Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

Vì sao phim “Lợi hại thay, nước ta” bị cấm chiếu


Mỹ gây Chiến tranh thương mại vì bị Trung Quốc kích động?
Bài 1: Đằng sau việc bộ phim “Lợi hại thay, nước ta” bị đột ngột cấm chiếu
Thu Thủy / Thứ Tư, ngày 15/8/2018 - VietTimes - Gần đây ở Trung Quốc nổi lên mấy sự kiện đáng chú ý: Giáo sư Hồ An Cương bị phê phán bởi thuyết “Trung Quốc đã vượt Mỹ”, bộ phim “Lợi hại thay, nước ta” (Amazing China) bị ngừng phát hành sau mấy tháng gây nên cơn sốt trên cả truyền thông chính thống lẫn trên các trang mạng và báo chí được chỉ đạo không nhắc đến kế hoạch “Made in China 2025” nữa. Vì sao vậy? Đằng sau các sự kiện trên là gì? Có phải chúng là nguyên nhân trực tiếp khiến Tổng thống Mỹ Donald Trump nổi giận gây Chiến tranh thương mại với Mỹ như ý kiến của một số nhà phân tích thời cuộc trong và ngoài Trung Quốc?
Bộ phim "Lợi hại thay, nước ta"
“Lợi hại thay, nước ta
“Lợi hại thay, nước ta” (tên tiếng Anh: Amazing China” là bộ phim tài liệu nhựa được cắt gọt, biên tập dựa trên 6 tập phim truyền hình “Trung Quốc huy hoàng”. Bộ phim do Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) và Công ty cổ phần Điện ảnh Trung Quốc phối hợp sản xuất, phát hành, được công chiếu rộng rãi trên tất cả các rạp chiếu phim toàn Trung Quốc kể từ ngày 2/3/2018 và đưa lên các trang mạng phim thương mại. 

Nội dung phim ghi lại những thành tựu mà Trung Quốc giành được từ Đại hội 18 (tháng 11/2012) đến nay. Bộ phim tràn ngập những hình ảnh về những “kỳ tích vượt bậc gây nức lòng người” của Trung Quốc trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật như: Máy bay tàng hình J-20, Tàu sân bay Liêu Ninh, Cầu lớn vượt biển nối Hongkong – Chu Hải – Ma Cao, Máy bay chở khách C919, Kính viễn vọng đường kính 500m, Tàu lặn Thần Long -1, Tàu cuốc Lam Kình - 2, Phi thuyền không gian Thần Châu 11, Vệ tinh thực nghiệm khoa học Lượng tử, Xe điện Phục Hưng…

Xuyên suốt bộ phim là những lời ca ngợi với ngữ điệu cao ngất, được hình dung là “tác phẩm truyền đi sức mạnh Trung Quốc”, gây nên cơn sốt không những ở trong nước mà cả trong người Hoa hải ngoại. Các rạp được yêu cầu chiếu bộ phim này ngày 2 ca sáng, chiều để phục vụ khán giả; các cơ quan đơn vị tổ chức cho cán bộ nhân viên đi xem tập thể, không khí trong rạp trong các buổi chiếu được mô tả “bừng bừng khí thế yêu nước và lòng tự hào dân tộc”. Theo trang tin Ifeng thì tiền bán vé ở các rạp đạt tới 478 triệu NDT, lập kỷ lục lịch sử về số tiền vé thu được cho một bộ phim điện ảnh Trung Quốc.



Hình ảnh biên đội tàu sân bay Liêu Ninh trong phim 



Tuy nhiên, ngày 19/4 bộ phim đột nhiên bị thông báo rút khỏi hệ thống rạp, bị gỡ khỏi các trang phim trực tuyến theo chỉ thị của Ban Tuyên truyền trung ương.

Việc bộ phim “Lợi hại thay, nước ta” đột ngột bị cấm lập tức gây nên sự chú ý và bàn luận sôi nổi. Trên mạng xã hội xuất hiện 2 luồng ý kiến: luồng thứ nhất cho rằng, bộ phim bị ngừng chiếu do một số nội dung nhạy cảm liên quan đến việc Mỹ chỉ trích Trung Quốc lấy cắp kỹ thuật của phương Tây, thậm chí có thể khiến các cơ quan tình báo Âu Mỹ cảnh giác; luồng thứ 2 cho rằng có lẽ các nhà sản xuất mượn cớ lệnh cấm của Ban Tuyên truyền trung ương để kiếm tiền.

Ông Lỗ Nan ở Đại học Nhân dân nói, mục đích lúc đầu của bộ phim này là cổ súy chủ nghĩa dân tộc, nhưng sau khi xảy ra tranh chấp mậu dịch Trung – Mỹ, đặc biệt là “Sự kiện ZTE”, Trung Quốc bị coi là lấy cắp kỹ thuật của phương Tây, các chuyên gia chuyên ngành đều lên tiếng cho rằng, cái gọi là “thành tựu trong lĩnh vực cao” của Trung Quốc không thật sự “lợi hại” như tuyên truyền trong phim. Ông nói, trong phim có nhiều chỗ mô tả đã “tham khảo, vận dụng” kỹ thuật của người khác như thế nào, nhanh chóng biến thành của mình ra sao, chả khác nào bản tự khai cung; cho nên bộ phim nhanh chóng bị gỡ xuống.


Khán giả phất cờ, hò hét, hô khẩu hiệu khi xem phim trong rạp 



Đang lúc, người Mỹ đang “mài dao” chặt chém ngành chế tạo của Trung Quốc, ZTE bị cấm giao dịch 7 năm với các hãng cung ứng Mỹ, đối mặt nguy cơ phá sản; thì “Lợi hại thay, nước ta” lại ra sức tung hô khoa học kỹ thuật của Trung Quốc thật không phù hợp và bộc lộ sự cách biệt lớn với Mỹ về kỹ thuật cao. Việc Bộ Thương mại Mỹ tuyên bố cấm các công ty Mỹ trong vòng 7 năm không được bán linh kiện, cấu kiện cho Công ty kỹ thuật cao ZTE đã khiến việc phát triển công nghệ 5G, sản xuất điện thoại thông minh và cả các công ty Huawei, Alibaba hoảng sợ.

