Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Mỗi lúc một tệ cái tành hành:


Tàu Trung Quốc mở bạt che súng, uy hiếp tàu Việt Nam

Thứ Bảy, ngày 17 tháng 5 năm 2014
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Ông cha ta khôn khéo nhưng chưa bao giờ yếu hèn


Lê Kiên Thành
TNc: Trong những ngày đất nước đang bị TQ xâm phạm và ức hiếp, tôi lại thèm có một Lê Duẩn. Hơn ai hết ông đã không biết sợ nhà cầm quyền TQ !
Ông cha ta khôn khéo, vì nhận thức rõ khi ở cạnh một nước lớn, khéo léo là một kỹ năng không thể không có. Thế nhưng ông cha ta tuyệt đối không bao giờ thể hiện sự yếu hèn.
Nội lực mạnh thì mối đe doạ từ bên ngoài giảm

Chúng ta nuôi dưỡng lòng yêu nước trong nhân dân bằng cái gì? Bằng chính sự bảo vệ, che chở mà Nhà nước dành cho người dân, bằng cách tạo dựng lòng tin của nhân dân vào chính quyền, bằng cách tạo dựng cho họ một cuộc sống tốt đẹp và bình yên hơn mỗi ngày; bằng chính sự tôn trọng lòng yêu nước của từng người công dân Việt Nam đang sinh sống trên mảnh đất này. Lúc giữ được lòng dân là lúc nội lực đất nước mạnh nhất. Nội lực mạnh thì mối đe doạ từ bên ngoài sẽ giảm đi rất nhiều.
Có người cho rằng quyền yêu nước là của riêng ai đó, hay nghĩ rằng họ biết yêu nước hơn người khác. Nói như vậy, xã hội sẽ rất dễ bị phân tán... Trong lúc đất nước cần đồng lòng, việc coi nhẹ lòng yêu nước của người có quan điểm khác với mình là sai lệch vô cùng.
Nếu cứ khi đất nước lâm nguy, chúng ta mới nhờ cậy vào lòng yêu nước thì điều đó rất không đúng và mọi sự có thể sẽ quá muộn màng. Nếu chúng ta chỉ nghĩ đơn giản rằng chúng ta đã từng thắng một đế quốc hùng mạnh như nước Mỹ và giành chiến thắng ở những cuộc chiến xâm lược phương Bắc khác thì chúng ta sẽ đương nhiên thắng trong những cuộc chiến tranh sau này - đó sẽ là ý nghĩ cực kỳ sai lầm.
Trên thế giới, người ta đã chứng kiến rất nhiều quốc gia ở thời điểm này đang tan rã, chứ không phải thời điểm nào khác - một thời điểm mà tưởng chừng như thế giới đang yên ổn nhất khi mà lợi ích của các quốc gia đều có sự ràng buộc lẫn nhau. Không dễ gì một quốc gia có thể bị ảnh hưởng, bị chia cắt bởi một biến cố nào đó. Nhưng bằng cách này hay cách khác, nhiều quốc gia đã, đang và có thể sẽ tiếp tục tan vỡ. Những bài học đó khiến chúng ta không thể chủ quan.
Hãy nhìn vào điều kiện thực tế bây giờ, lòng dân của chúng ta bây giờ, sức mạnh của Trung Quốc và phương tiện để thực hiện được ý muốn của Trung Quốc bây giờ đang ở một thời điểm hoàn toàn khác, để biết rằng chúng ta cần phải có những suy tính thật kỹ càng trong mỗi bước đi của mình.
Lịch sử chiến tranh của chúng ta đã chứng minh: vũ khí chưa bao giờ mang tính quyết định sự thắng bại của cuộc chiến. Chúng ta có tự tin vào sự đoàn kết của dân tộc lúc này hay không? Chúng ta có tự tin vào sức mạnh của đất nước trong một bối cảnh đang có rất nhiều khó khăn, mà không ít trong số đó do lỗi của chủ quan.
Có ý kiến cho rằng giờ không phải là thời dùng sức người cho những cuộc chiến tranh. Giờ là thời đại chiến tranh của vũ khí tối tân hiện đại. Nhưng nếu như thế, chẳng lẽ tất cả những quốc gia nhỏ bé sẽ rơi vào tay kẻ mạnh? Nếu nghĩ như thế, thì nghĩa là những người đó đã có tư tưởng chuẩn bị đầu hàng. Lịch sử của chúng ta đã chứng kiến những chiến thắng tưởng như phi lý nhưng lại rất hợp lý nhờ biết kết hợp sức mạnh chiến tranh toàn dân.
Chúng ta tin tưởng vào điều đó, song chúng ta cũng cần thẳng thắn nhìn nhận tất cả những hiện thực đang diễn ra, cả những điều có thể khôn lường.
Người Việt Nam có câu "lá lành đùm lá rách". Nhưng những hiện tượng người Việt xấu xí vừa qua, nhìn rộng ra, những hiện tượng như vậy sẽ ít nhiều làm sứt mẻ lòng yêu nước nơi người dân.
Khi chúng ta nói đến lòng yêu nước, nói đến toàn vẹn lãnh thổ, nói đến sức mạnh dân tộc, chúng ta sẽ phải nhắc lại những điều nhỏ nhất: những người không biết động lòng trước những đau khổ của người khác, không biết xót xa cho sự bất hạnh của người khác, thì không thể nào chờ đợi tình yêu đất nước từ họ.
Chúng ta phải thẳng thắn nhìn vào thực tế đó, để kịp thay đổi những bất ổn trong cách tổ chức xã hội của chúng ta hiện nay, để không để mất đi thêm nữa thứ tài sản quý giá vô vàn ấy của dân tộc.
Tôi luôn tin, bất kể chuyện gì xảy ra, lòng yêu nước luôn luôn có trong tâm hồn mọi người Việt Nam, cũng như tôi vẫn tin rằng sức sống của dân tộc là mãi mãi. Chỉ có ở trong mỗi điều kiện, sự thể hiện và sự nhiều ít của tình yêu đó trong mỗi con người có thể khác nhau. Nếu như chúng ta biết cách để làm cho cuộc sống hài hoà hơn, thì lòng yêu nước đó không chỉ xuất hiện khi giặc đến nhà, mà nó sẽ thể hiện trong cả từng hành động nhỏ mỗi ngày.
Giàn khoan, HD-981, Hải Dương-981, biển Đông, ASEAN, Trung Quốc, COC, DOC, yêu nước, tuần hành, vòi rồng, bành trướng, chiến tranh, Trường Sa, Hoàng Sa, chủ quyền, độc lập dân tộc
Chúng ta không bao giờ châm ngòi, nhưng bảo vệ chủ quyền là nhiệm vụ sống còn. Ảnh: Kiên Trung
Chúng ta đừng mơ hồ
Lịch sử đã chứng minh rằng, bất cứ lúc nào chúng ta yếu nhất, quân phương Bắc đều không bỏ lỡ cơ hội xâm lược; khi nào chúng ta tự mạnh lên được thì họ tự khắc sẽ phải e dè trong mỗi bước đi của mình.
Những ngày tháng 4 vừa qua, ta đã có hoạt động cầu siêu cho các liệt sĩ trong trận hải chiến. Nhưng sau 35 năm sau cuộc chiến tranh biên giới, dường như ta vẫn chưa tôn vinh xứng đáng những người đã ngã xuống khi đó, bởi ta không muốn gợi lại để nhằm giữ tình hữu hảo.
Sự khôn khéo đã có từ đời ông cha mình. Ông cha ta khôn khéo, vì nhận thức rõ khi ở cạnh một nước lớn, khéo léo là một kỹ năng không thể không có. Thế nhưng ông cha ta tuyệt đối không bao giờ thể hiện sự yếu hèn.
Cả thế giới biết rằng Nhật và Mỹ là đồng minh, nhưng không vì thế mà người Nhật tránh né việc tổ chức lễ tưởng niệm những nạn nhân chết vì bom nguyên tử của Mỹ hàng năm. Vì dù như thế nào đi chăng nữa, những việc đồng bào, chiến sĩ hi sinh vì bảo vệ đất nước thì phải được đất nước này công nhận một cách đàng hoàng.
Việc chúng ta tôn trọng những đồng bào, chiến sĩ đã ngã xuống, không có nghĩa là chúng ta thiếu đi sự tôn trọng cần có trong quan hệ ngoại giao với Trung Quốc. Mà trong suy nghĩ của tôi, nếu chúng ta không tôn trọng đồng bào của mình đầu tiên, thì sự tôn trọng dành cho quốc gia khác cũng là vô nghĩa.
Nhưng chúng ta đã im lặng hơn mức mà chúng ta nên có. Còn Trung Quốc ngược lại. Lần này, khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng biển của chúng ta, người dân cả nước nhất loạt đi biểu tình ở cả 3 miền. Mặc dù trước đó, trong những chuyện như vậy, ta vẫn ứng xử mềm mỏng.
Với vấn đề biển Đông, chúng ta đừng hy vọng quá nhiều vào sự giúp đỡ của các nước khác. Vì bất cứ quốc gia nào khác cũng sẽ đặt lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc của họ lên hàng đầu. Chúng ta hãy xác đinh tinh thần tự lực tự cường là chính. Tự chúng ta sẽ phải giải quyết vấn đề của mình.
Không đâu xa, Trung Quốc đã giúp đỡ Việt Nam rất nhiều trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Những việc Trung Quốc giúp chúng ta có  sự chân thành ở trong đó, thể hiện ý nguyện và sự đồng thuận của nhân dân Trung Quốc, nhưng cũng có cả sự toan tính về quyền lợi. Bất cứ thời điểm nào trong suốt quãng thời gian sát cánh bên chúng ta trong hai cuộc kháng chiến, Trung Quốc chưa bao giờ quên đi lợi ích của họ.
Như truyền thông đã đưa tin, vào năm 1972, Trung Quốc đã bất ngờ bắt tay với Mỹ và quay lưng lại với chúng ta. Tôi vẫn còn nhớ bức tranh trên báo Nhân Dân năm 1972: Bàn tay của người Trung Quốc đã bắt lấy bàn tay của người Mỹ, và từ hai bàn tay đang bắt chặt đó những giọt máu chảy ra, biến thành bom đạn rơi xuống tấm bản đồ Việt Nam ở phía dưới.
Đã đến lúc cần những thay đổi trong cách ứng xử với người láng giềng.
Điều gì có thể khẳng định Trung Quốc sẽ không kéo giàn khoan vào sâu hơn nữa ở chỗ khác và điều gì khẳng định sẽ không chỉ có giàn khoan sau những bước đi này, ở những nơi sâu hơn nữa trong lãnh thổ nước ta. Vì theo như đường lưỡi bò mà TQ đang tuyên bố chủ quyền, thì lãnh thổ biển của TQ chỉ cách đất liền của chúng ta 12 hải lý và nơi mà chúng ta đang khai thác các nguồn tài nguyên biển bao đời nay là nằm trên đất Trung Quốc (!).
Chúng ta sẽ không bao giờ là người châm ngòi cho những cuộc đụng độ. Và chiến tranh là điều cuối cùng mà dân tộc này mong muốn. Những người Việt Nam đã đi qua chiến tranh như tôi hiểu và trân trọng hơn bao giờ hết hai chữ Hoà Bình.
Bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ cũng là nhiệm vụ sống còn của chúng ta - những chủ nhân thực sự của mảnh đất này. Chúng ta phải làm tất cả những gì có thể: tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè quốc tế, tìm kiếm thêm những đồng minh trên biển Đông; Chúng ta có thể kiện ra Toà án Quốc tế nếu cần; Chúng ta phải làm cho đất nước mạnh lên, với việc đầu tiên là thẳng thắn nhìn nhận những yếu kém và sửa chữa những yếu kém đó, để cả dân tộc có được sự gắn kết, sự tụ tâm trong bất cứ hoàn cảnh nào...
Tôi tin những việc làm cần thiết để bảo vệ chủ quyền của những người đứng đầu đất nước sẽ luôn có nhân dân đứng sau ủng hộ hết lòng. Dù vào bất kỳ thời nào, không bảo vệ được chủ quyền của đất nước đều là mang tội với thế hệ ông cha đã giữ mảnh đất này suốt mấy ngàn năm qua!
Lê Kiên Thành

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhật ký lượm ảnh ngày 18/5/2014

ngày 18/5/2014


Đây là một ngày đáng nhớ








Phần nhận xét hiển thị trên trang

MM LP là thế, Thiết ngưng trả lời chưa nhỉ?

Nhà văn Hữu Thỉnh
Nhà văn Hữu Thỉnh – Ảnh: Nguyễn Thái Sơn
Kính gửi nhà văn Thiết Ngưng – Chủ tịch Hội nhà văn Trung Quốc
Thưa đồng chí,
Thay mặt Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam và nhân danh cá nhân, tôi xin gửi tới đồng chí và các đồng nghiệp Trung Quốc lời chào trân trọng; đồng thời bày tỏ sự quan ngại sâu sắc đối với việc: từ ngày mùng 2 tháng 5 năm 2014, Trung Quốc cho kéo giàn khoan Hải Dương 981 xâm nhập vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam tại tọa độ 15029’58” vĩ Bắc – 11012’06” kinh Đông, vào sâu trong thềm lục địa của Việt Nam 80 hải lý, cách đảo Lý Sơn 119 hải lý, cách bờ biển Việt Nam 130 hải lý nhằm tiến hành khoan thăm dò trái phép thềm lục địa của Việt Nam, đồng thời đã huy động số lượng lớn tàu hộ tống đi cùng, trong đó có cả tàu quân sự. Các tàu này đã cố tình đâm va vào các tàu thực thi pháp luật – tàu cảnh sát biển và tàu kiểm ngư của Việt Nam đang hoạt động chấp pháp tại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, gây thiệt hại về tài sản, đe dọa nghiêm trọng tính mạng các công chức Việt Nam thi hành nhiệm vụ.
Việc làm trên của Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa, vi phạm luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 mà Trung Quốc là quốc gia thành viên, đi ngược lại Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) giữa Trung Quốc và các nước ASEAN, gây ảnh hưởng tiêu cực đến quan hệ giữa hai nước và làm tổn thương tình cảm hữu nghị vốn có giữa nhân dân hai nước.
Hội Nhà văn Việt Nam kiên quyết phản đối và yêu cầu phía Trung Quốc dừng ngay lập tức các hoạt động bất hợp pháp và rút hết giàn khoan Hải Dương 981 và các tàu hộ tống ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, không để tái diễn những hành động tương tự trong tương lai.
Hội Nhà văn Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc tuân thủ nghiêm túc luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước Luật biển năm 1982, Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông giữa Trung Quốc và các nước ASEAN, thỏa thuận giữa lãnh đạo cấp cao hai nước Việt Nam và Trung Quốc, vì lợi ích cơ bản và lâu dài cũng như tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển trong khu vực và thế giới.
Hội Nhà văn Việt Nam hoàn toàn ủng hộ những nỗ lực với những giải pháp tích cực của Chính phủ và các cơ quan chức năng Việt Nam nhằm bảo vệ chủ quyền hợp pháp của Việt Nam bằng các biện pháp hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế.
Hội Nhà văn Việt Nam kêu gọi các nhà văn Việt Nam, Trung Quốc và các nhà văn trên thế giới nhận thức đầy đủ về tính chất nghiêm trọng của sự việc, có tiếng nói bảo vệ công lý, bảo vệ luật pháp quốc tế, tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia, bảo vệ tình hữu nghị giữa các dân tộc, vì hòa bình, hợp tác và phát triển của khu vực và thế giới.
Xin gửi tới đồng chí lời chào trân trọng.
Kính thư,
HỮU THỈNH
Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đường băng ở Gạc Ma có thể dẫn tới một vùng phòng không

Quan chức Quốc phòng Philippines e rằng nếu Trung Quốc xây dựng trái phép được đường băng trên bãi Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, đó sẽ là bước đầu tiên trong việc thiết lập vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông.
Hình ảnh chụp cụm Sinh Tồn tại quân đảo Trường Sa của Việt Nam từ trên không do NASA chụp lại, trong đó bãi Gạc Ma nằm ở điểm cuối phía nam.
Hình ảnh chụp cụm Sinh Tồn tại quân đảo Trường Sa của Việt Nam từ trên không doNASA chụp lại, trong đó bãi Gạc Ma nằm ở điểm cuối phía nam.
"Nếu thực sự đây là một đường băng, chắc chắn đó sẽ là mối quan ngại an ninh lớn", cổng thông tin Interaksyon của Philippines dẫn lời ông Peter Paul Galvez, người phát ngôn Bộ Quốc phòng, hôm qua cho biết. 
Ông xác nhận các thông tin mà báo chí Philippines đưa ra trước đó rằng phạm vi di chuyển đất đá trên Gạc Ma cho thấy nó có thể sẽ tạo nên một đường băng.
Khi được hỏi liệu nó có phải là bước đầu trong kế hoạch của Bắc Kinh nhằm thiết lập vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) ở Biển Đông hay không, ông Galvez đáp: "Có thể". 
Gạc Ma là một bãi đá thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, bị Trung Quốc chiếm giữ trái phép từ năm 1988. Philippines cũng có tuyên bố chủ quyền với bãi đá này. 
Tại một cuộc họp báo tuần này, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Doanh không xác nhận việc xây dựng đường băng, nhưng ngang nhiên khẳng định bãi đá thuộc chủ quyền nước này, bất chấp thực tế là nó thuộc về Việt Nam và bị Trung Quốc đánh chiếm.
Hồi cuối năm ngoái, Bắc Kinh đơn phương thông báo thiết lập ADIZ ở biển Hoa Đông, bao trùm chuỗi đảo tranh chấp với Nhật Bản mang tên Senkaku/Điếu Ngư. Theo quy định của ADIZ, tất cả các máy bay nước ngoài đi qua đây phải báo cáo trước với Trung Quốc. Quyết định này làm dấy lên sự phản đối kịch liệt của Nhật Bản, Hàn Quốc và Mỹ.
Hồi tháng hai, báo Nhật Asahi Shimbun cảnh báo Trung Quốc đang có ý định lập ADIZ ở Biển Đông. Tuy nhiên, phía Trung Quốc bác bỏ. 
Trọng Giáp
























































Phần nhận xét hiển thị trên trang

Máy bay không quân Lào bị rơi????????????????


1-9463-1400327083.jpg
Hiện trường rơi máy bay ở tỉnh Xiangkouang. Ảnh: Reuters
Một chiếc máy bay của không quân Lào chở 20 người hôm nay bị rơi ở tỉnh Xiangkouang, phía bắc nước này.
BBC dẫn nguồn hãng thông tấn Lào KPL cho hay chiếc máy bay AN74-300 rơi xuống gần ngôi làng Nadee, huyện Paek ở tỉnh Xiangkouang, cách sân bay hạ cánh khoảng hai km. Vụ tai nạn xảy ra vào khoảng 7h sáng.
Theo Reuters, phi cơ chở ít nhất 14 hành khách, trong đó có Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Lào Douangchay Phichit cùng phu nhân, thị trưởng Vientiane và một số quan chức cấp cao khác của nước này. Họ đang trên hành trình từ Vientiane tới dự một lễ kỷ niệm ở Xiangkouang. Công tác cứu hộ đã được triển khai và nguyên nhân rơi máy bay đang được điều tra.
Ba hành khách được thông báo sống sót sau vụ tai nạn.
Video hiện trường máy bay rơi 
Thùy Linh (Video: Reuters
















































Phần nhận xét hiển thị trên trang

Biển Đông bao nỗi đoạn trường?

Vô Ưu


Tôi đã từng nghĩ rằng sẽ đặt thân ra ngoài thế sự kể từ khi những nỗ lực cho việc xuất bản bộ sách “Sự hiểu biết làm thay đổi nhận thức, giá trị con người” bị chặn đứng bởi thành phần quản lý xã hội và giới lãnh đạo của đất nước Việt Nam. Tôi từng phải uống chén đắng khi những đầu sách được chính thức xuất bản đã không dễ chen chân vào thị trường sách bằng hình thức mua bán nhằm thu hồi vốn với mục đích tái đầu tư cho việc ra đời những đầu sách còn lại. Nhưng khi tôi quyết định tặng sách thì những quyển sách nhanh chóng hòa vào dòng thị trường sách bằng hình thức mua bán.
Dẫu biết rằng tình người ở lối sống thực dụng là vậy nhưng lòng tôi cũng dậy lên chút nỗi niềm xót xa, bồi hồi... Tuy nhiên, tôi vẫn nhận ra việc tặng sách là việc đáng làm, cần làm lẽ ra tôi nên thực hiện sớm việc làm đó. Tôi tin rằng rồi thì sẽ có người nhận ra chút ít giá trị còn đọng lại nơi bộ sách được viết cho người ở lại bởi tâm huyết của một người đã sẵn sàng với việc ra đi
Rồi thì… hữu xạ tự nhiên hương - sự đúng mực của nhân quả, luân hồi - của chết không dễ dàng là hết sẽ được người đời nhận ra và loài người sẽ sửa sai toàn diện nếu muốn sống còn. Ngọn đuốc chánh pháp nơi xã hội loài người sẽ được bừng sáng hài hòa, đúng mực chứ không phải là hình thức rực sáng chói lòa, phù phiếm khi Phật giáo được thừa nhận là Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại với những Đại lễ Vesak long trọng, hoành tráng, xa hoa, hoang phí và vô nghĩa.
Việc tiếp tục duy trì blog cũng nhằm vào mục đích rồi sẽ có người nhận ra chân giá trị của những bài viết về chánh pháp, về con đường sáng rõ, chân thật của cách thức thoát ra 3 cõi, 6 đường ở những người đã nhàm chán sinh tử - việc lăn lên, lộn xuống nơi 6 nẻo luân hồi cũng như là việc góp phần tạo ra sự bình an, hòa bình, ổn định, thịnh vượng, đoàn kết và bác ái nơi xã hội loài người với những ai chưa nhàm mỏi nơi trò chơi sinh tử. Điều tôi e dè nhất chính là việc đúng mực, sáng rõ nơi ngọn đuốc soi sáng sự hiểu biết nơi nhân loại của Phật Thích Ca bị thất truyền. Đó là điều khiến loài người sẽ đắm chìm, cuồng loạn,… trong màn đêm vây bủa của màn lưới vô minh tăm tối.
Tôi thật sự không muốn phải tranh luận hơn thua, cao thấp, đúng sai cũng không cần đến những lời khen tặng ở những người khách, người bạn đã tình cờ hay gắn bó đồng hành với những bài viết dường như là độc thoại của cá nhân tôi. Nhưng tôi cũng tin rằng nếu đừng vội đánh giá thì người đọc sẽ sớm nhận ra đó không là tư tưởng, nhận thức của cá nhân tôi hay một ai đó mà đó chính thật là tiếng nói trong lòng mỗi người, là nỗi niềm trăn trở, băn khoăn của toàn nhân loại và hiển nhiên là trong đó có bạn, nhất là khi bạn dừng lặng để cân bằng lại chính mình.
Rồi thì tôi sẽ biến mất nơi dòng đời nhưng chưa từng đến, chưa từng sinh ra trong lòng nhân loại. Danh lợi vô thường, phù phiếm đã không còn là sự cám dỗ, mong cầu của cá nhân tôi. Có còn lại chăng chính là trách nhiệm về sự hiểu biết khách quan, đúng mực mà tôi tình cờ nắm bắt - chiếc chìa khóa mở ra mối tương quan không thể tách rời giữa duy tâm - duy vật, mối nối giữa vật chất có - không. Tuy nhiên, tôi không thể ngồi giữ mãi, tôi sẽ trao trả chiếc chìa khóa đó cho bạn và tôi sẽ dừng lại, mất dạng. Tôi đã từng nghĩ là sẽ sớm tìm chỗ ẩn thân có thể là cuối tháng 5 năm 2014. Chỉ là bước đầu của việc rời xa chuyện thị phi, điên đảo nơi thế tục vì thế nên việc post bài tôi vẫn sẽ duy trì.
Vì sao tôi lại sớm có ý định ẩn thân?
Vì tôi đã cảm nhận được rằng tôi không còn thích hợp để bon chen, tranh cạnh nơi xã hội vật chất, tôi thuộc về một thế giới khác, tôi thuộc về sự lặng lẽ, tịch mịch, an nhàn. Hơn nữa, khi chiếc chìa khóa được trao lại cho mọi người thì tôi cũng làm xong việc cần làm. Hiện tại có lẽ mọi người chưa cần đến sự hiểu biết của tôi bằng xương, bằng thịt nên chọn lựa lui về sau, an nhẫn, thoát ly là việc tôi rất nên làm.
Cây muốn lặng nhưng gió lại chẳng chịu dừng. Tình hình biển đông lại dậy sóng vì sự giẫy dụa, loạn động của một con mãnh thú bị trúng hàng loạt mũi tên - Trung Quốc. Thêm vào đó là cách hành xử vụng về, kém cỏi của các bên mà điều đáng quan ngại nhất lại chính là sự thiếu tầm, thiếu tâm của giới chính khách, nhà ngoại giao ở các nước.
Lẽ nào tôi sẽ ngoảng mặt làm ngơ, im lặng để an thân, bình yên thoái ẩn. Tôi hoàn toàn có thể xem mình như đã chết kể từ tháng 6 năm 2013 ngay khi có ý định dấn thân làm một quân bài trong Trò chơi quyết chiến Tử Cấm Thành (Sách Trung Hoa, Còn Mãi Một Tình Yêu) nhưng lại không đành lòng nhìn không ít người bị cuốn trôi vào tâm bão của sự cực đoan, quá khích do kém hiểu biết, thiếu thông tin - những con cờ thí bị thao túng, lợi dụng.
Thôi thì tùy thuận viết loạt bài Phóng bút đoạt nhân tâm - Cuồng ngôn bình thiên hạ những mong cảnh tỉnh mọi người cùng bạn vậy. Việc dừng lại là không đổi nhưng việc viết bài cũng không hẳn không thể làm.
Quyết định rồi thì lại nhận được tin nhắn của Viettel và VNPT với nội dung “Thủ tướng chính phủ yêu cầu và kêu gọi mọi người Việt Nam hãy đề cao tinh thần yêu nước, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc bằng những việc làm thiết thực, đúng luật pháp, không để kẻ xấu lợi dụng, kích động làm những việc quá khích gây tổn hại đến lợi ích và hình ảnh đất nước”.
Lẽ nào đó chỉ là tất cả những gì mà Thủ tướng chính phủ cùng giới lãnh đạo đất nước có thể nói và chia sẻ thông tin cho người dân Việt Nam. Lời nói này thật sự có giá trị không? Sự gắn kết của người dân Việt Nam và giới lãnh đạo đất nước phải chăng chỉ có vậy? Liệu người dân có được mấy ai nhận thức được mức độ, tầm ảnh hưởng của sự việc hiện tại về vấn đề biển đông thông qua những câu từ không đầu, không cuối, chẳng rõ trọng tâm là đâu để mà có cách hành xử đúng mực, phù hợp?
Nỗi lòng, tâm huyết người dân Việt liệu giới quản lý đất nước có thật sự quan tâm, nắm bắt và rõ biết?
Dường như đã không có sự hiểu nhau giữa người dân và chính phủ. Giới quản lý ViệtNam có lẽ đã quên rằng chúng ta đã, đang đi cùng trên một chiếc thuyền. Vì giới lãnh đạo đất nước đã quên điều đó nên đây cũng sẽ là một lời cảnh tỉnh thẳng thắn, chân thành sau rất nhiều lần tôi đã gửi những thông điệp với nội dung tương tự.
Vì đã bị giới lãnh đạo đất nước không xem tôi tồn tại, bỏ rơi tôi nên tôi cũng không thể đặt mình trong giới hạn, khuôn thước của giới lãnh đạo đất nước tôi sẽ lên tiếng về vấn đề biển đông không chỉ giới hạn nơi lòng yêu nước của người Việt Nam mà sẽ là tình yêu thương của con người nơi nhân loại.
Lẽ ra vấn đề biển đông dậy sóng đã được tôi giải tỏa cách đây hơn 3 năm về trước nhưng chính vì sự xa rời dân của thành phần quản lý mà vấn đề biển đông ngày càng trở nên xấu thêm. Nếu nội dung của bộ 3 quyển sách Hãy là đường xưa mây trắng bay, Tùy bút luận xưa nay - Tập 3, Trung hoa - Còn mãi một tình yêu được chính thức xuất bản cùng rộng truyền thì hẳn là vấn đề biển đông đã được giải quyết rốt ráo, tận gốc rễ và còn hơn thế nữa. Hiển nhiên là bạn cùng mọi người có thể hoài nghi những điều tôi vừa mới nói nhưng giá như bạn có thể kiên nhẫn xem qua những bài viết liên quan đến vấn đề biển đông mà tôi đã lược post trên blog Một thoáng phương đông thì hẳn sẽ nhận ra lời tôi nói không hẳn là hoàn toàn vô lý, không có cơ sở.
Tương tự như thế, thông qua bài viết này tôi sẽ mở ra một góc nhìn có thể nói là rất khác biệt, hoàn toàn mới về cách tư duy, ứng xử, khả năng giải quyết vấn đề.
Thông điệp mà thông qua Viettel, VNPT Thủ tướng chính phủ gửi đến người dân có lẽ là bất kì một người có chút hiểu biết nào cũng có thể lập ngôn và kêu gọi mọi người làm theo. Có thể lời nói đó xuất phát từ người dân sẽ có giá trị hơn là lời nói được khởi nguồn từ Thủ tướng chính phủ. Lẽ ra, Thủ tướng chính phủ và giới lãnh đạo phải làm được điều gì đó xác đáng, có giá trị hơn. Lời kêu gọi đó phải chăng đã bị muộn màng. Cụ thể là những khu công nghiệp cao ở Bình Dương, Hà Tĩnh,… đã bị thiêu rụi với những tổn thất nặng nề, không dễ thống kê, tính đếm. Hàng loạt khu công nghiệp ở nhiều tỉnh thành phải đóng cửa,… Người công nhân mất việc, mất quyền lợi lao động, cơ sở vật chất thượng tầng, hạ tầng bị tan hoang, mối thù hằn trong lòng giữa người với người càng khó hàn gắn hơn tất cả…
Giới quản lý đất nước sớm biết có mầm mống của lực lượng các tổ chức phản động nhưng đã phản ứng vụng về, bưng bít che đậy thông tin khiến người dân mất cảnh giác, chủ quan rơi vào sự lũng đoạn, thao túng của thành phần xấu, cơ hội. Trách nhiệm này sẽ thuộc về ai nơi thành phần quản lý đất nước? Và ai sẽ là người đủ năng lực ra sức sửa sai? Tại sao điều này lại bị lờ đi? Phải chăng giới quản lý đất nước Việt Nam đã không có lỗi trong sự kiện Bình Dương?
Tôi cũng sớm biết sẽ có bạo loạn cách đây gần 1 tháng và tôi đã từng phát thông điệp này đi từ rất sớm nhưng liệu giới lãnh đạo đất nước đã có mấy ai quan tâm đến lời nói của một người dân? Tôi có phải chịu trách nhiệm về hậu quả của sự kiện Bình Dương, Hà Tĩnh,… hay hậu Biển đông dậy sóng?
Dù là một người không quá quan tâm đến những vấn đề xã hội - chính trị nhưng tôi đã được nghe một thông điệp với đại ý thành phần phản động đang len lỏi, lợi dụng tầng lớp trí thức, giới văn nghệ sĩ. Và có thể sẽ có một lúc nào đó tôi sẽ được soi vì sự có nét giống thành phần phản động. Không sao cả. Bạn, giới quản lý xã hội có thể khoác lên người tôi bất cứ chiếc áo nào mà bạn và họ cho là đúng cùng với những chế tài, quản thúc, trừng phạt. Tôi không quan tâm đến điều đó, tôi sẽ tiếp tục làm những việc mà tôi rõ biết rằng điều tôi làm không hề sai, đúng mực, làm vì loài người và lấy đại cuộc làm trọng.
Tại sao giới trí thức lại có thể bị thành phần phản động, cơ hội, kẻ xấu thao túng, lũng đoạn, lợi dụng? Hay nói cách khác tại sao thành phần trí thức lại trở nên là những kẻ phản động và ngày càng nhiều?
Phải chăng đã có những việc làm khuất tất, không đúng bị giấu nhẹm và những thành phần cơ hội đã vịn vào đó để lôi kéo, kích động giới trí thức, người dân?
Phải chăng những người đã nói ra những việc làm sai trái, gian trá nơi thành phần quản lý đất nước, quản lý xã hội bị mặc định là thành phần phản động?
Phải chăng việc khoanh vùng, bắt gọn, trừng phạt những người dám nói những điều chưa thật chuẩn mực của giới quản lý đất nước sẽ là cách làm tốt nhất để quản lý đất nước, xã hội?
Có lẽ cách hành xử đó sẽ không đạt được kết quả như mong đợi ở những nhà quản lý đất nước vì có một sự thật là một tay không thể che cả bầu trời. Có lẽ chính vì thế mà thành phần bị mặc định là phản động đã ngày càng gia tăng cả về số lượng và chất lượng. Nước bạn Trung Quốc cũng đã vì cách hành xử kém cỏi của giới lãnh đạo đất nước mà liên tiếp dính đòn đau từ nơi nội tại và trong lúc rối loạn cách xử trí đã phạm sai lầm gây dậy sóng ở bên ngoài nhằm chuyển dịch sự chú ý của mọi người cũng như việc kêu gọi tinh thần đoàn kết, tự hào, tự tôn dân tộc. Nhưng cách hành xử đó đã phạm sai lầm thành phần được gọi là phản động đã “Tương kế, tựu kế” khiến tình hình trong nước càng thêm xấu đi, và hình tượng người Trung Hoa đang trở nên rất xấu xa, bần tiện trong cái nhìn nhân loại.
Dường như... cũng đã phạm sai lầm tương tự. Ra sức kêu gọi, tuyên truyền đoàn kết, tinh thần tự hào, tự tôn dân tộc và cũng đã “sụp hầm” với hình ảnh người Việt quá khích, cực đoan, manh động, hành xử kém, thiếu hiểu biết và vô vàn sự mất mát tổn thất cùng tiếp tục phạm sai lầm.
Lẽ ra, với vấn đề biển đông giới lãnh đạo nên có cách hành xử sáng suốt, đúng mực hơn. Thật không nên kêu gọi, hô hào, biểu dương tinh thần đoàn kết, lòng tự hào, tự tôn dân tộc ở những thời điểm nhạy cảm, nóng bỏng vì lẽ làm sao có thể kiểm soát tốt một số đông con người với những nhiệt huyết cùng sự bồng bột? Có lẽ cũng không cần đến mồi lửa của những kẻ giấu mặt thì sự quá khích, cực đoan, manh động sẽ dễ dàng xảy ra. Phải chăng đây là lập luận có cơ sở, chứa đựng sự đúng mực, logic?
Thêm nữa, việc giới lãnh đạo nhận biết đã có sự hiện diện của phần tử xấu, thành phần phản động, cơ hội - những kẻ tinh ranh thường dùng gian kế “Đục nước béo cò” mà lại đi kêu gọi niềm tự hào, tự tôn dân tộc thì 10 phần có đến 9 phần là “sụp hầm” do chính mình đào lên.
Ngoài ra, lòng tự hào, tự tôn dân tộc kêu gọi không đúng thời sẽ là con dao 2 lưỡi và lưỡi dao bén ngót đáng ngại chính là sự kích động lòng thù hắn, sự kỳ thị dân tộc nơi các nước, làm nới rộng khoảng cách giữa các bên. Hệ lụy là dẫn đến việc không hiểu nhau tương ứng với cách ứng xử cùng hành động gây ra những sai lầm nghiêm trọng.
Các nhà chính trị, nhà ngoại giao ở các nước trong khu tranh chấp cùng cộng đồng quốc tế không kể lớn nhỏ cùng đồng thanh hô vang “Đề nghị, yêu cầu các bên bình tĩnh, ra sức kiềm chế và giải quyết vấn đề biển đông bằng con đường thương lượng, ngoại giao”. Câu từ quả nhiên là “Đao to, búa lớn” thể hiện tôi đã lên tiếng và chấm hết. Chẳng mấy ai dại rước họa vào thân, những lời nói vô nghĩa, có thể có chút ít giá trị mang tính cộng đồng. Sau đó, các bên dừng lại chờ đối tượng mắc sai lầm nhằm đánh hội đồng dù rằng chưa xác định được mục tiêu - đối tượng chính là ai? Quả thật các chính trị gia, các quan chức ngoại giao đã quen rồi việc ăn to, nói lớn để thể hiện tầm vóc không có nhiều giá trị thật nơi bản thân. Cạn nghĩ các nhà ngoại giao, những vị chính khách lấy tư cách gì, có khả năng thực sự gì trong việc giải quyết việc dậy sóng biển đông? Nếu Trung Quốc cố tình phớt lờ, ngang nhiên làm càn liệu có được mấy vị chính trị gia mạnh miệng có thể đưa ra những hành động xác đáng đúng mực? Thật là…!
Tất cả thoạt trông rất rối rắm, phức tạp nhưng xét lại toàn cảnh thì tựa như một trò chơi được sắp xếp rất chỉnh chu, các vai diễn diễn rất hoàn hảo ở từng vị trí. Khi Hoa Kỳ lên tiếng cảnh báo rằng sẽ chuyển hướng về phía đông thì Trung Quốc ra sức khuấy đảo biển đông chạm Philippin, Hàn Quốc, Nhật Bản,… và Hoa Kỳ được hoan nghênh tiếp đón nơi biển đông, rất “danh chánh, ngôn thuận”. Sau khi bị “vấp” sự hiện diện của Hoa Kỳ ở các vùng tranh chấp được Hoa Kỳ bảo hộ Trung Quốc mang giàn khoan tiến vào hải phận Việt Nam và Hoa Kỳ đã có dịp thể hiện vai trò anh cả của cộng đồng quốc tế. Những va chạm giữa Việt Nam, Trung Quốc đã giúp Hoa Kỳ đã diễn tốt vai diễn được báo trước, Trung Quốc, Việt Nam cùng các nước cũng đã phối hợp rất ăn ý trong kịch bản được đạo diễn bởi các chính trị gia. Giới lãnh đạo Trung Quốc cần một sự chuyển dịch sức chú ý của người dân ra biển đông nhằm giảm tải sự bạo loạn, đấu tranh đòi ly khai, tự trị khắp mọi miền đất nước Trung Hoa vẫn không thể thoát ra khỏi vòng lẩn quẩn của sự quá tải con người, vật chất, khủng hoảng toàn diện - Bài toán khó vẫn không tìm ra được lời giải. Giới lãnh đạo Việt Nam thông qua việc dậy sóng trên biển đông nhằm thẩm định lại tình hình đoàn kết dân tộc, phát hiện dấu tích của những tổ chức, lực lượng phản động nhưng chung quy lại thu được nhiều tổn thất, mất mát và người dân lao động ở các nước Trung Quốc, Việt Nam,… lãnh đủ. Hình tượng một vài dân tộc bị biến dạng, méo mó,…
Tóm lại, đó là một sự sai lầm. Tư duy sai lầm, nhận thức sai lầm và cách ứng xử sai lầm.

(Còn tiếp)


Phần nhận xét hiển thị trên trang