Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Phong Kiến thối nát là đây:

NHỮNG THÚ VUI RỢN TÓC GÁY CỦA VUA CHÚA NGÀY XƯA



Những thú đam mê khác người của vua chúa Việt

Sưu tầm động vật bạch tạng, "phượt" khắp nước, sát phạt với quan lại... là những thú vui "chẳng giống ai" của vua chúa Việt xưa.

Lý Thần Tông mê sưu tầm sinh vật lạ 

Lý Thần Tông (1116 - 1138), tên thật Lý Dương Hoán, là vị vua thứ năm của nhà Lý, trị vì từ năm 1127 - 1138. Theo sử sách, ông có một sở thích kỳ lạ là tìm kiếm, sưu tầm những con vật kỳ lạ. 

Đại Việt sử ký toàn thư đề cập đến chuyện này như sau: Phàm ai có hươu trắng, hươu đen hay chim sẻ trắng, rùa trắng... đều đem dâng vua cả. Lúc ấy, có Đỗ Khánh là lính ở Tả Vũ Tiệp đem dâng con cá xương và con cá công sắc vàng, ông cho đấy là điềm lành, bèn xuống chiếu cho bề tôi chúc mừng.

Cáp môn sứ là Lý Phụng Ân nói rằng: "Cá là vật nhỏ mọn mà bệ hạ đã lấy làm điềm lành, vậy nhỡ sau này có người đem tới dâng con lân con phượng thì bệ hạ sẽ làm sao?". Nghe lời ấy, vua mới thôi mê muội.

Theo Khâm định Việt sử thông giám cương mục, một người lính tên Vương Cửu ở Tả Hưng Vũ đem dâng vua một con rùa, trên mai có những vết hợp thành nét chữ. Vua liền xuống chiếu cho các học sĩ, nhà sư và đạo sĩ theo hình nét chữ để đoán. Họ tán ra thành tám chữ: Thiên thư hạ thị, thánh nhân vạn tuế (sách trời bảo cho biết rằng thánh nhân), nhằm nịnh nhà vua.

Truyền năm Lý Thần Tông 23, bỗng nhiên vua thấy ngứa ngáy khắp cả mình mẩy, càng gãi bao nhiêu thì lông càng mọc bấy nhiêu, ngồi xổm chụp người, cuồng loạn, gầm gừ đáng sợ như chúa sơn lâm, phải nhờ Sư Nguyễn Minh Không chữa mới trở lại bình thường.

Không rõ chuyện “hóa hổ” của vua có liên quan gì tới niềm đam mê muông thú hay không?

Những thú vui rợn người của Lê Long Đĩnh

Lê Long Đĩnh (986 - 1009) là vị vua cuối cùng của nhà Tiền Lê, trị vì từ năm 1005 - 1009. Trong sử sách, ông được nhắc đến như là một kẻ dâm đãng, tàn bạo và độc ác, có những thú vui đẫm máu khiến người đời ghê sợ.

Đại Việt sử lược viết:

Phàm đánh trận, bắt được quân địch vua cho áp giải đến bờ sông. Lúc nước thủy triều rút xuống thì sai làm cái chuồng dưới nước, rồi đuổi tù binh vào trong chuồng. Khi nước thủy triều dâng lên, tù binh ngộp hơi thì hả miệng ra rồi uống nước mà chết. Lại bắt (tù nhân) treo lên cây cao rồi sai người ở dưới chặt cây.

Có khi vua đi chơi ở sông Chi Ninh, sông có nhiều thuồng luồng, bèn trói người ở một bên ghe, rồi cho ghe qua lại ở giữa dòng nước, khiến cho thuồng luồng nó sát hại đi. Còn phàm những con vật (nuôi để cúng tế) đem cung cấp cho nhà bếp, trước tiên phải sai người khiêng vào để tự tay vua đâm chết đã, rồi sau mới giao cho người nấu bếp.

Lại khi, nhà vua đặt mía trên đầu bậc tu hành là đức Tăng thống Quách Mão mà róc, rồi giả vờ sút tay dao phập vào đầu Quách Mão chảy máu ra, vua cười rầm lên.

Hoặc đêm đến vua sai làm thịt mèo để cho các tướng vương xơi. Ăn xong vua đem đầu mèo bày ra, các tướng vương đều mửa thốc mửa tháo. Mỗi khi đến buổi chầu thì sai những tên hề ra nói leo lẻo luôn mồm để làm khỏa lấp lời những ai bẩm bạch về việc gì. Lại thấy kẻ giữ cung làm món chả thì đến cùng người tranh nhau mà ăn...

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng một số điều xấu của vua Lê Long Đĩnh chỉ là thêu dệt, nhằm tạo tính chính đáng cho việc hạ bệ nhà Tiền Lê trong sử sách.

Lý Cao Tông mê… phượt, mặc dân khốn khổ 

Lý Cao Tông (1173 - 1210) tên thật là Lý Long Trát hay Lý Long, là vị vua thứ bảy của nhà Lý, cai trị từ năm 1176 - 1210. Theo sử sách, khi còn nhỏ ông là người ngoan lành, song khi lớn lên cầm quyền trị nước lại trở thành một kẻ ham chơi bời, tiêu phí sản nghiệp quốc gia cho những thú vui chơi vô bổ của vua.

Đặc biệt, Lý Cao Tông rất ưa vi hành, nhưng không phải là quan tâm muôn dân trăm họ, mà để thỏa chí tò mò, sự ham vui chơi của bản thân. Đại Việt sử ký toàn thư ghi lại như sau: Vua ngự đi khắp núi sông, phàm ngự đến đâu mà có thần linh đều cho phong hiệu và lập miếu để thờ… Vua xây dựng không ngớt, ngao du không chừng mực.

Khi trong nước đã loạn lạc, đường xá không thông, vua bèn sai làm hành cung Ứng Phong, Hải Thanh ở đầm Ứng Minh, hàng ngày cùng bọn cung nữ đi chơi bời làm vui. Lại lấy thuyền to làm thuyền ngự, lấy các thuyền bé chia làm hai đội, sai bọn cung nữ, phường tuồng chèo thuyền, vua dẫn bọn tả hữu bắt chước nghi vệ thiên tử như khi vua ngự đi chơi đâu vậy.

Vua còn lấy sáp ong bọc những tấm lụa và các vật quý thả xuống ao rồi sai người lội xuống mò lên giả làm đồ vật dưới Long Cung đem dâng. Văn võ bá quan thấy vua ăn chơi vô độ đều sợ hãi không ai dám lên tiếng.

Vào những năm trị vì cuối cùng, đất nước đói kém, người chết đói hàng loạt, vua vẫn rong chơi vô độ, xây đền đài không ngớt…

Mê đỏ đen, Trần Dụ Tông biến triều đình thành chiếu bạc 

Trần Dụ Tông (1336 - 1369), tên thật là Trần Hạo, là vị vua thứ 7 của nhà Trần, cai trị từ năm 1341 - 1369. Ông được sử sách ghi nhận như một vị vua chỉ khoái hưởng lạc giữa lúc nền chính trị sa sút và nhân dân cùng cực đói khổ.

Vào giai đoạn cuối của nhà Trần, nạn cờ bạc, rượu chè rất phát triển. Đến đời Trần Dụ Tông thì tệ nạn không đã tràn cả vào trong cung đình, và nhà vua chính là người đã cổ súy cho điều này.

Theo Đại Việt sử ký toàn thư, vua Trần Dụ Tông đã cho gọi các nhà giàu trong nước vào cung đánh bạc làm vui. Một tiếng bạc đặt tới 300 quan tiền, ba tiếng thì đã giàu ngàn quan rỗi. Quan lại thì như Hành khiển Trần Khắc Chung, cùng Học sĩ Nguyễn Sĩ Cố đánh bạc, có khi đến hai, ba ngày, đêm này qua ngày khác, cùng ngồi ngay ở bàn mà ăn cháo không nghỉ lúc nào, được thua chỉ có một, hai quan tiền mà dụng tâm rất khổ.

Sử gia thời Lê Phan Phu Tiên đã phê phán thú vui này của Vua Trần Dụ Tông như sau: Dụ Tông công nhiên làm bậy, gọi những nhà giàu vào cung đánh bạc, rồi sai người trong nước bắt chước cái dở ấy, không thể ngăn cấm được nữa. Cuối cùng vì tệ đánh bạc mà mất nước.

Bên cạnh thú cờ bạc, vua Trần Dụ Tông còn có các thú chơi xa xỉ mà các sử gia đương thời nhận xét là "Vua phương Bắc ăn chơi cũng không bằng". Đó là xây vườn nuôi chim thú quý, chở nước biển đổ xuống hồ nuôi các thứ hải vật như đồi mồi, cua, cá biển…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TẠP CHÍ THẾ GIỚI MỚI ĐÃ CHẾT TRONG LẶNG LẼ



Lời dẫn của T.: Thật bàng hoàng khi nghe tin THẾ GIỚI MỚI (thuộc Bộ GD và Đào tạo) đã bị đóng cửa. Tắt thở trong lặng lẽ, không kèn trống, chẳng có tiếng sụt sùi tri hô của các đồng nghiệp trong làng báo càng khiến lòng những người đã từng lại qua với Thế Giới Mới thêm niềm thương xót. 

Xin vĩnh biệt Thế Giới Mới, và cầu mong TGM ra đi thanh thản trong niềm nhớ tiếc của những khách tri kỷ. Xin giới thiệu Thư Tuyệt mệnh của Thế Giới Mới, dưới đây:
_____________________

Cảm ơn và chia tay bạn đọc

Chiều ngày 8/11/2013, lãnh đạo Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam đã tiến hành công bố “Quyết định tạm ngừng hoạt động của Tạp chí Thế Giới Mới” được ký ngày 5/11/2013.

Trước đó, NXB Giáo dục đã có công văn 1722 ký ngày 29/10/2013 đề nghị Bộ Thông tin - Truyền thông giải thể Tạp chí Thế Giới Mới.
 
Ngày 7/11/2013, Bộ trưởng Bộ Thông tin - Truyền thông đã ký công văn đồng ý với đề nghị này của NXB Giáo dục và của Bộ Giáo dục và Đào tạo.
 
Như vậy, số báo 43 của năm 2013, tức là số báo thứ 1060 tính từ khi ra đời đến nay sẽ là số báo cuối cùng!
 
1060 số báo, Thế Giới Mới đã chở trên mình bao nhiêu những tình cảm của bạn đọc, những trí tuệ của người viết, những long đong của thời cuộc, những buồn vui của bao nhiêu số phận không chỉ trong ngành Giáo dục.
 
Ra đời khi kinh tế thị trường mới manh nha nhưng chết đi vì những mặt trái của cơ chế quản lý, Thế Giới Mới đành phải chia tay cùng bạn đọc, chia tay với những cộng tác viên thân thiết của mình.
 
Tất cả mọi quyền lợi của khách hàng, người viết... đều sẽ được giải quyết khẩn trương, đầy đủ. Tờ báo đình bản nhưng mọi hoạt động khác của cơ quan vẫn còn tiếp tục trong một thời gian để giải quyết các vấn đề liên quan pháp lý.
 
Ban Biên tập cùng toàn thể cán bộ công nhân viên Tạp chí một lần nữa xin cảm ơn mọi người và xin lỗi về sự chia tay này!
 
Trân trọng!
TẬP THỂ THẾ GIỚI MỚI

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THƠ PHÚ GÌ GÃ

  alt THƠ PHÚ GÌ GÃ
                                 
 

TRẦN CHIỂU

Gã nhà quê ẩm ương một cục ấy lặn một hơi hai mươi năm mới lóp ngóp lên bờ mấy năm nay. Tôi sang thành phố có những cái tên nghe như đấm vào tai: Cầu Rào, Cầu Đất, Sông Lấp, Ngõ Tha Ma tìm gã. Gã đưa vào ngôi nhà lên gác xép phải lách người để khỏi văng xuống sàn. Uống rượu rồi tôi tếch luôn. Năm sau tôi lại mò sang. Lần này gã mời tôi ăn cỗ nhà mới, ngôi nhà hai tầng trong hẻm nhưng vào thời điểm ấy phải nói kẻ thối chí không thể có. Cuối năm ngoái gã điện mời hẳn hoi. Ra tận ngã ba đón. Tôi theo gã vào cái phố Văn Cao đến số nhà (...). Nhà đấy vào đi sao thần người ra thế? Gã giục. Tôi như mơ. Không thể tin gã tồn tại trong ngôi biệt thự xinh xắn như lạc vào chốn mê cung.Cơn trưa xong, tôi bảo gã đi nhà thổ Đồ Sơn. Xong ngay.Gã nói.Nhưng con mẹ chủ nhà nghe tỏng chuyện nhăng nhít của hai gã đàn ông giăng hoa, thị lườm một cái là đi đứt mọi chuyện. Đêm ấy gã đưa cho tôi tập bản thảo gồm mấy chục bài thơ còm bảo, đọc chơi.Mỗi năm làm một bài. Thế là đủ. Làm nhiều ai đọc. Đọc cho ai nghe?Tôi đọc suốt đêm không thuộc câu nào. Sáng hôm sau gã "boa"chai XO và bốn hộp chè Long Tỉnh. Tôi rỉ tai gã hỏi làm gì mà phất vậy? Xây rồi bán. Bán rồi xây. Cứ thế mà mần.Chà giỏi ghê.Bợm già là khác. Học được mánh Anh Năm, Chị Bính nhanh hen! Đùng một cái tôi nhận được tập thơ MẢNH TRĂNG RƠI. Gã in thơ! Tôi thảng thốt kêu!Và, hôm nay sau cơn đau vì thổ tả, tôi ngồi dậy chọn mấy bài trong tập thơ của gã giới thiệu với quý độc giả về gã HOÀNG AN BÌNH.

alt
Ảnh chụp sau ngày đi mua chịu đôi lợn giống. Trần Chiểu (trái) Hoàng An Bình (phải)
                                                                                          

BẦU TRỜI RIÊNG CỦA NGƯỜI THỢ LÒ

Khi vào lò
Chúng tôi có một bầu trời riêng
Hạt mưa rơi từ nóc lò mát lạnh
Ánh sáng chan hoà từ vỉa than hắt ra
Vầng trăng toả miệng cười bè bạn
Những đám mây tản mạn
Đọng trong các gương than
Dải Ngân hà vắt ngang
Sao rung rinh nóc thượng
Những ngôi sao định hướng cho cuộc đời người thợ lò
Nơi cách ngoài kia năm nghìn mét
Thấp hơn mặt biển âm năm mươi
Chỗ thợ lò chúng tôi giáp vào mặt vỉa
Dấu vết của những trận mưa rừng sấm bể
Nói rất nhiều
Về bầu trời riêng của chúng tôi
Ở trong lò
Niềm tin yêu thật là dữ dội
Gặp tia sáng lấp loá cuối đường lò
Thấm hơi gió thổi vào từ họng sáo
Chúng tôi thấy cồn cào
Tình yêu không gian bao la
Tình yêu mặt trời cháy bỏng
Yêu những hành tinh vắng vẻ xa xôi
Chúng tôi hát ầm vang từ cuộc đời người thợ
Và chia nhau hít thở bầu không khí trong lò
Như gương than chờ giây mìn nổ
Ấy là lúc chân trời rộng mở
Trong tầm nhìn của thợ lò chúng tôi
Đội lò bạn tôi đang mở vỉa cánh tây
Phay than nghiêng nghiêng chân trời chiều màu tím
Sau tiếng nổ mìn đường lò mở đến
Những ban mai rực sáng của vùng than
Đội lò chúng tôi đang mở vỉa cánh đông
Tiếng than đổ rào rào
Ngỡ gặp cơn mưa đầu mùa hạ
Chúng tôi đang đi về phía mặt trời
Nơi bình minh của những mùa than vẫy gọi.
Tháng 4 năm 1981

HẢI PHÒNG
Phố gì mà toàn quán xá!
Cảng gì, nào thấy biển đâu?
Hải Phòng
Thành phố xích lô và quần ấo đống
Sông thì sông Lấp
Cầu thì cầu Rào, cầu Đất
Ngõ thì ngõ Thối, ngõ Tha ma(1)
Những quán Mau một thời
Hồ Quần Ngựa một thời
Bến Máy Chai một thời
Kẻ ăn trộm, người mất trộm ngã giá với nhau về trả và chuộc
Rác thải không còn chỗ vùi chôn
Những cây phượng ứa máu
Khi mùa hè chưa đến
Xe lửa Hà Nội về đường sắt rít phố đêm
Ngoài kia những con tàu ra đi chân vịt xoáy rát lòng sông Ruột Lợn
Hải Phòng của tôi là vậỵ đó
Với những ngón mánh của anh Năm, chị Bính (2)
Bát bánh đa cua ăn sáng vỉa hè
Hôm gặp bạn trước cùng cơ quan nhà dưới Lũng cho túi cà chua bán ế
Cùng thằng đồng đội cũ ở Kêng Giang đẩy xe thồ sang bán sắn dây ở chợ Cột Đèn
Mời nhau cốc bia cỏ vỉa hè
Vui thù tạc quên cả đèn đường đã bật
Tôi không sinh ra ở đây
Những tháng năm nhọc nhằn bên vỉa hè xóm chợ
Đã dìu dắt tôi nên người
Có những cái một thời
Chỉ một thời thôi
Đôi khi một chút bận lòng
Đã khá lâu tôi về lại Hải Phòng
Cùng bạn bè phố xá tôi xưa
Khu biệt thự Phương Lưu, Đầm Trung, Anh Dũng...
Những chóp nhọn, mái tròn. những đường cong Gôtích
Những công trình đường ngã năm Cát Bi
Khu công nghiệp Nomura, Đình Vũ
Buổi chiều nước sông lên
Người đàn bà dắt con ra từ ngôi nhà đẹp
Váy em buông dìu dịu nắng chiều
Hoa muống biển trôi duyềnh dòng Tam Bạc
Hải Phòng của tôi là vậy đó
Tôi viết mãi không hết niềm vui, nỗi buồn
Tôi viết mãi không hết tình yêu thương, hờn giận
Tôi viết mãi không hết những nỗi nhọc nhằn thành phố tôi và tôi bươn chải
Tôi viết mãi không hết những chắp nhặt nhỏ nhen trong lòng
Nhưng tôi mãi yêu, yêu đến vô cùng cái xô bồ chợ búa của Hải Phòng
Tôi lại trở về thành phố xích lô và quần áo đống của tôi
Để lại được ăn bát canh bánh đa cua buổi sáng
Chiều ăn lẩu cua đồng ở phố Văn Cao.
(1) Ngõ ở đường Trần Nguyên Hàn
Nhân vật trong Tiểu thuyết Bỉ vỏ của nhà văn Nguyên Hồng (2)  
MẢNH TRĂNG RƠi
Khẽ thôi anh!
Em nhắc dịu dàng
Sợ bay mất con chuồn chuồn khách
Hồi hộp quá tôi lội rung bờ nước
Con chuồn chuồn bay đi, bay đi phương nào
Rồi một đêm trời quên thắp sao
Mảnh trăng rơi từ áo em xuống cỏ
Tôi khẽ nhẹ vịn tay vào chỗ
Giọt sương đêm tóc chảy ướt vai gầy
Nửa cuộc đời day dứt mãi khôn nguôi
Những đau khổ dại khờ thời xa lắc
Giá hồi ấy em đừng vội nhắc
Và, tôi đừng...
như thế có hơn không!
Như mây mùa thu ngẩn ngơ trôi
Như gió lang thang trong vườn vắng
Như kẻ dại khờ khát khao thầm lặng
Anh đi tìm con chuồn chuồn để bắt cho em
Anh trở về những nơi hẹn em xưa
Tìm gặp lại những phút lòng bối rối
Tìm nhặt lại trên bờ cỏ rối
Chút tình em bên mảnh trăng rơi
Tôi trót bỏ quên tuổi trẻ một thời
Để hoài vọng một người như thế
Biết có em
Anh quản gì dâu bể
Đi cùng trời cuối đất để tìm nhau.

THĂM BẠN Ở QUÊ
Mấy con cáy rang dậy mùi lá lốt
Mớ tép đồng nấu mấy cọng dền cơm
Rượu nhà nấu, chai nút bằng lá chuối
Hai đứa ngồi nhắm hết cả trời đêm
Tháng 7 năm 2009

ĐẤY LÀ LÀNG QUỲNH BIỂU
Đấy là làng Quỳnh Biểu
Nơi bờ đê bãi sú đã nhào nặn ra tôi
Có thể bất cứ lúc nào nếm vào da tôi bạn cũng thấy mặn
Có thể bất cứ lúc nào ngửi hơi thở tôi bạn cũng thấy vị nồng nàn của biển
Những người dân quên tôi quanh năm đi kéo chã
Tay sùi như vỏ bòng
Những người dân quê tôi quanh năm đi đào ngán
 Lưng gập như thước thợ
Mùa mưa em tôi vẫn bơi thuyền vớt củi
Ngày nước cạn mẹ đi vồ cá bống lác ở ngoài truông
Vất vả nhọc nhằn là vậy
Nhưng tôi xin ngàn lần ở đấy
Ở với đồng cói-nơi thụ hội của đàn mòng , két
Khi mùa đông về chim chèo kheo chí choé đầy trời
Và những con ngòi rực màu còng đỏ
Ở với con đê không có tuổi
Gan góc, lì lợm một đời thách thức với sóng gió
Ngoài kia là biển
Trong này là làng Quỳnh Biểu của tôi
Trước sóng và gió
Người dân quê tôi như những cây chân chằng ngập mặn
Bám chặt vào đất quê mình
Để gìn giữ cho cái làng Quỳnh Biểu
Bầu trời đầy chim chèo kheo chí choé
Và những con ngòi rực màu còng đỏ tuổi thơ tôi.

alt.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

10 NGUYÊN TẮC VIẾT VĂN


10 NGUYÊN TẮC VIẾT VĂN


THANH HUYỀN


Mỗi nhà văn có một hệ thống nguyên tắc riêng, nhưng lời khuyên chung nhất mà họ mang đến cho các tác giả trẻ là: đọc thật nhiều, viết thật nhiều và phải thực sự say mê công việc mình đang thực hiện.
Nhà văn Richard Ford
1. Cưới một ai đó yêu bạn và tin vào công việc viết văn của bạn. 
2. Đừng sinh con. 
3. Đừng đọc các bài phê bình tác phẩm của bạn. 
4. Đừng viết phê bình. 
5. Đừng cãi nhau với chồng, hoặc vợ vào sáng sớm hoặc tối khuya. 
6. Đừng vừa viết vừa uống rượu. 
7. Đừng viết thư cho các biên tập viên về tác phẩm của bạn (Họ không quan tâm đâu). 
8. Đừng hy vọng các nhà văn đồng nghiệp của mình sẽ gặp bất hạnh. 
9. Hãy cố khuyến khích bạn bằng cách nghĩ tới thành công của người khác. 
10. Đừng viết những gì ngớ ngẩn nếu bạn tránh được. 
Nhà văn Neil Gaiman 
1. Viết đi. 
2. Tìm ra nhiều từ khác nhau. Chọn từ hay nhất và viết. 
3. Phải hoàn thiện những gì mình đã viết bằng bất cứ cách nào. 
4. Hãy đọc lại những gì mình viết như bạn chưa bao giờ biết đến nó. Rồi nhờ những người bạn kính trọng đọc và cho ý kiến. 
5. Hãy nhớ: Khi ai đó nói cho bạn biết có điều gì đó chưa hay hoặc chưa ổn trong bản thảo, họ chắc chắn đã nói đúng. Nhưng khi ai đó nói cho bạn biết chính xác điều mà họ cho là chưa ổn và chỉ cho bạn cách sửa chữa, thì họ chắc chắn đã sai. 
6. Nhớ rằng, đừng bao giờ đòi hỏi sự hoàn hảo. Hãy đọc lại, sửa chữa kỹ lưỡng và bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết mới. Theo đuổi sự hoàn hảo cũng giống như đuổi theo đường chân trời.
7. Hãy tự cười với những trang văn hài hước của chính bạn. 
8. Nguyên tắc chính của việc viết văn là: nếu có đủ đảm bảo và sự tự tin, bạn hãy cho phép mình viết bất cứ thứ gì mình thích. Hãy viết một cách chân thực và viết hay nhất mà bạn có thể. 
Nhà văn PD James 
1. Phát triển kho từ vựng của bạn. Ngôn ngữ là chất liệu cho bộ môn nghệ thuật của chúng ta. Càng sở hữu nhiều từ bạn càng viết một cách dễ dàng. 
2. Đọc nhiều và đọc có chọn lọc. Những cuốn sách tồi sẽ ảnh hưởng xấu đến bạn. 
3. Đừng lên kế hoạch viết văn. Hãy viết thực sự chứ đừng có mơ mộng đến việc viết. 
4. Viết những gì bạn cần phải viết. Đừng viết cái đang được coi là mốt hoặc những gì bạn nghĩ là sẽ bán chạy. 
5. Hãy cởi mở với cái mới, với mọi trải nghiêm. Không có gì xảy ra mà vô ích với nhà văn, bất kể là hạnh phúc hay bi kịch. 
Nhà văn Andrew Motion
1. Hãy tìm ra đâu là thời điểm thích hợp nhất để viết đối với bạn, ban ngày hay ban đêm. Sau đó hãy tổ chức cuộc sống để tiện nhất cho việc viết lách. 
2. Suy nghĩ bằng cả cảm xúc lẫn lý tính. 
3. Hãy trân trọng những phép màu nhiệm xảy ra trong cuộc sống thường ngày. 
4. Đẩy các nhân vật khác nhau vào cùng một hoàn cảnh và khiến họ thể hiện bản thân mình. 
5. Hãy nhớ, không có gì là vô nghĩa. 
6. Viết cho ngày mai, chứ không phải cho hôm nay. 
7. Hãy viết thật say mê. 
Nhà văn Ian Rankin 
1. Đọc thật nhiều. 
2. Viết thật nhiều. 
3. Học cách tự phê bình. 
4. Tìm hiểu những gì mà các nhà phê bình chấp nhận được.
5. Hãy kiên nhẫn. 
6. Phải có câu chuyện đáng để kể 
7. Đừng bỏ cuộc. 
8. Biết tìm hiểu thị trường. 
9. Gặp may mắn. 
10. Biết tận dụng sự may mắn. 
Nhà văn Zadie Smith 
1. Khi còn nhỏ, hãy đọc thật nhiều. Dành nhiều thời gian cho việc đọc hơn là bất cứ việc gì khác. 
2. Khi đã trưởng thành, hãy đọc tác phẩm mình viết ra như một độc giả, tốt hơn nữa là như một đối thủ của chính mình. 
3. Đừng lãng mạn hóa tương lai của mình. Bạn có thể viết một câu văn hay hoặc có thể không. Đừng cố xây dựng cái gọi là phong cách nhà văn. Tất cả sẽ thể hiện trên trang giấy của bạn. 
4. Nên tránh điểm yếu của bạn. Nhưng đừng trốn chạy bằng cách tự cho rằng, những gì bạn không thể làm được là những thứ không quan trọng. 
5. Tạo ra một khoảng thời gian nghỉ nhất định giữa việc viết và biên tập, sửa chữa. 
6. Tránh các đám đông, các nhóm trong khi viết. Sự xuất hiện đông người sẽ không đưa lại điều gì tốt cho các trang viết của bạn. 
7. Viết bằng một chiếc máy tính không nối mạng. 
8. Biết bảo vệ thời gian và không gian mà bạn viết. Tránh xa mọi người trong khi viết, kể cả những người quan trọng nhất với bạn. 
9. Đừng nhầm lẫn danh tiếng và thành công. 
Nhà văn Colm Tóibín

1. Hãy hoàn thiện tất cả những gì bạn đã bắt đầu. 
2. Chung sống hòa thuận với bản thảo. 
3. Mặc pyjamas cả ngày. 
4. Đừng có tội nghiệp cho chính mình. 
5. Kiêng rượu và sex trong thời gian bạn đang viết. 
6. Viết vào buổi sáng, nghỉ ngơi một chút vào buổi trưa, viết tiếp vào buổi chiều, xem bản tin vào lúc 6 giờ chiều và tiếp tục viết cho đến lúc đi ngủ. Trước khi ngủ, hãy nghe nhạc Schubert. 
7. Nếu phải đọc, hãy đọc tiểu sử của các nhà văn bị phát bệnh tâm thần. 
8. Vào thứ bảy, bạn có thể coi một bộ phim cũ, đề xuất của tôi là Persona hoặc Autumn Sonata. 
9. Đừng có đến London. 
10. Đừng đến bất cứ nơi nào khác.
Theo Evan
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà văn Dương Hướng: Phẩm chất quan trọng nhất là trung thực và nhân ái

Nguyễn Nghiêm (thực hiện) - 16-07-2013 05:39:46 PM

VanVN.Net - Nhà văn Dương Hướng tiếp bạn văn trong căn phòng nhỏ gắn bó mấy chục năm qua, nơi ông đã từng cặm cụi ngồi viết 6 tác phẩm theo trình tự thời gian: Gót Son (tập truyện ngắn – 1989); Bến không chồng (tiểu thuyết – 1990, giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam); Trần gian đời người (tiểu thuyết – 1991); Người đàn bà trên bãi tắm (tập truyện ngắn); Tuyển chọn Dương Hướng  (1997); và gần nhất là Dưới chín tầng trời (tiểu thuyết – 2007). Bên cạnh một tủ sách văn học đồ sộ, “tài sản” quý giá của ông, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện thân tình, giản dị…
Nhà văn Dương Hướng (trích ảnh Văn Công Hùng)
* Thưa nhà văn Dương Hướng, mỗi tác phẩm ra đời đều là một đứa con tinh thần của nhà văn. Song chắc chắn không phải trong số đó đứa con nào cũng như đứa nào. Xin hỏi, trong số các tác phẩm của mình, ông thấy tâm đắc nhất với tác phẩm nào, và ý tưởng nào đã giúp ông viết nên những tác phẩm để đời ấy?
Nhà văn Dương Hướng: Chả biết có để đời hay không, nhưng với tôi, tất cả các tác phẩm của mình đã viết ra tôi đều tâm đắc và yêu mến nó. Còn về ý tưởng nào sáng tác ư, nó muôn màu muôn vẻ, là anh cầm bút đôi khi chỉ tình cờ gặp những chi tiết rất nhỏ nhưng cũng có thể nảy ra được ý tưởng lớn. Nó cũng giống như anh đi câu vậy, may gặp được cá lớn. Với tôi, ngày còn quân ngũ, chiến tranh liên miên đã viết lách gì đâu. Ngày thống nhất đất nước trở về làng, tôi giật mình nhận ra trong những nụ cười hân hoan chiến thắng của bạn bè, người thân, họ tộc, cùng bà con làng xóm, tất thảy đều ẩn chứa điều gì đó mà chỉ những người đi xa về mới dễ nhận ra. Đó chính là nỗi cô đơn, sự chịu đựng khắc khổ bởi hậu quả của cuộc chiến tranh đã qua. Rồi không biết bao câu chuyện tôi được chứng kiến, thế là các nhân vật cứ dần hiện lên sống động trong tâm trí mình…
* Bao giờ tên tuổi nhà văn cũng gắn liền với tác phẩm - Cụ thể với ông là tiểu thuyết “Bến không chồng”. Thậm chí có khi tên tác phẩm còn trở thành “biệt danh” của nhà văn, hoặc một danh từ chung khi muốn nói về một vấn đề gì đó, và “Bến không chồng” cũng vậy, đến nỗi lâu nay bạn đọc cả nước đã quen được đọc các bài viết về ông với nhiều “tít” nghe rất ấn tượng như “Người đàn ông ở Bến không chồng”, “gặp ông Bến không chồng ở Tây Nguyên”, “Bến không chồng đã có chồng?.”. “Bến không chồng  - bến đỗ văn chương”… Ông nghĩ thế nào về chuyện này?
Nhà văn Dương Hướng: Mừng! Mừng và khoái vì các đồng nghiệp và độc giả đã đồng cảm, hiểu thấu những gì mình viết ra. Thú thật khi nhà văn viết ra những gì mình tâm đắc, chẳng thể tưởng tượng nổi sau này nó hay dở ra sao. Nhưng điều quan trọng phải thật sự tỉnh táo khi được độc giả tán dương. Đừng vội tưởng bở, có những điều phải suy xét cho thấu đáo nguồn cơn. Có nhiều những lời khen thật, khen vì quý mến, động viên. Nhưng cũng có cả lời khen giả, nếu không muốn nói là khen mỉa mai. Và có cả những lời khen ác nữa đấy. Họ khen mà thấy sợ. Rõ là họ khen mà hoá ra hại mình. Thế đấy! Hãi lắm.
* Cụ thể là gì thưa ông?
Nhà văn Dương Hướng: Là gì à, là mình nói A họ lại bảo B. Trong tiểu thuyết Dưới chín tầng trời, nhân vật của mình là nhân vật của tiểu thuyết, họ lại vận vào ông nọ ông kia ở ngoài đời. Thế là nguy chứ. Hãi lắm (cười). Họ khen mình là dũng cảm, là anh hùng. Là anh cầm bút mình chỉ tâm niệm là viết sao cho trung thực. Trung thực nhưng phải nhân ái, bao dung, có tình. Là nhà văn phải nhìn ra cái cao hơn lẽ thường ở cả những vấn đề bình thường. Đã cầm bút phải chấp nhận mọi rủi ro. Giống như người đi biển, phải chịu được cả giông bão. Trong văn học mình nói là nói tới bản chất (cái sâu xa) thì có những người chỉ nhìn vào cái vỏ bên ngoài trần trụi ...
* Đúng là văn học là phải nói tới bản chất. Vậy theo ông, đó có phải là yếu tố quan trọng nhất trong sáng tác?
Nhà văn Dương Hướng: Phẩm chất quan trọng nhất của nhà văn vẫn phải trung thực và nhân ái. Văn chương mà giả dối nịnh bợ và nhạt thì buồn và khó chịu lắm. Tôi không muốn dùng lại những từ to tát như trong các bài viết giới thiệu quảng cáo sách, hay các luận văn của các học viên cao học đã phân tích về những tác phẩm của tôi, nào là tư tưởng xuyên suốt thời đại mang tính nhân văn cao cả, nào là phản anh sâu sắc những vấn đề cốt lõi của cuộc sống…
* Nhưng thực sự với các nhân vật trong ba cuốn tiểu thuyết của ông đều là những nhân vật tốt. Đọc nó thấy ấm áp vô cùng. Và đằng sau đó là một cái nhìn sâu sắc, sinh động của nhà văn về đề tài nông thôn...
Nhà văn Dương Hướng: Đúng vậy! Đừng lầm lẫn, không chỉ cái xấu mới có xung đột, mà giữa người tốt với nhau vẫn có xung đột. Thậm chí xung đột dữ dội. Sự xung đột của họ là do hạn chế về nhận thức, hoặc nhận thức khác biệt nhau do yếu tố khách quan, chứ bản chất con người họ rất đáng yêu thương, trân trọng. Thú thực tất cả các nhân vật trong các tác phẩm của tôi đều là hình bóng của những người thân trong gia tộc, làng xóm, bạn bè tôi. Đến cái tên làng như làng Đông trong Bến không chồng, làng Đoài trong Dưới chín tầng trời, làng Nguyệt Hạ trong Trần gian đời người cũng vẫn chỉ là bóng dáng của cái xóm Đông, xóm Đoài của thôn An Lệnh, xã Thuỵ Liên quê tôi. Còn nói trong những tác phẩm đó có một cái nhìn sâu sắc, sinh động về đề tài nông thôn thì cũng đúng. Mình con nhà nông chính hiệu mà. Mình thuộc mảng nào thì viết về mảng đó. Thực chất tất cả các tác phẩm của Dương Hướng đều thiên về làng quê, về chiến tranh và người lính. Chiến tranh và người lính, vẫn là những chàng trai từ làng quê khoác ba lô ra mặt trận. Họ ra đi để lại vợ con cha mẹ người yêu ở lại hậu phương. Vì thế, làng quê, chiến tranh, và người lính là ba mối quan hệ gắn bó máu thịt. Nỗi nhớ nhung, sự phản bội, lòng căm thù và tình yêu thương cũng từ đó. Chính vì vậy mà cả ba tiểu thuyết của tôi cũng đều cùng mang chủ đề, ấy - chủ đề nông thôn, chiến tranh và người lính. Và nếu trời còn cho tôi sức khoẻ, thì làng An Lệnh quê tôi có thể viết hết đời mình vẫn không hết chuyện. Nhưng ai đã đọc cả ba cuốn tiểu thuyết của tôi đều nhận ra khung cảnh, tập tục quen thuộc của cái làng An Lệnh quê tôi, nhưng chủ đề tư tưởng của mỗi tác phẩm đều khác nhau.Bến không chồng nói tới một thế hệ phụ nữ không chồng, hoặc có chồng cũng như không bởi đàn ông ra mặt trận hết. Trần gian đời người thì khai thác sâu về tập tục văn hoá làng xã bị phá vỡ tới tận gốc rễ. Còn Dưới chín tầng trời thì mở rộng hơn cả về thời gian và không gian, nó bao trùm cả một giai đoạn của lịch sử trong suốt nửa thế kỷ qua....
* Trong ba cuốn tiểu thuyết, có lẽ cuốn Dưới chín tầng trời đã được ông đặt nhiều tâm huyết trăn trở nhất. Ông có thể nói sâu hơn về cuốn tiểu thuyết này để bạn đọc rõ, bởi tác phẩm này vừa được trao giải A giải Văn Nghệ Hạ Long 2013...
Nhà văn Dương Hướng: Đã có nhiều bài viết về tiểu thuyết này nhìn từ nhiều góc độ khác nhau, đặc biệt đã có tới chục cái luận văn tốt nghiệp của sinh viên các trường đại học, học viên cao học trong cả nước phân tích rất bài bản về tác phẩm Dưới chín tầng trời. Nhưng với tôi, hoàn thành để được tác phẩm này tôi đã phải đầu tư tương đối công phu trong suốt thời gian dài 15 năm. Quả thực với tiểu thuyết này tôi đã đi sâu vào những sự kiện quan trọng đã diễn ra trong suốt nửa thế kỷ. Cụ thể là 5 bước ngoặt lớn của đất nước để làm khung sườn cho tiểu thuyết. Bởi lẽ 5 bước ngoặt đó đã tác động sâu sắc, tác động trực tiếp tới từng số phận của các nhân vật trong tác phẩm. Có lúc cao hứng bốc đồng lên (cười), tôi đã nói với bạn bè đồng nghiệp câu nói chả hiểu mình nghe được ở đâu là: Nhà tiểu thuyết phải như một vị tướng cầm quân ra trận. Là một tướng giỏi khi tung quân ra phải biết thu quân về. Nều để quân lính thất lạc hay ngoẻo hết thì là tướng tồi...
Trong Dưới chín tầng trời, thực lòng tôi mong muốn viết được cái gì đó phản ảnh thật trung thực đời sống xã hội Việt Nam ta trong gần nửa thế kỷ qua. Tôi viết bằng cái tâm của mình, tôi tin rằng bất kể ai đọc tác phẩm này đều nhận thấy cái tình người là cao quý và lớn lao nhất trong tác phẩm. Tư tưởng tốt của tác phẩm chính là ở đó, ở cái tình con người. Đọc xong tác phẩm, thiết nghĩ không ai nỡ đối xử ác với ai, ai cũng mong mình sống sao cho tốt đẹp hơn. Điều đó chẳng phải là tiêu chí cốt tử muôn đời của văn học đấy sao? Để nói được điều đó, tất nhiên các nhân vật trong tác phẩm Dưới chín tầng trời họ đã trải qua tất cả những bước thăng trầm của lịch sử. Kể cả nói tới những hạn chế, những lỗi lầm của lịch sử, tôi cũng phải hướng tới cái thiện, đó cũng là điểm sáng, là ý tưởng tốt đẹp của tác phẩm. Điều này tôi luôn tâm niệm và bảo đảm bằng chính lương tâm và tư cách của người cầm bút. Bởi tất cả những gì tôi muốn nói, đều đã được trải nghiệm qua cuộc sống của tôi, của đồng đội tôi trên chiến trường, cũng như của những người dân trong làng xóm quê hương tôi. Tôi muốn nói tới một điều, lẽ ra văn học nước nhà phải rộng mở từ lâu. Tôi tin rằng tác phẩm này đã giải toả được mọi vướng mắc, mọi hạn chế của lịch sử mà trong mọi tầng lớp xã hội ta ai cũng biết, cũng hiều. Là người cầm bút, tôi nghĩ cần phải có tấm lòng, cần có sự dự cảm và trách nhiệm trước nhân dân, trước thời đại mình đang sống để độc giả vững tin trên tinh thần đổi mới, mở cửa hội nhập với thế giới ở thế kỷ này - thế kỷ văn minh tiến bộ của đất nước Việt Nam nói riêng và của toàn nhân loại nói chung.
Tuy nhiên trong một tác phẩm văn học, mỗi người đọc có những cảm nhận riêng, những quan điểm đánh giá khác nhau, đó cũng là điều bình thường...
* Trải qua khá nhiều năm, tới nay, các tác phẩm của ông vẫn được bạn đọc yêu quý, nhất là tiểu thuyết Bến không chồng đã tái bản đến 11 lần. Không chỉ có thế, vừa qua bộ phim truyền hình Bến không chồng khi trình chiếu lại cũng được dư luận chú ý. Là tác giả tiểu thuyết Bến không chồng, ông thấy giữa tác phẩm văn học và điện ảnh có gì khác biệt?
Nhà văn Dương Hướng: Hai thể loại đương nhiên là khác nhau về cách thể hiện, phim thể hiện bằng hình ảnh, tiểu thuyết thể hiện bằng ngôn từ. Cái cốt lõi là ở đạo diễn và nhà văn gặp nhau ở tầm tư tưởng. Cả phim và tiểu thuyết đã đạt được vấn đề đó. Bữa trước gặp đạo diễn Lưu trọng Ninh, ông có đề xuất với tôi, nếu được, ông sẽ cho chuyển thể thành phim (100 tập) cả hai cuốn tiểu thuyết Dưới chín tầng trời và Bến không chồng. Tôi băn khoăn nói với đạo diễn Lưu Trong Ninh là để tôi sẽ thương lượng với tác giả biên kịch Huệ Ninh vì tôi đã ký hợp đồng từ năm 2010 với Huệ Ninh chuyển thể Dưới chín tần trời rồi. Nhưng vì nhiều lý do, đến nay Huệ Ninh vẫn chưa thực hiện được.
  * Đã hơn 5 năm từ khi Dưới chín tầng trời, cuốn tiểu thuyết gần nhất của ông ra đời, việc sáng tác của ông thế nào?
Nhà văn Dương Hướng: Đã hơn 5 năm rồi, tôi dự định viết một cuốn tiểu thuyết tạm đặt tên là Góc khuất, nhưng mới chỉ là dự định. Tôi vẫn còn nhiều điều phải suy nghĩ và phải lựa chọn một cách kỹ càng hơn nữa. Nhưng rồi mọi chuyện cứ phải gác lại bởi lý do sức khoẻ. Trong ngực bây giờ phải đặt một cái sten rồi, chả biết khi nào mới viết lại được. Đề tài của Góc khuất, cũng là về chiến tranh, về những người lính đang sống trong thời hậu chiến. Nhưng khác ở chỗ là thân phận con người còn có những góc khuất không thể phơi bày. ở đó có những con người phải chịu đựng cả hai luồng tư tưởng, họ cứ lơ lửng giữa giời... Đó là bi kịch của chiến tranh, là góc khuất trong nhiều thân phận của con người mà chúng ta cần thấu hiểu.
* Thưa nhà văn, với kinh nghiệm của một nhà văn đã thành đạt, ông có suy nghĩ gì về lớp những người viết trẻ đang kể thừa sự nghiệp văn chương của thế hệ đi trước? Nhà văn có nhắn gửi và tâm tình gì đối với họ?
Nhà văn Dương Hướng: Lớp trẻ ngày nay được học, được đào tạo bài bản hơn lớp chúng tôi nhiều. Họ viết cũng hiện đại hơn, nhiều tác giả trẻ viết cũng nể lắm. Tôi đã biên tập một tập truyện ngắn cho mười tác giả trẻ vừa xong, in ở Nhà xuất bản Hội Nhà văn, có nhiều tác giả viết rất khá. Với các bạn trẻ, điều cần quan tâm hơn chính là ở sự trải nghiệm. Trong sáng tác cần ở sự trải nghiệm hơn là sự học và đào tạo.
* Xin cảm ơn nhà văn Dương Hướng về cuộc trò chuyện này.

(Văn nghệ số 28/2013)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin rất vui: Người giầu sẽ không phải ra trận

Thật là một kiến nghị điên rồ. Không biết đã có nước nào áp dụng chế độ "đóng tiền thay đi nghĩa vụ quân sự" chưa ? Cứ đà này thì "Bố làm to (tức là cống hiến nhiều), con không cần đi lính". Đất nước này sẽ hoàn toàn do dân nghèo bảo vệ. Ôi dân nghèo bụng ỏng đít eo, ăn không có, ốm không chữa, gầy gò ốm yếu... sẽ được trao vinh dự quá cao cả này.

Quân đội chỉ còn con nhà nghèo ốm yếu?Nhưng có lẽ ( đục bỏ một đoạn ngắn) Sẽ có thêm thu nhập cho ngân sách đang kiệt quệ, sẽ có tiền chùa sài thoải mái. Nay mai Quốc hội sẽ thông qua Luật nghĩa vụ quân sự mới.. ( bỏ một đoạn dài vì quá nhạy cảm..)
Cho đóng tiền thay nghĩa vụ quân sự
Theo Thiếu tướng Trần Đình Nhã, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh của Quốc hội, khi sửa Luật Nghĩa vụ quân sự sẽ tính tới việc cho phép đóng một khoản tiền để không phải thực hiện nghĩa vụ quân sự nhằm bảo đảm sự công bằng giữa những người đủ tiêu chuẩn.
( bỏ đoạn nữa..)
* Phóng viên: Bộ Quốc phòng cùng Ủy ban Quốc phòng – An ninh của Quốc hội đã bàn bạc và ủng hộ phương án cho phép thanh niên đủ tiêu chuẩn mà không phải nhập ngũ thực hiện “nghĩa vụ thay thế”. “Nghĩa vụ thay thế” bao gồm những hình thức nào?

- Thiếu tướng Trần Đình Nhã: Hiện chúng ta có nghĩa vụ công an nhân dân và nghĩa vụ dân quân tự vệ có thời hạn. Đó có phải là nghĩa vụ thay thế cho nghĩa vụ quân sự (NVQS) không? Ủy ban Quốc phòng – An ninh cho rằng đó có thể là nghĩa vụ thay thế.

Vậy, với những trường hợp không phải làm gì cả thì có phải thực hiện nghĩa vụ gì không, có phải lao động công ích hay phải nộp một khoản tiền nào đó để góp phần phục vụ cho chính những người thực hiện NVQS? Chúng tôi cho rằng nghĩa vụ thay thế gồm nhiều hình thức: Nghĩa vụ có thời hạn trong công an nhân dân, dân quân tự vệ, nghĩa vụ khác hoặc đóng góp bằng tiền, bằng sức. Việc này một số nước cũng đang làm và mình thực hiện thì phải nghiên cứu kỹ để áp dụng cho phù hợp.

* Dự kiến khi nào sửa đổi, bổ sung những quy định đó vào Luật NVQS, thưa ông?

- Phải chờ QH thông qua Hiến pháp đã rồi mới tính được.

* Trong thời gian bàn bạc, thảo luận dự thảo Hiến pháp, nhiều ý kiến đề cập việc có nên đưa ngay thông tin thực hiện “nghĩa vụ thay thế” này hay không, bởi thực hiện NVQS là yêu cầu bắt buộc với công dân. Vậy dự thảo sửa đổi Hiến pháp đang nghiêng về phương án nào?

- Vẫn còn ý kiến khác nhau nhưng ban soạn thảo cho rằng vấn đề đó sẽ được đưa ra và quy định rõ trong Luật NVQS do Bộ Quốc phòng xây dựng.

* Ông có ủng hộ việc đóng tiền để được miễn thực hiện NVQS?
- Tôi ủng hộ việc có thể đóng tiền hoặc làm một việc gì đó. Tất nhiên, việc ấy cũng chỉ bảo đảm công bằng tương đối thôi.

* Nhưng cũng có nhiều lo ngại điều đó sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới việc bảo đảm quân số hằng năm phải nhập ngũ?

- Mỗi năm có hàng triệu thanh niên đủ tiêu chuẩn đi NVQS nhưng chỉ một phần nhỏ nhập ngũ. Vậy thì những người còn lại thế nào, cho họ nợ hay làm việc gì đó? Người đi làm NVQS đã thực hiện trách nhiệm sòng phẳng với pháp luật, với Hiến pháp thì người không làm NVQS cũng phải thực hiện nghĩa vụ gì đó để bảo đảm công bằng giữa công dân với nhau.

* Điều bất cập lớn nhất trong việc thực hiện NVQS có phải là nằm ở các tiêu chí, điều kiện, giám sát khiến công tác tuyển chọn nhập ngũ hằng năm dễ nảy sinh tiêu cực?

- Chúng tôi đi giám sát thì thấy chuyện tiêu cực thỉnh thoảng xảy ra nhưng không đáng kể. Vấn đề người dân quan tâm là làm thế nào để bảo đảm công bằng trong tuyển chọn thanh niên thực hiện NVQS.

Tham khảo nhiều nước trên thế giới, chúng tôi thấy họ làm thế và có hiệu quả, người dân hài lòng. Có nước, thanh niên sau khi học xong phổ thông đều phải đi NVQS hết nhưng đó là quốc gia mà quân đội lớn nhưng dân số ít. Đông dân như ta thì không thể đến tuổi thì đi hết được nên phải tính toán xem số còn lại phải làm gì.

* Nhiều ý kiến cho rằng giảm thời gian thực hiện NVQS sẽ khiến nhiều thanh niên hồ hởi hơn với việc nhập ngũ?

- Thực hiện NVQS trong 2 năm chỉ có một số thôi, đa số còn lại chỉ khoảng 1 năm rưỡi. Vào lính thì phải thành thạo cái gì đó, phải có thời gian rèn luyện nhất định chứ chỉ đi 3 tháng, 6 tháng thì không kịp, kể cả rèn luyện lẫn sử dụng khí tài quân sự. Theo tôi, 1 năm rưỡi đến 2 năm là hợp lý.

* Trước khi sửa Luật NVQS, Ủy ban Quốc phòng – An ninh có giám sát, đánh giá lại việc thực hiện luật và những bất cập trong công tác tuyển chọn nhập ngũ hiện nay?
- Đương nhiên rồi. Như có vị đại biểu Quốc hội đã phát biểu tại hội trường là không thể giám sát, thẩm tra văn bản chay được mà phải có thông tin.

Chỉ có con nhà nghèo nhập ngũ?

Ông Nguyễn Văn Chiến, Phó trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Bắc Ninh, cho rằng nội dung được đưa ra trong dự thảo Hiến pháp cần được nghiên cứu rất kỹ: “Công dân phải làm NVQS và tham gia xây dựng quốc phòng toàn dân; việc thực hiện nghĩa vụ thay thế NVQS do luật định”. Bởi, đã là NVQS thì công dân phải thực hiện và nhà nước tạo điều kiện để người dân thực hiện. Lực lượng thanh niên đáp ứng đủ các yêu cầu nhập ngũ hiện rất đông nhưng số nhập ngũ rất ít.

“Để bảo đảm công bằng, phải đưa ra các tiêu chuẩn về sức khỏe, như lúc cần ít thì đưa ra yêu cầu về sức khỏe cao lên. Nếu cho phép đóng tiền để không phải thực hiện NVQS thì sẽ nảy sinh việc những gia đình muốn con cái ở nhà thi, học tiếp hoặc đi làm kiếm tiền và không muốn đi bộ đội sẽ sẵn sàng đóng tiền, dù nhiều năm liền. Còn con nhà nghèo thường ăn uống kham khổ, sức khỏe yếu thì lại phải đi bộ đội” – ông Chiến lo ngại.

Theo Đại tá Trần Thế Quân, Vụ phó Vụ Pháp chế – Bộ Công an, các luật hiện hành đã xác định rõ công dân phục vụ có thời hạn trong công an nhân dân thì không phải thực hiện NVQS nữa.

“Đó thực chất là nghĩa vụ thay thế. Ai cũng có nghĩa vụ phục vụ Tổ quốc nhưng phải có sức khỏe, đáp ứng đủ điều kiện quy định. Nói về vấn đề tiền thì phải suy nghĩ kỹ vì liên quan tới nhiều vấn đề, nếu không thì người ta sẽ nghĩ chỉ ai có tiền mới không phải đi bộ đội. Nhưng cũng sẽ có suy nghĩ khác là anh đủ tiêu chuẩn mà không phải đi bộ đội thì phải đóng một khoản tiền nhất định để phục vụ cho người thực hiện NVQS. Tuy nhiên, phải cân nhắc làm sao bảo đảm yêu cầu cao nhất là công bằng giữa các công dân đủ tiêu chuẩn nhập ngũ” – đại tá Quân băn khoăn.

Thế Kha
Theo Người Lao Động

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Trung Quốc sẽ tăng trưởng bằng cách nào?


Аlexander Khramchikhin

Chỉ có người mù mới không thể nhìn thấy những tham vọng xâm lược của người láng giềng phía đông, chuyên gia khẳng định.
Alexander Khramchikhin - nhà phân tích quân sự hàng đầu và là tác giả thường xuyên của "NVO" - nổi bật với cách tiếp cận hệ thống sâu sắc đối với những vấn đề địa chính trị và những mối đe dọa. Trong cuốn sách mới của mình, ông xem xét chính sách bành trướng của Trung Quốc đối với Nga.

Ông liên tục công bố các bài viết về đề tài này trên "NVO". Và mỗi lần như vậy, nghe vang lên tiếng kêu của những con chuột cảnh la hét rằng Trung Quốc là đồng minh của chúng ta chống lại Hoa Kỳ, người bạn thế kỷ và người thầy của một nền kinh tế đúng đắn. Những lập luận con trẻ của họ phản ánh mức độ PR cao cho CHND Trung Hoa được bảo đảm trước sự ủng hộ của những tình nguyện viên người Nga. Những nhà hoạt động của Đảng CS LB Nga tuyên truyền một cách mù quáng những thành công của Trung Quốc, nhưng phớt lờ nền tảng vô nhân đạo của "phép lạ Trung Quốc" đã đặc biệt thành danh trong vấn đề này.

Trong cuốn sách, Alexander Khramchikhin dựa vào những số liệu chính thức của Trung Quốc (chúng tôi đặc biệt nhấn mạnh) đi đến kết luận logis không thể chê vào đâu được về sự tất yếu của cuộc khủng hoảng kinh tế xã hội của nội bộ Trung Quốc mà hậu quả của nó sẽ là sự bành trướng lên phía bắc với mục đích mở rộng không gian sinh tồn, bảo đảm cho nền kinh tế những nguồn lực và đưa năng lượng của một vụ bùng nổ xã hội ra bên ngoài lãnh thổ của đất nước.

Những thành công kinh tế của Trung Quốc thật kinh ngạc. Kim ngạch thương mại nước ngoài từ năm 1978 đến năm 2010 tăng 140 lần. Dự trữ vàng ngoại hối vượt quá $ 3 nghìn tỷ. Tỷ lệ của Trung Quốc trong xuất khẩu toàn cầu năm 2010 lên tới 10,4%, trong nhập khẩu - 9,1%. Trong khi đó thị phần xuất khẩu máy móc đạt 59,2%.

Nhưng đồng thời có hàng loạt vấn đề kinh tế và xã hội trầm trọng có xu hương sâu sắc thêm. Trung Quốc đứng thứ sáu trên thế giới về dự trữ dầu mỏ, nhưng từ một nước xuất khẩu đã trở thành khách hàng mua dầu chính trên thế giới. Trong năm 2009, GDP của Trung Quốc tăng 8,5% của toàn thế giới, còn tiêu thụ dầu đã tăng lên 10,4%, thép - 46,4%, than đá - 46,9%. Nền kinh tế vô cùng lãng phí.

Khu vực thảm họa sinh thái - 80% của cả nước. Một phần ba lãnh thổ của Trung Quốc bị mưa axit. Hồ nước ngọt lớn nhất của đất nước Poyang gần như cạn kiệt. Diện tích của nó đã giảm từ 4.350 còn 50 km2. Từ năm 1995, vì sự tấn công của sa mạc, 24 nghìn làng xã bị bỏ đi. Nhập khẩu sản phẩm nông nghiệp đang tăng hơn 60% năm.

Nếu thu nhập bình quân của người dân thành phố - $ 300 tháng, thì người dân ở nông thôn - $ 90. Người dân thành phố thanh toán 60% chi phí của dịch vụ y tế, còn nông dân - 90%.Năm 2007 bãi bỏ học phí cho học sinh phổ thông nông thôn. Năm 2005, tỷ lệ mù chữ trong số những người trên 15 tuổi đạt mức 11,04%.

Hệ thống lương hưu ở trong tình trạng manh nha. Chỉ một trong sáu người cao tuổi được nhận lương hưu. Hơn 10% dân số - 158,640 triệu người - dân di cư nội bộ, lực lượng lao động giá rẻ nhưng không có bất cứ những quyền nào. Chính họ đảm bảo sự bùng nổ trong xây dựng và sự tăng trưởng của thương mại.

Đương nhiên, tâm trạng chống đối ngày càng tăng. Theo các số liệu của Bộ Công an CHND Trung Hoa, năm 1994 có 10 nghìn cuộc biểu tình trong nước, vào năm 2005 - 87 nghìn. Đồng thời những số liệu này đã ngừng công bố. Mặc dù đấu tranh kịch liệt chống nạn tham nhũng, nhưng tham nhũng tiếp tục tăng lên với một tốc độ đáng báo động.

Nếu tăng trưởng kinh tế giảm xuống dưới 8%, cho rằng sự gia tăng nạn thất nghiệp là thảm họa. Nếu vượt quá 10%, nền kinh tế quá nóng và các vấn đề nguồn lực và môi trường trầm trọng hơn sẽ bắt đầu. Nhưng để duy trì tăng trưởng GDP tối ưu, cần thiết phải duy trì mức lương thấp.

Nguyên nhân của tất cả các vấn đề - nhân khẩu học. Theo ý kiến của các nhà khoa học Trung Quốc, dân số tối ưu nên là 700-800 triệu người, nhưng hiện nay ở đó dân số là 1,35 tỷ. 94% dân số sống trên 46% của lãnh thổ. Phần còn lại - đồi núi và sa mạc.

Bất kỳ vấn đề nào của mọi vấn đề đều giải quyết được, nhưng phải tách riêng biệt. Tất cả các vấn đề gộp lại hoàn toàn không thể giải quyết được. Và chúng tiếp tục sâu sắc hơn. Các vấn đề xã hội dẫn đến một cuộc khủng hoảng, sự sụp đổ tất yếu của nền kinh tế. Trong trường hợp này, bành trướng ra bên ngoài trở thành giải pháp duy nhất.

Để thực hiện điều này, đã tạo ra nền tảng tư tưởng cần thiết. Alexander Khramchikhin làm sáng tỏ một cách chi tiết những quan niệm lịch sử của Trung Quốc. Sách sử Trung Quốc cho rằng những hành động của Nga trong quan hệ với Trung Quốc từ thế kỷ XVII hoàn toàn là xâm lược. Yêu sách lãnh thổ mở rộng cho đến tận hồ Baikal. Tất cả điều này được thể hiện trong sách giáo khoa của trường phổ thông và trên bản đồ địa lý. Về mặt tâm lý, người Trung Quốc sẵn sàng chiếm lại những vùng đất "của họ".

Hiện việc mở rộng của không gian sinh tồn đang diễn ra là nhờ những người di cư vào Nga.Bao nhiêu người Trung Quốc đã định cư ở đây, không ai biết. Thậm chí ngay cả các cơ quan chức năng. Cần thấy rằng đa số người nhập cư bất hợp pháp xâm nhập qua đườngKazakhstan, mà biên giới với nó hoàn toàn rộng mở. Trong khi đó những người di cư có cấu trúc tốt, cộng đồng của họ tự cung tự cấp, với nền kinh tế và luật lệ riêng của mình. Ban lãnh đạo Trung Quốc không chỉ khuyến khích, mà còn có liên quan đến việc tổ chức di cư vào LB Nga. Còn những người Trung Quốc đã biết kết hôn với phụ nữ Nga, được trả thưởng bất thành lời. Con cái của họ được xem là người Trung Quốc và, theo Hiến pháp của Trung Quốc, được bảo vệ. Chính sự bảo vệ những tộc người Trung Quốc đã trở thành cái cớ để xâm lược Việt Nam vào năm 1979.

Các khái niệm quân sự của Trung Quốc được xem xét riêng, vũ khí và cấu trúc của Quân đội Giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) đang được phân tích. Đáng chú ý rằng Trung Quốc từ chối tham gia vào các cuộc đàm phán về cắt giảm vũ khí hạt nhân, tăng cường bộ ba hạt nhân của mình và xây dựng hàng loạt hầm trú ẩn khổng lồ dưới lòng đất, cứ như thể tin chắc vào một cuộc chiến tranh hạt nhân trong tương lai. Chỉ 10-15 năm, PLA từ "bãi phế liệu" đã trở thành một trong những đội quân hiện đại nhất trên thế giới. Nó đứng đầu trên thế giới trong sản xuất tất cả các loại thiết bị quân sự, hoàn toàn có chất lượng. Sức mạnh chiến đấu quá mức cần thiết để tự vệ, nhưng vẫn tiếp tục tăng nhanh.


Pekin đã chuẩn bị chiến đấu với ai, nếu không có ai trong số các nước láng giềng đe dọa họ? Trung Quốc tách biệt với Ấn Độ bởi những ngọn núi không thể nào vượt qua được.Đông Dương quá đông đúc và không có tài nguyên. Chỉ còn một hướng cho hạm đoàn bộ binh - phương bắc.

Các nhà Trung Quốc học Nga - khách thân ở Trung Quốc. 


Việc lobby mạnh mẽ thân Trung Quốc đang ru ngủ ban lãnh đạo đất nước bằng những câu chuyện về tình hữu nghị và quan hệ đối tác. Kremlin ngây thơ cố gắng xây dựng khối quân sự, mặc dù Pekin không ngừng lặp đi lặp lại rằng sẽ không có quan hệ đối tác chiến lược nào. Trong khi đó Nga đang thực hiện những nhượng bộ đáng kinh ngạc - trao trả các đảo Amur, tập trung xây dựng một loạt các nhà máy và nhà máy điện định hướng xuất khẩu sang Trung Quốc và vào lao động Trung Quốc, đường ống cung cấp dầu nhiêu năm theo giá rẽ ai cũng biết…

Không nghi ngờ rằng các cinephiles Nga sẽ tấn công Alexander Khramchikhin, cáo buộc ông "kích động" và không hiểu biết. Nhưng nhân dân Nga cần phải biết sự thật.

Phần nhận xét hiển thị trên trang