Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

Khôn và dại


Nguyễn Văn Quỳnh 25 tháng 12 - Người đàn ông ở bên dưới là anh Hà Văn Nam. Anh này đường đường là giám đốc một trung tâm giáo dục, nhưng cả năm vừa rồi ăn dầm ở dề ở các trạm thu phí BOT để phản đối việc thu phí sai quy định của các trạm thu phí này: ban đầu là Trạm thu phí Tân Đệ và bây giờ là trạm thu phí Bắc Thăng Long -Nội Bài. Công việc này chả liên quan đến anh ấy. Xét về sự nghiệp, đáng nhẽ người làm kinh doanh như anh ấy càng phải cấu kết với chính quyền thì mới được yên ổn làm ăn, xa hơn nữa là được những hợp đồng béo bở chứ. Nên theo các bạn, việc anh ấy phải lăn lộn khổ sở ở các trạm thu phí trên là khôn hay là dại? Có lẽ 99% cho là dại. 
Sáng nay mình có việc gần cầu Thăng Long, tiện mang tặng những con người "dại dột" ấy một két bia. Trên đường đi cùng mẹ, mẹ mình hỏi, cái trạm thu phí ấy bình thường nó thu bao nhiêu? Mình bảo nó thu 10 nghìn. Mẹ mình cười hô hố rồi bảo, thế cho mẹ nó mười nghìn đi thì có phải bây giờ có bia mà uống không? Trong trường hợp này, chắc có lẽ cũng có đến 99% các bạn sẽ cho rằng mẹ mình khôn còn mình thật dại. 

Khôn và dại, vì thế, quả thật là dễ phân biệt. Mình đang nói đến khôn và dại theo phương diện quan điểm sống chứ không phải trí thông minh nhé. Xét về thông minh, anh Hà Văn Nam, giám đốc trung tâm giáo dục, phải thông minh hơn mẹ mình, một nông dân rồi. 

Thế mà tại sao anh ấy lại đi làm cái việc trời ơi đất hỡi mà ai nhìn vào cũng thấy là dại ấy. Mà việc ấy lại ko hề dễ dàng nhé, cực kỳ gian khổ, mình chỉ là người ủng hộ, mang có mỗi két bia đi thôi mà trên đường cứ thấy nó xa xôi, bụng bảo dạ nghĩ éo hiểu sao mình lại làm cái việc này nhỉ? Nữa là người ta phải ăn dầm ở dề trong lều trại, ăn uống, nước nôi thiếu thốn, rồi là việc phản đối miếng đớp của bọn nó nên xã hội đen, xã hội thâm rình rập, đe dọa, nguy hiểm đủ đường.

Mình có thể lấy nhiều ví dụ hơn về những công việc "dại" như thế. Ví dụ như, ngày xưa các cụ việc éo phải đi làm cách mạng làm gì, vừa khổ, mà nếu bị bắt lại còn bị giam, bị tra tấn, bị giết. Cứ ung dung ở nhà đợi thời thế thay đổi có phải là khôn không? 
Hay nói rộng hơn nữa, như ông Nguyễn Tất Thành ngày xưa, việc éo gì phải dại dột đi lên tàu làm phụ bếp cho vất vả, ông cứ ở nhà thi đỗ làm quan, sau đó lấy một cô vợ trẻ, là có phải có một gia đình yên ấm hạnh phúc rồi không? Việc anh chọn lên tàu làm phụ bếp, dưới con mắt của những người đương thời, chắc chắn là một sự lựa chọn dại dột. 
Nhưng chính những con người dại ấy lại làm những công việc khiến xã hội phải thay đổi. Không có anh Hà Văn Nam, không có những người trực trạm xả, chắc chắn bây giờ những ai đi về Thái Bình vẫn phải trả tiền cho bọn TASCO không làm đường mà vẫn thu tiền, hay còn gọi tắt là ăn cướp. Không có những lựa chọn "dại" như của anh Nguyễn Tất Thành, liệu bây giờ Việt Nam đã có được độc lập? 

Vì thế, mình cực kỳ trân trọng những hành động dại như của các anh như anh Hà Văn Nam, và cũng thật vui khi lây theo được một chút "dại" ấy. Không được uống bia, nhưng đổi lại được ấm áp trong lòng khi biết mình đã làm điều đúng. 

Có những con người như thế, làm mình thêm niềm tin vào cuộc sống, rằng ở đâu đó, người ta vẫn sống vì một điều đơn giản, đó là Lẽ Phải: "thấy nó đúng thì làm thôi", như một anh gác chốt nói khi mình hỏi chuyện. Một triết lý đơn giản như thế nhưng không phải ai cũng làm được. 

Nếu người ta làm được thì đã chẳng có bao nhiêu cái sai, cái xấu, cái bất công đang diễn ra hàng ngày trong xã hội. Phải chăng người ta cứ đang làm phức tạp hóa vấn đề lên, mà quên mất rằng mọi chuyện vốn thật đơn giản, mỗi người chỉ cần thấy đúng thì làm thôi, thế là mọi rắc rối, chằng chịt, ngoằn ngoèo sẽ được giải quyết cả. Mình là người theo chủ nghĩa đơn giản hóa vấn đề như vậy. 

Thay lời kết, mình xin lấy một câu nói của Ngụy Hi, một trong ba nhà văn lớn hàng đầu nhà Thanh, từng nói:


“Ta không biết thế nào là quân tử, nhưng nhìn vào khả năng “chịu nhận phần thiệt” trong mỗi sự việc của người ấy là ta lại nhận ra. Ta cũng chẳng biết kẻ tiểu nhân ra sao, nhưng nhìn vào việc “tranh giành phần lợi” của người ấy là ta lại hiểu ra ngay”.

Xét theo câu nói này thì những người dại kể trên cũng có thể coi như những người "chịu nhận phần thiệt" thật nhiều vậy. Họ chắc chắn là những người quân tử sẽ được nhớ mãi trong lòng người khác. Kể ra dại mà được như vậy thì cũng không hẳn là dại, các bác nhỉ 🙂

Phần nhận xét hiển thị trên trang

GDP bình quân đầu người Việt Nam gần 2.590 USD


Đọc đoạn này thấy khôi hài: "ông Nguyễn Bích Lâm, Tổng cục trưởng Tổng cục thống kê cho biết, GDP năm 2018 đạt 7,08%, mức tăng cao nhất kể từ năm 2017 trở về đây". Kiểm tra lại thì hóa ra TPO đánh máy sai, không phải kể từ 2017.

27/12/2018 TPO - Theo Tổng Cục Thống kê, GDP bình quân đầu người ước đạt 58,5 triệu đồng, tương đương 2.587 USD, tăng 198 USD so với năm 2017. Theo Tổng cục Thống kê, năng suất lao động của toàn nền kinh tế theo giá hiện hành năm 2018 ước tính đạt 102 triệu đồng/lao động (tương đương 4.512 USD/lao động, tăng 346 USD so với năm 2017); năng suất lao động năm 2018 tăng 5,93% so với năm 2017, cao hơn nhiều mức tăng 5,29% của năm 2016 và xấp xỉ mức tăng 6,02% của năm 2017 do lực lượng lao động được bổ sung và số lao động có việc làm năm 2018 tăng cao.
Kinh tế 2018 đạt 7,08%, cao nhất trong 11 năm qua
Chiều 27/12, tại cuộc họp báo công bố số liệu thống kê kinh tế xã hội Qúy IV, ông Nguyễn Bích Lâm, Tổng cục trưởng Tổng cục thống kê cho biết, GDP năm 2018đạt 7,08%, mức tăng cao nhất kể từ năm 2017 trở về đây, khẳng định tính kịp thời và hiệu quả của các giải pháp được Chính phủ ban hành, chỉ đạo quyết liệt các cấp, các ngành, các địa phương cùng nỗ lực thực hiện. Trong mức tăng chung của toàn nền kinh tế, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản tăng 3,76%, đóng góp 8,7% vào mức tăng trưởng chung; khu vực công nghiệp và xây dựng tăng 8,85%, đóng góp 48,6%; khu vực dịch vụ tăng 7,03%, đóng góp 42,7%.

Khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản đạt mức tăng trưởng cao nhất trong giai đoạn 2012-2018, khẳng định xu thế chuyển đổi cơ cấu ngành đã phát huy hiệu quả, mặt khác giá bán sản phẩm ổn định cùng với thị trường xuất khẩu được mở rộng là động lực chính thúc đẩy sản xuất của khu vực này. Trong đó, ngành nông nghiệp tiếp tục khẳng định xu hướng phục hồi rõ nét khi đạt mức tăng 2,89%, là mức tăng cao nhất của giai đoạn 2012-2018.


Báo cáo của Tổng cục Thống kê cho biết, năm 2018, khu vực kinh tế trong nước chuyển biến tích cực khi đạt tốc độ tăng trưởng kim ngạch xuất khẩu cao hơn khu vực có vốn đầu tư nước ngoài, với tỷ trọng trong tổng kim ngạch xuất khẩu tăng lên so với năm 2017. Tổng kim ngạch xuất nhập khẩu cả năm ước đạt 482,23 tỷ USD. Đây là mức cao nhất từ trước đến nay. 

Trong đó, có 29 mặt hàng đạt kim ngạch xuất khẩu trên 1 tỷ USD, chiếm tới 91,7% tổng kim ngạch xuất khẩu của cả nước.


Đáng chú ý, trong đó 9 mặt hàng đạt trên 5 tỷ USD và 5 mặt hàng đạt trên 10 tỷ USD. Đó là điện thoại và linh kiện đạt 50 tỷ USD; hàng dệt may đạt 30,4 tỷ USD; điện tử, máy tính và linh kiện đạt 29,4 tỷ USD; máy móc thiết bị, dụng cụ phụ tùng đạt 16,5 tỷ USD và giày dép đạt 16,3 tỷ USD.

"Nhìn chung, tỷ trọng xuất khẩu của một số mặt hàng chủ lực chủ yếu vẫn thuộc về khu vực đầu tư trực tiếp nước ngoài", Tổng cục Thống kê nhận định.

Quy mô nền kinh tế theo giá hiện hành đạt 5.535,3 nghìn tỷ đồng. GDP bình quân đầu người ước đạt 58,5 triệu đồng, tương đương 2.587 USD, tăng 198 USD so với năm 2017.

Theo Tổng cục Thống kê, năng suất lao động của toàn nền kinh tế theo giá hiện hành năm 2018 ước tính đạt 102 triệu đồng/lao động (tương đương 4.512 USD/lao động, tăng 346 USD so với năm 2017); năng suất lao động năm 2018 tăng 5,93% so với năm 2017, cao hơn nhiều mức tăng 5,29% của năm 2016 và xấp xỉ mức tăng 6,02% của năm 2017 do lực lượng lao động được bổ sung và số lao động có việc làm năm 2018 tăng cao.


Hiệu quả đầu tư được cải thiện với nhiều năng lực sản xuất mới bổ sung cho nền kinh tế. Chỉ số hiệu quả sử dụng vốn đầu tư (ICOR) giảm từ mức 6,42 năm 2016 xuống 6,11 năm 2017 và 5,97 năm 2018. Bình quân giai đoạn 2016-2018 hệ số ICOR ở mức 6,17, thấp hơn so với hệ số 6,25 của giai đoạn 2011-2015.

Năm 2018, cả nước có 131.275 doanh nghiệp đăng ký thành lập mới với tổng vốn đăng ký là khoảng 1,5 triệu tỷ đồng, tăng 3,5% về số doanh nghiệp và tăng 14,1% về số vốn đăng ký so với năm 2017. Vốn đăng ký bình quân một doanh nghiệp thành lập mới đạt 11,3 tỷ đồng, tăng 10,2%.

Bên cạnh đó, còn có 34.010 doanh nghiệp quay trở lại hoạt động, tăng 28,6% so với năm trước, nâng tổng số doanh nghiệp đăng ký thành lập mới và doanh nghiệp quay trở lại hoạt động trong năm nay lên gần 165.000 doanh nghiệp.

CPI bình quân năm 2018 tăng 3,54% so với bình quân năm 2017, dưới mục tiêu Quốc hội đề ra.

Kim ngạch xuất khẩu hàng hóa ước tính đạt 244,72 tỷ USD; kim ngạch nhập khẩu là 237,51 tỷ USD. Như vậy, cả nước xuất siêu khoảng 7,2 tỷ USD.


https://www.tienphong.vn/kinh-te/gdp-binh-quan-dau-nguoi-viet-nam-gan-2590-usd-1361105.tpo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiền để làm gì? Bác sĩ để làm gì? Bệnh viện để làm gì?


Những tấm ảnh dưới được chụp ở bệnh viện tỉnh Harbin của Trung Quốc
Một bệnh nhân ung thư mang một vali đầy tiền yêu cầu bác sĩ cứu bà ấy, bà ấy có rất nhiều tiền để trả cho bệnh viện. Nhưng bác sĩ không thể làm gì khác vì bệnh tình của bà đã ở giai đoạn cuối.



Bà rất giận dữ và tuyệt vọng đến nỗi ném tất cả số tiền trên hành lang bệnh viện, và liên tục hét lớn "Tiền để làm gì", "tiền để làm gì"...
Tiền đôi khi không thể mua được sức khỏe _ thời gian & mạng sống. Vì vậy chúng ta nên trân trọng và hạnh phúc với những gì chúng ta đang có.

fb Thịnh Minh Toại, 19 tháng 12


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một luật sư nhân quyền Trung Quốc bị xử kín


Một người ủng hộ luật sư Vương Toàn Chương bên ngoài Tòa án bị an ninh bắt giữ, Thiên Tân, 26/12/2018.

Phiên tòa xử luật sư nhân quyền Vương Toàn Chương (Wang Quanzhang) hôm nay 26/12/2018 mở ra tại Thiên Tân, được bảo vệ nghiêm ngặt : công an canh gác dày đặc, hai người bị câu lưu, thân nhân bị cấm vào. Ông Vương Toàn Chương, là người cuối cùng trong số 200 luật sư bị bố ráp cách đây ba năm, bị đem ra xử kín vì lý do « bí mật Nhà nước », với cáo buộc « nổi dậy ».

