Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2019

Dự án Cao tốc Bắc-Nam: Mới chỉ có các nhà đầu tư Trung Quốc quan tâm???


27/04/2019 Các nhà đầu tư của các nước phát triển như Nhật, Mỹ, Anh, Pháp không mặn mà, chỉ có nhiều nhà đầu tư Trung Quốc đang quan tâm tới các dự án BOT cao tốc Bắc - Nam, theo Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải Nguyễn Nhật. Lãnh đạo Bộ cũng nhấn mạnh, cái khó của 8 dự án BOT hiện nay là các nhà đầu tư tư nhân trong nước không đủ năng lực tham gia theo quy định, còn các nhà đầu tư nước ngoài lại không mặn mà. Các nhà đầu tư lớn có 3 yêu cầu mà Việt Nam không đáp ứng, đó là bảo lãnh doanh thu, bảo lãnh chuyển đổi tỷ giá và bảo lãnh rủi ro Chính phủ. Với lý do này, "các nhà đầu tư lớn họ không vào, đặc biệt các nước phát triển, duy nhất chỉ có Trung Quốc vào nhiều nhất".


Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải Nguyễn Nhật
 phát biểu tại phiên thẩm tra của Uỷ ban Kinh tế.
Tại phiên họp mới đây của Uỷ ban Kinh tế Quốc hội, Thứ trưởng Nguyễn Nhật cho biết, theo quy hoạch, toàn tuyến cao tốc Bắc - Nam có chiều dài 2.109 km, trong đó đến năm 2020 sẽ phấn đấu hoàn thành 2.000 km cao tốc. Từ Lạng Sơn - Cà Mau 2109 km, 2020 phấn đấu được 2000 km theo quy hoạch mà hiện mới được 964 km. Có thể nói trong hệ thống phát triển cơ sở hạ tầng để thúc đẩy phát triển kinh tế trục xuyên tâm Bắc Nam chưa làm được, khó có thể hoàn thành theo Nghị quyết, ông Nhật nói.

Cập nhật về tiến độ đầu tư cao tốc Bắc - Nam phía Đông đã được Quốc hội thông qua chủ trương đầu tư, ông Nhật cho biết, theo nghị quyết 52 của Quốc hội, từ nay đến 2021 sẽ đầu tư 654 km, chia thành 11 dự án, trong đó có 3 dự án đầu tư công và 8 dự án BOT.

Với các dự án đầu tư công hiện không có vướng mắc gì, nhưng các dự án BOT thì không dễ triển khai.

Theo ông Nhật, hiện các bộ, ngành liên quan rất quyết liệt, phấn đấu đến 30.4 này hoàn thiện thủ tục để bàn giao cho địa phương giải phóng mặt bằng, trước khi mang dự án ra đấu thầu. Tiền đền bù giải phóng mặt bằng của 8 dự án khoảng 13.000 tỷ đồng. Dự kiến tháng 3.2020 mới tìm được nhà thầu, và tháng 4 mới khởi công được dự án BOT đầu tiên.

Bộ đã làm việc với cả 13 địa phương có tuyến đường đi qua và các địa phương đều hứa sẽ bàn giao mặt bằng toàn bộ vào 30.12 năm nay, Thứ trưởng Nhật thông tin.

Lãnh đạo Bộ cũng nhấn mạnh, cái khó của 8 dự án BOT hiện nay là các nhà đầu tư tư nhân trong nước không đủ năng lực tham gia theo quy định, còn các nhà đầu tư nước ngoài lại không mặn mà.

"Thực sự Quốc hội phải đẩy nhanh tiến độ xây dựng luật PPP, hiện nay các văn bản ở tầm nghị định, thông tư kêu gọi nhà đầu tư rất khó khăn. Chúng tôi đã họp rất nhiều cuộc rồi, mong Quốc hội sớm hoàn chỉnh luật này. Tôi phụ trách trực tiếp lĩnh vực này. Các nhà đầu tư từ các nước phát triển như Pháp, Anh, Mỹ, Nhật… chưa thấy ai tìm hiểu (các dự án BOT của Việt Nam)", Thứ trưởng Nhật cho biết.

Theo ông Nhật, các nhà đầu tư lớn có 3 yêu cầu mà Việt Nam không đáp ứng, đó là bảo lãnh doanh thu, bảo lãnh chuyển đổi tỷ giá và bảo lãnh rủi ro Chính phủ. Với lý do này, "các nhà đầu tư lớn họ không vào, đặc biệt các nước phát triển, duy nhất chỉ có Trung Quốc vào nhiều nhất".

Cũng nằm trong tình trạng khát vốn, đường sắt cao tốc Bắc Nam cũng đang cần "phải vay ODA hay thế nào đó" để có được 60 tỷ USD để đầu tư, bởi theo ông Nhật, tư vấn nước ngoài cho rằng phải đầu tư ít nhất 300 km mới thống nhất được hạ tầng để vận hành được (ví dụ đoạn Hà Nội – Vinh). Mà số tiền lớn như vậy thì hiện ngoài khả năng thu xếp của Chính phủ.

Hà Vũ



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hồi ức của một cựu Ủy viên Bộ Chính trị


27/04/2019 TP - Cuối năm 1970, Đoàn học viên lớp học đặc biệt của Trường viết văn Quảng Bá mới học được 5 tháng thì chuyển sang lớp huấn luyện cấp tốc tại Trường 105 Hòa Bình. Ngày 15/4/1971, đoàn lên đường vào chiến trường miền Nam. Trong đoàn có Ngô Thế Oanh, Nguyễn Trí Huân, Nguyễn Bảo, Lê Điệp... vàchàng trai thấp bé 23 tuổi, mới tốt nghiệp Khoa Sử, ĐH Tổng hợp. Người đó là Phạm Quang Nghị.

Ông Phạm Quang Nghị thời gian đi chiến trường
Mới đi được 1 tháng, một nửa tiểu đội phải nằm lại trong các bệnh xá vì sốt rét. 6 tháng vượt Trường Sơn, Phạm Quang Nghị phải 5 lần nằm lại bệnh xá bệnh viện. Đồng đội của anh có người vĩnh viễn nằm lại binh trạm vì sốt rét ác tính tiểu ra máu như Nguyễn Văn Kim. Những ngày đêm dằng dặc gian khổ chết chóc rồi mới tới được vị trí công tác. Bươn bả những chuyến thâm nhập thực tế dài ngày ở chiến trường ác liệt Bù Đốp, Lộc Ninh, Tây Ninh, Phước Long, Bình Long. Những ngày ở R. và nhất là vùng ven lộ 4 cùng vùng ven Đồng Tháp Mười cho tới ngày 30/4/1975. Lộ trình máu lửa ấy đã được thể hiện trong cuốn nhật ký gần 500 trang in khổ 16x24cm Nơi ấy là chiến trường (NXB Hội Nhà văn 1/2019) mà tác giả là Phạm Quang Nghị.

Ngổn ngang bộn bề đậm đặc bao nhiêu là chuyện chiến trường. Cái mạch cuốn hút để người đọc khó lơi bỏ của một cuốn nhật ký tày tặn có lẽ là mẫu số chung của các cuốn nhật ký chiến tranh. Đó chính là sự chân thật không hư cấu. Khi bàng bạc khi đậm đặc âm hưởng chủ đạo của sự trải nghiệm sâu kín, tiếng nói nội tâm chân thật giản dị, hành trình tinh thần của một sinh viên một trí thức trẻ đi vào trận mạc.

Cung cách nhớ gì kể nấy, là liệt kê, tổng thành những con số cộng sự kiện cũng là cái cách ghi nhật ký. Nhưng Phạm Quang Nghị không ôm đồm, dàn trải. Những chi tiết chắc khừ, ròng ròng sinh khí, tươi roi rói như mới cắt ra từ hiện thực chiến tranh được người ghi không bày biện, bình xét gì. Nhiều mẩu, nhiều chuyện chỉ mấy chục chữ thôi nhưng xứng đáng cho chất liệu một truyện ngắn, tiểu thuyết.


Cuốn nhật ký tác phẩm Phạm Quang Nghị

Anh Cừ, Trạm phó một binh trạm ở cửa ngõ miền Đông đã viết 146 lá thư gửi về quê nhà mà không nhận được một chữ hồi âm nhưng cứ vẫn viết và gửi tiếp.

Rồi một sinh viên Văn khoa Sài Gòn. Có cha tập kết ra Bắc. Làm tình báo. Dùng máy truyền tin gọi máy bay đến đánh phá giết hại bà con vùng giải phóng. Và hắn cũng bị thương phải vào nằm viện của Việt Cộng. Được đối xử tốt, giày vò ân hận tìm cách tự tử. Cắn lưỡi lần thứ hai mới chết. Em gái lại xin vào hàng ngũ Giải phóng và thành một cán bộ tốt (Nhật ký, 16/6/1972). Ở ấp nọ, vì hoạt động phải đi khuya về sớm, mẹ vất vả vì con còn bú. Mẹ cực, con cũng cực. Thằng bé khát sữa khóc ngằn ngặt. Thằng Hai trông em dỗ mãi không nín. Nghĩ ra cách cho em bú chó. Em về mét (mách) mẹ. Mẹ la, ai bảo mày cho em bú chó. Thằng Hai sợ len lén đáp, con nặn thấy sữa chó cũng trắng, nếm cũng ngọt như sữa mẹ mà! (Nhật ký 30/10/1974).

Xen giữa những liệt kê kể chuyện, một dung lượng vừa phải của cuốn nhật ký là cách viết chỉ lẩy, phác qua sự kiện, sự kiện là cái cớ để những suy ngẫm, liên tưởng bám theo vượt thoát lên sự việc, con số đem lại những hiệu ứng bất ngờ cho thể loại nhật ký. Ngay từ khi rất trẻ, mới 23 tuổi thôi đấy nhé, có vẻ như anh tân dân binh Phạm Quang Nghị đã rất có… nghề?

... Ta chấp nhận bao dung nó. Mà ta cứ nín chịu như ăn ớt vậy. Cay xé miệng xuýt xoa giàn giụa cả nước mắt mà vẫn thốt lên ngon quá xá! Và thâm tâm ta lại nghĩ lần sau đừng có ăn vậy nữa. Nhưng có bao giờ trái ớt ta ăn hôm nọ lại trở về với bữa ăn thứ hai trong đời ta… (trang 90-91 Nhật ký).

Trận bom Mỹ quái ác nơi quê nhà

Ít người biết trước ngày anh sinh viên Khoa sử vào chiến trường B thì ngay quê nhà Định Tân, Yên Định cũng từng là một góc trận mạc bi thương. Có chi tiết mà ông Nghị không nhắc đến trong cuốn hồi ký là trận bom Mỹ quái ác mùa đông năm 1966 đã giết chết gần trăm dân lành của Định Tân trong đó có hai người em gái của Phạm Quang Nghị. Cái đận tang thương ấy đã lùi xa nhưng vẫn mồn một trong ký ức... Làng Hoành thuộc Định Tân của ông Nghị ngay sát làng tôi cách con sông Mã. Chiều ấy làng có đám tang. Thú thực đến tận bây giờ tôi vẫn nghi hoặc với những leo lẻo lẫn bẻm mép của cánh lái máy bay Hoa Kỳ rằng, những thiết bị tối tân từ độ cao nhiều ngàn mét của chúng có thể đọc được mồn một đâu là mục tiêu dân sự, quân sự và chỉ nhằm vào mục tiêu quốc phòng của Bắc Việt Nam mà thôi?! Thế mà đã cố tình nhìn gà hóa cuốc, năm chiếc F.105 Thần Sấm sét với AD6 Thập Tự quân thay nhau bổ nhào xuống đám tang dân lành men dọc sông Mã ngày ấy.

Cũng cần nói thêm, chứng kiến cùng lũ trẻ làng tôi trên quả đồi ngó xuống xã Định Tân ngay sát sông Mã có những chàng trai lực lưỡng của một đơn vị thuộc sư 308 mà tôi quên mất phiên hiệu. Đơn vị ấy trú quân ở làng tôi hơn 8 tháng để luyện tập trước khi ra trận. Những chàng trai Hà Nội trong đó có anh chiến sĩ Chu Lai (khi đó chưa viết lách gì thì phải?), mắt ai cũng ngầu đỏ bởi mục sở thị chứng kiến cảnh thảm sát đồng bào mình nhưng bất lực. Bởi lệnh không được nổ súng sợ làm lộ toàn bộ vị trí đội hình sư đoàn đang trú. Sau này biết thêm cậu học sinh cấp 3 Vĩnh Lộc Phạm Quang Nghị và đám bạn cũng may mắn thoát chết sau buổi tan trường. May mà họ nhỡ chuyến đò ngang sang Định Tân. Chuyến đò trước đã tan tành bởi những loạt bom bất ngờ, quái ác!

Biến cố bi thương ấy xảy ra chỉ sau 6 năm thì anh con trai trưởng Phạm Quang Nghị tình nguyện khoác ba lô vào chiến trường. Hoàn cảnh bố biền biệt công tác, mẹ ở nhà vò võ… Nên có nhiều dòng nhiều trang trong nhật ký người mẹ luôn xuất hiện trong trạng thái giật thột thảng thốt. Mà hầu hết trong những giấc mơ đa phần là ác mộng, rằng không biết có sống để về với mẹ? Và mẹ có còn đợi được mình về? Trong những giấc mơ của dòng vô thức bản năng được phép cựa tung hết chiều kích của nó. Cái thực cái quý là chỗ ấy. Từng kinh qua những quyền chức, thận trọng ra Phạm Quang Nghị có thể cẩn trọng biên tập lại những giờ phút gọi là yếu mềm bản năng ấy? 

Lần ấy ông có bộc bạch, “Tôi và biên tập viên cố gắng trung thành tối đa với những con chữ gần nửa thế kỷ xô lệch trong những trang giấy đã ố vàng, nhiều tờ dính bết vào nhau. Phải nhẹ tay tách khéo sao cho khỏi bị rách. Nhiều chỗ mực đã mờ phải đoán mãi mới ra. Nhiều trang từ ngữ văn phong bây giờ đọc lại thấy vụng về trúc trắc. Nhưng đó chính là con chữ của tôi, một người lính Trường Sơn sốt rét tưởng chừng không sống nổi, một phóng viên chiến trường không chuyên, một cán bộ tuyên huấn đi thực tế vùng ven, một cán bộ Việt Cộng nằm vùng thứ thiệt”.

Na ná cách nói của G. Maquez là trung thực đến cả cái dấu chấm than. Có được cung cách và phẩm chất ấy thì mới cẩn trọng và thành thực ghi những dòng đầu tiên trong trang mở của cuốn nhật ký: Kính dâng lên Mẹ. Kính tặng bạn bè, đồng đội người thân những vùng đất gian lao nơi tôi đã sống và chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh vô cùng ác liệt.

Hồi ký, tại sao không?
Cựu Ủy viên Bộ chính trị Phạm Quang Nghị may mắn được giời ban năng khiếu về việc viết (ngoài cuốn nhật ký Nơi đây là chiến trường, ông đã có gần mười đầu sách tày tặn viết về mảng chính trị và văn hóa). Nhưng có lẽ vẫn chưa đủ! Tôi có nghe ông đang sở hữu mấy chục cuốn dạng nhật ký, sổ biên việc ngoài phạm vi công tác. Hình như ông vẫn bền được thói quen biên chép thể nhật ký về những năm tháng ở quyền cao chức trọng ấy như cái hồi tuổi hoa niên? Và đang mường tượng lẫn hồi hộp một ngày đẹp giời nào đó, bạn đọc sẽ bất ngờ đón nhận những trang hồi ký của ông! 

Hồi ký, tại sao không? Hồi ức về những năm tháng không dễ dàng thời gian ông từng là Bí thư Tỉnh ủy Hà Nam rồi Bộ trưởng Bộ Văn hóa và nữa, có tới 10 năm ở cương vị “Tổng đốc” Hà thành. Chao ôi, ông sẽ khai mở sẽ bộc bạch sử dụng mảng miếng sự kiện nào từ khối tư liệu, từ kho ký ức ăm ắp kia. Quả là đương quá hiếm một hồi ký của một quan chức tầm như ông. Biết đâu với tư cách một người viết ông sẽ là người vượt thoát, là phá lệ? Nối dài thêm những con chữ những đầu sách đã xuất bản thì hồi ký, như cách nói của một nhà văn, là một phương thức hữu hiệu để chống lại mọi sự quên lãng!

XUÂN BA
https://www.tienphong.vn/xa-hoi/hoi-uc-cua-mot-cuu-uy-vien-bo-chinh-tri-1407021.tpo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bình luận về quốc tang cựu chủ tịch Lê Đức Anh

Một nhà quan sát ở Hà Nội nói với BBC rằng "chuyện quốc tang đối với dân sau ông Võ Nguyên Giáp là hết" trong lúc một nhà báo tán thành đề xuất quốc tang "chỉ dành cho lãnh đạo đương chức, và gọn lại thành một ngày". Nhiều nước châu Âu có quy định lễ quốc tang được dành cho các lãnh đạo quốc gia và cả các công dân có công trạng, danh nhân, nạn nhân khủng bố, thiên tai. Ở một số nước châu Á như Philippines, nạn nhân của tai nạn phi cơ lớn cũng được cử hành quốc tang hoặc tang lễ có mặt đại diện cao nhất của chính quyền. Tại Trung Quốc, người sáng lập nhà nước cộng sản Mao Trạch Đông khuyến khích việc hỏa thiêu các lãnh đạo từ năm 1956.

Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh (ngồi xe lăn) dự đám 
tang cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt hồi tháng 6/2008
Cựu Chủ tịch nước Việt Nam, cựu Bộ trưởng Quốc phòng, Đại tướng Lê Đức Anh qua đời ở Hà Nội hôm 22/4, hưởng thọ 99 tuổi, theo truyền thông chính thống Việt Nam. Quốc tang Đại tướng Lê Đức Anh sẽ diễn ra trong hai ngày 3 và 4/5/2019, do Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng làm trưởng ban, truyền thông Việt Nam đồng loạt đưa tin.
Hôm 25/4, Phó giáo sư, Tiến sĩ Mạc Văn Trang nói với BBC từ Hà Nội: "Thú thực, tôi không quan tâm đến ông Lê Đức Anh sống chết ra sao, tang lễ thế nào.". "Theo như tôi thấy, người dân chẳng quan tâm đến quốc tang gì đâu."

"Tôi thấy chuyện quốc tang đối với người dân sau Đại tướng Võ Nguyên Giáp là hết. Chẳng ai quan tâm nữa. Họ muốn tổ chức kiểu gì thì làm, còn người dân vẫn vui chơi bình thường."

Tờ Thanh Niên đưa tin ông Lê Mạnh Hà, con trai Đại tướng Lê Đức Anh cho biết nguyện vọng của gia đình tổ chức quốc tang cho đại tướng Lê Đức Anh giản dị, thời gian tổ chức tang lễ giảm một ngày so với quy định về quốc tang.

Trong khi đó, trả lời BBC từ Nha Trang, ông Võ Văn Tạo, nhà báo tự do, nói:

"Tôi tán thành đề xuất chỉ làm quốc tang cho lãnh đạo đương chức và giới hạn còn một ngày để tránh ảnh hưởng đến các hoạt động xã hội đã lên lịch trước, gây phiền phức cho xã hội và người dân."

"Theo tôi, quốc tang chỉ có ý nghĩa khi đa số người dân cảm thấy xúc động như có tang."

"Theo tập tục lâu nay, quốc tang chỉ dành cho tứ trụ, trong lúc người dân từng nhiều lần đề nghị Nhà nước nên tổ chức quốc tang cho các vụ như sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ hồi năm 2007 khiến hơn 200 người chết và bị thương, hoặc các vụ thiên tai, bão lũ khác có thiệt hại nhân mạng từ hàng chục người trở lên."

"Nhưng các đề nghị này không thành sự thật."

"Các nước văn minh thì người ta cũng làm quốc tang sau các vụ khủng bố, trong lúc Việt Nam đến nay chỉ dành nghi thức này cho tứ trụ và cựu tứ trụ."

"Và khi diễn ra quốc tang thì các hoạt động giải trí, sản xuất kinh doanh bị ảnh hưởng. Do vậy, theo tôi, việc tổ chức quốc tang nên càng ngắn càng tốt, đỡ phiền cho người dân."

Quốc tang các nước thế nào?

Nhiều nước châu Âu có quy định lễ quốc tang được dành cho các lãnh đạo quốc gia và cả các công dân có công trạng, danh nhân, nạn nhân khủng bố, thiên tai.

Ở một số nước châu Á như Philippines, nạn nhân của tai nạn phi cơ lớn cũng được cử hành quốc tang hoặc tang lễ có mặt đại diện cao nhất của chính quyền.

Tại Trung Quốc, người sáng lập nhà nước cộng sản Mao Trạch Đông khuyến khích việc hỏa thiêu các lãnh đạo từ năm 1956.

Tuy vậy, trước khi qua đời, ông Mao không đề nghị hỏa thiêu, và thi hài của ông được ướp và đưa vào lăng ở quảng trường Thiên An Môn sau khi ông qua đời tháng Chín năm 1976.

Trung Quốc khi đó tuyên bố 10 ngày quốc tang cho Mao Trạch Đông.

Trước đó, nhân vật số hai, Thủ tướng Chu Ân Lai qua đời ngày 8/1/1976 - cờ rủ sáu ngày.

Trên giường bệnh, Chu Ân Lai yêu cầu hỏa táng, và rải tro ông trên "sông núi Trung Hoa".

Năm 1997, khi Đặng Tiểu Bình qua đời, Đảng Cộng sản Trung Quốc tuyên bố sáu ngày quốc tang.

Thi hài ông Đặng được hỏa táng, và tro rải xuống biển.

Triệu Tử Dương, Tổng Bí thư Trung Quốc từ 1987-1989, đã bày tỏ cảm tình với sinh viên biểu tình ở Thiên An Môn năm 1989, và bị Đảng xem là phạm sai lầm nghiêm trọng.

Khi qua đời, lễ tang ông Triệu chỉ được ở mức ngang cấp bộ trưởng cho dù ông từng là Thủ tướng và Tổng Bí thư.

Chỉ có một ủy viên thường vụ bộ chính trị và một ủy viên bộ chính trị dự lễ tang ông Triệu.

(BBC)



nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2019

Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier – người phát minh ra máy điều hòa


Nhờ ơn phước của ông Carrier, chúng ta mới không bị mẹ thiên nhiên "nướng chín"!
Chuyện kể lại vào một ngày đầu hè đầy nắng ít gió, nhiệt độ chạm ngưỡng 40 độ C, có một cặp uyên ương đang hì hục chở nhau đi chơi trên chiếc xe máy như muốn tan chảy trên mặt đường nhựa, thì cô gái bất chợt lên tiếng: 
- Anh ơi nóng quá! Chẳng muốn làm gì hết!
- Thôi về nhà anh nhé, có điều hòa...
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 1.
"Về nhà anh nhé, có điều hòa..."
Nghe đến đây là biết kịch bản đã thành công mĩ mãn rồi! Nhưng chắc hẳn, câu chuyện này sẽ không có cái kết êm đẹp nếu thiếu đi một nhân tố quan trọng: Máy điều hòa nhiệt độ, lần đầu được giới thiệu vào năm 1902 bởi "cha đẻ" Willis Carrier.
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 2.
"Người đâu mà đẹp trai thế!"

Một nút bấm - vạn niềm vui

Vẫn biết con người từ lâu đã có thể tự làm ấm cơ thể bằng lửa, nhưng làm mát thì lại là cả một vấn đề khó nhằn khác. Trước đây, khi hè đến, các tòa cao ốc giống hệt như những cái lò hun người, rạp chiếu phim thì vắng hoe vì không ai chịu nổi cái nóng như thiêu như đốt. Các ngành công nghiệp thực phẩm hay sản xuất hàng hóa đều điêu đứng; ai ai cũng mệt mỏi mỗi độ hè về, mướt mát mồ hôi dù đang ở trong nhà.
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 3.
Ảnh: Người New York, Mỹ làm mát bằng những khối đá lớn cuối thế kỷ 19, đầu 20. Đợt nắng đầu tiên được ghi nhận trong lịch sử loài người xảy ra tháng 8/1896 tại Mỹ đã khiến khoảng 1.500 người chết.
Và rồi Willis Carrier - kỹ sư người Mỹ sinh năm 1876 - đã xuất hiện với một phát kiến làm mát vĩ đại, tuy ban đầu để phục vụ trong ngành in ấn. Năm 1902, ông phát minh ra một thiết bị tuần hoàn khí lạnh có thể giữ độ ẩm liên tục ở mức 55%, giúp công ty in Sackett & Wilhelms tại New York lúc đó giải quyết được vấn đề về chất lượng in ảnh. Hàng loạt các ngành công nghiệp sản xuất sau đó đã ăn theo phát minh này của Carrier, song đây vẫn chưa phải đích đến cuối cùng của vị kĩ sư trẻ.
Cải tiến và hoàn thiện hồi lâu, Carrier cũng đã lắp thành công điều hòa gia dụng trong một hộ gia đình Mỹ lần đầu tiên vào năm 1914. Kế đến, ông mở rộng sang ứng dụng điều hòa trong các địa điểm công cộng, với nơi đầu tiên lắp máy lạnh là rạp New Empire tại Montgomery, bang Alabama, vào năm 1917, và thu được kết quả thành công vang dội. Kể từ đó, điều hòa nhiệt độ trở thành một công cụ câu khách cần-phải-có đối với mọi rạp phim khắp nước Mỹ.
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 4.
Điều hòa gia dụng lần đầu được lắp đặt trong hộ gia đình vào năm 1914.
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 5.
Các rạp phim Mỹ lúc đó đều sở hữu điều hòa như một điều tất yếu, không có điều hòa thì khá chắc là sẽ không có khách trong mùa hè nắng nóng.
Sau đó vẫn là hàng loạt các cải tiến, những nỗ lực hoàn thiện từ phía Carrier để mang điều hòa về với những cửa hàng bách hóa, văn phòng, những ngôi nhà nhỏ như của chúng ta. Càng về sau, điều hòa càng trở nên bình dân, đâu đâu cũng có điều hòa để chống chọi với cái nóng mùa hè.
Tua nhanh tới vài chục năm sau đó, điều hòa nhiệt độ đã thực sự thay đổi thế giới. Chưa tính những tiện ích mang tính cách mạng liên quan đến mặt sản xuất, kiến trúc, xây dựng, điều hòa đã khiến tỷ lệ sống sót của thai nhi tăng cao hơn, tù nhân ít bạo động hơn trong tiết trời nắng nóng, điểm số của sinh viên cũng tốt hơn, năng suất lao động tăng lên vượt bậc... Chỉ bằng một nút bấm, Willis Carrier đã mang về niềm vui cho hàng vạn, hàng triệu con người trong cái nóng cháy da cháy thịt.

Lời cảm ơn muộn màng tới "ông tổ ngành làm mát"

Nhắc "nhẹ" một chút, tờ The Washington Post mới đây đã đưa tin về nhiệt độ cao vượt ngưỡng kỷ lục tại Việt Nam (43,4 độ C) dù mới là tháng 4 đầu hè. Sức nóng này đủ để làm mềm sáp màu, nấu chảy chocolate và chắc chắn sẽ làm tâm trạng bạn đi xuống nhanh như cái cách nhiệt độ đang tăng lên vậy (nếu không có điều hòa). Vậy, một lời cảm ơn gửi tới Willis Carrier, vì phát kiến vĩ đại của ông từ hơn 100 năm trước, hẳn không phải là điều gì đó vô bổ phải không?
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 6.
The Washington Post: "Việt Nam nóng lắm rồi!"
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 7.
Nóng đến mức rán được trứng trên vỉa hè.
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 8.
Ra đường thì nhà nhà khẩu trang, người người khẩu trang...
Trong những ngày nóng như thiêu đốt, chúng ta cần cảm ơn Willis Carrier - người phát minh ra máy điều hòa - Ảnh 9.
Vậy, tiếc gì một lời cảm ơn gửi tới ông Willis Carrier vì đã phát minh ra điều hòa phải không?
Theo Helino
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Từ Minh Phụng đến Bầu Kiên rồi Cường Đô La...


TĂNG MINH PHỤNG: NHÂN TÀI CHẾT BỞI NHÂN TAI
FB Nhật Huỳnh - Phải chăng Minh Phụng phải chết để không còn ai kiện cáo số tài sản khổng lồ của Minh Phụng, để nó được "toàn dân sở hữu"? Mấy hôm trước, đọc thông tin về tập đoàn Quốc Cường Gia Lai, thú thật tôi không thích gì ông công tử này, cũng như bênh vực các cách thức làm ăn của họ, nhưng việc Nhà nước thu hồi phần BĐS đã bán cho họ thì một lần nữa cho thấy Nhà nước ta làm ăn theo kiểu... con nít. Thích bán là bán, thích lấy lại là lấy lại! Chợt nhớ vụ bầu Kiên cũng vậy, trách nhiệm thuộc về Ngân hàng, họ có quyền thẩm định giá tài sản để cho vay hay không thì lại quy tội cho kẻ đi vay, ai ép anh? Nếu muốn bắt thì căn cứ vào việc có thu hồi được nợ để buộc tội người ta, kiểu thiếu nợ thì ở tù chứ sao lại can tội chiếm đoạt tài sản? Thế mới biết, kẻ cầm cương nảy mực còn không biết Pháp luật là gì, làm sao có thể hô hào người dân "sống và làm việc theo pháp luật"? Suy cho cùng, Nhà nước ta chỉ thua lỗ khi làm ăn với nước ngoài thôi, còn làm ăn với dân thì đến bao giờ mới lỗ?

Một ngày đầu năm, tôi bước vào phòng bệnh viện chăm sóc người nhà. Vừa mới ngồi xuống giường thì một bà cụ tầm trạc hơn tám mươi ngồi ở giường đối diện phía trong nhìn tôi chằm chằm, đoạn bà buột miệng bằng một giọng quê Quảng Nam đã pha ít nhiều tiếng Sài gòn: "Tao nhìn mày có gương mặt hao hao thằng Minh Phụng hồi trẻ, hè!". Tôi cứ tưởng bà bảo tôi giống nghệ sĩ Minh Phụng, nào ngờ bà chẹp miệng: - Tội nghiệp thằng có tài mà vắn số, nó chết oan thay cho mấy ổng... - Ẹc ẹc (lúc này tôi đã mường tượng ra Minh Phụng nào rồi)...

Lúc nhỏ tôi có nghe đến vụ án Minh Phụng - Epco rúng động cả Việt Nam thời bấy giờ. Báo chí còn thêu dệt nên một tay chơi Minh Phụng có tiếng khi sáng ăn sáng ở Singapore, chiều uống cà phê ở Hongkong đọc báo về bất động sản. Sau này trên đường run rủi, tình cờ tôi gặp nhiều người ngày trước mang ơn ông, những công nhân của ông, tôi mới biết đó là những điều hoàn toàn bịa đặt.

- Tội nghiệp thằng nhỏ, từ một tay giao hàng dầu ăn đã thành một ông chủ lớn nhưng vẫn lễ phép với người lớn mỗi khi về nhà. Nhà nó ở ngay sau nhà tao, ở đường Hoàng Diệu 2 nè - giọng bà lão chùng xuống - hôm người ta bắn nó là đem đi chôn luôn, không ai được đến gần...

Vừa lúc đó, chị con gái út bà bước vào. Bà lại bảo
- Nè, Trinh..nhìn nó giống thằng Minh Phụng he!
Cô con gái nhìn một hồi, lắc đầu:
- Hông giống!
- Trời, cái thằng Minh Phụng ở gần nhà mình đó mậy!
- Ờ, vậy mà con tưởng Minh Phụng nghệ sĩ!
Hic, bị quê xệ lần 2 😭😭
......

Sở dĩ cho đến bây giờ tôi mới nhắc lại vụ này vì còn phải tìm đọc nhiều tài liệu liên quan, càng đọc tôi càng ngậm ngùi cho một người tài hoa nhưng bạc mệnh. Nhưng không, cho dù là Bill Gates đi chăng nữa thì ở cơ chế này cũng không thoát khỏi kết cục như Minh Phụng. Lỗi của Minh Phụng là dám lớn, lớn hơn cái áo cơ chế, lớn hơn sự hiểu biết về kinh tế của các quan chức ở đất nước này - nơi mà pháp luật chỉ mang tính hợp thức hóa cho mục đích của một số người mà thôi. 

Đành rằng việc Minh Phụng mất khả năng chi trả bằng tiền mặt cho Ngân hàng do khủng hoảng tài chính kinh tế thế giới năm 1997, nhưng việc cho vay và thế chấp tài sản tương ứng để được vay là hoàn toàn hợp pháp. Nếu có sai, thì trách nhiệm phải thuộc về phía thẩm định tài sản do Ngân hàng trước khi cho vay, tại sao lại quy trách nhiệm cho người vay? 

Hơn nữa với khối tài sản gồm có "169 biệt thự, nhà ở, văn phòng các loại. Hệ thống nhà xưởng, kho hàng tại các khu công nghiệp có 78 cái với tổng diện tích hơn 1,2 triệu m2. Đất chuyên dùng hơn 2,6 triệu m2. Nhà đất của Minh Phụng và Liên Khui Thìn có mặt khắp nơi, từ TPHCM đến các tỉnh Lâm Đồng, Bình Dương, Bà Rịa - Vũng Tàu..." thì nếu như định đúng giá thị trường, Minh Phụng hoàn toàn thừa khả năng chi trả các khoản nợ đã vay sau khi phát mãi; bằng chứng là với tài sản gồm biệt thự, văn phòng, nhà xưởng tại khu vực TP Hồ Chí Minh, phần lớn giá bán thực tế đều cao hơn rất nhiều so với giá Tòa án định khi xét xử. 

Riêng đối với các lô đất mà Minh Phụng đã lập các dự án tại khu vực Thủ Đức trước đây (nay thuộc quận 2), theo quy hoạch của TP Hồ Chí Minh, hầu hết số này nằm ở các vị trí rất đắc địa, lợi nhuận chắc chắn sẽ rất lớn. 

Do vậy, có ngân hàng được Tòa án giao cho một số lô đất tại khu vực quận 2, chưa cần phải triển khai xây dựng dự án, cũng không cần đầu tư hạ tầng, qua phiên đấu giá một lô thôi đã thu đủ toàn bộ số nợ trên 15 triệu USD, ngoài ra đơn vị này còn dư ra được số tiền và tài sản trị giá cả chục triệu USD. 

Thực tế khi xử lý tài sản thế chấp sau này cho thấy, các danh mục tài sản thế chấp là nhà xưởng, kho tàng tại các khu công nghiệp đều có giá khá cao, với thời gian thuê khoảng 40-50 năm, chỉ tính riêng tiền khai thác có ngân hàng đã thu được hàng trăm tỷ đồng. Nhưng trong phiên xét xử, vị luật sư bào chữa cho bị cáo đã phải ngậm ngùi thốt lên: "mỗi m2 đất được Tòa định giá bằng ba cây kem Tràng Tiền"!
...

Vậy thì mọi người có quyền đặt câu hỏi: phải chăng Minh Phụng phải chết để không còn ai kiện cáo số tài sản trên, để nó được "toàn dân sở hữu"?

Mấy hôm trước, đọc thông tin về tập đoàn Quốc Cường Gia Lai, thú thật tôi không thích gì ông công tử này, cũng như bênh vực các cách thức làm ăn của họ, nhưng việc Nhà nước thu hồi phần BĐS đã bán cho họ thì một lần nữa cho thấy Nhà nước ta làm ăn theo kiểu... con nít. Thích bán là bán, thích lấy lại là lấy lại! 

Mặc dầu trước đây họ có gian dối hay hối lộ để quan chức bán cho họ với giá rẻ mạt đi chăng nữa thì với quy luật thị trường, khi anh đồng ý bán thì không có quyền gì tố người khác lừa gạt, có chăng là cái tội ngu và tham của cán bộ cần phải xử lý mà thôi! 

Muốn xử lý doanh nghiệp trên thì Nhà nước chỉ có thể xử lý tội hối lộ (nếu có). 

Chợt nhớ vụ bầu Kiên cũng vậy, trách nhiệm thuộc về Ngân hàng, họ có quyền thẩm định giá tài sản để cho vay hay không thì lại quy tội cho kẻ đi vay, ai ép anh? Nếu muốn bắt thì căn cứ vào việc có thu hồi được nợ để buộc tội người ta, kiểu thiếu nợ thì ở tù chứ sao lại can tội chiếm đoạt tài sản? Thế mới biết, kẻ cầm cương nảy mực còn không biết Pháp luật là gì, làm sao có thể hô hào người dân "sống và làm việc theo pháp luật"?

Suy cho cùng, Nhà nước ta chỉ thua lỗ khi làm ăn với nước ngoài thôi, còn làm ăn với dân thì đến bao giờ mới lỗ? Luật hả? Hãy điền vào chỗ trống .... những câu thích hợp! Dễ thôi mà...


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nông cạn, cẩu thả, ảo tưởng sức mạnh, những đặc trưng mang tính vấn nạn với thế hệ lao động tri thức trẻ ngày này

TML:Tôi rất buồn vì hầu như toàn bộ giới nhân sĩ trí thức Việt đã và đang chấp nhận cuộc sống nô lệ; chấp nhận nói và làm theo ý chỉ của giới cầm quyền; chấp nhận bị vặt lông như vịt và kiên quyết ko kêu.
Nông cạn, cẩu thả, ảo tưởng sức mạnh, những đặc trưng mang tính vấn nạn với thế hệ lao động tri thức trẻ ngày này
Nông cạn về tri thức. Với sự phát triển của công nghệ ngày càng tiến bộ, hàm lượng tri thức có thể tiếp cận tăng với cấp số nhân, nhưng cũng chính sự tiến bộ đó đi cùng với một nghịch lý tư duy, đó là con người ta càng ngày càng trở nên tư duy phiến đoạn (clip thinking). Tư duy phiến đoạn có ba đặc trưng chính:Image result for Nông cạn về tri thức
+ Nó chia cắt thông tin/dữ liệu/tri thức thành từng mảnh nhỏ - dễ tiếp cận, dễ “nuốt”, dễ hiểu, nhưng phá vỡ mọi tính hệ thống và sự liên kết mang tính phức hợp của thông tin/dữ liệu/tri thức đó khỏi “môi trường” của nó, dẫn đến một kiểu tri thức mang tính “phi thực tại”.



+ Nó làm cho người dùng tạo thành một thói quen mang tính “ăn liền” (fast-food): tìm kiếm (search) – cắt ra một đoạn chọn lựa phù hợp (options) – và áp dụng (applying); mà không cần phải tìm hiểu về tri thức đó một cách có ngọn ngành, miễn sao có cái để dùng và hợp hợp là được rồi.

+ Nó làm cho tri thức bị đứt đoạn, làm cho con người ta mất năng lực tư duy có phương pháp.

Chính những điều đó hiện nay, với sự dễ dàng quá mức của các công cụ tìm kiếm như Google, đã làm cho các lao động tri thức trẻ hiện tại, ngày càng trở nên lạm dụng tình trạng đó. Họ ngại tất cả những thứ phải tư duy trừu tượng, ngại phải tìm hiểu vấn đề một cách có hệ thống và ngọn ngành, ngại phải bỏ công sức cho việc đánh giá phân tích một cách cẩn thận các tri thức mà họ tiếp nhận và sử dụng. 


Việc học tập cũng vậy, chú trọng nhiều vào việc học các kỹ năng, các mô hình mà rất ít tiếp cận về lý thuyết và phương pháp. Đó là nguyên nhân của sự nông cạn về tri thức, biết rất nhiều, nhưng hiểu chẳng bao nhiêu. Thậm chí có cả một tình trạng là chỉ biết mỗi “cái giếng” của mình, mà không hề tìm hiểu “cái giếng” đó đang nằm ở đâu, trong cái vườn nào, và xung quanh như thế nào.

Cẩu thả là một đặc trưng thứ hai, nó cũng là hệ quả của sự nông cạn về tri thức. Chính vì nông cạn về tri thức, nên việc sử dụng các tri thức cho công việc cũng trở thành “cẩu thả”. Cẩu thả bởi vì:

+ Họ chỉ biết một mà không biết nhiều hơn, không ý thức được các hệ quả có thể có, dẫn đến dễ dàng chấp nhận, dễ dàng đồng ý và cho qua. Đó là sự cẩu thả bởi thói quen do năng lực hạn chế.

+ Không ý thức được hệ quả dẫn đến việc tính chịu trách nhiệm rất thấp, họ không coi chất lượng, coi hàm lượng trí tuệ và kết quả mình tạo ra như thế nào có một ý nghĩa quan trọng về sự tự trọng, mọi thứ đa phần giờ chỉ là tìm cách đạt được các KPI hay hoàn thành một kết quả gì đó tàm tạm là được rồi. Đó là sự cẩu thả mang tính đại khái do môi trường và thói quen tạo nên.

+ Cuối cùng, là sự cẩu thả khi xem xét vấn đề chỉ luôn bị bó hẹp, cô lập thậm chí được xem xét rất hời hợt, đại khái. Đó là sự cẩu thả do tư duy phiến đoạn tạo nên.

Sự cẩu thả như một hệ quả của tình trạng tư duy hình thành nên thói quen và năng lực xử lý công việc, nó ban đầu hình thành một cách vô thức do chính những hạn chế từ bản thân và môi trường, đi đến dần mang tính có ý thức vì thấy như vậy vẫn có thể chấp nhận được, dùng được.

Và cuối cùng là sự ảo tưởng sức mạnh, bởi được tiếp cận về tri thức nhiều nhờ công nghệ, nghĩ rằng biết nhiều, lại hoạt động trong một môi trường có chất lượng tri thức còn hạn chế, nên họ dễ sinh ảo tưởng bởi cái tư duy mình biết nhiều, mình có khả năng dẫn đến việc chỉ chăm chú về nỗi lo địa vị mà quên mất tinh thần cầu thị học hỏi, sự đòi hỏi và khắt khe với chính mình trong công việc, sự ham muốn vươn đến những thứ khó hơn. Đa phần thường rất dễ tự hài lòng với cái mình có, nhạy cảm với các thành tích mình đã đạt được, nhưng lại rất ngại tiếp xúc với những cái khó, phải suy nghĩ nhiều, thích mọi thứ đều dễ trôi, dễ tiếp cận, thậm chí “cứ công thức áp dụng để làm được là được”.

Không có ý phủ nhận những sự tích cực của thế hệ lao động tri thức trẻ ngày nay với những sự sáng tạo, đổi mới, dám nghĩ, dám làm. Nhưng cũng phải nói đó chỉ là một số rất ít của xã hội. Còn lại một bộ phận lớn đang mang trong mình những vấn nạn trên. Đó cũng là một trong những vấn nạn kìm hãm sự phát triển của đất nước. Chúng ta có nói trên trời những thứ đao to búa lớn, nhưng với trình độ và chất lượng lao động tri thức hiện tại, chúng ta phải thực sự thấy rằng, còn rất hạn chế. Cũng không so với các nước khác, đặc biệt là các nước phát triển, bởi ở chính họ cũng có những tình trạng trên. Nhưng điều đó không quan trọng, không phải bởi vì người ta vậy thì mình cũng vậy, điều quan trọng là phải nhìn thẳng vào chính những hạn chế và tiêu cực của mình mà để đổi thay.

Giang Lê
(FB Giang Lê)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Lênin" không sợ Trung Quốc !


Người dân ở Puerto Ayora, Santa Cruz (Ecuador) phản đối tàu Trung Quốc đánh cá bất hợp pháp tại đảo Galapagos. Ảnh chụp ngày 25/08/2017.


Tổng thống Ecuador, ông Lenin Moreno đã ra lệnh gởi đi các chiến hạm và phi cơ chiến đấu, sau khi một đoàn tàu đánh cá Trung Quốc tiến gần vùng biển được bảo vệ sinh thái của hòn đảo Galapagos. Chính phủ nước này hôm 25/04/2019 loan báo như trên.

Bộ Thông tin Ecuador cho biết, tổng thống Lenin Moreno coi hành vi trộm cắp tài nguyên này là « không thể chấp nhận được. Thế nên ông đã ra lệnh cho quân đội huy động máy bay và tàu chiến để bảo vệ chủ quyền của Ecuador ».

Tổng thống Lenin Moreno còn yêu cầu ngoại trưởng José Valencia « triệu tập ngay lập tức » đại sứ Trung Quốc ở Quito, để trao kháng thư phản đối về mặt ngoại giao.

Hồi tháng 8/2017, Ecuador cũng đã mời đại sứ Trung Quốc thời đó lên để phản đối sự hiện diện của khoảng 300 chiếc tàu Trung Quốc xung quanh khu bảo tồn biển của đảo Galapagos. Khoảng 300 tấn sinh vật biển, trong đó có những loại cá mập có nguy cơ tuyệt chủng, đã bị tịch thu.

Được biết tất cả các sinh vật trong phạm vi 133.000 kilomet vuông của khu bảo tồn biển Galapagos – lớn thứ nhì thế giới – đều được bảo vệ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang