Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Nhiều chuyên gia đề xuất Việt Nam nên có luật miễn trừ thẩm phán để hạn chế tiêu cực trong ngành tòa án.

Tại hội thảo phòng, chống tiêu cực trong hoạt động tư pháp do Ban Chỉ đạo cải cách tư pháp trung ương tổ chức ngày 3-4 tại TP.HCM, nhiều ý kiến đã chỉ ra các hành vi tiêu cực trong ngành tư pháp.

Các loại tiêu cực

Đó là các quyết định được đưa ra để đổi lấy tiền bạc hoặc đặc ân, tòa cấp dưới chịu ảnh hưởng của tòa cấp trên, thẩm phán bị ép phải giải quyết trái quy tắc, thẩm phán và công tố viên dọa dẫm luật sư, lập biên bản không chính xác các lời khai của đương sự, từ chối quyền đại diện hợp pháp… Đáng chú ý, nhiều đại biểu cảnh báo nếu không có cơ chế giám sát đầy đủ thì những can thiệp kiểu “điện thoại, thư tay” nhờ vả, can thiệp vào hoạt động xét xử của tòa vẫn có thể làm nảy sinh tiêu cực.

Ông Phạm Quý Tỵ (nguyên Thứ trưởng Bộ Tư pháp) cũng nêu lên những khía cạnh tham nhũng của ngành tư pháp hiện nay như thẩm phán đưa ra phán quyết không đúng pháp luật để lấy tiền hoặc lợi ích vật chất khác, luật sư tiếp tay cho việc hối lộ những người tiến hành tố tụng, tòa án bị thao túng bởi cơ quan hành pháp…

Chuyên gia James Anderson (Ngân hàng Thế giới) cho biết qua khảo sát 1.000 người dân tại Hà Nội, TP.HCM, Hải Phòng (kể cả ý kiến của luật sư và các chuyên gia pháp lý) cho thấy tham nhũng trong ngành tòa án/tư pháp tại Việt Nam tệ hơn so với các nước trong khu vực. Chẳng hạn, 58,2% doanh nghiệp phản hồi phải trả tiền cho an ninh…


Cần có cơ chế giám sát, nhận diện tham nhũng

Bà Lê Thị Thu Ba (Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo cải cách tư pháp trung ương) nhận xét tiêu cực, tham nhũng trong các ngành tư pháp đang là căn bệnh nan y, cản trở phát triển kinh tế-xã hội. Các biểu hiện nhũng nhiễu, vòi vĩnh, chạy án, vì lợi ích riêng mà bẻ cong công lý… của một số cán bộ ngành khiến người dân mất niềm tin, ảnh hưởng xấu đến tính nghiêm minh của pháp luật. “Cần minh bạch hóa công tác tư pháp bằng các cơ chế giám sát, nhận diện hành vi tiêu cực, tham nhũng trong lĩnh vực này” - bà Thu Ba nhấn mạnh.

Theo ông Nguyễn Đình Quyền (Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội), để hạn chế tối đa tiêu cực và oan sai thì không thể chỉ trông chờ vào lòng tốt, tính tự giác của cá nhân những người tiến hành tố tụng mà cần có chế tài chặt chẽ, nghiêm khắc.

Còn theo ông Phạm Quý Tỵ, nước ta đề ra nhiều biện pháp để phòng, chống tham nhũng như xây dựng các chính sách pháp luật, công khai, minh bạch trong hoạt động giải quyết công việc của thẩm phán, cán bộ tòa… nhưng văn hóa ứng xử trong các cơ quan tư pháp chưa được chú trọng. Hiện kết quả lao động của thẩm phán chỉ thể hiện qua chất lượng án nên quả thật là rất khó đánh giá. Việc ứng xử của thẩm phán với người dân và người tham gia tố tụng phải thể hiện được tính văn hóa.

Luật hóa quyền miễn trừ thẩm phán

Hiện nay, một số nước trên thế giới quy định thẩm phán có quyền miễn trừ nhằm tạo điều kiện để thẩm phán đưa ra phán quyết độc lập, khách quan, vô tư, tránh bị áp lực. Cụ thể, việc xem xét hành vi sai phạm, tiêu cực của thẩm phán để xử lý kỷ luật hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự chỉ được thực hiện bằng một hội đồng độc lập với thành phần đặc biệt và thủ tục chặt chẽ. Việc khởi tố, bắt tạm giam, truy tố, xét xử đối với thẩm phán phải được phê chuẩn bởi Tòa án Hiến pháp...

Bà Luba Beardsley (Cố vấn cao cấp thuộc Ngân hàng Thế giới) cho rằng tham nhũng hoặc những hoạt động sai trái trong ngành tòa án đa số được thực hiện bởi các thẩm phán. Vì vậy Việt Nam nên luật hóa quyền miễn trừ thẩm phán để ngăn chặn các tiêu cực trong ngành.

Đồng tình, ông Shervin Majlessi (chuyên gia khu vực quản lý công, cơ quan của Ngân hàng Thế giới tại Hà Nội) phân tích: Nếu có luật này thì thẩm phán mới thực sự minh bạch trong hoạt động nghề nghiệp và chú ý trong các phán quyết của mình. Hơn nữa, trách nhiệm giải trình của thẩm phán và cán bộ tòa sẽ được thực thi vì có ảnh hưởng đến các quyết định bổ nhiệm hoặc miễn trừ, miễn nhiệm của cơ quan có thẩm quyền.

“Nếu đã nhận diện được hậu quả của tiêu cực trong ngành tòa án như làm chia rẽ lòng tin của người dân, gây ra khiếu nại, tố cáo… thì Việt Nam nên bắt tay vào cải cách thực sự. Chúng ta không thể rập khuôn mô hình này, mô hình khác mà phải xem xét các mô hình ấy có phù hợp với Việt Nam hay không” - ông Shervin Majlessi góp ý.

Ông Phạm Quý Tỵ (nguyên Thứ trưởng Bộ Tư pháp) thì cho rằng nếu nước ta xây dựng và áp dụng chế định quyền miễn trừ đối với thẩm phán, công tố viên thì cần chú ý đến chi tiết. Chẳng hạn, các nội hàm cụ thể của quyền này là gì, quyền này được quy định trong Hiến pháp, luật hay quy tắc nghề nghiệp…

PHƯƠNG LOAN
(PLTP)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đọc sách tư liệu:

Ở Mat xcơ va, những tội ác của Stalin đã được báo cáo và xác nhận chính thức từ rất nhiều năm nay. Thế nhưng, chính phủ Trung Quốc – không hề hối tiếc về những gì đã xảy ra, vẫn còn cố gắng giữ bí mật cũng như miễn cưỡng trong việc cung cấp những lí do bào chữa cho những điều thế giới phê phán về họ. Hai cuốn sách “Đế chế mới: Trung Quốc dưới thời Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình” của Harrison E. Salisbury (Little, Brown; 544 trang; 24,95 usd) và cuốn “Móng vuốt Rồng: Khang Sinh” của John Byron and Robert Pack (Simon & Schuster; 560 trang; 27,50 usd) - chỉ ra rằng chính sách thảo luận cởi mở hơn, chắc chắn sẽ tới với Bắc Kinh. Họ cung cấp những thông tin chi tiết nhất và cá nhân nhất về sự hỗn loạn, sụ tàn bạo và tham nhũng mà chế độ của Mao Trạch Đông đã giáng xuống đất nước Trung Hoa.
 

Harrison Salisbury, một nhà báo kỳ cựu của tờ New York Times và là một nhà lịch sử khá có tiếng, đã chỉ đích danh Mao là một hoàng đế - và cũng không phải là người đầu tiên giành quyền lực thông qua các cuộc nổi loạn của nông dân. Chính bởi vì Mao là một nông dân, ông ta không được chuẩn bị để điều hành Trung Quốc và hiện đại hóa đất nước này. Là một người “Mác xít giả tạo” chán ngấy với những thống kê và ngân sách, điều Mao quan tâm chủ yếu là những cuộc đấu tranh giai cấp và “sự huy động quần chúng”, những người mà ông ta tin rằng có thể làm bất cứ điều gì nếu được kích động thích đáng.

Cuốn sách Đế chế Mới được viết dựa trên vô số những cuộc phỏng vấn ở Trung Quốc cũng như rất nhiều tài liệu và ghi chép hồi kí. Những thông tin cung cấp trong đó được trình bày kín kẽ đến nỗi người đọc có thể sẵn sàng tin vào câu chuyện về cách Mao đã phản bội các đồng chí thân thiết nhất của mình lẫn chuyện ông ta là một kẻ cuồng dâm, một tay sưu tập tranh ảnh đồi trụy, và một kẻ nghiện thuộc phiện (xem những bức ảnh chính quyền Trung Quốc dội bom trong cuộc Cách mạng Hoa nhài)

Salisbury viết rất nhã nhặn trong bài viết gây sốc của mình rằng “từ giữa những năm 60 tới đầu những năm 70” - đỉnh cao của cuộc thanh trừng trong Cách mạng Văn Hóa – “tổng hành dinh của Mao đôi khi nhung nhúc những gái”. “Người cầm lái Vĩ đại” đã tổ chức những buổi diễn ba lê nước khỏa thân trong bể bơi của ông ta. “Các diễn viên nghệ thuật” hay “các bạn nhảy” phải dừng lại ở bất cứ chỗ nào ông ta muốn. Một trong các bác sĩ của ông ta nói huỵch toẹt ra rằng ông ta là một “con nghiện tình dục”.

Người du kích - thi sĩ được lý tưởng hóa bởi “các bạn bè Trung Quốc” còn thất bại nhiều hơn trước nhân dân, như Salisbury mô tả chi tiết hơn trong cuốn sách của mình. Quá nóng lòng trước sự phát triển chậm chạp của nên kinh tế, Mao đã tiến hành cuộc Đại Nhảy vọt tàn khốc năm 1958. Phong trào này buộc những người nông dân vào trong các công xã, bãi bỏ các tài sản cá nhân và xây dựng những nhà máy thép sân sau để thúc đẩy Trung Quốc tiến vào thời đại công nghiệp hóa. Đến năm 1960, ngay cả các loại ngũ cốc giống cũng cạn kiệt và hàng triệu người chết đói (xem những bức ảnh của người có thể là Mao Trạch Đông).

Khi người đồng chí cũ của mình - Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Bành Đức Hoài nói với ông ta về những vấn đề có thật đó, Mao tuyên bố rằng Bành là kẻ thù, sa thải ông ta và thay thế bằng Nguyên soái Lâm Bưu (một kẻ rõ ràng cũng bị nghiện thuộc phiện). Đất nước rơi vào phá sản và Lưu Thiếu Kỳ, Chủ tịch nước và Đặng Tiểu Bình, Tổng bí thư Đảng cộng sản lúc đó, đã điều hành đất nước nhằm khôi phục nền kinh tế.

Mao kết luận rằng Lưu và Đặng có mưu đồ buộc ông ta nghỉ hưu – và Mao có lẽ đã đúng. Năm 1965, Mao quyết định rằng Lưu “phải ra đi”. Vũ khí mà ông ta chọn là Cuộc Cách mạng Văn hóa, “một cuộc cách mạng chống lại chính cuộc cách mạng của ông ta”. Vụ việc đã được thực hiện bởi người vợ độc ác của Mao là Giang Thanh và bày mưu tính kế bởi Khang Sinh - nhà tư tưởng, chuyên viên an ninh, tay ma cô sủng ái của Mao.

Giang và Khang đã bật đèn xanh cho bọn Hồng vệ Binh trẻ gây ra một cơn thịnh nộ tàn sát chính phủ của Lưu Thiếu Kỳ và đảng cộng sản của Đặng Tiểu Bình lúc đó. Hàng ngàn người, nếu không nói là hàng triệu người đã bị sát hại. Lâm Bưu trở thành người kế thừa Mao chủ tịch nhưng ngay sau đó cũng bị nghi ngờ rằng có mưu đồ giành lấy quyền lực của Mao. Để tránh bị bắt, Lâm đã âm mưu một cuộc mưu sát Mao nhưng không thành. Thủ tướng Chu Ân Lai là người còn lại phải đứng ra điều hành chính phủ, nhưng chính ông cũng bị Giang Thanh giám sát và nghi ngờ, khi bà ta có ý đồ kế vị Mao.

Đặng Tiểu Bình, sau hai lần bị thanh trừng trong cuộc Cách mạng Văn hóa, cuối cùng đã quay lại nắm quyền trong cái mà Salisbury gọi là “một hành động quân sự táo bạo”. Một trong những nguyên soái cũ có quyền lực nhất lúc đó, Diệp Kiếm Anh đã nhóm họp các đồng chí quân đội lại và quyết định rằng khi Mao chết, họ sẽ bắt giam Giang Thanh và bè lũ của bà ta. Khang chết vì ung thư tháng 12 năm 1975 và Chu Ân Lai cũng mất một tháng sau đó. Mao cuối cùng cũng chết ở tuổi 82 vào tháng 12 năm 1976, Diệp nhanh chóng tống giam bà góa phụ hiểm độc này vào tù và đưa Đặng Tiểu Bình trở lại từ nông thôn, nơi ông bị quản thúc. (Xem những bức ảnh tưởng nhớ Quảng Trường Thiên An Môn).

Trong cuốn sách “Móng vuốt Rồng”, Byron và Pack tập trung vào sự nghiệp của Khang Sinh, một con người nham hiểm. Các dữ liệu trong cuốn sách chủ yếu dựa trên một bản mô tả tiểu sử (bằng tiếng Trung) chính thống được đưa ra khi Khang bị khai trừ khỏi Đảng Cộng Sản Trung Hoa vào năm 1980 kể cả khi đã chết. Pack là một nhà báo điều tra, còn Byron thì là bút danh của một “nhà ngoại giao Tây Âu” – một người rõ ràng là một quan chức tình báo. Ông đã lấy các tài liệu nội bộ từ đầu mối liên lạc người Trung Quốc của ông trên một con phố tối tăm ở Bắc Kinh.

Được củng cố bởi những cuộc phỏng vấn và các xuất bản phẩm bằng tiếng Trung, cuốn sách Móng vuốt Rồng mô tả Khang – một thành viên Bộ Chính trị và là một trong những người bạn thân nhất của Mao – là một kẻ cơ hội, không hề có một nguyên tắc sống nào, chỉ quan tâm tới mỗi quyền lực và cũng là một kẻ tra tấn tàn bạo, kẻ đã sáng tạo ra một loại trại tập trung cho tù nhân chính trị của Trung Quốc, đồng thời cũng là một con nghiên á phiện. Đầu những năm 40, tên trùm gián điệp này đã củng cố quyền kiểm soát của ông ta đối với các bộ phận phụ trách vấn đề xã hội của Đảng Cộng sản – bộ phận này gồm các đơn vị nhỏ lưu động. Ông ta được mô tả thế này: “Rõ ràng là thú vui làm người khác đau đớn của Khang đã tạo ra cho ông ta một cái tên tương xứng” , Vua Địa Ngục. Các tác giả so sánh ông ta với Iago, Rasputin và Giám đốc An ninh mật của Stalin là Lavrenti Beria. Cho dù cuốn sách có cách viết có thể gây nghẹt thở, những so sánh trong đó có vẻ hoàn toàn đúng.

Nếu sự thay đổi trong chính sách thảo luận thông tin cởi mở hơn được áp dụng ở Bắc Kinh, vậy thì theo sau nó có thể là cuộc “cách mạng dân chủ”[1] hay không? Salisbury đã không nhận ra điều ấy. Đặng Tiểu Bình, một con người “trung dung” và thực dụng đã sẵn sàng đổ càng nhiều máu càng tốt (nếu cần thiết) để hạ gục phong trào dân chủ ở quảng trường Thiên An Môn. Vị trí của ông ta, cũng giống như Mao, là “nếu ta nhìn thấy một thách thức, ta sẽ hạ gục kẻ thách thức bằng mọi giá”. Đế chế tiếp theo, như Salisbury dự đoán, sẽ thực dụng không khác gì quan điểm của Đặng Tiểu Bình. Nhưng, cũng giống như Đặng, vị hoàng đế mới sẽ nắm chặt quyền lực của ông ta và sẵn sàng ra lệnh cho nước Trung Quốc, như các hoàng đế thời phong kiến vẫn luôn thế, “phải Phục tùng – và Run sợ”


Người dịch: Vũ Minh

Nguyễn Quang Thạch hiệu đính 

_________________________________________

[1] Cách mạng dân chủ (demokratizatsia) là một trong ba yếu tố của cái gọi là cuộc cải tổ (perestroika) mà Nga khởi xướng bao gồm: glasnost (chinh sách thảo luận cởi mở), cách mạng dân chủ và tư duy ngoại giao mới (novoye myshlenia). Cách mạng dân chủ này có ý nghĩa là “sự dân chủ hóa” nhưng nó không dẫn tới dân chủ toàn diện. Nó chỉ có nghĩa là cho phép người dân (lúc đó là Nga) được bầu chọn cho các quan chức chính phủ và cho Đảng cộng sản Nga (trong khi trước đó chỉ các quan chức cao cấp mới được bầu chọn các quan chức chủ chốt trong bộ máy). Điều này góp phần loại bớt các lãnh đạo không đáp ứng yêu cầu.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những Giấc Mơ Của Một Kẻ Giả Mạo Tình Yêu

 

Lê Vĩnh Tài

Để tặng N.H.T, những ngày chớm lạnh…


0.

Bạn biết rằng bạn bị mất kiểm soát vì cái anh chàng này, người luôn che giấu mọi thứ sau đôi mắt của mình. Anh ta đã thành một một người điên mà bạn không ngờ tới. Bạn không nghĩ tại sao anh ta lại thành ra như thế. Bạn ngồi với một cái kéo, và cắt bỏ cánh tay của bạn. Nhiều người không thể hiểu được lý do việc bạn làm. Bạn chỉ là một cô gái, và từng phần cơ thể của bạn đang được tách ra. Bạn đặt đôi mắt của bạn vào một góc phòng. Bóng tối. Không ai có thể trông thấy đôi mắt của bạn nên không ai biết vì sao bạn khóc mỗi đêm. Không ai nghĩ thế giới của bạn đầy bất ổn. Nó đã trở nên tồi tệ hơn khi bạn bắt gặp anh ta. Anh ta luôn đẩy bạn chạy vòng quanh một khu vườn, và cười khi bạn ngã. Anh ta có thể hét lớn khi bạn không kịp đứng dậy. Không phải anh ta muốn giúp bạn mà anh ta muốn xâm nhập vào bên trong của bạn. Và bạn mỉm cười khi đi cùng với anh ta một quãng đường dài, sau đó bạn ngoái lại hỏi mọi người rằng có ai thấy bạn vẫn còn đi với anh ta không?


1.

Tự thẳm sâu trong suy nghĩ, bạn nhìn thấy một gương mặt xanh rớt, có mái tóc dài như một đám mây. Không ai muốn khóc nhưng bạn không thể ngăn những giọt nước mắt tiếp tục rơi xuống như những tháng năm lãng phí và vô ích của đời mình. Tất cả tình yêu của bạn đã chìm sâu vào mộng mị, và đâm vào giấc mơ của bạn, làm vỡ ra những mảnh vụn và vô số những hạt bụi. Những hạt bụi tự dưng nặng tới mức đè bẹp cả linh hồn bạn, như đám tro tàn dùng trái tim bạn làm nơi trú ẩn. Từ sự trú ẩn của những hạt bụi lạnh lẽo như cái chết này, một cuộc sống mới xuất hiện. Ánh mắt bắt đầu lấp lánh vì có nước mắt rơi. Cuộc sống tươi đẹp xuyên qua bạn như một bông hồng có gai đâm đẫm máu ý nghĩ của bạn. Ý nghĩ ấy đang lớn dần bằng sự sợ hãi của bạn, ở bên trong bốn bức tường giam giữ linh hồn bạn. Mọi nỗ lực phá vỡ bức tường đã thất bại. Cuộc sống chìm vào một hố sâu tiếc nuối. Bạn cũng muốn nằm im trong bốn bức tường đã được chính bạn xây, cho cánh tay của bạn cũng mắc kẹt trong đó. Những đám mây kỷ niệm làm mù hai mắt của bạn trong khi chung quanh vẫn ngập tràn ánh sáng. Có thể một ngày nào đó bạn sẽ trở lại yêu thương nhưng bây giờ bạn nghĩ tình yêu là một tội lỗi. Bạn muốn từ bỏ tất cả để thành một người tự do, như giấc mơ từ khi bạn sinh ra


2.

Bóng tối xung quanh bạn như một giọt nước của nỗi buồn. Rơi. Cả cơ thể bạn đang là tù nhân mắc kẹt bên trong bốn bức tường chứ không chỉ là một cánh tay. Gió chỉ làm tăng thêm nỗi đau, và những tiếng động đã mờ dần theo tiếng cười một lần mưa tầm tã. Những con quạ ăn xác chết của linh hồn bạn. Những tìm kiếm của một người mù đã làm cho bạn lúc nào cũng lạc vào bóng tối. Của cô đơn


3.

Đó là một đêm để nhớ. Mưa đổ xuống sớm và dài. Đã nửa đêm và mặt trăng tràn đầy. Bạn đi quanh hồ và uống rượu, đọc thơ hình – như - Hàn - Mặc - Tử. Một âm thanh từ rừng sâu vang đến bên tai bạn. Một tiếng gì đang gõ vào các gốc cây thông mang đến cho bạn nỗi sợ hãi. Bạn không thể đọc thơ, nhưng âm thanh của bạn làm người ta hay la hét trong giấc mơ. Bạn làm theo hướng dẫn của âm thanh bên tai bạn. Nó nguy hiểm đến mức bạn không thể không lo sợ. Bạn chạy và chết trong đêm. Bạn có phải là một con đò ngang và dòng sông thành cơn ác mộng? Kịch bản xấu nhất xảy ra trong bạn. Người ta đã làm những điều không ai có thể ngờ tới. Bạn khóc như điên với một con dao trên tay. Đầu bạn đã rơi xuống, bắn tung tóe trong bùn. Kẻ giết người đứng bên cạnh bạn, cười với hai mắt mở to và hàm râu bẩn thỉu. Đó là câu chuyện khi bạn đã chết. Một câu chuyện xảy ra vào ban đêm. Hình – như – là - mùa – hè. Bây giờ mỗi mùa hè bạn phải trở về từ cõi chết. Để tìm kẻ đã giết người và nhặt lại cái đầu của bạn


4.

Tại sao mọi thứ lại dễ dàng như vậy? Để mọi người bỏ bạn lại phía sau và lãng quên? Tại sao mọi thứ lại khó khăn như vậy? Để bạn buông bỏ đi những kỷ niệm? Tại sao mọi thứ lại dễ dàng như vậy? Để bạn yêu và ngập vào tội lỗi? Tại sao mọi thứ lại khó khăn như vậy? Để nói ra sự thật về một con người? Vì vậy sao bạn không làm thơ? Nó cũng sẽ dễ dàng và khó khăn như mọi thứ của cuộc đời bạn vậy


5.

Ngày qua ngày bạn bước vào một con đường cùng, mệt mỏi. Ngôn từ xé cơ thể bạn ra và nước mắt đã rơi. Bạn hét lên để kêu cứu. Bóng tối phủ đầy lên bạn, như một áo choàng lông thú màu đen ẩm ướt và mềm. Trong sự tuyệt vọng, bạn muốn chạm tay vào bất kỳ ai đó khác để biết cuộc đời vẫn đang có thật. Một người đàn ông xuất hiện và hướng dẫn bạn dang rộng đôi cánh. Bạn bay lên khi ông ta soi sáng dẫn đường cho bạn. Để bạn có thể nhìn thấy mọi thứ đang rơi. Tất cả những gì bạn có thể nói là bạn đang nhìn cuộc đời qua đôi mắt của ông ta


6.

Những giấc mơ tan vỡ và mất đi. Hy vọng đã nhòe mờ như không có gì. Khi một ý tưởng lóe sáng lên và tiếp sau đó là một giấc mơ. Những ý tưởng u tối không thể làm thành một giấc mơ. Không có ai có thể làm cho giấc mơ bỏ đi và trôi dạt. Hay bây giờ người ta chỉ có thể chết đuối trong sự vô cảm màu xám, như biển của một ngày giông tố

7.

Một chữ cái ¥ quá sắc nét xuyên qua bạn. Bạn bị chảy máu. Bạn đau đớn đến mức bạn cảm thấy mình là người duy nhất còn sống. Nhưng đã quá muộn cho tình trạng tiến thoái lưỡng nan cũa bạn. Bạn phải biết rằng bạn đã đi quá xa, và bạn phải đối mặt với chính nó. Đang chảy máu. Bạn đang chảy máu. Và bạn đặt bản thân mình xuống. Nằm thật mềm. Nằm nhẹ nhàng. Nằm để chết cho đến khi bạn biết là mình sống lại


8.

Sự vui mừng trên gương mặt lúc nào cũng tưởng như u buồn của bạn. Nó lan tỏa từ khóe mắt đến hai vành tai nhỏ của bạn. Ánh sáng. Những chớp sáng dễ làm chói mắt. Màu đỏ. Và đen. Và bóng tối. Bạn sẽ chìm vào những bản nhạc bạn yêu thích. Tôi ghét bạn. Như ghét những nụ hôn làm bằng ánh sáng. Vì lúc này tôi biết bóng tối là âm thanh đẹp nhất

9.

Mùa lạnh ở phố núi màu đỏ và vàng. Vì lá cây đã bớt xanh. Bạn thích cái cảm giác gió xé rách da của bạn. Rách tóc của bạn. Lạnh từ trên đỉnh đầu, lạnh từ trong xương làm cho bạn thèm được sống. Bạn thở. Phổi bạn dãn rộng như sự sống mở ra theo những nhịp không khí dâng lên và hạ xuống. Bạn nhấp nhô

10.

Đôi khi bạn ghét cuộc đời của bạn. Vì bạn nghĩ bạn đã không làm gì đúng. Biết bao nhiêu sai lầm không thể lấy lại. Nhưng không có sai lầm bạn lại không thể làm được gì. Những hối tiếc không bao giờ được tha thứ. Bạn muốn cuộc đời này kết thúc, Bạn ghét phải chờ đợi. Bạn không muốn chết vì già và xấu xí. Bạn không muốn mình bị vỡ ra và buồn. Ai có thể giết bạn để bạn có thể tự do mãi mãi. Bạn muốn ở lại sau bốn bức tường này, không bị ai tìm thấy. Một ngày bạn mơ thấy mình nhảy xuống từ bức tường, theo cái cách mà người ta chết đuối. Không có cách nào bạn có thể khác đi trong tâm trí hay ý nghĩ của mọi người. Bởi vì bạn đã ở quá xa và bạn muốn bỏ cuộc sống khốn khổ này ở lại. Và bạn đang mỉm cười khi thấy nhiều người tử tế đang chết chìm trong những bài thơ đạo đức của bạn. Chỉ có chung quanh căn phòng của bạn là đầy máu của người đọc, họ bị cắt cổ vì đã qua tin vào bạn

Lê Vĩnh Tài

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hậu duệ vua Thành Thái:


Theo Một thế giới
“Có lần ông khách xe ôm nói cháu vua sao khổ dữ vậy?. Mình chỉ cười cho qua chuyện thôi"- ông Nguyễn Phước Bảo Tài, người gọi vua Thành Thái bằng ông nội tâm sự. Ông cũng chia sẻ, bây giờ chỉ mong chạy được nhiều cuốc xe ôm, có thêm tiền mua sửa, chạy chữa cho con.


Năm 1949, Vĩnh Giu, một trong 19 hoàng tử của vua Thành Thái bị chính quyền bảo hộ đưa xuống Cần Thơ để tham gia đội cầu đường thuộc Ty Giao thông Công chánh. Năm 1951, ông kết hôn với bà Lý Ngọc Hóa, người quê gốc Cần Thơ và sinh được 7 người con. 
 
Để có tiền nuôi con, ngoài giờ làm việc, hằng đêm ông Vĩnh Giu còn đi làm nhạc công cho các quán bar trong thành phố.

Chính quyền bảo hộ vẫn luôn tìm cách gây khó khăn nên các con ông không ai được học hành đến nơi đến chốn. Năm 1975, ông Vĩnh Giu thôi làm làm ở Ty Giao thông Công chánh, đưa gia đình về sống nương nhờ nhà mẹ vợ trong một con hẻm trên đường Phan Đình Phùng. 
 
Tại đây, ông Vĩnh Giu làm nghề sửa xe đạp để mưu sinh. Một nhánh hoàng tộc cay cực từ thuở đó. Ông Vĩnh Giu chết trong nghèo khổ. 
 
Những người con ông chật vật với cuộc sống mưu sinh. Một trong số đó là Nguyễn Phước Bảo Tài, người gọi vua Thành Thái bằng ông nội. 
 
Hoàng tộc chạy xe ôm

Gặp lại khi đưa đứa con duy nhất, cháu gái Nguyễn Phước Thanh Tuyền đi Bệnh viện Nhi đồng 1, TP.HCM để trị bệnh bại não bẩm sinh, ông Bảo Tài nhìn càng thêm tiều tụy. Cuộc sống khổ cực lam lũ khiến ông già cỗi, hắt hiu. 
 
Ông cho biết: Thanh Tuyền thiếu khả năng tự tư duy và đi lại, thỉnh thoảng bé lại bị co giật, té ngửa. Lúc chào đời, bé chỉ cân nặng 0,9 kg. Bác sĩ khuyên phải chăm sóc bằng chế độ dinh dưỡng đặc biệt mới hy vọng bé phát triển bình thường nhưng vợ chồng ông làm đầu tắt mặt tối mà chỉ đủ mua cho con được 4 hộp sữa giấy loại rẻ tiền. 
 
Có lần nghe người mách về một loại sữa bột bổ não gì đó, Bảo Tài cũng muốn cho con dùng thử nhưng khi đến tiệm, ông đành tiu nghỉu ra về vì không đủ tiền mua. 
 
“Bác sĩ nói cháu nó bị bại não. Hồi mang bầu, mẹ nó bị sốt cao chắc làm ảnh hưởng. Chi phí khoảng 15 triệu đồng. Bác sĩ khuyên nên cho cháu nhập viện nhưng vợ chồng tui chưa có tiền. Đành mang cháu về quê đã”- ông buồn rầu.

Ông Bảo Tài và vợ chạy xe ôm và phụ bán cơm bụi ở chợ 

Ông Bảo Tài cho biết thêm, hiện vợ chồng ông đang sống ở Cái Răng, Cần Thơ. Hàng ngày ông chạy xe ôm, bà phụ bán cơm bụi. Hai vợ chồng chung lưng đấu cật cũng chỉ kiếm được chừng hơn trăm nghìn, vừa đủ sống tằn tiện. Đứa con bệnh tật từ lúc chào đời khiến cảnh nghèo càng thêm lay lắt. 

Hoàng thân Bảo Tài sinh năm 1964, đến năm 2004 mới lấy vợ và sinh được bé gái Nguyễn Phước Thanh Tuyền. Vợ ông là bà Nguyễn Thị Bích Thủy, cũng con nhà nghèo miền sông nước. Ông cùng vợ sống trong ngôi nhà có đến 3 đời họ Nguyễn Phước cùng chung sống trong một con hẻm nhỏ trên đường Phan Đình Phùng, quận Ninh Kiều, Cần Thơ. 
 
Chật chội khổ cực trăm bề, gia đình nhỏ dắt díu nhau về quê vợ ở xã Nhơn Nghĩa, huyện Phong Điền cách đó tầm hai chục cây số mượn đất cất nhà ở tạm. 
 
Những ngày đầu, vốn liếng không có, cục đất chọi chim cũng không. Năm 2005, những người đi cùng đoàn nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt thăm Hoàng tử Vĩnh Giu, thấy ông nghèo khổ nên tặng cho một chiếc xe máy cũ. Ông dùng làm phương tiện mưu sinh từ đó đến nay. Vợ ông lúc đầu phải bán vé số ở chợ. Được bao nhiêu tiền dành cả cho việc thuốc thang chạy chữa cho đứa con tật nguyền. 

Tháng 2.2014, dì vợ của Bảo Tài thương tình cho vợ chồng ông miếng đát 32 m2. Một doanh nghiệp ở Cần Thơ đầu tư 42 triệu đồng cất căn nhà cấp bốn tặng hai vợ chồng. 
 
Gia đình nhỏ thoát cảnh chòi lá nhưng niềm vui chưa lâu thì bệnh tình cháu bé trở nặng. Vợ chồng ông quần quật cả ngày nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi cảnh đời éo le...
 
Nỗi niềm hoàng thân

Hồi còn ở nhà Căn nhà tranh vách lá rộng chừng 20 m2, nằm khuất trong một xóm nghèo heo hút, gia sản ông Bảo Tài không có gì đáng giá, ngoài một số kỷ vật của gia chủ. Trong đó, có cả cặp nạng gỗ mà ông đã từng sử dụng khi ông bị tai nạn nghề nghiệp gãy chân. 
 
Kệ thờ được chắp vá từ nhiều mảnh gỗ vụn đặt trang trọng hai bức ảnh vua Thành Thái lúc còn trên ngôi và khi bị đày ở đảo Réunion bên cạnh ảnh hoàng phi Chí Lạc, phía dưới là ảnh ông Nguyễn Phước Vĩnh Giu - một trong 9 người con của vua Thành Thái và hoàng phi Chí Lạc. 
 
Đến khi chuyển sang căn nhà cấp bốn, tài sản vật dụng cũng không mấy thay đổi. Tôi thấy ông vui khi bàn thờ gia tộc được sáng sủa, sạch sẽ hơn. 
 
Ông kể: "Hồi trước đại gia đình có đến gần 20 người nhưng chỉ anh hai Bảo Bồi là có việc làm ổn định, những người con trai còn lại đều chạy xe ôm hoặc làm thuê. Không có tiền mua xe, nhiều người phải thuê để chạy. Năm 2007, cha tôi mất, 2 năm sau thì anh Bảo Bồi cũng theo ông”. 
 
Đến nay, những người trong gia đình Nguyễn Phước ở Cần Thơ đã dần vượt qua được khó khăn nhờ con cháu họ lớn lên có việc làm ổn định. Riêng ông Bảo Tài, nghèo đói cực khổ bám nhẵng lấy ông như một lời nguyền. 
 
Cháu bé Nguyễn Phước Thanh Tuyền bị bại não bẩm sinh chưa có tiền chữa trị 
Cực khổ như thế, ông chưa bao giờ kêu ca với ai về cảnh đời. Ông Bảo Tài chưa bao giờ nhắc chuyện thân thế hoàng tộc của mình. Những nơi vợ chồng ông đến, người ta chỉ thấy một đôi vợ chồng lam lũ nhưng hiền lành cam chịu.
 
“Trong thâm tâm, tôi luôn tự hào về các bậc tiền nhân của mình và tự nhủ với lòng phải sống sao cho xứng đáng với họ. Cha cũng như ông nội tôi và bác là vua Duy Tân đều là những người bất khuất trước kẻ thù xâm lược và không màng danh lợi"- ông Bảo Tài nói.  “Chính niềm tự hào ấy là sức mạnh giúp tôi nổ lực trong cuộc sống dù có nghèo khổ và bất hạnh đến đâu chăng nữa”.

 
“Có lần ông khách xe ôm đọc báo thấy mình nói ông mà có dính dáng tới vua chúa à? Cháu vua sao khổ dữ vậy?. Mình chỉ cười qua chuyện thôi"- ông nói- "Quan trọng mình là ai chứ không phải xuất thân như thế nào. Bây giờ chỉ mong chạy được nhiều cuốc xe ôm, có thêm tiền chạy chữa cho con thôi chú à”.

Bà Nguyễn Bích Thủy, vợ ông Bảo Tài kể: Bận đi làm nên hai vợ chồng phải gửi cháu cả ngày cho người dì giữ hộ. Cháu vẫn nhận thức được nhưng chậm, đôi khi muốn nói vài từ đơn giản cũng phải suy nghĩ hồi lâu mới cất tiếng được. Do không thể chơi đùa nên cháu chỉ thích ngồi xem tivi. 
 
Có lần cháu phát bệnh mà trong nhà không có tiền, nhìn đi nhìn lại chỉ còn chiếc tivi, ông đành mang đi cầm lấy 200.000 đồng để mua thuốc. Chủ tiệm cầm đồ thấy ông khổ quá mới đồng ý cầm chứ chiếc tivi ấy có bán cũng chẳng được giá như vậy...
 
“Tui lấy chồng vì thương ổng chứ cũng đâu nghĩ tới chuyện con cháu vua chúa gì. Vợ chồng tui cực khổ cả đời rồi, giờ chỉ mong sao trời thương cho con chúng tôi mạnh khỏe. Vợ chồng tui bây giờ chỉ có nó là tài sản lớn nhất thôi”- bà nghẹn ngào. 

Kiến Giang
 
Chú thích ảnh: Ông Nguyễn Phước Bảo Tài bên bàn thờ vua Thành Thái và cha, hoàng tử Vĩnh Giu
Phần nhận xét hiển thị trên trang

giaoducvietnam: Viết nhanh nhân vụ luận văn của ĐTT, hay "Chúa đã ...

giaoducvietnam: Viết nhanh nhân vụ luận văn của ĐTT, hay "Chúa đã ...: Bài viết này của tôi không liên quan trực tiếp đến các vấn đề lý luận của giáo dục học, nhưng liên quan đến những hiện tượng đang diễn ra t... Phần nhận xét hiển thị trên trang

BlogAnhVu: Nghĩ vụn về những gã đàn ông và một cô gái nhỏ

BlogAnhVu: Nghĩ vụn về những gã đàn ông và một cô gái nhỏ: Nhã Thuyên: Tôi không nói những lời này để kết thúc một sự việc, chỉ là để khép lại một đoạn đường. Và dù tôi đã làm bạn thất vọng lẫ... Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ tịch xã tự tử vì... phong thủy đất ủy ban?


Chủ tịch xã tự tử vì... phong thủy đất ủy ban?
Nhiều người đến chia buồn trong đám tang ông chủ tịch 
(PLO) - Hàng trăm người đến chia buồn trong đám tang chủ tịch xã. Ai cũng khóc thương, hỏi vì sao ông cán bộ tốt vậy mà bỗng dưng tự tử?
Cái chết được chuẩn bị trước
Khoảng 15h ngày 29/3, ông Thái Trĩ (57 tuổi, ngụ xóm 5, thôn Mỹ Lam, xã Phú Mỹ, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế; chủ tịch UBND xã Phú Mỹ) uống thuốc trừ sâu tự tử tại nhà. 
Anh Phan Minh (37 tuổi), người đầu tiên phát hiện sự việc, cho biết: “Khoảng 17h, tôi gọi rất nhiều cuộc cho ông Trĩ để bàn chuyện làm ăn. Máy đổ chuông nhưng không có người nghe. Nghĩ có chuyện chẳng lành nên tôi vội chạy xe tới xem tình hình như nào. 
Đến nơi thấy cửa chính khép lại, xe thì vẫn ở ngoài. Gọi nhiều lần không ai trả lời, tôi mở cửa đi vào thấy ông Trĩ đã nằm lịm trên giường, người tím ngắt. Trên bàn có một chai thuốc trừ sâu 100ml đã cạn, ví tiền hơn 2 triệu đồng, một bức thư tự viết tay hết một trang giấy. Tôi hoảng hốt la to cho xóm làng cùng tới, gọi xe chở đi bệnh viện và báo tin cho các con của ông.”.
Chị Nguyễn Thị Thúy Hiền (28 tuổi), hàng xóm, thuật lại: “Chắc ông ấy xác định chết nên mới chọn ngày thứ bảy, con gái bận làm tăng ca không về thăm được. Còn để lại tâm thư, khi người nhà đọc lên, tôi cũng được nghe. Trong thư ông Trĩ tâm sự không muốn tham quyền cố vị, không muốn làm phiền gia đình, làm phiền xã hội: "Ba tin tưởng ở tương lai của các con và mong rằng các con sẽ sống tốt, thương yêu nhau hơn". 
Đồng thời ghi lại một số khoản nợ cho người thân, bạn bè mượn chưa trả, trong đó có một số cán bộ của ủy ban xã, và phân chia tài sản cho 3 đứa con. Trong thư cũng giải thích cái chết của ông không liên quan đến các cán bộ ủy ban khác và mong muốn gia đình đừng yêu cầu cơ quan chức năng mổ xẻ, khám nghiệm tử thi khi ông qua đời”.
Sau hai ngày nằm ở bệnh viện Trung ương Huế, vào lúc 1h10 ngày 1/4, ông Thái Trĩ qua đời do nhiễm độc quá nặng từ thuốc trừ sâu. Công an huyện Phú Vang kết luận nguyên nhân cái chết do ông này uống thuốc trừ sâu tại nhà riêng. 
Ông chủ tịch trưa ăn cơm bụi, tối ăn cơm nhờ
Cụ Thái Mốc (85 tuổi, cha của người chết) tâm sự: “Gia đình tôi có bề dày cách mạng, thằng Trĩ là con thứ ba trong số chín anh chị em. Tuy đông con nhưng tôi vẫn chịu khó cho các con học hành tử tế. Các con đều có công việc ổn định, đứa làm ở sở nội vụ, đứa thì giáo viên, đứa làm cán bộ khách sạn... 
Thằng con xấu số của tôi (ông Trĩ – PV) học kế toán ở trường Trung cấp Kỹ Nghệ trước đây, sau này là trường Cao đẳng Công nghiệp Huế. Nó về quê làm từ kế toán, lên phó chủ nhiệm, rồi lên chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp. Sau đó vào ủy ban xã làm phó chủ tịch rồi giữ chức chủ tịch UBND từ năm 2006. Nó mất đi tôi như đứt từng khúc ruột. Đúng là “lá xanh rụng xuống, lá vàng còn trên cây””.
Ông Trĩ có ba người con là Thái Thị Mỹ Trinh (33 tuổi) làm nghề thợ may ở Phú Bài, đã có chồng con tại TP.Huế. Người con trai thứ hai là anh Thái Minh Triết (30 tuổi) bán cơm văn phòng đang cùng vợ con sống tại TP.HCM. Con trai út là Thái Thao (24 tuổi) đang học liên thông tại ĐH Sư phạm tại TP.Huế. 
Do các con đều ở xa nên buổi trưa ông ở lại mua cơm bụi và nghỉ ngơi tại trụ sở ủy ban, buổi tối và ngày nghỉ thì ăn cơm do vợ chồng người em trai ở gần nhà nấu. Hàng ngày ông chỉ thui thủi một mình trong căn nhà mới được sửa chữa lại khang trang cách đây hai năm. 
Ông Thái Tao (60 tuổi, anh ruột ông Trĩ) nghẹn ngào cho biết: “Nó là người tính tình thật thà nhất nhà. Từ tháng 3/2013, em tôi bị chứng mất ngủ, đã đi bệnh viện tâm thần uống thuốc được năm đợt an thần nhưng chưa khỏi, đến tháng 8/2013 thì ngừng thuốc. Sau đó cứ nghe đâu có thầy giỏi, thuốc tốt là tìm đến, nhưng căn bệnh không hề thuyên giảm. 
Anh em trong nhà nhiều lần khuyên nghỉ việc vài tháng để đi chữa trị. Nó cũng đã viết đơn xin nghỉ việc gần được hai tháng, nghe đâu cấp trên đang chuẩn bị phê duyệt thì việc đáng tiếc này xảy ra. Cách đây 10 ngày, nó vào thăm nhà tôi, cũng than phiền về sự bi quan, buồn chán trước cuộc sống do căn bệnh quái ác trên”.
Cả xã khóc thương
Trời Huế mấy ngày trước nắng như thiêu như đốt, nhưng hôm đưa xác ông Thái Trĩ lại âm u, gió nổi, lá rụng đầy đường. Mấy trăm người dân tập trung tới chia buồn cùng gia đình.
Bà Hoàng Lan (58 tuổi, chị dâu ông Trĩ) kể lại: “Những ngày em tôi nằm viện, nhiều người tới thăm lắm, có lúc tới 50 người. Ai cũng cầu nguyện cho nó qua khỏi. Có ông Bổn làm Trưởng trạm y tế xã Phú Mỹ hầu như không về nhà, khóc lóc và ở cạnh em tôi đến khi nó qua đời. Nó sống được lòng dân lắm mới nhiều người thương như vậy”.
 Đơn thuốc của ông Trĩ tại Bệnh viện tâm thần Huế
Theo ông Đào Hữu Truyền, Bí thư Đảng uỷ xã Phú Mỹ: “Anh Trĩ là cán bộ mẫn cán, tính tình thật thà, năng nổ. Dù có bệnh nhưng mọi công việc ở UBND xã ông đều hoàn thành nhiệm vụ. Nội bộ không xảy ra mâu thuẫn gì.
Những lần lụt bão anh ấy thường đích thân đi cứu trợ và hỏi thăm nhân dân nên được mọi người hết mực tin yêu. Là người làm cùng cơ quan, tôi cũng biết chứng mất ngủ của anh ấy, cũng khuyên nghỉ việc vài hôm ở nhà chữa bệnh. Nhưng anh đều từ chối vì trách nhiệm công việc. Anh ấy mất đi là nỗi buồn rất lớn với cơ quan và toàn dân xã này”.
Đất ủy ban có... ma?
Việc ông Trĩ tự tử khiến người dân địa phương nhớ đến những cái chết bất thường của một số cán bộ ủy ban trước đây. 
Như trường hợp anh xã đội trưởng Bổn, dùng dây giày thắt cổ tự tử bốn năm trước, anh phó công an xã Minh bị tai nạn tử vong cách đây năm năm, ông trưởng công an xã Tích bị đột tử trong ủy ban 10 năm trước… 
Và nhiều trường hợp không chết nhưng gặp tai họa các kiểu như bị kiện cáo mất chức, bị tâm thần, bị bệnh hiểm nghèo… Một số người mê tín đồn thổi đất ủy ban có phong thủy xấu, đất “có ma” nên mới xảy ra như vậy. /.






























































































































Phần nhận xét hiển thị trên trang