Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

Nghệ An ta đã rất vinh dự được “mời” anh Trần Bắc Hà bữa lòng lợn trước lúc anh nhập kho.

ÔNG TRÙM BẮC HÀ CHÉN LÒNG LỢN TRƯỚC KHI NHẬP KHO


Phạm Việt Thắng
24 phút trước· 

BẮC HÀ ĂN LÒNG LỢN TRƯỚC KHI NHẬP KHO

Lúc 5 giờ sáng nay, nhiều người dân thấy Trần Bắc Hà xuống xe cùng một số đồng chí công vụ, vào quán lòng lợn bà Đức ở xã Diễn Thịnh, huyện Diễn Châu, ăn sáng.
 Như vậy có thể hiểu, Trần Bắc Hà được dẫn giải tử Campuchia về Lào, rồi từ Lào về Việt Nam bằng đường bộ.

Nghĩa là, xe chở Bắc Hà đã đi thâu đêm để kịp ra Hà Nội làm các thủ tục tố tụng.
Và, nghĩa là, Nghệ An ta đã rất vinh dự được “mời” anh Trần Bắc Hà bữa lòng lợn trước lúc anh nhập kho.

Ảnh: Xe chở Bắc Hà dừng trước quán lòng lợn bà Đức vào sáng 29/11.
-----------------------

ĐANG KHÁM XÉT NHÀ RIÊNG GIÁM ĐỐC BIDV

Sau khi khám xét nơi làm việc, hiện công an đang khám xét nhà riêng Kiều Đình Hoà, giám đốc chi nhánh BIDV Hà Tĩnh.


Ông Hoà được cho là có liên quan đến việc cho Cty Bình Hà (Công ty của gia đình Bắc Hà) vay vốn “nuôi bò trên cát”.


Theo ước tính nợ xấu của dự án này lên đến 1.600 tỷ đồng.


Cấp phó của ông Hoà là bà Mai và trưởng phòng KD được cho tại ngoại.


Một nguồn tin vừa cho hay, ông Kiều Đình Hoà cho Cty “nuôi bò trên cát” vay là do có chỉ đạo của ông Võ K C. Ông C nói, tỉnh sẽ trả lãi. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngạ quỷ lộng hành!


Cơ quan chức năng đang vào cuộc làm rõ nguyên nhân sự việc hàng trăm bát hương bị đập vỡ tại huyện Yên Mỹ (Hưng Yên). Ảnh: Mạnh Hùng 


Gần trăm ngôi mộ bị đập vỡ bát hương trong đêm 

Zing
16:29 29/11/2018 

Cơ quan chức năng huyện Yên Mỹ (Hưng Yên) đang vào cuộc điều tra vụ hàng loạt bát hương bị đập vỡ tại nghĩa trang địa phương. 

Sáng 29/11, một số người phát hiện nhiều ngôi mộ tại nghĩa trang Thị trấn Yên Mỹ (Hưng Yên) bị đập vỡ bát hương. Ngay sau đó, người dân đã thông báo với cơ quan chức năng. 


Theo ghi nhận ban đầu, gần 100 bát hương tại thôn Nghĩa Trang (Thị trấn Yên Mỹ, Hưng Yên) bị đập vỡ chỉ sau một đêm. Trong đó có những ngôi mộ của nhiều dòng họ lớn trong làng. 

Ông Phạm Trần Hoạt, Chủ tịch UBND huyện Yên Mỹ, cho biết ngay sau khi nhận được tin báo, lực lượng chức năng đã đến hiện trường để ghi nhận sự việc và trấn an người dân. 

"Từ trước đến nay, tại địa phương chưa từng xảy ra sự việc tương tự. Hiện, chúng tôi chưa dám đưa ra bất kỳ kết luận gì liên quan đến nguyên nhân sự việc", ông Hoạt chia sẻ. 

Anh Nguyễn Văn Dương (35 tuổi, người dân) cho rằng người dân trong làng không có xích mích chung với ai. "Chỉ có mới đây, một đơn vị thi công đào được 200 chiếc tiểu xin chôn ở nghĩa trang nhưng người dân không cho", anh Dương nói. 

Hiện cơ quan chức năng đang vào cuộc xác minh số liệu, làm rõ nguyên nhân và truy tìm kẻ gian phá hoại. 

Theo Điều 246 Bộ luật Hình sự, tội xâm phạm thi thể, mồ mả, hài cốt sẽ bị phạt cải tạo không giam giữ đến 2 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 2 năm. 
Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 2 năm đến 7 năm: - Gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội - Chiếm đoạt hoặc hủy hoại vật có giá trị lịch sử, văn hóa - Vì động cơ đê hèn - Chiếm đoạt bộ phận thi thể, hài cốt.

 
Sự việc xảy ra tại Thị trấn Yên Mỹ, Hưng Yên (điểm màu đỏ). Ảnh: Google Maps 
Mỹ Hà

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bác Cả ơi, đây mới là ngón tuyệt vời nè!

Nguyen Duc Tuan 
Tổng thống mới của Mông Cổ - Mongolia ông Khaltmaagiin Battulga ra thời hạn 49 ngày cho tất cả các quan chức hàng đầu phải trả lại những thứ đã chiếm đoạt của nhà nước. Trong trường hợp ngược lại sẽ bị tù 20 năm và tịch thu tài sản. Nhân vật giàu nhất Mông cổ đầu tiên chống lại và đã bị bắt giam và tịch thu tài sản ngay lập tức...
hoan hô Mông cổ..



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hoàng Hưng – về tác giả bài viết đổi mới Đảng để tránh sụp đổ!


ôi lấy làm vinh dự được tác giả Thiện Ý gửi gắm việc giới thiệu nhân thân của anh sau khi bài “Đổi mới để Đảng khỏi sụp đổ” được công bố trên Talawas blog. Việc công khai này đánh dấu một bước ngoặt lớn của anh trên con đường phản biện với những người lãnh đạo Đảng của mình, tổ chức mà anh gắn bó suốt năm mươi năm nay, và thực lòng hy vọng vào sự thay đổi của nó để nó tự cứu vãn và cứu vãn cả tương lai dân tộc.

Thiện Ý chính là Tống Văn Công, nguyên tổng biên tập một số tờ báo của hệ thống công đoàn: báo Lao Động Mới (Liên hiệp Công đoàn Giải phóng miền Nam Việt Nam), báo Công nhân Giải phóng (tiền thân của báo Người Lao Động, Liên đoàn Lao động thành phố Hồ Chí Minh), báo Lao Động (Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam), cũng là ngòi bút bình luận sắc bén một thời của báo này với bút danh Thuận Lý. Xuất thân từ một gia đình cách mạng, cha là Tống Văn Thêm bút hiệu Tăng Ích, tham gia đảng Cộng sản từ 1929, dịch giả của tạp chí Tân Trung Hoa thời kháng chiến chống Pháp, Tống Văn Công sinh năm 1932, tham gia Vệ quốc đoàn chống Pháp (1950-1959), được giải ba cuộc thi viết truyện ngắn về miền Nam 1959, làm báo Lao Động từ 1960, huy hiệu 50 năm tuổi Đảng.
Con đường phản biện với Đảng của đảng viên kỳ cựu Tống Văn công bắt đầu từ thời gian sau “Đổi Mới”, chủ yếu với công việc lãnh đạo báo Công nhân Giải phóng và sau đó báo Lao Động trong cuộc đấu tranh dũng cảm chống quan liêu tham nhũng, bênh vực quyền lợi công nhân và nhân dân lao động, đặc biệt là trong mấy năm huy hoàng của tờ Lao Động Chủ nhật mà lịch sử báo chí Việt Nam sẽ phải ghi nhận những người xung kích của báo chí “cách mạng” (đúng nghĩa là báo chí trong vòng kim cô của đường lối tuyên giáo cộng sản) đã phá rào để nói lên những tiếng nói trung thực với đời sống và “khác” với ý của lãnh đạo Đảng. Và tất nhiên anh phải trả giá, may mà cái giá cũng không quá đắt: Bị cho về hưu (xem bài “Xa lộ thông tin chỉ còn lề phải” của Thiện Ý trên Talawas blog). Điều đáng ghi nhận là chính ở tờ báo này, Tống Văn Công đã thể hiện không “ngu trung” với ý thức hệ, thực lòng đoàn kết mọi lực lượng của dân tộc để xây dựng một nước Việt Nam mới – ở đây là một tờ báo mới (bao gồm những nhà báo đảng viên trung thực, những nhà báo tay nghề cao của Sài Gòn cũ, những cựu-tù-chính-trị của chế độ, những người trẻ có tâm huyết). Và quả nhiên là tất cả mọi người trong tờ báo cũng thật lòng đoàn kết dưới sự lãnh đạo của những đảng viên cấp tiến và có trình độ như anh, mong được dùng ngồi bút phục vụ công cuộc “Đổi mới”. Chính đó là sức mạnh khiến mọi người chấp nhận san sẻ thu nhập ít ỏi như nhau (80.000 đồng một tháng vào năm 1990) say sưa làm báo như đi “làm cách mạng”. Tình cảm giữa anh Công và tôi nảy nở trong những ngày tháng không quên ấy. Tôi là một người vừa đi cải tạo vì thơ văn “phản động” về chưa bao lâu, lại được giao toàn quyền nắm trang Văn hóa-Văn nghệ của một tờ báo lớn, đó là chuyện chưa từng có và không thể hình dung (ngày hôm nay thì lại càng không thể). Nhờ sự kiên quyết của anh, báo Lao Động đã là tờ báo đầu tiên giới thiệu các nhân vật nhân văn giai phẩm (Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Cầm, Đặng Đình Hưng…), ủng hộ những khuynh hướng sáng tác mới, hiện đại còn bị kỳ thị của giới chính thống đặc biệt trong mĩ thuật và văn học. Qua nhiều thử thách, tình đồng nghiệp giữa chúng tôi đã biến thành tình bạn, tình đồng chí.
Một thời gian dài sau khi nghỉ hưu, Tống Văn Công hầu như không xuất hiện trong đời sống báo chí, hoặc chỉ xuất hiện với bút danh nào đó với những bài vô thưởng vô phạt, dường như anh đã an phận thủ thường. Nhưng anh lại vẫn luôn luôn theo dõi, trao đổi bàn bạc với bạn bè thân hữu về mọi tình hình đang diễn ra trên đất nước. Những ai quen biết anh đều nghĩ sẽ đến lúc Tống Văn Công tái xuất giang hồ, không thể khác.
Không phải vì anh là anh hùng hảo hớn gì, mà đơn giản là tình hình đất nước dần dần đi đến chỗ hiểm nguy mà nếu không quá hèn nhát, quá giá áo túi cơm hay nhất quyết mũ ni che tai thì những người có hiểu biết, có lương tri, có tâm huyết buộc phải bước ra khỏi nơi trú ẩn an toàn để bày tỏ thái độ. Với những người đã trót mang nghiệp “ngôn luận”, im lặng trước cái sai, cái xấu, cái lỗi thời lúc này là mang tội đồng lõa không thể biện minh.
Và bắt đầu xuất hiện bút danh Thiện Ý trên Talawas blog, với những bài viết rất được chú ý vì sự thẳng thắn, cái nhìn mang tính tổng quát, lập trường triệt để nhưng tỉnh táo và chân thành xây dựng của một người trong cuộc. Từ bài viết đầu tiên về khủng hoảng văn hóa đạo đức, tác giả đã nêu rõ nguyên nhân sâu xa, nền tảng của nó là khủng hoảng ý thức hệ; đến bài mới nhất, anh vẫn triển khai lập luận ấy đến cùng, và mở nó ra thành cái nhìn toàn diện về thể chế. Cuối cùng việc phải đến đã đến: Anh đặt thẳng vấn đề về hệ thống chính trị và tính chính đáng của đảng cầm quyền. Chính ở bài này, anh quyết định công bố tên thật đằng sau cái bút danh mà anh muốn giữ vì đã quen với bạn đọc và có thể chuyển tải “thiện ý” của mình.
Anh đã giải phẫu vào cái đệ nhất yếu huyệt, gót chân Achille của Đảng Cộng sản Việt Nam. Vì thế, nếu như với việc công bố bài này cũng tên thật, mặc dù đầy “thiện ý”, Tống Văn công có bị những thành phần cứng rắn trong Đảng của mình làm khó thì cũng là chuyện dễ hiểu.
Tôi là một công dân Việt Nam ngoài Đảng, nhưng nhận thức rõ rằng trong một thời gian còn dài, tương lai của đất nước, của dân tộc phụ thuộc chủ yếu vào những biến chuyển trong nội bộ Đảng cầm quyền. Từ lâu tôi đã đặt câu hỏi: ngoài những kẻ thoái hóa biến chất, đặc quyền đặc lợi đang múa tay trong bị trước tình trạng hỗn loạn của xã hội hiện nay, Đảng Cộng sản Việt Nam còn được bao nhiêu đảng viên chân chính, không bám quyền bám lợi mà thật sự nghĩ đến dân đến nước? Tại sao họ im lặng thế? Vì sợ hãi kỷ luật Đảng? Vì luyến tiếc một quá khứ oai hùng? Vì chưa tìm được lối ra? Vì lo lắng một sự sụp đổ nguy hiểm?
Bài viết mới nhất của Thiện Ý Tống Văn Công là một câu trả lời cho tôi. Vẫn có không ít đảng viên mang trong đáy sâu lòng mình phẩm chất của người yêu nước thực sự, và không phải không có những người nghĩ được lối ra khá an toàn cho cuộc khủng hoảng khủng hoảng và lối ra là tên một luận văn của Nguyễn Kiến Giang. Và họ đã lên tiếng, ngày càng đông, ngày càng thẳng thắn. Tôi tin rằng những ý kiến của Tống Văn Công hôm nay về căn bản đã nói đúng suy nghĩ của đa số người dân Việt Nam hôm nay, cả đảng viên lẫn không đảng viên, kể cả những quan chức đang hưởng lợi từ cơ chế hiện hành nhưng có tầm nhìn xa về tương lai của con cháu họ. Và tôi vẫn chưa hết hy vọng ở sự biết lắng nghe của những người có quyền trong Đảng Cộng sản Việt Nam, ít ra là một số và con số này sẽ ngày càng tăng. Nếu không, thì thảm họa cho đất nước.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

Viễn ảnh về nghiệp đoàn “không làm chính trị”.


Nguyễn Quang Duy, gửi tới BBC từ Melbourne, Úc
Nghiệp đoàn là tổ chức đại diện quyền lợi những người có chung một ngành nghề, như nghiệp đoàn thợ dệt, nghiệp đoàn thợ mỏ, nghiệp đoàn tiểu thương, nghiệp đoàn nông dân, nghiệp đoàn giáo chức, nghiệp đoàn báo chí, nghiệp đoàn công chức… Gia nhập CPTPP, không chỉ người lao động phổ thông mới được quyền lập nghiệp đoàn mà cả những người lao động trí óc, văn phòng cũng có chung quyền lợi. Vì thế nghiệp đoàn cần phải thực sự độc lập với tất cả các đảng phái chính trị. Nghiệp đoàn phải do người lao động đứng ra thành lập, được người lao động nuôi dưỡng và phải luôn luôn đấu tranh cho quyền lợi người lao động.

Công nhân xưởng may tại Việt Nam (hình minh họa)
Miền Bắc trước đây theo mô hình Xô viết, mọi người đều làm công cho nhà nước và đoàn ngũ hóa trong một tổ chức chính trị trực thuộc đảng Cộng sản được gọi là công đoàn. Ngày nay kinh tế, xã hội và cả chính trị Việt Nam đã thay đổi, nhưng nhiệm vụ của công đoàn vẫn tồn tại như ngày nào. Tham gia Hiệp định CPTPP, Hà Nội sẽ phải chấp nhận hoạt động của các nghiệp đoàn đại diện cho người lao động nhưng "không làm chính trị", nghĩa là không chịu sự lãnh đạo của đảng Cộng sản.

Như vậy Hà Nội đang chấp nhận 3 bước lùi: thứ nhất về tư tưởng "đấu tranh giai cấp"; thứ hai là nới lỏng kiểm soát tầng lớp lao động; và quan trọng nhất là đảng Cộng sản mất quyền trực tiếp lãnh đạo.

Quốc tế về quyền lao động

Việt Nam đã gia nhập Tổ chức Lao Động Quốc Tế (ILO) vào tháng 6/1950, nhưng Hà Nội vẫn chưa ký nhiều Công ước quy định về quyền lao động, như Công ước số 87 và 98 về tự do liên kết và thương lượng tập thể, là những quyền đã được hầu hết các nước thành viên ILO và Liên Hiệp Quốc công nhận.

Khi gia nhập WTO vào 1/2007, Hà Nội đã hứa sẽ ký và thực thi hai Công ước nói trên nhưng đến nay vẫn không thực hiện.

Tranh tụng quyền lao động

Tham gia CPTPP, Hà Nội sẽ có 5 năm không bị trừng phạt thương mại đối với việc thành lập các nghiệp đoàn và 7 năm các nghiệp đoàn được liên kết với nhau.

Trong vòng 5 năm, Hà Nội cũng phải để các nghiệp đoàn thực hiện việc đàm phán thỏa thuận lao động tập thể về tiền lương, về thời giờ làm việc, về thời giờ nghỉ ngơi và các quyền lợi khác.

Nếu Hà Nội vi phạm các điều khoản đã ký, nghiệp đoàn tại Việt Nam không có quyền khởi kiện, chỉ có chính phủ 10 quốc gia CPTPP còn lại mới có quyền kiện đòi Hà Nội thực hiện.

Việc vi phạm quyền lao động sẽ ảnh hưởng đến thị trường lao động và quyền lợi nghiệp đoàn 10 quốc gia còn lại, vì thế các nghiệp đoàn Việt Nam có thể làm việc với các nghiệp đoàn tại ít nhất 1 quốc gia có chân trong CPTPP, vận động chính phủ nước họ khởi kiện.

Hay nghiệp đoàn Việt Nam tổ chức tổng đình công trực tiếp tố cáo và vận động chính phủ các quốc gia khác khởi kiện.

Thủ tục khá nhiêu khê nên muốn mang lại kết quả, các nghiệp đoàn tại Việt Nam cần xây dựng liên kết chặt chẽ với nghiệp đoàn quốc tế.

Ngay cả việc chính phủ quốc gia khác có thành công trong việc kiện tụng, việc trừng phạt Hà Nội còn tùy thuộc vào quan điểm chính trị và ngoại giao của nước họ, nên họ có thể chọn thỏa hiệp với Hà Nội vì một lợi ích kinh tế hay chính trị nào đó mà bỏ qua việc trừng phạt.

Những người hoạt động nghiệp đoàn cần biết rõ giới hạn này để đừng hoàn toàn kỳ vọng vào các quốc gia khác trong CPTPP.


Thị trường lao động Việt Nam

Vào đầu năm 2016, Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Cao Đức Phát cho biết Việt Nam có 23 triệu nông dân, trong khi tổng cộng 11 nước TPP (cả Mỹ) chỉ có 20,5 triệu nông dân.

Tính trung bình nông dân trồng lúa vùng đồng bằng sông Cửu Long thu nhập không quá 100 Mỹ Kim mỗi tháng, trong khi lợi tức trung bình của công nhân Việt Nam vào khoảng 250 Mỹ Kim mỗi tháng.

Tỷ lệ chênh lệch thu nhập là 2.5 lần và số thặng dư nhân lực tại nông thôn cũng rất cao khiến nông dân di cư đến các khu công nghiệp kiếm việc làm.

Về lý thuyết khi thị trường lao động bão hòa, tiền lương sẽ được quyết định bằng năng suất lao động và sẽ tương đương giữa các nước theo kinh tế thị trường.

Nhưng trên thực tế như Samsung sản xuất gia công theo dây chuyền được cài đặt với một tốc độ cố định, nên bất kể người làm việc trên dây chuyền là người nước nào thì năng suất lao động và sản lượng sản xuất đều như nhau.

Nhưng lương của công nhân Việt Nam chỉ bằng 30% lương công nhân Nam Hàn và chỉ bằng 1/2 lương công nhân Trung Quốc.

Nhằm thu hút đầu tư, Hà Nội sẽ tiếp tục kềm hãm mức lương tối thiểu để mức lương công nhân Việt Nam luôn thấp nhất trong số 10 quốc gia tham gia CPTPP.

Thị trường lao động lại luôn biến đổi. Samsung đã từng rời hầu hết các cơ xưởng từ Trung Quốc sang Việt Nam, Samsung có thể lại rời sang Bắc Hàn do lương công nhân rẻ hơn lại cùng một dân tộc, một ngôn ngữ và như thế sẽ ảnh hưởng nặng đến nhu cầu nhân dụng Việt Nam.

Các hoạt động kinh tế thì càng ngày càng đa dạng mỗi ngành nghề trong mỗi thời điểm lại có mức cung và cầu khác nhau.

Giới lãnh đạo nghiệp đoàn vì thế ngoài khả năng biết đàm phán còn cần kiến thức để hiểu rõ thị trường nhân dụng trong từng giai đoạn cũng như hiểu rõ về sách lược kinh tế của Việt Nam và thế giới.

Công nhân Công ty Pouchen VN đình công hôm 24/3/2018

Nghiệp đoàn độc lập với đảng chính trị

Nghiệp đoàn là tổ chức đại diện quyền lợi những người có chung một ngành nghề, như nghiệp đoàn thợ dệt, nghiệp đoàn thợ mỏ, nghiệp đoàn tiểu thương, nghiệp đoàn nông dân, nghiệp đoàn giáo chức, nghiệp đoàn báo chí, nghiệp đoàn công chức…

Gia nhập CPTPP, không chỉ người lao động phổ thông mới được quyền lập nghiệp đoàn mà cả những người lao động trí óc, văn phòng cũng có chung quyền lợi.

Vì thế nghiệp đoàn cần phải thực sự độc lập với tất cả các đảng phái chính trị.

Nghiệp đoàn phải do người lao động đứng ra thành lập, được người lao động nuôi dưỡng và phải luôn luôn đấu tranh cho quyền lợi người lao động.

Mỗi nghiệp đoàn cần có nội quy sinh hoạt, với đường lối đấu tranh công khai và rõ ràng phù hợp với luật pháp hiện hành.

Các nghiệp đoàn trên nguyên tắc là cạnh tranh với công đoàn nhằm phục vụ tốt cho người lao động, nên cần tránh lọt vào thế đối đầu với công đoàn không mang lại lợi ích thiết thực.

Những người lãnh đạo nghiệp đoàn ngoài sự hiểu biết và tài năng còn phải là người được người lao động thương yêu, tin tưởng và bầu lên qua những cuộc bầu cử dân chủ.

Như thế họ mới chính danh để đại diện người lao động thương lượng với cả chủ nhân lẫn nhà nước.

Họ cũng cần có khả năng và kinh nghiệm làm việc với các nghiệp đoàn khác, các chính phủ và các tổ chức quốc tế.

Về lâu dài Việt Nam sẽ tạo nên một tầng lớp lãnh đạo nghiệp đoàn khác hẳn với tầng lớp lãnh đạo công đoàn mà đa số là cán bộ công chức được đảng Cộng sản giao cho công tác tuyên truyền vận động chính trị.

Dư luận hiện đang rất lo âu về việc Hà Nội sẽ lập ra các nghiệp đoàn hình thức vẫn chịu sự kiểm soát của đảng Cộng sản.

Điều này dễ dàng xảy ra vì thế trong thời gian tới có thể có 3 hình thức hoạt động khác nhau: (1) công đoàn nhà nước làm nhiệm vụ chính trị cho đảng Cộng sản; (2) nghiệp đoàn trong khuôn khổ giới hạn thương lượng với giới chủ; và (3) những người hoạt động nghiệp đoàn âm thầm tổ chức biểu tình và đình công.

Biểu tình, đình công

Từ khi Hà Nội tham gia kinh tế thị trường năm 1990 đã có hơn 6.000 cuộc đình công, tất cả đều tự phát và hầu hết mang lại kết quả tốt, đặc biệt là 2 cuộc tổng đình công phản đối chính sách của Hà Nội.

Dịp cuối năm 2005 đã diễn ra nhiều cuộc đình công đòi tăng mức lương tối thiểu cho công nhân tại các doanh nghiệp nước ngoài, có cuộc đình công lên đến năm, sáu chục ngàn công nhân tham dự.

Thủ tướng Phan Văn Khải đã nhanh chóng đáp ứng yêu cầu công nhân bằng cách ký chỉ thị tăng mức lương tối thiểu lên 40 phần trăm.

Cuối tháng 3/2015 nhiều cuộc đình công liên tục diễn ra tại khu công nghiệp Sài Gòn, Bình Dương, Tiền Giang, Tây Ninh, Long An… phản đối chính sách bảo hiểm xã hội đã được Quốc Hội thông qua.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngay tức thì tuyên bố sẽ đáp ứng nguyện vọng công nhân bằng cách kiến nghị lên Quốc Hội sửa đổi Luật Bảo hiểm Xã hội.

6.000 cuộc đình công mang lại kết quả cho thấy sức mạnh của người lao động trong việc thương lượng với chủ nhân và nhà nước.

Một số cuộc đình công khi chấm dứt, công nhân đứng ra tổ chức đã bị sa thải và một số người sau đó bị bắt.

Một số trường hợp rõ ràng có những liên kết tổ chức nhưng công đoàn và nhà nước vẫn không kiểm soát được.

Theo hướng dẫn của Tổ Chức Lao Động Quốc Tế (ILO) luật lao động sẽ phải thay đổi, để khi có 50% cộng 1 thành viên ban chấp hành đồng ý biểu tình hay đình công thì nghiệp đoàn có quyền tiến hành.

Trong 7 năm đầu và thậm chí khi nhà cầm quyền Hà Nội chưa thay đổi cách nhìn về biểu tình và đình công thì bên trong các cơ sở doanh nghiệp luôn có những người lao động sẵn sàng khởi xướng và tổ chức các cuộc đình công.

Thực tế cũng cho thấy các cuộc biểu tình nhiều khi lên đến hằng trăm ngàn người tham dự nhưng đã nhanh chóng tàn lụi, nên cũng đừng kỳ vọng các cuộc biểu tình sẽ thay đổi thể chế như đã từng xảy ra ở Ba Lan.

Hướng tới tự do

Rõ ràng Việt Nam đang từng bước thay đổi, nghiệp đoàn "không làm chính trị" sẽ chính thức hoạt động, nhưng sức mạnh của tầng lớp lao động về cả kinh tế lẫn chính trị đều luôn bị đảng Cộng sản kềm hãm.

Muốn xã hội phát triển toàn diện và công bằng Việt Nam cần có những chính sách, những đạo luật tiến bộ. Muốn thế cần có những đấu tranh nghị trường, đấu tranh giữa các đảng chính trị với nhau.

Khi Việt Nam có tự do và có đa đảng, các nghiệp đoàn mới tạo quyền lực chính trị bằng cách ủng hộ các chính đảng có chính sách xã hội tiến bộ phục vụ cho quyền lợi tầng lớp lao động nghèo. Hoặc ủng hộ những chính đảng đề ra những chính sách có lợi cho các thành viên trong từng nghiệp đoàn.

Những người hoạt động nghiệp đoàn ngày nay sẽ vượt qua những thử thách, rút tỉa những kinh nghiệm để trở thành những người lãnh đạo đóng góp cho một Việt Nam tự do, dân chủ, và tạo công bằng cho xã hội.

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-46299646
Bài thể hiện quan điểm riêng và văn phong của người viết. BBC Tiếng Việt luôn hoan nghênh các ý kiến tranh luận về các vấn đề thời sự. Hãy gửi bài về cho chúng tôi theo địa chỉ vietnamese@bbc.co.uk.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tình cờ đọc được bài này, đưa lên cho mọi người biết.


Báo giá dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ
Hiện nay có một số anh chị gửi mail nhờ tư vấn Viết thuê luận văn thạc sĩ hoặc tư vấn xây dựng đề cương luận văn thạc sĩ và mức giá là yếu tố các anh chị khá quan tâm. Luận văn A-Z xin đưa ra mức giá chung cho các dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ, viết đề cương luận văn thạc sĩ, tư vấn luận án tiến sĩ của Luận Văn A-Z để các anh chị tiện tham khảo.
Mức giá của dịch vụ viết luận văn thạc sĩ thông thường tùy thuộc vào yêu cầu độ khó của đề tài. Luận văn A-Z thông thường nhận viết luận văn thạc sĩ có mức giá trung bình từ 12-18tr đối với luận văn biết bằng tiếng việt, trong đó viết theo hướng định tính là từ 14-16tr (thông thường là 14) và định lượng là 16-18tr (thông thường là 16). Nếu nhóm bạn có nhiều người đặt viết thì Luận Văn A-Z giảm giá mỗi đề tài là 1 triệu. Bên cạnh đó Luận Văn A-Z nhận viết cả đề cương sơ bộ và đề cương chi tiết luận văn thạc sĩ. Đối với viết đề cương chi tiết luận văn thạc sĩ thông thường có giá là 3-5 triệu một đề cương (thông thường là 3 triệu).
Nếu bài cua bạn cần phải chỉnh sửa quá nhiều do giáo sư, tiến sĩ hướng dẫn bạn yêu cầu, chúng tôi cũng nhận sửa luận văn thạc sĩ. Mức giá sửa bài từ 5 đến 8 triệu tùy thuộc vào sửa nhiều hay ít.

Đối với những đề tài bạn đã có đề cương và bài mẫu, bạn muốn chúng tôi viết theo bài mẫu đó và chỉnh sửa chú nội dung và số liệu thì mức giá là 7 đến 10 triệu một đề tài.

Đặc biệt đối với những bạn cần tư vấn chọn đề tài hoặc tư vấn về quá trình làm bài hoặc chạy số liệu thì Luận Văn A-Z sẽ tư vấn miễn phí. Tuy là tư vấn miễn phí nhưng Luận Văn A-Z vẫn đảm bảo chất lượng của dịch vụ nên các bạn hoàn toàn anh tâm.


Đặc biệt đối với những bạn cần tư vấn chọn đề tài hoặc tư vấn về quá trình làm bài hoặc chạy số liệu thì Luận Văn A-Z sẽ tư vấn miễn phí. Tuy là tư vấn miễn phí nhưng Luận Văn A-Z vẫn đảm bảo chất lượng của dịch vụ nên các bạn hoàn toàn anh tâm.

Mọi thắc mắc về giá viết thuê luận văn thạc sĩ hãy liên vệ với chúng tôi qua:
Nhóm trưởng: Mr.Luân
☎ Tel: 092.4477.999
⚡Mail: luanvanaz@gmail.com

BÁO GIÁ DỊCH VỤ VIẾT THUÊ LUẬN VĂN THẠC SĨ

4.7 (93.57%) 28votes



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhân văn với ai, thưa bác cả Trọng?



Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng gặp cử tri quận Tây Hồ, Hà Nội. Ảnh: Đăng Khoa

Vừa rồi khi tiếp xúc cử tri, bác cả Trọng cho rằng: “Việc lấy phiếu có tính răn đe, ngăn ngừa, giáo dục, cảnh tỉnh là chính. Đương nhiên, ai thấp dưới 50% là phải xử lý. Vừa rồi may là không xảy ra. Ta chẳng mong gì phải thay cán bộ. Sai rồi phải sửa, thấy rồi thì rút kinh nghiệm. Thế mới là nhân văn, là tốt… Giả sử độ một nửa cán bộ phải thay thì lấy ai làm, có thay kịp không?...”

Bác cả hỏi cử tri, hê, cái gì thì cái chứ gã cũng có cái quyền cử tri thỉnh thoảng có đi bỏ phiếu, gã xin trả nhời bằng hai câu hỏi lại bác cả:

1. Với một bộ máy lãnh đạo đụng đâu cũng tham nhũng, hết tham nhũng quyền lực, tiền bạc đến tham nhũng luật lệ, chính sách mà bác cả quá rành khi chính bác khởi động đốt lò, thì việc Quốc hội lấy phiếu tín nhiệm lãnh đạo không ai uy tín thấp dưới 50% là may hay không may cho đất nước?

2. Sai rồi sửa, nhưng sai chính sách, đường lối, cấp càng cao - một ly càng đi hàng dặm là "nhân văn" với quan nhưng khốn khổ dân, vậy khi bác từng nói "lãnh đạo phải lấy lợi ích dân là tối thượng” thì chọn "nhân văn với dân" hay "nhân văn với quan"?

Còn một câu hỏi của bác cả, gã xin trả nhời thẳng. Bác lo ngại "độ một nửa cán bộ phải thay thì lấy ai làm". Gã nghĩ phải thay cả 100% vẫn có người làm ngay và giỏi hơn, tốt hơn nếu bác chiêu hiền đãi sĩ trong 90 triệu dân và để 90 triệu dân tiến cử người hiền tài.

Vâng, quả thực loay hoay chọn lãnh đạo chỉ trong tổ chức đảng, trong tầm mắt quanh mình của bộ máy tổ chức lâu nay với các cuộc đua lợi ích nhóm thì xuất hiện nhung nhúc những sâu mọt như Đinh La Thăng, Tất Thành Cang, Lê Thanh Hải, Trịnh Xuân Thanh, Phan Văn Vĩnh, Nguyễn Thanh Hóa... mà chính bác vất vả đã và chuẩn bị cho vào lò là chuyện đương nhiên.

Vậy, bác không nghĩ rằng đã đến lúc việc làm quan trọng nhất lúc này, quan trọng hơn cả việc đốt lò đó là phải thay đổi cách thức chọn lãnh đạo đất nước rồi à?

LƯU TRỌNGVĂN 27.11.2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang