Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2019

3 điểm bất hợp lý trong kịch bản miền Nam biến mất năm 2050


"Nghiên cứu của Climate Central sử dụng giả định triều có tần suất 100 năm/lần kết hợp nước biển dâng 2 m. Đây dự báo quá cực đoan", TS Huỳnh Thị Lan Hương phân tích.
Trao đổi với Zing.vn, PGS.TS Huỳnh Thị Lan Hương, Phó viện trưởng Viện khoa học Khí tượng Thủy văn và Biến đổi khí hậu (Bộ TNMT) cho biết Việt Nam chưa có nhận định nào về việc toàn bộ khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) đứng trước nguy cơ bị xóa sổ.
Bà Hương cho rằng nhiều yếu tố trong nghiên cứu của Climate Central (Mỹ) về nguy cơ ngập gây ra nước biển dâng tại các đồng bằng trên thế giới, trong đó có Việt Nam, cần được xem xét kỹ lưỡng hơn, đặc biệt về mặt số liệu và giả định nghiên cứu.

Sự kết hợp của nhiều kịch bản cực đoan

Phân tích sâu hơn về nghiên cứu của Climate Central khi đưa ra nhận định "gần như toàn bộ diện tích miền Nam nước ta ngập dưới đỉnh triều vào năm 2050", TS Hương chỉ ra 3 điểm bất hợp lý.
Thứ nhất, nghiên cứu đã lấy số liệu của Mỹ để hiệu chỉnh và áp dụng kết quả cho tất cả địa hình trên toàn cầu. Trong khi đó, sai số sẽ xảy ra ở những khu vực khác nhau về tự nhiên, mặt đệm đến lớp phủ, nhà cửa, dân cư của từng khu vực.
Do đó, dù đã áp dụng phương pháp hiệu chỉnh sai số khá phù hợp khi kết hợp dữ liệu của Lidar và phân tích mô hình mạng thần kinh nhân tạo, điều này cũng không thể áp dụng cho toàn bộ các khu vực trên Trái Đất. Đây là điểm bất hợp lý lớn nhất trong nghiên cứu, không chỉ riêng với Việt Nam mà còn với các vùng khác.
Thứ hai, Climate Central đã dự báo dựa trên việc xây dựng kịch bản nước biển dâng 2 m. Kịch bản này không được ban Liên Chính phủ về biến đổi khí hậu phê duyệt và khuyến cáo sử dụng. Bởi lẽ nước biển dâng 2 m trong vòng 80 năm nữa là điều khó xảy ra.
“Không biết căn cứ vào đâu mà các nhà nghiên cứu của Mỹ lại dựa trên kịch bản này trong khi các đơn vị chuyên môn cũng không khuyến cáo sử dụng. Hiện, các quốc gia trong đó có Việt Nam chỉ xây dựng kịch bản ngập dưới đỉnh triều do nước biển dâng đến 1 m”, TS Hương nói.
Điểm thứ 3 mà bà Hương cho rằng vô lý, đó là nghiên cứu sử dụng thêm giả định về kịch bản triều có tần suất 100 năm xuất hiện một lần kết hợp với việc nước biển dâng 2 m.
"Đây là các yếu tố dự báo quá cực đoan và khó có thể xảy ra. Trong khi triều cường có thể chỉ xảy ra trong một khoảng thời gian nào đó thì báo cáo này lại nhận định khu vực gần như ngập vĩnh viễn khi kết hợp với nước biển dâng", TS Hương phân tích.
Dựa trên 3 điểm bất hợp lý này, bà Hương cho rằng nghiên cứu chỉ mang ý nghĩa thông điệp cảnh báo, chưa đủ cơ sở khoa học để đưa ra nhận định khi áp dụng.

39% diện tích ĐBSCL có nguy cơ ngập trong năm 2100

Cùng với việc chỉ ra các điểm bất hợp lý trong nghiên cứu của Climate Central, đại diện cơ quan chuyên môn của Bộ TNMT cũng nêu nhận định về nguy cơ ngập dưới đỉnh triều của khu vực ĐBSCL. 
Theo đó, trong kịch bản biến đổi khí hậu mới nhất (năm 2016) được Bộ TNMT xây dựng, nước ta có thể chịu ảnh hưởng nặng nề khi nước biển dâng 1 m. Đây là kịch bản xấu nhất mà Bộ có thể đưa ra ở thời điểm này. 
"Với kịch bản này, 39% diện tích vùng ĐBSCL sẽ có nguy cơ ngập dưới đỉnh triều vào năm 2100. Đây là kịch bản khả dĩ nhất", bà Hương cho biết. 
Do đó, Phó viện trưởng Viện khoa học Khí tượng Thủy văn và Biến đổi khí hậu cho rằng người dân không nên quá hoang mang về nguy cơ khu vực bị xóa sổ. Mọi phân tích, đánh giá cần dựa trên số liệu Bộ TNMT cung cấp.
3 diem bat hop ly trong kich ban mien Nam bien mat nam 2050 hinh anh 3
Miền Tây liên tục có những trận ngập lịch sử trong thời gian qua do các tác động của nước biển dâng, địa hình sụt lún và triều cường đạt đỉnh. Ảnh: Phạm Ngôn. 
Tuy nhiên, bà Hương cho rằng ĐBSCL đang phải chịu nhiều áp lực từ bên ngoài, dẫn đến các tác động xấu đến địa hình. Tác động đến từ việc khai thác nước ngầm quá mức dẫn đến suy giảm phù sa, đô thị hóa khiến nền đất ngày càng yếu. 
Các trận ngập lịch sử liên tiếp ở miền Tây trong thời gian qua là sự cộng hưởng của các yếu tố về nước biển dâng, sụt lún địa hình và triều cường đạt đỉnh.
"Cộng đồng quốc tế đang có những nỗ lực để nhiệt độ Trái Đất không bị tăng quá 2 độ C. Nếu như đạt được điều này, mực nước biển sẽ không thể dâng cao đến 1 m và nguy cơ ngập lụt của các khu vực cũng không trầm trọng như dự báo", TS Hương nhận định. 
Để làm được điều này, đại diện Viện nghiên cứu thuộc Bộ TN&MT cho rằng cần có sự nỗ lực rất lớn từ phía Nhà nước, chính quyền địa phương và phía người dân. Các đơn vị cần có chính sách về tiết kiệm năng lượng, giảm thiểu lượng phát thải ra bầu khí quyển. Khi những yếu tố này được cải thiện và tốc độ sụt lún được giảm thiểu, các kịch bản về ngập lụt đưa ra sẽ khả quan hơn. 
Theo kịch bản ứng phó với biến đổi khí hậu năm 2016 của Bộ TNMT, đến năm 2100, với khả năng nước biển dâng ở mức cao nhất là 1 m thì khoảng 16,8% diện tích Đồng bằng sông Hồng; 1,47% diện tích các tỉnh ven biển miền Trung từ Thanh Hóa đến Bình Thuận; 17,8% diện tích TP.HCM; 38,9% diện tích Đồng bằng sông Cửu Long có nguy cơ bị ngập. Trong đó, cụm đảo Vân Đồn, Côn Đảo và Phú Quốc có nguy cơ ngập cao.
Đồng bằng sông Cửu Long có biến mất vào năm 2100? Theo Bộ Tài nguyên và Môi trường, đến năm 2100, nhiệt độ trung bình tăng lên 3 độ C và mực nước biển tăng khoảng 1 m. Khi đó, 39% diện tích Đồng bằng sông Cửu Long bị ngập nước.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc không ngại “chạm mặt” Nga tại Syria

Trung Quốc không ngại “chạm mặt” Nga tại Syria

Phương Võ | 
Trung Quốc không ngại “chạm mặt” Nga tại Syria
Quân đội Trung Quốc.

Trung Quốc không loại trừ khả năng sẽ tham gia vào cuộc xung đột quân sự tại Syria trong khi Nga cũng đang tiến hành các hoạt động chống khủng bố tại khu vực này.

Theo tờ Sina của Trung Quốc, trong bối cảnh những kẻ cực đoan từ nhóm “Đảng Hồi giáo Turkestan” đang chiến đấu chống lại lực lượng quân chính phủ ở Syria, Trung Quốc có thể sẽ tới Syria và tăng cường sự ổn định tại khu vực này.
Hiện tại, chính quyền Trung Quốc vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng, tuy nhiên, vài tháng trước, chính quyền Cộng hòa Ả Rập Syria đã gửi cho Trung Quốc yêu cầu chính thức về việc hỗ trợ quân sự cho Syria trong cuộc chiến chống khủng bố.

Tuy nhiên, theo ý kiến của các chuyên gia, Trung Quốc sẽ không triển khai các căn cứ quân sự của mình tại Syria khi Nga vẫn đang tiến hành các hoạt động chống khủng bố tại đất nước này.Trước đó, truyền thông Trung Quốc cũng đã đưa tin rằng Syria là nơi tuyệt vời để Trung Quốc chiếm được chỗ đứng ở Trung Đông.
Trang Sina nhấn mạnh, Trung Quốc không muốn có sự “đụng độ” với các căn cứ quân sự của Nga trên lãnh thổ Syria nhưng nếu Damascus yêu cầu điều này, Trung Quốc sẵn sàng thực hiện những bước đi phù hợp.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ai sẽ là đồng minh của Nga nếu xảy ra Thế chiến III?


Văn Đức 
Ai sẽ là đồng minh của Nga nếu xảy ra Thế chiến III?
Nga liệu có đứng về phía Mỹ trong Thế chiến III? (Ảnh: IA Rex)

Chuyên gia Thổ Nhĩ Kỳ cho rằng, trong trường hợp Thế chiến III nổ ra, Liên bang Nga sẽ ở cùng phe với Mỹ để đối đầu Trung Quốc.

Trong trường hợp Thế chiến III nổ ra, Liên bang Nga sẽ ở cùng một phe với Mỹ để đối đầu với Trung Quốc. Nhận định này được Thiếu tướng quân đội Thổ Nhĩ Kỳ về hưu Osman Pamukoglu đưa ra trong trong sách “Chiến tranh thế giới thứ ba” của mình.
Khi tình hình trở nên không thể chịu đựng nổi, người phát động chiến tranh sẽ là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ” - trích dẫn lời Tướng Pamukoglu.
Tia lửa làm bùng phát chiến tranh có thể chỉ đơn giản là một cuộc đụng độ đâu đó tại điểm biên giới, bắn hạ một chiếc máy bay, đánh chìm tàu cá, tấn công khủng bố, mưu sát hay bất kỳ sự cố không thể tưởng tượng nào khác. Thậm chí, lý do dẫn đến chiến tranh có thể là một sự kiện không xảy ra trong thực tế, nhưng sẽ được trình bày như thật vậy” - ông Pamukoglu dự báo.
Sau khi phân tích kinh nghiệm của các cuộc chiến tranh thế giới trong quá khứ, khi mà trong cả hai cuộc chiến tranh đó, Nga đều từng là đồng minh của Anh và Mỹ, chuyên gia quân sự người Thổ Nhĩ Kỳ đi đến kết luận rằng, trong một cuộc chiến mới khác, Nga có thể lại một lần nữa trở thành đồng minh của Mỹ, trong khi đó, liên minh của Trung Quốc và Ấn Độ sẽ ở thế đối đầu.
Đồng thời, ông Pamukoglu tin chắc rằng Thế chiến III là không thể tránh khỏi: việc liên tục gia tăng chi tiêu mua sắm, trang bị vũ khí hàng năm của các quốc gia có tham vọng trở thành siêu cường là dấu hiệu rõ ràng nhất cho điều này.
Ông Pamukoglu dự báo rằng, một cuộc chiến tranh lớn mới cũng sẽ tương tự như các cuộc xung đột trong quá khứ và có những điều kiện nhất định.
Giống như trong quá khứ, chiến tranh bắt nguồn từ mong muốn của các quốc gia hướng tới phát triển kinh tế: không để mất hoặc muốn mở rộng khu vực thống trị của mình và kiểm soát các nguồn tài nguyên” - ông Pamukoglu cho biết.
Ai sẽ là đồng minh của Nga nếu xảy ra Thế chiến III? - Ảnh 1.
Cuốn sách "Chiến tranh thế giới thứ ba" của ông Osman Pamukoglu.
Bên cạnh đó, Thiếu tướng Thổ Nhĩ Kỳ cũng khẳng định rằng, Thế chiến III sẽ không thực sự là một cuộc chiến của toàn bộ thế giới: các châu lục – châu Phi và Nam Mỹ - sẽ đứng sang một bên và không tham gia các hoạt động tác chiến.
Các khu vực nhạy cảm chiến lược có thể là nguyên nhân gây ra sự bủng nổ của Thế chiến III, theo chuyên gia, đó là các vùng Baltic, Đông Âu, Balkan, Trung Đông , Đông Á, bán đảo Trung - Ấn và Thái Bình Dương.

Đó sẽ là công cụ để Mỹ củng cố vị thế đàm phán của mình trong hầu hết các vấn đề trên chính trường thế giới. Thứ hai, nếu những loại tên lửa này được triển khai ở châu Âu, thì châu Âu sẽ trở thành con tin cho quan hệ Nga-Mỹ. Người Mỹ sẽ tống tiền người châu Âu với nguy cơ xảy ra chiến tranh quy mô lớn giữa Mỹ và Nga ở châu Âu” - ông Blokhin phân tích.Trong cuộc phỏng vấn với NSN, ông Konstantin Blokhin, nhà nghiên cứu hàng đầu tại Trung tâm Nghiên cứu các vấn đề an ninh của Viện Hàn lâm Khoa học Nga, nói rằng, việc rút khỏi Hiệp ước Lực lượng hạt nhân tầm trung (INF) sẽ cho phép Mỹ có cơ hội “tống tiền” thế giới bằng một cuộc chiến mới.
Điều đó có nghĩa là, người Mỹ sẽ không chỉ kiềm chế Trung Quốc và Nga, mà còn tăng cường kiểm soát các đồng minh của họ, cả ở châu Âu và châu Á” - chuyên gia kết luận.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2019

Biển Đông, RCEP phủ bóng ASEAN

TTO - Câu chuyện Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) và Hiệp định Đối tác kinh tế toàn diện khu vực (RCEP) là những trọng tâm, chờ giá trị cốt lõi của Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) thể hiện.

Biển Đông, RCEP phủ bóng ASEAN - Ảnh 1.
Thủ đô Bangkok của Thái Lan chuẩn bị cho Hội nghị cấp cao ASEAN lần thứ 35 - Ảnh: Reuters
Câu chuyện Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) và Hiệp định Đối tác kinh tế toàn diện khu vực (RCEP) là những trọng tâm, chờ giá trị cốt lõi của Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) thể hiện.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam tham dự Hội nghị cấp cao ASEAN lần thứ 35, tổ chức tại Bangkok (Thái Lan) từ ngày 2 tới 4-11.
Hoài nghi cam kết của Mỹ
Là loạt hội nghị quan trọng cuối cùng trong nhiệm kỳ chủ tịch luân phiên ASEAN của Thái Lan, sự kiện ở Bangkok năm nay sớm gặp "trục trặc" khi Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó tổng thống Mike Pence không tham gia.
Thay vào đó, ông Trump cắt cử Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien, người không có trong nội các của mình, và Bộ trưởng Thương mại Wilbur Ross đến Bangkok.
Truyền thông Mỹ nhìn nhận đây là động thái "hạ cấp" mức độ quan tâm của Washington đối với sự kiện lớn này, vốn có thể gây thất vọng cho các đồng minh và đối tác của Mỹ trong khu vực.
Hãng tin AP dẫn lời nhà phân tích chính trị tại Philippines Richard Heydarian nói: "Tổng thống Trump đang đối phó với hàng loạt khó khăn chính trị trong nước và điều đó cũng gây lo ngại cho sự ủng hộ và cam kết của Mỹ đối với khu vực này".
Theo ông Heydarian, sự vắng mặt của ông Trump "giúp Trung Quốc lột tả hình ảnh của Mỹ như một thế lực không đáng tin cậy trong khu vực", đồng thời xây dựng một trật tự "trọng tâm Trung Quốc" hơn ở nơi đây.
Không khó hiểu khi việc ông Trump vắng bóng ở Thái Lan lại thu hút sự quan tâm đặc biệt trước thềm hội nghị năm nay. Thương mại chỉ là một phần trong cuộc cạnh tranh sức ảnh hưởng trên diện rộng giữa Mỹ và Trung Quốc.
Nó đã góp phần lớn định hình một số chính sách tại những khu vực khác trong đó có châu Á - Thái Bình Dương, hay Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương theo mô hình của Mỹ. Vì vậy một động tác "hạ cấp" quan tâm như vậy sẽ khiến giới quan sát phải lật lại những dự đoán trước đó về bức tranh địa kinh tế và địa chính trị khu vực.
Việc Mỹ rút khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP, nay là CPTPP) đại diện cho thái độ không cam kết đối với thương mại tự do đa phương. Nó khiến các nước liên quan tới Hội nghị cấp cao ASEAN năm nay càng có xu hướng tìm thêm giải pháp thay thế, mà cụ thể là RCEP.
RCEP chính là một trong những trọng tâm của Hội nghị cấp cao ASEAN năm nay. Mỹ vốn không tham gia RCEP, và sự vắng mặt của những nhân vật chóp bu ở Nhà Trắng càng gợi cảm giác Trung Quốc đang "thắng" thì các nước sẽ theo đuổi sáng kiến do Bắc Kinh dẫn đầu này.
Trước đó trong ngày 31-10, các bộ trưởng, trưởng đoàn phụ trách Cộng đồng kinh tế ASEAN của 10 nước thành viên được cho là đã lạc quan về triển vọng RCEP sau khi kết thúc Hội nghị hội đồng Cộng đồng kinh tế ASEAN (AECC) lần thứ 18.
Hôm 1-11, các bên tiếp tục đàm phán để thống nhất một số vấn đề còn lại, trong đó có sự do dự của Ấn Độ. Báo Economic Times của Ấn Độ ngày 1-11 thẳng thắn nhìn nhận RCEP biến thành một biểu tượng chính trị, trong đó Ấn Độ được xem là thế lực cân bằng trong hiệp định gồm 16 thành viên này (ASEAN, Trung Quốc, Nhật Bản, New Zealand, Hàn Quốc, Úc và Ấn Độ).
Chờ ASEAN củng cố giá trị
Vấn đề thứ hai phủ bóng Hội nghị cấp cao ASEAN 35 là Biển Đông và COC. Sự kiện diễn ra trong bối cảnh Trung Quốc vừa có hàng loạt hoạt động vi phạm vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa Việt Nam, vốn cũng kéo theo những bất đồng khiến đàm phán COC chưa có tiến triển.
Việc Mỹ không có sự góp mặt của đại diện cấp cao nhất có thể gây thất vọng, nhưng nó cũng là liều thuốc thử cần thiết cho triết lý của ASEAN.
Các quốc gia Đông Nam Á dù thế nào đi nữa vẫn phải giữ đúng giá trị đoàn kết, tự lực tự cường và đóng vai trò trung tâm trong các sáng kiến định hình khu vực, vốn là những nền tảng đem lại sự thành công cho ASEAN hơn nửa thế kỷ tồn tại.
Đó cũng là tinh thần mà đoàn Việt Nam dưới sự dẫn đầu của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mong muốn truyền tải: thắt chặt và củng cố tinh thần đoàn kết ASEAN, phát huy vai trò trung tâm của hiệp hội, mở rộng và làm sâu sắc quan hệ với các đối tác của ASEAN, kiến tạo môi trường thuận lợi cho phát triển bền vững của từng nước và của cả khu vực; nâng cao hình ảnh Việt Nam tiếp tục đổi mới, tham gia chủ động, tích cực và có trách nhiệm vào các nội dung hợp tác khu vực, từ đó bảo vệ hiệu quả các lợi ích của Việt Nam.
Một chi tiết đáng chú ý là ngay trước thềm diễn ra hội nghị, trợ lý bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đặc trách Đông Á và Thái Bình Dương David Stilwell đã kêu gọi ASEAN noi theo gương Việt Nam phản đối hành động quân sự hóa của Trung Quốc ở Biển Đông.
"Đây là sân nhà bạn, đây là khu vực của bạn. Việt Nam đã làm rất tốt trong việc kháng cự. Dựa vào sự đồng lòng của ASEAN, tôi cho rằng nhóm có thể tham gia cùng Việt Nam vào việc chống lại các hành động nhằm gây bất ổn và ảnh hưởng đến an ninh" - ông Stilwell nhấn mạnh.
Cựu ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario, người đi đầu trong vụ Philippines kiện tuyên bố "đường lưỡi bò" của Trung Quốc lên tòa án quốc tế năm 2016, mới đây kêu gọi ASEAN kiên quyết lấy phán quyết của Tòa trọng tài ở The Hague (Hà Lan) làm cốt lõi cho đàm phán COC.
3.000
Hội nghị cấp cao ASEAN năm nay có sự tham gia của hơn 3.000 đại biểu, trong đó có lãnh đạo và đại diện từ 23 nước và 5 tổ chức quốc tế.

17.000 người bảo vệ hội nghị
Chính quyền Thái Lan đã chuẩn bị mức đảm bảo an ninh cao nhất cho các phái đoàn tham dự Hội nghị cấp cao ASEAN năm nay, với việc triển khai 17.000 viên chức an ninh.
Phát biểu khi thị sát tại đường Witthayu ở Bangkok ngày 1-11, trợ lý cảnh sát trưởng quốc gia Thái Lan Damrongsak Kittiprapas khẳng định "chúng tôi đã sẵn sàng 100%" với những hoạt động kiểm tra an ninh đối với xe cộ và người qua lại quanh khu khách sạn của các phái đoàn Myanmar, Nhật Bản và Liên Hiệp Quốc.
Hội Luật quốc tế Việt Nam đấu luật với Trung Quốc về Biển ĐôngHội Luật quốc tế Việt Nam đấu luật với Trung Quốc về Biển Đông
TTO - Chủ tịch Hội Luật quốc tế Việt Nam (VSIL) đã gửi thư trả lời chủ tịch Hội Luật quốc tế Trung Quốc (CSIL), trao đổi lại về những vi phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam của nhóm tàu Hải Dương địa chất 8.

NHẬT ĐĂNG




Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Pháo đài” của những kẻ buôn người và cuộc chiến giành địa bàn của mafia người Việt trên đất Pháp


Những kẻ buôn người Việt Nam đã kiểm soát khu vực này suốt khoảng 10 năm nay, bất chấp nỗ lực tranh giành của các băng nhóm khác và các đợt truy quét của cảnh sát.
Mỗi năm, rất nhiều người Việt Nam tới Pháp sau khi chật vật đi xuyên châu Âu trong một hành trình đầy hiểm nguy với mong muốn đặt chân đến Anh quốc. Đối với hàng trăm người trong số họ, điểm dừng chân cuối cùng trước nỗ lực băng qua eo biển Manche là một khu trại kín đáo ở Angres, nơi được dân địa phương gọi với cái tên “Vietnam City” (Thành phố Việt Nam).
Dưới đây là phần lược dịch bài viết của nhà báo Pháp Elisa Perrigueur đăng trên Mediapart về câu chuyện tranh giành địa bàn xung quanh khu trại này của băng đảng Việt Nam. Trong bài có sử dụng hình ảnh minh họa của Elisa Perrigueur, cùng một số trích dẫn từ Guardian, France-3region và Al Jazeera.
Welcome to “Vietnam City”
Bóng tối buông xuống tòa nhà gạch, những chiếc đèn lồng đỏ le lói dưới bầu không lạnh lẽo, ánh sáng hiu hắt tỏa ra từ nhà kho kế bên. Im lặng bao trùm dù trên thực tế, khoảng 30 con người đang ngồi giết thời gian trong cái lạnh một ngày tháng Hai.
Trong vòng vài tiếng đồng hồ, khi màn đêm phủ khắp khu rừng, những người đàn ông ấy sẽ đi bộ vài trăm mét tới trạm xăng của BP trên cao tốc A26, vốn được gọi là “Cao tốc Anh” và làm một việc mà họ vẫn làm gần như hàng đêm: Tìm cách giấu mình trên một trong những chiếc xe tải đỗ bên lề đường trước khi nó khởi hành vào Anh sáng hôm sau.
Khu trại này nằm ở Angres, một thị trấn nhỏ có đường cao tốc chạy qua, con đường cách Calais và eo Manche khoảng 100km. Trại tị nạn không chính thức này đã hiện diện ở đây từ năm 2010 và hiện giờ chỉ đa phần là người Việt, vì thế mà dân địa phương gọi nó là “Vietnam City”. Dân thường rất ít người từng vào bên trong khu trại bí mật này.
Những người đàn ông trong bóng tối có vẻ dè dặt nhưng một thanh niên trẻ tươi cười, tiến về phía phóng viên của Mediapart. Cậu là một trong số ít người ở đó có thể nói tiếng Anh. Cậu này nói đến từ Hà Nội và giải thích làm sao mà mất “3 tháng để sang châu Âu”.
Tuy nhiên, cậu thanh niên không kịp kể nốt câu chuyện của mình. Một nhóm người bỗng quây lại, nhìn chăm chăm khiến cậu ta trở nên e dè và lo lắng. Như chính quyền và các nhóm tình nguyện địa phương nắm được, những kẻ buôn người ngủ ở “Vietnam City” và sống ngay bên cạnh những người mà chúng gọi là “khách hàng”.
Khu trại, nằm sát sườn một nhà máy hóa chất nhỏ, là điểm dừng cuối cùng cho những di dân Việt Nam vượt biên bất hợp pháp sang Anh.
“Họ chủ yếu đi qua Nga”, Đại úy Vincent Kaprzyk, trưởng đơn vị điều tra BMR thuộc lực lượng cảnh sát biên phòng Pháp ở Coquelles gần Calais cho biết, “Từ đó người Việt Nam bắt đầu phải băng qua các biên giới trên đất liền để tới Pháp”. Có nghĩa là họ phải cuốc bộ đường trường hoặc nhảy xe tải qua Belorussia hoặc Ukraine, Ba Lan, Séc và Đức.
Pháo đài của những kẻ buôn người và cuộc chiến giành địa bàn của mafia người Việt trên đất Pháp - Ảnh 1.
Minh họa: Elisa Perrigueur
Trên bức tường bạc phếch của tòa nhà chính trong trại treo một tấm biển bằng tiếng Pháp và tiếng Việt đề: “Trại Angres, tối đa 50 người, cấm trẻ vị thành niên”.
“Nhìn chung, có khoảng 10-15% người dưới 18 tuổi, phụ nữ chiếm khoảng 20%, đàn ông 80%. Họ khá trẻ”, Mimi Vũ – chuyên viên của tổ chức từ thiện Pacific Links – cho biết. Rất hiếm khi thấy các gia đình ở đó.
Số người thường ngủ bên trong trại dao động từ 70-150 người. Rất khó có con số chính xác bởi lượng người quay vòng rất chóng vánh.
“Chúng tôi đã gặp hàng nghìn người Việt trong những năm gần đây. Không bao giờ là cùng những con người ấy sau vài tháng”, Benoît Decq – một tình nguyện viên từ tổ chức thiện nguyện Collectif Fraternité Migrants Bassin Minier 62 – cho hay. Decq đã hỗ trợ những người di dân ở khu trại này suốt gần 1 thập kỷ và được họ tin tưởng.
Những kẻ buôn người cũng thay đổi. Mỗi tháng lại có người mới đến để thay thế những kẻ thành công vượt qua eo Manche.
“Chính quyền cảng ở Calais có thể tìm thấy từ 20-30 người Việt vài đêm mỗi tuần”, Julien Gentile, người đứng đầu văn phòng Office Central pour la Répression de l’Immigration irrégulière et de l’Emploi d’Etrangers Sans Titre (OCRIEST) – đơn vị cảnh sát chống buôn người của Pháp cho biết.
“Chúng tôi nghĩ là có một đường dây buôn người chính giữa Pháp và Anh. Điều đáng ngạc nhiên là khu trại khá nhỏ, so với lượng người được cho là vượt biên”, Julien Gentile nói. Đó là một hệ thống có tổ chức cao. “Trong trại có vài đường dây, có khi là 4-5 đường dây”.
Những kẻ buôn người khuyến cáo với khách hàng của mình phải thận trọng với người dân địa phương và không được nói gì cả. Những “kẻ chăn dắt” ấy rất cảnh giác. Chúng đã thiết lập đường dây từ Việt Nam tới Anh một cách tỉ mỉ và không có ý định buông tay cho những người di cư đang oằn mình gánh nợ.
Khác với những nhóm di cư hiện diện trong khu vực phía Bắc nước Pháp – người Kurd, người Afghanistan, người Eritrea, người Sudan – người Việt Nam có thể “không phải trả tiền trước cho những kẻ buôn người, thay vào đó, họ làm việc trên đường đi, ở nhà hàng, trong các xưởng dệt may, để trả cho hành trình mà họ chọn”, Vincent Kasprzyk nói.
Trạm xăng cuối cùng trước khi tới Calais:
“Pháo đài” của mafia Việt
Ngày 6/2/2018, các sĩ quan thuộc đơn vị cảnh sát OCRIEST phát hiện ra một thế giới ngầm tại khu vực. Trong một chiến dịch chống buôn người mà họ thực hiện gần như hàng năm ở khu trại, họ tìm thấy một hố sâu dưới đất trong khu rừng cách trại vài trăm mét. Có thể tụt xuống dưới đó bằng đoạn dây cáp buộc sẵn vào thân cây.
Sâu 3 mét dưới lòng đất là một đường hầm gạch đỏ có từ những ngày Angres còn là thị trấn mỏ, dẫn tới những hang động. Một trong những đường hầm bỏ hoang dẫn tới ngay phía dưới căn nhà kho ở Vietnam City.
Chính quyền địa phương cho rằng các đường hầm ấy có thể được sử dụng để che giấu người di cư trong những đợt truy quét của cảnh sát. Ngoài ra, cảnh sát còn phát hiện 14 điểm canh gác trên lối mòn từ khu trại tới trạm xăng.
Những phương án hậu cần ấy cho thấy khu trại được canh gác như pháo đài. Nhưng vì sao nó lại cần bảo vệ và được thèm muốn tới mức ấy?
Lý do chính là ở trạm xăng BP kế bên đường cao tốc. Nằm ở một vị trí chiến lược, trạm xăng này giống như thỏi nam châm đối với những kẻ buôn người. Là trạm xăng cuối cùng và duy nhất trước khi tới cảng Calais hoặc đường hầm Eurotunnel nên rất nhiều xe tải đỗ ở đó – tạo cơ hội cho người di cư trốn đi.
Người Việt Nam “giành được” vị trí này sau một “trận chiến khu vực bãi đỗ xe” dài hơi vào giữa những năm 2000. Lúc ấy, nhiều băng đảng buôn người tranh giành các trạm xăng khác nhau trong khu vực, một số cuộc đụng độ còn biến tướng thành đối đầu có vũ trang.
“Người Việt tới Pháp vào khoảng năm 2002 và họ có một bãi đỗ xe trên cao tốc tới Bỉ, nhưng chính quyền đã đóng cửa nó”, Đại úy Kasprzyk cho hay. “Sau đó họ xuống Angres”.
Trạm xăng BP này đã có thời do một trùm buôn người từ Albania nắm giữ, nhưng rồi hắn bị Ali Tawil – một kẻ buôn người người Iraq giết hại. Tawil muốn độc chiếm trạm xăng.
Tuy nhiên, sau vụ thanh trừng, hắn phải tới Bỉ lánh nạn. Ali Tawil để lại nơi này cho đàn em kiểm soát nhưng chúng không kháng cự được với băng đảng người Việt và để mất khu vực này trong vòng vài tuần.
Các băng nhóm vẫn luôn nhòm ngó vị trí có giá trị chiến lược này. Năm 2009, các băng nhóm Chechnya đã tìm cách thế chỗ mafia người Việt nhưng thất bại. Và những kẻ buôn người Việt Nam đã kiểm soát khu vực này suốt khoảng 10 năm nay, bất chấp nỗ lực tranh giành của các băng nhóm khác và các đợt truy quét của cảnh sát.
Theo hội đồng địa phương, sự tồn tại của khu trại không chính thức này vẫn là lựa chọn đỡ tồi tệ hơn.
“Các khu trại mọc lên từ năm 2006, người Việt sống trong các khu rừng xung quanh trạm xăng và rất khó để kiểm soát”, nguồn giấu tên của Mediapart tiết lộ, “Ít nhất hiện giờ họ còn có một mái nhà. Và nếu nó bị phá hủy thì một cái trại khác lại được tạo ra ở đâu đó trong thị trấn”.
Khi có đề nghị đóng cửa khu trại, lãnh đạo thị trấn đã nói: “Không phải khu trại hút người Việt Nam tới, mà là trạm nghỉ (trạm xăng BP trên cao tốc A26 – ND). Nếu chúng ta phá bỏ, họ sẽ vẫn tới và kết cục là họ ở trong rừng, dưới những điều kiện vô cùng tệ hại”.
“Thành phố vàng El Dorado”phía bên kia eo biển Manche
Ở cuối hành trình dài, người Việt tới Angres từ các chuyến taxi có biển đăng kiểm ở Paris, Đại úy Kasprzyk cho hay. “Phí cho chuyến đó là 600 euro. Nhưng để vượt qua biên giới cuối cùng ở Calais thì mất tới 10.000 euro”.
“Những người nhập cư đến từ các khu vực nghèo ở miền Trung và miền Bắc Việt Nam, đặc biệt là các tỉnh Nghệ Anh, Hà Tĩnh, Quảng Bình… Ở đó không có việc cho họ và họ có văn hóa di cư làm kinh tế”, Mimi Vũ nói.
“Mục tiêu của họ là kiếm tiền gửi về cho gia đình. Những kẻ buôn người đảm bảo với họ là họ sẽ kiếm được từ 1.500-2.000 euro/tháng. Thế nên họ chấp nhận dù phải trả giá”.
“Tất cả những người nhập cư tôi gặp ở Angres và Coquelles đều nghĩ mình sẽ tới làm việc tại các tiệm nail”, Mimi Vũ nói, “Nhưng trên thực tế, khi họ đến nơi, đó lại là những vườn cần sa”.
Đây là một hệ thống kinh doanh ngầm đồ sộ với những vườn, xưởng trồng cần sa bí mật trên khắp nước Anh. Mimi Vũ cho hay: “Các nhóm xã hội đen Việt Nam thống trị thị trường này”, cùng với người Albania và người Anh.
Pháo đài của những kẻ buôn người và cuộc chiến giành địa bàn của mafia người Việt trên đất Pháp - Ảnh 2.
Nhiều nạn nhân bị đưa tới làm việc trong các vườn cần sa. Minh họa: Elisa Perrigueur
Những băng nhóm người Việt bóc lột chính những đồng bào của mình. Những kẻ buôn người lợi dụng món nợ khổng lồ và nỗi sợ hãi của các nạn nhân để kiểm soát họ. Các nạn nhân phải ăn, ngủ tại chỗ, đêm ngày quần quật chăm sóc vườn cần sa trong những ngôi nhà vắng ánh mặt trời.
Tom Dowdall, phó giám đốc Cục Tội phạm Quốc gia Anh, nhận định: “Những kẻ buôn người không hề suy nghĩ tới lần thứ hai khi đặt mạng người vào chỗ rủi ro. Chúng áp dụng hàng loạt phương thức nguy hiểm để tránh kiểm soát biên giới. Với chúng, các nạn nhân chỉ là món hàng, chứ không phải con người”.
“Không ai dám trốn chạy. Những kẻ buôn người nói rằng, nếu không có giấy tờ thì sẽ bị vào tù và không thể trả tiền được nữa. Tuy nhiên, những con người trẻ tuổi ấy vẫn hy vọng có thể kiếm được tiền và thấy tủi hổ nếu không gửi được chút gì về cho gia đình”.
Nhưng đó là câu chuyện của sau này, còn với những người dân di cư ở Angres thì phía bên kia eo Manche là Anh quốc, là “thành phố vàng” El Dorado.
Rất nhiều người ý thức được là mình sẽ làm việc bất hợp pháp. Nhưng không ai trong số họ ở Angres biết số phận thực sự đang chờ đợi mình phía bên kia bờ eo biển.
Theo Thi Anh / Trí thức trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang