Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Bình Định: Ngư dân bàng hoàng kể lại 1 giờ bị tàu Trung Quốc rượt đuổi, tấn công


Thứ Ba, 02/06/2015 - 08:32
“Ban đầu, tàu Trung Quốc ra sức rượt đuổi nên tôi động viên anh em trên tàu bình tĩnh, cố chạy để giữ mạng đã. Hơn 1 tiếng sau tàu Trung Quốc đã áp sát rồi tấn công bằng vòi rồng. Vòi rồng xịt nước rất mạnh, xịt vào chỗ nào là thổi bay chỗ đấy. Xịt vào kính, kính vỡ. Xịt vào ván, ván bay luôn…”.

>> Tàu cá Bình Định bị tàu Trung Quốc tấn công bằng vòi rồng

"Nếu tàu Trung Quốc tấn công lần 3, chúng tôi đã bỏ mạng"

Gần 4 ngày sau khi xảy ra vụ việc bị tàu Trung Quốc rượt đuổi, tấn công bằng vòi rồng, anh La Văn Quen (44 tuổi, ở thôn Thiện Chánh, xã Tam Quan Bắc, huyện Hoài Nhơn, Bình Định), chủ tàu BĐ-96680TS, vẫn chưa hết bàng hoàng.

Ngư dân La Văn Quen chưa hết bàng hoàng sau chuyến đi biển hiểm nguy.

Theo lời kể của anh Quen, chủ tàu cá mang số hiệu BĐ-96680TS, chuyên đánh bắt cá ngừ đại dương xuất phát tại cảng cá Tam Quan (huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định), tàu của anh với 6 thuyền viên mới đánh bắt được 10 con cá ngừ đại dương và một số hải sản khác thì bị tàu Trung Quốc tấn công. Khoảng 7 giờ sáng 27/5, khi tàu đang đánh bắt ở vùng biển có tọa độ 15 độ Bắc - 112 độ kinh Đông (thuộc vùng biển quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) thì bất ngờ bị tàu mang phù hiệu cảnh sát Trung Quốc lao đến, dùng vòi rồng tấn công 2 lần liên tiếp.

“Chiếc tàu Trung Quốc dài khoảng hơn 30m, rộng 20m, sơn màu xám trắng, phía trước tàu treo cờ Trung Quốc và thành tàu có ghi dòng chữ CHINA. Phía sau tàu này còn được trang bị vũ khí và phủ bạt phía trên”, anh Quen vẫn chưa hết hãi hùng nhớ lại.

Anh Quen kể tiếp: “Ban đầu, tàu Trung Quốc ra sức rượt đuổi nên tôi động viên anh em trên tàu bình tĩnh, cố chạy để giữ mạng đã. Tuy nhiên, do tàu mình công suất nhỏ nên chỉ hơn 1 tiếng tàu Trung Quốc đã áp sát, rồi tấn công bằng vòi rồng. Vòi rồng xịt nước rất mạnh, xịt vào chỗ nào là thổi bay chỗ đấy. Xịt vào kính, kính vỡ. Xịt vào ván, ván bay luôn…”.

Giàn đèn cao áp trên tàu anh Quen đã bị vòi rồng xịt bay xuống biển

Lúc bị tấn công, mọi thiết bị trên tàu như máy định vị, bộ đàm, máy nhắn tin đều bị ướt, hư hỏng nên không thể liên lạc với tàu bạn và đất liền được. Khi đó, anh Quen chỉ cố bám trụ lấy bánh lái điều khiển con tàu đang bị chao đảo, còn các thuyền viên khác phải tìm chỗ núp để tránh các vật dụng trên tàu bay chém vào người.

“Sau 2 đợt tấn công liên tiếp bằng vòi rồng, toàn bộ giàn câu, giàn đèn cao áp, thuyền thúng đi biển đều bị nước thổi bay xuống biển. Còn con tàu chúng tôi nước ngập vào như chuẩn bị chìm, cũng may tàu Trung Quốc không tấn công lần 3, nếu không có lẽ anh em tụi tôi đã bỏ mạng ở trên biển cả rồi”, anh Quen kể lại.

Chuyến đi biển thiệt đơn, thiệt kép

Sau khi tấn công, tàu của Trung Quốc bỏ đi. Lúc này, các thuyền viên trên tàu BĐ-96680TS nỗ lực bơm nước để tàu không chìm. Sau khi khắc phục tạm thời, anh Quen điều khiển tàu vào bờ nhưng vì thiết bị liên lạc, định vị bị hỏng nên tàu lần mò trên biển. Đến chiều 29/5, tàu cá BĐ-96680TS cùng các ngư dân mới cập bờ an toàn.


Vòi rồng xịt nước chỗ nào, chỗ đó bị phá tung

Tàu cập bờ, nhưng con tàu mà anh Quen mới tậu cách đây 3 năm với chi phí 1,4 tỷ đồng đã xơ xác tan tành, trong khi số tiền đóng tàu chủ yếu là vay mượn. Nhìn con tàu xơ xác, kính vỡ, ván bung, ngư lưới cụ, thiết bị đều hư hỏng, anh Quen chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.

Theo tính toán của anh Quen, tổng thiệt hại về vật chất tính qua cũng lên đến gần 200 triệu đồng. Anh Quen thở dài: “Giờ tàu hư hỏng nặng, chuyến biển tới phải nằm bờ để sửa chữa, vừa tốn chi phí vừa không tiền lo cho gia đình và tiền gửi cho đứa con gái đang học đại học trong TP Hồ Chí Minh. Trong khi tiền vay đóng tàu trước đây còn trả chưa xong nên giờ tôi chỉ mong các ngành chức năng lên tiếng, yêu cầu Trung Quốc bồi thường để gia đình bớt đi phần nào gánh nặng”. 

Doãn Công

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài ca về những con vịt què!

Trông cậy gì ở những con vịt què?
Làm sao có thể bay xa,
bay cao?
Cất tiếng lảnh lót như họa my
thanh khiết
Với đôi cánh của đại bàng giữa trời xanh
tha thiết?
Trông đợi gì ở vịt què,
em yêu!

Nắng nôi này cất tiếng lên rất mệt!
Thì ta cứ tà tà
mà yêu
Như anh xẩm mù yêu vợ
Không cần và chả bao giờ nhìn thấy cái đó
 "ra sao"!

Nhưng kẻ điếc và câm không cần sợ sét
Dù sét gớm ghê sắp đổ xuống đầu
Mất cảm giác
không sợ cơn nóng lạnh
Người vô tâm
không bao giờ biết lo âu..

Thời mặt hồ nông thỏa chí cho vịt què bơi lội
Nô giỡn với lũ cáo cầy bày đặt
biển sông
Lũ chúng ta cứ vô tư
nông
nổi
Trời có xập xuống chân
cũng không giây phút nao lòng!

Những con vịt què chúng có tình yêu của chúng
Chỉ thương chúng ta
không có nó trong lòng
Ai bảo sinh ra giữa phận đời khốn khổ
Thì hãy vui đi..
sáng tối mặc lòng.

Anh đã thôi từ lâu thơ tình không viết nữa
Khi người em đã không phải người em
Khi bạn hữu
bỗng trở thành xa lạ
Chân lý là chống đôi tay xuống đất và vươn cẳng lên đầu!

Thời giả chân cái gì cũng giả
Phân định làm chi
mất công biết
càng đau
Ngoài vịt què chả thể mong ai được!
Dù đến phút cuối cùng chúng quàng quạc tào lao!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cái lý của quan!

Đánh là phải, ai bảo cứ làm đúng?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Đừng vội ảo tưởng chiến tranh Trung Mỹ sẽ nổ ra




Những ngay này, khi Mỹ đem máy bay quân sự đến Biển Đông, đưa cả phóng viên đến tiếp cận với các đảo Hoàng Sa do Trung Quốc chiếm đóng của Việt Nam để ghi nhận hình ảnh hoạt động xây dựng đảo nhân tạo thành căn cứ quân sự với dã tâm thao túng Biển Đông, với lộ trình rõ nét nhằm hiện thực hóa đường lưỡi bò. Đồng thời, Mỹ cũng rầm rộ tiến hành hoạt động tập dượt quân sự với các nước xung quanh, bật đèn xanh cho Nhật sửa Hiến pháp đầu tư vũ trang, mở trận địa trên mặt trận ngoại giao với phát biểu cứng rắn về khả năng chiến tranh Mỹ-Trung, làm mồi cho truyền thông tung hứng nhiệt tình như kiểu, chiến tranh sắp, chắc chắn sẽ nổ ra. Liệu có khả năng này hay không?


Lịch sử cho thấy, chưa bao giờ các cường quốc đánh nhau vì lợi ích của đồng minh hay vì hòa bình thế giới. Các cường quốc ngu gì đâm đầu vào cuộc chiến giữa các nước lớn khi biết rõ cả hai bên đều có tiềm lực quân sự hùng mạnh, vũ khí hạt nhân, truyền thông và nước nào cũng có dàn đồng minh kéo theo. Ngay như trong thế chiến thứ 2 khi Đức chiếm phần lớn Châu Âu, Mỹ vẫn đứng ngoài nhìn, bán vũ khí nhưng chỉ đến khi Nhật ném bom Chân Châu Cảng thì Mỹ mới chính thức nhảy vào cuộc chiến và phân chia lợi tức. Trong cuộc chiến với Nga vừa qua, Mỹ-Âu đã tung ra mọi con bài khiến thiên hạ tưởng như chiến tranh, đại chiến thế giới đã nổ ra, nhưng rồi hóa ra chỉ một mình Uk thành chiến địa, bãi thử nghiệm vũ khí hết date cho Mỹ, bãi rác chính trị không hơn không kém, giờ thì Mỹ sả rác cho Âu – Nga tự dọn, còn Mỹ cũng đắc lợi vì Nga kiệt quệ, Âu đến thời suy tàn, Mỹ chuyển sang “chiến trường” khác đang đợi Mỹ từ lâu: Biển Đông!

Ngoài đám lều báo đang say sưa phát lại tin tâm lý chiến của báo chí phương Tây, những báo chí độc lập, báo mạng thì lại tập trung bàn luận nguyên nhân thực sự đằng sau việc tự nhiên Mỹ hâm nóng bầu khí quyển Biển Đông trong khi đường lưỡi bò Trung Quốc vẽ ra từ lâu, Trung Quốc tác oai tác quái, chiếm cả bãi cát Scarboroug của đồng minh Philippines, xây dựng các đảo nhân tạo, sân bay, thiết lập bộ máy chính quyền, đưa khách du lịch tới các đảo chiếm đóng, ra lệnh cấm khai thác cá nhiều năm nay…Tại sao từ một vị thế vai đóng “cảnh sát quốc tế”, “quan tòa thế giới”, từng chỉ đánh võ mồm kiểu Mỹ quan ngại về tự do hàng hải, Mỹ không ủng hộ xung đột hay chiến tranh xảy ra trên Biển Đông, yêu cầu các bên liên quan kiềm chế không làm phức tạp tình hình…nay đột ngột bỏ tấm áo quan tòa, nhảy vào thành bên có lợi ích không thể từ bỏ, sẵn sàng gây chiến với Trung Quốc. Thậm chí Mỹ mở toang cửa mời ông Tổng Việt Nam tới Tòa Bạch ốc – hành động bom tấn có ý nghĩa như “phản bội” mọi giá trị lâu nay Mỹ tuyên bố xem “cộng sản” như “kẻ thù nhân loại”, ruồng rẫy cả cộng đồng Cờ vàng (con đẻ của Mỹ) cùng đám rận chủ mà Mỹ công khai hậu thuẫn bảo kê lâu nay, cho dù đó có là khủng bố như Việt Tân theo đúng tiêu chí khủng bố do chính Mỹ đưa ra. Không phải tự dưng trên trời rơi xuống mấy cái ý tưởng của đám zận chủ, nhân sỹ chấy thức trong nước luôn khăng khăng đòi VN phải liên minh quân sự với Mỹ chống Tàu, phải Thoát Trung, phải bỏ Đảng theo Mỹ mới chứng tỏ vì lợi ích dân tộc…

Liệu có phải lần này do quy mô xây dựng đảo rất hoành tráng cho thấy Trung Quốc đã không thể kím nén dã tâm thôn tính Biển Đông, một khi TQ chiếm được Biển Đông đe dọa vị trí cường quốc số 1 của Mỹ gần như chắc chắn. Bằng chính sách hướng Đông, con bài TPP, thúc đẩy nâng tầm ngoại giao với các quốc gia ASEAN, trong đó có Việt Nam với tốc độ “thoáng” chưa từng có cho thấy rõ mục tiêu kìm nén Trung Quốc của Mỹ hiển hiện. Mỹ đang cần ASEAN đi đầu trong cuộc chiến với đại gia TQ, nhưng thất bại vì TQ mua chuộc, không chế quá nhiều nước trong khu vực nên “hung hăng” nhất chỉ có anh VN, Phi là máu lửa vì có quyền lợi sống còn với anh Trung Quốc. Việc Mỹ dùng “biện pháp nóng” khiêu khích quân sự có thể là đòn hâm nóng khiến các nước nhỏ tưởng Mỹ sẽ nhảy vào nên hung hăng ra trận (Mỹ đắc lợi), hoặc sẽ tham gia cuộc đua vũ trang mua sắm vũ khí cho Mỹ đề phòng các anh lớn đánh nhau thì mình chẳng đường nào thoát (Mỹ cũng đắc lợi), hoặc Trung Quốc buộc phải chia sẻ quyền lợi Biển Đông với Mỹ nếu không muốn gây đại chiến (Mỹ vẫn đắc lợi)… Trừ khi chiến tranh xảy ra với con nợ khủng ( Trung Quốc), Mỹ đều đắc lợi nếu tình hình Biển Đông nóng lên!

Sau khi gây sóng gió hết lượt các nước ở Bắc Phi, Trung Đông, Đông Âu, …quyền lợi của Mỹ đã gõ cửa Biển Đông – nơi mà các nước nhỏ đang khao khát Mỹ đến khống chế con hổ dữ Đại Hán. Mỹ xuất hiện thật đúng lúc, đúng thời điểm, đáp ứng khao khát của các nước nhỏ và yếu!?!

Những kẻ chửi đổng, tức tối hoa mắt khi thấy lúc nước sôi lửa bỏng mà Bộ trưởng Phùng Quang Thanh tay trong tay ấm nồng với Trung Quốc, Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh vẫn vững vàng tuyên bố, càng căng thẳng càng phải giữ vững độc lập - tự chủ tại Diễn đàn Shangri La đang nóng hầm hập. Khi Mỹ Trung đang vờn nhau thì phát ngôn Bộ Ngoại giao vẫn phát loa “yêu cầu các bên không làm nóng tình hình Biển Đông, tôn trọng luật pháp quốc tế”… trong khi vẫn nồng nhiệt hướng tới TPP, ký Hiệp định hợp tác quốc phòng với Mỹ, nhún nhường trước mọi áp lực của “cảnh sát quốc tế”, thúc đẩy quan hệ quốc phòng và tạo chỗ đứng cho Nga ở Biển Đông…

Nếu ai đó nghe ngóng thấy anh Đài Bắc mấy bữa nay phát ngôn “trung lập” và được Mỹ ủng hộ là các bên gác tranh chấp, ngồi vào bàn đàm phán chia sẻ quyền lợi khai thác trên Biển Đông, ai đó ca ngợi Mỹ cao tay “dùng người Hán trị người Hán” gì gì đó …thì đã thấy mùi thối hoắm lên chưa?

Ngày càng có nhiều lời nhắc về bài học VNCH còn đó, khi Mỹ và Trung còn đang chiến tranh lạnh, đối đầu một mất một còn thì Nixon vẫn bắt tay cho Trung hưởng thị phần Biển Đông nay anh ấy đang đóng vai phân chia lại thị phần đầy béo bở lâu nay bận bịu chỗ khác nên "quên" mất!

Nguyễn Biên Cương
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngoài họ Lý, ở Mai Châu còn có họ Khâu

Từ Giaoblger:

Họ Khâu là chỉ gia đình của anh em nhà Thạc-xỉn ở Thái Lan.

Cũng như gia đình họ Lý của Lý Quang Diệu, thì gia đình họ Khâu của Thạc-xỉn đều là gốc Khách Gia, ở Mai Châu, thuộc tỉnh Quảng Đông ngày nay (đã nói ở đây).

Loạt ảnh dưới đây là cảnh anh em nhà Thạc-xỉn về thăm quê cha đất tổ ở Mai Châu. Lấy về từ Fb của cô em gái Thạc-xỉn - vốn được đưa lên vào năm 2014.

Vẻ cũ mốc của các ngôi từ đường chưa có điều kiện tái thiết là "đặc sản" ở vùng Mai Châu. Thịt chó ở đây cũng là món đặc sản (khi khác kể sau).














Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ trưởng Carter trao kỷ vật đặc biệt cho Bộ trưởng Thanh


(NLĐO)- Trưa 1-6, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter đã trao cho Bộ trưởng Phùng Quang Thanh 2 kỷ vật đặc biệt là kỷ vật của người chiến sĩ Việt Nam trong chiến tranh.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter đã trao cho Bộ trưởng Phùng Quang Thanh 2 kỷ vật chiến tranh
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter trao cho Bộ trưởng Phùng Quang Thanh 2 kỷ vật chiến tranh
Tại buổi họp báo sau hội đàm với Bộ trưởng Quốc phòng, Đại tướng Phùng Quang Thanh trưa nay 1-6, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter đã trao cho người đồng cấp Việt Nam 2 kỷ vật đặc biệt mà ông đã mang từ Mỹ sang. Đó là một cuốn nhật ký và một dây thắt lưng thuộc về một người chiến sĩ quân đội Việt Nam từ thời chiến tranh.

“Tương lai của chúng ta thật tươi sáng, nhưng khi cả hai nước cùng nhau hướng về phía trước, chúng ta không được phép quên đi quá khứ. Mỹ tiếp tục duy trì cam kết sẽ làm việc với Việt Nam để giải quyết tốt các vấn đề còn tồn tại sau chiến tranh. Hôm nay, để tỏ lòng trân trọng cũng như tưởng nhớ đến những người lính trong quá khứ, tôi xin trao lại 2 kỷ vật từ thời chiến tranh cho người Việt Nam. Quân đội Mỹ chúng tôi mong muốn và hy vọng những kỷ vật này sẽ được trao trả về cho người thân trong gia đình của người lính ấy”- Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ bày tỏ.
Theo Bộ trưởng Carter, với việc trao lại các kỷ vật chiến tranh này, phía Mỹ mong muốn tiếp tục việc hàn gắn những vết thương quá khứ. “Với chuyến thăm này, chúng tôi tiếp tục đặt xây dựng nền tảng cho một tương lai tươi sáng. Với công việc cùng nhau, chúng ta sẽ tiếp tục đẩy mạnh cấu trúc an ninh khu vực để tất cả các quốc gia trong khu vực và các quốc gia khác có thể vươn lên và phát triển giàu mạnh”- ông Carter nói.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cho biết Quân đội Mỹ mong muốn và hy vọng những kỷ vật này sẽ được trao trả về cho người thân trong gia đình của người lính Việt Nam
Bộ trưởng Ashton Carter mong muốn và hy vọng những kỷ vật này sẽ được trao trả về cho người thân trong gia đình của người lính Việt Nam
Tại buổi họp báo, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cho biết Việt Nam hoan nghênh Mỹ đã tham gia tích cực cùng Việt Nam trong khắc phục hậu quả chiến tranh để lại như tìm kiếm quân nhân mất tích trong chiến tranh; hỗ trợ xử lý chất độc dioxin tại Đà Nẵng và một số khu vực khác; rà phá bom mìn còn sót lại trong chiến tranh. Trong bản Tuyên bố Tầm nhìn chung về hợp tác quốc phòng để định hướng cho hợp tác song phương thời gian tới mà hai bên đã ký sáng cùng ngày 1-6, một trong các nội dung chính là tăng cường hợp tác khắc phục hậu quả trong chiến tranh.
Nguồn tin của Báo Người Lao Động cho biết sau khi tiếp nhận các kỷ vật này, Bộ Quốc phòng sẽ tổ chức, phân công các chuyên gia, trong đó có các chuyên gia từ Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam để tích cực tiến hành xác minh chủ nhân, thời điểm của các kỷ vật chiến tranh này nhằm trao lại cho người thân trong thời gian sớm nhất.
Tin-ảnh: Dương Ngọc
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Cố gắng không chớp mắt

Biển Đông: 

The Economist
Người dịch: Trần Văn Minh
30-05-2015
H1
Khi Trung Quốc tự khẳng định là một cường quốc hải quân và không quân, và khi Mỹ phản ứng lại, nguy cơ đối đầu càng gần hơn
Các quan chức Mỹ đang mất dần kiên nhẫn với Trung Quốc. Ngày 22 tháng 5, phó tổng thống Joe Biden đã nói thẳng. Ông cảnh báo sinh viên tốt nghiệp đại học hải quân về “đường nứt địa chấn mới” đang nổi lên giữa các cường quốc. Ông cho biết, Trung Quốc đang thách thức tự do hàng hải ở Biển Đông bằng việc bồi đắp các rạn san hô đang tranh chấp với “quy mô lớn”. Hai ngày trước đó, Mỹ đã thể hiện sự bực bội bằng cách gửi một máy bay do thám tới gần một trong những rạn san hô, là nơi Trung Quốc đang xây dựng một phi đạo. Các chuyến bay bí mật như thế là thông thường, nhưng lần này thì khác. Chiếc máy bay cũng mang theo một đội người của CNN, và họ đã phát ra phản ứng gắt gỏng của hải quân Trung Quốc thông qua làn sóng truyền thanh bằng tiếng Anh như sau: “Hãy rời khỏi khu vực ngay lập tức để tránh những tính toán sai lầm”.
Các quan chức và phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc đã phản ứng một cách giận dữ trước cuộc tấn công ngôn từ của Mỹ (được phụ thêm với cảnh quay sống động của CNN trong chuyến công tác của máy bay do thám trên đá Chữ Thập, cho thấy cát được những tàu hút bùn Trung Quốc hút từ dưới đáy biển và phun lên hòn đảo đang thành hình). Ngày 25 tháng 5, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc kêu gọi Mỹ chấm dứt “hành vi khiêu khích”. Hoàn Cầu Thời báo, một tờ báo nhà nước nổi tiếng với quan điểm cứng rắn, cho rằng cuộc chiến sẽ “không thể tránh khỏi” nếu Mỹ tiếp tục phàn nàn về việc xây dựng đảo. Ngày 24 tháng 5, tờ Nhân Dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng Cộng sản, đã cảnh báo Mỹ rằng những kẻ “làm tổn thương người khác” có thể “kết cuộc sẽ gây tổn thương cho chính họ”.
Đáng tiếc, những lời lẽ gay gắt đó cho đến nay vẫn không thể so sánh với những hành vi quân sự nóng nảy ngay trong hoặc trên biển. Cả Mỹ và Trung Quốc đang cố gắng tránh xung đột. Nhưng để làm rõ lập trường của mình, Mỹ đang xem xét các bước đi có thể được Trung Quốc xem là mối đe dọa. Các chuyến bay do thám của Mỹ, cũng như sứ mạng tương tự của các tàu hải quân, cho đến nay vẫn giữ khoảng cách tối thiểu 12 hải lý (22km) tính từ các rạn san hô mà họ đang theo dõi. Đó sẽ là giới hạn bên ngoài về chủ quyền của Trung Quốc nếu các rạn san hô thực sự là đảo (tức là, vĩnh viễn nhô trên mặt biển) và thực sự của Trung Quốc. Hiện nay, Ngũ Giác Đài đang xem xét liệu có nên thách thức giới hạn này.
Trung Quốc từ lâu đã cho biết họ sở hữu hầu hết các rạn san hô và hòn đảo ở Biển Đông, và cũng khẳng định chủ quyền mơ hồ trên hầu hết vùng biển này. Các nước khác quanh vùng biển này phản đối tuyên bố chủ quyền đó (Việt Nam và Philippines đều nói họ sở hữu đá Chữ Thập). Mỹ sẽ không đứng về bên nào trong các cuộc tranh luận chủ quyền, nhưng họ nói tranh cãi nên được giải quyết một cách hòa bình, không gây ảnh hưởng đến tự do hàng hải. Cảnh báo của Trung Quốc đối với máy bay do thám Mỹ cho thấy họ đang cố gắng áp đặt các hạn chế lên giao thông quân sự.
Mặc dù với lời than phiền ngày càng công khai của Mỹ, vẫn chưa thấy thay đổi trong nhịp bước điên cuồng của những nỗ lực bồi đắp đảo của Trung Quốc trên nhiều rạn san hô (ảnh ghi là các bức ảnh do một máy bay Mỹ do thám về công việc bồi đắp trên đá Chữ Thập). Ngày 26 tháng 5, Bộ Quốc phòng Trung Quốc phát hành “sách trắng” về chiến lược quân sự. Sách này nói rằng, đất nước nên xây dựng một “lực lượng hải quân hiện đại” để bảo vệ “quyền và lợi ích hàng hải” của Trung Quốc, bao gồm cả ở Biển Đông. Ông Ash Carter, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cho biết một ngày sau đó rằng, hành động của Trung Quốc trong khu vực cho thấy họ đã vượt ra khỏi “chuẩn mực quốc tế làm nền tảng cho cấu trúc an ninh khu vực châu Á-Thái Bình Dương”.
Mỹ và các nước láng giềng của Trung Quốc lo ngại rằng Trung Quốc cuối cùng có thể tuyên bố một “Khu vực Nhận dạng Phòng không” (ADIZ) trên Biển Đông – đòi hỏi các máy bay phải tự xác định mình với nhà chức trách Trung Quốc trước khi bay vào. Trong tháng 11 năm 2013 Trung Quốc gây báo động cho toàn khu vực bằng cách thiết lập một ADIZ trên biển Hoa Đông, bao gồm quần đảo do Nhật Bản tuyên bố chủ quyền (xem bản đồ). Họ cho biết lực lượng vũ trang của họ có quyền sử dụng “các biện pháp phòng thủ khẩn cấp” đối với những kẻ không tuân thủ. Mỹ đã nhanh chóng gửi hai máy bay B-52 không vũ trang qua khu vực mà không thông báo cho Trung Quốc. Một số chuyên gia Trung Quốc tin rằng Trung Quốc không có vẻ sắp sửa tuyên bố một ADIZ ở Biển Đông bởi vì sẽ càng khó khăn hơn để thực hiện trên một khu vực rộng lớn như vậy. Tuy nhiên, vào ngày 26 tháng 5, một quan chức Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho biết nước ông sẽ quyết định xem có nên thành lập vùng ADIZ, một phần dựa trên cơ sở “phải chăng và đến mức độ nào an ninh của vùng trời bị đe dọa” – một cảnh báo rõ ràng nhắm tới Mỹ.
H1Các học giả Trung Quốc nói rằng thử nghiệm quyết tâm của Trung Quốc có thể là điều nguy hiểm. Nếu Mỹ đưa một tàu hải quân đến gần một trong những rạn san hô, họ “rất có thể sẽ buộc Bắc Kinh phải đáp trả một cách mạnh mẽ”, ông Zhu Feng, thuộc Trung tâm nghiên cứu hợp tác Biển Đông tại Đại học Nam Kinh cho biết. Ông nói, không nhà lãnh đạo Trung Quốc nào muốn bị xem nhát như “thỏ đế”.
Tuy nhiên, Mỹ cũng không muốn như vậy. Cũng đỡ phần nào khi các nước láng giềng của Trung Quốc bắt đầu lên tiếng mạnh mẽ hơn về vấn đề này. Vào tháng 4, mười thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), là tổ chức thường phải chịu đau khổ nếu chọc giận Trung Quốc, đã gọi công cuộc xây dựng đảo là mối đe dọa cho “hòa bình, an ninh và ổn định”. Các nước ASEAN hoan nghênh sự hiện diện quân sự của Mỹ trong khu vực. Nhưng sau hậu trường họ cũng yêu cầu Mỹ tránh làm gia tăng căng thẳng. Không có quốc gia châu Á nào muốn bị buộc phải lựa chọn rõ ràng giữa ủng hộ Mỹ hoặc Trung Quốc. Đối với Mỹ, tránh gặp phiền toái sẽ rất khó khăn.

Phần nhận xét hiển thị trên trang