Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2019

NGUYỄN PHAN HÁCH VÀ TÔI, CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ







Năm 1999, quá chán ông lãnh đạo mới của Trường viết văn Nguyễn Du, tôi quyết định ra đi. Sau khi lượn lờ một vài chỗ, có chỗ tưởng đã nhận đến nơi nhưng lại từ chối ở phút chót, cuối cùng tôi xin về NXB Hội nhà văn do gợi ý của chị Lê Minh Khuê.
Lúc ấy anh Nguyễn Phan Hách còn là phó giám đốc và biết chắc sẽ làm giám đốc. Nghe phong thanh tôi xin về, anh rất lo lắng. Anh nói với một vài người (sau này họ nói lại) rằng, chớ có đồng ý nhận TDA, không quản được nó đâu. Không chỉ anh Hách, khá nhiều người của Hội nhà văn, chả hiểu nghe kể về tôi thế nào, đều nhất loạt ra mặt chống lại việc tôi về NXB (tôi đã viết những chuyện này trong một cuốn hồi kí). Có ông nhảy lên giữa hội nghị cảnh báo lãnh đạo Hội, đem cả cơ quan An ninh và Ban tư tưởng Văn hóa ra dọa, rằng chính “trên” không muốn TDA về làm biên tập. (Có đại diện của hai cơ quan ngồi họp, một tên Kh. một tên M. và họ xác nhận như vậy).
Nhưng cuối cùng, vào cuối nặm 2000, qua một phiên họp của BCH mới, có biểu quyết (người ghi biên bản là nhà văn Tô Đức Chiêu), tôi được nhận về NXB khi chỉ hơn bên phủ quyết đúng một phiếu. (Sau này tôi biết, lá phiếu đó của nhà văn Nguyễn Trí Huân).
Tình thế không thể đảo ngược, lại đúng vào thời gian anh Hách làm quyền giám đốc NXB, chúng tôi buộc phải tìm cách hợp tác với nhau. Nhưng anh Hách vẫn rất cảnh giác tôi. Những cuốn sách tôi biên tập, luôn phải do anh trực tiếp đọc lại. Chỉ đến khi nhà văn Nguyễn Khắc Trường từ báo Văn Nghệ về phụ trách phần nội dung, anh Hách mới “nhẹ cả người”-như lời anh kể sau này-khi “bàn giao” tôi cho Nguyễn Khắc Trường. Sự phối hợp giữa anh Nguyễn Khắc Trường và tôi trong việc xuất bản và tái bản một loạt cuốn sách thuộc loại “có vấn đề”, đã được tôi viết trong bài “Ông anh Nguyễn Khắc Trường” nên xin không kể lại. Suốt thời gian đó, hễ cứ gặp nhau là anh Hách lại cười cười bảo: “Vừa vừa thôi các bố nhé, bọn trên nó rình kĩ lắm đấy”. Trong khi Nguyễn Khắc Trường chỉ vuốt đùi cười hề hề, thì tôi to miệng hơn: “Mình làm theo luật, chả việc gì phải sợ anh ạ”. “Mày không sợ nhưng tao sợ”-Anh Hách nói vậy và cười toáng lên.
Rồi xảy ra sự cố cuốn tiểu thuyết Đi tìm nhân vật bị cấm phát hành. Lúc đầu ai đó muốn làm rất to chuyện, thậm chí đã bàn đến việc bắt bớ (Xin chờ đọc Hồi kí đã dẫn của tôi). Nhưng rồi mọi chuyện đổi ngược lại ở phút chót, sau phát biểu ngắn của một người mà tôi chưa tiện nêu tên (dù ông đã về hưu và tưởng tôi không biết, chính ông cũng kể lại cho tôi chuyện đó), cấp trên yêu cầu Hội nhà văn tiếp cận tôi, cố gắng đừng để các thế lực thù địch lôi kéo tôi vào quỹ đạo của họ! Nguyễn Phan Hách được mời dự cuộc họp đó và là thành phần chính. Khi về, anh mời tôi vào phòng, kể qua loa về nội dung cuộc họp, coi như đã truyền đạt tinh thần của cấp trên. Anh bảo, trong hội nghị có người nghi tôi tổ chức in lậu cuốn sách để bán kiếm lợi, anh bèn cười phá lên bảo lại: “Thằng TDA nó có quan tâm đến tiền đâu! Nó chỉ được 100 cuốn sách coi như nhuận bút. Các vị tin tôi đi”. Và sự thực đúng là như vậy.
Có lẽ để “triển khai” tinh thần của Hội nghị, anh Hách kéo chị LMK vào, tìm cách động viên tôi vào đảng. Một hôm, (thời điểm cách đây hơn 15 năm) nhân đi dự đám cưới của một cán bộ cơ quan, anh Hách chủ động bảo tôi và chị LMK nán lại để cùng đi xe với ông. Lái xe cũng là một đảng viên kì cựu, nên vừa đi được một đoạn, anh Hách vào đề luôn:
-TDA ạ, mày vào đảng đi.
Tôi hỏi:
-Để làm gì?
