Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Ảnh nóng

- Bất chấp những đe dọa bằng vũ lực của Hải giám TQ, ngư dân Quảng Ngãi vẫn kiên cường bám biển, nhiều tàu cá còn ghi lại những hình ảnh làm bằng chứng.
Những ngày gần đây, cùng với tăng cường phương tiện và lực lượng tiến hành hoạt động trái phép tại khu vực biển Hoàng Sa,Trường Sa của nước ta, phía Trung Quốc còn ngang nhiên xua đuổi, dùng súng bắn uy hiếp và sử dụng vòi rồng để tấn công tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi khi ra khai thác tại đây.
Thế nhưng bất chấp sự ngang ngược đó, ngư dân Quảng Ngãi vẫn kiên cường bám biển. Không chỉ có vậy, nhiều tàu cá còn dũng cảm đối đầu trước những đe dọa bằng vũ lực của Hải giám Trung Quốc.
Mới đây, trong lần chạm mặt với 2 tàu hải giám Trung Quốc tại khu vực biển của vùng đảo Hoàng Sa trong phiên biển vừa qua ngư dân Lý Sơn đi trên tàu cá mang số hiệu QNg 96679 TS, do ông Lê Khởi, ở thôn Tây, xã An Hải đã vừa dũng cảm bám biển vừa ghi lại những hình ảnh như bằng chứng cho sự ngang ngược của phía Trung Quốc.
Tàu Hải Giám của Trung Quốc đang hoạt động trái phép tại khu vực Hoàng Sa.
Một trong số những cửa kính của cabin trên tàu của ông Khởi bị vòi rồng làm vỡ
Trước đó, ngày 13/3, theo Tân Hoa Xã đưa tin 2 chiếc tàu cá của Việt Nam đã bị Hải Giám Trung Quốc rượt đuổi suốt 3,5 tiếng đồng hồ trên vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam, bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đóng trái phép từ 1974 - PV).
Hai tàu cá Việt Nam có biển kiểm soát QNg96417TS và QNg96382TS đang đánh bắt ngoài khu vực quần đảo Hoàng Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam - PV) thì giáp mặt với tàu Hải giám 262 Trung Quốc lúc 7 giờ sáng.
Hai tàu cá Việt Nam vẫn kiên cường bám trụ vùng biển chủ quyền của Tổ Quốc trước sự rượt đuổi của Hải giám Trung Quốc.
Tàu Hải giám 262 liên tục rượt đuổi 2 tàu cá Việt Nam (đang đánh bắt trong vùng biển chủ quyền của Việt Nam - PV), đến 10 giờ vẫn không khuất phục được 2 tàu cá trên, Hải giám 262 gọi thêm tàu Hải giám 263 tới "chi viện".
Tới 10 giờ 30 phút, sau hơn 3 tiếng đồng hồ bị Hải giám Trung Quốc rượt đuổi, 2 tàu cá Việt Nam buộc phải tạm rời khỏi khu vực này để đảm bảo an toàn. (Ảnh Dân Việt, GDVN)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc: Bị tấn công dã man vì tố cáo quan chức

Trung Quốc: Bị tấn công dã man vì tố cáo quan chức


(NLĐO) – Một người đàn ông Trung Quốc từng đăng tải hình ảnh siêu xe của các quan chức lên mạng đã bị mù sau một vụ tấn công bằng axít.
Quan chức Trung Quốc sợ “lên mạng”
Quan chức Trung Quốc bị tình nhân lật tẩy
Phá đường dây quay lén quan chức Trung Quốc ân ái
Lộ tẩy quan chức Trung Quốc có 4 vợ, 10 con
Ông Lý Kiến Tân, 47 tuổi, vẫn đang nằm viện sau khi bị tấn công hôm 8-7. Chiếc xe hơi của ông bị đâm từ phía sau, rồi 3 người đàn ông lạ xuất hiện bắt ông tới một công viên ở thành phố Huệ Châu, tỉnh Quảng Đông. Những người này tạt axít và đâm ông bằng dao. Một phụ nữ sống gần đó phát hiện ông Lý nằm nằm sõng soài trong vũng máu trong khi cậu con trai 6 tuổi đang gào khóc trong xe.
Trong khi đó, khoảng 10 giờ (giờ địa phương) cùng ngày, vợ nạn nhân nhận được một cuộc điện thoại của người tự xưng là nhân viên bãi rác. Người này nói rằng ông Lý đã năn nỉ gọi điện về cho vợ.
Sau vụ tấn công, ông Lý bị mù mắt phải, 2 ngón tay bị cắt lìa và bỏng nhiều nơi trên người. Dự kiến, ông Lý phải trải qua cuộc phẫu thuật thứ 2 để lắp mắt giả và ghép da. 

Sắp tới ông Lý Kiến Tân phải trải qua cuộc phẫu thuật thứ 2 để lắp mắt giả và ghép da.  Ảnh: NANDU.COM


Ông Lý từng sử dụng biệt danh “Bác Âu của quận Huệ Dương” để đăng tải hàng chục thông tin
về các vụ tham nhũng trên một diễn đàn. Ảnh: NANDU.COM
Ông Lý từng sử dụng biệt danh “Bác Âu của quận Huệ Dương” để đăng tải hàng chục thông tin về các vụ tham nhũng trên một diễn đàn nổi tiếng.
 
Người em trai Lý Kiến Hoàng cho biết thành viên của một gia đình có thế lực ở Huệ Dương, trong số đó có người làm việc trong chính quyền địa phương, cảm thấy bị muối mặt trước những thông tin do ông Lý tiết lộ.
 
Theo lời em trai nạn nhân, ông Lý “đã đăng tải hơn 10 vụ việc liên quan tới gia đình này. Những người này nhận được việc làm nhờ vào mối quan hệ trong khi năng lực kém cỏi”. Hiện Lý Kiến Hoàng chỉ mong anh trai sớm bình phục chứ không dám nghĩ tới việc truy tìm thủ phạm do thế lực của gia đình kia.
H.Bình (Theo QQ, Telegraph)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Sì Lờ Lầu;

GIẤC NGỦ NƠI TRẦN THẾ

Học sinh Mần non bản Lả Nhì Thàng (xã Sì Lờ Lầu, Phong Thổ, Lai Châu) ngủ trưa. Đây là điểm Trường xa nhất, đi lại khó khăn nhất của địa bàn xã Sì Lờ Lầu biên giới có độ cao nhất cả nước, mỏm đất đầu tiên của vùng Tây Bắc giáp với biên giới Trung Quốc. Xã là nơi cư trú của đồng bào Dao đỏ, Hà Nhì, H Mông từ rất nhiều đời nay và được xem là địa bàn trọng điểm, khó khăn hàng đầu trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Năm học 2013-2014, Sì Lờ Lầu được chọn là địa bàn đầu tiên triển khai Chương trình Áo ấm Biên cương, trong kế hoạch hàng loạt các chuyến đi trong năm học này, đến các địa bàn biên giới phía Bắc, tặng quần áo ấm, giày dép, chăn màn, sách vở - đồ dùng học tập, thực phẩm... cho học sinh Mầm non, Tiểu học và THCS.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quê Choa: “Ông nghĩ gì Việt Nam?”

Quê Choa: “Ông nghĩ gì Việt Nam?”: Green Rice    Thử đội nón lên xem có nghĩ được gì không? Đang nghe đoạn phỏng vấn HLV của đội Arsenal… buồn cười là VN phỏng vấn n... Phần nhận xét hiển thị trên trang

DƯ ÂM BUỒN


MINH DIỆN 

Tôi dừng xe trước căn nhà nhỏ bé số 94/19 trong con hẻm đường Trần Khắc Chân, quận 1, thành phố Hổ Chí Minh. Nhìn qua cửa sổ tôi đã thấy mái đầu trắng phơ mờ ảo. Đó chính là nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý, một cây đại thụ trong làng âm nhạc Việt Nam, nổi tiếng với các tác phẩm như Dư âm, Mẹ yêu con, Bài ca năm tấn, Người đi xây hồ Kẻ Gỗ, Dáng đứng Bến Tre...
Một phụ nữ bồng đứa trẻ bước ra, hỏi tôi:
- Chú tới thăm nhạc sỹ hả?
- Vâng!
- Mời chú vào!
Tôi bước qua manh chiếu, tránh mấy thứ đồ lộn xộn, vào căn phòng nhỏ xíu. Chiếc giường cá nhân thấp gần sát đất trải tấm đệm rách, có chiếc gối và chiếc mền chăn nhàu nát. Trên tường treo chiếc đàn tì bà cũ kỹ đứt dây cạnh tấm ảnh chủ nhân thời hoàng kim. Cạnh cửa sổ một chiếc bàn con, vài quyển sách và bản nhạc phủ đẩy bụi bặm. Bên trái một chiếc đàn Organ có lẽ ra đời từ những năm tám mươi, đã rệu rã với những phím đàn đen xỉn, mốc meo. Chiếc máy Cassete cũng cũ kỹ như chiếc đàn Organ đặt trên đầu giường, băng ghi âm đang nhả bài Dư âm, giọng ca buồn của Ánh Tuyết như cô đặc trong bầu không khí ẩm mốc, cô quạnh.
Nhạc sỹ đang chuẩn bị ăn cơm chiều. Chiếc khay nhựa đặt trên chiếc ghế gỗ, có chén cơm, chén canh, vài miếng đậu phụ. Tôi lên tiếng:
- Em chào anh ạ!
Ông già ngẩng nhìn tôi. Khuôn mặt vuông vức, vầng trán cao, tóc râu trắng toát lòa xòa.
- Em là ai nhỉ? Anh quên mất rồi!
- Minh Diện đây anh !
- À, anh nhớ ra rồi! Khỏe không em?
Ông chìa bàn tay xương xẩu, khô héo, teo tóp cho tôi , rồi bào :
- Đưa giúp anh chiếc gậy , anh em mình ra kia uống trà!
Tôi nói:
- Thôi, ngoài đó đang sắp mưa, lạnh lắm!
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý
- Ừ, thế thì ngồi đây nói chuyện!
Ông nói thế, và cười. Vẫn ánh lên nét hồn nhiên trên đôi mắt đa tình của một thời từng làm rạo rực trái tim bao cô gái trẻ. Ánh mắt của một mối tình ngang trái đẹp như mơ , tạo lên một “dư âm” hơn nửa thế kỷ trước.
Nguyễn Văn Tý năm nay đã 89 tuổi. Ông kể, hồi ấy ông ở Quỳnh Lưu, Nghệ An, có người mai mối cho một người con gái và dẫn đến nhà cô chơi. Cô ấy đẹp nhưng nói nhiều, cái duyên lộ ra hết ra ngoài. Bỗng một cô bé có đôi mắt to tròn, gương mặt thánh thiện, đẹp như vầng trăng mười sáu, thấp thoáng sau chị gái. Nguyễn Văn Tý nhìn đắm đuối và cô bé đáp lại bằng nụ cười e ấp. Thế là cảnh “Tình chị duyên em” xảy ra và người nhạc sỹ chiến sỹ phải nén lòng, lặng lẽ ra đi, bởi ngày ấy kỷ luật vệ quốc quân vô cùng khe khắt.
Rồi một lần Nguyễn Văn Tý tình cờ gặp lại người con gái ở Vinh Yên. Cô đẹp hơn, là một diễn viên văn công, và đã có người yêu. Cô hỏi Nguyễn Văn Tý : “Sao ngày ấy anh bỏ đi biệt ?”. Nguyễn Văn Tý không trả lời, trao cho cô gái bản nhạc Dư âm mà ông đã sáng tác trong một đêm thầm nhớ người con gái ấy:
“ Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng thơ.../ Đê mê lòng nhớ giấc mơ, môi em hé rung / Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió...”
Sau cuộc chia tay , Nguyễn Văn Tý không gặp lại người con gái ấy. Ông bị cuốn theo bước chân hối hả của bạn bè, đồng đội trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Ông có mặt trong đoàn văn hóa của Cục quân huấn, rồi nhận nhiệm vụ đi xây dựng Đoàn văn công Sư đoàn 304, làm trưởng đoàn , vừa hát vừa sáng tác trên các mặt trẫn Cao Bằng, Lạng Sơn, Điên Biên Phủ. Tuy nhiên bài “Dư âm” của ông chỉ được hát vài lần rồi bị cấm và ông bị kiểm điểm vì người ta nói bài hát ấy ủy mỵ, thiếu lập trường tư tưởng cách mạng.
Trong khi miền Bắc cấm thì miền Nam lại hát. Bài hát Dư âm bay bổng trên đài phát thanh Sài Gòn . Và đó là tai họa dáng xuống đầu Nguyễn Văn Tý. Người ta ghép ông vào nhóm “Nhân văn giai phẩm”.
Tôi hỏi :
- Có một bài báo viết , ngày ấy , theo lời khuyên của Lưu Hữu Phước, anh về Hưng Yên . Có đúng không anh?
Nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý nói:
- Đó là một lý do. Còn một lý do nữa, là mình đã sửa cà nhạc và lời một bài hát cho một nhạc sỹ. Bài hát nổi tiếng và ông ta trở thành một cán bộ lãnh đạo Hội âm nhạc. Ông ta muốn nhân cơ hội đẩy anh đi cho khuất mắt, để khỏi lộ chuyện nhờ sửa nhạc...
- Anh ở Hưng Yên cũng lâu nhỉ?
- Tám năm. Đúng tám năm!
- Ngày đó nhờ ông Lê Qúy Quỳnh và nhà thơ Trần Doanh,anh mới được trở lại Hà Nội?
- Em nhớ dai nhỉ! Đúng vậy đấy. Anh Quỳnh tốt và quý anh lắm. Một hôm anh Trần Doanh xuống chơi, anh nói:
- Cho tôi về Hà Nội đi đây đi đó , may ra viết được cái gì, chứ ở đây mãi làm con chim chết khô trên đồng đay mất thôi!
Trần Doanh đưa tờ giấy bào:
- Viết đơn đi!
Anh viết ,Trần Doanh ký liền và đưa anh Lê Qúy Quỳnh. Anh Quỳnh nói:
- Mình rất quý cậu, bà con Hưng Yên không quên bài “Tiếng chim hót trên đồng đay”của cậu. Đi đâu cũng đừng quên Hưng Yên.
Nguyễn Văn Tý như con chim sải cánh bay khắp mọi miền đất nước. Ông thâm nhập thực tế, chắt lọc chất thơ, chất nhạc từ trong cuộc sống lao động, chiến đấu cùa quân dân ta , tạo nên tác phẩm. Ông sáng tác không nhiều, không có những khúc tráng ca. Những tác phẩm của ông mang đậm chất dân ca, được chắt lọc từ những làng quê ông đã đi qua. Những tác phẩm ấy đi vào lòng người và ngân mãi qua nhiều giọng hát cùa các thế hệ ca sỹ: Mẹ yêu con, Tấm áo chiến sỹ mẹ vá năm xưa, Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh, Dáng đứng Bến Tre...
Bây giờ, khi đêm đêm những bài hát ấy vang lên ở một tụ điềm ca nhạc, một phòng trà,và những ca sỹ lộng lẫy trong ánh đèn mầu, nhận những tràng pháo tay và sau đó nhận những phong bao tiền cát xê vài triệu đồng , thì trong căn phòng vài mét vuông này, người nhạc sỹ già Nguyễn Văn Tý vò võ trong cô đơn, bệnh tật và nghèo túng.
Ông nói với tôi:
- Từ ngày vợ anh chết, anh sống một mình.Anh có hai người con gái, một ở Hà Nội, một ở Sài Gòn , nhưng cả hai đều nghèo , anh không muốn làm gánh nặng thêm cho con cháu. Tất cà các khoản lương hưu và tiền bản quyền của anh mỗi tháng bây giờ được gần sáu triệu. Phần lớn dùng để uống thuốc vì về già nhiều bệnh lắm. Một phần trả lương cho người cháu vợ chăm sóc mình. Mỗi tháng chỉ còn vài trăm ngàn rau dưa thôi em ạ...
- Có cơ quan đơn vị nào quan tâm giúp đỡ anh không? Như Hưng Yên, Thái Bình, Bến Tre, Hà Tĩnh...Những địa phương nổi tiếng nhờ bài hát của anh!
Người nhạc sỹ già khẽ lắc đầu. Và ông nhớ lại một chuyện buồn:
- Một lần, Hội nhạc sỹ tổ chức sinh nhật anh, ông Phó giám đốc sở Văn hóa thông tin tỉnh Bến Tre mang lên cho mười triệu. Ông ấy không đưa cho anh mà đưa cho ban tổ chức. Sau lễ sinh nhật , ban tổ chức mới cho anh biết và bảo số tiền đó đã chi vào lễ sinh nhật hết rồi!
Dừng một lát, nhạc sỹ cười , rướm nước mắt:
- Gìá mà họ chia đôi số tiền đó, cho anh năm triệu em nhỉ?
Tôi động viên ông quên chuyện cũ đi. Ông đã không tiếc tuổi trẻ dấn thân vào con đường cách mạng thì nhớ làm chi những chuyện buồn ấy.
Tôi đặt vào tay nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý chút tiền và ghi vào mảnh giấy trên bàn số điện thoai, và dặn ông: “ Khi nào cần anh bảo cô người làm gọi điện cho em!”
Tôi chào ông ra về.
Cơn mưa chiều sắp ập xuống.
Dắt xe ra về, tôi ngoái lại nhìn qua cửa sổ, vẫn thấy mái tóc bạc phơ nghiêng ngả như đung đưa . Và giọng ca Ánh Tuyết hát bài Dư âm buồn thăm thẳm !
Chiều 04-07-2013

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trích đăng TT của Ngổ:

..Tôi gặp may buổi sáng đầu tiên đi kiếm việc! Một bà người dong dỏng, tướng đàn ông đang đứng chờ ai đó bên cái xe bò cải tiến chất đầy hàng. Nhiều lần bà thử một mình kéo nó, nhưng không kết quả. Hai bánh xe chỉ nhúc nhích một chút rồi lại lăn trở lại chỗ ban cũ. Trên xe chất đầy nứa tươi và những cây hóp dài rất thẳng.
Tôi đứng nhìn bà một lúc như thế. Nếu không bận để mắt đến xung quanh, tôi đã đến giúp bà ấy một tay. Bà nhìn thấy tôi và như đoán được phần nào cảnh ngộ của tôi lúc đó, gọi:
- Cháu ơi, hộ cô một tay, nào?
Tôi vội chạy xuống đỡ hai càng xe đang trong tay bà:
- Để cháu kéo, cô đẩy sau nhé?
Bà không nói gì, đi về phía sau. Đây là lần đầu tiên tôi kéo một chiếc xe như thế này. Hai càng xe của nó làm bằng sắt hình chữ L, chỗ nắm tay vê tròn, nhẵn bóng vết tay cầm. Nó chỉ muốn tuột khỏi tay tôi để tụt về phía sau. Tôi phải lấy hết sức mới giữ được nó. May mà còn có đoạn dây thừng buộc vào hai bên giáp càng xe, người ta lấy vải rách cuộn vào như kiểu vai bò khoác qua ngực giúp giữ lại. Nếu không, chưa chắc tay tôi đã giữ nổi càng xe.
Bến sông đã dốc, lại lát đã hộc, có những rãnh nứt sâu. Mỗi bận bánh xe phải lăn qua một chỗ như thế, vai tôi nhói đau, hai bàn tay rát buốt mới cố vượt qua được. Hai cô cháu vất vả gần nửa tiếng mới lên khỏi con dốc không lấy gì làm dài.
Chúng tôi đỗ xe sát ngay gốc cây phượng vĩ lá lòa xòa ngay cạnh đường. Người đàn bà nói:
- Cảm ơn cháu. Một mình cô chắc chắn là không đu lên nổi. Sáng ra đã ăn uống gì chưa?
Tôi im lặng. Không lẽ lại nói vẫn đang “bạch định” từ sáng, chưa ăn gì? Bà ta bảo:
- Đây, đừng “sĩ cử”, cô đưa mấy đồng, mua củ khoai hay cái bắp luộc mà ăn!
Bà ta lục trong cái túi nhỏ đeo bên người đưa tôi tờ năm hào, thứ tiền giấy màu xanh xỉn, quăn qeo ở góc. Tôi cầm lấy tờ giấy bạc vuốt cho phẳng lại, để vào túi áo ngực. Cảm giác kì lạ xảy ra với tôi lúc đó, khiến tôi nhớ mãi nó về sau này. Nó vừa cảm động vừa chua chát, man mác một kiểu buồn phiền không ra buồn phiền.Thứ cảm giác thật khó tả trước “hiện tượng” cuộc sống mình gặp lần đầu.
Nó chứng minh rằng mình không hẳn là thằng người vô dụng. Dù sao mình cũng có thể làm nổi, làm được, một việc gì đấy cho mình. Tôi quyết định giữ nó, không mua gì lúc này. Cho dù sau lúc cố gắng bằng tất cả sức lực, cái đói không còn âm ỉ nữa, đang thôi thúc cồn cào.
Một “niềm tin chiến thắng” lan truyền, gây phấn chấn kỳ ảo khắp con người tôi. Tôi xoa tay, đứng dựa vào thân cây mát rượi chờ một cơ hội khác.
Bà cao ngòng một mình kéo chiếc xe đi. Những ngọn nứa, ngọn hóp quệt xuống đường rào rào nghe như đang có cơn mưa.
Tôi đoán bà ta kéo thuê cho ai đó, hoặc mua nứa về dùng. Tôi không nghĩ gặp lại bà ít phút sau đó, không ngờ bà lại là người mang lại may mắn cho mình.
Lúc bà kéo chiếc xe không trở lại, tôi vẫn chưa tìm được việc gì. Những khúc gỗ to nặng gần tạ, người ta thuê vác lên bờ, chỉ nhìn đã khiếp, tôi không dám hỏi người ta thuê mình. Đó là công việc của phu khuân vác có thân hình rắn rỏi. Họ chỉ mặc quần lửng, cởi trần, mồ hôi bóng láng trên các cơ bắp nổi cuồn cuộn. Những khúc “hàng” như thế, tôi nhắc được lên vai đã là không thể, nghĩ gì gì đến chuyện khuân nó lên bờ? Vậy mà cả đàn ông, đàn bà, chỉ hẩy nhẹ một cái là lên vai, đi lên dốc chầm chậm, nhẹ nhàng như không. Họ quả là bậc kì tài, sinh ra để đương đầu với công việc quái quỷ này. Tự nhiên một khao khát quái gở, tôi ước có được sức lực như họ. Tôi có biết đâu sức vóc như thế, cuộc sống hàng ngày của những con người như thế, chẳng vui vẻ và may mắn gì! Họ phần đông là những kẻ tứ cố vô thân ở bến sông này. Sức khỏe là thứ tài sản duy nhất họ có được để duy trì sự sống..
Đang nghĩ rông dài như thế, chợt có tiếng hỏi:
- Vẫn chưa về à?
Tôi quay lại, hóa ra bà ban nãy. Có lẽ bà tưởng tôi ra đứng đây chơi, vô công rồi nghề như đám thanh niên rỗi việc ở bến sông này?
- Dạ. Cháu đang tìm nhưng chưa được việc gì!
Bà nhìn tôi một lượt. Có thể bà không tin ở mắt mình. Trước mặt bà là cậu học trò trắng trẻo, dáng thư sinh, bà chưa thấy bao giờ, lại ra đây tìm việc?
Hỏi:
- Cháu nhà ở đâu?
- Dạ cháu dưới quê. Cháu đang ở với bác bá ngoài phường Phan Rang..
- Sao lại ra đây? Có người nhà xuôi bè ra đón à?
Tôi đã không giấu, nói với bà cảnh ngộ của mình. Không ngờ bà ta bảo:
- Có muốn làm với cô không? Nhà cô ở Xuân Hoa, trên đây một quãng?
Buồn ngủ gặp chiếu manh, tôi hỏi luôn:
- Cô có việc gì ạ?
- Nhà cô làm mì gia công cho cửa hàng lương thực, thiếu gì việc? Nếu đồng ý, cô đưa về xưởng cho mà làm. Cô cũng đang định tìm người, nhưng chưa được..
Tôi nhớ ra con phố nhỏ có cây gạo cụt ngon gần bờ sông ở đoạn trên. Có lần tôi qua đấy, thấy người ta phơi mì sợi la liệt. Tôi không biết người chủ “xưởng mì” lại là chồng người đàn bà tôi gặp và hộ việc lúc sáng nay. Tôi thành công nhân hợp đồng của HTX nghề phụ như một sự tình cờ. Mỗi tối, tôi làm từ lúc năm giờ đến mười một giờ đêm. Ban ngày tôi vẫn có thể đi học. Lương của tôi cũng chẳng nhiều nhặn gì. Dù sao nó cũng giúp tôi có miếng ăn, tiền đóng gạo góp cho đến khi kết thúc kỳ học cuối của cấp hai phổ thông.
Thời ấy học được đến mức ấy cũng là ghê rồi. Cả tỉnh may được vài trăm người.
Dẫu khổ, tôi vẫn thấy hãnh diện về bản thân mình.
Ngày sửa sai, bố tôi về làng. Vườn ruộng người ta trả lại cho nhà tôi, nhưng vốn liếng chả còn gì. Ngay cả cái chum, cái vại đựng nước người ta đã chia hoa lợi cho người khác, nói gì đến những tài sản khác như sập gụ, tủ chè?
Bố tôi không biết vì buồn hay vì hận, quyết định chuyển cả nhà lên hẳn trên này? Điều này bố tôi không nói. Chỉ mãi sau này tôi mới được biết việc cả nhà lên miền núi không hẳn do bố mẹ tôi. Hồi đó “trên” có chủ trương như thế. Người ta muốn “trong sạch hóa” những vùng nông thôn miền xuôi sau giải phóng. Nhiều đối tượng “đi khai phá” miền núi non còn lam sơn, cổ chướng. Khí hậu nặng nề, vắt muỗi, thú dữ hoành hành dưới tán rừng đại ngàn.
Nếu bố tôi không có người thân, có khi còn phải “đi xa hơn nữa”. Làm gì có chuyện được ở trung tâm thị xã, dù nó còn rất nghèo, chưa có vẻ xứng tầm với vai trò thủ phủ một tỉnh miền núi như thế này?
Lịch sử thường hay lặp lại ngay cả những điều sai lầm. Mấy chục năm sau, điều đó một lần nữa được tái hiện ở phương nam. Và rồi, lại một lần nữa, người ta nói đến chuyện sửa chữa và thay đổi..
Ở quê chỉ còn chú bác họ hàng. Cái gì mang được đi thì mang, cái gì không mang được đều bỏ lại. Những cái cối đá đại, cối xay bột mẹ tôi gọi các dì tôi đến mang về. Nó quá cồng kềnh, lại là thức nặng nề không thể mang theo. Đèo mây chân gió, một gánh tang bồng, xếp vào chưa đầy đôi quang thúng của mẹ tôi.
Trang Khả Lãm từ nay chỉ còn trong ký ức!
Nhưng lúc này tôi không cảm thấy và không lấy đó làm buồn.
Tôi thôi không làm ở “xưởng mì” gia công nữa, dành tất cả thời gian chuẩn bị cho cuộc thi cuối năm học cấp hai.
Đó là năm tôi mười bảy tuổi..


( Còn nữa..)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Các bà các chị nghịch quá!


 CHIỀU NAY, PHE ÁO ĐỎ HÀ ĐÔNG LẠI NHUỘM ĐỎ BỜ HỒ

TIN NÓNG: 15h00 chiều nay, 16.7.2013, vài chục dân oan Hà Đông mặc áo đỏ đã bộ hành ở Bờ Hồ. Có khoảng 30 - 40 nhân viên an ninh theo sát đoàn người, nhưng không thấy ra tay đàn áp. Nhưng những người tiếp cận đoàn quân áo đỏ thì bị cấm chụp ảnh quay phim.








Các bà các chị nghịch quá! Còn leo lên cây chơi thế này nữa!

Phần nhận xét hiển thị trên trang