Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

BINH ĐOÀN TÌNH BÁO HOA NAM SẼ NÁT TAN BỞI ĐÒN PHẢN CÔNG CỦA CIA, FBI


Gián điệp là lực lượng quan trọng quyết định sự thành bại của mọi cuộc chiến, bởi lực lượng này giúp đóng góp rất lớn trong việc "biết địch - biết ta" và khi đã "tri bỉ - tri kỷ" thì sẽ "bách chiến - bách thắng". Điều này ông cha ta đã thuộc nằm lòng mà thời Nhà Lý đã mang quân sang đất Tống hạ một loạt thành trì của Đại Tống cũng nhờ làm tốt công tác gián điệp.
Lực lượng gián điệp hùng mạnh khi nó được xây dựng trên nền tảng của sự tinh thông, chuyên nghiệp của lực lượng điệp viên với yêu cầu tối thượng đòi hỏi từ mỗi điệp viên là phải có lòng trung thành, khi sa vào tay giặc thà chết không khai. Vì vậy trước khi trở thành một điệp viên chuyên nghiệp thì mỗi điệp viên phải trải quả các kỳ sát hạch khắt khe về lòng trung thành với tổ chức.
Theo quy luật tự nhiên, nếu bạn sở hữu vũ khí lợi hại nhứt thì cũng đồng nghĩa bạn đang chứa đồ hung, của dữ trong nhà bạn, bởi nếu bất cẩn thì chính bạn phải chết bởi vũ khí lợi hại mà bạn đang sở hữu theo cách nói của ông bà ta "chơi dao có ngày đứt tay".
Thời VNCH hưng thịnh thì Việt cộng phải trốn chui trốn lủi do không đủ sức nghinh chiến với binh lực VNCH do chênh lệch về quân số, khí tài và khả năng trực chiến ra thì nỗi kinh hoàng mà Việt cộng phải đối mặt đó là chiến lược chiêu hồi. Dưới sự kêu gọi của lực lượng tâm lý chiến, một số phần tử Việt cộng đã phản tỉnh quay về với VNCH rồi sau đó chỉ điểm để lập công. Đây là thắng lợi lớn của VNCH tuy nhiên cũng là một thất bại không hề nhỏ khi một số phần tử Việt cộng lợi dụng chiêu hồi để phản thùng, những tên này cũng chỉ điểm để lập công to nhưng lại làm theo kịch bản soạn trước của Việt cộng để lấy lòng VNCH rồi chui sâu vào bộ máy chính quyền VNCH để tiếp tục làm nội gián cho Việt cộng.
Quay lại nước Mỹ với lực lượng CIA, FBI và Trung cộng với lực lượng Hoa Nam, xét về tương quan lực lượng trong việc cài cắm điệp viên thì Trung cộng vượt trội hơn Mỹ bởi dựa vào chính sách nhập cư dễ dãi của Mỹ thông qua Luật di trú cũng như du học, du lịch, làm kinh tế,... Ngược lại, lực lượng gián điệp mà Mỹ cài vào Đại lục ít hơn nhiều vì các chính sách hà khắt của Trung cộng như chúng ta đã biết. Vì lý do này mà lực lượng gián điệp của Trung cộng hiện diện trên nước Mỹ rất đông, dự tính tới 25.000 tên trong khi lực lượng CIA của Mỹ trên Đại lục ít hơn rất nhiều lần.
Sự thất bại đáng xấu hổ nhứt của lực lượng tình báo CIA trên đất Trung cộng lại diễn ra dưới trào của tổng thống Obama. Chỉ tính riêng từ năm 2010 đến 2012, Trung cộng đã tiêu diệt hoặc bỏ tù hàng chục đầu mối thông tin địa phương cho các điệp viên CIA, điều này được các quan chức Mỹ so sánh như thiệt hại trong vụ việc tương tự thời Chiến tranh Lạnh, khi hai điệp viên phản bội đầy tai tiếng của CIA và FBI là Aldrich Ames và Robert Hanssen tiết lộ thông tin về hoạt động tình báo của Mỹ cho Moscow trong nhiều năm. Ngược lại, cũng trong thời Obama thì hoạt động tình báo của Hoa Nam trên nước Mỹ nở rộ như nấm sau mưa nhưng Bộ Tư pháp Mỹ hiếm khi truy tố.
Nguyên nhân trên chỉ có thể xảy ra khi "bên trong CIA có nội gián, hoặc Trung cộng đã có thể xâm nhập hệ thống thông tin bảo mật của CIA dùng để liên lạc với các đầu mối thông tin ở Trung cộng". Nước Mỹ từ một siêu cường bỗng trở nên chông chênh khi đã để cho lực lượng Hoa Nam chui sâu vào hàng ngũ quan chức từ trung ương tới địa phương, từ CIA đến FBI, từ trường học đến cơ xưởng sản xuất, trung tâm nghiên cứu khoa học,...
Để cho Hoa Nam lũng đoạn nước Mỹ đến mức báo động là một hiểm họa rất lớn cho chính quyền Mỹ vì nếu không sớm chấn chỉnh thì trước sau gì Trung cộng cũng phá tan nước Mỹ như Nhà Lý phá thành của Đại Tống ngay trên đất Tống.
Sự xuất hiện của Donald Trump tuy muộn nhưng lại còn kịp. Với khẩu hiệu "làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại" buộc ông Trump phải đánh sập Trung cộng mà trước hết là phải xốc lại CIA, FBI để phản công càn quét Hoa Nam. Trump thừa hiểu một điều là nếu "anh hùng khó thoát ải mỹ nhơn" thì "Công hầu, khanh tướng cũng khó trụ vững trước bả vinh hoa", hãy đánh vào lòng tham vật chất sẽ lật đổ đám gián điệp Hoa Nam. Nhưng đánh như thế nào đó mới là thượng sách. Còn gì tuyệt hơn khi đánh vào thương mại là nồi cơm của Trung cộng, trước nguy cơ bị bể nồi cơm thì lòng trung thành của tình báo Hoa Nam cũng sẽ rung rinh.
Trump đã chọn thuế quan nả phát súng đầu tiên vào Trung cộng cùng với việc thắt chặt chính sách nhập cư, xét lại việc cấp visa cho lực lượng du học sinh, nhà khoa học đến từ Trung cộng, dọa trục xuất hàng loạt công dân bẩn ra khỏi nước Mỹ,... Song song đó là củng cố lại CIA, FBI, thành lập Liên minh Tình báo Five Eyes (Năm con mắt) gồm Mỹ, Anh, Canada, Australia, New Zealand để tăng cường hợp tác chống gián điệp Trung cộng và đàm phán với các cơ quan tình báo của Nhật Bản, Đức và Pháp để bàn về sự hợp tác đối phó với Trung cộng,... Đồng thời cũng đánh vào lòng đa nghi của Tập Cận Bình bằng việc ngầm bắn tin đã có những điệp viên Hoa Nam bị CIA, FBI chiêu hồi, họ đang phản bội lại Trung cộng, chỉ điểm cho Mỹ và Liên minh truy quét tình báo Hoa Nam làm cho Tập Cận Bình nghi kỵ xuống tay thanh trừng "giết lầm hơn bỏ sót" mà các cái tên như Trịnh Hiểu Tùng tự tử, Mạnh Hoành Vỹ đầu thú,... đã làm rúng động hàng ngũ điệp viên Hoa Nam.
Thực tế hiện nay đã có không ít điệp viên Hoa Nam đã bị Mỹ chiêu hồi và âm thầm chỉ điểm cho CIA, FBI triệt phá các hang ổ Hoa Nam tại Mỹ và Liên minh, đổi lại họ được Mỹ bảo hộ và bảo vệ gia đình họ ngay trên nước Mỹ. Thông qua việc chỉ điểm của các điệp viên Hoa Nam bị Mỹ chiêu hồi, lần lượt những đầu mối, cá nhân trong binh đoàn tình báo Hoa Nam đã bị Mỹ và Liên minh tóm sống mà mới đây việc Canada bắt phó chủ tịch Huawei là một trong những mắc xích quan trọng của binh đoàn tình báo Hoa Nam đã bị đồng nghiệp phản bội, chỉ điểm cho Mỹ.
Muốn đánh sập Trung cộng thì Mỹ và Liên minh phải ưu tiên đánh nát binh đoàn tình báo Hoa Nam đang hiện diện khắp nơi trên thế giới. BINH ĐOÀN TÌNH BÁO HOA NAM SẼ NÁT TAN BỞI ĐÒN PHẢN CÔNG CỦA CIA, FBI trước khi kinh tế Trung cộng sụp đổ./.
Tran Hung.
THESAIGONPOSTS.COM
Thesaigonpost,The Saigon Post Magazine, The SaiGon Post


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tướng Nguyễn Hữu Hạnh đang sống trong nghĩa trang

Nhật Bình/Người Việt

TIỀN GIANG, Việt Nam (NV) – Chuẩn Tướng Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) Nguyễn Hữu Hạnh, người từng là phụ tá tổng tham mưu trưởng Quân Lực VNCH, đang sống những năm tháng cuối đời tại một căn nhà tuềnh toàng trong khu nghĩa trang ở tỉnh Tiền Giang, cùng với người vợ sau, nhỏ hơn ông 33 tuổi, trước đây làm nghề bán vé số.
Không chỉ là tướng VNCH, ông Hạnh, năm nay 95 tuổi, còn là “cơ sở nội tuyến chiến lược của Ban Binh Vận Trung Ương Cục Miền Nam” của Cộng Sản. Trong ngày 30 Tháng Tư, 1975, ông từng ra lệnh cho sĩ quan, binh sĩ án binh bất động, thuyết phục Tổng Thống Dương Văn Minh kêu gọi binh sĩ buông súng đầu hàng.
Đã lập được công trạng với chế độ Cộng Sản như vậy, ông Nguyễn Hữu Hạnh nay bị bỏ rơi như thế nào?
Tướng Nguyễn Hữu Hạnh
Tướng Nguyễn Hữu Hạnh

Gian nan tìm nhà Tướng Hạnh
Phóng viên báo Người Việt tìm về “nhà” của ông Nguyễn Hữu Hạnh vào một ngày cuối Tháng Mười Một, năm 2018, với “vốn liếng” chỉ là một địa chỉ khá mơ hồ: “Ở thôn Tân Hiệp, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Ngôi nhà được cất bên cạnh một nghĩa trang.”
Từ Sài Gòn, chúng tôi đến Bến Xe Miền Tây để bắt xe đi xuống Tiền Giang. Sau khi xem địa chỉ mà chúng tôi muốn đến, cô bán vé xe bảo: “Không có chuyến xe nào về chỗ Tân Hiệp này đâu. Chỉ có xe đi Sóc Trăng sẽ đi ngang khu vực này, rồi lên xe em dặn bác lơ xe khi tới vòng xoay Lương Phú thì cho xuống. Rồi từ đó bắt xe ôm thêm 10 km mới tới Tân Hiệp.”
Khi nghe chúng tôi thắc mắc: “Không còn đường nào khác nhanh hơn hả chị?” Cô bán vé lắc đầu: “Chỉ có cách này là nhanh nhất rồi. Vì chỗ đó là vùng quê, không xe nào chạy ngang đó đâu?”
Chúng tôi đành mua vé rồi lên xe.
Ngã tư vòng xoay Lương Phú thuộc tỉnh Tiền Giang, cách Bến Xe Miền Tây ở Sài Gòn tầm 70km. Tới đây chúng tôi xuống xe và đón xe ôm về ấp Me, thôn Tân Hiệp, huyện Châu Thành.
Lên xe ôm chạy được một đoạn, tôi mới hỏi người chạy xe ôm là có biết nhà ông “Nguyễn Hữu Hạnh, khoảng hơn 90 tuổi, trước làm tướng cho chế độ cũ không?” Bác xe ôm lắc đầu, bảo: “Tôi làm nghề này ở đây chắc cũng 40 năm rồi mà chưa nghe đến cái tên như vậy?”
Chúng tôi hỏi tiếp: “Bác có biết có nghĩa trang nào ở khu vực ấp Me đó không? Vì con biết nhà ông Hạnh bên cạnh nghĩa trang.”
“Thật ra người dân ở đây gọi là ‘gò’ chứ không ai gọi là nghĩa trang cả? Vì hầu hết khu vực miền Tây, nghĩa trang không được qui hoạch tập trung, mà mạnh nhà nào nhà đó tự chôn cất người thân khi mất ở đất nhà mình, hoặc đất công cộng nào đó mà không có ai ở là họ tự chôn mà thôi.” Bác tài xế xe ôm cho biết.
Quả thật, đoạn đường từ vòng xoay Lương Phú tới ấp Me, Tân Hiệp có rất nhiều nghĩa trang nhỏ lẻ. Người dân nơi đây tự chôn cất người thân của mình.
Khi đến nơi, tôi hỏi nhiều người dân xung quanh khu vực ấp Me này, về ngôi nhà của “ông Hạnh, đã hơn 90 tuổi sống bên cạnh một nghĩa trang” nhưng không ai biết hết.
Chạy đến khu vực nào có mồ mả là chúng tôi đều dừng lại hỏi, nhưng tất cả đều lắc đầu không biết. Tìm mãi không ra, tôi bèn kêu bác xe ôm chạy ngược ra lại quán nước đầu hẻm, ngõ vào ấp Me, ngồi uống nước.
Chúng tôi đem câu chuyện về ông Hạnh để hỏi cô chủ quán, cô cũng lắc đầu bảo “chắc em tìm lộn địa chỉ, chứ tôi bán quán ở đây hơn 20 năm cũng chưa nghe ông Hạnh nào hơn 90 tuổi ở khu vực này cả. Chỉ có một ông Hạnh, khoảng 80 tuổi, nhưng đã mất cách đây cũng hơn 2 năm rồi.”
Trong lúc đang tuyệt vọng thì có một ông bán vé số vào mời mua. Chúng tôi vội mua tờ vé số ủng hộ ông nhưng chủ yếu để hỏi nhà ông Hạnh, thì lập tức ông trả lời ngay: “Có phải ông Hạnh lớn tuổi, trước ở Sài Gòn làm lớn lắm phải không?” Tôi vui mừng gật đầu “đúng rồi!”
Lập tức ông chỉ đường, bảo cứ chạy vào hẻm này đến gần cuối đường có một cái “gò” (nghĩa trang) lớn lắm. Hỏi nhà bà Tư Bóng là mọi người biết, chứ hỏi nhà ông Hạnh không ai biết đâu.”
Ông giải thích thêm: “Bà Tư Bóng lúc trước bán vé số như tui, nên tui biết. Bà bây giờ cũng hơn 60 tuổi rồi, bà có 5 đứa con, một đứa bị bệnh cũng tội nghiệp lắm. Chồng mất sớm nên bà một tay bán vé số nuôi con. Từ ngày bà gặp ông Hạnh và kết thành vợ chồng thì bà không còn đi bán vé số nữa. Có lẽ ông chồng bả lương cũng khá nên gia đình thấy đỡ lắm rồi.”
Như cánh cửa bị đóng và nay đã có chìa khóa trong tay, quả thật hỏi nhà bà Tư Bóng thì người dân ở đây  biết và chỉ dẫn cặn kẽ. Đến gần cuối con đường ấp Me, một nghĩa trang to hiện ra với nhiều ngôi mộ đã được chôn cất. Bên cạnh là một ngôi nhà cấp 4 (loại nhà mái tôn, xây gạch rẻ tiền), khá cũ.
Tiếp chung tôi là một người phụ nữ tầm hơn 60 tuổi. Khi được hỏi “có phải bà là Tư Bóng?’ bà liền xác nhận và bảo “các chú đến tìm anh Hạnh phải không?” Tôi hơi bất ngờ về câu hỏi này, liền được bà cười bảo: “Tìm đến nhà tôi thì chỉ có gặp anh Hạnh, chứ bán vé số như tôi thì ai mà tìm.”
Rồi bà vừa chỉ vào ngôi nhà, vừa bảo: “Ổng mới ngủ dậy đó. Bây giờ già rồi cũng lẫn, không nhớ được gì hết. Mới 3 tháng trước ông phải vào bệnh viện vì bị cao huyết áp.” Bà dẫn chúng tôi đi ngang một ngôi mộ nằm ngay chính giữa cửa chính của ngôi nhà, khiến ai lần đầu bước vào cũng thấy rợn người.
Tướng Nguyễn Hữu Hạnh
Tướng Nguyễn Hữu Hạnh
Sống khép kín, ít giao tiếp bên ngoài
Trong nhà không có vật dụng gì quý giá. Trên tường có treo tấm “bằng khen” của chính quyền Cộng Sản trao tặng. Cùng với tấm bảng ghi dòng chữ “Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, sáng ngày 30/4/1975, cơ sở nội tuyến chiến lược của Ban Binh Vận Trung Ương Cục Miền Nam, phụ tá tổng tham mưu Ngụy đã lệnh cho sĩ quan, binh sĩ án binh bất động, thuyết phục Tổng Thống Dương Văn Minh đầu hàng quân giải phóng.”
Trước mặt chúng tôi là ông Nguyễn Hữu Hạnh, dáng người ốm, tay chống gậy. Mặc dù ông đang ngồi trên ghế để uống cà phê, nhưng mắt vẫn lim dim mơ màng. Mái tóc lưa thưa bạc trắng, răng rụng hết, nước da sạm với nhiều chấm đồi mồi, đuôi mắt đầy những vết chân chim.
Bà Tư Bóng ghé sát tai ông Hạnh bảo: “Có nhà báo trên Sài Gòn xuống thăm anh.” Ông gật đồng ra vẻ biết chuyện.
Khi chúng tôi hỏi: “Ông năm nay được bao nhiêu tuổi rồi?” – Bà Tư ghé sát tai ông nói lại. Ông liền trả lời rất nhanh “Tôi tên Nguyễn Hữu Hạnh, năm nay 95 tuổi.” Rồi như chắc ăn thêm, ông quay sang hỏi vợ: “95 rồi bà nhỉ?” Bà Tư liền trả lời: “Ừ, đúng rồi!”
Rồi bà Tư quay sang bảo tôi: “Tai ông nặng lắm, nói gì phải ghé sát tai nói mới nghe. Chứ nói chuyện bình thường ông không nghe được đâu.”
Bà nói thêm: “Cách đây 2 năm thì ông còn nhớ nhiều, chứ bây giờ dường như ông chẳng nhớ gì hết. Mới 3 tháng trước ông phải vào bệnh viện vì cao huyết áp. Bây giờ ông đi lại rất khó khăn, ăn uống cơm nước một tay tôi lo thôi.”
Ông tướng nên vợ nên chồng với bà bán vé số
Nói về cuộc hôn nhân với ông Hạnh, bà Tư kể: “Tôi tên thật là Trần Thị Hiệp, dân đây gọi là Tư Bóng. Hồi đó nhà nghèo không đất đai gì. Nên về cái ‘gò’ này để tự làm chòi để ở. Vì nghĩ đất nghĩa trang thì không ai đuổi đi. Chồng tôi mất sớm để lại 5 đứa con, nên một tay tôi phải đi bán vé số nuôi con.”
“Tôi gặp ông Hạnh vào năm 2010. Hồi đó ông từ Sài Gòn về ở nhà ông Bảy Rết, là anh em họ hàng với ông Hạnh, nhà cũng sát bên cạnh đây thôi. Ông Hạnh thường hay mua vé số giúp tôi. Gặp nhau vài lần tôi mới biết vợ ông cũng mới mất, nên ông buồn, tìm về quê cho thanh thản, kiếm người hủ hỉ tuổi già. Hồi đó không biết ông là tướng lãnh gì ngày xưa đâu.”
“Tôi lúc đó cũng 53 tuổi rồi. Mới nhìn ông cứ tưởng là cỡ 75 thôi, ai ngờ ông cũng đã 86 tuổi, hơn tôi đến 33 tuổi. Con đầu ông còn lớn tuổi hơn cả tôi. Mới đầu chúng phản đối dữ lắm, vì cho rằng tôi lấy ông là vì tiền bạc, chứ ông già vậy ai mà đi bước nữa với ông. Nhưng bây giờ thì tụi trẻ đã hiểu chuyện, biết cảm ơn tôi, bảo: ‘không có chị chắc ba không sống đến ngày hôm nay?’”
“Hồi đó ở đây chỉ là nhà tranh vách đất. Nhờ ông vay mượn được 30 triệu VND (khoảng $1,300) để xây căn nhà này. Tiền lương của ông lúc đó được 8 triệu, nên ông vừa trả dần một tháng 2 triệu và giúp tôi trả các khoản nợ cũ. Bây giờ thì lương ông đã hơn mười mấy triệu rồi (khoảng $600/tháng, so với thu nhập của người dân là khá cao).”
Chúng tôi hơi bất ngờ về chi tiết này, vì nghĩ ông đã về hưu thì làm sao có mức lương được chính quyền trả như vậy? Thắc mắc thì được bà Hiệp bảo: “Thật ra khoảng 3 năm nay ông không còn đi họp hành gì nữa, nhưng vẫn có tên trong thành viên ‘Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc’ nên mới được mức lương như vậy. Hiện 2 vợ chồng sống dựa vào đồng lương đó thôi.”
Hỏi bà là chính quyền có hay cử người tới thăm ông không? Bà trả lời: “Không, chỉ lâu lâu đến dịp 30 Tháng Tư thì có vài nhà báo xuống thăm trò chuyện mà thôi. Ở đây, ông cũng ít khi ra ngoài nên hàng xóm cũng ít biết đến ông.”
Tới đây chúng tôi mới hiểu lý do vì sao mà lúc tìm nhà ông lại khó khăn như vậy, vì hàng xóm không biết có ông Hạnh nào ở xóm mình cả.
Tướng Nguyễn Hữu Hạnh
Tướng Nguyễn Hữu Hạnh
Gần cuối đời sống ở nghĩa trang
Chúng tôi quay sang hỏi ông Hạnh: “Ông có nhớ gì ngày 30 Tháng Tư, 1975 không?” Bà Hiệp kề tai ông nói lại như phiên dịch. Ông trả lời: “Có cái nhớ, có cái không?” Nghe đến đây chúng tôi cũng mừng thầm, vì nghĩ biết đâu ông sẽ kể được chi tiết về biến cố này.
Nhưng khi hỏi tiếp: “Lúc đó ông làm gì?” Thì ông chỉ trả lời: “Lúc đó ở trong mặt trận, tôi là giám đốc miền Nam…”
Rồi ông im lặng, người đơ ra như đang “nghiệm” điều gì đó mà không nhớ ra. Bà Hiệp bên canh nói thêm như giải thích, “ổng quên hết rồi!”
Biết là không thể hỏi thêm được điều gì, nên tôi quay sang nói chuyện tiếp với bà Hiệp.
Thế mấy con của ông có hay từ Sài Gòn xuống thăm không? Bà Hiệp nói như thở dài: “Không, lâu lâu có đám cưới hỏi gì của mấy cháu trong nhà thì cũng có gọi điện báo tin và mời ông về Sài Gòn thì tôi đưa ông lên thôi. Chứ con cái không thấy xuống thăm ông. Có lẽ tụi nó bận công việc.”
Về con cái và nhà cửa của ông Nguyễn Hữu Hạnh, báo Tiền Phong ở Việt Nam trong bài “Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh bây giờ…” xuất bản ngày 26 Tháng Tư, 2017, có đoạn: “…Ngôi biệt thự (của ông Hạnh) ở đường Phan Kế Bính sau khi người bạn đời của 14 người con mất đã bán đi, mua mảnh đất ở ấp Tám, Tân Phú Trung, Củ Chi, Sài Gòn để ở, rồi lại khóa cửa để đấy, ông Hạnh về đây quanh quẩn vui thú điền viên với bạn bè…”
Báo này kể có chi tiết trùng với lời kể của bà Trần Thị Hiệp: “Mươi năm trước, Mặt Trận Tổ Quốc thành phố cho mượn 30 triệu làm 30m2 nhà cấp 4 này, trừ dần vào lương tháng, ông đã trả hết. Mới rồi ông lại mới vay được 10 triệu xây thêm căn bếp.”
Trở lại thực tại, nhìn những ngôi mộ bên cạnh nhà, đặc biệt ngôi mộ ngay chính cổng ra vào, chúng tôi e ngại hỏi: “Sống gần mồ mả vậy có sợ không?” Bà Hiệp nói “thấy cũng bình thường, vì ở đây riết cũng quen rồi. Nghĩa trang này hiện nay họ vẫn tiếp tục chôn. Cứ có người mất thì họ lại đem tới chôn thôi. Không vấn đề gì cả.”
Chúng tôi hỏi nước uống mà gia đình bà đang dùng được lấy từ đâu? Bà bảo: “Thì nước giếng thôi!” Vừa nói bà chỉ ra cái giếng nước bên ngoài, sát bên cạnh những nấm mồ. Nghĩ mà nổi da gà vì nãy giờ cũng đã uống một ly nước ở nhà bà, nguồn nước có thể bị ô nhiễm khi bên cạnh là những nấm mồ.
Câu chuyện giữa chúng tôi và bà Hiệp lâu lâu lại bị ngắt quãng bởi những tiếng ho hay khạc nhổ của ông Hạnh. Dường như ông không còn tự chủ trong các hành động của mình. Nhìn ông, ít người ở đây biết rằng “ông già lẩm cẩm” ở trong căn nhà nhỏ xíu, xung quanh toàn mồ mả này trước đây từng là một vị tướng VNCH quyền uy, một nhân vật quan trọng trong biến cố 30 Tháng Tư 1975, khiến miền Nam rơi vào tay Cộng Sản.
Chào ông ra về mà trong đầu chúng tôi băn khoăn về một kiếp người. Phải chăng đây là số phận của một người làm tướng Việt Nam Cộng Hòa nhưng lại nằm vùng cho Cộng Sản, những ngày tháng cuối đời phải sống trong nghĩa trang, làm bạn với những nấm mồ. (Nhật Bình)


Ông Nguyễn Hữu Hạnh, sinh năm 1924, là chuẩn tướng Bộ Binh của Quân Lực VNCH. Ông thường được biết đến với vai trò là phụ tá tổng tham mưu trưởng cuối cùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, người đã tác động để Tổng Thống Dương Văn Minh sớm đi đến quyết định kêu gọi Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa buông vũ khí đầu hàng quân đội Bắc Việt vào ngày 30 Tháng Tư, năm 1975.
Năm 1946, ông gia nhập quân đội Pháp dưới quyền Thiếu Úy Dương Văn Minh, người sau này trở thành tổng thống cuối cùng của VNCH.
Ông Nguyễn Hữu Hạnh từng kinh qua các chức vụ: Tham mưu trưởng Phân Khu Sài Gòn-Chợ Lớn (1952). Tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 30 Việt Nam Biệt Lập (1954). Du học lớp Chỉ Huy Tham Mưu Cao Cấp tại trường Fort Leavenworth, tiểu bang Kansas, Hoa Kỳ (1958). Tham mưu trưởng Quân Khu Thủ Đô, sau đổi thành Biệt Khu Thủ Đô (1960). Đại tá tham mưu trưởng Quân Đoàn IV do Thiếu Tướng Huỳnh Văn Cao làm tư lệnh (1963). Ủng hộ Tướng Dương Văn Minh lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm (1963). Trở thành cơ sở của Ban Binh Vận Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam của Cộng Sản Bắc Việt (1970) trong cùng năm được thăng làm chuẩn tướng của Quân Lực VNCH. Phó tư lệnh Quân Đoàn II (1972). Chánh thanh tra Quân Đoàn I (1973).
Ngày 15 Tháng Năm, 1974, ông Hạnh bị Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cho về hưu khi mới 48 tuổi. Ngày 28 Tháng Tư, năm 1975, sau khi Đại Tướng Dương Văn Minh lên tổng thống, ông Hạnh giữ chức phụ tá cho tân tổng tham mưu trưởng, Trung Tướng Vĩnh Lộc. Sáng 29 Tháng Tư, Tướng Vĩnh Lộc đi di tản, vì vậy, nhân danh tổng tham mưu trưởng, ông đã ra tuyên bố kêu gọi binh sĩ VNCH buông súng.
Cùng với Trung Tướng Nguyễn Hữu Có, ông Hạnh là một trong 2 vị tướng bên cạnh Tổng Thống Dương Văn Minh trong giờ phút cuối cùng của VNCH.
Sau năm 1975, được ghi nhận công lao trong tác động đến buông súng của Quân Lực VNCH, ông Hạnh không bị đi tù cải tạo, mà còn được giữ chức vụ tổng thư ký Hội Nhân Dân Bảo Trợ Nhà Trường, sau được bầu “ủy viên Mặt Trận Tổ Quốc thành phố” với tư cách là “nhân sĩ yêu nước” và giữ chức vị đó cho đến nay.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Công nghệ ở TQ đang được đổi mới chóng mặt


Cám ơn tác giả bài viết. Tôi cũng tin là TQ đang đổi mới rất mạnh mẽ chứ không nói phét như lãnh đạo VN đâu. Người dân đang rất lo lắng VN sẽ lại trở thành bãi rác thải công nghệ của TQ. Đừng hy vọng gì ở cái chính phủ thân Tàu này. Chỉ mong các nhà đầu tư, các doanh nghiệp VN hãy vì lợi ích con cháu mình và đất nước mình, đừng vì lợi nhuận trước mắt mà nhập khẩu bãi rác thải khổng lồ của TQ về nước. Đáng buồn là trong khi cả thế giới coi tri thức, khoa học công nghệ và cách mạng công nghệ lần thứ 4 là động lực phát triển và cơ hội để phá vỡ vòng trì trệ, tự vượt lên chính mình, trong đó TQ là điển hình, thì lãnh đạo VN lại ngăn chặn (họ sợ chuyển biến, suy thoái chính trị) còn doanh nhân và người lao động thì chỉ thích chè chén, cầu cúng. Có thông tin cho biết Trung Quốc có hơn 350 triệu người nghiên cứu khoa học, đội ngũ này còn nhiều hơn cả dân số Mỹ. Sức ép của chiến tranh thương mại sẽ là cơ hội thúc đẩy Trung Quốc mạnh mẽ hơn nhiều. Tôi có một vài người bạn doạnh nghiệp, họ nay làm nghề này, mai chuyển sang nghề khác. Mỗi lần chuyển đổi họ đều sang Trung Quốc học công nghệ rồi nhập khẩu hầu như tất cả máy móc và nguyên vật liệu của TQ về VN sản xuất.
Công nghệ Trung Quốc
7/12/2018 Doanh nhân Đinh Hồng Kỳ - Lãnh đạo một tập đoàn sản xuất vật liệu ốp lát khá lớn từ Trung Quốc sang TP HCM gặp tôi hồi giữa năm. Họ đặt vấn đề liên kết để chuyển các nhà máy tại Phật Sơn sang Việt Nam. Hàng sẽ sản xuất tại Việt Nam rồi xuất qua Mỹ nhằm tránh tường rào thuế quan mà Tổng thống Trump đã và có thể tiếp tục áp lên hàng Trung Quốc.
Tác giả: Đinh Hồng Kỳ
Nhưng sau nửa ngày phân tích, so sánh giữa thuế suất Trump dự kiến áp lên sản phẩm của nhà máy và các chi phí mà họ sẽ phải chịu nếu sản xuất tại Việt Nam, đại diện doanh nghiệp đổi ý. Họ cho biết, thuế suất vào Mỹ chỉ tăng từ 10%-15%, nhưng nếu họ chuyển nhà máy sang Việt Nam thì chi phí sẽ tăng từ 25%-30%. Lý do, giá thuê đất tại TP HCM và các tỉnh lân cận khá cao so với tại Phật Sơn, năng suất lao động của Việt Nam thấp hơn (mặc dù chi phí nhân công rẻ hơn nhưng vẫn không tương xứng), nguồn cung nguyên liệu và đặc biệt chi phí logistic nội địa quá cao.

Đó là còn chưa kể tới lợi thế nhờ quy mô, tức nếu chuyển sang Việt Nam sản xuất thì công ty sẽ phải đầu tư lần lượt từng dây chuyền khiến giá thành tăng vọt trong khi hiện họ đang có 9 dây chuyền chạy đồng bộ, tiết kiệm nhiều nguồn lực. Hôm sau, nhóm lãnh đạo công ty đó quay về, quyết định sẽ không đầu tư sang Việt Nam mà tập trung cải tổ hệ thống tại Trung Quốc.

Đó là lý do tôi không cảm thấy thuyết phục khi có ý kiến hồ hởi cho rằng, sẽ có nhiều doanh nghiệp Trung Quốc tìm cách đầu tư sang Việt Nam để "né" xuất xứ trong cuộc chiến tranh thương mại Mỹ-Trung.

Nhưng chuyện không chỉ có thế. Tôi quay lại Trung Quốc vào tháng trước, tới thăm các doanh nghiệp sản xuất ngành vật liệu xây dựng ở Quảng Đông và ngỡ ngàng khi thấy một khung cảnh khác. Những ứng dụng công nghệ mới nhất được chính phủ và doanh nghiệp Trung Quốc áp dụng nhanh chóng không chỉ trong đời sống mà ở cả nơi sản xuất kinh doanh. Trong các nhà máy sản xuất vật liệu ốp lát ở Phật Sơn, việc áp dụng robot, trí tuệ nhân tạo AI không còn hiếm. Vài năm trước, nơi này là cảnh công nhân chìm trong đám bụi mù mịt.

Các thay đổi về bộ mặt công nghệ, môi trường, tuân thủ sở hữu trí tuệ đang dần trở nên bình thường với người Trung Quốc. "Hơi nóng" đổi thay mạnh mẽ của doanh nghiệp Trung Quốc dưới áp lực quốc tế, trong đó có Mỹ, khi phương Tây muốn chính phủ Trung Quốc và các doanh nghiệp nước này phải công bằng hơn trong cuộc chơi toàn cầu bằng việc tuân thủ các các hàng rào kỹ thuật.

Tôi vỡ lẽ một điều: Không ít doanh nghiệp Trung Quốc đang đẩy rất nhanh tốc độ thay thế và thải loại công nghệ cũ vì tác động của cuộc chiến Tập-Trump. Nâng cấp, thải loại công nghệ không phải chuyện gì mới mẻ với các ngành sản xuất và Trung Quốc vẫn làm bao năm qua. Nhưng nay, vì phải lựa chọn giữa đổi thay để tồn tại hay đóng cửa, họ đồng loạt tạo nên một làn sóng cải tổ. Sự thải loại công nghệ cũ vì thế đang diễn ra mạnh mẽ hơn bao giờ ở công xưởng của thế giới.

Bước chân rời khỏi nhà máy của họ, câu hỏi tôi bật ra là: Khi người Trung Quốc đã gia nhập cuộc chơi toàn cầu thì các công nghệ cũ, lạc hậu hay những sản phẩm kém chất lượng mà mới 2, 3 năm trước họ còn dùng nhan nhản nay chuyển đi đâu? Tôi liên tưởng đến một hiện tượng. Trong khoảng hai năm gần đây, giá thuê đất trong các khu công nghiệp tại TP HCM và các tỉnh lân cận như Bình Dương, Đồng Nai, Long An, Bà Rịa - Vũng Tàu tăng lên chóng mặt. Một lượng cầu không nhỏ đến từ các doanh nghiệp Trung Quốc đại lục. Họ sẵn sàng trả giá rất cao cho các vị trí sản xuất công nghiệp thuận lợi. Tất nhiên máy móc, thiết bị và thậm chí con người được đưa từ nước họ sang.

Ông chủ một doanh nghiệp sản xuất vật liệu xây dựng lớn của Quảng Đông mới đây còn nói với tôi rằng Việt Nam đang là thị trường vật liệu xây dựng lớn thứ hai của Trung Quốc, chỉ sau Mỹ. Tôi rất ngạc nhiên khi một thị trường nhỏ bé như Việt Nam lại chiếm tỷ trọng lớn như vậy trong kim ngạch xuất khẩu vật liệu xây dựng của người hàng xóm.

Trong tôi xuất hiện một câu hỏi: liệu câu chuyện xe máy Tàu và dây chuyền sản xuất xe máy rẻ tiền của Trung Quốc tràn sang chiếm lĩnh thị trường Việt cách đây gần 20 năm - khi Trung Quốc bắt đầu cấm xe máy nội địa - có đang tái diễn?

Liệu đã bao nhiêu người trong chúng ta nhìn ra toàn cảnh bức tranh này? Tuần trước tôi dự một hội thảo tại TP HCM với chủ đề "Chiến tranh thương mại". Tại đây, các chuyên gia phân tích về cơ hội, thách thức với nền kinh tế và doanh nghiệp Việt trong bối cảnh cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung đang căng thẳng. Nhiều người tỏ vẻ phấn khởi khi nói đến cơ hội đầu tư nước ngoài sẽ dịch chuyển ra khỏi Trung Quốc tới các nước khác, trong đó có Việt Nam; cơ hội cho doanh nghiệp Việt khi Mỹ ép Trung Quốc tuân thủ theo cuộc chơi mới, hay thách thức khi dòng đầu tư và hàng hóa Trung Quốc tràn vào Việt Nam để đổi xuất xứ trung chuyển sang Mỹ nhằm né thuế...

Liên tưởng tới những câu chuyện chính mình trải nghiệm, tôi tự hỏi liệu "cơ hội và thách thức của Việt Nam" có đơn giản chỉ là như vậy không? Với tôi, chiến tranh thương mại đã và đang tác động đến Việt Nam theo cách khác, không giống những gì chúng ta đang tự suy đoán với nhau. Nhưng thật sự tôi chưa thấy cơ quan chức năng nào thông tin, thậm chí khuyến cáo về các hệ quả có thể xảy đến với doanh nghiệp, công chúng.

Là một doanh nhân, tôi kỳ vọng Chính phủ, những nhà hoạch định chính sách nắm bắt được bề chìm của tảng băng, chia sẻ thông tin nhiều hơn với doanh nghiệp, thậm chí cảnh báo về những khả năng của "cuộc chiến" để tránh cho đất nước trở thành "sân sau" của bất kỳ một bên nào.

Đinh Hồng Kỳ
https://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/cong-nghe-trung-quoc-3850492.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Để con giữ kín thân phận 20 năm, Nhậm Chính Phi đang che giấu điều gì?


Sự kiện con gái của Chủ tịch Tập đoàn Huawei Trung Quốc Nhậm Chính Phi là Mạnh Vãn Châu bị bắt tại Canada đã khiến dư luận thế giới chú ý, cùng với đó, thân phận của bà Mạnh cũng dần dần được phơi bày. Dư luận phát hiện, bà Mạnh Vãn Châu không chỉ không mang họ của cha, mà thân phận con gái của Nhậm Chính Phi cũng che giấu trong thời gian dài, cho đến năm 2013, thông tin Mạnh Vãn Châu là “ái nữ” của Nhậm Chính Phi mới được công bố ra ngoài. 
Nhậm Chính Phi (trái), Mạnh Vãn Châu (phải). Ảnh từ Hong Kong Economic Times.
Mạnh Vãn Châu giấu thân phận 20 năm
Theo thông tin trên trang web của Huawei, Mạnh Vãn Châu – con gái của Nhậm Chính Phi, tốt nghiệp Đại học Khoa học và Công nghệ Hoa Trung, học vị Thạc sỹ. Năm 1993, bà bắt đầu vào Huawei làm việc.
Năm 1997, Mạnh Vãn Châu tiếp tục học Thạc sĩ tại Đại học Hoa Trung, nửa năm sau đó lại quay trở lại Huawei làm việc, từng là người phụ trách tài chính nội bộ của Huawei.
Năm 2011, đương nhiệm Giám đốc Tài chính (CFO) của Huawei giải nhiệm, Mạnh Vãn Châu tiếp nhận chức vụ này, đồng thời kiêm Chủ tịch thường vụ của Huawei. Cuối tháng 3/2018, người sáng lập Huawei Nhậm Chính Phi giải nhiệm chức Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị và Mạnh Vãn Châu lên thay. Khi bị bắt tại Canada, Mạnh Vãn Châu vẫn là CFO và Phó Chủ tịch của Huawei. 
Điều đáng chú ý là, năm 2011, khi Mạnh Vãn Châu lên làm CFO của Huawei, chính thức bước vào tầng quản lý hạt nhân của tập đoàn này, nhưng dư luận vẫn không hề biết về thân thế gia đình của bà, cũng không có ai nói về mối liên hệ giữa Mạnh Vãn Châu và Nhậm Chính Phi, bởi dù sao thì hai người này có họ khác nhau.
Cho đến năm 2013, thông tin Mạnh Vãn Châu là con gái của Nhậm Chính Phi lần đầu được tiết lộ. Khi đó truyền thông tại Trung Quốc Đại lục hình dung về con gái của Nhậm Chính Phi “công chúa ẩn thân 20 năm”, và nói Mạnh Vãn Châu là người “có tính cách mạnh mẽ”.
Thông tin này sau đó cũng khiến dư luận hiếu kỳ, vì sao Mạnh Vãn Châu không mang họ Nhậm của cha? Về vấn đề này, Nhậm Chính Phi từng giải thích, sở dĩ Mạnh Vãn Châu lấy họ Mạnh là vì Nhậm Chính Phi từng bị ảnh hưởng rất lớn bởi bố vợ, ông cũng học được một vài tinh thần quý giá từ bố vợ, do đó mới để con gái mang họ của bố vợ. Tuy nhiên Mạnh Vãn Châu lại nói thẳng, tên của mình là do tự bà đổi năm 16 tuổi, và đổi theo họ của mẹ.
Thực tế, cả 3 người con của Nhậm Chính Phi đều không mang họ Nhậm của ông. Ngoài Mạnh Vãn Châu, Nhậm Chính Phi còn có một người con gái nữa mang họ Diêu (Yao).
Hồi tháng trước (tháng 11), ông Nhậm Chính Phi vốn khá kín tiếng đã xuất hiện một cách hiếm thấy trên Tạp chí Paris Match, ông xuất hiện trong một bức ảnh cùng người vợ hiện tại và con gái út. Mạnh Vãn Châu có người em cùng cha khác mẹ, cô gái này tên là Annabel Yao, năm nay 20 tuổi.  Trong bức ảnh, cô gái này xuất hiện cùng người mẹ Diêu Lăng (Yao Ling) bên cạnh chiếc đàn Piano, ông Nhậm Chính Phi mặc chiếc áo sơ mi màu xanh.
Theo Sina đưa tin, người vợ đầu của Nhậm Chính Phi là Mạnh Quân, xuất thân trong gia đình quan chức cấp cao. Bố vợ của Nhậm Chính Phi là Mạnh Đông Ba – một cựu quan chức cấp cao của tỉnh Tứ Xuyên, sau khi kết hôn họ sinh được một trai một gái, con gái chính là Mạnh Vãn Châu. Người vợ thứ hai của Nhậm Chính Phi là Diêu Lăng (Yao Ling), từng là thư ký của ông.
Có tin nói, ông Nhậm Chính Phi dự định sẽ chính thức nghỉ hưu vào cuối tháng này, và chức CEO của Huawei sẽ do bà Mạnh Vãn Châu tiếp quản. Tuy nhiên hiện tại bà Mạnh Vãn Châu bị bắt, nên chưa rõ sự nghiệp của ông Nhậm Chính Phi sẽ ra sao.
Thân phận Mạnh Vãn Châu bị phơi bày
Theo trang công cụ tra cứu thông tin Tianyancha của Trung Quốc cho thấy, bà Mạnh Vãn Châu không chỉ giữ chức CFO kiêm Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị của Huawei ra, hiện tại bà còn là quản lý cấp cao của 11 công ty con của Huawei. Bao gồm: Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần đầu tư Huawei, Công ty Công nghệ Huawei; Tổng giám đốc Công ty Đầu tư Nhuệ Tín tại Tây An; thành viên Hội đồng quản trị của các công ty như Công ty Đầu tư công nghệ cao Huawei Thành Đô, Công ty Công nghệ số Huawei Hàng Châu, Công ty Đầu tư Huawei Vũ Hán, Công ty Công nghệ thông tin Huawei Hàng Châu, Công ty Công nghệ số Huawei Tô Châu, Công ty Đầu tư Huawei tân khu Quý An, Công ty Thiết bị đầu cuối Huawei Thâm Quyến.
Mạnh Vãn Châu cũng giống như cha mình, cũng có giấy chứng minh của Hồng Kông (là công dân Hồng Kông). Theo Reuters tiết lộ, Mạnh Vãn Châu từng đứng đầu công tu Skycom Tech tại Hồng Kông, công ty này từng muốn bán các thiết bị máy tính mà bị Mỹ cấm bán cho Iran.
Theo hồ sơ của Cục đăng ký công ty Hồng Kông, hiện tại Mạnh Vãn Châu giữ chức chủ tịch của 3 công ty đăng ký tại Hồng Kông, trong đó có Công ty Công nghệ Huawei, Công ty Huawei Quốc tế và Công ty Quản lý Hoa Doanh.
Theo tờ Apple Daily tại Hồng Kông đưa tin, tại Hồng Kông, công ty dưới tên của Mạnh Vãn Châu có đến hơn 20 tòa nhà, trong đó có 3 tòa cao tầng tại khu cảng Victorya, một tòa nhà cao tầng tại Sorrento do bà và chồng Lưu Hiểu Tông sở hữu, 1 tòa biệt thự tại khu Victoria, ngoài ra còn có tòa nhà cao tầng do Công ty Công nghệ Huawei sở hữu, 18 tòa nhà tại khu cảng Victoria do Công ty Đầu tư công nghệ Huawei nắm giữ.
Năm 2013, trả lời phỏng vấn của tờ Tân Kinh báo (Beijing News), Mạnh Vãn Châu tiết lộ vợ chồng bà có 2 người con.
Ông Nhậm Chính Phi năm nay 74 tuổi, năm 1988, ông thành lập Công ty viễn thông Huawei. Huawei tuyên truyền ra bên ngoài rằng họ là một doanh nghiệp tư nhân, tuy nhiên từ lâu công ty này được cho là có quan hệ mật thiết với chính phủ Trung Quốc cũng như quân đội Trung Quốc. Nguồn vốn của Huawei không rõ ràng, thời kỳ đầu mới thành lập, các hợp đồng của Huawei đến từ doanh nghiệp được quân đội Trung Quốc kiểm soát tại Hồng Kông, quân đội Trung Quốc cũng cung cấp các công nghệ quan trọng trong thời gian dài cho Huawei mà không cần chi trả gì.
Trí Đạt / Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nên chấm dứt sợ hãi ở T16

Huy Đức - 



Nghe nói, PCT Nguyễn Hữu Tín đã khai tới kịch trần chỉ sau mấy tuần T16 áp dụng "phương pháp Đinh La Thăng". Đằng sau các chữ ký đều có những con số. Nhiều bị can vài giờ trước khi bị còng vẫn rất can trường nhưng về sau đều khai ra hết.

T16 không phải là nỗi sợ hãi mà với nhiều trường hợp là nơi để chấm dứt sự sợ hãi. Các anh Bùi Thành, Việt Tân, 2 Tuấn (1 ở Đà Nẵng), Son, Cang... cũng không nên chày cối.

Tôi đã từng phỏng vấn hàng trăm người tù. Tất cả họ đều thừa nhận buổi tối đầu tiên sau khi bị bắt thường ngủ rất ngon vì chấm dứt được cái cảm giác chờ đợi mà chỉ cần một tiếng cạch cửa thôi cũng đau tim lắm. 

PS: Không biết bộ máy Leica mà ông Bắc Son hay chụp ảnh Lăng tặng các cán bộ thuộc quyền giờ đây có còn được dùng.

HUY ĐỨC 05.12.2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chiến dịch “càn quét” gián điệp Hoa Nam


baomai.blogspot.com

Kẻ thù của nhân loại tiến bộ nói chung và nước Mỹ nói riêng không đâu khác ngoài các thể chế cộng sản, độc tài mà Trung cộng chính là nó. Để tiêu diệt kẻ thù Trung cộng, ngoài việc Trump đánh vào thương mại để đốt cháy kho lương của nó, làm cho xã hội Trung cộng rối loạn, chia rẽ ra thì những đòn kết hợp dưới đây mà tôi đã nhận định vào ngày 29/3/2018 cũng sẽ được Trump triển khai sau khi khai chiến thương mại, đó là "song song với việc áp đặt thuế quan lên hàng hóa Trung cộng để 'san bằng thâm hụt thương mại', chính quyền của tổng thống Trump đã tung ra những lối đánh tổng hợp đầy ảo diệu đã quét sạch mầm họa Trung Hoa", cụ thể:

baomai.blogspot.com
  
·        Đập tan quân đoàn tin tặc của Bắc Kinh.

·        Càn quét, tiêu diệt lực lượng gián điệp của Trung cộng trên đất Mỹ và các nước đồng minh.

·        Gia cường cho các đồng minh yếm thế như Đài Loan, Úc, Ấn và các quốc gia trong khối Asean bằng cách "trang bị khí tài, quân cụ" để vừa giúp họ đứng vững trên đôi chân của mình, vừa dẫn dụ con cọp giấy Trung cộng vào trò chơi "chạy đua vũ trang" để sớm làm bốc hơi túi tiền của Bắc Kinh.

·        Kích thích lòng hận thù vì "mất nước" của các tiểu quốc đã bị Trung cộng xóa sổ như Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông...

baomai.blogspot.com
  
Và hôm nay, sau khi "giăng bẫy" dụ những kẻ tiếp tay cho gián điệp Hoa Nam lộ diện, Trump bắt đầu chiến dịch "Càn quét" chúng để làm sạch nước Mỹ trước và sau đợt bỏ phiếu giữa nhiệm kỳ vào tháng 11/2018. Mở màn chiến dịch "càn quét" là việc Trump cho Ủy ban Đánh giá An ninh và Kinh tế Mỹ - Trung thuộc Quốc hội Mỹ công bố bản báo cáo dài 39 trang, trong đó tập trung vào "Mặt trận Thống nhất - cơ quan có nhiệm vụ gia tăng sức mạnh mềm của Trung cộng".

Bản báo cáo đã nêu rõ:

- Mặt trận Thống nhất đã đóng vai trò trong việc mở rộng đáng kể tầm ảnh hưởng của Trung cộng ở nước ngoài dưới thời của Tập Cận Bình.

- Mặt trận Thống nhất đóng vai trò thúc đẩy hình ảnh toàn cầu của Trung cộng, gây sức ép để những cá nhân sống trong các xã hội tự do và mở cửa tự kiểm duyệt và tránh thảo luận những vấn đề gây bất lợi cho đảng cộng sản Trung cộng, đồng thời làm suy yếu các nhóm chỉ trích các chính sách của Bắc Kinh. Theo báo cáo trên, các tổ chức lớn tại Mỹ như Đại học John Hopkins và các trung tâm nghiên cứu như Hội đồng Đại Tây Dương, Viện nghiên cứu Brookings và Trung tâm Carter đều từng "nhận quỹ tài trợ trực tiếp từ các cơ quan khác nhau của chính phủ Trung cộng hoặc hợp tác trong các dự án do Mặt trận Thống nhất viện trợ tài chính".

- Trung cộng đã lập nên các tổ chức “bình phong” cho các hoạt động tình báo và tuyển dụng tình báo của Trung cộng và là công cụ để thúc đẩy các chương trình nghị sự của Trung cộng, bao gồm các vấn đề liên quan tới các đối thủ địa chính trị của Bắc Kinh. Các tổ chức này là mạng lưới “cơ sở”, bao gồm 142 Hội Học giả và Sinh viên Trung cộng tại Mỹ (CSSSA) cùng hơn 100 Viện Khổng tử,... Các tổ chức gián điệp của Trung cộng trên nước Mỹ hoạt động rất tinh vi đến mức một thành viên của Ủy ban Đánh giá An ninh và Kinh tế Mỹ - Trung là Larry Wortzel đã nói rằng "Hầu hết người Mỹ và nhiều nghị sĩ trong Quốc hội Mỹ không biết về quy mô của các hoạt động do mạng lưới của Trung cộng vận hành”. Ngoài việc báo cáo của Ủy ban Đánh giá An ninh và Kinh tế Mỹ - Trung thuộc Quốc hội Mỹ như trên, Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ John Bolton gần đây cảnh báo Trung cộng có thể sẽ tìm cách can thiệp vào cuộc bầu cử giữa kỳ sắp tới tại Mỹ.

baomai.blogspot.com

Đồng thời, ngày 18/8/2018, Tổng thống Trump cũng đăng một bình luận trên Twitter rằng "Tất cả những gã khờ vốn chỉ tập trung vào Nga nên bắt đầu nhìn sang một hướng khác, đó là Trung cộng”. Tôi tin chắc 100% ông Trump đã nắm rất nhiều bằng chứng chứng minh Trung cộng đã "giúp sức" cho bà Hillary và Đảng Dân chủ trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng năm 2016 vì vậy ông từng tuyên bố khi tranh cử là "sẽ bỏ tù bà Hillary" và trước ngày bỏ phiếu chính thức, giám đốc FBI đã công bố điều tra việc bà Hillary sử dụng Email là để "cứu bà ta", giữ lấy thể diện cho nước Mỹ. 

Khi Trump lên làm tổng thống ông cũng bỏ qua chuyện "động trời" kia của bà Hillary nhưng do gián điệp Hoa Nam điên cuồng đánh phá Trump để cứu mẫu quốc tránh bị sụp đổ trước tấn công như vũ bão của Trump, vì vậy đã có cớ để Trump "cạn tình" rút gươm ra khỏi vỏ "truy sát" chúng vậy.



Tran Hung

baomai.blogspot.com

Phần nhận xét hiển thị trên trang