Phần nhận xét hiển thị trên trang
Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019
Tình huống mới!
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Chiến tranh thương mại phơi bày tử huyệt của Trung Quốc như thế nào?
Nguồn: Graeme Maxton, “The trade war shows China’s economic dream is dying“, South China Morning Post,11/06/2019.
Biên dịch: Phan Nguyên
Trong nhiều thập niên, con đường phát triển của Trung Quốc đã có vẻ rõ ràng. Quản lý nhà nước trong các ngành công nghiệp chủ chốt cùng với tự do hóa thị trường ở một mức độ nhất định trong các ngành khác đã khiến người ta dễ hình dung rằng đất nước này sẽ sớm trở lại ánh hào quang của một siêu cường.
Nhưng điều đó bây giờ sẽ không xảy ra nữa. Trung Quốc sẽ phải chấp nhận một trật tự thế giới do Mỹ thống trị hoặc bước vào làn đường chậm. Sẽ không có thế kỷ Thái Bình Dương và tất cả những sai trái lịch sử đó sẽ không được sửa chữa, chắc chắn là không phải lúc này.
Mỹ đã tận dụng lợi thế của mình rất tốt. Những gì Trung Quốc đã đạt được về mặt xã hội và kinh tế trong 40 năm qua là đáng kinh ngạc dù so với bất kỳ tiêu chuẩn nào. Từ một quốc gia nghèo dựa vào nông nghiệp vào cuối Cách mạng Văn hóa, Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Họ đã chuyển đổi cơ sở hạ tầng của mình bằng cách xây dựng một mạng lưới đường bộ, đường sắt cao tốc, cảng và sân bay.
Trung Quốc đã giúp hàng trăm triệu người thoát khỏi đói nghèo – nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác trong lịch sử loài người, và chỉ trong vòng chưa đầy một thế hệ. Nước này đã xây dựng những thành phố mới rộng lớn, thu hút hàng nghìn tỷ đô la đầu tư nước ngoài và mở rộng tầm ảnh hưởng trên toàn thế giới, gần đây nhất là thông qua Sáng kiến Vành đai và Con đường.
Mặc dù có thể một số người tại Đồi Capitol đã nhìn thấy trước những gì sắp diễn ra từ hơn một thập niên trước, nhưng người dân Trung Quốc, đặc biệt giới lãnh đạo nước này, vẫn thật khó chấp nhận thực tế rằng con đường dẫn đến vinh quang của họ sắp kết thúc. Tuy nhiên, Trung Quốc đã tự huyễn hoặc mình, khi hy vọng của họ được hun đúc bởi các nhà đầu tư nước ngoài nhiệt tình, luận điệu của các học giả địa phương và giấc mơ của chính người dân Trung Quốc.
Chính cuộc chiến thương mại đã phơi bày những điểm yếu của Trung Quốc. Giờ thì đã rõ rằng Huawei, hy vọng lớn của Trung Quốc về công nghệ cao, cùng với ZTE và một số công ty công nghệ thông tin khác, không phải là những thế lực thực sự đáng gờm. Không có phần cứng, giấy phép hoạt động và phần mềm của Hoa Kỳ, các công ty này đã rơi vào khó khăn.
Họ chậm hơn ít nhất 10 năm về mặt công nghệ và không thể phát triển các kỹ năng cần thiết để tồn tại trong hình thức hiện tại. Mối liên kết với Nga không giải quyết được vấn đề này. Hai quốc gia đều không có các công nghệ tiên tiến nên không thể bổ sung cho nhau nhiều.
Tình trạng tương tự cũng diễn ra trong ngành quốc phòng, công nghiệp ô tô, hàng không và nhiều lĩnh vực khác. Bất chấp nhiều thập niên nỗ lực và rất nhiều kế hoạch của nhà nước, Trung Quốc thiếu chiều sâu về kỹ năng kỹ thuật, bằng sáng chế và công nghệ cần thiết để sản xuất các sản phẩm cao cấp có thể cạnh tranh toàn cầu. Việc mổ ruột một hệ thống quản lý chuyến bay, hệ thống phanh ô tô hoặc điện thoại thông minh và chế tạo lại các bộ phận không giúp Trung Quốc có thể phát triển các sản phẩm đó từ con số không.
Cuộc chiến thương mại không chỉ phơi bày tất cả những điều này, nó còn khiến Trung Quốc phải đối mặt với một sự lựa chọn khắt khe và khó chịu. Trung Quốc phải mở cửa ra, như Mỹ yêu cầu, hoặc chấp nhận đi một mình mà không có các kỹ năng cần thiết để giành chiến thắng.
Mỹ hiện đang đưa ra các đòi hỏi mà lợi thế chiến lược của nó cho phép. Mỹ muốn Trung Quốc chấm dứt trợ cấp nhà nước. Mỹ cũng muốn Trung Quốc chấm dứt việc làm hàng nhái và xóa bỏ các quy định buộc các nhà đầu tư nước ngoài phải chuyển giao công nghệ. Mỹ muốn tiếp cận thị trường nông sản Trung Quốc. Và Mỹ cũng muốn tiếp cận dữ liệu, để những gã khổng lồ công nghệ Mỹ có thể cạnh tranh mà không bị hạn chế. Họ muốn Trung Quốc chơi theo luật của Mỹ, vì biết rằng các đối thủ nội địa của Trung Quốc không thể thắng.
Cuối cùng, Mỹ muốn Trung Quốc tuân theo hệ thống thị trường tự do của phương Tây cùng sự chấm dứt chế độ độc đảng. “Hãy làm theo cách của chúng tôi” chính là thông điệp ở đây, và hãy nhớ rằng nước Mỹ là siêu cường toàn cầu vô song.
Trong một thời gian dài, dường như Trung Quốc đã có thể chống lại những áp lực như vậy. Trung Quốc có thể cảm thấy yên tâm khi nắm giữ rất nhiều trái phiếu chính phủ Hoa Kỳ, kiểm soát các mỏ đất hiếm, cùng các công ty lớn đang lên, cơ sở hạ tầng hiện đại, 1,4 tỷ dân, 5.000 năm lịch sử và ảnh hưởng ngày càng tăng ở châu Á. Nhưng vấn đề của Huawei đã cho thấy sự trống rỗng của những hy vọng này.
Vậy điều gì sẽ đến tiếp theo? Chấp nhận các điều khoản thương mại của Mỹ sẽ khó khăn. Trung Quốc có thể tiếp tục giữ vai trò là trung tâm sản xuất toàn cầu nhưng chỉ khi họ chịu trả tiền cho đặc quyền đó. Họ sẽ được phép phát triển các công ty công nghệ cao như Huawei nhưng chìa khóa cho công nghệ sẽ ở lại Mỹ, Đức, Nhật Bản và Hàn Quốc.
Trung Quốc sẽ có thể gửi những đội quân du khách và đồng nhân dân tệ của mình ra nước ngoài để tìm bạn. Nhưng Trung Quốc sẽ chỉ có thể mua nguyên liệu thô nếu Mỹ đồng ý. Trung Quốc sẽ phải dần dần mở cửa thị trường và ngừng trợ cấp cho các ngành công nghiệp, đồng thời chấp nhận nhịp đập chậm của tiếng trống dân chủ.
Đi một mình cũng sẽ khó khăn như vậy. Từ chối Mỹ có nghĩa là chấp nhận rằng Trung Quốc không thể cạnh tranh được trong các lĩnh vực kinh tế mang lại sức mạnh toàn cầu vì Trung Quốc không thể bắt kịp được về mặt công nghệ. Trung Quốc sẽ chỉ có thể cung cấp hàng hóa quốc phòng, ô tô, viễn thông và các sản phẩm cao cấp khác cho các quốc gia không có khả năng mua được những sản phẩm tốt nhất, và chỉ nếu như được Mỹ và các đồng minh cho phép.
Đi một mình có nghĩa là làn sóng đầu tư nước ngoài sẽ dần dần chảy ra, và Trung Quốc sẽ trở nên đóng cửa hơn với thế giới, có lẽ sẽ như một Liên Xô của thế kỷ 21.
Dù Trung Quốc lựa chọn chấp nhận sự sỉ nhục nào đi chăng nữa thì nó đều sẽ gây ra các hệ quả cho xã hội Trung Quốc trong nhiều thập niên tới, cũng như cho phần còn lại của thế giới.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Formosa: Các nạn nhân kiện đòi 4 triệu đôla tại Đài Loan
Cindy Sui
Đức Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp nói về việc trực tiếp tới Đài Loan mục kích Formosa
Vừa chân ướt chân ráo chuyển về phụ trách Giáo phận Hà Tĩnh, lẽ ra Đức Giám mục Nguyễn Thái Hợp còn phải lo trăm công nghìn việc cho một Giáo phận mới khai trương. Thế mà ngài đã không đừng được khi nghĩ đến dân chúng suốt một dọc biển miền Trung trong 3 năm qua đã phải ngậm đắng nuốt cay mất nghề cá truyền thống, chịu đói, chịu nhục, chịu đủ thứ tật bệnh sinh ra, vì Tập đoàn Formosa ỷ thế chính quyền nương nhẹ mà làm càn, ngang nhiên phá hoại môi trường biển tại Vũng Áng làm ô nhiễm đến 200km bở biển từ Vũng Áng vào đến tận Thừa Thiên - Huế, và hiện đa số họ vẫn không được đền bù chút gì hoặc chỉ được tí chút, mặc dù Nhà nước đã thu về 500 triệu USD, trong khi Tập đoàn Formosa Vũng Áng thì vẫn ngày ngày ngấm ngầm xả chất độc xuống biển, tiếp tục gây ô nhiễm trầm trọng không chỉ riêng cho vùng biển này mà còn phát tán đi nhiều nơi và để lại hậu quả rất lâu dài cho các thế hệ con cháu.
Thế là con người chịu trách nhiệm chăn chiên ở chính vùng đất trực tiếp là nơi Tập đoàn Formosa gây sự cố trầm trọng, đã lặn lội đánh đường sang tận Đài Loan khởi động cuộc chiến pháp lý với cả công ty mẹ lẫn công ty con gắn liền với Tập đoàn này để đòi lại sự công bằng cho người dân, trong đó có Giáo dân do mình cai quản.
Trang BVN trân trọng đưa lại tin sôt dẻo trên BBC tiếng Việt, đồng thời cũng xin qua đây bày tỏ lòng kính trọng đối với một vị chăn chiên rất mực chân chính, hết lòng kính Chúa vì Dân.
Bauxite Việt Nam
|

Vụ công ty Formosa của Đài Loan gây ô nhiễm môi trường biển ở miền Trung Việt Nam đã gây nhiều chú ý trong dư luận suốt ba năm qua
Một nhóm đại diện cho gần 8.000 nạn nhân Việt Nam bởi một vụ tràn hóa chất khổng lồ làm hư hại khoảng 200 km bờ biển của Việt Nam và hủy hoại sinh kế của nhiều người dân vào năm 2016 đã đệ đơn kiện tại Đài Bắc chống lại các thành viên hội đồng quản trị và cổ đông của Tập đoàn Formosa Plastics của Đài Loan (FPG).
Đơn kiện là của nhóm Công lý cho Nạn nhân Formosa nộp cho văn phòng công tố quận Đài Bắc.
Họ muốn có bồi thường 4 triệu đôla Mỹ cho 7.875 nạn nhân.
Tổng cộng 24 đối tượng bị kiện được ghi trong đơn, gồm Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh, công ty mẹ là tập đoàn Formosa Plastics Group, các công ty khác có đầu tư vào Hà Tĩnh, cùng các thành viên ủy ban quản trị và cổ đông của các công ty này.
Các nguyên đơn chủ yếu là ngư dân, chủ tàu đánh cá, và các nhà điều hành kinh doanh ngành công nghiệp liên quan đến đánh cá hoặc công nhân.
Vụ kiện cáo buộc các quan chức của công ty Đài Loan không bồi thường thỏa đáng cho nạn nhân, khôi phục lại khu vực ven biển và trả lại sinh kế cho người dân địa phương.
Giới hoạt động yêu cầu Formosa phải có trách nhiệm với các nạn nhân của thảm họa môi trường biển 3 năm trước
Trong một trong những thảm họa môi trường tồi tệ nhất mà Việt Nam đã thấy, nước thải từ nhà máy thép do Đài Loan đầu tư được chính phủ Việt Nam xác định thải ra biển bắt đầu từ tháng 4/2016, làm hỏng hệ sinh thái và gây ra một lượng lớn hải sản chết dọc theo bờ biển trải dài khoảng 200 km tại các tỉnh miền trung Việt Nam là Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên-Huế, ảnh hưởng đến sinh kế của nhiều ngư dân và những người khác.
Công ty đã trả 500 triệu đô la cho chính phủ Việt Nam để giải quyết vấn đề này, nhưng các nhóm vận động cho các quyền, giới hoạt động và nạn nhân nói rằng nhiều nạn nhân đã không nhận được bất kỳ khoản tiền nào, những người đã nhận thì nhận được quá ít để phục hồi từ những mất mát của họ và môi trường vẫn còn chưa được dọn dẹp sạch sẽ, khiến người dân trong vùng không thể kiếm sống.
Phát biểu sau cuộc họp báo diễn ra dưới mưa ngoài khách sạn nơi FPG đang tổ chức đại hội cổ đông ở Đài Bắc, một nạn nhân 32 tuổi, người đề nghị chỉ nêu danh tính là họ Nguyễn để tránh bị trả thù từ chính phủ Việt Nam, cho biết ông phải rời khỏi làng vào tháng 7/2016 để lại vợ và ba con, để làm công nhân nhập cư ở Đài Loan vì ô nhiễm đã phá hủy sinh kế của ông.
"Vụ ô nhiễm gây ra một tác động lớn đến tôi và gia đình tôi," ông Nguyễn nói với BBC. "Trước đây, tôi có một chiếc thuyền và đánh cá kiếm sống, nhưng nước bị nhiễm độc và cá chết hết. Ngay cả sau một thời gian dài trôi qua, nước vẫn không an toàn, vẫn có ít cá và ngay cả khi dân làng có thể đánh cá và đề nghị bán với giá rẻ, không ai dám mua."
Ông là một trong những nguyên đơn có tên trong vụ kiện; hầu hết các nguyên đơn đều ở Việt Nam nhưng một số hiện đang là công nhân nhập cư ở Đài Loan và các nơi khác.
'Họ toàn khất lần'

Các nhà hoạt động đấu tranh tại Đài Loan đòi quyền lợi cho các nạn nhân Formosa ở Việt Nam
Ông Nguyễn nói rằng nhiều người trong làng của ông đã bỏ lại gia đình để ra đi kiếm sống và chỉ một nửa số người mà ông biết nhận được bồi thường từ chính phủ. Ông nói rằng ông chưa nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào.
"Gia đình tôi đã hỏi nhiều lần, nhưng họ toàn khất lần," ông Nguyễn nói.
Nhóm đệ đơn kiện, Công lý cho Nạn nhân Formosa (JFFV), được thành lập tại Mỹ sau khi Giám mục Nguyễn Thái Hợp, quản nhiệm Giáo phận Hà Tĩnh, tìm kiếm sự giúp đỡ từ người Việt Nam ở Mỹ. Một số nhóm bảo vệ môi trường và nhân quyền của Đài Loan đã hỗ trợ JFFV.
Các nhóm nói rằng vấn đề là không có sự minh bạch - nó không rõ liệu Formosa Hà Tĩnh có trả 500 triệu đô la hay không và nếu có thì chính phủ Việt Nam đang sử dụng số tiền như thế nào. Những người được trả tiền, chỉ nhận được 80.000 Đài tệ (khoảng 2.500 USD), họ nói.
"Hy vọng rằng ngoài việc trả đủ tiền bồi thường để bù đắp cho những tổn thất, Formosa Plastics của Đài Loan không nên hy sinh môi trường sống của các nạn nhân. Cần chấm dứt ngay hành vi gây ô nhiễm, công bố thông tin liên quan như dữ liệu giám sát môi trường và có một tổ chức thuộc bên thứ ba có tính chất công bằng để tham gia."
"Cũng cần phải giải thích và thảo luận với người dân Việt Nam để xây dựng kế hoạch và lên lịch trình khôi phục môi trường biển," các nhóm cho biết trong một tuyên bố chung do Quỹ Quyền môi trường có trụ sở tại Đài Loan đưa ra.
'Không thể phủi tay'
Trong khi đó, FPG đã đưa ra một tuyên bố thay mặt Formosa Hà Tĩnh nhấn mạnh rằng họ đã thực hiện nghĩa vụ của mình bằng cách làm theo hướng dẫn của Chính phủ Việt Nam và trả số tiền một lần cho Chính phủ vào tháng 8/2016 để bồi thường cho ngư dân ở bốn tỉnh miền Trung, theo chỉ thị của Chính phủ rằng Chính phủ sẽ xử lí việc phân phối tiền.
"Trong hai năm kể từ khi Ha Tĩnh Steel Corp chính thức đầu tư và sản xuất, tất cả nước thải và khí thải thải đều đáp ứng luật pháp của chính phủ Việt Nam về tiêu chuẩn khí thải," tuyên bố viết.
Nhưng các nhóm lập luận rằng Formosa Hà Tĩnh và FPG không thể đơn giản phủi tay trước vấn đề bằng cách trả tiền cho chính phủ.
"Các nạn nhân Việt Nam đã không nhận được bồi thường mà lẽ ra họ phải được nhận. Và tại sao chính phủ Việt Nam có thể đứng ra yêu cầu bồi thường thay cho các nạn nhân? Nếu thảm họa xảy ra ở Đài Loan, thật khó có thể tưởng tượng rằng chính phủ có thể yêu cầu bồi thường thay mặt cho các nạn nhân theo ý muốn, và sau khi yêu cầu, nó không cung cấp đầy đủ (bồi thường) cho các nạn nhân," theo tuyên bố của các nhóm.
Họ cũng yêu cầu Formosa Hà Tĩnh tiết lộ thông tin giám sát ô nhiễm và không được để cho cư dân địa phương không biết gì về chủng loại và số lượng chất ô nhiễm mà nó thải ra môi trường.
Các tổ chức phi chính phủ tại Đài Loan cũng thúc giục FPG, một hãng có lịch sử vi phạm ô nhiễm lâu dài ở Đài Loan và gần đây ở nước ngoài, kể cả ở bang Delwar, Hoa Kỳ, kiểm tra kỹ lưỡng các biện pháp kiểm soát ô nhiễm và xử lý nghiêm các vấn đề mà các nhà máy của họ gây ra. Họ cũng kêu gọi chính phủ Đài Loan buộc các công ty của Đài Loan như FPG đầu tư ra nước ngoài phải chịu trách nhiệm cho các vi phạm về an toàn môi trường và nhân quyền.
"Vụ việc này thực sự là một điều xấu hổ đối với Đài Loan," Yu Yi-chia, một nhà vận động từ Hiệp hội Nhân quyền Đài Loan nói.

Ảnh: GETTY IMAGES - Mặt hàng hải sản khô vẫn chưa được đền bù, theo nhiều người dân
"Mỗi quốc gia đều có trách nhiệm giám sát các đầu tư của các công ty của mình ở nước ngoài," Chen Jing-jie, một nhà vận động cho Covenants Watch nói.
Nạn nhân, ông Nguyễn, nói mặc dù ông có việc làm ở Đài Loan, nhưng ông gặp nhiều khó khăn vì phải rời khỏi Việt Nam để kiếm sống và ông cũng phải phụng dưỡng cha mẹ, những người không thể đánh cá như họ đã từng làm .
"Chúng tôi muốn công lý. Tôi không biết chúng tôi sẽ thắng kiện vụ này hay không, nhưng tôi nghĩ nếu tất cả chúng tôi nỗ lực hết mình, chúng tôi sẽ đạt được kết quả, ông Nguyễn nói.
Được biết, các tổ chức Phi chính phủ đã khẳng định khoản tiền đòi công lý trong vụ kiện là 4 triệu đôla Mỹ, nhưng số tiền này luôn có thể được tăng lên sau đó.
Tuy nhiên, hạn chót để các nguyên đơn khác tham gia vụ kiện là ngày 30/6/2019, vì pháp luật Việt Nam đặt ra thời hạn ba năm kể từ thời điểm thừa nhận sai phạm, và ngày 30/6/2016 là ngày Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh của Đài Loan đưa ra lời xin lỗi công khai.
C.S.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
VN ‘quan trọng’ trong chiến lược an ninh mới của Mỹ

Tiểu vùng sông Mekong bao gồm năm quốc gia lục địa của ASEAN: Myanmar, Thái Lan, Lào, Campuchia và Việt Nam. Tính tổng cộng, năm nước này có dân số 240 triệu người và GDP trên 800 tỷ đô la. Nhận thức về tầm quan trọng của khu vực này, bản thân Hoa Kỳ cũng đã có những cơ chế riêng để hợp tác với các nước thuộc lưu vực sông Mekong, trong đó có Sáng kiến Hạ nguồn sông Mekong (LMI) vốn sẽ đánh dấu kỷ niệm 10 năm thành lập trong năm nay.
Đối tác ‘ngày càng quan trọng’
Mặc dù trong 5 nước này chỉ có Thái Lan là nước có quan hệ đồng minh theo hiệp ước với Mỹ, nhưng Việt Nam lại được đánh giá là ‘đối tác ngày càng quan trọng’, ông Mark Clark, quyền phó trợ lý ngoại trưởng Hoa Kỳ, Văn phòng Đông Á và Thái Bình Dương sự vụ, phát biểu tại buổi hội thảo.
Ông Randall Schriver, trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng phụ trách An ninh Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, cũng có nhận định như thế về tầm quan trọng của Việt Nam đối với Mỹ trong chiến lược an ninh mới của Washington trong khu vực.
“Những quốc gia mà chúng ta đề cập hôm nay đều có vai trò chủ chốt trong chiến lược của Mỹ,” ông nói.
Ông chỉ ra liên tục các chính quyền Mỹ khác nhau đều đã tích cực xây dựng mối quan hệ với Việt Nam và cho rằng chính quyền của Tổng thống Donald Trump ‘đưa quan hệ này lên một mức độ cao hơn nữa’ với việc bản thân ông Trump đã đến Hà Nội hai lần trong vòng 3 năm – tức tương đương với số lần ông viếng thăm các nước đồng minh quan trọng (Anh, Pháp, Nhật) – trong khi cựu Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis đã thăm Việt Nam hai lần khi còn tại chức. Ông cũng lưu ý Việt Nam đã đứng ra tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh lần hai giữa ông Trump và nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un.
Còn bà Piper Campbell, một nhà ngoại giao cao cấp từng là đại biện của Mỹ ở ASEAN, cho rằng Việt Nam ‘đóng vai trò rất quan trọng trong ASEAN vào năm tới’ khi mà một trong những vấn đề trọng tâm của ASEAN sẽ là tăng cường kết nối trong phạm vi nội khối và giữa ASEAN với thế giới.
Đại sứ Việt Nam tại Mỹ, ông Hà Kim Ngọc, phát biểu tại diễn đàn rằng trọng tâm của Việt Nam khi nắm chức chủ tịch ASEAN là ‘xây dựng cơ sở hạ tầng’ để tăng cường kết nối, trong đó có việc thực hiện Kế hoạch Hành động Hà Nội cho Đại khu vực Mekong (tức bao gồm cả Trung Quốc).
“Giao thông là hết sức quan trọng,” ông Ngọc nói, “Chúng tôi đang cần số tiền đầu tư 48 tỷ đô la Mỹ (vào cơ sở hạ tầng)”.
Trung Quốc hiện đang lôi kéo các nước trong khu vực tham gia vào các dự án cơ sở hạ tầng do nước này bỏ vốn trong khuôn khổ Sáng kiến Vành đai Con đường.
“Chúng tôi hết sức cần sự hợp tác của Mỹ trong lĩnh vực cơ sở hạ tầng và năng lượng tái tạo,” ông Ngọc nói.
Trả lời câu hỏi của VOA rằng Mỹ có sẵn sàng nâng cấp quan hệ ‘đối tác toàn diện’ Việt-Mỹ thành ‘đối tác chiến lược’ hay không, ông Jim Webb, cựu thượng nghị sỹ liên bang Hoa Kỳ, nói rằng ‘bất cứ khi nào chúng tôi có thể cải thiện quan hệ với Việt Nam thì chúng tôi nên làm’.
Trả lời câu hỏi cũng của VOA về làm sao Mỹ-Việt có thể mở rộng quan hệ chiến lược mà không chọc giận Trung Quốc, ông Webb lưu ý rằng Việt Nam ‘luôn muốn đảm bảo rằng họ nằm ở giữa các cường quốc (tức không ngả về một bên nào)’.
“Họ muốn có quan hệ với Nga, với Mỹ và lại muốn không làm tổn hại quan hệ với Trung Quốc một cách không cần thiết,” ông nói và lưu ý Việt Nam đã đi từ chỗ hoàn toàn lệ thuộc vào Liên Xô đến xây dựng một chính sách đối ngoại phức tạp như hiện nay.
‘Lợi ích an ninh chung’
Các quan chức tham dự hội thảo cũng nhấn mạnh về mối liên hệ về an ninh giữa Mỹ với các nước tiểu vùng Mekong nói riêng và ASEAN nói chung.
“Các nước Mekong và cả khối ASEAN chia sẻ nhiều lợi ích chung chiến lược với chúng tôi trong việc xây dựng trật tự dựa trên luật pháp, tôn trọng luật pháp quốc tế, tôn trọng độc lập quốc gia, chủ quyền lãnh thổ và chế độ chính trị với vai trò trung tâm của ASEAN,” Đại sứ Ngọc nói.
Tại hội thảo, ông Randall Schriver đã tóm tắt ba đường hướng chính của chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương mà ông gọi là ‘ba chữ P’, bao gồm ‘Preparedness’, ‘Partnership’ và ‘Promoting a networked region’.
Trước hết, ‘Preparedness’, tức chuẩn bị sẵn sàng, là tăng cường năng lực phối hợp lực lượng giữa các nước trong bối cảnh Mỹ chuyển từ các cuộc chiến mà họ tham gia lâu nay sang các cuộc cạnh tranh mới.
Thứ hai, ‘Partnership’, tức quan hệ đối tác, nhấn mạnh việc Mỹ tăng cường phát triển quan hệ an ninh với các nước trong khu vực mà theo ông giải thích là ‘Mỹ rất lệ thuộc vào các đối tác để có thể tiếp cận, đặt căn cứ và dựa vào các đóng góp hậu cần khi dính đến an ninh chung’ do Mỹ không phải là một quốc gia ở châu Á.
Chữ P thứ ba, ‘Promoting a networked region’, tức thúc đẩy một khu vực kết nối, nhấn mạnh vào việc hợp tác đa phương để đương đầu với các thách thức trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương trong khi cấu trúc an ninh có sẵn của Mỹ trong khu vực chủ yếu là song phương với một số quan hệ đồng minh có hiệp ước trong khuôn khổ ‘hub and spoke’ (tức trục và nan hoa)
“Chúng tôi muốn các nước đông nam Á có thể góp phần bảo vệ các lợi ích chung và đảm bảo rằng các vùng biển quốc tế vẫn là vùng biển quốc tế,” trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Randall Schriver nói và cho biết Mỹ ủng hộ vai trò trung tâm của ASEAN và sẽ có cuộc tập trận hải quân giữa Mỹ-ASEAN lần đầu tiên vào cuối năm nay.
Đại sứ Hà Kim Ngọc nói các khuôn khổ hợp tác giữa vùng Mekong với Mỹ như LMI hay ‘Những người bạn của Vùng hạ Mekong’ đã cho phép hai bên cùng làm việc trên nhiều vấn đề như an ninh, bảo vệ môi trường, đấu tranh với tội phạm xuyên quốc gia, chống buôn bán ma túy và buôn người.
Một số nguyên tắc của chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương trùng khớp với tầm nhìn của ASEAN về bảo vệ chủ quyền và luật pháp quốc tế, ông Schriver cho hay.
“Nếu quý vị nói là bảo vệ chủ quyền là quan trọng, bảo vệ luật pháp quốc tế là quan trọng thì chúng ta có thể cùng làm việc với nhau về những nội dung đó,” ông nói. “Chúng tôi đồng ý với nguyên tắc nền tảng của quý vị là không muốn phải chọn phe giữa chúng tôi và Trung Quốc.”
Ông cho biết trong giai đoạn đầu tiên thực thi chiến lược mới, việc Mỹ có thể làm trước mắt là ‘bắt đầu xây dựng năng lực cho các nước đối tác’.
‘Bất an về Trung Quốc’
Về phần mình, ông Mark Clark cũng thừa nhận rằng lưu vực sông Mekong là ‘trọng tâm đặc biệt của chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương’ và nhấn mạnh những nguyên tắc trong chiến lược này là cam kết đối với chủ quyền lãnh thổ, sự minh bạch trong quản trị, vai trò trung tâm của Asean, trật tự dựa trên pháp trị và tôn trọng luật pháp quốc tế.
Trở về từ một chuyến công tác đến khu vực không lâu, ông Clark nói ông cảm nhận được các nước trong khu vực ‘rất hồ hởi về vai trò mạnh mẽ của Mỹ trong khu vực’.
“Tuy nhiên, phía dưới có một cảm giác bất an, lo lắng về áp lực của Trung Quốc đối với các nước để đi theo dự án ‘Một vành đai, Một con đường’ và áp lực phải ngày càng lệ thuộc kinh tế vào Bắc Kinh,” ông nói.
“Một số người trong khu vực đang lo lắng về việc Trung Quốc thúc đẩy phạm vi ảnh hưởng và áp dụng các chiến thuật mà chúng ta thấy trên Biển Đông để mở rộng dần dần phạm vi kiểm soát một cách tinh vi theo lát cắt salami.”
“Chúng tôi không có chính sách đòi các quốc gia vùng Mekong phải hạn chế quan hệ kinh tế với Trung Quốc, nhưng chúng tôi ủng hộ quyền của các nước được chọn lựa và cân nhắc kỹ trước khi họ đi theo con đường có nguồn vốn dễ dàng để trở nên quá phụ thuộc và tác động của việc này đối với chủ quyền của họ trong tương lai,” ông nói thêm.
Cựu Thượng nghị sỹ Jim Webb thì cho rằng vai trò của Mỹ như là một nhà đảm bảo được chấp nhận cho ổn định khu vực là ‘điểm mạnh nhất’ cho quan hệ giữa Mỹ và các nước trong khu vực trong tương lai.
Ông Webb cũng chỉ trích mạnh mẽ lập trường của Trung Quốc muốn giải quyết song phương với riêng từng nước trong các vấn đề của lưu vực sông Mekong cũng như trên Biển Đông và cho rằng các vấn đề này ‘cần giải pháp đa phương’.
“Trung Quốc khăng khăng đòi giải quyết toàn bộ vấn đề Biển Đông trong khuôn khổ song phương mà điều này có nghĩa là sẽ không bao giờ giải quyết được hay giải quyết theo ý đồ Trung Quốc,” ông Webb nói. “Trên vấn đề sông Mekong, anh không thể giải quyết song phương với từng nước về các đập thủy điện mọc lên ở bên phía Trung Quốc được mà anh phải đưa nó tới bàn đàm phán để có cuộc thương thảo đa phương.”
Ngọc Lễ
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Tiểu sử ông chủ Vietracimex, trùm ở BOT Bắc Thăng Long-NB


Phần nhận xét hiển thị trên trang
Hàng mã chính hiệu
Nói thật, nhìn cái công trình thế kỷ đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông ở thủ đô, thấy nó chả khác gì thứ đồ chơi làm kiểu thủ công vụng về, đồ hàng mã. Từ con đường cong queo, nhấp nhô như núi đồi và thảo nguyên của Aimatov, tới toa tàu xộc xệch ọp ẹp, tới nhà ga nhếch nhác xấu xí... sao mà nản thế.
Bọn Tàu làm đường sắt rất tốt, nhưng chỉ tốt cho nó, chứ ở đây là làm cho kẻ thù trước mắt và lâu dài, chả tội gì nó làm tử tế.
Rồi sẽ còn nhiều thứ cần phải khui ra ở đại công trình này, nào thời gian kéo dài, nào đội vốn, nào nhà thầu, nào bao che nhau, nào đụng phong thủy, yểm huyệt, nào tiêu chuẩn an toàn, v.v..
Chỉ có những kẻ chán đời, không muốn tốn thời gian chạy ra cầu Nhật Tân hoặc cầu Bãi Cháy thì mới leo lên thứ hàng mã này. Đảm bảo tử bất cập ngáp, không cần cấp cứu.
Quốc hội cứ ngồi đó mà bàn, mà nghe a Thể nói láo, rồi cả 500 ông bà mở to mắt xem liệu có ai dám đi lại, sử dụng cái thứ hàng mã này khi nó chính thức đi vào hoạt động (mà chắc cũng còn lâu).
Chú nhà báo nào tò mò, tôi mách cứ tìm hiểu chuyện bọn Tàu cộng với lý do thi công đường sắt này đã đóng cọc trấn yểm, bịt huyệt đạo quốc gia ở Thăng Long cũng ối chuyện hay đới.
Nguyễn Thông
Bọn Tàu làm đường sắt rất tốt, nhưng chỉ tốt cho nó, chứ ở đây là làm cho kẻ thù trước mắt và lâu dài, chả tội gì nó làm tử tế.
Rồi sẽ còn nhiều thứ cần phải khui ra ở đại công trình này, nào thời gian kéo dài, nào đội vốn, nào nhà thầu, nào bao che nhau, nào đụng phong thủy, yểm huyệt, nào tiêu chuẩn an toàn, v.v..
Chỉ có những kẻ chán đời, không muốn tốn thời gian chạy ra cầu Nhật Tân hoặc cầu Bãi Cháy thì mới leo lên thứ hàng mã này. Đảm bảo tử bất cập ngáp, không cần cấp cứu.
Quốc hội cứ ngồi đó mà bàn, mà nghe a Thể nói láo, rồi cả 500 ông bà mở to mắt xem liệu có ai dám đi lại, sử dụng cái thứ hàng mã này khi nó chính thức đi vào hoạt động (mà chắc cũng còn lâu).
Chú nhà báo nào tò mò, tôi mách cứ tìm hiểu chuyện bọn Tàu cộng với lý do thi công đường sắt này đã đóng cọc trấn yểm, bịt huyệt đạo quốc gia ở Thăng Long cũng ối chuyện hay đới.
Nguyễn Thông
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019
Những người phụ nữ ‘sắc nước hương trời’ bên Bảo Đại ngày khốn khó
Sau khi xin tị nạn ở Hong Kong, giai đoạn đầu Bảo Đại phải sống nhờ vào tiền tiết kiệm của Lý Lệ Hà.
Trong cuốn Bảo Đại hay những ngày cuối cùng của vương quốc An Nam, từ việc khai thác một khối lượng tư liệu lớn của cả Pháp và Việt Nam, sử gia Daniel Granclément đã viết nhiều chuyện thâm cung bí sử và đời tư cá nhân của cựu hoàng Bảo Đại.
Hai ngày sau lễ thoái vị, Bảo Đại tạm biệt Hoàng hậu Nam Phương để ra Hà Nội làm cố vấn trong Chính phủ Lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Cũng từ thời điểm này, cựu hoàng rất hiếm khi về thăm vợ con vì còn bận với chuyện chính sự và các bóng hồng khác. Hoàng hậu Nam Phương chung sống với Bảo Đại 10 năm đầu hạnh phúc, sau đó là những năm tháng sống cô đơn ở cung An Định và suốt quãng đời còn lại trên đất Pháp.
| Bảo Đại đi đón Hoàng hậu Nam Phương cùng các hoàng tử, công chúa con Bảo Đại tại Hương Cảng, 1947. Ảnh: Tư liệu. |
Chuyện tình với vũ nữ Lý Lệ Hà
Chỉ vài tháng sau ra Hà Nội, Bảo Đại gặp lại Lý Lệ Hà, người tình cũ năm nào. Ông phải lòng cô vũ nữ này qua giới thiệu của Vĩnh Cẩn khi đến Sài Gòn để chữa chân gãy. Đó là nữ hoàng sắc đẹp của Hà Nội thời điểm ấy. Lý Lệ Hà quê ở miền Bắc đã có chồng, nhưng đó không phải là một trở ngại để cô gái này ngừng đi nhảy đầm ở các tiệm Sài Gòn.
Cựu hoàng quan hệ công khai với Lý Lệ Hà, đêm đêm đi dạo, ăn nhậu, lui tới các nơi ăn chơi, tiệm nhảy bất chấp dị nghị của mọi người xung quanh.
Một báo cáo mật của Sở Mật thám Pháp cho biết: “Lý Lệ Hà quê ở Hải Phòng đường Lạch Tray được mọi người quen gọi là Thông. Thời này cô ta sống bằng việc buôn hương bán phấn nổi tiếng về sắc đẹp quyến rũ. Khoảng năm 1934, hay 1935 ả trú tại một nhà hát cô đầu ở “Quán Bà Mau”, Hải Phòng. Năm sau ả lên Hà Nội và tiếp tục làm gái nhảy cho một vũ trường ở phố Khâm Thiên của một mụ chủ nổi tiếng là Đốc Sao, có nhiều người theo đuổi, nhưng cô ta cũng biết phát ân huệ để đổi lấy quà biếu hay tiền mặt trong khi vẫn đi tìm đối tượng ý hợp tâm đầu…”.
Daniel Granclément tiết lộ giữa tháng 3/1946, Bảo Đại tham gia phái đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sang Trùng Khánh, nhưng khi kết thúc, ông không trở về nước theo đoàn. Cựu hoàng phải vay nợ để sống những ngày khó khăn ở đây. Lý Lệ Hà đã lặn lội sang Trùng Khánh để theo ông.
Sau khi xin tị nạn ở Hong Kong, giai đoạn đầu Bảo Đại phải sống nhờ vào tiền tiết kiệm của Lý Lệ Hà. Daniel Granclément viết: “Tiền ông quăng trên các bàn bạc hoặc thanh toán tiền phòng là của cô nhân tình Lý Lệ Hà chi trả. Cô này đã phải mở két, biếu ông tất cả tiền tiết kiệm của một cô gái nhảy nửa thượng lưu, số tiền lên tới vài trăm bạc nhờ tài kiên trì tích cóp”.
Để tiện bề ăn chơi, hưởng lạc, Bảo Đại còn viết thư về nước xin từ chức cố vấn tối cao và chuyển lời nhắn đến Hoàng hậu Nam Phương là ông vẫn vui khỏe.
Nam Phương không phải không biết những chuyện trăng gió này của chồng mình. Trong lần gặp cựu tổng lý văn phòng Nguyễn Khắc Hòe ở cung An Định bà đã hỏi: “Tôi muốn ông cho biết tất cả sự thật về việc ông Vĩnh Thụy mê con Lý”. Dù bất ngờ khi hoàng hậu biết mọi chuyện nhưng ông Hòe chỉ dám trả lời ngắn gọn là có nghe loáng thoáng: “Chúng tôi chưa bao giờ gặp cô ta, chỉ biết là cô ta đẹp nhưng tư cách thì khỏi phải nói”. Nam Phương đáp: “Nếu chồng tôi được hạnh phúc với người tình thì tôi không ngăn cấm”.
Vào giữa tháng 8/1947, Nam Phương quyết định rời Việt Nam. Bà qua Hong Kong gặp chồng sau hai năm xa cách. Lúc này, cuộc sống vợ chồng được đặt lên hàng đầu. Những người tình khác của Bảo Đại phải lánh mặt ít nhất trong một thời gian. Nhưng cũng không bao lâu sau đó bà đưa con rời Hong Kong sang Pháp.
Nói về người tình Lý Lệ Hà, Daniel Granclément cũng cho biết thêm sau khi về nước năm 1949, Bảo Đại bảo lãnh Lý Lệ Hà khi cô bị Pháp bắt vì tình nghi là người của Việt Minh được giao nhiệm vụ bắt cóc cựu hoàng. Lý Lệ Hà sau đó sang Pháp, kết hôn với một người bản địa và sống tại một làng ngoại thành Paris. Lý Lệ Hà cũng không gặp lại cựu hoàng lần nào nữa từ khi sống ở đất Pháp.
Qua lại với phụ nữ đã có một đời chồng
| Cựu hoàng Bảo Đại và Thứ phi Mộng Điệp. Ảnh: Nguyễn Đắc Xuân. |
Cùng diễn ra mối quan hệ với Lý Lệ Hà, Bảo Đại còn qua lại với một phụ nữ khác đó là Bùi Mộng Điệp. Nhân vật cũng xuất hiện bên cạnh cựu hoàng ở Hong Kong và được tình báo Pháp theo dõi chặt chẽ.
Sinh năm 1924 ở Hà Nội, cô gái gốc Kinh Bắc (Bắc Ninh) Mộng Điệp nổi tiếng về sắc đẹp và tài quyến rũ cánh mày râu. Mộng Điệp đã có một đời chồng là thầy thuốc – bác sĩ Phạm Văn Phán nổi tiếng ở Hà Nội và một đứa con riêng. Sau này qua lại với Bảo Đại bà sinh thêm được một con gái đặt tên là Phương Thảo và hai con trai là Bảo Hoàng, Bảo Sơn.
Mộng Điệp quan hệ với cựu hoàng tháng 9/1945, chỉ mấy ngày sau khi ông ra thủ đô nhận chức cố vấn tối cao. Trong lúc đó, tại Huế, bà Nam Phương lặng lẽ sống nép mình trong căn phòng u tịch ở cung An Định tối tăm.
Khác với Lệ Hà, Mộng Điệp không đi Thanh Hóa với cựu hoàng nhưng sau đó cũng lặn lội sang Hong Kong mang thêm tiền cho ông tiêu xài. Sau năm 1949, Bảo Đại về nước, bà luôn luôn gần gũi cựu hoàng. Tại Đà Lạt, Bảo Đại tậu cho bà một toà nhà riêng gần biệt điện, sau đó lại theo ông lên Buôn Ma Thuột.
Bùi Mộng Điệp cũng hay về Huế thăm bà Từ Cung, thân mẫu Bảo Đại. Bà khéo cư xử, tranh thủ được cảm tình của hoàng thái hậu. Bà thay mặt Bảo Đại nhận ấn kiếm được người Pháp trao lại trước sự chứng kiến của Thái hậu Từ Cung.
Năm 1953, sang Paris, Bùi Mộng Điệp không trao cho Bảo Đại mà lại trao cho bà Nam Phương và thái tử Bảo Long hai báu vật đó cùng một số kỷ vật khác do Thái hậu Từ Cung gửi.
| Hoàng hậu Nam Phương với Hoàng tử Bảo Long và Công chúa Phương Mai. Ảnh: Tư liệu. |
Ngoài Lý Lệ Hà và Mộng Điệp, trong thời gian ở Hong Kong, Bảo Đại còn có tình cảm với cô gái tên là Trần Nỷ – Jenny Wong. Cô này sau đó từ Hong Kong sang Sài Gòn tìm người có vai vế trong hoàng tộc để báo tin cô có thai với Bảo Đại.
Tác giả Daniel Granclément còn tiết lộ nhiều chi tiết về quan hệ của Bảo Đại với bà Phi Yến, cô vợ “hờ” người Pháp tên là Vicky và người phụ nữ cuối cùng trong cuộc đời cựu hoàng là Monique Baudot.
Minh Chau / Zing
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
