Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

Phan Văn Anh Vũ 'xin đi châu Âu tỵ nạn'




BBC 
1 tháng 1 2018

Luật sư Remy Choo nói với BBC đơn xin tỵ nạn của thân chủ của mình 'đã được nộp cho một nước ở châu Âu' và đang 'trong quá trình xét duyệt'.

Trả lời BBC tiếng Việt qua điện thoại vào chiều hôm thứ Hai 01/01, luật sư Remy Choo từ Singapore cũng nói về khả năng cảnh sát phải đưa ông Anh Vũ trình diện thẩm phán nếu quá thời hạn tạm giam.


BBC: Cuộc gặp của ông với gia đình ông Anh Vũ có nội dung gì? Gia đình ông Anh Vũ trông đợi gì?

Tôi chỉ có thể khẳng định tôi đã nói chuyện [gián tiếp] với gia đình ông Anh Vũ. Gia đình ông ấy có nguyện vọng rằng ông Anh Vũ được tự do đi lại. Gia đình ông ấy biết rằng trước đây ông ấy đã đi lại với các giấy tờ mà hiện thời ông ấy đang giữ mà không gặp phải vấn đề gì. 

BBC: Ông Anh Vũ bị bắt giữ khi nào và việc tạm giữ này kéo dài tối đa bao lâu theo luật Singapore?

Tôi có thể khẳng định lại thông tin tôi đã cung cấp cho BBC và đã đăng tải trên BBC Tiếng Việt rằng Cục quản lý xuất nhập cảnh Singapore tạm giữ ông Vũ vào khoảng 11 giờ sáng ngày 28/12/2017. Ông ấy chỉ bị tạm giữ tối đa 48 tiếng. Nếu cảnh sát muốn giam giữ ông ấy lâu hơn 48 tiếng họ cần đưa ông ấy trình diện trước thẩm phán.

Cho đến thời điểm hiện tại, tôi chỉ có thể nói rằng đơn xin tỵ nạn của ông Vũ đã được nộp cho một nước ở châu Âu và đang trong quá trình xét duyệt. Cũng cần phải nói rằng tôi chưa thể tiếp cận được [trực tiếp] với ông Vũ cho đến thời điểm này. 


BBC: Ông có biết những vụ việc tương tự nào trong quá khứ khi Singapore cho dẫn độ người về Việt Nam?

Cho đến thời điểm hiện tại tôi không thể nói có trường hợp nào như vậy. Tôi đang cố gắng tìm hiểu xem lý do tạm giữ ông Anh Vũ là gì? Hiện giờ tôi còn chưa rõ vì sao ông ấy bị tạm giữ và liệu ông ấy có khả năng bị dẫn độ về nước hay không.

BBC: Theo ông có khả năng một phiên tòa về trường hợp của ông Anh Vũ sẽ diễn ra tại Singapore hay không?

Tôi chỉ có thể biết được việc này chừng nào tôi được tiếp xúc với ông Vũ. Hiện nay quá sớm đối với tôi để bình luận về việc này. 

Việc tiếp theo chúng tôi hy vọng có thể làm được là nói chuyện với ông Anh Vũ để tìm hiểu xem vì sao ông ấy bị tạm giam. Đến nay cái mà gia đình ông ấy hiểu là giấy tờ đi lại của ông ấy chẳng hề có vấn đề gì cả và do đó ông ấy cần được tự do đi tới bất cứ đâu ông ấy muốn. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trò chuyện cuối năm với nhà văn NGUYỄN XUÂN KHÁNH


Sự tự do là do cá nhân anh chịu trách nhiệm. Nhưng sự tự do cũng phụ thuộc vào xã hội. Nên nói sự tự do sáng tác, tự do tư tưởng là những điều quan trọng. Xã hội, các nhà quản lý, các nhà lãnh đạo nên chú ý tạo điều kiện cho sự tự do phát triển thì mới hòng có những tác phẩm lớn. Chứ không có nước nào hạn chế tự do là có tác phẩm lớn. Phải có một nền tự do được khuyến khích thì trong tương lai mới hy vọng có tác phẩm lớn. Lẽ dĩ nhiên, từng cá nhân nhà văn nên chịu trách nhiệm về sự tự do nội tại của mình, nhưng yếu tố xã hội, yếu tố vận động cho sự tự do nảy nở là rất quan trọng, nên xã hội phải lo lắng làm sao cho có tự do đối với những người sáng tạo.


Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh: Dân tộc mình lãng mạn

Làng cổ Thanh Nhàn, gọi là thế nhưng thực chất là những con ngõ rẽ vào từ phố Trần Khát Chân, giờ gần như là trung tâm thành phố. Ngõ phố lâu không đến thấy khác đi nhiều, ngỡ ngàng hỏi cô con dâu út: Có phải nhà bác Khánh? Nhà văn ngồi trên tầng 2 nghe tiếng gọi với xuống: Con mời chị ấy lên đây! Tuổi 85 của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh – tác giả của những tiểu thuyết đình đám: “Hồ Quý Ly”, “Mẫu thượng ngàn”, “Đội gạo lên chùa”, “Chuyện ngõ nghèo”… - gần như chỉ hiện diện ở một đống thuốc để trên bàn, chứ tuyệt nhiên chưa thấy dấu ấn tuổi tác trong tư duy mạch lạc và khúc triết của ông về mọi vấn đề. Vẫn một vẻ tinh anh, hóm hỉnh hiếm có, ông trò chuyện với PV Tinh hoa Việt vào một ngày đầu đông.


@: Hàng ngày bác có vào mạng Internet không ạ?
Nguyễn Xuân Khánh: Có, nhưng tôi không tham gia facebook, chỉ vào mạng để đọc.

@ Bác còn là một dịch giả, và chắc sẽ đọc trực tiếp nhiều trang của nước ngoài?
Nguyễn Xuân Khánh: Tôi thông thạo tiếng Pháp và tiếng Anh, trước vẫn tự đọc các tác phẩm văn học bằng nguyên bản tiếng Anh, tiếng Pháp. Giờ thì cũng ít hơn vì tuổi cao rồi.

@ Dạo này, văn chương nước nhà có vẻ hơi yên ắng. Có phải vì thời buổi này cả người viết và người đọc bị chi phối bởi mạng xã hội không, thưa bác?
Nguyễn Xuân Khánh: Cũng chả phải, tôi nghĩ là mọi sự phát triển nó đều giống như cái đồ thị hình sin. Văn học cũng vậy. Không riêng gì Việt Nam, cả thế giới bây giờ bế tắc. Dạo này tôi cũng không thấy tác phẩm nào trên thế giới gây sôi nổi cả, ngay cả Pháp và Mỹ cũng không thấy. Tức là văn học hay bất cứ cái gì cũng vậy, trong sự phát triển cũng có lúc lên lúc xuống. Hình như thế giới đang đi vào đoạn đi xuống của hình sin. Nên không thấy có tác phẩm nào, ta lại càng không có tác phẩm nào đáng kể.

@ Ở Việt Nam nhiều nhà văn giờ cũng chiều theo ý độc giả, viết tản văn trên mạng cho dễ tương tác với bạn đọc, bằng lòng với lượng người đọc rất lớn?
Nguyễn Xuân Khánh: Cái gì theo thời thượng thì chả bền. Tôi nghĩ chắc họ cũng nghĩ đến các sáng tác lâu dài nhưng mà cũng khó lắm. Hình như nó là sự thoái trào chung của cả thế giới. 

@ Theo bác thì vì sao? Có phải vì mọi sự đã đi hết biên độ của nó? 
Nguyễn Xuân Khánh: Thế giới cũng có những dao động như quả lắc, cũng có cao trào, thoái trào, cũng có lúc ngả sang tả khuynh, có lúc ngả sang hữu khuynh. Cao trào thì cũng có lúc sẽ thoái trào.

@ Không hiểu khi đặt ra trường phái “hậu hiện đại”, các nhà lý luận có nghĩ tới hết hậu hiện đại thì sẽ là gì được nữa?
Nguyễn Xuân Khánh: Do các nhà lý luận Tây phương cứ hay đặt ra những cái tên theo trào lưu thế giới thôi. Tôi thì nghĩ cũng chả cứ trường phái nào, tác phẩm hay thì nó kích thích người đọc. Nhưng đúng là mọi thứ có vẻ đã đi hết biên độ của nó. Người ta cũng đang hy vọng một thời phục hưng mới của văn học và nghệ thuật trên toàn thế giới nhưng cũng đang thấy khó, chưa thấy dấu hiệu xuất hiện. Nếu theo tư duy của phương Đông thì “cùng tắc biến”, đến thoái trào rồi thì nó phải dấy lên một cái gì mới mẻ. Nhưng mà vẫn chưa thấy, một trào lưu thế giới mới mẻ vẫn chưa thấy có. Chỉ thấy có những sự biến động nhỏ thôi, chứ có những khuynh hướng rõ nét như thời phục hưng thì chưa thấy. Sau cái hậu hiện đại là cái gì thì chưa thấy, mà hậu hiện đại cũng chẳng có gì hay cả. Kể cả cái hậu hiện đại, tôi cũng thấy nó chả gây nên được những tác phẩm gây “sốt sắng” nào, đọc cũng không đọc nổi. Nói chung là loài người đang bế tắc.

@ Ở phương diện gọi chung là đang bế tắc này, có vẻ nền văn học nghệ thuật ở ta đang được “đập cùng nhịp” với thế giới?
Nguyễn Xuân Khánh: Thời kỳ này đang là thời ồ ạt Tây phương hóa vào Việt Nam. Ta có 2 giai đoạn Tây phương hóa: Lần thứ nhất đó là giai đoạn người Pháp đến Việt Nam cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 và lần thứ hai là đầu thế kỷ 21 này. Nhưng nếu ở lần thứ nhất chúng ta chỉ ảnh hưởng của Pháp là chủ yếu thì ở lần thứ 2 này chúng ta đang chịu sự ảnh hưởng của toàn thế giới.

@ Thưa bác, lần này có lẽ phải gọi là thời kỳ toàn cầu hóa, vì lần trước chúng ta ảnh hưởng chủ yếu từ văn hóa Pháp, còn lần này không phải chỉ là Tây phương hóa?
Nguyễn Xuân Khánh: Gọi là toàn cầu hóa, nhưng sự thực là Tây phương hóa. Bởi vì tất cả đều chỉ là phái sinh của văn hóa Tây phương, tất nhiên nó có màu sắc của toàn cầu, nhưng cái thực chất, cái cội rễ, cái cốt lõi bên trong là văn hóa Tây phương. Mỹ cũng là phái sinh của văn hóa Tây phương, các nước châu Á cũng vậy thôi, đều là những sự phái sinh. Tức là chúng ta đang toàn cầu hóa nhưng thực ra là Tây phương hóa. Tôi nghĩ thế này, sau đợt Tây phương hóa ồ ạt lần thứ nhất nó đẻ ra Văn học Việt Nam hiện đại. Tức là văn học Việt Nam hiện đại là sản phẩm của Tây phương hóa. Bây giờ Tây phương hóa ồ ạt lần thứ 2 này, nó sẽ kết tinh và cho mình một giai đoạn rực rỡ mới chăng? Tôi nghĩ thể nào nó cũng ảnh hưởng và tạo ra một tầng lớp tinh hoa mới. Sẽ có! Nhất là một thế hệ thanh niên bây giờ mang ảnh hưởng toàn cầu chắc chắn sẽ có kết tinh, sẽ tạo ra một thời kỳ mới mẻ nào đấy, chỉ là chưa biết lúc nào nó sẽ xuất hiện thôi. Tôi nghĩ thế và vẫn đang chờ.

@ Thưa bác, đầu thế kỷ 20, tinh hoa văn hóa phương Tây vào Việt Nam và được tiếp nhận cũng bởi giới tinh hoa Việt Nam khi ấy nên mới tạo ra một thời kỳ cực kỳ rực rỡ không phải chỉ văn học mà tất cả các ngành nghệ thuật. Còn ở cuộc toàn cầu hóa lần này, e là bác hơi lạc quan chăng khi mọi thứ ồ ạt vào ngoài cái tốt đẹp còn bao gồm cả rác và chủ thể tiếp nhận cũng không phải chỉ có giới tinh hoa?
Nguyễn Xuân Khánh: Đừng lo, văn hóa bao giờ cũng có chọn lọc. Trên phương diện chung hiện nay nó đang ồ ạt, đang tạp, nhưng rồi cốt lõi thì văn hóa sẽ có chọn lọc lấy cái tinh hoa. Tinh hoa của người Việt sẽ chọn lọc lấy tinh hoa của thế giới vào Việt Nam. Văn hóa là quá trình chọn lọc. Trong quá trình “ăn ở” với nhau, hòa trộn với nhau nó sẽ chọn lọc những tốt đẹp của nhau, những cái tốt đẹp nó sẽ được chọn lọc. Đó là quá trình acculturation – tiếp biến văn hóa. Nó không chỉ là sự đơn giản là đi qua nhau, mà là sự tiếp biến. Chứ không phải chỉ là sự tiếp xúc đơn giản không đâu.

@ Vâng, hiện nay sự tiếp nhận văn hóa thế giới rất toàn diện. Nếu như trước kia, chúng ta phải chờ vài năm, thậm chí hàng chục năm mới được đọc một cuốn sách, xem một bộ phim của nước ngoài, nghĩa là ta tiếp nhận nó sau thế giới nhiều năm. Bây giờ thì khác, một bộ phim ra rạp ở Bắc Mỹ thì cũng đồng thời có mặt ở Việt Nam. Một cuốn sách phát hành ở châu Âu chỉ vài tháng đã được dịch in ở Việt Nam. Internet khiến người ta tiếp xúc với văn hóa nước ngoài không giới hạn. Trên đường phố đầy rẫy quán ăn phong cách Hàn, Nhật, Thái… Đó là cái khác của cuộc “xâm thực văn hóa” của thời kỳ hội nhập này so với trước kia. Nhưng với thuận lợi ấy, tiếp biến văn hóa diễn ra thế nào chắc phụ thuộc vào tâm thế và nhận thức của chủ thể tiếp nhận?
Nguyễn Xuân Khánh: Đúng, văn hóa là quá trình chọn lọc nhưng người tiếp nhận là người Việt Nam thì phải như thế nào? Mình phải có nền tảng văn hóa của mình như thế nào thì mới có được tiếp biến văn hóa. Chứ nếu mình không có gì thì nó sẽ đồng hóa mình. Nếu mình có một cái gì ở bên trong thì cái yếu tố nội sinh sẽ tác động với yếu tố văn hóa ngoại lai để thành cái mới. Cái này thì tự từng cá nhân, nhất là giới trí thức, tinh hoa trong xã hội phải vận động, thúc đẩy được cho tất cả mọi người tự tạo cho mình nền tảng đủ để tiếp nhận. Phải có đồng xu sẵn có trong mình chứ, không có tiền đối ứng thì làm sao, chỉ toàn nhờ bên ngoài thì không được. Chắc là phải thế, phải tạo cho xã hội có một nền tảng văn hóa nhất định, cả xã hội làm cùng tự tạo cho mình, các nhà quản lý phải có chính sách, nỗ lực để cả dân tộc phải có đủ vốn liếng.

@ Dù thế nào chúng ta cũng đang chờ một thời kỳ rực rỡ mới…
Nguyễn Xuân Khánh: Tôi nghĩ thế hệ trẻ bây giờ cũng đầy ước vọng và những ước mơ lớn sẽ tạo những văn hóa mới và những tác phẩm mới. Nhưng bây giờ nó chưa phát lộ vì chưa đủ chín muồi. Phải đủ chín thì nó mới acculturation, nó mới tiếp biến. Nó phải có lượng thế nào thì mới đổi thành chất, hiện nay chưa đến giai đoạn ấy. Ta chưa thấy nhưng chắc chắn là sẽ có. Bây giờ tuổi trẻ đã được đi khắp thế giới rồi.

@ Bác có thường xuyên đọc văn học trẻ trong nước không? Và có nhận ra dấu hiệu nào để hi vọng chưa ạ?
Nguyễn Xuân Khánh: Tôi vẫn đọc thường xuyên. Nhưng tôi chưa có hi vọng, chưa thấy. Sự cố gắng của giới trẻ thì tôi thấy, nhưng tôi chưa thấy có tác giả nào mới mẻ vượt lên mặt bằng chung. Cũng có những cố gắng để nhận được tác động qua lại của người đọc trên mạng, nhưng văn học mạng cũng chưa đem lại một cái gì. Có thể nó sốt dẻo hơn nhưng để tạo ra sản phẩm mới hay ho thì chưa có, tôi chưa thấy.

@ Mà bối cảnh bây giờ thì cũng không đổ lỗi cho những bó buộc xã hội được khi mà việc xuất bản ngày nay rất cởi mở?
Nguyễn Xuân Khánh: Sự in ấn một cuốn sách bây giờ quá dễ dàng. Vật chất xã hội đang thúc đẩy quá trình dân chủ hóa. Dân chủ bây giờ đang rất rộng rãi. Chỉ sợ không có tài năng. Tài năng vẫn là khó nhất.

@ Đây là một nghịch lý, khi không còn bị bó buộc, có vẻ như lại không xuất hiện tác phẩm lớn?
Nguyễn Xuân Khánh: Vấn đề dân chủ là do từng cá nhân. Không ai cấm được ngòi bút. Nhà nước cấm như thế nào thì tôi vẫn viết, tôi vẫn viết ra. Ai cấm được tôi viết, chưa in thì tôi để trong ngăn kéo, ai cấm được. Chỉ do sự bạc nhược cá nhân mà anh mới không viết được. Tự do của nhà văn là do tự do nội tại của từng cá nhân,  sự can đảm, sự lương thiện của từng cá nhân quyết định nhiều hơn là sự bó buộc của bên ngoài. Nếu không viết được, phải trách nhất là sự tự do nội tại của nhà văn, tức là nội tự do của từng cá nhân. Chứ không phải do xã hội.

@ Không ai cấm đoán được tài năng. Cuộc đời nhà văn Nguyễn Xuân Khánh là minh chứng cho điều ông vừa nói. Những tác phẩm được ông viết ra, cho vào ngăn kéo, ở vào những thời kỳ cùng cực nhất. Nhưng nếu có ý kiến cho rằng nếu sách của ông được in ngay vào những năm tháng ấy biết đâu, ông còn đủ động lực để viết thêm nhiều tác phẩm khác, có thể lớn hơn “Hồ Quý Ly”, “Mẫu thượng ngàn”, “Chuyện ngõ nghèo”…?
Nguyễn Xuân Khánh: Phải có bột mới gột nên hồ, mình chỉ có trải nghiệm ngần ấy thì chỉ viết từng ấy. Cái thời bao cấp có lẽ tôi cũng chỉ viết được ngần ấy thôi, không thể viết hơn được nữa. Không thể bôi ra cái gì cũng viết được đâu. Chỉ có một số vấn đề mình suy ngẫm, phải có suy ngẫm kỹ càng, phải có trải nghiệm thì mới viết được chứ. Viết thì phải có những đề tài mình thôi thúc chứ không phải bạ cái gì cũng viết được. Nói chung là khi đã viết cuốn sách thì phải có sự suy ngẫm chán chê mê mỏi rồi mới viết.

@ Nói như vậy là dù thế nào, nhà văn có tài năng thì cũng sẽ viết được ngần ấy, đạt tới tầm vóc ấy, xuất hiện vào lúc nào lại còn do số phận?
Nguyễn Xuân Khánh: Có ngần ấy thôi, không hơn được nữa. Nhưng cũng phải nói thêm là quy chế của xã hội có ảnh hưởng đến nhà văn ở chỗ này: Nếu một xã hội biết khuyến khích sự tự do thì tài năng sẽ nở rộ hơn, còn nếu hạn chế thì cái anh chàng nhà văn nó vốn đã tự hạn chế nó nhiều rồi lại thêm sự kiềm chế của bên ngoài nữa thì nó sẽ làm thui chột sự tự do đi thôi. Chứ còn sự tự do ấy nhà văn nên trách ở mình nhiều hơn.

@ Bằng sự trải nghiệm cá nhân, bác nghĩ rằng trong một xã hội khi nào thì xuất hiện tài năng và tác phẩm lớn?
Nguyễn Xuân Khánh: Tác phẩm lớn xuất hiện là do nhiều nhu cầu. Thứ nhất là phải có tài năng nhìn ra được những vấn đề ẩn ngầm của xã hội, rồi nhu cầu của xã hội ép buộc nhà văn phải thổ lộ ra. Phải do nhu cầu xã hội thúc ép nhà văn không thể không bật ra tiếng nói của mình. Ví dụ như phải những năm 1930-1945 thì mới bật ra một cao trào hiện thực phê phán, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng… là do nhu cầu xã hội rất thúc ép. 

@ Nói như vậy thì bây giờ đang không có nhu cầu xã hội cho việc xuất lộ tài năng và tác phẩm lớn?
Nguyễn Xuân Khánh: Xã hội bây giờ có thể có nhu cầu nhưng mà nhu cầu cao hơn. Tức là đòi hỏi phải khái quát được xã hội ấy, phải tìm được luồng mạch ẩn ngầm và nhu cầu xã hội ấy. Vì sự tiếp xúc với thế giới nó rộng rãi hơn, nhanh nhẹn hơn thành ra người ta dễ được tiếp xúc với cái cực hay của thế giới rồi nên nhu cầu xã hội đòi hỏi cao hơn. Khi đã tiếp xúc trực tiếp với các tác phẩm trên thế giới mà có khi còn chưa thỏa mãn thì sự xuất hiện những tác phẩm trong nước dưới tầm thế giới càng không thể thỏa mãn. Nhu cầu xã hội trong giai đoạn mới này cao hơn rất nhiều, người ta tiếp xúc được với những tác phẩm nó thật cao của thế giới một cách rất nhanh chóng rồi. Như vậy nhu cầu xã hội có nhưng đòi hỏi rất cao, nên chắc phải chờ đợi lâu mới có tài năng thật sự xuất hiện. Mặt khác, để có tác phẩm lớn phải có sự thúc đẩy của xã hội, các nhà quản lý cũng phải có mong muốn tác phẩm xuất hiện để thúc đẩy cho tác phẩm ra đời.
Chỗ này tôi muốn nói rõ cái ý ở trên tôi đã nói về sự tự do của cá nhân nhà văn. Sự tự do là do cá nhân anh chịu trách nhiệm. Nhưng sự tự do cũng phụ thuộc vào xã hội. Nên nói sự tự do sáng tác, tự do tư tưởng là những điều quan trọng. Xã hội, các nhà quản lý, các nhà lãnh đạo nên chú ý tạo điều kiện cho sự tự do phát triển thì mới hòng có những tác phẩm lớn. Chứ không có nước nào hạn chế tự do là có tác phẩm lớn. Phải có một nền tự do được khuyến khích thì trong tương lai mới hy vọng có tác phẩm lớn. Lẽ dĩ nhiên, từng cá nhân nhà văn nên chịu trách nhiệm về sự tự do nội tại của mình, nhưng yếu tố xã hội, yếu tố vận động cho sự tự do nảy nở là rất quan trọng, nên xã hội phải lo lắng làm sao cho có tự do đối với với những người sáng tạo.

@ Hiện thực xã hội thì sao thưa bác, cái như bác nói là thôi thúc nhà văn phải bật ra tiếng nói, hiện giờ xã hội đang ngổn ngang cái xấu và cái ác?
Nguyễn Xuân Khánh: Cái ác bao giờ cũng có, bây giờ nó cũng không nhiều hơn ngày trước đâu. Chỉ có điều khi nào những bó buộc xã hội chặt chẽ thì cái ác nó không phát triển. Chỉ có giai đoạn nào buông lỏng, cho phép quá tự do thì nó bung ra. Chứ cái ác thì bao giờ cũng có, không tránh được đâu. Tôi lại nghĩ cả cái ác, cái thiện đều có vai trò của nó trong xã hội. Cả cái ác cũng có vai trò của nó trong thúc đẩy xã hội chứ không phải chỉ có cái thiện đâu. Mặc dù đúng là cái ác có cản trở, có làm xấu xã hội đi, nhưng cũng nhờ như thế ta có ý thức được như thế và ta nhìn thấy những cái ác nó diễn ra trong xã hội như thế mà ta sẽ quay trở lại chế ngự bớt nó đi, thành ra nó có vai trò của nó.  

@ Nếu gọi ra một tính cách dân tộc tốt và một cái xấu, bác sẽ nói gì?
Nguyễn Xuân Khánh: Người Việt lãng mạn, xã hội đại đồng là một ước mơ lãng mạn hình như nó theo đuổi dân tộc mình từ đời nảo đời nào. Ước vọng một xã hội thật hoàn mỹ, xã hội rất tử tế, một xã hội con người rất tốt với nhau là một ước mơ rất đẹp chứ. Ai bảo không đẹp đẽ. Và rất lãng mạn. Vốn cái lương tri con người đã thích như thế rồi. Dân tộc mình gần với tự nhiên, với thiên nhiên thành ra ý tượng lãng mạn ấy nó đeo đuổi dân tộc mình cũng lâu. Cái này vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm, tức là không thực tế.

@ Xin trân trọng cảm ơn bác!  

                        CẨM THÚY


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vuông và tròn


Hôm qua, tôi đọc sách (tối nào cũng phải đọc ít nhất 20 trang sách trước khi ngủ), trong cuốn Hàn Phi Tử thấy có ý hay thế này:

Hàn Phi Tử cho rằng dân tốt hay xấu, hay hoặc dở, thiện hay ác... là do bản chất chế độ cai trị họ. Theo ông, dân vốn trong sạch, ví như nước vậy. Nước đựng trong cái gì thì chịu ảnh hưởng của cái ấy. Đựng trong cái chén (ly, chung) tròn thì nước có dạng tròn, trong chén vuông thì nước vuông.
Chế độ thế nào thì dân thế ấy.

Báo chí xứ ta ngày nào cũng đầy rẫy những thông tin về cái xấu của dân chúng (chém giết, hung hăng, vô đạo đức, vô văn hóa, coi thường pháp luật, trộm cắp, bỉ ổi, v.v..), dân cũng đáng trách nhưng xin đừng vội trách dân, hãy xem nước ấy đựng trong chén tròn hay vuông.

Ông bà ta xưa có câu "ở bầu thì tròn, ở ống thì dài" cũng là vậy.

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Straits Times: Đại gia địa ốc Việt Nam trốn truy nã bị bắt ở Singapore


Ông Phan Văn Anh Vũ bị chận lại tại trạm kiểm soát Tuas hôm 28/12/2017. Ảnh của Lianhe Zaobao.
(Straits Times 01/01/2017) Một ông trùm địa ốc người Việt đang bị Việt Nam truy nã vì cáo buộc đã tiết lộ bí mật nhà nước, đã bị bắt ở Singapore, theo một luật sư được chỉ định để đại diện cho ông tại đây. 

Ông Phan Văn Anh Vũ, 42 tuổi, nhập cảnh vào Singapore hôm 21/12 nhưng không thể ra đi, vì hộ chiếu của ông đã bị chính quyền Việt Nam hủy bỏ, theo tin BBC.

Ông Choo Zheng Xi, được gia đình ông Vũ thuê để đại diện cho ông, nói với The Straits Times hôm nay 1/1 là doanh nhân này đã bị chận lại không cho ra khỏi Singapore tại trạm kiểm soát Tuas hôm 28/12.

Việc ông Vũ đang ẩn náu ở đâu là chủ đề gây ra nhiều lời đồn đại tại Việt Nam, sau khi Bộ Công an cho biết đã phát lệnh truy nã ông.

Một bài báo trên trang web của tờ Saigon Times Daily hôm 25/12 viết rằng ông Vũ, vốn là chủ tịch của ba công ty ở Việt Nam, bị cáo buộc là đã cố tình tiết lộ bí mật nhà nước. 

Theo bài viết, công an đã khám xét nhà ông Vũ ở Đà Nẵng nhưng không tìm thấy ông. Tuy nhiên bài báo không cho biết loại bí mật nhà nước đó là gì. Cũng theo bài viết, ông Vũ được cho là có liên can đến một số dự án địa ốc đang bị công an điều tra.

Ông Choo nói rằng ông Vũ đã nộp đơn xin tị nạn tại một quốc gia châu Âu, nhưng từ chối cho biết đó là nước nào. Luật sư nói thêm là thân chủ của ông trong quá khứ đã từng đi quaSingapore mà không có vấn đề gì, và không rõ tại sao ông Vũ lại bị bắt.

The Straits Times đã liên lạc với cơ quan nhập cư Singapore, ban lãnh đạo trạm kiểm soát Tuas và Bộ Nội chính để có được lời bình luận.

Chú thích của Thụy My: Checkpoint Tuas, hay Tuas Second Link (Mã Tân đệ nhị thông đạo) là cây cầu xuyên biên giới dài 1.920 mét, nối liền bán đảo Malaysia với Pulau Ujong, đảo chính của Singapore.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

TT Phúc buồn vì dân Việt thu nhập có 2.335 USD/năm


VBF-Thủ tướng Phúc chia sẻ nỗi buồn khi thu nhập của dân Việt quá thấp so với thế giới. Phát triển hàng năm đạt hàng đầu thế giới nhưng chưa thấm vào đâu. Kinh tế VN hiện phụ thuộc vào xuất khẩu rất nhiều và vì giá rẻ thì mới xuất khẩu được, nên kéo theo thu nhập thấp.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phát biểu tại Hội nghị - Ảnh: VGP/Quang Hiếu
Phát biểu kết luận Hội nghị Chính phủ với các địa phương, trưa 29/11, Thủ tướng nêu rõ, không chỉ muốn nhắn nhủ những người ngồi hàng ghế đầu tại hội trường, là lãnh đạo các bộ, ngành mà cả những người ngồi hàng ghế thứ 2, thứ 3… là lãnh đạo các tổng cục, vụ, cục, các cơ quan liên quan… bởi hàng thứ 2, thứ 3 mà không làm thì hàng thứ nhất cũng không có tác dụng nhiều.

Theo Thủ tướng, cải cách đổi mới phải là cả hệ thống, nhất là người tham mưu và Thủ tướng bày tỏ lo lắng liệu các cấp tổng cục, vụ, cục, cấp sở, huyện có đổi mới cải cách hay không, có áp dụng tiến bộ kỹ thuật mới, công nghệ số hay không.

“Còn lãnh đạo chuyển xuống Tổng cục mà Tổng cục để đó, tham mưu kiểu cũ, không đổi mới thì khó lắm.

Tôi nói vấn đề này đầu tiên vì rất quan trọng”, ông nhấn mạnh và nêu rõ, chỉ một bộ phận chuyển biến mà cả hệ thống không chuyển biến thì khó thành công.

“đừng để chủ trương nằm trên giấy, không đi vào cuộc sống”

Yêu cầu các bộ, ngành địa phương quán triệt ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư tại Hội nghị, Thủ tướng đề nghị ngay trong chiều nay hoặc muộn nhất là đầu tháng sau.

Văn phòng Chính phủ phải trình Thủ tướng ký ban hành Nghị quyết 01 kèm theo phụ lục 242 công việc cụ thể để các địa phương triển khai ngay, bởi quan trọng là “chủ trương 1, biện pháp 10”, không để tình trạng “đầu năm thong thả, cuối năm vất vả”.

Tổng kết các ý kiến phát biểu, Thủ tướng nhìn nhận, tất cả các ý kiến đều đồng thuận với đánh giá rằng chúng ta đã hoàn thành, đạt và vượt các chỉ tiêu đề ra năm 2017, với hàng loạt kỷ lục mà Thủ tướng dẫn chứng như về kim ngạch xuất khẩu, thu hút FDI, thành lập doanh nghiệp mới, khách du lịch, giảm nợ công… và cả các kỷ lục “buồn” như về thiên tai, số vụ án liên quan đến cán bộ cấp cao…

Điều quan trọng, Thủ tướng nhấn mạnh là phân tích nguyên nhân vì sao đạt được kết quả đó khi mà “khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ” và “không được ngủ quên trên vòng nguyệt quế” như Tổng Bí thư nhắc nhở tại phiên họp sáng qua của Hội nghị.

Vậy kinh nghiệm, bài học rút ra sau 1 năm là gì? Thủ tướng nêu rõ, đó là nêu cao trách nhiệm của mỗi cá nhân người đứng đầu vì “làm ì ạch thì làm sao có cách mạng, làm sao hoàn thành được” và gắn với phân công trách nhiệm cụ thể cho từng cán bộ.

Các chỉ tiêu phải được lượng hóa, đo đếm được, kiểm tra được. Tập trung rà soát, đối thoại, hoàn thiện cơ chế, chính sách, quyết liệt giảm chi phí, tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh.

Chính quyền các cấp có sự tương tác, phản hồi tích cực với người dân và doanh nghiệp.

“Mình phải lắng nghe, phải tháo gỡ, chứ cứ nói mình đúng rồi, mình bảo thủ, trì trệ trong khi mình nói thể chế là một điểm nghẽn mà Đảng ta đã xác định, thì làm sao thành công được”, Thủ tướng nêu rõ.

Cùng với đó, là bài học thường xuyên đôn đốc, kiểm tra, đánh giá tình hình, theo dõi sát diễn biến, chỉ đạo xử lý linh hoạt kịp thời, gắn liền với khen thưởng, xử lý kịp thời đối với cán bộ.

Các địa phương cũng phải thành lập tổ công tác để kiểm tra, đôn đốc công việc, “đừng để chủ trương nằm trên giấy, không đi vào cuộc sống”. Chủ trương cũng phải rất khoa học, sát thực tiễn.

Bài học nữa là đoàn kết, cộng sự cả hệ thống để cùng hỗ trợ giải quyết khó khăn. Cùng với vai trò cá nhân là sự vào cuộc của mỗi địa phương bởi “tỉnh nào cũng quan trọng, cũng có lợi thế so sánh, có lợi thế phát triển”.

Thủ tướng cũng chỉ ra bài học về chỉ đạo toàn diện, không chỉ phát triển kinh tế mà cả xã hội, môi trường.

Ứng dụng khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo phát triển là chìa khóa của thành công, “ngay cả nuôi bò, nuôi tôm, nuôi cá cũng phải áp dụng tiến bộ kỹ thuật mới”.

"Thu nhập bình quân đầu người thấp là nỗi buồn của lãnh đạo" 

Từ các bài học trên, Thủ tướng nêu rõ một số công việc cần triển khai năm 2018. Đó là tăng trưởng kinh tế phải đạt cận trên mức Quốc hội thông qua cho năm 2018 (từ 6,5-6,7%), tức là ít nhất phải đạt 6,7%.

Bởi tăng trưởng sẽ giải quyết được nhiều vấn đề, từ việc làm cho đến thu ngân sách, nợ công, thu nhập bình quân đầu người…

“Một đất nước thu nhập bình quân đầu người 2.335 USD thì có gì quá phấn khởi, có phải là nỗi buồn của những người lãnh đạo khi thu nhập bình quân người dân thấp như thế”, Thủ tướng chia sẻ.

Đi liền với số lượng thì chất lượng tăng trưởng cũng phải được nâng lên, đặc biệt năng suất lao động xã hội phải cao hơn, các chỉ số môi trường phải cải thiện rõ rệt hơn.

Yêu cầu thứ hai là phải có chuyển biến mạnh mẽ về sức sống, về năng lực cạnh tranh của nền kinh tế, của từng ngành, từng địa phương, từng doanh nghiệp, kể cả sản phẩm quốc gia.

Thủ tướng lấy ví dụ một doanh nghiệp thủy sản ở Cà Mau (Công ty Minh Phú), hiện đạt 700 triệu USD xuất khẩu năm nay mà cố gắng tạo điều kiện thuận cho cho doanh nghiệp đạt thêm 300 triệu USD nữa thành 1 tỷ USD thì doanh nghiệp sản xuất tôm lớn nhất thế giới sẽ là ở tỉnh Cà Mau của Việt Nam.

Yêu cầu nữa là xã hội bình yên hơn, an ninh an toàn hơn, mọi người dân, nhất là người nghèo, người yếu thế có cuộc sống tốt hơn, cả về vật chất và tinh thần. Phải có biện pháp xây dựng nền kinh tế tự chủ, phù hợp với hoàn cảnh mới.

Năm 2018 chúng ta phải tiếp tục nỗ lực phấn đấu cao nhất để thực hiện thắng lợi mục tiêu, nhiệm vụ năm nay, Thủ tướng nêu rõ, “chúng ta thống nhất chủ đề năm 2018 với 10 chữ dễ nhớ để vận dụng ở địa phương mình, ngành mình: Kỷ cương, liêm chính, hành động, sáng tạo, hiệu quả”.

Thủ tướng yêu cầu các bộ, ngành, địa phương cần xây dựng hệ thống chỉ tiêu cụ thể phục vụ công tác chỉ đạo điều hành theo chức năng, nhiệm vụ được giao và thực hiện quyết liệt, đồng bộ các nhiệm vụ, giải pháp đã đề ra tại các nghị quyết Trung ương, Quốc hội và Nghị quyết 01 của Chính phủ.

Trong đó, phải chú trọng phát triển bền vững, không lơ là kinh tế vĩ mô, phải tái cơ cấu kinh tế một cách thực sự.

“Nếu chúng ta cứ phát triển theo chiều rộng, không đi vào chiều sâu, không bám vào hiệu quả, bám vào lợi thế so sánh mà phát triển ào ạt là chúng ta phạm sai lầm”.

Bên cạnh đó, tăng cường nền tảng xã hội, xây dựng bộ máy trong sạch, phòng chống tham nhũng, tập trung giải quyết hậu quả thiên tai năm 2017 và phòng chống thiên tai năm 2018.

Tại Hội nghị, Thủ tướng cũng nêu rõ một số nhiệm vụ cụ thể năm 2018 đối với từng bộ, ngành, lĩnh vực như nông nghiệp chuyển biến mạnh theo hướng tích tụ ruộng đất, phấn đấu đạt tăng trưởng 3%, xuất khẩu đạt 40 tỷ USD.

Tổng vốn đầu tư toàn xã hội phải đạt 30% GDP. Thu hút vốn FDI có chọn lọc chứ không ồ ạt, không phải thu hút đầu tư bằng mọi giá. Tăng kim ngạch xuất khẩu 10%.

Về dịp Tết này, bảo đảm cung cầu hàng hóa thiết yếu, không để thiếu hàng sốt giá; tập trung chăm lo Tết cho người dân, nhất là lo cho vùng thiên tai, không để người dân rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, đứt bữa.

Tập trung giải quyết một số vụ việc dư luận xã hội quan tâm, lên án như xâm hại trẻ em, trẻ em đuối nước, phá rừng… Giải quyết vấn đề tái nghèo ở vùng bị thiên tai là rất quan trọng, các địa phương cần quan tâm.

Thủ tướng cũng nhấn mạnh việc tạo thuận lợi cho thông tin truyền thông cùng với việc xử lý nghiêm các vi phạm. Các địa phương cần làm tốt công tác dân vận.

“Quan trọng nhất là tổ chức thực hiện, là một khâu yếu, một nút thắt cổ chai hiện nay, phải được tháo gỡ.

Từ lời nói để hành động, từ hội trường ủy ban, tỉnh ủy đến dân, đến cơ sở phải giảm khoảng cách tốt hơn nữa, để từ đó tổ chức thực hiện tốt Nghị quyết 01 ở địa phương mình”, Thủ tướng nêu rõ và cho rằng, tăng trưởng nằm ở địa phương, nơi quản lý đất đai, nguồn lực, đến môi trường đầu tư, cán bộ thực hiện. Do đó, địa phương mạnh, Chính phủ, Trung ương sẽ mạnh.

Sau Hội nghị này, cùng ngày, dưới sự chủ trì của Thủ tướng, Chính phủ sẽ họp phiên thường kỳ tháng 12/2017.


http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=1124656

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lá Thư đầu năm 2018 gởi hai Chủ tịch Hà Nội và TP Hồ Chí Minh


Ông Nguyễn Khắc Mai. Ảnh: Lâm Khang


Hà Nội, Ngày 1-1-2018

Hôm nay, ngày đầu tiên của năm mới 2018, tôi xin gởi tới hai ông lời chúc mừng tốt đep.

Kính thưa hai ông, nghe nói hai thành phố đều có kế hoạch tổ chức bắn pháo hoa mừng năm mới. Tôi có hỏi vài người, họ đều bảo Thành phố sẽ vận động kinh phí do xã hội hóa nghĩa là xin tài trợ từ một số doanh nghiệp chứ không dùng ngân sách Nhà nước. Viêc lo cho Dân có được niềm vui đón giao thừa, có tiếng nổ, có ánh sáng rực rỡ để mở đầu một năm mới là việc rất đáng tán thưởng và mong đợi. Tuy nhiên năm 2017 dẫu Chính phủ có báo cáo những kết quả khá tốt đẹp về kinh tế và một số mặt, nhưng nhiều địa phương lại bị bão tố lũ lụt thiệt hại nghiêm trọng về người và của, hàng trăm người chết và mất tích, hàng vạn gia đình mất hết tài sản, nhà cửa; đói rét thảm thương. 


Vì thế tôi tha thiết đề nghị với hai ông :

- Chỉ nên bắn ở mỗi thành phố một vài điểm tượng trưng.

- Mỗi điểm chỉ bắn tối đa 05 (năm) quả pháo mà thôi. Vì sao chỉ là 5? Xin thưa, nếu tính theo “can”(10 năm một), năm nay là Mậu Tuất. Năm thứ năm của thập niên kể từ Giáp Ngọ. Không nên ít hơn mà cũng không nên nhiều hơn.

Xin hãy giành số tiền quyên góp được mua quà tết hoặc trích thành tiền, tổ chức, mời những nhà hảo tâm đem quà hoặc tiền tặng cho đồng bào bị thiên tai vừa qua. Có thể chọn mỗi miền môt địa phương bị thiệt hại nặng nề hơn cả.

Tôi tin rằng khi công bố việc này đồng bào sẽ hoan hỷ. Như thế khi nhìn thấy 5 quả pháo nổ đùng phát sáng rực rỡ trên bầu trời, ai nấy đều có niềm vui lại vừa có niềm thương cảm sẻ chia đối với đồng bào của mình đang không may mắn bằng.

Chúng ta sẽ vừa có niềm vui mừng năm mới lại có cả một tình cảm ấm áp đầu năm"Nhiễu điều phủ lấy giá gương”. 

Tôi mạo muội gửi tới hai Ông điều mong ước tốt đẹp vẹn cả đôi đường của một người già ở Ô Đồng Lầm Thăng long (xưa) để có thể đến được hai Ông nhanh nhất tôi xin công bố công khai thư này qua các mạng xã hội.
 
 
Nguyễn Khắc Mai

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đó là sự bôi bác và thóa mạ đối với Quang Trung, có gì mà khó hiểu?


Hình vẽ vua Quang Trung từ tư liệu của Trung Quốc - Ảnh: Trần Quang Đức công bố


ĐIỀU GÌ ẨN ĐẰNG SAU VIỆC CÔNG BỐ 
CHÂN DUNG VUA QUANG TRUNG?

Trên tờ Tuổi trẻ online số ra ngày cuối năm 2017, công bố một di ảnh mà một số học giả cho rằng đó là chân dung thật của vua Quang Trung. Tôi không phải là người hiểu biết nhiều về sử học nước nhà, chỉ là người yêu quý truyền thống lịch sử chống ngoại xâm của cha ông, trong đó hình ảnh vua Quang Trung là tượng đài sừng sửng trong tâm trí tôi, nên khi nhìn thấy “bức chân dung thật” của vua Quang Trung đăng kèm bài viết trên Tuổi trẻ online tôi không khỏi ngỡ ngàng, tiếp đến là bất bình. 


Tôi ngỡ ngàng và bất bình, bởi các lẽ sau:

1. Tôi không tin bức ảnh được công bố là di ảnh thật của vua Quang Trung, bởi lẽ không ai có thể phủ định được Quang Trung - Nguyễn Huệ là một danh tướng, thậm chí là danh tướng bậc nhất trong lịch sử, lại có gương mặt thỏn, cằm lẹm, mũi khoằm, mắt thiếu thần khí, chân mày mỏng, vai xuôi… của một kẻ tiểu nhân, khác xa tướng diện và dung mạo của bậc đế vương, quân tử.

2. Nguồn tư liệu mà các “học giả” được nêu tên thu thập lại từ bảo tàng Trung Quốc và mới được cung cấp gần đây. Bằng cách nào để tin phiên bản bức tranh chân dung đó là chân dung thật của vua Quang Trung mà không phải là một sản phẩm ngụy tạo có chủ ý? Tại sao hằng bao thập niên qua, giới nghiên cứu sử học nước nhà không tìm ra mà bây giờ mới được nước bạn cung cấp? Bức họa đó được cho là của họa sĩ cung đình Trung Hoa trực họa ông vua nước Nam để tặng lại vua nước Nam, sao lại nằm ở bảo tàng Trung Quốc? Liệu có phải họa sĩ Trung Hoa vẽ chân dung vua nước Nam giống như lối họa sĩ kháng chiến vẽ tranh biếm họa lính Mỹ trong chiến tranh không?

3. Một vấn đề quan trọng về một nhân vật lịch sử, một anh hùng dân tộc kiệt xuất, một danh tướng chống Tàu lừng danh, lại được công bố một cách đơn giản, kết luận vội vàng, không thể hiện được phương pháp nghiên cứu, không nghe nói đến một hội đồng khoa học lịch sử thẩm định và phản biện… là một điều khó hiểu của công tác nghiên cứu sử học.

Từ suy nghĩ trên, tôi bất giác nghĩ đến việc phải chăng có sự xuất hiện của một ông Bùi Hiền trong lĩnh vực nghiên cứu sử học nước nhà?

Đây là vấn đề nghiêm túc, vượt ra khả năng của thảo dân tôi nhưng nằm trong trách nhiệm của các nhà nghiên cứu sử học, các nhà quản lý văn hóa…

Liên Thành
 Hai ảnh trên: Chân dung vua Quang Trung (từ trước tới nay)
- Chân dung vua Quang Trung (bức họa Trung Hoa).

Phần nhận xét hiển thị trên trang