Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

Thắng ơi cố lên!

Trực thăng 'made in Việt Nam' thử nghiệm thất bại
Tại cuộc thử nghiệm thứ ba, chiếc trực thăng tự chế của anh Nguyễn Văn Thắng đã gặp sự cố đáng tiếc.
Vào chiều ngày 15/1, tại làng Gia Quất, Thượng Thanh, Long Biên, Hà Nội, anh Nguyễn Văn Thắng (44 tuổi) một thợ sửa xe đã tiến hành bay thử nghiệm chiếc máy bay tự chế có người lái của mình.
Đây là lần thử nghiệm thứ ba của anh, và trong 2 lần thử nghiệm trước, chiếc máy bay đã có thể bay lên cách mặt đất khoảng 50cm. Vừa nói chuyện, anh vừa chuẩn bị những bước cuối cùng trước khi đưa trực thăng ra vị trí thử nghiệm bay.
Anh Thắng hi vọng trong lần thử nghiệm này, chiếc trực thăng tự chế của mình sẽ có thể bay lên khỏi mặt đất tầm hơn 1m. (Trực thăng được kéo ra bãi thử bằng chiếc xe môtô ba bánh do anh tự sản xuất hoàn toàn thủ công).
Anh Thắng cho biết anh chế tạo chiếc trực thăng này là từ sự đam mê của mình. Chiếc trực thăng sử dụng động cơ ô tô Suzuki 38kW,2.0L với vòng tua 4000-4500 vòng/phút, vì quá lớn nên anh phải giảm xuống còn 700 vòng/phút, số vòng tua cần đủ để cất cánh.
Để có thể truyền lực từ cánh quạt chính đến cánh quạt đuôi anh Thắng sử dụng một trục rotor tự chế, ngoài ra để giữ thăng bằng anh phải sử dụng một đĩa chao, đây có thể coi là bộ phận khó chế tạo nhất. Khung của chiếc trực thăng được làm bằng tôn mỏng ép lại với nhau.
Để đảm bảo an toàn cho những người xung quanh, anh Thắng cố định càng trực thăng bằng bốn dây cáp, sau đó dùng 4 chiếc đinh dài khoảng 40cm đóng chặt dây cáp xuống đất.
Sau khi được bơm dầu và chuẩn bị những bước cuối cùng, chiếc trực thăng được đưa ra vị trí thử nghiệm, cách khu chế tạo tầm 500m. Với cân nặng 185kg, chiều cao 2m60, chiều rộng 1m55, chiều dài thân vào đuôi là 6m80 và chiều dài cánh là 5m50, chiếc trực thăng của anh Thắng được coi là chiếc trực thăng tự chế có người lái lớn nhất ở Việt Nam cho đến thời điểm hiện tại.
Bãi đất này là một vị trí rất thuận tiện để tiến hành bay thử nghiệm, tại đây có thể hạn chế được ảnh hưởng đến người dân vì những tiếng ồn và áp lực gió mà chiếc trực thăng gây ra.
Chiếc trực thăng nổ máy và cất tiếng gào rú, lực gió phát ra từ cánh quạt khiến cho đám cỏ lau rạp xuống. Tất cả người xem chờ đợi khoảnh khắc chiếc trực thăng cất cánh lên khỏi mặt đất. Mất một khoảng thời gian khá lâu chiếc trực thăng bắt đầu di chuyển và nhấc thân mình lên khỏi mặt đất, tuy nhiên khoảng cách và thời gian là rất ngắn.
Chưa hài lòng anh Thắng tiếp tục nổ máy lần thứ 2 vẫn tiếng gào rú ấy và lực gió ấy và lần này chiếc máy bay đã cất cánh cách mặt đất chừng 70cm, tuy nhiên đang vào giây phút ấy thì một chiếc đinh neo bị bật lên khỏi mặt đất làm cho chiếc trực thăng đổ nghiêng về một bên, hư hỏng nặng.
Sau khi sự cố xảy ra rất nhiều người cảm thấy nuối tiếc cho những công sức của anh Thắng. Tuy nhiên anh Thắng vẫn rất lạc quan và cho rằng “Phải có thất bại này thì mới biết bước tiếp theo mình nên làm gì chứ, tôi tin lần thử ngiệm sau sẽ thành công”.
Phóng to
Cũng chia sẽ thêm về sự cố này anh Thắng nói “Chiếc trực thăng này đã hoàn thiện rồi, trên thực tế nó đã được áp dụng theo đúng nguyên lí của một chiếc trực thăng, tuy nhiên mình không qua trường lớp đào tạo nào, làm sao có thể điều khiển nó trong ngày một ngày hai được”.
Theo Báo Đất Việ
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không phải văn cúng cụ, mà là văn BỰA của anh cu phẹt. Nghiêm mãi cũng mỏi, pà con cảm phiền!

LAI CHU DU KÝ ( tiếp...& hết)



Tôi đi Lai Chu, xứ bú zù mù u mọi nhẽ. Gần 500km đường miền núi đèo dốc ngoằn nghèo làm tôi phải bấm độn tay mà nhẩm ra nhanh cũng phải đi tong 10 tiếng. Thế đóe được rồi dù đi có đôi, là thằng Bôm Bốp, cộng thêm cả đồng chí lái xe. Tôi gọi điện ướm thử dăm con mái, te tái rủ rê. Cơ mà ế. Chúng bảo cuối năm bướm bận lắm, có gì ra giêng. Mẹ tiên nhân, ông thì ông dí dái. Quân ăn hại, đái khai, dắm ra bã.

Khởi lúc 11h trưa. Con Mẹc Di - Eo - Cây lâu ngày tù túng phố phường rống lên như ngựa vía trên đại lộ Thăng Long trực chỉ hướng Tây Bắc phăm phăm bốn vó. Giời đẹp lắm, nắng vàng như chân lý chói qua tim. Một sự khởi đầu tốt đẹp tuy dặm dài thiếu gái cũng thấy ngai ngái bâng khuâng.

Đến Tú Lệ, bản Thái phồn hoa tỉnh Yên Bái, chúng tôi nghỉ chân bên chảo bánh chuối, bánh khoai của một cô nàng thổ địa. Nàng không xinh nhưng thắm chuyện. Chúng tôi vui và giải quyết chảo bánh trong nháy mắt. Cảm kích cái thú vị chân chất đơn sơ nên thằng Bôm Bốp mở cốp xe lôi ra chục nem chua Thanh Hóa mà nâng niu dâng tặng, coi như sự đối lưu sản vật địa phương. Nàng khúc khích cảm ơn và không quên nhời đáp từ chân thật " ăn vào đi ỉa thì chết em". Bọn tôi thộn hết cả mặt. Quả là sự thật thà không phải khi nào cũng tốt. Bao nhiêu hứng thú bỗng chốc tụt từ bẹn thẳng tắp xuống đến mắt cá chân. Chúng tôi xắc quần lên xe rùi hehe nhìn nhau xấu hổ, hố hố...

7h tối đến Than Uyên, một huyện nghèo như định mệnh thuộc Lai Chu, chúng tôi dừng ăn cơm. Kinh nghiệm đường dài chỉ ra rằng cứ nhằm những quán nhiều xe ô tô đỗ mà vào. Đang vuốt tóc sửa giày thì một con chó to vật xồ ra nhè bánh xe mà nghếch chân lên đái. Một sự đón tiếp quá đặc biệt dành cho lữ khách miền xuôi. Đói rã hộng nên tọng nhiệt tình và phải gọi thêm một âu nhựa cơm tăng - bo nữa. Nếu như âu cơm đầu thơm mùi gạo vùng cao thì âu thứ hai chả khác đéo gì dành cho chó. Nguội, hôi và dậy mùi ẩm mốc. Chẳng hiểu đồng bào gian dối hay vô tình?

Từ đây đến thị xã Lai Chu còn đúng 76km nữa, bấm độn thì chỉ quãng hơn một tiếng là tới nơi. Bọn tôi thong thả trêu con chó, ăn hết đĩa cam rồi mới túc tắc lên đường. 

10h đuối tới Lai Chu. Thị xã miền biên viễn mới được xây dựng khi tách tỉnh đón chúng tôi trong sự vắng lặng đến tê người. Khách sạn Mường Thanh buồn đời chào chúng tôi với tấm bảng tên nhấp nháy như răng bô lão đang thay, đực cái lung lay mẻ khủa nên cũng có nét giống răng những anh hề.

Bữa sáng ở khách sạn mà ngao ngán. Thực khách dúm ró trong cái lạnh ban sáng vùng cao, vật vờ đi gắp từng chút thức ăn nghèo nàn tủn mủn. Bọn tôi cũng nhao ra vớ bát sứt, đĩa mẻ mà khua khoắng liên hồi. Tôi chốt món cơm rang, dặm thêm ít bắp cải xào cho mềm họng. Thằng Bôm Bốp thì đủ loại bún miến phở, cài thêm đôi trứng trần. Chúng tôi chụm đầu ăn, hì hục như trâu húc mả. Rồi thằng Bôm Bốp á lên một tiếng, mặt nhăn môi trề, tay chu đáo lôi ra từ miệng sợi đen đen quăn tít. Nó nắn nót nhâng ngang tầm mắt, rồi trịnh trọng phán: " lông ...". Tôi ngất mẹ ra bàn, mồm phòi ra cơm rang. Không phải nôn mà buồn cười muốn chết. Mấy cô em phục vụ chẳng hiểu ất giáp mô tê, ất ơ lượn lờ điều nghiên khó hiểu.



Trưa đi ngoại giao với thằng Bôm Bốp, một đàn anh cánh hẩu làm ăn, chuyên nghề thầu khoán, dân Nam Đệnh chính tông. Lên đây mới biết chỗ của con đồng bào là ở bìa rừng, bờ suối, nơi bằng phẳng tuyền Kinh tộc miền xuôi mạn Nam Đệnh, Thái Bềnh. Chúng khôn như rận nhưng vì cái địa dư mà trông ra cái vẻ ngô ngố thật thà. Thằng Bôm Bốp có phong cách ngoại giao kỳ tài bằng sản vật. Bằng chứng là nó mang đến vài trăm quả nem chua đặc sản quê hương. Chưa hết, lại còn cả mấy xách nước mắm đóng chai theo lối cổ truyền. Theo như nó nói, nguyên lý của phong cách ngoại giao này là " của một đồng - công một nén", rất chi là ăn thua. Tất nhiên đi kèm với những thứ dân dã đó là đôi chai Chivas sứ 21 tuổi và cái phong bao lưng lửng mấy trăm đô.

Đàn anh cánh hẩu biện cỗ đãi tại nhà, tuyền thứ ngon nhưng do tối tăm mặt mũi lo chúc diệu mà tôi chả xơi được miếng đéo nào cả thành ra không nhớ tên. Diệu đàn anh đãi là thứ nước trong leo lẻo đóng chai Lavie nửa lít có cái tên khá độc: diệu ủy ban. Đây là thứ diệu chưng cất riêng cho cán bộ địa phương và doanh nghiệp máu mặt tiếp khách. Nghe quảng cáo là uống say êm và không đau đầu, khỏe như trâu khi...húc mu ( không phải mả nha). Thảo nào mà TP.HCM cũng thi đua có thứ diệu này, tên hơi khác là diệu thành ủy. Không biết miền ngược học miền xuôi hay miền xuôi theo đuôi miền ngược?

Cả buổi chả hiểu chúng tôi nói chuyện đéo gì, vì chưa mở miệng ra thì đã có ly diệu kề môi với đủ thứ lý do lý trấu. Mà đâu phải ít người, chốc chốc lại có một ông đầu bù răng bựa tạt mâm, tự xử ba chén rồi lại mời vòng một lượt. Kinh nghiệm uống diệu vùng cao chỉ ra rằng, nếu bạn không muốn chết tại mâm thì hãy gợi ý đi một chỗ khác, uống thứ gì nhẹ nhàng hơn và tìm cơ hội xả ra nếu có thể. Hoặc giả khấn giời lạy đất khi đứng dậy có ông nào đó trúng gió hay tai biến mà tha cho. Không là chết!

Một thần dân thổ địa làm thơ ký cho quan đầu tỉnh dẫn cả bọn đến một quán hát có nhẽ là trứ danh nhất tỉnh lị. Thôi thì làm tí xả hơi và lạy giời không chết. Chưa ấm chỗ thì từ đâu xổ ra nguyên một tiểu đội các cô em. Chúng rất lạ, sàn sàn lít nhít như nhau, mông như chõm cau phập phồng trong quần Jean đồng bộ. Phần thân là những chiếc áo gió tối màu nhưng khăn quàng cổ lại cực kỳ rực rỡ. Đàn anh bảo, đồng bào cả đấy, cứ tự nhiên. Tôi để ý quả thế thật bởi qua nhời ăn nói vẫn thấy ngọng ngịu liu riu. Hỏi chuyện quê quán thì không Phong Thổ cũng Mường Tè. Tôi càng tin hơn nữa khi thấy chúng nhắt nhắt như kẹo mút, không giống các cô nàng miền xuôi ở cái nhẽ phổng phao, ồn ào. Cái tôi lạ là khi bật bia, chúng đấu mõm hai chai vào nhau mà đánh bật nắp trong tiếng kêu pấc pấc...

Đàn anh và sơn thần thổ địa mải mê ca hát, nhẽ muốn chứng minh vùng xâu xa không hề đói kém và cũng có chất chơi. Mà chất quá đi chứ lị, ban đầu nhạc sến, đến giữa nhạc xanh và tanh bành là nhạc nhảy. Tôi chịu, hát nhõn bài " Nụ cười biệt ly" thuộc hôm đi Sài Gòn rùi ngồi tỉ tê vê ti sờ tí một cô nàng. Say dịu dàng ra phết hehe! Kinh nghiệm rút ra là, khi say, hãy sờ vú. 



Rồi tôi ngủ. Tỉnh dậy thì thấy đang ở khách sạn. Nhưng tôi không tin ở mắt mình khi thấy cô em quán hát đang ngồi thu lu mép giường mân mê cái chun áo gió. Ngó đồng hồ đã 10h hơn. Tôi hỏi sao em lại ở đây? Nó nói bạn anh bảo về. Tôi hiểu cơ sự nên móc túi đưa nó 5 trăm và cảm ơn rằng không có nhu cầu. Nó không lấy và bảo cũng không về cho đến khi trời sáng. Định gọi cho đàn anh nhưng sợ quấy quả đêm hôm nên lại thôi. Kể giường đôi thì mặc xác nó nhưng giường đơn cũng hơi phiền lòng. Đang loay hoay thì nó bảo, anh cứ ngủ trên giường, em dưới đất. Giá như một cô nàng lung linh và có chút tình viễn xứ thì tôi ngược lại ngay, đằng này...

Là em chọn đấy nhé. Tôi thảy cho nó cái chăn rồi cuộn mình vào ga giường nức nở ngáy. Trong chút nỗi hoài thương tôi cố luận giải độ tín nhiệm và trung thành của con mái núi rừng và anh cảnh vệ gác lăng có gì đồng hay dị?

Sáng sau khi thức giấc đã không thấy bóng cô nàng. Bọn tôi đánh xe ra ngoài ăn sáng. Chắc thằng Bôm Bốp vẫn tởn cái lông nhỡ gặm phải hôm qua. Trên xe tôi lý giải cho nó về nguyên do và sự tích những chiếc lông  rụng. Rằng là do lạnh quá mà thôi chứ không hẳn sài đẹn hay nấm bẹn. Nó đồng ý với tôi và chốt lại là đến trâu bò còn tơi tả chứ ngả nghến mấy sợi âm mao đã ăn thua đéo gì. Phép liên tưởng từ lông sang lông trâu bò làm tôi cười tóe cả dắm non. May là thít kịp thời và quyết liệt cơ hậu môn nên không nôn ra bã. Hỏi chuyện đêm qua, hóa ra đều có quà cả. Là mấy cô nàng quán hát kia thôi. Nhưng hình như cũng không "ăn uống" gì thì phải bởi tôi thấy nó mặc khải và thần thái hẵng như trống choai gáy sớm gọi đào phai.

Tạt qua nhà đàn anh nhờ chuyển nốt ít quà cho lãnh tụ. Vẫn lối ngoại giao nhân dân đậm đà bản sắc dân tộc là nem chua, nước mắm xách, Chivas sứ 21 năm và đô - la. Có điều liều lượng tăng lên tí chút. Sự bất đối xứng và cả cân đối này làm tôi hơi lo, bởi tôi nằm lòng nhời ông cụ dặn " không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng". Nhưng cụ ơi, cụ quên mất một điều là " lính tráng có suất". Sự bất công nếu được định vị bởi ngai vì và tầm quan hệ thì sẽ trở thành lẽ công bằng, mọi nhẽ. Cấu trúc xã hội và cuộc đời nó thế, cụ cào bằng đi là thế đéo nào?

Bọn tôi khởi về xuôi đúng 11h như khi khởi ngược. Cả một lý trình vạn dặm chỉ mỗi việc quà cáp, đánh chén thế thôi. Càng nghĩ mới thấm cái câu " của cho không bằng cách cho" mà sốt cả ruột. Sau chuyến đi này mối giao hòa mở ra, cơ hội làm ăn sững sờ ngay trước mặt. Bất lắm thì sự hiện hữu hình hài danh phận cũng nói lên một điều rằng, hôm ấy, ngày này bọn tao đã đến đây hehe.

1h chiều về đến Tú Lệ, cả bọn dừng ăn cơm. Định nghé quán cô nàng bánh khoai bánh chuối chuộc lại tí xấu hổ hôm lên nhưng nghĩ lại đéo dại. Là bởi nhỡ cô nàng đi ỉa thật thì chí nguy. Quân tử khôn thì chớ có dại lồn. Chân lý đấy. Tiếc là chẳng mấy ai lội qua được cái khe hẹp óc ách nước trên sườn đồi lún phún cỏ xanh non trong suốt dặm dài đời trai chí chát.



Chiều sơn cước buông sớm như sơn nữ buông màn. Bọn tôi buồn bã ngậm tăm. Chỉ có con chiến mã vẫn phăm phăm bốn vó. Bất giác lấp ló vệ đường hai thiếu nữ ôm nhau đứng, mặt bấc ra lộ. Dưới chân là mớ hành lý rất khó định vị là bao tải hay chăn bông? Thằng Bôm Bốp tụt kính, xuôi không em? Chúng quay mặt đi. Xe lùi lại. Vẫn thằng Bôm Bốp, về Hà Nội không? Một đứa nói, chúng em về Yên Bái thôi. Lên đi - Giọng thằng Bôm Bốp. Tôi lầm bầm chửi thầm.

Hóa ra chúng là hai sinh viên sư phạm mầm non quay lại trường sau đợt thực tập năm cuối. Nom kỹ chả thấy nét đồng bào. Hỏi ra mới biết là ở Thái Bềnh dưới xuôi lên theo bố mẹ. Chúng chẳng mấy xinh nhưng sự tơ nõn cũng đủ sức làm cho hòn có phần tê tái. Tôi ngồi cạnh hai đứa, ghế sau. Chẳng thích thú mấy nên im thin thít. Thế là được thể cho thằng Bôm Bốp cướp diễn đàn. Hót chán thì quay sang mời kẹo cao su, nước suối, sữa tươi, thiếu nước moi d ra mời ăn xúc xích.

Một đứa thì hinh hích ngồi nghe, chốc chốc lại be ré lên khi có đoạn buồn cười. Đứa ngồi cạnh tôi thì nghẹo đầu ngoan ngoãn. Nó thở vào mang tai tôi, ban đầu thì nồng nàn lắm, sau lại có vị chua chua. Rồi nó rú lên, nôn nôn, cho em xin túi bóng. Tôi vớ vội cái túi bóng màu vàng mang đi phòng bị dán pha khi gặp mù. Nó chộp lấy như cách các cô nàng cuồng dâm cao trào vồ chim bô lão. Tôi không dám nhìn cảnh kinh dị đó mà quay mặt đi lầm rầm rủa thằng Bôm Bốp. Người con bé chồm lên sau mỗi cú phóng nôn. Có cảm giác như nó bị người ta thắt cổ hoặc bị một kẻ nào đó bạo dâm bịt miệng trong khi vẫn thúc chày. May cái là cũng sắp đến nơi chúng cần đến.

Đôi bóng lũn cũn đi trong chiều chập choạng vào khu nội trú. Qua đèn pha tôi thấy đít con bé kia ướt đẫm. Thôi bỏ mẹ rồi, lần đầu tiên trong đời tôi hiểu thế nào là " miệng nôn, trôn tháo". Tôi bật đèn trong xe soi, ghế da ánh lên màu nước. Soi kỹ hơn xem có ra bã không nhưng chả thấy gì. Đúng là ăn ở phúc đức có khác. May ơi là may!

Bọn tôi không dừng ăn cơm mà quyết chạy thẳng về nhà. Xe đường xa lại có tí nước gái nên ngai ngái một mùi khó tả. Tôi luôn mồm rủa thằng Bôm Bốp. Nó chịu khó nghe rồi động viên tôi, gái đái xe là may mọi nhẽ. Tôi bảo nó mà giây hành kinh ra thì mọi nhẽ sẽ...đỏ hơn. Mẹ cái nết dại l, cấm bỏ được. 

Về đến nhà là chín giờ rưỡi tối. Chửa kịp cất hành lý thì thằng Bọ Dừa, cháu lãnh tụ Bọ Dứa gọi đi đánh nhắm. Mệt bã nên chối không đi nhưng nó bảo gái xinh và tình mọi nhẽ. Hehe đâu có gái là vác cái lên đường thôi. Đến nơi thấy ba con trâu già đang bu quanh thằng Bọ Dừa, tóc vén sừng điệu nghệ ngúc ngoắc hai bên. Không chờ cho nó hỏi, tôi thanh minh là mới đi Lai Châu về, không có nhu cầu ăn mà chỉ có nhu cầu... thịt nghé. Nó chỉ vào ba con trâu già đang ha hả, anh cứ nhá.

Đù má! Tôi thò tay vào hàm vặn răng, ra ý khó nhai rồi ra ngoài đi đái. Và cút thẳng.

Vợ dọn cơm cho ăn, nựng, tắm đi, tí em iêu. Đi bị ma bắt hồn về nhà còn bị ồn bắt vía nên tôi trợn mắt quát, iêu cái cồn!

Vợ tôi hết hồn! Tôi cũng hết chiện!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tưởng khám phá giề, hóa ra thêm cái cuối cùng!


  1. Pháo đài thảm sát 1500 năm, kho báu kỳ lạ trong mộ tộc người cổ đại, thành phố Đá Đỏ rộng lớn của người Maya, cổ vật bí ẩn hình dương vật… là những phát hiện gây sốc nhất trong số hàng trăm khám phá bí ẩn lịch sử chấn động nhân loại trong năm 2013 vừa qua.


    1. Vụ thảm sát ở pháo đài 1500 năm tuổi tại Thụy Điển


    Các nhà khảo cổ học tại Đại học Lund khi khai quật một khu vực Sandby Borg tại hòn đảo ngoài khơi Öland, Thụy Điển đã vô cùng kinh ngạc khi phát hiện thi thể của một cặp vợ chồng dính trên tường nhà và cửa sổ cũng như 5 bộ xương người trong một tòa nhà thuộc pháo đại cổ từ thế kỷ 5.

    Pháo đài thảm sát tại Thụy Điển

    Đây được xem là điều kỳ lạ bởi lúc đó đang là thời kỳ di cư ở Scandinavia. Người chết thường được hỏa táng. Ngoài ra còn phát hiện thấy các đồ tạo tác kim loại quý giá ở đây cho thấy rất có thể họ đã bị bọn cướp thảm sát. Các nhà khai quật tin rằng có thể có hàng trăm người đã từng sống ở trong pháo đài này.

    2. Gò chôn cất Sarmatian với kho báu cực lạ
    Gò chôn cất Sarmatian dùng để mai táng người Kurgan đã được khai quật vào mùa hè năm 2013 tại thảo nguyên Ural, phía nam nước Nga đã hé lộ nhiều điều kỳ lạ. Bên cạnh thi hài người chết còn có vô số đồ tạo tác quý giá với hơn 1000 hiện vật tinh xảo trạm khắc hình ảnh kỳ lạ.


    Gò chôn cất kho báu

    Chẳng hạn như gương bạc lớn chạm hình đại bàng và bò đực được mạ vàng, các đồ trang sức hình linh dương, 395 lá vàng khâu vào ống quần, áo sơ mi và khăn quàng cổ.

    Tất cả chứng tỏ một nền văn hóa du mục người Kurgan từng rất hoàng kim vào thiên niên kỷ 1 trước công nguyên mà trước đó chưa hề được biết đến.

    3. Phát hiện thành phố Đá Đỏ của người Maya ở Campeche


    Tàn tích thành phố Đá Đỏ của người Maya

    Trong tháng 6.2013, một nhóm nhà khảo cổ học đã phát hiện ra một thành phố của người Maya cổ đại gọi là Chactún (Đá Đỏ). Thành phố này rộng 22 ha nằm trong khu vực phía đông nam của Campeche, một trong những vùng đất trũng lớn nhất của miền Trung Mexico, tồn tại vào khoảng năm 600-900 sau Công nguyên.


    4. Câu thơ sử thi bị hiểu lầm suốt 200 năm chì vì thêm chấm than


    Câu thơ bị hiểu nhầm suốt 2 thế kỷ


    Tiến sĩ George Walkden, một nhà ngôn ngữ học lịch sử tại Đại học Manchester đã phát hiện ra dòng đầu tiên của một bài thơ Beowulf chuyển ngữ sang tiếng Anh vào năm 1815 từ ngôn ngữ của người Anglo-Saxon đã bị hiểu lầm trong suốt 200 năm qua.

    Theo tiến sĩ Walkden, dòng đầu tiên của Beowulf được dịch là: “Nghe này! Chúng ta đã nghe nói về sức mạnh của các vị vua” nhưng thực tế nó phải là: “Chúng ta đã nghe về sức mạnh của các vị vua như thế nào”. Vì thực tế ngôn ngữ cổ Anglo-Saxon không hề sử dụng dấu câu. Nên chỉ cần thêm dấu “!” vào cũng làm cho nghĩa của câu bị hiểu lầm.


    5. Sự bí ẩn của vườn treo Babylon


    Vườn treo Babylon thực sự

    Vườn treo Babylon đã tin là có từ thời cổ đại và được công nhận là một trong bảy kỳ quan thế giới. Nhưng trước đấy không ai có thể tìm thấy dấu vết nào về vườn treo này. Mãi tới năm 2013, sau 20 năm nghiên cứu Tiến sĩ Stephanie Dalley tại Đại học Oxford mới có thể tìm ra lý do vì sao không tìm được những chứng tích thuyết phục về vườn treo huyền thoại này.

    Tiến sĩ Stephanie Dalley đã tìm ra bằng chứng khảo cổ chứng tỏ vườn treo thực sự được xây dựng vào thế kỷ 7 trước Công nguyên tại Nineveh, cách Babylon 300 dặm (chứ không phải tại Babylon), vào đầu thế kỷ thứ 7 trước Công nguyên bởi người Assyria dưới thời vua Sennacherib, tại phía bắc vùng Lưỡng Hà, hiện nay là tại Iraq.


    6. Tìm thấy mộ đá 5000 năm tuổi tại Thụy Sĩ


    Mộ đá ở Thụy Sĩ

    Một phát hiện khảo cổ giật gân khi các nhà khoa học khám ra ngôi mô đá (dolmen) ngay trong khu vực Bern, Thụy Sĩ vào tháng 2.2013.

    Tại ngôi mộ này có chôn 30 thi thể và nhiều đồ tạo tác thuộc thời đồ đá mới có khá nguyên vẹn mà chưa bao giờ được tìm thấy trước đó tại phía bắc dãy núi Alps.



    7. Phát hiện cổ vật hình dương vật bí hiểm tại đảo New Britain


    Cổ vật hình dương vật

    Đó là những tạo tác được tình cờ phát hiện ra khi tiến hành trồng cọ tại New Britain, Papua New Guinea. Theo phân tích những cổ vật này được làm từ thủy tinh có nguồn gốc từ núi lửa và được đẽo theo hình dương vật có niên đại từ 10000-3000 năm trước.

    Các chuyên gia phỏng đoán rằng có thể nó có ý nghĩa đặc biệt trong các nghi lễ trưởng thành cho nam giới hoặc là một vật biểu tượng cho sức mạnh của người đàn ông trong thời cổ đại tại đây.

    Theo Dân Việt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bác nhà văn này hỏi dở:

 “Sao lại có những loại “sếp” như thế nhỉ?”
Làm sếp, để nhân viên nghèo đói phải coi đó là điều hổ thẹn, lại còn “vặt” của nhân viên nhân ngày lễ tết thì hơn một sự xấu hổ. Chợt nhói lòng tự hỏi: “Sao lại có những loại “sếp” như thế nhỉ?”
Bùi Hoàng Tám
qua capCác đây mấy hôm, nhân bàn chuyện tết nhất, vợ chú hàng xóm than thở: “Năm ngoái, tiền tết cơ quan được 5 triệu đồng, em “đi” sếp trưởng phong bì 2 triệu, 2 sếp phó mỗi sếp một phong bì 1 triệu”. “Thế cô còn có 1 triệu?”. Mình ngạc nhiên hỏi. “Vâng!”. “Sao lại phải “đi” nhiều thế?”. “Không đi không được bác ơi. Sếp “đọc danh sách” ngay”. Không kìm được, mình thốt lên: “Đồ sếp… khốn nạn!”.
Từ nhiều năm nay, tết sếp luôn là nỗi ám ảnh mỗi khi năm hết, xuân về nhất là đối với các nhân viên hành chính, sự nghiệp hay ở các doanh nghiệp quốc doanh.
Thực ra, việc thăm hỏi hay tặng quà sếp là lĩnh vực văn hóa, bất cứ dân tộc nào cũng có. Ở ta cũng thế, việc tặng quà tết còn là truyền thống văn hóa tốt đẹp có từ lâu đời, không chỉ thể hiện tình cảm gần gũi mà còn là thông điệp bày tỏ lòng biết ơn với thủ trưởng của mình. Do đó, cần phải giữ gìn và phát huy như quan điểm của GS. Trần Ngọc Thêm: “Nếu như việc tặng quà biến tướng thành biếu xén, hối lộ trá hình làm ô nhiễm môi trường xã hội… thì phải tách ra xử lý riêng. Không nên chỉ vì đánh con chuột mà đập vỡ cái bình quý”.
Trong cuốn 108 điều được nhận và không được nhận của Thân Nhân Trung (tác giả câu nói nổi tiếng “Hiền tài là nguyên khí quốc gia” đồng thời là một vị quan nổi tiếng thanh liêm, suốt cả đời mình chỉ đau đáu giữ gìn sự thanh bạch của giới quan chức cũng ghi nhận việc cấp dưới biếu quà tết cấp trên.
Tuy nhiên, những món quà đó trước hết phải thể hiện được sự kính trọng thật lòng của nhân viên nhưng đồng thời cũng phải đơn giản, gọn nhẹ và có giá trị vật chất không quá cao. Sẽ chẳng có ai  thích thú gì bỏ tiền ra hoặc khúm núm mang quà đến tặng sếp nếu không có tình cảm thật sự với sếp. Việc biếu “quà to” chẳng qua là hi vọng có quà sẽ được sếp ưu đãi hơn, hoặc sợ mọi người ai cũng có quà cho sếp, mình không có thì sẽ bị thiệt, bị trù dập.
Tóm lại, về cơ bản có hai nguyên nhân từ người biếu và người nhận.
Đối với người nhận, nếu sếp thật lòng không thích và kiên quyết từ chối thì sẽ không nhân viên nào dám biếu cả.
Còn với người biếu, có thể nói không ít trong số đó là những người cơ hội hoặc yếu chuyên môn, ít tự trọng. Những người chính trực, giỏi chuyên môn và giàu lòng tự trọng, họ sẽ không biếu quà to bởi họ hiểu rằng hình ảnh sếp tỉ lệ nghịch với giá trị gói quà. Quà càng to, trong mắt họ hình ảnh sếp càng nhỏ nên họ thường chọn những món quà nhỏ, có tính tượng trưng và thể hiện sự chân thành.
Trở lại với câu chuyện của cô hàng xóm, nghĩ thấy tội. Nhà ở trọ, lương viên chức ba cọc, ba đồng lại nuôi hai con nhỏ…
Làm sếp, để nhân viên nghèo đói phải coi đó là điều hổ thẹn, lại còn “vặt” của nhân viên nhân ngày lễ tết thì hơn một sự xấu hổ.
Chợt nhói lòng tự hỏi: “Sao lại có những loại “sếp” như thế nhỉ?”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chả biết đám bồi có đọc bài này không ta?

Đừng vội chụp mũ quan điểm khác về Hiến pháp”

Theo VnEconomy
Thứ ba ngày 24 tháng 12 năm 2013 10:05 PM
(GDVN) - Đừng vội chụp mũ “chống đối” với các ý kiến có quan điểm khác về Hiến pháp
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng lưu ý sáng 24/12 khi ông đề cập đến công tác tuyên truyền về Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, vừa được Quốc hội khóa 13 thông qua. 
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng


Bởi theo Chủ tịch, ngay trong Quốc hội vẫn có đại biểu có ý kiến khác về một số điều khoản, và Quốc hội vẫn trân trọng ghi nhận.

Cũng trong sáng 24/12, cần ưu tiên sửa các luật có nội dung trái với Hiến pháp là đề nghị được nhiều ý kiến nhấn mạnh khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về kế hoạch triển khai thi hành Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Trình bày kế hoạch này, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý cho biết, so với Hiến pháp hiện hành, bản Hiến pháp vừa được thông qua - có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2014 - có nhiều thay đổi về nội dung và có điều chỉnh nhiệm vụ, quyền hạn của một số cơ quan nhà nước. 

Theo đó, đứng đầu thứ tự ưu tiên trong rà soát hệ thống văn bản pháp luật để sửa đổi, bãi bỏ hoặc ban hành mới phù hợp với Hiến pháp là các văn bản để các cơ quan nhà nước thực hiện thẩm quyền mới theo quy định của Hiến pháp như việc Chủ tịch nước phong, thăng, giáng, tước quân hàm sĩ quan cấp tướng; việc Chủ tịch nước bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức thẩm phán các tòa án khác; việc Ủy ban Thường vụ Quốc hội phê chuẩn đề nghị bổ nhiệm, miễn nhiệm đại sứ đặc mệnh toàn quyền, quyết định thành lập, giải thể, nhập, chia, điều chỉnh địa giới đơn vị hành chính dưới tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương …

Việc rà soát các văn bản pháp luật liên quan đến quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân như Luật Báo chí, luật về hội, Luật Tiếp cận thông tin, Luật Trưng cầu ý dân, Luật Biểu tình... dự kiến được thực hiện trong giai đoạn từ năm 2014 - 2020.  

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng lưu ý cần ưu tiên trước nhất là không để Hiến pháp có hiệu lực mà không thể triển khai. Cũng theo ông, từ nay đến hết nhiệm kỳ Quốc hội khóa 13 công tác lập pháp cần ưu tiên cho tái cơ cấu nền kinh tế để kinh tế phát triển bền vững. Đồng thời cũng dành thời gian cho các dự án luật liên quan đến quyền con người, quyền công dân.

Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Văn Hiện phát biểu, kể từ ngày 1/1/2014 những gì Hiến pháp đã quy định thì phải thi hành. Ông Hiện cũng cho rằng việc sửa những quy định của pháp luật hiện hành trái quy định của Hiến pháp phải được coi là ưu tiên số 1, cực kỳ quan trọng, không làm không được.

Đồng quan điểm, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước phát biểu, việc để luật có quy định trái Hiến pháp là cấm kỵ, cần ưu tiên hàng đầu để sửa. Ưu tiên thứ hai là các dự án luật liên quan đến quyền cơ bản và nghĩa vụ của công dân của tổ chức đã được hiến định.

Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan cũng đồng ý với ưu tiên của Chủ nhiệm Hiện về sửa ngay các quy định của pháp luật hiện hành trái quy định của Hiến pháp. Riêng với thiết chế Chủ tịch nước, theo  Phó chủ tịch không chỉ các nội dung mới mà ngay với hiến định thống lĩnh các lực lượng vũ trang cũng cần làm rõ mối quan hệ của Chủ tịch nước với các cá nhân, cơ quan liên quan.

Phó chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Nguyễn Văn Pha góp ý, việc triển khai thực hiện phải làm sao đừng để một người dân phải đi nghe quá nhiều cuộc tuyên truyền về Hiến pháp, tránh hình thức làm mất thời gian của dân.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lạ đek giề!

"Tôi quá hiểu cơ chế này"

Tâm Lụa

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh
Đó là nhận định của ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và đầu tư tại hội nghị lần thứ 7 Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (khóa VII) diễn ra tại Hà Nội vào sáng 13-1.
Trả lời câu hỏi về việc kiểm soát đầu tư công, bộ trưởng Bộ kế hoạch và Đầu tư cho rằng: “Một trong những nguyên nhân góp phần vào việc lạm phát là chúng ta chi tiền đầu tư công quá mức.
Hiệu quả đầu tư công thấp, ai chịu trách nhiệm? Chúng ta đã có nhiều cơ chế chưa chặt chẽ. Tôi làm rất lâu trong lĩnh vực kinh tế, rất lâu ở địa phương. Tôi quá hiểu cơ chế này. Trung ương phân bổ thế nào, chạy chọt thế nào tôi biết hết. Bây giờ tôi lên làm bộ trưởng, tôi thấy lạ nhiều địa phương không biết gì cả nhưng chúng ta phân cấp quá mạnh cho các địa phương. Cơ chế chúng ta là cho tiền cho những người không biết gì mà quyết định”.
Theo bộ trưởng Vinh, tiền ngân sách của chúng ta không đủ để chi thường xuyên, không có một đồng nào để tích lũy đầu tư phát triển. Tất cả đầu tư phát triển đều là vốn vay. Ngân sách của chúng ta chỉ để lo lương, an sinh xã hội chứ không có đồng nào để đầu tư. 
Ông Vinh nói: “Tôi lên Bộ trưởng đã lập tức xây dựng chỉ thị thay đổi toàn diện vấn đề đầu tư, không để tình trạng này xảy ra. Tôi nghĩ đã đến lúc ngăn ngay việc này lại, mặc dù địa phương và các bộ ngành còn rất khó chịu. Chỉ thị bây giờ không cho phép bộ trưởng, chủ tịch tỉnh ký một công trình nào nếu anh không biết anh có bao nhiêu tiền và đảm bảo đủ tiền”.
Nói về thách thức, Bộ trưởng Vinh nhận định: “Đến một ngày nào đó chúng ta không còn dầu khí, không còn than nữa thì phải nhập khẩu toàn bộ. Sắt thép chúng ta không đáng kể, nhiều mỏ sắt không có chất lượng cao. Khai thác dầu khí giảm dần từ 20 triệu tấn/năm đến nay chỉ còn 16 triệu tấn/ năm, dần dần sẽ cạn nguồn tài nguyên này. Trên thế giới có một điều rất hay. Các nước có khoáng sản lại là các nước đang phát triển, lạc hậu. Ngược lại, tất cả những nước không có tài nguyên gì lại các nước đã phát triển như Nhật Bản, Hàn Quốc. Tài nguyên duy nhất của họ là tài nguyên con người, chính sách và cơ chế”. 
Theo ông Vinh, tài nguyên quan trọng nhất của VN là con người. Con người VN cần cù, chịu khó, thông minh, ham học… vì vậy cần dồn toàn tâm toàn lực nhân sĩ, trí thức để xây dựng được chiến lược của VN trong 5-10 năm tới, cần đổi mới thể chế, không phân biệt nhà nước với tư nhân, không phân biệt tôn giáo, người dân phải được tiếp cận với nguồn lực kinh tế của đất nước một cách công bằng, phải được tự do sáng tạo để phục vụ đất nước.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hẳn hoi đã không có chuyện Phởi không bà con?

Người giàu bị kỳ thị tại Việt Nam?

Thích mấy câu này: "Càng có nhiều người giàu, thì đất nước càng chóng thoát nghèo"; "Xã hội không có người giàu, là một xã hội thảm họa". Chuyện người nghèo kỳ thị người giầu thì đời nào cũng có, ở xã hội nào cũng có, vì nhiều người nghèo quan niệm người giầu có quyền lực và họ lợi dụng quyền lực để xây dựng thể chế, luật pháp xã hội nhằm phục vụ mục tiêu làm giầu cho chính họ. Do đó cần phải giáo dục người dân ngay từ bé biết chấp nhận sự thực đó và khuyến khích họ quyết tâm vượt lên trở thành giầu và có quyền tham gia thiết kế lại xã hội sao cho thân thiện với người nghèo hơn. Đáng tiếc ở Việt Nam, do môi trường quá lộn xộn nên rất nhiều người giầu là quan chức tham nhũng hay doanh nhân câu kết với quan chức để làm giầu, do đó bị dân ghét. Vì hiếm khi thấy người giàu tử tế!
Người giàu bị kỳ thị tại Việt Nam?
Theo báo cáo World Wealth Report của Credit Suisse, tài sản thế giới đã tăng 68% trong 10 năm qua, và chỉ có 1% giới siêu giàu đã sở hữu gần nửa tài sản thế giới. Điều đó cho thấy người giàu đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong việc phát triển kinh tế xã hội.
Thế nhưng, tại Việt Nam vẫn tồn tại một nghịch lý: người giàu lại là đối tượng bị cả cả xã hội phân biệt đối xử, và kỳ thị.

Một vụ tai nạn giao thông xảy ra vào ngày 20.8.2013 tại Nghệ An làm hai người chết tại chỗ.

Người được cho là gây ra tai nạn đã không bỏ đi theo cách xử sự bình thường mà cùng những người đi qua đứng lại, cố vẫy xe cấp cứu nạn nhân.

Gia đình nạn nhân được báo chí giải thích là do quá đau buồn, đã sử xự theo cách truyền thống hơn là chẳng cần biết nguyên do đã muốn lao vào đập phá xe của “thủ phạm”.

Cơ quan công quyền đã làm đúng chức năng: đo đạc hiện trường, thử nồng độ cồn trong máu lái xe để có bằng chứng xác định lỗi của các bên và phía thiệt hại đã được thỏa thuận đền bù thỏa đáng.

Tại một đất nước mà số vụ tai nạn giao thông mỗi ngày cộng lại còn vượt qua cả số người chết do chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh… thì đây là việc quá đỗi bình thường.

Mồi ngon xâu xé

Cái không bình thường ở đây, là “thủ phạm” lại sử dụng cái xe Rolls – Royce Phantom trị giá tới 40 tỷ, và anh đã tự dưng trở thành miếng mồi ngon cho cánh nhà báo kên kên xâu xé.

Hàng chục bài báo cày đi xới lại sự vụ. Không tìm ra được lỗi của anh tỷ phú chủ xe, cánh nhà báo quay ra kể lể về hoàn cảnh đáng thương của hai người tử nạn, dù rằng lỗi đã được xác định do chính thói phóng nhanh, vượt ẩu, bất chấp quy tắc tham gia giao thông của họ gây ra.

Có tờ báo còn tuyên bố đây là vụ tai nạn làm xôn xao dư luận cả nước.

Và những dòng tựa về chiếc xe 40 tỷ không được trang bị chức năng tự tránh người cứ thế mà ngập tràn các mặt báo, mặc dù người chủ xe- nạn nhân đích thực của vụ tai nạn phải lên tiếng van xin các nhà báo hãy để cho ông được yên vì vụ tai nạn là ngoài ý muốn.

Nếu ông không phải là một tỷ phú và không sở hữu chiếc xe trị giá 40 tỷ, thì rắc rối sẽ không bị đẩy tới mức trầm trọng đến thế.

Phân hóa giàu nghèo là một vấn đề lớn ở Việt Nam

Trong thời buổi kinh tế suy thoái khó khăn này, thì việc thành bại của một doanh nghiệp là điều khó mà nói trước, ngay cả tại các nước tư bản phát triển.

Nhưng, cũng nhân dịp này mà những đại gia có tiếng như Quốc Cường Gia Lai, Hoàng Anh Gia Lai… đều lần lượt bị cánh nhà báo đem lên các trang truyền thông chính thống, các trang mạng xã hội bêu riếu về đạo đức kinh doanh, về thói quen chơi xe xa xỉ và quy đó là những lý do chính làm nên sự thất bại hiện nay của họ…

Tìm hiểu về cách ăn xài của con cái giới nhà giàu cũng là đề tài được báo chí khai thác triệt để chiểu theo nhu cầu công chúng.

Hiếm ở đâu trên thế giới, cánh nhà giàu lại bị truyền thông săm xoi và đố kỵ một cách công khai và hệ thống như tại Việt Nam!

Vậy người giàu ở Việt Nam có bị ghét từ trong tiềm thức?

Thực ra, tại Việt Nam, không phải tới tận bây giờ người giàu mới bị ghen ghét, mà tính đố kỵ người giàu đã nằm sẵn ở ngay trong tiềm thức phần đông công chúng từ khi họ chỉ là những đứa trẻ.

Lật lại các trang truyện cổ tích dành cho trẻ con, có thể nhận ra 100% nhân vật phản diện luôn thuộc thành phần bá hộ, địa chủ, cường hào… Những anh nhà giàu tốt bụng là nhân vật cực kỳ hiếm.

Những câu truyện trào lộng từ các nhân vật Trạng Quỳnh, Xiểng Bột… luôn được công chúng nhiều thế hệ hể hả đón nhận và lưu danh cũng chỉ nhờ những trò khôn vặt trong các tình huống cư xử với giới nhà giàu.

Cũng không phải tự nhiên mà những hảo hán anh hùng Lương Sơn Bạc lại được người Việt suy tôn và yêu thích tới thế.

Đơn giản, vì họ luôn đề cao hành động cướp của nhà giàu chia cho dân nghèo, và người đọc Thủy Hử tại Việt Nam lại tuyệt đại đa số thuộc giới nhà nghèo.

Đảng Cộng sản Việt Nam, ngay từ khi mới thành lập, mục tiêu hành động của phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh là "Trí, Phú, Địa, Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”! Người giàu bị coi là kẻ thù của quần chúng nhân dân, của toàn dân tộc.

Cho nên tại Việt Nam, dường như người giàu luôn bị mặc định bị coi là thành phần bất chính, và đáng bị dư luận xăm xoi, lên án từ những chuyện nhỏ nhặt nhất.

Mới đây, nữ MC hải ngoại nổi tiếng Nguyễn Cao Kỳ Duyên cũng từng lên trang cá nhân than phiền về chuyện dư luận Việt chỉ thích “ngồi rình và chỉ trích”, khi chị bị một số cư dân mạng “dạy bảo” bài học đạo đức về chuyện cần bỏ tiền làm từ thiện thay vì nên mua một chiếc váy mới để giữ gìn hình ảnh trước công chúng.

Kỳ Duyên không phải là trường hợp cá biệt. Chỉ cần giở một bài báo online giới thiệu về một căn biệt thự của một người nổi tiếng, bạn sẽ thấy nhan nhản những bình luận phía dưới có nội dung đồng giọng đồng tông trách mắng nhân vật thật lãng phí vô tâm, tại sao không làm từ thiện mà lại đi xây căn nhà xa hoa đến thế?

Người giàu Việt Nam hưởng thụ trên tài sản của chính họ, cũng bị dư luận mặc định là một điều xấu xa cần lên án!

Cần đổi tư duy ấu trĩ

Điều thực tế cần nhìn nhận, rằng những người ghen ghét, kỳ thị người giàu thì tuyệt đối là… người nghèo.

Chính vì tư duy yếu kém mà họ nghèo. Và khi không thể giàu, họ càng ghen ghét đối tượng không cùng đẳng cấp với họ: người giàu.

Nếu như tỉnh táo hơn, người nghèo sẽ nhận ra rằng một nền kinh tế phát triển, không thể thiếu sự đóng góp công sức của những người giàu.

Người giàu luôn tìm cách đầu tư để cho tài sản của họ sinh lợi, họ được hưởng lợi từ tài sản của mình nhưng muôn vàn người nghèo khác cũng được hưởng lợi nhờ những công ăn việc làm mà họ tạo ra.


Người giàu có nhiều cách để không đầu tư mà chuyển tiền ra nước ngoài

Càng có nhiều người giàu, thì đất nước càng chóng thoát nghèo.

Khi người giàu tiêu tiền của họ vào những món xa xỉ, thì càng nên cổ vũ. Vì những đồng tiền này sẽ được luân chuyển trên thị trường, khuyến khích nhiều hơn một xã hội tiêu dùng và đem lại thu nhập cho nhiều người khác.

Điều đó không khác gì cấp những chiếc cần câu cho nhiều đối tượng xã hội, và nếu nhìn về khía cạnh nhân văn thậm chí còn có ích hơn việc cấp con cá làm mối cho nguyên một huyện miền núi nghèo khổ suốt một năm ròng.

Vì, khi con cá hết, dân nghèo vẫn cứ tiếp tục bị đói và xã hội không thể tiến lên một bậc nào cả.

Nếu việc chi dùng của người giàu bị soi mói quá kỹ, họ sẽ phòng vệ bằng cách đóng băng tiền vào một vị trí an toàn cho chính bản thân họ, hoặc chuyển ra nước ngoài.

Tới lúc đó, người nghèo cũng không thể vì thế mà khá hơn, xã hội sẽ chỉ đứng im hoặc thụt lùi…

Xã hội không có người giàu, là một xã hội thảm họa!

Phần nhận xét hiển thị trên trang