Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2019

Hãy cẩn thận với những con quỷ mang hình hài con người trong cuộc sống của chúng ta.

Sao lại có thể đau lòng đến thế được?
Câu chuyện cô gái 17 tuổi, người Hà Lan, Pothoven, 17 tuổi hôm chủ nhật vừa rồi ngày 2/6/2019, đã tự nguyện trút hơi thở cuối cùng nhờ chính sách trợ tử mới đau lòng làm sao.
Thế giới tưởng chừng như văn minh với đầy đủ sự hiểu biết về tâm lý con người, sự chăm sóc của bác sỹ, gia đình mà không thể cứu được tinh thần của một cô gái mới bước vào đời.
Pathoven bị hiếp 3 lần khi 11, 13 và 14 tuổi. Cô gái đã viết tự truyện về việc này, đã tưởng là việc viết sách đã là một cách chữa trị tâm lý, ấy vậy mà kí ức đen tối vẫn không buông tha tâm hồn cô bé.
Việc này báo chí đã đăng, tôi sẽ không viết lại, ở đây tôi chỉ muốn nói một điều rằng ở Hà Lan mà còn vậy thì ở một đất nước như ở Việt Nam, những nạn nhân bị xâm hại tình dục còn có nguy cơ sống trong địa ngục đen tối đến đâu.
Mà những câu chuyện ở Việt Nam còn hãi hùng hơn nữa khi cả bố và ông nội cùng hãm hiếp con gái và cháu của mình, các ông chú, ông bác ruột, ông hàng xóm… những con vật man rợ mang hình hài con người.
Chúng ta không thể bao giờ rời mắt khỏi những đứa trẻ của mình. Những bữa tiệc của trẻ mới lớn ở nhà bạn, hay ở nơi không có người lớn, những cuộc dã ngoại… là những dịp người lớn chúng ta phải cẩn thận.
Sự chịu đựng về tinh thần cũng có giới hạn. Cái chết của người có tuổi cũng là đau buồn, nhưng cái chết khi một đứa trẻ mới bước vào đời mà đã không muốn sống mới lột tả cái thế giới này đen tối và bất lực làm sao.
Hãy cẩn thận với những con quỷ mang hình hài con người trong cuộc sống của chúng ta.
Ảnh khi cô bé mới ra sách và trước khi từ giã cuộc sống.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2019

Kênh đào Kra và tuyên bố của Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long


KHÔNG CÓ... KHÔNG CÓ... CHỈ CÓ...
H.M. (Thesaigonpost) - Chúng ta trách Lý Hiển Long vì chúng ta là người Việt Nam nhưng chúng ta cần học ông ta về lòng yêu nước khi ông cố đẩy lò lửa chiến tranh đã biết trước ra xa khỏi đất nước mình. Tôi cho là Mỹ và đồng minh vẫn tin tưởng Singapore vì họ rất thuộc bài của tư bản. Còn Trung Quốc có lợi vì vẫn có tiếng nói ủng hộ mình ở Mallacca. Việt Nam ngày càng cô đơn và mâu thuẫn nội tại.

Sau phát biểu gây tranh cãi của ông Lý Hiển Long (LHL), cái cần nhất là hãy hỏi vì sao ông ta nói cái đó vào lúc này ngay khi Shangri La diễn ra mà không phải một năm trước hay chờ một năm nữa. Đó là câu hỏi mấu chốt nhất cần đặt ra.

Như chúng ta dự đoán và diễn biến quốc tế mấy ngày qua cho thấy rõ điều đó. Đó là lò lửa Trung-Mỹ sẽ kéo về Biển Đông. Chúng ta thấy thì dĩ nhiên ông LHL còn thấy trước. Các chuyến đi ngoại giao con thoi của quan chức cấp cao 8 nước đồng minh và động thái của Mỹ-Trung-Nga thể hiện rõ điều này.

Trước khi ông LHL nói cái này thì thủ tướng New Zealand đến Singapore gặp ông và cho biết những gì (làm ông phát biểu ra như vậy) một khi New Zealand là đồng minh thân cận trong Indo-Pacific của Mỹ ? Những chuyến đi đã diễn ra như việc thủ tướng Đức Merkel gặp Trump trước khi Trump đi Anh là những mốc ngoại giao âm thầm của khối NATO cần hết sức chú ý trong giai đoạn này.

Chính quyền Maduro thừa nhận sai lầm về kinh tế và đã xuống thang để tránh nguy cơ quân sự tại Venezuela là có sự thỏa thuận phía sau của Mỹ và Nga. Một khi Nga và Mỹ đã quyết thì Trung Quốc dù muốn cũng khó thể làm khác đi . Việc Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Pompeo đi Thụy Sĩ và thủ tướng Nhật chuẩn bị đi Iran để làm trung gian cho Mỹ-Iran cho thấy lò lửa chính thức đã được các cường quốc NATO lựa chọn là Biển Đông.

Ông LHL sau cuộc gặp với thủ tướng New Zealand và những tin tức trên cùng nhiều tin tức khác mà chúng ta chưa biết, đã muốn đẩy cái lò lửa Trung-Mỹ ra xa khỏi Singapore nói riêng và vùng biển Malacca nói chung.

Khác với các nước ở xa Trung Quốc còn có thể hợp tác kinh tế BRI với TQ nhưng gần Mỹ về an ninh quốc phòng (Ba Lan, Na Uy, Thụy Sĩ...) mà không cần lo vội về chủ quyền lãnh thổ thì Việt Nam và khu vực Asean không có nhiều lựa chọn. Các nước Asean muốn Mỹ giúp bảo hộ an ninh nhưng lại không muốn chiến tranh xảy ra ngay gần hoặc ngay trong lãnh thổ của mình. Đó là điểm yếu không dễ giải quyết một khi chọn phe.

Lợi dụng điểm này nên Trung Quốc có cớ để đe doạ. Mỹ muốn Asean theo Mỹ nhưng uy tín chính trị của Mỹ không thể dùng để đe dọa nhấn chìm nước nhỏ khác. Nhưng Trung Quốc có thừa mặt dày và bất chấp uy tín để nói ra thông điệp này và ai cũng biết điều đó là có thể .

Không chỉ Singapore lo sợ mà các nước nhỏ đều lo sợ. Không theo Mỹ thì bị uy hiếp lâu dài bởi Trung Quốc, mà theo Mỹ lúc này thì đối diện nguy cơ chết chìm tức thời và trước tiên một khi cửa lò mở ra. Phát biểu hôm nay của Singapore và việc Trung Quốc tập trận chống nước X vào năm trước là hai việc có liên quan với nhau.

Asean phân chia theo vùng địa lý ở hai cụm là cụm Kra và cụm Mallacca nên rất dễ chia rẽ khi Mỹ-Trung cạnh tranh về lợi ích. Vùng này muốn đẩy chiến tranh ủy nhiệm qua vùng kia và ngược lại. Điều Singapore muốn làm nhất là thỏa thuận với Trung Quốc và Mỹ để đứng ngoài cuộc chiến. Nên một mặt mua thêm máy bay Mỹ nhưng một mặt đẩy các nước vùng Kra đi trước làm con chốt thí. Các nước vùng Mallacca chắc chắn sẽ ủng hộ kế hoạch này của Lý Hiển Long.

Lý Hiển Long trở cờ công khai đi với Trung Quốc mà không sợ Mỹ giận cho thấy nghi vấn về việc Singapore và Mỹ đã có mặc cả và dàn xếp. E rằng sự dàn xếp này không chỉ có Lý Hiển Long mà còn có 5 nước khác của nhóm tình báo AOE. Đây là điều mà đảng CSVN cần làm rõ khẩn cấp để tính toán bài tính quốc gia.

Phát biểu của nữ hoàng Anh khi gặp Trump có nội dung cám ơn Mỹ đã đồng hành cùng Anh về an ninh thế giới trước kia và điều này sẽ tiếp tục lâu dài về sau cho thấy sự đoàn kết của NATO về chiến lược để “đánh Trung Quốc” vẫn bền chặt dù vẫn tranh cãi những điều khác biệt. E rằng các nước NATO và kể cả Nga đã có “nghị quyết chung về mở cửa lò ở Biển Đông”.

Chúng ta trách Lý Hiển Long vì chúng ta là người Việt Nam nhưng chúng ta cần học ông ta về lòng yêu nước khi ông cố đẩy lò lửa chiến tranh đã biết trước ra xa khỏi đất nước mình.

Tôi cho là Mỹ và đồng minh vẫn tin tưởng Singapore vì họ rất thuộc bài của tư bản. Còn Trung Quốc có lợi vì vẫn có tiếng nói ủng hộ mình ở Mallacca.

Việt Nam ngày càng cô đơn và mâu thuẫn nội tại.

H.M

(Thesaigonpost)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHÚNG TA HIỂU GÌ VỀ TRUNG QUỐC?





 Mai Thanh Sơn

Đó là câu hỏi không dễ trả lời. Người biết chữ Hán và Trung văn ở Việt Nam thì nhiều. Nhưng người thực sự hiểu về Trung Quốc có bao nhiêu? Ngay cả những người từng viết sách và hàng chục bài nghiên cứu về Trung Quốc, liệu có dám tự khẳng định là đã hiểu sâu sắc về Trung Quốc? Nếu đặt câu hỏi như vậy, tôi chắc không ai dám tự nhận về mình.

Tinh thần dân tộc/quốc gia Việt Nam là vốn quý. Nhưng nếu đẩy cái tinh thần đó lên mức cực đoan sẽ như thế nào nhỉ? Bài học "dân tộc thượng đẳng" của người Đức hay "những đứa con thần mặt trời" của người Nhật và sự nảy nòi chủ nghĩa phát xít còn nguyên giá trị. Những năm gần đây, Tập Cận Bình và giới cầm quyền Bắc Kinh dường như đang đi vào vết xe đó. Nhưng để hiểu được những toan tính của họ thật không dễ. Mỹ lơ là Trung Quốc vài chục năm, bây giờ đang phải trả giá bằng cuộc thương chiến vô tiền khoáng hậu. Việt Nam hồ hởi bắt tay gật gật/hảo hảo "đồng chí 4 tốt, 16 chữ vàng", bây giờ thử ngoảnh lại xem sao?

Bạn cũng như tôi, có thể căm ghét bọn cầm quyền có tư tưởng bành trướng ở Trung Nam Hải. Nhưng không thể không kính trọng nhân dân Trung Quốc và nghiêng mình trước di sản văn hóa khổng lồ kéo dài suốt 5000 năm của họ. Đó là một dân tộc/quốc gia kỳ lạ. Tổ tiên họ từng run sợ trước Tây Hạ, Khiết Đan. Vua tôi Tống triều khuất phục trước vó ngựa Mông Thát. Minh triều bị đạo quân Bát Kỳ của người Mãn đánh cho tan tác. Rồi mới đầu thế kỷ XX đây thôi, người Nhật đã dán cho Trung Quốc nhãn "Đông Á bệnh phu". Nhưng cứ sau mỗi đận như vậy, Trung Quốc lại trỗi dậy, nguây nguẩy sống và thôn tính luôn cái thằng đã từng xâm lược mình. Tây Hạ, Khiết Đan, Mông Thát, Mãn Thanh lần lượt bị xóa xổ. Con dân của các quốc gia đó cứ lần lượt gia nhập vào cái cộng đồng có tên là "Hán tộc".

Mà cũng chưa thấy có nhà nghiên cứu từ Đông sang Tây nào thử lý giải vì sao tên quốc tế của cái quốc gia tham lam này bắt đầu từ chữ Tần/Chin (China)*, nhưng tên của tộc người đông dân nhất thế giới, là chủ thể chính của quốc gia đó lại là "Hán". Và tư tưởng "đại Hán" là cái gì?

Lịch sử Trung Quốc có nhiều thăng trầm, thắng/thua nhưng nhìn tổng thể đó là tiến trình bành trướng. Điều đó đúng. Nhưng lịch sử văn hóa Trung Hoa là một tiến trình TÍCH HỢP/CHIA SẺ/và LAN TỎA. Sự bành trướng của Trung Quốc luôn có sự kết hợp giữa sức mạnh quân sự, kinh tế với sức mạnh văn hóa. Và đây mới là điều đáng sợ/và cũng đáng nể nhất, tạo nên sức sống của dân tộc/quốc gia này. Họ có thể thua trên bàn cờ quân sự, nhưng cuối cùng vẫn thắng trên tổng thể và đồng hóa những người từng thắng trận. Đó là bài học mà người Việt không được phép lơ là.

Từ 2500 năm trước, người Trung Quốc đã lấy "Bát mục" (cách vật, trí tri, thành ý, chính tâm, tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ) làm phương châm giáo dục. Điều đó có thể đùa được sao?

"Hán" vốn dĩ không phải là tên 1 tộc người. Nguyên ủy, đó là tên 1 dòng sông, chi lưu của Trường Giang, sau được lấy làm tên của 1 vương triều/một quốc gia có thời gian thịnh trị kéo dài mấy trăm năm. Rồi nó trở thành 1 ngọn cờ, tập hợp dân chúng của tất cả các bộ lạc, liên minh bộ lạc, các tiểu quốc bị thôn tính/hoặc ảnh hưởng (Bách Việt, Bách Bộc, Tây Hạ, Khiết Đan, Mông Cổ, Mãn Thanh...). Và "Hán" trở thành 1 siêu tộc vĩ đại, không thuần huyết nhưng chia sẻ được với nhau những giá trị văn hóa chung. Sau 2000 năm, nó trở thành 1 truyền thống/một sức mạnh. Đó là bài học cần được tìm hiểu kỹ lưỡng.

Nửa thế kỷ trước, những người Trung Quốc xa xứ vẫn giữ quan niệm "lạc diệp quy căn" (lá rụng về cội). Rồi họ dịch chuyển dần sang "lạc diệp duy căn" (lá rơi xuống gốc) và cuối cùng, ngày nay đã là "lạc diệp vi căn" (nơi nào lá rơi, nơi đó là gốc). Nghĩa là, nơi nào họ từng sống và chết, nơi đó sẽ là đất gốc của họ. Điều đó có thể lơ là được chăng, khi mà trên đất này đâu đâu cũng thấy người Trung Quốc mua đất làm nhà, lấy vợ sinh con?

Người Trung Quốc đang vận động với tốc độ kinh hãi. Còn chúng ta cứ lẹt đẹt chạy theo. Rồi bây giờ không ít người chỉ trông mong vào sự thất bại của Trung Quốc trong thương chiến với Mỹ. Có gì đó không ổn trong cách nghĩ của chúng ta thì phải?

Đón đọc thớt sau: "Thục nhân" và "Sinh nhân"

*Riêng người Nga gọi Trung Quốc là "Kitai". Trước đây, GS Trần Quốc Vượng phán đoán, chữ "Kitai" có lẽ bắt nguồn từ chữ "Khiết Đan" mà ra.

Ảnh: "Thượng Cam Lĩnh" đã không còn là mô hình chiến trận của quân đội Trung Quốc nữa.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CẦN CÓ THÁI ĐỘ CỨNG RẮN VỚI TRUNG QUỐC



LS Nguyễn Danh Huế

Chính phủ cần có thái độ cứng rắn hơn đối với dự án đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông.
 
Có thể chúng ta đã ký một cái hiệp định rất bất lợi cho dự án này nhưng nên nhớ, trong một vụ việc thì ngoài cái lý vẫn cần có cái tình. Phía Trung Quốc cũng cần thể hiện trách nhiệm, không thể vin vào cái hiệp định đó để chây ì kiểu ba bựa và chúng ta cũng không thể ngồi đổ lỗi cho ai hay cho hoàn cảnh mà chấp nhận bị chúng sỉ nhục thế này!
 Theo tôi, Chính phủ cần ra tối hậu thư cho Nhà thầu Trung Quốc trong 3 tháng tới phải hoàn thành để đưa dự án vào khai thác, nếu không hoàn thành sẽ:
 
1. Mời nhà thầu Trung Quốc ra khỏi Việt Nam
 
2. Đóng cửa dự án
 
3. Chấp nhận trả toàn bộ số nợ đã vay cho dự án này
 
4. Chuyển dự án này thành bảo tàng, mời báo chí và du khách quốc tế đến thăm quan và đưa tin về sản phẩm “made in china”
 
5. Cấm hoặc hạn chế nhà thầu Trung Quốc tham gia đấu thầu các dự án tại Việt Nam. 
 
6. Điều tra toàn bộ quá trình lập, phê duyệt, ký kết dự án để lôi cổ những kẻ có tội ra xử lý.
 
Trung Quốc có muốn mất một thị trường tiêu thụ hàng hoá 90 triệu dân? Trung Quốc có muốn mất 1 đồng minh ngay đầu ngõ phía nam? Chắc chắn không!
 
Tôi tin, nếu chúng ta đủ khôn thì chẳng có lý do gì phải sợ Trung Quốc!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một vài hình ảnh tài liệu của Thế Chiến 2


BM
Có tiềm lực sản xuất lớn nhất thế giới trong CTTG 2, có thể nói, Quân đội Mỹ đã "gánh" cả phe Đồng Minh về mặt hậu cần.

BM
Là quốc gia chịu ít ảnh hưởng nhất trong chiến tranh thế giới thứ hai khi mà các cơ sở sản xuất công nghiệp vẫn gần như còn nguyên vẹn mà không phải di tán đi bất cứ đâu, Quân đội Mỹ thừa sức sản xuất đủ hàng hóa tiếp tế cho toàn bộ quân đội các nước Đồng Minh trên mọi mặt trận. Nguồn ảnh: National.

BM
Với quy mô sản xuất khủng khiếp của mình, nước Mỹ trong chiến tranh thế giới thứ hai đã tiếp tế cho mọi nước Đồng Minh trong đó bao gồm cả Liên Xô.

BM
Hàng hóa được đưa đến mặt trận bằng mọi phương tiện, tuy nhiên phần khó khăn nhất chính là khi những tàu hàng tiếp tế này di chuyển qua Đại Tây Dương để đến nước Anh.

BM
Để bù lại lượng hàng hóa bị hao hụt trong quá trình vận chuyển qua Đại Tây Dương với những lý do như thời tiết xấu gây đắm tàu hoặc bị lực lượng tàu ngầm của Đức tấn công, phía Mỹ đã tăng cường số lượng tàu vận tải lên thật nhiều, chạy liên tục để "dù phe Phát xít có đánh chìm được 50% hàng hóa đi qua Đại Tây Dương, nước Mỹ và Đồng Minh vẫn có thể chiến thắng thế chiến hai với 50% lượng hàng quá còn lại".

BM
Quy mô của lực lượng hậu cần của Quân đội Mỹ trong chiến tranh thế giới thứ hai là "vô tiền khoáng hậu". Đỉnh điểm nhất là vào năm 1943 và năm 1944 nước Mỹ có trong tay khoảng gần 2 vạn tàu vận tải ngày đêm di chuyển khắp Đại Tây Dương và Thái Bình Dương để mang hàng tiếp tế đến mọi mặt trận.

BM
Sơ đồ các tàu vận tải của Mỹ chở hàng tiếp tế đi khắp thế giới trong chiến tranh thế giới thứ hai. Năm 1943 cũng là thời kỳ phát triển đỉnh cao của ngành đóng tàu Mỹ với hơn 2000 tàu vận tải được đóng mới chỉ tính riêng trong năm này.

BM
Tổng cộng trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai, phía Mỹ đã sản xuất 102.000 xe tăng, 2,3 triệu xe quân sự và các loại phương tiện đường bộ nói chung, chiếm một nửa số lượng các loại phương tiện đường bộ do phe Đồng Minh sản xuất trong suốt thời kỳ này.

BM
Phía Liên Xô cũng sản xuất được khoảng 100.000 xe tăng trong chiến tranh thế giới thứ hai nhưng nước này chỉ sản xuất được khoảng 100.000 xe tải bao gồm cả xe quân sự nhỏ, phần lớn các đơn vị vận tải của Liên Xô trong cuộc chiến này đều sử dụng xe quân sự do Mỹ viện trợ.

BM
Ngoài việc sản xuất phương tiện, Mỹ cũng đứng đầu trong việc sản xuất nguyên-nhiên liệu phục vụ cho cuộc chiến này với sản lượng than đá đạt 2100 triệu tấn, dầu thô đạt 833 triệu tấn và quặng sắt đạt 396 triệu tấn. Có thể nói, quy mô sản xuất và tiềm lực phục vụ cho chiến tranh của Mỹ khó có quôc gia nào có thể sánh bằng.

Dàn xe tăng "cực dị" được chế tạo cho ngày đổ bộ D-Day

BM
 
BM

Hàng trăm kế hoạch chi tiết và hàng nghìn trở ngại đã được quân Đồng minh tính toán trước khi ngày D-Day diễn ra, kéo theo đó là hàng chục loại phương tiện kỳ dị được ra đời để đảm bảo cho một mục tiêu duy nhất là chiến thắng.

BM
Đầu tiên là việc trang bị khả năng lội nước cho xe tăng, cần phải nhớ rằng khi cuộc đổ bộ D-Day diễn ra các loại xe tăng trên thế giới hầu hết đều không biết bơi, vậy nên người ta sẽ phải chế ra bộ "đồ bơi" cho xe tăng, có tác dụng biến nó thành một cái xuồng. Nguồn ảnh: IWM.

BM
Khi tiến vào bờ, quân Đồng minh sẽ phải đối mặt với những bãi mìn dày đặc được Đức bố trí sẵn từ trước. Để khắc chế được những bãi mìn này, các xe tăng Đồng minh đã được thiết kế với hệ thống xích xoay tốc độ cao, đủ khả năng kích nổ mìn ở khoảng cách an toàn.

BM
Đối mặt với dàn lô cốt ngầm dày đặc và kiên cố của Đức, người Anh đã chế ra các loại xe tăng với nòng pháo cực lớn. Loại xe tăng này được sử dụng chỉ để bắn đạn nổ mạnh ở cự ly gần, tiêu diệt mọi boong-ke của đối phương trong tầm ngắn.

BM
Loại pháo được sử dụng có cỡ nòng lên tới... 290mm. Với cỡ nòng này, mọi loại lô cốt dù kiên cố tới đâu của phát xít Đức cũng hoàn toàn có thể bị thổi bay chỉ trong nháy mắt.

BM
Để dọn được đường qua những hố cát, rãnh cắt địa hình chằng chịt ở miền Bắc Normandie, Pháp, quân Đồng minh có giải pháp rất thông minh đó là sử dụng các bó gỗ cỡ nhỏ. Các loại bó gỗ này khi được nèn chặt vào rãnh nứt, có thể chịu được trọng lượng của cả xe tăng hạng nặng.

BM
Với những rãnh lớn hơn hoặc các khu vực bờ biển đầy cát lún, một loại phương tiện công binh mang tên SBG được thiết kế để đặt cầu - tạo đường di chuyển cho phương tiện thiết giáp trong khu vực này.

BM
Ngoài các phương tiện cơ động cao như SBG, quân Đồng minh còn sử dụng cả giải pháp thay thế đắt tiền khác đó là sử dụng luôn thân xe tăng Churchill tháo bỏ tháp pháo, xếp chồng lên nhau thành cầu cực kỳ chắc chắn và bảo đảm khó bị đánh sập hơn nhiều các loại cầu thông thường.

BM
Dù cuộc đổ bộ ngoài bãi biển sử dụng tàu há mồm, các loại xe bánh xích lưỡng cư vẫn xuất hiện ở Normandie với số lượng khá nhiều. Tuy nhiên các loại phương tiện này về sau chỉ được sử dụng làm nhiệm vụ hậu cần, tải thương với khả năng di chuyển thẳng từ trên đất liền, mang thương binh ra tàu bệnh viện trên biển.

BM
Một loại phương tiện thiết giáp cực dị khác được sử dụng bởi lính Canada và Australia đó là xe thiết giáp chở quân Kangaroo. Thực tế, đây chỉ đơn giản là xe tăng Sherman tháo tháp pháo và được biến thành xe chở quân.

BM
Canal Defence Light hay CDL cũng là một loại phương tiện cực dị khác xuất hiện ở Normandie. Đây là loại phương tiện chuyên phục vụ cho đánh đêm với một... đèn pha công suất lớn trên nóc. Khi chiến thẳng vào chiến hào của đối phương, đèn pha của CDL có thể khiến đối phương bị chói mắt và giảm tầm nhìn. Nếu chiếu thẳng chưa đủ, CDL còn có chức năng... nháy liên tục, bảo đảm đối phương "nổ đom đóm" mắt và mất khả năng chiến đấu.

BM
Normandie hoàn toàn không có hệ thống giao thông ở bãi biển, và thực tế là trên thế giới này ít nơi có đường giao thông chạy ra tận mép nước cả. Tuy nhiên quân Đồng minh lại cần các tuyến giao thông này để tải hàng tiếp tế, kết quả là các loại phương tiện thiết giáp làm đường đã được ra đời để sử dụng tại đây.

BM
Nếu muốn nhanh gọn và đơn giản hơn, người ta sẽ sử dụng tới kiểu "trải chiếu" như thế này. Các tuyến đường được trải chiếu đủ sức đưa phương tiện thiết giáp hạng nặng vượt bãi biển mà không sợ bị cát lún.

Ngạc nhiên cách biệt kích Mỹ tái hiện lại cuộc đổ bộ Normandie

BM
Đúng vào ngày này 75 năm trước, chiến dịch đổ bộ lớn nhất trong lịch sử chiến tranh thế giới diễn ra trên bờ biển Normandie, khi quân Đồng Minh tung vào châu Âu hơn 150.000 quân quyết tái chiếm lại nước Pháp.

BM
Theo đó địa điểm được Quân đội Mỹ lựa chọn để tái hiện lại một phần của cuộc đổ bộ lịch sử của quân Đồng Minh lên bờ biển Normandie chính là bãi Pointe du Hoc. Điều đáng nói là ở bãi Pointe du Hoc, nó không hề có bãi biển mà là một núi đá dựng đứng nằm sát bờ biển. Và cách duy nhất để có thể chiếm được vị trí là trèo lên trên.

BM
Như một phần trong các hoạt động kỷ niệm 75 năm Ngày đổ bộ lên Normandie, hôm 5/6 vừa qua một đơn vị Thủy quân Lục chiến Mỹ đã tái hiện lại cảnh "cha ông" của họ vượt qua bãi Pointe du Hoc trước làn đạn của quân Đức.

BM
Với địa thế đặc biệt của Pointe du Hoc, quân Đức đã đặt rất nhiều loại hoả lực mạnh ngay sát vách núi nhằm yểm trợ cho các bãi biển khác dọc Normandie.

BM
Để triệt hạ được những hoả lực mạnh này, một trung đoàn đặc nhiệm Lục quân Mỹ đã được huy động. Nhiệm vụ của họ là trèo bằng dây thừng lên đỉnh bãi Pointe du Hoc, tấn công và làm "câm họng" những khẩu pháo cỡ lớn của Đức ở đây.

BM
Đây là một cuộc tấn công mang ít nhiều tính cảm tử vì ai cũng hiểu, đánh "công thành" theo kiểu này trong thời buổi vũ khí hiện đại, thời Chiến tranh Thế giới thứ hai là quá khó khăn.

BM
Bia tưởng niệm những người lính đã ngã xuống trong buổi sáng đẫm máu ngày 6/6/1944.

BM
Tổng cộng có 225 lính đặc nhiệm Mỹ cùng hai thiết giáp hạm yểm trợ. Tới khi quân đội Mỹ chiếm được trận địa, họ chỉ còn đúng 90 người đủ khả năng chiến đấu tiếp. Số còn lại đều đã hy sinh hoặc bị thương.

BM
Vực đá cao khoảng 30 mét và gần như dựng đứng khiến nhiều đặc nhiệm lục quân Mỹ trong tình trạng say sóng khủng khiếp đã rơi xuống đất khi mới leo được nửa chừng.

BM
Ở bên trên, súng máy của Đức đã sẵn sàng với súng máy các loại để đón bất cứ người lính Mỹ nào vượt qua được vực đá 30 mét.

BM
Thực tế lính Mỹ ở phía dưới vực đá cũng phải đối mặt với lựu đạn được lính Đức ném từ trên xuống và nước biển dâng cao do sáng hôm đó thời tiết xấu, biển khá động. Trong tình trạng "cá nằm trong rọ" đó 225 lính biệt kích buộc phải tìm đường trèo lên trên để có được một cơ hội sống - dù cũng rất ít ỏi.

BM
Tổng cộng có khoảng 200 lính Đức phòng thủ tại điểm cao này. Trong số đó chỉ có 60 lính bị tiêu diệt, 40 lính Đức khác đầu hàng. Lính Mỹ bị thương chủ yếu lại do rơi từ vách núi xuống chứ không phải do giao tranh.

BM
Cuộc chiến kéo dài từ 6:39 sáng cho tới 9:00. Mặc dù chịu thương vong khổng lồ nhưng quân Mỹ vẫn phá được 5 khẩu pháo 155mm của Đức trong khu vực này, giúp giảm thương vong cho lực lượng đổ bộ ở bãi biển Omaha .

BM



Andy TH

BM


Phần nhận xét hiển thị trên trang