Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

BỐN MƯƠI TÊN CƯỚP VÀ ALIBABA


Lũ cướp chạy như ăn cướp vào hang, đọc thần chú đóng cửa hang cẩn thận xong chúng mới yên tâm ngồi kiểm lại số tiền vừa cướp được: hơn 2.2 tỉ Cu (chú thích: “Cu” là đơn vị tiền tệ của xứ Ba Tư cũ) - số tiền nhiều quá sức tưởng tượng, và lâu lắm rồi cái lũ cướp vặt như chúng mới cướp được một món bự như thế.Image result for BỐN MƯƠI TÊN CƯỚP VÀ ALIBABA
Trước đây, nghề cướp vặt mang lại cho chúng thu nhập ổn định, ổn định đến nỗi mấy cô hoa hậu có chổng mông cả tháng cũng không bằng bọn chúng khua khoắng một đêm. Nhưng giờ thì chúng bị cạnh tranh ác liệt: cướp ngày càng nhiều, cướp có quy trình, cướp tinh vi, cướp ở trình độ cao, khiến lũ cướp vặt như chúng trở nên lao đao. Bởi vậy, khi có được món tiền lớn như thế thì bọn chúng phải suy tính rất kỹ xem nên sử dụng số tiền này sao cho hợp lý: tên thì bảo đem đầu tư xây khu du lịch, rồi khi có khách du lịch đến thì mình cướp của khách luôn cho tiện; tên lại bảo nên đem tiền đi làm từ thiện, rồi trời phật sẽ chứng dám cho cái lòng thiện của mình mà phù hộ cho mình đi cướp gặp nhiều may mắn…



Đang bàn bạc hăng hái thì bọn chúng thấy cửa hang đá từ từ mở ra: một người đàn ông chậm rãi bước vào, trên lưng gã đó đeo một cái túi rất to.

“Hắn chính là Alibaba - chủ cái trạm thu phí mà chúng ta vừa cướp đó!” - một thằng trong đám la lên hoảng hốt. Tên tướng cướp rất nhanh lệnh cho đàn em rút gươm bao vây tứ phía. Alibaba chẳng lộ vẻ gì hoảng sợ, nhẹ nhàng tháo cái túi trên lưng quăng xuống đất: mấy cọc tiền từ trong túi văng ra lăn lông lốc…

“Tao đến không phải để đòi lại tiền, ngược lại, tao đến cho chúng mày thêm tiền” - nghe Alibaba nói vậy, tên tướng cướp không giấu nổi vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn cố bình tĩnh đáp: “Các cụ dạy rồi: Tay khều miệng la, tay quay miệng há. Không dưng ai dễ mang phần đến cho, nếu bỗng dưng có người mang đến cho, thì thường là phân, chứ không phải phần. Bởi thế, ta không quen nhận những đồng tiền mà không phải do chính bàn tay và sức lao động của mình cướp được”.

Alibaba thở dài hạ giọng: “Tất nhiên là tao có việc nhờ mày. Thế này nhé: nếu chẳng may mà công an tìm ra chúng mày, thì hãy khai với công an là chúng mày chỉ cướp được có vài Cu lẻ ở trạm thu phí của tao thôi, được chứ? Vì lâu nay tao vẫn báo cáo lên trên là mỗi ngày trạm thu phí của tao chỉ thu được vài Cu lẻ, và cần phải thu mấy chục năm mới hoàn được vốn, giờ mà lộ ra thì…”

Alibaba chưa nói dứt lời thì chợt sững người vì không thấy lũ cướp đâu nữa, nhìn xuống, hoá ra bọn chúng đã quỳ rạp dưới đất tự lúc nào. Tên tướng cướp chắp tay, dập đầu, giọng nghẹn ngào: “Anh ơi, cho bọn em đi theo anh với! Bọn em lâu nay chăm chỉ cướp bóc, trốn trong hang trong hốc, không ngại đâm chém hiểm nguy, nhưng thu nhập vẫn rất bấp bênh, cuộc sống còn rất khó khăn anh ạ!”.

Alibaba nhìn lũ cướp rồi nhếch mép cười, bảo: “Mấy cái thằng mặt mũi bặm trợn, người ngợm xăm trổ, dao kiếm hùng hổ như chúng mày thì chỉ hợp làm cướp vặt thôi. Khi nào biết đi giầy tây, xách cặp số, mặc vét lịch lãm, thắt cà vạt bảnh bao, tự tin phát biểu trên tivi, điềm đạm trả lời trước báo chí, thì khi ấy hãy đến gặp tao”.

Nói xong, Alibaba đọc thần chú mở cửa hang, điềm đạm bước ra. Tới cửa, Alibaba ngoái lại nhìn lũ cướp, bảo: “Muốn giàu lên hả? Đổi thần chú đi. Đừng “Vừng ơi mở ra” nữa, đổi thành “Trạm thu phí ơi mở ra”, giàu ngay!”.

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo


Phần nhận xét hiển thị trên trang

BOT: Tại sao Nguyễn Viết Tân dám lộng hành vô pháp ?


VEC – Sự lộng hành vô pháp
FB Nguyễn Ngọc Chu 11-2-2019 

- Đầu năm, đọc tin ông Nguyễn Viết Tân – Giám đốc Công ty cổ phần dịch vụ kỹ thuật đường cao tốc Việt Nam (VEC), quyết định cấm vĩnh viễn đối với 2 phương tiện biển số 51A-55850 và 51G-77256 trên tất cả các tuyến cao tốc do VEC quản lý khai thác, mà máu sôi lên toàn thân. Một sự lộng hành vô pháp. Đất nước này ai cũng có quyền: Cấm đi lại, Cấm chơi thể thao, Cấm ghi hình, Cấm ăn uống, Cấm hít thở không khí … thì con người sống để làm gì? và tồn tại Nhà nước để làm gì? Các nhà làm luật ở Việt Nam đâu rồi? Các luật sư đâu rồi? Ông bộ trưởng Nguyễn Văn Thể đâu rồi? Giá trị công dân Việt Nam bèo bọt đến thế này ư?

Giám đốc, Cử nhân Nguyễn Viết Tân
1. Đất làm đường trên toàn quốc không phải đất nhà riêng ông Nguyễn Viết Tân nên ông không thể cấm người dân đi trên đất đó.
2. Người dân có quyền bắt ông cuốn con đường mà ông làm đưa về cất ở nhà ông, để lại đất cho dân đi, không đi trên con đường ông làm. Dân sẽ làm lại con đường khác trên đất của dân.
3. Nếu đất nước này, làng xã nào cũng có quyền cấm vĩnh viễn các phương tiện giao thông đi vào các con đường qua địa phương thì ông Tân chỉ có mà đứng mãi một chỗ trong nhà ông.

4. Người dân vi phạm các luật giao thông chỉ có thể xử phạt hành chính bằng tiền hay các hình phạt chiếu theo luật pháp, chứ không thể cấm người ta lưu thông theo quyết định của một cá nhân hay công ty.

5. Không phải vi phạm, mà người dân phản đối trạm thu phí BOT của VEC, vì các trạm thu phí BOT của VEC là những tên cướp trắng trợn tàn bạo. Đừng chụp mũ vi phạm quy định của VEC để trả thù.

6. Quyết định số 13/QĐ-VEC-HĐTV ngày 10/01/2019 quy định từ chối phục vụ đối với các phương tiện vi phạm quy tắc giao thông khi tham gia trên các tuyến đường cao tốc do VEC quản lý khai thác – là một tờ giấy lộn vi phạm pháp luật, cần phải xé bỏ ném vào sọt rác. Đến Hiến pháp của Liên bang CHXHCN Xô Viết còn bị xé bỏ, huống chi là quyết định của VEC.

7. Đất nước này ai cũng có quyền: Cấm đi lại, Cấm chơi thể thao, Cấm ghi hình, Cấm ăn uống, Cấm hít thở không khí … thì con người sống để làm gì? và tồn tại Nhà nước để làm gì?

8. Các nhà làm luật ở Việt Nam đâu rồi? Các luật sư đâu rồi? Ông bộ trưởng Nguyễn Văn Thể đâu rồi? Giá trị công dân Việt Nam bèo bọt đến thế này ư?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, 5 điều bạn có thể bạn chưa biết?


Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, sự kiện, sự tàn bạo của lính Trung Quốc, sự hủy hoại của cuộc chiến đã được nhiều báo chí, các mạng xã hội nói tới nhiều, ở đây tôi chỉ đề cập tới 5 điều có thể bạn chưa biết về chiến cuộc này.

Thôi, đúng sai theo các nhà chính trị, cuối cùng nhân dân là người thiệt! Anh hùng cũng theo sóng gió nổi trôi, cuộc sống mãi trường tồn.

Xem thêm: Cuộc chiến Việt - Trung 1979, ai thắng ai bại?
Thời điểm bùng phát
Ngày 17 tháng 2 năm 1979, đại chiến biên giới Việt – Trung bùng phát, nhưng ngòi châm đã bắt đầu từ trước đó ít nhất ba tháng. Quãng năm 1978, xuất hiện những xung đột trên khu vực biên giới Việt Trung, quan hệ Việt – Trung trở gió và trở nên căng thẳng. Nguyên nhân dẫn tới sự căng thẳng này thì có lẽ chỉ có những nhà chính trị Việt – Trung thời đó nắm được.
Cuối tháng 11 năm 1978, tôi ra đời. Trong nhật ký của papa tôi còn nghi lại, ngày đó, quân đội Việt Nam đã đẩy lui một cuộc xâm lấn của quân Trung Quốc trên một cao điểm tại biên giới phía Bắc.
Ngày 17/2/1979, theo lệnh Đặng Tiểu Bình, khoảng 50 tới 60 vạn quân Tàu tràn sang đánh Việt Nam. Tướng tư lệnh Trung Quốc là Dương Đắc Chí và Hứa Thế Hữu nghĩ rằng chỉ trong một tuần sẽ đánh đến Hà Nội thiết lập lại trật tự. Tuy nhiên họ đã thất bại.
Những lần đại chiến
Chúng ta thường chỉ quan tâm tới cuộc chiến trong tháng 2 tháng 3 năm 1979 mà ít quan tâm tới lần đại chiến năm 1984. Sau thất bại trong tác chiến 1979, phía Trung Quốc từ bỏ chiến thuật biển người, hiện đại hóa quân đội, phương thức tác chiến.
Đúng năm năm sau, họ khởi đại binh đánh báo thù, đại chiến bùng phát trở lại đó là trận huyết chiến Núi Đất – Núi Bạc tại Vị Xuyên – Hà Giang (tháng 3 đến tháng 7/1984). Lần này, phía quân đội Việt Nam đã chịu tổn thất nặng nề, nhiều ghi chép cho rằng phía Việt Nam đã phải tổn thất 3700 binh sĩ trong nỗ lực tái chiếm hai cao điểm này.
Sau cuộc chiến, tuyến phòng thủ tại Vị Xuyên lung lay, phía Việt Nam điều sư đoàn Sơn Cước 31 từ Lào về để tăng cường phòng bị. Lính của sư đoàn này phần đa là người Thanh – Nghệ, họ cạo đầu huyết chiến và khiến cho người Tàu phải táng đởm.
Thời gian cuộc chiến
Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc nhiều người thường hiểu theo mốc thời gian là từ ngày 17/2/1979 đến ngày 16/3 cùng năm. Thực tế đây là cuộc chiến kéo dài khoảng 12 năm và hai bên chỉ đình chỉ tình trạng chiến sự vào năm 1991 và là kết quả nghị đàm tại Hội nghị Thành Đô (tháng 9/1990).
12 năm, trên biên giới phía Bắc cái búa chiến tranh treo lơ lửng trên đầu người Việt. Vì phải phòng bị biên giới phía Bắc, quân đội Việt Nam không thể dứt điểm Khơ me đỏ trên chiến trường Cambuchia.
Tàn chiến
Quãng năm 1988, 1989, quân đội Việt – Trung trên các cao điểm biên giới đã mệt mỏi và chán ngấy việc lẩn núp bắn vào nhau. Giữa những đồn trại của cả hai phía bắt đầu có những thỏa ước ví như người đi lấy nước thì mặc áo gì để tránh bị bắn, hai bên định kỳ nã pháo vào nhau, nhiều khi binh lính hai phía còn “giao lưu” mời nhau thuốc lá và kẹo ngọt.
Binh lính hai phía không những không căm thù lẫn nhau mà còn tìm cách giúp cho đối phương được sống. Các nhà lãnh đạo của cả Việt Nam và Trung Quốc đã cho rằng chiến sự đến đây là đủ và họ tìm cách chắp nối đàm phán để chấm dứt chiến sự.
Hòa đàm Thành Đô (tháng 9 năm 1990) và oán cừu còn mãi
Nội dung hòa đàm thì vẫn còn là một bí mật, nhưng tại hội nghị này, Giang Trạch Dân tặng đoàn Việt Nam hai câu thơ của Lỗ Tấn: Độ tận kiếp ba huynh đệ tại; Tương phùng nhất tiếu mẫn ân cừu” - Phong ba trôi hết, anh em còn/Gặp nhau miệng cười, hận thù tan.
Tổng bí thư ĐCS Việt Nam Nguyễn Văn Linh cũng xúc động viết: “Huynh đệ chi giao số đại truyền; oán hận khoảnh khắc hóa vân yên; tái tương phùng thời tiếu nhan khai; thiên tải tình nghị hựu trùng kiến” - anh em qua lại đã mấy đời, oán hận khoẳnh khắc hóa mây trôi, lại tương phùng trong nụ cười rộng mở, ngàn năm tình nghĩa cùng dựng xây.

Nhưng có lẽ oán hận sẽ vơi trong lòng người Việt khi các quân đoàn chủ lực tinh nhuệ nhất kịp tham chiến và biến biên giới phía Bắc thành mồ chôn quân Tầu. Chỉ có điều, trước khi có cuộc huyết chiến như vậy, quân Trung Quốc đã nhanh chân tháo lui về bên kia biên giới.

Để lại cho người Việt mối hận sầu thiên cổ!
HAN TIMES

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Công năng đặc dị – Kỳ 1: Người đi xuyên tường và khôi phục vật thể

Công năng đặc dị là từ mà các nhà nghiên cứu khoa học và khí công sử dụng để gọi những khả năng đặc biệt (siêu năng lực), vượt xa khỏi khả năng của con ngươi bình thường và không thể giải thích được bởi khoa học hiện đại.


Công năng đặc dị – Kỳ 1: Người đi xuyên tường và khôi phục vật thể. Ảnh 1
Khả năng đi xuyên tường. (Ảnh qua Encoremedstaffing.com)

Khoa học đã từng ghi lại được nhiều trường hợp siêu năng lực trên thế giới. Ví dụ như Wolf Grigorievich Messing với khả năng điều khiển tâm trí người khác, các thí nghiệm của quân đội Mỹ về khả năng di chuyển đồ vật bằng tâm trí hay dao thị (nhìn xa)… Các hiện tượng này xác thực là có tồn tại, nhưng cho đến nay người ta vẫn chưa lý giải được rõ ràng.
Trong giai đoạn thập kỷ 80-90 của thế kỷ trước, các môn khí công rất được thịnh hành và phổ biến rộng rãi ở Trung Quốc. Trong những người tu luyện khí công, có rất nhiều người có công năng đặc dị. Bên cạnh đó cũng có rất nhiều người là sở hữu năng lực từ bẩm sinh.
Dưới đây là những người có công năng đặc dị nổi tiếng nhất Trung Quốc.

Phần 1: Trương Bảo Thắng, khả năng đi xuyên tường và khôi phục vật thể

Trương Bảo Thắng (1960 – 3/8/2018), quê ở xã Bản Khê, huyện Tây Hồ, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc, là một trong những người có công năng đặc dị nổi tiếng nhất Trung Quốc giai đoạn những năm 1980. Tuy nhiên, Trương Bảo Thắng không phải là người tu luyện, khả năng của của ông là bẩm sinh.cứu của rất nhiều các Viện nghiên cứu, các Trường đại học, thậm chí là các chương trình nghiên cứu đặc biệt của Trung Quốc như Sở 507- Bộ công an, đơn vị chuyên nghiên cứu về những sự kiện bí mật, Trung tâm Nghiên cứu Vũ trụ của quân đội… Có rất nhiều bài báo, nghiên cứu khoa học, sách và video mô tả về khả năng của người đàn ông này.
Cuốn sách “Siêu nhân Trương Bảo Thắng” xuất bản năm 1989, do tác giả Gia Cát Hỉ Hán viết, được viết lời tựa bởi Lâm Thanh, Phó chủ tịch tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc, đã ghi lại rất nhiều thí nghiệm cũng như câu chuyện về Trương Bảo Thắng.
Công năng đặc dị - Kỳ 1: Trương Bảo Thắng
Sau đây là một vài câu chuyện về Trương Bảo Thắng được ghi chép trong các tài liệu về ông.

Dùng ý nghĩ di chuyển vật thể

Dùng ý nghĩ để di chuyển vật thể là một trong những khả năng mà Trương Bảo Thắng thường xuyên biểu diễn.

Thí nghiệm như sau: Theo dõi bằng sóng điện từ. Người ta để cho Bảo Thắng cầm trong tay một máy phát xạ vô tuyến cỡ nhỏ và di chuyển nó bằng ý niệm. Một máy thu sóng và định vị tung tích của máy phát được đặt tại gần chỗ Bảo Thắng để theo dõi liên tục tung tích của vật thể.Để nghiên cứu thăm dò khả năng dùng ý niệm di chuyển vật của Trương Bảo Thắng, các giáo viên khoa Vật lý của Học viện Sư phạm Bắc Kinh đã sử dụng tất cả các thiết bị có tại viện, và tất cả thủ pháp nào có thể, tiến hành theo dõi toàn bộ quá trình di chuyển vật của ông.
Lúc Bảo Thắng phát công, dùng ý niệm di chuyển chiếc máy phát xạ đến một chỗ khác, trong thời gian máy phát xạ rời khỏi tay ông thì nó “mất tích”, máy thu sóng cũng không thể thu được tín hiệu nữa, tức là công năng của ông làm cho vật thể tiến vào “trạng thái ẩn” không còn tung tích.
Các giáo viên khoa Vật lý của Học viện Sư phạm Bắc Kinh cũng làm trắc nghiệm công năng đặc dị dịch chuyển tức thời đột phá chướng ngại trong không gian (teleport) đối với Trương Bảo Thắng. Một hộp bánh kẹp xốp nhân mứt đào Thượng Hải còn nguyên bao bì chưa mở (trọng lượng tịnh 180g bên trong chứa 22 miếng bánh kẹp, trên giấy niêm phong các cạnh hộp, người ta còn dùng bút ghi thêm tên và tiêu chí).
Trương Bảo Thắng lần thứ nhất dùng ý niệm lấy ra 6 miếng, các tiêu chí niêm phong hoàn toàn không bị tổn hại. Lần thứ hai ông cầm hộp bánh xốp bằng tay trái, tay phải cầm 4 bịch đường (bao bì giấy kiếng), hai tay vỗ vào nhau, trong chớp mắt các bịch đường bao giấy kiếng “biến mất”, gần như đồng thời trên tay trái của ông “xuất hiện” hai miếng bánh xốp.
Lúc đó, ông nói ba bịch đường đã “vào” trong hộp, còn bịch thứ 4 thì đã di chuyển lên trên nóc tủ đứng lớn trong phòng. Tại hiện trường (có 3 người) kiểm tra hộp bánh tại chỗ, các tiêu chí niêm phong không hề bị tổn hại. Cân hộp bánh, thấy giảm 2,1g so với trước khi thực nghiệm, đồng thời tại hiện trường phát hiện trên nóc tủ đứng có một bịch đường.
Sau đó dùng X quang chụp hình hộp bánh, trên phim phát hiện trong hộp bánh chỉ còn 14 miếng bánh xốp, nhưng lại có thêm 3 bịch đường. Trước và sau thực nghiệm đều có kiểm tra các tiêu chí niêm phong, sau thực nghiệm niêm phong hoàn toàn không bị tổn hại và hoàn toàn “là một.” Trọng lượng trước và sau thực nghiệm rõ ràng có thay đổi, lại dùng X quang kiểm tra để bảo toàn nguyên trạng của hộp, hộp bánh đến lúc này vẫn chưa được mở ra.
Trong điều kiện giám sát chặt chẽ của nhiều người, Trương Bảo Thắng có lần ngồi tại chỗ mà đưa một bao gạo nặng khoảng 50kg, nặng hơn trọng lượng của ông từ nhà bên sang phòng đang ngồi mà không hề mở cửa, đục tường…
Có một lần tại thị trấn quê nhà Bản Khê, Trương Bảo Thắng làm cho 100 viên thuốc từ trong lọ thủy tinh dày 2mm đậy nắp kín, từng viên từng viên xuyên qua vỏ lọ thuốc ra ngoài mà không hề mở nắp chai, vỏ chai vẫn còn nguyên.
Video dưới đây quay lại một sự kiện Trương Bảo Thắng biểu diễn công năng đặc dị trước cố Phó chủ tịch Trung Quốc, Vương Chấn. Bảo Thắng dùng ý niệm đưa 5 que diêm vào phong bì thư, đồng thời đọc và trả lời nội dung của thư vào chính mặt sau của lá thư trong phong bì thư đang được dán kín. Trong video này, Bảo Thắng cũng dùng ý niệm, lấy ra các viên thuốc nằm trong lọ thủy tinh đang được bịt kín.

Khả năng đi xuyên tường

Năm 1982, lúc Trương Bảo Thắng còn ở Viện Y học Trung Quốc, tỉnh Liêu Ninh, thầy giáo Vương Phẩm Sơn và đồng nghiệp yêu cầu ông trình diễn khả năng đi xuyên tường vào Đại Lễ Đường:
“Anh có thể nào đi vào Đại Lễ Đường mà không bị người ta phát hiện không?”.
“Thử một cái xem!”, Trương Bảo Thắng cười đáp lại.
Hoạt động bắt đầu. Có người dẫn Bảo Thắng ra xa khỏi Đại Lễ Đường. Sau đó các giáo viên bố trí sinh viên đứng quan sát ở tất cả cửa ra vào và cửa sổ của Đại Lễ Đường, kể cả các cửa sổ, cửa nhỏ bên hông. Tất cả bố trí xong. Thầy trò đều mở to mắt nhìn, đề phòng Bảo Thắng giở trò ảo thuật. Vài phút trôi qua, rồi mười mấy phút trôi qua, lúc mọi người đều hướng ra ngoài tìm kiếm, Trương Bảo Thắng đã ở bên trong lễ đường kêu to: “Tôi ở đây này!”. Tức thì mọi người chạy ùa vào.
Sau sự kiện đó, mọi người truyền nhau: có người nói Trương Bảo Thắng có thuật ẩn thân, có người nói ông có khả năng xuyên tường tẩu bích. Bảo Thắng trả lời rất giản đơn: “Trái với thông thường, các ông không thể ngăn trở tôi được”.
Sau khi ông đến Bắc Kinh, rất nhiều nhà nghiên cứu về công năng đặc dị rất hứng thú với khả năng của ông, với sự tham gia của vài nhà khí công, họ tổ chức một hoạt động.
Lần đó, vài người cùng với Trương Bảo Thắng đứng phía ngoài cổng bảo vệ của một cơ quan cấp quốc gia, có hai cảnh vệ đứng gác tập trung chú ý, họ không hiểu mấy người ngoài cổng có việc gì.
“Anh có thể nào không cầm giấy thông hành, không để cho chiến sĩ cảnh vệ thấy, đi vào bên trong cái cổng lớn kia, sau đó đi trở ra không?”, Có người nói với Bảo Thắng.
“Tôi có thể thí nghiệm thử”, ông trả lời.
Chỉ thấy Bảo Thắng đi xăm xăm vào bên trong cái cổng lớn, sau đó đi trở ra, mà không thấy các cảnh vệ ngăn cản. Sau đó mấy người kia đến hỏi hai cảnh vệ:
“Vừa rồi các anh có thấy một thanh niên đi vào bên trong cổng lớn không?”.
“Chúng tôi không thấy ai đi vào cả”, Hai cảnh vệ trả lời
Sau khi nghe trả lời, bọn họ cảm thấy mê hoặc chưa hiểu, bèn tra hỏi Bảo Thắng, câu trả lời của ông cũng vẫn giản đơn mà càng khiến người ta mê hoặc: “Trái với thông thường, các ông không thể ngăn trở tôi được”.
Lại có một lần, người ta đem Trương Bảo Thắng khóa nhốt trong một căn phòng, bên ngoài có người canh giữ, bảo ông ta có cách nào rời khỏi căn phòng, băng qua đường, đi vào tòa nhà đối diện, vào một căn phòng đã bị khóa, rồi dùng điện thoại báo cho những người giám sát ông.
Hoạt động bắt đầu. Có người đứng ở cửa phòng nơi Bảo Thắng bị khóa bên trong, có người đứng trên con phố quan sát, có người đứng giữ nơi căn phòng người ta yêu cầu ông đi vào, có người đứng canh bên máy điện thoại. Mọi người cũng không biết ông cần bao nhiêu thời gian để đi ra. Có người phỏng đoán : “Chắc là ông ta không thể đi ra ngoài được”.
Vài chục phút trôi qua, chuông điện thoại reo vang. Mọi người mở cửa hai căn phòng khác nhau, Trương Bảo Thắng đã từ căn phòng ông bị khóa, đi vào căn phòng ông cần vào, quay số điện thoại gọi đến người đang chờ mà không bị ai phát hiện. Lúc đó có một vị thầy khí công tự xưng có khả năng phát hiện tín hiệu di chuyển, vội chạy ra ngoài phòng, căn phòng mà Bảo Thắng đi vào 3 mặt hướng ra ngoài đều là tường. Ông ta dùng “huệ nhãn” phát hiện: Tại chính giữa bức tường ở giữa có lưu lại tín hiệu Trương Bảo Thắng đã xuyên qua, ông ta nói: “Có một chỗ giống như cái lỗ rất sâu, Trương Bảo Thắng đã khom người nhảy qua chỗ đó mà vào, theo hướng ông đi vào, cảnh tượng biến đổi càng lúc càng nhỏ, cuối cùng rơi xuống đất”.
Để thăm dò bí mật phía sau sự kiện “xuyên tường phá bích” của Trương Bảo Thắng, có người đã phỏng vấn ông Tống Khổng Trí là người nhiều năm nghiên cứu về công năng đặc dị. Đề tài nghiên cứu của ông là: Vật thể vật chất siêu việt không gian. Đề tài này thu được thành quả cấp Bộ, do đó nhóm của Tống Khổng Trí đã được bằng khen.

Công năng đặc dị - Kỳ 1: Trương Bảo Thắng
Khổng Trí (giữa) là nhà nghiên của Sở 507 cùng Trương Bảo Thắng (P).

“Ông tin Trương Bảo Thắng có thể ẩn thân, có thể xuyên tường phá bích không?”, có người hỏi Tống Khổng Trí.
“Tôi làm thí nghiệm vật thể xuyên việt không gian, trước mắt chưa làm thực nghiệm với Trương Bảo Thắng về việc này, nhưng căn cứ nhiều năm quan sát anh ta, anh ta có thể làm cho vật thể xuyên qua không gian đối với bất cứ vật thể nào, việc đó nhất định có một loại năng lượng tạo ra tác dụng. Có thể thiết tưởng, loại năng lượng này chỉ cần đạt tới một lượng nhất định thì có thể làm cho thân thể vật chất của anh ta xuyên việt không gian, lấy đó mà suy luận, tôi tin Trương Bảo Thắng có khả năng xuyên tường phá bích”, Tống Khổng Trí nói dựa trên suy lý.

Khả năng khôi phục vật thể

Năm 1986, tại thành phố Chu Hải, tỉnh Quảng Đông, trước đám đông, Trương Bảo Thắng xin ông thị trưởng Chu Hải là Lương Quảng Đại lấy ra tấm danh thiếp và ký tên lên mặt sau. Sau đó ông yêu cầu một khán giả bỏ danh thiếp vào miệng nhai nát, nhổ ra một cái đĩa.
Trương Bảo Thắng lấy từ trong đĩa ra đống giấy bị nhai nát giống như hồ dính đó, để trong bàn tay xoa xoa trong vài phút, xong đưa lên miệng thổi vài cái, lại xoa miết thêm một hồi. Lúc đó ông quay xuống khán giả bên dưới nói: “Còn thiếu một chút”.
Lúc đó bí thư thị ủy Chu Hải là Phương Bao nghe thế bèn để ý tìm trên bàn, trong dĩa, thậm chí tìm trong kẽ răng của người nhai danh thiếp hồi nảy, quả nhiên tìm được mảnh giấy vụn nhỏ xíu. Khán giả bên dưới hỏi: “Có nuốt vô bụng không đó?”. Sau đó trên bàn lại tìm được một mạt vụn nữa.
Bảo Thắng bèn bỏ những mạt vụn đó thêm vào đống hồ trong tay tiếp tục xoa miết, lại dùng hai tay ép lại, đem đống hồ ép thành miếng, dùng miệng thổi vài cái, sau đó để xuống bàn, ngưng thần nhìn chăm chú, chậm chậm dùng tay gõ, không bao lâu, đống hồ dính trong tay ông từ từ hoàn nguyên thành tấm danh thiếp, 3 chữ Lương Quảng Đại của ông thị trưởng ghi thêm trên mặt sau danh thiếp cũng phục hiện như cũ.
Công năng kỳ diệu của Trương Bảo Thắng khiến Lương thị trưởng vô cùng kinh ngạc. Ông cầm tấm danh thiếp trên bàn đưa lên nói: “Đúng là tấm danh thiếp tôi có ghi thêm tên mình”.
Theo Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quốc gia có thu nhập bình quân mua được 2 chiếc BMW mỗi năm, 77% công dân từ chối trợ cấp 58 triệu mỗi tháng



Thụy Sĩ là một trong những nước phát triển giàu có nhất thế giới. Quốc gia này có nguồn tài nguyên phong phú, phong cảnh hữu tình rất thu hút khách du lịch.
GDP bình quân đầu người cũng thuộc top đầu, chỉ sau Luxembourg ở châu Âu. Có lẽ vì thế mà quốc gia này trở thành nước ít thiếu tiền nhất thế giới.
Thụy Sĩ có nhiều cuộc trưng cầu dân ý và hoạt động này có lịch sử rất lâu đời. Những việc lớn nhỏ, chính phủ đều lấy ý kiến người dân và nó đã ăn sâu vào tiềm thức của người Thụy sĩ.
Tháng 6/2016, chính phủ đã phát động cuộc trưng cầu dân ý về việc trợ cấp thu nhập cơ bản vô điều kiện, nghĩa là người trưởng thành sẽ được cấp 2.500 franc Thụy Sĩ (hơn 58 triệu vnđ) mỗi tháng nhưng cuối cùng 77% người dân đều bỏ phiếu bác bỏ.
Đối với một quốc gia giàu có nhất nhì thế giới, dân số chỉ có 8 triệu người, việc lấy khoảng 1/3 tổng sản phẩm quốc nội để “trả lại sự giàu có cho người dân” là điều khả thi. Những người ủng hộ quyết định cho rằng, hoạt động này sẽ càng làm cho xã hội trở nên công bằng hơn và làm thay đổi tình trạng thu nhập không đồng đều ở Thụy Sĩ hiện nay.
Những người phản đối ý tưởng thu nhập đảm bảo cho rằng làm như vậy sẽ phá vỡ mối liên kết giữa lao động và tiền lương, tạo ra những ảnh hưởng không tốt cho xã hội.
Một nghị sỹ phản đối kế hoạch cho biết: “Về lý thuyết, nếu Thụy Sỹ là một hòn đảo, thì kế hoạch là hợp lý. Nhưng với một quốc gia với biên giới mở như Thụy Sỹ, thì điều này là không thể được. Nếu mỗi người Thụy Sỹ đều được hưởng thu nhập cơ bản như vậy, hàng tỷ người sẽ tìm cách chuyển tới Thụy Sỹ”,
Thu nhập bình quân đầu người của Thụy Sĩ thuộc hàng cao nhất thế giới, với tỷ lệ thất nghiệp và thiếu hụt tài chính thấp. Nhiều người làm công ăn lương ở đây có thể mua 2 chiếc BMW mỗi năm. Tuy nhiên mức tiêu thụ của Thụy Sĩ cũng tương đối cao.
Phố Bahnhofstrasse ở Zurich không chỉ là phố giàu có nhất Thụy Sĩ mà còn là nơi đắt đỏ nhất thế giới.
Đi dọc theo con phố, bạn có thể tìm thấy các cửa hàng xa hoa nhất Thụy Sĩ. Nơi đây cũng tụ họp các nhà thiết kế thời trang cao cấp như giày, lông thú, trang sức, … và tất nhiên cả đồng hồ Thụy Sĩ.
San San (biên dịch) / TapchiVietkieu


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thổ Nhĩ Kỳ lên án Trung Quốc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ


Một người Duy Ngô Nhĩ tại Thổ Nhĩ Kỳ biểu tình ở Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ), phản đối Trung Quốc trấn áp cộng đồng thiểu số theo Hồi giáo, ngày 06/11/2018


Thổ Nhĩ Kỳ tối 09/02/2019 tố cáo việc Trung Quốc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ là « nỗi nhục nhã cho nhân loại » và đòi hỏi đóng cửa các trại cải tạo ở Tân Cương. Đây là phản ứng mạnh mẽ nhất từ trước đến nay của một quốc gia Hồi giáo lớn, trong khi lâu nay chỉ có các tổ chức phi chính phủ lên tiếng.

Phát ngôn viên Hami Aksoy của bộ Ngoại giao Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố : « Chính sách đồng hóa người Duy Ngô Nhĩ một cách có kế hoạch của chính quyền Trung Quốc là nỗi nhục nhã cho nhân loại. Tình trạng trên một triệu người Duy Ngô Nhĩ bị bắt giam tùy tiện, bị tra tấn và tẩy não trong các trại cải tạo và nhà tù không còn là điều bí mật đối với bất kỳ ai nữa ». 

Ông Aksoy tố cáo thêm : « Những người Duy Ngô Nhĩ không bị giam giữ trong các trại cải tạo Trung Quốc cũng phải chịu áp lực rất lớn ». Đồng thời kêu gọi cộng đồng quốc tế và tổng thư ký Liên Hiệp Quốc giúp « chấm dứt thảm kịch nhân loại đang diễn ra tại Tân Cương ».

Trong thông cáo, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Thổ Nhĩ Kỳ cho biết là Abdurehim Heyit, một nhà thơ Duy Ngô Nhĩ đã bị chết trong ngục tù Trung Quốc. Người phát ngôn khẳng định: « Sự kiện bi thảm này khiến công luận Thổ Nhĩ Kỳ càng phẫn nộ hơn trước những vụ vi phạm nhân quyền trầm trọng tại Tân Cương ».

Tuần trước, nhiều tổ chức phi chính phủ như Human Rights Watch và Amnesty International đòi hỏi lập ra một ủy ban điều tra của Liên Hiệp Quốc về các điều kiện giam giữ và việc « tẩy não chính trị » đối với hàng trăm ngàn người Duy Ngô Nhĩ và những người Hồi giáo khác tại Tân Cương. 

Trước đó vào tháng Giêng, Bắc Kinh nói rằng sẽ đón tiếp các viên chức Liên Hiệp Quốc nếu họ tránh « can thiệp vào chuyện nội bộ của Trung Quốc ». 

Theo các tổ chức bảo vệ nhân quyền, một triệu người Duy Ngô Nhĩ và các thiểu số theo đạo Hồi khác như người Kazakhstan - tức gần 10% dân số Tân Cương - đang bị nhốt trong các trại cải tạo, không có bất kỳ quyền tư pháp cơ bản nào, và bị đối xử tệ hại. 

Cho đến nay, các quốc gia Hồi giáo chủ chốt vẫn chưa lên tiếng về chủ đề này, sợ ảnh hưởng đến quan hệ với đối tác thương mại quan trọng là Trung Quốc. 

nhận xét hiển thị trên trang

Lý do Trung Quốc không cho chuyến bay của New Zealand hạ cánh



Dân trí Một chuyến bay của hãng hàng không Air New Zealand đã buộc phải quay đầu sau khi bị từ chối hạ cánh ở Trung Quốc cuối tuần qua. Thủ tướng New Zealand Jacinda Ardern đã lên tiếng về vụ việc này. 
>>Lo ngại an ninh, New Zealand “cấm cửa” hãng viễn thông Trung Quốc 
>>Nỗi lo Trung Quốc dùng viện trợ can thiệp chính trị nội bộ New Zealand


may bay.jpg
Máy bay Air New Zealand bị từ chối hạ cánh ở Trung Quốc làm dấy lên nghi vấn về căng thẳng giữa hai nước. (Ảnh minh họa: Stuff)

Reuters cho biết, một máy bay của Air New Zealand chở khoảng 270 hành khách cất cánh từ Auckland đêm 9/2 để tới Thượng Hải, Trung Quốc. Tuy nhiên, máy bay của hãng hàng không quốc gia New Zealand này đã phải quay đầu lại sau vài giờ trên không và hạ cánh ở New Zealand vào sáng 10/2 do bị Trung Quốc từ chối hạ cánh.
Vụ việc làm dấy lên đồn đoán về căng thẳng ngoại giao giữa Trung Quốc và New Zealand. Tuy nhiên, phát biểu tại cuộc họp báo hôm nay, Thủ tướng New Zealand Jacinda Ardern khẳng định đây chỉ là vấn đề liên quan đến hành chính.
"Tôi cho rằng, điều quan trọng là phải rõ ràng, không nhầm lẫn giữa các vấn đề hành chính và quy định với các vấn đề về quan hệ song phương. Đây hoàn toàn là vấn đề hành chính. Chuyến bay (của Air New Zealand) đã không đáp ứng đầy đủ các thủ thục hành chính", Thủ tướng Ardern nói.
Bộ Ngoại giao Trung Quốc hiện chưa đưa ra bình luận về vụ việc nói trên.
Những khẳng định của Thủ tướng Ardern được đưa ra sau khi một số chuyên gia phân tích và chính trị gia đặt ra nghi vấn liệu vụ việc trên có liên quan đến vấn đề lớn hơn liên quan đến quan hệ giữa New Zealand và đối tác thương mại lớn là Trung Quốc hay không.
“Chúng ta cần biết chuyện gì đã xảy ra. Liệu đây có phải là một phần diễn biến trong mối quan hệ đang xấu đi giữa New Zealand và Trung Quốc hay không”, lãnh đạo đảng đối lập New Zealand Simon Bridges bình luận trên Twitter.
Tháng 11 năm ngoái, cơ quan tình báo New Zealand đã bác đề nghị ban đầu của ngành viễn thông nước này về việc sử dụng thiết bị của tập đoàn công nghệ Trung Quốc Huawei cho mạng 5G do lo ngại đe dọa đến an ninh quốc gia.
Trước đó, trong một tuyên bố chính sách quốc phòng hồi tháng 7/2018, New Zealand cho rằng, sự trỗi dậy của Trung Quốc có thể tác động tiêu cực đến sự ổn định của khu vực.
Minh Phương
Theo Straits Times

nhận xét hiển thị trên trang