Năm nay 42 tuổi, luật sư Vương Toàn Chương chuyên bào chữa cho các nhà đấu tranh chính trị, thành viên Pháp Luân Công và dân oan bị mất đất. Vợ ông chỉ được thông báo ngày xử trước Noel một hôm. Hoa Kỳ và Liên hiệp Châu Âu từng phản đối việc ông Vương Toàn Chương không được quyền chọn luật sư và không được gặp thân nhân trong suốt ba năm bị giam cầm. Amnesty International hôm nay tố cáo phiên tòa giả dối và đàn áp thô bạo.

Từ Thiên Tân, thông tín viên Stéphane Lagarde cho biết thêm chi tiết :

« Không có gì đáng ngạc nhiên trong phiên tòa này. Bên ngoài một chiếc xe ba bánh được cải trang thành xe phóng tên lửa với tiếng pháo nổ phóng qua trước tòa án số 2 thành phố Thiên Tân, có thể để kỷ niệm 125 ngày sinh của Mao Trạch Đông, cũng rơi đúng vào ngày thứ Tư này. Những rào cản lớn ngăn chận lối vào tòa nhà đồ sộ bên bờ sông Hải Hà.

Phía bên kia đường, những nhà báo dỏm giở trò chặn ống kính của các đồng nghiệp chúng tôi. Như thường lệ trong các vụ án chính trị, phiên tòa được mở ra ngay vào kỳ nghỉ lễ, công an mặc thường phục đông đảo hơn một nhúm nhà ngoại giao và các phóng viên ngoại quốc hiện diện.

« Tại sao tôi không thể đến Thiên Tân, đây là phiên tòa xử chồng tôi mà ? » Hôm qua bà Lý Văn Túc (Li Wenzu), vợ ông Vương Toàn Chương đã chất vấn nhân viên an ninh canh gác trước nhà bà như thế. Tương tự, sáng nay công an cũng bám theo tôi như đỉa, họ không cho tôi ra khỏi nhà – bà viết trên WhatsApp. 

Vợ một luật sư khác cũng cho biết : « Chúng tôi đi xuống bằng cầu thang bộ, nhưng có cả một đám người đã vây sẵn ở lối ra khu nhà ». Luật sư này cũng thuộc nhóm « 709 », tức ngày 9 tháng Bảy năm 2015, ngày mà 200 luật sư và nhà đấu tranh nhân quyền bị bố ráp ».


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

Lê Nguyễn Minh Quang và phép thử dùng người tài của bộ máy


Trưởng ban quản lý đường sắt độ thị TP.HCM Lê Nguyễn Minh Quang (phải) trả lời các vấn đề liên quan đến công trình với ông Nguyễn Đức Kiên (giữa) Phó chủ nhiệm Ủy ban kinh tế của Quốc hội. Ảnh chụp vào ngày 25.6, trong sự kiện các bộ ngành liên quan đi thị sát tuyến metro số 1 (Bến Thành – Suối Tiên, TP.HCM). Nguồn: Infonet 


Một Thế giới
27/12/2018 13:41 
 
Nhìn cách một xã hội có dùng được những người đạo đức và có hoài bão cống hiến hay không, người ta biết xã hội đó đang phát triển hay suy đồi. Nhìn một bộ máy hành chánh công, tỉ lệ người những người đạo đức và có hoài bão cống hiến so với những người tham nhũng vơ vét là cao hay thấp, người ta đánh giá được bộ máy đó như thế nào!

Tôi biết có những người như Lê Nguyễn Minh Quang. Họ có hùng tâm, có tri thức, có đạo đức, có trách nhiệm xã hội, có hoài bão góp phần làm giàu mạnh đất nước. Họ cũng rất thực tế và tự tin vào năng lực của chính mình.

Là người thực tế và tự tin vào năng lực của mình, họ tiến những bước vào cuộc đời bằng cách đem thực tài làm việc cho các công ty nước ngoài, hoặc cho một nơi nào đó cần trình độ cao và trả lương xứng đáng. Họ có thu nhập hàng tháng 8 – 10 ngàn đô-la Mỹ. Suốt 10 hay 15 năm trời, họ xây dựng một cuộc sống cá nhân vững chắc về tài chánh tại Việt Nam, đủ sức nuôi vợ con, giúp đỡ Mẹ Cha già yếu...

Phần thu nhập đó rất rất nhỏ nếu so với tài sản của giới tham nhũng. Là người hoài bão làm việc lớn và việc có ích, xem đồng tiền là phương tiện thực thi hoài bão của mình, với họ, tài sản đó là quá đủ. Quá đủ để họ có thể tự lập, không phải nương dựa, luồn cúi vào bất kỳ phe nhóm nào, để tìm món to món nhỏ bất chính, để móc ngoặc trước, móc ngoặc sau...

Lo cho gia đình và người thân xong, họ nghĩ tới hoài bão của cuộc đời. Có những việc mà muốn đóng góp họ phải làm cho Nhà nước Việt Nam. Họ dư biết đồng lương chính thức của Nhà nước chỉ bằng vài phần trăm thu nhập hiện tại của họ, nhưng họ sẵn sàng bỏ công ty nước ngoài để tham gia bộ máy nhà nước với tâm thế góp sức cùng dân tộc. Họ dư biết bộ máy có nhiều bất cập, nhưng họ tin mình sẽ vượt qua và cải tạo được nó. Là người vững vàng và chín chắn, được chứng minh bằng thành công, vị trí và danh tiếng sau lưng, họ dấn thân một cách quyết tâm, chững chạc sẵn sàng đối đầu thách thức...

Tôi biết Lê Nguyễn Minh Quang là một người như vậy trong xã hội Việt Nam. Những người đó không bao giờ vì những đồng tiền bất chánh mà đánh đổi lòng tự trọng, lòng kiêu hãnh tự tin vào năng lực và đạo đức của mình, ý chí muốn sống đàng hoàng và hữu ích... Trái với nhiều quan chức bước chân vào quan trường để vơ vét, Lê Nguyễn Minh Quang mang hoài bão chống tham nhũng, làm trong sạch guồng máy. Anh tin nếu áp dụng được cách quản trị tiến bộ, minh bạch, mở và động, kiểm tra và chịu kiểm tra, xây dựng đội ngũ cùng chịu trách nhiệm và cùng vận hành theo hệ thống matrix, cùng với đạo đức cá nhân không tì vết, anh có thể cùng đội ngũ hoàn thành dự án metro Bến Thành – Suối Tiên theo tiến độ và xây dựng nó thành điển hình về hiệu quả của sự quản lý dự án chuyên nghiệp và đạo đức.

Lòng tin tưởng của tôi với anh Lê Nguyễn Minh Quang không phải là lòng tin mơ hồ, hay mù quáng giữa bạn bè, phe nhóm. Lòng tin này dựa trên cơ sở vững chắc là giá trị đạo đức cốt lõi, căn bản của một người trí thức. Đạo đức được xây dựng từ nền tảng gia đình, được gia cố bởi tri thức cá nhân, đạo đức đó cứng như kim cương không cái búa quyền lợi bất chánh nào có thể công phá nổi! Tôi tin rằng nhiều người lương thiện và công chính thông cảm với những giòng viết này.

Nhìn cách một xã hội có dùng được những người đạo đức và có hoài bão cống hiến hay không, người ta biết xã hội đó đang phát triển hay suy đồi. Nhìn một bộ máy hành chánh công, tỉ lệ người những người đạo đức và có hoài bão cống hiến so với những người tham nhũng vơ vét là cao hay thấp, người ta đánh giá được bộ máy đó như thế nào!

Những ngày này, nhiều người đang nhìn về anh Lê Nguyễn Minh Quang. Nhìn để xem trình độ cao về quản lý dự án và hoài bão sống đạo đức, cống hiến có chỗ đứng như thế nào trong xã hội Việt Nam!

Lê Học Lãnh Vân 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Công nghệ cao, trọng tâm của chiến tranh lạnh Mỹ-Trung


Ảnh minh họa: Tìm việc tại hội chợ việc làm công nghệ TechFair ở Los Angeles, California, Hoa Kỳ ngày 26/01/2017.


Washington ngày càng ngăn chận nhiều vụ Trung Quốc thâu tóm công nghệ và yêu cầu các đồng minh hành động tương tự. Theo Le Figaro, mục tiêu là chiến thắng trong cuộc cách mạnh kỹ nghệ sắp tới : trí thông minh nhân tạo.
Từ công nghệ nhận diện của một start-up…

Eva Chen không cần đến thẻ từ để vào được văn phòng lịch sự trên một tòa tháp bằng thép, đường bệ nhìn xuống khu Bund. Ở cửa vào, một con mắt thủy tinh bí ẩn nhận ra khuôn mặt của cô, và như có phép lạ, cánh cửa trụ sở Yitu mở ra. 

Công ty start-up Thượng Hải đã làm nên tên tuổi trên thế giới về công nghệ nhận diện, thậm chí qua mặt cả Thung lũng Silicon. Cô Chen, phụ trách truyền thông của công ty, khoe : « Thuật toán của chúng tôi đứng hàng đầu thế giới, có thể nhận ra khuôn mặt một người trong số một tỉ người khác, chỉ trong vòng một giây đồng hồ ».

Ngay cả Mỹ, thông qua cơ quan rất nghiêm túc là National Institute of Standards and Technology (NIST), đã trao cho Yitu giải nhất năm 2017…

Với tỉ lệ chính xác 95%, công nghệ này giúp rút tiền mặt từ máy ATM chỉ bằng một cái nhìn, hay nhận diện tất cả những người gây rối trong một đám đông, bảo đảm an ninh cho ông Tập Cận Bình trong Diễn đàn Bác Ngao gần đây. Phát ngôn viên Yitu cho biết : « Lãnh vực hoạt động chính của chúng tôi là an ninh công cộng, nhưng tôi không thể bình luận gì thêm ». Công ty mới thành lập năm 2012 nhưng đã sinh lợi.

Hai nhà sáng lập của Yitu là bạn học cùng trường trung học Phúc Châu (Fuzhou) ở tỉnh Phúc Kiến (Fujian), sau đó sang Mỹ học MIT và đại học California ở Los Angeles (UCLA), trước khi làm giàu ở Thượng Hải và nay quay lại cạnh tranh với Thung lũng Silicon. 

…Đến 40 năm đuổi theo Mỹ về công nghệ

Thành công của start-up này là minh chứng cho sự rượt đuổi về công nghệ của Trung Quốc trong 40 năm, kể từ khi Đặng Tiểu Bình cho mở cửa năm 1978. Ngày nay Bắc Kinh thách thức nước Mỹ của ông Donald Trump ngay trong lãnh vực này, với mục tiêu chiếm lĩnh ngôi vị đầu thế giới. 

Trong bối cảnh chiến tranh thương mại do tổng thống Donald Trump phát động, vụ bắt giữ bà Mạnh Vãn Châu (Meng Wanzhou), con gái người sáng lập tập đoàn Hoa Vi (Huawei) tại Canada theo yêu cầu của Mỹ, nhắc nhở rằng công nghệ chính là trung tâm của cuộc chiến tranh lạnh mới giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Tập đoàn viễn thông do một cựu quân nhân Trung Quốc thành lập, đã bị cấm vào thị trường Mỹ do nghi ngờ làm gián điệp cho Bắc Kinh. Hôm nay Reuters cho biết tổng thống Trump dự định ra sắc lệnh cấm sử dụng thiết bị viễn thông do nước ngoài sản xuất : rõ ràng Hoa Vi và ZTE nằm trong tầm ngắm. 

Washington cảm thấy phải ra tay ngăn chận những vụ Bắc Kinh thâu tóm các công ty công nghệ, và các đồng minh Mỹ cũng bắt đầu theo chân.

Yitu giới thiệu công nghệ nhận diện cho cảnh sát Malaysia. Ảnh Nikkei.
Mục tiêu Trung Quốc : Hất cẳng toàn bộ các nước phương Tây

Alicia Garcia Herrero, kinh tế gia trưởng phụ trách châu Á của Natixis tại Hồng Kông phân tích : « Mục tiêu của chiến tranh thương mại, trên thực tế là ngăn chận việc Trung Quốc leo lên hàng đầu về công nghệ ». Đặc biệt là chiến lược « Made in China 2025 » do Tập Cận Bình đưa ra từ năm 2015, với tham vọng trở thành nước đứng đầu thế giới trong các lãnh vực kỹ nghệ chủ chốt. 

Theo Council on Foreign Relations, tham vọng này là « mối đe dọa sống còn cho ngôi vị của công nghệ Mỹ ». Think tank uy tín có trụ sở tại New York cảnh báo : « Mục đích của Trung Quốc không phải là cùng ngồi ngang hàng với các nước kỹ nghệ phát triển như Đức, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Hàn Quốc, mà thay chân tất cả ».

Để đạt được điều này, Bắc Kinh trợ cấp ồ ạt cho các tập đoàn quốc doanh, thông qua các ngân hàng nhà nước nhằm đè bẹp những người cạnh tranh trên thế giới, trong khi vẫn tiến hành chiến dịch thâu tóm những công ty mũi nhọn để rút ngắn khoảng cách về công nghệ.

Tập Cận Bình, sứ thần kiêu hãnh của tư bản đỏ nhà nước, hoàn toàn biết cách thủ lợi từ toàn cầu hóa, chủ trương « tự cung tự cấp ». Trận đấu thế kỷ đã bắt đầu, và cũng diễn ra trong các phòng thí nghiệm, tại những « lò ấp start-up » như trên các chiến trường quân sự tương lai. Ngay cả trên trận địa ngày nay cũng đầy những sản phẩm công nghệ.

Sử dụng sức mạnh của chính đối thủ để quật ngã địch

Tuy nhiên chính Hoa Kỳ đã chắp cánh cho đối thủ của mình. Năm 1978, tổng thống Jimmy Carter lần đầu tiên chấp thuận cấp visa cho 52 nhà khoa học Trung Quốc đến Mỹ nghiên cứu, sau khi thiết lập quan hệ ngoại giao với chính quyền cộng sản Bắc Kinh. Những giảng viên đại học trẻ tuổi đã phải chịu đựng bạo lực của Hồng vệ binh trong Cách mạng văn hóa, sững sờ khám phá các khu đại học phủ xanh cây cỏ ở Mỹ. Một cuộc cách mạng đối với họ!

Năm ấy, Đặng Tiểu Bình với tầm nhìn xa đã lật sang một trang mới, tránh xa khỏi chủ nghĩa mao-ít điên rồ, đã mở ra cánh cửa của một Trung Quốc nghèo khổ cho các nhà đầu tư ngoại quốc, với khẩu hiệu « Hãy làm giàu ! ». Nhưng đây là việc dùng sức mạnh của địch để quật ngã địch.

Đợt các nhà nghiên cứu đến Mỹ lần đầu này là lớp tiên phong cho cả một đội quân trẻ tuổi khát khao kiến thức, và cả sự tự do. Ngày nay có đến 350.000 trí thức trẻ Trung Quốc đang thưởng thức American way of life, trước khi quay lại Hoa lục, đóng góp vào sự tái sinh của người khổng lồ Trung Hoa. Những con diều hâu ở Nhà Trắng nay đang đe dọa ngưng cấp visa cho sinh viên Trung Quốc để cắt ngang cặp cánh rồng.

Vợ các luật sư nhân quyền Trung Quốc cùng cạo đầu để phản đối việc bắt giữ chồng mình, 17/12/2018.
Trung Hoa đỏ giàu lên sẽ có dân chủ ?

Vào thời đó, Washington và Bắc Kinh đang trong tuần trăng mật mặn mà, sau hoạt động ngoại giao lịch sử của tổng thống Richard Nixon năm 1972 – liên kết với chế độ cộng sản Trung Quốc để rảnh tay đối phó với địch thủ Liên Xô. Trong những đốm lửa cuối cùng của cuộc chiến tranh lạnh, lợi ích địa chính trị và kinh tế của hai bên phù hợp với nhau, với niềm tin vào toàn cầu hóa. Các tập đoàn Mỹ trước sự cất cánh ngoạn mục của Trung Quốc, cho di dời hàng loạt nhà máy đến « công xưởng thế giới ».

Vụ đàn áp đẫm máu Thiên An Môn tháng Sáu năm 1989 đã tưới lên một gáo nước lạnh, nhưng không cắt đứt mối quan hệ chiến lược. Họ Đặng siết chặt quyền lực, tái khẳng định sự toàn trị của Đảng Cộng Sản, nhưng tung ra một giai đoạn mới tự do hóa nền kinh tế, trấn an được thị trường. 

Vào thời điểm bước qua thiên niên kỷ mới, nước Mỹ của ông Bush cũng như của ông  Clinton tin chắc rằng hồi cuối lịch sử đang đến, sau khi Liên Xô và chế độ Saddam Hussein sụp đổ : Trung Quốc đỏ buộc phải tham gia vào kinh tế thị trường và đến một ngày nào đó, sẽ có được tự do dân chủ, mặc dù vẫn tiếp tục trưng ra ngọn cờ cộng sản.

Không hề hài lòng với vị trí thứ nhì thế giới

Nhưng giới tinh hoa phương Tây vẫn chưa biết được tham vọng và niềm kiêu hãnh thầm kín của Trung Quốc, không hiểu được lịch sử ngàn năm của nước này. Đối với các nhà lãnh đạo ở Bộ Chính trị cũng như một người bán hàng trên đường phố Nam Kinh, sự tái sinh của đế quốc Trung Hoa là cần thiết để xóa đi nỗi nhục nhã phải gục đầu trước những khẩu đại bác trong cuộc chiến tranh nha phiến. Trong lúc các nhà đầu tư chỉ nhìn thấy biểu đồ tăng trưởng, thì đảng muốn gợi lên tình cảm dân tộc chủ nghĩa. 

Đại tá Lưu Minh Phúc (Liu Mingfu), giảng viên trường đại học Quốc phòng nói : « Giấc mộng Trung Hoa là vượt qua Hoa Kỳ. Chúng tôi không thể tự hài lòng với vị trí thứ nhì thế giới, và sẽ vươn lên hàng đầu trong 20 hoặc 30 năm tới ». Ông Lưu là một diều hâu Trung Quốc, với các tác phẩm được gợi hứng từ câu khẩu hiệu của chủ tịch Tập Cận Bình.

Năm 2008, Wall Street sụp đổ, phương Tây hoảng hốt. « Cuộc khủng hoảng tài chính là một bước ngoặt lớn : người Trung Quốc hiểu rằng nước Mỹ xuống dốc nhanh hơn dự báo. Tập Cận Bình coi đây là cơ hội ngàn năm một thuở, và đã nắm lấy » - Aaron Friedberg, giáo sư ở Princeton giải thích. 

Ngang nhiên chiếm Biển Đông. Ảnh CNN
Bành trướng trên Biển Đông

Trước một Obama rụt rè, ông hoàng đỏ Tập dấn mạnh các quân cờ, xây lên bảy đảo nhân tạo tại Biển Đông, nơi Bắc Kinh yêu sách đến 90% diện tích bất chấp các nước láng giềng.

Tân hoàng đế quẳng vào sọt rác các lời khuyên của Đặng Tiểu Bình nên thận trọng ẩn mình chờ thời. Tương quan lực lượng quân sự và công nghệ ngày càng nghiêng về Trung Quốc. 

Năm 1976, Hải quân Mỹ đã làm mất mặt chủ tịch Giang Trạch Dân khi gởi hàng không mẫu hạm USS Nimitz đến eo biển Đài Loan, trả đũa các vụ thử hỏa tiễn của Trung Quốc. Quân đội Trung Quốc bèn nỗ lực tái vũ trang ồ ạt, ngân sách quốc phòng luôn tăng với hai con số. Hiện nay Bắc Kinh triển khai Đông Phong 26, được khoe là « sát thủ hàng không mẫu hạm », hỏa tiễn đạn đạo tầm trung có thể cầm chân Hải quân Mỹ tại căn cứ Guam trong trường hợp xung đột.

Ngày nay điều quan trọng nhất là chiến thắng trong cuộc cách mạng kỹ nghệ mới, đó là trí tuệ nhân tạo. Ông François Godement, giám đốc ECFR nhận định, đối với Tập Cận Bình, kỹ thuật số mang tính chiến lược. Nó giúp chế độ Bắc Kinh kiểm soát trực tiếp được dân chúng, đồng thời áp đặt sức mạnh Trung Quốc và các tiêu chí của mình lên toàn cầu. Trước bộ tứ GAFA của Mỹ, chỉ có các tập đoàn Trung Quốc như Alibaba, Tencent hay Baidu mới có tầm cỡ đối mặt. 

Và như vậy, sau bốn thập niên hợp tác, bây giờ là thời điểm đối đầu trực diện Mỹ-Trung.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TT Trump sẽ tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia, "xóa sổ" Huawei khỏi thị trường Mỹ?




Thi Anh
Soha
27/12/2018 14:02

Nếu được thực hiện, đây có thể sẽ là bước đi mới nhất của chính quyền Trump nhằm loại bỏ hai công ty thiết bị viễn thông lớn nhất Trung Quốc khỏi thị trường Mỹ.

Tổng thống Mỹ Donald Trump đang cân nhắc tới việc ban hành một sắc lệnh vào năm mới nhằm tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia, dẫn tới việc cấm các công ty Mỹ sử dụng các thiết bị viễn thông do 2 tập đoàn Trung Quốc Huawei và ZTE sản xuất, Reuters dẫn các nguồn thạo tin cho hay.

Nếu được thực hiện, đây có thể sẽ là bước đi mới nhất của chính quyền Trump nhằm loại bỏ hai công ty thiết bị viễn thông lớn nhất Trung Quốc khỏi thị trường Mỹ.

Mỹ cáo buộc rằng, hai công ty này làm việc theo chỉ thị của chính phủ Trung Quốc và thiết bị của họ có thể được sử dụng để do thám người Mỹ.

Sắc lệnh hành pháp mới, vốn đã được cân nhắc suốt hơn 8 tháng, có thể được ban hành vào tháng 1 và sẽ chỉ thị cho Bộ Thương mại Mỹ ngăn cản tất cả các công ty Mỹ mua thiết bị từ những công ty sản xuất thiết bị viễn thông nước ngoài mà Mỹ cho là gây rủi ro lớn cho an ninh quốc gia.

Mặc dù sắc lệnh này nhiều khả năng sẽ không đề cập tới Huawei và ZTE nhưng nguồn tin của Reuters cho rằng các viên chức của Bộ Thương mại Mỹ sẽ cho đó là ủy quyền để giới hạn việc sử dụng thiết bị từ 2 công ty này. Theo nguồn tin của Reuters, văn bản của sắc lệnh vẫn chưa được hoàn thiện.

Sắc lệnh mới sẽ viện tới Luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế, một đạo luật cho phép Tổng thống có quyền đưa ra những điều chỉnh thương mại để phản ứng với một tình trạng khẩn cấp quốc gia, đang đe dọa nước Mỹ. Sự việc xảy ra vào thời điểm các nhà mạng của Mỹ đang tìm kiếm đối tác để chuẩn bị đưa vào sử dụng mạng không dây 5G thế hệ mới.