Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

CHỤP MŨ










Thuở nhỏ, chẳng hiểu vì lí do gì, bố tôi không muốn tôi đội mũ. Tôi là thằng con trai cả, thằng cháu đích tôn trong gia đình. Ông nội tôi chỉ có mình bố tôi là con trai, và lúc ấy, sau bà chị tôi, tôi là đứa con trai đầu tiên của gia đình, của dòng tộc. Ông nội qúy tôi như vàng. Bố tôi qúy con theo kiểu khác, Ông không muốn tôi trở thành một kẻ yếu đuối. Ông bảo :” Làm trai thì phải đầu đội trời, chân đạp đất, phải vượt qua mọi chông gai...” Có lẽ vì thế mà ông không muốn tôi đội mũ đi học. Ông nói để đầu trần cho nó dạn dày sương gió đi.
Thấy vậy, ông nội tôi sót lắm. Mẹ tôi thì không nói năng gì. Bà chiều tôi nhưng không bao giờ để lộ điều ấy với mọi người. Tôi hiểu điều ấy mỗi khi Bà dành cho tôi một sự ưu ái hơn người, Bà không để ai biết. Sau này, gia đình tôi đông dần lên, có thêm hai em gái rồi ba em trai nữa nhưng bà vẫn qúy thằng con trai cả. Qúy con nhưng không thiên vị vì mẹ tôi rất bình đẳng với tất cả con cái trong nhà. Tôi hiểu Bà qúy tôi vì thằng con trưởng đã không bao giờ để bố mẹ phải buồn lòng về chuyện học hành cũng như tư cách của nó. Bà muốn tôi trở thành tấm gương để dẫn dắt các em. Ông nội và mẹ lo tôi ốm mỗi khi trở nắng vào hè mà không đội mũ đến trường. Cuối cùng, ông nội đưa tôi ra phố , sắm cho cái mũ cát trắng và một đôi săng đan da cũng màu trắng. Ông còn mua cả một hộp phấn và cái bàn chải để khi mũ bị bụi bẩn thì lấy bàn chải ra phẩy bụi rồi dùng phấn trắng hòa nước quét mũ và quét cả quai dép rồi đem phơi nắng . Mũ dép lại trắng tinh như mới. Cái lối dùng phấn trắng để đánh giày dép đánh mũ này nó đã biến mất từ bao giờ tôi cũng không còn nhớ nữa. Chỉ nhớ rằng hồi ấy khi đội mũ, đi dép đến trường thì phải giữ gìn cẩn thận chiếc mũ và đôi dép ông nội mua cho. Lỡ ra có đứa nào tinh nghịch vẩy mực tím vào thì làm sao mà tẩy được. Âu cũng là cách để dạy dỗ con người trong từng cách đi đứng ăn mặc, tu thân từ khi còn nhỏ thời bấy giờ.
Nể ông nội, bố tôi cũng không dám ngăn cản và từ đấy tôi bắt đầu đội mũ.
Sau này, học lên rồi chiến tranh, đi sơ tán, trực chiến, lên rừng, xuống biển, ra nước ngòai... tôi đội đủ các loại mũ khác nhau. Từ mũ cứng, mũ mềm, mũ cối, mũ dô kề, mũ bê rê, mũ lông, mũ cát két, mũ rơm, mũ sắt để chống đạn bom... cho đến cái ngày đau khổ nhất trong đời: đội mũ rế chống gậy vông, chòang áo sô trắng để đưa mẹ tôi về cõi vĩnh hằng...
Tôi thích mũ gì thì đội mũ ấy. Lúc đội lúc không. Đội mũ hay không đội mũ là cái quyền của tôi. Tôi vẫn nhớ đinh ninh lời bố dặn “Làm trai thì phải đầu đội trời chân đạp đất, thẳng lưng mà bước ngẩng đầu mà đi”...Nên nhiều khi vẫn đầu trần phong sương để không bao giờ bị lệ thuộc bởi bất cứ cái gì.
Có một thời, nói là có một thời nhưng cái thời ấy nó dài lê thê gần hết cả cuộc đời đi học và cái đời đi làm của tôi. Ấy là cái thời mà người ta luộn chỉ chú trọng đến “cái tư tưởng”. Cái tư tưởng vô hình mà chẳng ai hiểu nổi nó là cái gì. Người ta chỉ trích nhau, thậm chí thù hận nhau cũng chỉ vì cái tư tưởng.
