Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2019

HÀ LỘI MÙA NÀY PHỐ CŨNG NHƯ SÔNG..

Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền 'dạo phố'

05/08/2019 01:13 GMT+7

TTO - Hoàn lưu bão số 3 vẫn tiếp tục gây mưa ở Hà Nội khiến khu đô thị Geleximco ngập sâu trong 'biển' nước. Nhiều người dân bơi thuyền "dạo" quanh khu đô thị.

Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 1.
Các ngả đường quanh khu đô thị Geleximco ngập sâu, nhiều phụ huynh sắm thuyền cho con em bơi - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
Ghi nhận của Tuổi Trẻ Online chiều 4-8, tại khu đô thị Geleximco (xã An Khánh, Hoài Đức, Hà Nội) khắp các ngả đường quanh khu đô thị ngập sâu, nhiều đoạn ngập sâu 40-50 cm. 
Người dân cho biết, tình trạng ngập sâu diễn ra từ chiều 3-8, đến chiều tối 4-8 vẫn chưa có dấu hiệu rút nước.
Nước ngập sâu, khiến việc đi lại của người dân gặp nhiều khó khăn, nhiều phương tiện đi qua đây chết máy phải dắt bộ. 
Nhiều hầm nhà liền kề của người dân ở khu đô thị bị nước tràn vào ngập sâu, người dân liên tục phải dùng máy bơm để bơm nước ra ngoài.
Thậm chí, nhiều người mang thuyền ra bơi quanh khu đô thị. 
Theo ông Thảo (72 tuổi sống tại khu đô thị Geleximco A), bà con sống ở đây đã quá quen thuộc mỗi khi ngập mặc dù đang được sống tại khu vực đô thị. Chỉ cần cơn mưa nặng hạt kéo dài thâu đêm hay mưa cả ngày, người dân lại phải chịu đựng ngập lụt. 
Còn tại ngã ba giao giữa đại lộ Thăng Long và đường Lê Trọng Tấn, các hầm chui trên dọc đường đại lộ Thăng Long ngập úng khiến xe cộ qua lại khó khăn.
Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 2.
Nước ngập toàn bộ các ngả đường quanh khu đô thị - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 3.
Người dân đặt biển cảnh báo khu vực ngập sâu - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 4.
Mưa lớn khiến ngập nhiều hầm nhà liền kề trong khu đô thị - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 5.
Ông Thảo, 72 tuổi sống tại khu đô thị Geleximco A cho biết "nhà ông phải xây nền cao lên tầm 15-20cm để đỡ ngập, nhưng cứ tình trạng mưa kéo dài như này đến đêm nay là ngập vào trong nhà" - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 6.
Nhiều đồ đạc của người dân ở hầm nhà liền kề bị ngập nước - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 7.
Nhiều người đi xe máy đi qua khu vực nước ngập sâu khiến xe chết máy - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 8.
Ngã ba giao giữa đại lộ Thăng Long và đường Lê Trọng Tấn (Thiên đường Bảo Sơn) mênh mông nước - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
Khu đô thị ở Hà Nội ngập sâu, dân chèo thuyền dạo phố - Ảnh 9.
Tại nút giao này, cả 2 chiều hướng về nội thành và hướng sang Hòa Lạc đều bị ngập sâu - Ảnh: HOÀNG THANH TÙNG
HOÀNG THANH TÙNG
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tình hình ở Hồng Kông đang thể hiện tương lai chính trị Trung Quốc


Phong phong trào phản đối dự luật dẫn độ tại Hồng Kông ngày càng kịch liệt, cả 4 thế hệ người Hồng Kông đều đứng ra, kiên quyết chống lại dự luật tà ác, chống lại chính quyền bạo chính. Chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc Jean-Pierre Cabestan cho rằng, sự quan tâm chính trị của người dân Hồng Kông là một bài học cho Bắc Kinh, hiện tại những người xem ra không có vẻ quan tâm đến chính trị, chưa chắc không thể thay đổi giống như người Hồng Kông.
Hồng Kông, biểu tình Hồng Kông, phản đối luật dẫn độ
Cảnh sát Hồng Kông dùng lựu đạn hơi cay để xua đuổi người biểu tình phản đối dự luật dẫn độ. (Ảnh từ Shutterstock)
Hãng thông tấn Trung ương Đài Loan đưa tin, để phản đối dự luật “Luật đào phạm” sửa đổi, hơn 2 tháng qua, người dân Hồng Kông liên tiếp phát động phong trào kháng nghị, từ kháng nghị ngoài đường phố cho đến bãi công, bãi thị, bãi khoá, khiến cho nhiều nước Âu, Mỹ chú ý cao độ.
Tờ Le Figaro tại Pháp đã có cuộc phỏng vấn Giáo sư Jean-Pierre Cabestan hiện đang giảng dạy tại trường Đại học Tẩm hội Hồng Kông về cục diện Hồng Kông hiện nay.
Ông Jean-Pierre Cabestan cho rằng, Trưởng Đặc khu hành chính Lâm Trịnh Nguyệt Nga mới đầu xuất phát từ sự “mù quáng” nên mới thúc đẩy dự thảo luật này, mượn đó để nhận được sự ủng hộ của Bắc Kinh, mong muốn nhanh chóng thông qua; nhưng chắc chắn bà ấy không ngờ rằng người dân Hồng Kông lại phản đối trên quy mô lớn như hiện nay.
Ông nói, chính phủ Hồng Kông tuyên bố tạm hoãn dự luật sửa đổi, chứ không phải là rút lại, đây là quyết định của Bắc Kinh, trong sự kiện này, Bắc Kinh mới có quyền quyết định cuối cùng, trong các chủ đề thảo luận nội bộ về an ninh, bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga hoàn toàn không thể làm chủ.
Về việc cảnh sát Hồng Kông hiện nay ngày càng có xu hướng dùng thủ đoạn trấn áp, ông Jean-Pierre Cabestan chỉ ra, bề ngoài, cảnh sát nghe lệnh của Trưởng đặc khu hành chính, thực tế là thông qua Văn phòng Liên lạc Trung ương, nghe theo chỉ thị của Công an ĐCSTQ; ông tiết lộ, Bắc Kinh ngầm phái rất nhiều cảnh sát từ Quảng Đông đến, ngôn ngữ họ nói tương đồng với người Hồng Kông, nên dễ trà trộn vào đám đông.
Ngoại giới nghi ngờ “một quốc gia hai chế độ” đã bị ĐCSTQ phá hoại nghiêm trọng, ông Jean-Pierre Cabestan cho rằng, về lý luận, chính phủ Bắc Kinh chỉ có thể nhúng tay vào các sự vụ ngoại giao và quốc phòng, nhưng thực tế, Bắc Kinh từ lâu đã can thiệp cả vào việc quản lý an ninh Hồng Kông.
Ông nói, phong trào phản đối dự luật dẫn độ phát triển đến hiện nay, đã chuyển biến thành phong trào dân chủ toàn diện tại Hồng Kông, ăn khớp với “phong trào ô dù” yêu cầu bầu cử phổ thông năm 2014; nếu cho rằng lần này Bắc Kinh sẽ có quyết định khác, thì là quá lý tưởng hoá, ông cũng không quá tin vào việc Bắc Kinh sẽ nhượng bộ.
Ông nói, rất nhiều người Hồng Kông cho rằng, dù không biết chính quyền Bắc Kinh sẽ làm thế nào, nhưng cũng cần phải dũng cảm đứng ra, “Hơn 2 triệu người Hồng Kông yêu cầu dân chủ và tự do, đây là một cuộc khủng hoảng mà không ai biết được lối ra ở đâu, mọi người đều đang nghĩ Bắc Kinh và Lâm Trịnh Nguyệt Nga sẽ giải quyết vấn đề này ra sao.”
Về lý do khả năng Trung Quốc hiện không lựa chọn can thiệp quân sự, ông Jean-Pierre Cabestan nói, “Một trong những lý do là ĐCSTQ muốn duy trì mức khả tín của ‘một quốc gia hai chế độ’, một nguyên tắc khác là ổn định tình hình xã hội, chính trị và tài chính của Hồng Kông.”
Ông cho rằng, không gian để cho ông Tập Cận Bình có thể điều khiển là rất nhỏ, không có lựa chọn khác, không thể bàng quan không để ý tới, nếu Bắc Kinh ra tay can dự và bổ nhiệm một Bí thư đảng uỷ nào đó đến quản lý Hồng Kông, thử nghĩ như thế sẽ thành thế nào? “Tầng quyền lực của Trung Quốc biết rất rõ Hồng Kông chống đảng Cộng sản Trung Quốc, đến lúc đó, mọi người đều muốn rời khỏi Hồng Kông, thậm chí có thể xuất hiện nạn dân ngồi thuyền bỏ trốn.”
Ông nói, năm 1997, chủ quyền Hồng Kông trao lại cho Trung Quốc, đã thúc đẩy người Hồng Kông quan tâm đến chính trị, bởi vì nước Trung Quốc do ĐCSTQ lãnh đạo, là một đảng độc quyền và bóp nghẹt tự do; điều này chứng minh con người có thể thay đổi, đối với Bắc Kinh mà nói, đây cũng là một bài học, “Ai có thể nói những người Trung Quốc – người mà hiện tại không quan tâm đến chính trị, lại không thể thay đổi giống như Hồng Kông chứ?” 
Thanh niên Hồng Kông đã đưa ra câu trả lời đẹp nhất đối với chế độ độc tài
Arnaud de La Grange, tác giả chuyên viết các bài xã luận trên tờ Le Figaro của Pháp cũng có một bài viết về vấn đề Hồng Kông, ông cho rằng, người Hồng Kông đã đứng tra đúng thời điểm kỷ niệm 30 năm sự kiện Thiên An Môn, khiến cho nhiều người cảm thấy bất an, phảng phất đâu đó những “linh hồn phiêu đãng” bị Bắc Kinh sát hại năm 1989 đang truyền một sức mạnh cho những người Hồng Kông đứng ra kháng nghị, phản đối độc tài.
Ông nói, người ta cho rằng người Hồng Kông ngoan ngoãn nghe theo, dưới áp lực lớn của Trung Quốc Đại lục mà chịu cúi người; người ta cho rằng người Hồng Kông là người theo chủ nghĩa vật chất, chỉ biết chú ý đến kinh doanh và phồn vinh; nhưng họ đã cho cả thế giới thấy rằng sự thực không phải vậy, họ lúc nào cũng có thể chiến đấu vì đồng cảm thân phận, quyền lợi, tự do và tự do cho cả thế hệ sau.
Arnaud de La Grange cho rằng, tầng lãnh đạo của ĐCSTQ quá tự tin với quyền lực của mình, nhưng họ đã tính toán nhầm.
Cuối cùng ông viết, có một số quan niệm cũ rích cho rằng thế giới người Hoa không thể thực thi được dân chủ, chỉ có thể hoặc là độc tài hoặc là hỗn loạn, ĐCSTQ lại cũng hiểu được cách chơi, nhưng Hồng Kông và Đài Loan đã phá vỡ lối suy nghĩ này.
Ông nói: “Những gì đang diễn ra trên đường phố Hồng Kông, không chỉ là vận mệnh của bản thân Hồng Kông, mà cũng là tương lai chính trị của Trung Quốc, thậm chí có thể nói rộng hơn, chính là tương lai của châu Á; tiếng hát của thanh niên Hồng Kông, là câu trả lời đẹp nhất nhắm vào chế độ độc tài chuyên chế.”
Trí Đạt / Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Tài làm sao tồn tại giữa trùng vây Tiểu Nhân đắc chí?


A-

Tề Hoàn Công có hỏi cái gì sẽ hại đến nghiệp bá? Tể tướng Quản Trọng nói có 4 điều gây hại đến nghiệp bá. Một là không biết đến người hiền tài thì có hại cho nghiệp bá. Hai là biết người hiền tài mà không dùng là hại đến nghiệp bá. Ba là dùng người hiền tài mà không tin thì có hại đến nghiệp bá. Cuối cùng là tin người tài rồi mà để lẫn kẻ tiểu nhân vào thì có hại đến nghiệp bá.



ĐỪNG ĐỂ TIỂU NHÂN TRÀ TRỘN HÃM HẠI NGƯỜI TÀI

ĐỖ THƠM

Bộ Nội vụ đã tổ chức lễ công bố Quyết định thành lập Ban chỉ đạo, Tổ biên tập xây dựng Đề án “Chiến lược quốc gia về thu hút, trọng dụng nhân tài” và Hội thảo khoa học “Chiến lược thu hút, trọng dụng nhân tài trong khu vực công”. Tại Hội thảo, Bộ trưởng Lê Vĩnh Tân cho biết, thời gian qua, có nhiều bộ, ngành, địa phương đã ban hành các chính sách “trải thảm đỏ” nhằm thu hút người có tài năng về làm việc tại các cơ quan nhà nước, họ đã phát huy được năng lực, sở trường và bước đầu có những kết quả đóng góp tốt cho cơ quan, đơn vị. Tuy nhiên, bên cạnh các kết quả đạt được, các chính sách này trên thực tế chưa phát huy được hiệu quả như mong muốn.
Vậy đâu là điểm nghẽn khiến cho vấn đề thu hút nhân tài, phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã nhận được một số ý kiến góp ý từ Tiến sĩ khoa học Phan Hồng Giang – nguyên Viện trưởng Viện Văn hóa, Nghệ thuật Quốc gia Việt Nam.
Tiến sĩ khoa học Phan Hồng Giang nhấn mạnh: “Theo cá nhân tôi, điểm nghẽn chính trong việc thu hút, sử dụng nhân tài là trong công tác đánh giá cán bộ vẫn có chuyện chủ quan, thiếu dân chủ. Quyền đánh giá cán bộ vẫn nằm trong tay một nhóm người.
Đã là người tài, biểu hiện của họ là khác thường. Ví dụ một đứa trẻ 10 tuổi hát opera hay đâu cần phải đợi đến già mới là hay. Nếu chúng ta không chấp nhận sự nhảy vọt như thế, nếu sự đánh giá người tài chỉ bằng ý kiến của một nhóm người thì rất dễ nảy sinh ra chạy chức chạy quyền. Có người ban phát chức quyền thì mới có chạy chức chạy quyền. Đó là điều nguy hại nếu trọng dụng không đúng người tài trong bộ máy tổ chức Nhà nước, đặc biệt là các vị trí quan trọng”.
Ông nhấn mạnh lại, điểm nghẽn ở đây chính là sự đánh giá khó có được sự khách quan khi quyền đánh giá thuộc đặc quyền ở trong một nhóm nhỏ. Trong lĩnh vực này cần nhất phải có sự cạnh tranh công bằng, minh bạch, dân chủ giữa những người có tiềm năng. Nếu không, nó là cái nôi sinh ra tệ con cháu các cụ, tiền tệ, hậu duệ, trí tuệ đứng sau cùng. Tất cả hệ lụy này cũng từ cái gốc là đặc quyền đánh giá người tài, cán bộ mà sinh ra.

                                       
Tiến sĩ Phan Hồng Giang - con trai của nhà phê bình Hoài Thanh!



Tiến sĩ Phan Hồng Giang phân tích, điểm nghẽn thứ hai là khi tìm ra được người tài nhưng không trọng dụng trước hết về mặt tinh thần khiến cái tài bị mai một đi. Tiến sĩ chia sẻ câu chuyện mà ông mới đọc được trên báo chí gần đây, đó là trường hợp của anh Phạm Quốc Thái – một trong 6 người được chọn đưa đi Mỹ học thạc sĩ theo đề án đô thị thông minh, sau khi tốt nghiệp loại giỏi trở về nước, anh Phạm Quốc Thái được phân công làm... rà soát hồ sơ, nhập liệu về an toàn thực phẩm. Anh Thái có chia sẻ với báo chí là anh học về kỹ thuật xây dựng công trình nhưng lại phân về quản lý thực phẩm, truy xuất nguồn gốc thịt heo - một lĩnh vực mà anh không hề có kiến thức gì cả. Anh này phải chạy grab buổi tối kiếm thêm tiền vì lương có 2,8 triệuđồng/tháng không đủ sống.
“Không được trọng dụng, được đối xử xứng đáng, dùng không đúng chỗ thì tài mấy cũng bị mai một. Người tài giỏi chỉ phát tiết ở hoàn cảnh môi trường thuận lợi thôi.
Ví dụ như Giáo sư Ngô Bảo Châu hay là Giáo sư Vũ Hà Văn phát tiết ở Pháp, Mỹ. Nhiều người nói nếu ở lại Việt Nam rồi cứ chen lấn, xô đẩy nhau, cãi cọ mất đoàn kết vì tiền lương, vì tranh giành đề tài nghiên cứu có khi tài mấy cũng mai một mất”, Tiến sĩ Giang chia sẻ.
Ông dẫn lại ghi chép trong Đông Chu Liệt Quốc về câu chuyện vua Tề Hoàn Công có trò chuyện hỏi Tể tướng Quản Trọng – một người được lịch sử ghi chép là túc trí, đa mưu, là một chính trị gia, nhà quân sự và nhà tư tưởng Trung Quốc thời Xuân Thu..
Tề Hoàn Công có nói với Quản Trọng: “Trẫm có hai cái tật. Một là ham săn bắn. Hai là mê sắc. Vậy có hại gì đến nghiệp bá của trẫm không?”. Quản Trọng có trả lời là không có hại gì. Tề Hoàn Công có hỏi cái gì sẽ hại đến nghiệp bá? Tể tướng Quản Trọng nói có 4 điều gây hại đến nghiệp bá.
Một là không biết đến người hiền tài thì có hại cho nghiệp bá.
Hai là biết người hiền tài mà không dùng là hại đến nghiệp bá.
Ba là dùng người hiền tài mà không tin thì có hại đến nghiệp bá.
Cuối cùng là tin người tài rồi mà để lẫn kẻ tiểu nhân vào thì có hại đến nghiệp bá.
“Từ xa xưa, người ta đã đúc kết 4 điểm mấu chốt trong việc sử dụng người tài. Đến giờ, những chuẩn đó vẫn luôn thời sự. Đó là “Phải biết, phải dùng, phải tin và không để trà trộn kẻ tiểu nhân bên cạnh người tài”.
Người Nga cũng có câu ngạn ngữ, đại ý một vại mật ong có thể hỏng chỉ vì một giọt mật đắng. Một người ngu có thể cân bằng 10 người thông minh, ý nói về mức độ phá hoại của người ngu dốt. Những đúc rút đó vẫn còn nguyên giá trị trong thu hút và trọng dụng nhân tài hiện nay”, Tiến sĩ Giang nhận định


Nguồn: Báo Giáo Dục điện tử

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những mối đe dọa lâu dài lớn nhất mà loài người phải đối mặt


BM
Sức nóng của mặt trời sẽ làm tăng sự phong hóa của đá

Liệu chúng ta thực tế có thể nói điều gì đó về tương lai xa? Nếu chúng ta không thể dự đoán khi nào trời sẽ mưa vào tháng tới, thì việc dự báo hàng tỉ năm dường như là không thể.

Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều hỗn loạn như thời tiết: thậm chí những dự đoán rất xa phía trước đôi khi cũng có thể, đặc biệt là trong vật lý thiên văn và vũ trụ học.

Chúng ta có thể tin chắc rằng sẽ có nhật thực toàn phần ở Anh vào ngày 23/9/2090 bởi vì mặt trăng, mặt trời và trái đất di chuyển trên các quỹ đạo ổn định, có thể dự đoán được, với các nhiễu loạn rất nhỏ, và định luật hấp dẫn hiện đã được kiểm chứng tốt.

Tương tự như vậy, chúng ta có thể sử dụng vật lý thiên văn đã biết để dự đoán những gì có thể sẽ xảy ra trên khắp vũ trụ khi nó mở rộng ra.

BM
  
Cách tiếp cận này có thể được mô tả như là "thuyết vật lý mạt thể" - một thuật ngữ được nhà thiên văn học Martin Rees đặt ra vì đã sử dụng vật lý thiên văn để mô hình hóa sự di chuyển của vũ trụ.

Rees đã dùng một gợi ý từ thần học, trong đó, "thuyết mạt thể" là nghiên cứu về những điều tối thượng như ngày tận thế. Và bài viết kinh điển về chủ đề này là bài viết về sự sống trong các vũ trụ mở của Freeman Dyson năm 1979, trong đó nêu ra những thảm họa có thể xảy ra hoặc đe dọa sự sống trong tương lai, từ cái chết của mặt trời đến sự tách rời của các ngôi sao ra khỏi các thiên hà.

Vì vậy, những thách thức lớn nhất mà loài người sẽ phải đối mặt là gì nếu chúng ta sống sót trong tương lai xa? Chúng ta không thể nói làm thế nào (hoặc nếu) chúng sẽ được khắc phục (tôi sẽ đưa ra một số dự đoán) nhưng có thể tin những mối đe dọa này đang tiến đến.

Vấn đề 1: Sống sót tốt hơn các động vật có vú khác

BM
Liệu chúng ta có thể sống lâu hơn tuổi thọ điển hình của các loài động vật có vú?

Thời gian tồn tại điển hình của một loài động vật có vú là khoảng một triệu năm.

Từ chiến tranh hạt nhân đến đại dịch sinh học, nhân loại rõ ràng có những rủi ro khác cần phải giảm khẩn cấp: ngay bây giờ tỉ lệ tuyệt chủng tự nhiên là nhỏ hơn nhiều so với rủi ro ta tự gây cho mình.

Chúng ta phải khắc phục rủi ro về sự tồn tại và các vấn đề về tính bền vững hiện tại cùng một số thách thức khác để có thể tồn tại được.

Để bắt đầu, trong một vài chục nghìn năm tới chúng ta sẽ phải đối phó với sự kết thúc của thời kỳ gián băng hiện tại: chúng ta đang sống trong một thời gian gián đoạn ngắn của kỷ băng hà dài. Tổ tiên của chúng ta đã sống sót qua thời kỳ băng hà, do vậy vấn đề này chắc không phải là lớn - trừ khi nếu họ là những người săn bắn hái lượm du mục thay vì một nền văn minh toàn cầu.

Chúng ta cũng có thể phải đối mặt với những biến đổi khí hậu lớn giữa các thời đại địa chất khác nhau.

BM
  
Trong quá khứ, Trái Đất không chỉ lạnh hơn mà còn nóng hơn. Trong thời kỳ Eocene, nhiệt độ nóng hơn 10C, với cây cọ và cá sấu sống ở Bắc Cực và vùng xích đạo là quá nóng, con người không có che chắn khó có thể sống được. Trước đó nữa, trái đất là quả bóng tuyết, gần hết mặt trái đất đều được phủ băng.

Rồi, còn có nguy cơ núi lửa, thiên thạch va vào trái đất, vụ nổ tia gamma, hoặc sự gián đoạn sinh thái mới nổi, mà chúng ta biết đã dẫn đến sự tuyệt chủng tự nhiên hàng loạt cứ khoảng 100 triệu năm một lần.

Cuối cùng, loài người thông minh (Homo Sapiens) có thể đã không tồn tại vì chúng ta có thể tiến hóa thành một thứ gì khác.

Chúng ta liên tục biến đổi và tùy thuộc vào sự lựa chọn tự nhiên (ngay cả ngày nay với việc chăm sóc sức khỏe tốt, tai nạn trên đường đang dần loại bỏ những người trẻ dễ bị tai nạn giao thông), và công nghệ sinh học hiện đại cho phép chúng ta chủ tâm sửa đổi được gien của mình. Chưa kể các công nghệ cho phép chúng ta hợp nhất với cái nhân tạo. Trải qua hàng triệu năm, chưa chắc chúng ta sẽ vẫn giống như cũ - trừ khi chúng ta cố tình quyết định bảo tồn gien di truyền và có thể đưa ra quyết định đó, bám theo thời gian địa chất.

Nếu chúng ta vẫn còn tồn tại sau đây 1 tỉ năm, chúng ta sẽ có những nền văn minh bền vững tuyệt đối, có thể xử lý các thảm họa trên quy mô hành tinh, lên kế hoạch trước cho thời gian địa chất, và chắc rằng sẽ khác hẳn với chúng ta ngày nay như chúng ta khác với con bọ ba thủy. Điều trớ trêu là để tồn tại lâu hơn các loài động vật có vú khác, chúng ta phải trở thành một thứ gì đó rất khác so với chúng ta ngày nay.

Vấn đề 2: Sống sót qua tuổi thọ của sinh quyển

Trong khoảng một tỉ năm (cộng trừ vài trăm triệu năm), độ sáng tăng dần lên của mặt trời sẽ phá hủy sinh quyển trái đất.

BM
Một mặt trời luôn sáng chói có thể khiến hậu duệ của chúng ta gặp khó khăn nghiêm trọng

Vấn đề là sức nóng của mặt trời sẽ làm tăng sự phong hóa của đá, từ đó dẫn đến các phản ứng hóa học lấy đi một lượng đáng kể CO2 trong không khí mà nó là một phần của chu trình carbon, cuối cùng làm cuộc sống thực vật chết vì thiếu thức ăn. Ngoài ra, cuối cùng hành tinh bị nóng lên giống như một nhà kính, với ngày càng có nhiều hơi nước (một loại khí tốt cho nhà kính) bốc hơi từ các đại dương, khiến trái đất càng nóng hơn.

Một cách tiếp cận là cố gắng bảo vệ sinh quyển bằng kỹ thuật cực lớn, càng lâu càng tốt.

Chúng ta có thể thực hiện kỹ thuật địa lý bằng cách thêm các huyền phù khí phản xạ vào tầng bình lưu, xây dựng một màn tạo bóng râm giữa trái đất và mặt trời, hoặc thậm chí rời trái đất ra xa hơn.

Một giải pháp khác là chuyển cuộc sống vào không gian, nếu chúng ta chưa làm như vậy. Môi trường sống tự duy trì trong không gian có vẻ khả dĩ, và có nhiều nguyên vật liệu ngoài đó hơn nhiều tỉ lần diện tích bề mặt trái đất. Ngay cả khi những cấu trúc này có vẻ khó xây dựng, chúng ta nên nhớ rằng chúng ta thực sự có một tỉ năm để trở nên lành nghề hơn, giàu có hơn và biết xử lý vật liệu đó.

Đến thời điểm này, loài người phải là một tác nhân ở quy mô của hệ mặt trời nếu muốn được tồn tại.

Vấn đề 3: Sống sót qua sự kết thúc vòng đời chính của mặt trời

Trong khoảng 5 tỉ năm nữa, độ sáng của mặt trời sẽ bắt đầu tăng nhanh hơn vì khí helium tích lũy trong lõi sẽ làm nó nóng lên, biến nó thành khối lửa đỏ khổng lồ. Nhiệt độ bề mặt giảm xuống nhưng tổng sản lượng ánh sáng là lớn hơn nhiều do diện tích bề mặt nó rất lớn.

Điều này có khả năng nói lên sự kết thúc của trái đất, vì nó có khả năng bị mặt trời nuốt chửng khi phình to.

Nếu không bị như vậy, Trái Đất bị rang bỏng thành khối đá không có không khí bao quanh. Ngay sau đó (khoảng một tỉ năm) mặt trời sẽ đẩy đi hết bầu khí quyển của trái đất như một tinh vân và trái đất trở thành một sao nhỏ màu trắng.

Để tồn tại được, bất kỳ cuộc sống thông minh nào sống trong hệ mặt trời sẽ cần phải chuyển sang các hệ mặt trời khác. Dĩ nhiên người ta có thể thích nghi, nhưng không có nhiều ánh sáng và năng lượng từ một sao nhỏ trắng.

Tới được các hệ mặt trời khác sẽ cần đến hoặc là tàu vũ trụ rất nhanh, hoặc thời gian rất lâu.

Đối với những người đã sống ở môi trường sống tự túc trong không gian, thì việc đưa họ tới các điểm đến mới có thể là khá tự nhiên. Họ sẽ cần các nguồn năng lượng có thể tồn tại trong một thời gian dài (chưa kể để cung cấp cho họ di chuyển với tốc độ cao) và đủ vật liệu để duy trì môi trường sống cho quá trình di chuyển nhiều thiên niên kỷ.

BM
Di chuyển vào vũ trụ có thể là cơ hội sống sót lâu dài cho chúng ta

Tuy nhiên, cách khả dĩ nhất để đến được các ngôi sao có thể là tàu vũ trụ nanorobot rất nhỏ.
Thay vì sử dụng năng lượng rất lớn để đẩy các phi thuyền khổng lồ với vận tốc khiêm tốn, sẽ có thể tốt hơn nếu đẩy phi thuyền nhỏ bé đi nhanh bằng cách dùng buồm phản chiếu và một tia laser mạnh mẽ. Phi thuyền là nhỏ bé và dư thừa: nếu một cái chưa đủ, hãy gửi đi một ngàn cái.

Chúng cũng có thể mang các yếu tố di truyền để tạo ra sự sống - ngay cả tạo ra con người.

Khi chúng đến nơi, chúng đáp xuống một tiểu hành tinh thích hợp, mở các tấm thu năng lượng mặt trời, khai thác vật liệu và chế tạo thêm các robot, tấm thu năng lượng mặt trời và nhà máy.

Cuối cùng, chúng có thể xây dựng môi trường sống và nuôi dưỡng con người sống trong đó.

Có thể là không có con người sinh học nào rời khỏi hệ mặt trời. Tại thời điểm này, chúng ta có thể đặt câu hỏi liệu đó thực sự là loài người chúng ta hay một loài mới đang lan rộng. Nhưng nếu con cháu của chúng ta sống sót qua thời mặt trời khổng lồ đỏ, thì vào lúc đó chúng sẽ sống ở các các ngôi sao của thiên hà.

Vấn đề 4: Sống sót qua sự kết thúc các ngôi sao

Sự hình thành sao trong vũ trụ đã đạt đến đỉnh điểm và trong vài chục tỉ năm tới, chúng ta sẽ đạt đến "ngôi sao đỉnh".

Khi các ngôi sao sáng và sống ngắn bị cháy hết, chỉ còn lại cho chúng ta một quần thể sao đỏ nhỏ bé bình thản nhưng sống lâu. Chúng có thể tỏa sáng hàng tỉ tỉ năm.

Nhưng sự tập hợp sao sẽ suy giảm, và sau 10 - 100 tỉ tỉ năm ngay cả các sao đỏ nhỏ bé cũng sẽ nổ xèo xèo và biến mất.

Để tồn tại, sự sống sẽ cần các nguồn năng lượng khác với ánh sáng sao.

Thực tế có rất nhiều khả năng: phản ứng tổng hợp sử dụng hydro từ các sao nâu nhỏ bé và các hành tinh khí, vật chất đổ vào các đĩa bồi tụ lỗ đen và thu thập năng lượng được giải phóng, hoặc thậm chí lấy trực tiếp từ lỗ đen bằng cách sử dụng cái gọi là tán xạ siêu bức xạ (được gọi là "bom hố đen").

Trong mọi trường hợp, sẽ cần đến kỹ thuật trên quy mô lớn. Thế còn năng lượng hạt nhân bình thường?

Năng lượng phân hạch sẽ kết thúc khi không có các đồng vị phóng xạ mới nào được tạo ra bằng cách hợp nhất các sao neutron và siêu tân tinh, mà khi đó đã hết từ lâu. Năng lượng địa nhiệt cũng cạn kiệt khi các đồng vị bên trong các hành tinh phân rã và chúng nguội đi.

"Cuộc sống" cũng có thể thích nghi với nhiệt độ thấp và môi trường kỳ lạ.

Trí thông minh nhân tạo và các sinh vật dựa trên silicon có thể sẽ phát triển mạnh trong môi trường nhiệt độ gần 0 độ tuyệt đối.

Cũng có thể là khi các ngôi sao biến mất, cuộc sống và trí thông minh có gốc các bon sẽ rút lui vào thế giới ảo thoải mái lớn hơn nhiều và phức tạp hơn nhiều so với vũ trụ bên ngoài đã từng có.

Nếu loài người sống sót sau sự kết thúc của các ngôi sao, thì nó sẽ là nguồn năng lượng lớn nhất trong vũ trụ.

Vấn đề 5: Sống sót sau sự kết thúc của thiên hà

BM
Trong vài chục tỉ năm tới, chúng ta sẽ tới ''peak star'.

Chuyển động sao ngẫu nhiên cuối cùng sẽ khiến các thiên hà tan biến: thỉnh thoảng, các ngôi sao lướt qua nhau và thay đổi vận tốc một cách ngẫu nhiên.

Đôi khi, điều này mang lại cho một ngôi sao một vận tốc thoát khỏi thiên hà và nó biến mất vào sự trống rỗng lớn lao, khiến phần còn lại của thiên hà bị ít hơn một chút. Cuối cùng - trong khoảng 100 triệu tỉ tỉ năm - tất cả các thiên hà phân tán hoặc rơi vào lỗ đen trung tâm. Các hành tinh xung quanh các ngôi sao cũng sẽ bị văng đi xa khi chúng đi gần nhau.

Để tồn tại, những sinh vật thông minh cần phải điều khiển các ngôi sao để đưa chúng vào quỹ đạo ổn định lâu dài.

Điều này có vẻ làm được! Ít nhất là trong thời đại hiện nay, người ta có thể huých các ngôi sao bằng cách đặt các gương phản xạ để bức xạ của chúng hoạt động như các động cơ tên lửa rất yếu, khiến chúng đi qua nhau trong sự kiểm soát.

Điều này tương tự như cách con người chúng ta sử dụng hỗ trợ trọng lực để chuyển hướng và tăng tốc các tàu thăm dò Voyager, nhưng sẽ ở quy mô rộng lớn. Khi các ngôi sao thay đổi quỹ đạo, chúng có thể được sử dụng để tiếp tục huých lẫn nhau trong trò chơi bi-a lớn nhất từng được nghĩ ra.

Sẽ cần các cấu trúc lớn ở mỗi ngôi sao và lên kế hoạch lớn từ trước, nhưng tổng lượng vật chất cần thiết là khoảng một tiểu hành tinh lớn trên mỗi hệ mặt trời và vấn đề vật lý là tương đối đơn giản. Khó khăn là nhiều hơn ở việc điều phối các dự án theo thời gian hàng tỉ năm.

Mà đến lúc đó nó có thể là kế hoạch hàng ngày cho một loài người đã xử lý các vấn đề khó khăn trong quá khứ.

Vấn đề 6: Sống sót khi kết thúc vật chất

Vật chất của chúng ta được chế tạo từ các nguyên tử gồm các proton, neutron và electron. Các proton và electron thường được cho là hoàn toàn ổn định (các neutron được ổn định bởi các proton; bản thân chúng phân rã với chu kỳ bán rã trong vài phút).

Tuy nhiên, nhiều lý thuyết vật lý dự đoán rằng các proton không thực sự ổn định và sẽ phân rã trong khoảng thời gian cực dài. Sự phân rã proton chưa bao giờ được quan sát thấy cho đến nay mặc dù đã nỗ lực nghiên cứu. Nhưng điều này chỉ cho chúng ta biết rằng phải mất hàng tỉ tỉ năm, nếu nó xảy ra.

Sự phân rã này sẽ báo hiệu sự kết thúc của vật chất như chúng ta biết.

Các ngôi sao và hành tinh sẽ từ từ biến thành bức xạ cộng với các electron và positron tự do, không thể hình thành các hệ thống có thể ở được. Những ngôi sao đen nhỏ bé lạnh lẽo cuối cùng sẽ dần biến thành khí heli và hydro lặng lẽ bay hơi. Thứ duy nhất còn lại sẽ là phóng xạ và các lỗ đen trong vũ trụ trống rỗng.

Chúng ta có cách nào thoát không? Như một chiếc máy tính tuyệt vời trong truyện ngắn "Câu hỏi cuối cùng" của Isaac Asimov nói. "Hiện chưa đủ dữ liệu cho câu trả lời có ý nghĩa."



Anders Sandberg 


Phần nhận xét hiển thị trên trang