Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

Phát hiện ngư lôi Trung Quốc dạt vào bờ biển Phú Yên


Vật thể này có h.ì.n.h trụ, dài 6,8m, đường kính 54cm, phần đuôi có các chong chóng như chân vịt, trên thân có một số chữ Trung Quốc.
Vât thể lạ trôi dạt trên biển đã được đưa lên bờ biển xã An Hải (huyện Tuy An, Phú Yên) sa'ng 19-12 – Ảnh: TRẦN NAM
Chiều 19-12, ông Bùi Văn Th.à.n.h – chủ tịch UBND huyện Tuy An (tỉnh Phú Yên) – cho biết các lực lượng chức năng đang bảo vệ một vật thể lạ vừa được pha't hiện và kéo về vùng biển xã An Hải của huyện này.
“Hiện chưa kê't luận được đó là vật gì. Tôi được thông tin là lực lượng của hải quân đang đến để xem xe't, x.ử lý”, ông Th.à.n.h cho hay.

Vật thể lạ được pha't hiện ở bờ biển Phú Yên – Video: KHẮC NHO
Xem thêm video khác trên TVOTheo thông tin ban đ.ầ.u, ngày 18-12, ngư dân Trần Minh Thanh (40 tuổi, người xã An Hải) đi h.à.n.h nghề giã cào đã pha't hiện vật thể lạ này cách bờ biển khoảng 4 hải lý.
Ông Thanh đã kéo vật thể này vào khu vực cù lao Mái Nhà, cột lại, sau đó vào bờ báo cáo cơ quan chức năng.
Sa'ng 19-12, các lực lượng quân đội, biên phòng, công an đã cùng ngư dân đưa được vật thể lạ lên bờ biển, chờ cơ quan chuyên môn đến x.ử lý.
thiê't bị trên vật thể lạ có khắc chữ Trung Quốc – Ảnh: TRẦN NAM
Theo đo đạc sơ bộ của lực lượng chức năng, vật thể lạ này h.ì.n.h trụ, có chiều dài 6,8m, đường kính 54cm; phần đ.ầ.u hơi nhọn, có màu cam; thân màu đen; đuôi được lắp các chong chóng giống như chân vịt tàu thuyền. Một vài vị trí trên vật thể này có khắc chữ Trung Quốc.
Đây là lần đ.ầ.u tiên một vật thể lạ kiểu này được pha't hiện ở vùng biển huyện Tuy An.

Phần đ.ầ.u vật thể lạ có màu cam – Ảnh: TRẦN NAM
Đuôi được lắp các chong chóng giống như chân vịt tàu thuyền – Ảnh: LÊ HUY TÂM
Vật thể lạ này h.ì.n.h trụ, có chiều dài 6,8m, đường kính 54cm, nhiều khả năng là ngư lôi – Ảnh: LÊ HUY TÂM
Theo nhiều nhận định, đây loại ngư lôi chô'ng tàu ngầm, chô'ng hạm. Theo SIPRI thì hai loại ngư lôi sẽ kê't hợp với loại t.ê.n l.ử.a h.à.n.h trình chô'ng hạm để tạo th.à.n.h một bộ ba v.ũ khi' tấn công cực mạnh cho các tàu ngầm của Hải quân.
Theo Tuổi trẻ
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

Nhật Bản ban hành lệnh cấm dùng Huawei - ZTE


baomai.blogspot.com
Nhật Bản ban hành lệnh cấm chính thức tới các cơ quan nước này dùng các sản phẩm viễn thông từ Trung cộng Huawei Technologies và ZTE Corporation vì lý do an ninh bảo mật, tờ báo Yomiuri đưa tin sáng hôm thứ Sáu, 7-12-2018.

Lệnh cấm nhằm mục đích ngăn chặn tấn công mạng, rò rỉ thông tin mật cũng như để phù hợp với các quy định cấm Huawei, ZTE mà Mỹ và Úc ban hành thời gian qua.

Một nguồn tin cho rằng phạm vi áp dụng cần mở rộng ra cả tư nhân chứ không chỉ trong lĩnh vực công. Tuy nhiên, có lo ngại động thái này vi phạm quy tắc của Tổ chức Thương mại thế giới (WTO).

baomai.blogspot.com

Hoạt động của Huawei cùng với ZTE tại nước ngoài gặp phải nhiều hạn chế, do hai tập đoàn bị nghi ngờ có liên hệ với chính quyền lẫn quân đội Trung cộng.

Quan chức an ninh thông tin trong chính phủ Nhật Bản: “Cấm là hoàn toàn cần thiết. Nguyên tắc loại bỏ các công ty Trung cộng đối với hoạt động công cộng cũng sẽ trở thành tiêu chí cho khu vực tư nhân.”

Quyết định của chính phủ Nhật Bản được đưa ra sau khi các chính phủ Mỹ và Úc từ chối Huawei và ZTE. Còn Ấn Độ thì thực tế đã ban hành lệnh cấm tương tự từ nhiều năm trước.

Bên cạnh đó, vào ngày 23/8, RFA Mỹ đưa tin, thời gian gần đây chính phủ Nga đã ra thông cáo báo chí rằng, nhiều nhà sản xuất thiết bị điện tử của Nga và các hiệp hội nghề nghiệp đã đề xuất với Chính phủ Nga phải có các quy định nghiêm ngặt về việc nhập khẩu thiết bị viễn thông của Huawei và ZTE.


baomai.blogspot.com

Theo truyền thông Nga, sau khi nhận được đề nghị, Thủ tướng Nga Dmitry Medvedev đã chỉ thị các cơ quan chính phủ liên quan tiến hành nghiên cứu và sớm báo cáo kết quả để có phương án hành động.

Nguồn tin cho rằng việc lần này chính phủ Nga công bố những thông tin này, cho thấy Nga cũng có thể đi theo các nước khác như Mỹ, Úc, Ấn Độ, khép dần cánh cửa đối với các thiết bị viễn thông của Trung cộng là Huawei và ZTE.

https://baomai.blogspot.com/

Mỹ đang thúc giục chính phủ các nước và nhà mạng hạn chế sử dụng thiết bị của Huawei và ZTE trong những cơ sở hạ tầng quan trọng, nhằm loại bỏ khả năng gián điệp của Trung cộng.

Huawei đã phủ nhận toàn mọi cáo buộc của Mỹ, trong khi ZTE không phản hồi về thông tin trên.

baomai.blogspot.com

Trước đó không lâu, thượng nghị sĩ Mark Warner và Marco Rubio đã gửi một bức thư đến Thủ tướng Canada Justin Trudeau yêu cầu ông “xem xét lại” sự tham gia của Huawei vào bất kỳ kế hoạch xây dựng 5G của đất nước. Có nhiều bằng chứng cho thấy không có công ty lớn nào của Trung cộng không bị chính phủ kiểm soát, điều đó có thể dẫn đến việc những hoạt động tình báo của Five Eyes (Canada, Mỹ, Úc, New Zealand và Anh) bị theo dõi.

Để tăng thêm sức thuyết phục, các thượng nghị sĩ đã chỉ ra lệnh cấm của Úc đối với công nghệ 5G của Huawei cũng như phân tích điểm yếu trong các phương pháp kỹ thuật của Huawei tại Anh.

Theo tờ Financial Times và Reuters, Úc cho rằng các công ty có khả năng chịu sự chỉ đạo của chính phủ nước ngoài có thể khiến mạng lưới quốc gia bị can thiệp hoặc truy cập trái phép. Động thái trên đã cho thấy lập trường cứng rắn của Úc, dù không đề cập chính xác đến công ty nào nhưng một quan chức cho biết lệnh này nhằm vào Huawei và ngăn cản sự tham gia của công ty vào việc xây dựng mạng lưới 5G.

baomai.blogspot.com  
Mỹ lo ngại TC có thể yêu cầu Huawei phá hoại thông tin liên lạc tại các Căn cứ Quân sự.

Động thái của Úc cũng không có gì khó hiểu bởi luật pháp Trung cộng yêu cầu các tổ chức và công dân hỗ trợ, hợp tác với chính phủ khi được yêu cầu. Do đó, các nhà phân tích cho rằng thiết bị của Huawei có thể trở thành công cụ phục vụ cho việc gián điệp. Không chỉ riêng ở Úc, Huawei cũng đang gặp nhiều trở ngại tại Mỹ khi các nhà chức trách của nước này liên tục ban hành lệnh cấm các tổ chức chính phủ sử dụng thiết bị của Huawei và ZTE.

Mạnh Vãn Châu (Meng Wan Zhou) - Giám đốc tài chính kiêm phó chủ tịch của tập đoàn công nghệ Huawei - đã bị bắt tại Canada theo lệnh của chính quyền Mỹ. Lý do vì bà bị tình nghi vi phạm lệnh cấm vận thương mại của Mỹ đối với Iran.

Nhậm Chính Phi - người sáng lập tập đoàn Huawei có ba người con nhưng hai người con gái Meng Wan Zhou (Mạnh Vãn Châu) và Annabel Yao đều không mang họ bố.

baomai.blogspot.com  

Mạnh Vãn Châu là con gái lớn của Nhậm Chính Phi - người sáng lập ra gã khổng lồ viễn thông Trung cộng Huawei. Ông năm nay 74 tuổi, là cựu quân nhân thuộc lực lượng Quân đội giải phóng nhân dân Trung cộng.

Theo Market Watch, sau hơn ba thập kỷ, ông Nhậm Chính Phi đã xây dựng Huawei thành một trong những đế chế kinh doanh tư nhân lớn nhất Trung cộng. Trong tương lai bà Mạnh Vãn Châu được xem là người kế vị tiềm năng của ông.

Nhậm Chính Phi thuở ban đầu ở rể nhà họ Mạnh. Vợ của ông là bà Mạnh Quân nên con gái và 
con trai đều theo họ mẹ.

Mạnh Vãn Châu sau này tuyên bố với truyền thông, họ của mình lấy theo họ mẹ là bà Mạnh Quân, em trai ban đầu cũng tên Mạnh Bình nhưng hiện đã đổi tên thành Nhậm Bình.

baomai.blogspot.com
  
Nhậm Chính Phi nói rõ, Mạnh Vãn Châu lấy họ theo họ mẹ, hé lộ thông tin ông ngoại của Mạnh Vãn Châu là Mạnh Đông Ba từng giữ chức Phó tỉnh trưởng.

Nhậm Chính Phi ly hôn vợ, ông kết hôn với thư ký của mình là Diêu Linh (Yao Ling) sinh con gái Annabel tại Côn Minh, Vân Nam. Annabel năm nay 20 tuổi, bắt đầu học múa ba lê từ năm 5 tuổi. Cô đang theo học tại Đại học Harvard với chuyên ngành số liệu thống kê và công trình máy tính.

***



Phần nhận xét hiển thị trên trang

MƯỜI BÀI THƠ NGẮN của BÌNH ĐỊA MỘC

Trong hình ảnh có thể có: Doãn Hồng Giang, đang cười, đang ngồi và trong nhà

Trong hình ảnh có thể có: Doãn Hồng Giang, đang cười, đang ngồi và trong nhà
Trong hình ảnh có thể có: Doãn Hồng Giang, đang cười, đang ngồi và trong nhà
Trong hình ảnh có thể có: Doãn Hồng Giang, đang cười, đang ngồi và trong nhà

Trong hình ảnh có thể có: Doãn Hồng Giang, đang cười, đang ngồi và trong nhà

1/ CỜ NGƯỜI 

gõ tay vào ván cờ người
mới hay con tốt qua đời ung thư
gõ tay vào khoảng thực hư
mới hay nhân cách ngộ từ phím tâm



2/ BÀN TAY THÁNG CHẠP

sau cái áo là cái lưng
bàn tay tháng chạp ngập ngừng tháng giêng
mùa xuân đòi hỏi nhân quyền
được yêu và được ngửa nghiêng tự tình


3/ HỮNG HỜ

ngày mai nỗi nhớ tràn ly
hôm nay buồn rủ nhau đi be bờ
trên đầu ngọn cỏ ban sơ
một dấu chấm hỏi bạc phơ mái chèo

4/ QUÊ GỌI

một hôm cố quận gọi tôi
về đi kẻo nắng lưng đồi phôi phai
về đi kẻo tóc bờ vai
nhuộm hồn thi sĩ xanh vài sợi quê



5/ MƯA SÀI GÒN 

phố bây giờ hóa thành sông
dép một chiếc lạc giữa dòng thời gian
chiều trôi về phía kiên giang
em con thuyền bứt dây sang bến bờ

6/ GÁI HƯ

em li nước mát đong đầy
ngón tay khẽ chạm tràn bây ra chiều
đàn bà hư mấy khi yêu
giẩy na giẩy nược cái điều thị phi

7/ GÓT SEN 

hễ là bất chợt nắng mưa
em ơi quận tám kính thưa thủy triều
xin chầm chậm mỗi khi yêu
để con nước rút mĩ miều gót sen



8/ PHỤ TÌNH 

áo xanh nhất định bỏ tôi
phố buồn chau mặt hắt đôi ngọn nhà
bầy xe tội nghiệp quáng gà
mắc vào chiều những cú va quẹt hời

9/ XÉ ĐÔI BUỔI CHIỀU

nghĩa là biết nghĩa là chi
mới hôm qua một người đi mất rồi
nghĩ hoài mệt quá nên thôi
ra ngoài ngõ xé làm đôi buổi chiều

10/ DÃ TRÀNG 

sông chảy đến bao giờ đáy cạn
anh bấy giờ xe cát đợi em




Sài Gòn, 12.2018
Bình Địa Mộc 



Phần nhận xét hiển thị trên trang

BIÊN TIẾP VỀ “ĐẠI GIA” XUÂN TRƯỜNG



Tôi đang viết dở bộ tiểu thuyết kinh dị có thật mang tên: "HAI XUÂN DIỄN NGHĨA" nói về tội ác tàn phá đầt nước, tàn phá ngân sách của Xuân Thành, Xuân Trường xuất phát từ Ninh Bình. Hai "Xuân" này có thể nói là đại diện lột tả toàn bộ bức tranh kinh tởm tội ác của cái gọi là "NHÓM LỢI ÍCH" đối với đất nước, với dân tộc... Nay xin chia sẻ những thông tin này trên trang của bạn Thanh Tường trước cái đã, để đời sau dọc "Diễn Nghĩa" của tôi sẽ đỡ bị sốc.

Từ vụ Xuân Trường – chùa Hương thấy buồn cho trách nhiệm của các đại biểu Quốc hội
Doanh nghiệp Xuân Trường, đại gia Xuân Trường là ai, có sức mạnh gì mà dám làm những chuyện kinh thiên động địa, dời non lấp bể như dời cả trại giam Ba Sao để xây chùa tầm vóc quốc tế, biến vùng Bái ĐÍnh với những ngôi chùa nhỏ thành siêu chùa, biến Hồ Núi Cốc thành quần thể chùa hàng chục nghìn tỷ và mới đây nhất là đề xuất để biến vùng chùa Hương phong thủy nghìn năm thành quần thể chùa công nghiệp cùng dự án 15.000 tỷ đồng với tứ bề trạm thu phí…
Doanh nghiệp Xuân Trường là ai mà có thể để cho doanh nghiệp khác vào phá nát di sản thiên nhiên thế giới nơi mình quản lý, dựng lên điện chùa giả mạo rồi phải tháo dỡ mà không hề bị liên đới trách nhiệm?
Doanh nghiệp Xuân Trường là ai mà có thể đề xuất nạo vét 14km kênh Sào Khê ban đầu 72 tỷ đồng sau nhiều năm lên tới 2600 tỷ đồng từ tiền ngân sách mà làm mãi không xong, ứng tiền tới 700 tỷ về vẫn không làm nhưng vẫn chẳng mảy may bị xử lý? Một dự án nạo vét mà đại biểu Quốc hội phải thốt lên “”quá sức tưởng tượng”” còn một chuyên gia kinh tế thì kinh hoàng nói: nạo vét, xây bờ kè của một con sông dài có 14 km mà tính ra 185 tỷ đồng/km (tương đương 8 triệu đô la Mỹ) còn đắt hơn cả đường cao tốc có 4 làn xe?!”.
Doanh nghiệp Xuân Trường là ai mà đám tang vợ ông có thể cấm người dân trên cả một tuyến đường dài nhiều km, chùa Tam Chúc Ba Sao đầu tư bằng dự án phần lớn là nguồn vốn nhà nước mà có thể đưa bàn thờ vợ vào thờ khi chùa còn chưa hoàn thành?
Doanh nghiệp Xuân Trường là ai mà nhận tiền rất nhiều tại các dự án 1000 năm Thăng Long Hà Nội nhưng làm chậm, làm ẩu, thanh tra chỉ ra rồi để đấy chưa xử lý?
Doanh nghiệp Xuân Trường là ai mà từng bất chấp quy định tài chính, in vé thu tiền du khách cao gấp mấy lần, ngành tài chính địa phương cũng chỉ thổi còi rồi…cho qua?
Doanh nghiệp Xuân Trường là ai mà đất nước còn nghèo, người sống còn bao việc cần lo cơm áo gạo tiền, bao dự án điện đường trường trạm, y tế đợi chờ đồng vốn ngân sách thì lại có thể vẽ ra hàng loạt dự án hàng chục nghìn tỷ đồng cho người chết cho tâm linh như: quần thể Bái Đính – Tràng An (hiện chưa xong nhưng tầm cỡ cả chục nghìn tỷ đồng), Khu du lịch tâm linh Tam Chúc – Ba Sao – Hà Nam (11.000 tỷ đồng, có tài liệu ghi 21.000 tỷ đồng), Khu du lịch tâm linh Hồ Núi Cốc – Thái Nguyên (15.000 tỷ đồng), Khu du lịch tâm linh Cái Tráp (Hải Phòng) 9800 tỷ đồng và mới đây nhất là đề xuất dự án khu du lịch Tâm linh Hương Sơn – chùa Hương (Hà Nội) 15.000 tỷ đồng. Một chuyên gia cho biết khi phản biện dự án Hồ Núi Cốc mới hay dự án 15.000 tỷ thì doanh nghiệp chỉ bỏ ra vài trăm tỷ, còn hơn 14.000 tỷ là tiền từ ngân sách trung ương và địa phương. Dự án nào doanh nghiệp cũng xin nhà nước đầu tư làm đường, làm hạ tầng, còn xây chùa, xây khu vực tâm linh, dịch vụ để thu tiền thì doanh nghiệp đảm nhiệm…Đất nước còn nghèo mà đầu tư kiểu đó, lại rơi hết vào Xuân Trường làm toàn bộ thì quản lý đầu tư, đấu thầu để đâu? Có đáng lo ngại không?
Đó là chưa kể với đề xuất biến chùa Hương thành quần thể chùa công nghiệp với tứ bề trạm thu phí, với đề xuất nạo vét tới 30km sông suối (có thể tái diễn kịch bản đội vốn 72 tỷ lên 2600 tỷ như Sào Khê không?), với đề xuất xẻ toang dòng Suối Yến ngàn năm cho chảy về Hà Nam, xuyên qua rừng đặc dụng, với hàng chục hạng mục xây dựng có thể xé toang một trong 3 lá phổ sinh thái của Hà Nội là Hương Tích, Ba Vì, Sóc Sơn…
Mang những băn khoăn ấy hỏi nhiều đại biểu Quốc hội, nhất là lo ngại chuyện đầu tư, đội vốn khi đất nước còn nghèo, rồi nghi vấn tiêu cực tại dự án nạo vét Sào Khê mà các đại biểu Nguyễn Anh Trí, Trương Trọng Nghĩa từng chất vấn gay gắt trên diễn đàn Quốc hội, đề nghị phải thanh tra, điều tra làm rõ…thì lạ thay, chỉ nhận được sự hờ hững, thờ ơ đến khó hiểu của không ít đại biểu nhân dân. Ông Nguyễn Anh Trí bất ngờ nói với phóng viên trước chất vấn vậy vì đọc báo, chứ không nắm chắc, không phải là lĩnh vực chuyên môn nên giờ không phát biểu nữa. Ông Trương Trọng Nghĩa thì cũng tỏ ra buồn lòng: Tới nay tôi không theo dõi và không nắm thêm tình hình gì rồi khuyên nhà báo nên hỏi đại biểu quốc hội tỉnh Ninh Bình. Các đại biểu tỉnh đó phải quan tâm, giám sát…Nhiều đại biểu khác khi được hỏi thì chỉ nói chung chung là không rõ, không nói được…
Nghe những câu trả lời mà thấy buồn về những đại biểu Quốc hội.
Và lại hỏi: Doanh nghiệp Xuân Trường là ai?
Đấy, Xuân Trường bên trái bức ảnh đấy! Hú hú hú hú ....
Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang đứng

“MỘT VÀNH ĐAI, MỘT CON ĐƯỜNG”: MỘT CUỘC PHIÊU LƯU LỊCH SỬ !



Nguyễn Gia Kiểng

OBOR 1

II. Cuộc phiêu lưu lịch sử ‘Vành Đai và Con Đường’
Số phận của “Sáng kiến Vành đai và Con đường” cũng là số phận của chế độ Trung Quốc. Tập Cận Bình đã được tôn vinh vì ông đã vẽ ra một tương lai huy hoàng trong một tình trạng tuyệt vọng. Người ta tin ông vì người ta cần và muốn tin. Người ta thần thánh hóa ông vì người ta cần một phép mầu. Nhưng Vành đai và Con đường không thể tiếp tục, chưa nói thành công, vì nó là một thách đố đối với sự thực và lý trí.
Trung Quốc đã từng là đế quốc chế ngự Châu Á trong hơn 2000 năm và vẫn là nước đông dân nhất thế giới. Tuy vậy một đặc tính của Trung Quốc trong suốt dòng lịch sử là nó chưa bao giờ có tham vọng bành trướng ra khỏi vùng Đông Á. Cuộc chinh phục của Thành Cát Tư Hãn đã diễn ra trong hoàn cảnh Trung Quốc không chủ động mà chỉ là nạn nhân. Đặc tính này đang chấm dứt ngay trước mắt chúng ta với dự án khổng lồ được gọi là “Sáng kiến Vành Đai và Con Đường” (Belt and Road Initiative).
Trong một cố gắng thoát hiểm
Dự án này, cho tới gần đây vẫn còn được gọi là “Một vành đai, một con đường” được dự trù hoàn tất vào năm 2049, đánh dấu 100 năm thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, và sẽ đưa Trung Quốc lên ngôi vị cường quốc số 1 và vượt trội nhất thế giới với trọng lượng kinh tế lớn hơn cả Mỹ, Châu Âu và Nhật cộng lại. Nó được coi là sáng kiến vĩ đại của Tập Cận Bình và đã khiến ông được tôn vinh làm chủ tịch vô thời hạn của Trung Quốc và được đưa tên vào hiến pháp như Mao Trạch Đông. Tuy vậy người ta có lý do để nghĩ rằng “sáng kiến” này không thể hiện một viễn kiến mà chỉ do hoàn cảnh đưa đẩy để dần dần biến thành một cuộc chạy trốn bắt buộc về phía trước và không còn kiểm soát được nữa.
Sáng kiến này trước hết nằm trong khuôn khổ của cố gắng thoát hiểm của Trung Quốc sau cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2008. Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã hốt hoảng. Thủ tướng Trung Quốc lúc đó là ông Ôn Gia Bảo đã tuyên bố rằng nếu tỷ lệ tăng trưởng kinh tế thụt xuống dưới mức 8% thì Trung Quốc sẽ lâm vào bạo loạn. Lời tuyên bố này tương đương với một lời thú nhận tình trạng tuyệt vọng -bởi vì tăng trưởng 8% là một mục tiêu không thể thực hiện được trong một bối cảnh suy thoái toàn cầu và như thế Trung Quốc sẽ có bạo loạn- nhưng nó chắc chắn không phải là ý kiến cá nhân của ông Ôn Gia Bảo, bởi vì sau đó không có cấp lãnh đạo Trung Quốc nào phát biểu khác, trái lại mọi cố gắng của chính quyền Trung Quốc đều phản ánh mối lo sợ của ông.

Trước hết là nỗ lực phát triển nhanh chóng thị trường nội địa để bù lại sự sút giảm của hoạt động xuất khẩu. Lương công nhân nói chung được tăng gấp đôi trong vòng khoảng hai năm. Biện pháp này không thành công mà còn có tác dụng ngược lại với sự chờ đợi. Tiêu thụ nội địa không tăng bao nhiêu vì người Trung Quốc chủ yếu dùng số thu nhập mới để cất giữ phòng hờ khi đau ốm, nỗi ám ảnh thường trực của họ vì Trung Quốc không có bảo hiểm an sinh xã hội. Việc tăng lương công nhân đã chỉ khiến giá thành của hàng xuất khẩu tăng lên và khó bán. Một số công ty nước ngoài sau đó đã di chuyển sang các nước khác trong vùng như Bangladesh, Myanmar, Thái Lan và cả Việt Nam.

Mùa hè 2015 thị trường chứng khoán Thượng Hải và Thẩm Quyến đã sụp đổ khiến một phần quan trọng của giai cấp trung lưu phá sản.
Một sáng kiến khác được tung ra năm 2014 là dựa trên hình ảnh của Trung Quốc như là một thị trường có tiềm năng lớn và còn nhiều dự trữ ngoại tệ -vì còn cho Mỹ và Châu Âu vay trên 3.000 tỷ USD- để biến Thượng Hải thành một trong những trung tâm tài chính lớn, tương đương với New York hay ít nhất với London và Tokyo. Hy vọng của chính quyền Trung Quốc là như thế họ sẽ dễ huy động các nguồn vốn quốc tế. Người dân Trung Quốc, đặc biệt là giai cấp trung lưu, được hô hào dồn tiền mua cổ phần. Trong vòng không đầy một năm số vốn cũng như số người đầu tư vào thị trường chứng khoán Thượng Hải tăng gấp hơn mười lần. Chỉ số CSI 300 cũng tăng cũng tăng gần 100%. Người Trung Quốc đổ xô đi mua cổ phiếu, thị trường chứng khoán Thượng Hải gần như trở thành một sòng bài. Sáng kiến này sau không đầy hai năm đã trở thành một tai họa vì mùa hè 2015 thị trường chứng khoán Thượng Hải và Thẩm Quyến đã sụp đổ khiến một phần quan trọng của giai cấp trung lưu phá sản. Thị trường chứng khoán Trung Quốc sau đó đã liên tục suy sụp mặc dù chính quyền Bắc Kinh không ngừng can thiệp một cách rất tốn kém để cứu vãn. Từ đầu năm nay –cho đến khi tôi viết những dòng này- thị trường chứng khoán Thượng Hải đã xuống hơn 22%, Thẩm Quyến gần 30% (trong khi các thị trường chứng khoán Châu Âu xuống khoảng 5 tới 10%, Mỹ quân bình, Nhật xuống ít, riêng Ân Độ tiếp tục lên). Vấn đề phục hồi thị trường chứng khoán để làm dụng cụ động viên vốn hoàn toàn không đặt ra nữa nhưng các ngân hàng của nhà nước vẫn phải liên tục dồn tiền để tránh sự sụp đổ của thị trường chứng khoán kéo theo sự sụp đổ của cả nền kinh tế. Thất bại đã rất đau đớn.
Biện pháp kinh tế đã giúp Bắc Kinh giữ được mức độ tăng trưởng giả tạo cao là xây dựng. Kinh tế Trung Quốc là kinh tế chỉ huy và các tỉnh nhận được lệnh của trung ương là phải duy trì mức tăng trưởng 8% bằng mọi giá. Giải pháp khả thi duy nhất đối với họ là xây dựng. Xây dựng không đòi hỏi kỹ thuật cao và lại có tác dụng lôi kéo vô số hoạt động khác. Họ đã xây dựng tới tấp và vẫn còn tiếp tục xây dựng cho tới nay dù đã xây hàng trăm thành phố không người ở. Một nghiên cứu cho thấy là vào đầu năm 2017 số căn hộ (apartment) không người ở đã lên tới 64 triệu. Giờ này chắc phải trên 70 triệu. Trị giá các căn hộ này dĩ nhiên được tính vào tổng sản lượng quốc gia và khiến tỷ lệ tăng trưởng GDP của Trung Quốc không xuống nhiều so với trước năm 2008, mới đầu ở mức 8%, sau đó dần dần xuống 7% và bây giờ 6,5%. Điều mà mọi người đều có thể nhận thấy là kinh tế Trung Quốc luôn luôn “đạt chỉ tiêu”. Lý do dễ hiểu là các cao ốc và các căn hộ được đánh giá một cách tùy tiện. Trên thực tế các căn hộ này có mọi triển vọng sẽ không bao giờ bán được và sẽ hư dần, như thế chúng không có một giá trị nào cả. Trị giá trung bình của mỗi căn hộ là 100.000 USD, trị giá của 70 triệu căn hộ không người mua như vậy vào khoảng 7.000 tỷ USD. Nếu trừ ra số tiền này khỏi GDP thì kinh tế Trung Quốc không tăng trưởng mà còn suy thoái nặng. Trung Quốc đã và vẫn còn đang trả giá rất đắt để giữ một tỷ lệ tăng trưởng giả tạo.
Cũng không phải chỉ có thế. Các thành phố ma không chỉ là những tốn kém vô ích mà còn làm mất đi nhiều vùng đất phì nhiêu lớn trong khi đất canh tác được của Trung Quốc ngày càng hiếm. Cũng nên nhắc lại rằng Trung Quốc tuy có diện tích 10 triệu km2 nhưng hơn một tỷ người sống chen chúc trên một phần đất được coi là cái nôi lịch sử của Trung Quốc ở phía Đông không tới 2 triệu km2 và phần lớn các thành phố ma mọc lên tại vùng này. Một thí dụ là tại Quảng Đông, nơi 115 triệu người sống trên 180.000 km2, có hai thành phố ma rất lớn, Đông Quản dự trù cho 10 triệu người và Đại Á Vịnh dự trù đón 12 triệu người nhưng sau sáu năm hơn 70% các căn hộ vẫn chưa có người mua và còn bỏ trống. Trung tâm Thương mại Nam Á (The South China Mall) tại Đông Quản được xây lên với tham vọng sẽ là trung tâm thương mại lớn nhất thế giới bây giờ trống trơn, nhắc nhở một mộng lớn không thành.
Trung Quốc không chỉ xây nhà và các thành phố, họ còn xây đủ loại công trình kết cấu hạ tầng: xa lộ, đường sắt, cầu, kênh đào, đường ống dẫn dầu khí (pipeline), phi trường, hải cảng v.v. Họ xây ở bất cứ nơi nào có thể xây, kể cả những nơi không nên xây như khu thắng cảnh Thạch Lâm mà tôi đã nói tới trong một bài trước (1). Trung Quốc không chỉ có những thành phố ma mà còn có xa lộ vắng và những tuyến đường sắt chỉ có một chuyến tầu mỗi ngày, thậm chí mỗi tuần (2). Một thí dụ mà tôi biết được trong chuyến thăm viếng Trung Quốc vừa qua là tuyến đường bộ dài 2000 km từ Shangri-La tới Lhassa không còn được sử dụng nữa dù mới hoàn thành gần đây.

Biện pháp kinh tế đã giúp Bắc Kinh giữ được mức độ tăng trưởng giả tạo cao là xây dựng.

Các thành phố ma không chỉ là những tốn kém vô ích mà còn làm mất đi nhiều vùng đất phì nhiêu lớn trong khi đất canh tác được của Trung Quốc ngày càng hiếm.

Họ cần xây đường, đường sắt cũng như đường bộ, để có thể điều động nhanh chóng đến bất cứ nơi nào một lực lượng vũ trang đủ mạnh để dập tắt mọi cuộc nổi dậy – Ảnh minh họa trục xa lộ không có xe chạy.
Để trả lời những thắc mắc ngày càng khó bỏ ngoài tai chính quyền Bắc Kinh nói rằng họ đang xây dựng cho ngày mai. Nhưng ngày mai nào vì phần lớn các thành phố, căn hộ và đường xá trống và do đó không được bảo trì này sẽ hư hỏng trong tương lai gần? Trên đường từ Côn Minh tới Đại Lý tôi đã thấy một khu đất rộng trên đó có hàng trăm xe cần trục cao vút giống như những con sếu khổng lồ đứng yên. Hỏi ra thì được biết chúng không thể sử dụng được nữa vì không còn chỗ nào để xây. Một sự thực không thể chối cãi là Trung Quốc đã tốn rất nhiều tiền cho những công trình xây dựng không chỉ vô ích mà còn cướp đi tài nguyên ngày càng quý hiếm: đất.
Nhưng tại sao? Cho tới nay giải thích thông thường vẫn là đã có sai lầm về ước tính nhu cầu trong kế hoạch, nhưng tại sao có thể sai lầm quá đáng như vậy? Thăm viếng Trung Quốc lần này tôi nghĩ còn có một lý do khác: an ninh. Nhìn các toán cảnh sát võ trang hiện diện khắp nơi trong tư thế sẵn sàng can thiệp tôi chợt nhớ lại lời ông Ôn Gia Bảo là tăng trưởng kinh tế chậm lại chắc chắn sẽ đưa tới bạo loạn. Đó là nỗi ám ảnh của ban lãnh đạo cộng sản Trung Quốc khi kinh tế khựng lại và khuynh hướng ly khai mạnh lên. Họ cần xây đường, đường sắt cũng như đường bộ, để có thể điều động nhanh chóng đến bất cứ nơi nào một lực lượng vũ trang đủ mạnh để dập tắt mọi cuộc nổi dậy. Lo ngại về an ninh của Đảng Cộng Sản Trung Quốc được thể hiện qua một sự kiện mà ít nhà báo nào để ý, đó là công an Trung Quốc hoàn toàn thuộc trung ương, ngay cả các tỉnh và các khu tự trị cũng không có quyền có công an riêng, chưa nói quân đội địa phương. Khuynh hướng ly khai có thật tại Trung Quốc, nó nổi bật tại Tây Tạng và Tân Cương nhưng cũng có ngay cả tại Vân Nam, Quảng Tây, Tứ Xuyên và các tỉnh phía Tây nói chung. Điểm nổi bật của Trung Quốc hiện nay mà các quan sát viên đều đồng ý là trong giai đoạn phát triển ồ ạt các tỉnh được lợi nhất đã là các tỉnh phía Đông giáp bờ biển, thuộc vùng được coi là cái nôi của Hán tộc. Nói chung hiện nay các tỉnh phía Đông giầu gấp ba lần các tỉnh phía Tây (hay các tỉnh phía Tây nghèo gấp ba lần các tỉnh phía Đông).
Chính sách xây dựng ồ ạt này như vậy nhắm hai mục tiêu, duy trì mức tăng trưởng giả tạo và kiểm soát các tỉnh miền Tây nơi sự chênh lệch giầu nghèo Đông Tây đang nuôi dưỡng khuynh hướng ly khai. Các cuộc tấn công của các nhóm “chống Hán” thường xuyên xảy ra tại Tân Cương, chính quyền Trung Quốc đã giam giữ hàng triệu người trong tỉnh 21 triệu dân này. Tại nhà ga Côn Minh đầu năm 2014 một nhóm khủng bố đã dùng dao đâm chết hơn 30 người. Việc xây dựng các đường giao thông dĩ nhiên có tác dụng phát triển các tỉnh phía Tây nhưng khi tới đây người ta nhận ra là chúng cũng đáp ứng nhu cầu quân sự. Phi trường Lhassa, thủ đô Tây Tạng, chỉ có một hay hai chuyến bay dân sự mỗi ngày nhưng đầy rẫy phi cơ chiến đấu và xe tăng. Và chính vì nhu cầu an ninh được coi là khẩn cấp sau cuộc khủng hoảng kinh tế 2008, như lời ông Ôn Gia Bảo, nên chúng đã được xây dựng một cách dồn dập. Kết quả là sau đó Trung Quốc có một lực lượng xây dựng, trang thiết bị cũng như công nhân, quá dư thừa so với nhu cầu, và họ phải tìm cách sử dụng. Đó chính là nguyên nhân của “sáng kiến” Vành đai và Con đường.
Một vành đai, Một con đường
Tháng 9/2013 trong một bài diễn văn tại Kazakhstan ông Tập Cận Bình tuyên bố Trung Quốc sẵn sàng hợp tác xây dựng một con Đường Tơ Lụa Mới nối liền Trung Quốc và Châu Âu. Một tháng sau, tại Indonesia ông kêu gọi hợp tác xây dựng các hải cảng cho một con đường biển nối liền các tỉnh bờ biển Trung Quốc và Địa Trung Hải thông qua Châu Phi. Hai bài diễn văn này được coi là đã chính thức khai sinh ra “Sáng kiến Một vành đai, Một con đường”. Vành đai trên đất liền, con đường trên biển. Vành đai gồm bốn hành lang giữa Trung Quốc và Châu Âu và một hành lang ASEAN từ Côn Minh qua Lào, Campuchia, Malaysia tới Singapore; mỗi hành lang bao gồm xa lộ, đường sắt, đường ống dẫn dầu khí và cả các nhà máy. Con đường là đường biển nối liền các hải cảng.

Dự án khổng lồ được gọi là “Sáng kiến Vành Đai và Con Đường” (Belt and Road Initiative).
Thực ra hai bài diễn văn của Tập Cận Bình chỉ đặt một tên gọi chung cho rất nhiều công trình xây lắp đủ loại đã được xúc tiến rất mạnh mẽ từ trước, ít nhất từ năm 2010, khi Trung Quốc thấy phải tìm mọi cách để sử dụng khả năng xây dựng quá dư thừa so với nhu cầu trong nước mà họ đã tạo ra để thoát hiểm trong cơn hốt hoảng 2008. Các công ty xây lắp Trung Quốc đấu thầu các công trình đủ loại –xa lộ, đường sắt, hải cảng, cầu, đường ống dẫn dầu khí, phi trường, nhà máy v.v.- ở khắp mọi nước, dĩ nhiên kể cả Việt Nam, với những điều kiện vừa dễ dãi vừa thuận lợi. Dễ dãi vì giá thấp hơn hẳn so với các công ty khác trên thế giới, thuận lợi vì Ngân Hàng Ngoại Thương Trung Quốc sẵn sàng cho vay chi phí xây dựng với lãi suất rất thấp hoặc không lấy lãi.
Một điều quan trọng cần được lưu ý là cũng vào lúc đó Trung Quốc nhận ra là phải gỡ bỏ dần thay vì thành lập thêm các nhà máy nhiệt điện, thép, giấy, phân bón chạy bằng than. Họ bán với giá gần như cho không các thiết bị dự trù cho các nhà máy sắp thành lập nhưng sẽ không thành lập nữa và còn đề nghị đảm nhiệm việc xây dựng với giá đặc biệt hấp dẫn. Nhiều nước, trong đó có Việt Nam, đã trở thành những bãi rác công nghiệp của Trung Quốc. Tập Cận Bình chỉ mở ra giai đoạn thứ hai của một chính sách tháo chạy hốt hoảng về phía trước, đã có từ ít nhất ba năm.
Vành đai và Con đường
Đầu năm 2017 một hội nghị quốc tế mới được triệu tập ở Bắc Kinh và lần này toàn thể những công trình này được trình bày như một chương trình hợp tác toàn cầu và được gọi bằng một tên mới: “Sáng kiến Vành đai và Con đường”. Đức, Anh, Pháp và Mỹ tuyên bố không ủng hộ vì “sáng kiến” này không rõ rệt về nhân quyền và môi trường nhưng 68 quốc gia khác đã tuyên bố hưởng ứng. Hiện nay, sau hơn một năm, không còn ai có thể phân biệt những quốc gia nào và những dự án nào nằm trong khuôn khổ của sáng kiến Vành đai và Con đường. Nó trở thành tên gọi chung của toàn bộ các công trình xây dựng và lắp ráp đủ loại trong đó Trung Quốc giữ vai trò chủ động, kể cả tại Nam Mỹ.
Không thể liệt kê hết những công trình này vì chúng quá nhiều, hơn 8.000 hợp đồng đã được ký kết, người ta chỉ có thể nhận xét vài nét chính của nó.
Thứ nhất là Trung Quốc tài trợ gần như hoàn toàn các dự án này và không đặt bất cứ một điều kiện nào về bản chất cũng như phẩm chất của các chính quyền. Trung Quốc hợp tác với bất cứ chính quyền nào chấp nhận hợp tác với họ, dù là một chính quyền tham nhũng, quân phiệt, bạo ngược.
Thứ hai là chính quyền Trung Quốc trong tuyệt đại đa số các trường hợp không trực tiếp ký các hợp đồng. Đối tác của các quốc gia là các công ty quốc doanh Trung Quốc. Các công ty này cho vay vốn đầu tư và điều động công nhân của mình tới nơi cùng với các trang thiết bị và vật liệu cần thiết để thực hiện.
Thứ ba là để đổi lại với những dễ dãi, Trung Quốc đòi một điều kiện là trong trường hợp có tranh tụng các tòa án Trung Quốc sẽ phán quyết. Trung Quốc như vậy vừa là đối tác vừa là trọng tài.
Trong số những dự án được nói tới nhiều nhất người ta có thể kể tuyến đường sắt 12.000 km nối liền Nghĩa Ô (Yiwu) thuộc tỉnh Chiết Giang với London (trong đó Trung Quốc chỉ xây những đoạn đường mới để bổ túc cho những đoạn đường có sẵn), xa lộ nối liền thủ đô Nairobi và cảng Mombassa tại Kenya, nhà máy nhiệt điện chạy bằng than tại Bostwana, tuyến đường sắt 62 tỷ USD từ Khách Thập (Kashgar, Tân Cương) tới cảng Gwadar (Pakistan), đường ống dẫn dầu khí từ Turmenistan tới Thượng Hải, đường sắt xuyên Lào, Đập Diam – Basha tại Pakistan, cảng Hambantota tại Sri Lanka, chiếc cầu dài trên quần đảo Malidives, hay xa lộ Montenegro. Những dự án này được nói tới nhiều vì những sự cố chứ không phải vì chúng quan trọng hơn những dự án khác.
Thí dụ như cảng Hambantota sau khi hoàn tất không có tầu buôn nào ghé, do đó không có lợi tức để trả nợ, cuối cùng phải nhường cho Trung Quốc quyền khai thác trong 99 năm. Cảng Gwadar cũng trong trường hợp tương tự và phải nhường cho Trung Quốc trong 40 năm (Trung Quốc cũng đang đề nghị một giải pháp tương tự với cảng Kyauk Pyi với chi phí xây dựng 7,2 tỷ USD của Myanmar). Xa lộ Montenegro được xây bất chấp các kết luận của các nghiên cứu theo đó nước Montenegro hoàn toàn không cần xa lộ dài 100 km này, một xa lộ hơn nữa rất tốn kém vì phần lớn là những cầu bắt ngang các đỉnh núi cao. Trị giá dự trù của xa lộ là 950 triệu USD nhưng bây giờ số tiền này đã dùng hết và còn cần thêm 1.200 triệu USD. Montenegro là một nước rất nhỏ, chỉ có 630.000 dân và đã nợ gần 100% GDP rồi. Chắc chắn không ai cho vay nữa trừ Trung Quốc. Để được gì?
Chiếc cầu 225 triệu USD trên quần đảo Maldives còn khó tưởng tượng hơn. Nó không có ngay cả lý do hiện hữu. Maldives (300 km2, 400.000 dân) là một nước Hồi giáo dữ tợn trong đó một thiếu nữ chưa có chồng mà có người yêu có thể bị đánh 100 hèo, trẻ con 10 tuổi phải chịu trách nhiệm về hành động của mình trước tòa và chịu án tù. Maldives hoàn toàn không có tương lai vì trong vòng 60 năm nữa sẽ chìm dưới mặt nước biển và người Maldives sẽ phải di tản đi nơi khác. Chiếc cầu này còn công dụng gì? Điều chắc chắn là Maldives sẽ không bao giờ trả được món nợ 225 triệu USD cho Trung Quốc. Vậy Trung Quốc xây cầu này để làm gì? Các quan sát viên đều đồng ý rằng Trung Quốc sẽ đòi chính quyền Maldives nhượng dài hạn quyền sử dụng chiếc cầu này rồi biến nó thành một đảo nhân tạo khi cả quần đảo đã chìm.

Chiếc cầu 225 triệu USD trên quần đảo Maldives.

Nhà máy nhiệt điện chạy bằng than tại Botswana đã tốn 950 triệu USD của quốc gia chỉ có 2,2 triệu dân này nhưng ngay sau khi đưa vào hoạt động đã phát nổ. Chính quyền Botswana đề nghị trả 800 triệu USD cho hai công ty Nhật và Hàn Quốc để sửa chữa và nâng cấp nhà máy này nhưng các công ty này sau cùng đã từ chối.
Kết quả nào?
“Sáng kiến Vành đai và Con đường” được báo chí Trung Quốc tưng bừng ca tụng như một dự án vĩ đại sẽ đưa Trung Quốc lên dài vinh quang của cường quốc số 1 và vượt trội. Điều mà mọi người đều phải đồng ý, vì quá hiển nhiên, là thế giới đang chứng kiến một dự án lớn nhất từ xưa đến nay, lớn gấp nhiều lần Vạn Lý Trường Thành và các kim tự tháp Ai Cập. Để có một ý niệm về tầm vóc của sáng kiến này nên biết là Trung Quốc đã sử dụng trong vòng ba năm từ 2011 đến 2013 một khối lượng bê tông lớn gấp rưỡi khối lượng bê tông mà Hoa Kỳ đã sử dụng trong suốt thế kỷ 20. Đây đang là diễn biến quan trọng và cần theo dõi nhất hiện nay vì sẽ quyết định tương lai của chế độ cộng sản Trung Quốc và sẽ có ảnh hưởng lớn lên toàn thế giới, trước hết là Châu Á và đặc biệt là Việt Nam.
Trung Quốc và những người bênh vực nó nói rằng Vành đai và Con đường là một sáng kiến hòa bình sẽ đem phúc lợi lại cho toàn thế giới, giúp các quốc gia chậm tiến vươn lên và đưa hàng tỷ người ra khỏi cảnh nghèo đói. Họ không hoàn toàn sai vì quả nhiên sáng kiến này đã giúp cải thiện một cách đáng kể, nhiều khi ngoạn mục, hạ tầng cơ sở của nhiều quốc gia kém mở mang, như tại Châu Phi.
Tuy vậy hầu hết các nhà nghiên cứu và các quan sát viên lại cho rằng mục tiêu của Trung Quốc chỉ giản dị là muốn gia tăng ảnh hưởng của Trung Quốc trên thế giới. Họ có lý bởi vì một mặt Trung Quốc chỉ nhắm xây dựng những công trình chiến lược chứ không hề quan tâm tới nước uống, nhà thương, trường học và mặt khác đã hợp tác ngay cả với những chính quyền rất tham nhũng và hung bạo, không những thế còn sử dụng tham nhũng và móc ngoặc để mua chuộc chúng. Cũng phải lưu ý một sự gian trá của Trung Quốc -và tất cả các chế độ độc tài- là khi nói đến hạ tầng cơ sở -hay kết cấu hạ tầng- họ chỉ nói đến những xây dựng vật chất như xa lộ, đường sắt, phi trường, hải cảng v.v. mà cố tình quên hai yếu tố của hạ tầng cơ sở quan trọng hơn nhiều là thể chế chính trị và con người.
Điều chắc chắn là Trung Quốc không phát động chương trình này vì lòng tốt. Như đã nói ở phần trên họ đã đẩy mạnh ngành xây dựng để thoát hiểm sau cuộc khủng hoảng 2008, rồi sau đó không xuống khỏi lưng cọp được nữa. Bành trướng thế lực thực ra chỉ là ước mơ sau khi đã bị bắt buộc phải lao vào một cuộc phiêu lưu hiểm nghèo mà bình thường chắc chắn họ không chọn.
Vậy sáng kiến Vành đai và Con đường đã đem lại cho họ những kết quả nào?
Trung Quốc đã thành công lớn về mặt chiến lược. Các hành lang mở sang Châu Âu và sang Ấn Độ Dương (thí dụ như cảng Gwadar tại Pakistan và cảng Kyauk Pyi tại Myanmar) nếu tiếp tục được khai thác sẽ giúp Trung Quốc ra khỏi thế bị bao vây hiện nay trong đó phần lớn tiếp vận phải qua ngả Thái Bình Dương hoàn toàn do Mỹ và đồng minh khống chế. Ngoài ra sáng kiến này cũng đã khiến Trung Quốc trở thành nước có khả năng xây dựng vượt hẳn mọi quốc gia khác. Hiện nay bẩy trong số mười công ty xây dựng lớn nhất thế giới là của Trung Quốc.
Một kết quả cụ thể thấy rõ là Trung Quốc gần như đã làm chủ hai nước Lào và Campuchia. Thủ đô Viêng Chăn đã gần như trở thành một thành phố Trung Quốc và một thành phố Viêng Chăn mới, lớn hơn, sắp xây xong. Kinh tế Lào hoàn toàn nằm trong tay người Trung Quốc. Nếu tình hình này tiếp tục thì trong mười năm nữa Lào sẽ là một tỉnh của Trung Quốc trên thực tế. Một căp vợ chồng người Campuchia vừa về thăm quê hương. Bà vợ, thuộc hoàng gia, nói với tôi rằng bà ấy hoàn toàn tuyệt vọng. Campuchia đã trở thành một thuộc địa của Trung Quốc. Riêng Sihanoukville đã trở thành một thành phố cờ bạc và mại dâm, đã có 30 casino và còn sắp có thêm 70 casino mới, các nhà chứa mọc nên như nấm, người Campuchia đang dần dần dời đi nơi khác. Các hãng xưởng hầu hết là của người Trung Quốc. Bà ấy nói một cách giận dữ trước sự im lặng chua xót của ông chồng: “Campuchia không còn là nước của chúng tôi nữa, mất rồi! “. Với Lào và Campuchia trong tay, Trung Quốc gần như đã bao vây Việt Nam.
Campuchia và Lào là mô hình thu nhỏ của những gì đang diễn ra tại Châu Phi. Trung Quốc ồ ạt đấu thầu các công trình kết cấu hạ tầng và các công ty Trung Quốc sản xuất những sản phẩm kỹ thuật thấp như may mặc cũng ồ ạt di chuyển sang đây vì nhân công rẻ hơn tại Trung Quốc hai ba lần. Một số khai thác các mỏ. Đã có hơn 10.000 công ty đủ loại của người Trung Quốc tại các nước Châu Phi, trong đó 90% là các công ty tư doanh. Châu Phi cũng như Lào, Campuchia và, ở mức độ nào đó, Afghanistan và Myanmar đang là nguồn cung cấp nhân công rẻ cho hàng Trung Quốc, nghĩa là đảm nhiệm vai trò của Trung Quốc trước đây. Trong nhất thời sự can thiệp của Trung Quốc đã có lợi cho các quốc gia này, cải thiện một cách ngoạn mục kết cấu hạ tầng và nâng cao mức sống của rất nhiều người.
Kết quả không khả quan tại các nơi khác. Các dự án do Trung Quốc cho vay vốn và đấu thầu thực hiện thường có những đặc tính chung là thiếu phẩm chất, gây ô nhiễm nặng, chậm trễ trong tiến độ thi công và đội giá. Đường sắt Cát Linh – Hà Đông là một thí dụ điển hình: phẩm chất không đạt yêu cầu, dự trù hoàn tất trong bốn năm, sau hơn bẩy năm vẫn chưa xong, chi phí dự trù 552 triệu USD bị đội lên thành 892 USD. Vũng Áng và Ninh Bình là những kinh nghiệm đau thương khác. Đây không phải là một vài ngoại lệ mà là số phận chung của gần như tất cả các dự án do Trung Quốc đảm nhiệm ở mọi nơi và mọi nước, nhiều khi còn bi đát hơn. Dự án xa lộ Montenegro bị đội giá từ 950 triệu USD lên 2.150 triệu USD và vẫn còn dở dang, nhà máy nhiệt điện than tại Botswana mới đưa vào hoạt động đã phát nổ. Các nước chủ nhà không thể kiện bởi vì nếu kiện tranh tụng sẽ do tòa án Trung Quốc phán quyết và kết quả sẽ quá hiển nhiên. Họ đành chịu và khi họ không còn khả năng vay nợ thêm thì Trung Quốc sẵn sàng đề nghị chuyển nhượng quyền khai thác, nghĩa là nhường một phần chủ quyền quốc gia, cho mình trong 99 năm. Người ta có thể đặt câu hỏi tại sao các nước chủ nhà có thể khờ khạo đến như thế? Lý do rất giản dị là Trung Quốc đã mua chuộc các cấp lãnh đạo tham nhũng.
Dầu vậy, bên bị thiệt hại nhất, nghĩa là nạn nhân chính của “sáng kiến Vành đai và Con đường”, chính là Trung Quốc. Thiệt hại đầu tiên là cách thi công gian lận và bê bối song song với thái độ thường thiếu nhã nhặn của những người điều khiển công trường, chưa kể ý đồ thường trực là muốn chiếm đoạt chủ quyền, đã tạo ra một phong trào bài Hoa tại nhiều nước chủ nhà. Việt Nam là một thí dụ. Malaysia và Myanmar ngừng những hợp đồng đang tiến hành, và việc Malaysia ngừng hợp đồng có nghĩa là hành lang ASEAN không thành. Sự bất mãn và phẫn nộ xuất hiện ở mọi nước nơi người dân có ít nhiều tinh thần quốc gia. Cũng rất may cho Trung Quốc là giai đoạn 3, giai đoạn “tổng tiến công” của sáng kiến Vành đai và Con đường, được tung ra đầu năm 2017 trùng với thời điểm Donald Trump lên làm tổng thống Mỹ. Donald Trump đã gây hấn với cả thế giới, làm rã rượi liên minh giữa các nước dân chủ, làm quên lãng phần nào môi trường và nhân quyền và khiến Mỹ trở thành đáng ghét hơn Trung Quốc dưới mắt nhiều dân tộc. Tuy vậy hình ảnh Trung Quốc cũng vẫn bị thiệt hại nặng.
Thiệt hại thứ hai là về mặt tài chính. Trung Quốc đấu thầu và cho vay vốn để thực hiện các công trình, nhưng phần lớn, nếu chưa phải là tất cả, các nước vay vốn đều không có tiền và cũng không muốn trả nợ. Trung Quốc làm gì được họ? Giải pháp duy nhất là đành chịu, Trung Quốc không thể tịch thu xa lộ ở Nam Phi hay Ethiopia để đem về nước!
Nhưng mất mát tài chính không dừng lại ở đó. Vành đai và Con đường cũng là cơ hội để tiền và tài sản đào thoát khỏi Trung Quốc. Bên cạnh những xa lộ, đường sắt và hải cảng là những doanh nhân Trung Quốc mang vốn ra nước ngoài. Trong năm 2015 một nghiên cứu không bị phản bác cho thấy là đã có ít nhất 450 tỷ USD đào thoát ra nước ngoài từ Trung Quốc dưới hình thức đầu tư. Phong trào đào thoát của vốn từ đó chỉ tăng thêm chứ không giảm đi. Đây là một mất mát cho Trung Quốc chứ không phải là một sự bành trướng lực lượng. Hiện đang có khoảng 9.000 công ty tư của doanh nhân Trung Quốc được thành lập tại Châu Phi, có bao nhiêu trong số 9.000 doanh nhân này sẽ còn tự coi là công dân Trung Quốc trong mười năm nữa? Có mọi triển vọng là sẽ không còn ai. Họ cũng giống như các doanh nhân Trung Quốc đầu tư tại các nơi khác.
Tương lai nào?
Trong bài diễn văn tại hội nghị thượng đỉnh APEC họp tại Papua New Guinea tuần trước –một bài diễn văn đánh dấu một thay đổi chính sách đối ngoại quan trọng của Hoa Kỳ- phó tổng thống Mỹ Mike Pence đã mỉa mai sáng kiến Vành đai và Con đường của Bắc Kinh là “vành đai trói buộc và con đường một chiều”. Nhưng ai bị trói và một chiều nào? Có lẽ không hẳn như ông Pence nghĩ.
Như đã nói, sáng kiến Vành đai và Con đường về bản chất là sự tiếp nối của cố gắng thoát hiểm của chế độ cộng sản Trung Quốc sau cuộc khủng hoảng 2008, một sự tiếp nối bắt buộc và càng ngày càng trở nên bắt buộc hơn cho sự sống còn của chế độ. Bắc kinh không thể ngừng xây dựng vì ngành này đang, trực tiếp hoặc gián tiếp, nuôi sống hàng trăm triệu gia đình. Chính họ bị trói buộc, dù hầu như chỉ có chi ra chứ không có thu vào. Như vậy số phận của Vành đai và Con đường cũng là số phận của chế độ cộng sản Trung Quốc.
Tập Cận Bình đã được tôn vinh vì ông đã vẽ ra một tương lai huy hoàng trong một tình trạng tuyệt vọng. Người ta tin ông vì người ta cần và muốn tin. Người ta thần thánh hóa ông vì người ta cần một phép mầu. Nhưng Vành đai và Con đường không thể tiếp tục, chưa nói thành công, vì nó là một thách đố đối với sự thực và lý trí. Để thực hiện những công trình mà phần lớn sẽ mất không Trung Quốc đã vay tiền để trả nợ cũ và tiếp tục cho vay. Tình trạng này không thể tiếp tục lâu. Nó sẽ kết thúc khi Trung Quốc không còn vay được nữa. Trong cuộc thăm viếng Trung Quốc vừa qua tôi đã có thể thấy là không khí tưng bừng và phấn khởi đang nhường chỗ cho sự lo âu.
Khi nào? Trung Quốc hiện đã nợ trên 30.000 tỷ USD -phần lớn là của các quỹ đầu tư- trong đó trên 25.000 tỷ USD là nợ của chính phủ và các công ty nhà nước, nghĩa là nợ nhà nước. Các định chế thẩm định đã bắt đầu hạ điểm tín nhiệm của Trung Quốc và tình trạng này sẽ gia tốc trong những ngày sắp tới. Hiện nay lãi suất của các công trái và các trái phiếu hai năm của các công ty của nhà nước Trung Quốc đã ở mức 3,2% (lãi suất của các công trái hai năm của Hoa Kỳ, Nhật và các nước Châu Âu chỉ vào khoảng 0,5% là cùng). Trung Quốc hiện đang phải vay nợ mới để trả nợ cũ và phải trả khoảng 1.000 tỷ USD tiền lãi mỗi năm.
Ngày đó sẽ không xa vì các quỹ đầu tư ngày càng đánh giá Trung Quốc không phải là một con nợ đáng tin.
TÀI  LIỆU THAM KHẢO
(1) Trung Quốc 2018, sau mười năm thách đố
https://www.thongluan-rdp.org/quan-di-m/item/10217-trung-qu-c-2018
https://bon-phuong.blogspot.com/2018/11/trung-quoc-2018-1-sau-muoi-nam-thach-o.html
(2) Những thành phố kỳ quặc không bóng người ở Trung Quốc
https://www.thongluan-rdp.org/van-hoa/item/1083-nh-ng-thanh-ph-k-qu-c-khong-bong-ng-i-trung-qu-c
https://www.bbc.com/vietnamese/vert-fut-39175220 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TIẾP TỤC DIỄN CẢNH



Luân Lê



Sau bao nhiêu điều tiếng và tội ác trong giáo dục ở khắp cả nước xảy ra, ông ta vẫn còn có thể đứng trước ống kính diễn một màn diễn rất thô thiển và lố bịch. Giữa trời lạnh căm của cái trời Tây Bắc, ông ta để cho học sinh cởi áo khoác và đứng bẻ cổ áo ngay ngắn để làm mẫu cho hình ảnh có tính nhân văn trong giáo dục. Lấy đứa trẻ ra làm trò lố cho bản thân trong khi bất chấp cái rủi ro có thể xảy đến với chính đứa trẻ là cực kỳ tàn nhẫn.

Những nỗi “buồn phiền” sau 231 cái tát ở Quảng Bình và mới đây là cái sự “rất đau lòng” sau vụ dâm ô (quan hệ tình dục) hàng loạt học sinh từ tay hiệu trưởng ở Phú Thọ, há chẳng phải đều là thứ giả tạo để hòng xoa dịu dư luận hay sao. Không những thế, trước đó, sau khi xảy ra các vụ gian lận thi cử rúng động ở tầm quốc gia tại nhiều tỉnh thành, ông ta cũng lên truyền thông đưa ra những lời doạ nạt, rằng, không để cho nhân dân được “lợi dụng sai phạm của kỳ thi để làm xã hội hoang mang và mất niềm tin”.

Ông mà còn tiếp tục lèo lái con thuyền giáo dục này nữa thì nó sẽ càng chìm đắm nhanh hơn vào những vòng xoáy của những tha hoá và sự đồi bại, suy cấp.

Tất thảy mọi sự diễn cảnh của những kẻ làm giáo dục hôm nay sẽ đều là tai hoạ của những thế hệ mai sau lớn lên trên đất nước này. Nếu còn lương tri và nhận thức, hãy dừng lại trước khi quá muộn.
 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bắt nguyên tổng giám đốc Tổng công ty Thăm dò, khai thác dầu khí


Ông Đỗ Văn Khạnh, nguyên tổng giám đốc PVEP - Ảnh: PVEP



Tuổi trẻ
18/12/2018 15:46 GMT+7

TTO - Ông Đỗ Văn Khạnh, nguyên tổng giám đốc Tổng công ty Thăm dò, khai thác dầu khí, bị bắt để điều tra về việc đơn vị này đã nhận chi lãi ngoài từ OceanBank.

Ngày 18-12, theo nguồn tin của Tuổi Trẻ Online, Cơ quan Cảnh sát điều tra - Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với ông Đỗ Văn Khạnh, nguyên tổng giám đốc Tổng công ty Thăm dò, khai thác dầu khí (PVEP).

Ông Khanh bị bắt để điều tra về tội lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.

Việc khởi tố, bắt tạm giam nguyên tổng giám đốc PVEP là diễn biến mới nhất quá trình cơ quan công an điều tra mở rộng giai đoạn 2 đại án Ngân hàng Đại Dương (OceanBank).

Theo nguồn tin của Tuổi Trẻ Online, ông Khanh bị bắt để điều tra vì liên quan đến số tiền 4 tỉ đồng mà PVEP nhận chi lãi ngoài từ OceanBank.

Theo lời khai của bị án Hà Văn Thắm, cựu chủ tịch HĐQT OceanBank và các đồng phạm, cũng như tài liệu điều tra thể hiện, ngân hàng này đã chi lãi ngoài cho PVEP 76,5 tỉ đồng.

Cơ quan điều tra xác định việc nhận, sử dụng các khoản tiền ngoài lãi suất tại PVEP là hành vi vi phạm pháp luật, có dấu hiệu thỏa thuận, móc ngoặc giữa lãnh đạo PVEP với lãnh đạo OceanBank trong việc đưa, nhận tiền và để ngoài sổ sách kế toán nhằm chiếm đoạt, phạm vào tội "lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản".

Tại phiên tòa sơ thẩm xét xử đại án OceanBank, bị cáo Nguyễn Trà My, cựu phó giám đốc OceanBank chi nhánh Thăng Long, cho biết đã chi lãi ngoài cho PVEP tổng số tiền là 11 tỉ đồng.

Tuy nhiên, khi tòa cho đối chất, đại diện của PVEP đã phủ nhận lời khai của bà My và khẳng định PVEP có nhiều khoản tiền giao dịch tại OceanBank nhưng không có chủ trương nhận tiền lãi ngoài.

Liên quan đến việc nhận chi lãi ngoài từ OceanBank, mới đây nhất, ngày 10-12, Cơ quan điều tra cũng bắt tạm giam ông Trương Văn Tuyến - nguyên tổng giám đốc Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin) và ông Phạm Thanh Sơn - phó tổng giám đốc Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (SBIC).

Trước đó, tại phiên tòa phúc thẩm đại án OceanBank, HĐXX tuyên y án bị cáo Hà Văn Thắm mức án chung thân, bị cáo Nguyễn Xuân Sơn (nguyên tổng giám đốc OceanBank) mức án tử hình về các tội tham ô tài sản và lạm dụng chức vụ, quyền hạn để chiếm đoạt tài sản.

Bản án cáo buộc ông Thắm, ông Sơn cùng các đồng phạm đã có nhiều sai phạm trong việc cho vay, huy động tiền gửi, chi lãi suất vượt trần, chi lãi suất ngoài hợp đồng và gây thiệt hại OceanBank gần 2.000 tỉ đồng.
THÂN HOÀNG - HOÀNG ĐIỆP

Phần nhận xét hiển thị trên trang