Ở đâu cũng vậy, cái tư tưởng bao giờ cũng phải đặt lên hàng đầu. Hàng tuần, hàng tháng, hàng năm như một cái lệ, có hàng trăm cuộc họp. Hết họp nhóm đến họp tổ, họp lớp, họp Đội, họp Đòan, họp cơ quan, thanh niên , phụ nữ, công đòan, tự vệ.... Cuộc họp nào cũng cốt là để kiểm điểm tư tưởng. Câu đầu tiên bao giờ cũng là “ Đồng chí cơ bản là tốt...tuy vậy... nhưng mà... rồi sau đó là hàng chục các lọai khuyết điểm, nhược điểm được kể ra. Người được “chân tình góp ý” thì “mặc kệ nó, nó nói nó nghe”. Người ta gọi là bọn MACKENO chủ nghĩa. Nhiều người thì nổi khùng lên :” Đồng chí đừng có chụp mũ tôi như thế ” và rồi cứ thế, người nọ “chụp mũ “ người kia. Sống trong một không khí căng thẳng và chụp mũ lẫn nhau. Người ta chụp mũ một cách công khai trắng trợn hay bị chụp mũ bởi những cuộc họp ngầm mà mình không được quyền tham dự mà những người có quyền họp lại được cái quyền chụp mũ người khác . Tôi đâm ra sợ họp và thường là những kẻ hay trốn họp. Tôi tự nhủ: Thôi kệ người ta. Họ nói gì thì nói. Nói đúng thì nghe, nói không đúng thì coi như không nghe thấy hoặc không thèm để ý. Mình cứ làm việc cho tốt thì đố đứa nào làm gì được. Làm tốt chưa chắc đã yên vì thiên hạ đâu có để mình yên khi mà xung quanh vẫn còn những kẻ rình để chụp mũ cho nhau. Tôi cũng tự nhiên trở thành một tên MACKENO lúc nào không biết.
Thế rồi cái tuổi về hưu ập đến. Cầm cuốn sổ hưu, thở phào nhẹ nhõm. Thôi, từ nay hết chuyện họp hành! Chẳng còn ai có thể chụp mũ ta được nữa! Tôi muốn đội mũ gì thì đội, trừ cái mũ lính cứu hỏa hay mũ của thằng hề.
Ha! Ha! Ha! Bây giờ thì ta tự chụp mũ ta !
Mùa hè tôi đội mũ lưỡi trai đeo kính râm nom như một tay chơi có hạng. Trời lạnh tôi đội bê rê. Ôi cái bê rê như người vợ chung thủy suốt đời. Mùa đông đến, bê rê luôn sưởi ấm cái đầu lơ thơ mấy sợi tóc bạc, sưởi ấm cả bộ óc là cái tài sản lớn nhất của cả đời tôi... Tôi yêu qúy cái bê đen nhỏ nhắn xinh sắn mịn màng biết bao.
Đội mũ cũng phải tùy theo tính cách và khuôn mặt và nhất là cái đầu của mỗi người. Có anh mặt như mặt chuột kẹp mà đội cái mũ phớt vào và đeo cặp kính râm thì cứ như một tên ăn trộm hay gã mật thám. Có người lùn tịt đội mũ Panama rộng vành trông cứ như San Sô cưỡi lừa đi cùng Đông Ki Sốt. Còn tôi, cái bê rê trên đầu khiến tôi nom trẻ hơn cả chục tuổi. Người ta bảo”nồi tròn thì úp vung tròn, nồi méo thì úp vung méo” cái đầu hói của tôi thì chỉ có thể úp bê rê mà thôi.
Đùng một cái, tháng trước nhà nước ra cái lệnh :”Hễ ai đi xe máy ra đường đều phải chụp cái mũ bảo hiểm . Ai không chụp sẽ bị phạt hoặc giam xe !!!” Thế là hết đời các lòai mũ.
Thằng nồi cơm điện tự nhiên có quyền chễm chệ lên mọi cái đầu đi xe máy. Có thằng nồi thật , có thằng nồi rởm. Thật hay rởm không quan trọng. Cứ có “nồi” chụp lên đầu thì mới được đi.
Lũ mũ cói mũ cứng mũ cát, mũ có hoa có nơ.. chết lăn quay. Chỉ có người đi xe búyt, xe ô tô bốn bánh hay xe đạp mới dùng đến. Các nhà sản xuất, các cửa hàng bán mũ kêu oai oái. Riêng nàng Bê rê yêu qúy của tôi thì vẫn thản nhiên.
Dù có ai bắt chụp mũ sắt mũ nhựa lên đầu tôi cũng mặc. Trước khi chụp cái nồi cơm điện, tôi vẫn cẩn thận đặt Bê Rê ngay ngắn trên đầu. Ôi ! Nàng Bê Rê yêu qúy của ta
“Dù ai chụp nọ chụp kia
Bê Rê ta vẫn giữ nguyên trên đầu “

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người chơi mưa


Tặng..


Mưa dại, mưa khôn, mưa rừng, mưa rú
Mưa mãi rồi võng mái nhà tôi
Tiểu tiện vào mưa làm cái thú đời
Nước này trắng hơn

Hay các thứ mưa của ... qua làng, qua phố?
Ta lấy mưa chơi cho thoả chí
Sao lu hết rồi. Ếch nhái nhảy tứ tung.
Ngẫm khúc mưa nay mà thấy lạ lùng

Khi gió giật lung tung, lúc lại lầm rầm như thằng lẫn.
Xem những thứ mưa hò reo làm trò quẫn
Điệp khúc nào nghe mãi cũng nhàm tai
Mới lấy mưa để mưa chơi

Nhìn các loại: Chủ tịch, Hội đồng…
Rặt những phường chèo múa may thơ phú.
Hữu ý – vô tình: ai biết ai nhân bản?
Họ lên diễn đàn còn tôi 
đứng chơi mưa

Tiểu tiện vào mưa như một trò đùa
Oàm oạp quanh hồ tai nghe toàn chão chuộc.
  
Phạm Ngọc Thái

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà văn nhà vớ..

ĐI HỌP QUÊN...RĂNG

Trần Nhương
 
ANTĐ - Nói đến Nguyễn Xuân Khánh không thể không nhắc đến mấy “cô cậu” lừng danh của ông: Mẫu thượng ngàn, Hồ Quý Ly… Ông sinh năm 1932, tuổi con Khỉ, đồng tuế với Nguyên Ngọc và nhiều văn nhân khác. Ông già U80 dáng người mảnh khảnh nhưng xem ra “80 năm vẫn chạy tốt”, lúc nào cũng cười mủm mỉm roi rói khiến ta dễ bắt chuyện, dễ đem lòng yêu mến.

<<<Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh 

Lâu lắm tôi mới được dự trại viết cùng ông, hình như lần trước cũng ở Đại Lải ông viết Mẫu thượng ngàn, còn tôi thì viết Cơm bụi chấm com. Lần này lại cùng ông ở Đại Lải, thật là sung sướng cho cái thân tôi. Gần các nhà văn đàn anh mình học được nhiều điều lắm. Ông ở phòng số 4, tôi ở phòng số 7. Thi thoảng sang với ông, kiếm chén trà Thái Nguyên. Lần nào sang phòng ông tôi cũng “choáng” khi thấy trên bàn viết của ông 4 tập bản thảo dày cộp khổ A4. Có dễ gần cả nghìn trang có lẻ. Choáng vì ông già U80 viết tì tì, chả cần laptop lằng nhằng, cứ phệt giấy trắng mực đen cho sướng. Ông bảo tôi thế. Các cậu nào máy tính, nào USB, phần mềm, phần cứng rối tinh cả lên. Ta đây chơi lúc nào cũng cứng. Tôi đùa khiếp cụ có dùng thuốc bổ thận gì không. Cụ cười, ơ cái thằng này tao nói dùng bút bi chả cứng thì mềm à, chỉ được cái nghĩ xiên xẹo.

Ngày tôi ở Đại Lải cùng ông là lúc ông hoàn tất cuốn “Đội gạo lên chùa”. Ông dành thời gian dự trại để sửa chữa, tu chỉnh, nhuận sắc như kiểu thẩm mỹ viện cho “cô nàng” gợi cảm hơn, duyên dáng hơn. Đang viết thỉnh thoảng ông lại quay ra “bắn” một điếu thuốc lào, phun khói tùm lum, ngửa cổ lên khoan khoái như vừa ở biển Đồ Sơn về…

Tôi chụp ảnh ông và vẽ kí họa chân dung. Lạ một điều vẽ ông đến ba bốn cái mà cái nào trông cũng trẻ như thanh niên. Tôi đùa cụ trẻ quá nên thần bút nó xui đấy. Tôi đã vẽ hàng ngàn chân dung rồi mà đến khi vẽ cụ Khánh lại run tay. Ngày Thơ Việt Nam vừa rồi tôi khoắng bút có mỗi buổi sáng mà vẽ được cả trăm chân dung, kiếm được một món kha khá, thế mà giờ bình tĩnh ngồi vẽ cụ Khánh, vẽ mãi mà không “bắt” được thần. Tôi đùa, “thần” cụ để ở dưới “Phòng” hay sao ấy… Cụ chỉ tay vào mặt tôi: “Cái thằng này nếu náo!”…

Thi thoảng tôi và Nguyễn Xuân Khánh hay bàn về thơ phú, lần nào bàn đến chuyện văn xuôi tay ngang sang thơ, Nguyễn Xuân Khánh cũng cự - thơ của mấy “bố” văn xuôi ngang phè phè. Tôi bảo, cụ không tin em đọc khuyến mại bài thơ của nữ sĩ Đoàn Lê, xem có ngang không nhé. Nghe đến thơ của Đoàn Lê, sắc diện Nguyễn Xuân Khánh tươi lên rất lạ và chăm chú nghe tôi đọc:

“Canh bạc cuối cùng”

Sao cậu cứ đòi yêu tớ
Hai ta tuổi chín cả rồi
Tớ đã mất tiêu má hồng mắt biếc
Xuân thì quá đát cậu ơi
Đồng xu cuối cùng dẫu còn sót túi
Ván bài dẫu chửa tàn canh
Và cậu vẫn điên cơn khát nước
Ừ thì đặt cửa cho nhanh
Ở đây biển như rộng lượng
Ngọt ngào mê hoặc hương thanh
Trời đất xui mình nổi loạn
Tớ khăng khăng mãi sao đành
Nếu cậu quyết hăng máu vịt
Tớ liều với cậu một khi
Canh bạc cuối cùng đấy nhé
Được thua phỏng nghĩa lý gì
Biết đâu phủi tay nhân thế
Để đời một mối tình si

Tôi vừa đọc dứt thì Nguyễn Xuân Khánh bảo “hay lắm Nhương ạ. Hôm nào tớ với cậu xuống Đồ Sơn thăm Đoàn Lê nhé”. Tôi cười gật đầu và đưa tay nắm tay cụ Khánh rung lên tận nách…

Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc diễn ra vào tháng 9 vừa qua, Nguyễn Xuân Khánh được Hội Nhà văn mời tham dự với tư cách nhà văn già có nhiều kinh nghiệm. Tôi đang đi trên đường thì thấy điện thoại rung bần bật trong túi, mở ra thấy số nhà văn Hoàng Quốc Hải, bật máy lên thì thấy ông già này cười ha ha, bảo có chuyện vui đây rồi chuyển máy cho Nguyễn Xuân Khánh. Lão tướng Nguyễn Xuân Khánh cười khúc khích một hồi rồi rỉ rả, chả là thế này: “Sáng nay, mình tấp tểnh đến số 9 Nguyễn Đình Chiểu để đi dự hội nghị. Ai thấy cũng hỏi bác khỏe không? Khỏe như thường. Rồi Hoàng Tuyên lại hỏi chi tiết hơn: “Bác có ăn được không?”. Nghe cái tiếng ăn, tự dưng khu vực miệng bị kích hoạt. Ô, sao cái mồm hôm nay nó luễnh lãng, trống huếch thế nào ấy… Cái lưỡi đi tìm cái răng mà thấy toàn lợi là lợi. Chết thật, răng giả của mình chuồn đi đâu rồi. Giật thót người khi nhớ ra, sáng nay đánh răng xong, bỏ quên luôn trong nhà tắm. Đi hội nghị được hội đãi, tỉnh đãi tiệc mà không có răng thì hóa… móm à? Thế là gọi taxi, chạy ngay về nhà, lấy răng, lắp toách một cái, cẩn thận cười trước gương để kiểm tra. Oách! Đẹp lão ra phết… Rồi trở ra kịp phóng đến Hội, nhập đoàn lên Phú Thọ, bây giờ tớ đang ngồi ở Tuyên Quang rồi”.

Tôi nghe chuyện thì cười ngất. Tuổi già khổ thế, lắm phụ tùng, phụ kiện, nếu quên là không đồng thuận, đồng bộ gì cả. Tôi cẩn thận hỏi, bác có đồng ý để em viết chuyện này, để bạn đọc cùng vui không. Nguyễn Xuân Khánh lại cười khúc khích: “Thì vưỡn…”. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Những bức chân dung đẹp..

Depplus.vn - Cô con gái của nhiếp ảnh gia nổi tiếng người Úc - Bill Gekas còn xuất hiện trong nhiều bộ hình khác của cha mình. Nhiếp ảnh gia chia sẻ, con gái của mình không gặp nhiều khó khăn cho những bộ hình như thế này và bộ hình sẽ còn tiếp tục được thực hiện.


 
Nhiếp ảnh gia người Úc Bill Gekas có sở trường chụp ảnh chân dung, đặc biệt là những bức ảnh mang phong cách cổ điển.
Buổi đầu vào nghề, Bill Gekas có ý tưởng thực hiện một vài bức ảnh chân dung theo phong cách cổ điển, nhưng không ngờ ý tưởng đó phát triển liên tục để trở thành một dự án nghệ thuật quan trọng bậc nhất của ông.
Đặc biệt là loạt ảnh chân dung mà người mẫu chính là cô con gái mới lên năm của Bill, được ông thể hiện như hình ảnh trong các kiệt tác của Rembrandt, Vermeer, Caravaggio, Vermeer, Raphael, Velazquez… 
Bé gái cùng bối cảnh được bài trí công phu thực sự cho người xem thấy được công việc của những người xưa. 
Cô con gái của Bill Gekas còn xuất hiện trong nhiều bộ hình khác của cha mình. Nhiếp ảnh gia chia sẻ, con gái của mình không gặp nhiều khó khăn cho những bộ hình như thế này và bộ hình sẽ còn tiếp tục được thực hiện. 
Dù khoác trên mình những bộ trang phục cổ điển nhưng bé gái vẫn diễn rất tròn vai.
Ngay khi đăng tải, bộ ảnh chiếm được rất nhiều tình cảm của người xem. Biểu cảm từ ánh mắt đượm buồn xa xăm như đang mải mê suy tư gì đó khiến không ít người phải trầm trồ thán phục. 
Để có được những bức ảnh thu hút này, Bill Gekas đã phải tìm kiếm những đạo cụ phù hợp với bối cảnh và cô mẫu ảnh nhí dễ thương.  
Nét mặt, biểu cảm có hồn cùng đôi mắt to tròn, trong sáng được coi là điểm nhấn khiến mọi người quên đi tuổi tác thật của cô bé. 
Nhiều bức hình, cô bé luôn nhìn thẳng vào ống kính khiến người xem dễ dàng bị ấn tượng bởi đôi mắt màu nâu hạt dẻ đượm buồn nhưng đầy cuốn hút.
Bé gái đã thực sự toả sáng nhờ bàn tay của bố. Ít ai có thể tin được nhân vật chính của bộ ảnh theo phong cách xưa này lại chỉ có 5 tuổi. 
"Con bé hoàn toàn không gặp khó khăn gì khi phải già trước tuổi như thế này" - Bill cho biết. 
Mint (Depplus.vn/MASK)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam ngày nay:


Bình lê


Sang năm mới Giáp Ngọ, ngoài phân tích các vấn đề khó khăn, chúng ta cần nhận ra những điểm sáng để tận dụng phát triển. Với tâm thế đó, chúng ta có thể dựa vào các biến chuyển sau để hy vọng có một sự vượt thác cho dân tộc. 

Ảnh: nhóm tình nguyện Nhân ái trao các xuất cơm cho người nhà các bệnh nhân nghèo (nguồn: internet)


Thứ nhất, nhà nước không còn né tránh lỗi thể chế – nguyên nhân gây ra khủng hoảng kinh tế, bất bình đẳng xã hội và suy thoái đạo đức. Nền kinh tế bị quỵ gục do tham nhũng, sử dụng lãng phí nguồn lực con người, tài chính và tài nguyên. Xã hội bị chia rẽ bởi bất bình đẳng sâu sắc dẫn đến sự tích tụ bức xúc trong dân chúng. Nghiêm trọng hơn, con người mất niềm tin vào nhau, sẵn sàng đạp lên quyền của người khác vì lợi ích của riêng mình, theo đuổi các giá trị giả tạo hơn những giá trị nhân văn. Những vấn đề này đã tác động trực tiếp vào lương tri của nhiều người lãnh đạo, khiến họ hiểu phải bắt tay giải quyết vấn đề, không thể né tránh. Nhìn thẳng vào sự thật, hành động không chỉ vì sự tồn tại..        , mà còn vì số phận của một dân tộc hơn 90 triệu sinh mạng con người đã trở thành mệnh lệnh của thời đại.

Thứ hai, người dân trong khủng khoảng kinh tế, xã hội, và niềm tin vào tương lai dân tộc, đã đặt những câu hỏi về sự phù hợp của mô hình kinh tế, xã hội, và chính trị Việt Nam đang theo đuổi. Họ không còn lắng nghe một chiều, bắt đầu phê phán những khẩu hiệu mang tính tuyên truyền, và đặc biệt quan tâm hơn đến những vấn đề ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của mình. Có thể nói, khủng hoảng đã làm người dân thức tỉnh và hiểu cuộc sống của họ không thể chỉ trông chờ , họ phải là người tự có trách nhiệm với cuộc sống của mình. Đây chính là tiền đề cho một xã hội biết suy nghĩ độc lập, biết phản biện, và trưởng thành trong việc tự giải quyết các vấn đề của mình.

Thứ ba, người dân đã hành động sau một thời gian chờ đợi, “ném đá” và than thân trách phận. Những giải pháp có thể rất nhỏ, mang tính cá nhân và phản kháng như “tị nạn du học” - có nghĩa tìm học bổng và mang theo gia đình qua châu Âu hoặc Úc, hay tự trồng rau sạch, tự sản xuất lương thực cho riêng mình để đối phó với sự yếu kém trong quản lý thị trường và đạo đức kinh doanh. Có người tự thành lập các nhóm tình nguyện cứu giúp trẻ em nghèo, người bệnh không tiền, hay cung cấp dịch vụ tư vấn pháp luật miễn phí cho người dân bị oan sai. Nhiều trí thức bắt tay hành động vì một “ước mơ Việt Nam” giầu đẹp, đưa ra các sáng kiến cải cách giáo dục, hoặc phản hồi chính trực cho các cải cách kinh tế và chính trị. Đây là chỉ báo của một xã hội bắt đầu chuyển mình từ thụ động qua chủ động, từ chụp giật qua xây dựng.

Thứ tư, công nghệ đặc biệt là internet, truyền thông kỹ thuật số, và điện thoại di động thông minh đã cho người dân một không gian hoàn toàn mới với thông tin đa chiều. Người Việt Nam cảm nhận được sự tự do mới, và họ khát khao mở rộng hơn nữa tự do cho mình. Ban đầu bằng cách tự tạo ra các tổ chức dân sự, riêng biệt và gắn với lợi ích trực tiếp của bản thân. Dần dần, những không gian riêng biệt được mở rộng, kết nối với các không gian khác như là một sự phát triển tất yếu và tự nhiên. Không gian dân sự tạo sức ép cho những không gian truyền thống, một ví dụ điển hình là báo chí, gây ra những xáo trộn làm tiền đề cho những thay đổi về chất, mang tính chiều sâu sau này. Môi trường này đã ươm mầm và nhân rộng những cái tốt, kết nối những người có trách nhiệm để cùng hành động, và tạo ra sức mạnh tập thể vì một sứ mệnh chung: một Việt Nam tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người.

Thứ năm, sau bao năm chưa vượt qua được sự chia rẽ bởi nhiều yếu tố như ý thức hệ, vùng miền, niềm tin và sắc tộc, người Việt Nam ngày càng hiểu chúng ta phải gạt bỏ những mâu thuẫn do lịch sử để lại, do những sai lầm trong quá khứ tạo ra, để đoàn kết cùng nhau xây dựng đất nước. Lợi ích dân tộc được nói đến một cách thực tế hơn, rõ ràng hơn, và gần với con người hơn trong vấn đề biển đảo, quan hệ với nước lớn, tự do cho người dân, và tính chịu trách nhiệm của nhà nước. Dù đường còn xa, đích đến còn dài, nhưng đây là những dấu hiệu của việc xây dựng một xã hội bao dung hơn, vì lợi ích thực chất cho dân tộc hơn.

Câu “Việt Nam bây giờ không còn là Việt Nam ngày xưa nữa” luôn luôn đúng, nhưng đặc biệt có ý nghĩa với chúng ta vào thời điểm này.nhà nước hiểu người dân bây giờ đã khác, họ đòi hỏi một cách lãnh đạo khác, một cách lãnh đạo minh bạch, thực chất và tôn trọng tự do cá nhân hơn. Người dân bây giờ cũng hiểu họ phải tự có trách nhiệm với cuộc sống của mình, tương lai của dân tộc, họ không thể thụ động đợi chỉ thị mà phải tự nghĩ và hành động vì những điều tốt đẹp cho mình và cộng đồng. Như vậy, điều đầu tiên chúng ta cần làm là nói lên suy nghĩ và mong đợi thật của mình để bắt đầu đối thoại xã hội, tìm đồng thuận, và sáng kiến tốt nhất không chỉ cho chúng ta mà cho cả tương lai con cháu sau này. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hết biết!


Những sáng tạo nghệ thuật kinh ngạc từ sách cũ
Ông Guy Laramie người Canada đã sáng tạo ra nhiều tác phẩm điêu khắc tuyệt vời từ sách cũ. Vật liệu chính để làm ra các công trình này những cuốn từ điển bách khoa toàn thư cũ. Trong số này, ông tạc các cảnh quan núi và cao nguyên, và sau đó trang điểm các màu sắc tự nhiên. 















Источник: heregirl.ru
Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Có một dòng sông đã qua đời.."!

Q.TBT Sài Gòn Tiếp Thị: "Tôi sẽ xin nghỉ hưu non"
Chiều 28.2, ông Nguyễn Xuân Minh - quyền Tổng biên tập báo Sài Gòn Tiếp Thị (bộ cũ) - đã trao đổi với phóng viên - mà như ông nói là “đầy đủ nhất thông tin từ trước đến nay”. Buổi nói chuyện liên tục bị ngắt quãng bởi những cuộc điện thoại hỏi thăm và những người bạn của ông ở bàn bên đến chia sẻ.
“Sau khi báo SGTT bộ cũ bị đình bản, mấy anh em sợ tôi buồn nên kéo tôi lên tít quận 11”, ông Minh nói. Nhiều người đến chia tay Sài Gòn Tiếp Thị / Báo Sài Gòn Tiếp Thị ra số cuối cùng / Cộng đồng mạng luyến tiếc chia tay Sài Gòn Tiếp Thị.

Mất cân đối về tài chính

Ông có thể cho biết thông tin đầy đủ nhất dẫn đến việc SGTT bị đình bản?
Thông tin SGTT bị đình bản có từ cả năm nay. Nó rộ lên nhất từ sau khi có kết luận thanh tra của UBND TP.HCM. Theo phổ biến của cấp có thẩm quyền như UBND TP, Sở Thông tin - Truyền thông TP, có mấy việc như sau:
Thứ nhất là tờ báo bị thua lỗ về mặt tài chính và mất khả năng cân đối. Thứ hai là sau kết luận thanh tra, tôi  khi đó là phó tổng biên tập (sau này ông Minh là quyền tổng biên tập báo SGTT - PV) và một anh nữa cũng là phó tổng biên tập có liên đới trách nhiệm với tổng biên tập trước đây cũng bị xử lý kỷ luật. Mà người đã bị kỷ luật thì không thể đảm đương được quyền tổng biên tập. Người ta cho rằng không tìm được người thay thế để đảm đương tờ báo. Người ta cho rằng tờ báo vì lý do tài chính và không có người quản lý thì thôi kết thúc.
Cần phải thấy rằng khi tờ báo bị đình bản vẫn là một thương hiệu tốt, có chỗ đứng trong lòng bạn đọc. Sau khi bị đình bản, cái tên SGTT đó sẽ giao cho Thời báo Kinh tế Sài Gòn để ra một phụ bản mới cũng mang tên SGTT. Tôi cũng được biết Thời báo Kinh tế Sài Gòn sẽ lấy măng sét y hệt như vậy, chỉ thay đổi tên cơ quan chủ quản. Còn toàn bộ hình thức như giấy, màu sắc cũng y như tờ SGTT cũ.
Ông Nguyễn Xuân Minh 
Theo như ông nói thì SGTT bị đình bản là do thua lỗ, không có cán bộ quản lý chủ chốt. Nếu coi tờ báo như một doanh nghiệp thì việc đóng cửa hay đình bản là chuyện bình thường. Trong nước cũng có nhiều tớ báo phải thu gọn lại hay phá sản. Nhưng tại sao việc đình bản của SGTT tạo nên nhiều tranh cãi như vậy?
Đúng là có nhiều tranh cãi như anh nói, ngay cả tranh cãi từ trong SGTT. Anh em cũng đấu tranh, nhiều lần có những kiến nghị lên cấp cao nhất Nhà nước. Đó là người lao động bức xúc. Còn tôi với tư cách tổng biên tập thì phải chấp hành tổ chức kỷ luật của cấp trên. Anh em bức xúc là đúng bởi hơn một trăm con người đang có công ăn việc làm ổn định và cho rằng họ không có lỗi gì. Anh em kiến nghị nhiều cấp khác nhau và đến ngày hôm nay mới thể hiện rõ nhất.
Vì anh em cho rằng việc đóng cửa SGTT xuất phát từ một quyết định hành chính không hợp pháp của UBND TP.HCM. Không đúng pháp luật ở chỗ việc ra hay đóng cửa tờ báo phải là quyết định của cấp thẩm quyền là Bộ Thông tin - Truyền thông.
Thực tế tôi biết rằng những thủ tục hành chính rất nhiêu khê và UBND TP.HCM cũng đã có những nỗ lực để làm đúng trình tự pháp luật chứ không phải là chủ quan làm theo ý muốn của mình. Sáng hôm nay (28.2) mới công bố thu hồi giấy phép của SGTT, của cả hai ấn bản là điện tử và báo in. Khi có quyết định thì báo phải chấp hành chứ báo không thể sống mà cưỡng lại được dù bạn đọc rất yêu quý mình.
Báo đã bớt nhạy cảm
Có ý kiến cho rằng một trong những nguyên nhân khiến SGTT bị đình bản là do có nhiều tuyến bài nhạy cảm và động chạm đến lợi ích của một số người. Là người trong cuộc, ông thấy sao về ý kiến này?
Đúng là có dư luận như vậy, nhất là thông tin trên mạng. Anh em cũng người nói thế này thế kia. Bản thân tôi thì cho rằng đó là thời gian trước đây. Còn sau khi đổi anh Tâm Chánh, tôi lên làm quyền tổng biên tập thì chính đội ngũ của SGTT cũng ngồi lại, rút ra bài học để tự điều chỉnh chuyện này, tức là tôn chỉ mục đích chứ không rất nguy hiểm vì tờ báo đang rất khó khăn.
Trong thực tế chúng tôi đã điều chỉnh điều này chứ không phải không điều chỉnh. Nhưng sau thanh tra có những quyết định mà tôi không nắm bắt được và đến bây giờ tôi vẫn không hiểu hết. Có thể lãnh đạo có tầm nhìn khác lớn hơn mà mình không nhìn được hết. Còn chúng tôi thì phải chấp hành. Tôi khẳng định thời gian này báo không có nhiều chuyện nhạy cảm. Mà báo nào thì cũng có chuyện này chuyện kia. Báo mình cũng không phải là điểm nóng như ngày xửa ngày xưa mà mình từng bị nhắc nhở.
Liên quan đến tài chính của báo, trước đây rõ ràng báo thua lỗ nhưng thời gian gần đây đã tự cân đối được tài chính, thưa ông?
Tôi sẽ không giấu giếm tình hình tài chính của báo. Đúng là mấy năm gần đây báo có lãi. Nhưng phải nói rõ là báo không có lãi thực bởi vì nợ cũ quá lớn. Chúng tôi làm ra rồi phải thanh toán các khoản nợ đó, từ đó mình vẫn âm. Còn nếu gói nợ lại thì tờ báo vẫn có lãi. Nợ cũ 50 tỉ đồng quá lớn. Năm 2011, có những lúc lãi suất lên tới 24%/năm thì mình làm bao nhiêu ngân hàng, nợ giấy, nợ in nuốt đến đó. Năm 2012, SGTT trả lãi hơn 8 tỉ đồng. Lý do tài chính của báo mất cân đối là đúng.
Nhưng có lúc báo có phương án là bán trụ sở để trả nợ và chấp nhận làm lại từ đầu?
Nó có vấn đề như thề này. Sau khi thanh tra có kết luận thì cho phép báo làm một đề án tài cấu trúc tờ báo trong đó tập trung vào vấn đề tài chính, tôn chỉ và mục đích… Chúng tôi đã làm điều đó, trong đó đưa ra khả năng báo bán trụ sở, cân đối lại tài chính thì năm đầu lãi bao nhiêu, năm sau lãi bao nhiêu... Nhưng phương án tái cấu trúc này lại không được chọn. Họ không bằng lòng với phương án tái cấu trúc đó mặc dù trước đó có chỉ đạo tái cấu trúc. Hiện nay Thời báo Kinh tế Sài Gòn đang giữ phương án tái cấu trúc của chúng tôi và có lẽ sẽ làm theo hướng đó.
Một phóng viên được ký hợp đồng
Sau khi báo đình bản, công việc của hơn 100 cán bộ, nhân viên và phóng viên của báo được giải quyết ra sao?
Khi có một số vấn đề xảy ra, có một số anh em ra đi. Vì mưu sinh, gia đình nên họ phải ra đi là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng đa phần đều ở lại làm việc dù có những lúc báo vẫn nợ lương và nhuận bút. Một số nơi khi hay tin cũng có điện cho tôi bảo sẽ nhận người này người nọ của báo. Đó cũng là chuyện bình thường.
Trong cuộc họp gần đây nhất, UBND TP.HCM cũng đề nghị Thời báo Kinh tế Sài Gòn nên nhận đội ngũ của SGTT. Thời báo Kinh tế Sài Gòn cũng đã đồng ý. Nhưng họ cũng là đơn vị độc lập cần phải có sự tính toán, tìm hiểu cho phù hợp. Cho tới giờ này thông tin tôi nắm được là chỉ có một phóng viên được ký hợp đồng, số còn lại đang tiếp tục thỏa thuận.
Thời báo Kinh tế Sài Gòn chỉ đồng ý nhận khối nội dung nếu phù hợp, còn khối trị sự gặp khó khăn. Tinh thần cuộc họp của UBND TP.HCM, sẽ giới thiệu khối trị sự cho Sở Công Thương TP.HCM để giới thiệu hệ thống chân rết của họ xem ai có tay nghề giới thiệu người đó.
Nhưng cũng có thông tin là Thời báo Kinh tế Sài Gòn không muốn nhận SGTT bởi chính bản thân họ cũng đang gặp khó khăn?
Vấn đề này tôi rất chia sẻ với anh chị ở Thời báo Kinh tế Sài Gòn. Bởi tôi biết ngoại trừ một số báo lớn thì hầu như báo nào cũng gặp khó khăn. Nhưng cần phải hiểu cho đây là quyết định của cấp trên mà cấp dưới phải chấp hành. Thực tế là tờ kia cũng khó và họ phải chấp hành quyết định trên. Chuyện nhận một tờ báo thì họ phải cân đong đo đếm cho phù hợp. Nếu là tôi, tôi cũng vậy. Vì vậy đối với tờ báo Thời báo Kinh tế Sài Gòn không thể trách móc họ được. Họ thương mình thì thương nhưng trước mặt họ phải thương bản thân họ đã chứ. Không thể ép họ được. Nhưng ở đây UBND TP vẫn muốn duy trì tờ báo đó thì có con người của tờ báo đó vẫn tốt hơn chứ.
Có thông tin nhóm người của SGTT sẽ thành lập một tờ báo khác?
Tôi cũng có nghe thông tin anh em kiếm một tờ báo nào đó để quây quần đội ngũ cũ lại làm nhưng tôi không liên quan đến vấn đề này. Giờ tôi mệt mỏi lắm rồi.
Sáng nay công bố đình bản xong, có quyết định điều về cơ quan chủ quản là Trung tâm Xúc tiến đầu tư TP. Tuy nhiên sức khỏe của tôi không được tốt nên tôi sẽ xin nghỉ hưu non. Mọi thủ tục tôi đang làm.
Cám ơn ông!

Phần nhận xét hiển thị trên trang