-Để sau này mày làm quản lý cái NXB này. Uy tín văn chương mày có, tuổi mày còn trẻ (lúc ấy tôi khoảng 43 tuổi), chỉ thiếu mỗi cái thẻ đảng nữa thôi-quay sang chị LMK, anh bảo: K. thấy tớ nói thế có đúng không?
Chị K. chỉ tủm tỉm cười. Đang hăng, anh Hách bèn lấy tình anh em mắng tôi:
-Mày là thằng thông minh, nhưng nhiều lúc tao thấy mày ngu lắm TDA ạ. Mày có biết sáng nay tao bắt tay ai không? Tao bắt tay tổng bí thư nhé. Mày không vào đảng, chả ai cho mày làm lãnh đạo, còn lâu mày mới được dự họp như tao vừa dự sáng nay. K. thấy tớ có chân tình với nó không?
Chị K. lại chỉ tủm tỉm cười.
Thấy tôi ngồi im, anh Hách tưởng tôi đang suy nghĩ lời anh nói, bèn để tuột ra luôn:
-Tao chẳng giấu mày nữa, tao được phân công cùng với cô K. đây theo dõi giúp đỡ mày, mày chớ có phụ công bọn tao. Nói thật, lúc đầu tao sợ mày lắm, nhưng tao phải công nhận mày là thằng đàng hoàng, tử tế với bạn bè-anh cao giọng nhưng nghe rất thân tình-Tôi nói cho anh biết, tôi phải quý anh thế nào mới đứng ra bảo lãnh cho anh, chứ tên anh nguy hiểm bỏ mẹ.
Anh nói xong lại cười váng, tiếng cười sảng khoái quen thuộc của anh. Tôi bèn nhỏ nhẹ bảo với anh:
-Em mà là bác, thì đêm nay về em sẽ chặt cái cánh tay ấy đi.
Tất cả xe im lặng. Dường như quá sốc, nên phải một lúc sau anh Hách mới lên tiếng:
-Thôi K. nhé, đéo động viên thằng này nữa. Chấm dứt ở đây.
Cũng may vừa lúc đến đám cưới. Tôi tưởng anh Hách sẽ giận tôi vì cuộc chuyện đó. Nhưng chỉ hôm sau anh đã lại rủ tôi vào phòng uống trà, nói đủ thứ chuyện về nhân tình thế thái. Anh và tôi có hàng vài trăm buổi trà đàm kiểu ấy, có hôm hết nửa buổi sáng. Tiếp xúc lâu với anh, tôi phát hiện ở anh hai điều. Thứ nhất anh không nhát như chính anh luôn nói ra miệng và như nhiều người nghĩ. Chẳng qua anh quá biết thời cuộc, coi khinh thời cuộc và không thèm dây với những thứ chỉ làm mất thì giờ. Hãy cứ đọc tác phẩm của anh sẽ thấy. Và thứ hai, anh là người tinh tế vào loại bậc nhất trong thẩm định văn học. Tôi đã từng viết, tác phẩm nào Nguyễn Khắc Trường khen, thì hoàn toàn yên tâm là nó hay, nhưng tác phẩm nào bị Nguyễn Khắc Trường chê, chưa chắc nó đã dở. Với Nguyễn Phan Hách thì không có chuyện đó. Anh biết cái hay, cái tinh tế, cái sâu xa về tư tưởng của một tác phẩm văn học. Gu thẩm mĩ, phông văn hóa của anh rất rộng, vì thế khi anh đã khen hay chê, thường là đều chính xác. Tôi cũng ít thấy nhà văn nào phân tích về thời cuộc thấu đáo và am tường đến từng ngõ ngách như anh. Chỉ có điều anh không nói ra hoặc không tìm thấy người “đáng mặt” để nói ra, cũng như anh rất ít nói về tác phẩm của mình.
Khi biết anh bị trọng bệnh, tôi vào thăm anh ở bệnh viện Vinmec. Khác với hình dung về một người luôn sợ sệt, anh bình thản như chuyện chả có gì. Đó cũng là lúc tôi nhận ra ở anh một bản lĩnh rất lớn. Đối mặt với tử thần, anh không hề tỏ ra sợ hãi. Anh quyết định chiến đấu đến cùng với định mệnh. Vẫn bằng thứ giọng oang oang, anh nói về những dự định mà anh muốn làm tiếp. Trước khi chia tay, anh bảo tôi:
-Giờ thì tớ thấy cậu đúng TDA ạ. Làm thằng nhà văn là cứ phải ngang nhiên mà sống. Tác phẩm sẽ nói lên tất cả, còn mọi thứ khác là rác hết, chả có ý nghĩa mẹ gì. Nhiều người cũng biết thế, nhưng chỉ vài người làm được điều đó, trong số ấy, tớ ấn tượng nhất là cậu-ông kéo tay tôi lại-Này, thật sự thì cậu không sợ gì à?
Rồi lại cười váng. Tiếng cười ấy khiến tôi muốn nói rằng, chính anh mới là người không sợ gì hết, bởi ngay cả thần chết anh còn coi thường.
Ngày mai, dù chưa khỏi ốm, tôi vẫn sẽ đưa anh về nơi an nghỉ. Để thêm một lần nữa tôi bày tỏ tình cảm yêu mến và kính trọng với anh, một con người tài hoa, hấp dẫn và không kém phần bí ẩn.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà phát minh tài năng và tâm huyết Việt trên đất Nhật


BM
Mang trong mình niềm đam mê nghiên cứu vì con người, đem lại sự sống cho những sinh linh bé nhỏ, chàng trai du học sinh người Việt năm nào giờ đây đã trở thành nhà phát minh đồng thời là một doanh nhân thành công trên đất Nhật.

Chàng sinh viên xứ Huế trên đất Nhật

BM  

Ông Trần Ngọc Phúc (tên tiếng Nhật: Kazufuku Nitta) sinh năm 1947 trong một gia đình khá giả ở Huế. Về sau, gia đình ông chuyển vào Sài Gòn sinh sống. Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, ông sang Nhật theo học ngành hóa công nghiệp tại Đại học Tokai năm 1968 bằng chi phí của cha mẹ.

BM
Ông Trần Ngọc Phúc (tên tiếng Nhật: Kazufuku Nitta).

Sau khi tốt nghiệp đại học năm 1974, ông nhận được học bổng dành cho nghiên cứu sinh của hội The Asian Students Cultural Association và xin vào thực tập tại hãng chế tạo thiết bị y khoa Senko Medical Instrument Manufacturing. Ông dự định mang những kiến thức mình đã học hỏi được về áp dụng cho Việt Nam.

Ban đầu, sau khi sang Nhật ông thường liên lạc với gia đình ở Việt Nam qua điện thoại. Nhưng chiến tranh tiếp diễn, sau năm 1975 ông hoàn toàn mất liên lạc với gia đình tại Sài Gòn. Vốn được sinh ra trong một gia đình khá giả ở Việt Nam, cha mẹ chiều theo mơ ước của ông, gửi ông sang học tại Nhật và ông luôn mang trong mình tâm niệm sẽ mang những điều mình học hỏi được quay trở về xây dựng quê hương. Bởi vậy, việc mất liên lạc với gia đình đã khiến tinh thần của ông bị khủng hoảng trầm trọng. Ông nghĩ rằng mình đã mất quê hương và sẽ chẳng bao giờ có cơ hội trở về.

Những suy nghĩ tiêu cực bủa vây lấy ông, đến nỗi ông phải tránh đến gần cửa sổ trong các toà cao ốc, vì chỉ e trong lúc phẫn chí sẽ đi tìm cái chết. Sau hơn một tháng bế tắc và khủng hoảng, nhờ sự khích lệ của bạn bè, ông quyết định ở lại Nhật và tiếp tục làm việc.

Đam mê nghiên cứu vì sinh mạng con người

BM
  
Quyết định ở lại Nhật Bản, ông hiểu rằng không phải ai cũng dễ dàng sống được ở một vùng đất mới. Để tạo chỗ đứng trên mảnh đất xứ Phù Tang, ông muốn tìm cho mình con đường chưa ai từng đi, làm việc chưa ai từng làm.

Khi ông vào phòng hồi sức cấp cứu của trẻ em, nhìn những đứa trẻ bé bỏng trong lồng kính ông nghĩ: “đây là thiên thần xuống trần gian nhưng bị gãy cánh” và ông muốn giúp các thiên thần có thể sải đôi cánh của mình khi đến thế giới này. Vì vậy, ông đã quyết định dấn thân vào con đường chế tạo máy hô hấp nhân tạo cho trẻ sơ sinh mà không một ai ở Nhật Bản dám làm lúc đó. Theo thống kê năm 1975, tỉ lệ tử vong của các bé sinh non có cân nặng từ 500gr đến dưới 1kg tại Nhật Bản gần 90%, thuộc hàng cao nhất các nước phát triển trên thế giới. Đây vốn là một bài toán hóc búa đối với các bác sĩ, bởi buồng phổi của các bé còn quá yếu ớt. 

BM
Nhìn những đứa trẻ bé bỏng trong lồng kính… ông đã quyết định dấn thân vào con đường chế tạo máy hô hấp nhân tạo cho trẻ sơ sinh mà không một ai ở Nhật Bản dám làm lúc đó.

Lựa chọn con đường này, những khó khăn ban đầu không ít. Rất nhiều người phản đối việc làm này của ông vì cho đây là việc không thể. May mắn thay, Giám đốc công ty Senko Ika đã tạo điều kiện cho ông đi học những kiến thức liên quan đến hô hấp ở một trường đại học Y trong khoảng 1 năm, sau đó là thực tập ở một số đại học Y khác. Ông cũng phải tự mày mò học thêm, tự nghiên cứu ngày đêm vì lúc bấy giờ ở Nhật Bản chưa có ai nghiên cứu về ngành này.

Sau thời gian học tập, ông trở về công ty cũ làm việc ở bộ phận nghiên cứu gây mê và hô hấp. Ông dành 10 năm để cống hiến cho công ty đã có công đào tạo, giúp đỡ mình.

Năm 1982, ông thuyết phục vợ cùng giúp ông thành lập công ty Metran Co, Ltd. bằng tiền hưu trí, tiền tiết kiệm và vay ngân hàng để theo đuổi mơ ước làm giảm số tử vong của các trẻ sinh thiếu tháng. Ông dồn hết tâm sức vào việc chế tạo “Máy hô hấp nhân tạo dao động cao tần số HFO (High Frequency Oscillatory Ventilation)” thích hợp cho hai lá phổi mong manh của các bé sơ sinh.

BM
Công ty Metran Co, Ltd.

Sau bao nỗ lực và cố gắng cuối năm 1982, ông chế tạo thành công máy HUMMINGBIRD 1. Máy thở này của công ty Metran đã đoạt giải nhất trong cuộc thi do hội The U.S. National Institutes of Health đặt ra tại Mỹ. Đây được xem là điều đã làm nên nền tảng cho công ty của ông.

BM
Máy thở tần số cao “Humming Bird” – Thế hệ đầu tiên.

Từ thành công ban đầu có được, ông cố gắng nghiên cứu, phát minh và phát triển máy đều đặn, hết cái này đến cái khác. Kết quả ông đã thành công trong việc chế tạo máy dùng cho cả trẻ em và người lớn.

BM

Hiện tại, Công ty Metran tại Nhật Bản có khoảng 50 nhân viên. Công ty tuy nhỏ nhưng đối với ông, khi làm việc trong lĩnh vực y khoa, điều cần nhất là trách nhiệm với xã hội và con người.

Bởi “Thi ân mà không cần đáp trả”, đây là điều ông đã học được từ cha mẹ mình.

BM
Công ty tuy nhỏ nhưng đối với ông, khi làm việc trong lĩnh vực y khoa, điều cần nhất là trách nhiệm với xã hội và con người.

Kết quả thống kê tại Nhật cho thấy theo đà hoàn thiện của máy thở HFO, tỉ lệ tử vong của trẻ sinh non tại Nhật giảm dần trong hơn một thập niên qua. Đối với trẻ sinh non cân nặng 900gr, số tử vong năm 1990 là 150 cháu thì đến năm 2005 chỉ còn dưới 50 cháu. Đối với trẻ nặng 600 gam thì tử suất năm 1990 là 400 cháu và năm 2005 chỉ còn 200 cháu. Đặc biệt đối với trẻ nhẹ hơn 400gr thì tử vong từ 1.000 cháu năm 1990 chỉ còn dưới 500 cháu vào năm 2005.

Năm 2007, em bé nhỏ nhất sinh ra tại Nhật Bản chỉ nặng 265gr, có thể nằm trên bàn tay của người lớn. Những đứa trẻ đặc biệt như thế này, nếu dùng máy hỗ trợ hô hấp thông thường thì rất khó cứu sống và để lại nhiều di chứng. Nhưng sử dụng máy hỗ trợ hô hấp do ông nghiên cứu thì tỷ lệ các cháu sống sót mà không để lại di chứng rất cao.

BM
Năm 2007, em bé nhỏ nhất sinh ra tại Nhật Bản chỉ nặng 265gr.

Với những con số như thế, dễ hiểu tại sao thiết bị này hiện được trang bị tại 90% các trung tâm chăm sóc trẻ sơ sinh toàn nước Nhật với hơn 1.400 máy đang vận hành. Ngoài ra, các máy này đã được xuất khẩu đến hơn 20 quốc gia trên thế giới trong đó có Việt Nam.

BM
Dễ hiểu tại sao thiết bị này được trang bị tại 90% các trung tâm chăm sóc trẻ sơ sinh toàn nước Nhật với hơn 1.400 máy đang vận hành.

Sau rất nhiều kỳ tích mà những chiếc máy hỗ trợ hô hấp của ông tạo ra, ngày 25/11/2017, một đài truyền hình của Nhật Bản đã thực hiện chương trình mà thông qua đó, ông Trần Ngọc Phúc đã gặp được hai cháu bé sinh non nhờ có thiết bị của ông mà được cứu sống và giờ đây đã lớn khôn, khỏe mạnh. Gia đình của hai bé coi ông như ân nhân. Cuộc gặp gỡ đầy niềm hạnh phúc vui sướng cho cả ông và gia đình hai bé. Các cháu biểu diễn kiếm đạo và piano cho ông xem, chia sẻ ước mơ của chúng cho ông nghe. Sản phẩm nghiên cứu của mình đã cứu được những đứa trẻ như vậy, có lẽ đó là một trong những món quà tuyệt nhất đối với ông.

Đặc biệt, tháng 7 năm 2012, công ty của ông đã được Nhật hoàng Akihito lựa chọn để ghé thăm. Nhật hoàng đã cảm ơn vì có những doanh nghiệp như ông đang nỗ lực để bảo vệ trẻ em Nhật Bản. Hàng năm, Nhật hoàng chỉ chọn 3 doanh nghiệp vừa và nhỏ làm điểm đến trong lịch trình bận rộn của mình vì vậy, việc được Nhật Hoàng ghé thăm là một sự ghi nhận đối với những cống hiến của ông trên đất Nhật.

BM

Sau 33 năm thành lập và phát triển, Công ty Metran đã nhận được nhiều giải thưởng lớn của Chính phủ và các địa phương ở Nhật Bản. Năm 2007, Metran được Bộ Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp Nhật Bản chọn là một trong 300 công ty có tiềm năng phát triển mạnh nhất. Năm 2012, Metran đạt “Giải thưởng sáng tạo lớn” lần thứ 4 của Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp Nhật Bản dành cho “Dụng cụ hô hấp nhân tạo bảo vệ sinh mệnh của trẻ siêu sinh non”.

BM
Công ty Metran đã nhận được nhiều giải thưởng lớn của Chính phủ và các địa phương ở Nhật Bản.

Nối tiếp thành công, tháng 11 năm 2018 ông tiếp tục nhận được huân chương mặt trời mọc tia sáng bạc, phần thưởng cao quý cho nỗ lực của ông suốt 50 năm sống tại nước Nhật.

Triết lý kinh doanh coi trọng đạo đức

BM
  
Trở thành một nhà phát minh đã khó, làm doanh nhân còn khó hơn. Để đạt được thành công như ngày hôm nay, ông đã từng phải trải qua những giờ phút khó khăn trên con đường đi đến thành công của mình.

Ông luôn tâm niệm “kinh doanh cũng như là tập kiếm đạo”: là đạo nên cách suy nghĩ, đạo đức đều nằm trong đó. Mình phải có sự trung tín, luôn luôn có lòng trung thành với mục đích cao cả, với đạo lý và giữ chữ tín ở đời dù gặp khó khăn thế nào đi chăng nữa.

Năm 1993, một biến cố đã xảy đến khi ông muốn mở rộng quy mô công ty bằng việc niêm yết lên sàn chứng khoán, ông đã mời 3 nhà đầu tư vào làm chung với hy vọng họ sẽ giúp công ty thành công hơn nữa. Nhưng ông đã nhầm, các nhà đầu tư nôn nóng muốn có lợi nhuận nhanh nhất có thể nhưng điều này đi ngược lại với triết lý kinh doanh của ông là phải phát triển một cách bền vững.

BM
Sản phẩm nghiên cứu của ông đã cứu được rất nhiều người.

Không cùng chí hướng, ông quyết định dừng hợp tác với họ. Lúc này, ba đối tác quay ra liên kết với nhau nhằm đánh sập Metran. Đứng trước khó khăn, ông vẫn vững tin vào con đường mình đã chọn, ông vay tiền ngân hàng mua lại toàn bộ cổ phiếu mà người ta đã bỏ vào. Sau biến cố, ông càng nhận thức sâu sắc hơn về đạo kinh doanh, ông cho rằng “vấn đề lợi tức và đạo đức, khi nào cũng phải cân bằng trong đó”.

Tấm lòng luôn hướng về quê hương

Cơ duyên trở về Việt Nam của ông Trần Ngọc Phúc bắt đầu không lâu sau khi ông thành lập Metran. Lúc đó, ông đang cùng Bệnh viện Nhi trung ương quốc gia Nhật Bản nghiên cứu về máy móc thiết bị y tế, ông đã được Bệnh viện Nisseki Hiro liên lạc với Bệnh viện Nhi trung ương quốc gia Nhật Bản về ca mổ tách rời hai cháu Việt – Đức. Vì biết ông Phúc là người Việt Nam nên Bệnh viện Nhi trung ương quốc gia Nhật Bản đề nghị ông tham gia việc này.

Năm 1988, khi tham gia hỗ trợ cho cuộc phẫu thuật tách cặp song sinh Việt – Đức, ông có nhân duyên gặp gỡ với bác sĩ Nguyễn Thị Ngọc Phượng, nguyên Giám đốc Bệnh viện Từ Dũ (TP HCM). Qua những cuộc trò chuyện cùng bác sĩ Phượng, ông biết rõ hơn về tình hình đất nước sau giải phóng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhiều lĩnh vực đang gặp khó khăn, trong đó có y tế. Nhờ sự giúp đỡ của bác sĩ Phượng, ông đã trở lại thăm quê hương. Ông đoàn tụ cùng gia đình sau một thời gian dài xa cách.

BM
Anh Nguyễn Đức (thứ ba, từ trái sang) cùng vợ con hội ngộ êkíp mổ 30 năm trước.

Lúc ông về Việt Nam đã không còn như xưa, gia đình ông đã mất hết của cải và phải chật vật tìm mọi kế để sinh nhai. Với bổn phận người con trưởng trong gia đình, ông đã đưa các em của mình sang Nhật để chúng có cơ hội học tập và trau dồi kiến thức trong lĩnh vực y khoa và thực phẩm. Các em trai, em gái của ông sau khi về lại Việt Nam đều mang những kiến thức học được vào kinh doanh và cũng tạo được mối tương quan mật thiết với Nhật bản.

Trực tiếp chứng kiến những khó khăn thách thức mà Y tế Việt Nam phải đối mặt, ông đã liên hệ với những người bạn là các bác sỹ trên toàn nước Nhật, xin cung cấp các thiết bị y tế cần thiết để hỗ trợ cho các bệnh viện của Việt Nam. Ông sử dụng sản phẩm do mình nghiên cứu để giúp đỡ những đứa trẻ sinh thiếu tháng, đặc biệt là ở vùng sâu vùng xa. Đồng thời, ông cũng nhờ sự hỗ trợ của những bác sĩ tại Nhật và Mỹ, khi có thời gian cùng ông về Việt Nam. Trước hết, ông tổ chức các buổi giảng dạy, truyền đạt kinh nghiệm cho những bác sĩ trẻ, sau đó là các hội thảo để các bác sĩ Việt Nam hiểu được các cách chữa trị mới trên thế giới. Chỉ sau này, khi Y tế Việt Nam đã từng bước phát triển rõ rệt và có sự hỗ trợ của rất nhiều giáo sư ngoài nước, vì sức khỏe có hạn cũng như muốn dành thời gian cho nghiên cứu khoa học, ông Phúc mới dừng tổ chức các hội thảo sau 13 năm thực hiện.

BM
Ông tổ chức các buổi giảng dạy, truyền đạt kinh nghiệm cho những bác sĩ trẻ, sau đó là các hội thảo để các bác sĩ Việt Nam hiểu được các cách chữa trị mới trên thế giới.

Hiện tại trên cương vị là Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Nhật Bản, ông Trần Ngọc Phúc mong muốn Hội có thể đưa ra những giải pháp giúp đỡ cộng đồng người Việt có cuộc sống tốt hơn, hỗ trợ cho người Việt trong những tình huống khó khăn… Đồng thời, ông cũng đang ấp ủ ước mơ xây dựng một kênh truyền hình dạy tiếng Việt tại Nhật. Theo ông, người Việt tại Nhật sống rải rác nên nếu mở trường dạy học sẽ không đáp ứng được hết nhu cầu mong muốn dạy tiếng Việt cho các thế hệ thứ 2, thứ 3. Gìn giữ tiếng Việt là gìn giữ cốt lõi bản sắc văn hóa Việt, bởi vậy nhiệm vụ này luôn được ông và Hội người Việt tại Nhật chú trọng.

BM
Trên cương vị Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Nhật, ông mong muốn Hội có thể đưa ra những giải pháp giúp đỡ cộng đồng người Việt có cuộc sống tốt hơn, hỗ trợ cho người Việt trong những tình huống khó khăn.

“Bước đến tuổi 70, tôi muốn dành thời gian cho gia đình nhỏ bé của mình, cống hiến cho cộng đồng, nhưng đam mê nghiên cứu vẫn chưa bao giờ ngừng lại trong tôi. Tôi đang nghiên cứu các thiết bị giúp đỡ cho bệnh nhân tại Việt Nam. Các ý tưởng của tôi luôn muốn phụng sự cho Tổ quốc mình”, ông chia sẻ

BM

Tài năng cùng triết lý nhân sinh cao đẹp mà ông gửi gắm trong các sản phẩm của mình đã và đang cứu sống hàng nghìn trẻ em sinh non trên thế giới. Với đạo đức và nhân cách của một người con đất Việt ông đã mang đến hạnh phúc cho những người làm cha làm mẹ đồng thời góp phần làm rạng danh đất nước hình chữ S.



Tâm Liên

BM

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2019

13 con số ít biết về nền kinh tế Nga


13 con số ít biết về nền kinh tế Nga
Lương trung bình tại Nga là 670 USD/tháng và 13% dân số nước này sống dưới mức nghèo...
Lương trung bình tại Nga là 670 USD/tháng và 13% dân số nước này sống dưới mức nghèo...
Sau khi Liên Xô sụp đổ vào đầu những năm 1990, nước Nga ra đời với nhiều thay đổi về kinh tế. Tuy nhiên, Nga hiện vẫn đang trên con đường khẳng định lại vị thế cường quốc trong bối cảnh đối mặt với tình trạng dân số giảm, đồng nội tệ biến động và nền kinh tế nhiều phần phụ thuộc vào dầu mỏ.
Dưới đây là những con số ít biết về nền kinh tế Nga được trang Business Insider tổng hợp.
Dân số Nga giảm 700 người mỗi ngày
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 1.
Theo thống kê của Eurasia Daily Monitor, dân số Nga giảm xấp xỉ 700 người mỗi ngày, tương đương 250.000 người một năm. Một số thành phố của nước này, như Murmansk, có mức giảm dân số tới hơn 30% kể từ khi Liên Xô sụp đổ. Nguyên nhân của tình trạng này là dân số già, tỷ lệ nhập cư giảm và thất bại của chính phủ trong việc thực thi các quy định về thực phẩm và sức khoẻ.
Một số nhà quan sát cho rằng tình trạng này xảy ra là do các biện pháp cấm vận về kinh tế của phương Tây, góp phần làm gia tăng tỷ lệ nghèo và bất ổn kinh tế tại Nga. Xu hướng dân số giảm này được dự báo sẽ tiếp tục gây ra các vấn đề cho nền kinh tế Nga trong những năm tới.
Nga sở hữu quỹ dự trữ hơn 460 tỷ USD 
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 2.
Nước Nga hiện sở hữu dự trữ hơn 460 tỷ USD, với mức nợ là 29% GDP và ngoại tệ đủ cho 15,9 tháng nhập khẩu. Các dữ liệu kinh tế vĩ mô cơ bản này khiến các chuyên gia tin rằng Nga có thể chịu được các cú sốc toàn cầu, kể cả khi tăng trưởng kinh tế duy trì ở mức thấp 1,5%.
Sản lượng kinh tế của Nga giảm 45% trong thập kỷ sau khi Liên Xô sụp đổ 
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 3.
Từ năm 1989 tới 1998, sản lượng kinh tế của Nga giảm 45% khi các biện pháp cải tổ kinh tế được áp dụng sau sự sụp đổ của Liên Xô năm 1991. Tới năm 2000, GDP của nước này tương đương 30 - 50% mức sản lượng thời Liên Xô. Theo các nhà phân tích, nhiều nhân tố đã dẫn tới các cơn suy thoái hậu quá trình chuyển đổi, tất cả gây ra khoảng thời gian hỗn loạn với những chính sách kinh tế kém hiệu quả của chính phủ.
Dầu mỏ và khí gas chiếm 59% xuất khẩu của Nga 
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 4.
Nga là quốc gia giàu dầu mỏ và nền kinh tế nước này phụ thuộc lớn vào nguồn tài nguyên này. Vào cuối năm ngoái, sản lượng dầu của Nga đạt mức cao nhất trong lịch sử - 11,16 triệu thùng/ngày, theo Reuters. Năm 2017, khí gas chiếm tới 59% sản lượng xuất khẩu của Nga và chiếm 25% tổng giá trị xuất khẩu, theo Ngân hàng Thế giới (WB).
Hơn 13% người Nga sống dưới mức nghèo
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 5.
Trong một bài phát biểu vào năm ngoái, Tổng thống Nga Vladimir Putin cam kết sẽ giảm một nửa tỷ lệ nghèo tại nước này. Theo tờ Irish Times, số liệu chính thức thời điểm đó cho thấy khoảng 19,3 triệu người Nga đang số ở dưới mức nghèo, tương đương 13%.
Trong bài phát biểu, ông Putin nhấn mạnh rằng chính phủ sẽ đầu tư 25,7 nghìn tỷ Rúp, tương đương 380 tỷ USD, để hiện đại hoá hệ thống y tế, giáo dục, cơ sở hạ tầng, nhà ở và nông nghiệp, nhằm giúp những người gặp khó khăn, đồng thời kiềm chế tình trạng giảm dân số.
Tuy vậy, tỷ lệ nghèo của Nga hiện tại đã giảm đáng kể so với mức gần 35% thời điểm Liên Xô sụp đổ.
Nga có hơn 70 tỷ phú
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 6.
Chênh lệch giàu nghèo tại Nga ở mức khá cao và thủ đô Moscow thường xuyên xuất hiện trong danh sách những thành phố có nhiều tỷ phú nhất thế giới. Nước này hiện có hơn 70 tỷ phú. Trong đó, phần lớn tỷ phú tích luỹ tài sản vào những năm 1990.
Đồng Rúp giảm 50% giá trị trong thập kỷ này 
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 7.
Nền kinh tế Nga rơi vào khủng hoảng tài chính lớn từ năm 2014 đến 2017, khiến đồng nội tệ Rúp của nước này mất một nửa giá trị. Năm ngoái, Ngân hàng Trung ương Nga đổ lỗi cho các lệnh cấm vận của Mỹ khiến đồng Rúp chạm đáy 2 năm - chỉ còn 69,4 Rúp đổi một USD. Năm 2013, giá trị đồng tiền này là 33 Rúp đổi một USD. Khủng hoảng kinh tế xảy ra do giá dầu sụt mạnh vào năm 2014 và các lệnh cấm vận nhắm vào Nga sau khi nước này có xung đột với Ukraine.
Lương trung bình tại Nga là 670 USD/tháng
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 8.
Dù Nga nằm trong top 10 nền kinh tế có sản lượng kinh tế lớn nhất thế giới, lương trung bình của người dân nước này là 42.413 Rúp, tương đương 670 USD. Con số này đã tăng gần 50% kể từ năm 2016 khi lương trung bình là 437 USD. Mức lương của người dân Nga cũng bị ảnh hưởng lớn do biến động của đồng Rúp. Số hàng hoá và dịch vụ mà người dân nước này có thể mua với thu nhập hàng tháng năm 2018 ít hơn khoảng 40% so với vào năm 2013.
Ikea nắm giữ 20% thị trường thiết bị nội thất Nga 
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 9.
Chuỗi bán lẻ nội thất Thuỵ Điển Ikea mở cửa hàng đầu tiên thủ đô Moscow của Nga vào năm 2000 và nhanh chóng trở thành một trong những chuỗi nội thất hàng đầu nước này. Trong 18 năm sau đó, Ikea đã mở thêm 2 cửa hàng tại Moscow và có tổng cộng 14 cửa hàng trên khắp nước này. Hiện hãng này chiếm khoảng 20% thị phần thị trường nội thất của Nga.
Mức tiêu thụ rượu vodka của Nga giảm hơn 50% trong 20 năm qua 
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 10.
Vào đầu thiên niên kỷ này, người Nga tiêu thụ khoảng 2,14 tỷ lít rượu vodka. Tới năm 2015, con số này giảm xuống dưới 1 tỷ lít, trong khi tiêu thụ rượu champagne tăng từ 183 triệu lít lên 236 triệu lít. Theo tờ BBC, văn hoá Nga có xu hướng Tây hoá trong 2 thập kỷ qua khi người dân nước này chuyển sang uống bia và rượu vang.
Asbest, Nga sản xuất 315.000 tấn Amiăng trong năm ngoái
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 11.
Amiăng là mặt hàng xuất khẩu chủ đạo của thành phố Asbest tại Nga. Bất chấp các mối nguy hiểm tới sức khoẻ của amiăng, sản lượng chất này của Asbest vẫn tăng trong năm ngoái lên 315.000 tấn, theo tờ New York Times. Đây là lần tăng sản lượng amiăng đầu tiên của thành phố này trong nhiều năm. 80% sản lượng này được bán ra nước ngoài, bao gồm 67 tấn xuất sang Mỹ. Amiăng bị cấm tại hơn 60 quốc gia trên thế giới.
Nga đầu tư hơn 250 triệu USD vào ngành khai thác kim cương của Zimbabwe 
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 12.
Trong suốt thời Chiến tranh Lạnh, Mỹ và Liên Xô đua nhau tạo ảnh hưởng tới khu vực châu Á. Giờ đây, Nga chuyển hướng sang châu Phi. Cả Nga và Trung Quốc đều đã rót vốn đầu tư lớn nhằm gia tăng sức ảnh hưởng tại lục địa đen. Tháng 1/2019, Nga đầu tư 267 triệu USD vào ngành công nghiệp kim cương của Zimbabwe. Ảnh hưởng của Nga tại châu Phi chủ yếu là nhờ xuất khẩu trong lĩnh vực quân sự và các công ty khai khoáng thuộc sở hữu của chính phủ.
Nga chi hơn 50 tỷ USD cho Olympics mùa đông năm 2014
13 con số ít biết về nền kinh tế Nga - Ảnh 13.
Khi Olympics mùa đông được tổ chức tại thành phố Sochi của Nga vào năm 2014, chính phủ nước này đã chi hơn 50 tỷ USD cho sự kiện này. Khoản đầu tư này không chỉ bao gồm chi phí xây dựng các sân vận động và khách sạn mới, mà còn bao gồm cả xây cầu, đường, đường ống dẫn ga áp suất thấp và các dự án cơ sở hạ tầng khác.
Tuy nhiên, khoản đầu tư này có vẻ mang lại hiệu quả. Các quan chức của Nga cho biết năm 2017 đã có 6,5 triệu du khách tới thành phố du lịch này, thổi nguồn sống vào nền kinh tế địa phương - vốn chỉ được biết đến với hoạt động giải trí mùa hè. Năm 2018, Nga đăng cai tổ chức FIFA World Cup với chi phí đầu tư hơn 11 tỷ USD cho công tác xây dựng và chuẩn bị.
Theo Ngọc Trang / VnEconomy