Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2020

Tất cả 16 người nhiễm Covid-19 ở Việt Nam đã khỏi bệnh



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thế giới ra sao nếu ông Trump tái cử?


Nếu Tổng thống Mỹ Donald Trump tái cử thì nhiệm kỳ 2 của ông sẽ như thế nào? Đó là câu hỏi mà nhiều người đang đặt ra khi kỳ bầu cử tổng thống Mỹ đang tới gần.

Tại hội nghị an ninh cuối tuần qua ở thành phố Munich của Đức (MSC), chủ đề chính là "Mất tính phương Tây", nhắm đến tác động từ chính sách "Nước Mỹ trước tiên" của ông Trump. Nhưng những gì diễn ra tại sự kiện có mặt hàng trăm đại biểu trên thế giới này lại là tầm nhìn tập trung vào 4 năm tới nếu ông Trump tái cử, theo hãng tin CNN.
Thế giới ra sao nếu ông Trump tái cử?
Tổng thống Mỹ Donald Trump
Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper là diễn giả chính ở Munich. Rời Washington đến châu Âu vào đầu tuần, một trong những quan chức cấp cao của ông Trump đóng khung nhiệm vụ của mình tại MSC là "Trung Quốc, Trung Quốc, Trung Quốc, Nga, Trung Quốc". Và ông không phải là quan chức Mỹ duy nhất mang thông điệp đó.
Công kích ông Trump dường như đã trở thành một "sở thích" tại cuộc gặp thường niên này. Đó là "triệu chứng" cho thấy nhiều người châu Âu đang cảm thấy Mỹ và đặc biệt là ông Trump, đang rút dần khỏi trật tự thế giới thời hậu Thế chiến 2 mà họ đã tạo dựng, khiến hơn một nửa triệu người ở bờ bên này của Đại Tây Dương, và hơn nữa là trên toàn thế giới không còn chỗ dựa an ninh như trước.
Đặc biệt là Đức. Kể từ khi nhiệm kỳ tổng thống của ông Trump bắt đầu, MSC đã trở thành một cuộc xích mích ngoại giao, tiền đề cho những xung khắc gắt gao hơn sau đó. Năm ngoái, Thủ tướng Angela Merkel đã đụng độ với Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence về NATO, Iran và khí đốt từ Nga.
Chủ đề của năm nay - phương Tây đang suy yếu - là một phần mở rộng của những khác biệt xuyên Đại Tây Dương. Giả định ở đây là ông Trump sẽ đổ lỗi cho việc mất mát các giá trị cốt lõi. Và không phải lần đầu tiên trong hai năm làm Ngoại trưởng, ông Pompeo ra bảo vệ sếp của mình.
Trong bài phát biểu của mình, không lâu trước bài phát biểu của Bộ trưởng Esper, ông Pompeo nói với các đại biểu tại MSC rằng "những tuyên bố đó không phản ánh hiện thực". "Tôi rất vui khi báo cáo rằng cái chết của liên minh xuyên Đại Tây Dương là điều được cường điệu quá mức. Phương Tây đang chiến thắng, và chúng ta đang cùng nhau chiến thắng".
Ông Trump là tương lai
Một nhiệm kỳ 4 năm nữa của ông Trump hiện đang là chủ đề của nhiều cuộc trò chuyện - ngoại trừ những người trong quỹ đạo của Chủ tịch Hạ viện Mỹ Nancy Pelosi và các thành viên Dân chủ khác.
 
Nhưng thực sự nhiều người ở Munich tin rằng ông Trump là tương lai. Điển hình là Ian Bremmer, một đại biểu tại MSC và là chuyên gia về các vấn đề toàn cầu từ hãng rủi ro địa chính trị Á - Âu (Eurasia). Bremmer tin ông Trump sẽ làm nhiều điều đúng, cứng rắn với Iran, chống nạn trộm cắp tài sản trí tuệ và thương mại.
Một số bộ trưởng chính phủ ở Trung Đông thì tin rằng chiến thắng của ông Trump là một kết quả có thể đoán trước và họ dường như đang điều chỉnh hành động của mình cho phù hợp.
Ủng hộ Mỹ hoặc ngả về Trung Quốc
Những gì diễn ra ở MSC cho thấy, thế giới đang chia làm hai phe, ủng hộ Mỹ hoặc thân với Trung Quốc.
Trên bục phát biểu, Bộ trưởng Esper đặt trọng tâm vào Trung Quốc. "Tôi tiếp tục nhấn mạnh với các bạn của tôi ở châu Âu - và một lần nữa tại Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng NATO ở Brussels - rằng lo ngại của Mỹ về sự mở rộng quân sự và thương mại của Bắc Kinh cũng nên là mối quan tâm của họ", ông nói.
Chất xúc tác cho chống Trung Quốc đợt này không còn là thương mại như những năm qua mà là các mạng lưới 5G của Huawei. Tổng thống Trump được cho rất tức giận khi các đồng minh chủ chốt như Anh, Đức và Liên minh châu Âu (EU) thông báo sẽ tiếp tục sử dụng một số lượng thiết bị Huawei có kiểm soát tại những lĩnh vực không nhạy cảm.
Đặc sứ của ông Trump về chính sách viễn thông Robert Blair xác nhận Washington vẫn chia sẻ thông tin tình báo cốt lõi với London, nhưng điểm mấu chốt là Mỹ không tin Anh hay bất kể nước nào có thể tự bảo vệ mình khỏi hoạt động mạng 5G của Trung Quốc nếu họ sử dụng thiết bị của Huawei, đặc biệt là từ các bản cập nhật phần mềm vì cho rằng chúng có thể mở cửa sau giúp Trung Quốc thu gom dữ liệu nhạy cảm.
Việc ông Donald Trump giành thêm một nhiệm kỳ nữa ở Nhà Trắng được cho là sẽ đặt không ít đồng minh của Mỹ vào lựa chọn rất khó khăn, giữa việc tiếp tục đứng về phía Washington hoặc nghiêng về Trung Quốc.
Thanh Hảo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đây là cách virus Covid-19 tàn phá cơ thể người


Về cơ bản, phổi của bệnh nhân sẽ cứng lại, ngập dịch và họ không còn thở được.
Covid-19 - căn bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng virus corona mới gây ra đặc trưng bằng những triệu chứng chẳng khác gì cảm cúm. Một người khỏe mạnh sẽ nhiễm virus sau khi hít phải các giọt bắn từ người bệnh ho hoặc hắt hơi.
Sau đó, quá trình ủ bệnh âm thầm bắt đầu khi virus âm lên trong đường hô hấp. Các triệu chứng xuất hiện sau đó bao gồm ho, sốt, khó thở, đau đầu, sổ mũi. Nhưng chính xác thì bằng cách nào Covid-19 có thể tiến triển, để đặt một người chỉ đang sổ mũi vào máy thở và đôi khi giết chết họ?
[Infographic] Đây là cách virus Covid-19 tàn phá cơ thể người - Ảnh 1.
[Infographic] Đây là cách virus Covid-19 tàn phá cơ thể người - Ảnh 2.
Đối với hầu hết bệnh nhân, virus corona bắt đầu lây nhiễm và gây ra những tổn hại nặng nề nhất bên trong hai lá phổi của họ. Bởi suy cho cùng cũng giống như cúm, Covid-19 là một bệnh đường hô hấp.
Virus được hít vào từ những giọt bắn của một người bị bệnh, khi họ ho hoặc hắt hơi. Từ đó, nó sẽ xâm nhập đường hô hấp của một người khỏe mạnh và tìm đến phổi. Ở phổi, Covid-19 mới tìm thấy tế bào mục tiêu của chúng.
Giống với virus SARS trước đây, Covid-19 có các protein dạng gai để liên kết với thụ thể ACE2. Mà thụ thể này chỉ có trong các tế bào phổi và tim của con người. Nhưng cả hai chủng virus này đều buông tha trái tim, vì một lý do nào đó các nhà khoa học cũng chưa thể biết.
*Tham khảo bài viết của Bác sĩ Trần Văn Phúc, bệnh viện Saint Paul: Hiểu đúng về họ virus corona để không hoảng loạn. Để cập nhật tình hình dịch bệnh Covid-19 (virus corona mới) nhấn vào đây.
Matthew B. Frieman, một phó giáo sư tại Đại học Maryland - người chuyên nghiên cứu các chủng virus corona có độc tính cao cho biết: Về cơ bản, Covid-19 sẽ làm những gì tương tự virus SARS đã làm. Nó sẽ gây bệnh theo 3 giai đoạn: nhân lên, kích thích phản ứng miễn dịch quá mức và cuối cùng săn phẳng lá phổi của người bệnh.
Mặc dù vậy, không phải tất cả bệnh nhân nhiễm virus corona đều kết thúc bằng một lá phổi mục ruỗng. Thống kê trước đây cho thấy chỉ có 25% bệnh nhân nhiễm SARS bị suy hô hấp nặng. Tương tự, dữ liệu mới cho thấy khoảng 82% các ca nhiễm Covid-19 chỉ biểu hiện các triệu chứng nhẹ.
[Infographic] Đây là cách virus Covid-19 tàn phá cơ thể người - Ảnh 3.
Nhưng trong trường hợp một ca bệnh nghiêm trọng thì sao? Virus corona sẽ nhanh chóng xâm chiếm được các tế bào phổi của con người thông qua những chiếc "cổng quẹt thẻ" ACE2. Những tế bào phổi có hai loại: những tế bào tạo ra chất nhầy và những tế bào có dạng lông gọi là vi mao.
Chất nhầy là một thành phần thiết yếu bên trong phổi, nó bảo vệ mô phổi khỏi những mầm bệnh và đảm bảo cho cơ quan hô hấp của bạn không bị khô. Các tế bào vi mao được nhúng trong chất nhầy, chúng chuyển động liên tục để dọn sạch các mảnh vụn lạ được hít vào theo đường không khí, chẳng hạn như phấn hoa hoặc virus.
Frieman giải thích rằng SARS rất thích lây nhiễm và phá hủy những tế vào vi mao này. Virus chèn RNA của nó vào DNA của tế bào phổi và chiếm quyền kiểm soát nó. Ở đây, nó sẽ lợi dụng cỗ máy sản xuất protein và vật chất di truyền của tế bào vi mao để tự tổng hợp và nhân lên hàng ngàn lần.
Khi tế bào phổi đã chứa quá nhiều virus, nó đơn giản là bị nổ tung, giải phóng hàng chục ngàn con virus để chúng tiếp tục đi lây nhiễm các tế bào mới. Phản ứng dây chuyền diễn ra khiến lớp vi mao trong phổi người bệnh bị bong tróc.
Người bệnh sẽ ho ra chúng, cùng với chất nhầy, các mảnh vụn, bụi bẩn và cả hàng triệu virus Covid-19 vừa được nhân lên nhưng chưa kịp chui vào các tế bào phổi mới. Điều này gây ra một loạt các triệu chứng bao gồm sốt, ho, khó thở và viêm phổi.
[Infographic] Đây là cách virus Covid-19 tàn phá cơ thể người - Ảnh 4.
[Infographic] Đây là cách virus Covid-19 tàn phá cơ thể người - Ảnh 5.
Giai đoạn một kết thúc khi quá trình viêm bắt đầu hình thành. Lúc này, giai đoạn hai được bắt đầu khi hệ thống miễn dịch phát hiện ra tổn thương trong phổi gây ra bởi những con virus ngoại lai. Nó bắt đầu huy động một đội quân tế bào miễn dịch tràn vào phổi nhằm tiêu diệt virus và sửa chữa những mô bị tổn thương.
Nếu người bệnh nhiễm Covid-19 có một hệ miễn dịch tốt, các tế bào sẽ làm đúng trách nhiệm của mình. Chúng chỉ tấn công virus và đóng quân ở những vùng phổi bị tổn thương. Các thiệt hại nhanh chóng được khắc phục và người nhiễm virus sẽ tự khỏi bệnh.
Tuy nhiên, với những người có hệ miễn dịch đã bị trục trặc, đội quân tế bào của họ đơn giản là bị mất kiểm soát toàn bộ. Chúng sẽ chỉ tràn vào phổi và tiêu diệt bất kỳ một thứ gì trên đường đi của mình, cả các virus, cả các tế bào phổi còn đang khỏe mạnh.
Vì vậy, người bệnh lúc này sẽ phải chịu thiệt hại kép từ phản ứng miễn dịch của mình. Phổi sẽ càng bị tổn thương nhiều hơn, với nhiều mảnh vụn hơn, gây tắc nghẽn và làm trầm trọng tình trạng viêm.
[Infographic] Đây là cách virus Covid-19 tàn phá cơ thể người - Ảnh 6.
Ảnh chụp cắt lớp CT một lá phổi của bệnh nhân Covid-19 thể hiện các tổn thương ở hai thùy.
Trong giai đoạn thứ ba, tổn thương phổi tiếp tục tiến triển có thể dẫn đến suy hô hấp. Quy mô của cuộc tấn công lớn đến nỗi ngay cả khi bệnh nhân may mắn sống sót, các tổn thương này ở phổi cũng sẽ trở thành những vết sẹo vĩnh viễn.
Giống như SARS trước đây, Covid-19 có thể đục ruỗng phổi, để lại một lá phổi thủng lỗ chỗ giống như tổ ong. Các tổn thương này có thể được nhìn thấy trên phim chụp X-quang của bệnh nhân, hai lá phổi đơn giản là trắng xóa.
Lá phổi sẽ tự bảo vệ nó bằng cách hình thành những vết sẹo và cứng lại. Đây là lúc bệnh nhân không thể tự hô hấp được nữa, các bác sĩ phải đặt máy thở cho họ. Cùng lúc đó, tình trạng viêm sẽ làm cho màng giữa các phế nang và mạch máu trở nên thẩm thấu hơn, gây tràn dịch và hạn chế khả năng hấp thụ oxy của phổi.
"Trong các trường hợp nghiêm trọng, về cơ bản bạn sẽ làm ngập phổi của mình và không còn có thể thở", Frieman nói. Đó chính là cách mà Covid-19 giết chết bệnh nhân, cũng chính là những vật chủ của mình.
*Để hiểu đúng về virus corona đang gây ra dịch Covid-19, hãy cùng thử làm bài trắc nghiệm dưới đây:
Tham khảo Nationalgeographic
Theo zknight / Trí thức tre

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nguyễn Huy Thiệp: Nói chuyện một mình


Image result for nguyễn huy thiệp imagesngười ta xếp nhà văn cao trên ăn mày một bậc, nhà văn đứng đầu trong đám thảo dân, đứng cuối trong các phẩm trật triều đình.
Hỏi: Có nghề văn không?
Đáp: Có! Nó cũng giống như những nghề khác. Như nấu ăn, thợ xây, buôn bán v.v.. Có thành bại, vinh nhục, giầu nghèo.
Hỏi: Nghề văn khác nghề khác thế nào?
Đáp: Có lẽ bởi nó vô chiêu, không có hình tướng. Nó là sản phẩm và kết quả của hoạt động vô thức nhiều hơn ý thức. Công cụ của nó là ngôn ngữ. Nó gần với tôn giáo và chính trị. Nó đi tìm Đạo, tìm ý nghĩa cuộc sống, tìm sự giác ngộ.
Hỏi: Sao chỉ nói “nghề”, không nói “nghiệp”?
Đáp: Nghiệp đến sau, cuối đời mới biết được. Có lẽ cũng không hẳn thế. Nó đến từ trước, từ kiếp trước với ai đó. Tôi nói nghề là nói đến vật chất, tiền bạc, kiếm sống. Tôi không hiểu những người nói “viết văn không phải là nghề mà là nghiệp của anh ta (hay chị ta)”. Nói thế to tát quá, đáng sợ quá. Nghiệp văn là một nghiệp chướng rất nặng, rất kinh khủng, nhiều hệ lụy. Nó là một chương trình tâm linh từ đâu đấy không ai hiểu được. Nhà văn (rốt ráo) trước sau gì vẫn phải – và chỉ là người đi tìm Đạo mà thôi. Anh ta dại dột chạy tế lên trước để vén tấm màn vô thức lên cho mọi người cảm thấy, trông thấy rồi sau đó để họ về nhà, họ ngẫm nghĩ và ý thức để sống cuộc đời của họ sao cho có Đạo. Một tác giả có độc giả hơi giống một thứ nam châm tinh thần hoặc tình cảm thế nào đó có hào quang thực sự. Jesus Christ là hình mẫu của một nhà văn cổ điển như thế. Người ta gọi ông là Chúa. Chúa Jesus Christ là nhà văn thất bại vĩ đại nhất trên thế gian này.
Hỏi: Nhà văn thất bại, vậy thế nào là nhà văn thành công?
Đáp: Như mọi người thường vẫn quan niệm thôi: “vinh thân phì gia”, “ăn cơm Tàu, lấy vợ Nhật, ở nhà Tây”, có được một giải thưởng gì đấy đáng giá.
Hỏi: Nghe có vẻ dung tục, tầm thường?
Đáp: Thường. Không phải tầm thường. Khác với tầm thường. Khó. Rất là khó!
Hỏi: Một nhà văn cần phẩm chất gì?
Đáp: Tôi không biết rõ lắm. Tôi chỉ nhắc lại lời của các cụ ngày xưa thôi. Lê Quý Đôn (1726-1784) nói: “Văn học không phải trò chơi, là câu chuyện phiếm. Muốn văn hay phải hiểu biết và từng trải nhiều. Văn chương chữ nghĩa không phải là lời nói suông. Trong bụng không có ba vạn quyển sách, trong mắt không có núi sông kỳ lạ của thiên hạ thì không thể làm văn được”. Lê Quý Đôn quan niệm như thế nghĩa là mặc nhiên đặt nhà văn vào vị trí một trí thức, thậm chí phải là người trí thức nhất trong cộng đồng.
Hỏi: Cổ điển quá, tuyệt đối quá!
Đáp: Đúng rồi. Rất cổ điển, tuyệt đối! Nhưng nên hướng về cổ điển và tuyệt đối. Tôi thì chưa thấy ai làm được như thế trong thế hệ mình.
Hỏi: Anh là ai?
Đáp: Tôi là một dạng ăn may, một nhà văn may mắn gặp thời. Tôi gặp được toàn những người rất tốt. Tôi ăn may…
Hỏi: Ăn may hay ăn mày?
Đáp: Thành công thì gọi ăn may! Hồi bé tôi rất thích truyện Trạng Lợn. Trạng Lợn đi qua một cái làng, định vào đấy nghỉ đêm, thấy ở cổng làng có dựng một cái chày đứng. Trạng Lợn thấy thế, bèn lấy bút ra viết vào tường hai chữ “đừng cháy” rồi bỏ đi. Thế nào đêm ấy làng này để củi lửa ra sao hóa ra cháy sạch! Chuyện ấy thật buồn cười, nó ám ảnh suốt cuộc đời viết văn của tôi.
Hỏi: Anh đã gặp chuyện gì tương tự thế chưa?
Đáp: Gặp nhiều chứ!
Hỏi: Ví dụ?
Đáp: Năm 2004, tôi được mời sang Pháp để ra mắt cuốn “À nos vingt ans” (Tuổi 20 yêu dấu). Hôm ấy có ông Jean Lacouture (1921-2015) một người quan trọng, là chuyên gia số 1 về Việt Nam của chính phủ Pháp. Câu đầu tiên ông ấy nói với tôi là: “Khi tôi đến Việt Nam thì anh vẫn còn chưa đẻ!” Tôi chẳng biết nói sao. Trước đấy người ta hỏi tôi: “Anh nghĩ thế nào về việc nhà văn được trao huân chương Bắc đẩu bội tinh?”. Tôi hỏi: “Huân chương có tiền không?” Họ bảo: “Không!” Tôi bảo: “Vậy đấy là huân chương cho người yoga!” Họ bảo họ không hiểu. Tôi bèn lấy giấy vẽ một người cởi trần đóng khố, gày trơ xương đang đứng, còn bên cạnh có một người đội mũ phớt, mặc com-plet, miệng tươi cười, một tay cầm búa, một tay cầm cái đinh sắt dài 20 phân đóng vào ngực anh ta. Tôi bảo: “Đây là huân chương cho người yoga”. Họ cười hỏi: “Nếu được tặng huân chương ông có nhận không?” Tôi lắc đầu. Sau này tôi được nhận huân chương Bắc đẩu bội tinh (Hiệp sĩ về Văn học và Nghệ thuật) ở Hà Nội, lúc ấy tôi mới biết hóa ra tôi đã được ngài Bộ trưởng Bộ văn hóa Pháp Jean-Jacques Aillagon ký cho tôi nhận huân chương ấy từ ba năm trước rồi.
Hỏi: Được nhận huân chương anh thấy sao?
Đáp: Vinh dự vô cùng! Tôi rất hãnh diện. Cả nhà tôi cảm động. Từ khi được nhận huân chương tôi không còn được “tự do” nữa (ý tôi muốn nói là “bừa bãi” nữa).
Hỏi: Anh nói ăn may. Thế ăn mày?
Đáp: Thường người ta xếp nhà văn cao trên ăn mày một bậc, nhà văn đứng đầu trong đám thảo dân, đứng cuối trong các phẩm trật triều đình. Giàu không ai viết văn cả (vì giàu thì hỗn, mà viết văn đòi hỏi khiêm tốn), ở đây trừ vài “người điên thiên tài” thực sự như Tào Tuyết Cần, Bồ Tùng Linh, Lev Tolstoy… là những trường hợp đặc biệt từ người giầu có do viết văn họ lại hóa ra nghèo. Nghèo thì cũng không ai đi viết văn cả (vì nghèo thì hèn, mà viết văn lại cần dũng khí, khi cần thì họ nhảy vèo xuống nước giống như Khuất Nguyên, thế là cả một nền chính trị đương thời bị mang tiếng). Nhà văn là người biết sống trung dung, phong lưu, tri túc, “cầm kỳ thi họa đủ mùi ca ngâm”. Không dễ gì tổ chức được một cuộc đời như thế. Rất khó, khó nhất không phải chỉ là tiền bạc, cũng khó nhất không phải chỉ là tri thức – mà khó nhất lại là đạo đức! Các cụ ngày xưa nói “có đức không đủ sức mà ăn” là vô cùng sâu sắc, vô cùng tế nhị.
Hỏi: Đạo là con đường, đúng không?
Đáp: Đúng! Là con đường, con đường có nhiều chặng. Đích đến là Đức vậy. Nhà văn dùng ngôn ngữ văn học để hướng người đọc về “cái đang là” với đích đến là đạo đức. Ta sẽ lại còn nói tiếp về nó…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bạn nào ở gần khu vực Bưu điện thành phố xin vui lòng xác nhận lại thông tin???


Lê Vi
ÂM THẦM BÁN NƯỚC!?
Dưới đây là hai bức hình của người Pháp vẽ bản đồ cổ (1936) vùng Nam bộ, được trưng bày ở Bưu điện thành phố, nơi có mật độ khách du lịch dày đặt đông nhất Việt Nam, gần như du khách nào đến đây cũng chụp lại một tấm hình về bản đồ cổ xưa này để làm kỉ niệm.
Điều đáng nói là bức hình 1 thì có bản đồ về Côn Đảo, còn bức hình thứ hai thì không có bản đồ Côn Đảo.
Phải chăng việc tự ý xóa hình ảnh Côn Đảo trên bản đồ cổ nhằm mục đích hợp thức hóa dần dần cho 100 năm sau nước Việt Nam không còn Côn Đảo?
Nếu sau này kênh đào Kra ở Thái Lan đi vào vận hành, Trung Quốc muốn lấn thêm toàn bộ biển Đông bằng cách tuyên bố Côn Đảo là thuộc lãnh hải của Trung Quốc thì hàng trăm triệu du khách quốc tế phải chăng vô tình có được bằng chứng sống rằng bản đồ cổ xưa của Pháp được trưng bày ngay tại Bưu điện TP HCM cũng không có Côn Đảo.
Người dân đang muốn biết ai là kẻ đứng đằng sau âm mưu thâm độc này?
Thêm nữa đây là những bức hình do du khách nước ngoài cung cấp, chứ không phải do người Việt phát hiện.
Ảnh 1: Côn Đảo nằm phía góc phải của bản đồ cổ
Ảnh 2: Hình ảnh về Côn Đảo đã bị ai đó tự ý xóa bỏ trên bản đồ cổ 1936 của người Pháp.
PS: Bạn nào ở gần khu vực Bưu điện thành phố xin vui lòng xác nhận lại thông tin.
Fb Trần Thái Hoà

Phần nhận xét hiển thị trên trang

FAKE NEWS VÀ NHỮNG KẺ TỰ DIỄN BIẾN



1. Gần đây cộng đồng Mạng có bàn luận về FAKE NEWS.
FAKE NEWS muôn hình vạn trạng. Một cách khoa học, muốn xác định FAKE NEWS thì phải tuân theo định nghĩa về FAKE NEWS được đưa ra trước cho từng trường hợp thảo luận.
Thế nhưng cũng có những trường hợp, tuy không đưa ra trước định nghĩa FAKE NEWS nhưng đa số cộng đồng, về cơ bản, thừa nhận là FAKE NEWS. Sau đây muốn viện dẫn ra hai trường hợp FAKE NEWS điển hình kiểu như vậy.
2. Thứ nhất đó là sự kiện Đồng Tâm. Đồng Tâm là điển hình của FAKE NEWS. Sau này Đồng Tâm có lẽ sẽ được đưa vào giáo trình giảng dạy ở đâu đó như là một ‘Case Study’ về FAKE NEWS.
Thứ hai là các cuốn sách Việt Nam in ra ca ngợi bọn tướng lĩnh chóp bu Trung Quốc xâm lược Việt Nam. Trong đó cụ thể có Đặng Tiểu Bình và Hứa Thế Hữu - là những tội phạm chiến tranh đối với Nhân dân Việt Nam.
3. Hứa Thế Hữu cầm trong tay hàng chục vạn quân chủ lực, nhiều gấp 5,7 lần quân địa phương Việt Nam như Đặng Tiểu Bình thừa nhận, thế mà phải tháo chạy dưới mỹ từ “rút quân”.
Đừng biện hộ cho Đặng Tiểu Bình và Hứa Thế Hữu. Vì nếu có thắng lợi như lên kế hoạch “ chẻ tre” thì bọn giặc Trung Quốc đã “thừa thắng” tiến thẳng đến ngoại thành Hà Nội rồi. Trung Quốc tuyên bố rút quân bởi biết trước cuộc phản công sấm sét của Việt Nam ở Lạng Sơn. Trung Quốc rút quân là tháo chạy trong danh dự. Hứa Thế Hữu là một tướng hạng xoàng như thế, mà cũng có người Việt Nam nhắm mắt ca ngợi, thì thật là xấu hổ.
Không chỉ xấu hổ, những kẻ tạo nên FAKE NEWS cho trường hợp Đồng Tâm và cho trường hợp Đặng Tiểu Bình – Hứa Thế Hữu, là những kẻ đang tự diễn biến thành kẻ thù của Nhân Dân.
4. Xin đăng lại lần thứ 3 bài ‘AI ĐÃ ĐƯA ĐẶNG TIỂU BÌNH LÊN MÂY XANH’ cho những ai chưa đọc. Để không bao giờ ở Việt Nam cho in những FAKE NEWS ca ngợi bọn giặc Trung Quốc xâm lược.
AI ĐÃ ĐƯA ĐẶNG TIỂU BÌNH LÊN MÂY XANH?
Những cuốn sách tụng ca Đặng Tiểu Bình lặng lẽ xuất hiện nhiều ấn bản tại Việt Nam. Không ai ngờ được, những nhà xuất bản nước ta, từng có uy tín và chịu sự kiểm duyệt nghiêm ngặt, lại liên tiếp trong nhiều năm để lọt những ấn phẩm đồi bại nguy hại, tung hô một tội đồ chiến tranh xâm lược Việt Nam.
Thay vì phải vạch mặt Đặng Tiểu Bình, một kẻ côn đồ nham hiểm vô liêm sỷ, một tội phạm chiến tranh, một tội đồ thảm sát diệt chủng; thì một số nhà xuất bản Việt Nam lại tiếp tay cho kẻ thù, phát tán những cuốn sách do chính người của Đặng phóng tác, hoang tưởng khoác cho Đặng chiếc áo vĩ nhân lỗi lạc.
Điều cực kỳ độc hại, là thế hệ trẻ Việt Nam trong suốt 30 năm qua không được biết, rằng ngày 17-2-1979 chính Đặng Tiểu Bình xua 60 vạn quân Trung Quốc tấn công Việt Nam, rồi liên tục trong 10 năm tiếp theo, tiến hành chiến tranh xâm lược suốt chiều dài biên giới Việt Trung, gây cho nhân dân Việt Nam bao nhiêu tang thương mất mát; cũng chính Đặng đã ra lệnh tấn công đánh chiếm Gạc Ma của Việt Nam ngày 14-3-1988; thế mà nay Đặng bỗng nhiên biến hình thành thần tượng “siêu việt” ngợp ánh hào quang.
Bởi vậy, cần vạch rõ bộ mặt thật của Đặng Tiểu Bình, lột bỏ những vai trò hoang tưởng mà cận thần đã tô vẽ thêu dệt cho Y.
1. BỘ HẠ HẠNG XOÀNG BẬC TRUNG
Cho đến thời điểm ra đời nước CHND Trung Hoa 1-10-1949, chức danh cao nhất mà Đặng Tiểu Bình có được là tham gia chỉ huy sư đoàn 129 ở khu vực miền trung Trung Quốc vào năm 1945, và tham gia chỉ huy chiến dịch Hoài Hải năm 1948. Rõ ràng trong thời kỳ này, Đặng ngụp lặn ở hàng ngũ sư đoàn, thua xa Lâm Bưu, Bành Đức Hoài, Hạ Long, Trần Nghị, chưa nói đến các thủ lĩnh bề trên Chu Ân Lai, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Đức, Mao Trạch Đông.
Sau đó Đặng giữ chức Phó chủ tịch quân ủy Tây Nam, rồi được cất nhắc dần lên chức Phó Thủ Tướng năm 1952, và đỉnh cao là Ủy viên thường vụ Bộ chính trị kiêm Tổng thư ký Ban Bí thư vào năm 1956. Tuy nhiên vị trị của Đặng vẫn còn cách xa nhóm người cai trị là Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Đức, Chu Ân lai.
2. CHUI LỦI ĐÀO THOÁT
Cuộc đời của Đặng Tiểu Bình, ngay cả khi đã ngoi lên được hàng ngũ lãnh đạo bậc trung, là cuộc đời chui lủi, đào thoát.
Lần thứ nhất Đặng Tiểu Bình bị tước hết các chức vụ đảng là tháng 10 năm 1933. đến nỗi người vợ thứ hai của Y là Kim Duy Ánh đã yêu cầu ly dị để đi lấy chồng.
Tháng 5 năm 1966 Đặng Tiểu Bình bị tước bỏ mọi chức vụ lần thứ hai, phải đội mũ tai lừa, bị áp tải diễu hành trên phố, rồi bị đày về nông thôn làm việc tại xưởng máy kéo. Trong các năm 1969-1972 Đặng bị đày về lao động ở Giang Tây.
Ngày 20-3- 1973 Mao cho phép Đặng trở về Bắc Kinh, rồi sau đó phục hồi chức vụ Phó Thủ tướng cho Đặng.
Tháng 4 năm 1976 lần thứ ba Đặng Tiểu Bình bị tước hết các chức vụ, trừ đảng tịch.
Ngày 22-7- 1977, Hoa Quốc Phong phục hồi chức vụ Phó Thủ tướng cho Đặng.
3. VẬN MAY
Đặng Tiểu Bình gặp những vận may đặc biệt.
Đáng kể nhất là Chu Ân Lai suốt trong thời kỳ cách mạng văn hóa đã âm thầm bằng mọi cách bảo vệ mạng sống cho Đặng Tiểu Bình, không để cho Đặng bị những cực hình khổ sai, và tìm cách phục hồi vị trí cho Đặng.
Nhưng phải nói cái may lớn của Đặng là sự nhẹ tay từ Mao Trạch Đông. Mao nhìn thấy sự xảo quyệt của Đặng. Nhưng biết Đặng còn ở vị trí dưới trướng, chưa thể ảnh hưởng đến ngôi vị thống soái của Mao, chưa lộ ý đồ lật Mao, nên đã mở cho Đặng một con đường sống. Còn Lâm Bưu, người được Mao tuyên bố kế thừa, lại bị chính Mao diệt trước.
Điều may mắn lớn hơn tiếp theo của Đặng chính là thời cuộc.
Mao Trạc Đông đã tiêu diệt thanh trừng hết các đối thủ sừng sỏ nguy hiểm của mình. Lưu Thiếu Kỳ (12-11-1969), Lâm Bưu (13-9-1971), Bành Đức Hoài (29-11-1974), Hạ Long (9-6-1969) tất cả bị truy sát đến chết. Chu Đức, Chu Ân Lai thì buộc phải nằm im.
Mao Trạch Đông không muốn ai trong số các công thần sống lâu hơn mình. Đến Chu Ân Lai cũng bị Mao kiềm chế không cho cứu chữa bệnh tật, để phải chết trước Mao. Bởi vậy khi Mao Trạch Đông lìa đời vào ngày 9-9-1976, những người tài giỏi hơn Đặng bậc trên như Lưu Thiếu Kỳ (12-11-1969), Chu Đức (6-7-1976), Chu Ân Lai (8-1-1976), Lâm Bưu (13-9-1971) đều đã không còn nữa.
Bơỉ vậy, Đặng Tiểu Bình độc tôn trên chính trường, vì Hoa Quốc Phong trẻ tuổi và nhóm 4 tên không phải là đối thủ của Đặng.
Không có hổ báo thì đến lượt ngựa lừa. Đây thực sự là cơ may trời giúp cho Đặng trở thành kẻ làm mưa gió chính trường nước CHND Trung Hoa những năm 1978-1990.
4. LẬT LỌNG TRÁO TRỞ
Đặng Tiểu Bình là kẻ lật lọng tột độ. Không kể những tiểu xảo mưu mô trên con đường giành quyền lực trong nội bộ ĐCS Trung Quốc. Chỉ nêu ra những lật lọng của Đặng trên trường quốc tế.
Thứ nhất là trở mặt chửi bới Liên Xô trong phong trào cộng sản quốc tế để giành giật vai trò lãnh đạo. Đặng đã soạn thảo ra văn bản 25 điểm lên án vu khống Liên Xô. Đặng cũng thẳng thừng đề nghị Việt Nam từ bỏ Liên Xô để nhận vài tỷ viện trợ của Trung Quốc.
Đặng bí mật cho nội gián kích động người Hoa di tản khỏi Việt Nam, rồi vu cáo cho Việt Nam phân biệt bài xích người Hoa.
Đặng phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam, nhưng lại dối trá tuyên truyền với nhân dân Trung Quốc là Việt Nam xâm lược Trung Quốc và Trung Quốc buộc phải phản kích tự vệ.
Lật lọng vu cáo, bốc lửa bỏ tay người, là thuộc tính của Đặng cũng như những kẻ cầm quyền nhiều thời ở Trung Quốc.
5. TỘI ÁC CHIẾN TRANH VÀ DIỆT CHỦNG
Với mục đích dần dần độc chiếm Đông Nam Á, Đặng Tiểu Bình xúi dục bè lũ Pôn Pốt đánh phá Việt Nam, và thâm hiểm hơn, là làm cho bè lũ Pôn Pốt tự hủy diệt dân tộc Campuchia.
Thất bại trong âm mưu nạn kiều, không khuất phục được Việt Nam, Đặng Tiểu Bình đích thân phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam, đòi dạy cho Việt Nam một bài học. Ngày 17-2-1979 Đặng đưa 60 vạn quân Trung Quốc tấn công Việt Nam. Với lực lượng áp đảo 5,6,7 đánh 1 nhưng quân xâm lược Trung Quốc đã bị thất bại thảm hại trước dân quân và bộ đội địa phương Việt Nam, bị tiêu diệt và bị thương hơn 6 vạn tên, buộc phải rút quân về nước ngày 16-3-1979.
Quân xâm lược Trung Quốc đã bắn phá hủy hoại làng mạc, phố xá, nhà máy, sát hại dân thường; phạm tội ác chiến tranh tày trời đối với nhân dân Việt Nam.
Không chỉ với Việt Nam, Đặng Tiểu Bình còn phạm tội sát hại đối với chính nhân dân Trung Quốc. Vụ thảm sát hàng vạn người dân tại quảng trường Thiên An Môn ngày 4-6-1989 là tội ác diệt chủng man rợ của Đặng Tiểu Bình và thuộc cấp đối với nhân dân Trung Quốc.
6. THAM VỌNG QUYỀN LỰC
Ngày 1-10-1949 đánh dấu sự thắng lợi của Mao va bè cánh trước Tưởng Giới Thạch trong cuộc chiến tranh đẫm máu giữa Cộng Sản Đảng và Quốc Dân Đảng giành quyền cai trị Trung Quốc. Đắng cay thay, hàng triệu người Trung Quốc đã bỏ mạng trong lầm tưởng rằng họ hy sinh vì một lý tưởng cao đẹp cho tổ quốc Trung Hoa của họ, nhưng trên thực tế họ đã chết vô nghĩa vì quyền lực của Mao và Đặng.
Chui lủi luồn lách dưới nách Mao, Đặng chờ thời cơ và tìm cách leo lên nấc thang quyền lực. Có được quyền lực, Đặng níu giữ quyền lực bằng mọi phương tiện và mọi thủ đoạn.
Tham vọng quyền lực của Đặng Tiểu Bình, trên bình diện quốc tế - là mở rộng lãnh thổ và bá quyền thế giới; trên bình diện quốc nội - là duy trì quyền lãnh đạo của cộng sản để duy trì quyền lãnh đạo cá nhân.
Để mở rộng lãnh thổ, Mao Đặng không ngần ngại phát động chiến tranh lấn chiếm đất đai - ở biên giới Ấn Độ (1962), ở đảo Tran Châu với Liên Xô (1969), ở Hoàng Sa (1974) Vị Xuyên (1984) Trường Sa (1988) với Việt Nam. Để bá quyền, Đặng phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam tháng 2-1979 hòng “dạy cho Việt Nam một bài học”. Để bảo tồn quyền lực, Đặng ra lệnh thảm sát ở Thiên An Môn.
7. KÌM HÃM DÂN CHỦ
Đặng Tiểu Bình có hai tội rất lớn đối với nhân dân Trung Quôc. Đó là kìm hãm nền dân chủ và kìm hãm sự phát triển kinh tế.
Đặng đã cùng với Mao tiến hành chiến tranh để giành quyền cai trị Trung Quốc. Đảng Cộng Sản và “chuyên chính vô sản” cùng với “tập trung dân chủ” là những công cụ vô cùng lợi hại phục vụ cho mục đích thâu tóm quyền lực của Mao và Đặng.
Khi vu tội để kết án Lưu Thiếu Kỳ, Mao phải “biểu quyết dân chủ” và thi hành “tập trung” tại BCH TƯ. Nhưng BCH có 99 thành viên thì 10 bị giết hại, 40 người bị đấu tố trong cách mạng văn hóa không đến. Dự họp chỉ có 40 người. Để có “dân chủ quá bán” Mao tự quyết định bổ sung ngay 10 UV BCH mới cho đủ 50 người quá bán. Cái gọi là “tập trung dân chủ”trong tay Mao là như vậy.
Khi CNXH sụp đổ ở Đông Âu, phong trào dân chủ ở Trung Quốc bắt đầu nhen nhóm bằng cuộc biểu tình hàng chục vạn sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn mùa xuân năm1989, Đặng Tiểu Bình đã thể hiện quyền “tập trung” bằng cách điều xe tăng súng đạn đến nghiền nát và bắn chết một lúc 12 500 nhân mạng trong đêm mồng 3 sáng ngày mồng 4 tháng 6 năm 1989.
Dùy trì và củng cố quyền lực cai trị độc tài, Đặng Tiểu Bình đã bóp nghẹt nền dân chủ ở Trung Quốc mà hậu thế sẽ ngàn năm sỉ vả.
8. NHẦM TƯỞNG VAI TRÒ
Những người ở Thâm Quyến hiện nay ca ngợi Đặng Tiểu Bình vì đã mở cửa để họ được phát triển gần như Hong Kong.
Nhưng câu hỏi tự nhiên là: Tại sao Đặng Tiểu Bình lại không để cho cả đất nước Trung Quốc được tự do phát triển như Hong Kong?
Quyền tự do phát triển kinh tế theo quy luật thị trường là quyền đương nhiên. Quyền tự do sử hữu đất đai cũng là đương nhiên. Tại sao Đặng lại tước đi những quyền tự do cơ bản đó của người dân Trung Quốc?
Từ đó mới thấy rằng, cho “mở cửa he hé” của Đặng là công nhỏ, tội không cho mở cửa hoàn toàn mới là tội lớn.
Có người nói rằng Đặng Tiểu Bình giỏi khi thu hồi Hong Kong Ma Cao sáng nghĩ ra mưu kế “một đất nước hai chế độ”.
Những người đó đã không nhìn thấy, rằng cái chế độ ở Hong Kong và Ma Cao ưu việt và có lợi cho dân hơn cái chế độ ở Bắc Kinh. Đặng Tiểu Bình thì biết điều đó và Y đã để nguyên như vậy chứ không có sáng kế gì cả. Đặng sẽ trở thành ngu muội nếu bắt Hong Kong và Ma Cao phải chuyển đổi theo mô hình Bắc Kinh. Đặng đã không tối kiến trong vấn đề giản đơn này.
Ai đó đương thời khoác cho Đặng chiếc áo công lao. Còn hậu thế sẽ giáng cho Đặng đòn tội lỗi.
9. CHỦ NGHĨA ĐẠI HÁN
Người ta gán cho Đặng Tiểu Bình câu “ mèo trắng hay mèo đen, miễn là bắt được chuột”. Thiết nghĩ câu này hay các thành ngữ tương tự đã có từ xưa. Nhưng điều quan trọng nằm ở chỗ, Đặng dùng câu thành ngữ này để biện minh cho việc “xây dựng chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”, mà thực chất là từ bỏ chủ nghiã xã hội của Marx - Lenin để chuyển sang kinh tế thị trường.
Đặng cũng như Mao, chưa bao giờ theo Marx – Lenin cả. Họ lợi dụng chủ nghĩa Marx – Lenin để giành quyền lực. Đối với Mao và Đặng chỉ có một chủ nghĩa duy nhất - chủ nghĩa Đại Hán.
10. PHÁN XÉT LỊCH SỬ
Khi đứng gần núi thì thấy núi cao to. Muốn phán xét vị thế núi thì phải đi thật xa núi.
Phán xét vai trò cá nhân hay chính thể cũng vậy. Phải rời xa đương đại để thoát khỏi sự ảnh hưởng chủ quan và thời cuộc. Trên trục thời gian càng xa bao nhiêu thì sự đánh giá càng khách quan bấy nhiêu.
Nếu vào thời Mao Trạch Đông còn sống, người dân Trung Quốc xem Mao là lãnh tụ vĩ đại, có công lớn, thì nay người ta nói Mao nhiều tội hơn là công. Đến thời điểm người sau sẽ thấy Mao chỉ có tội. Càng sau nữa thì sẽ thấy tội Mao càng vô cùng lớn. Bởi lẽ Mao đã thí đi hàng triệu sinh mạng dân thường trong cuộc nội chiến với Tưởng để giành chính quyền. Chừng ấy chưa đủ, Mao lại tiếp tục sát hại hàng vạn người, và đày đọa hàng triệu người trong cách mạng văn hóa ngu xuẩn tội lỗi, chỉ để củng cố quyền lực của chính Mao. Trong kinh tế, chính sách công xã và đại nhảy vọt đã làm kiệt quệ mỗi gia đình và tàn phá nền kinh tế quốc gia. Nếu chính thể Tưởng Giới Thạch thắng thế thì Trung Quốc đã có những bước tiến dài hơn nhiều so với thời cai trị của Mao và Đặng. Người đời sau chỉ nhìn thấy Mao là tội đồ, không còn là vĩ nhân nữa.
Tương tự như Mao, nhưng ở mức độ thấp hơn là số phận của Đặng. Thời của Mao quá hà khắc, quá nghèo khổ, nên khi Đặng hé mở nền kinh tế thị trường, đời sống của người dân khấm khá, nền kinh tế Trung Hoa bao nhiêu năm bị cùm gông thì nay được trở mình lớn mạnh. Bởi thế người ta mới nghĩ là công của Đặng to, mà lờ đi tội lỗi của Đặng.
Chỉ khi cách Đặng vài trăm năm người ta mới thấy tội của Đặng lớn. Đặng đã không thoát khỏi Mao, từ bỏ quyền lực, để phá bỏ chế độ độc đảng, giải thoát cho nền dân chủ. Đặng không đủ can đảm để đoạn tuyệt quá khứ mà còn vấn vương “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”. Đặng là vĩ nhân hay là tội đồ? Hãy hỏi những người ở quảng trường Thiên An Môn ngày 4-6-1989.
Đặng không chuyển toàn bộ nền kinh tế quốc gia sang nền kinh tế thị trường, mà chỉ tiến hành những biện pháp cải lương manh múm. Những cải cách kinh tế của Đặng có gì là sáng kiến, có gì là giỏi giang, vì nền kinh tế thị trường đã làm cho Đức Nhật Mỹ hùng cường từ bao nhiêu năm, và nội trong Trung Quôc thì Hong Kong giàu có, đâu phải nhờ đến sáng kiến “siêu việt” của Đặng. Càng về sau, người đời càng kết án Đặng.
Tài năng chính trị của Đặng thua xa Mao, Lưu, Chu. Tính côn đồ độc ác của Đặng vượt xa Lưu, Chu. Chính sách kinh tế thì ăn theo kinh tế thị trường. Vậy tại sao vẫn có kẻ phóng tác khoác cho Đặng bộ áo “trí tuệ siêu việt”, thổi cho Đặng lên tận mây xanh?
Dòng máu Đại Hán đòi bá tể thế giới và bản chất khoác lác một tấc lên trời là đôi bút hoang tưởng vẽ nên con ngáo ộp họ Đặng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang