Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Binh tình tết!

Quất thế, đào cổ thụ ủ rũ 'đứng đường' đón khách
(VTC News) - Chỉ còn gần 1 tuần nữa là đến Tết Nguyên đán nhưng người trồng đào quất đang lâm vào tình trạng ế khách, nhất là với những cây có giá "khủng".
Trong những ngày này, tại các vườn lâu năm ở Hà Nội như Nhật Tân, Tứ Liên, đào quất đã lên dáng, trổ hoa sẵn sàng chờ khách tới mua. Tuy nhiên sau một năm kinh tế khó khăn, thói quen vung tiền cho các loại cây chơi Tết đã bị hạn chế hơn rất nhiều.


Mặc gì lượng khách đến những khu vườn này vẫn khá đông nhưng đa phần trong số đó là khảo giá hoặc thuê thay vì bỏ tiền ra mua những loại cây cảnh này. Tình trạng ế khách không chỉ xảy ra với những cây giá rẻ, mà ngay cả quất thế, đào cổ thụ trên chục triệu đồng cũng đang lầm vào cảnh bi đát.

Thượng vàng hạ cám đều ... ế

Tham khảo tại các vườn đào, quất ở Tứ Liên (Hà Nội), về mặt bằng chung giá không có nhiều thay đổi so với năm trước, tuy nhiên lượng khách tới mua và thuê lại ít hơn hẳn so với cùng thời điểm Tết năm ngoái. 

Thị trường đào năm nay khá đa dạng về chủng loại, kiểu dáng cũng như mức giá. Đào cành các loại như đào phai, bích đào... có giá từ 50.000 - 300.000 đồng, đào rừng mang xuống từ Mộc Châu, Lạng Sơn có giá cao hơn từ 500.000 đồng đến 1 triệu đồng mỗi cành, nếu cành to và nhiều hoa giá có thể lên tới 2 - 3 triệu đồng.

Cảnh tượng ủ rũ dễ nhận thấy của những người bán đào trên đường Nhật Tân (Hà Nội) (Ảnh: Nguyễn Lê)Không chỉ phục vụ cho lớp khách hàng bình dân, giới trồng đào còn có sẵn những cây giá "khủng" từ 10 triệu đổ lên dành cho người lắm tiền hoặc cơ quan, tổ chức mua về chơi Tết. Những cây loại này thường có tuổi đời từ 2 - 4 năm, có thế rõ ràng, giá mua đứt có thể lên tới 40 - 50 triệu, còn nếu thuê sẽ phải chi trả 70% giá trị.
Ông Hùng, chủ một vườn đào ở Tứ Liên cho biết, nếu như mọi năm, vào tuần sát Tết đào sẽ được bán rất mạnh thì năm nay tình hình lại khá căng. Hàng ngày, vườn của ông đón khá nhiều lượt khách tới xem nhưng chủ yếu chỉ là khảo giá, nếu có mua cũng chỉ chọn những cây giá thấp từ 1 - 3 triệu đồng.

Với loại đào cổ thụ, giá trên 10 triệu năm nay người thuê đã ít chứ đừng nói gì là mua, ông Hùng than thở.

Theo ông Hùng, cả vườn có 200 gốc đến giờ khách mới đặt thuê được gần một nửa, nếu không có ai hủy thì đến Tết hòa vốn là may, chủ vườn bi quan về tình hình trước mắt.

Tương tự như đào vườn, đào rừng cũng đang trong tình trạng xem nhiều hơn mua. Dạo qua tuyến phố Lạc Long Quân (Hà Nội), mặc dù loại đào này được bày bán khá nhiều và mức giá không hề tăng hơn so với năm trước nhưng cảnh chủ hàng ngồi ngáp ngắn, ngáp dài vẫn rất phổ biến.

Chị Hòa, một chủ hàng tại đây cho biết, năm nay do kinh tế khó khăn nên chỉ dám nhập về 30 cành đào Lạng Sơn. Giá cả mặc dù đã khá bình dân từ 1 - 10 triệu đồng nhưng mới chỉ bán được 10 cành. Càng gần Tết giá đào sẽ càng hạ xuống, kiểu này lỗ vốn là chắc, người chủ này ngao ngán.

Quất cùng cảnh ê chề

Cùng chung cảnh ngộ "ế" như đào, nhưng tình hình của quất còn có bi thảm hơn. Do năm nay thời tiết không thuận lợi, mưa nhiều khiến nhiều cây bị hỏng rễ, bung quả, trong khi đó giá lại không thể tăng hơn so với năm trước, không những thế sức mua lại èo uột đang khiến người trồng hết sức khó khăn.

Ông Đoàn, một chủ vườn có 300 cây ở Tứ Liên (Hà Nội) cho biết, riêng số cây bị hỏng từ đầu năm tới đây đã chiếm tới gần 1/4. Tuy nhiên do đã có hơn 10 năm kinh nghiệm trồng quất nên thiệt hại mới được giảm thiểu, không như những hộ mới làm được 1 - 2 năm do mưa nhiều nên đã hỏng cả vườn, ông Đoàn kể.

Quất thế giá cao bán rất chậm trong những ngày này (Ảnh: Nguyễn Lê)

Mặc dù quất mất mùa do chết nhiều nhưng giá lại không hề được đẩy cao hơn so với năm trước. Những cây cao khoảng 1m có giá từ 300.000 - 500.000 đồng; những cây đã tạo thế, chia tầng và có độ tuổi trên 1 năm nằm trong khoảng từ 700.000 - 3 triệu đồng; còn với loại lâu năm, dáng đẹp, có thế rõ ràng rơi vào khoảng từ 5 - 10 triệu đồng, thậm chí có cây còn lên tới gần 20 triệu đồng.

Năm nay, quất rẻ mà còn bán rất chậm thì quất đắt, quất thế làm sao mà tiêu thụ được, ông Đoàn nói về tình hình kinh doanh. Chưa cần biết có lãi được đồng nào không chỉ cần không lỗ là vui rồi nhưng xem ra khó khăn lắm, chia sẻ của ông Đoàn cũng đang là lo lắng chung của người trồng quất.

Được biết, mặc dù vườn của ông Đoàn có khá nhiều quất thế giá cao nhưng từ đầu tháng tới giờ tính cả bán và thuê cũng chỉ xấp xỉ được 10 cây. Tình hình của các khu vườn khác tại Tứ Liên (Hà Nội) cũng không khá khẩm hơn được bao nhiêu.

Anh Nam, một người đến xem quất tại đây cho biết, chủ yếu anh đến xem để khảo giá, đến 28 - 30 âm kiểu gì giá chả hạ hơn nữa, lúc đó mua cũng được. 

Chia sẻ của anh Nam cũng là suy nghĩ của đa phần người mua đào, quất tại thời điểm này, càng tới sát Tết, giá sẽ càng hạ, lúc đó khách hàng sẽ được sở hữu cây cảnh vừa ý cũng như phù hợp với túi tiền. Tuy nhiên tâm lý chung này sẽ khiến người trồng đào, quất đối diện với một cái Tết ảm đạm nhất trong những năm trở lại đây.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bức ảnh tái hợp và dấu hỏi mặc niệm

Lời của nhà báo đang"Có vấn đề":

Bức ảnh này là một khoảnh khắc gặp mặt ngẫu nhiên và thú vị trong đám tang luật gia Lê Hiếu Đằng tại chùa Xá Lợi, Sài Gòn vào những ngày se lạnh cuối tháng Giêng năm 2014.

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng nhớ lại:

“Tôi không nghĩ rằng ông Nguyễn Minh Triết, dù không còn là Chủ tịch nước, lại đến viếng một người vừa tuyên bố công khai từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Chiều hôm đó, khi nhận ra ông Sáu Phong (bí danh của ông Nguyễn Minh Triết) trong dòng người trước linh cữu luật gia Lê Hiếu Đằng, một tình cảm bất thần, cảm động và ngập tràn hoài niệm ùa vào trong tôi. Tôi vội bước đến ôm lấy hai vai ông. Tôi cũng không ngờ là ai đó đã có nhã ý và thiện cảm dành cho chúng tôi một tấm ảnh thật khó quên vào đúng khoảnh khắc đó.


Hình như ông ông hơi gầy so với ngày trước. Đã quá lâu rồi, từ thời ông Sáu Phong ra Hà Nội đảm nhận chức vụ Chủ tịch nước, đến giờ tôi mới được gặp lại ông. Nhưng trong ngần ấy năm, thâm tâm tôi vẫn lưu giữ con người ông như một trong số ít lãnh đạo nhà nước mà tôi kính trọng về tư cách. Ít nhất, ông cũng nằm trong số rất ít quan chức cao cấp được người đời xem là “sạch sẽ”.

Những năm 2000, ông Sáu Phong là thủ trưởng cũ của tôi, khi ông còn là Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh. Đó cũng là khoảng thời gian mà tôi có được những đóng góp hữu ích cho xã hội và người dân, thông qua việc tham mưu trực tiếp cho ông.

Rất trái ngược với phong cách và cả não trạng đãi bôi, thậm chí giả dối của đa số quan chức Việt Nam, ở ông Sáu Phong không tồn tại cái tật xấu di căn ấy. Không chỉ tôi, mà rất nhiều người thuộc nhiều tầng lớp đều ghi nhận thái độ chân tình cởi mở rất Nam bộ của ông. 

Nguyên Chủ tịch nước cũng bất ngờ khi nhận ra tôi. Không nói gì, ông nắm tay tôi. Cái bắt tay khá chặt. Bàn tay vẫn ấm áp, và như dân gian thường luận, người ta có thể cảm nhận về tính cách và chiều sâu của mỗi con người qua từng cái bắt tay.

Quả là “Cuộc đời này còn lắm gian truân. Chúc người bạn Lê Hiếu Đằng siêu thoát” như dòng chữ lưu sổ tang của ông Sáu Phong. Nhưng sau phút giây bất ngờ gặp lại ông, tôi lại có cảm giác buồn buồn về những quan chức về hưu lắng tiếng.

Và vẫn âm ỉ trong tôi một dấu hỏi mặc niệm: nơi xã hội đầy rẫy nhiễu nhương và nền chính trị ngầy ngật cơn đau có lẽ là cuối cùng này, ai sẽ là người được siêu thoát? Còn thân phận những người tuyên xưng “đầy tớ của nhân dân” sẽ ra sao?”. 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Văn học Mạng nâng cánh nhiều cây viết trẻ

phongdiep.net 

Internet và các diễn đàn dành cho văn chương đang là công cụ hữu hiệu giúp người viết trẻ sớm đến với thành công. Năm 2005, tiểu thuyết Chuyện của thiên tài của Nguyễn Thế Hoàng Linh ra mắt. Năm 2006, Trần Thu Trang phát hành tiểu thuyết Phải lấy người như anh. Đây gần như là những cuốn sách đầu tiên đi ra từ trang mạng và thành công. Từ đó, dòng văn học mạng đã mang lại thành công cho nhiều cây bút trẻ, giúp họ tạo dựng tên tuổi.
Cánh cửa rộng cho người viết trẻ
Gào là một trường hợp điển hình cho việc thành công khi sáng tác trên mạng. Truyện ngắn của cô xuất hiện trên blog Yahoo được tập hợp và in thành sách. Những cuốn như Cho em gần anh thêm chút nữa (2009), Nhật ký son môi(2010), Tự sát (2011), Yêu anh bằng tất cả những gì em có, Mất anh bởi tất cả những thứ em cho(2012) đã trở thành sách bán chạy nhất khi mới phát hành.
Nguyễn Ngọc Thạch (Jade) cũng là một người viết có nhiều sách được xuất bản. Tác phẩm của Thạch xoay quanh số phận của những người đồng tính, người làm nghề mại dâm thu hút hàng triệu lượt đọc trên mạng. Các truyện ngắn như Đời Callboy, Một con đĩ yêu nghề, Lòng dạ đàn bà đứng trong các cuốn sách khác nhau được xuất bản. Ở tuổi 27, Nguyễn Ngọc Thạch sở hữu một lượng khá các tác phẩm và có nhiều độc giả theo dõi.
Võ Anh Thơ là một sinh viên, năm 2010 cô đọc những bài báo về nghề PR bar và viết Hạ Tuyết để tham gia một cuộc thi truyện ngắn. Tới 2012, cô phát triển Hạ Tuyết thành một tiểu thuyết, cho đăng từng phần trên mạng. Tác phẩm được mua bản quyền và xuất bản sách giấy cuối năm 2013, ghi danh Võ Anh Thơ trong làng viết. Hiện nữ tác giả đang viết tiếp và cho đăng từng phầnNhật ký mang thai khi 17 lên trang mạng xã hội của mình.
Body-Sach-Onl-8735-1390615873.jpg
Một số tác phẩm văn học mạng làm nên thành công của tác giả.
Nếu như trước đây người viết thường gửi bản thảo tới đơn vị xuất bản, hoặc phải có tác phẩm chất lượng, đoạt giải các cuộc thi… thì mới có thể in thành sách giấy. Tuy nhiên Internet và các trang web đã mở ra một cánh cửa tiếp cận đơn vị xuất bản cho những cây viết trẻ, những người chưa có tên tuổi.
Theo chị Thu Hà - giám đốc điều hành của công ty sách Người Trẻ Việt - công ty này từng phát hành 60 đầu sách văn học Việt Nam, trong đó có tới 2/3 bản thảo lấy từ các tác phẩm đã đăng trên mạng.
Hành trình từ mạng ra giấy
Nhà văn Trang Hạ từng nói: “Trên mạng đầy rẫy chữ. Hay thì gọi là văn, còn lại toàn rác”. Tác phẩm đăng tải trên mạng có độc giả chưa chắc đã là một tác phẩm chất lượng. Để đi ra sách giấy, bản thảo còn phải vượt qua nhiều khâu thẩm định.
Về lý do lựa chọn bản thảo từ mạng, chị Thu Hà đưa ra quan điểm: Các tác phẩm đăng trên mạng có người đọc coi như là đã qua một bước thẩm định. Tác phẩm được nhiều người biết đến thì chất lượng cũng khá ổn. Chúng tôi xác định đối tượng độc giả chính là các bạn tuổi mới lớn, nên khi chọn bản thảo cũng tìm hiểu tác phẩm ấy nhận được những lời nhận xét, khen chê của độc giả trẻ như thế nào. Nếu thấy tác phẩm có nhiều phản hồi tốt, bản thảo ổn về nội dung, chất lượng thì ban biên tập tiến hành thẩm định, rồi mới mua bản quyền.
Sự xuất hiện của mạng Internet và tác động của nó tới văn học là không thể phủ nhận. Ngày càng có nhiều người viết sáng tác trên mạng, lựa chọn mạng làm phương thức tiếp cận độc giả. Tuy nhiên, văn học mạng tại Việt Nam vẫn chưa phát triển tới mức các diễn đàn, trang web văn chương có thể trả tiền cho người sáng tác, hoặc có trả thì cũng chỉ là một con số nhỏ tượng trưng. Vì thế, xuất bản sách giấy vẫn là phương pháp khẳng định tên tuổi người viết. Văn học mạng gần như chỉ đóng vai trò đăng tải, quảng bá tác phẩm, nhưng như thế cũng đã mở ra một cánh cửa giúp người viết trẻ có năng lực sớm đến với thành công hơn.
Hiền Đỗ
Nguồn: Vn Express

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không hẳn là thơ?

Không phải con ngựa gỗ thành Troy
không phải con ngựa trong chuyện tình con đĩ ngựa
không phải con ngựa truy phong đưa Kiều lục bát vào bi kịch
không phải con ngựa thành xế hộp đưa Kiều đương đại vào tứ chi người hải ngoại
 
Con ngựa thành tranh của Nguyễn Trọng Khôi đẹp bạo liệt hiền hòa
con ngựa thành sóc chuyên chở hoa của Vương Ngọc Minh rực rỡ đơn sơ
con ngựa thành thần của Tam Tạng hành trình Tây du
 
Kiếp ngựa thoát kiếp thành người
kiếp người nhập kiếp thành ngựa
thuần phục khổ ải
vó câu chân người tứa máu
 
Tứ mã nan truy
bầy ngựa tung bờm trong tranh quy ước cũ mèm
ý thức nhảy ra khỏi khung tù túng
ý thức nhảy ra khỏi khung hẹp hòi
đứng khóc
 
Con ngựa thành câu sấm Trạng Trình
“Mã đề dương cước anh hùng tận
Thân dậu niên lai kiến thái bình”
thưa tiền bối lời tiên tri có đúng
 
Con ngựa hồng bị che mắt
mã đáo bao giờ thành công?
mãi mãi trên đường đua
không đến..
 
 
 
 
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Từ ngục tù trở về với cuộc sống

Phan Ba trích dịch từ “Miến Điện/Myanmar – Con đường gian truân đi tới tự do”

Gần như là đã tự do rồi
Ko Ko Gyi
Ko Ko Gyi
Ko Ko Gyi ngồi trong gian hàng nhỏ của người em mình. Ông đã thoải mái ngồi xuống một cái băng ghế trước một cái gương to. Thật ra thì người đàn ông năm mươi tuổi này không có lý do gì để mà thoải mái cả. Cho tới bây giờ thì ông đã ra tù được một năm rồi, từ một năm nay, ông tham gia vào đời sống chính trị của Myanmar, nhưng ông vẫn chưa tái xây dựng cho mình một cuộc sống cá nhân riêng. Cha mẹ ông đã qua đời trong thời gian ngồi tù, ông chưa từng bao giờ có thể thành lập một gia đình riêng, Em của ông tuy rất thích và cũng sẵn sàng tiếp nhận ông ấy, nhưng các ước muốn cá nhân của Ko Ko Gyi qua đó tất nhiên là không được thỏa mãn.
Ko Ko Gyi đã ở trong tù mười tám năm. Không phải liền một lần, ông ấy cũng thường có tự do giữa những đoạn thời gian đó. Nhưng vì ông cứ tiếp tục làm việc chống lại chính quyền quân sự nên thời gian ở ngoài nhà tù thường là ngắn. Lần cuối cùng, trước tháng 1 năm 2012, ông ở tù bốn năm sáu tháng.
“Đặc biệt là trong những năm cuối cùng”, ông thuật lại, “người ta không còn tra tấn tôi về thể xác nữa mà đã hành động tinh vi hơn”. Tất cả các tù nhân đều bị chuyển đến những nhà tù nhỏ ở nơi hẻo lánh, tất cả đều bị tách rời ra và cách gia đình của họ thật xa. Cô độc càng nhiều càng tốt là mục đích. “Đó là một hình thức hành hạ về mặt tinh thần”, Ko Ko Gyi nói. Chỉ người em của ông là có thể đi thăm ông, ba lần trong hơn bốn năm.
Ko Ko Gyi bị bắt lần đầu tiên năm 1988, trong những lần phản đối lớn, đông người, chống lại nền độc tài quân sự. Ông ấy là một trong các lãnh tụ của 88 Students Generation Group – và vẫn còn là lãnh tụ cho tới ngày hôm nay, cùng với Min Ko Naing. Bây giờ, cả hai người thường đi xuyên qua Myanmar, quảng cáo cho cuộc biến đổi dân chủ và cuối cùng thì cũng cho họ một chút.
Trong lúc trao đổi, Ko Ko Gyi biểu lộ mình là người ủng hộ Aung San Suu Kyi, ông  mong muốn phe đối lập với người nhận Giải Nobel Hòa bình đứng đầu, gặt hái được nhiều thành công. Nhưng sau này, và đó không còn là một điều bí mật nữa, thì 88 Generation Students Group cũng có thể xuất hiện với một đảng riêng. Hẳn là họ sẽ ở đâu đó bên phía trái của Liên minh Quốc gia vì Dân chủ của Aung San Suu Kyi. Chậm nhất là sau lần bầu cử năm 2015, nếu như không có đảng nào trong hai đảng lớn giành được đa số, phe đối lập dưới sự lãnh đạo của Lady cũng không. Nhưng vấn đề bây giờ là sự tin tưởng của từng nhóm một với nhau. Điều đấy là quan trọng sau nhiều năm bị đàn áp. Và tạo sự tin tưởng cũng cần thiết trước hết là trong những vùng của các dân tộc thiểu số. Vì thế mà Ko Ko Gyio cũng thường đến những vùng của người Kar, Kachin hay Mon, những người đã nằm trong cuộc nội chiến với quyền lực trung ương hàng chục năm trời.
Huy hiệu của nhóm 88 Students Generation Groupp
Huy hiệu của nhóm 88 Students Generation Group
Một người khác, có trải nghiệm tù chính trị tương tự và cũng có sức thu hút tương tự, mặc cho nhiều năm trời ở trong hoàn cảnh tù đày, là Zarganar. Trước đó, ông là diễn viên hài nổi tiếng nhất của Miến Điện, rồi cũng là nhà làm phim, cuối cùng là nhà phê phán tình hình chính trị và vì thế mà đã ở tù nhiều lần, lần cuối cùng cho tới tháng 10 năm 2011.
Zarganar ngồi mỉm cười trên hàng hiên của một khách sạn lớn với tầm nhìn ra hồ Kandawgyi ở giữa Rangoon. Ông cảm thấy tốt trong thời điểm này, và ông cũng nói ra điều đó. “Trả thù”, người đàn ông năm mươi hai tuổi giải thích với giọng nói trầm, dễ nhớ, “không quan trọng đối với tôi. Tôi không cho trả thù là quan trọng.” Zarhanar, người lúc trước đây thường là một diễn viên hài thô tục mà những câu chuyện hài không được tinh tế của ông đã có thể hoạt động trong nền độc tài và mang lại cho ông một đám đông người hâm mộ, rồi cấm biểu diễn và cuối cùng là phòng giam, bây giờ là một nhà đấu tranh cho sự đền bù. Đền bù, điều đấy đối với ông cũng có nghĩa là cùng làm việc với chính phủ. Ông, người bị đàn áp nhiều năm trời, bây giờ là khách mời được hoan nghênh tại những sự kiện như một hội nghị về tương lai của điện ảnh Myanmar dưới sự tổ chức của Bộ thông tin.
Và ông cũng cảm thấy tốt với lần thay đổi vai trò này. “Tôi lạc quan một cách thận trọng”, Zarganar nói. Và lại mỉm cười. Và khi người cựu diễn viên hài mỉm cười thì người ta nghĩ rằng nó sẽ trở thành một tiếng cười vang ngay thôi. Con người hay đùa vẫn còn tồn tại. Và người ta có thể nhìn thấy con người đó, khi Zarganar táo bạo đưa vào cuộc trao đổi, rằng tổng thống Mỹ thì cuối cùng cũng không phải là Thượng Đế, Đấng Cứu Thế. Người dân trong Myanmar chờ đợi quá nhiều ở Barack Obama và Hoa Kỳ, ông muốn nói như thế qua đó. Ông nói theo cách của ông.
U Zaw Thet Htwe là một người bạn thân của Zarganar. Và là một người cùng chịu hoạn nạn. Họ đã cùng nhau giúp đỡ các nạn nhân của cơn bão Nargis năm 2008, vì vậy mà họ bị bắt cùng nhau và bị kết án nhiều năm tù. U Zaw Thet Htwe nhận án mười lăm năm tù giam, và trong đó may mắn là ông chỉ phải ngồi tù ba năm rưỡi. “Cũng đã đủ tệ hại rồi”, người đàn ông đẹp nói, trầm lặng, từng là nhà báo thể thao chuyên nghiệp, người hiện giờ có công việc làm trong công ty sản xuất video của người bạn mình là Zargana. Trước đây, ông là một trong số các phóng viên thể thao nổi tiếng nhất của Myanmar, làm việc cho tờ First Eleven Sports Journal và được cả nước đọc. Bây giờ thì ông thích sống yên lặng ở hàng thứ nhì hơn và thỉnh thoảng làm thơ.
Tiếng nhạc rè rè vang to ra từ những cái loa to ở cạnh hồ Inya giữa Rangoon. 88 Students Generation Group đã mời đến dự buổi lễ tái ngộ, dự buổi tiệc tự do sau nhiều năm mà nhiều người khách đang vui vẻ trên bãi cỏ ở cạnh hồ đó đã ngồi tù trong thời gian đó. Một nhạc sĩ bước lên sân khấu, hát to những bài ca chống đối, tất cả, thật sự là tất cả đã cùng hát, mỗi một âm phát ra là một phần của sự giải phóng đối với những người đang tụ họp ở đây – Woodstock trong Myanmar, trông giống như thế một chút.
Đứng giữa đám đông người đó, sát cạnh bên nhau, là So So Linh và Di Nyein Linh, cha và con trai. Cả hai người vừa được trả tự do các đây ít lâu sau nhiều năm trong tù. Có thể cảm nhận được, có thể nhìn thấy được, rằng họ không muốn lại mất nhau nữa. Trong vòng hai mươi năm vừa qua, người cha phần lớn ngồi trong tù, vì quan điểm chính trị của ông, người con trai bị bắt giam năm 2007. Như là một trong các phát ngôn nhân của cuộc nổi dậy sinh viên thời đó. Họ không bao giờ bị giam trong cùng một trại tù, không nhìn thấy nhau nhiều năm. “Đó là một thời gian thật đáng sợ”, người con trai hai mươi ba tuổi nói. “Vào lúc đầu, tôi thường hay bị đánh đập, sau này có tốt hơn nhờ vào áp lực quốc tế.”
Nhưng họ được trả tự do cùng ngày. “Mẹ tôi không thể tin được”, Di Nyein Linh, người con trai, kể lại. So So Linh, người cha, nói ít. “Con trai tôi và tôi, chúng tôi đã lâu không nhìn thấy nhau”, ông chỉ nói nhỏ nhẹ như thế. “Bây giờ thì tôi rất hạnh phúc.” Cả hai, cha và con trai, không cười. Họ mừng rỡ với những gương mặt nghiêm nghị.
Khin MaungWhin chưa ngồi tù bao giờ. Nhưng hai mươi lăm năm vừa qua cũng không ở trong Myanmar. Nhà tù của Khin Maung Whin có tên là lưu vong. Cuối những năm tám mươi, ông phải biến mất khỏi Myanmar. Ông đã tham gia vào trong những cuộc nổi dậy của sinh viên, sắp sửa bị bắt. Ông ấy trốn vào rừng, như ông tự mô tả lại.
Ông chọn con đường hướng đến biên giới Thái Lan, sống ở đó một thời gian dài trong một trại tỵ nạn trong vùng của thiểu số người Kachin, cuối cùng là bảy năm trời cho tới 1995. Ở đó, ông được đào tạo, cả ở vũ khí lẫn cạnh máy quay phim. Khin Maung Whin bắt đầu quay phim, lén lút, với một cái máy quay nhỏ có chất lượng không tốt, cái còn làm tăng cảm giác có thật tại khán giả. Khin Maung Whin làm việc như một phóng viên bí mật cho đài lưu vong Democratic Voice of Burma. Ông ấy lo liệu sao cho ít nhất là một vài bức ảnh và cảnh phim lọt ra ngoài đất nước đóng kín hoàn toàn này, và qua đó đến được với giới công chúng thế giới.
“Đó là một thời kỳ khó khăn”, Khin Maung Whin mô tả lại trải nghiệm lúc đó của mình. “Nhiều bạn học cùng chạy trốn với tôi đã chết vì bệnh sốt rét. Tôi tuy cũng mắc bệnh, nhưng mà qua được những cơn sốt đó.” Sau này, bây giờ thì tự cầm súng, họ đã sa vào trong những cuộc chiến với quân đội chính phủ, ở bên phía của phiến quân Kachin. “Lúc đó có nhiều cơ hội để chết lắm”, người là cựu nhà báo, bây giờ đã trở về đất nước của mình, thêm vào.
Đối với ông, chiếc máy quay phim luôn luôn là thứ vũ khí quan trọng hơn, và cuối cùng thì cũng có nhiều tác động hơn. Khin Maung Whin và những người cùng chiến đấu với ông mang lậu phim qua biên giới Miến Điện – Thái Lan, để từ đó gửi chúng đến studio ở Na Uy. Đến một lúc nào đó, Khin đi theo những cuốn phim của mình. Ông về ở tại Oslo và đã chịu trách nhiệm cho chương trình Democratic Voice of Burma nhiều năm trời, một đài truyền hình lưu vong có thể được bắt sóng qua vệ tinh ở Myanmar và sau này thông tin bao quát về diễn biến trong đất nước của những nhà độc tài quân sự trên các trang mạng của họ.
Hiện giờ, Khin Maung Whin đã khai mạc một văn phòng của Democratic Voice of Burma trong Rangoon, ông là một người được cần đến, nhưng ông không biết sẽ tiếp tục như thế nào. “Không bao lâu nữa, chúng tôi sẽ không còn nhận được tiền”, ông buồn rầu nói. Những người cho tiền không còn nhìn thấy sự cần thiết phải giúp đỡ nữa, bây giờ, khi giới báo chí trong nước có được những khoảng không tự do mới, và họ có những nguyên tắc của họ. Một nguyên tắc nói rằng tiền trợ giúp không được phép rót vào giới truyền thông mà những người điều hành chúng trở về Myanmar từ nơi lưu vong. “Chúng tôi đang đứng trước ngã tư đường”, Khin Maung Whin nói, “chúng tôi không được chuẩn bị tốt cho thách thức này, chúng tôi đã không học cách kiếm tiền, mà lúc nào cũng chỉ tường thuật từ lòng tin và vì lợi ích chung.”
Bây giờ thì tất cả mọi người đều muốn nhận được lời khuyên từ Khin Maung Whin. Cuối cùng thìDemocratic Voice of Burma vẫn là một chương trình nổi tiếng và đặc biệt được thích xem ở những vùng nông thôn, nhưng cựu nhà báo lưu vong được yêu thích này chẳng bao lâu nữa hẳn sẽ phải lộn các túi tiền ra ngoài.
Đấy có thể là khoảng khắc cho một cái gì đó mà mới đây còn là ghê gớm, không thể tưởng tượng được – cho một sự cộng tác mật thiết giữa các đối thủ ác liệt, giữa đài nhà nước MRTV và chương trình lưu vong. Hiện giờ thì tất cả đều có thể, MRTV có trang thiết bị kỹ thuật cực tốt, Democratic Voice of Burmabiết cách mang nghề báo độc lập lên màn hình như thế nào. Mới đây, Khin Maung Whin đã được MRTV-3 phỏng vấn. “Họ đã hỏi tôi trong chương trình rằng tôi có thể cho họ vài lời khuyên hay không. Và tôi đã hứa sẽ chia sẻ kinh nghiệm của chúng tôi. Điều đấy thật là kỳ lạ, cuối cùng thì trước đây đó là những kẻ thù.” Cả hai bên ít nhất thì cũng thiếu kinh nghiệm tại một điểm quan trọng trong tương lai: câu hỏi, người ta kiếm tiền như thế nào với nghề báo.
Christoph Hein/Udo Schmidt
Phan Ba dịch

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đoạn trích trong chương 5: Kiệt tác - Đàn hương hình - Mạc Ngôn.

Triệu Giáp tay cầm dao nhọn, đứng giữa bãi tập của trạm lính, chú học việc chân vòng kiềng đứng bên. Trước mặt lão là cây cọc to cao bằng gỗ thông, phạm nhân hành thích Viên Thế Khải đại nhân không thành, bị xử tùng xẻo năm trăm mảnh, trói ở cột. Sau lưng lão, mấy chục con tuấn mã đứng chen chúc, trên lưng ngựa là các sĩ quan cao cấp của quân đội mới thành lập. Phía sau cột hành hình, năm nghìn lính xếp thành khối vuông vức, trông xa như một rừng cây, lại gần như những ông phỗng. Gió lạnh đầu đông cuốn tung đất phèn trắng xóa, táp vào mặt các binh sĩ. Hàng nghìn cặp mắt nhìn vào, Triệu Giáp có vẻ hơi căng thẳng, thậm chí hơi e ngại, mặc dù lão đã quá quen với khung cảnh pháp trường. Lão cố nén những ý nghĩ không tốt cho công việc, không ngắm những sĩ quan trên lưng ngựa hoặc binh lính trên mặt đất, mà tập trung nghiên cứu tên tội phạm trước mặt lão.

Lão nhớ lại lời ân sư – Già Dư: một đao phủ ưu tú là khi đứng trước bục hành hình, trong con mắt anh ta không có người sống, mà chỉ có những cơ bắp, những phủ tạng và những chiếc xương. Trải qua hơn bốn chục năm rèn luyện trong nghề, Triệu Giáp đã đạt tới bậc cao thủ, vậy mà hôm nay lão hơi hoảng. Hơn bốn mươi năm thi hành án, lão trực tiếp thực hiện gần một nghìn vụ, nhưng đây là lần đầu tiên lão thấy một cơ thể đàn ông cân đối, khỏe mạnh và đẹp đến thế. Tội phạm mũi cao, miệng rộng, lông mày lưỡi mác, mắt sáng như sao, ngực nở, bụng thon, da mịn màu đồng điếu. Đặc biệt, trên khuôn mặt hắn luôn mỉm cười châm biếm. Triệu Giáp ngắm hắn, hắn cũng ngắm lại, khiến Triệu Giáp hơi xấu hổ, chẳng khác đứa trẻ có lỗi, không dám nhìn vào mặt người lớn.

Bên rìa bãi tập đặt ba cỗ đại bác bằng thép có màu đen, hơn chục binh lính xúm xít xung quanh. Ba phát nổ liên tiếp khiến Triệu Giáp giật mình, tai ù đi, không còn nghe thấy gì nữa, mùi lưu huỳnh bay ra từ đầu nòng pháo xộc vào mũi. Phạm nhân nhìn về phía những khẩu pháo, khẽ gật đầu, hình như có ý khen kỹ thuật của bọn pháo binh. Triệu Giáp chưa kịp hết bàng hoàng, lại thấy lửa phụt ra từ đầu nòng và một loạt tiếng nổ. Lão trông thấy những vỏ đạn vàng chóe văng ra bãi cỏ phía sau các cỗ pháo, nóng đến nỗi cỏ cháy sém. Sau cùng là ba phát nổ rền, các pháo thủ đứng nghiêm sau các cỗ pháo, biểu thị đã hoàn thành nhiệm vụ. Trong tiếng dội rào rào, một giọng rất cao hô to:
- Chào đại nhân… chào!

Ba nghìn lính đồng loạt bồng súng chào, hình thành một rừng súng phía sau cọc hành hình, ánh thép sáng ngời. Khí thế oai nghiêm khiến Triệu Giáp đứng ngây ra. Ở Bắc Kinh bao nhiêu năm, từng xem ngự lâm quân của hoàng gia thao diễn, nhưng không thể so với những gì lão trông thấy trước mắt. Lão hơi khiếp, thậm chí cảm thấy lo sợ, vẻ tự tin và phong thái ung dung mỗi khi hành hình ở Thái Thị Khẩu hoàn toàn biến mất.

Viên Thế Khải, bên trong mặc quân phục, ngoài khoác hồ cầu, vô cùng oai vệ. Ông ta giơ tay vẫy đội ngũ trên bãi tập, rồi ngồi xuống ghế bành phủ da hổ. Viên quan trực nhật đứng trước đội kỵ mã hô to:
- Lễ tất!

