Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

Có gì khác nhau?

Teaching The Cinderella Fairytale: China vs. America Dạy chuyện Cô bé Lọ Lem: Kiểu Mỹ và kiểu Trung Quốc




Teaching The Cinderella Fairytale: China vs. America

Dạy chuyện Cô bé Lọ Lem: Kiểu Mỹ và kiểu Trung Quốc


How an American teacher would tell the story of Cinderella

Người Mỹ dạy bài học Cô bé Lọ Lem như thế nào
The bell rings, and students run into the classroom. This class, they’re discussing Cinderella. The teacher asks one student to come up to the front and summarize the story. The student quickly finishes, the teacher thanks him, and starts to ask the class questions.

Chuông reo, và học sinh chạy vào lớp học. Tiết học này sẽ thảo luận về Cô bé Lọ Lem. Giáo viên hỏi một học sinh ra phía trước và kể tóm tắt câu chuyện. Học sinh nhanh chóng kết thúc, giáo viên cảm ơn, và bắt đầu hỏi cả lớp một số câu hỏi.

Teacher: Which characters did you like in the story? Disliked? Why?
Student: I like Cinderella, and the Prince. I don’t like Cinderella’s step-mother and her step-sisters. Cinderella is kind, adorable, and beautiful. Her step-mother and step-sisters were mean to her.
Teacher: If at midnight, Cinderella didn’t get into her pumpkin carriage in time, what would happen?
Student: She would turn back into a servant with dirty clothes. Aiya, that would be horrible.
Teacher: Therefore, you must be punctual, otherwise you might land yourself in trouble. Also, look around, all of you are very clean and pretty, you need to make sure to be clean or your friends will be scared of you. Girls, you need to be extra careful. When you grow up and go out on a date, if you’re not careful and your boyfriend sees you when you’re very ugly, he might be so scared that he faints. (The teacher pretends to faint, class laughs).

Giáo viên: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?
Học sinh: Thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa. Em không hông thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.
Giáo viên: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Học sinh: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm ! Giáo viên: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Giáo viên làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ).

Teacher: Alright, next question: If you were Cinderella’s stepmother, would you stop Cinderella from attending the ball? You have to be honest!
(After a while, a student raised his hand and answers): Yes, if I were Cinderella’s stepmother, I would stop her from attending the ball too.
Teacher: Why?
Student: Because, because I love my own daughter, I want her to be queen.
Teacher: Yes. The stepmothers we see all seem to be evil, they don’t treat others well enough, but they treat their own children very well. Do you understand? They’re not evil, they just can’t love other children like they love their own.

Giáo viên: Được rồi. Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!
(Một lát sau có em học sinh giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.
Giáo viên: Vì sao thế?
Học sinh: Vì… vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.
Giáo viên: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người độc ác, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.

Teacher: Children, next question. Cinderella’s stepmother forbade her to go to the ball and even locked her in. But why was she able to go and become the most beautiful girl there?
Student: Because her fairy godmother helped her, gave her beautiful clothes, turned a pumpkin into a carriage and dogs and mice into servants.
Teacher: You’re right! Think, if Cinderella didn’t have her fairy godmother’s help, she couldn’t have attend the ball, right?
Students: Yes!
Teacher: If the dogs and mice weren’t willing to help her, could she have successfully returned home at the last minute?
Student: No, then she would have successfully scared the prince (the class laughs).
Teacher: Cinderella had the help of her fairy godmother, but just the godmother’s help wasn’t enough. So children, no matter where you are, we all need friends. Our friends might not be fairies, but we need them. I hope you all have many, many friends.

Giáo viên: Bây giờ thầy hỏi một câu khác: bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?
Học sinh: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.
Giáo viên: Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không? Học sinh: Đúng ạ! Giáo viên: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?
Học sinh: Không ạ!
Giáo viên: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.

Teacher: Now, please think about this, if Cinderella gave up because her stepmother wouldn’t allow her to go to the ball, would she have become the the prince’s bride?
Student: No! If that were case, she wouldn’t have been at the ball. The prince wouldn’t have met her, got to know her, and fell in love with her.
Teacher: That’s right! If Cinderella didn’t want to go to the ball, even if her stepmother didn’t stop her, or even supported her, it would’ve been useless. Who decided whether she was going to attend the ball?
Student: Herself.
Teacher: Therefore, children, even though Cinderella didn’t have her mother to love her, had a stepmother that didn’t love her, she still loved herself. Because she loved herself, she went to look for what she wanted. If you feel as if you’re not loved, or like Cinderella has a stepmother that doesn’t love you, what should you do?
Students: Love ourselves!
Teacher: That’s right, nobody can stop you from loving yourself. If you feel that others don’t love you, you need to love yourself; if nobody gives you opportunities, you should create opportunities for yourself. If you really love yourself, then you will find what you need. Nobody could stop Cinderella from attending the ball, nobody could stop her from becoming the queen, except herself, right?
Student: Yes!!!

Giáo viên: Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?
Học sinh: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.
Giáo viên: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?
Học sinh: Chính là Cinderella ạ. Giáo viên: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?
Học sinh: Phải biết yêu chính mình ạ!
Giáo viên: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không ? Học sinh: Đúng ạ, đúng ạ!

Teacher: Last question, what’s illogical about this story?
(After a long time) Student: After midnight everything would transform back, but Cinderella’s glass slippers didn’t.
Teacher: Wow, you’re so smart! See, even great authors make mistakes. Therefore, making mistakes isn’t something to be afraid of. I guarantee, if one of you became an author in the future, you’ll be better than this one! Do you believe me?

The children cheer.

Giáo viên: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?
Học sinh: (sau một lát im lặng) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ. Giáo viên: Trời ơi ! Các em thật giỏi quá ! Các em thấy chưa, ngay cả các nhà văn vĩ đại mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem ! Các em có tin như thế không?
Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.



A Chinese teacher tells the story of Cinderella

Một giáo viên Trung Quốc kể chuyện Cô bé Lọ Lem

Bell rings, students and teacher walk into the classroom.

Chuông nhẫn, học sinhvà giáo viên bước vào lớp học.

Teacher: Greetings classmates.
Students: Greeeee—tiiiinngs—teeeeeacher—(elongated vowels)

Giáo viên: Chào các bạn trong lớp.
Học sinh viên: Chào cô ô ô ô ô  ạ ạ ạ ạ (kéo dài nguyên âm)
Teacher: Today’s class, we’re discussing the story of Cinderella. Did everybody study in advance?
Student: Study? Who doesn’t know the story.
Teacher: Is Cinderella a story from the Grimm Brothers or Hans Andersen? Who was the author? When was the author born? What were the major events in the author’s life?
Student: …..(In whispers) It’s all in the book, can’t you read it yourself?
Teacher: What is the theme of the story?
Student: This must be an exam question.

