Phần nhận xét hiển thị trên trang
Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018
NÓNG�� Những bí mật động trời chuyến đi Mỹ của Vương Đình Huệ, Donald Tru...
Phần nhận xét hiển thị trên trang
theo dấu chân của Thánh Mẫu Liễu Hạnh, chuẩn bị ra thăm Vân Đồn (đảo Quan Lạn)
Câu chuyện Vân Đồn, "thương cảng Vân Đồn xưa" rồi "đặc khu Vân Đồn nay", hình như đang nóng lên trong dư luận. Khởi sự cho công nghiệp thời nay là bắt đầu từ thời xửa xưa lúc vua Lý Anh Tông lập ra "đồn". Đồn Mây, đồn ở trên mây.
Ngày nay, thì xem khởi sự từ ngài Bí thư Tỉnh ủy các năm đó, xem lại cả hình ảnh và video ở đây(thời điểm các năm 2011-2012).
Ngày nay, thì xem khởi sự từ ngài Bí thư Tỉnh ủy các năm đó, xem lại cả hình ảnh và video ở đây(thời điểm các năm 2011-2012).
Nhưng ai làm việc của người đó. Chúng tôi chuẩn bị ra thăm Vân Đồn, trọng tâm công việc sẽ là đảo Quan Lạn với cụm di tích đình đền chùa Quan Lạn. Dĩ nhiên sẽ có bãi biển và hải sản rồi ! Tức là, nếu có, thì chỉ cũng liên quan rất ít đến bối cảnh "đặc khu" hiện nay. Hướng đến vấn đề cụm di tích, bãi biển và hải sản sẽ ra sao với bối cảnh "đặc khu" là chuyện hoàn toàn khác, dành cho những dịp khác.
Các điểm nóng của đất nước hiện nay, đều in dấu chân của Thánh Mẫu Liễu Hạnh. Chẳng hạn ở Vân Đồn đây, hay Nam Ô ở Đà Nẵng kia (xem đền thờ Mẫu Liễu ở làng chài Nam Ô tại đây).
Các điểm nóng của đất nước hiện nay, đều in dấu chân của Thánh Mẫu Liễu Hạnh. Chẳng hạn ở Vân Đồn đây, hay Nam Ô ở Đà Nẵng kia (xem đền thờ Mẫu Liễu ở làng chài Nam Ô tại đây).
Cụm di tích đình đền chùa Quan Lạn có nhiều thú vị.
"Đình Quan Lạn đặc biệt ở chỗ đây là ngôi đình duy nhất ở Việt Nam thờ tượng vua Lý Anh Tông, người có công thành lập ra trang, trấn Vân Đồn vào năm 1149 và tướng Trần Khánh Dư, người trấn ải Vân Đồn. "
"Đình Quan Lạn đặc biệt ở chỗ đây là ngôi đình duy nhất ở Việt Nam thờ tượng vua Lý Anh Tông, người có công thành lập ra trang, trấn Vân Đồn vào năm 1149 và tướng Trần Khánh Dư, người trấn ải Vân Đồn. "
(Đang viết)
---
TƯ LIỆU
2. Đình đền chùa Quan Lạn
1. Đình Quan Lạn
---
TƯ LIỆU
2. Đình đền chùa Quan Lạn
1. Đình Quan Lạn
Những tin đồn ma mị ở ngôi đình 500 tuổi giữa biển
16/08/2012 16:46 GMT+7
Được xây dựng ở một hòn đảo giữa biển khơi từ thời hậu Lê với kiến trúc và chất liệu không ngôi đình nào ở Việt Nam có, ngôi đình hướng ra biển và mang trong mình nhiều câu chuyện mang màu sắc kỳ lạ.
Những tin đồn ma mị
Đình Quan Lạn nằm ở trung tâm xã, trên bến thuyền (gọi là bến Đình) thuộc xã đảo Quan Lạn, huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh, cách Cẩm Phả 35 km. Đây là một ngôi đình cổ nằm trên một hòn đảo rất xa bờ. Đình Quan Lạn đặc biệt ở chỗ đây là ngôi đình duy nhất ở Việt Nam thờ tượng vua Lý Anh Tông, người có công thành lập ra trang, trấn Vân Đồn vào năm 1149 và tướng Trần Khánh Dư, người trấn ải Vân Đồn.
Hiện tại, trong đình vẫn còn 18 đạo sắc phong của các vua thời Nguyễn ghi rõ công đức này. Đình được xây dựng từ thời hậu Lê (khoảng thế kỷ 17) và được tu sửa nhiều lần vào thời Nguyễn.
Trước đấy, Đình Quan Lạn được xây dựng ở thương cảng cổ Cái Làng, dưới thời hậu Lê. Vào thời nhà Nguyễn, ngôi đình ở thương cảng cổ Cái Làng được di chuyển về Quan Lạn và đặt tên mới là đình Quan Lạn.
Đình là nơi sinh hoạt văn hóa của cả làng. Tuy nhiên, khi xây dựng đình, nhiều người cho rằng do vị trí đình tọa lạc chưa hợp phong thủy nên dân làng làm ăn không tốt, các gia đình trong làng hay cãi nhau và xảy ra chuyện lục đục.
Có một sự giải thích khác khá thú vị của các cụ trong làng rằng, thoạt tiên, đình được xây dựng ở chân núi Đông Đồn. Sau một thời gian chuyển về thôn Nam làm theo kiểu chữ khẩu và từ đó, ở đây thường xảy ra cãi cọ, xô xát đến mức túm tóc, cắt búi tó của nhau nên người ta phải một lần nữa di chuyển về thôn Đoài như ngày nay. Tính tổng cộng, đình Quan Lạn đã có ba lần di chuyển.
Vị trí đình hiện nay được xây dựng vào năm Thành Thái thứ 12 trên thế đất nhìn ra biển hướng Tây. Phía trước là 3 ngọn núi: Sao Trong, Sao Ngoài, Sao Ơn và 5 đỉnh núi sau lưng. Nhiều người nói đây là thế “tiền Tam thai, hậu Ngũ nhạc”. Kỳ lạ là từ khi xây chuyển đình đến vị trí hiện tại thì dân làng làm ăn bình an, mạnh khỏe, sống một cuộc sống thuận hòa.
Nhiều người dân trên đảo kể lại sự linh thiêng của ngôi đình cổ với những câu chuyện mang đậm màu sắc liêu trai. Họ kể rằng, vào những năm 60, có nhiều người tiếp nhận sai thông tin về việc bài trừ mê tín dị đoan nên đã phá đình, chùa, miếu mạo. Ngôi đình may mắn được giữ lại làm kho chứa thóc nên không bị hư hại nhiều. Thế nhưng, có một sự trùng hợp kỳ lạ khiến người dân trên đảo xôn xao bàn tán cả nửa thế kỷ nay đó là những người tham gia phá những công trình văn hóa tín ngưỡng thời kỳ ấy đều chết thảm. Họ đều bị bắn chết hoặc bị bom dội trong thời kỳ Mỹ leo thang miền Bắc. Một số người còn sống thì gặp nhiều bất hạnh.
Người ta vẫn còn bàn tán chuyện nhà ông P. ở trên đảo bởi theo họ sự quả báo vẫn còn hiện hữu. Nguyên do là trước đây khi chuyển đình, ông này táy máy, lấy que chống mắt pho tượng ngài Trần Khánh Dư. Sau đó, ông P. lấy vợ và sống bình thường thế nhưng khi sinh con đẻ cháu thì đứa nào mắt cũng bị híp và cụp xuống.
“Các chú đi trên đảo cứ thấy ai như vậy là con cháu ông ấy cả”, một người dân trên đảo kể với phóng viên.
Một câu chuyện khác mà người dân cũng cho rằng liên quan đến ngôi đình thiêng đó là chuyện một cán bộ xã đã mua phần đất hơi chếch đằng trước đình. Sau này, ông ta xây nhà cao ngất, chắn mất hướng đình trông ra phía “Tam thai”. Người ta ngờ rằng chính vì lý do ấy mà ông này có năm, bảy người con trai thì đều chết sạch, các cháu nội cháu ngoại không thì ra tù vào tội cũng nghiện ngập, tự tử…
Về cái sự học của làng, người dân nơi đây cũng cho rằng có liên quan đến ngôi đình cổ này. Ông Vũ Văn Ngân (70 tuổi) là thủ từ đình Quan Lạn cho biết: “Tôi nghe các cụ kể lại trước thế kỷ XVI, làng này lắm tiến sỹ lắm, nhưng khi xây dựng đình sai hướng như vậy từ đó sự học hành của người dân trên đảo tự nhiên không còn được như xưa. Chả biết đúng hay sai, nhưng thời gian gần đây thì cái sự học của xã đã bắt đầu có tiến triển”.
“Mái đình làng biển” độc nhất vô nhị
Đình Quan Lạn là một ngôi đình cổ là một chứng tích cho đời sống làng xã lâu đời của người dân. Bên cạnh đình Quan Lạn là chùa Quan Lạn thờ Phật và miếu Nghè Quan Lạn đã được Bộ Văn hoá Thông tin cấp bằng công nhận là cụm di tích lịch sử và kiến trúc nghệ thuật.
Ông Vũ Văn Ngân cho biết, ngôi đình mang trong mình khá nhiều điểm “đặc biệt” mà mỗi cư dân trên đảo đều rất tự hào. Trên nền đất rộng khoảng 500m2 có tới 32 cột cái, 26 cột quân, cột to nhất có chu vi đến 3,2m, hai người cầm tay mà vẫn chưa ôm hết 1 vòng cột đình.
Nói về chất liệu gỗ làm nên ngôi đình cổ, ông Ngân tự hào cho hay: “Gỗ này tồn tại ngàn năm vẫn không bị rỗng ruột như lim và được mệnh danh là “siêu tứ thiết”. Đây là “báu vật quốc gia”, không một công trình nào từng được sử dụng loại gỗ Mần Lái ấy. Đã trải qua gần 500 năm ở đình, nhưng khi thả xuống nước, loại gỗ này vẫn chìm ngay. Không những thế, chỉ với chi tiết bờm con rồng nhô ra nhỏ bằng hai đầu ngón tay mà một người 70 kg đu không bị gãy cũng cho thấy loại gỗ làm đình này quý thế nào.
Gỗ Mần Lái mọc trên núi đá, áng đá. Loại gỗ này chỉ có ở đảo Cát Bà và khai thác rất khó khăn. Như vậy có thể hiểu được sự kỳ công và sức người để có được một ngôi đình có quy mô, đẹp đẽ như bây giờ”.
Nhiều nhà nghiên cứu cho biết, đi hết miền Bắc khó có thể thấy ngôi đình làng nào thể hiện được nghề nghiệp cư dân địa phương như tại đình Quan Lạn. Hình ảnh con ngài tằm và con vỗ bụng (một giống tôm phổ biến của vùng) xuất hiện trong kiến trúc đã khẳng định sự hưng thịnh về nghề trồng dâu nuôi tằm và đánh bắt hải sản trên mảnh đất này.
Mặc dù được xây dựng ở thời hậu Lê nhưng điêu khắc hình rồng ở đình Quan Lạn thể hiện được nhiều dáng dấp kiến trúc các triều đại khác như Lý, Trần, Nguyễn như đuôi rồng thời Trần uốn mây, rồng thời Lê mắt xếch, râu bờm, rồng thời Nguyễn nhe răng, râu dài, móng sắc nhọn. Nhiều là vậy nhưng những người thợ tài hoa năm xưa đã khéo léo đan xen nên không tạo cảm giác rối mắt khó chịu. Mỗi đường nét đều được chạm khắc tinh xảo, tỉ mỉ và tinh tế khiến hình ảnh rộng ở đây đầy sinh động.
(Theo GDVN)
http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/nhung-tin-don-ma-mi-o-ngoi-dinh-500-tuoi-giua-bien-84844.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang
hoan hô ông Trump
LỜI CẢNH BÁO!
Hoa Kỳ đã tiết lộ trên Internet rằng, sẽ công bố các thông tin của 1,8 triệu quan chức Trung Quốc có con cái sống và học tại Hoa Kỳ. Những tài liệu này sẽ được giới thiệu với các bài viết trên trang của họ, và sẽ đi kèm với các bức ảnh sẽ in hàng chục triệu tờ rơi không thấm nước và truyền bá chúng sang Trung Quốc.
Trump nói: "Cuộc chiến tranh với Trung Quốc ít nhất là 340 tỷ đô la, và chi phí là quá cao. Con cái của 1,8 triệu quan chức tham nhũng với khối tài sản này sẽ bị đóng băng. Đó là lá bài hiệu quả nhất trong tay tôi, hãy đợi đấy!"
Phần nhận xét hiển thị trên trang
TV làm ơn đừng phơi bày sự khốn nạn của chế độ vào buổi sáng
Đỗ Minh Tuấn (nhà thơ, đạo diễn điện ảnh)
Sáng sớm dậy, trước khi đi bộ tập thể dục, tôi hay bật các kênh VTV1 và VTC1 để xem mục Điểm Báo và các tin tức buổi sáng. Nhưng càng ngày càng thấy những tin tức ấy đích thực là thuốc độc đem đến sự khinh bỉ, căm phẫn với đảng và chế độ, ám ảnh cả một ngày. TV làm ơn phát các tin tức về sự khốn nạn, lưu manh, đồi bại của chế độ và xã hội vào buổi tối sau khi ăn cơm chiều và trước khi đi ngủ bốn năm tiếng có được không?
Năm 2001 tôi làm phim “Vua bãi rác” để nhìn Việt Nam như một bãi thải về chính trị, văn hoá, kỹ thuật và công nghệ… của nhân loại từ hàng thế kỷ nay. Mỗi loại ô tô hay quạt máy… tôi đều cho bày đủ 5 đời Pháp, Mỹ, Nhật, Liên Xô, Trung Quốc. Bộ phim đã được xuất khẩu đến 8 nước trong đó có Mỹ, Nhật, Trung Quốc, Cannada…
Bộ phim đã được GS Robert Koehler viết bài ca ngợi trên báo Variety (Hoa Kỳ) so sánh với các phim kinh điển của Nhật thời hậu chiến và khẳng định phong cách làm phim khác hẳn các đạo diễn Châu Á đang được chú ý.
“Vua bãi rác“ cũng là bộ phim đầu tiên của Việt Nam sản xuất đủ tiêu chuẩn dự Oscar (vì đã chiếu thị trường quá 7 ngày ở Mỹ mà các phim nói tiếng nước ngoài khác ít khi đạt được tiêu chuẩn phụ này). Tiếc rằng Cục điện ảnh đã cố tình gửi phim chậm.
Bộ phim đã nhìn Việt Nam qua lăng kính rác thải, ngay cả Chủ nghĩa Marx và kinh tế thị trường cũng là “rác thải”của phương Tây.
Thì bây giờ thực trạng đất nước là như thế. Với đường lối kinh tế thị trường có định hướng và ngoại giao đa phương đã tương thích với việc Việt Nam phải nhận rác thải từ mọi chế độ chính trị, mọi nền kinh tế trên thế giới.
Có lẽ, phải làm phim về “Dồi chó”, đất nước hình chữ S như một khúc dồi nhồi đủ thứ rác rưởi và tinh hoa của thế giới, trong đó, khúc phía Bắc phình to là khúc ruột già đựng nhiều rác rưởi tư tưởng, văn hoá và kinh tế của Trung Quốc nhất.
Có lẽ, phải làm phim về “Dồi chó”, đất nước hình chữ S như một khúc dồi nhồi đủ thứ rác rưởi và tinh hoa của thế giới, trong đó, khúc phía Bắc phình to là khúc ruột già đựng nhiều rác rưởi tư tưởng, văn hoá và kinh tế của Trung Quốc nhất.
Đất đai, cỏ cây, chim chóc và muông thú tổ tiên trao truyền lại đang bị ô nhiễm bởi rác thải đủ loại rước về từ mọi nước Việt Nam quan hệ hợp tác, mua bán, ngoại giao.
Các thế hệ sắp sinh ra đã bị ô nhiễm từ trong bụng mẹ bởi thuốc độc của Trung Quốc, thằng đại ca bố nuôi khốn nạn đỡ đầu cho các băng đảng lưu manh chính trị ở Việt Nam.
Mấy phút tin trên TV buổi sáng đã khơi dậy cả một lịch sử nửa thế kỷ nhục nhằn đau khổ và điếm nhục của dân tộc, thế thì bao nhiêu phút tin tức mỗi ngày sẽ vùi lấp gần trăm triệu con người trong rác rưởi của chế độ đến mức nào?
Mấy phút tin trên TV buổi sáng đã khơi dậy cả một lịch sử nửa thế kỷ nhục nhằn đau khổ và điếm nhục của dân tộc, thế thì bao nhiêu phút tin tức mỗi ngày sẽ vùi lấp gần trăm triệu con người trong rác rưởi của chế độ đến mức nào?
TV làm ơn phát các tin tức về sự khốn nạn, lưu manh, đồi bại của chế độ và xã hội vào buổi tối sau khi ăn cơm chiều và trước khi đi ngủ bốn năm tiếng có được không?
Đ.M.T.
Nguồn: FB Đỗ Minh Tuấn
Đ.M.T.
Nguồn: FB Đỗ Minh Tuấn
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Khi sự nhảm nhí soán ngôi tử tế

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (phải) bắt tay Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (trái) tại Văn phòng Trung ương Đảng ở Hà Nội hôm 5/11/2015
Một bà Chủ tịch Quốc hội nói một cách không cần suy nghĩ về việc “bỏ một đồng vào đặc khu thì thu về một trăm đồng thậm chí nhiều hơn…”.
Một ông Thủ tướng nói không biết ngại miệng về các đầu tàu kinh tế, cứ đi đến đâu ông cũng phán rằng chỗ đó ngang với Hồng Kông, Singapore, Dubai, Paris… Trong khi cái nơi ông nói chỉ cần một trận mưa nhỏ thì ngập tới lưng quần.
Một ông Bộ trưởng Bộ Công thương nói rằng do thiếu công cụ kiểm tra chuyên nghiệp nên việc kiểm định chất lượng phân ở một số nơi, cán bộ phải dùng miệng để thử.
Cục trưởng Cục bảo vệ thực vật thì cho rằng mức độ độc tố vượt quá mức qui định từ 2 đến 3 lần trong rau củ quả vẫn an toàn và thực tế cho thấy nhiều người dùng nó rồi vẫn không sao.
Cục trưởng Cục bảo vệ thực vật thì cho rằng mức độ độc tố vượt quá mức qui định từ 2 đến 3 lần trong rau củ quả vẫn an toàn và thực tế cho thấy nhiều người dùng nó rồi vẫn không sao.
Cục trưởng Cục đường sắt thì trả lời bâng quơ (như trẻ nít) về việc tuyến đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông bị đội vốn lên gần 340 triệu Mỹ Kim rằng “chỉ làm sai có chút xíu mà cứ la lối ỏm tỏi trong khi ông làm được nhiều việc mà chẳng có ai khen…
Nói về trẻ em thiệt mạng do tiêm vacine, bà Bộ trưởng bộ y tế cho rằng có nhiều nguyên nhân chưa rõ nguyên nhân dẫn đến tình trạng trẻ em tử vong sau khi tiêm vacine.
Nguyễn Phú Trọng thì khen trà Trung Quốc ngon hơn trà Việt Nam và Trung Quốc là người bạn láng giềng ăn đời ở kiếp bởi có ai chọn được láng giềng đâu…
Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam thì cho rằng “nếu chúng ta không giáo dục cho con cháu chúng ta rưng rưng khi hát quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh được...”.
Bộ trưởng Bộ thông tin và truyền thông phát biểu về tình trạng cá chết hàng loạt ở Hà Tĩnh “Nguyên nhân cá chết còn liên quan đến thủ phạm gây ra nguyên nhân đó…”.
Đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước cho rằng “biểu tình là ô danh, đất nước chưa đủ giàu mạnh để chi tiền cho việc ô danh đó”.
Cao Đức Phát, Ủy viên ban chấp hành trung ương đảng Cộng sản Việt Nam thì cho rằng ngộ độc thực phẩm phải lăn ra chết kia mới xử lý được…
Có hàng ngàn câu phát biểu không đụng hàng của giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam trong vài năm trở lại đây. Và gần đây nhất là câu phát biểu của Đào Minh Tú, Phó Thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam “Nợ công tăng vì giá lợn rớt”.
Đến nước này thì không có cửa ngõ nào để bình luận về độ thông thái và uyên bác của các bác lãnh đạo nữa! Vấn đề người ta muốn bàn tới ở đây là tại sao những con người nhìn mặt mày cũng không đến nỗi u thộn kia lại có thể nói ra được những lời kia?!
Và những câu nói trên phản ánh thái độ, trách nhiệm của người nói nó ra như thế nào? Nó vừa có vẻ bỡn cợt, xem thường người nghe, vừa có chút gì đó dưới mức trí tuệ bình thường… Nhưng đó là phát biểu của giới lãnh đạo.
Điều này chứng tỏ rằng sự tử tế cũng như tính nghiêm túc đã mất hẳn trong giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, và thay vào đó là những lời phát biểu gàn dỡ, nhảm nhí. Hay nói cách khác, dường như sự nhảm nhí đã soán ngôi của sự nghiêm túc từ bao giờ không rõ.
Ông bà thường dùng câu “ăn no rửng mỡ” ám chỉ những kẻ ăn không ngồi rồi, nhàn rỗi, không biết làm gì, lại nghĩ ra đủ trò để hưởng thụ, phá phách và đương nhiên không ngoại trừ kiểu nói năng lăng nhăng, nhảm nhí càng ngày càng trở nên trầm trọng ở những kẻ này.
Nhưng ở đây, kẻ nói năng nhảm nhí lại là những người lãnh đạo đất nước hoặc chí ít cũng là người đứng đầu ngành, chịu trách nhiệm về sự tồn tại, phát triển của một nhóm ngành nghề, một lĩnh vực, thậm chí một quốc gia.
Người ta nói rằng khi ăn quá no, con người sẽ trở nên mụ mị và buồn ngủ, đầu óc lười suy nghĩ và tính ích kỉ phát triển. Một khi tính ích kỉ phát triển thì người ta sẽ hành xử dựa trên căn bản lười suy nghĩ cũng như bảo thủ, triệt tiêu mọi hướng nghĩ tốt hơn, tích cực hơn suy tính của mình để đạt cho được mục đích.
Và cái thứ mục đích đầy tính ích kỉ và ngụy biện kia luôn gắn với những thứ xảo ngôn, gắn với diễn ngôn đầy tính nhảm nhí và tráo trở nhằm miễn sao phá tan mọi lý lẽ trái chiều cho dù các lý lẽ đó có là chân lý. Bởi càng xảo ngôn, càng nói càng nói quấy, càng nói nhảm nhí, người ta càng dễ đạt được mục đích đẩy mọi thứ vào chỗ rối mù.
Và thử hình dung, trong một quốc gia, một dân tộc mà ở đó các nhà lãnh đạo trở thành những nhà xảo ngôn, mọi thứ nói xuôi cũng được nói ngược cũng xong trong một sinh quyển mờ mờ ảo ảo và nhảm nhí.. Liệu đất nước đó có phát triển nổi hay không?
Điều đáng sợ nhất cũng đã đến, đó là sự nhảm nhí được chính qui hóa, nó trở thành diễn ngôn thường ngày của những nhà lãnh đạo. Và hệ quả của việc này là không nhỏ một chút nào, những vấn đề nghiêm túc của quốc gia, dân tộc bị hô biến thành chuyện chơi đùa, giễu nhại của cả người nói và người nghe. Đến một mức độ nào đó, thì sự việc tiến đến chỗ “lộng giả thành chân”. Nghĩa là cái dối, cái nhảm cứ nói đi nói lại, lặp đi lặp lại sẽ thành điển cổ, thành chuẩn mực của xã hội.
Và hình như cái thứ chuẩn mực nhảm nhí đó đang được phổ biến một cách sâu rộng và toàn triệt ở Việt Nam lúc này. Dường như đi bất kì đâu, từ dinh ông Tổng cho đến phủ ông Thủ cho đến cơ quan bà chủ tịch rồi cả ở chợ, ở những phòng karaoke, những tiệm massage gội đầu hay quán bia ôm… Đi đâu cũng gặp những kiểu lộng ngôn na ná nhau và sự nhảm nhí trở nên kinh điển và chính thống hơn bao giờ hết!
Viết từ Sài Gòn
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