Các binh sĩ nhất loạt hạ súng đánh roạt, nghe rợn người. Một sĩ quan trẻ, da thiết bì, răng vàng khè, tay cầm mảnh giấy, khom người ghé miệng sát mặt Viên đại nhân thì thầm điều gì đó. Viên đại nhân chau mày, ngoảnh mặt đi nơi khác, hình như để tránh hơi thối từ miệng viên sĩ quan trẻ, nhưng viên sĩ quan lại nhích lên theo. Triệu Giáp không biết, và không bao giờ biết viên sĩ quan vừa gầy vừa đen, răng vàng khè đó sau này là Biện soái Trương Huân nổi danh trong thiên hạ. Triệu Giáp buồn tay Viên đại nhân, lão đoán hơi thở của Trương Huân chắc là khó ngửi lắm. Cuối cùng, Trương Huân nói xong, Viên Thế Khải gật đầu, ngồi lại tư thế cũ. Trương Huân đứng trên chiếc ghế cao, đọc to nội dung ghi trong giấy:

“Xét phạm nhân Tiền Hùng Phi, tự Bằng Cử, quê quán Ích Dương, Hà Nam, năm nay hai mươi tám tuổi. Tiền Hùng Phi, năm Quang Tự thứ hai mươi mốt, học trường sĩ quan Nhật Bản, thời kỳ ở Nhật tự ý cắt bỏ bím tóc, kết giao với đảng gian, mưu toan phản biến. Sau khi về nước, câu kết chặt chẽ với loạn đảng Khang – Lương, một phường gạt mạt cưa mướp đắng. Sau do nghịch tặc Khang bày vẽ, giả vờ trung thành, chui vào Hữu quân Vũ vệ của ta, mưu toan làm nội ứng cho nghịch tặc. Loạn đảng bị phép nước trừng trị tại Bắc Kinh, phạm Tiền cầy cáo thương nhau đến loạn trí, ngày mười một tháng Mười năm nay âm mưu hành thích đại nhân, may mà trời phù hộ quân ta, Viên đại nhân không hề hấn gì. Giặc Tiền phạm thượng, đại nghịch vô đạo, tội ác nghiêm trọng, không thể tha thứ. Chiểu theo pháp luật Đại Thanh, hành thích mệnh quan triều đình, tội táng xẻo thịt năm trăm mảnh. Hình phạt đã báo Bộ Hình phê chuẩn, đặc cách cử đao phủ về Thiên Tân thi hành án…"

Triệu Giáp cảm thấy nhiều ánh mắt đổ dồn về phía lão. Đao phủ thi hành án ở ngoài kinh thành là chuyện hi hữu, không cứ gì ở triều Đại Thanh, mà tất cả các triều đại đều không có tiền lệ. Do vậy lão thấy trách nhiệm của lão rất nặng, trong lòng thấp thỏm không yên.

Viên Thế Khải dặng hắng, cất cao giọng:
- Anh em, hôm nay lăng trì Tiền Hùng Phi, bản quan đau lòng lắm! Vì rằng hắn là một sĩ quan rất có triển vọng, bản quan đã từng gửi gắm kỳ vọng ở hắn. Nhưng hắn kết giao với đảng loạn, phản lại triều đình, phạm thập ác không thể tha thứ. Không phải bản quan giết hắn, cũng không phải triều đình giết hắn, mà chính hắn giết hắn. Bản quan vốn định ban cho hắn chết toàn thây, nhưng đây là pháp luật nhà nước, bản quan không dám tư túi. Để cho hắn chết được trọn vẹn, đặc cách mời đao phủ giỏi nhất của Bộ Hình về đây. Tiền Hùng Phi, đây là món quà cuối cùng bản quan tặng nhà ngươi, mong ngươi thanh thản mà thụ hình, nêu một tấm gương cho lớp quân nhân kiểu mới của ta. Các con em nghe đây, hôm nay mời các ngươi đến xem hành hình, nói câu khó nghe một tí, là giết gà dọa khỉ. Bản quan hi vọng các ngươi rút ra được bài học từ Tiền Hùng Phi, trung thực, cẩn thận, tận trung với triều đình, phục tùng quan trên. Miễn là các ngươi làm theo lời bản quan, đảm bảo các ngươi có một tiền đồ tốt đẹp!

Viên Thế Khải lùi lại ghế, ngồi xuống, nhìn quan trung quân Trương Huân, gật đầu. Trương Huân hiểu ý, hô lớn:
- Khai đao!
Triệu Giáp bước lên một bước, đối diện với Tiền Hùng Phi. Đồ đệ đưa vào tay lão con dao nhỏ chuyên dùng xẻo thịt trong hình phạt lăng trì. Lão trầm giọng nói nhỏ:
- Đắc tội, người anh em!

Tiền Hùng Phi coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng đôi môi trắng nhợt cứ run lên. Nỗi sợ không che giấu được của Hùng Phi, lấy lại sự vinh diệu nghề nghiệp cho Triệu Giáp. Con tim lão thoắt cái lại rắn như đá, lặng như nước tù. Trước mặt lão không phải con người đang sống, mà chỉ còn là một đống những xương thịt gân cốt tạo theo khuôn mẫu của tạo hóa. Lão vỗ mạnh một phát trúng tim, khiến Tiền Hùng Phi mắt trợn ngược. Chính lúc tiếng vỗ chưa kịp lặng, tay phải cầm dao của lão khéo léo khoanh một nhát ở ngực bên phải của Tiền Hùng Phi.

Triệu Giáp làm theo qui trình bất thành văn trong nghề, dùng mũi dao xọc miếng thịt giơ cao lên cho Viên đại nhân và đám sĩ quan trông thấy, sau đó lại giơ cho năm ngàn binh sĩ xem. Đồ đệ của lão đứng bên đếm:
- Miếng thứ nhất!

Lão nghe rõ tiếng thở gấp của đám sĩ quan sau lưng, nghe rõ tiếng ho không tự nhiên rất gần của Viên Thế Khải, không cần ngoảnh lại, lão cũng biết bọn quan quân đã biến sắc mặt. Lão còn biết, tim họ, có cả tim của Viên Thế Khải trong đó, đập không đều. Nghĩ vậy, lòng lão tràn đầy khoái cảm của niềm vui trong tai họa. Những năm gần đây, các đại nhân rơi vào tay Bộ Hình khá nhiều, lão đã quen nhìn những ông khi đắc thế diệu võ giương oai, nhưng khi thụ hình chỉ là đồ bị thịt. Loại hảo hán như Tiền Hùng Phi che giấu được nỗi sợ trước hình phạt tàn khốc, thì quả là trăm người chưa có một. Thế là, lão cảm thấy chít ít là trong giờ phút này, lão là tối cao vô thượng, lão không phải là lão, lão là đại biểu cho Hoàng thượng, Hoàng Thái Hậu, lão là cánh tay pháp luật của triều Đại Thanh.

Theo cách gọi của người trong nghề, miếng thứ nhất tạ trời.

Nhát thứ hai bên ngực trái, vẫn nhanh gọn như thế, vẫn chuẩn xác không sai sót như thế. Giờ đây trên ngực Hùng Phi xuất hịên hai lỗ to bằng đồng xu, chảy máu nhưng rất ít. Nguyên do, trước khi khai đao, trái tim Hùng Phi co rút do bất chợt bị vỗ mạnh, tốc độ tuần hoàn của máu chậm hẳn lại. Đây là kinh nghiệm Bộ Hình mò mẫm và tổng kết được qua một thời gian dài của rất nhiều đao phủ ở Ngục Tư, có thể nói không lần nào ngoại lệ.

Tiền Hùng Phi tỏ ra không run sợ khi thụ hình, nhưng tiếng rên khẽ đến nỗi chỉ mình Triệu Giáp nghe thấy, hình như nó thoát ra từ lỗ tai của Hùng Phi. Triệu Giáp chỉ chăm chăm nhìn vào mặt Hùng Phi, lão đã quá quen với tiếng la hét của phạm khi bị xéo thịt, trong bối cảnh ấy, la càng to, lão càng bình tĩnh. Nhưng gặp trường hợp rắn rỏi tới mức cắn răng không kêu một tiếng của Hùng Phi, lão đâm ra tâm thần hoảng hốt, do bên tai lão im ắng quá, hình như sắp có chuyện động trời xảy ra. Trợ thủ của lão đứng bên, đếm:
- Miếng thứ hai!

Theo lão phân tích, đao phủ trình làng thứ gì xẻo từ trên người phạm, là dựa trên cơ sở pháp luật và tâm lý: Một, biểu thị sự vô tư của luật pháp và sự cẩn trọng của đao phủ. Hai, tạo sự chấn động về tâm lý trong dân chúng đến xem hành hình, do đó mà loại bớt những ý nghĩ độc ác, bớt phạm tội. Đây là lý do vì sao các triều đại đều cho dân chúng đến xem. Ba, thỏa mãn nhu cầu tâm lý. Không một vở diễn, một tích hát, một kịch nghệ nào hay bằng. Đây cũng là lý do cơ bản khiến các đao phủ cao cấp của Bộ Hình coi thường các kép hát được sủng ái trong cung. Khi giơ miếng thịt thứ hai cho mọi người xem, Triệu Giáp nhớ lại những ngày lão theo thầy học nghệ. Để rèn luyện tuyệt kỹ trong hình phạt lăng trì, các đao phủ ở Ngục Tư thiết lập quan hệ mật thiết với lò mổ lợn ở Sùng Văn Môn Ngoại. Những lúc thưa việc, sư phụ dẫn họ đến làm không công ở đây. Họ đã thái không biết bao nhiêu con lợn béo để làm nhân bánh bao, cuối cùng, trình độ cao siêu tới mức chính xác như cân, bảo cắt một cân là đúng một cân, không thừa không thiếu. Thời kỳ Già Dư giữ ấn Ngục Tư, đã từng cho mở lò mổ liên hoàn ở Tây Tứ, bên ngoài bán thịt, phía sau là lò mổ, buôn bán cực kỳ phát đạt. Về sau, không biết ai để lộ, người ta không đến mua thịt đã đành, lại còn mắt trước mắt sau mỗi khi đi qua, chỉ sợ bị bắt làm thịt. Thế là sập tiệm.

Lão nhớ trong chiếc tráp ở đầu giường sư phụ có một quyển sách giấy đã ố vàng, rất ròn, vẽ rất nhiều đồ họa có chú giải bên cạnh. Tên quyển sách đó là “Sách không phổ biến của thu quan”, nghe nói của một “Già” đời Minh truyền lại. Trong sách ghi lại rất nhiều loại hình phạt, cách thức thi hành án và những điều cần chú ý. Quả là trứ tác kinh điển về nghề đao phủ. Sư phụ cho xem đồ họa và phần chữ, giải thích cặn kẽ cho anh em lão về hình phạt lăng trì. Sách nói rằng, lăng trì có ba cấp độ. Cấp một, xẻo ba nghìn ba trăm năm mươi bảy miếng; cấp hai, hai nghìn tám trăm chín mươi sáu miếng; cấp ba, một nghìn năm trăm tám mươi lăm miếng. Lão nhớ sư phụ còn nói, bất kể xẻo bao nhiêu miếng, nhưng miếng cuối cùng phải là vừa xẻo xong, phạm chết liền. Do vậy, phải bắt đầu xẻo từ chỗ nào, miếng trước miếng sau cách nhau bao lâu, đều phải thiết kế chính xác căn cứ vào giới tính và thể trạng của phạm. Nếu chưa xẻo đủ số miếng mà phạm đã chết hoặc xẻo đủ số miếng rồi mà phạm vẫn chưa chết, thì phải coi đó là lỗi của đao phủ. Sư phụ nói, tiêu chuẩn tối thiểu của lăng trì là các miếng phải sàn sàn như nhau, đưa lên bàn cân không được hơn kém nhiều quá. Điều này đòi hỏi khi thi hành án, đao phủ phải bình tâm tĩnh khí, tâm phải chi li như sợi tóc, phải quyết đoán khi ra tay; vừa như thiếu nữ thêu hoa, vừa như đồ tể giết lừa. Bất cứ sư nhu nhược chần chừ nào, bất cứ sự lơi lỏng nóng vội nào, đều ảnh hưởng đến tay dao, làm cho động tác bị biến dạng. Làm được như trên thật không phải dễ. Vì rằng cơ bắp con người, sự liên kết chặt chẽ giữa các bộ phận và đường gân thớ thịt không giống nhau, hướng dao và dùng sức nhiều hay ít đều dựa vào linh cảm. Sư phụ nói, những đao phủ thiên tài như Cao Đào, như cụ Trương Thang, đều dùng tâm, dùng mắt xẻo thịt, mà không dùng dao, dùng tay. Do vậy từ xưa tới nay, có hàng ngàn vạn án lăng trì, nhưng thi hành đạt tới mức hoàn mỹ gần như không có. Đại để chỉ là xẻo cho đến chết mà thôi. Vì thế, càng về cận đại, số nhát dao càng ít đi, cho đến bản triều, năm trăm nhát là nặng nhất. Nhưng thực hiện được năm trăm nhát thì cũng hiếm như lông phượng sừng lân rồi. Đao phủ ở Bộ Hình hành sự cẩn trọng theo đúng qui củ của người xưa để lại, là xuất phát từ lòng tôn kính một chức nghiệp thiêng liêng lâu đời. Còn ở các tình, phủ, châu, huyện, rồng tôm lẫn lộn, hành nghề đao phủ đa phần là bọn lưu manh, thổ phỉ. Bọn chúng bớt xén, phạt xẻo năm trăm miếng, xẻo được hai trăm ba trăm là đã giỏi, phần lớn chặt người ta làm tám, hoặc đâm nhiều nhát cho đến chết.

Triệu Giáp vẩy miếng thịt thứ hai vừa xẻo trên người Hùng Phi xuống đất theo cách gọi của nghề, miếng thứ hai tạ đất.

Lão dùng chiếc khăn lau làm bằng da bụng con dê, dấp nước muối, lau ngực Hùng Phi, để nhát cắt giống vết mới chém trên vỏ cây. Lão xẻo miếng thịt thứ ba trên ngực Hùng Phi, miếng này cũng to bằng đồng tiền, có hình vẩy cá, mép vết cắt mới liền kề vết cũ mà vẫn phân minh, vết nào ra vết ấy. Sư phụ nói, hình phạt lăng trì còn gọi là “xẻo vẩy cá”, gọi như vậy rất hình tượng và xác đáng. Triệu Giáp cảm thấy trong lòng thư thái, công việc hôm nay, xem ra đã cầm chắc thành công một nửa.

Lão quăng miếng thứ ba lên trời, miếng này là tạ quỉ thần. Đồ đệ đứng bên đếm:
- Miếng thứ ba!

Ném đi miếng thứ ba, lão xẻo miếng thứ tư.

Khi Triệu Giáp xẻo miếng thứ năm mươi thì cơ bắp trên ngực Hùng Phi đã hết. Đến đây, công việc của lão đã hoàn thành được một phần mười. Đồ đệ đổi cho lão lưỡi dao mới. Lão thở mạnh hai hơi, điều chỉnh lại hô hấp. Có một điều khiến lão cảm thấy chưa trọn vẹn, đó là cho đến phút này, chàng thanh niên vẫn không kêu một tiếng, khiến cho cuộc biểu diễn vốn đầy màu sắc, thành vở kịch vụng về, thiếu hấp dẫn. Lão nghĩ thầm, ta đã trở thành tên đồ tể bán thịt trong con mắt của những người kia. Lão vô cùng khâm phục chàng trai họ Tiền này. Ngoài tiếng rên khe khẽ như có như không ở hai nhát dao đầu, sau đó, im như thóc. Lão ngẩng nhìn người thanh niên vũ dũng, chỉ thấy tóc dựng đứng, mắt tròn xoe, lòng đen biến thành màu đỏ, lỗ mũi nở rộng, hàm răng nghiến chặt, cơ má nổi lên như hai con chuột. Khuôn mặt dữ dằn đó khiến lão hơi hoảng, tay cầm dao nhũn ra. Sư phụ nói, kinh nghiệm lâu năm cho biết, nam giới không sợ róc da rút gân, mà sợ cắt mất bảo bối trong đũng quần. Vì rằng không chỉ đau kinh khủng khi bị cắt cái đó, mà còn nỗi khiếp hãi về mặt tâm linh, sự nhục nhã về mặt nhân cách. Tuyệt đại đa số đàn ông thà chịu chặt đầu, quyết không chịu thiến đi con giống. Sư phụ nói, người đàn ông dù hung hăng đến mấy, chỉ cần cắt bỏ cái trong đũng quần là mất sạch oai phong, gà trống bị nhổ sạch lông vũ. Triệu Giáp không nhìn lên bộ mặt bi tráng khiến lão thấp thỏm không yên. Lão cúi nhìn bộ tam sự của Hùng Phi. Lão nghĩ thầm: thật không phải với chú em! Lão dùng tay trái lôi cái ấy ra khỏi ổ, tay phải nhanh như chớp, “soạt”, đã cắt đứt. Đồ đệ lão cao giọng đếm:
- Miếng thứ năm mốt!

Lúc này, Hùng Phi từ đầu đến giờ vẫn nghiến răng không nói câu gì, bỗng gào lên một tiếng đầy tuyệt vọng. Triệu Giáp tuy đã có sự chuẩn bị về tư tưởng, vậy mà vẫn giật mình. Lão không hay mắt lão chớp lia lịa, lão chỉ cảm thấy hai tay nóng ran, tê dại như có hàng ngàn vạn cây kim nung đỏ châm vào đầu ngón tay, không thể chịu đựng, cũng không thể hình dung nổi sự khó chịu. Tiếng kêu của Hùng Phi không giống lừa, không giống ngựa, cực kỳ thê thảm, khiến đám sĩ quan thuộc Hữu quân vũ vệ bị kích thích và chấn động sâu sắc. Cứ lý mà xét, Viên Thế Khải cũng không thể ngoại lệ. Triệu Giáp không còn thì giờ ngoảnh lại xem thái độ Viên đại nhân và các sĩ quan của ông ta, chỉ nghe thấy tiếng khịt mũi hoảng sợ của lũ ngựa, tiếng lách cách của hàm thiết và tiếng loong coong của lục lạc đao dưới cổ ngựa. Lão thấy hai chân bị trói chặt của Hùng Phi đang run rẩy không yên. Hùng Phi gào liên tục, người vặn vẹo. Lão ngẩng nhìn đồ đệ. Thằng nhỏ mặt sạm như đất, miệng trễ xuống như cái dĩa, mong nó giúp lão hoàn thành nhiệm vụ là không ổn. Lão cắn răng làm tiếp, xẻo một nhát, miếng thứ năm hai, lão khẽ nhắc chú học trò lúc này đã mụ đi. Đồ đệ giọng như khóc, đếm:
- Miếng… thứ… năm hai!

Lão buồn nôn, một trạng thái tâm lý mà bao năm nay lão không bị.

- Đồ chó đẻ!… – Đùng một cái, Hùng Phi cất tiếng chửi – Viên Thế Khải, tên gian tặc kia, ta sống không giết được ngươi, chết sẽ thành quỷ lấy mạng ngươi!

Triệu Giáp không dám ngoảnh lại. Lão không rõ sắc mặt Viên Thế Khải ngồi phía sau lão như thế nào? Lão chỉ muốn tranh thủ thời gian làm cho xong công việc của lão. Lão cúi xuống xẻo đứt bên còn lại. Trong khi lão dợm đứng dậy, Hùng Phi há miệng ngoạm vào đầu lão, may mà lão đội mũ mới không bị cắn vỡ đầu. Nhưng dù có mũ che, Hùng Phi vẫn cắn rách da đầu lão. Chuyện xảy ra khiến lão không rét mà run. Giả dụ khi nãy Hùng Phi cắn vào gáy lão, chắc chắn lão sẽ bị ngốn như tằm ăn dâu; nếu cắn vào tai, chắc chắn không còn. Lão thấy buốt tận óc, trong lúc nguy cấp lão đứng bật dậy, đầu lão tông ngay vào giữa cằm Hùng Phi đánh “cốp” một tiếng. Máu tươi vọt ra, lưỡi dập, nhưng Hùng Phi vẫn luôn miệng chửi Viên Thế Khải. Miếng thứ năm mươi ba. Lão cảm thấy đầu váng mắt hoa, chất dịch tởm lợm cứ trào trên cổ. Lão cắn răng tự nhủ, nôn lúc này là đào sâu chôn chặt tiếng tăm lừng lẫy của đao phủ Bộ Hình.
- Cắt lưỡi nó đi!

Lão nghe thấy tiếng nói giận dữ và oai vệ của Viên Thế Khải phía sau, quay lại, thấy Viên đại nhân mặt tím tái, đập tay vào gối, nhắc lại mệnh lệnh:
- Cắt lưỡi nó đi!

Triệu Giáp định nói, cắt lưỡi là không hợp với qui định tổ tông, nhưng thấy Viên Thế Khải lửa giận bừng bừng, lão đành ngậm miệng. Nói mà làm gì! Ngay đương kim Hoàng Thái Hậu cũng phải nhượng bộ ba phần, lời Viên là khuôn phép! Liền quay lại để đối phó với cái lưỡi của Hùng Phi.

Mặt Hùng Phi đã sưng mọng, máu miệng sủi bọt, phun phì phì, không còn chỗ nào để lách dao. Cắt lưỡi một tử tù đang nổi cơn điên là nhổ răng trong miệng cọp. Nhưng lão không có gan chống lệnh Viên Thế Khải. Lão rà thật nhanh lời dạy và kinh nghiệm của sư phụ trong những trường hợp này, nhưng không có. Hùng Phi vẫn chửi, Viên Thế Khải nhắc lần thứ ba:
- Cắt lưỡi nó đi!

Trong giờ phút nghiêm trọng này, bằng linh cảm, lão cảm thấy thần linh tổ sư phù hộ lão. Tiết mục nửa chừng thêm vào này khiến quân lính ồn ào như vỡ chợ.

Triệu Giáp cầm cái đầu lưỡi trên tay để mọi người nhìn thấy. Lão cảm thấy cái lưỡi bất khuất vẫn đang run rẩy. Con nhái lúc nãy giẫy chết cũng như thế. Miếng thứ năm mươi tư, Triệu Giáp nói không ra tiếng:
- Miếng thứ năm tư! – Đồ đệ lão đếm.

Mặt Hùng Phi chuyển sang màu vàng kim. Máu trào ra từ miệng, hòa với nước. Không còn lưỡi, nhưng Hùng Phi vẫn chửi, dù phát âm cực kỳ khó khăn. Tuy biết anh ta đang chửi, nhưng chửi như thế nào không rõ.

Hai bàn tay Triệu Giáp nóng như chèm lửa, lão cảm thấy chúng sẽ cháy như ngọn đuốc rồi biến thành tro. Lão không trụ nổi, nhưng lòng tôn vinh nghề nghiệp mạnh mẽ tới mức lão không cho phép mình bỏ dở qui trình của hình phạt. Vì rằng Viên Thế Khải ra lệnh cắt lưỡi, làm rối trình tự gia hình. Lẽ ra lão có thể cho phạm chết rất nhanh một cách tùy tiện, nhưng tinh thần trách nhiệm và đạo đức nghề nghiệp không cho phép lão xử sự như thế. Lão thấy, nếu không xẻo đủ số đã định, chẳng những vi phạm pháp luật triều Thanh, mà còn có lỗi với chàng hảo hán trước mặt. Bất kể ra sao, phải xẻo đủ năm trăm nhát Hùng Phi mới chết. Nếu chưa đủ số đã chết, thì đao phủ Bộ Hình chỉ là tên đồ tể hạng bét của thang xã hội!

Triệu Giáp dùng khăn tẩm nước muối, lau sạch máu và những chất dơ bẩn trên người Hùng Phi. Khi giặt khăn, lão ngâm tay một lúc vào thùng nước rồi lau khô. Cái miệng không còn lưỡi của Hùng Phi vẫn khép mở liên tục, nhưng âm thanh phát ra thì yếu dần. Triệu Giáp hiểu, phải gia hình thật nhanh, phải điều chỉnh phương án ban đầu căn cứ vào tình hình thực tế trước mắt. Đừng trách đao phủ Bộ Hình bất tài, chỉ trách Viên Thế Khải ra lệng bừa, phá qui tắc. Lão làm một động tác mà ít ai để ý: chích một nhát vào bắp chân lão để cái đau thót tim đẩy lùi sự mệt mỏi và tính lỳ của cơ thể, đồng thời để phân tán sự chú ý của lão vào hai bàn tay nóng như chèm lửa của lão. Lão làm ra vẻ phấn chấn, không thèm để ý Viên Thế Khải và đám sĩ quan phía sau, càng không thèm để ý năm nghìn lính phía trước, lão múa dao như gió, đếm như đếm những cục mưa đá, những miếng thịt xẻo ra từ trên người Hùng Phi bay như những con bọ cánh cứng. Triệu Giáp, đứng thẳng lên, khoan khoái thở một hơi. Người lão ướt đẫm, dính nhơm nhớp giữa hai chân, không rõ máu hay mồ hôi. Lão đã trả giá bằng máu của lão cho tiếng thơm một đời của Tiền Hùng Phi, cho vinh dự của đao phủ Bộ Hình.

Chỉ còn sáu nhát dao cuối cùng. Lúc này bộ dạng của Tiền Hùng Phi trông thật đáng sợ. Triệu Giáp chuẩn bị xẻo nhát thứ bốn trăm chín mươi bảy. Theo qui định, vào thời điểm này có hai cách lựa chọn, một là khoét đôi mắt, hai là xẻo đôi môi. Nhưng đôi môi Hùng Phi đã nát bét, quả thực không nỡ xẻo, xẻo là nhẫn tâm. Triệu Giáp quyết định khoét hai mắt. Lão biết Hùng Phi chết mà mở mắt, nhưng chết mà mở mắt phỏng có ích gì? Người anh em, ta không thể trưng cầu ý kiến ở người anh em được nữa! Khoét đi hai con mắt, để người anh em trở thành con ma biết an phận, mắt không nhìn thấy thì tâm không loạn, xuống âm tào địa phủ khỏi phá quấy. Dương gian không cho phép quậy, âm gian cũng không cho phép quậy. Bất luận ở đâu, quậy là không cho phép.

Triệu Giáp chích mũi dao nhọn vào mắt Hùng Phi, đột nhiên Hùng Phi nhắm mắt lại, ngoài dự kiến. Lão vô cùng cảm kích Hùng Phi về sự phối hợp này, vì rằng ngay cả đao phủ giết người như ngóe, khoét đi đôi mắt mở thao láo không phải là chuyện vui vẻ gì. Lão chộp lấy thời cơ có một, khoang mũi dao một vòng quanh hốc mắt… Miếng thứ bốn trăm chín mươi bảy, lão thều thào như hụt hơi.
- Miếng thứ bốn trăm chín mươi bảy!… Đồ đệ còn hụt hơi hơn lão.

Lúc lão giơ dao, thì con mắt phải của Hùng Phi lại mở trừng trừng, đồng thời Hùng Phi gào lên một tiếng cuối cùng, tiếng gào khiến Triệu Giáp lạnh xương sống trong hàng quân, mấy chục binh sĩ nặng nề đổ rạp xuống như tường đổ. Triệu Giáp cực chẳng đã, phải động dao đối với con mắt rực lửa còn lại, rực lửa chứ không phải ánh lửa, như một quả cầu cháy đỏ. Bàn tay Triệu Giáp đã cháy khô, hầu như không cầm nổi cán dao trơn tuột nữa. Lão thấp giọng, khẽ van: Người anh em, nhắm lại đi… Nhưng Hùng Phi không nhắm. Triệu Giáp biết không còn thời gian, đành cắn răng hạ thủ. “Nhát thứ bốn trăm chín mươi tám” – lão nói.

Đồ đệ của lão đã ngất lịm.Mấy chục binh sĩ nữa ngã gục.

Hai con ngươi của Hùng Phi sáng trên mặt đất. Dù lấm lem bùn đất, nhưng con mắt vẫn phát tia lạnh của chết chóc như đang nhìn ai đó. Triệu Giáp biết, nó đang nhìn Viên Thế Khải. “Viên đại nhân có thường xuyên nhớ tới đôi mắt phát sáng này không nhỉ?” – Triệu Giáp nghĩ thầm

Nhát thứ bốn trăm chín mươi chín xẻo mất mũi Hùng Phi.

Cuối cùng, Triệu Giáp một nhát dao đâm trúng tim Hùng Phi, một dòng máu đen, đen như nước hàng thắng từ đường mía, chảy theo lưỡi dao. Mùi máu xộc vào mũi, khiến Triệu Giáp lại cảm thấy buồn nôn. Đầu cúi gằm, lão nhìn xuống chân lão, nói:
- Mảnh thứ năm trăm, mời đại nhân xem xét!

Và đây là minh họa

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

Kết thúc!

P/S: Đoạn trích trong chương 5: Kiệt tác - Đàn hương hình - Mạc Ngôn.
Hình minh họa không rõ nguồn.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

"Trí thức lớn" và "Trí thức nhỏ"


Bài này cũng rất hay, đọc mới biết trang TTXVN phân loại "Trí thức lớn" và "Trí thức nhỏ". "Trí thức lớn" là loại được Tổng bí thư mời đến bày tỏ tin tưởng và nghe bác Tổng chúc Tết. Con cái chúng ta sau này muốn được Tổng Bí thư, Thủ tướng chúc Tết, mời vào phòng chứ không quậy từng bừng ngoài đường thì chắc phải phấn đấu thành "Trí thức vừa thức vừa lớn ". Để biết tiêu chuẩn thế nào là trí thức lớn, hãy xem bài này để thấy cách họ thể hiện trí thức của họ trước lãnh đạo như thế nào (tuy nhiên cũng có thể những thể hiện này là của phóng viên TTXVN nói hộ).
Tổng bí thư chúc Tết các đại biểu trí thức lớn của cả nước
NGUYỄN SỰ (TTXVN) Nhân dịp Tết cổ truyền dân tộc, kỷ niệm 84 năm ngày thành lập Đảng, sáng 26/1, Ban Bí thư Trung ương Đảng đã gặp mặt, chúc Tết các đại biểu trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sỹ nhân dịp Xuân Giáp Ngọ 2014. 
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng với các trí thức, 
nhà khoa học, văn nghệ sĩ. Ảnh: Trí Dũng – TTXVN
Các đại biểu trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sỹ bày tỏ tin tưởng, phấn khởi trước những thành tựu to lớn mà toàn Đảng, toàn dân ta đã đạt được trong phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, cải thiện đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân; không ngừng nâng cao vai trò, vị thế Việt Nam trên trường quốc tế. Đảng, Nhà nước ta đã có nhiều chủ trương, chính sách, luôn quan tâm chăm lo, tạo mọi điều kiện để đội ngũ trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sỹ đóng góp tâm sức, trí tuệ, tài năng, sức sáng tạo trong công cuộc xây dựng và phát triển đất nước. 

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì cuộc gặp mặt. Cùng tham dự có các đồng chí: Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh; Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh.

Trong giai đoạn sắp tới, đất nước đứng trước thời cơ, vận hội mới, nhưng cũng không ít khó khăn, thách thức, các nhà khoa học, trí thức, văn nghệ sỹ nguyện đồng hành cùng dân tộc, cống hiến hết sức mình cho sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước.

Các ý kiến phát biểu tại cuộc gặp mặt đều thể hiện tâm huyết, trách nhiệm của giới trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sỹ trước vận hội của đất nước; đồng thời nói lên những băn khoăn, trăn trở trước nhiều vấn đề thực tiễn đang đặt ra, cần được giải quyết thấu đáo.

Các đại biểu mong muốn Đảng, Nhà nước tiếp tục tin tưởng giao nhiệm vụ, đồng thời tạo mọi điều kiện để đội ngũ trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sỹ cống hiến tài năng, trí tuệ cho đất nước, cho nhân dân.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ghi nhận những ý kiến đóng góp sâu sắc của các đại biểu, đồng thời khẳng định Đảng, Nhà nước luôn coi trọng đội ngũ trí thức, văn nghệ sỹ, các nhà khoa học. Đây là nguồn lực trí tuệ, nguồn lực chất xám quan trọng của đất nước.

Tổng Bí thư đã điểm lại những kết quả mà toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ta đã đạt được trong năm 2013. Nổi bật là đã ổn định kinh tế vĩ mô, kiềm chế lạm phát, tăng trưởng ở mức hợp lý, tiếp tục cải thiện đời sống nhân dân, an ninh chính trị trật tự an toàn xã hội được giữ vững. Quan hệ đối ngoại được củng cố, thúc đẩy đi vào chiều sâu. Vai trò, uy tín Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao. Công tác xây dựng Đảng, xây dựng hệ thống chính trị được tăng cường. Dân chủ trong Đảng, trong xã hội được mở rộng.

Trong những thành quả chung đó, có trách nhiệm, tình cảm, sự đóng góp to lớn của giới trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sỹ nước nhà với nhiều công trình sáng tạo, kể cả khoa học tự nhiên, khoa học xã hội, trên lĩnh vực văn học nghệ thuật, báo chí, với những việc làm âm thầm nhưng cao quí, đó là vấn đề xây dựng con người, bồi dưỡng tâm hồn, tình cảm, nhân cách, đào tạo bồi dưỡng nhân tài, nâng cao dân trí. Thay mặt lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Tổng Bí thư nhiệt liệt biểu dương những thành tựu mà đội ngũ trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sỹ đã đạt được trong năm qua.

Tổng Bí thư chỉ rõ: Năm 2014 có ý nghĩa hết sức quan trọng, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta phải nỗ lực hết sức để hoàn thành các mục tiêu nhiệm vụ mà Nghị quyết Đại hội XI của Đảng đã đề ra; đồng thời chuẩn bị cho Đại hội toàn quốc lần thứ XII của Đảng . Mục tiêu đến năm 2020 là đưa nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại. Muốn vậy phải tiếp tục đổi mới cơ cấu nền kinh tế gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng, không ham phát triển nhanh, rộng, mà chú trọng phát triển theo chiều sâu, bền vững, tập trung vào ba khâu đột phá: Hoàn thiện thể chế, đào tạo nguồn nhân lực, xây dựng kết cấu hạ tầng đặc biệt là hạ tầng giao thông; đồng thời mở rộng quan hệ đối ngoại, giữ cho được môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng đất nước, bảo vệ độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc.

Tổng Bí thư khẳng định: Đảng ta luôn luôn coi trọng trí thức, văn nghệ sỹ, đã làm nên những công trình quan trọng của đất nước, từ việc thiết kế các chủ trương chính sách, cho đến triển khai thực hiện, kiểm tra giám sát và tiếp tục bổ sung hoàn thiện.

Nhấn mạnh kinh tế là trung tâm, xây dựng Đảng là then chốt, văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, Tổng Bí thư mong muốn đội ngũ trí thức, các nhà khoa học, văn nghệ sỹ tiếp tục phát huy những kinh nghiệm, truyền thống đã có, đóng góp vào sự nghiệp của Đảng, của dân tộc. Riêng đối với văn học nghệ thuật, khoa học, giáo dục, công cuộc đổi mới, công nghiệp hóa, hiện đại hóa hội nhập quốc tế là môi trường, hiện thực hết sức to lớn, là nguồn cảm hứng vĩ đại để các văn nghệ sỹ, trí thức, nhà khoa học sáng tạo. Môi trường, hiện thực này muôn hình muôn vẻ, đấu tranh giằng xé giữa cái cũ và cái mới, cái tiến bộ và cái lạc hậu, ngay trong từng con người, từng tổ chức. Năm 2014, đất nước có nhiều sự kiện lớn, đây cũng là dịp để các nhà khoa học, đội ngũ trí thức, văn nghệ sỹ có thêm nguồn cảm hứng sáng tạo, có thêm những công trình, tác phẩm mới có giá trị, để đóng góp vào sự phát triển chung của nền văn hóa Vi ệt Nam.

Nhân dịp Tết nguyên đán Giáp Ngọ sắp đến, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thay mặt Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư chúc toàn thể giới trí thức, văn nghệ sỹ, các nhà khoa học bước sang năm mới có thêm niềm tin mới, khí thế, quyết tâm mới, đồng hành cùng dân tộc, xây dựng Tổ quốc Việt Nam XHCN ngày càng hùng cường, rạng rỡ hơn./. 


Phần nhận xét hiển thị trên trang