Giáo viên: Tiết này, chúng ta sẽ thảo luận về chuyện Cô bé Lọ Lem . Các em đã học bài trước rồi chứ?
Học sinh: Học à? Ai mà chẳng biết chuyện này chứ.
Giáo viên: Cô bé Lọ Lem là câu chuyện của anh em Grimm hay Hans Andersen? Tác giả là ai? Tác giả sinh ra lúc nào? Những sự kiện lớn trong cuộc đời của tác giả là gì ?
Học sinh: …(nói tiếng thì thầm) Tất cả có hết trong sách rồi. Cô không tự đọc được à?
Giáo viên: Chủ đề của câu chuyện là gì?
Học sinh: Chắc câu này câu hỏi thi đây.

Teacher: Alright, let’s start. Who can divide the story into segments, and tell me why you would divide it this way?
Student: The beginning and ending segments include…the body segment…in total…
Teacher: This segment has very vivid descriptions and precise wording. Everybody copy it 5 times for homework, then recite it. I will check next class.
Student: More recitations!?
Teacher: Not long, just that segment.
Student: So many recitations from other classes already…

Giáo viên: Được rồi , chúng ta hãy bắt đầu. Bạn nào có thể phân đoạn câu chuyện, và cho cô biết tại sao bạn lại phân chia theo cách đó?
Học sinh: Đoạn đầu và đoạn kết thúc bao gồm... phần thân bài ... toàn bộ gồm có ...
Giáo viên: Đoạn này của câu chuyện này có các mô tả rất sinh động và từ ngữ chính xác. Tất cả các em hãy chép lại 5 lần thay bài tập về nhà, sau đó đọc thuộc lòng. Cô sẽ kiểm tra ở buổi học tiếp theo.
Học sinh: Lại tụng kinh nữa rồi?
Giáo viên: Không dài lắm đâu, chỉ chép mỗi đoạn đó thôi.
Học sinh: Nhiều môn học khác cũng bắt đọc thuộc lòng nữa chứ...

Teacher: Let’s start analyzing the text, everybody pay attention. Who’s going to read the first part? Everyone else pay attention and conclude what the theme of this segment is.

Giáo viên: Hãy bắt đầu phân tích văn bản, tất cả chú ý. Ai sẽ đọc phần đầu tiên? Các bạn khác chú ý và kết luận chủ đề của đoạn này là gì
Student: (reads)
Teacher: Here, everyone focus on this sentence. It is a metaphor. Is this a direct or indirect metaphor? Why does the author use it?
Students: (N number of people start to sleep)


Học sinh: (đọc)
Giáo viên: Đây, tất cả các em tập trung vào câu này. Đó là một phép ẩn dụ. Đây là một phép ẩn dụ trực tiếp hay gián tiếp? Tại sao tác giả sử dụng nó?
Học sinh: (N học sinh bắt đầu ngủ)

Teacher: Everyone notice this word, if we exchange it with another, why does it not work as well as the original?
Students: (More people start to sleep)

Giáo viên: Mọi người hãy lưu ý từ này, nếu chúng ta vào tự khác, tại sao nó không thể hay như ban đầu?
Sinh viên: (Nhiều học hinh hơn ngủ gật)

Teacher: Did everybody notice, if I exchange the position of this phrase with the following one, does it work? Why or why not?
Student: I’m not you, how could I notice? (More people fall asleep)
Teacher: Why are you all sleeping? You need to know, if you don’t pay attention in class, you won’t get good grades, if your grades are not good enough you won’t go to university, and if you don’t go to university you can’t…You need to understand these principles of life!!!

Giáo viên: Có ai nhận ra không, nếu cô thay vị trí của cụm từ này với cụm tự tiếp theo, liệu nó có hay không? Tại sao có, tại sao không?
Học sinh: Em có là cô đâu mà em biết được điều đó chứ? (Nhiều người ngủ theo)
Giáo viên: Tại sao tất cả các em lại ngủ gật chứ? Các em cần phải biết, nếu các em không chú ý trong lớp học, các em sẽ không nhận được điểm tốt, nếu điểm của các em không tốt, sẽ không vào được trường đại học, và nếu các em không vào được đại học các em không thể... Các em cần phải hiểu những nguyên tắc sống này!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không ai muốn như vầy:

Nông dân - người khổ nhất nứơc ta hiện nay ? - “Phải dứt điểm chuyện Dương Chí Dũng tố cáo quan chức ngành Công an”

Nông dân - người khổ nhất nứơc ta hiện nay ?

Mỗi lần nghĩ đến tình trạng đời sống nông dân hiện nay tôi lại nghĩ đến hai câu thơ để đời của anh Trần Ngọc Thụ- Cố Trưởng ban kinh tế Đài TNVN- mà thấy đau trong dạ:
“Ông lão dắt trâu đi bừa
Là con ông lão ngày xưa đi cày”
Vâng. Đúng thế. Hơn nửa thế kỉ Việt nam dành được độc lập mà hơn 80% dân số nước ta vẫn không thoát khỏi bi kịch khốn khổ, buồn đau bởi nghèo đói và đủ thứ đè nén, lừa gạt. 
Thế hệ gần thất thập của chúng tôi còn nhớ một bài ca trong đó có ca từ “nông dân là quân chủ lực đội quân đồng bào….. Không có nông dân thì kháng chiến ta không thể thành công “. Chân lý của ca khúc này không chỉ đúng trong kháng chiến chống Pháp mà còn chuẩn cả trong chiến tranh chống Mỹ. Và mỗi khi nghĩ đến nông dân thời có thể coi là thịnh vượng thì bao giờ tôi cũng nhớ đến mấy bức ảnh. Đó là bức “nhận ruộng” chụp cảnh một bà lão nông dân mặc áo nâu hớn hở bế cháu “cắm thẻ nhận ruộng”. Vâng đây là bức ảnh điển hình của CCRD. Ta cứ tạm gạt bỏ những sai lầm đi thì sau cuộc sự kiện long trời lở đất với khẩu hiệu “người cầy có ruộng” đó. Bình quân mỗi hộ của hơn hai triệu nông dân miền Bắc trong năm 1953- 1956 được chia 0,35 ha ruộng, 0,87 nông cụ và 0,071 nhà quả thực. Cũng nằm trong chùm ảnh của một thời thịnh vượng ngắn ngủi đó của nông dân còn ba bức ảnh có gắn liền với Bác Hồ kính yêu vào năm 1958 tát nứơc bằng gầu giai từ Đại thuỷ nông Bắc Hưng Hải. Người đạp xuồng đưa nứơc vào ruộng. Người cùng ôm lựơm lúa mới thu hoạch với người nông dân. Hơn 30 năm sau, vào năm 1989 tôi laị thấm thía về tình trạng nông dân được mô tả trong cuốn tiểu thuyết“chân trời vỡ đôi”.. Nội dung tiểu thuyết “chân trời vỡ đôi” ( còn có tên phụ là Vụ án mạng làng Chiện) gần như tường thuật cái lõi, tiên lượng cau chuyện về vụ Đoàn văn Vươn nổi tiếng trong thời gian gần đây. Chuyện rất đơn giản nhưng rất điển hình với mô típ”quan bức dân phản” cuốn tiểu thuyết đã nói lên một thực trạng đau lòng về nông dân Việt nam từ hơn nửa thế kỉ này là giai cấp luôn luôn bị lợi dụng và lạm dụng.. Sau gần ba mươi năm trời bị một người bạn thân (ông Lẫm chủ tịch xã) lợi dụng lỗi lầm nhỏ của mình đã bắt hai Nghĩa đồng loã làm những việc sai trái, thất nhân tâm cuối cùng buộc Hai Nghĩa giết một người tranh chức với Lẫm nhiệm kì mới. Hai Nghĩa đã đâm chết Lẫm trên mâm rượu. Ngay sau khi “chân trời vỡ đôi” ra đời nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đã nói với tác giả ý định chuyển thể cuốn tiểu thuyết này. Gần đây đạo diễn Quốc Trọng cũng tỏ ý muốn đưa”chân trời vỡ đôi”lên màn ảnh….
Nhưng thôi đấy là chuyện của các nhà nghệ thuật còn trở lại tình cảnh người nông dân tôi chợt nhớ đến lời khuyên của giáo sư Philip Kotles cha đẻ của học thuyết Makéttinh hiện đại trong buổi nói chuyện tại TPHCM cách đầy ba, bốn năm mà giá vé vào nghe ông nói lên đến 500 Đô la Mỹ. Vị giáo sư này nói đại ý “nếu Trung quốc là công xưởng của thế giới. Ấn độ là văn phòng của Thế giới thì Việt nam nên làm nhà bếp của Thế giới”. Để chứng minh cho lời khuyên này Philip Kotles đã nói đến sức mạnh của nền văn minh lúa nứơc của Việt nam đã tạo ra thứ nguyên liệu siêu phẩm để thổi cơm, làm bánh, nấu rượu từ hàng nghìn năm nay. Bên cạnh đó các loại gia cầm như gà, vịt..sản vật dưới nứơc như cá, tôm… đều có thể chế ra những món ăn ngon lành vào hàng đầu thế giới. Ông so sánh gà đi bộ( chicken walking), rồi cá tôm ở Mỹ và các nứơc Châu Ấu, châu Mỹ đều quá to và không thể ngon bằng Việt nam. Ông đã thốt lên “Delicious. Delicious”( ngon quá, ngon quá ) khi thưởng thức gà đi bộ nướng ở miền tây…Tất cả những sản vật để Việt nam trở thành đầu bếp của thế giới đó đều bắt nguồn từ cánh đồng và từ bàn tay người nông dân Việt nam….Đó là thế mạnh Việt nam mà không quốc gia nào có được….Và chỉ dưạ vào thế mạnh đặc trưng đó Việt nam mới trở thành cường quốc kinh tế.
Nhưng đáng buồn thay. Gần hai mươi năm qua kể từ khi hội nhập và đổi mới. Cơn bão các dự án công nghiệp tràn ngập vào nước ta huỷ hoại một cách tàn khốc những cánh đồng và môi trường Việt nam. Đi dọc QL5, trung tâm của đồng bằng, vựa thóc của Bắc Bộ được bồi đắp bằng phù sa sau hàng triệu năm của hệ thống sông Hồng giờ đây mỗi một người có lương tâm đều giật mình nhìn nhưng khu công nghiệp phụ trợ của VinaShin, Vinaline , Vinamoto…, những dự án treo của các khu công nghiệp, các sân gôn… với hàng vạn ha bị bỏ hoang, phong hoá vì đất đai mầu mỡ đã bị bê tông hoá, bị cát và đá sỏi làm nền cho các khu công nghiệp huỷ hoại. Những sản vật tôm cá đặc sản của các dòng sông, dòng kênh của cả nứơc ta đang chết dần chết mòn đi đến huỷ diệt vì chất thải công nghiệp, vì cách đánh bắt không nghĩ đến ngày mai …Người ta từng tung hô các dự án nứơc ngoài một thời đổ vào nứơc ta..Nhưng vì những cái lợi nhóm, cá nhân, với cái nhìn thiển cận cộng thêm cái lợi trứơc mắt …người ta gần như quên đi thế mạnh của nứơc ta là nông nghiệp với hơn 80 % dân số là nông dân, để chạy theo những dự án công nghiệp các nứơc tiên tiến trên thế giới đi trước nứơc ta hàng thế kỉ. Cũng vì sự thiển cận và cái lợi trước mắt đó không ít người không biết hoặc cố tình quên một câu ví rất kinh tế về dự án nước ngoài khi xâm nhập các quốc gia đang phát triển. Các dự án nứơc ngoài giống như đàn chim di trú có con lành, có con mang đủ chứng bệnh …Người khôn ngoan phải biết chọn con chim nào ngon, sạch để bắt chứ không thể chấp nhận tất cả. Nếu không nền kinh tế đó sẽ bị tác hại trước mắt và lâu dài bởi các nguồn bệnh nguy hiểm mà đàn chim di trú mang lại.
Những cánh đồng mẫu mỡ, thẳng cánh cò bay bị tàn sát không thương tiếc thì người đón nhận thiệt hại đầu tiên là nông dân. Một thủa người nông dân vui mừng được chia ruộng, rồi lại thu lại bị lùa vào hợp tác để rồi đẻ ra tình trạng”mỗi người làm việc bằng hai để cho chủ nhiệm mua đài mua xe”. Và ngày nay giá đất đền bù cho mỗi mét đất màu mỡ trong mảnh ruộng nuôi sống người nông dân hàng ngàn đời chỉ bằng một phần trăm giá khi người ta dựng lên những khu đô thị, khu công nghiệp. Người nông dân mất ruộng và mất luôn hi vọng trước những lời hứa về khu định cư, về việc làm…Cuối cùng chỉ là những lời hứa hão trước những khu tồi tàn, và con cái họ đã trở thành đội quân thất nghiệp trên chính quê hương, mảnh đất của mình. 
Bi kịch của người nông dân xuất hiện từ đây. Được một ít tiền đền bù nhỏ nhoi, người nông dân phá căn nhà tổ tiên yên ấm hàng ngàn đời, phá luỹ tre xanh, lấp ao, chuôm lấy đất bán…và thất nghiệp. Những thanh niên nông dân vô công rồi nghề trở nên những con mồi cho những tệ nạn nghiện hút, cờ bạc, trò chơi điện tử. Nhưng bi kịch khủng khiếp thực sự hiếm hoi ở nông thôn Việt nam thủ bình yên thì nay xẩy ra như cơm bữa. Con giết cha, cháu giết bà, anh em trở thành thù địch cũng từ những đồng tiền đền bù nhỏ nhoi và những mảnh đất. Tình làng nghĩa xóm bị phá vỡ. Thủa bao cấp người ta cho nhau từng mẫu đất, còn hiện nay bạn bè, hàng xóm, người thân trở thành thù địch vì mấy thẻo đất. Bên cạnh làn gió độc của những dự án là sự buông xuôi của các cơ quan chức năng đối với người nông dân. 
Khi tôi lên biên giới Hà Giang nghe bà con nói cách đây gần chục năm cán bộ tuyên bố. Các hộ ra làm nhà nơi vùng biên sẽ được nhà nứơc cấp cho 25 cân gạo một tháng, trẻ em sẽ có trường học, có hồ treo cung cấp nước….Nhưng lời tuyên bố này đến nay vẫn chưa được thực hiện…Thế cho nên vì nghèo đói mà bao cô gái trở thành con mồi cho những kẻ buôn người. Con gái nông dân các tỉnh phía Bắc bị bán thành vợ chung cho gia đình nông dân xứ người, thành gái mãi dâm bên Trung Quốc. Con gái nông dân các tỉnh miền tây thì lao vào các cuộc tuyển lựa vợ như tuyển chọn súc vật cho người Hàn Quốc. Chưa hết vì nghèo đói, vì thất nghiệp vì cơ quan chức năng lãng quên người nông dân nên người nông dân ta hết khốn khổ vì gom nhặt móng trâu, rễ hồi đến khốn khổ vì nuôi đỉa, trồng khoai lang cho thương lái Trung Quốc. Đó là chưa kể khi cửa khẩu biên giới mở toang ra trong sự thờ ơ, thiếu những biện pháp cứng rắn để bảo vệ nên làn sóng gà thải trọc đầu, cá tầm Trung Quốc rồi khoai tây, gừng, rau củ Trung quốc mang chất bảo quản đầy độc hại, kể cả chất gây ung thư tuôn vào mỗi ngày hàng nghìn tấn chẳng những giết chết những trại gà, đàn gà của nông dân phía Bắc. Những trại nuôi tôm, những bè nuôi cá ở phía nam. Làm teo tóp và mất đi những trung tâm nuôi trồng rau củ của nông dân cả nứơc. 
Cũng từ những cửa khẩu bị mở toang thiếu sự quản lý trách nhiệm này nên nông sản xuất khẩu của những người nông dân Việt nam mới bị chèn ép giá, gây thiệt hại. Từ hàng chục năm nay có lẽ không năm nào tại các cửa khẩu tiểu ngạch hay chính ngạch nơi phía Bác như Tân Thanh, hay Lạng Sơn, Lào Cai, Móng Cái …không có hàng đoàn xe trọng tải lớn chở dưa hấu, thanh long, vải Lục Ngạn bò từng bứơc để xuất sang Trung Quốc. Không vụ hoa trái nào các cửa khẩu này không có hàng trăm, hàng nghín tấn dưa hấu, thanh long… bị ế thừa quay về, bị bán re, bị vứt bỏ…trước sự đau xót đến đắng lòng của người nông dân trồng cây đến ngày ăn quả. Chưa hết nếu nông thôn quanh các khu đô thị mới đang ngày ngày khốn khó chống đỡ cơn lốc đô thị hoá thì biết bao trai gái các vùng sâu vùng xa từ Thanh Hoá, Nghệ an, Hoà Bình ..cho đến An Giang, Cần thơ, Cà Mau . …vì nghèo đói, vì không có ruộng vườn đã chẳng những trở thành nguồn lao động rẻ mạt tại các khu công nghiệp đang làm ăn thất bát với tình trạng tăng vọt tỉ lệ con gái chưa chồng nạo thai, con trai thành trộm cướp, nghiện hút gây ra các vụ án động trời mà còn là nguồn cung cấp bất đắc dĩ cho các dịch vụ ăn chơi của những kẻ lắm tiền nơi Đồ Sơn, Quất Lâm, khu nứơc nóng Thanh thuỷ…Phía Bắc. Các khu ăn chơi ở Thành phố Hồ chí Minh, Vũng Tàu, Đà Lạt ..phía nam…
Để kết thúc bài viết này tôi xin kể câu chuyện nhỏ. Tuần trước anh họ tôi ở làng Mỹ Đình gọi điện bảo tôi vào chơi. Khi tôi vào thì anh đưa tôi lên gác tư. Tôi chưa kịp hỏi gì anh tôi thì thào:
- Thằng lớn thì anh sắn cho một khoảnh đất hơn trăm mét. Nó káy vợ, làm nhà xong tưởng yên ổn. Ai ngờ vừa rồi phải bán tống bán táng đi lấy tiến trả nhưng vẫn không đủ nên giờ chạy bán tháo chả biết ở đâu vì dính lô đề, cá cựơc bóng đá, hụi hiệc gì đấy. Còn thằng út này thì cho anh ở trên này vì nó không chịu được mùi thuốc lào và xấu hổ khi bè bạn nó vào thấy bố cổ lỗ, không hợp lối sống mới .
Anh tôi rít đén tụ nõ điều thuốc lào rồi chỉ tay bảo cùng anh lên sân thượng. Vừa lên đến nơi, tôi chưa nhận ra điều gì thì anh tôi đứng sững giữa sân giơ ngón tay trỏ lên lên, xuống xuống. Rồi tiếng chim ngói bỗng cất lên gióng giả bổ đôi, bổ ba. Anh tôi vẫn đều đặn giơ tay lên làm nhịp cho chim gù nhưng nứơc mắt rấn rấn. Tôi im lặng không nói gì thì anh tôi quay sang lảm bẩm như nói một mình:
- Bẩy mốt rồi cứ mỗi lần nghe tiếng chim cu gù mà anh nhớ đồng làng quá. Ngày xưa gạo Mỹ đình ngon lắm có lẽ chỉ có cái gié, với tám thơm thì không bằng bên Mễ Trì, chứ nếp thì…Cốm làng Vòng ngon là do nếp Mỹ Đình…Ấy thế mà bây giờ đến cốm làng Vòng nó cũng tẩm hoá chất cho xanh chú bảo thế nào…
Tôi ngẩn người nhìn lão nông bảy mốt tuổi đang bị con cái cầm tù nơi gác thượng vì không bỏ được thuốc lào, vì nhớ về nông thôn thời xa xưa. Nhưng dù sao anh tôi vẫn còn may mắn hơn chán vạn hàng triệu triệu nông dân Việt nam. Rõ ràng đất ruộng là thế, nứơc non có giặc giã gì đâu mà bỗng bị đẩy xuống, dồn lại thành giai tầng khốn khổ nhất xứ Việt nam đang nhiễu loạn này…

Quỳnh Mai ngày 29/6/2013
Nhà văn Nguyễn Hiếu
(Pháp Luật và đời sống )

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Vụ Dương Chí Dũng: Bí mật được phanh phui từ sim rác?

Vụ Dương Chí Dũng: Bí mật được
phanh phui từ sim rác?

TTHN (ĐSPL) – Liên quan đến vụ Dương Chí Dũng được một “ông anh” mật báo để thực hiện cuộc đào tẩu, trong phiên tòa xét xử em trai mình vừa qua, bị cáo Dũng đã tiết lộ về số điện thoại mà mình dùng để liên lạc với “ông anh”.

Ngày 7-8/1, phiên tòa xét xử Dương Tự Trọng và đồng phạm diễn ra do Thẩm phán Trương Việt Toàn làm chủ tọa. Tại phiên tòa, Dương Chí Dũng đã tiết lộ nhiều thông tin mật liên quan đến một cán bộ ngành Công an, người được cho là đã mật báo thông tin về vụ Vinalines cho Dương Chí Dũng để bị cáo tiến hành bỏ trốn.
Tại tòa, trước những lời khai của Dương Chí Dũng, HĐXX đã đặt câu hỏi về số điện thoại mà bị cáo dung để liên lạc với “ông anh”. Theo khai nhận của Dương Chí Dũng, số điện thoại được ông sử dụng để liên lạc khi đó là 0975.00.8888.
Tuy nhiên, khi HĐXX tiếp tục đặt câu hỏi về số điện thoại mà Dương Chí Dũng gọi đến thì bị cáo trả lời không nhớ và cho biết thêm trong điện thoại vẫn còn lưu, HĐXX có thể kiểm tra.
Theo chia sẻ của những người chơi sim đẹp, số điện thoại mà Dương Chí Dũng đã dùng được xếp vào hàng sim tứ quý, có giá lên tới gần trăm triệu đồng.
Vụ Dương Chí Dũng: Bí mật phanh phui từ sim rác? - Ảnh 1
Vụ Dương Chí Dũng: Có thể điều tra thông tin từ sim rác?

Trước lời khai “dùng sim rác” mà bị cáo Dũng đã khai nhận trước tòa, nhiều người đặt câu hỏi, vậy phải chăng tài sản của Cựu Chủ tịch HĐQT Vinalines lên tới con số khổng lồ, cho nên sim điện thoại có giá gần trăm triệu đồng cũng được coi là “sim rác?”.
Được biết cho đó, xung quanh vụ án Dương Chí Dũng và Nghị quyết 01/2001 có thể giúp bị cáo thoát án tử, chia sẻ với báo chí, bà Dương Thị Băng Tâm, em gái Dương Chí Dũng cũng cho biết hiện nay gia đình ông Dũng đang gặp khó khăn, vợ của bị cáo phải đi vay mượn tiền để thuê luật sư bào chữa cho chồng.
Như vậy phải chăng tài sản khổng lồ của Dương Chí Dũng trước khi bị kê biên, tịch thu đã được “phù phép” cho cô bồ nhí???
Quay trở lại câu chuyện số điện thoại thuộc hàng vip trị giá trăm triệu của bị cáo, giới chơi sim đẹp cho rằng, với một số điện thoại thuộc hàng “khủng” như thế, không thể có chuyện đó là sim rác được. Bởi thông thường, sim rác là loại sim không được đăng ký đầy đủ thông tin của người sử dụng, chủ yếu được người bán đăng ký qua loa bằng cách dùng chứng minh nhân dân (CMND), thậm chí cả CMND giả.
Đối với loại sim rác, người dùng cũng chỉ mua về với mục đích sử dụng số tiền khuyến mãi có trong sim, khi dùng hết thì vứt đi. Nói cách khác, đây là loại sim dùng 1 lần, cho nên người sử dụng không quan tâm tới vấn đề chọn số. Có thể là loại 10 hoặc 11 số, miễn sao số tiền khuyến mãi trong tài khoản sử dụng càng cao.
Với một sim điện thoại thuộc hàng “tứ quý” như của ông Dương Chí Dũng, thì việc mua dùng 1 lần là rất khó xảy ra. Với những số điện thoại kiểu này, thường sẽ được đăng ký thông tin sử dụng đầy đủ và quản lý rất chặt chẽ, đề phòng trường hợp bị hack lấy mất số.
Nếu thật sự số điện thoại mà Dương Chí Dũng sử dụng không phải sim rác như lời ông này khai báo mà là sim có chủ, thì việc tìm ra người chủ nhân thực sự là không khó. Trên cơ sở đó, nhà cung cấp dịch vụ mạng (căn cứ theo số điện thoại của Dương Chí Dũng thì đây là nhà mạng viettel) dễ dàng có thể thống kê những số điện thoại mà bị cáo thường xuyên liên lạc.
Và điều đó đồng nghĩa với việc những bí mật khác sẽ được phanh phui. 
M.H (tổng hợp)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Truyện ngắn chọn lọc:


Ôm lấy của nợ đó mà làm gì ?

Đang thủng thỉnh giảng bài cho các môn đệ ở nhà học thì bỗng nghe tiếng lao xao ở đầu ngõ. Khổng Tử dứt mạch đàm đạo, cáo lỗi các môn sinh đến đứng bên gốc thiên tuế, nghe ngóng. Một lát, thấy hai vị nhà nho tóc xổ, quần áo xộc xệch, mặt đỏ gay, đang vừa đi vừa xỉa xói nhau riết róng. Nhà này tự cho mình là nho sĩ chân chính, mạt sát nhà kia là hủ lậu không hợp thời và ngược lại. Lời quăng qua, câu ném lại không biết bao hiệp mà chẳng ngã giá được thua. Không ai chịu ai, họ túm áo điệu nhau đến nhờ sư biểu phân giải.
Lắng nghe hai phía phân trần, Khổng Tử vội vàng xuống thềm thi lễ, chắp tay cung kính, nhỏ nhẹ :
- Học thuyết của ta rất uyển chuyển, rộng vô cùng và không bó buộc bắt ai cũng phải giống ai. Cả hai vị đều là những vị túc nho chân chính, Khâu này rất lấy làm kính mộ. Vị nào nói cũng đều có lý cả, làm sao ai lại có thể bài bác ai là kẻ hủ nho, vô dụng và giả dối được ?
Nghe được khen tặng, mặt nở mày nang mãn nguyện, hai nhà liền quên phắt ngay những quan điểm đất đồng vừa đấu khẩu, hể hả dương dương tự đắc ra về. Đám học trò rất đỗi ngạc nhiên quây lấy Khổng Tử, chất vấn :
- Thật là lạ lùng, tại sao thầy lại đưa lên tận mây xanh hai lão đồ gàn dốt nát lắm lời đó để làm gì ?
Khổng Tử vuốt râu bình đạm :
- Kẻ  sĩ muôn đời có cái dở là bội thực tự hào về học vấn. Họ bao giờ cũng cho mình là tinh hoa của giống nòi, đứng trên muôn loài. Bọn sĩ nửa mùa thường hiếu thắng. Âu đó cũng là khiếm khuyết của hóa công. Thế gian thiếu gì loại người gàn quải này. Đối với họ chỉ cần nịnh khéo dăm ba câu để họ xéo đi cho khuất mắt là được, ôm lấy của nợ đó mà làm gì !?
Đám đệ tử nghe, thở phào.


Rượu bất tử

Có một sủng thần khúm núm dâng bình rượu “bất tử” lên Hán Vũ đế, văn thần Đông Phương Sóc liền nhón lấy, thản nhiên rót ngự tửu uống ngay giữa triều trước mắt bá quan văn võ. Hán Vũ đế nổi đóa, xuống lệnh thét võ sĩ chém đầu.
Rất điềm tĩnh, Sóc tâu :
- Thần vì ham sống sợ chết nên khi thấy rượu “bất tử” là ham ngay, liều uống. Bây giờ rượu đã trôi hỏi cổ họng, bệ hạ giết thần, thần cũng không chết. Nếu thần chết thì đúng là rượu dỏm, không phải là rượu “bất tử” nhằm sát hại đấng tối thượng, bệ hạ phải nghiêm trị thật nặng kẻ dâng rượu !
Hán Vũ đế nghe ra có lý, nguôi giận, cười, tha ngay !

LỜI BÌNH : Trong tất cả các lại bồ đào mỹ tửu làm gì có thứ rượu gọi là “bất tử”. Bọn nịnh thần nhan nhản thời nào cũng bày ra lắm tò ma để bịp. Khốn nỗi vua chúa xưa nay vốn thường ưa cái giả ngụy đó, vì nó ngọt tai, nên bọn nịnh thần mới có đất sống.
Bằng một phát tên, Đông Phương Sóc bắn trúng diệt một lúc hai đích : vạch mặt ngón lừa đảo của kẻ nịnh và thức tỉnh cái đầu u mê của người nghe nịnh (dẫu là vua).
Muốn diệt cho tiệt giống nịnh, trước hết phải chấn chỉnh những cái tai ưa nghe nịnh.


Sáng ba chiều bốn…

Đâu đó có tiếng đồn Thư Công nước Tống ưa khỉ nên nuôi trong nhà một bầy khỉ khá đông đúc. Ai được may mắn vào thăm đều khá khen : chuồng trại tinh tươm, thức ăn cho khỉ xài toàn hạt dẻ. Thiên hạ nghĩ chắc là túc hạ muốn triết lý một cái gì đó chứ chẳng phải để chơi kiếng như những kẻ nhàn cư rỗi tiền vẫn thích đua đòi chơi hoang!?
Năm đó, ông trời quái ác làm hạn hán kéo dài, mất trắng mùa dẻ. Thư Công bấm bụng nhìn đám khỉ ông, chỉ bố, khỉ mẹ, khỉ lau nhau chí chóe lúc nhúc cả một bầy háu đói đến thê thảm, thở dài lẩm nhẩm tính toán.
Bầy khỉ tinh ý nhận ra ông chủ có ý định bớt khẩu phần ăn của chúng liền nhảy nhót tứ tung khọt khẹt nhao nhao phản đối.
Thư Công trấn an :
- Việc gì phải nhặng xị ngậu lên kêu gào. Trước đây, ta cho mỗi ngươi mỗi ngày : sáng ba hạt, chiều bốn hạt, nay các người không ưng ý thì ta đổi lại vậy: sáng bốn chiều ba, được chưa nào ?
Bầy khỉ tưởng được tăng lương, reo hò ầm ĩ!

LỜI BÌNH : 3+4 = 7; 4+3 cũng bằng 7. Trong sách toán cấp I, mấy đứa nhỏ thường ra rả đọc : “Khi ta thay đổi  vị trí các số hạng thì tổng của nó không thay đổi”. Lợi dụng sự thay đổi vị trí như một ảo ảnh, nhà triết học đã khéo léo đánh lừa được khá trót lọt tổ tiên của loài người. Thảo nào về sau này con cháu của khỉ toàn bị đánh lừa theo kiểu thô thiển đó !
Không tin, bạn thử ngẫm xem ?


Hát hay - học dở

Tại Quảng Ngãi.
Một sáng thăng đường muộn. Đào Tấn uể oải bước ra, lòng đầy khoái cảm. Đêm qua, dường như ông thức trắng đêm để soạn cho xong kỳ được vở Vạn bảo trình tường  mà Diên Khánh vương mới viết được hai phần.
Đang lần giở tập hồ sơ chuẩn bị phê án thì một người lính hớt hải từ ngoài chạy vào.
- Bẩm quan lớn. Nguy to rồi ạ !
- Nguy cái gì ?
- Dạ bẩm, không biết một thằng cha nào đó táo gan bạo phổi viết bậy ở cổng dinh bên này hai chữ “hát hay” và bên kia hai chữ “học dở”, chắc là để chế quan lớn chỉ ưa soạn tuồng mà không chăm việc quan. Con thấy dân chúng ngang qua bu lại đàm tiếu lao xao. Dám xin cụ lớn cho phép con bôi 4 chữ hỗn xược ấy đi, rồi hãy truy tầm thủ phạm sau.
Đào Tấn cười :
- Hay ! Hay ! Cứ để yên đó đừng xóa.
Nói xong, Đào Tấn lại cúi xuống đống hồ sơ cao lù lù, chán ngát, bình thản như chẳng có việc gì xảy ra.
Sáng hôm sau, dân chúng tỉnh lỵ Quảng Ngãi vô cùng sửng sốt trước một câu đối ngồ ngộ, rất mực chỉnh tề với nét chữ bay bướm, tài hoa :
             Hát hay chính kép Quy Nhơn thiệt
             Học dở làm quan Quảng Ngãi chơi.
Thì ra, đêm qua, tự tay mình, Đào Tấn đã “nối điêu” vào mỗi bên thêm mấy chữ.
Chẳng bao lâu, mưa nắng giãi dầu nhưng đôi câu đối này đã truyền lan khắp tỉnh.


Tại sao thành Vĩnh Long     
lại gọi là thành Quỳ ?

Lần ấy xuống Vĩnh Long, tôi – Thái Doãn Hiểu gặp và hỏi đường một ông già ở ngoại vi thị xã.
- Ông hỏi đường vô thành Quỳ ? Đường hơi khúc mắc, để qua dẫn đi.
Chúng tôi đi vào phố. Ông già nghiêng nón dứa trắng hỏi :
- Bồ vô thành Quỳ có việc chi ?
- Dạ, tìm người hiền ạ.
Ông lão trợn tròn mắt :
- Thời buổi ni làm chi có người hiền, chỉ là kẻ tục thôi – ông già ha hả cười rung rinh cả chòm râu bạc lẫn búi tó củ hành sau ót gáy.
Tôi tò mò :
- Tại sao thành Vĩnh Long lại gọi là thành Quỳ kỳ khôi vậy a cụ ?
Ông già sóng vai tôi vừa đi vừa thủng thẳng kể :
- Chuyện như vầy nè bồ : Ở thế kỷ trước, sau khi mất ba tỉnh miền Đông: Biên Hòa, Gia Định, Định Tường (ngày 5-6-1862), quan Nghè Phan Thanh Giản được triều đình cử làm Kinh lược sứ ba tỉnh miến Tây Nam Kỳ : Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên. Ngài đóng tổng hành dinh ở đây. Một bận, tổng đốc Vĩnh Long Trương Văn Uyển rủ án sát Vĩnh Long Võ Doãn Thanh đến thăm. Thấy dinh cơ của quan thầy bày biện hết sức đạm bạc, nghèo nàn, người hầu kẻ hạ thưa thớt, chỉ duy có tấm kim khánh vua Tự Đức ban khắc 4 chữ LIÊM, BÌNH, CẦN, CÁN là sáng chói chỗ đầu sập ngài ngồi, thật không bù được một phần trăm lối sống quá ư vương giả của bề dưới bọn họ. Được vài tuần trà, nhân lúc vui vẻ, Uyển mới mon men hỏi : “Bẩm quan lớn, sao cụ lớn không dùng tiện nữ hầu hạ ?”. Cụ Phan quắc mắt “Việc nước việc dân ngập mặt lo từ sáng chí tối không xuể, không chu tất được, đâu còn rảnh ranh tính chuyện hầu thiếp !”. Uyển tròn xoe mắt ướm hỏi: “Vậy ngoài việc công, cụ lớn thích tiêu khiển gì nhất ạ ?”. Phan Tiên sinh vuốt râu từ tốn đáp: “Bình sinh ta chỉ ưa mỗi thứ hoa quỳ (hoa hướng dương) vì sắc vàng tự nhiên đậm đà, hương không gắt, và đặc tính trỗi nhất của nó là rõ ràng ngay thật, có thế mới dám nhìn thẳng vào Mặt trời mà không chút hổ ngươi, e thẹn”.
Bồ ạ - Kể đến đây ông già hạ giọng – Có lẽ quan Sứ họ Phan chỉ thích độc hoa Quỳ nên bấy giờ trong và ngoài thành Vĩnh Long người ta bắt chước đua nhau trồng tuyền một màu hoa mặt trời vàng khươm ấy thôi, đến mức dân xứ này quen gọi thành Vĩnh Long là thành Quỳ, lâu riết thành quen.
Ông già kể xong, vừa lúc chúng tôi đến ngã ba đường. Đột nhiên, ông cầm lấy tay tôi xiết mạnh, cắp mắt sáng lạnh soi vào mắt tôi, kiếu biệt làm tôi không kịp có lời từ tạ.
Tôi đứng sững nhìn theo dáng ông lão quắc thước nho nhã trong bộ bà ba trắng toát lừng lững thoắt biến trên nền lúa xanh thẫm. Phải chăng, đó là một nhân chứng còn sót lại của thế kỷ trước trong phút chốc hiện về để nhắn gửi tới hậu thế một điều hê trọng  ?


Tài - tai

Không một thiên tài nào là không bị bức hại
                                                              VONTER
Lê Ngô Cát ngồi Tri huyện Thất Khê đã được mấy niên!
Ông huyện trẻ không thấy non nước Cao Bằng thơ mộng như trong ca dao ai đó từng nỉ non tủi hờn “ Nàng về nuôi cái cùng con - Để cho anh trẩy nước non Cao Bằng”, mà chỉ thấy từng giải rừng thiêng chập chùng hoang vắng, suối reo róc rách, chim hót líu lo, mang hoẵng tác váng thung ghê rợn cả hoàng hôn. Có chăng nét gợi cảm đến rưng lệ là thành quách nhà Mạc trơ gan cọ mãi với nắng mưa năm tháng như một thoáng hoài cổ mơ hồ. Mấy lần bệnh sốt nước ngã nước quái ác quật ông xuống hành cho trụi lủi râu tóc. Lê Ngô Cát phập phồng sống trong tâm trạng buồn nhớ quê nhà, bất đắc chí vì cuộc đời này đầy rẫy bất công !
Cao Bằng là u tì quốc dành riêng cho những người như loại ông có tài nhưng không chịu luồn cúi và chẳng biết đứng về phe phái nào hết.
Một sáng thăng đường (Mậu Ngọ, Tự Đức thứ 11, năm 1858), liền có chiếu chỉ của vua Tự Đức triệu ông về Huế. Ông tức tốc lên đường ngay. Mừng lo lẫn lộn khôn xiết. Không biết số phận mình sẽ ra sao đây ?
Đến kinh, Cát vào thẳng Đại Nội bái mạng vua. Tự Đức phán :
-         Trẫm biết rõ tài khanh nên phong cho khanh chức Hàn lâm viện Biên tu và giao Quốc sử quán cho khanh đó. Khanh hãy vì trẫm mà san định lại lịch sử nước nhà cho tử tế ?
Lê Ngô Cát rập đầu :
-         Muôn tâu, thần xin phụng mệnh.
Thế là từ đó cuộc sống đế đô bắt đầu : ơn vua lộc nước, áo mão xênh xang, ăn trắng mặc trơn. Ngày ngày, ngồi ở Quốc sử quán, Các lục lọi bí thư các sắp xếp chỉnh lý tài liệu, xắn cao tay áo viết tiếp lịch sử thời vua Lê chúa Trịnh đến hết thời Lê Chiêu Thống, rồi vắt qua đương triều. Cát viết miệt mài ngày đêm, hết tháng này sang tháng khác, hết năm này qua năm kia - viết theo lệnh của đức vua ! Dĩ nhiên, ăn cơm chúa phải múa… thành ra cái gì của triều Nguyễn cũng phải hay phải đẹp. Sự nghiệp cát cứ Nam Hà của chúa Nguyễn là chính danh, thuận lẽ trời, hợp lòng người, Còn những gì ở phía bên kia nhà Tây Sơn đều là ngụy tặc, xấu xa đáng căm ghét phỉ nhổ, Cát nhúng bút vào hắc ín bôi đen tuốt. Còn Nhân Dân ? – Nhân Dân  ư ? Ồ, họ chỉ là đám đông mù quáng trong tay một nhúm người có thiên mệnh chỉ lối đưa đường cho lịch sử.
Cặm cụi mấy năm, năm 1860, Cát hoàn thành bộ sách. Sách dâng lên vua. Thật là độc đáo : toàn bộ lịch sử nước nhà được gói gọn trong 3.774 câu lục bát khá uyển chuyển, một bộ sử diễn ca bằng thơ ! Tự Đức ngự đọc, rất hài lòng  “Khanh đã làm trúng ý trẫm”.
Cát viết thế chỉ vì tùy thời và chiều vua. Tu chùa nào phải tụng kinh chùa ấy, Vả, Cát cũng ngã lòng buông xôi chữ tiết. Mỗi khi nghĩ tới Cao Bằng, Cát hãy còn rùng mình, sởn ốc. Ngòi bút của Cát chỉ sáng bừng lên khi viết về những cuộc chiến tranh chống xâm lăng huy hoàng của dân tộc, nó mang hơi thở sử thi cổ đại đầy tráng khí khi Cát dành cho cuộc khởi nghĩa Hai bà Trưng chống quân Nam Hán, ba lần đánh tan quân Nguyên Mông của vua tôi nhà Trần, cuộc kháng chiến mười năm nằm gai nếm mật của Lê Lợi - Nguyễn Trãi. Ngòi bút của Cát bừng bừng nộ khí khi tả hành động tội ác trời không dung đất không tha của quân cướp nước. Cát châm biếm sâu cay những kẻ rước voi về giày mả tổ, những kẻ ích kỷ phản nước hại nòi. Cái hay của văn là khi nó nói được những thực chất của lòng mình, mọi lời dối trá chẳng lòe được ai. Ta hãy nghe ông nói một đoạn về bà Triệu :
Vú dài ba thước dắt lưng
Cưỡi voi đánh trống trong rừng bước ra
Cũng toan gánh vác sơn hà
Cho Ngô biết mặt đàn bà nước Nam !
Tự Đức - vẫn ông vua hay chữ ấy ngự lãm đến đoạn này đã vỗ đùi cười ha hả, khuyên tròn rồi phết một sổ thật dài vào cạnh, tiện bút chữa chữ “cũng toan” thành “ghé vai”, rồi quay ra xởi lởi với đám quần thần :
-         Ba thước vú ! Đàn bà vú vê chi dài dữ khiếp rứa. Thế còn bọn đàn ông nước Nam chết rấp mô cả mà chỉ còn đàn bà con gái đánh giặc làm cho bọn Ngô thấy mặt anh thư của nước Việt thôi sao ?
Tự Đức cười, bá quan văn võ cười theo. Nhà vua cho gọi sử gia Lê Ngô Cát vào, ban thưởng cho Cát một tấm lụa với hai đồng tiền ngự bằng bạc!
Nghe tin vui, các bạn hữu nườm nượp đến tận quý xá mừng đòi tác giả bộĐại Nam quốc sử diễn ca phải có rượu khao. Mọi người chúc tụng hỉ hả. Cát lâng lâng trong khoái cảm công thành danh toại .
Khi rượu đã ngà ngà, một bạn hứng chí đòi chủ nhân phải có thơ tức sự về việc vua ban “lộc”, Cát bèn ngất nga ngất ngưởng đọc :
Vua khen thằng Cát có tài
Ban cho cái khố với hai đồng tiền !
Ít lâu sau, đùng một cái, Lê Ngô Cát nhận chiếu chỉ thăng Án sát kiêm Tán dương Quân vụ Cao Bằng. Lệnh phải lên ngay !
Mãi về sau, ông mới vỡ nhẽ : hai câu thơ của ông đã đến tai Tự Đức. Ui chao, bệnh do mồm ăn vào, tai vạ do mồm nói ra. Đức kim thượng cho ông có ý xỏ ngọt vua keo kiệt (cho một tấm lụa đủ thửa cái khố và hai đồng tiền công may) nên đã “biếm” ông “trẩy” trở lại “non nước Cao Bằng” cho bõ ghét !

LỜI BÌNH CỦA TỪ ANH TUẤN :
       Lỗ Tấn viết "cố sự tân biên" bằng những truyện ngắn khá dài. Vì vậy, Ông có đất để sáng tạo. Trong những "cố sự tân biên" của Ông thì "Luyện kiếm" là một sáng tạo kì tài. Cách đây hơn 50 năm, khi còn là một học sinh cấp II, tôi đã mê mẩn truyện ngắn đó và đã đọc đi đọc lại mấy lần liền mà không biết chán.
      "Cố sự tân biên" mà viết bằng truyện ngắn mi ni thì cực khó vì nhà văn phải diễn tả "cố sự" ấy như một vở kịch cực ngắn mà vẫn có lớp lang, có nhân vật, có tình tiết, có kịch tính...Và cái chính là phải nêu lên được một triết lí, một kết luận...nhằm gây được ấn tượng sâu sắc cho người đọc, buộc họ phải suy ngẫm.
       Đã là "cố sự" thì thường là nhiều người biết và đã định hình. Hơn nữa phải "viết lại" chứ không phải "chép lại". Khi viết lại, nhà văn phải sáng tạonhư thế nào đó để người đọc "thuận tai", không thấy nhàm chán. Đó là một yêu cầu không dễ thực hiện. Sáng tạo là cốt lõi, là điều bắt buộc của "cố sự tân biên". Anh chọn thể loại truyện ngắn mi ni để  “viết lại” những "chuyện cũ”  thì Anh đúng là "người dũng" trong văn chương!
       Trong dăm truyện ngắn mi ni Anh gửi cho, tôi thích nhất truyện "Ôm lấy của nợ đó mà làm gì?”.
       Tôi nhớ, trước đây, trong bài tham luận gửi Đại hội các nhà văn Việt Nam ( tôi quên mất năm nào), Nguyễn Huy Thiệp có kể rằng, khi học trò hỏi Khổng Tử là nếu làm chính trị thì Ông sẽ làm gì trước tiên. Nguyễn Huy Thiệp bảo lúc ấy Khổng Tử cau mặt, càu nhàu trả lời: "Ta sẽ chính danh trước”.
      "Chính danh" là một trong những học thuyết nổi tiếng khoảng 2500 năm nay của Khổng Tử, một bậc "Thánh nhân"", một "Vạn thế sư biểu". Mỗi câu mỗi chữ của Ông đều thành "Kinh", thành "Điển". Vậy mà ngày nay Nguyễn Huy Thiệp diễn tả Khổng Tử cau mặt, càu nhàu khi trả lời học trò việc mình phải "chính danh" trước khi làm chính trị là một sáng tạo rất tài hoa.
      Trong truyện "Ôm lấy của nợ đó mà làm gì?”, Anh lại diễn tả Khổng Tử" vuốt râu bình đạm" (tôi thấy hình như Ông ấy còn tủm tỉm cười) khi trả lời "thắc mắc" của học trò, rằng Ông đã dùng mẹo khích tướng nhằm đuổi hai kẻ hủ nho gàn dở đến quấy rầy mình cũng là một sáng tạo rất lí thú.

Thai Doan Hieu

Phần nhận xét hiển thị trên trang