Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2019

Một quốc gia có đến 1,4 tỉ con người thì khó thể điều hành nổi.

Liêu Diệc Vũ: Trung Quốc sẽ tốt đẹp hơn nếu được chia thành chục nước

Nhà thơ ly khai Liêu Diệc Vũ (Liao Yiwu), sinh năm 1958, từng bị đày ải trong goulag Trung Quốc bốn năm trời, vì đã sáng tác bài thơ « Vụ thảm sát vĩ đại », về sự kiện nhà cầm quyền Bắc Kinh điều quân đội đàn áp đẫm máu sinh viên biểu tình năm 1989.
Ông nằm trong số trên 300 trí thức Trung Quốc ký vào bản Hiến chương 08, và đã tị nạn tại Berlin từ năm 2011. Tác phẩm « Trong đế chế của bóng tối » của ông nói về trại lao cải Trung Quốc thường được so sánh với tiểu thuyết nổi tiếng « Quần đảo ngục tù » của nhà văn Nga Soljenitsyne.
Vào thời điểm còn hai tháng nữa là đến ngày kỷ niệm 30 năm vụ thảm sát Thiên An Môn, Liêu Diệc Vũ đã cho ra mắt tác phẩm « Những viên đạn và thuốc phiện » nói về sự kiện trên. Trả lời phỏng vấn báo Le Figaro và AFP, nhà thơ ly khai đã cảnh báo nguy cơ từ chế độ độc tài Trung Quốc đối với các nền dân chủ phương Tây.
Ông có biết Vương Duy Lâm (Wang Weilin), anh sinh viên đứng chặn các xe tăng ở Thiên An Môn và hình ảnh « Tank Man » đã lan truyền khắp thế giới, giờ đây như thế nào hay không ?
Không, chẳng ai biết được số phận cậu sinh viên đó ra sao cả, thậm chí cũng chẳng biết tên. Cái tên Vương Duy Lâm là do phương Tây đặt ra cho cậu ấy. Cũng không biết là cậu ta có bị bắt giam hay không. « Người biểu tình vô danh » này đã trở thành biểu tượng của việc kháng cự lại vụ thảm sát, nhưng lại che khuất đi những số phận khác.
Như vậy những người hùng thực sự lại là những người dân bình thường, hơn là các sinh viên ?
Nếu ban đầu đó là một phong trào sinh viên, thì sau ngày 4 tháng Sáu năm 1989, nhiều sinh viên đã phải bỏ trốn. Hầu hết là những công dân bình thường đã tham gia phong trào phản kháng chống lại quân đội Trung Quốc để tránh cho sinh viên bị thảm sát, và họ đã bị đánh đập đến chết, bị xử bắn, bị kết án hay bỏ tù chung thân. Thế giới coi Thiên An Môn là một phong trào sinh viên, và tất cả những gì còn lại ít được chú ý. Cũng phải nói rằng điều này không mấy người biết. Bản thân tôi khi ra tù mới hiểu được. Thế nên tôi quyết định tiến hành một loạt cuộc gặp gỡ với những người bị kết án tù để lần ra sự thật ít biết này.
Có nạn nhân nào trong vụ Thiên An Môn khiến ông xúc động nhất ?
Tôi đau buồn cho tất cả nạn nhân, nhưng đặc biệt xúc động đối với số phận của Ngô Quốc Phong (Wu Guofeng). Sinh viên này xuất thân từ một gia đình nghèo ở Tứ Xuyên, đã xuất sắc đậu vào đại học ở Bắc Kinh với số điểm cao nhất, là niềm hy vọng của cả nhà. Cậu ấy chụp ảnh phong trào nổi dậy của sinh viên, và đã bị bắn chết khi quân đội xối xả nã súng vào đám đông.
Cuộc sống của những người bị gọi là « nổi dậy » dường như còn khó khăn hơn sau khi họ ra tù…
Đa số bị tống vào nhà tù khi còn rất trẻ, và khi được thả họ thường phải về sống chung với cha mẹ – nếu không bị cha mẹ từ bỏ, cũng như bạn bè. Họ không còn nhận ra xã hội Trung Quốc, một xã hội đã quên đi rằng trước đây họ là anh hùng. Cô độc, bị công an theo dõi hàng ngày, hầu như họ không thể tìm được việc làm. Nhưng hình như không có ai hối hận vì những gì đã làm vào thời đó.
Ông không chịu nổi một xã hội Trung Quốc mà nay tiền là trên hết, tham nhũng lan tràn khắp nơi, của cải tập trung trong tay một thiểu số người giàu…
Giờ đây đảng Cộng Sản Trung Quốc chỉ có mỗi một ý tưởng trong đầu : kiếm tiền và vươn vòi ra toàn cầu. Trên thực tế, chiến lược của Tập Cận Bình là trói buộc người dân thông qua cơn khát tiêu thụ. Cũng vì thế mà Trung Quốc muốn tổ chức cho bằng được Thế vận hội năm 2008. Và thực ra chính Tập Cận Bình là kẻ tham nhũng lớn nhất. Điều này gây nguy hiểm cho các nền dân chủ phương Tây.
Nạn đàn áp và kiểm duyệt ngày nay cũng giống như cách đây 30 năm hay không ?
Tệ hơn nhiều. Tập Cận Bình muốn dùng công nghệ cao để tẩy não công dân, và kiểm duyệt tất cả các dạng thức đối lập. Theo cách nghĩ của ông ta, quý vị cứ lo cho nhân quyền, còn tôi không quan tâm, với tôi chỉ có công nghệ. Những ai kinh doanh đành phải chấp nhận một cuộc sống dưới sự giám sát, chối từ nhân cách và cuộc sống riêng tư.
Các nước phương Tây có chịu trách nhiệm gì không ?
Các chính phủ phương Tây đã góp phần rất lớn vào sự trỗi dậy của con quái vật mới này. Khi được gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, Trung Quốc đã trở thành thị trường lớn nhất toàn cầu. Những tên đao phủ đang ca khúc khải hoàn.
Nhưng nay ở phương Tây, một số chính khách đã bắt đầu ý thức được rằng chế độ độc tài của Tập Cận Bình là một nguy cơ. Bằng chứng là vụ bắt giữ con gái của người sáng lập Hoa Vi (Huawei) ở Canada và cho dẫn độ theo yêu cầu của Hoa Kỳ. Châu Âu cần phải hợp tác với Mỹ, quốc gia vẫn là đồng minh của mình, thay vì xích lại gần Trung Quốc.
Ông không lo ngại khi ngày càng nhiều người Trung Quốc giàu có rời bỏ một đất nước mà ông mô tả là « bãi rác lớn nhất hành tinh » ?
Những sinh viên Trung Quốc giỏi nhất ra nước ngoài du học, đặc biệt là đến Havard, như con trai của Bạc Hy Lai (Bo Xilai) và con gái của Tập Cận Bình. Cha mẹ họ tự hào về con cái, nhưng đại học Havard đóng một vai trò oái oăm khi đào tạo những kẻ thống trị tương lai. Lãnh đạo Havard đã gặp gỡ ông Tập Cận Bình, chưa có cơ sở giáo dục nào tỏ ra tham lam như thế. Nhưng các sinh viên Trung Quốc nghĩ gì ? Điều đó ai cũng biết…Di cư là một thách thức khủng khiếp cho Trung Quốc, có thể dẫn đến một hiện tượng tệ hại hơn cả người tị nạn Syria.
Nước Pháp có ủng hộ đúng mức ông Lưu Hiểu Ba (Liu Xiaobo), giải Nobel hòa bình đã chết trong tình trạng giam cầm ?
Pháp cần phải hành động nhiều hơn nữa. Tất cả chưa phải đã muộn. Phóng viên Không biên giới đã đấu tranh rất nhiều cho nhà báo Hoàng Kỳ (Huang Qi) – từng bênh vực các nạn nhân trận động đất Tứ Xuyên – tuy ốm đau nhưng không được nhận thuốc men trong tù.
Nhân kỷ niệm 30 năm vụ thảm sát Thiên An Môn, các nhà ly khai sẽ phát biểu trước Quốc Hội Mỹ. Nghị Viện Châu Âu cần có sáng kiến tương tự. Khi kỷ niệm sự kiện bi thảm này, người dân Trung Quốc có thể sẽ tìm lại được đôi chút hy vọng.
Ông có còn tin rằng một ngày nào đó Trung Quốc sẽ có được dân chủ, và với những điều kiện nào ?
Tôi không muốn nói về điều đó. Đối với tôi, Trung Quốc là một kỷ niệm quá sức đau buồn. Tôi cho rằng cần phải chia Trung Quốc ra làm nhiều nước nhỏ. Như vậy sẽ hạnh phúc hơn khi Trung Quốc trở thành hơn một chục nước với dân số từ 80 đến 100 triệu cho mỗi nước. Một quốc gia có đến 1,4 tỉ con người thì khó thể điều hành nổi.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đã đến lúc Việt Nam cần học về lịch sử bằng tinh thần đa nguyên.

Đóng góp của Nhật cho Việt Minh ở trận Điện Biên Phủ

Kết quả hình ảnh cho Pháo của Nhật ở Điện biên phủ

Tác giả: Nguyễn Lương Hải Khôi
Số là Nhật Bản xây dựng một nền công nghiệp hoành tráng ở vùng Mãn Châu. Năm 1945, khi Liên Xô đánh tới thì họ đầu hàng, không phá huỷ tài sản.
Liên Xô giao toàn bộ khí tài và nền công nghiệp Nhật cho Mao Trạch Đông. Trước đó Mao bị Tưởng đánh cho không còn gì, bỗng chốc thành người khổng lồ, còn Tưởng thì bị Hoa Kỳ bỏ quên (do dồn sức tái thiết Châu Âu). Chỉ 4 năm sau, Tưởng chạy ra Đài Loan.
Stalin nhìn Hồ Chí Minh và nói với Mao: Vũ khí Nga chuyển tới Việt Nam rất khó vì xa xôi, đồng chí hãy lấy vũ khí của mình cho Việt Nam rồi Nga sẽ bù lại vũ khí mới.
Thế là từng đoàn xe vận tải và đại bác của… Nhật Bổn… ùn ùn… bao vây Điện Biên.
Pháp thua trận Điện Biên vì pháo binh Nhựt Bổn. Số là họ xây dựng công sự để chống loại pháo nhỏ, nhưng loại pháo Hồ Chí Minh nhận được là loại hạng nặng, gây ra bất ngờ cho phía Pháp.
Loạt pháo đầu tiên đã đánh sập một căn hầm chỉ huy của phía Pháp, giết chết chính con trai của tướng Đờ-cát. Chỉ huy pháo binh của Đờ-cát sau mấy loạt đấu pháo tiếp theo, biết mình sẽ không hoàn thành nhiệm vụ, vào hầm rút chốt lựu đạn tự sát.
Vấn đề nữa là những anh lính nông dân của tướng Võ Nguyên Giáp làm sao có thể sử dụng được vũ khí hạng nặng?
Năm 1945, có gần 700 sỹ quan và binh lính Nhật quyết định ở lại Việt Nam, lấy tên họ Việt và gia nhập Việt Minh. Lý do, một phần vì họ không muốn trở lại Nhật Bản (bị Mỹ chiếm đóng) nhưng phần lớn là vì họ đã… lấy vợ Việt Nam.
Công lao của những người vợ Việt Nam này vô cùng lớn, vì họ đã giữ những chiến binh được đào tạo bài bản về khí tài quân sự hiện đại của Nhật cho Việt Minh. Họ đã huấn luyện binh sỹ Việt Minh sử dụng vũ khí hiện đại. Đóng góp ấy là vô cùng quan trọng.
Vai trò của những người lính Nhật này trong quân đội Việt Minh đã khiến chính phủ Nhật sau đó chú ý. Sau trận Điện Biên, họ đòi Việt Nam Dân chủ cộng hoà trả lại người nhưng không cho những anh lính này mang vợ con đến Nhật.
Việt Minh sau đó không chỉ xoá sạch hoàn toàn vai trò của những người lính Việt Minh gốc Nhật này khỏi lịch sử mà vợ con của họ ở lại Việt Nam cũng bị kỳ thị, không được cấp quyền công dân (không có chứng minh nhân dân, không được tham gia vào các định chế của xã hội cộng sản như “hợp tác xã”, con cái cũng không được đi học, để mặc họ tự vật lộn trong một xã hội bị kiểm soát toàn diện).
Có những anh lính Nhật đã dành phần đời còn lại chiến đấu… để gặp lại vợ con. Đến thập nhiện 90, nhiều người trong số họ mới toại nguyện. Câu chuyện của họ thành chất liệu để anh Quang Phanthực hiện tác phẩm RE/COVER tuyệt vời. (Xin xem tác phẩm của anh ở đây: “Nghệ thuật và hoà giải – vượt lên những đường biên“)
Đã đến lúc Việt Nam cần học về lịch sử bằng tinh thần đa nguyên.
Trong trận Điện Biên, chiến sỹ hai bên đều dũng cảm, nhưng không nên kể về lòng dũng cảm đó bằng ngôn ngữ của thần thoại, bởi lòng dũng cảm không còn là yếu tố quyết định trong chiến tranh hiện đại.
Pháo binh đóng vai trò quyết định thắng thua ở Điện Biên. Nếu Việt Minh chỉ có lòng dũng cảm mà không có pháo binh hiện đại, và ngay cả khi có pháo binh hiện đại mà không có tri thức và kỹ năng sử dụng chúng, thì… sẽ không có Điện Biên mà chỉ là… Nà Sản thôi. Và sức mạnh pháo binh ấy của Việt Minh thì “Made in Japan” bằng nhiều con đường khác nhau.
(Về câu chuyện Nà Sản và Điện Biên thì xin xem ở đây)
Sách Việt Nam nói về các cỗ pháo Nhật trong trận Điện Biên Phủ. Nguồn: Dương Quốc Chính.


Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đọc để biết chuyện thâm cung bí sử trong triều đình 
Chưa bao giờ tôi quý trọng tướng Giáp. 
(blog Trần ML )
Bái biệt người cận vệ già của Tướng Giáp
09/06/2019 TP - Việc về cõi của một lão niên cỡ sắp cửu thập cũng là sự thường của tạo hóa. Sự thường ấy cũng có chút không thường. Đó là đại tá Nguyễn Huyên sinh năm 1931, thư ký gần 40 năm của tướng Giáp… Hơn 1.500 ngày Đại tướng điều trị tại khoa A 11, Bệnh viện Quân đội 108 cho đến lúc Đại tướng mất, đại tá Nguyễn Huyên thường xuyên ra vào bệnh viện với Đại tướng bất kể ngày đêm. Sau tang lễ, ông mới lui về nghỉ hẳn. Và một ngày hạ, 25/5 vừa rồi, người lính cận vệ già của tướng Giáp đã thở hơi cuối cùng tại căn nhà nhỏ ở phố Vương Thừa Vũ, Hà Nội.
Đại tá Nguyễn Huyên (bên phải Đại tướng)
 trong Lễ dâng Kiếm lệnh và Trống đồng
Như đang lướt nhanh hồi ức của một quá vãng.
Hơn 30 năm trước, một chiều đông rét nhưng tạnh ráo. Đại tá Nguyễn Huyên, sĩ quan giúp việc cho tướng Giáp đón nhóm phóng viên Tiền Phong gồm Nguyễn Hoàng Sơn, phóng viên ảnh Phạm Yên và tôi từ cổng 30 Hoàng Diệu nhân có cuộc làm việc với Đại tướng đã hẹn trước. Đại tá dẫn chúng tôi vào một căn phòng trên bàn có ấm trà mới pha hôi hổi nóng. Ông nói ngay, Đại tướng rất bận chỉ làm việc với các anh chừng 30 phút, liệu mà thu xếp bố trí câu hỏi…

Vầng trán như hói hơi sớm. Dáng người đậm, cử chỉ mau mắn dứt khoát… Tôi đang cố nhớ lại thời điểm hơn 4 năm trước, lần đầu tôi được tiếp cận với người sĩ quan tùy tùng này. Đó là sau buổi mít tinh kỷ niệm 30 năm chiến thắng Điện Biên Phủ ở Hội trường Ba Đình đầu tháng 5 năm 1984. Cánh nhà báo chen nhau có chỗ tốt để chụp cảnh Tướng Giáp chuyện trò với đoàn đại biểu quân, dân Điện Biên về dự. Đại tá Huyên vẻ cởi mở tham gia việc sắp xếp trật tự nhưng giọng nghiêm lạnh khi hạn chế mỗi phóng viên báo chỉ được hỏi một câu thôi vì Đại tướng rất bận…

Và lần này cũng lại rất… bận! Vừa khi ấy, Đại tướng xuất hiện bên cửa ngách căn phòng.

Đã quen với vị Tổng tư lệnh quân đội thường xuất hiện trong sắc phục nhà binh nay nom Đại tướng thoải mái trong bộ đồ mặc nhà, thấy là lạ nhưng lại có ngay một cảm giác gần gũi nhất là khi Đại tướng cười hồn hậu các cậu uống nước đi. Mà này, biết yêu cầu của nhà báo ra sao mà gia hạn chỉ 30 phút?

Đại tá Huyên cũng cười theo vui vẻ. Cặp mắt không dùng kính của Đại tướng ánh lên tia nhìn ấm áp. Buổi làm việc, nói đúng hơn một cuộc phỏng vấn không có những câu hỏi trước đã diễn ra suôn sẻ. Có lẽ đại tá Huyên phá lệ. Đã không khuôn trong 30 phút mà kéo đến hơn tiếng đồng hồ.

Mấy năm sau. May mắn tôi được theo nhà văn Sơn Tùng đến 30 Hoàng Diệu. Mối thâm giao giữa nhà văn Sơn Tùng và Đại tướng nhiều người đã biết và báo chí sau này cũng đề cập. Nhưng thời điểm đó tôi chỉ biết loáng thoáng… Ngồi hầu chuyện Đại tướng một lát, nhà văn Sơn Tùng nói nhỏ với tôi là anh có việc muốn gặp riêng Đại tướng. Đại tá Huyên vui vẻ kéo tôi ra gian ngoài uống nước.

Bầu không khí thân mật có vẻ đã gần lại những khoảng cách? Nhờ vậy mà tôi biết thêm từ năm 1975, thượng úy Nguyễn Huyên đang công tác ở Văn phòng Bộ Quốc phòng được điều thẳng lên văn phòng Đại tướng và phục vụ từ thời điểm đó. Có thể nói văn phòng Tướng Giáp khá đặc biệt? Các thành viên đều không có tuổi hưu. Có người chuyên trách từ hành chính, công vụ, chuyên môn, hậu cần, y tế, nấu ăn… thời gian cao điểm có 17 người. Riêng bộ phận chuyên môn được chia riêng rẽ từng người theo dõi các lĩnh vực kinh tế, khoa học, chính trị, công viêc của Đảng, Nhà nước, tư liệu, họp hành… Chức năng khác nhau nhưng tất cả thân thiết như trong một gia đình.

Ngạc nhiên khi nghe có thời điểm, Đại tướng có đến 17 thư ký! Thế nhưng không có ông thư ký nào được rảnh rang dài dài mà liên tục được cuốn vào việc. Sức làm việc của Đại tướng thật đáng nể và cũng đáng ngại. Đa phần từ 6 giờ 30 sáng cho đến tận nửa đêm. Một trong những phương pháp làm việc của Đại tướng là luôn tận dụng tối đa tư vấn chuyên môn. Mỗi bộ phận trong văn phòng giúp việc đều kết nối với các cơ quan chuyên ngành nên hiệu suất công việc khá cao. Ấn tượng qua câu chuyện của đại tá là tướng Giáp rất ít khi đọc bài phát biểu đã chuẩn bị sẵn của bộ phận thư ký khi xuống cơ sở mình may mắn được biết và cố gắng phát triển thêm từ ý kiến của các cậu đã chuẩn bị nghiên cứu…

Lựa một lúc thân mật tôi đánh bạo hỏi thời điểm Võ Đại tướng được Chính phủ cử phụ trách công tác Dân số kế hoạch hóa gia đình quốc gia. Việc ấy diễn ra như thế nào?

Nghe xong đại tá Huyên cười xòa rằng: Sự thực quá chi là đơn giản nhưng thiên hạ một thời cứ dậy lên những đồn thổi này khác trong đó có câu Thống chế đi… đặt vòng! Theo mình biết, trong một cuộc họp Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, anh Phạm Văn Đồng đặt vấn đề một cách tự nhiên “Trước đây tôi kiêm phụ trách mảng Dân số, kế hoạch hóa gia đình, nay anh Văn - Phó Thủ tướng phụ trách mảng khoa học kỹ thuật thì có lẽ anh Văn phụ trách luôn về Dân số - kế hoạch hóa gia đình được không?”.

Tôi nghe vậy và có lẽ chỉ biết vậy? Đại tá Huyên còn nói thêm rằng Đại tướng không nói gì chung quanh “sự kiện” ấy với người thư ký của mình cả! Mà từ bấy cho đến tận bây giờ, cũng không (hoặc chưa?) có thêm ý kiến nào khác? Có chăng chỉ là những đồn thổi hoặc giai thoại…

Buổi đó, chúng tôi có một chút ngậm ngùi khi đại tá kể lại thời điểm kỷ niệm 30 năm chiến thắng Điện Biên Phủ (năm 1984) mấy thầy trò trong đó có ông đã lặng lẽ lên Điện Biên thăm lại chiến trường xưa. Mà chuyến thăm, cuộc đi ấy không có ai mời!

Riêng nhà văn Sơn Tùng rất trân trọng người thư ký tướng Giáp. Rằng mỗi lần cần gặp và làm việc với Tướng Giáp, qua cầu nối đại tá Nguyễn Huyên, nhà văn biết cần phải chuẩn bị tư liệu, xếp sắp những thứ cần thiết như thế nào để đỡ mất thời gian của Đại tướng. Viết đến đây, đâm tiếc do bạo bệnh tai biến, nhà văn Sơn Tùng đã không thể tiếp tục triển khai một công việc cùng ý tưởng độc đáo nhưng rất giản dị Chuyện với Tướng Giáp mà ông từng ấp ủ.

Buổi chiều một ngày mùa hè năm 2008.

Cánh cổng sắt dẫn vào khu vườn nhà riêng Đại tướng khác lệ, rộng mở cả hai cánh. Loang nhanh cái tin Hội cổ vật Thanh Hóa mang tặng Đại tướng kiếm lệnh cùng trống đồng. Các ký giả tây ta tự bao giờ đã tề tựu rất đông. Lại một đoàn dài dặc những nam nữ cựu binh ngực trĩu những huân, huy chương. Trời nóng mà ai nấy quân phục mũ mãng chỉnh tề. Chủ nhà thì chưa thấy đâu nhưng có lẽ những vị khách không mời này đã thực sự gây lúng túng cho đại tá cận vệ Nguyễn Huyên. Ông lắc đầu nói vừa đủ nghe rằng nào có ai mời đâu cơ chứ!

Khác với thường ngày, đại tá Huyên mặt đỏ gay vì nóng và cả vì bực nữa đang cao giọng yêu cầu mọi người trật tự. Rằng Đại tướng bữa nay không được khỏe, phòng khách lại quá chật so với số lượng người thế này nên cần phải giãn bớt! Nể lời đại tá, đám đông lao xao nhích giãn ra. Đại tá cận vệ buông thõng cái câu làm mọi người hơi chưng hửng là nếu cứ tình trạng này thì đại tướng sẽ không ra nữa!

May quá, sau một hồi chờ, mọi người dãn lối cho đoàn đại biểu của Hội cổ vật xứ Thanh lễ mễ ôm hai bọc đỏ vào phòng. Kế theo là Đại tướng có hai người dìu chầm chậm sải những bước ngắn cùng phu nhân. Bao nhiêu là ánh mắt sùng kính lẫn thương cảm bởi được chứng kiến Đại tướng ở một cự ly quá gần! Và không ngờ rằng tuy đi lại khó khăn, gương mặt đã xọm đi nhiều vì tuổi tác nhưng thần thái Đại tướng vẫn tỏa ra từ đôi mắt tinh anh. Đại tướng giơ tay chào. Những tràng pháo tay vang dội.

Đợi cho tiếng ồn ào trong phòng lắng bớt nhường lời cho ông chủ tịch Hội cổ vật xứ Thanh rằng, chiếc trống cùng kiếm lệnh tặng nhân dịp 60 năm đại tướng Võ Nguyên Giáp thụ hàm đại tướng, 97 năm ngày sinh. Các thông số trên kiếm lệnh và trống đồng đều mang một thông điệp: mặt trống 60 cm (60 năm mang hàm Đại tướng). Trống cao 48cm (năm phong Đại tướng) mặt trống in hình hoa văn trống đồng Ngọc Lũ. Hông (sườn) trống khắc họa hai hình ảnh biểu tượng chiến công của QĐND Việt Nam cũng là thể hiện tài trí của tướng Giáp là trận Điện Biên Phủ và xe tăng húc đổ cánh cổng sắt Dinh Độc Lập 30/4/1975. Kiếm lệnh được cải biên sáng tạo từ thứ đoản kiếm Đông Sơn của người Việt cổ được tìm thấy cùng với trống đồng. Chuôi và lưỡi kiếm hợp thành con số 1948 là năm Hồ Chủ tịch ký lệnh phong hàm Đại tướng…

Sau sự kiện đó ít lâu, ông Hồ Quang Sơn nhận được điện thoại của đại tá Nguyễn Huyên. Số là sau sự kiện dâng kiếm lệnh và trống đồng lên Đại tướng vào buổi chiều oi bức và cũng có tí ti lộn xộn ồn ào ấy, Đại tướng có ý định mời đoàn ra! Đại tá còn dặn thêm là phải giữ bí mật. Nhận được lời mời, đúng ngày hẹn, ông Sơn với các thành viên bữa trước kéo nhau ra nhà Đại tướng ở Hoàng Diệu. Xui xẻo cho ông Sơn hôm đó ra đến gần Hà Nội thì đường tắc. Ngồi trên xe anh em ruột như lửa đốt có lẽ đành lỗi hẹn với Đại tướng mất thôi. Đường vẫn tắc nên ông Sơn đã điện cho đại tá nói mong Đại tướng thông cảm!

Mãi rồi đường cũng thông. Khi ra đến nơi không ngờ Đại tướng vẫn đợi trong bộ sắc phục chỉnh tề mặc dầu chậm hơn tiếng rưỡi đồng hồ. Đại tướng và phu nhân ân cần chuyện trò hỏi han mọi người. Cụ rất vui vì các nghệ nhân xứ Thanh đã tìm ra phương pháp chế trống đồng bằng phương pháp thủ công. Việc nhân bản này không những mang lại niềm tự hào cho người xứ Thanh mà cho dân Việt nói chung nữa... Kết thúc buổi gặp, Đại tướng cười vui, nếu sức khỏe cho phép thì ngồi dự cơm do Đại tướng mời anh em. Nhưng Đại tướng đã thân cử người con trai là Võ Điện Biên thay mặt Đại tướng mời cơm cả đoàn.

Cuộc gặp lần cuối của tôi với người cận vệ Đại tướng là dịp sinh nhật lần thứ 102, bước sang tuổi 103 của tướng Giáp. Đó là buổi sáng 26/8/2013. Thời điểm này Đại tướng đã chuyển vào Viện 108 để chăm sóc sức khỏe, văn phòng Đại tướng còn lại 9 người. Một cuộc gặp mà cán bộ văn phòng tướng Giáp đều bất ngờ vì số lượng người tới dự quá đông mặc dù ngoài trời mưa tầm tã. Tại vị trí trang trọng, chiếc bánh sinh nhật với dòng chư Kính chúc Đại tướng của nhân dân thượng, thượng thọ trên nền cờ đỏ sao vàng đặt bên những lẵng hoa, trướng chúc thọ. Gương mặt đại tá Nguyễn Huyên như tở mở thêm bên cạnh đại tá Trịnh Nguyên Huân, người thư ký 37 năm của Đại tướng, GS Phan Huy Lê, Trung tướng Hồng Cư vv… Hai bàn tay đại tá Nguyễn Huyên đang trân trọng đỡ lấy bàn tay đại tá Lê Trọng Nghĩa tuổi đã sắp 90, nguyên Cục trưởng Cục Quân báo - một trong những trọng thần và người gần gũi thời trận mạc Điện Biên!

Hơn 1.500 ngày điều trị tại khoa A 11, Bệnh viện Quân đội 108 cho đến lúc Đại tướng mất, đại tá Nguyễn Huyên thường xuyên ra vào bệnh viện với Đại tướng bất kể ngày đêm. Sau tang lễ, ông mới lui về nghỉ hẳn. Và một ngày hạ, 25/5 vừa rồi, người lính cận vệ già của tướng Giáp đã thở hơi cuối cùng tại căn nhà nhỏ ở phố Vương Thừa Vũ, Hà Nội.

XUÂN BA
https://www.tienphong.vn/xa-hoi/bai-biet-nguoi-can-ve-gia-cua-tuong-giap-1426272.tpo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nga- Trung hợp tung để chống đỡ những đòn từ Mỹ

Ky Luong




Cái "lí sự" đúng nhất lúc này là Nga- Trung hợp tung để chống đỡ những đòn từ Mỹ để bảo vệ Thế giới đa cực !
Tuy nhiên, theo cá nhân tui thì Tr Quốc với Tập Cận Bình khôn ngoan gian xảo hơn Nga và Putin nhiều. Vì Ông Putin và Nga chân thực và cao đạo hơn. 
Lịch sử đã rõ : Tr Quốc rất cần Liên Xô trước đây để đánh Nhật và vực Tr Quốc lên. Nhưng sau khi cứng cáp Tr Quốc mà Mao đã "sổ toẹt" thậm chí còn gây hấn biên giới với LX. Quay sang Mỹ cô lập LX và "náu mình chờ thời" Mỹ xập bấy phỉnh phờ lừa gạt của Đặng để Tr Quốc vươn lên chạm đến Mỹ. LX tan rã. Nước Nga yếu ớt so với Tr Quốc và Tập Cận Bình đã "nắm dao đằng chuôi" khi quan hệ với Nga.
Với VN, việc Nga- Trung hợp tung là một vấn đề hết sức phức tạp cho VN chưa nói đến Thế giới. Ông Putin muốn lấy lòng Tập nên "hùa" cùng Tr Quốc phản bác Phán quyết Tr Tài QT về biển Đông.
Tuy nhiên, VN phần nào đó yên tâm vì Nga vẫn còn nhiều người và nhân tố chính trực.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hỏa tiễn SM-6


BM
Hỏa tiễn SM-6 - Nó có thể là vũ khí quan trọng nhất của Navy trong nhiều năm tới đây.

SM-6 là một hỏa tiễn đạn đạo được chế tạo cho hải quân Hoa Kỳ để đánh chặn các hỏa tiễn khác từ bên ngoài bầu khí quyển (SM-6s for interceptions in the atmosphere).  

Hải quân Hoa Kỳ vào cuối tháng 1 năm 2019 đã xác nhận việc chọn lựa hỏa tiễn hành trình mới nhất của mình, trong kế hoạch dài hạn để trang bị cho hạm đội đang phát triển.

BM
  
Kế hoạch đặc biệt dựa vào một hỏa tiễn, đặc biệt. Đó là SM-6, vũ khí phòng không đang phát triển nhanh chóng để thực hiện hầu hết mọi vài trò mà Hải quân giao cho một hỏa tiễn. Được mệnh danh là phiên bản mới nhất của hỏa tiễn hành trình Tomahawk đáng tin cậy, mẫu "Block V", Jane đưa tin. Có hai biến thể riêng biệt của hỏa tiễn Block V, một biến thể có đầu đạn chống hạm và một biến thể khác có đầu đạn mà Hải quân có thể sử dụng cho các mục tiêu tấn công trên bộ.

Trong quá khứ, hỏa tiễn Tomahawk của công ty sản xuất Raytheon là chủ đề đã gây tranh cãi nhiều nhất ở Washington, D.C. Để tiết kiệm tiền, chính quyền Obama muốn tạm dừng sản xuất hỏa tiễn tầm xa, từ những năm 1980, là vũ khí chính của Hải quân nhằm tấn công các mục tiêu trên bộ từ biển.

BM
  
Quốc hội đã áp lực chính quyền Obama để tiếp tục mua Tomahawks với giá khoảng 1 triệu đô là, do đó hàng ngàn hỏa tiễn loại này đã được hạm đội Hoa Kỳ sử dụng cho đến ngày nay.

SM-6,cũng là một sản phẩm của Raytheon, có thể làm thay đổi cục diện của Navy. Trong số 10 hỏa tiễn lớn trang bị cho các tàu trên mặt nước và tàu ngầm đang phát triển của Hải quân, chỉ có SM-6 có khả năng tấn công các mục tiêu trên biển, trên không và ngoài rìa bầu khí quyển.

BM
  
Hải quân có kế hoạch mua 1.800 SM-6 đến năm 2026 với tổng chi phí 6,4 tỷ USD. Hỏa tiễn trang bị cho một số tàu khu trục và tàu tuần dương được trang bị hệ thống radar Aegis. Tính đến cuối năm 2018, hạm đội Hoa Kỳ bao gồm 38 tàu chiến Aegis tương ứng với các máy bay đánh chặn phòng thủ hỏa tiễn như SM-6. Hải quân muốn tăng con số đó lên 41 vào năm 2019.

Chỉ SM-6 mới có thể đánh chìm tàu, bắn hạ máy bay và đánh chặn hỏa tiễn đạn đạo. Và với một vài sửa đổi, SM-6 cũng có thể nhắm vào lực lượng mặt đất của đối phương và thậm chí cả tàu ngầm.  "Một hỏa tiễn trong một ống phóng duy nhất có thể cung cấp cho thủy thủ một loạt các hiệu ứng", khoa học gia về hỏa tiễn Thomas Karako viết cho Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế có trụ sở tại Washington, D.C.

BM
  
SM-6 là quái vật của Frankenstein có các thành phần Raytheon mượn từ các loại hỏa tiễn khác. Nó kết hợp giữa đầu tìm kiếm và đầu đạn của hỏa tiễn không đối không tầm trung tiên tiến và khung máy bay của hỏa tiễn đất đối không SM-2 cũ của Navy.

Khi SM-6 Block I lần đầu tiên đi vào hoạt động năm 2013, nhiệm vụ chính của nó là bắn hạ máy bay và hỏa tiễn hành trình. "Khả năng bổ sung sau đó đã được thêm vào để đánh chặn giai đoạn cuối của hỏa tiễn đạn đạo", Karako nói.

Hải quân tiếp tục điều chỉnh cảm biến của hỏa tiễn, tạo ra phiên bản Block IA. Trong thử nghiệm năm 2016, SM-6 Block IA đã bắn trúng mục tiêu trên bề mặt đại dương. Bây giờ SM-6 cũng là một hỏa tiễn chống hạm.

Hỏa tiễn có thể tiếp tục phát triển. "Những thay đổi cho đầu đạn có khả năng bổ sung thêm một nhiệm vụ tấn công trên bộ cho SM-6", Karako chỉ ra.

BM
  
Theo Bryan Clark, một nhà phân tích hải quân thuộc Trung tâm đánh giá ngân sách và chiến lược ở Washington, DC, Hải quân cũng có thể sản xuất một phiên bản hỏa tiễn chống ngầm bằng cách thay thế đầu đạn bằng ngư lôi có thể tách ra khỏi thân hỏa tiễn, tương tự với những gì hỏa tiễn ASROC không còn hoạt động trên biển đã làm trong Chiến tranh Lạnh.

SM-6 không thể hoạt động nếu không thay đổi đổi tính năng căn bản. Những hoạt động khác nhau của hỏa tiễn trong không khí so với những gì nó bay bên ngoài vũ trụ. Ma sát không khí đòi hỏi các nhà phát minh đã trang bị những kỷ thuật cần thiết khi SM-6 hoạt động trong bầu khí quyển.



Raytheon-David Axe - Andy chuyển ngữ

BM


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giải mã quyết định của Nga và Trung Quốc nâng tầm quan hệ lên đối tác chiến lược toàn diện


Giải mã quyết định của Nga và Trung Quốc nâng tầm quan hệ lên đối tác chiến lược toàn diện
Do đâu Nga và Trung Quốc quyết định nâng tầm quan hệ vào lúc này?
Trong chuyến thăm Nga bắt đầu từ ngày 5/6/2019 và tham dự Diễn đàn kinh tế quốc tế St. Petersburg của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Nga và Trung Quốc quyết định nâng tầm quan hệ giữa hai nước lên mức đối tác chiến lược toàn diện trong thời đại mới. Có ba câu hỏi đặt ra ở đây cần làm rõ: nội hàm “thời đại mới” là gì? Do đâu Nga và Trung Quốc quyết định nâng tầm quan hệ vào lúc này? Tác động của quan hệ Nga-Trung đối với thế giới sẽ thế nào?
Về nội hàm thời đại mới
Thời đại mới mà Tổng thống Nga V.Putin và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nói tới ở đây là có nhiều nét tương đồng với thời đại chuyển giao từ thế kỷ XIX sang đầu thế kỷ XX, phản ánh quy luật phát triển theo chu kỳ của chủ nghĩa tư bản thế giới.
Vào đầu thế kỷ XX, chủ nghĩa tư bản thế giới đang chuyển dịch từ chu kỳ Anh trong thế kỷ XIX khi kết thúc cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ 2 sang chu kỳ Mỹ với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ 3 đang hình thành. Còn hiện nay, chủ nghĩa tư bản thế giới lại đang chuyển dịch từ chu kỳ Mỹ sang chu kỳ Châu Á trong điều kiện cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ 4 với sự trỗi dậy của Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Ấn Độ, Nga và ASEAN.
Giải mã quyết định của Nga và Trung Quốc nâng tầm quan hệ lên đối tác chiến lược toàn diện - Ảnh 1.
Nga và Trung Quốc phải liên kết với nhau để đối phó với Mỹ.
Vào đầu thế kỷ XX, sự chuyển dịch từ chu kỳ Anh sang chu kỳ Mỹ đã phải trải qua ba cuộc đại chiến là Chiến tranh thế giới lần thứ I, Chiến tranh thế giới lần thứ II và Chiến tranh lạnh, còn sự chuyển dịch từ chu kỳ Mỹ sang chu kỳ Châu Á đang chứng kiến một cuộc chiến tranh thế giới phức hợp (World Hybrid War) dưới hình thức cuộc cạnh tranh chiến lược toàn diện của Mỹ với Trung Quốc và Nga - hai quốc gia thách thức vị thế bá chủ thế giới của Mỹ đang bị lung lay kể từ cuộc khủng hoảng hệ thống bùng phát vào năm 2008 ở Hoa Kỳ và lan tỏa ra khắp toàn cầu. Cuộc cạnh tranh này đang diễn ra trên nhiều chiến tuyền và mang dáng dấp cuộc Chiến tranh lạnh trong thời đại mới.
Trong cuộc chiến tranh thế giới phức hợp này, Mỹ phải cùng một lúc đối đầu với Trung Quốc-đối thủ kinh tế chủ yếu và Nga-đối thủ quân sự hàng đầu. Đầu thế kỷ XX, để phát động Chiến tranh thế giới lần thứ I, các tập đoàn tài phiệt ở Mỹ và Anh đã phá loại liên minh đã được hình thành giữa Nga và Đức ở Châu Âu. Hiện nay, lẽ ra Mỹ phải chia rẽ quan hệ liên kết giữa Nga và Trung Quốc, thì ngược lại, Tổng thống Donald Trump lại đang đồng thời “tuyên chiến” với cả hai cường quốc này. Vì thế, Nga và Trung Quốc phải liên kết với nhau để đối phó với Mỹ.
Không loại trừ khả năng cuộc chiến tranh thế giới phức hợp mà Mỹ đang tiến hành chống Trung Quốc và Nga trên nhiều chiến tuyến sẽ leo thang thành chiến tranh nóng. Đó là lý do khiến Tổng thống Mỹ Donald Trump quyết định đầu tư ngân sách quân sự lớn nhất từ trước tới nay (trên 700 tỷ USD) để xây dựng Quân đội Mỹ thành đội quân mạnh nhất trong toàn bộ lịch sử Hoa Kỳ. Còn Nga và Trung Quốc cũng phải xúc tiến hiện đại hóa quân đội bằng những loại vũ khí hiện đại nhất.
Do đâu Nga và Trung Quốc nâng tầm quan hệ vào lúc này?
Có ba lý do khiến Nga và Trung Quốc nâng tầm quan hệ vào lúc này.
Lý do thứ nhất. Trên thực tế, quan hệ đối tác chiến lược Nga - Trung Quốc đã mang tính chất toàn diện và đang diễn ra trên nhiều lĩnh vực. Về kinh tế, Trung Quốc và Nga là những đối tác lớn của nhau, với kim ngạch thương mại song phương đạt mức kỷ lục 108 tỷ USD năm 2018. Trung Quốc cũng giữ vững vị thế đối tác thương mại lớn nhất của Nga trong suốt 8 năm qua. Nga hiện là đối tác kinh tế quan trọng và là nhà cung cấp năng lượng lớn nhất của Trung Quốc.
Về chính trị, Trung Quốc và Nga chủ trương đẩy mạnh hợp tác và phối hợp với nhau trên các diễn đàn quốc tế nhằm duy trì hệ thống quốc tế được xây dựng trên cơ sở Hiến chương LHQ và LHQ giữ vai trò trung tâm, thúc đẩy giải quyết các điểm nóng của thế giới bằng biện pháp đối thoại và hòa bình. Nga và Trung Quốc chủ trương theo đuổi lập trường chung về xây dựng trật tự thế giới đa cực. Ngoài ra, hợp tác Nga - Trung Quốc còn được triển khai trong các lĩnh vực quân sự, văn hóa, khoa học-công nghệ, giáo dục-đào tạo.
Tuy nhiên, nội dung và kết quả hợp tác chưa tương xứng với tiềm năng của hai nước. Do đó, hai bên quyết định nâng tầm quan hệ lên mức đối tác chiến lược toàn diện nhằm thúc đẩy quan hệ hợp tác này vừa đi vào vào chiều sâu, vừa thực chất hơn, lâu dài hơn trong một kỷ nguyên mới.
Lý do thứ hai. Năm nay Nga và Trung Quốc kỷ niệm 70 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Do đó quyết định nâng tầm quan hệ hợp tác lên mức cao nhất còn có ý nghĩa và tính chất biểu tượng.
Lý do thứ ba. Cả Nga và Trung Quốc đều có nhu cầu liên kết và hợp tác chặt chẽ hơn nữa để đối phó với sức ép ngày càng gia tăng từ phía Mỹ. Đối với Nga, đó là sức ép từ phía Mỹ liên quan tới việc hóa giải các điểm nóng Ukraine, Venezuela, Syria và sự mở rộng không ngừng của NATO sát biên giới Nga.
Đối với Trung Quốc, đó là sức ép từ sự cạnh tranh chiến lược toàn diện từ Mỹ. Đó là chiến tranh thương mại, cạnh tranh giữa “Made In China 2025” và “Made In America”, cạnh tranh giữa chiến lược “Vành đai và Con đường” của Trung Quốc và chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Mỹ, cạnh tranh giữa mô hình kinh tế Trung Quốc và mô hình kinh tế Mỹ.
Giải mã quyết định của Nga và Trung Quốc nâng tầm quan hệ lên đối tác chiến lược toàn diện - Ảnh 2.
Nga hiện là đối tác kinh tế quan trọng và là nhà cung cấp năng lượng lớn nhất của Trung Quốc.
Quyết định của Nga và Trung Quốc nâng tầm quan hệ lên đối tác chiến lược toàn diện đã được thể hiện ở nhiều thỏa thuận mà hai bên đã đạt được trong chuyến thăm Nga lần này của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Đó là:
(1) Nga và Trung Quốc ký kết thỏa thuận lịch sử, theo đó hai bên sẽ thanh toán các hợp đồng kinh tế theo đồng Ruble và đồng Nhân dân tệ mà không thông qua vai trò trung gian của đồng đô la Mỹ (USD). Đây thực sự là đòn giáng mạnh vào vị thế USD.
(2) Công ty hạt nhân quốc gia Nga Rosatom và Công ty điện hạt nhân quốc gia Trung Quốc (CNNP) ký hợp đồng về việc xây dựng tổ máy thứ 3 và thứ 4 tại nhà máy hạt nhân Xudapu ở đông bắc Trung Quốc, trị giá 1,7 tỉ USD. Theo hợp đồng này, quá trình xây dựng dự kiến bắt đầu lần lượt vào tháng 10/2021 và tháng 8/2022.
(3) Quỹ đầu tư trực tiếp Nga (RDIF), Tập đoàn Alibaba của Trung Quốc và Tập đoàn Mail.Ru của Nga ký thỏa thuận đầu tư 382 triệu USD để xây dựng liên doanh thương mại điện tử. Trong đó, Alibaba đóng góp khoảng 100 triệu USD và phần còn lại do phía Nga chịu trách nhiệm.
(4) Quỹ đầu tư trực tiếp Nga RDIF ký thỏa thuận với Tổng công ty đầu tư Trung Quốc (CIC) để xây dựng một quỹ đổi mới khoa học chung trị giá 1 tỉ USD.
(5) Tập đoàn công nghệ thông tin Huawei ký thỏa thuận với Tập đoàn MTS của Nga để đưa công nghệ 5G áp dụng ở Nga. Trước hết, Nga sẽ triển khai mạng 5G của Huawei ở hai thành phố lớn là Matxcơva và Sant-Peterbug.
(6) Nga sẽ hợp tác với Trung Quốc để phát triển “Con đường tơ lụa trên biển” đi qua vùng Bắc Cực.
(7) Trung Quốc sẽ tăng cường nhập khẩu đậu nành, lúa mì, khí thiên nhiên hóa lỏng từ Nga, thay vì nhập từ Mỹ.
(8) Mga và Trung Quốc tăng cường các cuộc diễn tập quân sự chung và Nga sẽ chuyển giao các hệ thống tên lửa phòng không S-400 cho Trung Quốc bất chấp sự đe dọa cấm vận của Mỹ [4].
Quan hệ đối tác chiến lược toàn diện Nga-Trung sẽ tác động thế nào tới cục diện chính trị thế giới
Tuyên bố chung đưa ra sau cuộc hội đàm giữa Tổng thống Nga V.Putin và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nêu rõ: “An ninh quốc tế đang đối mặt những thách thức nghiêm trọng. Trung Quốc và Nga sẽ tăng cường sự tin cậy lẫn nhau, đẩy mạnh hợp tác chiến lược, kiên quyết bảo vệ sự ổn định chiến lược ở khu vực và thế giới”.
Giải mã quyết định của Nga và Trung Quốc nâng tầm quan hệ lên đối tác chiến lược toàn diện - Ảnh 4.
Trong cuộc chiến tranh thế giới phức hợp hiện nay, Mỹ phải cùng một lúc đối đầu với Trung Quốc-đối thủ kinh tế chủ yếu và Nga-đối thủ quân sự hàng đầu
Do đó, Nga và Trung Quốc sẽ nỗ lực duy trì hòa bình và ổn định toàn cầu thông qua sự đồng thuận giữa hai nước trong một loạt vấn đề nóng của khu vực và thế giới. Theo Tổng thống Nga V.Putin, quan hệ Nga-Trung Quốc là yếu tố đóng vai trò quan trọng nhất đối với sự ổn định chiến lược trên thế giới [5].
Đối với vấn đề hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên, Trung Quốc và Nga chia sẻ lập trường chung, theo đó giải pháp duy nhất để phi hạt nhân hóa là đối thoại và hòa bình.
Đối với Iran, Nga và Trung Quốc chủ trương duy trì hợp tác kinh tế cùng có lợi với Teheran và kiên quyết phản đối các biện pháp trừng phạt đơn phương.
Đối với cuộc khủng hoảng Syria, Nga và Trung Quốc khẳng định chỉ có thể giải quyết cuộc khủng hoảng ở quốc gia này bằng giải pháp chính trị và ngoại giao.
Đối với cuộc khủng hoảng Venezuela, Nga và Trung Quốc phản đối mọi hình thức can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia này, trước hết là kiên quyết phản đối và ngăn chặn giải pháp quân sự.
theo Viettimes

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao cha đẻ của truyện ngắn Nhật Bản tự sát ở tuổi 35?



Sự chối từ của cuộc đời đối với vai trò tuyệt đối của nghệ thuật đã đẩy Akutagawa đến tận cùng thống khổ, khiến tự sát là cứu rỗi duy nhất.
Chiều 8/6, tại đường sách TP.HCM đã diễn ra cuộc trò chuyện giữa nhà báo Hoàng Long và dịch giả Phạm Bích về chủ đề “Văn chương là sinh mệnh”. Chương trình diễn ra dưới sự dẫn dắt của nhà văn, dịch giả Đỗ Nhật Phi.
“Khi cái đẹp tuyệt đối ngự trị trên thân xác phù du” - câu nói của Akutagawa Ryunosuke trong cuốn Cuộc đời kẻ ngốc viết vào lúc cuối đời của ông có thể xem là châm ngôn cốt tủy cho nghệ thuật sáng tác. Đời văn chói lọi rực rỡ trong ngắn ngủi của ông là minh chứng cho châm ngôn ấy.
Vi sao cha de cua truyen ngan Nhat Ban tu sat o tuoi 35? hinh anh 1
Từ trái qua: nhà văn, dịch giả Phạm Long, dịch giả Phạm Bích và nhà văn Nhật Phi tại chương trình chiều 8/6.
Cuộc đời một kẻ ngốc chưa được nhiều độc giả Việt Nam biết tới. Tác phẩm sẽ cho người đọc một cái nhìn thật sâu vào nội tâm nhiều phần bất ổn của Akutagawa Ryunosuke tiên sinh, vẫn được coi như một chỉ dấu, một manh mối dẫn tới lựa chọn cuối cùng của ông.
Đây là tuyển tập những tác phẩm đáng nhớ trong văn nghiệp Akutagawa được sắp xếp theo trình tự thời gian sáng tác giúp độc giả có được cái nhìn tổng quan không chỉ về văn tài độc nhất vô nhị của Nhật mà còn cả ý niệm về dòng chảy tâm thức trong Akutagawa qua 15 năm sáng tác.
Trong tác phẩm, 4/5 truyện là truyện cổ. Chia sẻ về những khó khăn gặp phải khi dịch, dịch giả Phạm Bích nói: “Cuốn sách ra đời đã khá lâu nên có một số từ cổ, thậm chí có những ký tự không còn trong bảng chữ cái tiếng Nhật. Điều này cũng là một khó khăn khi chuyển ngữ, nhưng khi đã quen với cách dùng từ và diễn đạt thì người dịch vượt qua được. Tôi cảm thấy may mắn khi dịch cuốn sách này”.
Cả cuộc đời Akutagawa là minh chứng cho một bi kịch của kẻ tài hoa đi tìm cái đẹp tuyệt đối. Các nhà phê bình Nhật Bản đã gọi chủ nghĩa duy mỹ của Akutagawa là “chủ nghĩa nghệ thuật tối thượng”.
Vi sao cha de cua truyen ngan Nhat Ban tu sat o tuoi 35? hinh anh 2
Cuốn sách Cuộc đời một kẻ ngốc
Nói về quan điểm văn chương của Akutagawa, nhà văn, dịch giả Hoàng Long cho rằng: “Akutagawa dùng ngòi bút sắc bén như bác sĩ giải phẫu tử thi. Trong khi lạnh lùng phân tích tỉ mỉ cái xác chết tên gọi cuộc đời, Akutagawa chỉ toàn tìm thấy sự xấu xa ích kỷTừ một nhà sư đau khổ vì cái mũi dài cho đến đám nhà thơ trong Cánh đồng khô hay họa sĩ Yoshihide trong Địa ngục… không ai thoát khỏi lưỡi dao mổ của Akutagawa. Đôi khi Akutagawa dùng dao mổ ngược".
"Kappa là một thế giới giả tưởng cho Akutagawa lật ngược thế giới nhìn qua đôi chân để tìm lấy một niềm tin nào còn sót lại. Câu trả lời vẫn mãi mãi là không. Sự chối từ vĩnh viễn của cuộc đời đối với vai trò tuyệt đối của nghệ thuật đã đẩy Akutagawa đến tận cùng thống khổ, chất chứa thêm bao nhiêu u uất trên một thân xác vốn dĩ mong manh, khiến tự sát là sự cứu rỗi duy nhất sau cùng. Cũng như Dazai Osamu, đó là thứ văn chương phải đánh đổi bằng sinh mệnh”.
Akutagawa Ryunosuke là cái tên không xa lạ gì với những người yêu mến văn học Nhật Bản, từ vị thiên tài vắn số cho tới giải thưởng nâng cánh vô vàn nhà văn hậu thế.
Được coi là "cha đẻ của truyện ngắn Nhật Bản", nhưng những tác phẩm lớn nhất của Akutagawa lại mang dáng dấp của tiểu thuyết và phần nào tiến tới ngưỡng truyện vừa.
Vi sao cha de cua truyen ngan Nhat Ban tu sat o tuoi 35? hinh anh 3
Nhà văn Akutagawa.
Chỉ 35 năm tuổi đời, 15 năm con đường văn nghiệp, Akutagawa đã để lại cho hậu thế hơn 300 truyện ngắn và vừa, đưa tên tuổi ông sánh ngang với hai tác gia Soseki Natsume và Mori Ougai. Họ được xem là “ba trụ cột” của văn học hiện đại Nhật Bản. Các tác phẩm của Akutagawa trở thành mẫu mực kinh điển cho thể loại truyện ngắn trên thế giới.
Trong số đó có nhiều kiệt tác như Cái Mũi, Lã Sinh Môn, Địa ngục, Trong rừng cúc… Đặc biệt, truyện vừa Cuộc đời một kẻ ngốc được viết trong năm cuối đời của Akutagawa được coi là một tiểu tự truyện của tác gia.
Cuộc đời vẻn vẹn 35 năm của Akutagawa kết thúc bằng một liều thuốc ngủ lớn khi ông đang trên đỉnh cao sự nghiệp văn chương. Trước đó, ông cũng phải chống chọi với chứng điên di truyền từ mẹ.
Ông giống như một ánh sao băng phi lý, chói sáng mà ngắn ngủi trên bầu trời văn chương không chỉ của Nhật Bản.
Giải thưởng văn học Akutagawa được lập từ năm 1935 cho đến nay vẫn là giải thưởng văn học uy tín nhất của Nhật Bản và mang niềm vinh dự lớn cho những tác giả được trao.
Ngân Trà / Zing
Phần nhận xét hiển thị trên trang