Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

Thơ người sè Gòn:


Chùm thơ Vũ Duy Chu


KHÔNG ĐỀ

Chim nhảy nhót trong lồng
Hót từng hồi lanh lảnh
Ôi mê hoặc giam cầm
Chim quên mình có cánh.

PHÙNG QUÁN

Ông bị treo bút mấy chục năm
Nỗi sợ hãi bị liên lụy mấy chục năm
Người đến thăm ông ban đêm
Người qua ngõ liếc vào nhà ông, bước vội…
Người ta không nói ông vô tội
Rồi đột nhiên thấy ông được tặng thưởng danh hiệu cao quý.

Thôi, cũng mừng cho ông
Mừng cho các tác phẩm của ông
Ông cùng các nhân vật đã già nua của mình
Bước ra từ quạnh hiu, mốc meo, quên lãng…

Ông đi rồi, vĩnh viễn
Bao bài viết ngợi ca, đồng cảm, chia sẻ với ông
Cả điếu văn
Những dòng thấm nước mắt.
Có những giọt nước mắt vai diễn.


NGUYỄN KHẢI

Suốt cuộc đời
Ông đã sống và viết bằng con người khác
Sắp từ giã cõi đời
Ông quyết được sống bằng con người thực của mình
Dù ngắn ngủi, đớn đau, tủi nhục…

Sân khấu cuộc đời
Mọi phấn son sẽ lả tả xuống chân
Ông Đi tìm cái đã mất
Có ý nghĩa gì hàng nghìn hàng vạn trang viết?

Ông đã được chết
Bằng con người thực của mình
Con người văn chương mặc cho đời phán xét
Thân phận và ngòi bút
Trớ trêu…

TRANG THẾ HY
Kính tặng nhà văn Trang Thế Hy

Ông là Người bào chế thuốc giảm đau(*) cho bạn đọc của mình
Cho cô gái điếm một hôm bất chợt thèm nghe đọc thơ
Cho Bà mẹ già và thúng khổ qua
Cho Một thiếu nữ không đáng kể …

Dọc hành trình văn chương
Ông cúi xuống những thân phận nghèo hèn
Lắng nghe
Tiếng khóc và tiếng hát
Cùng các nhân vật của mình phiêu dạt
Tóc ông bạc gió sương…

Giã từ ồn ào phố thị văn chương
Ông trở về căn nhà xưa ven dòng kênh
Nghe trái dừa khô rụng trong vườn đêm, buồn như sám hối
Trước nỗi đau cuộc đời
Ông như thấy mình có lỗi.

“…Không yêu hoặc chưa kịp yêu thì đừng giả vờ yêu
Đừng làm cho những độc giả lỡ yêu mình rồi, thất vọng…”
Những trang viết của ông
Không có niềm vui và nỗi buồn nào sang trọng.

Tám mươi tư tuổi rồi
Ông vẫn còn Nợ nước mắt.

Sài Gòn, 15.7.2008


SÁM HỐI THI CA

Anh làm một cuộc tắm rửa bằng sám hối thi ca
Để sạch sẽ trước khi nhắm mắt
Nhưng sám hối thi ca không phải là nước
Ngày tiễn đưa ngọn gió trở cờ…

Sài Gòn 6.2013
V.D.C

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THỢ KẠO

Nguoi tho cao


                               Truyện Ngắn Hồng Giang.

Con dao mỏng và sắc như lá lúa từ từ đưa vào lỗ tai. Xoáy nhẹ, xoáy.. nhẹ vài vòng. Dừng lại. Thợ Kạo lấy miếng giấy bản kề sát lỗ tai, lôi con dao ra.. Nhìn động tác ấy ai nấy rùng mình vì lưỡi dao rất bén. Chỉ cần một li, một lai, máu sẽ chảy, người ngồi trên ghế, chòang khăn trắng qua vai sẽ giãy nảy, kêu lên!
Thợ Kạo se sẽ lấy ra một miếng ráy tai nom như miếng sáp bị cán mỏng. Mặt anh ta vẫn thản nhiên như không. Như thể thợ vừa xoáy một chiếc vít nhỏ nằm sâu phía bên trong mà anh thuộc từng đường ren, bước ren không thể nào sai sót.
Trán thợ chỉ hơi lấm tấm tý mồ hôi, hơi thở vẫn đều, không có vẻ gì là căng thẳng hay lo lắng điều gì cả. Bàn tay trắng có những ngón hồng vẫn nhịp nhàng uyển chuyển, không có vẻ gặp trở ngại, không hề run.
Cho đến lúc anh ta xong việc, gấp con dao lại tra vào cái bao nhỏ mầu nâu, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, cho dù đó không phải lỗ tai của mình. Tai một người khác.. Một người đi đường nào đó tôi không quen.
Người ta đi đường, thời buổi nhiều bụi bặm này, lỗ tai bẩn, lấy ráy là chuyện rất thường. Cũng như tôi bây giờ ngồi đây, đang chờ được làm một chuyện tương tự như vậy. Có gì là đáng nói kia chứ?
Mình rõ vớ vẩn, cứ lo hão như thế mới thật là buồn cười!
Ngoài đường nắng vẫn nắng gay nắng gắt. Mặt đường hơi nóng hắt lên thành lớp khí phản quang rập rờn, múa nhảy, nửa giống thủy tinh lỏng, nửa giống hơi nước. Cây bàng lá xanh mướt, nắng nôi thế này lá cũng cụp xuống, ỉu xìu xìu. “Dễ phải đến ba sáu, ba bảy độ”. Ông khách xong việc đã đứng lên, lầm bẩm một mình như vậy.
Không ai nói gì.
Nếu người không biết sẽ cho là thợ Kạo kém xã giao, ít lời. Không biết makettinh. Bởi sau câu nói cho có chuyện đó của khách là động tác móc bóp lấy tiền. Có ông thợ nào lại im lặng trước những giờ phút sắp xảy ra sự kiện như vậy?
Trả tiền. Khách đi.
Thợ vẫy tay ra hiệu cho tôi. Vẫn không ra lời.
Tôi không lấy làm lạ, lặng lẽ ngồi vào chỗ của mình, nơi anh ta vừa chỉ cho.

Khi tôi về thị trấn này, anh ta chưa là một người câm, giờ không thấy nói khi nào, câu nào, không nói bất cứ chuyện gì.
Thị trấn nhỏ nên chẳng có gì là bí mật mãi cả. Người với người ở với nhau một thời gian là biết tuốt nhau. Cứ trong suốt như thủy tinh, chẳng ai dấu ai được điều gì.
 Thợ Kạo xưa là tay khéo tay, đa tài, hát và thổi sáo rất hay.
Vậy mà bây giờ trở nên câm nín là cớ làm sao?
Tôi cố vắt óc ra một thời gian dài để tìm hiểu. Anh ta chán đời? Khinh đời? Hay mọi người khinh anh? Đời chán anh, anh không thèm nói?
Toàn phỏng đoán vớ vẩn cả. Không có gì là cơ sở biện chứng kiểu “khách quan vô tư” bề ngoài.
Cả thị trấn có nhiều kẻ được cho là tinh vi cũng mù tịt, không ai biết chuyện!
Trừ Chiến đen! Nhưng hắn không hề nói với ai.
**
Câu chuyện bắt đầu từ năm năm trước. Hôm đó trời cũng nóng nực như hôm nay. Có một khách lữ hành cao ráo, da ngăm đen bước chân tới tiệm cúp đầu của thợ. Anh ta không cắt tóc cạo râu, chỉ tỉa lông mũi và lấy ráy tai. Mái tóc loăn xoăn kiểu đàn ông Phi châu không cần đụng đến dao kéo. Cằm và má nhẵn thín khỏi cần cạo râu cũng là lẽ tất nhiên, không cần bàn cãi.
Thợ làm rất nhanh, chỉ thoáng là xong. Trả tiền. Đáng lẽ sau đấy lữ khách chào và đi, anh ta lại ngồi xuống ghế ngắm quanh một vòng.
Cái tiệm xềnh xoàng này có gì mà ngắm?
Phải công nhận là khách có con mắt tinh đời. Anh ta phát hiện ra cái tủ kính con con kê ở góc phòng. Mặc dù nó bằng gỗ thường, đóng qua quýt, lại bụi bặm, nhưng bên trong có đồ quý giá. Hất hàm hỏi thợ:
- Còn làm thêm nghề này nữa à?
Thợ khi bấy giờ còn mau miệng:
- Vâng em làm thêm tí chút.. Những chả ăn thua bác ạ!
Khách ngạc nhiên:
- Chú nói thế nào ấy chứ? Nghề này đang thịnh. Người ta đang hốt bạc nhờ nó sao lại bảo chẳng ăn thua?
- Là ở chỗ khác, phố xá đông vui. Ở thị trấn bé bằng cái lỗ mũi này có bao nhiêu “thượng đế” hả bác?
Khách vẫn lắc đầu:
- Là chú nghĩ thế! Có cái chìa khóa vàng trong tay mà không biết mở thời cơ vận hội của mình. Nghề sửa chữa và buôn bán điện thoại đang là nghề thịnh. Chẳng qua chú chưa biết đón lấy thời vận đang lên của nó. Nếu thực sự muốn mở kinh doanh, để tôi bày cho, chứ làm theo kiểu này không có kết quả là phải. Nhưng nghề này chú học ở đâu và lâu chưa?
- Cũng mới. Em có anh bạn dưới quê lên bày cho. Nhưng dân ở đây nghèo. Cả vùng mới có độ chục cái điện thoại di động, lại ít khi hỏng, lấy đâu ra khách?
Khách cười mủm mỉm, nhìn là biết ngay anh ta đã phát hiện ra mấu chốt vấn đề..

Trưa hôm đó khách ở lại chơi. Thợ đãi cầy tơ bảy món, rượu chuối đặc sản “Xuân Vân”. Thứ rượu lần đầu tiên khách được biết đến. Cứ tấm tắc khen ngon!
Chiều hôm ấy thợ để vợ theo khách về Hà Nội. Thợ không thể đi vì nghề chính của anh là ông giáo làng, dạy một buổi, không thể bỏ lớp. Nghề sửa chữa điện thoại và cạo đầu, cắt tóc thực ra là nghề phụ, chỉ được phép làm ngoài giờ.
Để vợ đi như thế thực ra thợ không yên tâm lắm. Sợ “gửi trứng cho ác”, “gửi vợ hàng bè”. Nhưng ở đời có những hoàn cảnh, những ham muốn khiến người ta quên cả nỗi lo âu, sợ hãi, nghi ngại thông thường.
Thoát cảnh nghèo khó vẫn phải là ưu tiên số một, hàng đầu.
Không thể cứ “ Vợ bán chỉ, chồng buôn kim” mãi được!
Mình gõ đầu trẻ, làm thêm nghề vặt, cộng cả lại không bằng người ta hắt xì.. một cái. Vợ mấy bó rau, vài nải chuối ngồi dài mặt ra ở cái chợ quê này, giỏi cũng chỉ thêm được đồng muối, lạng chè.
Biết đến bao giờ mới ngửng lên cùng thiên hạ?
Ngày lấy nhau, vợ tin tưởng ở mình lắm. Con nhà nghèo, chỉ được mỗi cái xinh gái, bao nhiêu anh theo đuổi chẳng chịu anh nào! Gật đầu lấy mình là tin vào “tương lai sáng lạn” mình vẽ ra. Một phần nữa nhờ cái mã cao to bóng bảy và đôi bàn tay khéo của mình. Ngủ quên thì thôi, thức là luôn canh cánh trong lòng. “Thân nam nhi chả lẽ chỉ hứa láo, nói suông, không nên tàn tổ gì?”
Thôi thì cứ liều thử một lần. Vợ ngoan hiền, đoan chính xưa nay chắc không xảy ra chuyện gì đâu!
**
Mà đúng, không có chuyện gì thật. Chiến đen ( lữ khách bữa trước) dẫn Ngoan hiền đến một con phố nhỏ giữa lòng thủ đô. Con phố này quanh co ngoắt ngéo có từ thời tây, giờ chưa cải tạo được vì hai bên những nhà là nhà. Cao tầng cũng có, thấp tầng cũng có. Mặt tiền nhà nào cũng hẹp, đều phải cơi nới ra vỉa hè.
Trên thì giời, dưới la liệt hàng hàng điện tử. Ti vi, tủ lạnh không nói làm gì, vì mấy thứ này lâu nay không còn là của hiếm.
Đặc biệt nhiều, đặc biệt đa dạng là món hàng mới. Từ Camera, máy ảnh, máy tính xách tay và nhiều nhất là điện thoại di động, cũ mới đều có cả.
Có thứ bán chiếc một, có thứ bán lô, bán ký tùy theo sở thích và yêu cầu của khách. Bền đẹp chưa nói nhưng đặc biệt rẻ vì là “hàng bãi”.
Đây chính là giai đoạn cuối ở nước ta trong công cuộc tiêu thụ “hàng rác” của các xứ người.
Dân mình kể cũng tội kể từ khi có câu ca: “Ra đường thấy cánh hoa rơi.. Hai tay bưng lấy cũ người mới ta”
Ăn tiêu theo kiểu con nhà nghèo thì đành chịu vậy,chớ biết làm sao?
Thôi, không lan man nữa, thẳng ngay vào vấn đề:
Chiến đen hỏi:
- Đấy em xem, tiêu được loại nào để anh chọn?
- Chồng em đã tin tưởng cậy nhờ anh thì anh cứ quyết. Em đi theo trả tiền thôi, chứ em đâu biết gì?
- Vậy thì được! Một lời đã biết đến nhau.. Em nói thế anh yên tâm rồi. Theo ý anh thị trường chỗ em mua thế này thích hợp hơn..
Miệng nói, tay Tin tưởng chỉ chỗ quầy bán đồ cũ.
Điện thoại thật đúng là bày ra như hàng khoai lang! Xanh đỏ, đen trắng đủ các màu, các cỡ. NoKia, Sam Sung, Mobile, Qmobile.. Ngoan hiền nhìn cứ hoa cả mắt.
Nàng nhói cả tai, rùng mình khi biết giá của nó rẻ cũng thật bất ngờ!
       Cái đắt bù cái rẻ chỉ trăm hơn, trăm ngót! Có cái vài mươi ngàn đồng. Thật không thể tin được!
Những thứ này chưa nói ở“thị trấn tắc kè” của nàng, ngay ngoài thành phố mới thành lập còn “non tuổi” quê nàng, người ta bán gấp mấy lần tiền!
Thí dụ chiếc Nô đen đen kia, bán được cả triệu là cái chắc!
Sao lại có chuyện chênh lệch đến ghê gớm như vậy? Nàng không hiểu nổi?
Mặt bằng dân trí và bức tường kỹ thuật vi mạch là khoảng cách mà lúc này nàng chưa thể vượt qua!
Thật là cơ may ngàn vàng. Vừa bán vừa cho, vừa vứt đi những cái hỏng không thể dùng, nàng cũng lãi chán!
Nhưng làm gì có chuyện vứt đi, khi Chiến đen, người tin tưởng, ân nhân của nàng cẩn thận chọn từng chiếc? Hắn ta lắp thẻ, cài pin gọi vớ vẩn đi đâu đấy, máy làm việc, ok luôn!

Mấy ngày liền thị trấn nhỏ sôi lên vì điện thoại di động giá bèo. Thoạt đầu là các thầy cô giáo, các loại cán bộ ủy ban, người buôn trâu, buôn chuối, buôn chó.. Đến cả trẻ con chăn trâu bò cũng mỗi đứa một cái.
Tiền vài triệu thì khó, chứ tiền trăm, người mua đầy!
Lại thêm nhà mạng Viettel, Vina phồn tăng cường phủ sóng. Nói mỗi người một cái thì là nói ngoa. Mỗi nhà một hai cái là chuyện có thực.
Cuộc cách mạng thông tin khiến cả một vùng khởi sắc, vợ chồng thợ Kạo như được trời “ỉa vào nồi”. ( Như láng giềng vui, mừng cho, bông phèng mà nói thế ). Nghe, thợ chỉ cười, không giận! Ngoan Hiền má lúm đồng tiền, xinh lại càng tươi, nhớ ơn Chiến đen lắm lắm!
Chưa hết..
Thấy làm ăn được, cũng nhiều người “vác rá đi đơm”. Lần mò về tận Hà thành đong máy cũ, bãi thải lên.
Lẽ đời trâu chậm làm gì còn nước trong? Vợ chồng thợ Kạo phường “con chim bồ câu” ở thị trấn này ăn nhả bã ra rồi, kiếm khẳm một mớ, giờ mới theo, đâu đến lượt họ?

Một chiêu nữa, thiên hạ nhụt hẳn khí thế, bỏ cuộc cạnh tranh lành mạnh này. Ấy là mấy tháng sau Chiến đen mách thêm cho thợ Kạo nước cờ mới.
Ngoan Hiền lần nữa theo anh ta cắp cặp sang Tàu. Không biết người Trung Quốc làm thế nào mà giá hàng điện tử rẻ đến nát óc cũng không ai nghĩ ra được. Có bền hay không còn là chuyện lâu dài. Điện thoại di động Tàu mẫu mã chẳng kém gì hàng xịn của Nhật, của Hàn. Có cái kiểu dáng màu mè còn đẹp hơn. Về cái khoản hình thức này họ là bậc thầy thiên hạ!
Thợ Kạo lại một phen trúng quả đậm! Buôn một bán lãi hai ba làm gì mà không giàu?
Vợ chồng Thợ đào móng, xây nhà, mở rộng kinh doanh..Phát đạt trông thấy từng ngày.
Chỉ có điều thợ phân vân, nghi hoặc. Hình như vợ mình bây giờ không còn Ngoan Hiền như trước nữa?
Lâu lâu cô ấy lại có chuyện phải đi vài ngày. Chồng hỏi, vợ bảo: “ Có quăng quật mới bật màu. Có phải sung đâu mà há miệng cho rụng vào mồm? Đồng tiền kiếm được cứ phải là lăn lóc như cóc bôi vôi”. Thợ chả biết nói sao, chỉ lẩm bảm: “Bôi gì thì bôi, đừng bôi bẩn, xấu mặt thằng này là được!”
Hư Hỏng lườm một cái, huề cả làng!
**
Bẵng đi một thời gian, thợ bỏ nghề. Chiến đen cũng không xuất hiện ở thị trấn này. Tiệm hớt tóc của thợ cho người khác mượn.
Tôi vẫn phải tháng tháng tới đây.
Thấy tay thợ mới khoe vợ chồng Ngoan Hiền+ Hư Hỏng dạo này đổi nghề. Chuyện ấy cũng thường.
Thị trấn này ai chả thế? Nhất nghệ tinh có mà khoai chả có mà ăn!
Thí dụ: Anh hàng ba toa bán thịt kiêm thêm bán hoa quả, cải bắp, su hào. Chị bán vải kiêm thêm giày, dép các loại. Tiệm thuốc kiêm cả “đông tây y kết hợp”.,vv
Có như thế mới phát huy được tiềm năng “tổng hợp” của vài ba thứ nghề. Mới sống nổi ở cái thị trấn, thị trường vừa nhỏ lại vừa hẹp này.
Tôi không lạ!
Tôi chỉ hơi ngạc nhiên khi tay thợ cạo mới này hỏi:
- Thầy Binh ( chính danh thợ Kạo phường) đã gặp chú chưa?
Hỏi chuyện gì? Anh ta kể: 
- Hai ông bà ấy bây giờ chuyển sang làm việc cho “Pooli sừn”, đang vận động tham gia bảo hiểm nhân thọ, nhân thiếc gì đấy. Ai ông ấy cũng mời tham gia, chả nhẽ chỗ thân quen ông ấy không nói gì với chú?
- Không thấy nói!
- Người tham gia đông lắm vì “siêu lợi nhuận” chú ạ! Cháu tiếc mình không có khả năng, nếu không cũng tham gia rồi!
Lạ nhỉ? Thời buổi khó khăn này, kiếm miếng ăn đã cực, lại có cái gì mà siêu lợi nhuận? Mình cũng chịu khó tăm tia, nghe ngóng mà đâu có biết?

Lúc tôi tìm đến nhà, thấy một mụ nữa beo béo, tròn tròn đang cười hớn hở. Thợ Kạo, à quên, thầy Binh chỉ người đó bảo:
- Cô Thúy vừa được phong giám đốc công ty, phụ trách mảng trên này đấy. Chân này trước định dành cho chú, lại sợ chú e dè nên không dám bảo. Làm ăn lớn phải có cái gan. Thò thò, thụt thụt khá được cũng còn lâu. Nhưng nếu chú nhiệt tình tôi vẫn giới thiệu cho chú được một chân..
Tôi ngồi nghe hai người trao đổi. Hình như ngày mai Chiến đen sẽ đánh xe lên đón hai người về công ty “Pooli Sừn Sừn” gì đấy dự đại hội.
Lại vẫn là Chiến đen mở ra cơ hội này.
Nghe loáng thoáng thoáng, biết thầy Binh cũng kiếm được mớ kha khá. Mỗi thành viên gia nhập, thầy được công ty cho hai mươi phần trăm trích lại. Từ đầu đến giờ ẵm cả tỷ hơn tỷ ngót rồi!
Hình như thầy cố ý tiết lộ, vận động khéo người nghe như một sự vô tình! Ngày mai hai người này “hạ quyết tâm đánh một quả lớn”.
Nếu được, họ sẽ có chuyến du lịch Thái Lan một tháng miễn phí cùng với hơn tỷ lợi nhuận mà không phải nhỏ mồ hôi! Thật là phi thường!
Về cứ ngậm ngùi cho bản thân. Người ta làm giàu cứ dễ như đùa, như trở bàn tay, còn mình..!
**
Tôi không phải chờ đợi lâu. Ba ngày sau Ngoan Hiền hay là Hư Hỏng hớt hải đến nhà. Nàng nói, vợ chồng nàng vừa bị một “cú lừa ngoạn mục”, không thể ngờ được.
Nàng ngẹn ngào kể trong nước mắt cho tôi nghe câu chuyện của gia đình nàng. Chồng nàng và béo béo tròn tròn  vừa khâu vá khắp chỗ, cho đủ ba tỷ đồng để đoạt giải công ty!
Cứ khai vống tên người tham gia, mặc dù họ không có đồng nào! Chỉ cần tham gia chữ ký và cái chứng minh nhân dân là đủ!
Hai người dự tính được cái khuyến mại “kếch đùng” kia bù vào, trừ đi vẫn còn dư cả tỷ cho mỗi người.
“Không ai ngờ cái trò đếm cua trong lỗ đáo để đến thế này!”. Nàng ngậm ngùi kết luận.
Người ta nói trắng trợn, xanh rờn: “ Kinh doanh bao giờ cũng có khi gặp rủi ro, Công ty đang gặp khó khăn như vậy. Mong được các thành viên chia sẻ với công ty”!
Nhưng ai là người chia sẻ với số nợ mấy tỷ khai khống cho người tham gia thì ai chia sẻ? Ý kiến thắc mắc cũng không đi tới đâu. Cả hai ngã vật ra hội trường, phải đi cấp cứu ngay giữa chừng đại hội!
Tôi hỏi bây giờ thày giáo thế nào? Nàng bảo “đã ra viện, nhưng vẫn chưa nói được câu nào, có lẽ nhà tôi cấm khẩu mất chú ạ. Chú hay thuốc, có cách nào cứu anh ấy, tôi đội ơn chú?”
Tôi làm hết cách và hết sức của mình, nhưng không kết quả. Người ta có thể chữa được bệnh chứ ai chữa được lòng trời, khi ông ấy đã có ý muốn éo le?
Ngoan Hiền về xuôi tìm thầy rước thợ chữa cho chồng. Nàng đi nửa năm rồi vẫn chưa thấy về..
Thợ Kạo trở lại nghề cũ như xưa.Còn béo béo tròn tròn đi buôn chuối quả.
Thợ chưa nói được, hay không nói được nữa, cho đến giờ tôi vẫn phân vân?

Chợt có chiếc xe bốn chỗ đỗ ngay trước cửa tiệm. Ngoan Hiền từ trong xe bước ra. Tiếp đến là Chiến đen, tóc vẫn loăn xoăn như ngày đầu đến thị trấn này.
Có tiếng quát:
- Thằng khốn!
Tôi quay lại, thấy thợ Kạo tay cầm cái kéo, mặt tái dại, miệng hơi méo lao ra như định đâm ai?
Anh ta đã cất tiếng. Chỉ có điều đó là câu nói không ai muốn nghe.
Ngoan Hiền nhẹ nhàng, khéo léo:
- Mình cứ bình tĩnh, đừng nên nóng. Nóng giận là hỏng việc. Anh Chiến đây đến để cứu mình, có cách rồi!
 Chưa ai biết nàng nói có cách là như thế nào?
Sững nhìn nhau. Thợ đặt cái kéo lên bàn, lặng im một lúc không nói gì..
Ngoan hiền bảo tôi với mấy người khác:
- Nhà em có việc bận đột xuất, mong mọi người thông cảm. Có cắt thì đợi đến mai!
**
Thôi, chẳng nay thì mai. Với tôi sớm muộn một ngày chả quan trọng. Quan trọng bây giờ là thầy giáo Binh, thợ Kạo phường tôi đã nói được rồi!
Không có người này, tất có người khác. Không phải lo chuyện cắt tóc cạo râu hay lấy ráy tai.
Quan trọng ở chỗ tôi với thợ lâu nay là chỗ thân gần, chả giấu nhau chuyện gì!
Nếu thợ không khỏi bệnh câm nín, “cơ quan ngôn luận” không trở lại bình thường, những lúc buồn tôi biết chuyên trò, tâm sự với ai?




Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

Họa sĩ Ngọc Dũng


ngdung3  
Thiếu Nữ (sơn dầu)

Ngọc Dũng tên thật là Nguyễn Ngọc Dũng, sinh năm 1931 tại Hưng Yên. Ông không tốt nghiệp trường nghệ thuật nào, nhưng từng học vẽ với một số họa sĩ nổi tiếng từ trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, có nhà nghiên cứu hội họa đã xếp ông vào trường phái Dã Thú và Biểu Hiện. Di cư vào Nam năm 1954, ông có nhiều cuộc triển lãm tại Sài Gòn trong các thập niên 1950-60. Ông cùng với Thái Tuấn và Duy Thanh từng tạo ra luồng gió mới cho Hội Họa Hiện Đại Sài Gòn kể từ sau 1954. Ông trở nên quen thuộc với giới văn chương qua những tranh phụ bản và bìa báo Văn. Ông sang Mỹ năm 1975, định cư ở Washington, D.C. và mất năm 2000.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sợ lửa..


Hình thu nhỏ

Hắn vốn không có nhiều thời gian
Nhạc nhẽo với hắn luôn là “vấn đề” xa xỉ
Nhưng sao đêm nay nghe “cánh đồng cỏ khô”
Thấy thương tay nhạc sĩ trọc đầu rên rỉ..

Hình như anh ta đang dạo đàn đám ma..
Đám ma tưng bừng thế kỷ!
Đàn kiến tuột đi ý nghĩ
Đưa đám bầy cừu ngây thơ..

Đám tang qua cánh đồng cỏ khô
Không bóng cò bay
Không mây trời óng ả
Chỉ có tiếng buồn thê lương
Đập vào màng nghĩ
Ậc ậc và ào ào
Đâu rồi giọng nam cao?
Đâu rồi giọng nữ cao?
Ực ực.. tiếng nấc tuôn trào!

Mình vội tắt loa
Bẻ vụn cái anbum quái dị
Nếu nghe lâu nữa sẽ bị điên
Bắt đầu thấy sợ:
-         Lửa từ đâu ra nhỉ?
-         Đừng đi tung tăng kẻo cháy nhà!
-         Ơ kìa nhạc sĩ!







Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thử đọc:"CÁI NƯỜNG 8X"


Cuộc trò chuyện bên giường với Thằng Mõ - Nhạc sĩ Ngọc Đại

Nhà thơ Bùi Mai Hạnh

CD của nhạc sỹ Ngọc Đại
Dợm bước vào căn phòng tối. Chào. Có tiếngđáp vọng ra từ trong màn. Nhạc sĩ Ngọc Đại vừa đi bán đĩa “Cái nường 8x” về, còn đang nghỉ lại sức. Tôi bảo ông cứ nằm đấy, tôi sẽ mang máy tính và ghi âm đến cạnh giường, OK?

Bùi Mai Hạnh: Ở thời điểm rối loạn thông tin, lòng người tim người như bị luộc chín bởi cái vạc dầu tin đồn sôi sùng sục những thông tin không thể phân biệt thật giả, bỗng nhiên xuất hiện Thằng Mõ...Ngọc Đại đi rao bán “Cái nường 8x” là một hoạt cảnh đa nghĩa, buộc người ta phải động não, (trừ những bộ não đã chết).
Thằng Mõ định khuấy động giấc ngủ trưa của làng quê Việt đang chìm đắm trong cơn mộng mị chăng? Tính giễu nhại dân gian qua Ngọc Đại trở thành một biểu tượng nghệ thuật mang màu sắc hậu hiện đại. Tôi đồ rằng, Thằng Mõ này là hậu duệ của chàng Đông-ki-sốt? Có phải thế không?

Nhạc sĩ Ngọc Đại: Cái chuyện này, đặt thành điều như thế, thì đấy là tùy mọi người thôi. Mình chỉ nghĩ là, cái thằng mõ ấy, khi làm việc với những người cộng tác, đặc biệt anh Nhất Lý, tính đến chủ đề của nó, tên là gì, đầu tiên nó là Tổ quốc, thấy nó không đúng hoặc đúng mà chưa thích.

Thằng mõ là một cái tự nhận thôi, tự thân thôi, thấy nó đúng với hình ảnh đó. Chỉ có điều, thằng mõ ở trong vấn đề nội dung nghệ thuật và hình thức của nó thì đây là một cái cá nhân. Trước tiên, đó là tiếng nói cá nhân đã từng sống trong lịch sử chiến tranh, lịch sử 60 năm của Việt nam. Thằng mõ là tiếng nói được cô lại, được hiểu như một cách từng trải, như là điều phải xảy ra ngày hôm nay. Nó là một sự vận động tự thân.

Khi sáng tác ra thì nó nằm ngoài ý thức, nó chỉ là cảm giác, cảm giác không thể không viết, không thể không rung bút mà viết, đấy là những cảm giác về đời sống cộng đồng xã hội Việt Nam mà mình từng trải, thấy mình không viết thì sẽ bị nổ tung mất thôi. Cái viết này nó hoàn toàn vô thức. Khi viết cái nhạc này, trên lời thơ của nhà thơ Nguyễn Đình Chính, thì hoàn toàn là một cảm giác mạnh, cảm giác chạm đến tất cả mọi khía cạnh của đời sống, mà không thể không viết, mà nó vỡ ra thôi.
Khi lựa chọn tên CD “Thằng Mõ”, ý thức văn hóa đã được hình thành. Thằng mõ, như bạn biết, nó là tên gọi của một sinh hoạt đời sống văn hóa. Mình thích thằng mõ, thứ nhất, mình tự thấy mình giống như hình tượng của thằng mõ, ông bà mõ thời xưa. Đồng thời, cũng có suy nghĩ, mình tự cho mình cái quyền, lúc này, khi đã từng trải từng sống, mình tự cho mình cái quyền không ai kiểm duyệt được nữa. Đấy là cái cảm giác ý thức.

Kiểm duyệt với mình là thứ buồn cười quá rồi, mình đã vướng vào cái đó, sống trong cái xã hội Việt Nam đương đại, mình đã bị như thế và bây giờ mình phải tự cởi trói cho mình. Đấy là cái ý thức. Còn những chuyện trên bạn vừa nói, thì, âu cũng là những phân tích, và đặt điều như thế, mình thấy rất hay, đấy là một ý kiến hay.

-Khiếp,thiếu gì thứ rao bán mà tại sao ông phải rao bán “cái nường” chứ? Ông định ám chỉ cả xã hội này là một ổ điếm à?

-Xã hội này, theo mình nghĩ, nó còn tệ hơn là ổ điếm. Nó là điếm, điếm toàn phần. Nó giống như là nhật thực toàn phần ấy. Nói thẳng ra là như vậy. Bởi vì điếm là thế này: Người ta không bao giờ làm những điều tự thú với bản thân, kể cả sự thật và không thật, sự ác lẫn sự thiện, không bao giờ được công bằng mạch lạc trong cái xã hội bây giờ.

Cho nên, “Cái nường 8x” là tên một bài thơ của Nguyễn Đình Chính, nó không định ám chỉ những điều như bạn nói, nhưng ở trong tổng thể, có rất nhiều bài khác nói lên một điều rằng, đất nước này nhiềuđiếm đĩ quá. Nó giống như là, cái điếm đĩ nó thành kinh khủng, nó nhờn nó quen với sự giả dối. Ở đây, cái sự đau lòng của ai đó, hay của cái cộng đồng này, thì cũng bị trơ trẽn rồi. Nó bị mất cảm giác quá rồi. Biết vậy mà vẫn mất cảm giác. Ở đây, mình không định như thế nhưng mà nó có câu chuyện này trong “ThằngMõ”.

-Thằng mõ chõ loa vào tận cổng nhà các ông ăn tiên chỉ trong làng bắt họ mua cái nường 8 X, trong khi người ta đang cố chặn thông tin từ các mạng xã hội, tại sao họ không tóm cổ Thằng mõ nhỉ? Có vẻ như thông điệp của Thằng mõ không có gì hiểm nguy?

-Đây là một sự lựa chọn rồi, những thứ bạn gợi ý ra như sự hiểm nguy thì, đây là sự lựa chọn của bản thân rồi. Là sự lựa chọn duy nhất để mình có thể nói được tiếng nói của mình. Động chạm đến đâu, có gì hay không có gì, đó là sự lựa chọn của đời sống.

Nó có hai vấn đề, thứ nhất, mình tự đi bán bởi vì ai sẽ bán cho mình đây. Mình bán để thu lại cái tiền mình sản xuất. Hai là, có nhờ người bán thì cũng chả ai bán cho mình cả. Bởi vì người ta sợ. Mình cũng không thể gửi đến các nhà phát hành để họ bán cho mình được. Vậy thì cách này, mình cho rằng, nó vừa đúng trong đời sống của mình, vì mình cần có tiền để sống. Thực chất, nếu bạn hiểu thực về đời sống của mình thì, sáu năm gần đây, mình sống không có thu nhập.

Việc thu lại tiền để sống thì, mình cũng có thái độ là bán để kiếm tiền sống chứ không phải là không. Mình thấy đấy là chuyện bình thường. Mình muốn nói, đấy là cái tự do tuyệt đối của mình thôi. Nếu gửi người bán thì, đấy không phải là câu chuyện của thằng mõ. Vì thằng mõ không phải như thế. Đấy chỉ là cái bên ngoài của nó thôi. Còn cảm giác bên trong là, mình cần biết cảm giác có tiền, hay người ta từ chối mình, hay người ta mua, hay người ta phản hồi, tất cả mình đều lắng nghe, đều chấp nhận.

-Đã có phản hồi gì chưa?

-Sau ba tuần đi bán dưới tư cách cá nhân, núp dưới văn hóa thằng mõ như thế, mình thấy có nhiều phản hồi không trực tiếp, rất ít trực tiếp, nhưng cũng có những phản hồi rất là thích thú.

-Ông có thể cho ví dụ?

-Ví dụ, sự im lặng của họ cũng làm mình thích thú. Tất cả, thường là người ta nghe, và người ta im lặng. Và mình thì cũng không quen hỏi. Thứ nhất, im lặng là gì, về thông tin, cái thông tin về đời sống hằng ngày. Thông tin từ họ rất ít dù là khen hay chê. Cái đó bạn phải tự nghĩ! Rằng là, đấy, cũng như bạn nói đấy, chắc là cái nỗi sợ quá nhiều, quá lớn, hoặc là vì những hệ lụy, mà họ không nói.

Một vài trường hợp, khi họ đến nghe trực tiếp, thì họ nói, thật là tuyệt vời thật là đáo để! Nhưng rất ít khi mình được họ trực tiếp gọi điện. Mình nghĩ, cái thông tin này (tôi nghĩ là Ngọc Đại muốn nói đến thông điệp của “Thằng Mõ” - BMH) cần thời gian, để tất cả được nghe,thì sẽ có trao đổi với chính cá nhân mình hoặc trên thông tin (chỗ này Ngọc Đại muốn nói đến truyền thông đại chúng chăng – BMH). Mình nghĩ câu chuyện này, mình muốn có trao đổi, đó là mong muốn của mình nhưng đến giờ này thì chưa, gần như là không có.

-Ca từ của “Thằng Mõ” này mới ghê gớm làm sao! Nó có thể khiến các đấng mày râu bảnh bao và các tiểu thư đức hạnh chỉ có nước chết vì xấu hổ. Nghe mà cười ra nước mắt. Hình như ông đã có một cú sốc tinh thần như thế nào đó khi sáng tác nó? Ông có muốn thiên hạ có được cái hiệu ứng nghệ thuật như khi ông đọc “Chẹcchẹc” của Nguyễn Đình Chính?

-Cái này thì không thể nói có hay không có. Mình chỉ có thể nói về cảm giác của mình thôi. Thế này, mình có theo dõi thi ca Việt Nam những năm gần đây, phải nói rằng, chưa có tác động nào đến cảm xúc, tâm thức một cách mạnh mẽ và tử tế như tác động mà nhà văn Nguyễn Đình Chính đã đem đến qua “Chẹc chẹc”. Còn người ta nói, ố là là, mõ tục mõ thô tục, thì chắc là, những người đó bị rào cản thôi. Chứ thực ra, đi sâu vào thơ của Chính, trong thằng mõ mà tôi chuyển thể sang thì, đấy là nỗi đau, là tinh thần sống, là hạt nhân sống đang còn có hi vọng.

Dưới cái vỏ đó, những ca từ bạn cho là tục tĩu đó, tôi cho là, mọi người phải nghe đã. Tôi thì không cho đó là tục tĩu. Tôi chỉ thấy một sự đau đáu, thảng thốt, phải phát ra, không thể khác được. Ở đó, nó có một nỗi đau của một lịch sử sống, một giai đoạn sống, dưới nỗi đau đó, là những cái gì thật đẹp đẽ, thật thánh thiện. Nếu mọi người hiểu được như tôi thì thật là tuyệt vời, nhưng mà rất tiếc, rất tiếc, không phải là nhiều lắm.

Người ta dùng lý luận câu chữ để bình phẩm về nó (tập thơ “Chẹc chẹc” – BMH), nhưng mà, xin lỗi, tôi cho rằng, một số người đã bình luận, chẳng qua họ dùng ngòi bút để biểu diễn quan điểm của họ mà thôi. Đéo phải là họ vào được thơ Chẹc của Chính. Họ dùng ngòi bút để họ khoe khoang cái nhận thức của họ, khoe khoang cái lập luận của họ, trình bày cái quan điểm của họ. Ủng hộ hay không ủng hộ, tôi cho cái đó cũng không quan trọng, mà tự tâm họ chưa đọc được thơ Chính, thực chất họ như vậy.

Tôi có theo dõi khá nhiều những nghị luận trên mạng về tập thơ này, các nhà thơ như Vũ Quần Phương, như Thanh Thảo, một số người đại diện cho Việt Nam hay một số nhà thơ ở Mỹ viết, nhưng tôi cho là, các ông ấy vẫn đang ngụy trang, ủng hộ hay chê bai thì, vẫn đang đứng ngoài tập thơ Chẹc, không vào được tập thơ Chẹc. Đấy là nỗi buồn của tôi. Họ phải bỏ qua cái tầng đó thì mới thấy nhân dân đồng bào là cái gì, tổ quốc là cái gì, thấy mình phải sống tử tế thế nào, chứ không phải chỉ dùng câu chữ để nghị luận, rằng đấy là tân cổ điển hay tân hình thức hay là cái gì đó.

Tôi cho những cái đó nằm ngoài thơ Chính. Điều đó làm tôi càng đọc càng buồn. Nếu ai cũng dũng cảm, với tất cả những năng lượng trong thơ như thế, thì thật là hay. Thật là đơn giản. Và có thể từ những cái đơn giản như vậy, chuyển thành những cảm giác đẹp đẽ như vậy, thì có thể sẽ có những năng lượng khác, sẽ rất tuyệt vời mà mình không thể biết trước được. Thành ra, nghe nhạc của tôi cũng thế. Người ta nói, nhạc của ông thì vẫn cá tính và sang trọng, nhưng mà tại sao ông lại phổ thơ Chính, thì xin lỗi, tôi đéo trả lời. Vì những người như thế tôi đéo trả lời vì nhạc họ đéo hay đéo biết, thơ cũng chỉ hiểu đến thế thôi, thì làm sao tôi trả lời được.

Tầng lớp nghe của Việt Nam giờ này có một số thôi, không nhiều. “Thằng Mõ” ra sẽ giải quyết phần nào, trong cảm nhận, và tôi rất tự tin về điều đó, rằng mọi người sẽ tử tế hơn, nhìn vào lương tâm mình để thấy, không dùng âm nhạc hay ca từ để hằn học, mà thấy đằng sau đó là một cái gì đó sáng sủa. Rất đáng gọi là..., rất đáng nghe, chứ không phải như họ bàn. Tôi cho rằng, họ phải bóc tất cả những thói quen cũ về thái độ mỹ học và quan điểm âm nhạc, đặc biệt là quan điểm giai cấp. Cái này là rất bẩn, cực kỳ bẩn đây. Họ mang những ý niệm, quan điểm mỹ học, quan điểm giai cấp vào cái này là họ cực kỳ ngu xuẩn.

Cảm giác của tôi sau ba tuần đi tự bán, cái cảm giác về sự im lặng này, cũng làm tôi vừa thích thú, vừa buồn đấy. Tôi buồn. Tôi biết rõ là, không phải là họ không biết hay là không có cảm giác. Họ có. Nhưng họ, có một cái gì đó, họ chưa chia sẻ. Tôi thì tôi chia sẻ hết rồi. Họ còn e ngại cái gì đó. Còn e ngại thế thì làm sao con người chia sẻ được với nhau. Nếu họ vẫn lấy quan điểm mỹ học, quan điểm thi ca, quan điểm giai cấp...thì đấy là sự sỉ nhục luôn. Nếu ai nghe nhạc của tôi mà chỉ nghĩ như vậy thôi thì đó là điều sỉ nhục luôn. Đấy là điều sỉ nhục đối với tôi. 

-Thế còn với tác giả Nguyễn Đình Chính thì sao?

-Khi tôi cho Nguyễn Đình Chính nghe thì tác giả đã bị ngỡ ngàng. Cũng xúc động. Đấy là một câu chuyện. Bởi trong lúc nghe với nhau thì biết nhau quá. Vì tác giả quá biết thơ của mình. Khi đến cái độc lập về âm nhạc nữa, cái ngôn ngữ âm nhạc cũng...cùng một thời gian phát tín hiệu ra, thì rõ ràng là... nhà thơ... có một cảm giác là rất hạnh phúc. Mặc dầu NDC khéo, nhưng tôi biết thừa anh ta rất vui rất hạnh phúc. Ít nhất hai, ba lần nghe, anh ta đều có cái cảm giác hạnh phúc đó mà không thể dấu tôi được.vTôi đọc được cái đó.

-Baogiờ CD “Thằng Mõ 2” ra đời?

-Cái này thì không thể đừng được nữa. Nó sẽ phải ra thôi. Thằng mõ là một ý thức lựa chọn về cái tên gọi, đồng thời nóvkhông qui định được về kích cỡ và thời hạn là bao nhiêu, vì đấy là ý thức củavmình. Cũng giống như khi mình làm “Nhật thực”. Khi làm đến “Nhật thực 2” thìvkhông thích nữa, đổi thành Đại Lâm Linh. Đại Lâm Linh làm đến giờ này, vẫn đangvđể đó, lại thấy rằng, ồ cũng có nhiều vấn đề, lại thấy “Thằng Mõ” hay, thì làm “ThằngMõ” đã, đại khái thế.

Thực ra, đấy là cuộc đi quanh mình, dạovchơi quanh mình, đi khám phá cái bản thân mình. Cái khám phá đó buộc anh phảivluôn sống động với đời sống thì anh mới có thể tự vấn anh được, anh mới có nănglượng và ý tưởng được, nếu không thì nó chỉ là hình thức thôi.

-Ông nói tên CD “Thằng Mõ” không phải từ ông? 

-Nó là từ Nhất Lý, người đã tác động đếnvmình để mình tự tin, có thể tự hát và tự đàn. Đầu tiên mình không dám, nghĩ là mình không làm được, nhưng ông Lý là người nói tại sao anh không làm, anh thử làm đi. Ông Lý cùng làm việc với mình, làm về mix và chọn lựa bài. Chúng mình đã chọn đến “Thằng Mõ 4” cho cái đợt này. Thằng Mõ chính là tên do Nhất Lý đặt. Mình reo lên, trời ơi, tại sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ. Đấy là sự thật. Tự nhiên tôi òa vỡ ra, nó là cái này, thế này, đúng rồi, đúng rồi, tại sao tôi lại thế kia.

Thì đấy là tất cả những tương tác giữa con người với con người, khi làm việc với Nhất Lý thì đẻ ra “Thằng Mõ”, mặc dầu nó chỉ là một cái tên của một nhân vật lịch sử, văn hóa của đời sống làng xã Việt nam ngày xưa. Bây giờ người ta gọi là nghệ sĩ đấy. Bây giờ tôi gọi những lũ đi viết thuê trong nháy nháy, thuê nhưng giả danh nghệ sĩ - chứ còn nghệ sĩ thật thì không bàn - thì tôi gọi là điếm. Lũ viết thuê giả danh nghệ sĩ thì tôi gọi là điếm luôn. Thậm chí không được như con điếm. Bọn này thì, tất cả Việt Nam đều biết tôi đã khinh bỉ từ lâu rồi chứ không phải bây giờ.

-Có vẻ như, “Thằng Mõ” sẽ trở thành một thương hiệu...?

-Thương hiệu là, Ngọc Đại đã bắt đầu khôngchấp nhận sự kiểm duyệt, ở bất kỳ đâu, ở bất kỳ quốc gia nào, nếu ông ta thích là làm không thích là không làm. Đấy là thái độ tự giác. Người Việt cần phải như thế, chứ tại sao lại cứ chấp nhận kiểm duyệt. Việc này Bùi Chát và Nguyễn Đình Chính đã làm. Họ đã đi bán thơ của họ đấy chứ. Họ bán chứ có tặng đâu. Có điều hay thế này, khi tôi đi bán đĩa, chưa ai từ chối cả. Nhưng mà im lặng. Qua đó để thấy, có thể, thằng mõ cũng có cái gì đấy, có thể, sau này người ta gọi nhạc sĩ Ngọc Đại là Thằng Mõ, nếu thế thì thật là vinh dự.

(Trongkhi tôi thu xếp đồ nghề, nhạc sĩ Ngọc Đại bước ra khỏi bóng tối, cười hề hề bảo: “Cái cô này, sao không đi làm thơ, lại đi làm cái này làm đéo gì?”. Tôi cười hi hi: “Là vì muốn “đập vỡ” bóng tối, thế thôi.”)

Hà Nội chiều muộn 12/4/2013 - Warrnambool đêm14/4/2013

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người dùng Việt Nam mất gần 8.000 tỷ đồng do virus máy tính

Nghiên cứu mới nhất của Bkav cho thấy thiệt hại do virus máy tính tại Việt Nam vẫn ở mức cao. Trong vòng 12 tháng qua, người sử dụng đã phải chịu tổn thất lên đến gần 8 nghìn tỷ đồng, khoảng 400 triệu USD. Kết quả được đưa ra từ chương trình khảo sát do Bkav thực hiện vào tháng 4/2013.

Con số này tuy thấp hơn nhiều so với mức thiệt hại do tội phạm mạng tại các nước phát triển, nhưng là một thiệt hại rất lớn đối với người sử dụng tại Việt Nam. Theo ước tính của Văn phòng Nội các Anh, tội phạm mạng đã làm nước này thiệt hại tới 43 tỷ USD mỗi năm.
Số liệu tại Việt Nam được tính dựa trên mức thu nhập của người sử dụng máy tính và thời gian công việc của họ bị gián đoạn do các trục trặc gây ra bởi virus máy tính. Theo đó, bình quân mỗi người sử dụng máy tính tại Việt Nam đã bị thiệt hại 1.354.000 VNĐ. Với ít nhất 5,9 triệu máy tính (theo Sách Trắng về Công nghệ Thông tin – Truyền thông 2012) đang được sử dụng trên cả nước thì mức thiệt hại do virus gây ra mỗi năm lên tới gần 8 nghìn tỷ VNĐ.
Cũng trong nghiên cứu này, các chuyên gia công ty An ninh mạng Bkav đưa ra các nhận định về tình hình an ninh mạng tại Việt Nam:
Nguy cơ nhiễm mã độc từ USB có xu hướng tăng trở lại
Với 93% người dùng thừa nhận ổ đĩa USB của mình đã bị nhiễm virus ít nhất một lần trong 12 tháng qua, tăng 5% so với năm ngoái, USB tiếp tục là phương tiện phát tán ưa thích của virus. Nguy cơ này sẽ còn tiếp tục tăng cao vì sự xuất hiện của mã độc W32.UsbFakeDrive mà hệ thống giám sát virus của Bkav đã phát hiện hồi cuối tháng 3/2013. Đây là loại virus có khả năng lây lan bùng phát chỉ với thao tác đơn giản là mở ổ đĩa của người dùng.
Madoc_USB
Trước đây, các dòng virus AutoRun phát tán với tốc độ chóng mặt khiến Microsoft buộc phải cắt bỏ tính năng AutoRun đối với USB từ Windows 7 và trên cả Windows XP phiên bản cập nhật. Tuy nhiên, với sự xuất hiện của W32.UsbFakeDrive, các chuyên gia nhận định đây sẽ là mã độc thay thế các dòng AutoRun này.
Gần 70% người dùng di động bị làm phiền bởi tin nhắn rác
Gần 70% người dùng tham gia khảo sát của Bkav thường xuyên bị làm phiền bởi tin nhắn rác. Đặc biệt, 26% trong số này nhận được tin nhắn rác mỗi ngày. Kết quả này cho thấy tin nhắn rác tiếp tục là vấn nạn gây bức xúc trong xã hội, khi mà tại Việt Nam, cứ 100 người dân thì có 144 thuê bao di động được sử dụng (theo Sách Trắng về Công nghệ Thông tin – Truyền thông 2012).
Theo khảo sát của Bkav vào cuối năm 2012, trung bình mỗi ngày các nhà mạng thu về khoảng 3 tỷ đồng, tức gần 100 tỷ mỗi tháng từ các hoạt động liên quan đến tin nhắn rác. Số liệu mới nhất của Bkav cho tới thời điểm hiện tại cho thấy con số này vẫn không giảm.
Tín hiệu khả quan về an ninh cho smartphone
Anninh_didong
Trong hơn một năm qua, mảng an ninh trên điện thoại có nhiều biến động, rất may người dùng tại Việt Nam đã có được nhận thức đúng đắn. Gần 80% người dùng cho biết sẽ tìm hiểu về thương hiệu của nhà sản xuất và uy tín của phần mềm trước khi quyết định tải về từ các kho ứng dụng như Google Play, Apple Store hay Windows Market.
Đây là một tín hiệu khả quan, khi mà mỗi tháng có hơn 19.000 ứng dụng mới được đưa lên Apple Store, con số này của Google Play là 25.000, chưa kể đến các chợ ứng dụng cả chính thống lẫn không chính thống khác. Trong mê trận những ứng dụng mới này, con số những phần mềm giả mạo, núp bóng các ứng dụng nổi tiếng để lừa người sử dụng không phải là ít.
Người dùng đã nhận thức được nguy cơ lây nhiễm virus từ các file văn bản
Có lẽ nhờ sống trong môi trường Internet đầy những nguy cơ đe dọa an ninh an toàn thông tin, người sử dụng Việt Nam đã rèn luyện được cho mình thói quen cẩn trọng với các file đính kèm trong email. Theo khảo sát của Bkav, chỉ 11% người dùng thừa nhận sẽ mở ngay các file văn bản từ email để xem nội dung. Trong khi, có tới hơn 60% người được hỏi sẽ chỉ mở file khi đã xác nhận lại với người gửi, hoặc sử dụng chế độ an toàn để mở (Safe Run). Số còn lại cũng tỏ ra thận trọng, chỉ đọc những file họ thực sự quan tâm.
Virus_tu_file_vanban
Cuối năm 2012, hệ thống máy tính tại hàng loạt các cơ quan, doanh nghiệp của Việt Nam đã bị lây nhiễm phần mềm gián điệp (spyware) sau khi người sử dụng mở các file văn bản .doc, .xls, .ppt đính kèm trong email.
Để phòng ngừa bị lây nhiễm spyware từ các file văn bản, các chuyên gia khuyến cáo người sử dụng cần cài đặt phần diệt virus có khả năng ngăn chặn và chống phần mềm gián điệp, keylogger. Bên cạnh đó, người dùng cần tăng cường sử dụng công nghệ Safe Run của phần mềm diệt virus để mở những file văn bản đáng ngờ.
Thông tin về tình hình virus và an ninh mạng tháng 5 năm 2013:
Trong tháng 5 đã có 2.638 dòng virus máy tính mới xuất hiện tại Việt Nam. Các virus này đã lây nhiễm trên 4.235.000 lượt máy tính. Virus lây nhiều nhất trong tháng qua là W32.Sality.PE đã lây nhiễm trên 344.000 lượt máy tính.
Trong tháng 5, đã có 425 website của các cơ quan, doanh nghiệp tại Việt Nam bị hacker xâm nhập, trong đó có 9 trường hợp gây ra bởi hacker trong nước, 416 trường hợp do hacker nước ngoài.
Danh sách 10 virus lây nhiều nhất trong tháng 05/2013:


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thư giản cả tuần: Ô hô... Biển hiệu !



Sinh viên xin thề.
Quá đúng WC!
Cổ súy đa thê.
Văn hóa tiểu tiện.
Ăn thịt cá sấu thì thành phụ nữ đẹp ?
Không được mua bán D com 3G nhưng được mua bán thứ khác?
Con đường nguy hiểm!
An Lạc nhưng nguy hiểm!
Tiến thoái lưỡng nan !
Ưu tiên đèn đỏ !
Cơ sở uy tín: Đôi đường trọn vẹn. 
Láy quay là quái lay !

                                            (Hình sưu tầm trên Internet)

Phần nhận xét hiển thị trên trang