Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

Anh có thể điều tàu sân bay 4 tỷ USD tới Thái Bình Dương để "nắn gân" Trung Quốc

Dân trí Anh có thể sẽ điều tàu sân bay 4 tỷ USD HMS Queen Elizabeth tới vùng biển tranh chấp ở Thái Bình Dương, nhằm thể hiện “quyền lực cứng” với Trung Quốc. 

>>Sau Brexit, Anh muốn lập căn cứ quân sự mới tại Đông Nam Á 
>>Anh sẽ điều tàu sân bay “khủng” tuần tra Biển Đông

Anh có thể điều tàu sân bay 4 tỷ USD tới Thái Bình Dương để nắn gân Trung Quốc - 1
Tàu sân bay HMS Queen Elizabeth của Hải quân Anh (Ảnh: Evening Standard)

Independent đưa tin, trong bài phát biểu về chiến lược quân sự dự kiến công bố vào ngày 11/2 (giờ địa phương), Bộ trưởng Quốc phòng Anh Gavin Williamson được cho là sẽ công bố thông tin rằng London sẽ điều tàu sân bay mới HMS Queen Elizabeth tới vùng biển tranh chấp ở Thái Bình Dương để “nắn gân” Trung Quốc.
Báo Anh cho biết chiến lược trên sẽ được công bố tại Viện Nghiên cứu Quốc phòng và An ninh Hoàng gia Anh (RUSI) ở London. Ông Williamson dường như sẽ phát biểu về chiến lược của Anh và các đồng minh Phương Tây nhằm “sẵn sàng cho (đối thủ) thấy cái giá phải trả của sự hung hăng” và củng cố sự kiên cường.
“Anh sở hữu cơ hội lớn nhất trong 50 năm qua để định nghĩa lại vai trò của mình trong bối cảnh chúng tôi sẽ rời Liên minh châu Âu (EU). Trong bối cảnh thế giới thay đổi nhanh chóng, chúng tôi phải nắm bắt thời cơ mà Brexit mang lại”, Independent trích một đoạn được cho là nằm trong bài phát biểu của ông Williamson.
Ông Williamson được cho là sẽ công bố chính sách can thiệp của Anh, nhấn mạnh rằng cái giá của việc không hành động trong những cuộc khủng hoảng toàn cầu là rất cao, và “nếu như chỉ nói mà không làm có thể khiến Anh giống như hổ giấy”.
Bài phát biểu của quan chức Anh tới trong bối cảnh Mỹ vẫn đang có những động thái cụ thể nhằm phản đối tuyên bố chủ quyền phi lý của Trung Quốc tại Biển Đông. Hai tàu khu trục của Mỹ hôm nay 11/2 đã đi vào khu vực 12 hải lý quanh Đá Vành Khăn thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam đang bị Trung Quốc chiếm trái phép để thể hiện quyền tự do hàng hải ở Biển Đông.
Tháng 9/2018, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị cho biết Bắc Kinh hy vọng “Anh sẽ thực thi lập trường không đứng về phía nào trong vấn đề Biển Đông” và tôn trọng cái gọi là “chủ quyền của Trung Quốc” tại khu vực, cũng như không làm điều gì gây ảnh hưởng tới lòng tin giữa 2 quốc gia.
Phát biểu của ông Vương được được ra sau khi tàu tấn công đổ bộ HMS Albion của Hải quân Hoàng gia Anh hồi đầu tháng 9 năm ngoái đi qua các khu vực do Trung Quốc tuyên bố chủ quyền phi pháp ở Biển Đông.
Sau gần một thập niên chế tạo, tàu sân bay HMS Queen Elizabeth của Anh đã lần đầu tiên ra khơi thử nghiệm ngày 27/6/2017. Với thiết kế tiên tiến cùng hệ thống vũ khí hiện đại, HMS Queen Elizabeth là tàu chiến chủ lực của Hải quân Anh trong 50 năm tới. Tải trọng tàu khoảng 65.000 tấn, dài 280m và có khả năng mang gần 40 máy bay chiến đấu cùng khoảng 700 thủy thủ. Kinh phí để phát triển tàu là gần 4 tỷ USD. 
Trong một cuộc phỏng vấn với báo Telegraph tại trụ sở Bộ Quốc phòng Anh được đăng tải ngày 30/12/2018, ông Williamson từng cho biết Anh đang thực hiện các kế hoạch nhằm thiết lập 2 căn cứ quân sự mới tại Caribe và khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương để London có thể thúc đẩy ảnh hưởng quân sự sau Brexit.
Ông Williamson từ chối tiết lộ các vị trí căn cứ quân sự tiềm tàng mới, nhưng một nguồn tin thân cận với ông cho hay các căn cứ mới có thể được đặt tại Singapore hoặc Brunei ở Biển Đông, hoặc Montserrat hoặc Guyana tại Caribe trong vòng 2 năm.
Đức Hoàng
Theo Sputnik

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sòng phẳng với lịch sử không phải là kích động hận thù







Nguyễn Thị Bình
Nguyên Phó Chủ tịch nước

Chiến tranh biên giới phía Bắc là một câu chuyện buồn trong lịch sử, một câu chuyện buồn trong quan hệ Việt Nam - Trung Quốc.

Dẫu vậy, nó vẫn là lịch sử.

Và đã là lịch sử thì phải nhìn nhận nó với sự thật đầy đủ.

Sẽ không thể không nhắc đến ngày 17/2/1979, ngày mà cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc đã nổ ra; ngày mà hàng ngàn con em chúng ta đã hy sinh để bảo vệ biên cương của Tổ quốc.

Nhắc để dân ta nhớ, biết ơn và tôn vinh những chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh để bảo vệ biên cương Tổ quốc, như chúng ta đã và sẽ vẫn tôn vinh bao nhiêu anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. 


Không những dân ta cần hiểu, mà nhân dân Trung Quốc cũng như nhân dân các nước cũng phải hiểu đúng: đâu là sự thật, đâu là lẽ phải và coi đó là bài học. Không thể quên lãng nó.

Nhiều người dân Trung Quốc đã hiểu sai cơ bản về cuộc chiến tranh biên giới đó. Nhưng tính chính nghĩa của Việt Nam trong cuộc chiến đó là sự thật không thể chối cãi.

Có thể nào nghĩ rằng Việt Nam vừa ra khỏi cuộc chiến tranh vô cùng ác liệt kéo dài 30 năm, đang tập trung hàn gắn vết thương chiến tranh và đứng trước vô vàn khó khăn lại có thể khiêu khích Trung Quốc, một nước lớn, một nước xã hội chủ nghĩa đã ủng hộ và giúp đỡ mình trong cuộc chiến tranh cứu nước vừa qua?

Thực tế là quân dân Việt Nam khi đó đã phải chống lại một cuộc chiến tranh biên giới to lớn để bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Theo tôi, không chỉ đưa vào sách giáo khoa những sự thật lịch sử về Hoàng Sa, Trường Sa mà ngay cả cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc cũng cần được nhắc đến đầy đủ.

Con em chúng ta cần biết và có quyền biết lịch sử, biết những gì mà ông cha đã làm, để tự hào và tiếp nối truyền thống.

Tôi muốn nhấn mạnh rằng: Ta tôn trọng lịch sử, sòng phẳng với lịch sử không có nghĩa là chúng ta kích động hận thù.

Chúng ta biết sự thật, để hiểu đâu là lẽ phải và để rút ra bài học cho các mối quan hệ quốc tế trong bối cảnh phức tạp ngày nay.

Tôi ủng hộ con đường ngoại giao khôn ngoan, mềm mỏng, tôn trọng các nguyên tắc quốc tế.

Kinh nghiệm trong đấu tranh, né tránh hay im lặng đều không có lợi, vì như vậy chúng ta không làm rõ được sự thật, phải trái, đúng sai, có khi còn khuyến khích đối phương, khiến họ cho rằng ta yếu thế và ngày càng lấn tới.

Tuy nhiên không bình tĩnh cân nhắc trong ứng xử cũng sẽ khiến cho tình hình thêm phức tạp, không có lợi cho sự nghiệp.

Vậy bài học rút ra từ quá khứ mất mát của chúng ta là gì đây? Việt Nam là một dân tộc hòa hiếu.

Xưa đến nay, ta rất chú trọng xây dựng quan hệ láng giềng tốt với Trung Quốc dù trong lịch sử hai nước đã có bao lần xung đột.

Trong tình hình hiện nay, chúng ta cần một môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước và cần những bạn bè tốt để hợp tác nên Việt Nam càng coi trọng quan hệ hữu nghị với Trung Quốc – một nước lớn đang có những bước phát triển thần kỳ.

Nhưng như bất cứ dân tộc nào, chủ quyền quốc gia đối với Việt Nam là thiêng liêng và chúng ta sẽ kiên quyết bảo vệ bằng mọi giá, đồng thời chúng ta chủ trương mọi tranh chấp lãnh thổ được giải quyết bằng phương pháp hòa bình, có sự tôn trọng lẫn nhau.

Trong đấu tranh, chúng ta đã làm đúng theo lời dạy của Bác Hồ: “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”, luôn giữ vững lập trường nguyên tắc độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, nhưng vẫn linh hoạt, mềm dẻo trong sách lược.

Tôi tin vào sức mạnh của chính nghĩa, của lẽ phải, tin vào sức mạnh của khối đoàn kết toàn dân và tin ở sự đồng tình và ủng hộ của nhân dân thế giới.

Ta cần hành động theo tinh thần đó.

Nhưng tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng sẽ khó để bảo vệ chủ quyền nếu đất nước không có nội lực, không có nền tảng vững chắc về kinh tế, chính trị, an ninh quốc phòng với đoàn kết dân tộc mạnh mẽ.

Đây là nhiệm vụ quan trọng nhất mà chúng ta cần phấn đấu. 

Nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình
Nguồn: Báo Giáo dục
06:30 11/02/19
nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

NGÔ NHÃ PHƯƠNG: NGƯỜI MAY MẮN NHẤT TRONG GIAO THỪA MẬU TUẤT - KỶ HỢI?


FB Chu Mộng Long

 - Theo báo chí và thông tin của dân mạng, Ngô Nhã Phương trú tại phường Sao Đỏ - Thị xã Chí Linh (tỉnh Hải Dương) được xếp vào người may mắn nhất trong thời điểm giao thừa Mậu Tuất - Kỷ Hợi. Vào 28 Tết, Nhã Phương lên Hà Nội mua sắm đã đánh rơi chiếc ví trong đó có giấy tờ tùy thân và tiền mặt 10 triệu đồng. Đội cảnh sát giao thông Hà Nội khi đi tuần tra đã nhặt được và trao lại cho Nhã Phương một cách trân trọng tại văn phòng Đội CSGT Số 14 - Phòng PC08 CATP Hà Nội. Thông tin nhặt tiền trả lại người đánh rơi tiền này đã đập tan luận điệu xuyên tạc của bọn thù địch chống phá các chiến sĩ công an khi thi hành công vụ trên các tuyến đường, rằng CSGT chỉ biết nhặt tiền bỏ túi từ các tài xế. https://baomoi.com/ha-noi-csgt-nhat-duoc-cu…/c/29570500.epi…
Cũng theo thông tin của dân mạng, chính cô gái có tên Ngô Nhã Phương này được Tổng bí thư, Chủ tịch nước trao tặng phong bao lì xì một cách trang trọng ngay trong đêm giao thừa Tết Kỷ Hợi. Không ai nói rõ, nhưng tôi hình dung nếu đó đúng là Nhã Phương thì có lẽ vì cảm động trước tấm lòng vàng của đội cảnh sát giao thông thủ đô nên cô gái 20 tuổi xinh đẹp này đã tình nguyện ở lại Hà Nội làm công nhân dọn rác? Chính thông tin không rõ này, nhiều người đã cố tình xuyên tạc, bôi nhọ hình ảnh bình dị mà cao cả của người lãnh đạo tối cao của đảng và nhà nước, rằng chuyện lì xì cho Nhã Phương chỉ là diễn.



Mặc dù khoác chiếc áo công nhân dọn rác, nhưng Nhã Phương vẫn xinh đẹp, tươi sáng (chỉ khác là tóc ngắn và uốn cong đuôi) nhờ nụ cười viên mãn, hạnh phúc vì khó ai phúc đến hai lần trong đời chứ đừng nói ngay trong thời điểm giao thừa.

Chúc mừng Nhã Phương, nếu đúng người có phúc đến hai lần đó là em. Mong em dọn rác trọn đời để cho thủ đô ngàn năm văn vật của chúng ta mãi mãi sạch sẽ, tươi trong!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam lợi gì khi tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ-Triều?

Cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ-Triều tại Đà Nẵng và những thành công của nền kinh tế, thể thao và thời trang Việt Nam - đây là một số chủ đề bài viết và thông tin về Việt Nam trên các phương tiện truyền thông nước ngoài trong tuần qua.
Kim Jong-un và Donald Trump

Chúng tôi cung cấp cho bạn đánh giá truyền thống của chúng tôi "Việt Nam trên báo chí nước ngoài".
Vào tuần này Việt Nam được đề cập đến thường xuyên nhất trong các bài viết dành cho cuộc gặp thứ hai sắp tới của Tổng thống Mỹ Donald Trump và nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un. Tờ Washington Times cho biết, vào ngày 5 tháng 2, trong bài diễn văn Tình trạng Liên bang thường niên, Tổng thống Trump đã tuyên bố, cuộc gặp thượng đỉnh được chờ đợi từ lâu sẽ được tổ chức tại Việt Nam vào cuối tháng 2. Mặc dù Tổng thống không nêu địa điểm cụ thể, nhưng, các nguồn tin đều nói về thành phố du lịch ven biển Đà Nẵng. Sự lựa chọn này là dễ hiểu. Đà Nẵng là địa phương có nhiều lợi thế về phát triển công nghiệp và có uy tín hàng đầu thế giới trong lĩnh vực dịch vụ khách sạn và nghỉ dưỡng cao cấp, ở đây có nhiều biệt thự và bãi biển. Ý tưởng là giới thiệu với Kim Jong-un thành phố này và nói: Ông cũng có thể có tất cả những thứ này tại nước mình, tờ báo ghi chú.
Washington Post viết: Lựa chọn Việt Nam, một quốc gia Đông Nam Á, cho cuộc gặp vào những ngày 27-28 tháng 2 cho thấy rõ rằng, thế giới đã thay đổi như thế nào trong mấy thập kỷ qua. Con đường của Việt Nam từ kẻ thù đến đối tác an ninh mới của Mỹ có thể đề xuất với Kim Jong-un một lộ trình thiết lập hòa bình với quốc gia hùng mạnh nhất thế giới. Ngoài ra, TIME lưu ý rằng, Việt Nam duy trì quan hệ ngoại giao với Bình Nhưỡng từ năm 1950 và với Washington từ năm 1995, Việt Nam có đại sứ quán ở cả hai nước. Việt Nam trung lập về chính trị, có kinh nghiệm tổ chức những diễn đàn quốc tế lớn, đội ngũ an ninh Việt Nam có thể đảm bảo an toàn cho các lãnh đạo quốc tế. Mặc dù Triều Tiên vẫn bị cô lập từ thời Chiến tranh Lạnh, còn sau chiến tranh Việt Nam đã hội nhập vào nền kinh tế toàn cầu, cả hai nước cộng sản đã đấu tranh chống đế quốc và có mối quan hệ mâu thuẫn với người hàng xóm chung —Trung Quốc, Asahi Shimbunnhận xét. Mục tiêu của Washington tại cuộc đàm phán ngày 27-28 / 2 là để Triều Tiên đồng ý từ bỏ vũ khí hạt nhân. Triều Tiên xem xét vấn đề này theo cách khác, tìm cách loại bỏ "mối đe dọa hạt nhân" từ phía quân đội Mỹ ở Hàn Quốc.
Nhưng, theo tơ báo uy tín của NgaKommersant, hầu như không có khả năng ép buộc Bình Nhưỡng phải đi trước trong tiến trình phi hạt nhân hóa: vào giữa năm ngoái Trung Quốc đã dỡ bỏ lệnh phong tỏa thương mại của Triều Tiên. Và Bình Nhưỡng không có nhu cầu lớn đến mức phải từ bỏ vũ khí hạt nhân đổi lấy việc phương Tây dỡ bỏ các biện pháp trừng phạt. Tờ báo trích dẫn lời của một chuyên gia nổi tiếng về Triều Tiên Giáo sư Andrei Lankov: Kim Jong-un không có ý định giải giáp vũ khí, mục tiêu của ông là đứng vững cho đến khi kết thúc nhiệm kỳ của Tổng thống Donald Trump. Ông Trump là một vị tổng thống khó lường, trong một số điều kiện nhất định, ông sẵn sàng bắt đầu cuộc chiến chống CHDCND Triều Tiên, không đếm xỉa gì tới tổn thất của Hàn Quốc và Nhật Bản là hai nước đầu tiên sẽ phải hứng chịu đòn trả đũa của Bình Nhưỡng. Và chính Việt Nam lợi gì khi tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ-Triều? Sự chú ý của báo chí quốc tế đối với một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất thế giới, Việt Nam sẽ thu hút đầu tư nước ngoài và đóng góp cho sự phát triển của ngành khách sạn, Washington Post trả lời câu hỏi này.
Vietsovpetro bắt đầu khai thác mỏ dầu mới tại Biển Đông, theo tạp chí Nikkei Asia Review. Địa điểm này gần giếng Bạch Hổ lớn nhất Việt Nam cũng do Vietsovpetro điều hành. Theo báo cáo của các phương tiện truyền thông, đây là mỏ dầu mới đầu tiên trong vài năm qua tại Việt Nam trong bối cảnh sản lượng khai thác suy giảm. Asia Insurance Review dự báo tăng trưởng doanh thu của ngành bảo hiểm Việt Nam vì nền kinh tế Việt Nam được dự báo tăng trưởng GDP 6,0-6,2% trong ít nhất 5 năm tới và tầng lớp trung lưu đang phát triển ở nước này.
Tờ báo Ấn Độ The Hindu giới thiệu với độc giả về một hiện tượng độc đáo trong nghệ thuật sân khấu — nhà hát múa rối của Việt Nam. Tạp chí uy tín nhất trong giới thời trang Vogue dành một bài viết về kiểu thời trang Việt Nam đặc trưng của thập niên 50-60 ở Sài Gòn.
Bây giờ chúng tôi khép lại mục điểm báo bằng thông tin thú vị về thể thao. Tiền đạo Công Phượng, ngôi sao mới của bóng đá Việt Nam, gợi ý anh có thể nhận được đề nghị chuyển nhượng lớn từ CLB nước ngoài. Và thủ môn Đặng Văn Lâm đã ký hợp đồng ba năm với một CLB Thái League 1.TờBangkok Post dẫn lời của ngôi sao bóng đá Việt Nam.

Đế của tượng






LTS. Bà Nguyễn Thị Xuân Lan - nhân vật chính trong bài viết này của nhà văn Dạ Ngân là vợ học giả Nguyễn Kiến Giang (1931-2013). Bà làm việc trong hệ thống chính quyền cách mạng từ năm 1950 và nghỉ hưu năm 1985. Là đảng viên hơn 50 năm tuổi đảng, bà Xuân Lan luôn sát cánh bên người chồng mà bà trọn đời yêu quý, kính trọng, bất chấp những thăng trầm, hoạn nạn đã đến với ông và gia đình. Cả sáu người con của ông bà, dưới sự giáo dưỡng của gia đình mà bà là trụ cột, đều là những trí thức viên chức có uy tín đã và đang làm việc ở các lĩnh vực kiến trúc, sử học, kinh tế. Người con trai duy nhất của ông bà trong sáu người con là Tiến sĩ Nguyễn Quốc Tuấn - Viện trưởng Viện Nghiên cứu tôn giáo Viện Hàn lâm khoa học Việt Nam. Tháng 10 là tháng tôn vinh phụ nữ Việt Nam, dịp này Người Đô Thị chọn kể với bạn đọc câu chuyện một người phụ nữ bình thường sống gần trọn cuộc đời ở Hà Nội, về cái cách bà vượt lên mọi trở lực nghiệt ngã để giữ mình tử tế, để bảo vệ những giá trị đã lựa chọn và truyền các giá trị ấy cho các con của mình, xem đó là một đóng góp thiết thực cho xã hội.
Chưa đầy một thế kỷ, đất nước đi qua ba cuộc chiến tranh, Hà Nội lưu giữ trong nó tầng tầng ký ức bi thương. Sẽ có người nói, thủ đô oai hùng chứ, ít ra cũng bi tráng chứ. Độ lùi thời gian cho phép người sau có chữ của thế hệ mình, bi thương, vì vậy có những tượng đài luôn cất ở phần đế của nó những số phận câm.

“Miền Bắc thiên đường của các con tôi”, “Hà Nội niềm tin và hy vọng”, thơ ca trẩy hội ấy phủ dụ tôi suốt những năm tháng chiến tranh với Mỹ và sau đó. Thú thật, không được truyền cảm hứng ấy, chắc tôi đã không đi trót con đường mà ba tôi thời Việt Minh đã chọn.

Bà Xuân Lan sinh năm 1929, từng làm việc ở bộ phận y tế thuộc Ty công an Quảng Bình; kế toán Tổng công ty bách hóa Hà nội... Trước khi nghỉ hưu, bà có vài chục năm làm chủ tịch công đoàn Tổng công ty lâm sản Việt Nam. Ảnh TLGĐ

Và rồi tôi đặt chân lần đầu lên Hà Nội một cách muộn màng. Cái nghèo khổ đập vào mắt và đập vào tai những câu chuyện vỉa hè tung tóe của những trí thức trung niên sung sức ngôn từ. “Còn những người của bộ tộc tà-ru nữa em ơi”, Nguyễn Quang Thân chồng tôi buồn bã tự trào (hồi ấy Chuyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn mới ở dạng bản thảo “nước một”). Tôi choáng váng. Thì ra, nhiều tên tuổi trong giới tinh hoa thủ đô là “con dân” của bộ tộc tà-ru (tù ra). Thế là tôi được chồng chở đi ngang về tắt với những con người vừa là chứng nhân vừa là nạn nhân của lịch sử ấy, đơn giản vì những người đó ở tầng đáy của Hà Nội, họ chìm sâu vì sức nặng của chính họ. Chung quanh chúng tôi, không hiếm những số phận ấy, tôi nói vậy vì mỗi một con người bị đày đọa đều kéo theo vợ con, cha mẹ, họ hàng, bè bạn... của họ.

Ngõ hẹp của Hà Nội những năm đầu của thập kỷ 1990 còn giống nhau ở mùi than tổ ong từ những cái bếp né bên lối đi. Vợ chồng tôi còn lên lịch ủ sao cho hai ngày là năm viên than chứ không phải tốn sáu viên, chi li là thuộc tính, căn tính chứ không chỉ là phẩm chất. Nghèo và cảnh giác là hai thứ tôi ghi nhận từ những phận người Hà Nội mà tôi cố gắng thâm nhập. Bếp lò không ai ăn cắp nhưng cái đặt trên đó phải coi chừng, vì vậy mới có cảnh nồi hay ấm thường có dây lòi tói khóa lại!

Mùi than tổ ong ngõ Lương Sử C có gì khác so với những ngõ khác, tôi nhớ lại. Đã hơn 20 năm kể từ lần đầu tôi được chồng đèo bằng chiếc Chaly đến nhà học giả Kiến Giang. Buổi tối mùa thu se buồn, vì vậy mà mùi than tổ ong đặc trưng hơn, hay là vì tôi tò mò quá nên ấn tượng đậm hơn, khó phai mờ? Lại nghe chồng tự trào “Phải có bộ nhớ đặc biệt để nhớ đường vì bọn anh toàn chơi với những tay trong ngõ nghèo mà còn hay sinh sự!”. Bấy giờ Kiến Giang không còn đi thái nhân trần độ nhật nữa mà phong lưu bằng ngòi bút rồi, dư luận vỉa hè Hà Nội kháo nhau. Trong ngõ Lương Sử C sặc mùi than tổ ong phổ cập (dù vợ ông chưa bao giờ “dám” dùng than bởi bệnh phế quản mãn tính), căn hộ cấp bốn khoảng bốn chục mét vuông trong khu tập thể khiêm nhường giờ đã là ngôi nhà ba tầng khang trang, như có phép màu cổ tích.

Chấm dứt thời người Hà Nội kín đáo thó từng vốc cát từng viên gạch ở những công trình công cộng đem về để dành, hay nhận từng vài ký xi măng lẻ qua đường bưu điện từ người thân ở đâu đó gửi cho để vá víu chỗ nọ chỗ kia. Hà Nội bung ra một hình ảnh mạnh ai nấy marathon trong ý thức “tự cứu trước khi trời cứu”. Nguyễn Quang Thân lại rỉ tai “Kiến Giang viết như thở, viết như thiên mệnh nhưng có thể sau này những cuốn anh ấy nhờ người khác đứng tên sẽ không trở về được với chính chủ. Đời là thế. Thôi, có nhuận bút bù đắp cho vợ con đã!”.
Bà Xuân Lan và những trang viết hồi ức cuộc đời. Ảnh N.Đ

Nữ chủ nhân, bà Nguyễn Thị Xuân Lan (bằng tuổi với chồng), khi đó đã ngoại lục tuần. Người nhỏ nhất trong số sáu người con của ông bà cũng đã xong đại học. Sáu người con, hùng hậu khi ông bà về già nhưng khi Kiến Giang “gặp nạn” (từ riêng của gia đình để ám chỉ chín năm ông bị tù và quản chế xa nhà) thì gánh nặng ấy là bao nhiêu cho người vợ và chính những đứa con? Thời gian khỏa lấp, tôi thấy bà Xuân Lan thời điểm tôi gặp bóng dáng một thời xuân sắc nhưng làm sao thấy được nước mắt của chín năm “trực diện”với tai ách, khi ấy “khóc phải kín, khóc phải giỏi” để còn cho các con, họ hàng, lối phố người ta nhìn vào. Khóc với các con là khóc xả nhưng không quên cứng cỏi, khóc với bạn bè là khóc nhịn để người ta đừng thương cảm quá và khóc cho riêng mình thì sao? Tôi hình dung, cốt cách con nhà học thức như bà (ba của bà là y sĩ Đông dương) thì khóc đầm gối mà mắt không sưng để sáng ra các con không yếu đuối buông xuôi!

Thoăn thoắt bước, thoăn thoắt nói và làm: “Anh của hai vị đang ở trên tầng ba, lên đi lên đi”. Tuýp phụ nữ như bà miền Bắc định nghĩa là “mỏng mày hay hạt” và miền Nam của tôi gọi đùa là “mi-nhon cho tới chết”. Bên trong ngôi nhà ông Kiến Giang marathon làm nên để bù đắp cho vợ con khi ấy vẫn là những thứ mộc mạc sơ sài, dấu ấn của thời nửa chiến tranh nửa hòa bình và bao cấp. Giá sách nổi tiếng của ông giờ đã hao gầy nhiều, những thanh gỗ thùng có từ khi ông du học ở Liên Xô về sau khi ông gặp nạn đã được vợ con kết sạp để nằm trong những ngày đông, và những quyển sách quý đã “một đi không trở lại” hôm ông bị dẫn đi. “Còn người là còn của”, câu ấy chí lý với gia đình ông - bộ óc của ông, cốt cách của ông là gia sản cho vợ con chứ không phải nhà cao và đồ quý.

Cái bếp ga Ý là món quà ông dành cho bà Lan trong ngôi nhà mới dù như đã mô tả, mùi than tổ ong lưu cửu của dân phố vẫn ập vào hành hạ bệnh phế quản của bà mỗi khi trở trời trái gió. Bà tặc lưỡi, đã từng có chín năm địa ngục bởi ghẻ lạnh, khinh khi, đàm tiếu... thì mọi thứ tệ hại khác chẳng nhằm nhò gì. Chúng tôi cùng chuẩn bị cho bữa cơm khách đạm bạc như hai chị em xa cách lâu ngày. “Anh của cô” là cụm từ chỉ Kiến Giang trong câu chuyện với tôi, cách nói đặc biệt của riêng bà nghe thật gần gũi và ấm cả người nghe. “Anh của cô hay khách, nghe báo các vị đến, chị chạy đi chợ chiều từ hôm qua cho nó rẻ!”.

Các con của bà nhớ lại, năm 1963, họ đã loáng thoáng nghe bà can ngăn, tranh luận và cả khóc lóc với những điều ông đang nung nấu dù động cơ của ông không phải bàn cãi. Bà có dự cảm của người sinh ra để gắn bó với ông. Quả nhiên mọi thứ diễn ra lúc con út mới có năm tuổi, mười giờ đêm, người ta đến đưa ông đi, mọi thứ tung lên, rối bời. Một nách sáu con, bà bắt đầu cuộc chống chọi với không chỉ đói và rách theo nghĩa đen, chống chọi ấy thường tình, tôi cũng là con của tù nhân chính trị thời Ngô Đình Diệm tôi biết chứ. Sự chống chọi của bà Lan theo chúng tôi là phi thường vì có người nhà “bị tù ta”, ba chữ ấy đủ diễn tả sức nặng của cây thập ác bà mang khi ấy.

Bây giờ trong tâm tưởng của bà và các con là những cái mốc như thể những nhát đẽo của nhà điêu khắc. Bốn đứa con lớn Thuần, Thục, Tuấn, Thanh đang ở nơi sơ tán, hai con nhỏ Tú, Thảo ở Hà Nội với ba mạ và chứng kiến thời điểm khởi đầu đoạn đời ba “bị tù ta” với mấy từ mơ hồ cho đến tận hôm nay: “xét lại”! Mẹ gởi hai con nhỏ cho mệ (bà nội), lên chỗ sơ tán khóc với bốn đứa con mà không biết giải thích thế nào. Đành dối con và dối những người nông dân tốt bụng đang đùm bọc con mình “ba chúng đi B”. Ba đi B phải tự hào sao mẹ khóc lén suốt thế? Cây kim trong bọc lâu ngày... rồi cũng đến lúc những đứa con chứng kiến và chia sẻ với mẹ những khinh miệt, châm chọc đến rớm máu trong mấy ngàn ngày ba bị đẩy đi biền biệt... Thôi thì chiến tranh, xem như chồng biền biệt như mọi người đàn ông thời đó biền biệt. Tết nào trong tay nải bà gửi thăm ông cũng là sáu lá thư của sáu đứa con viết riêng cho ba nhưng ông không hồi âm vì chỗ ông ở đâu có giấy bút!

Bà Xuân Lan và người con thứ hai: PGS-TS-KTS. Nguyễn Hồng Thục (Trưởng khoa Kiến trúc và 
khoa Sau đại học - Đại học Kiến trúc Hà Nội; Viện trưởng viện nghiên cứu Định cư). Ảnh N.Đ

Mạ và sáu con nhao ra làm mọi việc của người bần cùng để tồn tại trong ghẻ lạnh người đời thời kỳ đau đớn ấy. Bà như một diễn viên trên cái sân khấu không có màn nhung, khán giả là sáu đứa con nhìn vào từng hành vi, cử động, vẻ mặt dáng hình của mẹ để bám víu, động viên (đôi khi tán thưởng nữa). Bà tin và yêu chồng hơn cả những ngày trăng mật xưa và tin các con có bộ gène tốt, có nền tảng giáo dục cao và tin ở hoàn cảnh tôi luyện con người. Thảy đều giống cha, khả năng xã hội học rất đậm nhưng để tránh số phận phiền phức, bà định vị chúng đi khoa học tự nhiên. Nhưng rồi thiên hướng đã tụ chúng lại: dịch giả, kiến trúc sư, nhà sử học và nghề giáo... Có câu “nhìn con biết mẹ”, quả nhiên, thời gian đã không phụ công người lao khổ. Dù không ai được phép xuất ngoại du học vì “nhân thân xấu” nhưng trong mắt tôi, những người con của ông bà Kiến Giang thực sự là những con người tử tế đúng như ông bà mong ước.

Gẫm ra ở xứ ta, vài ba chục năm thì thang giá trị thay đổi một lần. Nhà cải cách Kim Ngọc từng bị “ném đá” một ngày lại sáng rỡ gương mặt hiền nhân. Những người từng mang án Nhân văn giai phẩm mấy chục năm một ngày lại được rình rang xướng danh trên sân khấu giải thưởng. Còn với riêng chúng tôi, Kiến Giang - nhà xã hội học xuất sắc của Việt Nam - cùng với Xuân Lan là cặp đôi vàng của những người nhiều long đong bởi kích cỡ của họ quá lớn.

Khi tôi viết bài này, sau ba năm Kiến Giang từ giã cõi đời còn đang lắm phi lý xô bồ, vợ ông, bà Xuân Lan yếu đi nhanh và tôi không được gặp. Nhưng may mắn cho tôi, các con của ông bà đang có việc vui ở Sài Gòn và thú thực, nhìn họ quây quần với nhau, tôi biết đó là tất cả những gì ông và bà để lại cho đời. Đó là tình yêu tôn kính bà dành cho ông và điều đó thấm vào các con để rồi, giữa họ là hương vị của những người trân quý nhau, trân quý danh tiếng trí tuệ và bản lĩnh của cha mình và trân quý cả những ngày u buồn cũ.

Điều gì làm nên ta, là số phận của chính ta, sẽ không là ta nếu cay nghiệt khước từ hay nguyền rủa nó.


Hai mươi năm rồi đó em ơi
Mấy ngày buồn và mấy ngày vui
Anh biết tình em còn nguyên vẹn
Anh chỉ còn em còn em thôi
Vì anh đời em thành đơn chiếc
Anh có ngờ đâu có ngờ đâu
Xin lỗi em xin lỗi suốt đời.
(Nguyễn Kiến Giang và Nguyễn Thị Xuân Lan cưới nhau năm 1952. Bài thơ này ông viết tặng bà sau ngày ông “gặp nạn”, năm 1967, được bà Lan chia sẻ trong một dịp vào TP.HCM).

Dạ Ngân 
03/11/2016
 http://nguoidothi.vn/vn/news/van-hoa-giai-tri/doi-nghe-si/5753/de-cua-tuong.ndt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2019

Nhân kỷ niệm cuộc chiến 17 tháng 2

Tạ Duy Anh.


Tôi nhập ngũ khi cuộc chiến 1979 đã lùi lại được gần 6 năm, chỉ còn phần cuối của cuộc chiến 1984. Nơi tôi đóng quân là thị xã Lào Cai hoang tàn, đổ nát và dày đặc mìn. Do làm công tác quản lý quân lực, nên tôi có điều kiện la cà nói chuyện với những chỉ huy có mặt trong ngày Lào Cai thất thủ, kết hợp kiểm chứng qua lời kể của một số người dân còn bám trụ ở lại sau khi quân Trung Quốc rút đi và có thể đi đến khẳng định, bên Việt Nam hoàn toàn bất ngờ trước đòn tấn công ồ ạt của phía Trung Quốc. Bất ngờ một trăm phần trăm. Cả những quân nhân có mặt trong ngày 17-2-1979 lẫn người dân (những người tôi hỏi) đều kể lại giống nhau rằng, vào đêm hôm trước, do là ngày nghỉ, nên bộ đội ta và một số bộ đội, dân thường Trung Quốc vẫn cùng nhau xem phim ở thị xã Lào Cai, như mọi kỳ nghỉ cuối tuần khác. Chỉ mãi gần sáng, khi pháo binh Trung Quốc bắn vào sân bay Lào Cai, mọi người mới hốt hoảng hỏi nhau chuyện gì đang xảy ra. Tuy nhiên, vào thời điểm ấy thì quân Trung Quốc đã tràn ngập ở bất cứ chỗ nào, từ trận địa trên chốt, lẫn các con đường chính. Hóa ra quân Trung Quốc cải trang thành dân thường, lợi dụng lính biên phòng ta đi xem phim, đã chiếm một số điểm chốt tiền tiêu! Nhiều bộ đội Việt Nam bị giết chết ngay từ đêm ngày 16 mà không một ai hay biết? Hôm sau, khi chiến tranh chính thức nổ ra, để bảo toàn lực lượng, những người lính biên phòng và một số quân địa phương ít ỏi phải lùi xuống tuyến sau, lúc đầu là Cam Đường, Bến Đền, rồi thị trấn Lu thì dừng lại, chờ phản công. Vì không hề có kháng cự đáng kể, nên lính và dân binh Trung Quốc tràn qua biên giới như đi vào chỗ không người, thả sức cướp bóc sâu vào hàng chục km. Chúng nhanh chóng đánh chiếm Cam Đường, nơi có mỏ Apatit. Toàn bộ thiết bị cơ giới ở đây đều bị Trung Quốc lấy đem về nước hoặc đốt cháy. Mỗi cái xe Zin ba cầu mới tinh mà họ lấy đi, còn chở kèm theo mấy tấn quặng mang về làm 4 hiện đại hóa! Tại thị xã Lào Cai thì các cơ quan của nhà nước, của tổ chức quốc tế như trụ sở làm việc, trường học, văn phòng đại diện…, đều bị Trung Quốc giật mìn phá sập. Kho lương thực thì họ phá sau khi lấy hết thóc gạo. Gần sáu năm sau cuộc chiến, tôi vẫn còn kịp được chứng kiến di sản của sự tàn phá nhơ bẩn ấy.
Thời kỳ đó, quân đội Trung Quốc còn rất yếu, trang thiết bị lạc hậu, chiến thuật cổ lỗ, chủ yếu cậy đông để áp đảo đối phương. Nhiều người tiếc rằng, nếu phía Việt Nam chủ động đón lõng bằng trận địa bày ra từ trước để đánh địch (như từng xảy ra ở trận Chi Lăng thời Lê), có lẽ con số lính Trung Quốc phải phơi xác trên lãnh thổ Đại Việt không dừng lại ở ba vạn như ước tính của Hoa Kỳ. Đặng Tiểu Bình có thể cũng thắt cổ hoặc uống thuốc độc mà chết vì nhục, như tổ tiên của ông ta 200 năm trước.
Nhưng điều đó, may thay cho kẻ xâm lược, đã không xảy ra. Nhiều năm sau này, tôi vẫn cố công đi tìm lời giải thích vì sao phía Việt Nam hầu như không chuẩn bị gì đáng kể trước cuộc chiến tổng lực của Trung Quốc? Có nhiều dấu hiệu cho thấy Trung Quốc chuẩn bị chiến tranh từ rất lâu trước đó, nhất là sau khi quân Việt Nam tiến vào Campuchia. Vậy mà dọc tuyến biên giới từ Bát Xát đến thị xã Lào Cai, tại thời điểm tháng 2 năm 1979, chỉ có duy nhất một trung đoàn bảo vệ với hệ thống hầm thưa thớt, chủ yếu làm bằng cốt tre!. Thật không thể tưởng tượng chúng ta lại mất cảnh giác một cách…tuyệt đối như vậy.
Khi cuộc chiến kết thúc, người ta mới biết Trung Quốc huy động một lực lượng quân sự khổng lồ, gấp gần 30 lần số quân Thanh tràn vào nước ta thế kỷ 18. Làm thế nào mà với trình độ tác chiến lạc hậu, bọn xâm lược có thể tập trung được tới 9 quân đoàn chủ lực và một số sư đoàn bộ binh độc lập (tổng cộng 32 sư đoàn), 6 trung đoàn xe tăng, 4 sư đoàn và nhiều trung đoàn pháo binh, phòng không với 550 xe tăng, 480 khẩu pháo, 1.260 súng cối và dàn hỏa tiễn, (chưa kể hơn 200 tàu chiến của hạm đội Nam Hải và 1.700 máy bay sẵn sàng phía sau) và áp sát biên giới Việt Nam mà không hề gây ra bất cứ động tĩnh nào cho đối phương? Rồi còn hàng triệu dân binh? Chúng không thể chui từ dưới đất lên chỉ sau một đêm? Chắc chắn nó phải được chuẩn bị nhiều ngày, với sự tham gia của hàng chục triệu người và không sự tài giỏi nào có thể giấu kín tuyệt đối mà không bị đối phương phát hiện, dù chỉ bằng mắt thường! Vậy mà đối phương là chúng ta thì lại hoàn toàn bất ngờ. Dù ai có đưa ra bằng chứng hoặc lời giải thích gì đi nữa, thì cái sự thật ấy vẫn không thay đổi.
Một câu hỏi đặt ra là chả lẽ tình báo của chúng ta bị “mù” hay bị vô hiệu hóa? Tôi không tin vào điều này. Tôi ngờ là có sự mù lòa từ ở tít thượng tầng? Tuy nhiên, câu trả lời cuối cùng xin bỏ ngỏ để mọi người tiếp tục suy ngẫm và đưa ra lời lý giải. Tôi chỉ xin góp vào bằng một câu chuyện do một đại tá quân đội kể. Anh kể rằng, thực ra biên giới Tây Nam đã có chuyện đụng độ từ ngay năm 1975, nhưng phải mãi khi quân Pôn-pốt gây thảm sát ở đảo Thổ Chu, nhất là cuộc bắn giết đẫm máu ở thị trấn Ba Chúc, tỉnh biên giới An Giang, các “cụ” nhà ta mới tỉnh ra để thấy hóa ra nó là kẻ thù, chứ chẳng còn là đồng chí đồng hướng gì nữa (Còn gì nhục hơn khi là đồng chí với lũ diệt chủng và quan thấy của chúng). Theo anh bạn tôi thì trước đó một hai năm, lính Khơ-me đỏ đã giết dân và lính ta tràn lan. Cũng bắn hàng loạt, chặt đầu, phanh thây, nhưng hễ cứ báo cáo lên là lại được trả lời đó chỉ là xô xát đơn thuần, chứ không phải chủ trương gây chiến của lãnh đạo Campuchia! Dù sao thì họ vẫn là những người đồng chí! Tình đồng chí lớn lắm??? (Viết đến đây tôi lại chợt nhớ lời của một ông thầy, khi ông bảo rằng, cái từ tàn phá văn hóa khủng khiếp nhất chính là từ đồng chí!)
Ngay giờ đây bất cứ ai cũng có thể vào từ điển Bách khoa toàn thư mở Wikipedia để đọc những dòng chua xót sau, như một phần lời xác nhận câu chuyện tôi vừa ghi lại:
“Từ ngày 30 tháng 4 năm 1977, quân Khmer Đỏ bắt đầu đồng loạt nổ súng tấn công biên giới Tây Nam Việt Nam. Ngày 18 tháng 4 năm 1978 (tức là 12 tháng sau), chúng tràn vào Ba Chúc, thẳng tay chém giết những dân thường vô tội. Nhiều người chạy tới chùa Phi Lai và Tam Bửu và chạy lên núi Tượng nhằm ẩn náu, song cũng bị quân Khmer Đỏ tàn sát dã man. Trong suốt 12 ngày chiếm đóng từ 18 đến 30 tháng 4 năm 1978, quân Khmer Đỏ đã giết chết 3.157 dân thường”.
Lịch sử thường hay lặp lại, nhưng cơ may sửa chữa sai lầm thì không mấy khi. Nếu bị một cú “mù” tương tự như sự kiện 17-2 năm 1979, nhưng lần này là ở trên biển Đông, thì chúng ta mất sạch.
Kỉ niệm 30 năm rời quân ngũ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Có nhân ắt có quả!



Phần nhận xét hiển thị trên trang