Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

“đạo văn” lớn trong giới học thuật

Tác giả: Trung Hiếu- Ngọc Trâ
KD: Quá nhục. Sống kiểu này không hiểu bà Vân ‘dạy’ con ngoan kiểu gì nhể?  Cha mẹ không tử tế, làm sao dạy con tử tế được đây?Cũng buồn cho cái tiếng “trí thức nước Việt”.Những ngày qua, “nghi án” hàng trăm triệu đồng kinh phí Nhà nước cấp phục vụ nghiên cứu khoa học, đã bị chi sai mục đích để “tư túi”, đã gây xôn xao dư luận tại Viện Văn hóa – Trường ĐH Văn hóa Hà Nội. Mặc dù Viện không có chức năng xuất bản, nhưng từ nhiều năm nay một cán bộ trẻ được “chỉ thầu” dịch hàng chục tác phẩm lớn từ tiếng Trung, tiếng Anh ra tiếng Việt. Và rồi hàng nghìn trang sách mang tính học thuật cao, đã được chuyển ngữ với một tốc độ “chóng mặt”, gây sửng sốt cho các GS, TS bậc thầy.

Té ra các đề tài đó được “copy – paste” không sai dấu chấm, dấu phẩy từ công trình của nhiều học giả tên tuổi. Vậy dòng tiền chi cho các hợp đồng dịch thuật đã “chảy” đi đâu? Phải chăng “nhóm lợi ích” cũng hiện diện trong “lâu đài khoa học”?
“Dịch” sách siêu tốc
Gửi đơn tố cáo tham nhũng đến báo CAND, bà Trần Bình Minh – Trưởng Ban Văn hoá thế giới, Viện Văn hoá -Trường ĐH Văn hoá Hà Nội, cùng một cây “đại thụ” trong làng Sử học, đã không giấu được sự bức xúc: “Gian dối trong khoa học là không thể chấp nhận được. Sao chép dù chỉ một bài báo khoa học, đã đủ giết chết một tên tuổi, nhưng ở đây là hàng chục đề tài, được cóp nguyên xi từ các công trình đã công bố, cho nên sự gian dối này đã mang tính hệ thống, và nếu không có sự bảo kê, chống lưng của người có trách nhiệm, thì chuyện động trời này làm sao có thể kéo dài suốt những năm qua”.
Bà Nguyễn Thùy Vân – cán bộ Ban Văn hoá thế giới, người bị tố cáo là “đạo văn chuyên nghiệp” tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Trung tại trường ĐH Dân lập Phương Đông Hà Nội, vào làm việc tại Viện Văn hóa chưa lâu. Đọc danh mục các đề tài nghiên cứu khoa học của Viện Văn hoá, thấy từ năm 2006 đến năm 2013, bà Vân đã thực hiện được 17 đề tài, trong đó có 14 đề tài theo loại hình dịch thuật từ chữ Hán sang chữ Việt, 1 đề tài dịch tiếng Anh sang tiếng Việt và 2 đề tài nghiên cứu. Vì các “sản phẩm” của bà Vân sau khi “ra lò”, đều được cất kỹ trong kho, nên đến nay chưa có thống kê chính xác về số lượng trang và chữ của 14 đề tài này.
Trường Đại học Văn hoá Hà Nội.
Nhưng theo người tố cáo cho biết, thì quy mô các đề tài khoa học tối thiểu là 200 – 300 trang, đề tài có số trang hơn 1.000 khá phổ biến. Tính bình quân đề tài mà bà Vân thực hiện có độ dày khoảng 500 trang. Với số trang như vậy, thì 7 năm qua Vân đã chuyển ngữ khoảng 7.000 trang sách từ tiếng nước ngoài sang tiếng Việt, với hơn 3 triệu chữ. Tốc độ dịch sách như vậy có thể nói là “thần kỳ”, vì mỗi ngày cán bộ này sẽ dịch không dưới 3 trang sách (khổ A4) với 1350 chữ.
Trong khi đó, theo một học giả chuyên dịch sách tiếng Hán ra tiếng Việt, thì để chuyển ngữ được một công trình khoa học, nhất là để chuyển ngữ được các tác phẩm mang tính học thuật cao, cần phải có kiến thức nền tảng về lĩnh vực đó, còn để dịch hay, buộc phải có sự am hiểu sâu sắc, tinh thâm và một phông văn hóa đủ lớn, cần phải có một đội ngũ chuyên gia làm nhiệm vụ cố vấn, hiệu đính, thì tác phẩm dịch mới có thể được công bố.
Bảnkiểmđiểmbướcđầu thừa nhận sai phạm của bà Vân.
Do đó, việc một cán bộ trẻ, trình độ tiếng Trung hệ đại học, kinh nghiệm công tác và trải nghiệm cuộc sống chưa nhiều, lại thường xuyên xin nghỉ việc để sinh con, nghỉ ốm, nghỉ ôn thi Cao học… nhưng vẫn thường xuyên cho ra đời các đề tài khoa học mang tính chuyên khảo đồ sộ, khiến các vị “mũ cao, áo dài” trong làng học thuật không khỏi kinh ngạc. Từ chỗ thán phục, sửng sốt về lao động của bà Vân, họ đã tìm đọc, rồi bàng hoàng nhận ra các đề tài mà bà này đã “nộp quyển”, phần nhiều là “đạo”, mà là “đạo” một cách trắng trợn, từ các công trình mà các GS,TS, các học giả đã công bố, xuất bản.
Xin đơn cử, vào năm 2010, bà Vân “trúng” hợp đồng dịch thuật hai tác phẩm có tên: “300 vấn đề văn hoá sử Trung Hoa” (phần kinh tế) và: “300 vấn đề trong văn hoá sử Trung hoa” (phần đời sống) viết bằng tiếng Hán. Đối chiếu giữa công trình bà Vân đã bàn giao lại cho Viện Văn hóa, với tác phẩm của nhóm dịch giả Trần Ngọc Thuật, Đào Huy Dật, Đào Phương Chi dịch và công bố năm 1999, thấy giống nhau một cách bất thường, giống cả đến dấu chấm, dấu phẩy. Hay tại các đề tài mà bà Vân được giao thực hiện trong các năm 2009-2010 như: “Ý nghĩa văn hoá của thành ngữ tiếng Hán có yếu tố chỉ con số (đối chiếu với thành ngữ tiếng Việt có yếu tố con số”, và: “Văn hoá xưng hô trong gia đình người Việt có so sánh với gia đình người Hán”.
Kết quả đối chiếu với Luận văn Thạc sĩ của Giang Thị Tám và Luận án Tiến sĩ của Phạm Ngọc Hàm, Khoa Ngôn ngữ học, Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn Hà Nội, thấy Vân đã sao chép cẩu thả đến mức không phát hiện ra lỗi chính tả. Không chỉ “copy – paste” nguyên văn, bà Vân còn “lập lờ đánh lận con đen”, khi biến tên của tác giả thành tên chủ biên, tác phẩm 100% của người Việt, lại biến thành sách dịch từ tiếng nước ngoài. Chẳng hạn, năm 2008, bà Vân dịch cuốn: “Văn hoá cổ điển Trung hoa”, ở ngoài bìa đề tài bà Vân ghi chủ biên là Nguyễn Tôn Nhan (một học giả người Việt đã mất).
Côngvănsố 397 ngày5/7/2013củaTrường ĐH Văn hóa Hà Nội chỉ đạo giải quyết vụ việc.
Thực tế, đây chính là cuốn sách tiếng Việt do ông viết có tên: “Bách khoa thư văn hoá cổ điển Trung Quốc”. Hay cuốn: “Điển cố Trung hoa” dịch năm 2009 của bà Vân cũng là một tài liệu có bản gốc bằng tiếng Việt. Mặc dù chỉ được đào tạo tiếng Trung, nhưng bà Vân vẫn “dịch” sách tiếng Anh ra tiếng Việt “ngon ơ”, trong đề tài: “Tiếng nói của quá khứ – lịch sử truyền miệng”…
Bà Trần Bình Minh cho biết: “Chúng tôi đã phát hiện 6 trong số 15 đề tài dịch của bà Vân là sự sao chép nguyên bản các đề tài, luận văn, công trình nghiên cứu của các tác giả lớn. Nếu kiểm tra hết, chắc chắn sẽ không dừng lại ở con số 6. Vụ việc đang tiếp tục được xác minh làm rõ”.
Hé lộ những khuất tất
Viện Văn hoá, Trường ĐH Văn hoá Hà Nội không có chức năng xuất bản, việc chuyển ngữ tài liệu tiếng nước ngoài ra tiếng Việt, chỉ để tham khảo phục vụ công tác nghiên cứu của Viện. Tuy nhiên, trong những năm qua bà Đỗ Thị Minh Thuý – Viện trưởng đã giao cho bà Vân dịch 15 công trình khoa học. Theo quy định, khi cán bộ nhân viên có đề tài nghiên cứu sẽ đề xuất lên lãnh đạo. Căn cứ báo cáo đề xuất, lãnh đạo Viện sẽ tổ chức một hội đồng khoa học để xét duyệt đề tài. Nếu đề tài được duyệt, cá nhân đó tiếp tục lập đề cương trình hội đồng thẩm định và triển khai thực hiện đề tài. Khi hoàn thành, đề tài phải qua bước trình hội đồng khoa học nghiệm thu.
Thôngbáosố543ngày23/9/2013 của Trường ĐH Văn hóa Hà Nội xác định bà Vân có sai phạm.
Quy trình là thế, nhưng việc giao đề tài và nghiệm thu đề tài của bà Thúy đối với bà Vân theo cách “chẳng giống ai”. Trong đơn tố cáo, bà Minh cho biết: “Hội đồng khoa học của Viện có như không, bởi nhiều đề tài bà Thúy tự ý giao cho bà Vân thực hiện, phớt lờ Hội đồng. Nếu có đưa ra mà bị phản đối, thì bà Thuý vẫn cứ giao bà Vân thực hiện. Thành thử, hầu hết các đề tài mà bà Vân đã thực hiện, đều không báo cáo đề cương và thông qua nghiệm thu đánh giá chất lượng trước Hội đồng khoa học. Chỉ khi bà Vân “nộp quyển”, chúng tôi mới biết”.
Vẫn theo tố cáo, bà Minh cùng một số nhà khoa học trong Viện đã chịu áp lực buộc phải ký vào phiếu nghiệm thu đề tài khi mà bà Vân đã lấy tiền công, với lý do để hợp thức hóa chứng từ trước các đợt kiểm toán. Ước tính số tiền thực hiện đề tài mà bà Vân được trả đã lên đến hàng trăm triệu.
Năm 2009 – 2010, việc bà Vân sao chép công trình của người khác đã bị phát giác, lãnh đạo ban yêu cầu kỷ luật, nhưng trong các cuộc họp bà Vân thường vắng mặt, nếu có thì quanh co, không thừa nhận khuyết điểm.
Bức xúc trước những vi phạm của bà Vân, ngày 28/1/2013 và ngày 24/6/2013, bà Trần Bình Minh đã có đơn kiến nghị gửi lên Ban Giám hiệu Trường Đại học Văn hóa, đề nghị cho thẩm định lại toàn bộ số đề tài của bà Vân và xem xét các biểu hiện sai phạm của bà Thúy trong quản lý khoa học, quản lý cán bộ, quản lý tài chính.
Ngày 5/9/2013 tại Thông báo số 543 của Trường ĐH Văn hóa Hà Nội đã xác định: “Qua một vài cuốn được kiểm tra, bước đầu đã phát hiện có hiện tượng sao chép, trong đó cuốn bà Nguyễn Thuỳ Vân dịch nhưng bản gốc lại được viết bằng tiếng Việt và của tác giả Việt Nam”.
Được biết, trong Bản kiểm điểm ngày 4/11/2013, bước đầu bà Vân thừa nhận đã “dịch” sách từ tác phẩm “Điển cố Trung Hoa” sang tiếng Việt. Hiện Tổ Thanh tra của nhà trường đã thu giữ, niêm phong toàn bộ “đề tài khoa học” của bà Vân để thẩm tra, còn bà Thúy bị yêu cầu giải trình thành khẩn sai phạm của bản thân.
Ngày 9/1/2014, chúng tôi đã liên lạc với bà Nguyễn Thùy Vân qua điện thoại đề nghị được gặp để hỏi về việc có liên quan. Tuy nhiên bà Vân đã từ chối gặp với lý do bận việc riêng.
——————–
http://cstc.cand.com.vn/vi-VN/nhanvat-sukien/tieudiem/2014/1/187088.cand

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ trưởng Bộ Công an gặp gỡ các nhà văn Việt Nam



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

TIN ĐỌC NHANH, BÌNH CÒN NHANH HƠN.


Công an huyện Tương Dương (Nghệ An) bắt một sĩ quan cũng công an nhưng sống ở Quảng Nam buôn ma túy, sau khi tin xì ra trên báo thì công an Tương Dương phản ánh rằng không thể cung cấp thêm vì trển gọi xuống là không thông tin vụ này nhưng ngay cả lệnh trển gọi xuống dừng thông tin thì cũng là tin hay cho các báo. Liên quan tin trên các báo thì sáng nay một công an (lính nghĩa vụ) ở Cần Thơ đau đớn vì yêu đương vác cả súng vào nhà nghỉ bắt nhân viên làm con tin và xả súng bắn vào đồng đội mình cho tới khi... bị bắt không thông tin vụ này nhưng ngay cả lệnh trển gọi xuống dừng thông tin thì cũng là tin hay cho các báo. Cũng liên quan đến bắt nhưng sáng nay đã xử là vụ Bầu Kiên, các nhà báo dự phiên tòa (không dự trực tiếp, xem qua màn hình) càu nhàu là sáng nay mất điện liên tục. Cũng liên quan đến vấn đề mất điện nhưng không mất hẳn mà chuyển từ đèn sáng sang đèn ngủ với ai đó, không biết, nhưng rõ ràng là ẻm Ngọc Trinh đã có bụng bầu to to là, cũng lo lo mẹ con ẻm không biết cạp gì mà nuôi nhau. Liên quan đến vấn đề nuôi nhau là nghi án nuôi nhau trong vụ đường Trường Chinh cong mềm mại thì bác Bí thư Nghị tuyên rằng, cong thì đúng là cong, mềm mại hay không còn phải xem xét thêm, nếu cần thì cũng phải nắn thẳng nhưng chắc chắn là không có tiêu cực. Liên quan đến chuyện tiêu cực có hay không trong dự án thay sách giáo khoa khủng nằm trong tổ hợp Trận đánh lớn của Bộ giáo dục đã đòi nhà nước chi có vỏn vẹn 35 ngàn tỉ, nhưng khi các đại biểu quốc hội chất vấn chi mần chi mà nhiều thế ni thì Bộ giáo dục gãi đầu không thể nhớ nỗi chi mần chi mà chi nhiều thế ni, thế nên bị các bác quốc hội mắng cho te tua. ...Liên quan đến việc bị mắng te tua nhưng là dân mắng, đó là Bộ Y tế ngày 1/4 thì nói có 25 cháu chết, vẫn trong khả năng kiểm soát bệnh sởi, nhưng hôm qua, sau khi Phó Thủ tướng Đam xuống Viện Nhi kiểm tra và chất vấn thì lòi ra là 108 cháu tử vong. Liên quan đến tử vong thì hôm qua, một nghi can được cho là treo cổ chết trong phòng tạm giữ của công an ở Quảng Nam, công an nói bệnh nhân tự giác chết trong tư thế treo cổ, còn người nhà nói bị đánh vì có nhiều vết bầm.
2

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Truyện ngắn của Châu Diên

Truyện ngắn của Châu Diên
unnamed
Nhà văn Châu Diên
 Văn Việt: Nhà văn Châu Diên tên thật là Phạm Toàn, sinh năm 1932, sống ở Hà Nội từ bé. Mười bốn tuổi đã đi bộ đội (19/12/1946), 1951 ông về học Cao đẳng Sư Phạm, sau đó hoàn toàn làm công việc nghiên cứu Giáo dục Tiểu học từ 1967, là một trong những người chủ trương cải cách giáo dục đích thực và biên soạn bộ sách giáo khoa mới Cánh Buồm.
*Tác phẩm viết: Người sông Mê (tiểu thuyết), Bảy mươi ba chiếc cối đá (tập truyện), Sấm trên núi(tập truyện)…
*Tác phẩm dịch: Chín mươi ba (V. Hugo), Bay đêm (Saint Exupery), Vẻ đẹp đời (Kh. Gibral), Sư tử(J. Kessel), Cô chủ quán (K. Goldoni), Ruồi (J. P. Sartre)… 
Cô gái gõ cửa khẽ. Cánh cửa liền bật ra. Vậy là anh ta đang chờ, có lẽ thế! Nhưng có hẹn hò gì đâu mà chờ? Vậy là cũng có thể vì nhà anh ta không to, gõ một tiếng là nghe thấy liền, rồi chạy ra ngay, nửa bước chân đã từ hậu cung ra đến tiền sảnh, chắc thế! Anh đàn ông mở cửa. Không một lời mời chào. Không cả cái gật đầu khẽ tỏ thân tình hoặc điệu bộ lịch thiệp. Anh đẩy cho cánh cửa chạm vào tường, và cái cánh cửa gỗ ép màu nâu tự động dính vào sát tường rồi đứng im một chỗ tại đó, vì dưới chân cánh cửa đã có cáistopper nam châm làm cho cánh cửa bị hút vào miếng gá ở chân tường. Cô gái nghĩ thầm trong bụng “Họa sĩ hiện đại đây! Thấy rồi! Thấy cái cánh cửa ngôi nhà một phòng hiện đại rồi!”. 
Cô gái lẳng lặng đi vào theo sau anh đàn ông. Anh ta không chào, nên cô cũng chẳng chào lại thành tiếng, mặc dù đôi mắt cô theo thói đàn bà con gái xinh tươi vẫn có chút lúng liếng cười cợt. Rồi khi anh ta đi vào thì cô cũng lẳng lặng vào theo. Vì cô nghĩ, chắc là anh đã tỏ ý muốn thuê mình ngồi làm mẫu vẽ, mà mình thì nay vì lẽ gì đó đã tự ý tới với anh, mà đã tới thì cô phải vào, không lẽ người ta không nói năng gì thì mình thi gan không chịu vào hoặc mình bỏ về à? Mà cái sự thuê ấy, nó ra thế nào nhỉ?
Thực ra đã có thuê mướn gì đâu? Bữa đó, trong đám cưới con bạn, cả một đống các cô gái mơn mởn, anh ta chỉ để ý nhìn riêng cô. Anh được lôi tới giới thiệu với một nhóm các cô được bè bạn gọi tâng bốc là “người mẫu”. Thực ra các cô không làm nghề người mẫu. Hoàn toàn không dính dáng gì tới nghề người mẫu cả. Những người bình thường. Giới thiệu: “Nào, các người mẫu! Một họa sĩ hiện đại đây! Tranh nhau đi!” Cũng như hôm nay, bữa đó, anh ta cũng chẳng nói năng gì hết. Chỉ nhìn. Mà cũng không nhìn cho ra nhìn. Ban đầu thì nhìn một thoáng suốt lượt các cô. Sau rồi chỉ nhìn chằm chằm vào một cô, chính là cô gái hôm nay, rồi lẳng lặng rút túi đưa cho cô này một tấm danh thiếp, chính là cô gái đã lần theo đường dây đó mà tới đây hôm nay. Sự ghen tuông khiến các cô kia phản ứng lại, và các cô nói thầm sát tai nhau, nhưng với hy vọng nói đủ nhỏ cho chàng ta nghe thấy: “Thằng này câm!” Bữa đó, chẳng ai thấy chàng ta có phản ứng gì. Có thể chàng ta nghe thấy đủ, có thể không, chỉ biết chàng ta yên lặng, hoàn toàn yên lặng, mắt nhìn chằm chằm vào chỉ một cô gái, cái cô gái hôm nay tự ý đến nhà anh chàng. Những con người yêu kiều bữa đó lại ghé tai nhau thì thầm báo thù và giọng của họ có được nâng cao hơn lên vài cung bậc nữa: “Câm và điếc! Thằng này vừa câm vừa điếc!”.
Tranh của Tào Linh
Thế rồi hôm nay, chẳng hẹn hò gì, cô gái được tuyển chọn đã tự mình tới nhà anh ta. Bữa đám cưới, anh ta chỉ đưa cho cô tấm danh thiếp. Cũng chẳng hẹn ngày. Hoàn toàn là hiểu ngầm. Bẵng đi lâu lâu, đủ lâu để không quá vồ vập, và đủ không lâu để chàng họa sĩ hiện đại chưa kịp quên, hôm nay bỗng dưng cô gái nhỏ bé muốn trở thành “a-mi xinh tươi”, cô bỗng nhớ tới một cuộc hẹn có thể xảy ra và cũng có thể không xảy ra nếu cô không chịu dấn một bước trước. Và cô đã tới. Cô tự mời mình tới. Mà kỳ lạ lắm, hôm nay lẽ ra lúc này cô đã phải có mặt ở nhà một đứa bạn như là đàn anh của cả nhóm. Một cuộc vui của nhóm, như thường lệ có thể là ngắm và bình phẩm một bộ cánh mới hoặc một bộ tóc mới. Sắp tới giờ hẹn, cô bỗng có ý muốn từ chối. Rồi cô quyết định gọi điện cho cô bạn. Đầu dây đằng kia: “Ô hay! Em đến nhà cái thằng câm ấy à?”. Cô cười khẽ: “Ờ, thằng vừa câm vừa điếc”. “Đừng có mà đổ đốn ra nhé”. “Em cũng không biết nữa”. “Không có chuyện yêu đương gì hết, nghe chửa?”. “Vớ vẩn!” “Không vớ vẩn gì hết! Em phải cảnh giác. Có chuyện gì anh không tha đâu”. “Thôi đi, anh cúp máy đi”. “Anh tạm tha thứ cho em nhưng anh vẫn dặn: cảnh giác, cặp môi của em là hấp dẫn lắm đó, không yêu đương gì hết, nghe chửa?”.
Trên đường phóng xe máy tới nhà chàng họa sĩ, cô gái cứ nghĩ và cười thầm: “Hay thật đấy, bao nhiêu năm sống chốn thị thành, anh ấy vẫn không chịu bỏ cái thói quen nói năng quê mùa “nghe chửa nghe chửa?”.   
Vào bên trong nhà rồi, chàng họa sĩ vẫn chẳng nói gì, chẳng mời ngồi, chẳng rót nước, chẳng một cái nắm tay hay là một ánh mắt nhìn dù chỉ để làm ra vẻ nịnh bợ một cô gái dĩ nhiên là không bao giờ có thể xếp vào loại xấu. Chắc chắn anh phải nhận ra vẻ đẹp riêng của cô người mẫu này thì bữa đó anh mới rút danh thiếp ra chọn đúng một mình cô và đưa cho cô chứ?  
Cô người đẹp đảo mắt quanh gian phòng, nghĩ bụng “vừa câm vừa điếc vừa nghèo vừa bẩn vừa lười!”. Khi đi qua chiếc bàn con, cô bỗng sững lại vì vừa thoáng nhìn thấy những mảnh bìa nằm lộn xộn như những quân bài. Những mảnh bìa cắt xé ra từ một tấm lớn. Ở mỗi mảnh bìa con là một khuôn mặt. Đó chỉ có thể là khuôn mặt con gái. Chỉ có một khuôn mặt vẽ đi vẽ lại hoàn toàn giống nhau, lần sau lặp lại lần trước, các tấm hình như nỗi ám ảnh hơn là một loạt bức họa mi-ni, trên mỗi tấm là một mái tóc rõ ràng là mái tóccủa mình trộn không lẫn, không mắt không mũi không tai, nhưng có một đôi môi hoàn toàn là của mình rồi. “Hè hè, thằng câm điếc này láo thật! Mắt nó nhìn hệt như mắt anhcủa chúng mình! Chẳng lẽ nó chỉ thích đôi môi mình thôi ư?”.
Cô gái dừng lại vun những quân bài có hình đôi môi và mớ tóc của mình. Cô xếp lại như là chơi bài. Cô xỉa xỉa bài một mình, mắt đưa đẩy về phía anh chàng câm điếc. Rồi cô đặt từng hình cạnh nhau trên mặt bàn. Cô không thấy chàng họa sĩ có phản ứng gì. Có nhẽ cô đành phải lên tiếng hỏi vậy. Nhưng hỏi gì bây giờ đây? Chẳng lẽ hỏi “anh vẽ à?”. Hay liều lĩnh hơn, “anh vẽ em đó à?”. Vớ vẩn! Hỏi vớ vẩn! Chẳng thằng câm điếc này vẽ, thì còn đứa nào vào đây mà vẽ nữa? Mà cũng chỉ có nó gặp mình nó về nhà nó vẽ lại theo trí nhớ, chứ có ai khác biết vẽ trong bữa đám cưới đó đâu? 
Chàng họa sĩ dừng lại chờ cho cô gái xem những bức họa mi-ni. Vẫn không một lời. Cô gái bỗng lên tiếng trước. Cô nói mà chẳng biết mình nói gì… Cô cứ nói nói nói … vậy thôi.
-                    Anh biết không? Khi cầm danh thiếp của anh, em bật cười, nhưng trong bụng cũng nghĩ ngay, thật là tiền định! Tiền định! Anh tên Thủy, mà em cũng tên là Thủy. Thế là thế nào nhỉ? Một họa sĩ tên Thủy, một người đẹp cũng tên là Thủy. Giời vun vén cho anh và em gặp nhau, anh có thấy thế không? Bây giờ chẳng lẽ lúc nào cũng gọi nào là Thủy họa sĩ và Thủy người đẹp. Dài quá, anh có thấy thế không? Ngắn hơn, chẳng lẽ gọi Thủy giai và Thủy gái? Trẻ con à? Thôi bây giờ em quy định nhé: anh là Thủy, gọi ngắn vậy thôi, họa sĩ Thủy, còn em, anh gọi em là Đẹp. Thế là được, phải không anh? Thật đúng là đời có số. Như em với anh đây chắc là có số giời dun dủi. Anh bảo là ở đời này có số không?
Chàng họa sĩ vẫn không nói gì. Chàng ta chỉ khẽ quay mặt nhìn cô gái một khắc khi cô nêu ra câu hỏi đời này có số không. Sau đó chàng ta lại dửng dưng quay đi. Nếu không có cái nhìn như một phản ứng của người bị giật mình đó, thì cũng khó mà biết anh ta có phải là người bình thường không.
Điều đáng chú ý là sự im lặng của anh không làm cho cô gái nản. Cô lại bắt đầu nói sang chuyện khác. Dừng lại sẽ rất vô duyên. Cô không thể không tiếp tục nói. Hoặc là nói tiếp điều cô đang nói. Mà chuyện khác hay là tiếp tục chuyện đang nói dở chừng đối với cô Đẹp thì vẫn chỉ là một thôi.
Cô tiếp tục hoặc cô lại bắt đầu, vừa đặt câu hỏi, vừa trả lời câu hỏi:
-                    Em thì em nghiệm một điều là đời này có số anh ạ. Anh có tin là đời này có số không? Có chứ nhỉ? Không à? Em nhìn mắt anh thì em biết là anh không tin. Có đúng là anh không tin đời này có số không? Thôi kệ! Anh không tin đời có số thì em mặc xác anh. Em thì thì em cứ tin. Em cứ tuyên truyền anh về số đây! Anh cứ để im cho em tuyên truyền anh nhé? Anh không được cựa quậy nhé…
Cô tự kéo ghế ngồi. Chiếc ghế duy nhất của nhà anh ta là một chiếc ghế bành. Chắc là có một gia đình nào đó khi chuyển nhà đã vứt bớt đồ đạc đi, và hàng xóm chia nhau mỗi nhà một chiếc ghế bắt đầu mọt của nhà nọ. Chàng họa sĩ cũng có một chiếc ghế bành bằng con đường như thế. Chiếc ghế bành màu nâu bẩn thỉu có lẽ được dùng vào mọi việc, để nằm và để ngồi, để vắt quần áo mới thay ra và  để làm cái giá hong khô những tấm toanmới.
Cô gái tự đặt tên là Đẹp ngồi xuống chiếc ghế bành duy nhất đó trong nhà này, và cô kéo chàng họa sĩ ngồi xuống theo. Chiếc ghế bành vừa đủ để chứa hai thân thể, một anh họa sĩ gầy gò và một cô gái đầm đậm. Cô gái lại nói, như thể vẫn đang tiếp tục nói một mình, nhưng lần này, cô có ý tứ kề sát cặp môi của mình vào gương mặt vừa câm vừa điếc của chàng họa sĩ.
-                    Em có con bạn, quê một cục, có của cũng không biết làm gì với của, có cái ăn ngon không biết đường ăn ngon, có đồ mặc đẹp cũng không biết đường mặc đẹp. Cái hồi nó mới ra thủ đô yêu dấu làm ăn, em cho nó mượn quần áo, nó chuyên làm hỏng của em thôi. Khi đứt cúc, khi kẹt cái phẹc, khi vướng víu vào đâu đó rách toạc… He he he, may mà rách cũng ở chỗ kín đáo… Nhưng em cũng chẳng hiểu tại sao nó lại toàn nhằm vào những chỗ kín đáo mà làm rách kia chứ? Thế mà nó cứ vô tư làm rách của em đấy! Thế rồi, anh biết không, bây giờ nó đã lên bà lớn rồi! Đàn bà một bước nên quan, các cụ nói cấm có sai. Hôm đó lớ xớ xí xớn thế nào lại gặp một thằng cha cấp to phết! Thằng này xin chết con bé bạn em. Mới dính chưa được một tuần, đã đòi cưới. Vợ thằng này chết, nó làm bước nữa, chứ không phải là nó định nhăng nhít với bạn em. Số ở đời chính là thế đó. Lúc thằng kia nghèo rót mồng tơi thì con vợ trước cúc cung tận tụy nuôi nó. Đẻ hộ nó mấy mặt con nữa chứ! Thế rồi nó leo lên các nấc thang xã hội, đến lúc nó vừa lên thứ trưởng được một tháng thì con này lăn đùng ra chết. Tiếc đời chưa chứ? Con kia bị giời bắt chết thì con này được giời mời sống. Đau khổ con kia gánh, sung sướng con này xời. Anh bảo thế chẳng là đời có số à?
Nói một thôi một hồi, cô gái tự đặt tên là Đẹp dừng lại rồi đứng lên tự tay rót nước và chắc chắn là sẽ tự mời mình uống. Cô thấy khát, đẹp đến đâu mà nói nhiều thì cũng khát, mà anh chàng họa sĩ câm điếc thì không ga-lăng tí gì, chẳng nghĩ đến việc rót nước mời cô, thế là cô đảo mắt nhìn quanh phòng để tìm nước, và cô đã thấy một bình thủy tinh đựng nước trắng, cạnh đó là mấy chiếc ca men, mấy chiếc cốc. Cô kịp nhìn những chiếc cốc trước khi rót nước. Khó có thể gọi đó là cốc để uống nước hay cốc để đựng thứ gì khác. May sao, cô gái có tên tự đặt là Đẹp đã nhanh chóng rót chút nước vào đó và lấy những ngón tay thon thả xóa đi các dấu vết cuộc sống dàn ông độc thân. Rồi cô rót nước đầy cốc.
Nước rót ra rồi mà chẳng biết nghĩ sao cô lại không uống. Cô nhấp khẽ một ngụm, rồi đưa cốc nước vẫn gần đầy cho chàng trai được cô gọi bằng họa sĩ Thủy kia. Có vẻ như là cô Đẹp thì nói và chàng họa sĩ Thủy thì bị khản cổ, người này nói vã bọt mép và người kia thì bị khát nước ấy! Mà có vẻ như vậy thật. Chàng họa sĩ cầm lấy cốc nước và uông một hơi ngon lành. Giá như không có bàn tay đàn bà đến đây, chắc anh ta chết khát sao? Uống xong, chàng ta nhìn cái cô tự đặt tên là Đẹp. Cái nhìn như có lần hôm nào đó ở một đám cưới chàng đã từng đặt vào khuôn mặt cô ta. Có điều là, cái nhìn hôm nọ là cái nhìn của lần mới bắt gặp cái nhìn của thằng câm và điếc như các cô bạn gái của cô Đẹp đánh giá vậy. Lúc này, kèm theo ánh mắt nhìn, chàng họa sĩ câm điếc còn hơi nhếch mép cười.
“Nó lại cười mới chết chứ!”.
Sau này, nghĩ lại những khúc đời người đã qua đi không hề trở lại, cô Đẹp khi đã thành Bà Đẹp vẫn có lúc nhớ lại cái nhếch mép đó.
Tự nhiên cô ôm đầu anh họa sĩ, cô vỗ vỗ vào làn tóc dầy của anh, miệng lẩm nhẩm “Ôi chao, mụ dạy mụ dạy, nó biết cười rồi này, nó cười với tôi rồi đây này…”. Cô lùi xa đầu mình ra, hai tay vẫn ôm đầu anh, nhưng cô đẩy đầu anh ra xa hơn để được nhìn thẳng vào mặt chàng họa sĩ. Cái cười nhoẻn mụ dạy lúc nãy đã biến mất. Bây giờ lại là cái gương mặt đờ đẫn như từ bữa gặp gỡ đầu tiên.
Và cô lại hỏi, rồi lại không có lời đáp, và cô lại độc thoại, một cuộc độc thoại dài như sắc đẹp tự phong của cô vậy.    
          – Anh biết không, cái danh thiếp anh đưa cho em ấy, anh nghe chửa (cô Đẹp khoái chí bắt chước cách nói “quê mùa” của “anh” và cô mỉm cười thưởng thức một mình cái ý vị của hai tiếng “nghe chửa”), nó như có bùa phép ấy, em nói thật đấy, em không mê tín đâu, thời bây giờ còn ai mê tín nữa, phải thế không anh, nhưng mà nó nhiều sự lạ lắm anh ạ. Sự lạ ngay đêm đầu tiên em gặp anh ở cái đám cưới ầy rồi em về nhà, em bỗng thấy buồn ngủ rũ ra, em lăn ngay ra ngủ một mạch cho đến sáng. Em là chưa bao giờ ngủ ngon như thế nhé. Không phải tại uống mấy hớp rượu đâu, tại cái danh thiếp của anh… anh có ướp bùa ngải gì vào đó không? Anh cứ nói thật đi rồi em tha cho .. Nhưng đúng là từ hôm đó, cứ mỗi lẫn mất ngủ, em lại đặt cái danh thiếp của anh xuống dưới gối. Thế là lại ngủ ngon. Cả cái tội bị bóng đè cũng biến mất luôn. Anh biết không, bóng đè là cực khổ. Ngày xưa ấy, em hay bị bóng đè lắm, đêm nào cũng bóng đè, mẹ em cứ phải đặt con dao bài xuống dưới gối cho em nằm đè lên, thế là cũng đỡ, nhưng cũng không hết hẳn cái nạn bóng đè, thế nhưng bây giờ thì em đặt cái danh thiếp của anh xuống dưới gồi… Cái danh thiếp của anh cũng thiêng, có khi thiêng hơn con dao bài của mẹ em, em hết bóng đè nhờ anh đấy! Thú thật nhé, lúc đầu em cũng không nghĩ cái danh thiếp của anh nó chiến như thế đâu! Nhưng có hôm em lên giường rồi, tẩn mẩn tần mần giở ra ngắm nghía cái danh thiếp của anh trước khi ngủ, thế rồi chợp đi lúc nào không biết, ngủ say tít, chẳng bóng đè gì hết… Thế rồi mấy hôm sau, em cứ đi tìm cuống lên chẳng biết em đểcái ấy của anh ở đâu… Cuối cùng, hóa ra chú ấy nằm dưới gối đầu của em… Ba mươi sáu cái nõn nường, cái để đầu giường là cái ba mươi bẩy … Cổ tích quê em đấy, bao giờ anh thân thiết với em hơn thì em sẽ chiếu cố em kể anh nghe…  Chứ cái mặt lì lì này …!
Cô gái tự đặt tên là Đẹp véo cái má chàng họa sĩ câm và điếc. Rồi cô tự động hôn vào cái vết đầu ngón tay của mình một cái hôn chụt. Cô ngửa đầu ra, rồi ấp vào và hôn thêm mấy lần nữa, chụt chụt chụt. Nét mặt anh chàng họa sĩ câm và điếc vẫn chẳng hề thay đổi. Nhưng con mắt nhìn của anh, nếu cô Đẹp chú ý, sẽ thấy nó hơi biến dạng. Anh nhìn cô chăm chú hơn. Nếu lúc này có máy đo được sóng trong não anh, có lẽ anh nói thầm như sau: “Một người tự khen mình đẹp. Một người tự tiện ngồi lên lòng người ta, rồi cứ ngồi yên trên cái diễn đàn đó mà nói nói nói, nói không ngừng không nghỉ… người này chẳng biết có bình thường không đây…”. Nhưng tiếc là không có cái máy nào đo được những ý nghĩ thầm kín đó. Mà có đo được, liệu cô gái trẻ mơn mởn kia có đọc được những dòng điện não đồ không, và ngay cả khi có máy cho phát thành tiếng, liệu cô có chịu nghe không?  
Ghê gớm thay là cái sức mạnh ngây thơ của tuổi trẻ! Cô Đẹp thực sự là quá tự tin. Tự tin mình đẹp. Điều đó rõ rồi. Tự tin mình có mọi điều hấp dẫn. Điều đó sẽ còn được chứng minh ngay đây thôi. Nhân danh là người biết tường tận câu chuyện của hai người.
–  Họa sĩ Thủy của em à, em tâm tình trước lúc bình minh với anh thế này nhé… Anh biết không, đêm hôm qua, lúc gần sáng, em thức giấc, rồi không ngủ lại được nữa, thế rồi em cứ nằm đấy và em nghĩ vẩn vơ, rất là chiến sự vùng ban-căng mà chỉ hoàn toàn nghĩ về anh, nghe chửa, em thề đấy, em quan tâm đến anh lắm đó, thế rồi em nghĩ, tại sao anh lại cho mình danh thiếp nhỉ, tại sao bao nhiêu đứa bạn em hôm đám cưới đó đứa nào cũng xinh như em, mà anh lại chỉ đưa thê thiếp cho em thôi, chắc là anh yêu em rồi, mà nếu thế thì dứt khoát em sẽ phải yêu anh, nên hôm nay em quyết định sẽ đến với anh, không cần anh mời em cũng đến, em hoàn toàn là của anh, em đã đến với anh là vì thế, anh nghe chửa? Anh nghe rõ chửa? Em sẽ là người mẫu của anh. Em ngồi cho anh vẽ. Em sẽ nấu nướng cho anh ăn. Em sẽ chăm sóc anh, hoàn toàn bao cấp. Muốn gì có đó. Mà này, có phải họa sĩ các anh hay như thế lắm phải không?
Lần đầu tiên trên gương mặt vừa câm vừa điếc của họa sĩ Thủy nhếch to lên một nụ cười, to hơn nụ cười mụ dạy ban nãy, bây giờ là nụ cười của cậu con trai mới lớn tò mò và ngộc nghệch. Nhưng chàng họa sĩ vẫn không nói năng gì. Và nụ cười cũng vụt tắt. Như thể chàng ta muốn chứng minh kinh nghiệm người xưa rằng “người khôn chỉ nên cười nửa miệng”, dù rằng chàng họa sĩ có mở miệng cười chừng sáu bảy chục phần trăm so với người xưa, dẫu sao thế cũng là sáng tạo rồi. Song, điều khó hiểu gấp đôi ở đây, ấy là câu hỏi về chàng họa sĩ, nụ cười kia chứng tỏ anh ta khôn hơn hay dại hơn người xưa? Và bởi vì cô Đẹp có lẽ cũng đang bị vày vò vì câu hỏi như bạn đọc chúng ta vừa đặt ra, và cô cũng không biết làm cách nào cho họa sĩ kia khỏi câm và điếc, cô gái có tên tự đặt là Đẹp lại đành phải đối thoại một mình, chứ còn biết sao nữa? Nhưng bây giờ cô đã khôn ngoan hơn, cô tiến sang giai đoạn của những cuộc thi sắc đẹp! Dĩ nhiên, con người khó vượt được thời đại nó đang sống, nên cô cũng biểu diễn như sau:
–  Anh biết không, hôm nay ấy mà, đến với anh là em hy sinh lắm đấy, anh nghe chửa, lẽ ra em không đến với anh, thì chúng em lúc này đang túm tụm nhau chọn thử áo mới ở nhà anh cả. Bây giờ các loại áo hở ngực đê-co-lơ-tê quái dị lắm. Họ may khéo lắm. Hở mà không hở. Kín mà vẫn hở. Thế mới sầu riêng! Không cần mặc cái nịt như cái gọng vó bên trong, không như cái của em đang dùng đây này… Chúng em biết, khi các anh nhìn chúng em, bao giờ các anh cũng nhìn xuyên tường, bao giờ các anh cũng nghĩ về hình thù bên trong của chúng em, nhất hạng là họa sĩ các anh lại càng đốn! Bây giờ, chúng em thả lỏng luôn… Đây anh xem, khi đó anh sẽ có cảm xúc tràn đầy … Sao? Anh không thích ngồi cạnh em nữa à? … Tại anh sợ bị chạm mạnh vào em à? Được thôi. Đúng thế. Anh ngồi xa ra ngắm nhìn nó mới hết ý đại lợi. Anh ngồi hẳn lên cái bàn con đó. Gạt mấy cái cốc nước của anh đi. Đó, anh ngồi lên như thế, anh ngắm nhìn em đi… Ngắm nhìn cho thỏa sức đi, rồi anh tha hồ vẽ, em không lấy công, em chỉ mong được thấy anh trổ tài ca tụng cả phần hồn và phần xác của một cô nàng tên là Đẹp, và thế là muôn đời đủ! … Sao? Anh lim dim nheo nheo mắt để tưởng tượng thêm những gì nữa? Em bổ sung ý kiến với anh nhé? Này… Phần thứ nhất … thưa đồng chí họa sĩ Thủy … chiêm ngưỡng đi, a ha anh cười rồi … Phần thứ hai  … thưa đồng chí họa sĩ Thủy … ngắm cho kỹ và hát vang lên đi, e he anh lại cười rồi …  Phần thứ ba… thưa đồng chí họa sĩ Thủy … a ha ha ha ha, đừng, anh, anh cứ đứng xa mà cười là đủ rồi … Gượm nào, để em cho anh phần kết luận: em đúng là cô Đẹp, đẹp toàn tính, anh có biết nấu cao toàn tính không, nấu cả con chó cả con mèo cả con ngựa nấu nhừ cả lông cả xương rồi cứ thế mà ăn, ăn như một triết lý, ăn như một nghệ thuật, ăn cho kỳ hết, ăn như lối ăn của một nền văn minh sáng tạo của nhân loại, ăn toàn tính, cứ ăn đều đi và sau đó anh sẽ thích ăn kiểu ăn như thế, thay kiểu khác anh không chịu được … Anh, anh có hài lòng với em không? Anh có yêu em trọn đời trọn kiếp không? … Ô… anh khóc à? Sao anh lại khóc?
Chàng họa sĩ khóc thật, đúng như cô gái có tên là Đẹp nhận xét. Khi cô Đẹp biết dừng lại và bớt nói, thì cô bỗng thành một người quan sát giỏi, ít ra cũng giỏi bằng người qua đường bình thường biết tránh các làn xe để không cho cái xe nào chạm vào mình.  
Còn chàng họa sĩ thì đang thấm nước mắt.
Cô Đẹp đến gần định giúp anh.
Anh khẽ đẩy cô ra.
Anh đột ngột hỏi cô Đẹp: “Hôm nay là ngày bao nhiêu nhỉ?”.
“A ha ha… anh nói rồi… anh nói được rồi … em đã làm cho anh có tiếng nói … Sao? Anh hỏi gì? Hôm nay là ngày bao nhiêu? Có đúng anh hỏi vậy không?  Em là người yêu thích hướng đến tương lai, em không trả lời anh ngày hôm nay,. Em trả lời anh về ngày mai… Anh nghe em rì rào tiếng dòng sông vào tai anh nhé, anh yêu của em… Ngày mai là ngày Hội của những người Lao động. Anh nhớ ra chưa?
Chàng họa sĩ gật gật khẽ. Anh cầm tay cô gái, kéo áo cho kín người cô, và anh nói: “Hôm nay giỗ bố anh…”.
   Hà Nội, 17-18 tháng tư 2011
Tác giả gửi Văn Việt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bầu Kiên kêu oan, đề nghị tòa tiếp tục xử “công khai, cho mọi người biết”

Nguyễn Quyết

Bầu Kiên và các bị cáo tại phiên tòa
10 giờ 10: Sau khi nghe ý kiến của đại diện VKS và các Luật sư, bị cáo Nguyễn Đức Kiên xin có ý kiến: "Tôi bị buộc tội trốn thuế trên cơ sở văn bản yêu cầu của Tổng cục thuế nên yêu cầu người ký văn bản hoặc đại diện có thẩm quyền của Tổng Cục thuế có mặt”.
 
Bị cáo Kiên cũng cho rằng bản thân bị buộc tội kinh doanh trái phép trong khi tất cả việc làm của bị cáo là được cơ quan có thẩm quyền cấp phép nên yêu cầu toà triệu tập: Phòng đăng ký kinh doanh của TP HCM và Hà Nội; đại diện các bộ, ngành: Công Thương, Kế hoạch và Đầu Tư, Tài chính, Ngân hàng Nhà nước. “Đây là những bộ đã có ý kiến về việc cho phép cấp phép cho tôi” – bị cáo Kiên nói.
Bị cáo Kiên cũng đề nghị toà triệu tập một số cá nhân liên quan đến các vụ án của mình vắng mặt dù toà đã có giấy triệu tập trước đó.
"Tôi bị buộc tội 4 tội danh trong khi cá nhân tôi trong 20 tháng qua đã có nhiều đơn, nhiều lần trả lời bản cung cơ quan điều tra, tôi cho rằng tôi không có tội, tôi bị oan. Do đó, tôi mong muốn phiên toà xét xử sớm, công khai cho mọi người biết, dư luận xã hội biết" – Bị cáo Kiên nói rõ ràng, rành mạch, nhấn mạnh từng câu.

Bị cáo Nguyễn Đức Kiên kêu oan nhưng đề nghị tòa tiếp tục xét xử - Ảnh chụp qua màn hình
Bị cáo Nguyễn Đức Kiên kêu oan nhưng đề nghị tòa tiếp tục xét xử - Ảnh chụp qua màn hình



Cuối cùng, bị cáo Kiên tiếp tục kiến nghị: "Tôi cho rằng tôi không liên quan đến vụ án Huyền Như nên toà xét xử trước 3 tội danh mà không liên quan đến Trần Xuân Giá. Việc vắng mặt của ông Trần Xuân Giá không ảnh hưởng đến 3 tội danh khác mà VKSND tối cao truy tố. Đề nghị VKS cho tiến hành phiên toà. Có thể chờ ông Giá ở phần sau vì đây là phiên toà kéo dài. Đề nghị HĐXX cho xét xử trước 3 tội danh không liên quan đến các hành vi ở ACB và sự vắng mặt của ông Trần Xuân Giá không ảnh hưởng tới các tội danh khác của tôi".

10 giờ 22: Toà nghỉ hội ý.

"Siêu lừa" Huỳnh Thị Huyền Như xuất hiện, bị cáo Trần Xuân Giá vắng mặt

9 giờ 40: "Siêu lừa" Huỳnh Thị Huyền Như xuất hiện được kiểm tra căn cước. Hôm nay (16-4), Như ra toà với tư cách người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan.

Ngày 6-1 vừa qua, TAND TP HCM đã xét xử sơ thẩm và tuyên phạt chung thân với bị cáo này tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, phải bồi thường cho ACB 718 tỉ đồng.

Siêu lừa Huỳnh Thị Huyền Như xuất hiện tại tòa
"Siêu lừa" Huỳnh Thị Huyền Như xuất hiện tại tòa

9 giờ 50: HĐXX hỏi VKS việc vắng mặt của bị cáo Trần Xuân Giá sẽ được quyết định như thế nào? Đại diện VKS giữ quyền công tố tại toà cho rằng, đối với sự vắng mặt của bị cáo Trần Xuân Giá cần xác minh sự vắng mặt của bị cáo. Sau đó trên cơ sở kết quả xác minh sẽ quyết định theo luật. Phiên toà này là phiên toà kéo dài, đề nghị HĐXX tiếp tục xét xử và triệu tập các cá nhân, đại diện tham gia phiên toà.

Tiếp đó, HĐXX hỏi ý kiến các luật sư. Luật sư của bị cáo Trần Xuân Giá xin hoãn do lý do sức khoẻ không thể tham dự. Đồng tình với ý kiến trên, một số luật sư khác đề nghị hoãn xử do còn một số chi tiết chưa được làm rõ liên quan đến vụ án Huỳnh Thị Huyền Như đang chờ xử phúc thẩm.

Một luật sư cũng đề nghị mời lãnh đạo Ban Nội chính, Tư pháp Trung ương đến dự phiên toà.

Vợ bầu Kiên đến phiên tòa xét xử chồng

Trước đó, sáng nay 16-4, TAND TP Hà Nội đã bắt đầu phiên xét xử sơ thẩm vụ án kinh tế xảy ra tại Ngân hàng thương mại cổ phần Á Châu (ACB) và một số công ty trên địa bàn TP HCM và TP Hà Nội.

Từ sáng sớm 16-4, lực lượng an ninh đã có mặt trước cổng TAND TP Hà Nội để làm các thủ tục cần thiết. Công tác an ninh được siết chặt tối đa. Những người được mời dự phiên tòa đều được kiểm tra chặt chẽ. 

Tất cả mọi người tham dự phiên tòa đều được kiểm tra chặt chẽ
Tất cả mọi người tham dự phiên tòa đều được kiểm tra chặt chẽ

Bà Đặng Ngọc Lan, vợ bầu Kiên, cũng đến khá sớm để tham dự phiên tòa. Bà Lan đến tòa trên một chiếc xe ô tô đắt tiền.

Bà Đặng Ngọc Lan, vợ bầu Kiên, đến tòa trên chiếc xe đắt tiền
Bà Đặng Ngọc Lan, vợ bầu Kiên, đến tòa trên chiếc xe đắt tiền

Từ khoảng 6 giờ 30 đến 6 giờ 45, xe chở các bị cáo bị bắt giam đã lần lượt đến toà. Xe chở bị cáo Nguyễn Đức Kiên (tức bầu Kiên) được cho là đến sớm nhất.

Xe chở bị cáo Nguyễn Đức Kiên đến tòa từ rất sớm
Xe chở bị cáo Nguyễn Đức Kiên đến tòa từ rất sớm

Đúng 8 giờ 5 phút, bầu Kiên được dẫn giải ra trước vành móng ngựa. Bầu Kiên trong bộ áo sọc tối màu có mái tóc đã bạc trắng đặc trưng trông có vẻ khoẻ khoắn, linh hoạt. Bầu Kiên liên tục trò chuyện với các bộ hỗ trợ tư pháp, nhìn trước, nhìn sau trong phòng xử án.

Bị cáo Phạm Trung Cang có mặt tại tòa

Bị cáo Phạm Trung Cang đã có mặt tại tòa. Tuy nhiên, bị cáo Trần Xuân Giá (75 tuổi) vắng mặt trong phiên tòa sáng nay vì lý do sức khỏe.

Bị cáo Đặng Trung Cang vào tòa
Bị cáo Phạm Trung Cang vào tòa

Sau khi phiên tòa sau khi bắt đầu được không lâu thì phòng tác nghiệp của báo chí tại phiên tòa bị mất điện từ khoảng 8 giờ 20 phút đến 8 giờ 40 phút. Sau đó, điện còn mất vài lần, mỗi lần một vài phút trước khi ổn định trở lại.

Trước đó, các bị cáo phải ra trước tòa trong phiên sơ thẩm sáng 16-4 gồm:

Ông Nguyễn Đức Kiên (50 tuổi, nguyên Chủ tịch Hội đồng đầu tư Ngân hàng ÂB, nguyên Phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB, nguyên Phó chủ tịch Hội đồng sáng lập ACB), bị đưa ra xét xử về 4 tội: Kinh doanh trái phép, trốn thuế, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Các bị cáo bị đưa ra xét xử về tội cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng gồm:

- Ông Trần Xuân Giá (75 tuổi, nguyên Chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB)
- Ông Lê Vũ Kỳ (58 tuổi, nguyên Phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB)
- Ông Trịnh Kim Quang (60 tuổi, nguyên Phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB)
- Ông Phạm Trung Cang (60 tuổi, nguyên Phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB)
- Ông Lý Xuân Hải (49 tuổi, nguyên Tổng giám đốc Ngân hàng ACB)
- Ông Huỳnh Quang Tuấn (56 tuổi, nguyên thành viên HĐQT Ngân hàng ACB)
2 bị cáo còn lại bị đưa ra xét xử về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản gồm:
- Trần Ngọc Thanh (62 tuổi, nguyên giám đốc Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội)
- Nguyễn Thị Hải Yến (45 tuổi, nguyên kế toán trưởng Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội )

Hội đồng xét xử sơ thẩm gồm 2 thẩm phán và 3 hội thẩm nhân nhân. Thẩm phán, chủ tọa phiên tòa là ông Nguyễn Hữu Chính - Phó Chánh án TAND TP Hà Nội, Thẩm phán thứ hai là ông Nguyễn Quốc Thành - Phó Chánh tòa hình sự.

Giữ quyền công tố tại tòa là ông Đào Văn Cường - Phó Viện trưởng VKSND TP Hà Nội và bà Nguyễn Thị Thu Yến.

Tham gia bào chữa cho 9 bị cáo trong vụ án có 20 vị luật sư, trong đó bị cáo Nguyễn Đức Kiên có 4 luật sư bào chữa, bị cáo Lý Xuân Hải và Huỳnh Quang Tuấn đều có 3 luật sư bào chữa.

Theo cáo trạng, “bầu” Kiên cùng các bị can: Trần Xuân Giá, Trịnh Kim Quang, Lê Vũ Kỳ, Lý Xuân Hải đã đồng ý cho thực hiện chủ trương, ủy thác cho các nhân viên gửi tiền vào các tổ chức tín dụng sai quy định gây thiệt hại số tiền 718,9 tỉ đồng. Toàn bộ số tiền này đã bị Huỳnh Thị Huyền Như, nguyên Trưởng phòng giao dịch Điện Biên Phủ thuộc Vietinbank Chi nhánh TP HCM chiếm đoạt.

Đối với hành vi cấp tín dụng để đầu tư cổ phiếu ACB, ngày 2-1-2009, Thường trực HĐQT Ngân hàng ACB đã họp và ra chủ trương cấp tín dụng cho Công ty Chứng khoán ACB (ACBS) để mua cổ phiếu ACB. Chủ trương này trái với quy định của Bộ Tài chính, gây thiệt hại cho ACB hơn 687,7 tỉ đồng. Cáo trạng lần 2 truy tố 2 bị can Nguyễn Đức Kiên và Lê Vũ Kỳ về hành vi này.

Về tội trốn thuế, năm 2009, Công ty B&B kinh doanh vàng trên tài khoản ngoài lãnh thổ Việt Nam với ACB, thu được số tiền lãi hơn 100 tỉ đồng. Tuy nhiên, "bầu" Kiên đã trốn nộp thuế thu nhập doanh nghiệp hơn 25 tỉ đồng.

Về hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, "bầu" Kiên chỉ đạo Trần Ngọc Thanh và Nguyễn Thị Hải Yến lập khống biên bản họp HĐQT và quyết định của HĐQT thể hiện chủ trương của HĐQT công ty để bán 20 triệu cổ phần cho Công ty TNHH một thành viên Thép Hòa Phát, lấy 264 tỉ đồng, bất chấp số cổ phần này đang bị thế chấp cho ACB.

Tổng số tiền thiệt hại do 9 bị can gây ra trong vụ án này là 1.695,6 tỉ đồng.

Đáng chú ý, ban đầu cơ quan điều tra đã khởi tố ông Phạm Trung Cang, song cáo trạng của VKSND Tối cao bất ngờ đình chỉ vụ án đối với ông này. Ngày 3-1-2014, TAND Hà Nội trả hồ sơ do có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm, đề nghị điều tra bổ sung ông Cang và ông Huỳnh Quang Tuấn.

Đến cáo trạng lần 2, VKSND Tối cao xác định 2 bị can Phạm Trung Cang, Huỳnh Quang Tuấn phải chịu trách nhiệm hình sự về chủ trương ủy thác trái quy định, gây thất thoát cho ACB.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THÔI, ĐÀNH BÓ TAY?!

!

PHẢI CHĂNG CHÚNG TA ĐÃ BẤT LỰC 
VÀ BUÔNG HẾT RỒI?
 “Chả biết cơ quan chức năng quản lý thế nào”, là lời than của một công nhân dự án Formosa (Vũng Áng, Hà Tĩnh) về tình trạng lao động Trung Quốc làm việc trong khu công nghiệp này với “công việc lắp giàn giáo, uốn cốt pha, bốc vác, đào hố như chúng tôi mà hưởng lương gấp 3 - 4 lần”
“Quản lý thế nào” là câu chuyện không chỉ anh công nhân Formosa bức xúc mà là câu hỏi rất nhiều ĐBQH đặt ra khi chất vấn tại diễn đàn QH hồi tháng 10.2012. Người ta không hiểu tại sao trong bối cảnh VN đang thừa lao động, hằng năm phải xuất khẩu một lượng lao động khá lớn ra nước ngoài làm việc mà vẫn chưa giải quyết được nạn thất nghiệp, thì ngay tại những địa phương vốn thừa lao động trầm trọng nhất lại sẵn sàng chấp thuận tỷ lệ lớn lao động phổ thông nước ngoài, đặc biệt là lao động Trung Quốc.
Khi đó, Bộ LĐ-TB-XH và các ngành chức năng đã hứa giải quyết dứt điểm tình trạng này; và rằng tháng 5.2013, khi bộ luật Lao động mới có hiệu lực sẽ giúp kiểm soát tình trạng lao động phổ thông nước ngoài không phép. Nhưng đến nay tình trạng không những không được giải quyết mà còn diễn biến phức tạp hơn.
Phát biểu của ông Phó giám đốc Sở LĐ-TB-XH Bình Thuận trên Thanh Niên ngày 1.4, dường như bộc lộ hết sự bất lực của quản lý nhà nước trong lĩnh vực này: “Có khi cơ quan chức năng đến nơi không có ai tiếp, hoặc công trường đóng cửa không cho vào” và theo ông này đây chính là nguyên nhân của tình trạng lao động “chui” trên công trường thủy điện Vĩnh Tân 2 (?). Quản lý chuyên ngành thì nói vậy, còn chính quyền cơ sở thì trả lời rằng “họ (nhà thầu - NV) rất ít khi quan hệ làm việc với xã… Nhiều khi họ đến làm việc không có phiên dịch thì chúng tôi biết gì mà làm việc” (?).
Trách nhiệm của quản lý nhà nước là phải bảo đảm sự tuân thủ pháp luật trong mọi trường hợp. Nhưng việc các cơ quan chức năng viện dẫn các khó khăn “khách quan” để lý giải cho sự bất lực của quản lý đối với lao động nước ngoài là điều rất khó chấp nhận. Hiện tại luật pháp không thiếu các quy định để kiểm soát số lượng và chất lượng lao động nước ngoài, chỉ có điều những quy định này dường như không được thực hiện nghiêm túc trên thực tế, bởi tính kém hiệu năng của các cơ quan thực thi. Câu chuyện các nước như Hàn Quốc, Nhật Bản, Malaysia... đang ứng xử với lao động VN làm việc bất hợp pháp ở nước họ phải được coi là kinh nghiệm trong trường hợp này. Khi bị phát hiện, không chỉ lao động bị trục xuất chắc chắn mà chủ sử dụng lao động bất hợp pháp đó có thể bị phạt đến sạt nghiệp hoặc truy cứu hình sự nếu số lượng lớn. 
Chính phủ đang phải chi nhiều tiền, làm nhiều cách để giải quyết tình trạng thất nghiệp. Sẽ là rất bất công với người lao động trong nước khi các cơ quan chức năng buông lỏng quản lý lao động nước ngoài do vô tình hoặc cố ý. Không có câu chuyện trách nhiệm chung chung mà trách nhiệm quản lý nhà nước ngành, quản lý địa bàn phải gắn với những trách nhiệm pháp lý rất cụ thể cho những người không hoàn thành nhiệm vụ.
Đồng Nhân
(Nguồn: Thanh Niên)

Phần nhận xét hiển thị trên trang