Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

Một status buồn, rất buồn…






Trần Đức Anh Sơn 
15-7-2018

 1. Mấy ngày sau khi cuốn sách “Gạc Ma. Vòng tròn bất tử” (do First News chủ biên và hợp tác với Nxb Văn học xuất bản) được phát hành, thì trên mạng xã hội và trên các phương tiện truyền thông chính thống do nhà nước kiểm soát xuất hiện một làn sóng chỉ trích cuốn sách này vì những “sai sót” trong nội dung cuốn sách.


Tôi đã đọc bản đính chính những chỗ sai sót của cuốn sách, do anh Nguyễn Văn Phước (Giám đốc First News) gửi qua messenger cho tôi, và đã post lên FB bản đính chính đó để mọi người được biết.

Theo tôi, sách viết không chính xác một số chi tiết thì phải xin lỗi những người liên quan trong nội dung cuốn sách, xin lỗi độc giả và phải đính chính, thậm chí phải thu hồi để sách cũ và “đền” sách mới cho những ai đã mua.

Đó là việc xưa nay những nhà xuất bản tử tế trên thế giới đều phải làm, đã làm và sẽ tiếp tục làm. First News vì uy tín và sự sống còn của mình, thì cũng phải làm thôi.

Tuy nhiên, vấn đề ở chỗ: đây không phải là cuốn sách bình thường như bao cuốn sách khác, mà là cuốn sách công bố những điều mà những kẻ có quyền lực, vì một lý do nào đó, không muốn công bố và không muốn cho phép người khác công bố những điều mà cuốn sách này đã công bố.

Vì thế, với những sai sót cụ thể như trong bản đính chính đã được First News công bố, thì người ta không quan tâm nhiều lắm. Chủ yếu là họ quan tâm đến việc CÓ hay KHÔNG “lệnh cấm nổ súng” hay “lệnh cấm nổ súng TRƯỚC” mà thôi.

Một nhân chứng trong cuộc chiến này là hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh, đã cung cấp thông tin cho nhóm làm sách một chi tiết, được in trong sách: “Tôi tính lượm khẩu súng của tên chỉ huy (Trung Quốc – TĐAS chú thêm) để bắn chết nó nhưng vì có lệnh KHÔNG ĐƯỢC NỔ SÚNG (TĐAS nhấn mạnh) nên thôi. Nếu cho thì tôi đã bắn chết nó rồi, rốt cuộc tôi bị nó đâm lê vào người và bị đạn bắn ngã ngửa” (tr. 43, xem ảnh 2).

Một nhân chứng khác là Thuyền trưởng tàu HQ 505 Vũ Huy Lễ, người đã ra lệnh lái chiếc tàu này lao lên bãi đá Cô Lin trong sáng ngày 14/3/1988, trở thành “công sự khổng lồ dài tới 100 m, rộng 18 m án ngữ lối lên bãi Cô Lin” để bảo vệ Cô Lin, và chỉ với 10 người, với trang bị là súng bộ binh, nhưng dựa vào “công sự” HQ 505 này, họ đã quyết tâm bảo vệ đá Cô Lin đến cùng đã thành công, khiến cho Trung Quốc thấy “tàu của Việt Nam đã lên bãi cạn, không thể chìm nữa, phía Trung Quốc bắn thêm 1 đợt nữa rồi lùi ra xa” (tr. 79, xem ảnh số 5). Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ đã cùng với 9 đồng đội đã kiên trì bám trụ trên “bệ pháo HQ 505” ở Cô Lin suốt 2 tháng. Đó là những ngày tháng cực kỳ căng thẳng khi hàng ngày phải đối phó với sự uy hiếp, đe dọa của tàu Trung Quốc (xem nội dung ở các ảnh 5, 6, 7). Ông kể: “Có lúc tàu Trung Quốc đến rất gần, nghĩ đến anh em trên tàu HQ 604 đã hy sinh, những người bảo vệ Cô Lin trên tàu HQ 505 rất căm phẫn, muốn sử dụng DKZ, B40, B41 bắn chìm tàu đối phương. Nhưng khi báo cáo về quyết tâm bắn để báo thù cho tàu HQ 604, Sở chỉ huy trả lời: “Nắm vững đối sách trên biển, chỉ nổ súng khi đối phương đổ quân lên tàu, lên đảo…” (tr. 80, xem ảnh 7). Như vậy là sau khi Trung Quốc đã nổ súng sát hại 64 chiến sĩ hải quân và công binh Việt Nam rồi, thì những người bảo vệ Cô Lin vẫn chưa được phép nổ súng, mà phải đợi quân xâm lược Trung Quốc nổ súng trước (lần thứ n) thì mới được chống trả.

Nhiều người, sĩ quan cao cấp có, đám DLV có và những kẻ chửi thuê trên mạng cũng có, đã cho rằng đây là “cuốn sách phản động”. Họ chửi rửa Thiếu tướng Lê Mã Lương với những ngôn từ bẩn thỉu, chụp mũ chính trị ông ấy và đề nghị xem xét kỷ luật những người viết sách, khi chưa đọc cuốn sách này, cũng chỉ vì chi tiết “không được nổ súng” hay “không được nổ súng TRƯỚC” này.

Tuy nhiên, tôi tin những người lính trực tiếp chiến đấu ở Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao. Họ bị quân thù bắn xối xả, muốn phản kháng lại, dù bằng vũ khí yếu hơn, nhưng họ đã không làm vì “có lệnh của trên”. Lệnh đó tôi tin không bao giờ có bằng văn bản, mà chỉ phổ biến tới những người lính. Người trực tiếp ra lệnh cho họ ở trận tiền thì đã hy sinh. Người còn sống kể lại lý do vì sao anh không nổ súng cho những người làm sách thì thấp cổ bé họng, nói ra thì bị cho là nói sai sự thật. Tôi nghĩ: giữa phút sinh tử ấy, không ai nói dối làm gì, trừ khi ai đó ép buộc họ phải nói dối.

2. Trong những ngày này, tôi đang miệt mài lập hồ sơ tên đường cho đề tài “Ngân hàng tên đường tỉnh Khánh Hòa”. Tôi đã lập hồ sơ của 21 thực thể địa lý thuộc quần đảo Trường Sa mà Việt Nam đang quản lý, và hơn 10 tên của các thể địa lý khác trước đây Việt Nam đã kiểm soát nhưng nay bị Trung Quốc, Philippines, Đài Loan và Malaysia chiếm đóng để đưa vào “ngân hàng tên đường”. Tôi cũng chọn lọc tên của 10 liệt sĩ đã hy sinh trong trận chiến Gạc Ma để lập hồ sơ, đưa vào “ngân hàng tên đường” (đợt 1) và tiếp tục lập hồ sơ của những liệt sĩ khác để đưa vào “ngân hàng tên đường” (đợt 2).

Vì công việc này, tôi tìm đọc nhiều tài liệu có liên quan về quần đảo Trường Sa, về Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao và trận chiến ngày 14/3/1988. Trong số đó có cuốn sách “Những điều cần biết về hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và khu vực thềm lục địa phía Nam (DK1)”, do Bộ Tư lệnh Hải quân – Cục Chính trị chủ biên, Nxb Thông tin và Truyền thông xuất bản năm 2015.

Và, khi viết hồ sơ cho đá Cô Lin và đá Len Đao, tôi thấy trong phần viết về đá Cô Lin trong cuốn sách này không có dòng nào viết về trận chiến ngày 14/3/1988, về việc Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ cho tàu HQ 505 lao lên bãi đá Cô Lin, biến chiếc tàu này thành công sự và bảo vệ thành công chủ quyền của Việt Nam tại đá Cô Lin trước sự tấn công xâm lược của Trung Quốc (xem các ảnh 9 và 10), không hề nhắc đến cuộc chiến đấu bảo vệ Cô Lin đầy quả cảm của các anh trong phần viết về địa danh bi tráng này.

Tuy nhiên, trong phần viết về đá Len Đao ở trang kế tiếp thì sách này có ghi mấy dòng ít ỏi như sau: “Sự kiện ngày 14/3/1988 còn mãi in đậm trong tâm trí của mỗi người dân Việt Nam khi Trung Quốc dùng vũ lực xâm chiếm Trường Sa. Trong sự kiện này 64 cán bộ, chiến sĩ cùng 3 tàu đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng biển cả. Các anh đã anh dũng ngã xuống khi tuổi đời còn tươi đẹp nhất…” (tr. 101, xem ảnh 11).

Tên của cuốn sách là “Những điều cần biết về hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và khu vực thềm lục địa phía Nam (DK1)”. Cái mà độc giả cần biết nhất thì không viết, hoặc viết 1 cách cảm tính “Sự kiện ngày 14/3/1988 còn mãi in đậm trong tâm trí của mỗi người dân Việt Nam…”, khi mà thông tin về sự kiện Trung Quốc thảm sát các chiến sĩ hải quân và công binh Việt Nam ở Gạc Ma ngày 14/8/1988 thì mãi đến những năm gần đây mới được công bố trên một số phương tiện truyền thông của nhà nước. Và rất nhiều người dân còn không biết ngày 14/3 là ngày gì?, những người dân tự phát tổ chức kỷ niệm ở Hà Nội, Sài Gòn… còn bị quấy phá, ngăn cản, thì lấy đâu ra chuyện “còn mãi in đậm trong tâm trí của mỗi người dân Việt Nam” như cuốn sách chính thống này viết.

Vậy nên, khi đọc và so sánh nội dung hai cuốn sách: “Gạc Ma. Vòng tròn bất tử” và “Những điều cần biết về hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và khu vực thềm lục địa phía Nam (DK1)”, thì tôi đã rõ vì sao cuốn “Gạc Ma. Vòng tròn bất tử” bị “lên bờ, xuống ruộng” cả trước, trong và sau khi xuất bản.

Và, tôi cũng đã rõ ai là người nói thật, ai là người nói dối, và VÌ SAO LẠI THẾ?

Tôi nghĩ: bạn bè tôi ai đọc bài này trên FB của tôi, chắc cũng có suy nghĩ như tôi. Để rồi, tôi, các bạn, những người đã chiến đấu chống quân xâm lược Trung Quốc ở Gạc Ma may mắn còn sống sót và thân nhân của những liệt sĩ Gạc Ma sẽ phải lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong tâm can mà thôi.
Quá buồn phải không các bạn?

TRẦN ĐỨC ANH SƠN (@ Đà thành, Quảng Nam quốc)









Có chữ nào viết về trận chiến bảo vệ Cô Lin sáng ngày 14/3/1988 và suốt 2 tháng sau đó của cán bộ và binh lính tàu HQ 505 trong cuốn sách do Cục chính trị – Bộ Tư lệnh hải quân, biên soạn đâu. Vì sao thì chắc mọi người cũng biết rồi. 

Ở đây thì chỉ có 4 dòng vắn tắt nhưng thậm xưng, đầy cảm tính.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự thật phía sau hành trình “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử”




Nguyễn Văn Phước
15-7-2018

Nhiều năm trước tôi đã từng được nghe đến sự kiện mà một vài người rỉ tai nhau, nói nhỏ về trận Hải chiến đẫm máu ở một đảo ngoài Trường Sa. Các em học sinh, sinh viên cũng nghe nói máu Trường Sa đã đổ nhưng không rõ đổ máu ở đâu? Do ai? Trong trường hợp nào?… những bài báo chính thống hiếm hoi, rải rác lúc đó cũng không giúp người đọc hiểu rõ sự việc vì một số bài chỉ đề cập mập mờ, cẩn trọng là do ‘Tàu lạ’, ‘Quân đội Nước ngoài’ gây ra. 


Tôi và anh em First News đã từng có ý định làm một cuốn sách về sự kiện đó ở Trường Sa nhưng manh mối thông tin xác thực rất ít. Mãi đến khi Trung Quốc kéo dàn khoan HD981 qua vùng biển chủ quyền của Việt Nam thì một đoạn clip Video chừng 3 phút bằng tiếng Trung, có logo tiếng Trung Quốc ở góc trên phải do Hải quân Trung Quốc công bố nhiều năm trước đó khoảng 2006, bỗng rộ lên trên mạng Internet, mấy anh em First News đưa tôi xem. Và tôi đã lặng người rất lâu và xem đi xem lại nhiều lần. Sau khi kiểm tra dịch ra tiếng Việt và xác nhận tính xác thực đoạn clip đó, tôi quyết định xếp lại những dự án xuất bản đang làm và tập trung toàn bộ tâm lực anh em vào tìm, thu thập tư liệu cho bản thảo.

Không phải ai trong First News lúc đó cũng đồng ý tôi làm cuốn sách này, bạn bè tôi, những người hiểu chuyện, cũng nhìn tôi ái ngại “Khó xin giấy phép xuất bản lắm”. Nhà báo Lê Thanh Phong đã tích cực tìm tư liệu cho tôi nhưng cũng nói thẳng chắc nịch “Em tìm cho anh vì anh yêu cầu chứ em thách anh xin được giấy phép đó!. Anh sao rành chính trị bằng những thằng chuyên lăn lộn viết nội chính hàng chục năm như em! Anh quá ngây thơ!”

Lúc đầu từ những bài viết của các nhà báo (đã đăng và chưa được đăng lúc đó), sau đó tìm ra số điện thoại liên lạc của các cựu binh Gạc Ma đang ở các tỉnh thành… Sau vài tháng, cuốn sách đã hình thành để đi xin giấy phép với cái tên do tôi đặt: ‘Gạc Ma – Vòng Tròn Bất Tử’ – bởi vì thực sự cái vòng tròn các chiến sĩ Việt Nam đứng trên đảo nước biển tới lưng ngã xuống khi bị quân Trung Quốc trên tàu bất ngờ bắn thẳng bằng súng máy hoả lực cao như bắn bia với tiếng hô “Tả! Tả! Tả!…” trong đoạn clip 26 năm trước luôn cứ mãi ám ảnh tôi, kể cả khi đi ngủ.

Trong quá trình đi xin phép các NXB, tôi luôn mang theo cái Ipad để mở đoạn Clip đó cho những người cần xem, tôi ngạc nhiên là nhiều vị cán bộ chưa từng xem đoạn Clip Gạc Ma này, tôi làm hẳn một clip mang tên Hạt Giống Tâm Hồn chép đoạn clip có tiếng thuyết minh trên mạng để dễ trình bày. Vì tôi biết giữa biết và hiểu đến hiểu rõ là một chặng đường khá xa, cần sự kiên trì.
https://m.youtube.com/watch?v=aIkKWCp5poY

NXB đầu tiên do tôi rút về để hoàn thiện và nộp các NXB khác được một cán bộ CXB giới thiệu là hợp hơn. Các NXB rất vui vẻ khi nhận bản thảo nhưng ít tuần sau đó, đã im lặng trả lại, không nói lý do, chỉ nói không phù hợp với chức năng của NXB. Trong suốt quá trình 4 năm xin GPXB chưa bao giờ tôi nhận được công văn hay văn bản nào nói cuốn sách không cấp GP là do chất lượng bản thảo không đạt yêu cầu.

Thân sinh tôi lúc đó nhập viện vì bệnh nặng, sợ không qua khỏi, mà ông rất muốn tôi làm cuốn sách này. Lúc đó tôi cảm nhận hành trình này sẽ lâu, xuất bản có luật xuất bản, nhưng vẽ tranh chưa có luật vẽ tranh, muốn vẽ gì thì vẽ, nên nghĩ ra ý tưởng đấu giá bức tranh tôi đặt cùng tên ‘Gạc Ma – Vòng Tròn Bất Tử’. Tôi mời hoạ sĩ Bùi Lệ Trang để vẽ bức tranh tôi chụp lại màn hình lúc quân Trung Quốc bắn các chiến sĩ ta trên đảo Gạc Ma. Cuộc đấu giá Bức tranh sơn dầu khổ 1,6mx2,2m vô tiền khoáng hậu trên báo chí và MXH khởi đầu ngày 4/6/2015 kéo dài suốt 7 tuần, 49 ngày kết thúc vào ngày 22/7/2015 bằng cuộc đấu giá chính thức cùng Đại Lễ Tưởng Niệm Cầu Siêu lần đầu tiên cho 64 liệt sĩ Gạc Ma ở chùa Vĩnh Nghiêm với hơn 3000 người tham dự làm lan toả một tinh thần yêu nước lạ thường và sự hiểu biết về Gạc Ma đến nhiều tầng lớp bạn đọc. Mỗi tuần một người đấu giá và được quyền tặng cho một ai đó với lý do tặng.

Khởi đầu là Thiếu tướng Lê Mã Lương với mức giá 50 triệu. Tôi đã tìm gặp Tướng Lê Mã Lương sau khi bản thảo đã đi qua được vài NXB vì đọc trên mạng nhận thấy Tướng Lương rất quan tâm đến sự kiện Gạc Ma, Trường Sa và nhờ Tướng Lương cấu trúc và thẩm định lại các chi tiết quân sự bản thảo và đứng tên chủ biên viết LGT cùng xin giấy phép, chứ không trực tiếp viết bài hay định hướng. Thực sự lúc đó anh em chúng tôi tìm tòi hỏi thăm bất cứ ai có quan tâm và có hiểu biết về Gạc Ma đều liên hệ để mời cùng thực hiện cuốn sách để chất lượng hơn.

Vâng! Bất cứ ai giúp chúng tôi được tôi đều sẵn lòng bay đi gặp, và ở Việt Nam lúc đó quá ít người lên tiếng nói về Gạc Ma. Bây giờ tôi mới biết có một số người rất am hiểu về sự kiện Gạc Ma, thậm chí biết rất rõ mà sao trong suốt thời gian vài chục năm đó họ lại im lặng, bặt vô âm tín. Nếu biết chúng tôi chắc chắn đã đi tìm bằng được và mời họ tham gia cuốn sách rồi. Chúng tôi coi cuốn sách này không phải của riêng ai, mà của người Việt Nam, mà chúng tôi như là có sứ mệnh phải dấn thân thực hiện.

Người đấu giá tiếp theo là GSBS Nguyễn Thị Ngọc Phượng đấu giá 100 triệu và tặng bức tranh cho Quốc Hội Việt Nam. Sau đó anh Lê Viết Hải – Tập đoàn Hoà Bình đấu giá 200 triệu tặng bức tranh cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, rồi ông James G. Zumwalt con trai Đô Đốc Hải Quân Mỹ đấu giá 17.000 USD tặng bức tranh cho Hải Quân Mỹ, rồi Thượng Toạ Thích Thanh Phong, trụ trì chùa Vĩnh Nghiêm thay mặt cho Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo và toàn thể phật tử Việt Nam đấu giá 400 triệu đồng và tặng bức tranh cho toàn thể dân tộc Việt Nam thì bùng lên một làn sóng lạ kỳ xôn xao trên MXH và báo chí VN, lan ra cả nước ngoài.

Đến lúc đó thì có chuyện xảy ra, vào lúc 4h chiều tôi đang ở Bệnh viện chăm sóc cha tôi thì nhận được điện thoại của em Quân Trọng Vũ: “Anh Phước ơi, anh về công ty gấp, có xe công an đến đòi gặp anh!”. Tôi lo cho ông xong về tới First News lúc 5h. Đón tôi là hai cán bộ An Ninh A87, một Đại Tá, một Trung Tá từ Hà Nội bay vào, đưa giấy giới thiệu ra, tôi mở một chai rượu và rót trà mời uống.

Anh Đại Tá tên T. bắt đầu luôn, nghiêm giọng hỏi:

– Vì sao anh có bức tranh Gạc Ma?

– Một hoạ sĩ vẽ tặng tôi.

– Anh đấu giá tranh để làm gì?

– Tôi đấu giá tranh Gạc Ma để lấy tiền giúp đỡ 64 gia đình Liệt sĩ Gạc Ma. Có gì sai không ạ?

– Anh có giấy phép đấu giá tranh không?

– Tôi không có giấy phép. Vì tôi đấu giá qua MXH và báo chí để giúp liệt sĩ nên tôi nghĩ không cần giấy phép.

– Sao anh không đấu giá một lần tại một sự kiện mà lại đấu giá hàng tuần?

– Đâu có luật nào bắt đấu giá một lần đâu?

– Vì sao anh đấu giá mà lại còn tặng bức tranh cho Quốc Hội, cho Thủ Tướng? Ai cho phép anh tặng vậy? Anh có ý gì? Có động cơ gì?

– Tôi không tặng! Mà chính người bỏ tiền đấu giá tranh họ có quyền tặng ai đó là quyền của họ. Pháp luật Việt Nam đâu có cấm một người dân tặng tranh cho một ai đó đâu?

– Anh sẽ còn tặng bức tranh Gạc Ma cho ai nữa?

– Tôi không biết. Tuần tới ai đấu giá cao hơn thì được quyền tặng ai đó. Tôi còn không biết sao trả lời anh được?

Thấy hai anh im lặng, tôi bắt đầu hỏi lại:

– Cho tôi hỏi, anh đã làm gì, lập thành tích gì mà lên hàm Đại Tá?

– Sao anh lại có quyền hỏi tôi như vậy?

– Bây giờ là 6h chiều, sau giờ làm việc, anh hỏi tôi thì tôi cũng hỏi thăm anh mà.

– Tôi đã từng đi chiến trường K.

– Năm 1988 anh ở đâu?

– Tôi ở Vị Xuyên, Hà Giang.

– Anh đã xem Clip Trung Quốc thảm sát chiến sĩ ta ở Gạc Ma chưa?

– Tôi có nghe nói, nhưng chưa xem.

Tôi mở đoạn Clip đó cho hai anh xem.

Sau đó im lặng một hồi, tôi hỏi Đại tá T. bằng một giọng trầm và sâu:

– Tôi hỏi anh câu này không phải anh bỏ qua nhé. Nếu vào ngày 14-3-1988 anh không được Bộ Quốc Phòng cử lên Vị Xuyên, Hà Giang công tác, mà cử ra đảo Gạc Ma. Vào ngày đó nếu anh và đồng đội bị quân Trung Quốc bắn chết y như anh vừa xem đoạn clip vừa rồi. Gia đình vợ con, bố mẹ anh suốt một thời gian dài khó khăn. Sau 27 năm, có một người có thiện tâm muốn đấu giá một bức tranh về khảnh khắc anh hy sinh, kể lại câu chuyện đó, và lấy tiền đấu giá tranh giúp đỡ gia đình, vợ con, bố mẹ anh. Thì không phải anh đang ngồi uống rượu với tôi đây, mà linh hồn của anh có cảm thấy ấm lòng và ủng hộ việc tôi làm không?

Nói tới đây, hai anh An Ninh im lặng, trầm ngâm, suy tư uống thêm vài ly rượu nữa.

Một lát lâu sau, viên Đại Tá T. đứng dậy, bắt tay tôi thật chặt: “Tôi sẽ về làm công văn báo cáo ủng hộ việc anh làm!”

(Tôi vẫn còn lưu số ĐT hai anh An Ninh đáng nhớ này).

Tiếp sau đó là một cô gái người Việt gốc Hoa đấu giá 500 triệu và tặng bức tranh cho Tổng thống Obama.

http://congan.com.vn/tin-chinh/buc-tranh-gac-ma-vong-tron-bat-tu-duoc-tra-gia-500-trieu-dong-de-tang-barack-obama_3562.html

Rồi vợ chồng cụ Nguyễn Công Nghệ – Nguyễn Thị Phương đấu 730 triệu tặng bức tranh cho Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình…

https://tintuc.vn/ong-tap-can-binh-se-duoc-tang-buc-tranh-gac-ma-vong-tron-bat-tu-59510

Buổi đấu giá chính thức được Thầy Thích Thanh Phong sắp xếp trong Đại Lễ Cầu Siêu Tưởng Niệm lần đầu tiên cho 64 liệt sĩ Gạc Ma hơn 3000 người tại chùa Vĩnh Nghiêm, rất đông Công An mặc thường phục và cả tình báo Hoa Nam nữa. Gần tới giơ, tình hình căng như dây đàn, rất may Thầy mời được Đại Tướng Trần Đại Quang đến dự được nên báo chí thông tin bùng nổ các bài viết mạnh dạn gọi Trung Quốc là quân xâm lược ngay từ đêm hôm đó kéo dài suốt mấy ngày sau. Bức tranh được anh Lê Viết Hải đấu giá 1 tỷ 280 triệu và đã trao đầy đủ cho 64 gia đình liệt sĩ Gạc Ma. Đêm đó được giới truyền thông đánh giá như một Hội Nghị Diên Hồng. (Mọi thông tin đều kiểm chứng trên các báo chính thống).

http://congan.com.vn/tin-chinh/uoc-mong-tot-cung-cua-bac-cach-mang-lao-thanh-67-nam-tuoi-dang_8401.html

Vào tháng Ba năm 2016, tôi mời 16 anh em cựu binh Gạc Ma vào Sài Gòn mấy ngày để phỏng vấn, ghi hình lần 2 cho việc thực hiện cuốn sách gian truân ‘Gạc Ma – Vòng Tròn Bất Tử’. Nhân TP đang có Hội Sách Toàn Quốc tại công viên Lê Văn Tám, tôi muốn anh em Gạc Ma cảm nhận không gian văn hoá của TP nên cùng First News tổ chức một buổi giao lưu nhỏ anh em Gạc Ma ngay trước gian hàng First News. Một cái bục, micro và mấy hàng ghế cho anh em Gạc Ma ngồi, để có thể chia sẻ với bạn đọc ký ức và suy nghĩ của những người lính biển đảo trở về từ cõi chết. Nhưng ngay sau đó, luôn kè kè mấy anh An Ninh giám sát ra chỉ thị, không một ai trong anh em cựu chiến binh Gạc Ma được lên bục cầm micro nói chuyện, chỉ được ngồi nghe các em, nghệ sĩ khuyết tật lên đàn hát như nhạc sĩ khiếm thị Ha ChuongDương Quyết ThắngNguyễn Sơn Lâm… lên đàn hát chia sẻ. Các anh em chỉ ngồi dưới nhìn và vỗ tay. Tôi xin các anh an ninh để các anh em Gạc Ma lên nhưng được trả lời: “Đã có chỉ đạo!”.

Về cuối, anh em Gạc Ma rất muốn lên chia tay với bạn đọc Sài Gòn mà cũng không được. Các anh Lê Hữu ThảoThong Nguyen… đều ngồi im lặng.

Vậy tôn vinh, tri ân những người đã trực tiếp đối đầu với hiểm nguy và cả mạng sống để bảo vệ biển đảo, tổ quốc mà hay thường nghe nói là ở đâu ?
Nhiều nhà báo từng viết về Gạc Ma bị gỡ bài, rút thẻ, nhiều người tổ chức tưởng niệm Gạc Ma bị quấy rối…

Chẳng lẽ ở đất nước này, hy sinh xương máu chống quân Trung Quốc xâm lược tổ quốc mình là một cái tội, phải bị lãng quên, phải bị hất hủi sao?

Những anh hùng đã hy sinh trong cuộc xâm lược của Trung Quốc 17-2-1979 như Lê Đình Chinh, Nguyễn Bá Lại, Hoàng Thị Hồng Chiêm… rất nhiều năm qua có ai nhắc tới không ? Trường Tiểu học mang tên nữ anh hùng Hoàng Thị Hồng Chiêm vì sao đã bị thay tên, đục bỏ chữ từ rất lâu rồi?

Sau này, nếu, Trung Quốc nổ súng tấn công xâm lược Việt Nam – Ai sẽ lên đường chiến đấu bảo vệ Tổ quốc? Nếu họ biết trước dù chết hay may mắn còn sống – họ sẽ bị đối xử như như đã từng? Hãy thay đổi ngay khi còn kịp!

Các bạn sẽ hiểu hành trình thuyết phục và đấu tranh cho cuốn sách đầy đủ nhất đầu tiên ở Việt Nam về trận thảm sát Gạc Ma gọi đích danh Trung Quốc là thủ phạm được xuất bản chính thức khó khăn và gian nan như thế nào.

Và đây là lá thư do chính con gái Liệt sĩ Trần Văn Phương, người cầm cờ trên đảo Gạc Ma bị Trung Quốc hạ sát bằng lưỡi lê ngay trên đảo – trước khi rút lên tàu hạ nòng nã đạn bắn giết 64 chiến sĩ Việt Nam, viết, tất cả là sự thật.

Bài học quý giá từ một đốm lửa nhỏ Gạc Ma

Tất cả những điều mắt thấy tai nghe đó, thôi thúc tôi ngày đêm vượt mọi khó khăn trở ngại để xin phép bằng được để xuất bản cuốn sách thiêng liêng này. Không ít lần tôi đã khấn trước bàn thờ Phật xin anh linh 64 liệt sĩ Gạc Ma độ trì, hỗ trợ tôi ra bằng được cuốn sách này.

Trong một cuốn sách lần đầu tiên về Gạc Ma chắc chắn chúng tôi không tránh khỏi những thiếu sót. Và tìm những cựu binh nhân chứng từ Gạc Ma trở về cũng chỉ liên hệ được 22 người, chủ yếu qua cựu binh Lê Hữu Thảo, Ban Liên Lạc cựu binh Gạc Ma. Như trường hợp Đại Tá Hoàng Bùi Hải quê ở xã Quảng Trạch, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. (Khi xảy ra sự kiện Gạc Ma 14/3/1988 thì Hoàng Bùi Hải là Thượng úy, được giao chức đảo trưởng đảo Colin), chúng tôi cũng chưa có dịp phỏng vấn. Đến ngày ra mắt sách chúng tôi mới kịp mời anh Hải vào Sài Gòn dự lễ Họp Báo. Và chúng tôi đã tìm được thông tin về cựu binh Nguyễn Văn Lực ở Quảng Bình, Cựu binh Cơ, Luận, Phúc quê Lệ Ninh, Quảng Bình, cựu binh Tại quê ở Huế, Võ Văn Doàn quê ở Đông Hà, Quảng Trị, Hồ Văn Đạo ở Bố Trạch, Quảng Bình, Phạm Văn Đương, Nguyễn Thanh Xuân ở Ba Đồn Quảng Bình, cựu binh Đỗ Ngọc Hưng quê Kiến An, Hải Phòng, cựu binh Nguyễn Văn Ninh quê Bắc Ninh, Lê Văn Dũng, Lê Thanh Miền quê Quảng Bình, cựu binh Hoàng Văn Chúc mới tìm được ở Long Thành Đồng Nai… dự định sẽ phỏng vấn trong lần ấn bản mới. Vì vừa rồi chốt bản thảo với NXB Văn Học từ tháng 3/2018 nên chúng tôi không kịp bổ sung, đưa thêm thông tin.

Chúng tôi sẽ mời tất cả cựu binh Gạc Ma và đại diện các gia đình Liệt sĩ Gạc Ma vào TP. HCM dự Đại Lễ Tưởng Niệm Cầu Siêu vào ngày 25/7/2018 để trao quà, tiền từ tiền bán sách lần 2. Tại ngày Ra mắt sách 10/7/2018 chúng tôi đã trao 484 triệu từ các hoạt động và vận động của First News cho 64 gia đình Liệt sĩ Gạc Ma. Với cuốn sách thiêng liêng này, First News không hề tính đến yếu tố thương mại lời lỗ như các sách khác.

Về những sai sót trong cuốn sách thì có một chi tiết nhầm tên cựu chiến binh Gạc Ma Mai Xuân Hải qua lời kể của cựu binh Nguyễn Văn Thống, vì hai người cùng tên, cùng chữ lót, cùng quê, chỉ khác họ là do lỗi chúng tôi, không phải của Tướng Lê Mã Lương, hay NXB. Đoạn phỏng vấn cựu binh Nguyễn Văn Lanh cả hai lần đều lặp lại là “vì có lệnh không nổ súng nên tôi…” có lẽ văn nói của anh Lanh lúc đó đang liền mạch nên không để ý chữ trước, mà chúng tôi cũng nghĩ không quan trọng nên để như vậy. (Đây hoàn toàn là lỗi của chúng tôi chứ Tướng Lương không hề biết chi tiết này, đừng trách Tướng Lương). Còn trong các lời phỏng vấn các cựu binh khác đều là ‘Lệnh Không Nổ Súng Trước’. Không bao giờ chúng tôi nghĩ đến ngày sách ra, rất nhiều người không đọc sách, không quan tâm đến tổng thể cuốn sách, mà chỉ chăm chăm vào đúng một chữ “TRƯỚC” của cựu binh Lanh như bắt được vàng và tạo nên một làn sóng phản đối, khủng khiếp chưa từng có, đòi thu hồi, đòi huỷ diệt cuốn sách và mạt sát những người thực hiện. Còn 5 lỗi còn lại không quan trọng do chúng tôi tự tìm ra để đưa vào bảng đính chính đã in bổ sung.

Thật ra, một cuốn sách dầy dặn và quan trọng về một sự kiện bi hùng lịch sử ở Gạc Ma – Trường Sa của Tổ quốc lẽ ra như tôi và rất nhiều người mong muốn phải được nhà nước đứng tổ chức thực hiện ở NXB Sự Thật hay NXB Quân Đội Nhân Dân – Thì một đơn vị xuất bản nhỏ bé như First News – Trí Việt sẽ không phải đứng ra gian nan thực hiện suốt 4 năm qua.

Nhưng cuốn sách cũng đã được ra đời – dù chưa hoàn thiện như mong muốn – như trang đầu tiên trong sách tôi đã viết. Tôi mong rằng đây là cuốn sách không của riêng ai, mà của người Việt Nam, và rất mong tất cả mọi người cùng đóng góp, giúp tâm sức để nó hoàn thiện nhất có thể – thay vì lao vào xâu xé nó – vì những sơ sót không mong muốn. Vì nó không chỉ là cuốn sách tri ân tinh thần quả cảm của 64 người con đất Việt hy sinh mạng sống của mình vì một hòn đảo đã vĩnh viễn bị cướp đi bởi quân xâm lược – mà còn là một bằng chứng không thể chối cãi đối với Trung Quốc: Gạc Ma – Trường Sa là của Việt Nam! Và hãy cảnh giác cao độ với Trung Quốc. 


 
Toàn cảnh đá Gạc Ma, từ khoảng cách 5km. Ảnh: Mai Thanh Hải

 

Kẻ “bất hảo” “nhếch mép cười một phát và quên chúng nó đi”!



Tương Lai

Tiến sĩ Nguyễn Quang A vừa bị bắt giữ và câu lưu trái phép tại sân bay Nội Bài khi từ nước ngoài trở về ngày 6.7.2018. Thế thì đích thị là thuộc diện “bất hảo” chứ gì nữa. Bị công an bắt giữ và thẩm vấn thì nhất định là “bất hảo” rồi, thì ngài Tổng Bí thư đã giảng như vậy rồi, lời vàng ý ngọc miễn bàn! 


Cái này mới là đúng “truyền thống văn hóa Việt Nam” như bà Chủ tịch Quốc hội vừa nói vì đây là bắt một kẻ “bất hảo” chứ không phải là chuyện ‘ông’ Thanh tra Chính phủ lại đi kiện ‘ông’ Bộ trưởng này, lãnh đạo kia về tài sản thì nghe không đúng truyền thống văn hoá Việt Nam lắm” mà Bà Ngân đã lo lắng. Hơn nữa, còn tệ hơn bọn bất hảo nữa cơ đấy, mà là “ con chuột luồn cúi, là rác rưởi và hắn phải đeo găng tay để vứt đi. ..như hắn thóa mạ. Rồi hắn dọa “sẽ bị hắn xử với đôi tay bọc găng để khỏi bẩn tay hắn,…. Hắn bảo tên hắn ta là Vũ sinh 1979 (kém con mình 1 tuổi).* Nguyễn Quang A kể lại. 

Thế là ngài sĩ quan chỉ đáng tuổi con của người bị hắn “hỏi cung” khi đã bắt giữ ông ta bất chấp luật pháp, kỷ cương của một nhà nước gọi là “của dân, do dân và vì dân” đã ngang nhiên quát nạt một trí thức mà hắn còn kém tuổi con ông. Xem ra cái ông sĩ quan an ninh tên là Vũ này còn “lập trường, quan điểm” hơn ông Tổng Trọng nhiều khi ông này quyết liệt lên án bọn “bất hảo”, kẻ thù của đảng, của nhà nước “những phần tử kích động đó là ai, thì toàn là thành phần bất hảo, nghiện hút ma túy, trộm cắp, đủ các kiểu. … “Phải có luật để bảo vệ chế độ này chứ, đâu phải cứ để chúng muốn phá gì thì phá, muốn chửi ai thì chửi được, nên mạng rất là nguy hiểm ở chỗ đó” (theo VTCNews ngày 17/06/2018) 

À ra vậy. Trong cái vốn tri thức của giáo sư Trọng về cái “luật an ninh mạng” mà chỉ cần thế là cũng đủ để ông chỉ thị cho Quốc hội của bà Ngân phải thông qua cho bằng được cái luật quan trọng này! Chẳng trách mà Nguyễn Quang A phải tranh thủ lúc bị “câu lưu” mà giảng cho mấy chú an ninh canh giữ ông những tri thức tối thiểu và cơ bản nhất tại sao ông phản đối luật an ninh mạng. Tranh thủ thời gian bị “câu lưu”, ông nói cho họ biết thực chất nội dung của Luật an ninh mạng là gì. Là “bịt miệng dân; sách nhiễu doanh nghiệp; lỗi hệ thống dẫn đến rủi ro cực lớn cho an ninh quốc gia”. 

Với những sĩ quan an ninh ngồi canh giữ mình, Nguyễn Quang A thực hiện một “bài giảng bất đắc dĩ" cho họ về những tác hại khó lường của luật này với đất nước như hợp pháp hóa sự vi hiến và xâm phạm quyền con người, tạo cơ hội cho một bộ phận công an với một quyền hạn quá lớn sách nhiễu, gây khó khăn cho doanh nghiệp, cản trở sự phát triển của đất nước. Ông lo ngại nhất luật an ninh mạng tạo ra những lỗi hệ thống sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh quốc gia mà luật này muốn bảo vệ. 

Ông chỉ rõ hệ thống không thể quá tập trung như thế này vì sẽ tiềm ẩn các hậu quả rủi ro rất nguy hiểm đối với cả đất nước, cả dân tộc và cả bộ máy cầm quyền! Đây là các hậu quả không lường trước (unintended consequences) của bất kể chính sách hay quyết định nào, bất chấp mục đích đúng đắn hay cao thượng của chính sách hoặc quyết định ấy. Nguyễn Quang A chỉ rõ tai họa sẽ xảy ra sau 5 năm, 7 năm, hay 10 năm và đến lúc ấy thì đã quá muộn. Bằng sự trải nghiệm của chính bản thân mình từng góp ý kiến phân tích về những thất bại không tránh khỏi của Tập đoàn Kinh tế Nhà nước và Hệ thống Ngân hàng trước đây, vận dụng những điều ấy vào việc phân tích những sai lầm của Luật An ninh mạng, ông chỉ rõ lỗi hệ thống và các hậu quả chưa lường trước được của Luật này. * 

Mà đây đâu phải là lần đầu tiến sĩ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển [IDS] bị “câu lưu” và đối xử một cách thô bạo như vậy. Đây là lần thứ 17 ông bị câu lưu trái pháp luật tính từ 23-3-2016, kể cả lần ông bị “bắt cóc” trên đường đến gặp Obama theo lời mời chính thức của Tổng thống Mỹ trong dịp đến thăm Việt Nam vừa được tiếp đón trang trọng theo nghi thức nguyên thủ quốc gia. 

Là tiến sĩ khoa học chuyên ngành Điện tử Viễn thông, Nguyễn Quang A từng là giáo sư giảng dạy tại Đại học Budapest Hungari, từng là Chủ tịch Hội Tin học Việt Nam, một chuyên gia kinh tế và là một trong những người đi đầu trong ngành ngân hàng tư nhân tại Việt Nam. Năm 1993 ông tham gia sáng lập Ngân hàng ngoài Quốc doanh VP Bank nay là Ngân hàng TMCP Việt Nam thịnh vượng. Ông từng ứng cử vào Quốc hội khóa XIV, nhiệm kỳ 2016-2021 với tư cách chuyên gia độc lập về tin học, kinh tế, tài chính và nhà báo tự do trong mong mỏi được góp phần kiến tạo một thể chế dân chủ. Năm 2016 ông được đề cử giải nhân quyền thường niên của Chính phủ Hà Lan “Hoa Tulip về Nhân quyền”. Với những điều vừa nói thì đây đích thị là một phần tử “bất hảo” dưới con mắt của ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, là “con chuột luồn cúi, là rác rưởi” mà cần “ phải đeo găng tay để [cầm] vứt đi” theo ngài sĩ quan an ninh hỏi cung và quát mắng ông chẳng oan tí nào! 

Rất may mắn là người viết bài này lại là bạn của cái ông tiến sĩ “bất hảo” từng nhiều lần bị chặn bắt trên đường, bị bắt cóc và “câu lưu” mà lại cứ xưng xưng tranh luận, giảng giải cho người bắt bớ , hỏi cung, xúc phạm đến mình, để rồi “nhếch mép cười một phát và quên chúng nó đi”. Tôi định vào lần gặp Quang A tới, tôi sẽ hỏi hắn: “Liệu cậu có quên chúng nó đi thật không và có quên được không”? Chắc Quang A lại cười hề hề rất thoải mái, hồn nhiên như mọi lần: “thì nhớ làm gì cho mệt”! 

Tôi kết bạn với Quang A vào dịp nào cũng không nhớ thật rõ. Chỉ nhớ nhất là những cuốn sách thuộc dạng SOS2 mà Quang A dịch và gửi đều cho tôi đọc, lại còn yêu cầu tôi hiệu đính, chỉnh sửa. Tôi trả lời: “đọc để hiểu còn vất vả, không rõ có hiểu được đúng, được hết nghĩa lý của nó nổi hay không nữa chứ nói gì đến hiệu đính, chỉnh sửa”. Bằng những cuốn sách ấy, tôi cảm phục ý chí, nghị lực và sức làm việc của Quang A. Đúng như anh nói : “Dịch là để học và chia sẻ. Đó cũng là đam mê của tôi. Những cuốn sách tôi dịch khá kén bạn đọc nhưng tôi nghĩ nó sẽ có ảnh hưởng nhất định trong việc truyền tải kho tàng trí tuệ của nhân loại…Tất cả các sách tôi dịch đều có chung một chủ đề: Hệ phần mềm điều hành xã hội - làm thế nào để vận hành xã hội một cách hữu hiệu. Tôi gọi đó là tủ sách SOS2 (có nghĩa là hệ điều hành xã hội): chính sách, thể chế, những kinh nghiệm thất bại và thành công, các lý thuyết, những cách tổ chức sao cho xã hội vận hành suôn sẻ”. Người học trò cũ, cũng là một người bạn rất tin cậy suốt hơn nửa thế kỷ từ 1962, cùng làm việc và bạn thân của Quang A ở Genpacific và hình như cả trước đó ở Viện Kỹ thuật quân sự 1975, đã có nhận xét rất tốt về bạn mình khi tôi hỏi thăm về Quang A nhân một việc tôi phải làm. Và cứ thế tôi gắn bó với Quang A. Chặt chẽ và thú vị nhất là từ hồi hoạt động trong IDS.

Còn nhớ một kỷ niệm: hôm cùng ngồi với nhau ở nhà anh Việt Phương mà tôi hẹn Quang A đến đấy trong dịp tôi bay ra Hà Nội. Mọi người trao đổi với nhau việc thành lập một Viện Nghiên cứu độc lập theo kiểu một Think Tank như yêu cầu của ông Sáu Dân, Quang A nói một câu “xanh rờn” : “các anh toàn bàn tính theo kiểu “quan phương” quá, với tôi, chỉ một tuần là ra được một viện Nghiên cứu thôi”. 

Mọi người ngạc nhiên nhìn Quang A. Anh Việt Phương hình như lờ mờ đoán ra cách làm của Quang A: “Vậy thì anh nói cụ thể xem nên tiến hành ra sao”. “Đơn giản thôi, nhưng phải làm gấp”, Quang A từ tốn nói : “Cứ theo Luật Khoa học Công nghệ mà tiến hành đăng ký. Chỉ cần anh Chu Hảo, nguyên là Thứ trưởng Bộ KH và CN, bằng mối quan hệ cũ, làm việc với Sở KHCN Hà Nội sao cho việc đăng ký hoạt động sau khi đã có đơn mà Luật KHCN đã ban hành thật nhanh gọn. Thế là xong”. 

Hôm sau, tôi nhớ là ngày thứ năm, tôi bay về Sài Gòn, sáng thứ sáu đến trình bày với với ông Sáu Dân. Ông hỏi: “anh bố trí cho tôi gặp Quang A được không?”. Tôi gọi điện thoại cho Quang A, nói là ông Sáu muốn gặp, “ bay vào được không?”. Thật đơn giản và thoải mái, hắn trả lời “Tối nay em bay vào, sáng mai, thứ bảy gặp. Được không?”. Đấy chính là phong cách của Quang A, mọi việc đều đơn giản, gọn nhẹ, nhanh chóng, nói là làm, làm là làm tới. Con người của anh là con người hành động. Chuyện anh phải dài lời giảng giải suốt hơn 5 tiếng đồng hồ cho cánh an ninh đang thẩm vấn, canh giữ anh vừa kể trên chỉ là chuyện chẳng đặng đừng. Tuy nhiên, ở đây cũng thể hiện đựơc bản lĩnh của một người biết rõ việc mình làm, coi những trò nhơ bẩn, thủ đoạn vặt được dàn dựng để đưa mình vào bẫy chỉ là chuyện họ buộc phải làm, chẳng thèm chấp. Thì cứ để nó diễn ra, việc họ, họ làm, việc mình, mình làm. 

Tôi nghĩ, đó cũng là “đương nhân bất nhượng”, việc của chính nhân thì cần gì phải đắn đo! 

Tôi nhớ buổi làm việc của Quang A với ông Sáu Dân chỉ diễn ra hơn một giờ đồng hồ, vì sau đó ông còn có lịch tiếp anh Ngô Vĩnh Long, giáo sư đại học Maine, Hoa Kỳ, người đồng hương vừa về nước, đến thăm ông. Bữa cơm trưa hôm ấy ông mời luôn chúng tôi cùng ngồi trò chuyện với Ngô Vĩnh Long. Nhưng có lẽ còn “nhanh gọn” không kém chuyện ra đời của Viện Nghiên Cứu Phát triển IDS sau đó là chuyện quyết định chấm dứt hoạt động của Viện mà tôi chỉ nói gọn trong vài dòng sau đây: 

Khi biết được IDS được thành lập, Nông Đức Mạnh, lúc bấy giờ là Tổng Bí thư, đã hỏi Hà Nôi là ai cho phép IDS hoạt động thì được trả lời là không ai cho phép cả, đây là do Luật KHCN quy định, chỉ cần đăng ký. Mạnh trả lời rất gọn : “Nếu là Luật thì phải sửa Luật”! Luật là gì nhỉ? Chẳng là cái thá gì cả! Trong cái thể chế toàn trị này mà nói chuyện luật thì thật ngớ ngẩn! Việc Mạnh đưa vợ của mình vốn là bồ của con trai vào Quốc Hội, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất mà ông còn làm được cho dù phải từ con trai và bị con gái gửi đơn tố cáo với Bộ Chính trị của ông, thì những chuyện lặt vặt như hạ lệnh sửa Luật để cho những phần tử “bất hảo” có điều kiện phản biện này nọ chỉ là chuyện “nhỏ như con thỏ”. 

Vậy là Quyêt định 97 ra đời, một quyết định “phản dân chủ, phản khoa học, phản tiến bộ” như Tuyên bố phản đối của IDS! Thế là viện trưởng IDS Nguyễn Quang A đích thực là một phần tử “bất hảo” từ buổi ấy chứ đâu phải chỉ từ khi phản đối Luật Đặc Khu Kinh tế và Luât An ninh mạng vừa rồi. Còn “oan” cái nỗi gì cơ chứ! Tổng Mạnh rồi đến Tổng Trọng đều hảo hảo cả, thì những Nguyễn Quang A kia “bất hảo” là đương nhiên. Ta là hảo thì mi là bất hảo, chuyện ấy chẳng có gì đáng bàn. 
Họp mặt Viện IDS. 
Tôi nhớ buổi sinh hoạt đầu tiên của IDS để bầu giáo sư Hoàng Tụy làm Chủ tịch của Viện và bầu Phạm Chi Lan làm Phó Viện trưởng để giúp Quang A lúc ấy đang phải gánh rất nhiều việc của Công Ty, của Ngân Hàng… là họp tại trụ sở Công ty Máy tính-Truyền thông-Điều khiển 3C gần dốc Tam Đa. Một thời gian sau, IDS thường họp tại một căn phòng mà Quang A mượn của trụ sở của VPBank sát Hồ Hoàn Kiếm cho tiện đi lại. Mọi chi phí hoạt động của IDS trong buổi đầu đều do Quang A gánh vác. Mà gánh vác một cách vô tư, thoải mái nhưng không kém chu đáo, tỉ mỉ. Tôi rất cảm động mỗi lần ra Hà Nội họp cho đến khi bay về, bao giờ cháu Ngân, cán bộ của Công ty 3C được Quang A trao thêm trách nhiệm cũng rất ân cần, cẩn thận lo vé, lo chỗ ở tại 35 Hùng Vương, nơi tôi tá túc. Một việc nhỏ khác tôi nhớ mãi: biết anh Việt Phương kiêng thịt nên trong mọi bữa cơm ở cửa hàng Thủy Tạ hay nơi nào khác, bao giờ Quang A cũng đặt một suất cơm chay. Câu anh hay hỏi tôi mỗi khi họp xong “anh Hoàng Tụy, anh Việt Phương về bằng gì hả anh”.

Ấy vậy nhưng Quang A lại tâm sự : “trong cuộc sống, đôi khi ta phải biết trân trọng sự “hão huyền” hay “hoắng” mà mình có, bởi một góc độ nào đó nó thể hiện sự lãng mạn của tư duy. Không có sự lãng mạn thì cuộc sống sẽ vô cùng tẻ nhạt”.[VN Express, 14.5, 2012]. Cái con người “bất hảo” này như ông Trọng quy kết, “con chuột luồn cúi mà phải đeo găng tay để tóm vứt đi” này như viên sĩ quan an ninh nọ thóa mạ, chính là ông bạn tôi đây. Tôi cứ bật cười bởi thái độ của anh : “nhếch mép cười một phát và quên chúng nó đi”! 

Nhưng quên là quên chúng nó để nhớ, trân trọng và thiết tha nhớ đến những người thật đáng nhớ. Dạo ông Sáu Dân mất, Quang A đưa giáo sư Hoàng Tụy, Chủ tịch Viện Nghiên cứu Phát triển IDS gội mưa từ sân bay đến thẳng dinh Thống Nhất, nơi quàn linh cữu của người đã hết lòng về sự ra đời và hoạt động của IDS. Gọi điện từ sân bay cho tôi, Quang A hỏi tỉ mỉ về vòng hoa viếng ông Sáu Dân và nơi nghỉ trưa của giáo sư Hoàng Tụy vì ông đang yếu mệt. Quang A một bên và tôi một bên dìu vị Chủ tịch của mình vào viếng người vừa nằm xuống trong nỗi nhớ thương vô hạn, để rồi sau mấy tiếng nằm nghỉ, chiều muộn hôm đó giáo sư Hoàng Tụy cùng Viện trưởng Quang A bay ra Hà Nội. 

Và rồi, lần lượt những cây cổ thụ của IDS, Việt Phương, Phan Đình Diệu, Phan Huy Lê ra đi [xem ảnh]. Tuy thời gian hoạt động không dài, nhưng dấu ấn đậm nét của những trí thức có tầm vóc như các anh đã khắc sâu vào tâm khảm của mỗi một thành viên IDS và chắc chắn không chỉ ở đó. 

Tầm ảnh hưởng của những Việt Phương, Phan Đình Diệu, Phan Huy Lê… trong đời sống của xã hội đương đại có sức vẫy gọi mạnh mẽ những trái tim và khối óc của những nhân cách tử tế, những trí thức yêu nước giàu lòng tự trọng với khí phách ngẩng cao đầu trước cường quyền đã vẫy gọi giới trẻ giàu nhiệt huyết hướng tới một cuộc sống cao đẹp. 

Tổng Mạnh quyết liệt đòi phải xóa ngay Viện Nghiên cứu Phát triển IDS bởi vì quan thày của ông ta đã đánh hơi rất nhanh về sức lan tỏa của cái Think Tank này nếu để nó hoạt động. Họ ngửi ngay thấy sự đe dọa của một Viện Nghiên cứu hoạt động độc lập bứt ra khỏi vòng cương tỏa của một thể chế toàn trị phản dân chủ, vứt bỏ chiếc mũ kim cô thít chăt đầu óc suy nghĩ và sáng tạo của con người, trước hết là người trí thức. Mọi thế lực toàn trị phản dân chủ, phản tiến bộ, phản khoa học đều run sợ sức mạnh của người trí thức đích thực đang thực thi sứ mệnh của mình là người nói sự thật, phê bình không nhân nhượng về những gì đang hiện hữu. Không nhân nhượng với nghĩa rằng họ không lùi bước trước kết luận của chính mình, hoặc trước xung đột với quyền lực, bất cứ quyền lực nào.

Nguyễn Quang A về thăm cụ Lê Đình Kình, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, 
chính ở đấy, Quang A đã nối điện thoại cho tôi nói chuyện với cụ Kình. 
.
Cái cung cách đàng hoàng, điềm tĩnh mà cựu Viện trưởng IDS Nguyễn Quang A ứng xử với những kẻ hành hung, bắt cóc, nói năng thô lỗ hỗn xược với ông, đã thế, lại còn tranh thủ giảng giải cho họ, cung cấp cho họ những kiến thức sơ đẳng để họ hiểu được điều họ đang làm là tồi tệ đến cỡ nào càng tô đậm thêm tính chất “bất hảo” trong sự nhìn nhận của giới cầm quyền! Vì, điều mà họ muốn là bắt đối tượng họ trấn áp, uy hiếp phải cúi đầu. Thế mà ở đây,họ chỉ nhận được một phong thái ung dung tự tại không chút bối rốivì biết rõ sức mạnh của người dám là chính mình, đứng vượt lên trên mọi sự thấp hèn ! 

Thấp hèn nên lúng túng, bất nhất, ăn không nên đọi, nói không nên lời. Lúng túng càng lúng túng, đã bối rối càng bối rối thêm khi gặp phải một ứng xử của người đang biết quá rõ chân lý là thuộc về mình. Vì thế mới có chuyện trước mọi thủ đoạn trấn áp đe dọa bỉ ổi, những lời rao giảng vừa nhảm nhí, vừa tùy tiện thể hiện một tâm trạng bối rối bất an và bất lực của quyền uy, con người ấy lại chỉ “nhếch mép cười một phát và quên chúng nó đi”! 

Quả thật sự “bất hảo” này quá khó để định nghĩa. 

Sài Gòn ngày 15.7.2018 
T.L

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xử phạt 220 triệu đồng, đình bản 3 tháng báo Tuổi Trẻ Online





Pháp luật TP HCM
Thứ Hai, ngày 16/7/2018 - 19:18 
(PLO)- Hôm nay, 16-7-2018, Cục trưởng Cục Báo chí, Bộ TT&TT Lưu Đình Phúc đã ký Quyết định số 140/QĐ-XPVPHC về việc xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực báo chí, xuất bản đối với báo Tuổi Trẻ.

Theo đó, báo Tuổi Trẻ bị phạt 220 triệu đồng; tước quyền sử dụng giấy phép hoạt động báo chí điện tử (đình bản) với báo Tuổi Trẻ Online trong thời gian ba tháng và buộc cải chính xin lỗi với hai nội dung thông tin sai sự thật, gây ảnh hưởng xấu.

Theo quyết định, báo Tuổi Trẻ Online đã có hành vi thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng trong bài viết “Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật Biểu tình” trên báo ngày 19-6-2018 và thông tin gây mất đoàn kết dân tộc trong phần bình luận của bài viết “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?” trên báo Tuổi Trẻ Online ngày 26-5-2017.

Quyết định xử phạt này có hiệu lực kể từ ngày ký và báo Tuổi Trẻ có quyền khiếu nại theo quy định của pháp luật.

TÙNG NGUYỄN
____________

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm: ‘Không có trận hải chiến Gạc Ma mà đó một cuộc t...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NÔNG THÔN TÂY NGUYÊN KỲ 27: PHONG TRÀO TRỞ VỀ THỜI TỰ CUNG TỰ CẤP


 



     Khái niệm đi mua dầu ăn đã không còn ở cái xóm của mình nữa. Nhà nào cũng tự trồng lạc và ép dầu đủ ăn quanh năm. Nhà mình ép được  đâu gần 50 lít, đủ nhà ăn quanh năm và tặng biếu. Năm nào chẳng có cà phê già cỗi, nông dân nhổ cây ấy để trồng cây mới. Thế là khi tưới đợt một cho mùa khô, họ đã gieo hạt rồi. Sau ba đợt tưới thì mùa mưa về. Thế rồi nửa mùa mưa thì thu hoạch lạc. Gieo tiếp đến đầu mùa hái bói cà phê lại nhổ vụ thứ hai. Thế là tha hồ lạc ăn quanh năm. Đến mùa, nom từng xe công công chở lạc đi đến chỗ thuê hấp và ép lạc mà ngỡ họ đi hội. Dầu lạc nghe nói có người hỏi mua 90 nghìn một lít, nhưng ít ai bán.

   Trưa nắng, chạy ra lô cà phê nhổ mấy vạt rau má. Rễ để chấm với tương Nam Đàn. Ăn mặn quá thì xay lá rau má, vắt lấy nước uống.  Bầu tự trồng, lâu lâu ưa chấm kho quẹt thì chạy ra bờ ranh hái trái thơm vô chiết nước mà kho cho ngọt.

    Nhà nào có con gái lấy chồng. Cha ở nhà trữ gỗ thân cà phê. Con gái có bầu, sau khi làm cái lễ xin nhà chồng cho phép đưa con gái về nhà mẹ đẻ sinh nở thì cha ra vườn đào hố, làm lò đốt lấy than để sưởi cho con gái đủ 3 tháng 10 ngày. Kỳ xưa, chỉ có người từ Bình Trị Thiên trở vào mới có chuyện sinh ở nhà mẹ đẻ. Nay người gốc Nghệ Tĩnh và Thái Bình ở Tây Nguyên cũng làm theo chứ không nghiêm ngặt nhà gái đến nhà trai chăm đẻ chứ cấm về như xưa.

    Hoa cà phê tàn, một nhà quay mật ong. Cả xóm tụ lại mua mỗi lít 75 nghìn. Thế là hỷ hỷ hả hả đôi bên. Nói luôn, bọn mình không mê mật ong rừng vì rừng Tây Nguyên ứ còn nữa he he. Một nhà nuôi lợn, cả xóm lại xúi nhau chung một con lợn rồi cất thịt trong tủ lạnh ăn dần. Cá cũng có một nhà nào đó nuôi rồi cả xóm đến đó mua.

    Ga thì một năm đổi 2 bình. Có nhà chỉ dùng 1 bình là đủ vì ra vườn là tha hồ củi cà phê để đun. Thành ra chả mấy khi các cụ trong xóm mình đi chợ. Ra chợ toàn thấy mua muối với cả mì chính. Hihi. Chả bù cho ngày xưa, có cái phong trào phải sống ăn sẵn như người thành phố mới chịu. Đi chợ về phải là tay xách nách mang đủ thứ cơ. Nay hết rồi, đỡ tốn xăng đi chợ phết hihi.
Bình Dương, 15/7/2018
Tây Nguyên Xanh
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mỹ và Bắc Triều Tiên thảo luận về việc hồi hương hài cốt lính Mỹ


Lễ tiếp nhận hài cốt lính Mỹ tử trận trong cuộc chiến tranh Triều Tiên (1950-1953) tại Seoul, ngày 13/07/2018.
 

Các viên chức quân sự Hoa Kỳ và Bắc Triều Tiên hôm nay 15/07/2018 gặp gỡ tại Bàn Môn Điếm để tổ chức việc đưa về nước hài cốt của những lính Mỹ tử trận trong cuộc chiến Triều Tiên. Đây là một phần trong thỏa thuận từ cuộc gặp giữa tổng thống Mỹ Donald Trump và lãnh đạo chế độ Bình Nhưỡng tháng trước.
Hãng tin Yonhap dẫn nguồn từ một viên chức Hàn Quốc cho biết các đại diện quân sự đôi bên đã bắt đầu ngồi vào bàn đàm phán sáng nay. Các hình ảnh truyền hình cho thấy những chiếc xe mang bảng số quân đội Mỹ hướng về vùng phi quân sự, và theo báo chí, trong những tuần lễ gần đây khoảng mấy chục quan tài đựng hài cốt lính Mỹ đã được đưa về phía nam biên giới hai nước Triều Tiên.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo trong tháng này đã đến Bình Nhưỡng để bàn bạc về các chi tiết trong thỏa thuận Trump-Kim, trước đó cho biết cuộc gặp diễn ra vào thứ Năm 12/7. Tuy nhiên trong ngày hôm đó phía Bắc Triều Tiên đã đề nghị dời sang Chủ nhật.

Ông Pompeo nói rằng cuộc tiếp xúc với Kim Yong Chol, cánh tay mặt của Kim Jong Un tại Bình Nhưỡng trong hai ngày 6 và 7/7 là tích cực, nhưng phía Bắc Triều Tiên lại đáp trả gay gắt, tố cáo « các yêu cầu đơn phương và tham lam » cũng như « phong cách găng-tơ » của Hoa Kỳ. 

Về phía tổng thống Mỹ một lần nữa lại tỏ ra lạc quan, với hành động hiếm thấy : công bố một lá thư « rất lịch sự » của Kim Jong Un, tuy lá thư này được gởi một ngày trước những Bình Nhưỡng đưa ra lời đả kích.

Đoàn bóng bàn Bắc Triều Tiên đến sân bay quốc tế Incheon ngày 15/07/2018.
Hai nước Triều Tiên đứng chung ê-kíp trong giải bóng bàn quốc tế ở Daejeon

Về quan hệ liên Triều, Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên sẽ đứng cùng ê-kíp trong giải bóng bàn quốc tế mở rộng tổ chức tại Daejeon tuần tới, tranh giải đôi nam, đôi nữ và hỗn hợp.

Theo Yonhap hôm nay 15/07/2018, tám vận động viên nam và tám vận động viên nữ của Bắc Triều Tiên, trong đó có Kim Song I từng đoạt huy chương đồng đơn nữ tại Thế vận hội Rio, sẽ cùng chung đội ngũ với Hàn Quốc. Đây là lần thứ ba những cây vợt của hai nước Triều Tiên cùng thi đấu chung, sau giải vô địch thế giới năm 1991 và 2018. Đội bóng bàn nữ liên Triều năm 1991 tại Nhật Bản đã gây ngạc nhiên khi loại đương kim vô địch Trung Quốc, đoạt huy chương vàng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang