Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

Tiểu Sử MC Kỳ Duyên || 3 Cuộc Tình Ít Ai Biết Của Cựu Công Chúa Nguyễn C...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiểu Sử MC Nguyễn Ngọc Ngạn || Những Biến Cố Lớn Thay Đổi Cuộc Đời Nguyễ...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiểu Sử MC Nguyễn Ngọc Ngạn || Những Biến Cố Lớn Thay Đổi Cuộc Đời Nguyễ...



MC Nguyễn Ngọc Ngạn được biết đến là 1 trong những nhà văn và MC nổi tiếng nhất hải ngoại. Hình ảnh “ông giáo làng đứng trên sân khấu paris by night” cùng với MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên trong suốt hơn 20 năm qua đã quá quen thuộc với khán giả VN. Ngoài vai trò MC của Paris By Night, chắc chắn khán thính giả VN không thể không nhớ những tác phẩm văn chương của Nguyễn Ngọc Ngạn. Đặc biệt là truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn, truyện ngắn Nguyễn Ngọc Ngạn và truyện dài Nguyễn Ngọc Ngạn được thực hiện cùng với nghệ sĩ hài Hồng Đào.

Năm 1954, gia đình Nguyễn Ngọc Ngạn di cư vào Nam, sau đó là vào Sài Gòn. Những năm đầu tiên, gia đình bác cư ngụ trong một xóm Công Giáo gần Củ Chi. Bối cảnh đó sau này đã được Nguyễn Ngọc Ngạn khai thác để viết thành tiểu thuyết Xóm Đạo. Năm 1970, Nguyễn Ngọc Ngạn nhập ngũ, sau khi kết hôn lần đầu tiên. Đến năm 1974 , bác được bộ giáo dục biệt phái về dạy học với cấp bậc trung úy. Sau khi dạy được đúng một niên khoá thì xảy ra biến cố tháng 30/4/1975.

Năm 1978, sau khi cải tạo 3 năm, Nguyễn Ngọc Ngạn cùng vợ và con vượt biển. Khi đến Mã Lai, thì tàu bị lật úp khiến vợ và con của bác thiệt mạng cùng 159 người khác. Đó là 1 trong những bước ngoặc quan trọng thay đổi cả cuộc đời Nguyễn Ngọc Ngạn. Trong thời gian ở trại tị nạn, Nguyễn Ngọc Ngạn đã viết nên tiểu thuyết nổi tiếng “Những người đàn bà còn ở lại”, là nền tảng để bác trở thành nhà văn sau này.

10 năm trước khi cộng tác với trung tâm Thúy Nga, Nguyễn Ngọc Ngạn lập gia đình lần thứ hai vào ngày 19 tháng 6 năm 1982 với một thiếu nữ tên Diệp chỉ sau 2 ngày quen biết. Năm 1992, trung tâm Thúy Nga mời Nguyễn Ngọc Ngạn sang Paris của Pháp. Lần đầu bác xuất hiện trên video Paris By Night là vào cuốn số 17. Sau lần ra mắt đó, bác được ban giám đốc Thúy Nga đề nghị cộng tác độc quyền. Vào năm thứ 20 cộng tác cho Paris By Night, Trung tâm Thúy Nga đã thực hiện riêng chương trình Paris By Night 107 chủ đề Nguyễn Ngọc Ngạn: 20 năm sân khấu để ghi nhận đóng góp của bác.

Sau hơn 20 năm vui buồn với nghề MC, Nguyễn Ngọc Ngạn cho rằng cũng chẳng còn bao lâu nữa, sẽ đến lúc mình từ giã sân khấu. Bác luôn mang hy vọng trong thế hệ những MC tiếp nối con đường của mình sẽ có những khuôn mặt, những giọng nói nâng cao được giá trị của cái nghề xét ra không phải dễ dàng này..

♦ Để tiện cho bạn theo dõi tiểu sử MC Nguyễn Ngọc Ngạn và tiểu sử MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên thì nội dung video sẽ được trình bày theo dạng những phần được nhiều người quan tâm nhất về Tiểu Sử MC Nguyễn Ngọc Ngạn || Những Biến Cố Lớn Thay Đổi Cuộc Đời Nguyễn Ngọc Ngạn:
- Tuổi thơ và gia đình của Nguyễn Ngọc Ngạn
- Nguyễn Ngọc Ngạn nhập ngũ và biến cố 30/4/1975
- Gia đình Nguyễn Ngọc Ngạn vượt biển và biến cố lớn nhất cuộc đời
- Nguyễn Ngọc Ngạn được mời làm MC Paris By Night cùng với MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên
- Kỉ niệm của Nguyễn Ngọc Ngạn và Nguyễn Cao Kỳ Duyên

♦ Tiểu sử MC Nguyễn Ngọc Ngạn và tiểu sử MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên rất dài và rất nhiều điều để nói. Ở đây, chúng tôi chỉ xin tóm tắt những thông tin về Tiểu Sử MC Nguyễn Ngọc Ngạn || Những Biến Cố Lớn Thay Đổi Cuộc Đời Nguyễn Ngọc Ngạn.

♦ Kênh Tiểu Sử Người nổi tiếng mong MC Nguyễn Ngọc Ngạn và MC Kỳ Duyên nhiều sức khỏe.

♦ Nếu có bất kì vấn đề bản quyền nào với video trên, chúng tôi sẽ xóa video khỏi danh sách phát. Xin liên hệ theo địa chỉ: chipphanuit@gmail.com

-~-~~-~~~-~~-~-
Please watch: "Tiểu Sử Kim Tử Long || Từng Muốn Đổi Tên Vì " 
https://www.youtube.com/watch?v=LGLUz...


 Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự thật về chuyện Trung Quốc chiếm 2.6 triệu km đất của Người Việt (281)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

RÁC TRONG TẦM THỨC



Luân Lê



Có một trận đấu vừa rồi ở World Cup 2018, một vài cổ động viên Việt Nam tỏ ra sạch sẽ trên đất nước khác bằng cách nhặt rác trên khán đài sân vận động sau khi kết thúc trận bóng vì muốn học hỏi nét văn hoá tốt đẹp của người Nhật.

Nhưng cứ nhìn vào cách họ xả rác sau mỗi đêm giao thừa hoặc ngay như đêm qua tại sân vận động quốc gia Mỹ Đình là biết ngay mọi thứ tư duy và thói quen hành xử của người Việt là ở tầm mức nào và thực chất ra sao.

Không chỉ là câu chuyện tai nạn giao thông hay ngang nhiên vi phạm pháp luật của hàng chục ngàn người đổ ra đường ăn mừng chiến thắng một trận bán kết chỉ ở giải đấu thường niên trong khu vực, mà nó còn đem tới những vấn đề về văn hoá, môi trường và sự ô nhiễm.

Tất cả những gì xấu xí nhất nó đều được thể hiện rõ nét sau những sự kiện chẳng có gì là to tát hay ghê gớm đó. Rác ở trước mắt chúng ta trong tấm ảnh này không quan trọng, vì nó chỉ là hệ quả và là hình ảnh phản chiếu rác trong tầm thức của người dân xã hội ta mà thôi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dân Việt Nam vẫn tiếp tục làm ‘miệt mài’ để nuôi cán bộ


December 2, 2018 Nếu dân số Việt Nam khoảng 94 triệu người, thì cứ 9 người dân phải gồng mình nuôi một người của nhà cầm quyền. Khi còn là phó thủ tướng, ông Nguyễn Xuân Phúc kêu ca theo “dư luận” là có đến 30% cán bộ nhà nước “sáng cắp ô đi, tối cắp về” tức có đến 800,000 ông bà ăn bám nội trong guồng máy hành chính. Bây giờ, ông Phúc đang làm thủ tướng, không thấy ai đả động gì đến cái đám “cắp ô” đó cả. Các cuộc họp “tinh giản” ở các cấp vẫn diễn ra và guồng máy cứ thế tiếp tục phình ra. Đến nay, “sau 3 năm thực hiện Nghị Quyết 39, tổng biên chế cả nước không giảm còn tăng lên hơn 11,000 người.”

Hàng ngàn người chen chúc nộp đơn xin làm cán bộ sổ Thuế tại Hà Nội. 


Sở Thuế được coi là một trong những cơ quan ăn hối lộ hàng đầu tại Việt Nam. (Hình: VNEconomy). HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Càng “tinh giản” nhân sự thì guồng máy cai trị của nhà cầm quyền Việt Nam càng phình ra to hơn, dù hàng năm đều có các cuộc họp thúc đẩy cải cách hành chính để vừa tăng hiệu năng vừa tiết giảm ngân sách.

Hôm Thứ Bảy, 1 Tháng Mười Hai 2018, tờ Đất Việt dẫn nhận định của ông Mạc Văn Tiến, Viện Nghiên Cứu Khoa Học Dạy Nghề, Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội (LĐ-TB-XH) cho biết “sau 3 năm thực hiện Nghị Quyết 39, tổng biên chế cả nước không giảm còn tăng lên hơn 11,000 người.”

Nguyên nhân càng hô hào “tinh giản biên chế” thì guồng máy cai trị của chế độ lại càng tăng, theo ông Trang vì “chưa chú trọng cơ cấu lại đội ngũ công chức, viên chức theo đề án vị trí việc làm” mà chỉ thấy “chủ yếu áp dụng đối với đối tượng nghỉ hưu trước tuổi (chiếm 86.25%).”

Ba năm trước, Bộ Chính Trị đảng CSVN ra nghị quyết đòi hỏi guồng máy cầm quyền phải giảm bớt 10% số người ăn lương nhà nước kể từ thời gian đó cho đến năm 2021. Một ban chỉ đạo trung ương do ông bộ trưởng bộ nội vụ cầm đầu và có các ban chỉ đạo cấp dưới ở các bộ ngành và các tỉnh thị địa phương.

Hơn chục năm trước, Ngân Hàng Thế Giới cũng như các tổ chức quốc tế cấp viện cho Việt Nam nhiều lần thúc hối chế độ cải tổ guồng máy thư lại cồng kềnh và ít hiệu năng, hầu phục vụ tốt hơn lại vừa giảm bớt gánh nặng cho ngân sách. Nhà cầm quyền CSVN đã từng hô hào “tinh giản biên chế” từ thời ông Phan Văn Khải còn làm thủ tướng cho đến nay chứ không phải chuyện mới có từ khi có “Nghị Quyết 39.”

Theo ông Tiến được tờ Đất Việt thuật lại “đặt chỉ tiêu cho các đơn vị phải tinh giản biên chế 10% một năm là một cách cơ học, máy móc, chưa chú ý cơ cấu lại đội ngũ công chức, viên chức, tinh giản chỉ nhằm giảm gánh nặng ngân sách chứ chưa cân nhắc cẩn trọng vị trí, vai trò và tầm quan trọng của mỗi loại hình tổ chức trong hệ thống chính trị.”


Bốn cách thức để chui vào guồng máy nhà nước CSVN, biếm họa của tờ Đất Việt. (Hình: Đất Việt)

Ông nhấn mạnh “tinh giảm biên chế phải gắn với vị trí việc làm,” tức là loại bỏ những kẻ dôi dư, xưa nay bị gọi là “ăn bám” hay ngồi đó đợi cơ hội để ăn hối lộ. Vì “cách đặt vấn đề, đặt mục tiêu tinh giảm chưa phù hợp nên giảm không đúng người, càng giảm càng tăng,” nguồn tin thuật lời ông Tiến.

Tuy bị thúc giục phải cắt bớt người dôi dư, từ trung ương tới địa phương, không nơi nào “mặn mà” thi hành.

Năm ngoái, tờ Người Lao Động ngày 10 Tháng Ba. 2017. thuật lời ông Bộ Trưởng Nội Vụ Lê Vĩnh Tân viện dẫn những tròng tréo trong thủ tục, kêu trong một cuộc họp ở Sài Gòn là “không tìm ra người để tinh giản biên chế.”

Hồi cuối Tháng Tám vừa qua, báo chí trong nước nêu số thống kê của Bộ Nội Vụ CSVN cập nhật đến Tháng Ba, 2018 cho biết: “Số lượng người hưởng lương, phụ cấp từ ngân sách ước tính là 11 triệu người, trong đó ở cấp khóm, xóm, tổ dân phố, xã, phường là 1.3 triệu người.”

Nếu dân số Việt Nam khoảng 94 triệu người, như thế, cứ 9 người dân phải gồng mình nuôi một người của nhà cầm quyền.

Khi còn là phó thủ tướng, ông Nguyễn Xuân Phúc được tờ VNExpress ngày 13 Tháng Năm, 2015, thuật lời ông kêu ca theo “dư luận” là có đến 30% cán bộ nhà nước “sáng cắp ô đi, tối cắp về” tức có đến 800,000 ông bà ăn bám nội trong guồng máy hành chính.

Bây giờ, ông Phúc đang làm thủ tướng, không thấy ai đả động gì đến cái đám “cắp ô” đó cả. Các cuộc họp “tinh giản” ở các cấp vẫn diễn ra và guồng máy cứ thế tiếp tục phình ra. (TN)

https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/dan-viet-nam-van-tiep-tuc-lam-miet-mai-de-nuoi-can-bo/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhân cách “Thằng” và “Ông”



Không ai chối cãi rằng bạo lực cộng sản đã hủy diệt ý thức và đánh gục ý chí của dân tộc Việt sau hơn 70 năm cầm quyền. Nhưng muốn hạ gục một dân tộc thì cũng cần xem đến quá trình lịch sử của dân tộc đó. Chúng ta đã nhiều lần bị đánh gục nhưng điều quan trọng là người dân VN luôn luôn trỗi dậy mạnh mẽ để vực dậy chính mình và đưa đất nước vượt qua biết bao đau thương và can qua. Điều này đang được nhìn thấy qua thái độ dũng cảm gần đây của số đông người dân VN trước các dự Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng.

Xét xử vụ án đánh bạc nghìn tỷ: 
Cựu trung tướng Phan Văn Vĩnh
Sông Hóa chỉ là một nhánh sông nhỏ tách ra từ sông Luộc tại địa phận An Khê; thế nhưng nó đã in dấu trong lòng người Việt từ thế hệ này sang thế hệ khác chỉ vì nó khắc ghi lời thề của một dũng tướng: “Phen này không phá xong giặc Nguyên, ta thề không trở lại khúc sông này nữa”. Con sông đã trôi đi hàng nghìn năm nhưng câu nói của Hưng Đạo Vương như còn âm vang trong cỏ cây trời nước. Ngài nói câu ấy khi voi chiến bị sa lầy ở bờ sông Hóa; ngay trước phút xuất quân đánh trận Bạch Đằng với danh tướng giặc là Ô Mã Nhi.

Làm tướng phải có khí phách của người làm tướng, trước khó khăn không hề nao núng, thế cho nên đoàn chiến thuyền của quân giặc Mông Thát lại một phen nữa tan tác trên giòng sông Bạch Đằng.

Tôi có cái bệnh (có lẽ không ít người VN cũng thế) là hoài cổ, là say mê lịch sử nên chuyện gì xảy ra trong hiện tại cũng làm mình hồi tưởng đến những chuyện ngày xưa. Nhắc lại câu chuyện trên để sẻ chia cùng người dân nghèo quê tôi những điều não lòng khi phải chứng kiến phiên xử cựu Trung Tướng Phan Văn Vĩnh, ông Tướng đã từng đoạt danh hiệu vinh dự, cao quý nhất của nước ta: “Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân”.

Nhưng trước hết, tưởng cũng cần nhắc lại phiên xử hai ông thượng tá Phan Văn Anh Vũ và Đinh Ngọc Hệ. Nếu hôm 30/7 thượng tá Đinh Ngọc Hệ đã rất thành khẩn khi khai báo trước hội đồng xét xử rằng bằng cấp đại học của ông chỉ là bằng giả, và rằng “trình độ dân trí bị cáo thấp”; thì Tướng Vĩnh cũng thành khẩn không kém: “Do trình độ hạn chế, do năng lực có hạn” và rồi ông khóc khi được tháo còng tay.

Từ thái độ thiểu não của các cán bộ lãnh đạo trong vụ án Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng đến thái độ vụng về té ngã, quên quên, nhớ nhớ trước tòa của tướng Vĩnh làm chúng ta không khỏi kinh hãi với cái ý nghĩ – Than ôi! Thời buổi loạn lạc mà lãnh đạo đất nước ta sao lại thế. Người được sắc phong hàm tướng của cả một lực lượng được xem là thanh kiếm, là lá chắn của tổ quốc sao nhân cách lại thế! Không ai nỡ trách người sa cơ, nhưng nhân cách ấy mà là tướng lĩnh, là cán bộ lãnh đạo thì chúng ta là ai đây? Dân tộc ta sao lại chịu hèn kém thế này!

Tôi lại ngậm ngùi nghĩ đến lịch sử, nghĩ đến chữ “thằng” trong văn hóa dân gian VN. Người Việt ta xưng hô ai đó là “ông” để bày tỏ lòng kính trọng, và gọi bằng “thằng” những kẻ hèn hạ đáng khinh. Lịch sử ta chép rằng một trong những truyền thống của người Việt cổ là tín ngưỡng thờ cúng các vị anh hùng, thũ lĩnh. Người VN trọng cái khí phách, cái đảm lược của một tướng lĩnh trước gian nan, kính cái đức hy sinh, thờ người dám xả thân vì nước; bởi thế cho nên lại càng thêm khinh ghét những kẻ nhu nhược, lòn cúi, làm tay sai cho giặc. Thời Pháp thuộc cha ông ta có câu vè để răn con cháu:

Việt Gian có lũ thằng Tường
Thằng Lộc, thằng Tấn, thằng Phương một bầy

Thằng Tường tức danh sĩ Tôn Thọ Tường, Thằng Lộc là Tổng Đốc Trần Bá Lộc, Thằng Tấn là Lãnh binh Huỳnh Công Tấn và Thằng Phương là Tổng Đốc Đỗ Hữu Phương. Tất cả bốn người trên đều là những “quan to”, thuộc hàng thượng lưu do cộng sự đắc lực và có công lớn với thực dân Pháp trong những vụ truy nã, đánh dẹp các phong trào nghĩa quân của ta. Cha ông đã liệt họ vào hạng “Thằng” để nói lên sự khinh miệt những kẻ theo giặc “cõng rắn cắn gà nhà” là vậy.

Ngày nay các quan to của nước ta đa số là quan tham; chỉ khi bị vướng vòng lao lý thì mới thành khẩn nhận rằng mình xài bằng giả, mình năng lực kém, mình “não bé” chỉ có trái tim trung thành với đảng (lời của Tướng Hóa). Mà đảng thì đã thần phục Trung Quốc; cho nên hễ dân đi biểu tình chống Trung Quốc là chúng mê muội, cứ y lịnh của giặc mà đánh đập người dân đến tóe máu, mà nhốt tù người dân vô tội vạ.

Không ai chối cãi rằng bạo lực cộng sản đã hủy diệt ý thức và đánh gục ý chí của dân tộc Việt sau hơn 70 năm cầm quyền. Nhưng muốn hạ gục một dân tộc thì cũng cần xem đến quá trình lịch sử của dân tộc đó. Chúng ta đã nhiều lần bị đánh gục nhưng điều quan trọng là người dân VN luôn luôn trỗi dậy mạnh mẽ để vực dậy chính mình và đưa đất nước vượt qua biết bao đau thương và can qua. Điều này đang được nhìn thấy qua thái độ dũng cảm gần đây của số đông người dân VN trước các dự Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng.

Và một khi đã nhận diện ra rằng lãnh đạo chỉ là loại tay sai, chỉ là hàng “não bé” thì thái độ của người dân ngày nay cũng khác. Tôi nhớ đến chiếc dép của cô Nguyễn Thị Thùy Dương, khi cô ném thẳng nó về phía đoàn đại biểu Quốc Hội TPHCM trong buổi tiếp dân ở Thủ Thiêm; tôi nhớ thái độ điềm tĩnh của Bs Nguyễn Đình Thành khi nói với người mẹ trước ngày anh ra tòa thụ án “Mẹ an tâm, hãy xem như con đi học vắng nhà vài năm”; tôi nhớ đến nụ cười của người cựu chiến binh Lê Đình Lượng trước bản án 20 năm tù và câu nói vọng lên của chị Quý, vợ anh trước phiên tòa: “sao xử ít thế!”

Họ có cô đơn không? Họ có thể đang là thiểu số, họ có thể đang một mình nhưng chắc chắn họ không cô đơn. Họ đã từng có mặt trên mảnh đất này từ hàng ngàn năm trước, và là nhân tố tạo nên những cuộc đổi thay. Đất nước này đang cần lắm những con người như thế, những người dân bình thường mang trong mình cái đảm lược của một vị tướng trước cảnh voi chiến bị sa lầy.

Nếu so với họ về nhân cách thì thật là đáng xấu hổ; nước ta ngày nay những kẻ làm tướng lĩnh, làm lãnh đạo chỉ toàn là “thằng” cả. Thế nên trước những “trò hề công lý”, bảo sao anh chàng chiến binh Nguyễn Văn Túc chẳng nổi giận, mà mắng thẳng vào mặt những kẻ mặc áo gấm đỏ của Tòa Án Nhân Dân Hà Nội những điều dân gian nghĩ trong đầu: “...............”.

© Nguyệt Quỳnh
https://baotiengdan.com/2018/12/07/nhan-cach-thang-va-ong/

Phần nhận xét hiển thị trên trang