Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2019

Việt Nam lên án tàu Trung Quốc cướp tài sản của ngư dân ở Hoàng Sa



Tàu cá của ngư dân Quảng Nam bị tàu Trung Quốc cướp hai tấn mực
hồi đầu tháng 6. Ảnh: Báo Quảng Nam.



VNE
 
Thứ năm, 20/6/2019, 16:16 (GMT+7) 

Bộ Ngoại giao khẳng định việc tàu Trung Quốc xua đuổi, thu tài sản ngư dân ở Hoàng Sa đã xâm phạm chủ quyền Việt Nam và luật quốc tế.

Hành động của các tàu công vụ Trung Quốc đã xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, vi phạm luật pháp quốc tế, vi phạm Thoả thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa hai bên, đe dọa an toàn, tài sản của ngư dân Việt Nam đang hoạt động bình thường tại vùng biển này, bà Lê Thị Thu Hằng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, hôm nay cho biết trong họp báo.


Tuyên bố được bà Hằng đưa ra khi trả lời câu hỏi về việc một số tàu cá Việt Nam gần đây bị tàu Trung Quốc xua đuổi, thu tài sản và ngư cụ ở quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.

"Việt Nam kiên quyết phản đối hành động nêu trên của phía Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc xử lý nghiêm và có hình thức giáo dục các nhân viên tàu công vụ vi phạm, bồi thường thỏa đáng cho ngư dân Việt Nam, không để tái diễn các sự việc tương tự", người phát ngôn nói.

Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm 19/6 đã giao thiệp với đại diện đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội để phản đối và yêu cầu xác minh hành động của nhân viên tàu công vụ Trung Quốc. Bà Hằng nêu rõ Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử để khẳng định chủ quyền của mình đối với Hoàng Sa và Trường Sa, phù hợp với luật pháp quốc tế.

Theo Hội nghề cá Việt Nam, tàu cá Qna91441 của ngư dân Quảng Nam ngày 2/6 đang ở cách đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng 22 hải lý thì một tàu sắt sơn màu trắng mang số hiệu 46305, treo cờ Trung Quốc, cập đến áp sát, cho người leo lên tàu đe dọa tính mạng thuyền viên. Tàu Trung Quốc sau đó cướp hai tấn mực của ngư dân, trị giá hơn 250 triệu đồng.

Hội Nghề cá Việt Nam ngày 10/6 có văn bản gửi Văn phòng Chính phủ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ Ngoại giao, Ban Đối ngoại Trung ương phản đối phía Trung Quốc cướp tài sản của tàu cá Quảng Nam.

Khánh Lynh

Mỹ và chiến lược “lui hổ về chuồng” trong chiến tranh thương mại với Trung Quốc?


Mỹ và chiến lược “lui hổ về chuồng” trong chiến tranh thương mại với Trung Quốc?
Đối với Mỹ, nếu Trung Quốc vẫn phát triển và chỉ loanh quanh trong biên giới của mình thì điều đó là vô hại cho nước Mỹ. Nói cách khác, chiến lược “lùa hổ về chuồng” sẽ là ưu tiên hàng đầu.
Trái với không khí phấn khởi của cuộc họp G20 lần trước tại Argentina ngày 1/12/2018, khi mà cuộc gặp giữa ông Tập Cận Bình và Donald Trump kết thúc “trong tiếng cười rộn rã” và một thoả thuận đình chiến kéo dài tới 90 ngày, cuộc gặp bên lề G20 tại Nhật Bản vào ngày 28-29/6/2019 vẫn còn bỏ ngỏ.
Không ai biết hai lãnh đạo Mỹ , Trung Quốc gặp nhau có thể giải quyết các vấn đề hiện tại không, và liệu họ có thể đặt ra một lộ trình đáng tin cậy cho những tiến triển trong tương lai hay không?
1. Điều gì khiến hai bên không muốn xuống nước: vì đây là zero-sum game (trò chơi có tổng bằng không)
Thương chiến là phiên bản thu nhỏ của một cuộc cạnh tranh giữa các nước lớn với cả ba phương diện. Cạnh tranh của các nước lớn là đặc trưng chủ yếu của một trật tự thế giới mới đang định hình thời hậu Chiến tranh lạnh. Vì thế rất khó để thay đổi khuynh hướng của cuộc đua này. Nói vậy có nghĩa là thương chiến sẽ còn tiếp tục đi đến căng thẳng hơn nữa trong thời gian một năm tới.
Ngoài lý do lớn, bao trùm này còn có một số lý do mang tính kỹ thuật khác khiến cho chúng ta có thể mạnh dạn cho rằng thương khó có thể kết thúc với một kết quả làm cả hai bên hài lòng. Thứ nhất, sự ủng hộ chính trị trong nước với hai lãnh đạo cứng rắn vẫn còn rất lớn. Nói cách khác, mùi thuốc súng ở trong nước đang lấn át mùi của cờ hoa.
Thứ hai, tác động của thương chiến đến kinh tế mỗi nước chưa tạo ra những tác động nặng nề. Tại cuộc họp của các bộ trưởng tài chính G20 tại Fukuoka hồi đầu tháng 6, Bộ trưởng Tài chính Steven Mnuchin nói rằng ông không thấy bằng chứng nào cho thấy tranh chấp với Trung Quốc đang làm chậm nền kinh tế Mỹ
Thứ ba, những nội dung để đi đến một thoả thuận lâu dài thuộc về lĩnh vực lợi ích cốt lõi mà hai bên không dễ dàng thoả hiệp. Với Mỹ đó là đòi hỏi mọi thứ phải luật hoá và minh bạch. Với Trung Quốc đó là (i) bảo vệ uy quyền của chính quyền và (ii) đòi hỏi phải bảo hộ và trợ giá để phát triển các ngành công nghiệp chủ chốt trong nước.
2. Tại sao lại là zero-sum game?
Khi Tổng thống Trump nói rằng thương chiến Mỹ - Trung sẽ là cuộc chơi theo dạng zero-sum: tổng lợi ích của hai bên theo dạng triệt tiêu nhau. Một số người vội vã nhận định rằng, nói như vậy là sai, bởi cả hai bên sẽ bị thiệt, và không thể có chuyện Mỹ cắt đứt mọi liên kết kinh tế, thương mại, đầu tư với Trung Quốc.
Bản chất của chiến tranh thương mại là việc Mỹ sử dụng các công cụ thuế quan và phi thuế quan để yêu cầu Trung Quốc thay đổi hành vi kinh tế cả trong và ngoài nước. Nếu Trung Quốc chơi như vậy, thì không khác gì xé toang lồng ngực của mình ra, và sẽ không thể cạnh tranh được với các nước châu Âu, Mỹ, Nhật Bản.
Vì thế, zero-sum game ở đây phải được hiểu là: nếu chấp nhận luật chơi của Mỹ, thì Trung Quốc sẽ chẳng còn lại bất kỳ lợi thế gì. Mỹ đẩy Trung Quốc vào trò chơi “có tổng bằng 0” bởi nhận thức chiến lược của Mỹ về Trung Quốc đã thay đổi.
3. Mỹ đang nhìn nhận như thế nào về Trung Quốc?
Câu hỏi này rất quan trọng, vì nó cho biết khuynh hướng chính sách của Mỹ. Rõ ràng từ năm 2016 đã có một sự chuyển ngoặt trong chính sách của Mỹ đối với Trung Quốc toàn diện trên mọi phương diện kinh tế, quân sự và ngoại giao. Sai lầm của Bắc Kinh là đánh giá thấp quyết tâm của tổng thống Donald Trump trong việc đạt được những kết quả cụ thể vượt ra ngoài khuôn khổ đối thoại. Sai lầm của Bắc Kinh cũng có thể liên quan đến việc đánh giá thấp về sự đồng thuận của hai đảng trong “vấn đề Trung Quốc”.
Kết quả của những đánh giá chiến lược sai lầm ấy dẫn đến việc Trung Quốc dường như đang bị động trong khi Mỹ liên tục đưa ra các quan điểm chiến lược mới về Trung Quốc. Một số lo ngại chính khiến Mỹ coi Trung Quốc là đối thủ cạnh tranh và quốc gia này cho rằng cạnh tranh nước lớn sẽ là chủ đề của các vấn đề quan hệ quốc tế hiện thời.
(1) Trung Quốc chuyển từ quốc gia chấp hành luật (rule taker) thành quốc gia tạo luật chơi (rule maker)
(2) Các chính sách của Trung Quốc sẽ làm xói mòn và phá huỷ hệ thống trật tự dựa trên luật lệ (rule-base) hiện thời
(3) Cách thức xây dựng hệ thống luật chơi mới của Trung Quốc kém bền vững và mang tính bạo lực hơn so với trật tự thế giới hiện nay.
(4) Trung Quốc cũng không có kinh nghiệm trong việc quản trị các cơ chế đa phương và điều phối khu vực.
(5) Sự quảng bá và nhân rộng mô hình phát triển Trung Quốc
(6) Trung Quốc bằng công nghệ cao có thể tạo ra một chiến lược chống tiếp cận bất cân xứng mới làm gia tăng chi phí cho nước Mỹ
Nhưng nếu bạn nhìn vào những lo ngại trên sẽ thấy đa phần Mỹ lo bị Trung Quốc lấn át về luật chơi. Cũng chính là lấn át tiêu chuẩn.Vì vậy, cuộc đua giữa hai nước còn triển khai cả trong lĩnh vực thiết lập tiêu chuẩn. Quốc gia nào thiết lập được hệ thống tiêu chuẩn công nghệ cho càng nhiều quốc gia thì càng có ảnh hưởng lớn.
Một số phân tích không thực sự am hiểu về mức độ phức tạp của lĩnh vực 5G cho rằng bên nào xây dựng được mạng 5G thì sẽ thiết lập tiêu chuẩn và dẫn dắt các nước khác. Trên thực tế đó là công việ của hơn 500 công ty và tổ chức toàn cầu chứ không phải là câu chuyện của một nước. Vì thế, cuộc chiến 5G giống như một cuộc chiến thị phần hơn, và đương nhiên, ngăn chặn cả con ngựa Huawei tiến vào thành Trojan/Troy.
4. Mỹ muốn gì ở Trung Quốc?
Điều Mỹ muốn bây giờ có thể rất đơn giản, nó bao gồm: (1) Trong ngắn hạn, giành được một thắng lợi về áp đặt luật chơi, đẩy Trung Quốc rơi vào tình trạng sa lầy trong các ván cờ không thể giành thế chủ động. (2) Trong dài hạn, chuyển hẳn từ chính sách can dự sang ngăn chặn Trung Quốc. Ngăn chặn, đó thực sự là một từ khoá mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc không thích. Hãy nhìn vào những điều khoản mà Mỹ muốn Trung Quốc đặt bút ký, Mỹ biết Trung Quốc khó có thể ký (nếu ký thì sẽ rơi vào trường hợp (1)), câu hỏi đặt ra là vậy tại sao Mỹ vẫn đưa những điều khoản đó lên?
Câu trả lời có thể rất đơn giản: Mỹ không cần có một thoả thuận thương mại với Trung Quốc vào thời điểm này. Trung Quốc càng mất thời gian đối phó với Mỹ thì cơ hội càng trôi xa họ, và các tham vọng của quốc gia này càng sớm lụi tàn.
Bạn sẽ nói rằng, Mỹ không thể nào “đánh sập” Trung Quốc như đã đánh sập Liên Xô hồi những năm 1990. Điều đó đúng. Nhưng đánh sập để làm gì? Đối với Mỹ, nếu Trung Quốc vẫn phát triển và chỉ loanh quanh trong biên giới của mình thì điều đó là vô hại cho nước Mỹ. Nói cách khác, chiến lược “lùa hổ về chuồng” sẽ là ưu tiên hàng đầu vì ít tốn kém nhất.
5. Đối với Trung Quốc, họ có thể làm gì?
(1) Đình chiến là một chiến thuật. Điều này vừa cho Trung Quốc thêm thời gian chuẩn bị, vừa tích luỹ tính chính danh cho ông Tập Cận Bình trong vấn đề đối nội và đối ngoại rằng ông không phải người “hiếu chiến đến cùng”. (2) Chuẩn bị cho căng thẳng dài hạn là một chiến lược. Nếu Trung Quốc đủ tỉnh táo để nhìn nhận Chiến tranh lạnh 2.0 đã đến và Mỹ thực sự muốn ngăn chặn họ, thì về lâu dài họ sẽ chuẩn bị mọi thứ để có thể “đi lên trong vòng xoay zích-zắc”.
6. Có cơ hội nào cho hai lãnh đạo tại G20 không?
Tín hiệu của cả hai bên vẫn là: “Dành cho hoà bình một cơ hội”.
Eswar Prasad – nhà nghiên cứu quan trọng về kinh tế Trung Quốc - đã có một bình luận đầy dí dỏm rằng: giả sử hai ông Tập và Trump gặp nhau, chỉ cần họ đồng ý sẽ có các cuộc họp kế tiếp của nhóm đàm phán thì đó đã là một kết quả quá tốt vào thời điểm này. Chỉ trong vòng 6 tháng, mọi thứ đã thay đổi quá nhanh. Người Mỹ có nhiều kỷ niệm đẹp ở Nhật Bản nhưng Trung Quốc thì ngược lại. Cá nhân tôi cho rằng, khó để có thể có được một cuộc gặp với kết quả đột phá. Điều có lẽ đáng kỳ vọng nhất cũng chỉ có thể là một cuộc gặp “kiểu Prasad” – nghĩa là gặp nhau chào hỏi và đồng ý gặp tiếp.
Bài phân tích trên đây thuộc về Chương trình nghiên cứu kinh tế Trung Quốc thuộc VEPR, Bizlive biên tập và đăng tải. 
Theo VCES / BizLIVE

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sức mạnh và sức khỏe của một thiên triều

Xi%2BJinping-tapcanbinh-1b
Sức mạnh và sức khỏe của một thiên triều


Tôi chưa đến Úc Châu lần nào, và cũng chưa bao giờ thoáng có ý định lai vãng đến một chốn xa xôi (tuốt luốt dưới tận dưới Nam Bán Cầu) như vậy. Ngoài việc ngại đặt chân đến nơi xa lạ, tôi còn cảm thấy không mấy thoải mái gì cho lắm khi tiếp xúc với những người khó tính và hay nghi ngại. Chung đụng với họ chắc phiền, phiền chắc, và e rằng phiền lắm.

Coi: hồi đầu Tháng Sáu năm nay, có vài chiếc Tầu Trung Quốc ghé qua Sydney nghỉ chơi vài bữa. Chuyện nhỏ (cỡ con thỏ) vậy thôi mà cả nước Úc dẫy nẩy lên đành đạch, lao nhao lên phản đối um xùm, theo như tường thuật của Việt Nam Thời Luận:

Nhật báo Sydney Morning Herald cho rằng chính phủ Úc đã đánh giá hời hợt chuyến thăm của 3 tàu chiến Trung Quốc.

Tờ Daily Mail gọi đó là một “chuyến thăm bí mật.”

Tờ Seven News cho rằng đây là một “chuyến thăm bất ngờ.”
Theo Ngân Hàng Thế Giới và số liệu của chính quyền Trung Quốc, ở tại đất nước này chưa đầy 1% dân số lại chiếm đến 60% của cải toàn quốc. (Hồi Ký Triệu Tử Dương – RFI)
Truyền thông và nhiều người dân Úc cho rằng chuyến thăm của 3 tàu chiến Trung Quốc là một cách thể hiện sức mạnh đang gia tăng của Trung Quốc.

Ông Rory Medcalf – người đứng đầu trường An Ninh Quốc Gia tại đại học quốc gia Úc thể hiện sự không hài lòng của mình về chuyện này trên Twitter: “Điều này thực sự có vấn đề…”

Có “vấn đề” khỉ khô gì đâu, cha nội? Sao mà đa nghi dữ vậy? Chỉ vài bữa sau, tờ Washington Examiner – số phát hành ngày 8 Tháng Sáu, năm 2019 – cho hay: “Chinese warships collect baby formula in Australia.” Nói gọn lỏn thế thôi sợ dân Úc chưa tin nên bỉnh bút Joel Gehrke phải lật đật viết thêm:

“China was rocked by a scandal involving tainted baby formula in 2008, when testing showed that a toxic chemical was being used in milk powder that resulted in the death of six children and illness for 300,000 more, including more than 50,000 babies who required hospitalization… Baby formula made in Australia, the US and Europe has been highly sought in China for the past decade.”

Cả nước Úc (liền) thở phào nhẹ nhõm. Té rứa sao? Tội quá hè! Ai mà dè sữa bột Trung Hoa “độc” dữ vậy cà. Uống vô khiến “6 em bé chết liền, 300,000 mắc bệnh, hơn 50,000 phải nhập viện” cấp kỳ. Hèn chi mà thủy thủ của đất nước này hễ có dịp xuất dương là thế nào cũng (“tranh thủ”) ghé qua đâu đó, tìm mua mỗi người vài chục thùng sữa để về bán lại, kiếm thêm chút cháo!
van3349-12
Binh sĩ hải quân Trung Quốc thăm Úc, đưa các thùng hàng từ một chiếc xe tải lên tàu. (Hình: dailymail.net)

Theo đúng “truyền thống XHCN” nên Trung Quốc không chuyên chú lắm trong việc làm sữa với đường vì ở xứ sở này – cách đây chưa lâu – đường với sữa vẫn còn là hai món hàng cao cấp (chỉ bán cho cán bộ cấp cao) vào dịp lễ tết hay vào ngày sinh nhật của lãnh tụ thôi. Dân Trung Hoa chỉ chuyên về kỹ nghệ nặng, sản xuất sắt thép mới là sở trường của họ, công luận vẫn thường tin như vây.

Huyền thoại này cũng mới tan biến cách đây chưa lâu, như tường thuật của South China Morning Post, đọc được vào hôm 26 Tháng Mười Một, năm 2017: “Chinese would-be robber’s knife snaps in two after woman he targeted grabs hold of blade.” Má ơi! Dao kiếm gì mà kỳ chục vậy, Trời? Dùng để đi ăn trộm mà gặp con mẹ chủ nhà thứ dữ, nó quơ tay một cái là gẫy làm đôi ngay tức khắc! Té ra kỹ nghệ sắt thép cũng không phải là thế mạnh của Trung Hoa.

Sau này, qua truyền thông và báo chí, thiên hạ mới biết (hóa ra) là người Tầu có năng khiếu đặc biệt trong những ngành công nghệ kỹ thuật điện tử. Họ qua mặt đối thủ vù vù, dẫn đầu thế giới một cách vô cùng ngoạn mục trong Thời Đại Thông Tin:
• Huawei Again Overtakes Apple as Global Smartphone Market
• Huawei beats Samsung to become top smartphone vendor
• Huawei will be World’s Number One smartphone manufacturer by 2020
• Huawei aiming to be biggest smartphone brand by 2020

Cả Samsung lẫn Apple, xem ra, đều yếu cơ thấy rõ. Bị Huawei cạnh tranh là rụng tới tấp như sung. Hèn chi mà Chủ Tịch Nước kiêm Chủ Tịch Đảng Tập Cận Bình ăn nói vô cùng mạnh miệng: (“Trung Quốc sẽ đứng hiên ngang ở phương Đông. China would stand tall and strong in the East”) khiến cả nước “vỡ òa” vì vui sướng.

Niềm vui, cũng như ngày vui – tiếc thay – thường ngắn. Huawei đang sống hùng, sống mạnh, sống dũng mãnh (bỗng) trở nên yếu xìu, y như cái bánh xe cán trúng đinh mười phân vậy!

Sự cố này được FB Khách Huyền Đao diễn giải và ví von một cách rất dung dị nhưng thấu đáo:

Để tiếp tục sản xuất và bán điện thoại, Huawei phải tự tạo nên một kiến trúc mới (bất khả thi trong vòng chỉ vài năm), sau khi có kiến trúc mới rồi thì sẽ sản xuất con chip mới (dòng chip Kirin hiện tại phải hủy bỏ), sau khi có được con chip mới thì mới bắt đầu nghĩ đến việc viết một hệ điều hành mới, rồi sau đó bắt đầu cúng vái và cầu nguyện các nhà phát triển viết ứng dụng cho hệ điều hành mới của mình…

Tóm lại, nếu ví cái điện thoại như một ổ bánh mì thịt thì chiếc xe bánh mì thịt hiệu Huawei từ nay sẽ phải tự pha nước tương, tự làm pate, đồ chua, thịt jambon, mở nhà máy làm bột mì, mở lò nướng bánh mì và phải tự trồng lấy hành, ngò, ớt để tiếp tục có được một ổ bánh mì thịt mà người tiêu dùng chấp nhận.

Nói cách khác là Trung Hoa chỉ “chuyên trị” phần cứng hay phần vỏ thôi, đúng không?

Cũng không luôn! Cứ nhìn vào Hàng Không Mẫu Hạm Liêu Ninh, niềm hãnh diện vô biên của Hải Quân Trung Quốc, là khắc biết rằng đất nước này vỏ ruột gì cũng đều phải đi mượn hay đi mua ráo trọi:

Tiền thân của tàu sân bay Liêu Ninh Trung Quốc là khu trục hạm chở trực thăng Varyag được Liên Xô khởi công chế tạo từ năm 1985, sau khi Liên Xô sụp đổ nó thuộc sở hữu của Ukraine. Do thiếu kinh phí, dự án đã bị đình chỉ và bỏ mặc từ năm 1992-1998…

Khi mới kéo về… (nó) trông như đống sắt vụn. Toàn bộ phần thân dưới ngập trong nước của con tàu bị đóng hà, rong rêu bao phủ, phần thân trên hoen rỉ trông như một con tàu đắm vừa được trục vớt.

Sau quá trình đánh hà, cạo rỉ, tẩy rửa và làm sạch, trông con tàu đã bớt tồi tệ hơn nhưng trên thân vẫn còn những vết rỉ sét, mặt dưới mũi tàu vẫn còn phù hiệu của Hải Quân Liên Xô.

Sau khi làm sạch thân tàu, người Trung Quốc đã lắp đặt giàn giáo, chia ô trên thân tàu để tu sửa, gia cố và cải tạo phần khung thân tàu. Sau đó, tiến hành sơn sửa để trông ra dáng một con tàu sân bay…

Hèn chi mà tin tức liên quan đến cái chiến hạm này tuy rất rôm rả nhưng hoàn toàn không được “hồ hởi” hay “phấn khởi” gì cho lắm:
• Tàu sân bay Liêu Ninh gặp sự cố làm thủy thủ chạy tán loạn
• Hai phi công Trung Quốc tử nạn trên tàu sân bay Liêu Ninh
• Tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc bị chê “khiếm khuyết bẩm sinh”
• Nga, Mỹ chê tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc
• Trong mắt các nhà quân sự Mỹ, tàu sân bay Liêu Ninh của TQ chỉ là món “đồ đồng nát” không hơn không kém.
• Nhật Bản tuyên bố chỉ cần 30 phút để đánh chìm tàu sân bay Liêu Ninh

Thế là thế nào?

Sữa bột Trung Hoa làm ra con nít uống vô là lăn ra chết tốt. Dao rựa của xứ sở này hễ đụng tới là gẫy làm đôi. Điện thoại chỉ có cái vỏ là dùng tốt. Còn Hàng Không Mẫu Hạm lại phải mua cái khung cũ của thiên hạ về xài.

Vậy đâu là sản phẩm made in China? Câu trả lời có thể tìm thấy trong những tiệm tạp hóa (99 Cents Stores) có mặt ở khắp mọi nơi trên thế giới. Hàng hóa ê hề và rẻ rề hà. Khỏi có đối thủ luôn.

Cái giá để Trung Quốc có thể sản xuất ra những món hàng tiêu dùng với giá rẻ vô địch như hiện nay là mồ hôi cùng nước mắt của rất nhiều triệu tù nhân trong những trại lao cải, và sự tàn phá hủy hoại không gian sinh tồn của nguyên cả một lục địa. Không đâu còn không khí trong lành để thở, cũng chả nơi nào còn nước sạch để uống vì mọi sông suối đều ô nhiễm và chứa đầy rác rưởi.

Đúng là cách sống không có ngày mai của những kẻ đã đến bước đường cùng, phải bán máu để mưu sinh! Tuy họ chết chậm nhưng chết chắc mà chả cần phải có bất cứ cuộc thương chiến hay chiến tranh nóng (lạnh) nào ráo trọi, với bất cứ ai. Vậy mà thiên hạ vẫn có kẻ sợ Tầu, và sợ lắm lận, sợ tới độ bị nó đá cho hoài mà cũng không dám “ẳng” lên một tiếng. Đúng là China-phobia.

Bịnh thiệt!

Tưởng Năng


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trương Vĩnh Ký là ông tổ của nghề báo viết bằng chữ Quốc ngữ tại Việt Nam.

Tờ Gia Định báo (ra đời năm 1865 tại Sài Gòn) do ông làm chủ biên từ năm 1869 đã mở đường cho một thời kỳ mới trong lịch sử nước ta, với việc dùng chữ Quốc ngữ cho hoạt động báo chí.
Tuy dưới quyền quản lý của chính quyền thuộc địa Pháp, nhưng Gia Định báo đã đánh bại các tờ Le Bulletin officiel de l’Expedition de la Cochinchine (Nam Kì viễn chinh công báo – tiếng Pháp, 1861), Le Bulletin des Communes (1862) (Xã thôn công báo – tiếng Pháp, tiếng Hoa, 1862), Le courier de Saigon (1864) (Sài Gòn thư tín – tiếng Pháp, 1864) [1] và phát triển một cách mạnh mẽ nhờ sử dụng ngôn ngữ bản xứ [2].
Gia Định báo đã thực hiện đúng phần nào đó nhiệm vụ giáo dục của báo chí, truyền tải nhiều kiến thức đến độc giả trước thực trạng dân ta còn quá lạc hậu với thế giới.
Đến năm 1888, vì muốn thoát khỏi sự lệ thuộc tài chính của Pháp, ông Trương Vĩnh Ký đã tự lập một tờ báo riêng, là tờ Thông loại khóa trình. Đến đây, ông tiếp tục đi vào lịch sử với tư cách là người sáng lập tờ báo tư nhân đầu tiên bằng chữ Quốc ngữ, mặc dù tờ báo chỉ tồn tại được chưa đầy hai năm.
Trang bìa một tờ Gia Định báo. Ảnh: Thư Viện Khoa Học Tổng Hợp Tp.Hồ Chí Minh.
Chữ tài đi với chữ tai một vần
Trương Vĩnh Ký (1837-1898), quê ở Cái Mơn (Bến Tre), là một trong 18 nhà bác học thế giới của thế kỷ XIX. Ông đã để lại một di sản đồ sộ với hàng trăm tác phẩm sách, báo, khảo cứu về ngôn ngữ, từ điển… Năm 2015, Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh (lúc bấy giờ chưa ngừng hoạt động), đã tôn vinh ông là “Danh nhân Văn hóa Việt Nam thời hiện đại”.
Trước khi làm hiệu trưởng Trường Thông ngôn (tức trường đào tạo phiên dịch viên), ông là trợ bút công báo Pháp ngữ Bulletin du Comité Agricol et Industriel de la Cochinchine – Nam Kỳ viễn chinh công báo (1865-82); trợ bút (1865-1869) rồi chủ biên (1869-1872) của tờ Gia Định Báo – tờ báo viết bằng chữ Quốc ngữ đầu tiên của Việt Nam.
Nguyễn Văn Vĩnh – người sáng lập tờ báo bằng chữ Quốc ngữ đầu tiên tại miền Bắc(Đăng Cổ Tùng Báo), người dành cả cuộc đời để có thể phát triển chữ Quốc ngữ tại Việt Nam đã từng nêu cao khẩu hiệu“Người An-nam nên viết chữ An-nam”. Ông cho rằng: “Nước Nam ta mai sau này hay dở cũng ở chữ Quốc ngữ”. Lịch sử đã chứng minh được rằng, chữ viết đóng vai trò vô cùng quan trọng trong đời sống và sự vững tồn của một quốc gia. Trương Vĩnh Ký là người đóng vai trò đi đầu trong việc phổ biến chữ Quốc ngữ ấy.
Ngoài ra, Trương Vĩnh Ký thông thạo rất nhiều ngoại ngữ, ông có một văn nghiệp đồ sộ và vô cùng phong phú với hơn 100 tác phẩm, biên soạn các loại từ điển, phiên âm truyện Nôm và một số tác phẩm cổ của Việt Nam… Quan trọng nhất, ông đã dành tới ba công trình trong số tám quyển lớn nhỏ bàn về ngữ học cho tiếng Việt: Cours pratique de langue anamite (Giáo trình thực hành tiếng Việt); Abrégé de grammaire anamite(Tóm tắt ngữ pháp tiếng Việt); Grammaire de la langue anamite (Ngữ pháp tiếng Việt).
Thế nhưng, ông cũng là một trong những nhân vật lịch sử gây tranh cãi nhiều nhất.
Phạm Đình Tân, trong “Trương Vĩnh Ký – Một tâm hồn ái quốc và cô đơn” [3] có viết một đoạn mở đầu rất hay và tài tình khi nói về Trương Vĩnh Ký: “Không phải ông không sống với đời, không cộng tác với người. Trái lại, ông đã sống hăng hái, sống giữa đời, sống thân yêu với mọi người. Chỉ có một điều khác: ông không sống theo đa số, ông sống theo thiểu số. Ông không chạy theo đám đông, ông tu luyện một đời sống đặc biệt, lý tưởng, thông minh, thích ứng với tâm hồn phong phú của mình”.
“Người ta thi nhau đậu thám hoa, bản nhỡn chữ nho, ông thông thạo 27 thứ tiếng, xuất bản trên 100 tác phẩm đủ loại, với nhiều ngôn ngữ, đứng hàng thứ 17 trong 18 nhà bác học thế giới bây giờ. Người ta vận động để vào dân Tây, ông từ chối nhập quốc tịch ngoại quốc. Người ta đút lót để ra làm quan, ông ưa thích làm nghề dạy học. Người ta nịnh bợ để thăng quan tiến chức, ông thẳng thắn góp ý kiến với nhà vua, mạnh dạn can đán kẻ bảo hộ. Người ta vất vả luồn cúi để mong giàu sang, ông vui lòng giữ phận nghèo túng”.
Chia sẻ với tác giả, ông Trương Minh Đạt, hậu duệ của Trương Vĩnh Ký, người quản lý khu lăng mộ của ông ở Sài Gòn, lắc đầu tiếc nuối: “Người ta luôn nghĩ ông Trương Vĩnh Ký là Việt gian, vì cái tên Petrus Trương Vĩnh Ký nên người nghĩ Petrus là Pháp rồi nhưng thật sự theo đạo thì tên thánh đi trước, chứ ông đi xứ với Phan Thanh Giản vẫn mặc áo dài khăn đóng bình thường, ông không mặc đồ Tây, Pháp kêu theo quốc tịch Pháp vẫn không theo”.
Khu lăng mộ Trương Vĩnh Ký phía đường Trần Hưng Đạo, TP. Hồ Chí Minh. Ảnh: Đức Trọng/Luật Khoa.
Cổng hướng ra đường Trần Bình Trọng đã bị bịt kín lại. Ảnh: Đức Trọng/Luật Khoa.
Ông Trương Minh Đạt, chắt của ông Trương Vĩnh Ký, là người quản lý và trông coi khu lăng mộ. Ảnh: Đức Trọng/Luật Khoa.
Ngôi nhà cổ với kiến trúc độc đáo mà trước kia Trương Vĩnh Ký từng sống. Ảnh: Đức Trọng/Luật Khoa.
Bên trong nhà mồ của ông Trương Vĩnh Ký tại Sài Gòn. Ảnh: Đức Trọng/Luật Khoa.
Bức tượng Trương Vĩnh Ký mà người Pháp đúc trước đây nay được chuyển vào một góc của Bảo tàng Mỹ Thuật TP.HCM. Ảnh: Đức Trọng/Luật Khoa.
Bức tượng Trương Vĩnh Ký tại Bảo tàng Mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh. Ảnh: Đức Trọng/Luật Khoa.
Để không còn nỗi oan thế kỷ
Người ta hiểu nhầm về ông Trương Vĩnh Ký nhiều quá. Nhiều nhất là do bất cẩn trong cách viết sai tên thành Pétrus Ký thay vì Petrus Ký. Cái nhiều thứ hai là những hiểu nhầm ông qua các văn tự, thư từ, tài liệu cũ, gốc. Kiến thức của học giả nghiên cứu còn hạn hẹp khi tiếp xúc với các tư liệu của ông nhưng họ vẫn đưa ra hậu thế lời buộc tội, một sự buộc tội vô cùng võ đoán. Bởi lẽ, người ta buộc tội theo một phương trình:Quan điểm chính trị -> Nhân cách, tài năng -> Vai trò đối với xã hội, đất nước.
Ở đó, quan điểm chính trị là cái quan trọng nhất, chi phối toàn bộ một con người, kể cả phẩm hạnh, tài năng và nhiều hơn thế nữa. Ít những hội thảo nghiên cứu, ít một đề án hay quỹ nghiên cứu, ít công khai sách khảo cứu về Trương Vĩnh Ký, người ta chỉ biết đến tên ông qua Gia Định báo. Thậm chí quyển sách “Petrus Ký – Nỗi oan thế kỷ”của tác giả Nguyễn Đình Đầu vừa mới xuất bản vào tháng 1/2017 đã bị thu hồi.
Có một bài thơ mà một tác giả nào đó ký với bút danh Cử Tạ  về việc chế giễu Trương Vĩnh Ký được lan truyền:
Người Việt được Tây đúc tượng đồng
Chúa ơi, vinh dự nhất là ông
Áo dài khăn đống, Annam đặc
Kim khánh mề đay Bảo hộ phong
Mưa nắng chẳng sờn gan sắt đá
Búa rìu sá kể miệng non sông
Tay cầm quyển Đít-son-ne Pháp
Pháp rút đi rồi hỏi tiếc không?
(1958)
Nhưng có chế giễu thế nào thì bài thơ cũng đã toát lên một sự thật về Trương Vĩnh Ký: là người Việt hiếm hoi đã được Pháp đúc tượng đồng. Ông Petrus Ký suốt đời mặc áo dài khăn đóng; cuốn Dictionnaire (từ điển) mà tác giả chế giễu thành Đít-son-ne (tức “bợ đít” người Pháp) là một trong số những công trình vĩ đại của ông.
Khu lăng mộ của ông thường vắng hoe không người viếng, họa chăng năm thì mười thuở có cô hiệu trưởng của Trường THPT Lê Hồng Phong (Trường Petrus Ký cũ) đến thắp hương, dâng hoa tưởng nhớ. Ông Trương Minh Đạt lắc đầu luyến tiếc nhưng vẫn không khỏi tự hào khi kể lại về ông Trương Vĩnh Ký và những huy hoàng của một thời quá vãng.
Ông bảo: “Bây giờ trí thức trở lại, công nhận ông Trương Vĩnh Ký vì đã đem văn hóa về cho dân tộc mình. Ai công nhận thì cảm ơn, ai không công nhận thì thôi. Xấu cũng được, tốt cũng được, người sau hậu thế sẽ nhận xét. Như ông Trương Vĩnh Ký đã viết, về sau hãy để hậu thế nhận xét ông có tội hoặc không có tội”.
Chính bây giờ, hơn lúc nào hết, chúng ta đang có nhiều cơ hội và nhiều điều kiện thuận lợi để nhìn nhận về sự nghiệp văn hóa của ông Trương Vĩnh Ký một cách công bằng và đúng đắn nhất. Chúng ta không thể hô hào về hòa giải nhưng lại để cho một danh nhân, và người có công đặt nền móng cho sự phát triển của chữ Quốc ngữ Việt Nam lại ôm trong mình một nỗi oan thế kỷ chỉ vì ông ta từng làm việc dưới quyền Pháp. Càng không thể xây biết bao tượng đài, công trình nghìn tỷ mà lại để tượng ông tổ của nghề báo của Việt Nam đứng im lìm ở xó xỉnh nào đó chẳng ai qua lại. Bởi lẽ, đó là trách nhiệm của hậu thế, thể hiện trình độ nhận thức văn hóa của người đời sau với người đời trước.
Đã đến lúc để Trương Vĩnh Ký cất lời.
Tài liệu tham khảo:
[1] Ba tờ báo đầu tiên tại Nam Kỳ, Việt Nam. Đọc thêm: Huỳnh Văn Tòng, Báo chí Việt Nam từ khỏi thủy đến 1945, tr. 52 – tr. 54).
[2] Triệu Thanh Lê, Gia Định báo trong tiến trình báo chí Đông Nam Á, in trong Gia Định Báo – Tờ báo Việt ngữ đầu tiên, nhiều tác giả, NXB Văn hóa – Văn nghệ), 2017, tr. 61 và tr. 65.
[3] Phạm Đình Tân, Trương Vĩnh Ký – Một tâm hồn ái quốc cô đơn. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

YÊU CẦU TRUNG QUỐC BỒI THƯỜNG THỎA ĐÁNG CHO NGƯ DÂN VIỆT NAM



Thông tin Chính phủ


Chiều nay (20/6), Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng đã trả lời một số câu hỏi về phản ứng của Việt Nam trước những diễn biến gần đây trên khu vực Biển Đông.

Khi được hỏi về phản ứng của Việt Nam trước việc một số tàu cá Việt Nam đánh bắt trên quần đảo Hoàng Sa đã bị phía Trung Quốc xua đuổi, tịch thu tài sản, bà Lê Thị Thu Hằng cho biết:


“Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa phù hợp với luật pháp quốc tế.

Hành động nói trên của các tàu công vụ của Trung Quốc đã xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, vi phạm luật pháp quốc tế, Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam - Trung Quốc, đe dọa an toàn, tài sản, của ngư dân Việt Nam đang hoạt động bình thường tại vùng biển này.

Việt Nam kiên quyết phản đối hành động nêu trên của phía Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc xử lý nghiêm các nhân viên và tàu công vụ Trung Quốc vi phạm, bồi thường thỏa đáng cho ngư dân Việt Nam, có hình thức giáo dục các nhân viên của phía Trung Quốc, không để tái diễn các vụ việc tương tự.

Ngày 19/6, đại diện của Bộ Ngoại giao đã giao thiệp với đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội phản đối hành động nêu trên của phía Trung Quốc, yêu cầu phía Trung Quốc xác minh, có biện pháp bồi thường thỏa đáng cho ngư dân Việt Nam và xử lý nghiêm khắc đối với các nhân viên và tàu công vụ vi phạm”.

Liên quan tới việc 22 ngư dân trên tàu Philippines bị bỏ rơi trên biển, sau đó được tàu cá Việt Nam cứu giúp, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao nhấn mạnh:

“Việt Nam cho rằng các tàu, bao gồm cả các tàu cá khi hoạt động trên biển phải có trách nhiệm thực thi các quy định của luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS 1982) và các sáng kiến của Tổ chức Hàng hải quốc tế (IMO) thuộc Liên Hợp Quốc.

Theo đó, các tàu cá có trách nhiệm đối xử nhân đạo và hỗ trợ ngư dân gặp nạn trên biển. Tàu cá Việt Nam đã thực hiện các nghĩa vụ quốc tế khi hoạt động trên biển như đã quy định tại Công ước UNCLOS 1982 và Công ước IMO mà Việt Nam là thành viên.

Trước câu hỏi về việc phía Đài Loan (Trung Quốc) đưa tin về một số tàu sân bay Trung Quốc đang tiến về phía vùng Biển Đông, bà Lê Thị Thu Hằng cho biết:

“Việt Nam luôn theo dõi chặt chẽ các diễn biến trên Biển Đông. Chúng tôi sẽ xác minh thông tin vừa nêu.

Một lần nữa tôi xin khẳng định việc bảo đảm hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, hợp tác, phát triển bền vững ở khu vực là vì lợi ích và trách nhiệm chung của tất cả các quốc gia. Việt Nam mong muốn và đề nghị các quốc gia cùng nỗ lực vì mục tiêu chung này”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2019

[Ngâm thơ Huế] Tạm biệt (Tác giả: Thu Bồn) - Ts. Nguyễn Xuân Diện

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam lên án tàu Trung Quốc cướp tài sản của ngư dân ở Hoàng Sa



Tàu cá của ngư dân Quảng Nam bị tàu Trung Quốc cướp hai tấn mực
hồi đầu tháng 6. Ảnh: Báo Quảng Nam.


VNE
 
Thứ năm, 20/6/2019, 16:16 (GMT+7) 

Bộ Ngoại giao khẳng định việc tàu Trung Quốc xua đuổi, thu tài sản ngư dân ở Hoàng Sa đã xâm phạm chủ quyền Việt Nam và luật quốc tế.

Hành động của các tàu công vụ Trung Quốc đã xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, vi phạm luật pháp quốc tế, vi phạm Thoả thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa hai bên, đe dọa an toàn, tài sản của ngư dân Việt Nam đang hoạt động bình thường tại vùng biển này, bà Lê Thị Thu Hằng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, hôm nay cho biết trong họp báo.


Tuyên bố được bà Hằng đưa ra khi trả lời câu hỏi về việc một số tàu cá Việt Nam gần đây bị tàu Trung Quốc xua đuổi, thu tài sản và ngư cụ ở quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.

"Việt Nam kiên quyết phản đối hành động nêu trên của phía Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc xử lý nghiêm và có hình thức giáo dục các nhân viên tàu công vụ vi phạm, bồi thường thỏa đáng cho ngư dân Việt Nam, không để tái diễn các sự việc tương tự", người phát ngôn nói.

Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm 19/6 đã giao thiệp với đại diện đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội để phản đối và yêu cầu xác minh hành động của nhân viên tàu công vụ Trung Quốc. Bà Hằng nêu rõ Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử để khẳng định chủ quyền của mình đối với Hoàng Sa và Trường Sa, phù hợp với luật pháp quốc tế.

Theo Hội nghề cá Việt Nam, tàu cá Qna91441 của ngư dân Quảng Nam ngày 2/6 đang ở cách đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng 22 hải lý thì một tàu sắt sơn màu trắng mang số hiệu 46305, treo cờ Trung Quốc, cập đến áp sát, cho người leo lên tàu đe dọa tính mạng thuyền viên. Tàu Trung Quốc sau đó cướp hai tấn mực của ngư dân, trị giá hơn 250 triệu đồng.

Hội Nghề cá Việt Nam ngày 10/6 có văn bản gửi Văn phòng Chính phủ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ Ngoại giao, Ban Đối ngoại Trung ương phản đối phía Trung Quốc cướp tài sản của tàu cá Quảng Nam.

Khánh Lynh

Phần nhận xét hiển thị trên trang