Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2020

MỘT GÓC NHÌN VỀ CÁC CON SỐ “TỬ VONG TRẬN MẠC” CHỐNG VIRUS TỪ TRUNG QUỐC


Phương Tây – những hy sinh ở tuyến đầu của nhân loại:
Những con số thương vong hậu Vũ Hán ở phương Tây làm tôi choáng ngộp, thương và lo cho dân nước họ. Có lẽ cũng vì nhiều người Việt Nam đã sống ở khắp các nước này. Chết khủng khiếp quá. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi không mảy may có ý nghĩ họ thua sút Trung Quốc (nếu có thể tin các con số do Trung Quốc đưa ra) trong ngăn chặn đại dịch.
Có lẽ họ đã chủ quan không phòng bị kín kẽ, có lẽ họ đã tin vào những báo cáo, nhận định giảm nhẹ đáng tội của WHO khiến họ không phòng bị đủ, và nhiều nơi đã bỏ qua những thời điểm vàng để chặn dịch…Tôi chỉ thấy khi bừng dậy, họ chiến đấu mạnh mẽ, minh bạch và công khai. Tôi thấy họ hoàn toàn đối nghịch với Trung Quốc trong cuộc chiến. Những con số tăng dần, tăng mạnh và tăng…minh bạch công khai. Không có trấn áp, bắt bỏ vào thùng xe người bị nghi nhiễm, không có đóng đinh cửa nhà người bệnh và không có những con số thấp vô cùng phi lý. Không có cảm giác họ mất bệnh sĩ diện vì chết nhiều hơn nước này nước kia để rồi che dấu số liệu. Mà ngược lại họ hiên ngang và lắm khi xem sống chết cũng là lẽ thường của nhân loại trên dòng lịch sử.
Tôi thấy không có lý do gì phải yếu lòng, mất kiên nhẫn như một số người cho rằng phương Tây dân chủ thất bại và TQ thành công để rồi góp phần biện minh cho cách thức tàn bạo với dân chúng của TQ, với cách thức mà tôi có lần nói trong một bài trên the Diplomat là “bàn tay sắt” “cứu cánh biện minh phương tiện”, vốn được các chính thể độc tài ưa thích. Tôi thấy người phương Tây trung thực và thông cảm cho nhau. Và quan trọng, không như cảm nhận về cách Trung Quốc đã làm, tôi cảm nhận họ - phương Tây -đang ở tuyến đầu của nhân loại, trong đó có tôi! Cảm nhận họ đang chiến đấu vì sự tồn vong của nhân loại, của cả chúng tôi. Tôi cầu nguyện cho họ như thể mình đang ở hậu phương và họ đang ngoài tiền tuyến.
Chế ngự cảm xúc lại một chút, tôi đi tìm thứ hạng các quốc gia đóng góp nhiều nhất cho nhân loại, chợt nhận ra cảm nhận của mình có lý. Các quốc gia phát triển nhất thương tích đầy mình đang chiến đấu quả cảm với virus Vũ Hán là các quốc gia đứng thứ hạng cao nhất trong đóng góp và thúc đẩy sự phát triển của nhân loại, đặc biệt trong khoa học và y tế (còn đất nước tôi ở rất sâu trong bảng xếp hạng). Họ là những quốc gia tiên phong của nhân loại trong việc tìm ra thuốc chữa bệnh mà từ đó các quốc gia nghèo được nhờ. Cũng trên đà suy nghĩ đó, tôi đi tìm top các quốc gia có các công ty sản xuất vaccine hàng đầu thế giới, thì được một list toàn các công ty của các quốc gia phương Tây đang tả tơi vì coronavirus. Công ty đứng hàng 10 (cuối trong top 10) là một công ty Nhật, công ty châu Á duy nhất, thuộc tập đoàn Mitsubishi (*). Để kết thúc ý này, thử hỏi nay mai, có một công ty TQ mời bạn tiêm phòng vaccine thì bạn có sẳn sàng không, hay sẽ chọn vaccine của Mỹ hay một nước phương Tây nào đó?
Sinh mạng là quan trọng, tôi từng nói ý thức hệ cao nhất là ý thức hệ về sinh mạng con người. Nhưng khi xét theo nghĩa sinh-tử ở đời trong SỰ TRƯỜNG TỒN CỦA NHÂN LOẠI thì những HY SINH Ở TUYẾN ĐẦU cho sự trường tồn ấy mới là đạo đức tối thượng. May mắn thay cho nhân loại, tuyến đầu ngăn chặn dịch bệnh đang là những đất nước hùng mạnh - họ đã và đang đi đầu trong chiến đấu và cả trong việc tìm cách cứu chữa và phòng bệnh, chắc chắn không chỉ dành riêng cho họ. Không phải là sự che giấu sự thật của Trung Quốc để chỉ làm riêng nước này có vẻ mạnh hơn trong chốc lát, mà chính sự minh bạch và hy sinh của phương Tây mới là lời giải, là liều thuốc cho thể giới, thúc đẩy thế giới mạnh mẽ và nhân loại văn minh hơn.
Rất nhiều người trong chúng ta liệu có nghĩ như vậy chăng?
Thay vì cho rằng các nước phát triển kém trong chống dịch, tôi cảm kích trước sự chiến đấu quả cảm, với tinh thần kiên cường và dấn thân khoa học cũng như cả tính nhân văn, tương thân tương ái của họ. Tôi cảm ơn họ đang ở tiền phương chống chọi ác liệt, và ráo riết tìm kiếm cách thức hạn chế dịch bệnh cho nhân loại hôm nay và mai sau. Còn những nền khoa học nào đủ sức làm điều đó?
Việt Nam – biết sức mình và hiểu Trung Quốc:
Ở một khía cạnh khác, tôi lại đánh giá cao cách thức Việt Nam đang chống chọi với dịch bệnh này. Đó là kết quả của sự thông minh và thận trọng của kẻ biết sức mình. Nhưng nếu lựa chọn giữa kiêu hãnh ngạo nghễ và khiêm tốn trong giai đoạn này, tôi cho rằng mình sẽ chọn khiêm tốn.
Tại sao Việt Nam lại sớm ngăn chặn dịch bệnh Vũ Hán để có được kết quả khá khả quan cho đến hôm nay, dù chúng ta ở sát bên Trung Quốc trong khi các nước khác chủ quan sơ suất khiến tình hình xấu hơn?
Cũng đã từng nêu nhiều lý do, nhưng nay lại có một suy nghĩ, tuy nhỏ bé nhưng tôi rất thích thú. Thích thú đến độ không thể không nói ra ở đây. Đó là câu trả lời cho câu hỏi trên.
Người Việt Nam không bao giờ tin chính quyền Trung Quốc. Những thông tin từ Vũ Hán, Hồ Bắc từ những ngày đầu, cách thức bịt miệng ém tin, tuyên truyền dối trá của chính quyền Trung Quốc, những ý kiến tích cực dù là từ WHO về tình hình dịch bệnh ở TQ… tất cả đều được chúng ta xem xét với một sự cảnh giác cao nhất của một dân tộc mà sự cảnh giác với hiểm họa từ phương Bắc đã thành năng lực tự nhiên! Nghĩ vậy thì có vui không chứ! Càng vui hơn khi ngày càng có nhiều quốc gia nhận ra hiểm họa đến từ chính sách quốc tế gian trá, vụ lợi và vô trách nhiệm của chính quyền Trung Quốc trong đại dịch lần này của nhân loại.
Tính-đúng-đắn-của-sự-không-tin-Trung-Quốc, điều làm nên thành công bước đầu của Việt Nam, cũng có thể là một đóng góp khiêm tốn của Việt Nam trong công cuộc phòng chống dịch bệnh và cả những đại sự sau này của thể giới.
Chúng ta, Việt Nam, hãy cố lên, cùng gánh vác để đóng góp cho nhân loại và để nâng uy tín quốc gia trên trường thế giới!
Mong nhân loại sớm vượt qua đại dịch để cùng sớm cùng nhau luận tội ác và sự vô trách nhiệm của chính quyền Trung quốc trước đại dịch!
Lê Vĩnh Triển
Bài cũng đã được trang BAY LÊN VIỆT NAM giới thiệu!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Biển Đông: Chiến lược của Việt Nam khi gửi Công hàm lên LHQ?



Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tháng 11/2017 ở Hà NộiBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionTổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tháng 11/2017 ở Hà Nội
Trên BBC có bài giới thiệu ý kiến các học giả Việt Nam, liên quan đến sự kiện "Phái đoàn của Việt Nam tại Liên Hợp Quốc (LHQ) vừa gửi Công hàm từ hôm 30/3/2020 tới Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc, bác bỏ các yêu sách của Trung Quốc ở Biển Đông".
Báo chí trong nước đồng loạt đăng tin này hôm 07/4.
Điều đầu tiên cần minh bạch. Việt Nam gởi công hàm lên Tổng thư ký LHQ nhưng gởi cho cơ quan nào?
Nếu gởi cho Đại hội đồng LHQ, tức gởi cho toàn thể các quốc gia hội viên của LHQ, vấn đề sẽ rất trọng đại.
Nếu ta nhớ lịch sử thì việc can thiệp của LHQ vào chiến tranh Nam, Bắc Hàn 1950-1953 là đến từ một Nghị quyết của Đại hội đồng LHQ.
Nếu gởi cho Hội đồng bảo an LHQ vấn đề sẽ nghiêm trọng, vì nội dung sẽ liên quan đến nền hòa bình của toàn cầu.
Hầu hết các cuộc can thiệp quân sự của Mỹ và đồng minh vào chiến trường Afghanistan, Iraq… đều đến từ một Nghị quyết của hội đồng bảo an LHQ.
Nếu gởi Tòa Công lý quốc tế, cơ quan pháp lý của LHQ, ta có thể hình dung một vấn đề quan trọng. Việt Nam mở đầu cuộc chiến pháp lý với TQ, bằng cơ quan pháp lý, có uy tín nhứt địa cầu.
Thực tế hoàn toàn không phải vậy! Công hàm mà báo chí đề cập là công hàm ngày 30 tháng ba năm 2020 của VN gởi Ủy ban ranh giới thềm lục địa thuộc Liên Hiệp Quốc.
Sự hiện hữu của công hàm phản đối này thực chất chỉ là một trình tự "logic" về ngoại giao, bắt buộc phải có của nhà nước, nhằm thể hiện thái độ của quốc gia Việt Nam đối với các hành vi, thái độ của một, hay những, quốc gia khác, về một vấn đề có liên quan đến Việt Nam. Ở đây là các vấn đề liên quan đến yêu sách của Trung Quốc, về chủ quyền lãnh thổ và hải phận.
Ý nghĩa của công hàm này vì vậy cần nên hiểu trong vòng "hạn chế", trong "bối cảnh" ra đời của nó.
Phó Thủ tướng Việt Nam, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình MinhBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionPhó Thủ tướng Việt Nam, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh
Thật vậy, xét nội dung Công hàm ngày 30 tháng Ba của Việt Nam:
"Việt Nam phản đối các yêu sách của Trung Quốc tại các Công hàm trên. Các yêu sách này vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam tại Biển Đông".
"Các công hàm trên" là hai công hàm của Trung Quốc, thứ nhất là công hàm số "CML/14/2019 ngày 12 tháng 12 năm 2019 nhằm phản hồi đệ trình ngày 12 tháng 12 năm 2019 của Malaysia gửi Ủy ban Ranh giới thềm lục địa". Thứ hai là Công hàm số "CML/11/2020 ngày 23 tháng 3 năm 2020 của Phái đoàn thường trực nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Liên hợp quốc gửi Tổng Thư ký Liên hợp quốc".
Việt Nam khẳng định qua công hàm rằng Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển 1982 là cơ sở pháp lý duy nhất, qui định toàn diện và triệt để về phạm vi quyền được hưởng vùng biển giữa Việt Nam và Trung Quốc.
Việt Nam phản đối các yêu sách của Trung Quốc : 1/ chủ quyền hai quần đảo Tây sa (tức Hoàng Sa của VN) và Nam sa (tức Trường sa của VN). 2/ vùng biển của các cấu trúc luôn nổi tại Hoàng Sa và Trường Sa phải được xác định theo điều 121 khoản 3 của Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS 1982). 3/ Các nhóm đảo ở Biển Đông, bao gồm HS và TS không có dường cơ sở vẽ bằng cách nối các điểm ngoài cùng của các cấu trúc xa nhứt. 4/ Các bãi chìm lúc chím lúc nổi không phải là đối tượng thụ đắc lãnh thổ và không có vùng biển riêng. 5/ Việt Nam phản đối các yêu sách ở Biển Đông vượt quá những giới hạn được quy định tại Công ước, trong đó có yêu sách quyền lịch sử; các yêu sách này đều không có giá trị pháp lý.
Việc phản đối như vậy là cần thiết.
Bởi vì, trước luật pháp quốc tế, sự "im lặng" của một quốc gia trước một vấn đề (quốc tế) đòi hỏi quốc gia phải lên tiếng, được xem là "sự đồng thuận ám thị".
Việt Nam, Hoàng Sa, Trường Sa, Trung Quốc, chủ quyềnBản quyền hình ảnhDIGITALGLOBE
Image captionĐảo Song Tử Tây ở quần đảo Trường Sa: Việt Nam đang kiểm soát
Nếu có theo dõi sự việc, ta biết rằng ngày 12 tháng 12 năm 2019 Mã lai nộp "Hồ sơ Thềm lục địa mở rộng vùng phía bắc" của quốc gia này lên Ủy ban ranh giới Thềm lục địa thuộc LHQ.
Cùng ngày, Trung Quốc nộp công hàm phản biện yêu sách của Malaysia.
Trung Quốc khẳng định chủ quyền của họ tại Nam Sa (tức Trường Sa) đồng thời cho rằng yêu sách của Mã lai đã chồng lấn với vùng "biển lịch sử" của họ.
Ngày 6 tháng ba Philippines gửi công hàm lên Ủy ban ranh giới Thềm lục địa thuộc LHQ nhằm bảo vệ lợi ích của quốc gia này. Theo đó Philippines khẳng định chủ quyền của nước này ở nhóm đảo "Kalayaan", tức Trường Sa của Việt Nam.
Trung Quốc không thể im lặng (vì im lặng là đồng thuận).
Do đó Trung Quốc lên tiếng phản biện lại yêu sách của Philippines, đồng thời khẳng định chủ quyền của họ tại Nam Sa, tức Trường Sa của Việt Nam, chủ quyền Tây Sa (Hoàng Sa của Việt Nam), Trung Sa và đá Hoàng nham (tức Scarbourough).
Trung Quốc cũng khẳng định đường cơ sở quần đảo chung quanh quần đảo Trường Sa, đường cơ sở chung quanh quần đảo Hoàng Sa và vùng "biển chung quanh".
Hình chụp ngày 19/1/2017, khi diễn ra một cuộc tuần hành kỷ niệm sự kiện 1974 của người dân ở Hà NộiBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionHình chụp ngày 19/1/2017, khi diễn ra một cuộc tuần hành kỷ niệm sự kiện 1974 của người dân ở Hà Nội
Dĩ nhiên việc này "lôi kéo" theo Việt Nam. Việt Nam cũng không thể im lặng vì sự im lặng của Việt Nam có ý nghĩa "từ khước chủ quyền" ở Hoàng Sa và Trường Sa đồng thời nhìn nhận yêu sách về vùng biển của Trung Quốc.
Nhiều án lệ của Tòa Công lý quốc tế cho thấy, việc "xao lãng" của nhà cầm quyền trước một vấn đề buộc quốc gia phải lên tiếng, thí dụ im lặng trước tuyên bố của một quốc gia khác về chủ quyền một vùng lãnh thổ. Sự im lặng của nhà cầm quyền một quốc gia có thể làm cho quốc gia đó mất chủ quyền ở vùng lãnh thổ ấy.
Tức là sự phản biện của Việt Nam trước quốc tế (ở đây là Ủy ban ranh giới thềm lục địa thuộc LHQ) về vấn đề chủ quyền lãnh thổ và hải phận là một "trình tự logic" ngoại giao. Tức chuyện "hết sức bình thường".
Điều đáng tiếc là trong thời gian qua Việt Nam có lần đóng vai trò "cầm chịch" luân phiên Hội đồng bảo an LHQ. Việt Nam đã không lợi dụng được điều gì ở vị thế này hết cả.
Việt Nam, Hoàng Sa, Trường Sa, Trung Quốc, chủ quyềnBản quyền hình ảnhALBERTO BUZZOLA/GETTY IMAGES
Image captionMột hoạt động của hải quân tại Trường Sa (Ảnh minh họa)
Về ý kiến công hàm này "báo hiệu một tiến trình pháp lý".
Theo tôi, Việt Nam đã bỏ qua rất nhiều dịp tốt để kiện Trung Quốc trước một tòa án quốc tế. Vụ bãi Tư Chính năm ngoái là một thí dụ. Vấn đề là Việt Nam phải kiện về nội dung nào ? kiện ở đâu ? Nhiều lần tôi đã nói việc này.
Điều đáng ghi nhận trong công hàm của Việt Nam là Việt Nam mặc nhiên nhìn nhận hiệu lực "Phán quyết của tòa PCA 2016" Phillipines kiện Trung Quốc về việc "giải thích và cách áp dụng Luật biển" trong khu vực quần đảo Trường Sa.
Điều này thể hiện qua lập trường của Việt Nam về hiệu lực tất cả các đảo, bãi ngầm..., hoặc là cách vẽ đường cơ sở chung quanh hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đúng như cách "giải thích và cách áp dụng Luật Biển", đặc biệt ở điều 121 về hiệu lực các đảo cũng như việc giải thích của Tòa về đường cơ sở và vùng nước quần đảo.
Trung QuốcBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionTrung Quốc sử dụng nhiều phương tiện khác nhau, trong đó có các tàu 'nghiên cứu' Hải Dương Địa Chất, đưa vào các khu vực đang có tranh chấp ở Biển Đông và khu vực
Tức Việt Nam đã nhìn nhận phán quyết PCA 2016 là "luật".
Điều mới mẻ, đáng nói (mà không thấy ai nói), trong công hàm của Việt Nam là đưa các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa vào đứng chung với Trường Sa. Việc này không liên quan gì đến các quốc gia Malaysia hay Phillipines.
Ý nghĩa của việc này là, từ nay, quan điểm của Việt Nam là các đảo lớn nhỏ, chìm nổi... thuộc Hoàng Sa không có cái nào có hiệu lực biển, đồng thời Hoàng Sa cũng không có đường cơ sở và vùng biển nội hải, theo cách tính của "quốc gia quần đảo".
Theo tôi, "ý đồ" của Việt Nam qua công hàm này là "hâm nóng" vấn đề tranh chấp Hoàng Sa, như tôi nhiều lần nhấn mạnh, về sự cần thiết cũng như các phương cách "hâm nóng".
trung quốcBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Image captionTàu hải cảnh Trung Quốc trong vụ giàn khoan HD-981 hồi năm 2014
Để ý đoạn công hàm 30-3-2020 của Việt Nam:
"Phái đoàn thường trực đề nghị Tổng Thư ký Liên hợp quốc lưu hành Công hàm này đến tất cả các quốc gia thành viên Công ước, cũng như tất cả các thành viên của Liên hợp quốc".
Rõ ràng ý đồ của Việt Nam, thông qua hồ sơ Thềm lục địa mở rộng của Malaysia, muốn "quốc tế hóa" vấn đề Hoàng Sa.
Theo tôi, qua công hàm này Việt Nam sẽ không kiện Trung Quốc, vì những tranh chấp với Trung Quốc ở bãi Tư chính hay khu vực Trường Sa, với phương cách mà Phillipines đã làm.
Nhiều lần tôi có ý kiến, kiện Trung Quốc bằng con đường này không phải là "thượng sách". Bởi vì ta biết chắc chắn là Trung Quốc sẽ không nhìn nhận thẩm quyền của Tòa, cũng như không nhìn nhận bản án và không chấp hành phán quyết. Như đã xảy ra ở phán quyết PCA tháng 7-2016. Trong khi Việt Nam có những phương cách khác, không thông qua quá trình pháp lý, để triệt tiêu các yêu sách phi lý của Trung Quốc (ở khu vực Trường Sa).
Dự đoán của tôi, có lẽ Việt Nam đang sử dụng phương thức mà tôi đã từng đề nghị, (bài đã đăng ở BBC). Đó là cách sử dụng Luật Biển, thể hiện trong nội dung Phán quyết PCA tháng 7 năm 2016, xuyên qua quyết định của Ủy ban ranh giới Thềm lục địa. Việt Nam, Malaysia và Philippines nhờ cơ quan này nhìn nhận hồ sơ hợp pháp về ranh giới thềm lục địa mở rộng của quốc gia mình.
Điều này có thể đang xảy ra. Việt Nam có thể đang hợp cùng với Philippines và Malaysia, qua các Hồ sơ Thềm lục địa mở rộng của quốc gia mình, từ tháng 12 năm 2019.
Điều này thành công thì các yêu sách phi lý của Trung Quốc, như "vùng nước tiếp cận các đảo", "vùng biển lịch sử" thể hiện qua bản đồ chữ U9 đoạn, vùng phia nam Biển Đông, sẽ bị vô hiệu hóa bởi quyết định của LHQ.
Riêng vùng hải phận phía bắc Biển Đông, thuộc khu vực Hoàng Sa. Có lẽ Việt Nam sẽ phải sử dụng mô hình của Philippines để kiện Trung Quốc. Ý kiến này tôi cũng đã từng đề nghị qua các bài viết trước đây, trong đó có các bài đăng trên BBC.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thư gửi con gái ông Tập Cận Bình kêu gọi khuyên cha giải thể ĐCSTQ


Đại dịch virus Trung Cộng đang lan rộng khắp toàn cầu và đã cướp đi nhiều sinh mạng trên toàn thế giới. Đó không phải là một cuộc chiến, nhưng lại đáng sợ hơn cả một cuộc chiến, đã gây ra sự phẫn nộ trong cộng đồng. Làn sóng phản đối trong Trung Quốc đã ngày càng dâng cao hết đợt này tới đợt khác, tựa như một cơn bão nghiền nát Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang được hình thành. Gần đây, có người đã viết một bức thư ngỏ cho con gái của ông Tập Cận Bình là cô Tập Minh Trạch, hy vọng cô sẽ thuyết phục cha mình giải thể ĐCSTQ, trả lại chính quyền cho nhân dân, xin lỗi và bồi thường thiệt hại cho toàn thế giới.
Ông Tập Cận Bình
Ngày 3/10, ông Tập Cận Bình thị sát Vũ Hán, một bức ảnh hiếm hoi “ngồi một mình” được lan truyền trên mạng. (Ảnh cắt từ video)
Vào ngày 4/4, một bức thư ngỏ gửi người cô Tập Minh Trạch đã được lan truyền trên Internet. Người viết thư tự xưng là công dân bình thường tại Trung Quốc Đại Lục.
Bức thư nói rằng khi virus Trung Cộng (hay còn gọi là virus corona mới) đang tàn phá thế giới, mọi tiêu điểm đều tập trung vào tình hình ngày càng xấu đi của dịch bệnh, đều quan tâm tới biểu hiện của các nhà lãnh đạo trên thế giới trong trận đại dịch. Cha của cô Tập Minh Trạch, ông Tập Cận Bình tất nhiên không ngoại lệ. Một số người ở nước ngoài đã gọi ông Tập là thủ phạm của đại dịch bệnh đang hoành hành trên toàn thế giới lần này. Bởi vì ông đã che giấu tình hình dịch bệnh và gây ra đại thảm họa này.
Đồng thời, nhiều phe phái đối lập trong nước nhân cơ hội xuất hiện đại dịch này, đã rục rịch muốn hành động, sẵn sàng phát động một “cuộc đảo chính” và “cuộc đảo chính quân sự”, đặt cả gia đình ông vào chỗ chết. Trên bình diện quốc tế, ông Tập vốn đã rất cô lập, chỉ có vài “người bạn”. Tuy vậy, trong dịch bệnh lần này, người Trung Quốc sớm đã bị chặn đứng hoàn toàn ở các nước phương Tây.
Dịch bệnh lan rộng này đã gây ra vô số thiệt hại về tài sản và tính mạng. Việc truy cứu trách nhiệm sau khi dịch bệnh qua đi, sẽ là một cuộc tấn công như vũ bão khiến sông núi nghiêng ngả. Tất cả các quốc gia bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh sẽ hình thành một liên minh lớn mạnh trên toàn thế giới. Thử hỏi, ông Tập có thể hứng chịu được một cuộc tấn công từ hai phía nội bộ và bên ngoài mạnh mẽ như vậy hay không?
Hơn nữa, chính quyền ĐCSTQ nợ máu chồng chất, và hàng chục triệu, hàng trăm triệu oan hồn đang trên đường đòi lại mạng sống.
Ông Tập cũng là nạn nhân của thể chế này. Mặc dù ông ấy đã đạt được rất nhiều thứ thông qua nó, nhưng nếu vẫn tiếp tục theo cách này, ông sẽ bị bị cột chặt vào nó và bị quăng vào đống rác lịch sử. Gia đình ông Tập và vô số gia đình tại Trung Quốc cũng sẽ gánh chịu đại họa này.
Bức thư ngỏ đưa ra đề nghị cách giải quyết: Thứ nhất, giải thể ĐCSTQ, trả lại chính quyền cho dân; Thứ hai, xin lỗi, hối cải và đền bù thiệt hại cho người dân thế giới một cách nhanh nhất; Thứ ba, thúc đẩy cải cách giáo dục. Chỉ có giáo dục mới có thể cứu Trung Quốc.
Gia đình ông Tập Cận Bình
Cô bé trong bức ảnh là con gái duy nhất của ông Tập Cận Bình, cô Tập Minh Trạch. (Ảnh: Internet)
Cô Tập Minh Trạch sinh ra tại tỉnh Phúc Kiến vào tháng 6/1992. Tên của cô được đặt bởi ông nội cô là ông Tập Trọng Huân. Người ta nói rằng ông của cô “hy vọng rằng tương lai cô sẽ làm một người trong sạch có ích cho xã hội.”
Người ta nói rằng cô Tập Minh Trạch chưa bao giờ xuất hiện trên truyền thông kể từ khi 16 tuổi. Cho tới nay, thế giới bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy những bức ảnh thời thơ ấu và thời thiếu nữ của cô. Diện mạo của cô sau khi trưởng thành, người ngoài ít biết đến.
Tháng 4/2015, tạp chí “The New Yorker” từng đưa tin rằng Tập Minh Trạch đã đến Mỹ theo học Đại học Harvard. Tại Đại học Harvard, có không quá 10 mười người biết danh tính của Tập Minh Trạch. Điều này cho thấy cô sống “cực kỳ trầm lặng”.
Sau khi lấy bằng cử nhân tâm lý học tại Đại học Harvard vào năm 2014, cô đã được cha mình gọi về nước hỗ trợ ông như một trợ lý đặc biệt. Cô Tập Minh Trạch cũng sử dụng kiến thức mà cô học được tại Harvard để đưa ra ý kiến tư vấn và trở thành cố vấn hình ảnh của ông Tập Cận Bình, ra quyết sách cho “nhóm học tập” nâng đỡ và bảo vệ Tập trên vũ đài chính trị. Ông Tập Cận Bình đã nhiều lần đưa con gái đi cùng trong các chuyến viếng thăm nước ngoài.
Khi đại dịch virus Trung Cộng bắt đầu bùng phát tại Vũ Hán, chính quyền ĐCSTQ che giấu sự thật, khiến dịch bệnh lây lan toàn cầu. Gần đây, tất cả các quốc gia trên thế giới đã mở một cuộc điều tra quốc tế về ĐCSTQ, truy cứu trách nhiệm về sự lây lan của dịch bệnh này. Những nhân sĩ hiểu biết bên trong Trung Quốc, các nhà báo công dân và một số kênh truyền thông Trung Quốc đang cố gắng truy tìm sự thật, tìm kiếm manh mối, tìm kiếm bằng chứng trong một môi trường khắc nghiệt và nghi ngờ việc chính quyền ĐCSTQ trì hoãn, che giấu dịch bệnh, dẫn tới hậu quả nghiêm trọng khiến toàn thế giới phải gánh chịu hậu quả.
Đồng thời, trận đại dịch xưa nay chưa từng có này đã khiến chính quyền ĐCSTQ phải đối mặt với thách thức lớn nhất về vai trò cầm quyền của mình. Hình ảnh và uy tín cá nhân của ông Tập Cận Bình cũng bị tổn hại nặng nề. Đồng thời, điều này cũng làm trầm trọng thêm bàn cờ chính trị của giới cao tầng ĐCSTQ. Ông Nhậm Chí Cường và ông Trần Bình, thế hệ đỏ thứ hai của ĐCSTQ, lần lượt gia nhập vào mặt trận “lật đổ Tập”.
Đầu tháng 3, ông Nhậm Chí Cường đã công bố một bài viết, nêu đích danh ông Tập Cận Bình là “một chú hề khăng khăng muốn trở thành hoàng đế sau khi đã cởi bỏ hết quần áo”. Ngay sau khi bài viết được công bố không lâu, ông Nhậm mất liên lạc. Tối ngày 7/4, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố Bắc Kinh phát đi thông cáo cho biết, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Hoa Viễn Nhậm Chí Cường, liên quan đến vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, hiện đang bị Ủy ban giám sát kỷ luật khu Tây Thành (Bắc Kinh) xem xét kỷ luật và giám sát điều tra.
Ngày 22/3, ông Trần Bình, Chủ tịch Tập đoàn Ánh Dương (SunTV), đã chia sẻ lại một bức thư nặc danh kiến nghị kêu gọi triệu tập khẩn cấp một cuộc họp mở rộng của Bộ Chính trị ĐCSTQ, thảo luận về việc liệu ông Tập Cận Bình có phù hợp để tiếp tục giữ chức vụ này nữa hay không.
Ông Nhậm Chí Cường và ông Trần Bình đều thuộc thế hệ thái tử đảng. Thêm vào đó, mỗi người đều có mối quan hệ đặc biệt với các quan chức cấp cao của ĐCSTQ. Một số nhà quan sát tin rằng điều này có thể đồng nghĩa với việc cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ của ĐCSTQ sẽ trở nên phức tạp hơn và ông Tập Cận Bình đã hoàn toàn bị cô lập.
Sau đó, có tin đồn rằng hơn mười doanh nhân nổi tiếng, bao gồm cả Jack Ma, đã cùng viết thư chung đưa ra 9 yêu cầu trình lên ông Tập Cận Bình, được ông Lý Khắc Cường chuyển tiếp. Nghiêm trọng hơn, 5 vị nguyên lão của ĐCSTQ là Lý Thụy Hoàn, Ôn Gia Bảo, Lý Lam Thanh, Hồ Khải Lập và Điền Kỷ Vân cũng trình thư chung. Chuyện này còn “nghiêm trọng hơn gấp ngàn lần so với vấn đề thư chung của chủ tịch Nhậm”.
Một nhóm các học giả tại hải ngoại và những người nổi tiếng trực tuyến, tự coi mình là “người bạn tinh thần” của ông Nhậm Chí Cường, cũng đã bắt đầu ký tên trực tuyến, yêu cầu chính quyền ngay lập tức phóng thích ông Nhậm.
Ngày 01/4, trong một cuộc phỏng vấn với Đài “Tiếng nói Hoa Kỳ” (VOA), ông Trần Bình nói, địa vị của ông Tập Cận Bình đã bị đe dọa. Bức thư ngỏ của ông Nhậm Chí Cường có sức ảnh hưởng lớn, đại diện cho một tầng dân ý, đã phản ánh lập trường chính trị về “sự thay đổi ổn định của lòng người”. Cộng thêm bài viết của ông Hứa Chương Nhuận trước đó, tất cả đều phản ánh ý quan lòng dân.
———————————-

Thư ngỏ gửi cô Tập Minh Trạch (trích lược)

“Xin chào cô Tập Minh Trạch! Tôi là một công dân bình thường tại Trung Quốc Đại lục. Tôi hơn cô khoảng 10 tuổi! Là một công dân yêu đất nước và mảnh đất này nồng nàn, tôi muốn thảo luận với cô một số vấn đề!
Hiện nay, khi virus corona đang hoành hành trên toàn thế giới, mọi người đều tập trung vào tình hình đang ngày càng xấu đi của dịch bệnh, đều quan tâm tới biểu hiện của các nhà lãnh đạo trên thế giới trong dịch bệnh này. Cha của cô, ông Tập Cận Bình, đương nhiên cũng không ngoại lệ. Bộ máy tuyên truyền trong nước đã miêu tả cha cô là một “vị thần” có học thức, mạnh mẽ, can đảm và toàn năng. Nhưng một số người tại hải ngoại lại nói rằng cha cô là hung thủ khiến dịch bệnh lan rộng trên thế giới. Bởi vì ông ấy có biểu hiện che giấu khi dịch bệnh bắt đầu bùng phát. Đây quả thực là một trong những nguyên nhân khiến người dân trên khắp thế giới phải gánh chịu tai họa này.
Đứng trước hai quan điểm hoàn toàn khác nhau này, tôi muốn chia sẻ với cô về cách nhìn nhận của bản thân.
Sau khi cha cô trở thành nhà lãnh đạo tối cao, ông đã nói rõ với mọi người thông qua việc xử lý một loạt vấn đề như cuộc chiến thương mại Trung-Mỹ, vấn đề Hồng Kông, Đài Loan, dịch bệnh viêm phổi, v.v.
Cha cô là người trong cuộc. Trong khi sử dụng tường lửa để khóa chặt người dân, ông ấy cũng đã tự khóa chân mình. Ông không hề biết rằng mình thực sự chỉ thích hợp làm một người chú, người bác nhà hàng xóm. Cha cô có lẽ vẫn đang chìm đắm trong những lời tâng bốc của kẻ nịnh thần như Vương Hỗ Ninh bên cạnh, nhưng ông lại không phát hiện ra ngay sau lưng mình đã là một vực thẳm.
Cô có thể cảm thấy tôi nói có đôi chút khuếch đại giật gân, nhưng mong cô đừng vội kết luận, xin hãy nghĩ về nó theo một hướng khác. Suy xét từ góc độ của một người ngoài cuộc, các bè phái đối lập trong nước đã bắt đầu rục rịch, sẵn sàng nhân cơ hội xảy ra dịch bệnh lần này để phát động một cuộc đảo chính và đảo chính quân sự, đưa cả gia đình cô vào chỗ chết.
Trên bình diện quốc tế, cha cô vốn đã rất cô lập, chỉ có vài “người bạn”. Nhưng trong đại dịch lần này, cũng có thể thấy rất rõ bộ mặt thật của họ. Dịch bệnh lan rộng đã gây ra vô số thiệt hại về tài sản và tính mạng. Việc truy cứu trách nhiệm sau khi dịch bệnh qua đi sẽ là một cuộc tấn công bởi một sức mạnh khiến núi sông cũng phải nghiêng ngả. Tất cả các quốc gia bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh lần này sẽ tạo thành một liên minh mạnh mẽ trên toàn thế giới.
Thử hỏi, cha cô có thể chịu được một cuộc tấn công từ hai phía nội bộ và bên ngoài mạnh mẽ như vậy không? Nếu ông có thể chịu đựng được, thì ông thực sự không phải là cha cô, ông thực sự là một vị Thần!
Vì sao hôm nay lại tạo thành tình cảnh hung hiểm đến như vậy? Lý do chính là cha cô thông qua những nỗ lực của chính mình, đã trở thành lãnh đạo của một tổ chức vô cùng tà ác được gọi là ĐCSTQ, và thành công cột chặt mình vào tổ chức này. Tuy nhiên, tổ chức này lại dựa vào những biện pháp dối trá, lừa dối, giả mạo, khoa trương và trống rỗng, phục vụ cho một số ít người thiếu văn minh trong nước.
Sau đó, để duy trì sự cai trị, họ lại bắt đầu tẩy não người dân của mình, rất thành công khi kết hợp hoàn mỹ sự xấu xa của thể chế ĐCSTQ với những phần xấu xa trong tâm hồn mỗi cá nhân; khiến cả người lừa dối và người bị lừa dối đều bị thuyết phục, khiến toàn bộ dân tộc Trung Hoa trở thành một kẻ lập dị trong ngôi làng toàn cầu này mà không hay biết.
Trên thực tế, không có điểm khác biệt cơ bản giữa sự cai trị của thể chế ĐCSTQ và các triều đại phong kiến trước đây tại Trung Quốc. Không có sự khác biệt cơ bản về sự thống trị người dân Trung Quốc. Tên quốc gia như Thanh, Minh, Nguyên, Tống, Đường cũng không có gì khác biệt.
Trên thực tế, tôi nghĩ rằng chúng ta nên đặt tên quốc gia là “Cộng”. Nó chỉ quản lý một công ty bất động sản được gọi là tiểu khu quy mô siêu lớn của Trung Quốc. Cha cô là giám đốc của công ty bất động sản này. Công ty bất động sản này thiếu các chủ nợ của mình những món nợ máu chồng chất. Hàng chục triệu, hàng trăm triệu oan hồn đang trên đường đòi lại mạng sống.
Nói vậy, có thể cô nghĩ rằng tôi mê tín. Nhưng làm thế nào mà những người vô thần lại đặt tên cho bệnh viện là “Hỏa Thần Sơn” và “Lôi Thần Sơn”?
Cha cô cũng là nạn nhân của thể chế này (có lẽ người nước ngoài sẽ mắng tôi thậm tệ). Mặc dù ông đạt được rất nhiều thứ thông qua nó, nhưng tôi hiểu sâu sắc rằng nếu tiếp tục theo cách này, cha cô sẽ bị cột chặt vào nó và bị quăng vào đống rác của lịch sử.
Nhưng gia đình cô và vô số gia đình tại Trung Quốc sẽ phải gánh chịu tai họa này. Cô có thể hỏi tôi, làm thế nào để giải quyết vấn đề này? Đây cũng là mục đích chính việc tôi viết thư ngỏ này cho cô:
Thứ nhất, giải thể ĐCSTQ, trả lại chính quyền cho dân;
Thứ hai, xin lỗi, hối cải và đền bù thiệt hại cho nhân dân thế giới một cách nhanh nhất;
Thứ ba, thúc đẩy cải cách giáo dục. Chỉ có giáo dục mới có thể cứu Trung Quốc.
Nếu có thể làm được những điểm trên, cha con cô chắc chắn sẽ lưu danh sử sách. Đây là điều may mắn cho nhân dân, cho đất nước và cho cả thế giới!”
***
Minh Tú / Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

KHỐI THỊNH VƯỢNG CHUNG BẮT ĐẦU “THÁNH CHIẾN”


Mình Hữu Quang
Như tôi đã nói cách đây hơn một tháng về việc khởi kiện Trung Quốc thì nay thế giới đã bắt đầu lan toả và khởi động việc đó. Dĩ nhiên nó sẽ theo quy trình là các cá nhân lên tiếng, các tổ chức NGO vào cuộc và sau cùng là sẽ là các chính phủ.
Công cuộc “thánh chiến” chống đảng CSTQ (và Tập đại đế) dĩ nhiên sẽ bùng nổ toàn cầu khi mà Mỹ là nước phát động tiên phong và Hoàng gia Anh, một đại diện lâu đời của các thế hệ quý tộc ở Châu Âu, đã lên tiếng khi cuộc chiến sinh học Viêm phổi cấp Vũ Hán lan ra toàn thế giới.
Nhiều người bây giờ chỉ nhìn Anh trong khuôn khổ một nước từng là đế quốc đang trên đường già cỗi và suy yếu mà quên là Anh từng là một quốc gia bá chủ. Ảnh hưởng của Anh khác hẳn với các nước đại cường mới nổi sau này mà sâu sắc hơn nhiều. Ít nhất là ở Khối Thịnh Vượng Chung mà nước này đang chủ trì.
Đức mặc dù bây giờ tỏ ra hơn Anh về bề nổi nhưng nội lực tích luỹ thì không bằng. Trong 100 năm nay, Đức không có một lãnh đạo mang tầm lãnh tụ như Winston Churchill, nên chiến lược quốc gia của Đức không ổn định bằng chiến lược quốc gia của Anh.
Nhiều người tỏ ra hoang mang khi tin về thủ tướng Anh bị bệnh loang ra. Nhưng với tôi thì việc thủ tướng Johnson của họ bị bệnh lúc này có lợi cho Anh hơn là có hại. Nhất là khi các bạn biết rằng tin thủ tướng bị bệnh được đưa ra ngay sau khi Nữ hoàng Anh họp với Cơ quan tình báo Quốc gia MI-6.
Nhắc đến giới tình báo quốc tế thì người ta hay nhớ đến CIA vì độ phủ sóng của nó. Nhưng nói đến hiệu quả thì giới nghiên cứu vẫn đánh giá là BND của Đức hay MI-6 của Anh còn hiệu quả hơn CIA. Từ lâu nay CIA đã quá yếu mềm và bị lấn lướt bởi Hoa Nam của đảng CSTQ. Mọi việc chỉ thay đổi khoảng 3 năm nay khi Mỹ đưa Pompeo về giữ chức giám đốc CIA rồi bổ nhiệm ông làm bộ trưởng ngoại giao.
Nên tôi e là MI-6 mới là nơi quyết định việc thủ tướng Anh phải bị bệnh lúc này hơn là con virus kia. Với văn hoá quý tộc ngạo nghễ, nền dân chủ lâu đời.. thì người Anh sẽ thông cảm, lắng nghe và chịu hợp tác với chính phủ của họ để chống dịch hơn khi tin về việc thủ tướng nhiễm bệnh được loan ra. Bên cạnh lợi ích đó còn là lợi ích đốt lên đống lửa căm phẫn với “kẻ gieo rắc dịch bệnh cho đại diện tinh hoa của chúng ta là đảng CSTQ”.
Nữ hoàng Anh là người sống qua hai thế kỷ và chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh thế giới. Do đó e rằng giới quý tộc châu Âu sẽ lắng nghe bà một khi nguy cơ thế chiến đã cận kề. Khối Thịnh Vượng Chung gồm 53 quốc gia/vùng lãnh thổ mặc nhiên coi bà là nữ hoàng tối cao của họ. Chính phủ các nước trong Khối Thịnh Vượng Chung coi chính phủ Anh là nơi để họ hợp tác làm việc, coi nữ hoàng Anh là chỗ dựa chính trị tối cao.
Nếu các bạn nhớ rằng thủ tướng David Cameron của Anh từng phải bị ép từ chức thì các bạn sẽ hiểu ai mới là bên quyết định cao nhất trong chính trị Anh quốc. Hoàng gia Anh làm sao chấp nhận nước này có một ông thủ tướng dễ dãi để cho ảnh hưởng của đảng CSTQ lan tràn như một con virus đỏ vào giới quý tộc tinh hoa của xứ này. Sau khi Cameron rời khỏi số 10 phố Downing là hàng loạt các quan chức cấp cao thân Trung Quốc bị đưa ra khỏi chính phủ.
Nhiều người dân tuý nghĩ rằng Trump là kẻ thất bại trong chính sách với châu Âu, nhưng dĩ nhiên Trump không quan trọng điều đó. Trong cuộc chiến chống Trung và đánh Tập, Trump biết rằng nữ hoàng Anh ủng hộ ông, ủng hộ Mỹ. Với Trump thế là quá đủ. Với Châu Âu thì thái độ của Hoàng gia Anh mới là quan trọng nhất với Trump.
Quỹ Thịnh Vượng Chung do các quý tộc lâu đời của Anh chủ trì chính là đầu mối của các NGO trên khắp thế giới sẽ bắt đầu làn sóng khởi kiện Trung Quốc sắp tới đây. Việc này cần được nhìn một cách có hệ thống xuất phát từ một đầu mối đứng ra tổ chức mà nữ hoàng Anh là người nổ ra phát súng lệnh. Các bộ óc quý tộc tham gia công cuộc này có thừa nhân lực, kiến thức và tiền bạc cùng với quyết tâm chính trị để đeo đuổi việc này.
Nữ Hoàng Anh chỉ lên tivi có 6 lần trong suốt cuộc đời cầm quyền của bà. Mỗi lần như vậy là báo hiệu một việc tối quan trọng. Bằng bài phát biểu mới nhất về bệnh dịch vừa qua, bà đã phát động tín hiệu xuất phát cho các cá nhân, tổ chức và quốc gia từng đứng lên bằng sự trợ giúp của đồng bảng Anh. Nếu Trump làm Tập vất vả bằng cách mưu mẹo kiểu cộng sản với nhau thì nữ hoàng Anh sẽ làm Tập khốn khổ bằng sự đối đầu của các đầu óc mang tư duy sâu sắc.
Một cuộc thánh chiến chống phát xít đỏ do “Hội hiệp sĩ bàn tròn châu Âu” đã bắt đầu và không thể dừng lại cho đến khi bàn cờ Trung Quốc được chia lại hợp lý hơn.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tổng thống Trump cảm ơn Việt Nam chuyển gần nửa triệu đồ bảo hộ y tế sang Mỹ


Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm 8-4 đăng tải hình ảnh những kiện hàng y tế ở sân bay trên Twitter và bày tỏ cảm ơn 2 công ty của Mỹ và Việt Nam đã hợp tác sản xuất và vận chuyển gần nửa triệu quần áo bảo hộ y tế cho kho dự trữ quốc gia của Mỹ.
"Sáng nay, 450.000 bộ quần áo bảo hộ đã hạ cánh ở thành phố Dallas, bang Texas. Việc này được thực hiện nhờ sự hợp tác giữa hai công ty tuyệt vời của Mỹ - DuPont và FedEx - và những người bạn của chúng tôi ở Việt Nam. Cảm ơn các bạn!" - Ông Donald Trump bày tỏ trên Twitter.
Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội cho hay, Việt Nam và Chính phủ Việt Nam đã làm việc cùng nhau tạo điều kiện thuận lợi cho công tác giao nhận và phê duyệt cần thiết để đẩy nhanh việc chuyển giao trang thiết bị bảo hộ cá nhân cho Hoa Kỳ.
Chuyến hàng thứ nhất trong số hai lô hàng đầu tiên với hơn 450.000 bộ quần áo bảo hộ của công ty DuPont được sản xuất tại Việt Nam đã rời Hà Nội vào ngày 7 tháng 4.
Bộ Y tế và Dịch vụ Dân sinh Hoa Kỳ đã ký hợp đồng với FedEx để nhanh chóng chuyển giao các bộ đồ cho Kho dự trữ chiến lược quốc gia Hoa Kỳ để giải quyết nhu cầu khẩn cấp đối với trang thiết bị bảo hộ cho các nhân viên tuyến đầu ứng phó với đại dịch COVID-19 tại Hoa Kỳ.
Đại sứ Mỹ tại Hà Nội ông Daniel Kritenbrink bày tỏ “chuyến hàng này sẽ giúp bảo vệ các chuyên gia y tế làm việc trên tuyến đầu chống lại COVID-19 tại Hoa Kỳ và chứng minh cho sức mạnh của quan hệ đối tác Hoa Kỳ-Việt Nam.”
Gần đây, Bộ Ngoại giao Mỹ công bố một khoản hỗ trợ gần 3 triệu đô la cho Việt Nam nhằm tăng tốc các hệ thống phòng thí nghiệm, tăng cường phát hiện trường hợp mắc bệnh và việc giám sát dựa trên sự kiện và hỗ trợ các chuyên gia kỹ thuật để ứng phó nhanh chóng, truyền thông rủi ro và phòng ngừa và kiểm soát nhiễm bệnh.
Theo chúng tôi được biết, Dupont là công ty hóa chất hàng đầu của Mỹ có nhà máy ở Việt Nam, lô hàng này do công ty Dupont sản xuất và chuyển về Mỹ nằm trong dự án "Cầu hàng không" nhằm sản xuất và đưa các trang thiết bị y tế chống dịch COVID-19 từ các nước về Mỹ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang