Trước ngày chính hội Giỗ Tổ Hùng Vương 1 ngày (9/3 âm lịch), từ sáng nay, hàng vạn người đã đổ về đền Hùng. Khách tăng đột biến, khiến 2km lên đền Thượng tắc nghẽn.
Mặc dù ngày mai (14/4) mới là ngày lễ chính giỗ tổ Hùng Vương (mùng 10/3 âm lịch), nhưng hôm nay hàng vạn du khách thập phương đã đổ về đền Hùng.
Từ 8h sáng, đường lên núi Nghĩa Lĩnh tắc nghẽn, nhiều người bất chấp nguy hiểm băng rừng, leo qua đường núi để lên đền Thượng. Lối lên xuống dài khoảng 2km lâm vào cảnh ùn tắc nghiêm trọng, thời tiết oi nóng tạo nên cảm giác ngột ngạt giữa biển người hành hương.
Theo Ban tổ chức, trong 3 ngày diễn ra lễ hội mỗi ngày khu di tích đền Hùng đón khoảng 1 triệu lượt khách, đặc biệt hôm nay khách tăng đột biến chưa từng thấy.
Toàn bộ lực lượng công an, bảo vệ, tình nguyện viên được huy động, phân bố tại nhiều điểm khác nhau trong đó đặc biệt là lối chính lên các đền để đảm bảo trật tự, tránh tình trạng leo rừng.
Các chốt mềm tạm thời để ngăn dòng người đổ lên đền Thượng. Công an, thanh niên tình nguyện liên tục tuyên truyền, nhắc nhở người dân tạm thời dừng lại ở sân công quán, không lên các đền để giảm ùn tắc, không chen lấn, xô đẩy và ưu tiên cho người già, em nhỏ.
Lễ giỗ tổ Hùng Vương năm nay sẽ được tổ chức tại Đền Thượng vào lúc 6h30 ngày mai, nhằm tránh tình trạng chen lấn, xô đẩy như mọi năm.
Hàng vạn du khách hành hương về giỗ Tổ vua Hùng năm 2019
Lượng du khách đổ về khu di tích tăng lên đột biến so với mọi năm nên cảnh ùn tắc nghẹt thở đã xảy ra tại lối lên
Hàng nghìn người leo bộ tuyến đường hơn 2km từ sân chính lên đến đền Thượng
Leo lên người không đã mệt nhưng người đàn ông này còn đội theo lễ vật nặng trĩu
Sáng nay lượng du khách hành hương đông đột biến khiến cảnh tượng ùn tắc ngay từ sân chính
Lối di chuyển lên đền Hạ không một lối trống, người dân chỉ có thể di chuyển chậm chạp
Lượng người quá đông, trẻ em được ưu tiên di chuyển trước
Thời tiết tại Phú Thọ hôm nay vẫn trong tình trạng oi bức nên khiến rất nhiều người cảm thấy khó chịu
Trẻ nhỏ bơ phờ cùng người lớn
Trẻ nhỏ đều được cha mẹ cõng lên vai
Đài phát thanh đền Hùng liên tục phát đi thông báo tìm trẻ lạc hoặc trẻ nhỏ tìm cha mẹ
Loa phát thanh cũng liên tục thông báo về tình trạng đông đúc, đề nghị du khách đề phòng với kẻ gian móc túi
Lễ giỗ tổ Hùng Vương năm nay sẽ được tổ chức tại Đền Thượng vào lúc 6h30 ngày mai, nhằm tránh tình trạng chen lấn, xô đẩy như mọi năm
Venezuela từng là quốc gia giàu có nhất châu Mỹ La-tinh, hiện tại quốc gia này kinh tế bất ổn, nạn đói hoành hành, mất điện mất nước, tội phạm tràn lan, bầu không khí tuyệt vọng bao trùm khắp đất nước. Zimbabwe cũng từng là quốc gia giàu có nhất châu Phi, ngày nay quốc gia này đã hoàn toàn rơi vào thảm họa, lạm phát tăng đến mức không thể tưởng tượng.
Những người tìm kiếm nước uống ở Caracas, thủ đô của Venezuela, ngày 7/4/2019. (Ảnh: Shutterstock)
Những nền kinh tế giàu có đi đến bờ vực sụp đổ
Venezuela: Chủ nghĩa xã hội khiến một quốc gia giàu có rơi vào vực thẳm phá sản
Venezuela từng là cường quốc giàu nhất khu vực Mỹ Latin và cũng là nước có dự trữ dầu thô lớn nhất thế giới. Khi ấy, dầu mỏ được xem là “giếng tiền” vô tận của quốc gia này. Vào những năm 70 của thế kỷ 20, Venezuela có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất và có mức bất bình đẳng thu nhập thấp nhất châu Mỹ Latinh, GDP bình quân đầu người cao nhất trong khu vực. Nền kinh tế Venezuela lúc đó khá tự do và chính sách di dân hấp dẫn công nhân lành nghề từ Ý, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha, cộng thêm chính sách bảo hộ quyền sở hữu, khiến cho quốc gia này từ năm 1940-1970 đạt mức tăng trưởng kinh tế trước nay chưa từng có.
Tập đoàn dầu khí PDVSA của Venezuela hiện không còn khả năng đầu tư vào cơ sở hạ tầng
Năm 1999, tân tổng thống Venezuela Hugo Chávez sau khi nhậm chức đã tiến hành kinh tế theo định hướng chủ nghĩa xã hội, thực hiện quốc hữu hoá, cuối cùng làm khiến kinh tế Venezuela sụp đổ. Vị tổng thống này từng công khai tuyên bố rằng cần tiến hành “chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21”.
Thực hiện chủ nghĩa xã hội chính là tiến hành trưng thu hoặc quốc hữu hóa rất nhiều doanh nghiệp tư nhân trong các lĩnh vực dầu khí, nông nghiệp, tài chính, công nghiệp nặng, thép, thông tin, truyền thông, năng lượng, giao thông vận tải và du lịch. Quá trình này càng được đẩy mạnh sau khi ông Hugo Chávez tái đắc cử vào năm 2007. Từ năm 2007-2012, chính phủ đã trưng thu 1.147 doanh nghiệp tư nhân, gây thảm họa nghiêm trọng. Các doanh nghiệp sản xuất đóng cửa, thay vào đó là các xí nghiệp quốc doanh năng suất thấp, nhà đầu tư cũng sợ hãi bỏ chạy. Việc nhà nước trưng thu các doanh nghiệp tư nhân đã phá hoại lĩnh vực sản xuất, khiến Venezuela ngày càng phụ thuộc vào nhập khẩu. Thêm vào đó là một loạt các biện pháp can thiệp của chính phủ như khống chế tỷ giá và khống chế giá cả, cuối cùng khi giá dầu đi xuống, khủng hoảng xảy ra là điều không thể tránh khỏi.
Năm 1998 – trước khi Hugo Chavez lên cầm quyền, Venezuela sản xuất mỗi ngày 3 triệu thùng dầu. Đến tháng 5/2018, khả năng sản xuất đã rơi xuống còn 1,3 triệu thùng/ngày. Thời điểm ông Nicolas Maduro lên kế nhiệm tổng thống Chavez năm 2013, trên toàn quốc có 89 giếng dầu hoạt động. Hiện nay, Venezuela chỉ còn khai thác dầu từ 39 giếng.
Đến nay, nợ nước ngoài tương đương với 5 năm tổng kim ngạch xuất khẩu của Venezuela. Ngành dầu khí, nguồn thu duy nhất nuôi sống 32 triệu dân đang thoi thóp nhưng 1/3 sản lượng là để nộp cho hai chủ nợ chính là Trung Quốc và Nga. Tháng 1/2019, hơn 30% trẻ em dưới 5 tuổi Venezuela bị suy dịnh dưỡng, khoảng 2 triệu dân đang đợi được chăm sóc y tế. Theo Ngân hàng Thế giới (WB), hiện tại “90% dân Venezuela sống trong cảnh nghèo khó”.
Có người cho rằng nguyên nhân của tấn bi kịch này là do khủng hoảng dầu mỏ, nhưng sự việc lại không đơn giản như vậy. Theo số liệu của WB, có 7 quốc gia khác còn phụ thuộc vào dầu mỏ nhiều hơn Venezuela, nhưng trong giai đoạn từ 2013-2017, cả 7 quốc gia này đều đạt tăng trưởng kinh tế.
Bảy quốc gia này là Nigeria, Libya, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), Kuwait, Iraq, Iran và Ả Rập Saudi.
Zimbabwe: Từ “vựa bánh mì của châu Phi” đến nạn đói tồi tệ
Sau khi chính thức giành độc lập vào năm 1980, Zimbabwe đã lựa chọn hướng phát triển theo chủ nghĩa xã hội. Không giống với các quốc gia châu Phi tuyên bố đi theo chủ nghĩa xã hội khác, Zimbabwe chưa lập tức tiến hành quốc hữu hóa.
Người Zimbabwe biểu tình chặn tuyến đường chính dẫn đến thủ đô Harare của Zimbabwe hồi tháng 1/2019
Sau khi bắt đầu cải cách ruộng đất năm 2000, nền kinh tế Zimbabwe bắt đầu rơi vào tình cảnh khốn cùng. Theo chính sách cải cách đất đai của Zimbabwe, nông trường của người da trắng bị phân phối lại cho những người da đen bản địa không có đất đai và những người có quan hệ chính trị tốt, kế hoạch này đã khiến cho sản xuất của Zimbabwe mau chóng sụt giảm. Ngân hàng trung ương Zimbabwe in thêm tiền để giải quyết khủng hoảng, châm ngòi cho siêu lạm phát bắt đầu từ năm 2008. GDP thực tế giảm 45% trong một thập kỷ tính đến năm 2009. Sản xuất nông trại sụp đổ và sản lượng năm 2008 chỉ đạt 2/3 so với mức cao nhất vào năm 2000.
Theo số liệu của Ngân hàng trung ương Zimbabwe, tháng 6/2008, mức lạm phát của quốc gia này đạt đến 231 triệu phần trăm. Đến giữa tháng 11/2008, con số này đã đạt mức cao nhất, lên đến 7,9 tỷ phần trăm – Chính phủ thậm chí còn bỏ qua số liệu thống kê hàng tháng. Tỷ lệ thất nghiệp tăng chóng mặt, các dịch vụ công cộng tê liệt. Số liệu của WB cho thấy GDP của Zimbabwe sụt từ 6,75 tỷ USD năm 2001 xuống 4,4 tỷ năm 2008. Cũng trong năm này, Zimbabwe xảy ra nạn đói tồi tệ khiến rất nhiều người chết, quốc gia này có 16 triệu dân mà có đến 3,5 triệu người thiếu lương thực.
Người dân Zimbabwe rơi vào tình cảnh thiếu lương thực
Năm 2009, tỷ giá Đô la Mỹ và đồng tiền Zimbabwe đạt đến mức 1 Đô la Mỹ đổi được 35 nghìn tỷ đồng Zimbabwe. Zimbabwe buộc phải ngừng sử dụng đồng tiền của mình. Quốc gia này dùng đô la làm phương tiện thanh toán chính, cùng đồng Rand Nam Phi và 7 đồng tiền khác. Khi không có đồng nội tệ, cung tiền hoàn toàn phụ thuộc vào dòng đô la chảy vào trong nước, khiến chính quyền mất quyền kiểm soát với chính sách tiền tệ.
Trong một nỗ lực tuyệt vọng để cải thiện thanh khoản, chính phủ phát hành tiền trái phiếu (Bond notes) vào năm 2016. Về lý thuyết, tiền trái phiếu có giá trị tương đương với ngoại tệ mạnh nhưng lại nhanh chóng mất giá. Cung tiền tăng 36% trong năm đó và tiền trái phiếu giảm 80% ở thị trường phi chính thức (thị trường chợ đen), có nguy cơ khiến lạm phát tăng cao hơn nữa.
Sự sụp đổ của hai quốc gia này, vì đâu nên nỗi?
Nền kinh tế chủ nghĩa xã hội sẽ dẫn đến chủ nghĩa cực quyền
Về bản chất, Venezuela và Zimbabwe đã vận hành kinh tế theo cái gọi là kinh tế kế hoạch (còn được gọi là nền kinh tế kế hoạch tập trung hoặc nền kinh tế chỉ huy). Điểm chính của cơ chế vận hành kinh tế này chính là Nhà nước kiểm soát toàn bộ các yếu tố sản xuất và giữ quyền quyết định việc sử dụng các yếu tố sản xuất cũng như phân phối về thu nhập, đều lấy danh nghĩa và quyền lực của chính phủ để thao túng kinh tế.
Nhà kinh tế, nhà tư tưởng nổi tiếng Hayek đã từng cảnh báo, bất cứ kế hoạch tái phân phối nào do chính phủ thao túng và thực hiện trên quy mô lớn, trên thực tế đều phải can thiệp vào thị trường, và tất nhiên cũng đều dẫn đến thể chế chính trị cực quyền, mà điều này không liên quan gì tới dân chủ.
Theo chế độ kinh tế kế hoạch, toàn bộ sự phân bổ tài sản và tài nguyên của xã hội cho đến việc phân phối sản phẩm làm ra là hoàn toàn tuân theo kế hoạch mang tính mệnh lệnh, cưỡng chế do nhà nước thống nhất vạch ra mà tiến hành, điều này khác hẳn so với kế hoạch chính thường của cá nhân và công ty.
Kinh tế kế hoạch có những hạn chế tự nhiên của nó.
Trước hết, nó cần phải tập hợp một lượng thông tin số liệu khổng lồ thì mới có thể vạch ra được thiết kế sản xuất hợp lý. Nhưng đối với một quốc gia, đặc biệt là việc các quốc gia có dân số đông như hiện nay mà nói, nắm giữ được mọi thông tin liên quan gần như là điều không thể. Ủy ban Vật giá của Liên Xô từng phải định ra giá cả cho 2,4 triệu chủng loại hàng hóa. Để kế toán những thông tin khổng lồ này là điều không hiện thực, chưa nói đến chuyện bản thân tính phức tạp và tính biến động của con người cũng như xã hội là điều tuyệt đối không thể thông qua kinh tế kế hoạch thống nhất mà giải quyết được. Không ai có thể đưa hoạt động tư tưởng của con người vào các biến số và cũng không thể nhận được các biến số hoàn chỉnh được.
Thêm nữa, kinh tế kế hoạch là nhà nước thông qua quyền lực của mình mà khống chế vận hành kinh tế cũng như là dựa vào quyền lực để nắm lấy các tài nguyên kinh tế và quyết định việc vận dụng những tài nguyên đó như thế nào, trong quá trình xây dựng kế hoạch tất nhiên cần yêu cầu quyền lực tuyệt đối để phát lệnh thi hành, tất cả các khâu đều có đầy những yếu tố cưỡng chế, đó là một loại kinh tế quyền lực. Kinh tế quyền lực trước tiên cần đáp ứng đầy đủ nhu cầu của chính phủ và đáp ứng đầy đủ các yêu cầu trên mặt chính sách chính trị, mà không phải là nhu cầu của người dân. Khi sản xuất không phù hợp với quy luật vận hành kinh tế thì quyền lực nhà nước nhất định sẽ chà đạp và bóp méo vận hành kinh tế, từ đó tạo ra các vấn đề về kinh tế. Kinh tế kế hoạch dùng năng lực có hạn của chính phủ để vận hành, dùng quyền lực để bóp méo vận động của nền kinh tế, đó là thất bại đã được định trước.
Steel Belt, một trong các “công ty thây ma” trong ngành thép ở Trung Quốc
Hệ quả xấu của chế độ công hữu và kinh tế kế hoạch được thể hiện rất rõ ràng trong hiện trạng của các công ty nhà nước Trung Quốc. Những năm gần đây, lượng lớn các công ty nhà nước đã ngừng sản xuất hoặc sản xuất cầm chừng hoặc phá phá sản hoặc thua lỗ triền miên hoặc mất khả năng thanh toán, khiến chính phủ phải cứu trợ và ngân hàng phải gia hạn nợ để duy trì kinh doanh. Do các công ty này thường xuyên “hút máu” của kinh tế quốc dân trong thời gian dài nên bị gọi là các “công ty thây ma”. Theo báo cáo, Trung Quốc có 150 nghìn công ty nhà nước, trừ các công ty nhà nước lũng đoạn trong lĩnh vực dầu khí và viễn thông… thì số các công ty nhà nước có lợi nhuận gần như là rất ít, đa phần là thua lỗ nghiêm trọng. Kể từ năm 2015 đến nay, tổng tài sản của các công ty này chiếm 176% GDP, tổng số nợ chiếm 127% GDP trong khi chỉ tạo ra lợi nhuận chiếm 3,4% GDP. Có nhà kinh tế cho rằng các công ty thây ma này đang kìm hãm kinh tế Trung Quốc.
Hậu quả và thực chất của việc chính phủ can thiệp vào nền kinh tế
Trong xã hội bình thường, nhà nước có vai trò hữu hạn trong nền kinh tế. Thông thường, nhà nước chỉ can thiệp vào nền kinh tế khi xảy ra khủng hoảng, tai họa tự nhiên hoặc trong một thời kỳ đặc thù hay tình huống đặc thù nào đó, điều này là bình thường. Nhưng hiện nay, chính phủ các nước đua nhau tích cực theo đuổi chính sách can thiệp vào nền kinh tế.
Khi chính phủ can thiệp toàn diện vào kinh tế, nhất cử nhất động của nó đều có ảnh hưởng to lớn đến thị trường, trở thành “nhiệt kế” đo biến động của nền kinh tế. Rất nhiều chính sách pháp luật trực tiếp quyết định sự thành bại của doanh nghiệp hoặc ngành kinh doanh nào đó, dẫn đến rất nhiều doanh nghiệp và nhà đầu tư cá nhân phải quan sát động thái của chính phủ để hoạt động. Từ vai trò thông thường là người đặt ra các quy định và người giám sát việc thực hiện quy định, nay chính phủ trở thành người chỉ đạo và tham gia vào hoạt động kinh tế, từ vai trò trọng tài giờ đây trở thành người “vừa đá bóng vừa thổi còi”. Chính phủ sử dụng nguyên tắc “bàn tay hữu hình” thay cho nguyên tắc “bàn tay vô hình”, trở thành người chỉ huy chính và người điều khiển sự vận hành của dòng vốn và thị trường và tư bản, trở thành người thay thế cho chủ thể kinh tế tư nhân.
Chính sách tài khóa và chính sách phúc lợi cao khiến cho rất nhiều chính phủ phải gánh những món nợ lớn. Theo số liệu từ Tổ chức Hợp tác Kinh tế Quốc tế (OECD), có đến gần một nửa số quốc gia có tỷ lệ nợ lên đến 100% GDP thậm chí lớn hơn, có quốc gia tỷ lệ nợ thậm chí còn vượt quá 200% GDP. Thâm hụt tài khóa lớn đã trở thành hiểm họa tiềm ẩn trong sự phát triển kinh tế và xã hội của rất nhiều quốc gia.
Nhà kinh tế học đoạt giải Nobel kinh tế Ronald Coase đã công bố rất nhiều luận văn nghiên cứu về sự can thiệp của chính phủ vào nền kinh tế và hiệu ứng của nó, ông phát hiện gần như tất cả sự can thiệp vào lĩnh vực kinh tế đều gây ra những hiệu ứng tiêu cực. Mặc dù vậy, người ta vẫn thấy rằng ngày càng nhiều chính phủ tích cực can thiệp vào nền kinh tế, khả năng can thiệp của chính phủ đã đạt đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Chính phủ sử dụng quyền lực để can thiệp vào nền kinh tế đã gây hậu quả tối thiểu ở hai phương diện sau:
Thứ nhất, quyền lực, vai trò và quy mô của chính phủ ngày càng mở rộng. Các quan chức ngày càng cho rằng mình có khả năng can thiệp vào nền kinh tế, được chính phủ phân vào vai cứu thế chủ, họ lại càng tích cực can thiệp vào kinh tế hơn. Dù khi đối phó với khủng hoảng, một khi chính phủ đã ra tay xử lý vấn đề thì cho dù nguy cơ không còn nhưng chính phủ vẫn không nơi lỏng sự can thiệp của mình.
Thứ hai, con người sẽ ngày càng ỷ lại vào quyền lực của chính phủ. Khi người ta gặp vấn đề khó khăn hoặc không thể đạt được lợi ích như kỳ vọng trên thị trường tự do cạnh tranh, họ sẽ yêu cầu chính phủ can thiệp nhiều hơn để thỏa mãn yêu cầu của bản thân họ.
Điều này tạo thành cái vòng luẩn quẩn, khiến quyền lực của chính phủ càng ngày càng lớn, không gian cho doanh nghiệp tư nhân và thị trường tự chủ càng ngày càng thu hẹp. Sản xuất sẽ mang tính phụ thuộc và những người lợi dụng các chính khách để trục lợi sẽ yêu cầu chính phủ phải phân phối tài sản nhiều hơn, thậm chí đặt ra các quy định pháp luật để cưỡng chế mọi người chấp hành.
Mọi người có thể thấy rằng hiện nay chính phủ phương Tây ngày càng thường xuyên sử dụng quyền lực công để can thiệp vào thị trường, thậm chí dùng pháp luật để cố định việc can thiệp. Không nghi ngờ gì, điều này đã cướp đoạt ý chí tự do của con người vốn là chủ thể của nền kinh tế thị trường, áp đặt ý chí của quốc gia lên thị trường. Thực tế đây là quá trình liên tục hình thành sự tập trung quyền lực của chính phủ lên nền kinh tế, biến nền kinh tế thị trường trở thành nền kinh tế quyền lực, khiến thị trường phụ thuộc vào quyền lực. Về lâu dài, quyền lực chính phủ công sẽ khống chế mọi mặt của nền kinh tế và đời sống của người dân, dùng thủ đoạn kinh tế để xây dựng chính trị tập quyền, nô dịch công dân và toàn xã hội.
Rừng người biểu tình phản đối một chính quyền quân đội ở Sudan, ngày 12/04/2019.
Hàng ngàn người dân Sudan hôm nay 12/04/2019 biểu tình trước bộ Quốc phòng để đòi hỏi thành lập một chính quyền dân sự, bất chấp lệnh giới nghiêm của quân đội, sau khi tổng thống Omar Hassan El Béchir bị lật đổ hôm qua. Hội đồng quân nhân hứa hẹn sẽ trao quyền lại trong vòng một tháng, đồng thời loan báo sẽ không cho dẫn độ cựu tổng thống.
Trước đó vào hôm qua, Hội đồng quân nhân do bộ trưởng Quốc phòng Aouad Mohamed Ahmed Ibn Aouf đứng đầu tuyên bố thời kỳ chuyển tiếp kéo dài hai năm, sau đó sẽ tổ chức bầu cử.
Khoảng mấy chục ngàn người dân tập hợp tại thủ đô Khartoum để mừng việc ông El Béchir bị truất phế, nhưng họ cũng phản đối việc thành lập một chính quyền quân sự. Mặc dù quân đội ra lệnh giới nghiêm trên toàn quốc, tuyên bố tình trạng khẩn cấp kéo dài ba tháng và ngưng áp dụng Hiến pháp, đóng cửa biên giới ; nhưng người biểu tình vẫn tiếp tục xuống đường để « máu của những người anh em đã đổ xuống không trở thành vô ích ».
Phong trào phản kháng của dân chúng nổi lên từ ngày 19/12/2018 do tình trạng kinh tế Sudan suy sụp, vì bị Mỹ trừng phạt và mất đi phần lớn thu nhập dầu lửa sau khi Nam Sudan tách ra năm 2011. Đã có 49 người biểu tình bị thiệt mạng.
Tổng thống El Béchir 75 tuổi lên cầm quyền nhờ đảo chính và lãnh đạo Sudan bằng bàn tay sắt suốt 30 năm qua, đã bị quân đội lật đổ hôm qua. Cựu tổng thống bị Tòa án Hình sự Quốc tế (CPI) buộc tội diệt chủng, và bị truy nã quốc tế vì đã đàn áp các cuộc nổi dậy ở Darfour làm 300.000 người chết.
Ông Phạm Nhật Vũ (Ảnh của Bộ Công an cung cấp cho báo chí).
Vụ AVG hai ngài bộ trưởng Thông tin Truyền thông bị tóm vì tội vô trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, nhưng ông chủ của AVG là Nhật Vũ vẫn bình yên.
Lý do ? Vũ chỉ là nạn nhân của một cuộc tùng xẻo tiền Dân, đồng thời tỉ phú Nhật Vượng anh của Vũ đã gồng mình trả hết tiền lại cho Dân, để Dân không còn mất xu nào nữa.
Vụ này, tổng thiệt hại là anh em Vượng Vũ chịu. Xong.
Nhưng sao bây giờ lại bắt Vũ ?
Vì vụ án đã được đẩy đến nấc thang thứ hai. Tội của hai tên bộ trưởng Thông tin Truyền thông Son và Tuấn được chuyển qua bước ngoặt mới: Nhận hối lộ tức ăn cướp tiền Dân - khung hình chung thân và tử hình.
Tại sao lúc đầu là tội vô trách nhiệm - khung phạt vài năm tù thậm chí treo - lại đẩy lên nhận hối lộ để án cao hơn ?
Đó là lớp lang thôi, để dọn đường mũi tên nhắm tới đích cuối cùng khi lên đến nấc basau cái nấc hai này.
Nếu muốn khép Son và Tuấn tội nhận hối lộ, thì cần phải lòi mặt kẻ đưa hối lộ. Vũ à, chú mày chịu khó vào tù nhé, mặc dù chú mày đã chịu mất quá nhiều tiền về vụ mua bán này. Để tụi anh cho bọn Son, Tuấn biết thế nào là lễ độ, rồi sẽ tính lại cho anh em nhà chú mày cho đâu đó.
Trong 9.000 tỉ Vũ có được cầm xu nào không? Tất nhiên bán AVG giá chừng 500 tỉ thì Vũ cũng có lời chán rồi. Vậy còn lại cả hơn 8. 000 tỉ đi đâu?
Một phần được đầu tư các dự án ở Phú Quốc. Cái một phần này chính lại là nguyên nhân dẫn đến vụ mua bán của MobiFone với AVG. Vì muốn làm đẹp mắt những thế lực của ai đó ở Kiên Giang, Phú Quốc, rồi tạo bệ phóng cho ai đó vào bộ máy quyền lực sau này.
Mưu là vậy.
Nếu chỉ mưu vậy thì tổn thất của Dân chả bao. Khổ nỗi, kẻ ủ mưu bao giờ cũng xuất phát từ lòng tham và quyền lực luôn đồng nghĩa với lòng tham. Thế là trên hành trình dòng tiền đổ đầu tư cho Phú Quốc nó đã lọt chảy vào chiếc hố tham nhũng.
Những kẻ nào trơ tráo vục mắt tới tấp đua nhau chia chác và múc ào ào những dòng tiền - dòng mồ hôi nước mắt của Dân?
Son, Tuấn, Trà chỉ múc hớt.
Nấc ba sẽ lộ bản mắt kẻ nào chủ mưu và múc đẫm nhất.
Hy vọng cung đã giương lên nhắm trúng hướng, nhưng mũi tên không phải là cây lau.
Trong đời làm báo của mình , tôi cũng đã nhiều lần cảm thấy bất lực trước những lực cản có địa chỉ rõ ràng chứ không phải là vô hình.Chuyện chỉ định thầu tại Sân vận động Mỹ Đình và chuyện xử lý bất công đối với doanh nhân Việt kiều Trịnh Vĩnh Bình.
Nhân anh Hoàng Hải Vân viết về vụ Trịnh Vĩnh Bình có nhắc đến việc tôi có chuyển tài liệu đến cho Thủ tướng Võ văn Kiệt và cung cấp số liệu và những sự thật bên trong cho chị Nguyễn thị Bình để chị phát biểu tại Quốc hội.
Tôi vừa ra Hà Nội thăm chị Bình, chân chị yếu nhưng trí tuệ chị thật minh mẫn. Tấm lòng của chị với đất nước này chưa bao giờ nguôi phai. Chị lo cho đất nước này như chăm lo cho một gia đình yêu quí nhất của mình.
Giá như ngày đó những người xử lý việc này chịu khó nghe tiếng nói của chị trình bày rất rành mạch trước quốc hội, thì đâu đến nỗi ngày nay, theo như tin từ nước ngoài, VN phải ra trước Toà quốc tế buộc ta phải bồi thường thiệt hại trên 37 triệu đô- la và hơn 7 triệu án phí.Mấy năm gần đây, anh Bình có về Phú yên để tiếp tục đầu tư và muốn giải quyết vụ việc, nhưng vẫn không có kết quả, buộc anh ấy phải quay về Châu Âu tiếp tục vụ kiện.
Thực lòng anh ấy không muốn kiện.
Thật ra vụ việc này bắt nguồn từ việc một cán bộ an ninh kinh tế có tên Ngô chí Đan ở Vũng Tàu. Ngô chí Đan là em rể của Phương Vicarent. Họ cùng nhau áp lực với Trịnh Vĩnh Bình để đòi chia chát. Những người này có thế lực rất mạnh ở địa phương và cả một số cán bộ then chốt ở TƯ. Không biết những người nghe theo Ngô chí Đan và Phương Vicarent có hiểu hết sự tình bên trong của vụ này hay không, chứ nhà báo Trần Bạch Đằng đã từng viết trên báo Thanh niên ,đây là dấu hiệu phát ra của một nhóm mafia ở Vũng Tàu. Anh Trương Vĩnh Trọng hiểu vụ này và anh đã từng chỉ đạo phải " moi" ra vụ này cho bằng được , khi anh còn làm Phó thủ tướng.Thủ tướng Phan Văn Khải, trong một chuyến làm việc ở Hà lan đã kêu gọi TVB về nước đầu tư. Bình đã bán tất cả cơ sở giò chả của mình ở Hà lan và đem về nước khoảng gần 3 triệu đô la về VN đầu tư và số lãi tăng lên được 8 lần trong 6 năm.
TT Phan văn Khải biết hết vụ việc và cũng rất xót xa nhưng khi tôi hỏi việc này, ông cũng lắc đầu bất lực.
Ở Vũng Tàu, bạn tôi, anh Nguyễn Trọng Minh lúc đó bức xúc quá viết một tâm thư gởi Bộ chính trị. Sau đó, anh cũng bị kỷ luật, tôi cũng không nắm rõ, việc kỷ luật anh có dính dáng gì đến nội dung bức thư này hay không?
Đây là bài học xương máu cho lãnh đạo Việt Nam chúng ta. Nói như ông Nelson Mandela khi bàn giao chức Tổng Thống cho Thabo Mbeki, ông nói: Anh hãy tập hợp chung anh những người chân chính , dám nói thật cho anh nghe mọi việc, chứ không nên tập hợp chung quanh mình những người nịnh mình và không minh bạch.
Trường hợp Trịnh Vĩnh Bình là vì , có những người ở cấp trên đã nghe báo cáo không trung thực từ những người cấp dưới không minh bạch và tham nhũng.
Số tiền phạt từ Toà quốc tế , tôi chưa hiểu cách xử lý thế nào. Nhưng tiền nạp phạt là tiền thuế của Dân. Những quan chức đã xử lý sai vụ này trong quá khứ làm thiệt hại tài sản và uy tín của Dân của nước ,ta phải tính và rút bài học cho hiện tại ra làm sao đây?
Đối với một người làm báo như chúng tôi, cái gì làm cho minh bạch trong vụ này, chúng tôi cũng đã làm hết sức mình. Nhưng cuối cùng, cũng như mọi người , đành nhìn phiên toà quốc tế này phán quyết một cách bất lực. Thật là nghịch lý.
Phó ban Dân vận Thành ủy Đà Nẵng bị kỷ luật vì vi phạm Luật hôn nhân và gia đình.
Chiều 12/4, Thành ủy Đà Nẵng bỏ phiếu kín thống nhất cách các chức vụ trong Đảng của ông Nguyễn Bá Cảnh - Thành ủy viên, Phó trưởng Ban thường trực Ban dân vận Thành ủy, vì vi phạm Điều 5 Luật hôn nhân và gia đình.
Ông Cảnh cũng vi phạm quy định 47 về những điều đảng viên không được làm; quy định 101 về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt.
Một lãnh đạo văn phòng Thành ủy Đà Nẵng nói ông Nguyễn Bá Cảnh là cán bộ thuộc diện Trung ương quản lý. Do đó, việc bỏ phiếu lần này của Thành ủy nằm trong quy trình kỷ luật đảng viên tại cơ sở. Kết quả kỷ luật sẽ do Ủy ban Kiểm tra Trung ương xem xét, trình cấp có thẩm quyền quyết định. .
Ông Nguyễn Bá Cảnh tại kỳ họp HĐND TP Đà Nẵng cuối tháng 12/2018.
Ảnh: Nguyễn Đông.
Theo một cán bộ cấp Sở tham gia hội nghị hôm nay, Thành ủy thống nhất cách các chức vụ trong Đảng, trong đó có chức Thành ủy viên với ông Cảnh; còn vị trí Phó ban dân vận, sau khi cấp có thẩm quyền chuẩn y quyết định kỷ luật, Ban Dân vận sẽ làm thủ tục cách chức ông này theo đúng quy định.
Vị này thông tin thêm, tại kỳ họp, ông Cảnh đã đọc bản kiểm điểm và tự nhận khuyết điểm, cho biết một số lý do như "suy nghĩ chưa chín chắn, vừa qua gia đình có chuyện buồn, tinh thần không được thoải mái nên hành động không đúng".
Ông Nguyễn Bá Cảnh năm nay 35 tuổi, quê xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang (Đà Nẵng), là con trai cả của cố Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh.
Từng tốt nghiệp đại học chuyên ngành kinh tế, ông Cảnh có bằng thạc sĩ Quản trị quốc tế, cao cấp lý luận chính trị. Ông từng giữ chức Bí thư Thành đoàn Đà Nẵng và được bầu làm đại biểu HĐND TP Đà Nẵng khóa IX.
Tháng 8/2017, Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng quyết định điều chuyển ông Nguyễn Bá Cảnh, giữ chức Phó trưởng Ban thường trực Ban dân vận Thành ủy.
Gần đây dư luận ở Đà Nẵng phản ánh ông Nguyễn Bá Cảnh có quan hệ với một phụ nữ khác trong khi chưa ly hôn, vi phạm Luật hôn nhân và gia đình.
Điều 5, Luật hôn nhân và gia đình quy định về bảo vệ chế độ hôn nhân và gia đình. Theo đó, Luật cấm người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác; hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ.
Ông Julian Assange trên xe cảnh sát Luân Đôn, Anh. Ảnh ngày 11/04/2019.
Người sáng lập trang web WikiLeaks, Julian Assange hôm qua 11/04/2019 đã bị bắt tại Luân Đôn, sau khi chính quyền Ecuador hủy bỏ quy chế tị nạn ngoại giao của ông. Hoa Kỳ yêu cầu dẫn độ Assange để xét xử vì đã tấn công tin học, tiết lộ 250.000 bức điện ngoại giao và nửa triệu tài liệu mật về hoạt động của quân đội Mỹ ở Irak và Afghanistan.
Từ San Francisco, thông tín viên Eric de Salve phân tích :
"Theo tư pháp Mỹ, việc trang WikiLeaks do Julian Assange thành lập phổ biến được hàng trăm ngàn tài liệu mật là nhờ sự đồng lõa của nhân viên phân tích tin tình báo Mỹ, Bradley Manning, sau này đã chuyển giới và đổi tên thành Chelsea, bị kết án 35 năm tù hồi năm 2013.
Julian Assange có thể bị án nhẹ hơn nhiều, vì luật pháp Mỹ rất nghiêm khắc với việc đánh cắp tài liệu mật nhưng nhẹ tay hơn đối với việc phổ biến thông tin, nhân danh tự do ngôn luận. Tư pháp Hoa Kỳ chỉ cáo buộc Assange đã giúp Manning lấy được mật khẩu của bộ Quốc Phòng, nhờ đó nhân viên này có thể đánh cắp được các tài liệu. Với tội danh mưu toan tấn công tin học, hình phạt tối đa cho Julian Assange chỉ là 5 năm tù.
Mãi đến năm 2018, đại bồi thẩm đoàn mới kết án 47 năm tù, nhưng ông Barack Obama từ chối khởi tố nhân vật người Úc này. Về phần tổng thống Donald Trump thì trong năm 2016 đã nhiều lần tuyên bố rất ngưỡng mộ Assange. Đó là sau bước ngoặt của chiến dịch tranh cử tổng thống : WikiLeaks đăng tải hàng ngàn email của đảng Dân Chủ do tin tặc Nga đánh cắp được.
Còn chính giới Mỹ thì nhất loạt đòi hỏi phải mở một phiên tòa tại Hoa Kỳ để xét xử nhân vật bị thượng nghị sĩ Cộng Hòa Lindsay Graham đánh giá là đáng khinh bỉ và nguy hiểm, và một đồng nghiệp Dân Chủ gọi là nhân viên tình báo của Nga.
Tổng biên tập WikiLeaks, Kristinn Hrafnsson và nữ luật sư Jennifer Robinson phát biểu trước báo chí bên ngoài tòa án Westminster (Anh) ngày 11/04/2019.
Julian Assange từ bảy năm qua tị nạn trong tòa đại sứ Ecuador ở Luân Đôn để tránh bị dẫn độ sang Thụy Điển do cáo buộc hiếp dâm. Cảnh sát Anh mặc thường phục hôm qua bắt ông vì tội vi phạm các điều kiện để được tại ngoại. Matxcơva tố cáo Luân Đôn « bóp nghẹt tự do », nhưng thủ tướng Anh Theresa May tuyên bố « không có ai được đứng trên luật pháp ». Ê-kíp luật sư của WikiLeaks và những người ủng hộ quyết tâm đấu tranh chống lại việc dẫn độ ông Assange.
Thông tín viên Muriel Delcroix tường thuật từ Luân Đôn :
« Trong số những người đến trước tòa án để bày tỏ sự ủng hộ nồng nhiệt đối với Julian Assange, một trong những luật sư của ông đi cùng với tổng biên tập của WikiLeaks muốn lớn tiếng tố cáo vụ bắt giữ trước báo chí.
Luật sư Jennifer Robinson nói : Điều này tạo ra một tiền lệ nguy hiểm cho tất cả các phương tiện truyền thông, có nghĩa là bất kỳ nhà báo nào cũng có thể bị dẫn độ và truy tố ở Hoa Kỳ vì đã công bố những thông tin trung thực về nước Mỹ.
Trong khi yêu cầu dẫn độ của Mỹ đến ngày 2/5 tới mới được tòa án Westminster xem xét, bà luật sư khẳng định ông Julian Assange sẽ kháng án.
Còn Kristinn Hrafnsson, tổng biên tập WikiLeaks với vẻ đầy xúc động, đã gởi đến chính quyền Anh một thông điệp dứt khoát : Đây là một ngày u ám cho báo chí. Người ta nói đến một âm mưu, nhưng lại là một âm mưu làm tổn hại cho nghề báo ! Việc này cần phải chấm dứt, và chúng tôi đề nghị tất cả mọi người ủng hộ Julian Assange trong cuộc đấu tranh chống lại việc dẫn độ ông.
Tuy vậy rõ ràng là Luân Đôn vốn rất bối rối trước trường hợp của Assange đã kéo dài gần 10 năm qua, sẽ nhanh chóng tìm cách đáp ứng yêu cầu dẫn độ của Mỹ ».
Về phía luật sư của người phụ nữ đã tố cáo bị Julian Assange hãm hiếp tại Thụy Điển hồi năm 2010, hôm qua cho biết sẽ yêu cầu mở lại điều tra. Còn bộ trưởng Nội vụ Ecuador thông báo đã câu lưu một người thân cận của nhà sáng lập WikiLeaks vì đã « hợp tác âm mưu gây bất ổn cho chính phủ ». Theo kênh truyền hình Teleamazonas, đó là một chuyên gia tin học người Thụy Điển chuyên về an ninh mạng và mã hóa.