Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

Hà Nội ô nhiễm bụi mịn hàng đầu thế giới


baomai.blogspot.com
Hà Nội ô nhiễm bụi mịn hàng đầu thế giới

Hà Nội vẫn nằm đầu trong danh sách các thành phố ô nhiễm nhất thế giới, xét trên nồng độ bụi mịn trong không khí.

Báo cáo chất lượng không khí năm 2018 của Tổ chức Thông tin về Chất lượng không khí toàn cầu IQAir AirVisual cho hay Hà Nội đứng thứ 12 trong 62 thành phố ô nhiễm nhất thế giới.

baomai.blogspot.com
  
Ở khu vực Đông Nam Á, Hà Nội ô nhiễm thứ hai, sau Jakarta của Indonesia. Sài Gòn đứng thứ 15 trong danh sách này.

Còn theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), Hà Nội chỉ có 38 ngày không khí sạch trong một năm, riêng trong năm 2017.

baomai.blogspot.com
  
Khảo sát của IQAir AirVisual có trụ sở tại Thụy sỹ được thực hiện trên 3.000 thành phố bằng cách đo nồng độ bụi mịn PM2.5, được coi là tác nhân ô nhiễm không khí nguy hại nhất cho sức khỏe con người.

Cũng theo báo cáo này, không khí Hà Nội năm 2018 khá hơn một chút so với năm 2017.

Cụ thể, nồng độ bụi mịn PM2.5 trung bình của thành phố năm ngoái là 40,8 microgam trên một mét khối không khí so với 45,8 năm 2017.

baomai.blogspot.com
  
Theo WHO ô nhiễm không khí là rủi ro môi trường lớn nhất đối với sức khỏe con người hiện nay, ước tính 4.2 triệu ca tử vong mỗi năm liên quan đến ô nhiễm không khí ngoài trời và 3,8 triệu ca liên liên quan đến ô nhiễm không khí trong nhà.

Còn theo WHO, 6 trong 10 ca bệnh có tỷ lệ tử vong cao nhất liên quan đến ô nhiễm không khí.

Hà Nội làm gì để giảm bụi mịn?

baomai.blogspot.com
Các loại khẩu trang thông thường không lọc được bụi mịn

Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam cho hay khí thải từ các phương tiện tham gia giao thông là nguyên nhân hàng đầu của tình trạng không khí ô nhiễm tại Hà Nội.

Tuy nhiên cho đến nay dường như lãnh đạo Hà Nội chưa có bước đi nào quyết liệt để giảm tình trạng này.

Dưới sức ép của WHO, mới đây Hà Nội vừa đưa ra kế hoạch hành động kiểm soát chất lượng không khí đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2025.

VnExpress cho hay theo bản kế hoạch này, các bộ và cơ quan liên quan có nhiệm vụ thực hiện nhiều giải pháp để hạn chế ô nhiễm không khí, bao gồm sản xuất xanh, đầu tư vào công nghệ xanh, lắp đặt các trạm quan trắc không khí bổ sung, hạn chế sử dụng các công nghệ sản xuất lạc hậu.

baomai.blogspot.com  
  
Tác giả Anton Hansen viết trên VnExpress rằng cũng giống như loại khẩu trang chỉ có tác dụng ngăn bụi tạm thời, các giải pháp nói trên không thể mang lại hiệu quả về mặt lâu dài.

An ton Hansen nhận định rằng hầu hết mọi người ở Việt Nam không nhận thức được rủi ro về sức khỏe do ô nhiễm không khí. "Chỉ một phần nhỏ dân số Việt Nam được giáo dục về các phòng chống tác hại của việc phơi nhiễm với ô nhiễm."

"Hầu hết người dân Việt Nam khi ra đường đều đeo khẩu trang cotton, nhưng nó chỉ dùng để ngăn tia UV chứ không hiệu quả với bụi mịn."

baomai.blogspot.com
  
Một cách nữa hay được người Việt Nam dùng là đeo khẩu trang bệnh viện. Đây là loại khẩu trang mỏng, chỉ có tác dụng ngăn không cho bệnh qua đường hô hấp lây lan chứ cũng không lọc được bụi mịn. Hơn nữa đây là khẩu trang dùng một lần nên lại góp thêm phần làm ô nhiễm môi trường khi bị vứt bỏ, ông Anton Hansen viết.

Giải pháp lâu dài mà Hà Nội cần làm, theo ông Anton Hansen, là các thay đổi sâu rộng về hạ tầng, giảm số lượng phương tiện giao thông cá nhân, khuyến khích giao thông công cộng, nhân rộng quy mô nông nghiệp công nghiệp và chăn nuôi sang sản xuất hữu cơ hoặc tránh các công nghệ nguy hiểm như biến đổi gien.

Bàn nhau mua máy lọc không khí

Không khí ô nhiễm báo động của Hà Nội cũng là đề tài được bàn tán sôi động trên các diễn đàn cho người nước ngoài đang sống tại đây.

Trên trang Nonstop Newcomer, một người tên Colin viết:

"Tôi yêu rất nhiều điều ở Hà Nội, như những hồ nước tuyệt đẹp, các quán cà phê, mức sống rẻ. Nhưng không khí ô nhiễm là nguyên nhân chính khiến tôi không muốn sống ở đây lâu. Và tôi ghét phải check chất lượng không khí mỗi khi tôi quyết định có chạy quanh Hồ Tây hay không."

baomai.blogspot.com
  
Người này cũng bày vài cách để giảm nguy cơ tổn hại phổi khi sống ở Hà Nội: thường xuyên đeo khẩu trang và bật máy lọc không khí cả ngày cả đêm ở nhà.

Trên diễn đàn Hanoi Massive Community, nhiều người hỏi nhau kinh nghiệm mua máy lọc không khí của hãng nào, giá cả và địa chỉ mua.

Thời điểm đầu năm 2019, chất lượng không khí Hà Nội có nhiều lúc vượt ngưỡng 200+, rất nguy hại cho sức khỏe. Trong khi theo tiêu chuẩn của Tổ chức Y tế Thế giới, mức tiêu chuẩn là 24.

Thành viên có tên Tom Druk của Hanoi Masive Community khuyên 'những người chưa quen với ô nhiễm không khí Hà Nội' hãy ở yên trong nhà những ngày không khí trở nên tệ hại, và nếu có phải ra ngoài thì nhất thiết phải đeo khẩu trang loại đặc biệt có thể lọc được các hạt bụi kích cỡ nhỏ.

Bụi mịn là gì?

baomai.blogspot.com
  
Bụi mịn được coi là yếu tố giết người thầm lặng.

Bụi mịn PM1.5 (Particulate Matter 2.5) chỉ những hạt rắn, lỏng có đường kính nhỏ hơn 2,5 micoromet trôi nổi trong không khí.

baomai.blogspot.com  

Environmental Health Perspectives cho hay do kích thước siêu nhỏ, bụi mịn dễ đi sâu vào hệ hô hấp, luồn lách vào phổi, gây tắc và tổn thương phổi. Nó có thể ảnh hưởng đến cấu trúc DNA.

Nghiên cứu của giới khoa học còn chỉ ra rằng, bụi siêu nhỏ còn có thể là tác nhân gây ra bệnh rối loạn tâm lý, nhồi máu cơ tim, giảm trí nhớ.

baomai.blogspot.com
  
Trẻ em, trẻ còn trong bụng mẹ, người già, người có các bệnh phổi và hô hấp là những người dễ bị tổn thương nhất bởi bụi mịn.

baomai.blogspot.com



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bố Đoàn Thị Hương: ‘Mong con được thả, mong nhà nước giúp cháu’


11/03/2019 

Tin tức phát đi từ Malaysia hôm 11/3 cho hay một tòa án nước này quyết định trả tự do và hủy cáo trạng đối với nữ nghi phạm người Indonesia Siti Aisyah trong vụ án ông Kim Jong Nam bị giết cách đây 2 năm. Nghi phạm còn lại, cô Đoàn Thị Hương, người Việt Nam, vẫn còn bị giam giữ và sẽ ra tòa lần tiếp theo vào hôm 14/3 tới. Các bản tin nước ngoài nói cô Hương “bị sốc” sau khi nghe phán quyết của tòa. Tin cho hay tại phiên tòa vừa qua, cô Hương phát biểu qua thông dịch viên rằng cô cảm thấy “khủng khiếp” về tình trạng hiện nay của cô. “Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra với tôi trong giai đoạn hiện nay. Tôi vô tội. Xin hãy cầu nguyện cho tôi”, cô Hương nói, theo tin của các hãng quốc tế.

Cô Đoàn Thi Hương khi ra tòa hồi cuối tháng 6/2018
Hai cô Aisyah và Hương bị cáo buộc là đã bôi chất độc thần kinh VX lên mặt ông Kim Jong Nam, anh cùng cha khác mẹ của Lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un, làm ông Kim Jong Nam tử vong. Cả hai đều phủ nhận cáo buộc đó và nói rằng họ tưởng họ chỉ tham gia vào một trò chơi trên truyền hình. Ông Đoàn Văn Thạnh: Cô người Indonesia được thả mình cũng mừng cho họ rồi cũng muốn để cho con mình được thả. Mình muốn là cấp nhà nước, Bộ Ngoại giao [Việt Nam] giúp đỡ cháu [Đoàn Thị Hương].

Đã có những phản ứng ban đầu ở Việt Nam về tin tức kể trên. Từ Nam Định, quê nhà của cô Hương, bố của cô, ông Đoàn Văn Thạnh, cho VOA biết ông đã nghe tin Aisyah được trả tự do trong khi Hương vẫn bị giam, và suy nghĩ của ông về điều này là:

“Cô người Indonesia được thả mình cũng mừng cho họ rồi cũng muốn để cho con mình được thả”.

Các bản tin nói chính phủ Indonesia đã “nỗ lực”, “kiên trì vận động cấp cao” và những động thái đó đã mang đến kết quả có hậu cho Siti Aisyah. Bộ Ngoại giao Indonesia cho hay trường hợp của Aisyah liên tục được nêu ra trong mỗi cuộc họp song phương giữa Indonesia và Malaysia trong hai năm qua, theo các bản tin.

Ông Thạnh, bố cô Hương, nói với VOA về điều mà ông trông đợi ở chính phủ Việt Nam:

“Mình muốn là cấp nhà nước, Bộ Ngoại giao giúp đỡ cháu [Đoàn Thị Hương].”

Ông cho biết thêm rằng lâu nay và gần đây không có bất cứ liên lạc gì của phía nhà nước với gia đình ông về vụ của Hương, và gia đình cũng chưa có kế hoạch đi lên Hà Nội trong những ngày sắp tới để gặp Bộ Ngoại giao về vụ này.

Cô Siti Aisyah tại cuộc họp báo sau khi được tòa trả tự do hôm 11/3

Thông qua mạng xã hội, nhóm những người từng vận động sự giúp đỡ pháp lý cho cô Hương cách đây hai năm bày tỏ rằng họ cảm thấy “nghẹn đắng” hoặc “ức phát khóc” về kết quả mới đây tại tòa Malaysia.

Khi nhận được tin ấy, mình cảm thấy sự bất công quá lớn với Hương nói riêng và người mang hộ chiếu Việt Nam nói chung. Bà Nguyễn Hoàng Ánh

Bà Nguyễn Hoàng Ánh, một người trong nhóm, cũng là một giảng viên đại học được biết đến rộng rãi trên Facebook, nói với VOA bà và cả nhóm “lặng người” khi nghe tin. Bà nói thêm:

“Khi nhận được tin ấy, mình cảm thấy sự bất công quá lớn với Hương nói riêng và người mang hộ chiếu Việt Nam nói chung. Bởi vì hoàn cảnh của hai người không có gì khác nhau cả, nhưng mà Siti Aisyah được thả là nhờ vụ vận động của bên quốc gia của họ”.

Bà Hoàng Ánh cùng nữ doanh nhân nổi tiếng Lê Hoài Anh và các bạn bè khác đã tích cực quyên góp để đưa một số người thân của cô Hương đến dự phiên tòa đầu tiên hồi năm 2017 nhằm tạo sự động viên tinh thần cho cô.

Nhưng sau đó, một số thành viên nhóm cho biết trên mạng xã hội rằng những nỗ lực của họ “bị hạn chế”, “bị ngăn cản”, dù không đi vào chi tiết là ai, cơ quan nào đã làm như vậy.

Theo lời bà Hoàng Ánh trong cuộc phỏng vấn hôm 11/3 với VOA, hồi năm 2017 nhóm của bà được ông Đoàn Văn Thạnh nói lại rằng đại sứ quán Việt Nam ở Malaysia đã gọi điện “cảnh báo” ông không nên đi dự phiên tòa vì ông có thể “bị nguy hiểm đến tính mạng”. Kể từ lúc đó, gia đình cô Hương “sợ”, “tránh né” và “không liên lạc lại” với nhóm của bà Ánh một lần nào nữa, bà cho hay.

VOA cố gắng liên lạc với Bộ Ngoại giao Việt Nam vào chiều muộn ngày 11/3 để tìm hiểu phản ứng của họ về phán quyết mới nhất liên quan đến Đoàn Thị Hương và Aisyah, tuy nhiên đến thời điểm bản tin này được đăng vào tối cùng ngày, chưa có hồi đáp từ phía bộ.

Dự kiến phiên tòa xét xử cô Hương sẽ nối lại hôm 14/3. Tin cho hay tại phiên tòa vừa qua, cô Hương phát biểu qua thông dịch viên rằng cô cảm thấy “khủng khiếp” về tình trạng hiện nay của cô.

“Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra với tôi trong giai đoạn hiện nay. Tôi vô tội. Xin hãy cầu nguyện cho tôi”, cô Hương nói, theo tin của các hãng quốc tế.

Nữ giảng viên đại học Nguyễn Hoàng Ánh nói với VOA rằng nếu phiên tòa sắp tới “vẫn không đem lại một sự công bằng” cho cô Hương, bà và các bạn bè sẽ một lần nữa phải lên tiếng “kêu gọi nhà nước phải có biện pháp gì mạnh mẽ hơn” để giúp cho cô.


https://www.voatiengviet.com/a/bo-doan-thi-huong-mong-con-duoc-tha-mong-nha-nuoc-vn-giup-chau/4823885.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

'Định cư ở nước ngoài chỉ là ác mộng khi bạn không đủ xuất sắc'


9/3/2019 - 'Nếu bạn không ở lại được thì là do năng lực chưa vượt trội hơn người bản xứ, chứ không phải vì di cư khổ nên không thèm ở', chị Trần Như viết. Bài viết dưới đây là của chị Trần Như, 38 tuổi, người Hà Nội, đang làm việc tại một công ty sản xuất phụ tùng ôtô ở Ontario, Canada. Chị Như cho biết, khi ở Việt Nam, vợ chồng chị đã có công việc và thu nhập tốt, vợ làm việc cho tổ chức nước ngoài, chồng có cơ sở kinh doanh riêng, có đầy đủ nhà lầu, xe hơi. Tuy vậy, lo lắng vì môi trường ô nhiễm, lúc con đi học lại gặp nhiều vấn đề nên khi có cơ hội, chị sang Canada làm việc, rồi đưa cả chồng, con qua đây. Sau 2 năm ở bên này, gia đình chị có cuộc sống rất thuận lợi nên dự định sẽ định cư lâu dài:
Mùa đông tuyết dày tại khu vực chị Như 
sống 
 ở Ontario, Canada. Ảnh: Trần Như.
Di cư tới những nước phát triển hơn đang là xu hướng bùng nổ tại Việt Nam nhưng đây không phải là sự lựa chọn phù hợp cho mọi người. Tôi từng làm cho nhà nước, tổ chức phi chính phủ, công ty đánh giá ISO của Đức, Mỹ và công ty sản xuất của Nhật khi ở Việt Nam. Hiện tôi làm trưởng phòng chất lượng cho một công ty sản xuất tại Canada. Khi ở Việt Nam, tôi làm việc 44 - 45 giờ/tuần, còn tại Canada, tôi chỉ làm 40 giờ, có phần nhàn nhã hơn và dành được nhiều thời gian cho con cái. Ngoài nghỉ thứ 7, chủ nhật, tôi còn có 7 kỳ nghỉ cuối tuần dài gồm hai ngày cuối tuần và một ngày nghỉ thường vào thứ hai. Tất nhiên kỳ nghỉ Giáng sinh dài nhất. Ngoài ra, các công ty sản xuất thường có cả kỳ nghỉ hè 1-2 tuần.

Ở đây, lương trả cho những người làm vị trí như tôi hoặc khối văn phòng thường theo năm, tức theo khối lượng công việc của vị trí đó, đôi lúc bận việc quá ở lại ngoài giờ cũng không có tiền làm thêm. Tuy nhiên, nếu có việc bận ra ngoài vài tiếng hoặc đến muộn, về sớm vài giờ, bạn chỉ cần thông báo cho người có liên quan là được. Những người không bận rộn gì ở nhà thì có thể làm lương theo giờ, làm ngoài giờ để được hưởng 150% lương, để có thêm tiền đi du lịch. Vậy nên có chuyện anh chồng làm kỹ sư cho Boeing lương trả theo năm còn chị vợ làm công nhân lương trả theo giờ nhưng bà vợ chịu làm thêm nhiều nên lương cao hơn cả anh chồng. Tôi còn biết một chú công nhân làm cho hãng sản xuất ôtô lớn, khi nghỉ hưu nhận được tiền từ quỹ công đoàn và các loại bảo hiểm cỡ 0,5 triệu đôla. Hằng tháng vẫn nhận tiền lương hưu đều đặn cộng với tiền tích lũy bao năm nên ông mua xe mui trần cổ và du thuyền nhỏ để tận hưởng cuộc sống.

Nhiều người cho rằng người nhập cư chịu thiệt thòi vì nước sở tại thường ưu tiên việc làm cho công dân của họ. Nhưng thực tế, nếu di cư hợp pháp đến Canada và có giấy phép làm việc, bạn có thể ứng tuyển mọi vị trí (trừ các việc liên quan đến an ninh quốc phòng). Không doanh nghiệp/tổ chức nào phân biệt đối xử về chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tình trạng sức khỏe, tuổi tác trong quá trình tuyển dụng, bởi như vậy là phạm luật. Như tôi, chưa là thường trú nhân của Canada, nhưng vẫn xin được việc tốt, không bị ai kỳ thị.

Như vậy, nếu ai ra nước ngoài và khó xin việc, thì chỉ là do năng lực của họ chưa vượt trội hơn người bản xứ. Bạn có thể giỏi ở Việt Nam nhưng tiếng Anh của bạn hạn chế, ngay cả các bạn thi IELTS với điểm nói 7.0-8.0 thì vẫn gặp khó khăn nếu vào làm công việc liên quan đến kỹ thuật hoặc tài chính. Khi đó, từ chuyên ngành nhiều như "lá mùa thu" nên nếu bạn không chuẩn bị kỹ thì cũng không hiểu vấn đề. Không những thế, dân tới Canada từ rất nhiều nước khác nhau nên giọng nói đôi lúc khá khó nghe. Tôi từng làm việc với những khách hàng gốc Ấn, Nga, Ucraina, Hà Lan... , ban đầu nghe không hiểu hết được nhưng khi đã có vốn từ và hiểu biết thì sẽ thẩm âm tốt.

Bởi vậy, chuyện nhiều người đi du học xong không xin được việc để ở lại là hết sức bình thường. Mới học xong, chưa có kinh nghiệm, cũng không quá xuất chúng thì rất khó xin việc, ngay cả với người bản xứ. Bạn thử nghĩ xem, một năm có bao nhiêu ngàn người đi du học thì tỷ lệ bao nhiêu người xin được việc để ở lại. Vậy nên, nếu bạn không định cư được ở các nước phát triển, là do chưa đủ xuất sắc chứ không phải vì di cư khổ lắm nên không thèm ở.


Còn khi đã ở lại được, khẳng định được vị trí, giá trị của mình, bạn sẽ có rất nhiều điều thuận lợi chứ không chỉ mỗi nếm khổ ở xứ người.

Thứ nhất, bên này cuộc sống rất tiện nghi. Nhà có hệ thống sưởi và điều hòa, bạn có thể mặc đồ mùa hè quanh năm. Tất cả các ngôi nhà đều có hệ thống báo cháy theo quy định, nấu ăn hơi khói là chuông báo động réo inh ỏi. Thành phố 10.000 dân cũng có một trung tâm thể dục công cộng với hệ thống bể bơi nước ấm, sauna, xông hơi mà vé cũng chỉ 3 - 4 đôla một người mỗi lần. Nếu ai chăm đi tập, mua vé năm thì chỉ khoảng 220 đôla. Thành phố 20.000 dân như chỗ tôi ở thì có 2 trung tâm thể thao lớn và hiện đại.

Người dân nơi đây thích sống ở ngoại ô hơn vì có nhiều không gian cho hoạt động ngoài trời, họ thích mua cano nhỏ, thuyền kayak, nhà nào khá hơn mua du thuyền đi vi vu đây đó. Mùa đông lạnh thì người nghỉ hưu sẽ sang California (Mỹ) tận hưởng nắng ấm, mùa xuân lại quay về.

Ở đây, tôi cũng được hưởng dịch vụ y tế tốt. Bác sĩ, y tá thân thiện, hầu như chưa thấy ai phàn nàn về thái độ của nhân viên y tế. Một lần, tôi bị tai nạn xe hơi, khi vào nhập viện là 7-8 y tá, bác sĩ vây quanh. Một cô y tá bảo tôi: "Áo choàng của chị đẹp quá, tôi sẽ cởi ra chứ không cắt nó nhé". Sau đó, một vị bác sĩ đến từ Somali nói tiếp: "Đúng rồi, đừng cắt bỏ chiếc áo, nó đẹp quá".

Lần đó, tôi không phải trả một xu viện phí nào. Thẻ bảo hiểm y tế của chính phủ sẽ trả chi phí khám chữa bệnh. Thẻ bảo hiểm y tế của công ty sẽ trả 90% chi phí thuốc men. Tôi có ông anh bị bệnh viêm gan B, thuốc uống mỗi ngày một viên hết 27 đôla. Do vợ chồng anh đều đi làm nên thẻ bảo hiểm y tế của hai người trang trải hết, anh không phải chi trả gì.

Tất nhiên, khi muốn gặp bác sĩ, bạn cần đặt hẹn và tùy theo bác sĩ ở đâu mà lịch hẹn sẽ nhanh hay chậm. Nhiều bệnh viện ở các thành phố lớn quá tải nên cũng có tình trạng chờ hơn nửa ngày mới được khám.

Điều tôi thấy "được" nhất khi sang đây là chuyện học hành của con cái. Con tôi học trường công giáo, trẻ ở đó rất lịch sự. Con tôi vốn rất nhút nhát. Khi ở Việt Nam, ngày nào đi học cháu cũng bị vài bạn to lớn hơn bắt nạt. Sang đây, cháu hoà nhập rất nhanh, chưa khi nào bị ai bắt nạt. Thi thoảng, cô hiệu trưởng còn tới ngồi đọc sách với cháu.

Ngoài ra, trường không gây áp lực bắt các bé phải học. Bé nào học giỏi, học kém đều được cô thưởng như nhau nên trẻ rất thích đi học. Chương trình học thiên về tư duy chứ không dạy học vẹt. Theo thống kê chỉ có 27% trẻ sẽ đủ giỏi để vào đại học, số còn lại sẽ học các trường nghề. Do vậy cha mẹ nếu muốn con vào top 27% kia thì nên dạy thêm ở nhà. Những người học nghề ra, nếu có tay nghề tốt, thu nhập của họ cũng tương đương kỹ sư, nên cha mẹ ở đây họ để con vui chơi và học theo sở thích. Một mặt trái của việc học nhẹ nhàng, không áp lực ở tiểu học là trẻ khi lên đại học nếu học quá căng thẳng là chúng không chịu được, lại xin chuyển xuống cao đẳng.

Tất nhiên, không ở đâu là thiên đường cả. Chỗ nào cũng có cái được, cái mất.

Tại nơi tôi đang ở, việc sử dụng dịch vụ đắt hơn Việt Nam (như vậy cũng đúng thôi, nếu không lấy đâu ra tiền trả lương cao cho người lao động). Thuế phải đóng cao hơn. Rau hơi đắt chút, nhất là vào mùa đông. Đi ăn phở đắt hơn ở Việt Nam. Nhà khá đắt vì Trung Quốc, Hàn, Nhật đổ tiền mua nhà ở Canada những năm gần đây nhiều quá.

Ăn hàng với các món phục vụ tại bàn khá đắt nhưng ăn buffet thì giá lại không cao hơn ở Việt Nam. Có nhà hàng phục vụ cả càng cua huỳnh đế thoải mái nhưng giá cũng chỉ 25 đôla một người. Pizza, đồ ăn nhanh, cà phê giá cũng chỉ bằng hoặc thấp hơn giá tiền ở Việt Nam và so với thu nhập ở đây thì quá rẻ.

Tôi thấy đồ ăn mua ở siêu thị rất rẻ so với thu nhập, thậm chí nếu quy đổi ra tiền Việt. Nhiều mặt hàng như cá hồi, tôm hùm, thịt bò, trái cây đủ loại, kem, sữa chua, sữa, sữa tắm, mỹ phẩm, quần áo... vẫn rẻ hơn ở nhà nhiều. Bạn có thể ăn cá hồi, thịt bò, tôm sú hằng ngày. Chi phí mua đủ loại thực phẩm của nhà tôi (ăn theo sở thích chứ không cần phải so đo tiết kiệm) một tháng chừng 500 đôla... Như vậy, chỉ cần bạn đi làm thì chuyện ăn ngon, mua đồ hiệu ở xứ này không có gì là to tát.

Nhiều người nói mua nhà và xe ở nước ngoài là phải trả nợ cả đời. Điều này đúng, nhưng các bạn phải làm phép tính để so sánh mới trực quan được. Ở Việt Nam, lương vợ chồng bạn dù mỗi người 30 triệu/tháng (có nhiều người cao hơn nữa, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm dân số được mức lương này), bạn đóng thuế thu nhập và bảo hiểm 3 triệu/tháng. Ước tính bạn sẽ chi cho con học ở trường tư khoảng 8 triệu, học tiếng Anh một triệu/tháng, mua thực phẩm cho cả nhà 10 triệu, đi ăn hàng 3 triệu, tiền điện nước một triệu, tiền xăng xe một triệu, nếu dùng ôtô thì chi phí xăng - gửi xe - phí đường cỡ 7 triệu. Như vậy bạn còn khoảng 25 triệu một tháng tức dư ra được 300 triệu/năm.

Nếu bạn mua nhà chung cư 3 tỷ thì bạn tiết kiệm 10 năm, mua xe một tỷ, bạn phải tiết kiệm hơn 3 năm. Đấy là về mặt lý thuyết, còn thực tế có rất nhiều khoản chi phát sinh như cưới xin, thăm hỏi, quà cáp, ốm đau, quần áo, du lịch, giúp việc... nên số tiền dành dụm còn lại không bao nhiêu. Vậy thì trừ khi bố mẹ làm doanh nhân, cán bộ... mới có tiền cho con đi du học hoặc đứa trẻ xuất sắc có học bổng, không thì tiền đâu cho con du học.

Ở Canada ai cũng tự lập, chuyện đi làm mua nhà trả góp 10 năm tới 30 năm là bình thường, không có gì là nghèo khổ hay là việc đáng thương với riêng người nhập cư cả. Thậm chí người nhập cư thường là những người có học thức và tài sản, họ còn mua nhà thời hạn ngắn hơn dân bản xứ nhiều.

Nếu 2 vợ chồng cùng đi làm, tiền trả nhà chiếm khoảng 30-50% thu nhập của một người, con đi học không mất tiền, các chi phí khác cũng không nhiều nên còn dư ra khá khá. Ai khéo tính toán có khi còn mua được thêm 1-2 căn nhà cho thuê. Xe hơi thì sẽ rẻ hơn khoảng 3 lần so với ở Việt Nam. Ai nhiều tiền thì mua xe xịn, ít tiền thì mua xe thường đã qua sử dụng.

Nói chung, tôi đang hạnh phúc với cuộc sống ở đây, do từ nhỏ đã đi học xa nhà và dễ hòa nhập nên không nhớ Việt Nam đến mức muốn bỏ về, nhưng nhớ gia đình. Ở bên này thuận lợi cho cả gia đình. Con cái không phải vất vả học tiếng Anh, bố mẹ không phải cày kéo vất vả để tích tiền cho con đi du học.

Ai cũng có quyền lựa chọn nơi sống tốt và phù hợp cho sự phát triển của mình, gia đình. Tuy nhiên, các bạn thuộc tuýp khó hòa nhập, ngôn ngữ hạn chế thì phải cân nhắc thật kỹ.

Trần Như
* Tên người chia sẻ đã được thay đổi
https://vnexpress.net/doi-song/dinh-cu-o-nuoc-ngoai-chi-la-ac-mong-khi-ban-khong-du-xuat-sac-3891491.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

KHÁI NIỆM VỀ CÕI NIẾT BÀN TRONG PHẬT GIÁO


LTS: Niết bàn là khái niệm thể hiện triết lý độc đáo về giải thoát của Phật giáo. Đây là một trạng thái tâm linh hoàn toàn thanh thảngiải thoát khỏi mọi đau khổ của cuộc đờiTrạng thái này có thể đạt được khi còn đang sống (Hữu dư Niết bàn) hoặc khi đã qua đời (Vô dư Niết bàn). Phật giáo Nam Truyền hướng tới Vô dư Niết bàn - một Niết bàn tịch diệttừ bỏ mọi thú vui trần thếPhật giáo Bắc Truyền hướng tớiHữu dư Niết bàn - một Niết bàn nhân giannhập thế, dấn thân vào xã hội và hoạt động cùng những buồn vui nhân thếQuan niệm này đã mang lại một sức hấp dẫn, sức sống mới cho Phật giáođặc biệt là trong xã hội hiện đại.Xin mời quý độc giả xem và nghe thầy Nhật Từ thuyết giảng nhân dịp kỷ niệm ngàyĐức Phật Thích Ca Niết Bàn sắp đến.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam ra điều trần trước LHQ về Luật An ninh mạng, biểu tình, tù nhân chính trị, ‘Hội cờ đỏ’


Trụ sở Liên Hợp Quốc tại Geneva, Thuỵ Sĩ. Ảnh: validity.ngo.
Hai phiên điều trần lần này diễn ra trong hai ngày, được truyền hình trực tiếp trênwebsite của LHQ vào lúc 21:00 ngày 11/3 và 15:00 ngày 12/3, theo giờ Việt Nam. Mỗi phiên dự kiến kéo dài ba tiếng.
Đây là phiên điều trần nằm trong khuôn khổ Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (International Covenant on Civil and Political Rights – ICCPR) của LHQ. Việt Nam lẽ ra phải báo cáo và ra điều trần vào năm 2004 theo yêu cầu của Ủy ban Nhân quyền, sau khi kết thúc kỳ báo cáo lần thứ hai vào năm 2002. Tuy nhiên, Việt Nam đã không tuân thủ, chậm trễ thời hạn báo cáo một cách không rõ lý do.
Kể từ khi khi gia nhập Công ước vào năm 1982, Việt Nam đã trải qua hai kỳ báo cáo vào năm 1990 và năm 2002.
Tham dự phiên điều trần lần thứ ba này, chính phủ Việt Nam cử một phái đoàn đại diện gồm 24 người đến từ các bộ ngành khác nhau, do ông Nguyễn Khánh Ngọc – Thứ trưởng Bộ Tư pháp dẫn đầu.
Theo quy định của Công ước, quốc gia thành viên phải có nghĩa vụ báo cáo định kỳ trước Ủy ban Nhân quyền về việc triển khai thực hiện Công ước tại quốc gia mình, theo chu kỳ khoảng bốn năm/lần, và báo cáo khi có yêu cầu từ Ủy ban.
Thông qua các phiên điều trần xem xét báo cáo, Ủy ban Nhân quyền sẽ đánh giá mức độ thực thi các quyền dân sự và chính trị tại quốc gia, chỉ ra các hạn chế trong việc thụ hưởng quyền tại quốc gia không đáp ứng được tiêu chuẩn của Công ước, và từ đó đưa ra khuyến nghị giúp quốc gia cải thiện tình hình nhân quyền.
Quang cảnh một phiên điều trần tại Uỷ ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc. Ảnh: gov.mo.
ICCPR là gì?
Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR) là một công ước cơ bản của LHQ, ra đời vào năm 1966. Cùng với Tuyên ngôn Phổ quát về Nhân quyền 1948 và Công ước Quốc tế về các quyền Kinh tế – Văn hóa – Xã hội 1966, ICCPR góp phần tạo thành Bộ luật Nhân quyền Quốc tế.
Công ước này bao gồm 53 điều, với nội dung chính là quy định các quyền cụ thể thuộc về cá nhân, bên cạnh các trách nhiệm và nghĩa vụ của nhà nước trong việc đảm bảo mức độ thụ hưởng quyền của dân chúng tại quốc gia, và quy định về chức năng giám sát công ước của Ủy ban Nhân quyền.
Các quyền này có thể kể đến như: quyền sống (Điều 6), quyền không bị tra tấn (Điều 7), quyền không bị giam giữ tùy tiện (Điều 9), quyền được xét xử công bằng (Điều 14), quyền tự do tư tưởng, lương tâm và tôn giáo (Điều 18), quyền tự do biểu đạt (Điều 19), quyền tự do hội họp, lập hội (Điều 21 và 22), quyền tham gia chính trị (Điều 25), v.v.
Bên cạnh đó, Công ước còn có hai Nghị định thư bổ sung. Nghị định thư thứ nhất quy định về thẩm quyền của Ủy ban Nhân quyền trong việc tiếp nhận khiếu nại của cá nhân khi bị vi phạm nhân quyền, và Nghị định thư thứ hai quy định bắt buộc xóa bỏ hình phạt tử hình tại quốc gia thành viên. Hai Nghị định thư chỉ phát sinh hiệu lực khi quốc gia ký kết tham gia. Hiện nay Việt Nam vẫn chưa phê chuẩn hai Nghị định thư này.
Ngoài ra còn có nhiều văn kiện khác liên quan đến Công ước mang tính chất giải thích, làm rõ nội hàm của các điều khoản có thể gây tranh cãi.
Chẳng hạn, Bình luận chung số 34 của ICCPR ban hành vào năm 2011 giải thích về giới hạn của quyền tự do quan điểm và biểu đạt theo Điều 19 của Công ước, theo đó Ủy ban Nhân quyền đề nghị các quốc gia loại bỏ các luật trừng phạt đối với các biểu đạt phê phán nhắm vào những người đang nắm giữ quyền lực chính trị. Bên cạnh đó, Nguyên tắc Siracusa được ban hành năm 1984 giải thích về phạm vi hạn chế các quyền theo ICCPR, chẳng hạn như nguyên tắc này nêu rõ “an ninh quốc gia” không được viện dẫn mơ hồ và sử dụng một cách tùy tiện nhằm trấn áp các hành vi phản đối ôn hòa, phi bạo lực.
Quá trình giám sát việc việc thực thi Công ước được Ủy ban Nhân quyền LHQ tiến hành. Đây là một uỷ ban của 18 chuyên gia nhân quyền độc lập.
Hiện nay, Công ước này đã có 172 quốc gia thành viên.
Vấn đề Luật An ninh mạng và đàn áp biểu tình sẽ được đặt ra tại phiên điều trần của Việt Nam. Ảnh: Chưa rõ nguồn.
Phiên điều trần của Việt Nam diễn ra như thế nào?
Khác với phiên điều trần theo cơ chế Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (Universal Periodic Review – UPR) về nhân quyền do Hội đồng Nhân quyền LHQ tiến hành, phiên điều trần theo ICCPR được 18 chuyên gia trong Ủy ban Nhân quyền LHQ tiến hành.
Hai cơ quan này có sự khác nhau về chức năng và nhiệm vụ. Hội đồng Nhân quyền được thành lập và bảo vệ nhân quyền dựa theo Hiến chương LHQ, còn Ủy ban Nhân quyền được thành lập và bảo vệ nhân quyền dựa theo quy định của Công ước.
Điều này có nghĩa rằng, tất cả mọi quốc gia thành viên LHQ đều phải điều trần UPR trước Hội đồng Nhân quyền, còn việc điều trần trước Ủy ban Nhân quyền chỉ được thực hiện sau khi quốc gia ấy phê chuẩn ICCPR.
Về mặt chuyên môn, cơ chế điều trần theo ICCPR do các chuyên gia tiến hành, mang tính khoa học pháp lý cao hơn so với cơ chế điều trần UPR vốn do các chính phủ tiến hành với nhau và chịu tác động mạnh bởi yếu tố chính trị.
Phiên điều trần là buổi đối thoại, chất vấn của các thành viên trong Ủy ban Nhân quyền LHQ đối với phái đoàn đại diện của nhà nước Việt Nam, mà trọng tâm là làm rõ những quan điểm bất đồng với phía nhà nước trong việc áp dụng và thi hành Công ước, cũng như phát hiện các hạn chế trong việc thụ hưởng các quyền dân sự và chính trị tại Việt Nam.
Các chuyên gia nhân quyền LHQ thực hiện công việc này dựa trên thông tin từ báo cáo quốc gia do nhà nước Việt nam đệ trình vào năm ngoái, và các báo cáo song song từ các tổ chức xã hội dân sự, cũng như tham khảo thông tin từ các cơ quan nhân quyền khác của LHQ.
Từ các thông tin này, Ủy ban Nhân quyền sẽ lập một Danh sách các vấn đề đáng quan tâm – tức là những hạn chế nổi cộm về tình hình nhân quyền tại Việt nam, sau đó Ủy ban sẽ chất vấn làm rõ với đại diện phái đoàn Việt Nam trong phiên điều trần.
Qua cách tương tác trực tiếp, Ủy Ban Nhân quyền không chỉ đánh giá về thực trạng nhân quyền Việt Nam, mà còn biết được quan điểm, chính sách của nhà nước trong từng vấn đề.  Sau khi kết thúc phiên điều trần, Ủy ban sẽ ban hành một văn bản Nhận xét Kết luận – có giá trị pháp lý và bắt buộc thi hành đối với quốc gia thành viên.
Bản Nhận xét Kết luận sẽ ghi nhận lại mặt tích cực mà quốc gia đạt được, nhưng mặt khác – và chủ yếu – Ủy ban bày tỏ quan ngại về các hạn chế từ trong chính sách và pháp luật của quốc gia làm ảnh hưởng tới việc thụ hưởng các quyền được quy định trong Công ước, và đưa ra khuyến nghị theo từng vấn đề cho nhà nước thực hiện, và ấn định thời hạn nhà nước phải báo cáo định kỳ về việc triển khai thực hiện các khuyến nghị này.

Phiên điều trần của Việt Nam có gì đáng chú ý?
Theo như Danh sách các vấn đề đáng quan tâm mà Ủy ban Nhân quyền đã công bố trước ngày diễn ra phiên điều trần, Ủy ban chú ý đến 27 vấn đề tiêu cực. Chúng tôi xin phân chia rút gọn thành bốn nhóm vấn đề cơ bản như sau:
Nhóm thứ nhất, khía cạnh luật pháp Việt Nam không tương thích với tiêu chuẩn theo quy định của Công ước. Trong vấn đề này, Ủy ban quan tâm đến hạn chế của Luật Tín ngưỡng – Tôn giáo và Luật An ninh mạng của Việt Nam vừa được thông qua, cũng như các điều luật liên quan tới hội họp, lập hội, tử hình, các tội xâm phạm đến an ninh quốc gia và chống chính quyền nhân dân. Ủy ban cũng yêu cầu cung cấp thông tin về vị thế của Công ước so với pháp luật quốc gia, bao gồm sự tham chiếu đến điều khoản Công ước trong quá trình xét xử tại tòa án.
Nhóm thứ hai, bao gồm các biện pháp và chính sách không phù hợp so với Công ước. Các vấn đề này bao gồm tính độc lập của thẩm phán trước đảng cầm quyền và nhánh hành pháp; các biện pháp được tiến hành để thúc đẩy đa nguyên chính trị, đảm bảo quyền ứng cử của công dân không bị phụ thuộc vào sự phê duyệt của đảng Cộng sản Việt Nam hay tổ chức chính trị có liên kết với đảng (Mặt trận Tổ quốc).
Nhóm thứ ba, về thiết lập cơ chế ngăn chặn vi phạm và bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam, thông qua việc làm rõ cơ chế độc lập giám sát và thanh tra nơi giam giữ; hoạt động của Ban Chỉ đạo Nhân quyền Quốc gia (mang chức năng bảo vệ nhân quyền hay kiểm soát việc thực thi nhân quyền); và các tổ chức hội đoàn chính trị – xã hội đặc thù.
Nhóm thứ tư, giải trình các cáo buộc vi phạm nhân quyền. Các vụ việc Ủy ban nêu ra tiêu biểu như: “Hội Cờ Đỏ” là tổ chức phát ngôn gây hận thù, kích động bạo lực nhắm vào tôn giáo; các cáo buộc tra tấn và đối xử hà khắc, cũng như áp dụng biện pháp cưỡng bức lao động tại các nơi giam giữ; vấn đề đe dọa, sách nhiễm, bắt bớ, bỏ tù, cấm xuất cảnh đối với những người hoạt động nhân quyền; và các vụ việc cảnh sát sử dụng vũ lực quá mức để giải tán các cuộc biểu tình liên quan đến thảm họa sinh thái từ Formosa.
Các văn kiện liên quan đến phiên điều trần lần thứ ba của Việt Nam có tại đây.
Từ khóa:
gia nhập công ước: accession convention (np)
Ủy ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc: United Nations Human Rights Committee
chu kỳ báo cáo: reporting cycle (np)
phiên điều trần: hearing (n)
báo cáo quốc gia: state party’s report (np)
Nghị định thư: Optional Protocol
Bình luận chung: General Comments
Nhận xét Kết luận: Concluding observations


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chỉ có điện hạt nhân mới cứu rỗi được trái đất


NHÓM TÁC GIẢ: JOSHUA S.GOLDSTEIN VÀ STAFFAN A.QVIST (*)
25/02/2019 - Các nhà khoa học khí hậu cảnh báo chúng ta rằng: Thế giới phải cắt giảm mạnh việc sử dụng nhiên liệu hóa thạch trong 30 năm tới để ngăn chặn việc bùng phát thảm họa tiềm tàng đối với trái đất. Đối mặt với thách thức này là một vấn đề đạo đức, nhưng nó cũng là một bài toán khó, và một phần quan trọng của đáp án cho bài toán này phải là điện hạt nhân. Do đó, nhiều chuyên gia năng lượng, môi trường quốc tế kêu gọi: Hãy cân nhắc kỹ lưỡng đối với bài toán thay thế nhiên liệu hoá thạch: Để có những bước tiến đủ nhanh, thế giới cần xây dựng rất nhiều lò phản ứng.

Những người dân địa phương đang câu cá tại sông Viên gần nhà máy điện hạt nhân tại Civaux (Pháp) - hoạt động từ năm 1999.

Hiện nay, hơn 80% nguồn năng lượng của thế giới đến từ nhiên liệu hóa thạch - đây chính là nguồn nhiên liệu được dùng để sản xuất điện năng, dùng để sưởi ấm và làm nhiên liệu cho động cơ ô tô và máy bay. Tuy nhiên, hiện trạng sử dụng nhiên liệu hóa thạch trên thế giới đang trở nên tồi tệ hơn do việc nhiều quốc gia thoát nghèo ngày càng sử dụng năng lượng nhiều hơn, dẫn đến lượng nhiên liệu hoá thạch tiêu thụ tăng lên nhanh chóng. Việc áp dụng những phương pháp sử dụng hiệu quả năng lượng có thể làm giảm bớt một phần gánh nặng, nhưng vẫn không đủ để đáp ứng nhu cầu sử dụng năng lượng ngày càng gia tăng trên thế giới.

Bất kỳ một nỗ lực nghiêm túc nhằm mục đích khử carbon cho nền kinh tế thế giới đều đòi hỏi năng lượng sạch ngày càng nhiều, có thể đáp ứng nhu cầu 100.000 tỷ kilowatt giờ mỗi năm - theo tính toán của chúng tôi đây là mức tương đương với lượng tiêu thụ nhiên liệu hóa thạch hàng năm hiện tại. Một biến số quan trọng cần xem xét ở đây là chính là tốc độ. Để đạt được mục tiêu trong vòng 3 thập kỷ tới, thế giới cần bổ sung thêm 3,3 nghìn tỷ kilowatt giờ năng lượng sạch mỗi năm.

Chỉ riêng năng lượng mặt trời và năng lượng gió không thể tăng quy mô đủ nhanh để sản xuất ra lượng điện khổng lồ mà chúng ta cần có đến giữa thế kỷ này, đặc biệt khi chúng ta đang hướng tới việc chuyển đổi động cơ xe hơi và các phương tiện tương tự từ sử dụng nhiên liệu hóa thạch sang các nguồn nhiên liệu không phát thải carbon. Bất chấp những nỗ lực gần đây của nước Đức nhằm tạo ra các nguồn năng lượng tái tạo - đây được coi là nỗ lực tham vọng tầm cỡ quốc gia nhất từ trước đến nay cũng không đủ đáp ứng nhu cầu hiện tại. Với thành công của nước Đức, nguồn năng lượng tái tạo trên thế giới sẽ được bổ sung thêm 0,7 nghìn tỷ kilowatt giờ điện sạch mỗi năm. Tuy nhiên, con số này chỉ chiếm 1/5 của mục tiêu 3,3 nghìn tỷ Kilowatt giờ điện mỗi năm.

Hay nói cách khác, ngay cả khi thế giới có những nỗ lực và thành tựu công nghệ như nước Đức về năng lượng tái tạo, điều này lại không giống với thực tế ở đại đa số các quốc gia, thì với tốc độ này, việc khử carbon của thế giới sẽ mất gần 150 năm.

Mặc dù chúng ta có thể phát triển nguồn năng lượng tái tạo nhanh hơn, nhưng những vấn đề lớn vẫn còn tồn tại. Mặc dù các chi phí đối với nguồn năng lượng mặt trời và gió đã giảm đáng kể, nhưng chúng lại không thể là nguồn năng lượng thay thế trực tiếp và đáng tin cậy cho than đá và khí đốt.

Trên thực tế, những lúc không có mặt trời, hay không có gió, chúng ta sẽ hầu như không, hoặc chỉ thu được rất ít năng lượng. Thậm chí, khi được thiên nhiên ủng hộ thì nguồn năng lượng tái tạo đôi khi lại bị lãng phí do không được sử dụng hợp lý.

Bill Gates - người đã đầu tư 1 tỷ đô la Mỹ vào nguồn năng lượng tái tạo, nói rằng "sẽ không có công nghệ pin nhiên liệu nào cho phép, hoặc thậm chí gần đến mức có thể cho phép tạo ra điện chỉ từ các nguồn năng lượng tái tạo". Nếu chúng ta tiếp tục mở rộng, các trạm điện gió, mặt trời và thủy điện cũng sẽ phá hủy diện tích lớn đất nông nghiệp và rừng. Cái mà thế giới cần hiện nay là nguồn điện không carbon, có thể gia tăng trên quy mô lớn một cách nhanh chóng và cung cấp nguồn năng lượng ổn định suốt ngày đêm, bất kể trong điều kiện thời tiết nào mà không cần mở rộng diện tích sản xuất... Đáp án cho bài toán này chính là điện hạt nhân!

Khi Thụy Điển và Pháp xây lò phản ứng hạt nhân để thay thế nhiên liệu hóa thạch những năm 1970 và 1980, họ đã sản xuất ra lượng điện năng tương ứng với sự tăng trưởng GDP của mình, gấp 5 lần so với tốc độ phát triển năng lượng tái tạo ở Đức. Lượng khí thải carbon của Thụy Điển đã giảm một nửa ngay cả khi sản lượng điện của họ tăng gấp đôi. Giá điện hiện nay ở nước Pháp, một quốc gia mà nguồn điện chủ yếu là điện hạt nhân, chỉ bằng 55% so với ở Đức.

Vậy, tại sao không có ai quan tâm đến việc sự biến đổi khí hậu sẽ ra sao đằng sau sự phát triển của điện hạt nhân? Tại sao ngành công nghiệp điện hạt nhân ở Mỹ và thế giới không tiếp tục mở rộng để đáp ứng nhu cầu nguồn năng lượng sạch? Lý do chủ yếu là hầu hết chính sách của các quốc gia được xây dựng không phải trên cơ sở những sự thật "khó nghe" mà bởi những ám ảnh lâu đời và được truyền bá rộng rãi về phóng xạ.

Qua 6 thập kỷ, điện hạt nhân chỉ gặp duy nhất 1 tai nạn gây chết người - tai nạn Chernobyl năm 1986, đã trực tiếp làm 60 người tử vong và bị cáo buộc là tiếp tục gây ra cái chết của hàng ngàn người khác do bức xạ mức thấp. Đó thực sự là một tai nạn nghiêm trọng, nhưng những tai nạn công nghiệp phi hạt nhân khác thậm chí còn tồi tệ hơn nhiều. Một sự cố vỡ đập thủy điện ở Trung Quốc năm 1975 đã gây ra cái chết cho hàng chục ngàn người, năm 1984 vụ rò khí Bhopal tại nhà máy Union Carbide ở Ấn Độ theo tính toán ban đầu đã giết chết 4.000 người và sau đó ước tính khoảng 15.000 người nữa đã thiệt mạng vì tai nạn này. Nhưng không vì vậy mà chúng ta kỳ thị toàn bộ các ngành công nghiệp đó.

Tai nạn năm 1979 tại Đảo Ba Dặm (Three Mile Island) may mắn không gây ra thương vong nào. Năm 2011 tại Nhật Bản, trận động đất lớn thứ 4 trong lịch sử cùng với cơn sóng thần cao 50 ft (tương đương 14,4 m) đã cướp đi sinh mạng của gần 20.000 người và phá hủy cơ sở hạt nhân Fukushima, gây ra rò rỉ phóng xạ. Theo Chính phủ Nhật Bản, phơi nhiễm bức xạ trong quá trình xảy ra sự cố đó đã gây ra cái chết cho một công nhân vào năm 2016. Ngược lại, việc sơ tán dân chúng một cách vội vàng, thiếu tổ chức khỏi khu vực xảy ra sự cố đã bị cáo buộc là nguyên nhân dẫn đến điều kiện sống khổ sở và cái chết cho nhiều người di tản.

Điện hạt nhân được kiểm soát cứ như thể là bất kỳ mức phóng xạ nào đều cực kỳ nguy hiểm. Tuy nhiên, khi chúng ta đi xung quanh khu vực có phóng xạ, chúng ta chỉ bị nhiễm trung bình khoảng 3 millisieverts (mSv) mỗi năm và có thể lên tới 200 mSv ở một số nơi, mà không bị bất kỳ một nguy hại nào. Các khuyến cáo về nghề nghiệp và y tế đều ở dưới mức 50 mSv mỗi năm.

Thực tế tại Fukushima, chỉ có 12 người làm việc tại nhà máy điện hạt nhân đã bị phơi nhiễm hơn 200mSv, và không có ai ngoài phạm vi nhà máy bị nhiễm vượt quá mức 50 mSv. Có thể đo được và theo dõi được bức xạ dù ở mức độ rất thấp, nhưng chúng hoàn toàn vô hại.

Tương tự như vậy, chất thải phóng xạ không phải vấn đề quá lớn như mọi người vẫn nghĩ. So với lượng thải độc hại không lồ từ sản xuất công nghiệp thì lượng chất thải hạt nhân là rất nhỏ. Chất thải hạt nhân sinh ra từ lượng điện hạt nhân mà 1 người Mỹ tiêu thụ cả đời chỉ tương đương 1 lon soda. Lượng nhiên liệu đã qua sử dụng từ tất cả các lò phản ứng hạt nhân ở Mỹ trong suốt 60 năm qua có thể lấp đầy 1 sân bóng đá, với chiều cao 20 ft (tương đương 6,9m).

Hiện nay, chất thải phóng xạ được lưu giữ tại các lò phản ứng, chúng được xếp trong những thùng bê tông (phóng xạ không thể bị rò rỉ ra khỏi bê tông) và nó sẽ được giữ an toàn ở đó hàng trăm năm. Sau đó, chúng sẽ được đốt cháy trong những lò phản ứng mà hiện tại đang được thiết kế, hoặc được chôn sâu trong lòng đất vĩnh viễn. Tất cả những lý do được đưa ra để phản đối điện hạt nhân đều bắt nguồn từ những nỗi lo sợ thái quá rằng: Chẳng có cách nào ngăn chặn được những hiểm họa thực sự do biến đổi khí hậu mà loài người phải đối mặt.

Điện hạt nhân, nếu được mở rộng quy mô đúng cách thì có thể dễ dàng cạnh tranh về giá với các loại nhiên liệu hiện nay đang gây ra ô nhiễm. Hàn Quốc, quốc gia đã xây dựng 10 lò phản ứng dựa trên cùng 1 thiết kế, đã sản xuất điện hạt nhân với mức giá bằng, hoặc thấp hơn nhiên liệu hóa thạch. Những nỗ lực gần đây của Mỹ và châu Âu để thiết kế ra những lò phản ứng đầu tiên trong môi trường siêu điều tiết (hyper- regulated environment) đã dẫn đến việc chi phí bị đội lên và cả sự chậm trễ. Tuy nhiên, trong những năm tới, thế giới có thể xây dựng lò phản ứng một cách tập trung trong các nhà máy, hoặc xưởng đóng tàu, sử dụng các thiết kế tiêu chuẩn nên sẽ đạt giá thành thấp hơn so với sử dụng các nhiên liệu khác. Chúng ta có thể xây dựng hàng trăm lò phản ứng mỗi năm trên toàn thế giới và đáp ứng nhu cầu khổng lồ về nguồn năng lượng sạch.

Đây là chiến lược đôi bên cùng có lợi (win-win), đối với nhân loại, là cách duy nhất để ngăn chặn thảm hoạ về khí hậu mà vẫn đảm bảo được nguồn năng lượng cần thiết cho các quốc gia kém phát triển. Đây cũng là chiến lược duy nhất hợp lý.

Bài viết được lấy từ cuốn sách "Một tương lai mới: Một số quốc gia đã giải quyết vấn đề biến đổi khí hậu như thế nào và các quốc gia khác có thể theo sau" của nhiều tác giả, được Public Affairs xuất bản.

BIÊN DỊCH: CAO VŨ THÁI HÀ (VINATOM)

(*) Ông Goldstein là giáo sư danh dự ngành quan hệ quốc tế của Đại học Mỹ; Ông Qvist là kỹ sư và là một nhà tư vấn trong lĩnh vực năng lượng.

http://nangluongvietnam.vn/news/vn/nhan-dinh-phan-bien-kien-nghi/chi-co-dien-hat-nhan-moi-cuu-roi-duoc-trai-dat.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang