Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Ý KIẾN NHỎ NHÀN ĐÀM VỀ SÁNG TÁC NGHỆ THUẬT

Quang Đại Nguyễn

Đây chỉ là vài ý kiến của riêng tôi. Cũng lại là chuyện văn chương. 
Bởi tôi đang viết nên đang mạch tư duy về nó. Những nỗi lòng trải ra với bà con âu cũng là điểu bổ ích.
Với tôi, khi sáng tác ít khi ngĩ đến trước hay định hướng cho tác phẩm của mình về ý nghĩa tư tưởng. Thậm chí phần lớn các tác phẩm của tôi đều viết xong hay hòm hòm mới đặt tên. Cả những tác phẩm điêu khắc, hội họa cũng vậy, Đục đẽo xong mới gán cho nó một cái gì đó... Nghĩa là rát ít chú ý đến ý thức tư tưởng. Có lẽ cái cốt yếu của tác phẩm nghệ thuật là HAY và ĐẸP chứ không phải là giá trị tư tưởng. Nếu một tác phẩm hội đủ thứ ý thức tư tưởng tốt đẹp mà không ĐẸP và HAY thì chỉ là thứ bỏ đi. Ngược lại, tác phẩm ĐẸP và HAY lại luôn gợi cho người ta về nhiều chiều ngẫm ngợi...mà từ đó toát ra những tư tưởng. Những người mới sáng tác thường hay đi tìm những ý tưởng lớn lao với những gì như là ở tầm cao trí tuệ. Và sự thất bại chính là ở đó. Chắc chắn cái mà người ta gọi là lên gân, lên cốt có nhiều ở những người làm nghệ thuật nửa mùa. Tất nhiên tôi cũng đã từng có lúc ầm ào.. hô khẩu hiệu và đưa ra những tư tưởng lớn cho tác phẩm của mình. Chẳng hạn về điêu khắc có BÀI CA TỔ QUỐC. Đó là một tượng gò hàn bằng thép cao gần 2 mét. Đầu tư lớn mà ... RỖNG.
thơ , văn cũng như vậy cả...
NHƯNG DẠI NHIỀU THÀNH KHÔN. Bây giờ tôi hiểu viết được một đề tài bình thường mà hay mới khó. Và tư tưởng lớn lao toát ra phần nhiều không phải ở lãnh tụ hay thiên tài mà chính là ở những người bình thường nhất. Một hòn sỏi, một nhành cỏ dại, hạt sương, cánh cò, một chiếc lá bàng đã từng là chủ thể sáng tác của tôi thay cho NHÂN DÂN, TỔ QUỐC, LÃNH TỤ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHÀ BÁO “THAM NHŨNG” NHƯ THẾ NÀO ?



Ngô Minh













Người ta gọi “báo chí là quyền lực thứ tư” trong xã hội sau lập pháp,tư pháp và hành pháp. Vì là quyền lực nên bao giờ cũng có sự lạm quyền. Lâu nay ta chỉ nói đến lãnh đạo có chức có quyền tham những. Vậy nhà báo có tham nhũng không? Có! Một số nhà báo và cơ quan báo chí đang tham nhũng rất tinh vi. Báo mà đăng bài để “ chạy án” cho Năm Cam cách đây mấy năm là báo hại đích thị rồi. Mới đây, Hà Phan (Phan Hà Bình) phó tổng thư ký tòa soạn của một tờ báo lớn bị bắt khi nhận hối lộ 220 triệu đồng (11.000 đô la) để không viết bài tố các thương gia. Đó là những chuyện tham nhũng, hối lộ cụ thể. Từ nhiều năm qua báo chí ta cũng có không “mẹo làm tiền” các doanh nghiệp không kém những vụ việc trên. Không ít tờ báo đang trở thành báo hại. Hại đến mức hễ nghe nhà báo tới là giám đốc “sợ” tái mặt, phải tìm cách “chạy trốn”, nhưng lại ít người nói tới.
 

Tòa soạn báo thành… cơ quan đánh quả!

Từ ngày đổi mới đến nay, báo chí đã thực sự trở thành “món ăn” không thể thiếu đối với người dân hàng ngày. Báo chí đang tham gia tích cực và có hiệu quả vào sự nghiệp đổi mới, mở của, chống tiêu cực, tham nhũng. Nhiều tờ báo do hấp dẫn người đọc, ti-ra phát hành lớn, nên người ta sống chủ yếu bằng lợi nhuận báo. Những tờ báo đó, hàng các doanh nghiệp hàng ngày tìm đến xin đăng quảng cáo rất đông. Nhưng cũng có rất nhiều tờ báo phát chỉ phát hành được vài ngàn bản một kỳ. Tiền bán báo không đủ bù tiền in, tiền nhuận bút, nên cả tòa soạn sống chủ yếu bằng “ nghề chạy quảng cáo” ở các DNNN, thậm chí “chạy” quảng cáo tận các trường tiểu học, trạm xá, bệnh viên... thậm chí Trại phục hồi nhân phẩm cũng phải “mần” quảng cáo! Nhiều tờ báo ở Hà Nội, vào Đà Nẵng lập ra một “đại diện Miền Trung“ hẳn hoi, nhưng tòa soạn không trả lương, mà anh em phải đi chạy quảng cáo để nuôi nhau! Cứ đến kỳ Tết Nguyên Đán, ngày 30-4, ngày nhà báo Việt Nam 21-6, ngày Quốc Khánh 2-9 v.v... cả tòa soạn không viết báo mà đổ xô đi… làm quảng cáo! Làm quảng cáo mà có thư của thứ trưởng, vụt trưởng mang theo. Có báo một cái Tết “đọc lệnh” được vài ba tỷ đồng tiền qủang cáo! Giám đốc doanh nghiệp nhà nước phải tiếp mỗi ngày hàng mấy chục “nhà báo quảng cáo” như vậy nên phát sợ. Nhiều nhà báo nhơè đi “đọc lệnh” quảng cáo mà có tiền xây nhà lầu, mua xe hơi xịn. Chứ nếu sống bằng nhuận bút thì không bao giờ có những thứ như vậy. Một nhà báo viết nhiều, in nhiều như bác Nguyễn Xuyến ở cạnh nhà tôi, mỗi tháng măng-đa nhuận bút về 7, 8 triệu đồng, cũng không đủ tiền mua xe hơi xin như vậy Các nhà báo hãy sờ tay lên gáy mình mà ngẫm nghĩ để sống cho ra con người.

Dù DN không có nhu cầu quảng cáo, nhưng phải bấm bụng mà làm, vì không làm “ lỡ có sai sót gì” trong kinh doanh, “nhà báo nói thêm” một thành mười thi nguy to! Một cái quảng cáo nửa trang ( 27x 40cm) 20 triệu bạc, in bia bốn thì 50 triệu. Một cái Tết “ chiều” cho hết hàng mấy chục tờ báo, coi như mất toi hai ba bốn trăm triệu,vì thế mà giá hàng hóa dịch vụ bị đội lên, khó mà cạnh tranh. DNNN thì ngày càng thua lỗ, thế mà phải “nuôi” thêm các anh “báo hại”! Bởi thế mà anh Lê Hữu Thăng, hiện là phó chủ tịch tỉnh Quảng Trị, hồi làm giám đốc Công ty Xuất Nhập khẩu tỉnh, anh đã nghĩ ra được “mẹo” để tránh sự “tấn công” của các nhà báo quảng cáo. Anh làm một văn bản, bộ tứ công ty ký vào, quy định một năm chỉ làm quảng cáo trên 2 tờ báo vào dịp Tết hay lễ ở báo tỉnh, báo ngành. Anh dán tờ “yết thị” đó lên. Nhà báo tới đành im lặng rút lui!

Có nhiều chiêu làm quảng cáo lắm. Viết một bài ca ngợi thành tích công ty, gọi là “ viết cho”, rồi bắt doanh nghiệp “trả ơn” bằng cái quảng cáo. Kiếm mấy em thật tươi mát, nhận làm hợp đồng, các em sẽ “ngồi lỳ” ở phòng giám đốc suốt buổi, giám đốc ngán quá phải “ ký”, hoặc các em sẽ “chiều chuộng”,” liếc mắt đưa tình” giám đốc để được cái quảng cáo. Tiền chùa mà, mất gì! Đã có thư tố cáo ông giám đốc M. chi cho cô bồ nhí là ”phóng viên quảng cáo” của tờ báo nọ trong mấy tháng hơn 400 triệu đồng quảng cáo. Ở tỉnh nọ, các nhà báo tỉnh gọi đi làm quảng cáo là “ đi đọc lệnh”. Có nghĩa là cứ đến doanh nghiệp bắt giám đốc ký, vì giám đốc nào cũng có “gót chân A-Sin” mà nếu tiết lộ lên báo là gay! Hoa hồng cho người làm quảng cáo từ 30 % có báo chi trả 40, 45%, nên có nhà báo từ xe đạp “chân co chân duỗi”, vào nghề chỉ mấy năm làm quảng cáo đã xây được nhà bốn lầu, mua xe hơi… Thế là Tòa soạn báo thành cơ quan đi... đánh quả quảng cáo! Đó là tham những chứ gì nữa! 

Chuyên đề... “lừa” ?!

Hiện nay có rất nhiều tờ báo, tạp chí, cũng gọi là cơ quan báo chí với đủ ban bệ, nhưng không bao giờ làm báo cả! Thế họ sống bằng gì ? Xin thưa: bằng việc xuất bản các “chuyên đề… lừa”. Qua tìm hiểu nhiều báo, tôi biết cách làm của họ như sau. Chạy xin giấy phép, đặt tên thật oách, kiểu “Tiềm năng đầu tư của tỉnh…”, hay” Tỉnh…rải thảm đỏ mời các nhà đầu tư”…, Phóng viên trang bị máy ảnh kỹ thuật số xịn, đeo hai ba cái trước nực, tay xách laptop kè kè, để lòe thiên hạ. Rồi ông Tổng biên tập lên xin ông Thứ trưởng, Bộ trưởng cái thư gửi cho Bí thư, chủ tịch các tỉnh, đề nghị phối hợp làm chuyên đề “ giới thiệu tiềm năng đầu tư của địa phương” hay lễ hội, festival v.v.. Các tỉnh nghe nói “đầu tư nước ngoài” mừng lắm, vì đây là mốt mà! Ông TBT mới tán thêm là “tờ báo của mình in song ngữ, phát hành đi hơn trăm nước trên thế giới, ti-ra hai triệu bản”. Thế hợp đồng làm “Chuyên đề về tiềm năng kinh tế, mời gọi đầu tư của tỉnh X” được ký. Ngoài việc tỉnh chi số tiền in ấn lên tới hàng trăm triệu đồng, chủ tịch tỉnh còn ký công văn “bắt“ hàng trăm doanh nghiệp mạnh trong tỉnh tham gia quảng cáo, mỗi doanh nghiệp 15 – 20 triệu đồng. Sau đó họ thuê người viết bài, chụp ảnh, dịch, cộng thêm trích đoạn nghị quyết tỉnh, bài phỏng vấn kèm ảnh ông bí thư, chủ tịch in trang đầu, thế là được cuốn “chuyên đề” dày khoảng 100 trang, in song ngữ Việt - Anh. Người viết bài này cũng đã từng được thuê viết bài “tiềm năng…” như vậy. Họ chỉ in 700 bản, nộp lưu chiểu, báo biếu 200 bản, còn 500 bản mang về bán lại cho tỉnh với 150 ngàn / 1 cuốn (đã bỏ tiền ra in rồi lại phải bỏ tiền ra mua!). Chỉ một “chuyên đề... lừa” như vậy, tòa báo đã kiếm được vài tỷ đồng ngon ơ! Có tòa soạn đã lần lượt làm được 61 chuyên đề tỉnh, hàng chục chuyên đề ngành, nhưng chẳng mang lại cho xã hội ích lợi nào! Những tờ báo như vậy không bao giờ xuất hiện trên thị trường, cũng không ai đặt mua qua bưu điện! Đó là tham nhũng chú gì nữa! 

Có một loại sách… để trên bàn cho vui!

Người biết bài này thường thấy trên bàn làm việc của ông bạn giám đốc DN một chồng sách lớn, cuốn nào cũng dày cộp. Đó chỉ là “ sách… quảng cáo” do đủ loại Nhà xuất bản và cơ quan báo chí ấn hành.! Cuốn nào cũng có tên gọi thật kêu. Ví dụ như Từ điển doanh nghiệp Việt Nam, Cẩm nang doanh nghiệp Việt Nam, Doanh nghiệp hàng đầu Việt Nam, Hàng Việt Nam chất lượng cao, Doanh nhân vàng thời mở cửa.v.v..Tôi hỏi ông bạn: Sách này để làm gì? Ông trả lời: Để trên bàn cho.. vui! Cứ một doanh nghiệp một trang giới thiệu rất đơn giản: tên doanh nghiệp, địa chỉ, điện thoại, Fax, ảnh trụ sở cơ quan, ảnh giám đốc v.v. cuốn gọi là “Cẩm nang doạnh nghiệp” chỉ có 500 trang, nghĩa là chỉ 500 DN, trong lúc đó ở nước ta có gần 500.000 doanh nghiệp? Thế thì “từ điểm”, “cẩm nang“ cái nỗi gì! Nhưng mà làm được 500 trang quảng cáo đóng thành “sách” ấy, tòa soạn báo đã thu được 2,5 tỷ đồng doanh thu (5 triệu đồng / trang, chưa tính 3 trang bìa 4, 3,2, mỗi trang từ 20 – 50 triệu đồng), trừ chi phí hoa hồng, tiền chế bản màu, in ấn, còn lãi ròng cả tỷ đồng! Bởi thế mà rất nhiều báo, nhà xuất bản năm nào cũng làm “Sách... quảng cáo” với nhiều tiêu chí khác nhau, nhưng tất cả cuốn sách ấy đều không giúp ích được gì cho doanh nghiệp trong kinh doanh, chiếm lĩnh thị trường. Đó là tham nhũng chứ gì nữa! 

Vĩ thanh

Tôi không bao giờ phản đối việc quảng cáo trên báo chí. Vì quảng cáo càng nhiều chứng tỏ nền kinh tế càng phát triển. Nhưng quảng cáo theo kiểu “đi xin”, “ đi đọc lệnh”, hay “làm chuyên đề”, “sách... quảng cáo”... theo hình thức “lừa đảo” đã kể ở trên là làm khổ doanh nghiệp, là báo hại nền kinh tế đất nước. Các tòa soạn báo ơi, nhà báo ơi, tiền báo thu được từ quảng cáo đó là tiền thua lỗ của các doanh nghiệp cả đấy. Đây là một hiện tượng không lành mạnh nhưng rất phổ biến của báo chí hiện nay. Đề nghị các cơ quan chức năng có biện pháp giúp các báo nâng cao chất lượng bài vở sống được bằng nghề làm báo của mình!

Nguồn: Ngô Minh Blog

Phần nhận xét hiển thị trên trang


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đúng không?

TƯỚNG MẠO NHÀ VĂN 
Nguyễn Hoàng Đức
NTT blog 18.6.13

.
Người Việt có câu “Khôn ngoan hiện ra mặt, què quặt hiện ra tay chân”, chắc khó mà tìm thấy một cách nói nào xác đáng rành mạch quyết đoán hơn. Người Việt cũng có câu “Làm quan có dạng, làm dáng có hình”. Cũng là cách xác định từ hình thức đến nội dung tâm hồn của người ta. Làm dáng phải có hình thể như chân dài, vòng eo. Còn làm quan tức là phẩm chất của tâm hồn bên trong rồi.

Trong bài mới đây về “Thiên bẩm”, tôi có nói sẽ bàn kỹ hơn về việc này. Tại sao? Vì có quá nhiều người viết văn làm thơ tin cậy cũng như lấy thiên bẩm ra để bảo kê cho chữ nghĩa của mình. Nhưng thiên bẩm là cái gì cơ chứ? Tất nhiên theo cách nói của họ, nghĩa là của “trời cho” không dễ minh định. Nhưng phàm là cái gì khoa học, thì người ta đều có thể phân tích, thống kê, tìm hiểu, vạch vòi. Con người sống theo thiên bẩm ú ớ, mông lung chỉ là thứ thụ động yếu hèn. Nói có nhiều thiên bẩm ư, vậy tại sao người ta phải chen ngang tìm nhóm lợi ích, ghế, rồi giải thưởng là sức mạnh con dấu xã hội? Để soi ngọn đèn vào trong xó tối ẩn nấp của thứ biện hộ bản năng hôm nay tôi xin bàn khá rốt ráo vào tài sản của thiên bẩm. Nhà tình báo Mỹ Ai-len Đalét nói “Bí mật là nguồn gốc của tội lỗi”. Những gì ú ớ, ù xọe, quanh co, những thứ chỉ là văn học tép riu bé và vừa được bao bọc trong tinh thần tối tăm chỉ là thứ tranh tối tranh sáng xẩm sờ muốn lờ đờ vơ giải.

Đây không phải là kiểu tướng học, mà là nó bao gồm cả văn hóa học, khoa học và thực tiễn. Trước hết chúng ta buộc phải chắc chắn với nhau rằng: Không thể có thiên bẩm về tư tưởng. Đặc biệt ở Việt Nam, trong văn chương cũng như các ngành khác dường như còn vắng bóng tuyệt đối nhân vật của tư tưởng. Vì thế chỉ có thiên bẩm nằm trên ngũ giác mà thôi, đó cũng là thiên bẩm nằm trên thân xác.

1- Đầu

Có một số trường điểm ở Trung Quốc lâu nay chỉ chọn trẻ em có đầu hình tròn để vào trường. Bởi vì đầu tròn có tỉ lệ thông minh nhiều hơn bởi lẽ đầu tròn cũng là thứ hộp sọ đựng được nhiều óc nhất. Trong tướng mạo người ta rất kỵ tướng đầu bé như quả soài. Có câu “tai to mặt lớn” – tướng oai phong làm lớn, thì tất yếu nó phải ở trên một chiếc đầu tròn. Cũng có câu “tai dơi mặt chuột” – tức dạng hèn hạ, thì nó buộc phải thuộc về cái đầu quả muỗm, quả soài.

2- Trán

Là màn hình hiện ra ngoài của não. Nó càng to càng rộng thì có nghĩa các “linh kiện” bên trong phải tương xứng với độ hoành tráng của nó. Nếp nhăn trên trán thể hiện dấu vết của tư duy. Nếp nhăn trên trán của người Việt thường ngắn và vụn, ít có nếp nhăn chạy từ thái dương phía đông sang phía tây, bởi vì tư duy người Việt thường tủn mủn, khôn vặt, thiếu định hướng, hay thay đổi. Tuy vậy trán thấp và bé chưa hẳn đã xấu, Stalin có cái trán thấp nên rất quyết đoán. Tổng thống Reagan cũng có cái trán thấp nên đã quyết đoán trở thành tổng thống Mỹ đầu tiên dám triển khai hệ thống tên lửa ở châu Âu bao vây Liên Xô.

3- Mắt

Rất quan trọng như người ta vẫn nói “đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”. Đó cũng là nhãn quan thu hái kiến thức cũng như phóng chiếu ra cái nhìn của ý thức. Mắt hiển nhiên cần sáng rõ, nhưng cũng cần sâu lắng êm đềm như nước mùa thu. Mắt không chỉ biểu hiện nhìn ra, nó còn có biểu hiện nhìn vào để thấu tỏ tâm hồn. Mắt cần nhìn thẳng. Kiêng nhất là không dám nhìn thẳng, nhìn xiêu vẹo, nhìn quanh. Nhìn thẳng thể hiện tâm hồn ngay thẳng, dám chịu trách nhiệm, dám dối mặt với thách thức của cuộc sống.

4- Mũi

Là bộ thở, thể hiện sức khỏe cũng như nghị lực của con người.

5- Mồm

Rất quan trọng, với nhà văn đặc biệt quan trọng, vì văn học là ngôn ngữ. Cái mồm cũng là cơ quan thể hiện nhiều nhất dục vọng của con người ở trên mặt. Ăn uống chẳng hạn, với mồm nó có thể bị khép lỗi tham ăn, tục uống, nói phét. Mồm cũng là cơ quan trí tuệ khi nó đóng vai trò phát ngôn. Người Trung Quốc có câu “quân tử đấu khẩu, tiểu nhân đấu tay chân”. Người có trí tuệ thì phải đấu lời, đấu ý, chứ không thể nói càn, rồi xù lên đòi đánh nhau. Vũ lực chỉ là tiếng nói của đám tay chân vũ phu, cũng như tiểu nhân.

6- Bàn tay

Bàn tay là thể hiện của hành động vì não nghĩ gì tay làm nấy. Với nhà văn bàn tay lại càng quan trọng vì đó là cơ quan viết văn. Bàn tay còn là biểu hiện của tâm hồn. Bàn tay của các văn nhân như Tagore chẳng hạn rất đẹp bởi nó biểu hiện tâm hồn nho nhã cao quí. Bàn tay cũng là xúc giác, với ngón tay tù hãm xấu xí, không cách gì nó có xúc giác nhạy bén?!

7- Chân

Nhà văn phải ngồi nhiều nên phải có tướng ngồi vững như núi Thái sơn. Người Việt nói về người tư cách tốt là “đứng đắn” chỉ đơn giản là những người đứng ngồi ngay ngắn. Ngồi xiêu vẹo là thể tạng yếu cũng như tư cách yếu, dâm đãng. Con ngựa chân đẹp vì nó sinh ra để chạy. Lính tráng chân chạy thì có tướng láu táu. Tướng tá ngồi trong màn trướng thì có tướng vịt bầu vì không cần chạy mà chỉ cần ngồi ở cơ quan tham mưu. Nhà văn cũng phải có tướng ngổi như vịt bầu. Nhà văn mà chân chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia, tỉnh này qua huyện nọ, dự thảo này đến hội nghị kia, đó là người sáng tác bằng chân chạy chứ không phải bằng tay viết. Người Trung Quốc có câu “Người làm tướng ngồi trong màn trướng mà biết việc ở ngoài ngàn dặm”. Trái lại chạy đi chạy lại như cù quay thì chỉ là cách lập công của lính tráng chứ đâu phải của bộ não nhà văn?!

Giờ chúng ta hãy soi vào các nhà văn Việt. đặc biệt mấy anh ti toe mấy chữ đã ngứa ngáy làm mấy câu mấy dòng ghép lại thành bài thơ, thập chí thành cả trường ca không cốt truyện và nhân vật. Theo triết gia Socrate thì người tài năng nhất khoát phải có một diện mạo tuấn tú. Mấy nhà văn của chúng ta có được diện mạo tuấn tú? Mấy người có một hộp sọ cứng cáp với chiếc đầu ngẩng lên kiêu hãnh? Một cái trán cao sáng sủa với những nếp nhăn chạy hết màn hình? Có bao nhiêu mũi hin, mũi tẹt vươn lên thành sức khỏe và nghị lực, hay chỉ ngâm nga mấy dòng thơ? Có bao nhiêu người nhìn thẳng với cặp mắt trong sáng vô tư hay lúc nhúc chỉ toàn mẹo vặt “khôn ăn người”? Có bao nhiêu người rèn luyện ngôn ngữ bằng lời ăn tiếng nói mạch lạc sáng sủa hàng ngày hay họ chỉ cãi vã hiếu thắng bằng ngôn ngữ vặn vẹo xỏ xiên? Có bao nhiêu người có bàn tay thể hiện sự cao quí của tâm hồn cũng như lao động viết văn? Hay đó chỉ là những bàn tay còn chân lấp tay bùn vội vàng đổi từ ruộng lúa sang trang viết đòi gặt hái vinh quang của câu vần?

Những ai cậy vào thiên bẩm thử soi lại mình xem mình có gì ưu việt hẳn? Một cành trúc rõ ràng hơn một chiếc lá. Nhưng nếu cành trúc đó không được chế tác thành cây sáo, thì một cái lá gấp lại thổi theo giai điệu vẫn còn hơn cành trúc khô bị ném vào lửa để thành củi. Mà muốn làm cây sáo thì sao? Người ta buộc phải hiểu âm học – cũng là khoa học để chế tác nó. Ở đời vạn vật đều sinh ra từ chất liệu tự nhiên, như quả na, quả ổi, gỗ thông, gỗ mít,. Con công khoe lông, con sáo khoe mỏ, con chim khoe hót… Người ta cũng vậy ai chẳng có thiên bẩm, bàn làm gì, cái chính là người ta đã làm gì để hạt giống thiên bẩm đó nở hoa kết quả gấp trăm gấp ngàn lần. Một mẩu trúc sau khi khoe thiên bẩm lại chui đầu vào lửa làm củi thì có gì để nói? Một tâm hồn khoe mình có thiên phú đặc biệt sau lại làm vài câu thơ ngắn tũn ngâm nga bên đầu chiếu làm duyên cho mấy miếng lòng và vài ly rượu nhạt thì có gì đâu?


NHĐ 15/06/2013

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thái Bá Tân:


CHUYỆN ANH HỀ LẤY CÔ ĐIẾM LÀM VỢ

Ông hàng xóm bảo anh hề: "Vô cớ,
Sao anh lấy cô đứng đường làm vợ?

Nếu nhờ tôi, chắc tôi đã giúp anh
Lấy được cô gái đẹp, con nhà lành!"

Anh hề đáp: "Thì các ông biết đấy,
Tôi cưới vợ đã chín lần cả thẩy.

Đều những cô rất tử tế, chao ôi,
Thế mà sau thành vợ lại rất tồi,

Toàn lười biếng, toàn lừa chồng, đáng ghét,
Làm tôi khổ. Cứ nhìn tôi thì biết.

Nên bây giờ tôi lấy điếm, biết đâu
Cô ta tốt hơn chín cô vợ đầu.

Tôi trót khổ vì nghe theo lẽ phải.
Giờ tôi thử vận may - làm ngược lại!"

CHUYỆN NGƯỜI SỢ BỊ NHẦM LÀ LỪA

Một anh nọ chạy vào nhà người ta,
Mặt tái nhợt, người run lên. Chủ nhà

Hỏi: "Chuyện gì mà làm anh sợ vậy?
Hãy nhìn kìa, chân tay anh run rẩy."

Người kia đáp: "Vua đang cần nhiều lừa, -
Vua là người rất tàn ác, biết chưa? -

Kia, theo lệnh của vua, trên các phố
Người ta đang săn lùng loài vật đó!"

"Ừ thì vua bắt lừa, đâu phải anh?
Anh là người - cảm ơn thánh lòng lành.

Anh không phải là con lừa, do vậy
Không lo bắt, không việc gì phải chạy!"

"Đành là thế, nhưng đang hăng, than ôi,
Rất có thể người ta bắt cả tôi.

Với tên vua tham lam và độc ác,
Người hay lừa cũng thế thôi, không khác!"

Phần nhận xét hiển thị trên trang

SO SÁNH THẾ NÀY THÌ CHẾT

Hôm nọ mình ngồi chuyện phiếm với mấy cậu trẻ trẻ, kể chuyện Thái Lan, mình bảo mình đã sang Thái, đã chứng kiến nhà có 2 vợ chồng nhưng vợ 1 đảng chồng 1 đảng, tối ngủ với nhau, sáng ăn sáng xong là 2 người 2 ngả đi... biểu tình. Tối lại về ăn, ngủ với nhau, sáng mai lại đi. Mình cũng bảo rằng báo chí nước mình cứ thổi phồng chứ mình sang Thái thấy rất thanh bình vân vân, mấy cậu gân cổ lên: yên ổn như nước mình không muốn, ông lại muốn biểu tình lộn xộn, chính trị rắc rối như Thái Lan... mình im thít rút khỏi cuộc tranh luận...

Thực ra cái điệp khúc Thái Lan lộn xộn, mất ổn định chính trị, đất nước phức tạp, cả thủ đô Băng Cốc là bãi hố xí tập thể (hồi biểu tình ấy, té ra không phải thế, rất ngăn nắp văn minh vệ sinh) vân vân... mình được nghe thường xuyên, nhưng lạ cái là, nó vẫn phát triển, nhân dân vẫn no đủ, em thủ tướng cứ xinh tươi, đất nước cứ phơi phới... nhiều người VN mơ ước: bao giờ chúng ta bằng... Thái Lan, trong khi ta cứ sốt sắng đi lo cho họ, huhu...

Hôm nay đọc bài này của GS Nguyễn Văn Tuấn, khoái quá, đưa về đây để ngẫm thêm. Té ra nó lộn xộn, bất ổn, thối nát... là do có tay họa sĩ xứ ấy ví thủ tướng như đĩ, và thủ tướng, thay vì bắt bỏ tù, thì khởi kiện ra tòa...

Đúng là dân chủ kiểu... tư sản.

THỦ TƯỚNG...VÀ ĐĨ






GS Nguyễn Văn Tuấn



Hôm nọ, ngồi nói chuyện với một em nghiên cứu sinh Việt Nam ở Bangkok, và em đưa ra một nhận xét hay. Em nói rằng báo chí Việt Nam có xu hướng tô vẽ sinh hoạt chính trị ở Thái Lan hỗn loạn, nhưng trong thực tế thì hoàn toàn không phải như vậy. Chính trị ở đây phong phú hơn nhiều so với Việt Nam. Tôi thấy em này nói đúng, và cá nhân tôi cho rằng sinh hoạt chính trị ở đây cũng có vẻ dân chủ hơn VN.


Câu chuyện một hoạ sĩ chuyên vẽ tranh biếm hoạ so sánh bà Yingluck với đĩ điếm, và bà Yingluck kiện ông hoạ sĩ cho thấy tính dân chủ và thượng tôn pháp luật ở đây. Họa sĩ Somchai Katanyutanan (gọt tắt là Chai) là một cây biếm hoạ danh tiếng của Thái Lan. Chai từng là hoạ sĩ vẽ tranh mô tả hoạt động của hoàng gia. Có lẽ nói không quá đáng rằng Chai, cũng như bao nhiêu người Thái khác, rất sùng kính hoàng gia. Những người này thường không ưa bà đương kim thủ tướng Yingluck Shinawatra và người anh của bà là Thaksin Shinawatra. Trong một entry trên facebook, Chai viết rằng: "Hãy hiểu rằng những con điếm không phải là những phụ nữ xấu; họ chỉ bán thân, nhưng có một phụ nữ xấu đi lang thang cố tình bán đứng xứ sở.” Những dòng chữ trên kèm theo bức hình của bà Yingluck đang phát biểu trong một hội nghị dân chủ ở Mông Cổ vào ngày 29/4/2013. Trong hội nghị đó, bà Yingluck có một bài phát biểu, trong đó bà nói về tình hình đấu tranh cho dân chủ ở Thái Lan, về cuộc lật đổ chính quyền được dân cử năm 2006 mà ông anh của bà nay phải lưu vong; bà nhắc đến sự kiện đàn áp người biểu tình năm 2010. Bà nói thẳng rằng trong vụ đàn áp đó, nhiều người vô tội đã bị các tay súng bắn tỉa sát hại, các lãnh đạo phong trào dân chủ bị bỏ tù cho đến ngày nay. Nhưng cuối cùng thì dân chủ cũng chiến thắng, vì khi tổ chức bầu cử nghiêm chỉnh thì bà được đắc cử lớn. Bài diễn văn nói chung có thể nói là hay, nhưng không xuất sắc. Nhưng những phát biểu của bà làm cho không ít người Thái nổi giận vì họ cho rằng bà nói xấu Thái Lan, rằng bà đang “bán” nước! Mới đây có tin tặc còn hack trang web của thủ tướng và treo hình bà làm trò đùa.

Những thành phần elite trong xã hội bắt đầu phản ứng với những phát biểu đó. Thật ra, thời gian gần đây bà Yingluck đã làm mất cảm tình của không ít người từng ủng hộ bà. Còn những người trong tầng lớp trung lưu và elite thì không ưa bà từ lâu. Do đó, khi có dịp, những người này bắt đầu phản ứng mạnh. Cách ví von bà Yingluck với đĩ điếm là một phản ứng có thể nói là quá cảm tính, và vượt qua những phép lịch sự trong chính trị; nó trở thành xúc phạm. Hàng loạt tổ chức đấu tranh cho nữ quyền lên tiếng. Một nữ giáo sư của Đại học Chiangmai viết một bài luận dài lên lớp ông Chai về nữ quyền và đạo đức, bà nói rằng ông Chai vẫn có tư duy kì thị và xem thường nữ. Bà giáo sư cho biết bà cũng không ưa và chưa từng bầu cho thủ tướng Yingluck, nhưng bà tôn trọng quyền phát biểu của thủ tướng. Một người cháu gái của bà Yingluck cũng viết một bài ngắn nói rằng ông Chai vẫn sống trong thế kỉ 19, vẫn sống trong cái ao tù trọng nam khinh nữ. Có một bà từng là bộ trưởng trong chính quyền cũ (trước Yingluck) rất giận, đến nổi bà đặt hẳn một vòng hoa đám tang có ghi tên ông Chai và đem đến tận nơi ông làm việc để…tặng. Phần lớn những người lên tiếng chỉ trích Chai cho rằng ông chẳng những xúc phạm bà Yingluck mà còn xúc phạm toàn thể phụ nữ Thái Lan. Nói chung, đọc những phản ứng này tôi thấy báo chí ở đây có vẻ như là những diễn đàn tranh luận nghiêm chỉnh. Thoạt đầu, bà Yingluck có vẻ thản nhiên với “tấn công” đầy cảm tính và cá nhân tính của Chai.


Bạn tôi cho biết bà tỏ ra là người có bản lĩnh, cười cợt trước những tấn công như thế trong quá khứ. Bà chẳng quan tâm đến những tấn công như thế. Nhưng chẳng hiểu sao sáng nay đọc báo tôi thấy luật sư của bà đã nộp đơn kiện hoạ sĩ Chai vì tội xúc phạm danh dự. Theo luật sư của bà Yingluck thì bà sẵn sàng lắng nghe ý kiến và tiếp thu chỉ trích, nhưng phải là những câu chữ “phải đạo”, chứ không phải những câu chữ hạ cấp và xúc phạm như ông hoạ sĩ Chai. Do đó, bà quyết định khởi kiện như là một bài học cho những ai phát biểu thiếu tính văn hoá trên các diễn đàn công cộng. Tôi nghĩ kết cục của vụ kiện này chắc sẽ hấp dẫn lắm. Dù chỉ mới ở đây một tuần, nhưng có dịp trao đổi với bạn bè và theo dõi truyền thông, tôi thấy sinh hoạt chính trị ở Thái Lan có vẻ rất sống động. Ở một mức độ nào đó, họ có một nền tự do ngôn luận hơn Việt Nam. Các đại biểu quốc hội Thái lan phát biểu có khi cũng nhăng nhít, nhưng họ tranh luận rất hào hứng trên tivi.


Điều làm tôi phải so sánh với Việt Nam là các đại biểu ở đây họ rất gần dân, họ thật sự quan tâm đến phúc lợi của những người họ đại diện, chứ không phải hành xử như là những ông bà quan trên như ở nước ta. Do đó, tôi rất đồng tình với nhận xét của em nghiên cứu sinh rằng sinh hoạt chính trị Thái Lan không hề hỗn loạn như báo chí VN mô tả, mà thật ra là một nền chính trị rất sinh động và…vui.

-------
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giấc Mơ Tự Do

NG.V

 (Tặng người bạn đã mở cửa cho trái tim đi lạc.)
  
Trái tim đã mặc kệ lời căn dặn của cái đầu 
nó ngang nhiên làm một chuyến ngao du sơn thủy 
đến những bãi bờ nơi “biển ồn ào tiếng gọi” 
đi ngang qua những vỉa hè nơi cơn gió la cà 
nhìn lên những “căn phòng vuông hộp gỗ” 
theo cơn mưa thả mặc cảm xúc tràn bờ.
Trái tim mặc kệ cái đầu 
nó muốn làm một chuyến phiêu lưu 
vào xứ sở nơi ánh sáng chỉ có mục tiêu bật sáng sự thật 
nơi mọi nghi lễ chả nhằm nhò, tục lệ không đáng kể 
để bông hoa có bản sắc của bông hoa 
để hy vọng cao hơn mọi nghi kỵ 
và bài thơ được khởi tác từ ngọn lửa trong máu 
hiểu biết được xây nhà trong tấm lòng 
chân lý giả sẽ không còn nơi trú ẩn.
Trái tim tung hoành ngang dọc 
đến một xứ sở tràn ngập, đầy ắp 
nơi ta dám rung động từ cái đẹp 
dám tràn ngập bằng tình yêu cháy bỏng 
dám dẹp hết mọi giáo điều, lo sợ 
dám vất bỏ sự phỉnh gạt của ảo ảnh 
nơi cơn bão đi ngang qua tâm hồn được tự do ở lại 
trái tim được tự do sướt mướt 
và chúng ta được tự do hứng khởi.
Trái tim muốn mặc kệ cái đầu 
muốn nghe thông điệp của tình yêu và cái đẹp 
muốn mở tung cánh cửa khu vườn tâm hồn 
nhưng cái đầu, cái đầu 
bằng thứ lý trí ngàn năm bảo thủ 
choàng vào cổ trái tim thứ triết lý hủ lậu 
lên án đặt tên cho mọi miền cảm xúc 
nào hỷ, nào nộ, nào ái, nào ố 
thứ yếu đuổi, sa đọa, thứ cần phải bị thắt cổ.
Tội nghiệp trái tim của chúng ta 
trái tim của anh vẫn không ngừng nhịp đập 
trái tim của em vẫn thao thức hằng đêm 
để khi giấc mơ bị nhận chìm và cái đầu tỉnh giấc 
xót ruột nhận ra trái tim vẫn còn bị giam cầm trong lồng ngực. 
  
  


Phần nhận xét hiển thị trên trang