Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2020

Quạ đen bay kín trời Vũ Hán báo trước điềm họa gì?


Khi đại dịch viêm phổi Vũ Hán bùng phát cũng là lúc bầu trời Trung Quốc xuất hiện những dị tượng kỳ lạ: đàn muỗi dày đặc giữa mùa đông, tuyết và mưa đá ngày đầu xuân, cự long đổ xuống đất, sấm sét xé toang màn trời, quạ đen bay lượn tìm xác chết…
Dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán đang hoành hành ở Trung Quốc khiến người dân trên khắp thế giới không khỏi bàng hoàng, trong khủng hoảng tuyệt vọng chỉ mong tìm được con đường sống. Gần đây, những hình ảnh được lan truyền ra bên ngoài cho thấy vùng Nghi Xương, Hồ Bắc xuất hiện dị tượng quạ đen bay kín trời; người dân ở Bắc Kinh cũng phát hiện rằng vào mùa đông lạnh giá, những đàn muỗi lớn ồ ạt xuất hiện, thật khiến người ta không lạnh mà run. Cư dân mạng nhao nhao bình luận rằng, trời có dị tượng, là điềm không may, cho thấy sắp có đại sự phát sinh.
Người ta nói, Thiên thượng giáng dị tượng là báo hiệu nhân gian có tai ương. Bởi vạn sự vạn vật trên đời đều có quan hệ nhân duyên, vậy thì sự việc quạ đen bay kín bầu trời báo trước tai họa gì? Vài câu chuyện nhỏ dưới đây có thể cho chúng ta đôi dòng suy ngẫm.
Tôn Kiệm bị diệt quân, quạ đen đến rỉa xác
Thời nhà Đường, vị quan đô đốc U Châu tên là Tôn Kiệm từng phát binh thảo phạt tặc khấu. Tiết Nột hay tin bèn viết cho ông một lá thư, trong thư căn dặn rằng: “Cuối tháng không thể phát binh, đây là thời điểm bất lợi nhất”. Tôn Kiệm không cho là vậy, khăng khăng nói: “Tháng 6 Tuyên Vương bắc phạt, Tiết Nột sao lại biết được? Nếu ai còn dám ngăn cản việc phát binh, ta sẽ trảm kẻ đó”.
Vào đúng ngày đội quân xuất phát bỗng có một dải mây màu trắng giống như cầu vồng buông xuống trước cửa doanh trại, sau đó lại có sao băng rơi trong quân trại. Những dị tượng này đều là điềm báo trước vận hạn, nhưng vì Tôn Kiệm quá ngạo mạn và độc đoán, chỉ muốn làm theo ý mình, nên các tướng sĩ trên dưới không một ai dám can ngăn.
Sau khi quân đội xuất phát, quạ đen và diều dâu từ đâu kéo đến bay theo sát phía sau đội quân. Kết quả, chỉ 20 ngày sau, toàn bộ binh lính của Tôn Kiệm đều bị tiêu diệt, từng đàn từng đàn quạ và diều hâu lao đến rỉa xác người…
Thái tổ Hậu Lương thấy quạ kêu, báo trước kiếp nạn sinh tử
Thời Hậu Lương, Thái tổ Chu Ôn từng đích thân dẫn binh đi chinh phạt Vận Châu, đóng quân ở Vệ Nam. Khi các tướng sĩ bước lên tháp canh để theo dõi chiến sự và địa hình, đột nhiên họ nhìn thấy đàn quạ đen bay đến đậu ở sườn dốc cất lên những tiếng thê lương. Phó sử Lý Phan nói: “Đây là tiếng quạ kêu, phải chăng chiến sự sắp có điều bất lợi?”.
Đội quân tiên phong của Thái tổ Hậu Lương do Chu Hữu Dục thống lĩnh đã bị quân của Chu Tuyên tập kích phải tháo chạy về phía nam, nhưng Thái tổ Hậu Lương lại không hay biết chuyện này, cứ thế dẫn quân tiến về phía bắc. Giữa đường đoàn quân gặp phải binh lính của Chu Tuyên, Thái tổ Hậu Lương thấy tình huống nguy hiểm bèn vội vàng thúc ngựa chạy về phía nam, tiến vào trong thôn làng, bất ngờ thấy trước mặt là một con mương vừa sâu vừa rộng.
Đương lúc hoảng hốt, Thái tổ bỗng thấy rơm rạ của cây cao lương trong hố tự động tích dồn lên, tạo thành một con đường thông ở phía trước, ông vội thúc ngựa băng qua. Phó sử Lý Phan và quận tướng Cao Hành Tư bị quân giặc giết chết, còn hậu vệ kỵ sĩ Trương Quy Vũ thì ra sức chiến đấu, không may trúng 15 mũi tên. Chỉ riêng Thái tổ Hậu Lương là may mắn trốn thoát, bảo toàn được tính mạng.
Vua tôi đến lúc này mới biết rằng quạ đen ở Vệ Nam là một điềm báo trước khi sự việc xảy ra.
Chân dung Hậu Lương Thái Tổ Chu Ôn
Hoàng Thị làm điều xấu, chuyển sinh thành quạ đen
Thời Xuân Thu, ở nước Lỗ có người tên là Lữ Sinh sống ở Trịnh Thành. Vợ ông là Hoàng Thị mắc bệnh nặng, trước lúc lâm chung cô nói với mẹ chồng của mình rằng: “Con sắp không qua khỏi nữa rồi. Tình cảm giữa mẹ con ta rất sâu đậm, sau khi con chết nhất định sẽ tìm gặp mẹ trong mộng”.
Sau khi qua đời, Hoàng Thị quả nhiên đã hiện về báo mộng cho mẹ chồng. Cô vừa khóc vừa than với mẹ chồng rằng: “Lúc sống con đã làm những điều không nên làm, nên giờ không thể làm người được nữa mà phải chuyển sinh thành quạ. Nếu mẹ thấy con vật sống trong bụi cây hoang vu ở phía đông Trịnh Thành, khoác bộ lông cánh màu đen, cất tiếng kêu “qua qua” thì chính là con đó. Bảy ngày sau con sẽ đến thăm mẹ, mong mẹ hãy niệm tình lúc con còn sống, đừng vì thấy con là giống loài khác loài mà xua đuổi”. Nói xong liền biến mất.
Bảy ngày sau, quả nhiên có con quạ đen từ hướng đông bay đến đậu trên cây cao nơi sân nhà họ Lữ, cất tiếng bi thương hồi lâu. Mẹ chồng của Hoàng Thị khóc lóc mà rằng: “Quả nhiên giống như ta mơ thấy, con hãy đến chỗ ở của ta như lúc con còn sống đi!”. Con quạ liền bay vào trong sảnh đường, lượn đi lượn lại, cất tiếng bi ai, một lúc sau mới quyến luyến bay về phía đông.
Báng bổ Thần Phật, họa lụy thân nhân
Những năm Nguyên Hòa thời Đường Hiến Tông, có một quan viên họ Vi vì quá tôn sùng Nho giáo mà phỉ báng Phật Pháp. Vi lão gia có hai người con gái, cô cả gả cho gia đình họ Tướng Lý, cô út gả cho gia đình họ Hồ. Chồng cô cả cũng phản đối Phật Pháp giống như bố vợ vậy, trong khi chồng cô út lại đặc biệt tôn sùng giáo lý nhà Phật. Anh chuyên tâm nghiên cứu văn tự, hễ gặp được chữ tiếng Phạn liền uốn lưỡi đọc theo, càng học anh lại càng thêm kính ngưỡng Phật giáo.
Về sau, viên quan họ Vi mắc bệnh nặng phải nằm liệt giường, trước lúc lâm chung ông liền gọi con trai đến bên dặn dò rằng: “Giờ cha sắp đi rồi, con hãy nghe ta, tuyệt đối đừng tin vào nhà Phật, tránh cô phụ tâm nguyện một đời của ta”. Con trai của ông gật đầu đáp ứng.
Không lâu sau khi viên quan họ Vi mất, cô út cũng qua đời. Tin dữ truyền đến nhà họ Tướng Lý, lúc này cô cả đang mắc bệnh nằm liệt giường nên người nhà đã giấu tin dữ không cho cô được biết.
Bệnh tình của cô cả mỗi lúc một trở nặng, người nhà đều vây quanh khóc lóc. Một hôm, cô bỗng ngồi dậy và gọi chồng mình đến, nói rằng: “Em gái của thiếp đã mất mấy tháng rồi, sao chàng lại không cho thiếp biết?”. Cô vừa nói vừa khóc hoài không thôi.
Chồng cô xua tay trả lời rằng: “Làm gì có chuyện ấy? Cô út chỉ bị ốm vặt, nhưng nghe nói đã khỏi rồi. Những gì nàng thấy là do quá hoảng hốt nên sinh ra ảo giác mà thôi, chớ nên đau lòng nữa. Giờ nàng đang bệnh, hãy an tâm tĩnh dưỡng mới phải”.
Cô cả không nghe chồng khuyên giải, òa khóc nói rằng: “Em gái thiếp đang ở đây, nói rằng em nó đã qua đời vào tháng 10 năm nay, hơn nữa còn tận mắt chứng kiến rất nhiều sự tình ở âm gian”.
Rồi cô kể tiếp:
“Hôm qua em gái thiếp đã đến Tây Tào của địa phủ, nghe thấy trong vách tường có người cất tiếng sám hối một cách đau đớn, rất giống giọng của tiên phụ. Lại nhìn thấy phía trên có ánh lửa bắn vào, ngọn lửa giống như sấm gió vậy. Em gái cầu xin quỷ sứ cho đi vào trong nhìn xem ngọn nguồn cụ thể thế nào nhưng không được, đành phải đứng cách xa khóc gọi tiên phụ”.
“Tiên phụ thuận theo thanh âm, lớn tiếng đáp lại rằng: ‘Bởi cha một đời phỉ báng Phật Pháp nên phải chịu hình phạt tàn khốc, ngày đêm không được nghỉ ngơi dù chỉ một khắc, các loại hình phạt nhiều không thể tính đếm. Dẫu có khuynh gia bại sản, dùng tất cả tiền tài trong nhà mà tu dưỡng phúc đức thì cũng chỉ có thể giải thoát được một phần vạn thống khổ. Kiếp nạn luân hồi không được miễn giảm, chỉ cần trong một trăm thời khắc có thể giảm được một khắc thì cha cũng cảm thấy hài lòng thỏa dạ rồi'”.
Một cảnh dưới âm tào địa phủ
Cô cả nói với chồng: “Chàng hùa theo cha thiếp, bất kính Phật Pháp, thiếp bởi vậy mà cũng bị liên lụy, sẽ phải chịu tội hằng mấy trăm năm. Sau khi thiếp chết đi sẽ hóa thành quạ, đợi đến hôm cúng tế 14 ngày, chàng hãy mời trai tăng đến đây”.
Người chồng nghe vậy, khóc lóc nói rằng: “Nước lửa biến hóa, vạn sự vạn vật vốn là biến đổi qua lại. Chim sẻ biến thành ngao sò, con rắn biến thành chim trĩ, chim trĩ biến thành bồ câu, chim gáy biến thành diều hâu, chuột đồng biến thành ngựa, cỏ khô biến thành đom đóm, con người biến thành các loài như hổ, vượn, cá, rùa… cứ thế luân hồi mãi không dứt. Còn như nói biến thành quạ, sao ta dám nghi ngờ đây? Nhưng quạ là đi thành từng nhóm từng bầy, một bầy cũng có đến mấy chục con, làm sao ta có thể nhận ra được đâu là nàng?”.
Người vợ trả lời: “Con quạ có lông trắng ở đuôi chính là thiếp. Chàng hãy thay thiếp gửi lời đến mọi người ở thế gian rằng: Nếu làm việc xấu, khi sống có người trách phạt, chết rồi có quỷ trừng trị, đạo lý ấy không sai chạy chút nào. Tất cả đều sẽ dựa vào nguy hại sâu cạn, số lượng nhiều ít để quyết định hình phạt thế nào. Chàng không thấy những năm Thiên Bảo đất chật người đông, còn bây giờ đất rộng người thưa sao? Ấy là bởi người làm việc thiện thì ít, người làm điều ác thì nhiều, nên mới có chuyện giòi bọ trong nhà xí có trên cả vạn, con kiến dưới một viên gạch số lượng cả nghìn. Thành trì đại ấp ngày trước giờ thành ra trống trải không người, đồng không mông quạnh, nhìn thấy đâu đâu cũng đều là cỏ hoang. Lẽ nào đây không phải đã ứng nghiệm hay sao? Chàng hãy cố gắng khuyên người đời nhân lúc còn sống mà cố gắng tích đức hành thiện”.
Cô cả nói xong liền nằm xuống, đêm hôm đó đã nhắm mắt qua đời. Cả nhà đều đau đớn xót xa chờ đợi con quạ lông đuôi trắng. Ngày nhị thất, quả nhiên có mấy chục con quạ bay đến, trong đó có một con đậu ở cây cao trước sân nhà, trên đuôi có hai cọng lông trắng như tuyết vậy. Con quạ nhìn vào cửa phòng, cất tiếng kêu bi thảm, dường như đang muốn nói điều gì đó.
Già trẻ lớn bé đều nhìn theo con quạ, ai cũng không ngăn được nước mắt. Mẹ chồng đưa tay ra khấn rằng: “Con dâu ta trước lúc chết có nói rằng nó sẽ biến thành quạ, phần đuôi có mọc mấy cọng lông trắng, nếu nhà ngươi chính là con dâu ta, thì hãy bay đến đậu trên tay nào”.
Nói xong, con quạ đến liền bay đến đậu trên tay bà cụ, ăn uống rất tự nhiên giống như đã được nuôi trong nhà từ lâu lắm rồi vậy. Kể từ ngày hôm đó, ngày nào nó cũng đến xin ăn, hàng xóm xung quanh đều biết chuyện này. Mấy tháng sau, con quạ không còn đến nữa.
Trăm lần tụng niệm kinh Phật, thần tích triển hiện
Những năm đầu Trinh Quán triều đại nhà Đường, huyện úy Giang Nam là Lưu Bật từng nhìn thấy có con quạ cất tiếng kêu trên cây xanh trước nhà. Người trong vùng nói rằng: “Quạ đậu chỗ nào thì nơi ấy ắt có chuyện không may”. Lưu Bật vô cùng lo lắng sợ hãi, nghĩ cách làm sao gây dựng công đức để tiêu trừ điềm dữ này.
Một đêm nọ, Lưu Bật nằm mơ thấy có vị hòa thượng đến và nói lời ca tụng kinh Phật, sau đó khuyên ông hãy thành tâm tụng niệm một trăm lần. Lưu Bật tỉnh dậy và làm theo lời của vị hòa thượng, tụng niệm kinh thư một trăm lần.
Chính lúc đọc đến lần thứ một trăm, bỗng một trận cuồng phong từ phía đông bắc nổi lên, đánh bật gốc cây mà con quạ từng đậu, rồi cuốn văng cây đó ra ngoài thôn cách Lưu gia một đoạn khá xa. Từ đó người dân trong thôn không còn thấy quạ đen xuất hiện nữa. Lúc này Lưu Bật mới nhận ra: Thì ra Phật Pháp có uy lực không thể nghĩ bàn…
***
Xuyên suốt lịch sử Trung Quốc, rất nhiều lần khi mà đại dịch xuất hiện đều có liên quan đến thay đổi triều đại. Vào cuối mỗi một triều đại, những kẻ thống trị thường hoang dâm vô đạo, thiên tai nhân họa không ngừng, lũ lụt động đất liên miên, người dân đói khổ nổi dậy khắp nơi, xã hội hỗn loạn. Cuối cùng, bệnh dịch, lũ lụt và chiến tranh đã cướp đi sinh mạng của vô số người. Chỉ những người ôm giữ thiện lương, đạo đức cao thượng mới may mắn thoát được.
Vũ Dương biên dịch

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam cần đề phòng điều gì từ phía Campuchia? (122)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những câu chuyện ít biết về quá trình TQ viện trợ VN (624)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hóa Ra Đây Chính Là Lý Do Khiến TRUNG QUỐC Thờ HAI BÀ TRƯNG

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyên gia: 70% dân số thế giới có thể bị nhiễm COVID-19 trong một năm



Chỉ trong thời gian ngắn, dịch bệnh COVID-19 đã bùng phát mạnh mẽ và lây lan nhanh chóng đến 48 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới, với hơn 82.000 trường hợp chẩn đoán nhiễm bệnh và hơn 2.800 ca tử vong. Theo các chuyên gia dịch tễ học tại Đại học Harvard ở Hoa Kỳ, chỉ trong vòng một năm, 70% dân số thế giới có khả năng bị nhiễm ‘viêm phổi Vũ Hán’. Tuy nhiên, một số bệnh nhân có thể chỉ có triệu chứng nhẹ hoặc không có triệu chứng rõ ràng.
COVID-19
(Ảnh minh họa/Shutterstock)
Ngày 24/2, James Hamblin, giảng viên tại Trường Y tế Công cộng thuộc Đại học Yale, đã xuất bản một bài báo trên tạp chí The Atlantic có tiêu đề “Bạn có khả năng bị nhiễm virus corona”. Bài báo chỉ ra rằng, sẽ có rất nhiều người có khả năng nhiễm virus corona chủng mới này, và dù hầu hết các trường hợp không nguy hiểm đến tính mạng thì vẫn có thể khiến dịch bệnh trở nên khó kiểm soát hơn.
Hamblin giải thích rằng, năm 1997, khi lần đầu tiên người ta phát hiện ra virus cúm gia cầm H5N1, tình trạng của những người bị nhiễm bệnh đều hết sức nghiêm trọng, dấu hiệu mắc bệnh rõ ràng, vô cùng ốm yếu. Nếu bị nhiễm và không được cách ly chữa trị kịp thời thì bệnh sẽ xấu đi nhanh chóng. H5N1 có tỷ lệ tử vong khoảng 60%. Tuy nhiên, kể từ năm 2003, virus này chỉ giết chết 455 người bởi dịch bệnh này không lây lan trực tiếp từ người sang người.
Hai loại virus corona xuất hiện trước đây là SARS (Hội chứng hô hấp cấp tính nặng) và MERS (Hội chứng hô hấp ở Trung Đông) đã được tìm thấy từ động vật, cũng như H5N1. Bệnh nhân mắc các loại bệnh này có nguy cơ tử vong cao. SARS và MERS, mỗi một dịch bệnh đều khiến hơn 1.000 người thiệt mạng.
Trong khi đó, virus cúm nhẹ hơn rất nhiều, chỉ khiến khoảng 0,1% số người bị nhiễm tử vong, nhưng lại khiến hàng trăm nghìn người tử vong mỗi năm.
Virus corona mới (SARS-CoV-2) gây bệnh ‘viêm phổi Vũ Hán’ đang lan rộng khắp thế giới, theo tính toán hiện tại thì tỷ lệ tử vong thấp hơn 2%. Thế nhưng hiện tại, số ca tử vong do nhiễm ‘viêm phổi Vũ Hán’ đã tăng gấp đôi so với SARS và MERS.
Virus corona chủng mới này tương tự như virus cúm ở chỗ chúng có cả hai chuỗi RNA đơn. Virus này được cho là đã tiến hóa ở người để tối đa hóa sự lây lan của chính chúng, điều đó có nghĩa là có thể nhiễm bệnh, nhưng không chết người. Nó làm cho người ta nhiễm bệnh, nhưng không thể dự đoán được, cách nhận dạng cũng khác thường. Tuần trước, 14 người Mỹ trên tàu du lịch Diamond Princess ở Nhật Bản có sức khỏe hoàn toàn bình thường nhưng khi xét nghiệm lại dương tính với SARS-CoV-2. Chủng virus này có thể coi là nguy hiểm nhất, bởi vì dường như đôi khi nó không gây ra bất cứ triệu chứng nào. Có thể thấy, tốc độ lây truyền COVID-19 sẽ phụ thuộc vào mức độ lây nhiễm của bệnh trong những trường hợp nhẹ hơn mà chưa được chẩn đoán hay cách ly.
James Hamblin còn dẫn lời giáo sư Marc Lipsitch, Giáo sư dịch tễ học tại Trường Y tế Cộng đồng Đại học Harvard về việc chúng ta khó có thể ngăn chặn dịch ‘viêm phổi Vũ Hán’, và thậm chí trong vòng một năm, có khoảng 40-70% dân số thế giới sẽ bị nhiễm bệnh, cho dù hầu hết chỉ có triệu chứng nhẹ hoặc không có triệu chứng nào. Giống như bệnh cúm, thường chỉ đe dọa đến tính mạng đối với những người mắc các bệnh mãn tính và cao tuổi, còn hầu hết các trường hợp đều qua khỏi mà không phải được chăm sóc y tế.
Không chỉ có Lipsitch cho rằng dịch COVID-19 sẽ tiếp tục lan truyền trên diện rộng. Trên thực tế, nhiều nhà dịch tễ học đều có sự đồng thuận rằng, ‘viêm phổi Vũ Hán’ cuối cùng sẽ trở thành một bệnh theo mùa mới. Và nếu điều này xảy ra như dự đoán, căn bệnh này tiếp tục nghiêm trọng như hiện nay, thì “mùa lạnh và mùa cúm” có thể trở thành “mùa lạnh, mùa cúm và mùa COVID-19”.
Chuyên gia Đức: COVID-19 trở thành đại dịch toàn cầu là điều khó tránh khỏi
Bên cạnh sự lây lan của dịch bệnh ‘viêm phổi Vũ Hán’ ở Trung Quốc, đã có nhiều ổ dịch bùng phát ở Hàn Quốc, châu Âu và Trung Đông. Về vấn đề này, Chuyên gia virus học Christian Drosten của Bệnh viện Đại học Charité ở Berlin tin rằng COVID-19 trở thành đại dịch toàn cầu là điều khó tránh khỏi. Hiện tại, nhiều quốc gia đã sử dụng tối đa các nguồn lực, nhưng vẫn không thể kiềm chế sự lây lan của dịch bệnh.
Đài Tiếng nói Đức đưa tin, ông Drosten nêu ra thực tế rằng nhiều người đã bị nhiễm SARS-CoV 2 nhưng không có triệu chứng hoặc chỉ xuất hiện các triệu chứng rất nhẹ, không rõ ràng nên họ không đi kiểm tra. Điều này đồng nghĩa với việc họ đang mang virus trong người và có thể lây nhiễm cho nhiều người khác tiếp xúc trực tiếp với mình, từ đó khiến dịch bệnh lây lan một cách vô thức.
Christian Drosten cũng trích dẫn kết quả nghiên cứu mô hình về sự lây lan của dịch bệnh của Imperial College London. Theo mô hình này, dựa trên các trường hợp lây nhiễm được công bố ở Trung Quốc, thì mới chỉ có khoảng 1/3 số bệnh nhân được chẩn đoán xác nhận. Do đó, ông tin rằng đến thời điểm hiện tại, không ai có thể ngăn COVID-19 trở thành đại dịch toàn cầu.
Hiện Tổ chức Y tế thế giới (WHO) vẫn tránh sử dụng từ “đại dịch” để miêu tả dịch bệnh COVID-19 không ngừng gia tăng hiện nay. Nhưng nhiều nhà khoa học khẳng định, cánh cửa cho cơ hội ngăn chặn dịch bệnh hiện đã khép lại.
Minh Ngọc (t/h) / Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà sử học chuyên viết về tổng thống Mỹ nói gì về ông Trump?


Rất nhiều những câu chuyện về tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump trên mặt báo hôm nay đến từ những nguồn tin “nặc danh”, nhưng rò rỉ của một ai đó không được đề tên trên truyền thông hoặc trên mạng xã hội. Qua con mắt của một nhà sử học chuyên viết về các câu chuyện của tổng thống Mỹ, ông Trump là một người như thế nao?

Doug Wead, presidential historian and author of “Inside Trump’s White House” in Virginia on Nov. 21, 2019. (Samira Bouaou/The Epoch Times)
Lúc Tổng thống Donald Trump vừa đắc cử, ông đã hỏi Tổng thống đương nhiệm Barack Obama rằng vấn đề lớn nhất mà ông sẽ phải đối mặt sau khi nhậm chức là gì?
Bắc Triều Tiên”, Obama nói. Khi chỉ có 2 người, Obama nói với Trump rằng: “Ông sẽ phải đi tới chiến tranh với Triều Tiên trong thời gian ông làm chủ Tòa Bạch Ốc.”
À, thế ông đã gọi cho ông ta bao giờ chưa?”. Trump đề cập thẳng đến lãnh đạo Triều Tiên – Kim Jong Un.
Chưa, hắn là một kẻ độc tài.” Obama đáp lại.
Và cuộc nói chuyện cứ thế tiếp diễn dưới ngòi bút của nhà sử học tổng thống Doug Wead trong cuốn sách mới của ông: “Bên trong Tòa Bạch Ốc: Những chuyện thật dưới thời Tổng thống Trump”. Cuốn sách dựa trên những buổi phỏng vấn độc quyền với Trump, các thành viên gia đình và những người thân cận quanh ông.
Chính trị gia người Phổ Otto von Bismarck có câu nổi tiếng: “Chính trị là nghệ thuật của những điều khả thi” , nhưng ông Trump phải vận hành trong một khuôn khổ của những điều bất khả thi, Wead nói trong buổi phỏng vấn trong chương trình :American Thought Leaders: của tờ Epoch Times.
Ông Trump tin rằng một doanh nhân phải đối đầu với những điều không thể. “Trước hết, bạn hãy chọn xử lý việc khó nhất, sau đó chuyển sang việc ít khó hơn”, Wead nói, nhác lại lời của Trump.
Sau những cảnh báo của người tiền nhiệm Obama, tổng thống Trump nhanh chóng triển khai các bước để vô hiệu hóa mối đe dọa chiến tranh hạt nhân từ Bắc Triều Tiên.
“Đó là bản năng của ông ấy: Nếu bạn gặp vấn đề với ai đó, hãy gọi thẳng cho anh ta.” Và đó chính xác là những gì Trump đã làm với Kim Jong Un.
Khi Trump đảm nhận chức tổng thống, mối quan hệ căng thẳng với Kim đã lên đến đỉnh điểm. Chính quyền Bắc Hàn khoe rằng tên lửa đạn đạo xuyên lục địa với đầu đạn hạt nhân có thể tấn công đất Mỹ bất cứ lúc nào. Chính quyền Trump cũng đáp trả ngược lại bằng lời đe dọa về một cuộc tấn công quân sự. Trump sau đó nói với Wead rằng, cuộc chiến với Bắc Hàn dường như đã không thể gần hơn.
Thế nhưng, vào năm 2018, Trump đã trở thành tổng thống đương nhiệm đầu tiên của Hoa Kỳ gặp gỡ nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên; và cũng lần đầu tiên, một nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên vượt biên giới đến Hàn Quốc tham dự hội nghị thượng đỉnh với tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in. Hai bên đồng ý chấm dứt hoàn toàn Chiến tranh Triều Tiên – cuộc chiến vẫn dai dẳng từ năm 1953 nhưng chưa từng kết thúc bằng một hiệp ước hòa bình. Chính quyền Trump cũng đã giải phóng thành công 3 con tin Mỹ và đưa nhiều hài cốt của binh sĩ Hoa Kỳ bị mất tích trong Chiến tranh Triều Tiên về nước.
Cách tiếp cận vấn đề Triều Tiên của ông Trump chỉ là một trong số rất nhiều câu chuyện được đan xen vào nhau và được ghi lại cho hậu thế trong cuốn sách mới xuất bản của Wead.
Cuốn sách hé lộ những cảm xúc thăng trầm của Trump trong Ngày bầu cử tổng thống, khi ban đầu ông Trump đã nói với các con mình rằng ông đã thua.
Wead đã vẽ một bức tranh đầy sắc thái về khoảnh khắc một người đàn ông quyết định xé toạc bài phát biểu chiến thắng được chuẩn bị từ trước của mình sau khi ông nhìn thấy trên màn hình TV những người ủng hộ Hillary Clinton đang khóc tại Trung Tâm Javits. Và ông kể câu chuyện về Trump qua góc nhìn của những đứa con của ông ấy, như một người đủ dũng cảm để đối đầu với toàn bộ giới chính trị tinh hoa mặc dù điều đó chẳng đem lại gì cho ông.
Đặc quyền chưa từng có
“Ông ấy là một người cực kỳ, cực kỳ tin vào trực giác.” Đó là lời nhận xét Wead dành cho Trump.
Khi Wead bước chân vào văn phòng Bầu dục cho buổi phỏng vấn với Tổng thống, Trump đang cầm những lá thư trao đổi giữa ông với Kim và vẫy về phía Wead: “Không ai được xem những thứ này. Người của tôi không muốn tôi đưa những bức thư này cho ông. Nhưng tôi muốn ông đọc chúng.”
Trump cũng quyết định luôn trong sáng hôm đó: “Tôi sẽ để ông ghi âm buổi phỏng vấn. Tôi cũng cho phép ông được quyền tiếp cận bất cứ người nào trong gia đình tôi và bất cứ người nào trong Nhà Trắng.
Wead tiếp tục kể: “Cuối ngày hôm đó, ông ấy đã sắp xếp cho tôi một căn phòng đặc biệt tại Tòa Bạch Ốc, nơi tôi có thể ngồi nghỉ ngơi và dành thời gian đọc.
Nếu phải có cảm tình với ai đó, thì tôi rất có cảm tình với ông.” Đó là cách mà Trump giải thích với Wead về thái độ của mình.
Và như thế, Wead đã được trao một đặc quyền chưa từng có trước đây, đặc quyền tiếp cận tổng thống và gia đình ông.
Đã có quá nhiều sách chứa đầy những tin đồn về Trump với những nguồn tin nặc danh.
Nó kiến tôi khó chịu. Tại sao không có ai đi ghi chép từ nguồn chính thống?”
Wead chia sẻ, rồi nhiều năm sau, khi các nhà sử học nhìn lại và họ sẽ muốn biết: “Tổng thống lúc đó đã nói gì? Jared và Ivanka đã nói gì? Don Jr, Tiffany, Lara và Eric đã nói gì. Và đó là những gì tôi muốn ghi lại”.
Sự phản bội của giới thượng lưu Mỹ
Trong nhiều năm, tôi có thể thấy rằng cha tôi đã rất thất vọng với các chính trị gia ở Hoa Kỳ.” Con trai tổng thống – Eric Trump kể lại với Wead: “Mỗi khi đọc một tin tức trên báo, ông ấy sẽ tỏ vẻ đầy ngao ngán.”
Ông đã bực tức vì những cuộc chiến bất tận ở nước ngoài, sự xuống cấp của cơ sở hạ tầng của Hoa Kỳ, sự tràn lan của thuốc phiện, các thỏa thuận thương mại tồi tệ và sự thất thoát tài sản của Mỹ ra nước ngoài, Eric, con trai của Trump nói với Wead.
Ngay từ khi Ivanka Trump còn là một cô bé, cha cô thường xé toạc các trang của tờ Thời báo New York và không ngừng than thở về những gì giới thượng lưu ở cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ đang làm với nước Mỹ.
Wead nói: “Trong suốt thời gian này, ông ấy đã hy vọng có người nào đó sẽ bước ra tranh cử chức tổng thống để dọn dẹp lại đất nước, nhưng không ai làm cả.
Trump đã chứng kiến khi các đời tổng thống cả hai Đảng Cộng hòa và Dân chủ chào đón Trung Quốc cộng sản gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới và trao cho Trung Quốc vị thế của một quốc gia được ưa chuộng nhất. Họ đã mở đường cho sự trỗi dậy của Trung Quốc cộng sản và khởi động “sự chuyển giao tài sản lớn nhất trong lịch sử loài người bên ngoài Trung Đông, từ Mỹ sang Trung Quốc”, Wead nói.
Hãy tưởng tượng xem, phải mất bao nhiêu tiền bạc để kéo được Trung Quốc ra khỏi nghèo đói? Và chính tầng lớp trung lưu của Mỹ đã làm được điều đó.” nhà sử học nói.
Wead chia sẻ: “Tổng thống biết các quyết định mà ông phải đưa ra khi đối mặt với vấn đề Trung Quốc là những quyết định khó khăn nhất. Và ông cũng hiểu rằng, người Mỹ sẽ không hoàn toàn ủng hộ các quyết định của ông, chẳng hạn như việc áp thuế quan nặng nề đối với các sản phẩm của Trung Quốc.”
Chuyện chưa kể
Trump là tổng thống Hoa Kỳ thứ 6 mà Wead đã phỏng vấn. Ông cũng đã nói chuyện với 6 vị phu nhân và 30 anh chị em cùng con cái của các vị tổng thống khác.
Trong các cuộc chuyện trò với tổng thống, ông cho biết tất cả đều có một đặc điểm chung, họ đều là những người lắng nghe tuyệt vời.
Khi tôi cũng thấy điều đó ở Trump, tôi đã rất ngạc nhiên. Vì trên TV, hầu như bạn chỉ thấy ông ấy nói liên tục và hiếm khi thấy ông ấy ngồi nghe.”  Wead bộc bạch: “Toàn bộ quan điểm của tôi về Ngài tổng thống đã ngay lập tức thay đổi khi tôi gặp ông.”
Ivanka Trump trong một cuộc phỏng vấn đã tâm sự với Wead: “Ông ấy là một người thật sự giàu lòng trắc ẩn.
Wead cũng đã ghi lại một cách chi tiết trong cuốn sách của ông: “Suốt cuộc đời mình, ngay từ tuổi thiếu niên, Ivanka thường được gọi vào văn phòng của bố, nơi cô bắt gặp hình ảnh người đàn ông quen thuộc hay xé những tờ báo buổi sáng và nói với cô: “Ivanka, hãy đi tìm người này đi.”. Đó có thể là một người có căn hộ vừa bị cháy, đã mất hết tài sản. Hay lần nọ thì là một cô gái trẻ có người cha bị sát hại ở khu vực Bronx nhưng các công tố viên không ra lệnh bắt”.
Cuối cùng Ivanka đã tìm thấy ra cô gái đang trong cảnh bần cùng, Trump đã đề nghị giúp đỡ và cho cô ấy một công việc, Wead nói.
Wead cũng hé lộ với Thời báo Epoch Times rằng, một trong những bí mật đáng xấu hổ nhất của nước Mỹ là việc nhiều con tin Mỹ vẫn còn đang bị giam giữ ở nước ngoài. Chính quyền trước đây đã không đảm bảo được việc giải cứu họ.
“Tôi đã nói chuyện với gia đình của những con tin này. Cả Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa – họ đều không quan tâm. Những người này có những người thân mà họ yêu thương đang bị chặt đầu, bị tra tấn và hãm hiếp” Wead nói. 
Chính phủ Mỹ đã yêu cầu gia đình các nạn nhân hãy giữ im lặng với lý do là nếu công khai thông tin thì giá trị của các con tin sẽ tăng lên và càng khó giải cứu họ. Hơn nữa sẽ tăng nguy cơ nhiều người Mỹ ở nước ngoài bị bắt giam để tống tiền chính phủ.
Đã có một thời kỳ tăm tối như vậy, một thời kỳ đáng xấu hổ khi không một ai động đến vấn đề con tin. Nếu như đó là con trai hay con gái bạn, hy vọng duy nhất của bạn chắc chắn là Chính phủ Liên bang. Nhưng họ sẽ không cập nhật tình hình với bạn, không nói bạn biết việc gì đang diễn ra, cũng không cho bạn vận dụng khả năng và tiền bạc để cứu con mình.”  Wead nói.
Trump đã phẫn nộ về điều đó. Kể từ khi nhậm chức, ông đã giải cứu thành công 22 con tin. Ông cũng từ chối dùng tiền để trao đổi.
Thực tế ông ấy đã làm điều ngược lại. “Chúng tôi lấy tiền của họ và chúng tôi sẽ ép cho đến khi họ chịu thả người của chúng tôi ra.” Đó là logic của Trump.” Wead cho biết.
Trong cuốn sách của mình, Wead cũng nhấn mạnh trường hợp của mục sư Andrew Brunson – người đã bị giam cầm tại Thổ Nhĩ Kỳ vì bị cáo buộc có liên quan đến phong trào Gülen, một tổ chức được cho là khủng bố ở Thổ Nhĩ Kỳ. Chính phủ Ankara đã không đưa ra bất kỳ bằng chứng nào chống lại Brunson vì vậy, Brunson không thể bác bỏ các cáo buộc này.
Trong một cuộc phỏng vấn sau này, Brunson đã kể với Wead, chính quyền Trump đã cố gắng đề xuất một số thỏa thuận với Thổ Nhĩ Kỳ để đảm bảo việc trả tự do cho ông, nhưng Thổ Nhĩ Kỳ đã từ chối.
Trump sau đó gây áp lực với Thổ Nhĩ Kỳ bằng cách đưa ra lệnh trừng phạt đối với hai quan chức của họ, tăng gấp đôi thuế lên thép và nhôm nhập từ Thổ Nhĩ Kỳ, đồng thời thuyết phục Quốc hội và Nghị viện châu Âu cùng gây áp lực. Đồng lira của Thổ Nhĩ Kỳ đã tụt giảm nghiêm trọng. Vào ngày 12/10/2018, Tổng thống Trump đã chào đón Brunson và gia đình đến gặp ông tại Tòa Bạch Ốc
Wead nhận xét: “Trump đã đẩy nền kinh tế Thổ Nhĩ Kỳ đến bờ vực vì một người đàn ông và đã đưa được ông ấy về nhà.
Những lời đe dọa giết người
Wead kể lại rằng, trước khi cuốn sách được xuất bản, ông bắt đầu nhận được những lời đe dọa giết người nhắm vào ông và gia đình từ những địa chỉ IP mạng khác nhau nhằm ngăn việc ông phát hành cuốn sách.
Chúng đã điểm tên các thành viên trong gia đình tôi và nghiên cứu cả những thông tin chi tiết về họ. Đó là một khoảng thời gian thật khác thường.” Wead nói.
Wead tin rằng những thành phần chống Trump đã muốn luận tội Trump ngay khi ông giành chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Trump đã bị Hollywood, giới học thuật, Phố Wall, và giới truyền thông quốc gia phản đối. Tất cả cựu tổng thống còn sống, gồm cả Đảng Cộng hòa và Dân chủ, đã bỏ phiếu chống lại ông. 240 tờ báo đã công khai ủng hộ đối thủ của ông, Hillary Clinton. Chỉ có 19 tờ ủng hộ Trump. Các tỷ phú bỏ phiếu chống lại ông với tỉ lệ 20/1. Ngoài ra, ngay sau cuộc bầu cử, nhà kinh tế đoạt giải Nobel Paul Krugman đã viết: “Có lẽ chúng ta sắp lâm vào một cuộc suy thoái toàn cầu không có hồi kết.”
Tuy nhiên, hoàn toàn trái ngược với dự đoán về sự suy thoái, nền kinh tế Mỹ đã bùng nổ, và tạo ra thêm 7 triệu việc làm trong 2 năm. “Con số này là bằng toàn bộ dân số của bang Indiana.” Wead cho biết.
Wead nói rằng con rể Trump, Jared Kushner – người đóng một vai trò lớn lớn hơn nhiều những gì người ngoài nghĩ tại chính quyền Trump – một lần nhận xét với Trump rằng chính là nhờ giới truyền thông hoàn toàn bám cứng lấy câu chuyện Trump thông đồng với Nga mà chính quyền của ông có thể thực hiện chính sách giảm tải quy định hành chính.
“Việc giảm các quy định hành chính đáng lẽ nên là một câu chuyện lớn hơn. Nhưng thay vào đó, họ mù mắt với những gì chúng tôi làm và chúng tôi có thể tái khởi động nền kinh tế” Kushner nói với Wead.
Nói về cuốn sách mới của mình, Wead cho biết: “Điều tôi muốn làm là đưa những câu chuyện chính xác, những câu chuyện có thật lên giấy”.
“Tôi đã nói với Ivanka rằng, cô biết đấy, trong 100 năm nữa, vẫn sẽ có những cuốn sách được viết và các vở kịnh được trình diễn về gia đình cô. Nhưng liệu nó sẽ được xem với thái độ thù ghét như nhà Borgia, nhà Medicihay trang trọng như nhà Kennedy, Rockerfeller hay một gia tộc vĩ đại nào đó, tất cả điều đó phụ thuộc vào những gì được viết và kể về các vị ngày hôm nay.”
“Tất nhiên không phải từ những tin đồn mà từ các nguồn xác thực.”
Đỗ Hoàng dịch (Theo The Epoch Times)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2020

Sự diệt vong của Pompeii và bài học gửi hậu thế


Năm 79 SCN, núi lửa Vesuvius ở bờ biển phía đông của miền Nam Ý phun trào, nham thạch phun lên trời, tro bụi cuồn cuộn bao phủ, chỉ trong mười mấy tiếng, thành Pompeii xa hoa mỹ lệ và thị trấn Herculaneum đã diệt vong, biến mất không một dấu tích…
pompeii
Bức “The Last Day of Pompeii” (Tạm dịch: Ngày tàn của Pompeii), 1830-1833, mô tả cảnh người dân Pompeii khi thảm họa xảy tới, họa sĩ Karl Bryullov. (Tranh qua Wikipedia)
Pompeii – Thành phố phồn hoa và giàu có
Pompeii được xây dựng vào thế kỷ thứ 6 TCN, bởi người Oscan, một sắc dân sinh sống ở miền Trung nước Ý vào thời ấy. Thành phố là một hải cảng an toàn giao thương giữa La Mã với Hy Lạp. Trước Công Nguyên, Pompeii là một nước riêng biệt, có lúc độc lập, có khi là thuộc địa của La Mã. Là một thành phố ven biển, tắm trong sự ấm áp của ánh mặt trời, khí hậu dễ chịu, Pompeii sớm trở thành nơi sinh sống của những người La Mã giàu có và quyền quý.
Thành cổ Pompeii có diện tích 1,8km2. Tường thành được xây dựng bằng đá, tường bao dài 4,8km và có 7 cửa thành với 14 lầu tháp cao lớn, 4 con phố rải đá cắt ngang dọc tạo thành 9 khu vực. Mỗi khu vực đều có phố lớn nhỏ thông nhau, ở phố lớn còn lưu lại vết xe bằng sắt rất sâu trên mặt đường giống như xe ngựa. Ở ngã tư các phố lớn đều có máy nước bằng đá cao gần 1m, dài khoảng 2m để cung cấp nước cho thị dân.
Phế tích Pompeii. (Ảnh qua Wikipedia)
Bản đồ Pompeii. (Ảnh qua Wikipedia)
Hai bên đường là rất nhiều các quán rượu, kỹ viện, phòng tắm, xưởng chế tác vàng bạc, tiệm bánh, cửa hàng tạp hóa, cửa hàng dầu ô liu, cửa hàng trứng cá muối, cửa hàng vải dệt, xưởng gốm,…
Pompeii giàu có và phồn hoa, dường như không thiếu thứ gì.
Tắm được xem là một nét văn hóa đặc sắc của người Pompeii. Vì vậy, trong thành phố người ta xây dựng rất nhiều các nhà tắm có quy mô lớn. Hơn nữa, việc giao dịch bàn bạc làm ăn kinh doanh, trò chuyện, gặp gỡ bạn bè… hết thảy cũng đều diễn ra trong các phòng tắm.
Các phòng tắm này được thiết kế rất tinh tế và đầy đủ, bao gồm phòng thay quần áo, phòng mát xa, phòng làm đẹp, phòng tắm nước lạnh, ấm và nóng không thua kém gì so với các phòng tắm hiện đại ngày nay. Ngoài ra còn thiết kế cả các bồn tắm riêng tư.
Người Pompeii còn xây dựng các đấu trường lớn cho mục đích tương tự như đấu trường La Mã.
Thành phố Pompeii ước tính có 20.000 dân, có đấu trường với sức chứa lên đến 12.000 người và kịch viện lớn với sức chứa 5.000 người. Ngoài ra, ở nơi đây, các kỹ viện mọc lên san sát, giới quý tộc và thương nhân sống một cuộc sống xa hoa, đâu đâu trong thành cũng là nơi ăn chơi, hưởng lạc.
Sự diệt vong của Pompeii
Buổi trưa ngày 24/8 năm 79 SCN, núi lửa Vesuvius ở bờ biển phía đông của miền Nam Ý phun trào, nham thạch phun lên trời, khói đen rợp trời dậy đất, tro bụi cuồn cuộn bao phủ, chỉ trong mười mấy tiếng, thành Pompeii xa hoa mỹ lệ và thị trấn Herculaneum đã biến mất không dấu tích.
Thảm kịch xảy ra khi ngọn núi lửa Vesuvius phun trào và nhấn chìm toàn bộ thành phố trong tro tàn của dòng nham thạch cao hơn 6 mét. Trong đó các thị trấn, vùng đất nông nghiệp của Pompeii từng rất nhộn nhịp nằm dưới chân núi Vesuvius bị hủy diệt đầu tiên. Các công trình xây dựng cùng với 16.000 cư dân Pompeii bị chôn vùi vĩnh viễn.
Sự diệt vong của Pompeii và bài học gửi hậu thế
Bức “Eruption of Vesuvius”, mô tả cảnh núi lửa Vesuvius phun trào trước khi Pompeii diệt vong, họa sĩ Carlo Sanquirico. (Tranh qua Wikipedia)
Do bị đông cứng bởi nham thạch đồng thời bị chôn vùi dưới lòng đất trong điều kiện thiếu không khí và độ ẩm, các di thể và phế tích Pompeii được bảo quản gần như nguyên vẹn theo thời gian.
Sau thảm họa kinh hoàng được ví như “Khúc dạo đầu của ngày tận thế” đó, những tàn tích về Pompeii đã bị lãng quên cho đến khi nó được khám phá bởi các nhà khảo cổ học vào năm 1738.
Ngày nay, thành phố này đã được con người khai quật hơn 2/3 diện tích và trở thành một trong những địa điểm du lịch phổ biến nhất ở Ý. Đồng thời, các nhà nghiên cứu vẫn đang tiếp tục khám phá và lập danh mục các di tích về cư dân của thành Pompeii được bảo tồn.
Những cảnh tượng đau lòng
Các nhà khảo cổ đã tìm được nhiều cảnh tượng đau lòng của cư dân Pompeii trong thảm họa diệt vong. Đơn cử, có một thi thể đông cứng trong dung nham của một đứa trẻ đang ngồi trên bụng của mẹ mình khi thảm kịch xảy ra. Họ cho rằng đứa trẻ khoảng 4 tuổi. Hai thi thể này bám chặt vào nhau trong giây phút cuối cùng của họ. Cậu bé và mẹ được tìm thấy cùng với hài cốt của cha và anh chị em trong gia đình.
Ông Stefania Giudice, quản lý tại Bảo tàng Khảo cổ học Quốc gia Naples nói: “Mặc dù nó đã xảy ra 2.000 năm trước đây, nhưng chúng ta có thể thấy được đấy là một cậu bé, một người mẹ, và là một gia đình. Đó không chỉ là khảo cổ của khoa học mà còn là khảo cổ của nhân loại.”
Khi các nhà nghiên cứu bắt tay vào việc khôi phục những di thể, họ đều nhận thấy được những thiệt hại và mất mát về tinh thần và tình cảm của những người dân Pompeii.
Sự diệt vong của Pompeii và bài học gửi hậu thế
(Ảnh qua Ricur.org)
Từ góc độ lịch sử xa xưa, thật dễ dàng để tách biệt thế giới hiện đại của chúng ta với những gì đã xảy ra ở Pompeii, nhưng cũng thật khó có thể tưởng tượng nếu một cái gì đó ngoài tầm kiểm soát xảy ra hôm nay thì nhân loại sẽ ra sao. Vậy nên, chúng ta không thể không thương xót cho những linh hồn tội nghiệp kia – những người có thể đã không hề biết chuyện gì sẽ xảy ra cho đến khi quá muộn.
Người ta cũng tìm thấy dòng chữ mà có người trước khi chết đã dùng đá viết lên tường di ngôn vội vàng để cảnh tỉnh hậu thế: “Tội ác dẫn đến diệt vong!”
Pompeii trước ngày diệt vong
Rất nhiều người cho rằng, nguyên nhân dẫn đến sự diệt vong của Pompeii, cũng là nguyên nhân khiến nhiều nền văn minh bị diệt vong, có quan hệ đến sự bại hoại về đạo đức.
Nhà sử học cổ đại Mary Beard thuộc đại học Cambridge từng viết cuốn “Pompeii: The Life of a Roman Town”. Trong đó bà viết: “Trên các ô cửa, xưởng bánh, đường phố… đều dễ dàng có thể nhìn thấy hình ảnh các bộ phận sinh dục.” Đó là “biểu tượng của quyền lực, địa vị và may mắn.” Trong kỹ viện, nhà nghỉ, biệt thự, các bức họa, tác phẩm điêu khắc về tình dục không chỗ nào là không nhìn thấy. Các tác phẩm điêu khắc về cảnh giao hợp cũng được bày biện trong các công viên…
pompeii
Một bức bích họa của Pompeii. (Ảnh qua kknews.cc)
Bích họa Pompeii. (Ảnh qua Wikipedia)
Trên khắp các tường của nhà xưởng, cửa hàng, nhà nghỉ… của thành Pompeii đều đầy rẫy các loại bức bích họa rất khó coi, quan hệ tập thể loạn tính có thể thấy ở khắp nơi. Pompeii có 20.000 nhân khẩu mà có tới 25 tòa kỹ viện lớn nhỏ khác nhau, toàn xã hội phóng túng dâm dục.
Năm 1819, người cai trị Naples là Francis lúc cùng vợ tham quan bích họa ở Pompeii, đã cảm thấy xấu hổ không chấp nhận được, liền cho đóng cửa triển lãm.
Bên cạnh tình trạng loạn tính, thì việc ngược đãi nô lệ tại Pompeii cũng rất thảm khốc.
Phần quan trọng nhất tạo nên sự giàu có của người Pompeii khi giao thương mậu dịch với bên ngoài không phải là hàng hóa, mà chính là nô lệ.
Trong các gia đình giàu có ở Pompeii, không chỉ là hết thảy việc trang trí nhà, may vá quần áo, ăn mặc đi lại… đều do người nô lệ làm mà họ còn phải tham gia vào các việc lao động nặng nhọc.
Trong các đấu trường, người nô lệ bị dã thú cắn xé thân xác nhưng người ta vẫn cứ hưng phấn hò hét và vui mừng thưởng thức. Những người giàu thậm chí dùng nô lệ vừa bị giết để nuôi lươn biển, bởi vì họ cho rằng như thế mới cho mùi vị tươi ngon…
Đấu trường thành Pompeii là một trong những đấu trường lâu đời nhất trên thế giới. Nó có thể chứa đựng 12.000 người, mà lúc ấy tính cả nô lệ thì dân số Pompeii mới chỉ có 20.000 người. Với sức chứa lên đến hơn một nửa dân số, đủ thấy người dân Pompeii cuồng nhiệt với những cuộc đấu người – thú như thế nào.
Đấu trường Pompeii. (Ảnh: Thomas Möllmann, Wikipedia)
Việc thi đấu trong đấu trường này cũng không phải là thi đấu về kỹ năng hay thể thao mà là một cuộc đấu đẫm máu “chưa chết chưa dừng”. Trong các “cuộc đấu” ấy là tiếng hú ghê rợn của thú vật và tiếng khóc thảm thiết của nô lệ.
Những cảnh tượng dữ tợn, thú vật đói xé xác những người nô lệ khốn khổ thường xuyên xảy ra trong các “cuộc đấu” này. Nhưng điều khiến người ta ghê rợn hơn chính là người Pompeii không một chút đồng cảm, thương xót mà thay vào đó là sự phấn khích điên cuồng.
“Hãy tận hưởng cuộc sống này đi, ngày mai khó mà đoán trước”, đó là một câu nói được khắc vào cốc uống nước bằng bạc của Pompeii. Sự phóng túng và sa đọa của Pompeii đã đến mức độ đó.
“Tội ác dẫn đến diệt vong!”, câu di ngôn vội vã viết trên tường trước khi chết của người dân Pompeii thật sự là một lời cảnh tỉnh dành cho hậu thế.
An Hòa / trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang