Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Ngày mai sẽ ra sao?

25 năm thay đổi thế giới


Sau 25 năm, World Wide Web tiếp tục sứ mệnh cách mạng hóa công nghệ trên toàn thế giới, tạo ảnh hưởng sâu sắc trong nền văn minh nhân loại thời hiện đại.
Cách đây 1/4 thế kỷ, mạng lưới toàn cầu World Wide Web chỉ là một ý tưởng mơ hồ của một chuyên gia máy tính trẻ tuổi. Theo AFP, Tim Berners-Lee của Trung tâm nghiên cứu Cern ở Thụy Sĩ ban đầu chỉ muốn nghĩ ra một phương pháp cho phép truy cập dễ dàng các tập tin từ nhiều máy tính liên kết với nhau. Tuy nhiên, ý tưởng này nhanh chóng mở đường cho một hiện tượng toàn cầu có ảnh hưởng đến cuộc sống của hàng tỉ người trên thế giới. Lúc đó, chuyên gia Anh đã trình bày kế hoạch của mình vào ngày 12/3/1989, và đó là thời điểm được công nhận là ngày khai sinh WWW. Dù vậy, đối với người thời đó, ý tưởng quá mức táo bạo như vậy dường như không thực, và khó có thể triển khai trên thực tế. Trước dự án bị xem là quá “xấc xược”, các đồng nghiệp Cern của Berners-Lee hoàn toàn phớt lờ, theo cha đẻ của WWW nhớ lại.
Vào thời đó, ít ai biết được quân đội Mỹ đã bắt đầu nghiên cứu dự án các mạng máy tính nối kết từ những năm 1950, và đến năm 1969 Lầu Năm Góc triển khai Arpanet, được gọi là“tiền bối” của mạng lưới toàn cầu. Do vậy, WWW là một trong vài ý tưởng hiếm hoi được công khai trước dư luận. Berners-Lee đã thuyết phục Cern áp dụng hệ thống của mình, chứng minh mặt hữu dụng của nó bằng cách kết hợp sổ điện thoại của phòng thí nghiệm vào một bảng chú dẫn trên mạng. Bằng cách này, chuyên gia Berners-Lee chứng tỏ được hệ thống hoạt động xuyên suốt trên các hệ điều hành máy tính. Và nó có khả năng cho phép người dùng nhấp chuột lên các đường dẫn nếu muốn truy cập những máy tính được đặt ở nơi khác. Lúc này, WWW không phải là hệ thống tối ưu nhất, nhưng ưu điểm lớn nhất là miễn phí. Các dịch vụ trực tuyến đối thủ khác như CompuServe tại Mỹ và Minitel của Pháp đều thu phí sử dụng.
WWW - 25 năm thay đổi thế giới
Ý tưởng táo bạo giúp chuyên gia trẻ Tim Berners-Lee sáng lập WWW - (Ảnh: livejournal.ru)
Đến đầu những năm 1990, hệ thống Gopher của Đại học Minnesota (Mỹ) đã đánh bại WWW. Sau đó, theo đánh giá của Marc Weber (nhà sáng lập và quản lý chương trình lịch sử internet tại Bảo tàng Lịch sử máy tính ở Thung lũng Silicon), chính nhờ sự ủng hộ của cựu Phó tổng thống Mỹ Al Gore, bằng cách triển khai mạng WWW cho các cơ quan chính phủ mà WWW hất cẳng được Gopher. Việc giới thiệu website Whitehouse.gov được đánh giá là dấu hiệu bảo chứng uy tín nhất đối với internet. Đến năm 1993, công chúng được quyền sử dụng WWW miễn phí, trong khi Gopher bắt đầu thu phí. “Hầu hết mọi người đều không biết rằng cả WWW lẫn internet đều có đối thủ”, theo chuyên gia Weber. Nếu WWW không thắng thế, có thể bộ mặt của internet đã hoàn toàn khác. Với mô hình của Berners-Lee, con người tự do công bố những điều mình muốn trên các máy tính kết nối internet. Và các đại gia internet như Google và Yahoo! được thiết kế để hỗ trợ người dùng tìm được những trang mà họ muốn.
Vào lúc khai sinh WWW, nhiều người trong chúng ta không thể nào mường tượng được web ảnh hưởng như thế nào đến tương lai. Đến nay, ý tưởng của Berners-Lee tiếp tục gặt hái thành công chói lọi. Hiện có khoảng 2,3 tỉ trang web mà đại đa số người dùng có thể truy cập, tức chưa tính những website ẩn. Tuy nhiên, mới có khoảng 40% số dân trên toàn cầu tiếp cận được WWW, và cùng với công nghệ di động, các bên đang nỗ lực phủ sóng internet đến những ngóc ngách của địa cầu.

Những điều thú vị về WWW

• Vào ngày 6/8/1991, website đầu tiên http://info.cern.ch lên mạng.
• NeXT là máy chủ đầu tiên trên thế giới của web, và được dùng để viết trình duyệt web đầu tiên là World Wide Web vào 1990.
• Cha đẻ Berners-Lee tải bức hình đầu tiên lên web vào 1992, chụp ảnh ban nhạc của Cern là Les Horribles Cernettes.
• WWW đã đánh dấu bước ngoặt trong lịch sử với việc triển khai trình duyệt web Mosaic vào năm 1993. Đây là trình duyệt đồ họa của Đại học Illinois.
• Archie được xem là cỗ máy tìm kiếm đầu tiên trên internet.
• Phim ảnh khiêu dâm chiếm phần lớn trên web, nhưng website đầu tiên mang đuôi miền .xxx đầu tiên lên mạng vào tháng 8/2011.
• Internet và web thường bị nhầm lẫn là hai khái niệm đồng nhất.
Internet chỉ mạng lưới cơ sở hạ tầng rộng lớn kết nối hàng triệu máy tính trên toàn thế giới với nhau, còn WWW là tập hợp các trang văn bản, ảnh kỹ thuật số, tập tin âm nhạc, video, hoạt ảnh, mà người dùng có thể truy cập trên internet.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chân dung mạng Internet năm 2025



Năm 2015, liệu chúng ta có quên mất là mạng Internet đang tồn tại? Internet sẽ tiến hóa nhanh tới mức con người không thể theo kịp hay nó sẽ làm loài người cảm thấy cực kỳ cô đơn?
>>> WWW - 25 năm thay đổi thế giới
Danh hài Charlie Chaplin đã từng nói rạp chiếu phim chỉ là mốt nhất thời. Năm 1936, báo The New York Times viết “tên lửa sẽ không bao giờ bay khỏi bầu khí quyển trái đất”. Năm 1955, tạp chí Variety tuyên bố nhạc rock n' roll sẽ biến mất vào tháng Sáu năm đó. Thật khó để dự đoán được tương lai, nhưng điều này không thể ngăn các nhà nghiên cứu phát huy trí tưởng tượng của mình.
Thứ Ba vừa qua, dự án Internet Project của Pew Research và Trung tâm Imagining The Internet Center thuộc Đại học Elon đã xây dựng hình ảnh về đời sống trực tuyến năm 2015 bằng cách tổng hợp dự đoán của các viện nghiên cứu và các nhà khoa học. Dưới đây là những dự đoán thú vị nhất:

Năm 2015, bạn sẽ quên mất rằng mạng Internet tồn tại

“Mạng Internet (và các hoạt động giao tiếp lấy máy tính làm trung gian nói chung) sẽ được sử dụng phổ biến hơn, nhưng sẽ tồn tại dưới những hình thức khó nhìn thấy bằng mắt thường hơn . Ở mức độ nào đó, nó sẽ ẩn phía sau tất cả những gì chúng ta làm”, theo lời ông Joe Touch, giám đốc Viện Khoa học Thông tin của Đại học Nam California.
Chân dung mạng Internet năm 2025

Phổ cập mạng Internet và cơ hội truy cập kho kiến thức nhân loại

Với các nguồn kiến thức đã có như Wikipedia và Khan Academy, mạng Internet hiện đang cho phép chúng ta truy cập một nền giáo dục chưa từng có trước đây. Nhiều học giả tin rằng những nguồn thông tin này chỉ có thể ngày càng tốt hơn, tạo ra một sân chơi bình đẳng hơn. Ông Hal Varian, giám đốc kinh tế của Google, tin rằng “tác động lớn nhất của Internet lên thế giới sẽ là phổ cập đường truy cập vào kho kiến thức của loài người. Hiện tại, biết đâu người thông minh nhất thế giới đang bị mắc kẹt ở góc nào đó tại Ấn Độ hay Trung Quốc. Việc tạo điều kiện học tập cho người đó – và hàng triệu người như anh ta hoặc cô ta – sẽ có tác động sâu sắc tới sự phát triển của nhân loại”.

Mạng Internet sẽ thay đổi nhanh chóng tới mức bạn không thể theo kịp

Nhà triết học Marshall McLuhan đã từng nói: “Chúng ta làm ra các công cụ, và các công cụ lại làm ra chúng ta”. Rất nhiều nhà bình luận tham gia cuộc khảo sát của Pew đồng ý với điều đó. Khi công nghệ tiến bộ và tiến hóa ở tốc độ chưa từng có, xuất hiện mối lo ngại rằng chúng ta không thể nhận ra những hậu quả và cạm bẫy tiềm tàng. Nỗi lo sợ là con người sẽ không thể nhận thấy và nắm bắt đầy đủ những gì họ đang nhúng tay vào, những gì họ đang đồng thuận và những gì họ đang gây ra trên mạng trực tuyến. Một người tham gia cuộc khảo sát đã viết: “thông tin mà chúng ta cần sẽ tự tìm đường đến với chúng ta, khi mạng Internet biết cách dự đoán chính xác sở thích và cả điểm yếu của người dùng. Điều đó sẽ xúi giục chúng ta ngừng tìm kiếm tri thức, giới hạn tầm nhìn của chúng ta”.

Mạng Internet sẽ phá bỏ khoảng cách địa lý

“Khi mỗi người trên hành tinh này đều có thể tiếp cận và liên lạc qua lại với tất cả những người khác, sức mạnh của nhà nước quốc gia trong việc kiểm sát từng người dân trong biên giới địa lý sẽ dần giảm xuống”, theo ông David Hughes, một nhà tiên phong ở lĩnh vực viễn thông, phát biểu trong buổi phòng vấn với Pew.

Mạng Internet sẽ khiến chúng ta cực kỳ cô đơn

Ông Bob Briscoe, giám đốc nghiên cứu của hãng viễn thông British Telecom (Anh), lo ngại rằng trong khi Internet khiến con người tương tác với nhau nhiều hơn, nó có thể cũng khiến các mối quan hệ giữa người với người trở nên hời hợt và thiếu bền vững.
Một số học giả khác tin rằng kết nối toàn cầu sẽ dẫn tới sự cô lập cục bộ, rằng “ngôi làng thế giới” đem lại những lợi ích riêng, nhưng cũng khiến chúng ta cảm thấy cô độc.
“Her” là một bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Spike Jonze về tác động của công nghệ hiện đại tới đời sống của con người. Nhân vật chính của phim là một người đàn ông giữa lúc cô đơn vì hôn nhân tan vỡ đã đem lòng yêu một hệ điều hành máy tính. Trong năm 2025, biết đâu kịch bản này sẽ xảy ra ngoài đời thật.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tâm trí con người được vẽ lại tuyệt đẹp


Những ai đã nhìn thấy tâm trí? Không phải bạn hay bất cứ nhà thần kinh học nào có thể mở được bí mật vô hình, đầy mãnh lực và thất thường như gió của tâm trí con người.

Trong nhiều thập kỷ qua, các nhà khoa học đã có những kỹ thuật hiện đại để thăm dò phần chưa được khai phá của não bộ, đó là tâm trí, thể hiện qua suy nghĩ, cảm xúc, sự chịu đựng....Tuy nhiên, công việc này vẫn quá sức đối với các nhà khoa học tầm cỡ trung bình.

Carl Schoonover
, 27, đã tiến tới thách thức này khi làm tiến sĩ về thần kinh học ở Columbia. Anh đã vẽ lại cho những độc giả thông thường những hình ảnh tuyệt đẹp về tâm trí qua cuốn sách vừa xuất bản có tên " Chân dung của tâm trí: Hình ảnh hoá não bộ từ xưa đến thế kỷ 21" ( “Portraits of the Mind: Visualizing the Brain From Antiquity to the 21st Century”.

Dưới đây là một phần hình ảnh trong cuốn sách.

Tế bào thần kinh tiểu não Purkinje, 2003. Vi ảnh này cho thấy một phần của tiểu não, trong đó chỉ có một loại tế bào thần kinh - tế bào Purkinje.

Võng mạc Chick , 2008. Cách chụp vi ảnh này của võng mạc này bằng cách sử dụng một kháng thể nhuộm, trong đó khai thác độ chính xác tinh tế và độ nhạy của kháng thể để nhận ra các phân tử sinh học cụ thể. Ở phía trên của hình ảnh là tế bào thụ cảm của võng mạc (màu xám) - tế bào hình que và hình nón đó nắm bắt các photon của ánh sáng và dịch chúng thành tín hiệu điện mà bộ não có thể hiểu được.

Bệnh dại, 2005.

Mạng tế bào, 1995. Hình ảnh này cho thấy tế bào thần kinh soma đơn và tinh thể nhánh cây (màu da cam, ở trung tâm) và các nhánh dày đặc của nó (màu vàng). Nền màu xanh thể hiện các tế bào thần kinh lân cận, thể hiện cấu trúc tổng thể của khu vực não bộ.

Tiểu não, năm 2007. Các tế bào thần kinh của bộ não nhỏ, phức tạp và rất dày đặc. Điều này làm cho nó cực kỳ khó khăn để "nói" với những tế bào hàng xóm và hiểu được cách thức chúng được kết nối với nhau.

Neocortex, 2007. Đây là một phần nhỏ của neocortex, lớp ngoài của não.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cuộc đời ngoài cửa - một hiện thực chưa tới bến! ( Bến nào zậy? )

 

Cuộc đời ngoài cửa - một hiện thực chưa tới bến! (*)
Trong suốt cuộc hành trình vất vả của hai cha con, từ những cuộc đời ngoài cửa xe của nhân vật, tác giả dần hé lộ một bi kịch về nhân thân của nhân vật chính.
Cuốn tiểu thuyết mở đầu bằng một tình tiết thiếu hấp dẫn, nếu không nói rằng có thể gây chán, khi hai “lão bạn già” gặp nhau và cùng nhau kéo đến một quán bia vỉa hè cũ để mà hoài niệm. Một trong hai “lão già” đó là nhân vật chính, người sẽ dẫn dắt bạn đọc đi xuyên suốt cuốn tiểu thuyết này, và chính sự va đập của những nhân vật trong một cuộc hành trình hơi phi tưởng đã làm nên cái hấp dẫn từ những chương sau.
  
Nhân vật chính, luôn nghĩ đến tha nhân trước mình, hết lòng vì tha nhân, có muốn làm người xấu cũng không xấu được, một mẫu người “cổ điển” nhưng lại cần cho một xã hội nhân bản, oái ăm thay lại gần như lạc loài giữa đám đông hiện tại.
Cuộc hành trình đó, được mô tả như một chuyến đi bằng xe ô tô “khắp đất nước”, một chuyến đi thấm đẫm chất bi hài, nhưng bi nhiều hơn hài, ở đó nhân vật chính, một người đàn ông có thể gọi là “thành phần trí thức”, bởi ông ta từng là giáo viên dạy Văn, ông ta còn là một nhà thơ không chuyên và đang chạy trốn một bi kịch thời đại: sự nguội lạnh, mâu thuẫn cách sống dẫn đến tan vỡ của một gia đình truyền thống. Đây là một mẫu nhân vật có phần cá biệt, sống khép kín và sau biến cố gia đình mới dám thử đưa đời mình ra ngoài cuộc đời bằng một chuyến đi. Rồi qua những mảnh đời ông gặp ngoài cửa xe, qua tương tác với cô con gái tham gia một cách bất ngờ vào phút chót, ông đã cư xử, nhìn lại, suy gẫm về chính đời mình và hơn hết là thế thái nhân tình.
 Trong suốt cuộc hành trình vất vả của hai cha con, từ những cuộc đời ngoài cửa xe của nhân vật, tác giả dần hé lộ một bi kịch về nhân thân của nhân vật chính. Và trong một không gian tù túng là chiếc xe hoặc ngột ngạt như phòng trọ, phòng khách sạn, sự tương tác bắt buộc đó làm bật lên cái bi kịch xung đột hai thế hệ, hai cách sống, hai cách nghĩ và tất nhiên hai cách cư xử hoàn toàn khác nhau trước những tình huống mà cha – con họ gặp phải. Nếu người cha cho rằng cô con gái của mình quá vô cảm, ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân mặc kệ những cảnh đời quanh mình thì cô con gái trong độ tuổi chớm thành niên, lại nhìn người cha với ánh mắt xa lạ, đánh giá cha như một kẻ rỗi hơi, ưa chen vào những chuyện không phải của mình và có phần khùng điên, trong một đối thoại cô bé đã đưa ra nhận xét một cách khái quát: “… bây giờ ai chẳng khùng. Con có một trăm đứa bạn, cả trăm đứa khùng hết trơn. Mỗi đứa khùng với một lý do khác nhau. Đứa gia đình. Đứa yêu đương nhăng nhít. Nhiều đứa khùng rất… mông lung, chẳng hiểu tại sao khùng. Trẻ khùng kiểu trẻ, già khùng kiểu già” (trang 89)
Bìa tiểu thuyết mới của 
 Cuộc hành trình tưởng như vô định đó, đôi khi lại phải nhờ vào phương tiện hiện đại là chiếc điện thoại nối mạng của cô con gái để… dò đường. Họ đã lên núi, xuống biển, ghé miền quê, đến các thành phố chưa từng đến… tiếp xúc, chung đụng với nhiều cảnh đời, nhiều số phận. 
Từ chuyện bi hài như một tay “nhà thơ” lợi dụng sự chân chất của người dân tộc, đến nỗi đau uất nghẹn của những nông dân mất đất, ngư dân chết biển, thanh niên nghèo bán thận, những cô gái điếm cô đơn, những tay chủ quán, chủ khách sạn bịp bợm… với sự dẫn dắt câu chuyện khá tự nhiên, cuốn tiểu thuyết dần cuốn người đọc vào cảm xúc bỡ ngỡ nhưng cam chịu của nhân vật chính, hụt hẫng với ông khi đối diện những địa danh hằn trong trí nhớ qua thơ ca lãng mạn, giờ vẫn còn đó mà đã biến mất, bởi sự thực dụng khốc liệt của thời cuộc. Qua mắt nhìn của nhân vật, đó là một cuộc đổ vỡ, từ gia đình đến xã hội, từ ngoại cảnh đến nội tâm.
 Và chính cái không thích nghi với thực dụng đó, đã biến nhân vật thành cá biệt. Tuy vậy cái cá biệt đó không phải không mang tính phổ quát. Nhân vật chính, luôn nghĩ đến tha nhân trước mình, hết lòng vì tha nhân, có muốn làm người xấu cũng không xấu được, một mẫu người “cổ điển” nhưng lại cần cho một xã hội nhân bản, oái ăm thay lại gần như lạc loài giữa đám đông hiện tại, bi kịch hơn, chính cái lòng trắc ẩn đó lại khiến ông ta luôn lâm vào những tình thế khó xử ngoài đời và lạc loài ngay trong cái tổ ấm của mình và một phần là tác nhân làm nó đổ vỡ.
 Càng về cuối, “cuộc đời ngoài cửa” càng khốc liệt, một sự khốc liệt dành cho một nhân vật lạc loài và lỗi thời. Đó có thể xem là một kẻ thất bại, bất lực từ thể chất đến tinh thần, dùng dằng, không dám chọn cho mình một cách sống lên núi, cất lều ở một mình như người bạn thân của ông ta (chương 3) và người bạn tình cờ gặp bên hẻm núi (chương 20 - chương cuối) nên cái kết thúc bi thảm giành cho ông là đương nhiên. 
Cuộc đời thực tàn nhẫn ngoài kia chối bỏ ông dù ông đã thiết kế một hành trình xuyên suốt chiều dài đất nước để đi tìm nó. Nhưng do chỉ và duy nhất với tâm thức hoài niệm, tiếc nuối cái cũ một cách thụ động nên số phận ông gần như đã được báo trước: vực thẳm, chỉ có một cách duy nhất: lao xe vào vực thẳm!
 Về ngôn ngữ của cuốn tiểu thuyết này, nhất là ngôn ngữ đối thoại chưa nhuần nhị lắm, có vẻ như tác giả cố tình trung tính hóa nhằm xóa nhòa ranh giới giữa các vùng miền, nhưng chính điều này lại làm cho những đoạn trao đổi giữa các nhân vật gây cảm giác khô cứng, bởi trong một tác phẩm, đối thoại là một trong những biểu cảm quan trọng nhất, nối liền độc giả với tác phẩm, nhất là trong một cuốn sách mà các nhân vật đều không có tên.
Nhà văn Nguyễn Danh Lam 
Dù vậy đây có thể xem là một cuốn tiểu thuyết rất đáng đọc. Nhìn lại thế hệ của nhà văn Nguyễn Danh Lam và trẻ hơn, khi mà những cây bút đang chạy theo những trào lưu ngôn tình, bí hiểm… để tìm kiếm sự nổi tiếng và lợi lộc thì sự quay trở lại với mô tả hiện thực, cố gắng tiếp cận hiện thực khốc liệt như nó đang là (tất nhiên trong hoàn cảnh sáng tác hiện nay, điều này còn xa) là một ý thức đầy tự trọng của người sáng tác.
Chưa tới bến! Tôi nghĩ vậy khi đọc xong cuốn tiểu thuyết này. Một cuốn khác của Nguyễn Danh Lam đang nằm trong kệ sách của tôi, đó là cuốn “Giữa dòng chảy lạc” nhưng tôi chưa muốn đọc nó vì không muốn cảm xúc bị phân tán. Chưa tới bến, hiểu theo kiểu Nam bộ là “chưa đã, chưa thấm, chưa tới” nhưng cũng có thể hiểu rằng hạnh phúc (của nhà văn) là một cuộc hành trình (của chữ) chứ không phải bến bờ của nó.
------------------ 
 (*) Tiểu thuyết của Nguyễn Danh Lam - NXB Hội Nhà Văn 
Nguyễn Đình Bổn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người thơ xứ Đoài

DoDoanPhuongĐỗ Doãn Phương sinh 1977, tại thị xã Sơn Tây, Hà Nội. Tốt nghiệp khoa Báo viết khóa 14, Phân viện Báo chí và Tuyên truyền tại Hà Nội. Làm thơ từ đầu những năm 1990. Đã xuất bản các tập thơ: Ánh chớp (2007);Những ngọn triều nhục cảm (2008); Hoan ca (2011); Tuyệt ca (2014) và một tập truyện kí in chung với Đỗ Doãn Hoàng.
Thơ Đỗ Doãn Phương thời kỳ đầu cảm xúc đầy ắp, trong một nhịp điệu trầm, khỏe, và cách nhìn luôn gây bất ngờ. Những bài thơ dưới đây được rút ra trong Tuyệt ca – tập thơ mới nhất của anh. Tuy không còn những xúc cảm tươi rói, nhưng vẫn là một Đỗ Doãn Phương đem đến cho ta những bất ngờ ở một tầng sâu trong những sự vật tưởng đã cũ. Văn Việt trân trọng giới thiệu.


Những con cá vàng

Những con cá vàng tung tăng trong bể kính
Chỉ có một mục đích duy nhất là kiếm sống
Vây vẩy ngũ sắc cũng phải đập cho mạnh
Mép chép, râu rồng càng phải đớp cho nhanh
Khóm rong mềm mượt làm nơi rình mồi tốt
Hòn giả sơn hang hốc, chỗ nương thân hay

Những con cá vàng nhìn xuyên qua bể kính, một ngày
Kinh hoàng nhận ra, mình là hiện thân của cái Đẹp.


Về quê ban đêm
Về đến làng giữa đêm khuya
Đèn xe mình quét sáng chói
Bên phải là ngôi đình tối
Bên trái ngôi miếu tối hơn
Nhìn vào đình thấy đầy chư vị thần linh
Nhìn vào miếu thấy chật ông bà ông vải
Phần dương mình không dừng lại
Chuyển động trong vòng Thái Âm

Phép lạ

“Lòng tin có thể dời được núi”
Tôi tin và chỉ tay về phía đấy
Vua Mi-đát có thể hóa mọi thứ ra vàng
Tôi tin và chạm tay vào gạch đá.

Chúa Jesus có thể rờ tay chữa lành
Tôi tin và nắm chặt tay người bệnh


Viết cho bà ngoại dưới đáy biển

Cháu đã tìm bà ở khắp thế gian
Trên trời xanh, cháu nhìn không thấy
Dưới đất sâu, khi cải cát, cháu cũng không gặp bà
Quần áo và những gì còn lại của bà đã được chuyển đi nơi khác

Hôm nay cháu lại lặn xuống nước sâu
Xem có bà dưới đáy biển?
Bà có đi lụm cụm trên bề mặt rạn san hô?
Theo đàn cá ngũ sắc?

Dưới lòng biển, cây cối như núi rừng
Chiều sâu như chiều cao, và phải lộn đầu để đi xuống
Dưới lòng biển, phải đi mãi mới chạm tới đất
Và ai cũng sống lơ lửng ở lưng chừng

Càng xuống sâu, máu càng lạnh như loài cá đang bơi 
Đời sống phù sinh của chúng ta hiện ra trong vệt sủi bong bóng
Ai cũng cố tìm cho mình hơi thở
Cho đến khi hai lá phổi hóa thành mang

Bà có ở dưới này không, nơi tận cùng ba cõi
Những con cá xây mặt lại và nhìn
Chúng bảo rằng chúng ta đang ở giữa một bể cá lớn
Và những người chết đang đứng ngoài quan sát.


Chúng tôi “ăn đồi”
Cô dì chú bác tôi gánh nước lên đồi
Họ đã ăn đồi trong những ngày thèm thịt
Gót chân họ bị đế thùng vập vào tóe máu đỏ
Để trồng lên những luống su hào, củ cải xanh xanh
Tôi đã nguyền rủa rằng: Khốn thay cho quả đồi quê tôi đời đời khô cằn
Phải còng lưng nuôi cơn khát của nó
Chẳng khác gì nuôi một quả cây khô điếc quá già
Nếu không có nó, có thể cô dì chú bác tôi đã ra đi
Xuống đồng ruộng ao sâu, nơi trồng lúa và nuôi cá
Tuổi thơ tôi đã không phải cố nuốt
Hết món su hào đến củ cải bạc bẽo kho tương
Dù tôi nguyền rủa, nhưng họ vẫn gánh nước lên đường
Họ đi theo tiếng gọi đã cho họ ăn như thể đi theo tiếng mẹ
Họ đã gánh tổng cộng một nửa nước sông Hồng và vun các luống rau đến lưng chừng non Tản
Cho đến lần này là lần muôn vạn
Đồi gọi họ lên và họ không trở lại
Tôi lên đó và thấy họ nằm giống hệt những quả đồi nhỏ
Hai tay họ buông xuôi
Họ nhắn tôi rằng, chúng ta đã ăn đồi đến khi đồi ăn lại.


Buổi sáng rời quê

Buổi sáng dậy sớm như chưa từng
Trong bình minh thứ nhất
Tiếng loa đài khua rộn cả xã
Lại tưởng tiếng Chúa từ trên cao gọi

Không gian bỗng chốc thênh thang như thánh đường
Chỉ cần mình dang hai tay ra là bị đóng đinh như Chúa

Có tiếng gọi mình bằng cái tên từ bé
Ơi, anh trai yêu quý của em
Giờ em mới thấy cằm anh đã đầy râu
Và khuôn mặt anh giống hệt ông mình thuở trước

Mẹ đã đẻ em vào đêm đón Giáng sinh
24 tháng 12, là ngày em bắt đầu cuộc đời không có đạo
Chúng ta đã từng hãnh diện ghi vào lý lịch: Tôn giáo – KHÔNG
Cho đến ngày, lòng ta CÓ đầy nỗi sợ

Cùng rời đi, trong bình minh thứ nhất
Khi lái xe lên cầu vượt, em ngoái nhìn thành phố hai bên
Những gì chúng ta đã xây lên
Như vừa bị Chúa dang tay đẩy đổ
Khi xuống cầu vượt, em nhìn thấy máu chảy theo bất tận
Mảnh đất chúng ta rời bỏ là miệng của vết thương


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc tiếp tục 'vỗ mặt' Việt Nam


"...Trung Quốc vẫn thường xuyên vỗ mặt Việt Nam dù Việt Nam nhiều lần thề thốt sẽ thực hiện “tinh thần bốn tốt” (láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt) và tuân thủ “16 chữ vàng”(láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai) do Trung Quốc đề ra..."
Vị trí dàn khoan lớn của Trung quốc 981 dự tính đem tới tìm dầu thềm lục địa Việt Nam, 80 hải lý phía bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Nó nằm giữa hai lô 142 và 143 trong bản đồ phân lô dầu khí của Việt Nam. (Hình: MTG)HÀ NỘI 4-5 - Cục Hải sự Trung Quốc vừa phát “cảnh báo hàng hải” về việc giàn khoan Hải dương 981 “tác nghiệp tại Nam Hải” (cách Trung Quốc gọi biển Đông) trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Theo đó, từ 2 tháng 5 đến 15 tháng 8-2014, giàn khoan Hải dương 981 sẽ hoạt động tại tọa độ 15029’N/1110 12’E và Trung Quốc “cấm tất cả các loại phương tiện xâm nhập vào khu vực HD 981 hoạt động trong bán kính một hải lý”.

Tọa độ của giàn khoan Hải dương 981 là “lô 143” trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, cách đảo Lý Sơn 119 hải lý và cách phía Nam đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam khoảng 18 hải lý.

Điều đó cho thấy Trung Quốc không thèm đếm xỉa tới nỗ lực duy trì quan hệ “hợp tác hữu nghị với Trung Quốc” của Việt Nam. Giống như nhiều lần trước liên quan tới chủ quyền lãnh thổ, Bộ Ngoại giao chỉ ra tuyên bố “phản đối Trung Quốc có hành động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông”.

Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (Petro Vietnam) cho biết đã gửi thư cho Công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc để phản đối việc đưa giàn khoan đến thăm dò “lô 143” trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Thư cũng nhắc đến “phương châm hợp tác hữu nghị giữa Việt Nam và Trung Quốc”.

Dàn khoan dầu trên biển HD 981 khổng lồ của Trung quốc, trị giá 1 tỉ đô la, loan báo kéo tới dò tìm ở lô 143 thềm lục địa Việt Nam. (Hình: Pvoil)

Thông báo của Cục Hải sự Trung Quốc được phát ra ngay sau khi có tin Việt Nam đề nghị (hồi tuần trước) giao thêm hai lô cho Công ty ONGC Videsh (gọi tắt là OVL) của Ấn Độ thăm dò dầu khí.

Tháng 11 năm ngoái, Việt Nam từng đề nghị giao cho OVL năm lô để công ty này tổ chức thăm dò dầu khí ở biển Đông. Tuy nhiên, theo tờ Kinh tế Thời báo của Ấn Ðộ, OVL chỉ chọn một trong 5 lô mà Việt Nam đề nghị giao hồi năm ngoái và đang thẩm định hai lô mà Việt Nam mới đề nghị giao thêm.

Đáng lưu ý là bảy lô vừa kể được Việt Nam giao trực tiếp cho OVL chứ không tổ chức đấu thầu theo thông lệ. Hợp tác khai thác dầu khí giữa Việt Nam và Ấn Ðộ diễn ra trong lúc Việt Nam đang cố gắng mở rộng hợp tác quân sự với nhiều quốc gia, từ Hoa Kỳ, Nhật, tới Ấn Ðộ. Giới phân tích thời sự tin rằng, tất cả những động thái này đều nhằm ứng phó với tình trạng Trung Quốc đẩy mạnh các hoạt động quân sự trên biển Đông nhằm hỗ trợ cho yêu sách đòi chủ quyền gần như toàn bộ vùng biển này.

Trước đây, Việt Nam từng ký kết hợp đồng thăm dò với nhiều công ty phương Tây, trong đó có cả những công ty Hoa Kỳ nhưng những công ty này đã đơn phương ngưng thăm dò, hợp tác khai thác dầu khí với việt Nam vì ngán ngại Trung Quốc.

Trung Quốc vẫn thường xuyên vỗ mặt Việt Nam dù Việt Nam nhiều lần thề thốt sẽ thực hiện “tinh thần bốn tốt” (láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt) và tuân thủ “16 chữ vàng” (láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai) do Trung Quốc đề ra.

Riêng trong lĩnh vực thăm dò, khai thác dầu khí trên biển Đông, hồi giữa năm 2011, tàu Trung Quốc không chỉ xâm nhập lãnh hải Việt Nam mà còn cắt đứt cáp của Viking 2 - một tàu thăm dò địa chấn của Việt Nam. Đến giữa năm 2012, Trung Quốc chính thức yêu cầu Việt Nam ngưng thăm dò dầu khí ở biển Đông. Sáu tháng sau, cuối năm 2012, tàu Trung Quốc tiếp tục xâm nhập lãnh hải Việt Nam, cắt đứt cáp của Bình Minh 2, một tàu thăm dò địa chấn khác của Việt Nam.

Một mặt, Trung Quốc luôn khuyến khích Việt Nam duy trì quan hệ “hợp tác, hữu nghị”, giải quyết các bất đồng, tranh chấp theo “tinh thần bốn tốt” và tuân thủ “16 chữ vàng”, mặt khác, Trung Quốc thường xuyên vỗ mặt Việt Nam khi Việt Nam thực hiện các động thái có liên quan tới thăm dò, khai thác dầu khí trong lãnh hải của mình.

Đáp lại, Việt Nam chỉ phản đối bằng các tuyên bố của Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, hoặc gửi công hàm phản đối rồi thôi. Cũng vì vậy, các tập đòan dầu khí của phương Tây đã đơn phương hủy những hợp đồng thăm dò, khai thác dầu khí từng ký với Việt Nam. Hiện chưa rõ OVL của Ấn Độ có hành xử như thế nào sau cảnh báo của Cục Hài sự Trung Quốc hay không (?). (G.Đ.)

Người Việt


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mạng xã hội có cái dở là tập cho con người ta tính lười biếng


FB Xê nho Nvp
Mạng xã hội có cái dở là tập cho con người ta tính lười biếng. Thấy một mẩu tin với cái hình nói ở Trung Quốc hiện có phong trào thanh niên dắt bắp cải đi chơi. Thế là “share” cùng một vài nhận xét kiểu “đồ lập dị”, “một xã hội điên khùng”… và ai cũng tưởng đó là chuyện có thật.

Nếu tìm hiểu kỹ hơn một chút thì không phải. Nguyên do là tại Han Bing, một nghệ sĩ chuyên về nghệ thuật sắp đặt thích dùng ý tưởng con người cô đơn dắt cải bắp đi chơi khắp thế giới từ năm 2000, mới gần đây đã thuê một nhóm người dắt cải bắp đi khơi khơi ngoài đường nhân một cuộc liên hoan âm nhạc ở Bắc Kinh. 

Vậy là mấy tờ báo lá cải chính hiệu chộp hình này rồi chú thích, kiểu như đây là phong trào thanh niên cô đơn thích chơi kiểu lập dị, thấy bắp cải còn dễ làm bạn hơn người thật. Sự thật là các cuộc trình diễn này do Han Bing tổ chức – một số là do fan của Han Bing ăn theo biểu diễn chơi. Đó là cách họ chế diễu mọi chuyện nghiêm túc trên cuộc đời này, là cách thách thức cái gì là bình thường, cái gì là vật sở hữu thiết thân. 

Đây là trang >>> web của Han Binh với hàng loạt hình chụp anh chàng này dắt cải bắp đi khắp, kể cả đến Tokyo, qua Mỹ, rồi về Trung Quốc.


Phần nhận xét hiển thị trên trang