Lại có ý kiến phân tích, trong phim “Lợi hại thay, nước ta” có rất nhiều tình tiết nói về kỹ thuật, có thể bị coi là lấy cắp, dùng trộm và cưỡng bức chuyển giao kỹ thuật của Âu Mỹ, nếu họ nắm lấy làm chứng cứ thì sẽ có thêm nhiều công ty đứng trước nguy cơ diệt vong giống như ZTE.

Lại có người chỉ trích, đường sắt cao tốc được gọi là “niềm tự hào dân tộc”, nhưng toàn bộ cấu kiện quan trọng nhất không phải do Trung Quốc sản xuất, mã nguồn phần mềm khống chế cũng là của Đức và Nhật; rêu rao Trung Quốc đã vượt Mỹ trở thành trò cười trên mạng.


Mang biểu ngữ đi xem phim tập thể 



Việc công ty ZTE bị Mỹ trừng phạt giống như một liều thuốc tỉnh ngủ mạnh khiến những người cực kỳ phấn khích bởi phim “Lợi hại thay, nước ta” đột nhiên ý thức được rằng, thì ra phía sau ảo tưởng Trung Quốc trỗi dậy còn có sự thực và nguy cơ thực tế hơn. Nhiều người sử dụng internet sau khi xem phim này xong đã giễu cợt: “chính quyền vội vã gỡ bộ phim xuống để đổi tên thành “Bị hại rồi, nước ta”, hoặc “Lợi hại thay, nước Mỹ” rồi sẽ cho chiếu trở lại”.

Nhân dân Nhật báo điện tử trong một động thái khác thường, trong tháng 7 đã đăng liên tiếp 3 bài phê phán “thói thổi phồng, tự đại”, chỉ trích trào lưu thổi phồng tự đại, lạc quan mù quáng, đề cao bản thân, hạ thấp người khác, vun vén tư tưởng dân túy khiến quốc dân tê liệt tinh thần, những tiếng nói dư luận kiểu đó “trăm điều hại, không một điều tốt”.

Đáng chú ý hơn là ý kiến của Giáo sư xã hội học Đại học Thanh Hoa Tôn Lập Bình viết trên Weibo được lan truyền rộng rãi. Ông viết: “Sự kiện ZTE một lần nữa cho thấy, tinh thần yêu nước kiểu Nghĩa Hòa Đoàn không ổn chút nào trước hiện thực tàn khốc! Các kỹ thuật cốt lõi, mũi nhọn, tinh túy hầu như đều nằm toàn bộ trong tay người Mỹ. Các trường đại học danh tiếng (Ivy League) và các cơ quan nghiên cứu hàng đầu của Mỹ đã hội tụ được các nhân tài giỏi nhất toàn cầu, cam chịu lặng lẽ nghiên cứu cơ sở suốt mấy chục năm; Trung Quốc chỉ trong thời gian ngắn về căn bản đừng mong đuổi kịp họ”.

Giáo sư Tôn Lập Bình chua chát: “Suốt ngày tung hô “Made in China 2025”, suốt ngày “Lợi hại thay, nước ta”, rồi “Đại quốc trọng khí” (Vật quý, quan trọng của nước lớn) chiếu hết tập này đến tập khác, khác nào gõ thanh la đánh trống lôi người khác tỉnh dậy để kiềm chế chúng ta. Lần này thì tốt rồi, lệnh cấm ZTE 7 năm, vừa đúng đến 2025! Cần phải nhớ rằng “quốc gia trọng khí” không thể đem ra cho người khác thấy, ngày ngày gào thét “Lợi hại thay… lợi hại thay "vừa gây họa cho quốc gia vừa mang đến tai ương cho nhân dân”.


Giáo sư Tôn Lập Bình phê phán phim “Lợi hại thay, nước ta” kích động chủ nghĩa dân tộc, "vừa gây họa cho quốc gia vừa mang đến tai ương cho nhân dân”. 



Đồng quan điểm với Giáo sư Tôn Lập Bình là ông Lưu Á Đông, Tổng biên tập tờ “Nhật báo Khoa học kỹ thuật”. Ông cho rằng “Lợi hại thay, nước ta” là phim “ngộ quốc hại dân” (đất nước hiểu lầm, nhân dân bị hại) và than phiền: Trung Quốc hiện nay thiếu tinh thần khoa học.

Theo truyền thông Trung Quốc, trong 2 ngày 25 và 31/7, ông Tưởng Kiến Quốc, Phó ban Tuyên truyền trung ương đột ngột bị bãi chức Chủ nhiệm Văn phòng tin tức Quốc Vụ viện và ông Trang Vinh Văn được thăng từ chức phó lên Chủ nhiệm Văn phòng thông tin và internet Trung Quốc (Võng Tín Biện). Ngoài ra, ngày 30/7, Tân Hoa xã đưa tin Lỗ Vỹ, nguyên Phó Ban tuyên truyền trung ương, Chủ nhiệm “Võng Tín Biện” - người được gọi là “Sa hoàng mạng” bị Tòa án Ninh Ba đưa ra xét xử. Ủy ban Kiểm tra kỷ luật trung ương đã dùng những từ ngữ nặng nề đối với Lỗ Vỹ - người bị coi là người khởi xướng trào lưu sùng bái cá nhân, như: “Cực kỳ không trung thành với trung ương”, “ngoài thuận trong nghịch, lừa gạt trung ương”, “là kẻ hai mặt điển hình”…


Lỗ Vỹ, nguyên Phó Ban Tuyên truyền trung ương, Chủ nhiệm "Võng Tín Biện" bị khởi tố, xét xử 



Tờ Đa Chiều coi lần điều chỉnh nhân sự này là “phái thực tế” loại bỏ “phái thổi phồng”; sự điều chỉnh nhân sự ngành tuyên truyền có lẽ là sự uốn nắn biện pháp tuyên truyền nhằm loại bỏ sự hiểu lầm về Trung Quốc của bên ngoài, tạo dựng nên hình ảnh đúng về Trung Quốc. Cũng có ý kiến phân tích nói, sự điều chỉnh về tuyên truyền lần này là phản ánh Trung Quốc đã bị đòn đau trong Chiến tranh thương mại.

(Còn tiếp)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nỗi bùn ngu quan!


