SẾP TÔI
Sếp ông thua hẳn sếp tôi
Điều hoà không khí sếp ngồi sếp chơi
Đi đâu có sẵn xe hơi,
Loại bốn chỗ ngồi đời mới thật sang
Người ta ngồi mát bát vàng !
Sếp tôi ngồi mát ăn hàng triệu đô.
Việc quan ông chẳng hề lo
"Vui" toàn bồ nhí, các cô chưa chồng
Tú Sườn* thấy có sướng không ?
Làm việc với sếp thật lòng khó mơ.
Ngồi buồn sếp cũng làm thơ
Loay hoay viết lách hàng giờ không ra
Suốt ngày sếp cứ rày la
Cả lũ ăn hại “Tổ cha” chúng mày.
Làm ăn kiểu cách thế này
Có nước đóng cửa “ăn mày”, nhịn trơ.
Sếp nay quen thói ỡm ờ
Rượu Tây xếp uống, gái tơ sếp xài.
Quyết định mặc kệ đúng sai
Miễn là lắm lộc thì ai cũng ừ.
Con sếp dù dốt, dù hư
Cũng đâu vào đó oai như cóc kềnh.
Nhà sếp thì rộng mông mênh
Hồ câu, trang trại, xông xênh cõi đời.
Cổ phần xếp đóng “tiền hơi”
Lợi nhuận hàng tháng, chốt lời tiền tươi
Bằng cấp sắm đủ bộ chơi
Danh hiệu, học vị...ôi thôi miễm bàn!
Sếp này đích thực quan tham
Cho vào nhà đá trại giam dưỡng già* .
XẾP BÀ
Sếp ông, còn cả sếp bà
Quân sư đích thực tại nhà sếp tôi.
Sếp bà nổi tiếng ăn chơi.
Xe sang, váy xịn khắp nơi phưỡn phờ.
Quán ba, sàn nhảy lượn lờ
Chỉnh trang nhan sắc... giả vờ còn “zin”
Giúp việc nhà, có Ô sin
Chẳng cần suy nghĩ lo phiền điều chi
Sếp ông đi vắng thường khi.
Sếp bà bồ nhí kém chi đâu mà
Phi công trẻ có trong nhà
Sẵn sàng phục vụ sếp bà mua vui....
Gió Lào
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013
DỰ BÁO THỜI TIẾT
Cơn bão giá
đồng tiền rơi
nghiêng
vàng rơi
nghiêng
đô cong môi
làm bộ
tên hàng xóm
khùng giấu bàn tay sau lưng..
Thủy văn báo:
lũ to xảy ra vào lúc o giờ?
không nói rõ
vào ngày nào cả?
đường đang
chín dần,
..nắng nung bốn mươi độ..
đột nhiên vỉa
hè đóng băng!
Tôi không là
gì..
Em không là gì..
Bão mờ tất cả
Trừ núi Dùm..
vô tư!
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Khê KinhKha:
TÓC THỀ
em mang giọt nắng hồng
gieo giữ đời mênh mông
em mang tình nắng ấm
cho đời nhiều bâng khuâng
em buông giòng tóc mềm
lời tình chưa dám trao
bàn tay chưa dám nắm
măt nhìn đã nhớ nhau
em mang giọt nắng hồng
gieo giữ đời mênh mông
em mang tình nắng ấm
cho đời nhiều bâng khuâng
em buông giòng tóc mềm
lời tình chưa dám trao
bàn tay chưa dám nắm
măt nhìn đã nhớ nhau
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013
RƠI TẬP THỂ
Bệnh ở loài
ong nghĩ rợn người!
vo ve tỏ vẻ
chỉ vậy thôi
Quẩn quanh bên
tổ vì tí mật,
chưa bay
hàng loạt đã rơi rồi!
Mùa hoa đã
tắt?
mùa nắng gắt?
Hay giống loài
xưa bệnh hết rồi?
đồng loại kiến
tha sao ngoảnh mặt?
“Đầu hàng tập
thể”
Bệnh chi đây?
E MAIL CỦA BÁ KIẾN.
Thành phố Âm phủ, không ngày tháng năm
Vinh khoai.
Tao thì chú biết, dân Việt Nam đều biết, thằng nào biết chữ, từng đi học mà không bị tao hành cho vỡ mặt, bét mắt, giỏi thì kiếm được dăm bảy điểm, ngu thì cứ một haiđiểm, trượt võ chuối, nhẩy.
So với chức vụ bây giờ, nhiều chức quá, tao chẳng nhớ, thì cái chức của tao thời đó chẳng là cái đinh gỉ, nhẩy.
Thế nhưng nhờ trời, tao thấy tự hào đấy.
Mày cười cái gì. Tao, cái thằng Bá Kiến làng Vũ Đại, chức vụ như con tép muỗi, thế mà nhờ ác gian ác báo, nhờ có năng khiếu hà hiếp dân lành, nhờ tham lam vô độ, nhờ mưu toan cướp mồ hôi nước mắt của dân làng mà nổi tiếng. Tiên sư thằng Nam Cao, nghe nói là nhà văn hả mày, tự dưng nó đưa tao vào tác phẩm, thế là cái tên tao cứ vậy nổi dài dài, nổi đàng hoàng, nằm trong hàng triệu kệ sách đàng hoàng, còn hơn cả tên tuổi mấy vị tiền bối ấy chứ. Thì cứ hỏi xem, hỏi Bá Kiến và một vị tiền bối nào đó, xem người ta biết ai nhiều hơn. Cho nên cái loại nhà văn chúng mày kinh lắm, tao sợ. Chúng mày yêu quý ai, chỉ vài đoạn văn, mấy câu thơ, chúng mày lưu giữ cho thiên hạ muôn đời kính trọng, chúng mày ghét ai, kiểu loại người như tao chẳng hạn, bị chúng mày ghét, chúng mày tả, chúng mày chửi đểu, thế là cái tên Bá Kiến bỗng trở thành biểu tượng ác độc, khốn nạn của loại quan làng, quan xã, cũng truyền tiếng xấu đến cả trăm năm, cả ngàn năm. Tao chết có yên mồ yên mả được đâu. Từ ngày ấy tới giờ, tên tao lúc nào cũng bị réo, bị mổ xẻ, bị khinh bỉ từ trong lớp học ra góc làng, từ trong các cuộc thi cử, từ trong các câu chửi của dân chúng. Ơ hơ, mà lạ, quan bây giờ gồm những ai tao biết đâu, bà con chú bác họ hàng chi đâu, mà hễ gặp thằng quan nào hư đốn, mất dạy, tham nhũng là dân chúng cứ áp cái tên tao vào đấy, là sao? Thử hỏi có bất công quá không. Suy cho cùng cũng do mấy thằng nhà văn của chúng mày mà tao nên nông nỗi này, chết cũng không yên.
Vinh khoai.
Tao đã ngậm đắng nuốt cay không nói, thôi thì cái thân cái phận như con chó ghẻ rồi, cả làng Vũ Đại ngày ấy ngoài mặt thì dạ dạ, trong lòng đã coi tao như con chó rồi, thôi đành chịu. Nhưng mà mấy ngày nay, từ cái chuyện ở trên chúng mày, nhiều người lại lôi tao lên, so so, sánh sánh, ui trời ơi, tên tao cứ vặn lên xoắn xuống, quăng qua quật lại, nằm dưới năm thước đất mà phỏng có yên thân. Nhưng có điều này tao phải nói với Cu, thực ra thì, tao có ham, có giàu, có hà hiếp đấy nhưng so với một số chuyện đang xảy ra trên kia-nơi chúng mày đang sống, tao là con muỗi. Giàu như tao ngày đó cũng chỉ nhà năm gian, tiền chủ hậu khách, cơm ăn cá đồng, uống rượu cuốc lủi, chứ mấy quan tham bây giờ, mà chỉ dám nói quan xã thôi nhé, cơ ngơi tài sản của tao là cái đinh gỉ, nhẩy. Thế thì xin các bác các chú các cô, trên báo chí cũng như trên báo mạng, trên Web cũng như trên Bờ lốc bờ leo đừng có mang tên tao ra mà gán cho ông này bà kia là lũ quan tham ấy, tội, tội, tội, nghĩa tử nghĩa tận chúng mày ạ.
Vinh khoai.
Dưới này, tao và Thằng Chí thân nhau lắm. Dưới này tao và nó như nhau thôi, xương cốt thôi, chẳng có gì mà bon chen, đã không còn bon chen thì chẳng có gì mà hậm hực nhau, oạnh ọe nhau, hà hiếp nhau, giành giật nhau. Nói với mấy đứa quan tham ấy rằng, tham lắm thì cũng thế, rồi cũng xuống đây cả thôi, xương cốt thôi, sống trên đó tử tế thì còn yên, sống chẳng ra gì, noi gương tao, nhắm mắt xuôi tay từ thời tám hoánh đến giờ mà người đời vẫn nọc tên ra chửi, rồi có thằng quan tham nào xấu xa trên dương thế ức hiếp dân lành, lại lôi tên lôi tuổi mình ra mà áp vào, mà so sánh. Khổ.
Có tin này tao cũng báo luôn, thằng Chí và con Nở đã ly hôn rồi.
Tao đi nhé. Tao gửi thư qua Email thằng Chí, máy tính của tao có cái 3G hết tiền rồi mày ạ. Ngày xưa Bá Kiến giàu có là thế, xuống đây, xương cốt, ước mấy đồng bạc âm phủ cũng không có mà nộp vào 3G để liên lạc, vì ngày rằm tháng 7, tết nhất, mồng 1, người ta ghét cay ghét đắng tao rồi, có ai đốt nhang đốt tiền cho tao đâu, chỉ chửi thôi. Khổ.
Tái bút: Có điều này cái ông Nam Cao quên chưa viết, khi thằng Chí nói với tao ” Tao muốn làm người lương thiện”, tao đã trả lời hắn rằng :” Ngay tao, Bá Kiến, muốn làm người lương thiện cũng chẳng được là mày. Trên hàng Tổng, hàng Phủ nó có cho tao làm lương thiện đâu. Tao chưa thì tới lượt mày thế nào”. Nhớ bổ sung Vinh khoai nhé.
Tao thăng….
http://cuvinhkhoailang.blogspot.com/
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Trích TT của Văn bần:
Tôi vẫn chưa quên câu chuyện trong đình có con rắn thần có mào đỏ
như lửa, khúc đuôi sáng bạc màu ngọc bích mà người làng tôi sau này hay kể:
Đêm hôm bọn lính đóng ở
đình, đến canh ba rắn thần xuất hiện. Nó bay một một vòng qua những ngọn cây
gạo cổ thụ rồi mới vào cửa chính của đình. Nhìn thấy đám lính nằm ngổn ngang
bừa bãi nơi gian chính thất và tam quan, rắn thần dừng lại nhìn rất lâu, mắt
lóe ánh chớp. Cái lưỡi đỏ như lửa của rắn thần táp một cái là một mạng người. Đủ
bảy mạng nó mới chịu bay ra ngoài trời, biến vào đêm tối.
Có thể đêm sau bọn lính vẫn còn đấy, rắn sẽ lại lấy đi bảy mạng
nữa không biết chừng?
Những kẻ khác nom thấy lúc bấy giờ thảy đều cứng lưỡi, sợ đến nỗi
sáng hôm sau điểm binh thiếu mất người, cũng không dám kể lại.
Cũng có người bảo “bảy người lính đêm ấy trốn lính, đào ngũ.
Thượng sĩ Lâm tung tin ấy để binh lính khỏi hoang mang, khỏi theo nhau đảo
ngũ..”.
Chuyện cứ hư hư thực thực, chả biết đằng nào mà lần!
Cũng phải thôi, đâu phải câu chuyện nào cũng có thể tùy tiện nói
ra?
Bọn lính dù có vô học, thô lỗ hay đầu óc u mê đến đâu chắc cũng
phải biết điều này.
Khi bố tôi về làng, vùng tôi đã bớt cảnh khói lửa tràn lan. Quân
Pháp tạm thời bình định được vùng đồng bằng và trung du bắc bộ. Một vài nơi
đình chùa đã có người đến hành lễ, tiến cúng.
Người xưa rất trọng đời sống tâm linh. Vì lẽ nào đó phải gián
đoạn là y như rằng canh cánh trong lòng.
Quan đồn cũng muốn yên dân, không ngăn trở việc này.
Thà rằng dân chúng theo Trời, Phật còn hơn theo Việt Minh Cộng
sản!
Một số người cao tuổi đứng ra khởi xướng việc tôn tạo lại ngôi
đình. Chưa có điều kiện xây đắp tu bổ thêm, ít ra cũng dọn dẹp lại cho đình
phong quang, hương khói bớt phần lạnh lẽo.
Bố tôi bàn với ông thơ ký Loan và đoàn Nhiêu đào hầm cất giấu khi
trước, lấy đồ thờ tự mang về đình. Các bộ cánh cửa cũng được lau chùi lắp lại
như cũ.
Buổi lễ nhuận sắc, phong thần chỉ có hơn chục người. Dân làng
không có mấy. Một là do không khí vùng tạm chiếm còn khá nặng nề, lòng người
còn thắc thỏm chưa an, chưa nhiều người quan tâm đến việc này. Hai là điều kiện
sinh sống lúc bấy giờ còn quá khó khăn. Nhiều người còn phải lo miếng ăn hàng
ngày, chưa nghĩ tới chuyện cao xa hơn bát cơm, manh áo.
Nhà tôi có phần đỡ hơn nhờ gánh hàng của mẹ và nghề thuốc gia
truyền của bố tôi. Nhưng bố tôi khi ấy không nghĩ rằng việc hăng hái tôn tạo
lại đình làng lúc bấy giờ sau này lại trở thành một trong những cái tội.
Chính ông Tỏm bố anh cu Tý sau này vận động đoàn Nhiêu “cốt cán”
đứng ra tố giác. Ông ta nói bố tôi lợi dụng mê tín dị đoan, ức hiếp dân làng,
bắt phải đóng góp nói là tu tạo đình, thực chất là lấy tiền bỏ vào túi mình!
Cộng thêm tội cường hào, ác bá được thêu dệt từ các nguồn khác
nữa, nếu không có đoàn sửa sai về kịp, có khi bố tôi ngày ấy còn bị tội tử
hình!
Nhưng đó là chuyện ít năm nữa mới xảy ra.
Không ai biết rằng bố tôi phải mang cả mấy tấm gỗ mít định sửa
lại nhà ra để đóng bàn ghế tam quan ngoài đình vì thiếu gỗ.
Ông không hề được nửa đồng xu, hay nửa bát gạo nào từ đóng góp
của dân làng.
Lời nói đọi máu!
Cuộc đời có những khi lời nói có sức hủy hoại cuộc đời người ta
ghê gớm hơn cả súng đạn. Cái lưỡi người ta có thể còn sắc hơn lưỡi dao. Con mắt
người đen tối, đáng sợ hơn nòng súng!
“Đó là khi tranh tối tranh sáng, ma quỷ trị vì thế gian”. Mẹ tôi
tự an ủi như vậy.
“Người ta chỉ nên đổ oán thù xuống sông, xuống bể, ân nghĩa nên
chất thành non”, bố tôi nói thế, không để bụng hay thù ghét người nào.
Cho dù người đó từng điêu ngoa, đóng sống, buộc tội chết cho
mình!
( Còn nữa..)
Phần nhận xét hiển thị trên trang
những ngày không thể làm thơ được ( TNĐ )
những ngày không thể làm thơ được
tôi đã vòng quanh hết một ngày
tôi vào trong mơ rồi bước ngược
như gió ngược vào trong gió bay
tôi vào trong mơ rồi bước ngược
như gió ngược vào trong gió bay
những ngày tôi mặc quần áo ngắn
từ những bước xa lại bước gần
từ trong đại lộ về ngõ vắng
những ngõ cụt có đấy mà không
từ những bước xa lại bước gần
từ trong đại lộ về ngõ vắng
những ngõ cụt có đấy mà không
những ngày ấy có mà không thật
tôi cứ điềm nhiên hoặc dửng dưng
cho đến khi buồn vây bất chợt
tôi thích ngồi vào một cái thùng
tôi cứ điềm nhiên hoặc dửng dưng
cho đến khi buồn vây bất chợt
tôi thích ngồi vào một cái thùng
những ngày xa vắng em còn nhớ
có một người trông như rất già
lại có một đôi môi rất trẻ
và một đêm sầu chưa tính ra
có một người trông như rất già
lại có một đôi môi rất trẻ
và một đêm sầu chưa tính ra
những ngày mơ mộng vu vơ ấy
cũng chẳng cần ai kéo áo về
tôi đi từ đêm qua đến sáng
suốt những ngày lẩn thẩn u mê
cũng chẳng cần ai kéo áo về
tôi đi từ đêm qua đến sáng
suốt những ngày lẩn thẩn u mê
những ngày ấy đã không chừng mực
ở giữa trời xanh ngăn ngắt mây
thì có còn gì nên giữ lại
thả hết lên trời cho nó bay
ở giữa trời xanh ngăn ngắt mây
thì có còn gì nên giữ lại
thả hết lên trời cho nó bay
Cười chút đỡ nhạt:
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)