tập trung nghiên cứu những nước rót vốn cho cơ quan. Tôi hi vọng rằng, các bạn trẻ, với sự nhiệt tình tìm hiểu tri thức và ước muốn giúp ích cho đất nước, có thể chủ động hơn trong việc trang bị cho mình các kiến thức về tình hình thế giới.

PV: Chúng ta đã trò chuyện về trách nhiệm, về điều cần làm, vậy vai trò thật sự của giới trẻ trong bối cảnh hiện nay là như thế nào?

Vai trò của giới trẻ hiện nay quan trọng lắm chứ, vì chúng ta đang ở trong một thời kỳ chuyển dịch lớn không phải của đất nước mà còn trên thế giới, khi các nền tảng cũ đang bắt đầu sụp đổ và nền tảng mới thì chưa hình thành. Giới trẻ ở một đất nước còn trẻ như Việt Nam (tôi gọi Việt Nam là một đất nước trẻ bởi cuộc sống ở Việt Nam luôn luôn biến đổi và bất định) lại càng có cơ hội nhiều hơn để xây dựng một thế giới mới tốt đẹp hơn. Đã bao giờ bạn nghĩ rằng, Việt Nam không giống Trung Quốc, không giống phương Tây, nói một cách tiêu cực là “chẳng giống ai”, là bởi vì có thể từ Việt Nam sẽ xuất hiện những đột phá mới, việc ngủ quên bấy lâu nay của chúng ta có thể giống như một sự “dự trữ” cho một tương lai xa hơn. Những biến cố gần đây ở trên thế giới đã chỉ ra rằng mô hình nhà nước của Mỹ không ổn, của Trung Quốc không ổn, của Nga cũng không ổn. Nhưng tại sao các cường quốc này vẫn luôn muốn áp đặt các mô hình nhà nước của mình lên các nước đang phát triển, bởi vì họ muốn các nước đang phát triển trở thành “sân sau”, thành “công xưởng” phục vụ đất nước của họ chứ không quan tâm đến việc phát triển sức mạnh nội tại ở các nước này. Đó là một nguy cơ Việt Nam phải đối mặt khi bị kẹt giữa ba cường quốc ấy. Nói chuyện vĩ mô này thì rất lan man, tóm lại điều tôi muốn nói rằng: thay vì các bạn lựa chọn sự lệ thuộc hay bắt chước vào một cường quốc nào đó, thì có lẽ đã đến lúc các bạn hãy suy tư, tưởng tượng về một đất nước được xây dựng từ những đặc tính của người Việt. Đó là những gì Book Hunter và tôi muốn truyền tải trong “Lời kêu gọi VIỆT NAM TRỖI DẬY”. Sau một thời gian dài ngủ lấy sức (đôi khi cũng gặp nhiều cả mộng đẹp lẫn ác mộng), có lẽ bây giờ là thời điểm thích hợp để Việt Nam trỗi dậy rồi.

Người thực hiện: Minh Tâm

Hà Thủy Nguyên
Theo Book Hunter
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc còn rất yếu so với tham vọng quá lớn của họ!


FB Manh Kim
Phải nói là tham vọng bành trướng đã làm mờ mắt Trung Quốc. Họ chưa biết thực lực mình còn yếu thế nào. Nói riêng ở góc độ phủ sóng căn cứ quân sự - điều tối quan trọng cho kế hoạch bành trướng - Trung Quốc thời điểm này vẫn chưa đạt được gì. 

Trong khi Mỹ cắm chốt khắp châu Á-Thái Bình Dương, Trung Quốc chưa có một căn cứ quân sự hải ngoại nào. Cần nhấn mạnh, căn cứ quân sự hải ngoại không chỉ là nơi giải quyết vấn đề hậu cần. Nó là một vùng có chủ quyền nằm trong một lãnh thổ có chủ quyền. Nó là đầu cầu của một mối quan hệ cực kỳ đặc biệt, một kiểu liên minh quốc phòng trong đó nước lớn hơn phải đảm bảo an ninh cho nước nhỏ, nơi nước lớn mượn đất làm căn cứ. Điều đó phải là một cam kết chắc chắn tuyệt đối.

Nước nhỏ không thể đặt an ninh quốc gia mình trên bờ vực, vì họ có thể bị vạ lây nếu nước lớn đụng độ giao tranh với quốc gia nào đó. Nói cách khác, muốn xây dựng căn cứ quân sự hải ngoại, Trung Quốc, trước hết, phải thiết lập một liên minh quân sự vững mạnh. Vấn đề ở chỗ, nước nào có thể tin Trung Quốc đủ sức bảo vệ họ, nếu họ cho Trung Quốc “tạm trú” dựng căn cứ? 

Hơn nữa, liên minh quân sự còn là sự ràng buộc về quốc phòng hỗ tương. Liệu có nước nào sẵn sàng làm đồng minh quân sự để nhanh chóng đưa quân đội mình đi cứu Trung Quốc một khi Trung Quốc lâm vào một cuộc chiến? 

Cuối cùng, quan trọng nhất, điều đầu tiên nhất thiết cần làm, mà phải làm trong thời gian rất dài, là xây dựng được lòng tin cậy tuyệt đối. Sẽ hoàn toàn không dễ để thuyết phục và đánh tan hoài nghi rằng, làm thế nào tôi có thể tin anh và cho phép anh mang vào nhà tôi tàu chiến súng ống để bảo vệ tôi chứ không phải để ngày nào đó xâm chiếm lãnh thổ tôi?

Trung Quốc đúng là còn rất yếu so với tham vọng quá lớn của họ. Nghĩ lại đi, Bắc Kinh!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giàn khoan Trung Quốc đã kết thúc giai đoạn 1, vì thế, di chuyển địa điểm, để chuẩn bị vào giai đoạn 2

27/05/2014

Nguyên chú (tạm dịch): Quân đội Việt Nam đồn trú tại Tây Sa (tức Hoàng Sa)
资料图:越军位于西沙的礁堡

Đó là tin mà tờ Yomiuri của Nhật vừa đưa lên (xem toàn văn ở dưới). Tin do phóng viên thường trú tại Bắc Kinh khai thác từ công ty con thuộc Công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc.

Cũng nguồn tin trên cho biết: Trung Quốc sẽ duy trì giàn khoan ở khu vực hiện nay cho tới tháng 8 năm 2014. Địa điểm mới (đang di chuyển) cách không xa địa điểm cũ.

Dưới là tư liệu lưu.

---
LƯU TƯ LIỆU

2014年05月27日 13時01分

中国「掘削機移動し第2段階の作業」…南シナ海

http://www.yomiuri.co.jp/world/20140527-OYT1T50090.html


【北京=五十嵐文】中国の大手国有企業、中国海洋石油の子会社は27日、南シナ海・パラセル(西沙)諸島の周辺海域で行っている石油掘削作業について、第1段階の掘削調査を終え、掘削機を移動して第2段階の作業を始めたことを明らかにした。

作業の停止を求めるベトナムの反発がいっそう強まるのは必至だ。

 同社によると、掘削作業は「8月中旬に終了する予定」としており、ベトナムの反発にもかかわらず、作業を予定通り続ける方針を強調した。新たな掘削地点は明らかにしていないが、第1段階の付近の海域とみられる。


Còn tin của Việt Nam:


http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/trung-quoc-dang-di-doi-vi-tri-dat-gian-khoan-2996265.html


Thứ ba, 27/5/2014 | 12:45 GMT+7

Trung Quốc đưa tàu quét mìn ra giàn khoan trái phép
Trao đổi với VnExpress, Tư lệnh Cảnh sát biển, Thiếu tướng Nguyễn Quang Đạm cho biết, sáng nay, giàn khoan Hải Dương 981 đã được di chuyển về phía đông vị trí cũ, tiến về phía đông nam đảo Tri Tôn. "Giàn khoan được di chuyển với tốc độ khoảng 4 hải lý một giờ, hiện vẫn trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam", Tướng Đạm nói và cho hay, việc đấu tranh ngoại giao vẫn sẽ tiếp tục thực hiện.
Ông Hà Lê, Cục Phó Cục Kiểm ngư khẳng định, việc Trung Quốc dịch chuyển giàn khoan ngày càng rõ ràng hơn, nhưng đơn vị vẫn chưa xác định được khoảng cách so với vị trí ban đầu. 
Theo VTV, Cục Hải sự Trung Quốc thông báo qua Đài Hải sự, tỉnh Hải Nam cho biết giàn khoan Hải Dương 981 được hai tàu Hải Dương 612 và 613 kéo với tốc độ dịch chuyển 4 hải lý mỗi giờ lúc 5h30 sáng nay. Giàn khoan di chuyển về phía đông nam đảo Tri Tôn 25 hải lý. Đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. 

Hoàng Thùy - Hương Thu
Giao Blog
Phần nhận xét hiển thị trên trang