Sương Nguyệt MinhTheo dõi
Cọc với... cột?
Quân Nam Hán với... quân Nguyên?
Ngô Quyền với...Trần Hưng Đạo?
Nếu không phải thì lên tiếng đi anh Túc ơi.
Ảnh và Thơ lấy từ Facebook của Nhà thơ Vương Trọng (có bút danh trào phúng Thảo Dân)
QUAN TRÍ
Trước khi muốn dạy người
Thì tự mình phải học
Đừng nghĩ đã "con trời"
Thì nói sao cũng được!
Phải nhớ CỌC khác CỘT
HƯNG ĐẠO khác NGÔ QUYỀN
Xin đừng nói huyên thiên
Lăng nhăng và bát nháo.
Mỗi lần lên giảng đạo
Xin quan nhớ cho rằng
Thính giả ngồi trong phòng
Khối người thầy mình đấy.
Quan trí thời nay vậy
Đâu chỉ một vị này!
16-8-2018
THẢO DÂN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lần đầu tiên Mỹ chính thức công nhận chủ quyền quốc gia, chủ quyền biển đảo trên Biển Đông của Việt Nam. Và Mỹ sẽ dùng khả năng của mình để bảo vệ tuyên bố này.


Sau 3 ngày làm việc chính thức giữa Đại tướng Ngô Xuân Lịch và Bộ trưởng Jim Mattis tại Mỹ tuần qua trên trang mạng của Bộ Quốc phòng Mỹ có thông cáo chính thức về cuộc gặp gỡ trao đổi về mối quan hệ Mỹ-Việt.
"Bộ trưởng Quốc phòng Jim Mattis đã làm việc với Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ngô Xuân Lịch về chuyến thăm chính thức ngày 8/8 để thảo luận mối quan hệ quốc phòng Mỹ-Việt ngày càng gia tăng và những thách thức an ninh khu vực."
"Bộ trưởng Mattis và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam đã nhất trí làm sâu sắc thêm hợp tác quốc phòng, bao gồm mở rộng hợp tác hàng hải. Các Bộ trưởng cũng chỉ đạo các nhân viên của mình làm việc hướng tới việc sắp xếp một chuyến thăm đầu tiên của hàng không mẫu hạm tới Việt Nam khi các điều kiện kỹ thuật cho phép."
"Bộ trưởng nhấn mạnh mức độ mạnh mẽ của duy trì hòa bình, hỗ trợ nhân đạo và hợp tác Cảnh sát biển, bao gồm việc chuyển giao gần đây một tàu tuần duyên trước đây của Hoa Kỳ để nâng cao năng lực thực thi pháp luật hàng hải của Việt Nam."
"Hai nhà lãnh đạo nhất trí rằng một mối quan hệ quốc phòng Mỹ — Việt thúc đẩy mạnh mẽ an ninh khu vực và toàn cầu. Mối quan hệ này dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau và các lợi ích chung, bao gồm tự do hàng hải ở Biển Đông và toàn cầu, tôn trọng pháp luật quốc tế và công nhận chủ quyền quốc gia. Bộ trưởng hoan nghênh việc Việt Nam chủ động tham gia và ngày càng đóng vai trò tích cực tại khu vực châu Á — Thái Bình Dương."
Về nội dung xung quanh cuộc họp bàn được đưa ra trong bản thông cáo này, ông Scott Harbison Swift, chỉ huy Hạm đội Thái Bình Dương Mỹ đưa ra những lời phân tích rõ ràng hơn đi sâu vào từng chi tiết dựa trên lợi ích hợp tác giúp đỡ giữa Mỹ-Việt.
"Câu cuối cùng trong thông cáo có một ý nghĩa hết sức quan trọng và đặc biệt đối với sự thay đổi về mặt ngoại giao cũng như chiến lược quân sự trong mối quan hệ giữa Mỹ với Việt Nam. Mối quan hệ này dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau vì các lợi ích chung, nó bao gồm việc tự do hàng hải ở Biển Đông cũng như toàn thế giới."
"Việc tôn trọng luật pháp là điều phải có giữa các nước, nhưng vấn đề mấu chốt và quan trọng là Quân đội Mỹ lần đầu tiên chính thức công nhận chủ quyền quốc gia, chủ quyền biển đảo trên Biển Đông của Việt Nam. Và Mỹ sẽ dùng khả năng của mình để bảo vệ, thúc đẩy mạnh mẽ an ninh khu vực cũng như an ninh toàn cầu vì các lợi ích chung giữa các quốc gia."
Ngoài ra, Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia uy tín về Biển Đông sau khi xem xét nhiều khía cạnh bản thông cáo cũng nhận định thêm đây có thể là một bước ngoặt mới mở ra cho Việt Nam khi chủ quyền biển đảo của Việt Nam trên Biển Đông được Mỹ công nhận một cách chính thức.
"Đây có thể là một bước tiến mới khi Mỹ nhấn mạnh chủ quyền quốc gia. Từ trước đến nay, chưa bao giờ Mỹ tuyên bố rằng Mỹ sẽ đụng vào chủ quyền quốc gia của một nước nào cụ thể hay chủ quyền cụ thể nào ở Biển Đông cả, nhưng lần này Mỹ đã công bố điều này một cách chính thức toàn phương diện."
"Mỹ xác nhận rằng chủ quyền của từng quốc gia trong từng khu vực một đối với họ là quan trọng và họ tôn trọng điều đó, đặc biệt là chủ quyền biển đảo của Việt Nam trên Biển Đông. Vì thế nếu thời điểm hiện tại chúng ta kết luận Việt Nam thân cô thế cô, hoặc là phải bỏ những dự án khai thác dầu khí trên biển….đều là những tầm nhìn ngắn hạn. Vấn đề dài hạn hơn là Việt Nam có những thay đổi tích cực để bảo vệ cho quyền lợi đất nước và cho cả thế giới phải ngả mũ công nhận điều đó."
Sáng 8/8, lễ đón chính thức Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Xuân Lịch và Đoàn đại biểu quân sự cấp cao Việt Nam đã được tổ chức trọng thể tại trụ sở Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ.
Ngay sau lễ đón, hai Bộ trưởng đã tiến hành hội đàm. Tại hội đàm, hai Bộ trưởng trao đổi các vấn đề cùng quan tâm và đánh giá cao kết quả hợp tác song phương trên cơ sở Bản ghi nhớ về thúc đẩy quan hệ hợp tác quốc phòng song phương, Tuyên bố Tầm nhìn chung về quan hệ quốc phòng song phương, trong đó bao gồm các lĩnh vực: Trao đổi đoàn các cấp, đào tạo, tham vấn đối thoại, an ninh biển, tìm kiếm cứu hộ, cứu nạn, cứu trợ thảm họa, đặc biệt là hợp tác khắc phục hậu quả chiến tranh bao gồm rà phá bom mìn, tẩy rửa chất độc da cam/dioxin, tìm kiếm quân nhân mất tích và tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên hợp quốc.
Kết quả hợp tác đã góp phần tăng cường sự tin cậy, mối quan hệ hữu nghị giữa nhân dân và quân đội hai nước. Hai Bộ trưởng đã thống nhất các biện pháp để thúc đẩy quan hệ hợp tác quốc phòng thời gian tới theo thỏa thuận giữa lãnh đạo cấp cao hai nước và các văn bản đã ký kết.
Phát biểu tại hội đàm, Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch đã cám ơn sự đón tiếp trọng thị và hữu nghị của phía Hoa Kỳ dành cho đoàn và một lần nữa khẳng định, Việt Nam thực hiện chính sách đối ngoại độc lập tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa, là đối tác tin cậy của cộng đồng quốc tế. Việt Nam chủ trương xây dựng nền quốc phòng tự vệ đủ để bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ.
Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch bày tỏ, Việt Nam coi Hoa Kỳ là một trong những đối tác quan trọng hàng đầu và luôn ưu tiên phát triển quan hệ dựa trên các nguyên tắc bình đẳng, tôn trọng thể chế chính trị, độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của mỗi nước.
Nhân dịp này, Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch đánh giá cao sự hợp tác của Hoa Kỳ trong lĩnh vực thực thi pháp luật trên biển của Cảnh sát biển Việt Nam cũng như trong lĩnh vực tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ.
Về quan hệ quốc phòng song phương trong thời gian tới, hai Bộ trưởng thống nhất tiếp tục thúc đẩy hợp tác theo nội dung các văn bản thỏa thuận đã được ký kết, trong đó tập trung ưu tiên vào lĩnh vực khắc phục hậu quả chiến tranh tại Việt Nam, đối phó với thách thức an ninh phi truyền thống cũng như tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ.
Liên quan đến vấn đề tẩy độc dioxin tại các điểm bị ô nhiễm, Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch cho biết hai bên đã hoàn thành giai đoạn 1 của dự án tẩy độc sân bay Đà Nẵng và đang tiến hành giai đoạn 2, để cố gắng hoàn thành kịp phục vụ hội nghị Cấp cao APEC 2017.
Bên cạnh đó, hai bên cũng đang khảo sát nghiên cứu để tiến hành dự án tẩy độc tại sân bay Biên Hòa. Hai Bộ trưởng cũng đã trao đổi về vấn đề tàu sân bay Mỹ thăm Việt Nam và thống nhất giao cho các cơ quan chức năng hai bên trao đổi, khi nào đáp ứng điều kiện về kỹ thuật sẽ tiến hành chuyến thăm vào thời gian thích hợp.
Về phần mình, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ James Mattis đánh giá cao vai trò, vị thế của Việt Nam trong khu vực; cũng như nỗ lực hợp tác có hiệu quả của Việt Nam trong việc tìm kiếm hài cốt người Mỹ mất tích trong chiến tranh (MIA).
Bộ trưởng James Mattis cam kết sẽ tiếp tục hợp tác trong việc tìm kiếm thông tin bộ đội Việt Nam mất tích trong chiến tranh cũng như hỗ trợ cho việc tẩy độc dioxin tại sân bay Biên Hòa.
Nhân dịp này, Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch đã trao cho Bộ trưởng James Mattis hồ sơ mới về địa điểm tìm kiếm hài cốt quân nhân Mỹ mất tích để hai bên có thể cùng nhau hợp tác trong thời gian tới.
Chiều cùng ngày, Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch đã đến thăm Bộ Tư lệnh lực lượng phòng vệ bờ biển Hoa Kỳ.
Nguồn: Phapluat.news

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tại sao cuộc chiến này đẩy TC vào thế phải lụn bại?


https://baomai.blogspot.com/
Việc Quốc Hội Hoa Kỳ vừa thông qua dự luật mà qua đó xem Trung cộng là đối thủ (kẻ thù) có thể thấy rất rõ quan điểm của phần lớn người Mỹ nói chung và hai đảng lớn là cộng hoà và dân chủ nói riêng.

Có thể, Trung cộng sẽ có cách nào đó để vượt qua cuộc chiến này, nhưng tôi cho rằng là rất khó và rất khó, vì các doanh nghiệp TC đều cần đến thị trường tiêu thụ bên ngoài, họ sống nhờ gia công cho các cty của Nhật - Mỹ - Châu Âu. Hệ thống sản xuất của nền kinh tế Trung cộng đã gắn với cái mác - định vị với cái khâu là khu vực gia công hàng hoá, là công xưởng của thế giới và cũng từ đó nó trở thành quốc gia đánh cắp sáng chế các thành phẩm sáng chế của các quốc gia khác khi nền cái trị độc tài bóp chết cái nguồn khai sáng. 

https://baomai.blogspot.com/   

Chính người TC cũng phải thừa nhận điều này (Jack Ma), và hàng hoá của họ (made in china) sản xuất ra ít được chính người dân tin tưởng và ưa chuộng bằng các sản phẩm nhập khẩu hoặc gia công (made by china).

Cho nên, cuộc diễn chiến thương mại khiến cho thị trường lớn nhất là Hoa Kỳ và có thể tiếp theo là châu Âu mất đi, điều này chắc chắn sẽ làm cho các hoạt động sản xuất gia công bị gián đoạn và đầu tư mới suy giảm.

https://baomai.blogspot.com/ 
  
Như vậy, chính quyền TC có thể tạm giải quyết bằng cách bưng bít các số liệu, nhưng chỉ đối với cơ sở dữ liệu chính phủ, và hạn chế báo chí nói về tin xấu, cố gắng moi các tin tốt, dùng thêm những can thiệp “cứng” hòng làm giảm cú rơi của chứng khoán, rối loạn thị trường tài chính và khủng hoảng ngân sách (vì vay nợ của doanh nghiệp đối với đồng nhân tệ là lớn và nợ công đã đi qua ngưỡng 300%). Nhưng sẽ không thể hiệu quả đối với cơ sở dữ liệu thông tin ở cấp cơ sở doanh nghiệp khi đến kỳ báo cáo, hoặc giả cố tình làm sai, thì rõ ràng Trung cộng càng đang tạo ra sự rối loạn thông tin từ cấp cơ sở thì càng không thể thống kê và kiểm soát, tình trạng một hệ thống kinh tế dối trá và lừa đảo lẫn nhau nhưng nó sẽ bộc lộ rõ qua cửa ngõ khác của cuộc sống người dân như tình trạng thất nghiệp mà hệ quả là sự bất mãn, rối loạn xã hội, các vấn đề về an ninh trật tự,... có nghĩa, gần như TC không thể bưng bít dù họ sẽ cố gắng làm nó.

https://baomai.blogspot.com/ 
  
Nếu TC có cách vượt qua trong cuộc chiến thương mại, thì theo quan điểm mà người Mỹ đã xác nhận, thì TC có thể nhận thêm các đòn trừng phạt kinh tế mới nặng hơn vì đây là cách thức người Mỹ (Tây phương) phải làm để làm suy yếu TC, đã có những cái cớ nhưng chưa được sử dụng mà sẽ leo thang dần lên. Chẳng hạn kết quả của phán quyết từ toà án quốc tế mà Phillipines kiện TC năm 2016, sự phát triển và thiết lập căn cứ quân sự tại nơi tranh chấp là biển Đông, các vấn đề ở Tây Tạng... là những cái cớ để áp dụng.

https://baomai.blogspot.com/ 
  
Mặt khác, nếu chấp nhận thua cuộc thì Trung cộng phải nhượng bộ rất nhiều các vấn đề trong việc mở ra các cơ chế mới trong vận hành hệ thống kinh tế, như tạo ra sự công bằng trong cạnh tranh (tức không bảo hộ), thừa nhận quyền tư hữu, các cấu phần kinh tế ngoài nhà nước ở mức cao hơn như các hội đoàn, các tổ chức phi chính phủ trong nước, hay việc phi quân sự hóa Biển Đông - biển Hoa Đông, chẳng những tháo ngòi nổ tại các khu vực đó, mà còn phải tuân thủ các qui định, luật lệ quốc tế và không xâm lấn lãnh hải không thay đổi thêm hiện trạng, điều này có lẽ rất khó, vì nó tạo tiền đề để các nước có tranh chấp có thể khởi kiện ra tòa quốc tế và đòi hỏi quyền lợi mà Trung cộng phải tuân thủ phán quyết khi đã ở vào thế nhượng bộ.

https://baomai.blogspot.com/   
  
Trước tiên, người mỹ muốn hạ TC bằng đòn kinh tế, nếu TC dưới thời ông Tập Cận Bình cứ cứng đầu, có thể cuộc chiến vũ lực sẽ xảy ra. Vì TC mới đây tuyên bố đồng thời không giấu diếm về tình trạng hoá quân sự ngoài biển Đông và cao giọng hỗ trợ quân sự Syria – nơi Nga và Phương Tây muốn có ảnh hưởng mạnh, cũng như Trung cộng cố gắng can thiệp để phá hủy hiệp định hòa bình bán đảo Triều Tiên, có thể hỗ trợ Syria là đòn gió, nhưng nó cho thấy rất rõ các nghi ngại của người Mỹ là xác thực và buộc người Mỹ phải hành động.




Donguyen

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

Việt Nam trong mạng lưới hải thương châu Á và « Con đường tơ lụa trên biển »



Con đường tơ lụa

Trong hai ngày 30 và 31-5-2017, hơn 30 chuyên gia, học giả quốc tế trong lĩnh vực lịch sử, khảo cổ và di sản hàng hải đã nhóm họp tại Viện Khảo cổ học thuộc Đại học London (UCL, Anh quốc), dưới sự chủ trì của Trung tâm di sản thế giới (WHC) thuộc UNESCO. 

Tham gia điều hành hội nghị quan trọng này còn có Hội đồng di tích và di chỉ quốc tế (ICOMOS) và Trung tâm quốc tế về nghiên cứu bảo tồn và bảo quản các tài sản văn hóa (ICCROM), là những tổ chức phi chính phủ quốc tế hàng đầu trong lĩnh vực bảo tồn di sản văn hóa và thiên nhiên của nhân loại. 

Đây là hội nghị xem xét quy trình công nhận Con đường tơ lụa trên biển (Maritime Silk Road) là Di sản Thế giới, do Chính phủ Trung Quốc tài trợ kinh phí, thông qua Quỹ Di sản thế giới (WHF).

1 / Trung Quốc cũng chính là quốc gia đề xướng việc lập hồ sơ đệ trình UNNESCO công nhận Con đường tơ lụa trên biển là Di sản Thế giới.

Đúng 6 tháng sau, ngày 1-12-2017, tại Seoul diễn ra hội thảo quốc tế Con đường tơ lụa trên biển ở Đông Nam Á: Giao lộ của văn hóa do Đại học Sogang và Bảo tàng Quốc gia Hàn Quốc đồng tổ chức, với sự tham gia của các học giả đến từ Ấn Độ, Thái Lan, Pháp, Ý, Việt Nam và Hàn Quốc. 

Các học giả tham dự hội thảo này đã dẫn nhiều bằng chứng khảo cổ học và tư liệu lịch sử để chứng minh Con đường tơ lụa trên biển kết nối Trung Quốc với các nước Đông Nam Á, Ấn Độ, thế giới Ả Rập và châu Âu xuyên qua Thái Bình Dương, Ấn Độ Dương, Địa Trung Hải…, hình thành từ hơn 2.000 năm trước là di sản chung của nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam.

2 / Đó không chỉ là mạng lưới hải thương liên lục địa, mà là còn giao lộ của văn hóa, nghệ thuật, tôn giáo, tác động đến sự phát triển của nhiều quốc gia qua nhiều thời kỳ lịch sử.

* Con đường tơ lụa

Nhà địa lý học người Đức Ferdinand von Richthofen là người khai sinh thuật ngữ Seidenstraße (Con đường tơ lụa) vào năm 1877 trong các nghiên cứu của ông về con đường thương mại cổ đại xuất phát từ Trung Hoa đi về phía tây châu Á, xuyên qua Mông Cổ, Ấn Độ, Afghanistan, Kazakhstan, Iran, Iraq, Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp, các nước xung quanh Địa Trung Hải và đến tận châu Âu, dài hơn 6.400 km.

3 / Đó là con đường buôn bán giữa Trung Quốc với thế giới bên ngoài, khởi nguyên từ thời nhà Hán (206 TCN - 220), hưng thịnh vào thời nhà Đường (618 - 907) và nhà Nguyên (1271 - 1368), suy thoái và tàn lụi vào thời Minh (1368 - 1644).

Ngoài Con đường tơ lụa trên bộ từ Trung Quốc xuyên qua Trung Á và Trung Đông, còn có tuyến thương mại đường biển kết nối các thương cảng của Trung Quốc với các thương cảng của các quốc gia trong khu vực Thái Bình Dương - Ấn Độ Dương, đến tận Địa Trung Hải và châu Âu. Đó là Con đường tơ lụa trên biển, hình thành từ thời nhà Hán, phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Đường và bùng nổ trong các thế kỷ XVI - XVII. 

Những nghiên cứu của giới khảo cổ học và sử học quốc tế ngay nay cho biết Con đường tơ lụa trên biển này đã kết nối 43 địa điểm, chủ yếu là các thương cảng, thuộc các quốc gia: Pakistan, Trung Quốc, Hàn Quốc, Việt Nam, Campuchia, Malaysia, Indonesia, Sri Lanka, Ấn Độ, Nga, Oman, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ, Venice. Trong đó, có 8 địa điểm nằm trên lãnh thổ Việt Nam ngày nay là: Vân Đồn, Luy Lâu, Long Biên, Phố Hiến, Hội An, Cù Lao Chàm, Thị Nại và Óc Eo.


Trống đồng Đông Sơn phân bố ở khu vực Đông Nam Á.
4 / Việt Nam trong mạng lưới hải thương châu Á thời cổ đại

Việt Nam là một quốc gia bán đảo, có bờ biển trải dài hơn 3.260 km và một không gian biển rộng hơn 1 triệu km2. Việt Nam lại nằm trên tuyến hải thương quan trọng nhất thế giới, từng là một trong những trung tâm kinh tế lớn ở Đông Nam Á thời cổ trung đại, giữ một vai trò quan trọng trong mạng lưới hải thương châu Á.

Trong các thế kỷ trước và sau Công nguyên, chủ nhân các nền văn hóa: Đông Sơn, Sa Huỳnh, Óc Eo - Phù Nam trên lãnh thổ Việt Nam ngày nay đã từ vùng trung du, đồng bằng cận duyên tiến dần ra phía biển, khai thác tài nguyên biển để tồn tại và du nhập các yếu tố biển vào văn hóa của cộng đồng mình.

Đặc biệt, cư dân của văn hóa Đông Sơn đã có mối quan hệ mật thiết với cư dân ở nam Trung Hoa, ở tây nam Nhật Bản, ở các quốc đảo trong khu vực Đông Nam Á thông qua giao thương trống đồng. Những trống đồng Đông Sơn phát hiện trong các di chỉ ở Nam Trung Hoa, Đông Nam Á lục địa và Đông Nam Á hải đảo, nhất là ở các vùng cận duyên từng là những cảng thị cổ ở Philippines, Malaysia và Indonesia… là những minh chứng sống động. 

Nhiều nhà nghiên cứu đã xác quyết hình thuyền khắc trên trống đồng Đông Sơn chính là hình mẫu của kiểu nhà mái cong và là totem của nhiều tộc người sống trong vòng cung Thái Bình Dương, điển hình là cư dân ở vùng Batak và vùng Tongkonan ở Indonesia. Mục từ Dongson Culture trong The New Encyclopaedia Britanica ghi nhận: “Đông Sơn không những chỉ riêng là văn minh đồ đồng mà cũng có đồ sắt nữa… Người Đông Sơn là dân đi biển, có thể đã hải hành và thương mại khắp vùng Đông Nam Á châu”.

Sơ đồ mạng lưới buôn bán giữa Nhật Bản với Trung Quốc và các nước Đông Nam Á vào thế kỷ XVI - XVII trưng bày ở Bảo tàng lịch sử văn hóa Nagasaki, Nhật Bản. Ảnh: Trần Đức Anh Sơn.
5 / Những công bố của các học giả phương Tây về khảo cổ học Đông Nam Á trong các 30 năm gần đây, cùng với thông tin từ các nguồn thư tịch cổ ở Trung Quốc và các nước Đông Nam Á cho biết cách đây khoảng 4.000 năm, cư dân Đông Nam Á đã tham gia vào mạng lưới hải thương quốc tế, kết nối Trung Hoa với các nước Đông Nam Á, Ấn Độ, thế giới Ả Rập và châu Âu. Ngoài giao thương về kinh tế, còn có sự tiếp xúc, trao đổi trong các lĩnh vực văn hóa, tôn giáo, chính trị… Những tiếp xúc này đã tác động lớn đến việc thay đổi các cấu trúc xã hội, tôn giáo và văn hóa của cư dân Đông Nam Á, trong đó có cư dân Việt Nam cổ đại.

Từ trước thời Bắc thuộc, lưu vực sông Hồng, sông Mã đã là những trung tâm hàng hải cùng thương mại phồn thịnh, hàng hóa đi khắp nơi và có liên lạc thường xuyên với Tây phương. Hán sử chép rằng Hán Vũ Đế (156 - 87 TCN) tạo lập một tuyến hải thương từ Trung Hoa đến Ấn Độ đi qua biển Đông và Ấn Độ Dương. Chuyến hàng đầu tiên gồm có tơ lụa và vàng rời Trung Hoa vào năm 140 TCN, đến một thành phố ở gần Madras (Ấn Độ). Phương tiện chuyên chở chuyến hàng này do người Nam Man phụ trách. Nam Man là tên người Hán gọi cư dân các tộc người Việt cổ ở phía nam Trung Hoa.

Nghiên cứu của các học giả quốc tế sau này cũng ghi nhận tương tự. Học giả Trung Quốc Lin Yu viết trong nguyệt san T’ien Hsia Monthly rằng: “Thời cổ đại, người Man đã đóng thuyền đi ra biển. Cho đến cuối triều đại Lưu Tống (420 - 479, thời kỳ Nam Bắc triều), có thể người Trung Hoa mới bắt đầu đóng tàu thuyền cho việc hải thương”.

6 / Còn Friedrich Hirth và W.W. Rockhill, tác giả của nhiều sách và bài khảo cứu về hàng hải châu Á, thì quả quyết rằng: “Vào đầu Công nguyên, không có một tàu thuyền nào của Trung Hoa hoạt động trong Ấn Độ Dương, mà người Trung Hoa thường quá giang theo tàu thuyền của dân Nam Man”.

7 / Những hải trình thương mại giữa Địa Trung Hải và các nước Đông Á đều đi qua một thương trạm mang tên Kattigara (hay Cattigara), mà hầu hết bản đồ thế giới cổ đại xuất bản ở phương Tây đều đánh dấu là một vị trí thuộc miền Bắc Việt Nam ngày nay. Nhiều học giả cho rằng Kattigara chính là vùng đất Kẻ Chợ - Hà Nội sau này. Nhưng cũng có ý kiến nói rằng Kattigara là vùng cảng Hòn Gai trong vịnh Hạ Long ngày nay (ý kiến của Bình Nguyên Lộc).

8 / Trong thời kỳ Bắc thuộc (179 TCN - 938), hải cảng sầm uất nhất khu vực Đông Nam Á là Long Biên, nằm ven sông Hồng. Mọi hàng hóa chuyên chở bằng đường biển vào ra Trung Quốc thời kỳ này đều từ đi qua Long Biên và người Việt ở Giao Chỉ (Bắc Bộ Việt Nam ngày nay) luôn luôn nắm giữ hệ thống thương thuyền giao dịch trong mạng lưới hải thương này.

9 / Sau thời Bắc thuộc, Đại Việt (Việt Nam lúc đó) tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong mạng lưới hải thương ở Biển Đông. Ở vùng biển cực bắc của Đại Việt, vào năm 1149, vua Lý Anh Tông cho thành lập thương cảng Vân Đồn và biến nơi này thành một thương cảng quốc tế kết nối giao thương giữa Đại Việt với các nước ở khu vực Đông Bắc Á trong các thế kỷ XII - XIV.

Phía nam Đại Việt bấy giờ là vương quốc Champa. Các chứng cứ khảo cổ học phát hiện ở miền Trung Việt Nam (vốn là lãnh thổ của vương quốc Champa xưa) cùng với thông tin từ các nguồn sử liệu của Trung Quốc, Đại Việt và bi ký Champa, cho biết: cư dân Champa từ các thế kỷ VI - VII đã có các hoạt động giao thương với các quốc gia ở Đông Nam Á và thương buôn Trung Hoa, Ả Rập. Trong đó Cù Lao Chàm là một trong những trạm dừng quan trọng trong mạng lưới hải thương ở Biển Đông. 

Những phát hiện khảo cổ, cùng với những ghi chép trong thư tịch cổ và những điều kiện sinh thái thuận lợi cho thấy cụm đảo Cù Lao Chàm đã tham dự vào tuyến đường giao thương hàng hải thời cổ trung đại. Kết quả khai quật di chỉ Bãi Làng cho thấy có hiện vật có nguồn gốc nội địa như gốm cùng kiểu dáng, niên đại và hoa văn với gốm phát hiện ở Đồng Nà, Nam Thổ Sơn, Trà Kiệu…; có đồ gốm Trung Hoa thế kỷ VII - VIII; có đồ gốm và thủy tinh có nguồn gốc từ Trung Đông, tương tự đồ gốm phát hiện ở Phú Quốc, Trà Kiệu, Ngũ Hành Sơn, Hội An…, niên đại vào khoảng thế kỷ IX - X.

10 / Ở miền nam Việt Nam, trong các thế kỷ VII - XII, cư dân Óc Eo - Phù Nam ở châu thổ sông Mékong đã giao thương với các quốc gia trong vùng ảnh hưởng của văn hóa Ấn Độ.11

Tranh vẽ cảnh thuyền buôn nước ngoài đến buôn bán ở Thăng Long - Kẻ Chợ vào thế kỷ XVII, trưng bày ở Hoàng Thành Thăng Long. Ảnh: Trần Đức Anh Sơn.
* Việt Nam và Con đường tơ lụa trên biển trong kỷ nguyên Đại thương mại của thế giới

Thế kỷ XVI, tình hình thế giới có nhiều biến đổi, nhất là về kinh tế. Ở châu Âu, chủ nghĩa tư bản đang phát triển mạnh và đang mở rộng quá trình tìm kiếm thị trường ở châu Á, trong đó có Việt Nam. Sự phát triển này có ảnh hưởng nhất định đến bối cảnh kinh tế và chính trị của Việt Nam tại thời điểm đó. Lúc này Việt Nam đã bị chia cắt thành hai vùng: Đàng Ngoài và Đàng Trong. Chính quyền ở cả hai vùng này đều thực thi chính sách mở cửa đối với ngoại thương, bằng việc thiết lập một hệ thống thương cảng quan trọng, cho phép tàu buôn nước ngoài đến buôn bán và trung chuyển hàng hóa giữa Việt Nam với các nước trong và ngoài khu vực.

Ở Đàng Ngoài có hai thương cảng quốc tế nổi tiếng là Phố Hiến (Hưng Yên) và Thăng Long - Kẻ Chợ (Hà Nội). Ở Đàng Trong, chính quyền mở nhiều thương cảng ven biển trên cơ sở hồi sinh các thương cảng cổ của vương quốc Champa xưa, vốn là những trong địa trong mạng lưới hải thương mại của Champa từ thế kỷ IX đến thế kỷ XII. Trong đó, các cảng Thanh Hà (Huế), Hội An (Quảng Nam) và Nước Mặn (Quy Nhơn) là ba thương cảng quốc tế quan trọng nhất.

Ngoài các thương cảng ven biển, thì các đảo ven bờ ở Đàng Trong như Cù Lao Chàm, Cù Lao Ré, Cù Lao Thu… cũng là những điểm cập bến chân thường xuyên của thương thuyền nước ngoài, để tránh trú bão, tiếp nước ngọt và lương thực, trao đổi hàng hóa…

Trước khi có sự bùng nổ hải thương trong kỷ nguyên Đại thương mại (thế kỷ XVI - XVII) trên thế giới, thì vào năm 1371, chính quyền nhà Minh ở Trung Quốc ban hành chính sách hải cấm (cấm biển), kéo dài cho đến năm 1567 mới chấm dứt. Chính sách hải cấm đã khiến cho nhiều loại hàng hóa truyền thống từ Trung Hoa xuất khẩu sang Nhật Bản và một số nước phương Tây như tơ lụa, gốm sứ... bị cấm vận. Do đó, thương thuyền của Nhật Bản và các nước phương Tây phải tìm mua những mặt hàng thay thế ở các nước khác như Việt Nam, Ấn Ðộ, Thái Lan…, hoặc dùng hải cảng của các nước này để trung chuyển hàng hóa giữa Trung Hoa, Nhật Bản và các nước bên ngoài châu Á. 

Ðiều này đã khiến cho các thương cảng ở Việt Nam trở thành những mắt xích quan trọng trong mạng lưới hải thương từ Á sang Âu và ngược lại. Ngoài ra, chính sách hải cấm của Trung Quốc thời kỳ này đã tạo điều kiện cho hàng hóa Việt Nam, như: đồ gốm, tơ sống, hương liệu, gia vị, lâm thổ sản… vượt biển đi đến các nước trong khu vực Đông Nam Á, Nhật Bản và thế giới Ả Rập.

Đây là thời kỳ mà con đường tơ lụa trên biển được phục hưng mạnh mẽ. Cùng với nó là con đường gia vị, con đường gốm sứ… được hình thành, hoạt động nhộn nhịp thông qua mạng lưới hải thương xuyên đại dương. Những con đường này đã kết nối các nền kinh tế ở phương Đông với phương Tây; du nhập khoa học kỹ thuật của châu Âu vào châu Á; truyền bá văn hóa, tư tưởng và tôn giáo từ phương Tây sang phương Đông và ngược lại.

Các dấu tích khảo cổ học dày đặc trên lãnh thổ Việt Nam; các con tàu đắm trên vùng biển Việt Nam được phát hiện ở Hòn Cau, Cù Lao Chàm, Bình Thuận, Cà Mau, Bình Sơn…; các di sản văn hóa vật thể và phi vật thể hiện hữu trong các di tích lịch sử văn hóa ở khắp Việt Nam…, đã chứng minh Việt Nam đã tích cực tham gia vào mạng lưới hải thương xuyên Biển Đông và đã đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành và duy trì con đường tơ lụa trên biển từ trước Công nguyên cho đến kỷ nguyên Đại thương mại hàng hải của nhân loại.

Và, con đường tơ lụa trên biển ấy xứng đáng được vinh danh và bảo tồn như là di sản chung của nhiều thế hệ, nhiều quốc gia đã góp phần làm nên con đường huyền thoại ấy.Đó không thể là di sản riêng của một chính thể, một quốc gia nào, và càng không thể phục vụ cho một mục đích chính trị nào.

FB TRẦN ĐỨC ANH SƠN 16.08.2018

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THỜI CỦA QUAN LỘ THẦN TỐC





Trần Đình Thu
15- 8 - 2018

Lại 1 tiểu công tử bị phát hiện quan lộ thần tốc. Cụm từ này mấy năm gần đây trở nên quen thuộc với công chúng và là 1 cụm từ mới trong từ điển Tiếng Việt vì trước kia chúng ta không có khái niệm này, cả ở miền Bắc lẫn miền Nam. Và trong lịch sử xưa kia có lẽ cũng chưa từng có.
...
Thần tốc vốn là một tính từ đẹp nhưng ở xứ Việt ngày nay khi ghép với quan lộ thì ra nghĩa xấu. Còn nguyên cả cụm từ này thì lại là một điều đau xót cho xã hội.
...
Vậy mà chúng ta đang sống trong thời đại quan lộ thần tốc. Những tiểu công tử ăn chưa no lo chưa tới, còn mê chơi chim hơn mê đọc sách, thích đi du lịch hơn nghĩ việc nước, thích tiêu tiền USD hơn tìm hiểu việc doanh thương, bỗng chốc trở thành các quan hàng tỉnh hàng bộ. Các tiểu công tử này sẽ thay mặt cho 90 triệu dân này để lo việc nước. 
...
Có lẽ quan lộ thần tốc mới được phát hiện gần đây còn hiện tượng thì chắc đã tồn tại từ lâu lắm rồi. Chính vì vậy cho nên đất nước mãi không phát triển nổi, càng ngày càng thụt lùi. 
 
Những chính sách gây thiệt hại nghìn nghìn tỷ của quốc gia, những chương trình thi cử phản giáo dục của nước nhà cho đến những câu nói ngô nghê trên diễn đàn quốc hội, nó là gì nếu không phải từ quan lộ thần tốc mà ra. 
...
Ngày xưa muốn ra làm quan phải cày nát sách thánh hiền, trải qua bao nhiêu khó nhọc ở trường thi mới được bổ làm quan. Các thời đều có việc bổ nhiệm con cái công thần gọi là tập tước, nhưng số này rất hạn chế. Nguồn chủ yếu vẫn là lấy từ khoa cử. 
...
Ngày nay ngược lại người giỏi không được làm quan, nguồn chủ yếu lại từ “tập tước”. “Tập tước” nhiều đã đành mà lại nhanh thần tốc. Tập tước ngày xưa cũng bắt đầu từ những chức quan rất nhỏ rồi mới thăng từ từ. Ngày nay “tập tước” chí ít cũng giám đốc sở, tức quan hàng tỉnh ngày xưa. 
...
Ở các nước văn minh, thăng tiến có thể thần tốc nhưng đó không phải là giới “tập tước” mà là những người có tài thực sự. Vận mệnh đất nước nằm vào trong tay những người thăng tiến thần tốc đó là một điều đại phúc cho xã hội. 
 
Còn quan lộ thần tốc ở xứ Việt ngày nay là đại họa cho muôn dân. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang