Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Nghiên cứu xã hội: Tại sao lại là Bình Thuận?

https://baomai.blogspot.com/ 

Hơn một tuần đã trôi qua, sau sự kiện biểu tình căng thẳng của người dân nhiều tỉnh thành trong cả nước, phản ứng thời hạn cho thuê đất lên đến 99 năm ở Luật đơn vị hành chính đặc biệt (gọi tắt là Luật đặc khu), cũng như tố giác Luật an ninh mạng vi hiến, mà truyền thông báo chí Việt Nam mô tả sự kiện là "gây rối", "tụ tập đông người trái phép", thì đến thời điểm này, có vẻ như "tình hình nhiều địa phương đã trở lại ổn định về an ninh trật tự, kinh tế xã hội", đặc biệt là ở tỉnh Bình Thuận.

Cuộc biểu tình ở địa bàn tỉnh Bình Thuận trong hai ngày, chủ nhật 11/6 và thứ hai 12/6, đặt trong bối cảnh chung là nổi trội, nóng bỏng gay gắt và gây nhiều thiệt hại nhất về tài sản công.

https://baomai.blogspot.com/ 
Xác xe trơ trọi xơ xác ở trụ sở PCCC, 25 QL 1, Phan Rí Thành, Bắc Bình (giáp Tuy Phong), tỉnh Bình Thuận

Sự kiện Bình Thuận thu hút dư luận Việt Nam và dư luận thế giới lên cao, mặc dù buổi lễ khai mạc thể thao World Cup 2018 lớn nhất hành tinh đang diễn ra sôi nổi ở Nga.

Sau khi cuộc biểu tình trở nên bạo động ở Bình Thuận, giới quan sát - phân tích chính trị, giới nghiên cứu các phong trào xã hội dân sự ở Việt Nam và toàn cầu, thường đặt ra câu hỏi rằng "tại sao lại là Bình Thuận?" hoặc "chuyện gì đang thực sự xảy ra ở tỉnh Bình Thuận?"

Câu trả lời, quả thật không dễ dàng có đáp án đầy đủ, chi tiết nếu không phải là người dân địa phương sở tại nhưng không quá khó để tổng quát kết luận trong nhận diện tình hình chung của đất nước.

https://baomai.blogspot.com/ 
Diễn biến biểu tình, phản đối tối 10/6/2018 ở Bình Thuận

Địa thế tự nhiên của Bình Thuận giống như hình con ngựa đang phi tốc độ vừa phải, đầu ngoái nhìn, cái chót đuôi ngoắc về huyện đảo Phú Quý. Con ngựa hiền lành ấy, luôn luôn cúc cung tận tụy với định phận, vất vả mệt nhoài cơm áo với cuộc sống, tại sao trong ngày chủ nhật 11/6 và thứ hai 12/6 vừa qua, bỗng trở nên bất kham, không kiềm chế được tính khí thường ngày của mình?

https://baomai.blogspot.com/ 

Dường như có điều gì đang xảy đến với cánh đồng cỏ xanh tươi, núi đồi thơ mộng, xinh đẹp trong lành, đại dương phong phú dư dật hải sản ở xứ "nắng như phan gió ngỡ là tha thiết" này ?

Bình Thuận, với 192 km chiều dài bờ biển, gần 1,4 triệu dân số, mật độ bình quân 167 người/km2, kinh tế mũi nhọn vẫn là kinh tế biển, phần nhỏ hơn phân bố ở các ngành nghề khác như nông nghiệp, thương mại, du lịch... nhưng cũng không đáng kể.

Có một điều lạ trong cách xác định vị trí địa lí của tỉnh này, đó là có sự nhập nhằng của cơ quan nhà nước về cách gọi tên vùng miền trong văn bản hành chính ngành, có ngành gọi miền Đông Nam bộ, có ngành gọi miền Nam Trung bộ. Sự không thống nhất trong cách phân loại vùng cũng gây khó khăn cho việc quy hoạch chiến lược, sách lược lẫn khả năng nắm bắt nhu cầu đầu tư phát triển kinh tế.

https://baomai.blogspot.com/ 
Tác giả Đồng Chuông Tử là nhà báo tự do, nhà báo và nhà nghiên cứu người Chăm, đang sinh sống tại Bình Thuận.

Tỉnh Bình Thuận bao trùm trong lòng mình là diện tích biển trải dài, nghề nghiệp chính từ hàng trăm năm qua của phần đông người dân, vẫn là đánh bắt cá, gần bờ và xa bờ. Nhưng kể từ khi Trung cộng xác lập đường lưỡi bò, đẩy mạnh xây dựng đảo nhân tạo, lập thành phố mới ở các đảo chiếm được của Việt Nam, tuyên bố chủ quyền lãnh hải mới, thì ngư dân Việt Nam nói chung, trong đó có ngư dân Bình Thuận khi đi đánh bắt xa bờ, thậm chí đánh bắt trong vùng ngư trường truyền thống thôi, cũng không yên ổn, thiệt hại về người và tài sản ngày càng nhiều.

https://baomai.blogspot.com/ 

Đó là một bức xúc không phải là nhỏ đối với ngư dân, những người lấy biển làm nhà, làm nguồn sống chính đáng và năng lực đóng thuế lớn.

Trong ngổn ngang bức xúc nội tại của nó, cách điều hành, lãnh đạo của chính quyền cấp tỉnh có góp phần, chắc chắn là như vậy. Còn mức độ nghiêm trọng cụ thể của nó thì cần phải thanh tra - kiểm tra, nhận diện, đánh giá lại khoa học, khách quan và công khai minh bạch. Có nhiều quan điểm trong nhân dân tỉnh Bình Thuận bao gồm trí thức, văn nghệ sĩ và người dân đa ngành nghề khác, khi được người viết hỏi, nói rằng "có sự yếu kém trong quản lí, có thái độ thờ ơ vô cảm lẫn vun vén ở đó và đặc biệt phe cánh lợi ích nhóm cao".

https://baomai.blogspot.com/ 
Đã xảy ra nổ ở nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 4 làm hai người bị bỏng, theo truyền thông Việt Nam ngày 7/3/2017

Thêm nữa, vấn đề đất đai trong toàn tỉnh cũng hết sức nóng, chưa hạ nhiệt. Cách thu hồi đất, công tác đền bù giải tỏa mặt bằng cũng gây nhiều bức xúc trong nhân dân.

Ít nhất, trong các vấn đề nội hàm của tỉnh, có sinh sôi, chứa đựng một bếp lửa đang âm ỉ nhiệt.

Trước tiên, phải kể đó là dự án Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân, đặt ở huyện Tuy Phong, đây là dự án trọng điểm quốc gia về nâng cao năng lực cung ứng điện phía nam.

https://baomai.blogspot.com/ 

Sẽ không đáng nói, nếu dự án này không gây ô nhiễm môi trường trầm trọng. Sự khiếu nại, kiến nghị giải quyết trong nhân dân về vấn đề trên của nhà máy, nhiều năm qua không được thỏa mãn. Ngay cả khi báo chí vào cuộc phản ánh và phản ứng, cách giải quyết cũng thật sự còn hời hợt, đùn đẩy trách nhiệm và tích lũy không khí tiêu cực.

Nhiều công nhân người Việt từng đi làm trong nhà máy này, cho biết " tình hình an ninh trật tự, giữa người Việt và người Trung cộng trong đó rất phức tạp, bất ổn. Nhiều vụ đánh chém nhau đổ máu, thương tích lớn có dấu hiệu bị giấu giếm, bưng bít".

Vấn đề sức khỏe người dân cũng cực kì quan ngại. Hiện nay, từ không khí cho đến mạch nước ngầm đều ô nhiễm đáng báo động. Cả tình hình bệnh tật hiểm nghèo của người dân quanh nhà máy nói riêng, cũng gia tăng khủng khiếp.

Mặt khác, những dự án của các công ty, tập đoàn tư nhân cũng đã góp sức "xâu xé" Bình Thuận đáng gờm. Những dự án khai thác đá, khai thác titan mặc nhiên ồn ào, xả khói bụi mù mịt và mặc nhiên ô nhiễm môi trường mà ít khi bị nhắc nhở, xử lí nghiêm, dù đơn thư tố giác ngày càng vàng ố, nhòe mực.

https://baomai.blogspot.com/ 
Tấm khiên nằm ngổn ngang ở một góc của trụ sở PCCC Phan Rí Cửa

Thậm chí, người dân trong tỉnh còn kháo nhau rằng "tỉnh bảo kê công ty nọ, mắc nợ tập đoàn kia hàng ngàn hàng trăm tỉ đồng, nên nó muốn có lô đất nào cũng được hết". Dư luận này, có thật hay không, cơ quan nào có trách nhiệm "xóa tan", trả lại sự trong sạch cho chính quyền địa phương? Dĩ nhiên, không phải cơ quan của tỉnh làm việc đó.

Tóm lại, những dư luận này, cũng đang lớn dần lên, trở thành một cái bếp lửa chứa nhiệt lớn khác.

Đến biểu tình bạo động

Trong phần bình luận trực tiếp xung quanh Bàn tròn thứ Năm, chủ đề 'Luật an ninh mạng: ' hôm 14/6/2018, trên BBC News Tiếng Việt, người viết có nhận định nguyên nhân biểu tình trở nên bạo động ở Bình Thuận, trong đó có sự tích tụ tỏa nhiệt của những cái bếp lửa ấy.

https://baomai.blogspot.com/ 

Điều đáng nói, chính quyền và bộ máy tuyên truyền "hậu biểu tình" đã không dám nhìn vào sự thật hiện tình của đất nước, nhận diện cách quản lí nhà nước còn hạn chế cũng như hình thức trình những dự án luật có phần nóng vội, ngược quy trình trong đảng và trở thành "mảnh đất màu mỡ" cho lợi ích nhóm "làm ăn".

Với hằng hà bài giảng của giáo trình chống biểu tình đã cũ rích từ vài chục năm qua mà hiệu quả của nó, có vẻ vẫn còn tồn đọng ít nhiều niềm tin, song hiện nay phần lớn người dân đã dự đoán, xác định được "bài vở" đó.

Việc chính quyền và bộ máy tuyên truyền cố tình nhận diện sai sự thật, sẽ dẫn đến cách ứng xử tình huống sai, biện pháp đưa ra "lệch pha" tâm tư, nguyện vọng của người dân. Đây là một điều hết sức nguy hiểm, ảnh hưởng lớn lao và thậm chí nó định đoạt sự tồn vong của thể chế.


Mặt khác, đảng cũng nên nghiên cứu, đánh giá lại về khía cạnh dư luận của nhiều chủ trương, chính sách mà đã vấp phải làn sóng phản đối dâng cao trong một thập niên trở lại đây. Bởi mức độ và tầng suất của những làn sóng trên, ở nhiều lĩnh vực ngày càng rầm rộ, dày đặc và quy mô.

Cũng như việc nên đặt sự kiện biểu tình ở Bình Thuận và nhiều địa phương khác vừa qua, trong chuỗi các sự kiện nóng bỏng, gây chia rẽ lớn trong nhân dân vào trong bối cảnh giai đoạn lịch sử của nó, chứ không nên xé lẻ sự vụ đơn thuần bột phát, vì nó gượng gạo, méo mó và phiến diện.

Thêm nữa, sự phát triển phong phú đa dạng của nền kinh tế một quốc gia, nhiều khi còn được "phát hiện" ra nhờ vào các cuộc biểu tình ôn hòa của người dân, để điều chỉnh, sửa đổi bổ sung luật pháp, chứ không thể đánh đồng biểu tình hoàn toàn là tình trạng xấu xí, cần nghiêm trị hết được.

https://baomai.blogspot.com/ 

Hơn hết thảy, để xảy ra tình trạng biểu tình, trở nên quá khích và bạo động như ở Bình Thuận mới đây, đâu chỉ là lỗi ở một phía người dân. Thiết nghĩ, chính quyền cũng nên dũng cảm nhìn nhận sai lỗi của mình trong cách điều hành, quản lí và lãnh đạo. Biết mình có lỗi, thì xin lỗi không có gì đáng xấu hổ cả. Xin lỗi chỉ làm mình tốt lên, đẹp lên trong mắt người dân mà thôi.

Cầm bằng không chịu nhận lỗi, hèn nhát đổ thừa, tuyên truyền phiến diện và mạnh mẽ trừng phạt, điều đó là không đắc nhân tâm và nó không khác gì một hình thức khác của bạo động. Mà sự bạo động của chính quyền dành cho người dân, thực sự rất nguy hiểm, giống như kiểu góp thêm "nhiều dầu" vào ngọn lửa "lòng dân" đang cháy hừng hực, lan tỏa rộng rãi.



Đồng Chuông Tử


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trận Vân Đồn và tham vọng của Nguyên chúa


https://baomai.blogspot.com/ 

Hơn 730 năm về trước, vào đầu năm 1288, Trần Khánh Dư đánh đắm đoàn thuyền tải lương của quân Nguyên ở Vân Đồn, góp phần cứu Đại Việt khỏi bị chiếm đóng.

Bành trướng ra biển, nhà Nguyên gặp hai thất bại lớn: xâm lăng Nhật Bản bị thần phong đánh tan thuyền, và ba lần đánh Đại Việt không đạt.

https://baomai.blogspot.com/
Trên đảo Quan Lạn, huyện Vân Đồn có đền thờ danh tướng Trần Khánh Dư và Đình Quan Lạn thờ hai anh em họ Phạm, có công đánh giặc Nguyên Mông ở Thế kỷ 13.

Về tầm vóc, trận Vân Đồn không lớn bằng trận Bạch Đằng (trên sông) nhưng lại tạo bước ngoặt cho cuộc chiến chống Nguyên của nhà Trần lần ba.

James A. Anderson và John K. Whitmore nhận định "trận Vân Đồn đã lật ngược thế cờ" (turned the tide), và chia đôi đạo quân xâm lược".

Từ đồng cỏ ra biển xanh

https://baomai.blogspot.com/ 
Thuyền buồm mang tên Kublai Khan - Hốt Tất Liệt, vào cảng Hong Kong. Trung cộng ngày nay đề cao nhà Nguyên và dùng tên triều đại này đặt cho cả tàu chiến.

Trước hết, ta cần xem sự phát triển của đế quốc Mông Cổ từ thời Thành Cát Tư Hãn và công nghệ quân sự của họ.

Khi 'lập quốc' (1206) trên thảo nguyên, Thành Cát Tư Hãn chỉ có các đội kỵ binh.

Bí quyết thành công của ông không chỉ là dựa vào tài cung tên của quân lính, mà còn đến từ cách tổ chức đặc biệt.

Không phong 'con ông cháu cha' làm tướng, Thành Cát Tư Hãn đã 'dân chủ hóa' quân đội, ai có tài được thăng chức, lên chỉ huy các đơn vị 10, 100 đến 1000 quân.

https://baomai.blogspot.com/

Từ một nhóm nhỏ, ông liên kết các bộ lạc du mục, xây dựng liên minh quân sự và tiến tới lập đội quân 80 nghìn chiến binh.

Trong quá trình chinh phục, Mông Cổ thu hút tướng tài, hàng binh Hán, Hồi, Uighur, Trung Á, Nam Á, Ả Rập, Thổ Nhĩ Kỳ và cả người châu Âu.

Kỵ binh Mông Cổ vừa có thể bao vây, tập kích, dùng cung nỏ tấn công, dùng gươm ngắn đánh giáp lá cà, hoặc mang theo thuốc nổ để đốt phá, công thành.

Phát kiến dùng đầu mũi tên bằng xương thú nặng và xuyên phá tốt hơn đầu tên gỗ, lại nhẹ hơn nên bay xa hơn mũi tên sắt giúp kỵ binh Mông Cổ có ưu thế lớn.

Quá trình bành trướng xuống Tây Á và đánh châu Âu khiến quân Mông Cổ học và tiếp thu rồi tự thiết kế xe đánh thành, máy bắn đá trọng lực, hỏa pháo và chất nổ.

Nhu cầu vận tải quân sự đưa họ bước vào lĩnh vực thủy quân và hải quân.

Năm 1265, sau 10 năm Mông Kha (Mongke) đánh Tống không nổi, em trai ông là Hốt Tất Liệt Đại Hãn (Kublai Khan) thắng Tống ở Tứ Xuyên, thu 146 thuyền.

Đây là thủy đội đầu tiên tạo cơ sở cho nhà Nguyên phát triển các hạm đội.

Không chỉ đa văn hóa tới mức cho người Âu như Marco Polo làm quan, Mông Cổ còn thu thập kiến thức hàng hải, thiên văn địa lý từ Thế giới Ả Rập, gồm các bản đồ đi biển xa và kỹ thuật tàu buồm để phát triển hải đội hùng mạnh.

https://baomai.blogspot.com/ 
Kublai Khan tức Hốt Tất Liệt Đại Hãn là hoàng đế nhà Nguyên, sau khi nối ngôi anh trai, Mông Kha (Mongke) đã xây dựng thủy đội để tiêu diệt nhà Nam Tống rồi đánh Đại Lý và Đại Việt. Nhưng trước khi vươn ra biển đánh Nhật Bản, Đại Việt, Chiêm Thành và Java, quân Nguyên đã có trận đánh lớn dùng thủy quân ở Trung cộng.

Chừng 5000 thuyền của Nguyên xuôi dòng Hán Thủy để bao vây và công phá Tương Dương, thành trì lớn cuối cùng của nhà Nam Tống.

Trận Tương Dương đi vào lịch sử quân sự như một trong 10 trận đánh lớn nhất thời Trung Cổ trên thế giới.

Sau khi hạ Tương Dương vào năm 1273, đến tháng 2/1276, thủy quân Nguyên tiến tới Hàng Châu để tiêu diệt tàn quân Tống.

Trận hải chiến Nhai Sơn (1779) đã giết chết cả trăm nghìn quân dân, quan lại nhà Tống.

Vị ấu đế cùng hoàng hậu và các đại thần đã trẫm mình tự vẫn ở Vịnh Hàng Châu, nhiều tướng tá chạy sang tỵ nạn ở Đại Việt, nước đồng văn đồng chủng.

Vì sao đánh Đại Việt?

Trước đó, nhà Nguyễn đã có hai lần đánh Đại Việt.

Lần đầu vào năm 1258, nhà Nguyên đem quân vào Đại Việt để tìm đường ngược lên phía Bắc nhằm khép lại vòng vây diệt Nam Tống.

Quân Nguyên cũng đã hạ nhà Đại Lý (Vân Nam ngày nay) nhưng vẫn phải đối mặt với hàng chục bộ lạc 'nổi loạn' và nhà Trần là nước triều cống cho Tống.

Lần thứ hai vào năm 1285, quân Nguyên muốn nhà Trần cho "mượn đường" đánh Chiêm Thành, nhằm kiểm soát tuyến đường biển sang Ấn Độ Dương.

Vấn đề địa chính trị khi đó giống hệt như hiện nay khi các vùng biển lại trở thành nơi hải quân các nước tranh giành ảnh hưởng.

https://baomai.blogspot.com/ 
Tranh vẽ chiến thuyền nhà Nguyên đi sang Ấn Độ Dương

Tham vọng của Hốt Tất Liệu là biến đế chế 'bình nguyên' của ông thành cường quốc đại dương.

Toa Đô (Sogetu, người sau bị quân Trần bắn chết ở Hưng Yên) có tước hiệu quan phụ trách thương thuyền, tiếng Anh gọi là 'superintendent of trade'.

Nhà lữ hành Marco Polo được một số người tin rằng đã đi cùng thuyền Nguyên đánh Chiêm Thành trở về Đại Đô, và viết nhiều về Chiêm Thành, Chân Lạp, Côn Đảo.

Cũng mục tiêu chinh phục biển của nhà Nguyên khiến họ quyết tâm đánh Đại Việt lần ba.

Ý nghĩa của trận Vân Đồn

Đại Việt Sử ký Toàn thư và Nguyên Sử đều ghi lại khá rõ trận Vân Đồn.

Các đảo nay là Cái Bầu và Quan Lạn cách bờ biển Việt Nam và Trung cộng 50-100 km từng là điểm lý tưởng để buôn bán và phòng thủ.

Đại Việt Sử ký Toàn thư ghi rằng năm 1149, thuyền từ Java, Xiêm La và Lo Hac (Marco Polo viết là Locach, một tên gọi Campuchia), đến xin vua Lý Anh Tông cho phép được buôn bán trên các đảo Vân Đồn.

https://baomai.blogspot.com/ 
Sử viết Trần Khánh Dư ém đoàn thuyền giữa các ngọn núi trên biển để phục kích và đánh đắm đoàn thuyền tải lương của Trương Văn Hổ

Trong trận đánh Chiêm Thành, quân Nguyên dong thuyền từ Quảng Đông và Phúc Kiến đến thẳng điểm nay gần Quy Nhơn nhưng trong trận đánh Đại Việt, một đoàn thuyền đi từ Hải Nam qua Vân Đồn.

Trước khi động binh, Nguyên làm động tác chính trị - ngoại giao là phong Trần Ích Tắc làm An Nam Quốc Vương, coi như không công nhận vua Trần Nhân Tông nữa.

Trấn Nam Vương Thoát Hoan (Toghan) làm tư lệnh chỉ huy ba mũi thủy bộ tiến vào Đại Việt mà công tác chuẩn bị diễn ra từ cuối 1286.

Sang năm 1287, Ô Mã Nhi (Omar al-Din) đưa thuyền đến bờ biển Đại Việt, thắng trận nhưng để lại đoàn thuyền tải lương và hậu cần chừng 100 chiếc đi sau.

Chuyện tiền quân đi quá nhanh, hậu cần không theo kịp cũng xảy ra ở Thế Chiến 2 khi các binh đoàn thiết giáp Panzer Division của Đức đã vào đến Liên Xô mà hậu cần chưa sang tới Ba Lan.

Nhưng trong trường hợp của quân Nguyên, Ô Mã Nhi đã dừng lại ở vùng nay là Hải Phòng để chờ hai cánh quân nữa nhằm dồn binh lực đánh trận lớn.

https://baomai.blogspot.com/ 

Trần Khánh Dư sau khi thua trận đầu đã tập kích đoàn thuyền lương thắng lợi, khiến Trương Văn Hổ phải "đổ hàng vạn thạch lương xuống biển" tháo chạy.

Phí Củng Thìn phụ trách đoàn tàu hậu cần vì gió lớn đã không vào lãnh hải Đại Việt được nên đành quay về Quỳnh Châu tập kết cùng họ Trương.

Thiếu lương lại bị khí hậu hành hạ, nên sau một loạt trận tiếp theo đều thua, Thoát Hoan quyết định lui quân.

Trên đường rút, quân Nguyên bị đánh và thua to trên sông Bạch Đằng, mất hàng trăm thuyền.
Bài học gì từ lịch sử?

Trong lịch sử quân sự thế giới, các chiến dịch thủy bộ (amphibious warfare) ít hơn nhiều so với số trận đánh trên mặt biển hoặc chỉ trên bộ.

Nổi tiếng nhất trong Thế Chiến 2 là cuộc đổ bộ từ Anh sang Pháp trong ngày D-Day năm 1944.

Ngày nay, các chuyên gia quân sự nói một trận đổ bộ từ Phúc Kiến sang Đài Loan nếu xảy ra sẽ là thách thức lớn cho Quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa.

Đặt trận Vân Đồn trong chiến dịch của Nguyên (1287-88) gồm 700 thuyền với hàng trăm nghìn quân triển khai trên cả ba địa bàn: biển, sông và đất liền, ta sẽ thấy rõ hơn có ý nghĩa trọng yếu của nó.

https://baomai.blogspot.com/

Cuộc kháng chiến chống Nguyên lần ba tuy thắng lợi nhưng Đại Việt bị suy yếu nghiêm trọng và vua Trần vẫn chấp nhận triều cống vì Nguyên còn rất mạnh.

Trong các thập niên sau đó, nhà Nguyên tiếp tục đánh Java (1293) và Pagan (nay thuộc Myanmar, 1300).

Khi đem quân sang Java, nhà Nguyên chỉ dùng thuyền đi men bờ biển Đại Việt chứ không xâm phạm vào.

Nhưng trận Java cũng thất bại và Hốt Tất Liệt không bành trướng được lãnh thổ ra các xứ Đông Nam Á.

Tuy thế, di sản của các chuyến viễn chinh là người Hán, người Hồi giáo Vân Nam, người Chiêm Thành, Java, Ả Rập và Ấn Độ đã gặp nhau, giao chiến và giao thương.

Cuộc đi biển của Trịnh Hòa, người Hồi giáo Vân Nam gốc Bukhara, vào thời Minh cũng nằm trong trào lưu này và để lại dấu ấn sâu sắc cho đến thời nay.

Sau đó nhà Thanh gốc du mục lại bế quan tỏa cảng và tự cô lập hàng thế kỷ.

Phải đến tận bây giờ Trung cộng, với dự án 'Một Vành đai Một Con đường', lại đang vươn ra, trên biển, trên bộ và cả trên mạng.




https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin tức nóng Vietnam


Tỷ phú Trung Quốc thâu gom đất Đồng Nai
Cả hai dự án mà tỷ phú Trung Quốc nhắm đến đều có vị trí liền kề với quy hoạch sân bay quốc tế Long Thành.
Quy hoạch dự án Đại Phước Lotus. (Ảnh: qua Cafef)
Tập đoàn chuyên phát triển về bất động sản China Fortune Land Development (CFLD) của tỷ phú Trung Quốc Wang Wenxue gần đây đã đầu tư mạnh vào thị trường bất động sản Đồng Nai.
Đầu tiên đó là việc mua lại dự án Đại Phước Lotus có diện tích 200 ha, nằm ở khu vực nam Cù lao Ông Cồn, xã Đại Phước (huyện Nhơn Trạch) và chỉ cách Quận 9 (TP.HCM) một con sông.
Dự án được Thủ tướng Chính phủ chấp thuận đầu tư năm 2005 do Tổng công ty đầu tư Phát triển – Xây dựng (DIC) thuộc Bộ Xây dựng làm chủ đầu tư. Sau đó DIC liên doanh với Tập đoàn Vina Capital thực hiện dự án Đại Phước Lotus bao gồm các công trình: biệt thự, chung cư, trung tâm thương mại, khách sạn, sân golf… Sau hơn 10 năm triển khai, liên doanh này đã hoàn thành một số hạng mục hạ tầng và nhà ở của dự án.
Tuy nhiên, vào tháng 4/2017, Tập đoàn CFLD của Trung Quốc thực hiện giao dịch mua lại cổ phần trong dự án Đại Phước Lotus từ liên doanh DIC – Vina Capital với giá 65,3 triệu USD (khoảng 1.500 tỷ đồng). Sau khi mua lại, CFLD đã đổi tên các sản phẩm biệt thự thành Swan Bay và đưa ra bán ngoài thị trưong.
Trước đó, Tập đoàn CFLD cũng đã ký thỏa thuận ghi nhớ với Tổng công ty Tín Nghĩa (Đồng Nai) để xây dựng thành phố công nghiệp mới và khu công nghiệp Ông Kèo có tổng diện tích gần 1.000 ha. Cụ thể, Tổng công ty Tín Nghĩa thông qua công ty con là Công ty CP đầu tư Nhơn Trạch liên doanh với Công ty VNIC 2 Pte. Ltd (thành viên của Tập đoàn CFLD) để thực hiện xây dựng, phát triển, vận hành thành phố mới Đông Sài Gòn tại huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai.
Đáng chú ý, cả hai dự án này đều có vị trí liền kề với Sân bay Quốc tế Long Thành sẽ được hình thành trong tương lai.
Được biết, CFLD là tập đoàn chuyên phát triển các thành phố công nghiệp tại Trung Quốc hiện đang đầu tư ở Mỹ, Ấn Độ, Indonesia và Việt Nam. Tập đoàn thuộc quyền sở hữu của tỷ phú Wang Wenxue (50 tuổi) với khối tài sản theo ước tính của Forbes là hơn 7 tỷ USD.
=======================
Khởi tố, bắt giam 4 cựu lãnh đạo thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam
Các bị cáo bị cáo buộc về hành vi “Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản” theo Điều 355, Bộ luật Hình sự.
4 cựu lãnh đạo thuộc Tập đoàn Dầu khí bị khởi tố (từ trái qua phải, trên xuống dưới) gồm: ông Từ Thành Nghĩa, ông Nguyễn Tuấn Hùng, ôngVõ Quang Huy và ông Đinh Văn Ngọc (Ảnh: bocongan.gov.vn)
Theo trang tin từ Bộ Công An, ngày 21/6, cơ quan CSĐT Bộ Công an đã ra các quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam đối với:
  1. Ông Từ Thành Nghĩa – nguyên Tổng giám đốc liên doanh dầu khí Việt – Nga Vietsovpetro.
  2. Ông Võ Quang Huy – nguyên Chánh kế toán liên doanh dầu khí Việt – Nga Vietsovpetro.
  3. Ông Đinh Văn Ngọc – nguyên Tổng giám đốc Công ty Lọc hóa dầu Bình Sơn.
  4. Ông Nguyễn Tuấn Hùng – Trưởng Ban tài chính Tổng công ty Thăm dò và khai thác Dầu khí.
4 bị can bị bắt  tạm giam để điều tra về tội “Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản” theo Điều 355, Bộ luật Hình sự.
Cùng ngày, Viện KSND Tối cao đã phê chuẩn các quyết định và lệnh bắt tạm giam 4 bị can trên.
Cơ quan Cảnh sát điều tra đã tổ chức thi hành theo quy định của phát luật. Hiện cơ quan Cảnh sát điều tra tiếp tục mở rộng điều tra đối với những người liên quan, thu hồi kê biên tài sản.
===============================
Hơn 1.000 tỷ đồng chi cho cán bộ xuất ngoại
Theo Thanh tra Chính phủ, tổng cộng đã có 1.004 tỷ đồng chi cho hàng vạn cán bộ xuất ngoại trong giai đoạn 2012 – 2016.
đợt thanh tra bao gồm: Bộ Tài chính, Bộ Công thương, Ngân hàng Nhà nước (NHNN)… cùng 6 tỉnh thành khác.
Báo Dân trí dẫn kết quả kiểm tra việc quản lý công tác đi nước ngoài mới đây của Thanh tra Chính phủ cho thấy trong giai đoạn từ năm 2012 – 2016, đã có tổng cộng 14.667 đoàn với gần 42.000 lượt cán bộ đi xuất ngoại. Tổng kinh phí cho các chuyến đi này vào khoảng 1.004 tỷ đồng. Đáng chú ý, đây mới chỉ là thống kê từ một số bộ, ngành.
Trong đó, Bộ Công Thương đứng đầu danh sách đơn vị có cán bộ đi nước ngoài nhiều nhất với hơn 7.500 đoàn và hơn 24.800 lượt cán bộ đi nước ngoài. Kế đến là Bộ Tài chính tổ chức gần 3.400 đoàn, với hơn 8.200 lượt cán bộ đi nước ngoài. Và NHNN có gần 2.200 đoàn, với gần 4.500 lượt cán bộ xuất ngoại.
Trong khi đó, 6 tỉnh thành gồm Vĩnh Phúc, Hòa Bình, Đắk Lắk, Đồng Nai và Tiền Giang cũng đã cử hơn 2.900 đoàn với khoảng 10.900 lượt cán bộ đi nước ngoài. Tổng kinh phí dành cho các chuyến đi này vào khoảng 261 tỷ đồng.
Trong số các tỉnh này, Đồng Nai đứng đầu với gần 3.600 lượt cán bộ đi nước ngoài, trong đó lãnh đạo tỉnh chiếm hơn 99% (3.569 lượt), tổng kinh phí trên 87 tỷ đồng. Tiếp đến là Thanh Hóa có gần 2.700 lượt cán bộ với chi phí trên 42 tỷ đồng. Và Vĩnh Phúc có gần 1.800 lượt cán bộ với ngân sách hơn 13 tỷ đồng, và tỉnh Hòa Bình có 223 cán bộ xuất ngoại tiêu tốn ngân sách hơn 13 tỷ đồng.
Tuy nhiên, Thanh tra Chính phủ cho biết việc lập kế hoạch đi công tác nước ngoài của các bộ, ngành địa phương không sát với thực tế, bố trí lãnh đạo đi nước ngoài quá nhiều. Đáng lo ngại là không có bộ, ngành địa phương nào theo dõi, tổng hợp số liệu tài chính ngoài ngân sách chi trả cho các đoàn cán bộ đi xuất ngoại.
============================


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mất tự do là mất hết. Facebook Google rồi có thể cũng phải bỏ ta ra đi


FB Nguyễn Phương Mai 10-6-2018 - Lấy danh nghĩa bảo vệ an ninh mạng để tước đi quyền tự do của người dân, dùng sự SỢ HÃI để cai trị là cách ngắn nhất để tạo ra một xã hội ngu dân bởi sự cô lập, nông cạn, rúm ró và hèn nhát. Luật đặc khu nếu không có sự minh bạch thì coi như MẤT NƯỚC, luật an ninh mạng nếu không có sự sửa đổi thì coi như MẤT TỰ DO. Người Việt chả chịu thế đâu! Mấy ngàn năm nay oánh nhau dành tự do với ngoại bang, giờ còn lâu mới chịu mất tự do từ tay kẻ đầy tớ của chính mình.
Khoảng gần hai tuần nay, ngày nào email của tôi cũng có thư của các công ty và nhà dịch vụ thông báo rằng họ đã điều chỉnh các chế độ bảo mật cá nhân cho khách hàng (tôi). Hàng triệu người ở châu Âu nhận những email như vậy sau ngảy 25 tháng 5 khi châu Âu thông qua luật mới, chuyển giao quyền lực nhiều hơn về tay người tiêu dùng, hạn chế việc dữ liệu cá nhân bị thu thập không có sự đồng ý của người dân.

Tại Việt Nam, ngày 12-6 tới, Quốc hội đang sắp bỏ phiếu thông qua một dự luật gần như ngược lại. Thay vì bắt các công ty phải đảm baỏ quyền bí mật thông tin cho khách haǹg, luật naỳ bắt các công ty phải TIẾT LỘ thông tin cuả khách hàng. Luật cũng trao cho CÔNG AN quyền thu thập dữ liệu cá nhân của người dân KHÔNG CẦN LÝ DO.

Trước tiên phải khen nhà nước VN đã kịp thời hoãn luật đặc khu trước làn sóng phản đối cuả dân. Giờ chúng ta chờ xem liệu chính quyền có chịu đổi thay khi luật an ninh minh mạng gây tranh cãi.

Luật An Ninh Mạng đang gây ra sự quan ngại lớn, có thể bạn không thấy nó bức xúc như luật đặc khu, nhưng thật ra, nó nguy hiểm hơn luật đặc khu. Luật đặc khu nếu không có sự minh bạch thì coi như MẤT NƯỚC, luật an ninh mạng nếu không có sự sửa đổi thì coi như MẤT TỰ DO.

Sau đây là vài tóm tắt;

Điều 15. 1b. Cấm thông tin gây chiến tranh tâm lý, kích động chiến tranh xâm lược, chia rẽ, gây thù hận giữa các dân tộc, tôn giáo và nhân dân các nước.

—> Điều này có nghĩa là tất cả lời phản đối kiểu thường thấy trên mạng như cộng sản miền Bắc, cộng hoà miền Nam, phản đối Trung Quốc hay bất kỳ một sự phản đối nào đều có thể bị quy chụp là chia rẽ dân tộc và kết thành tội. Các bạn dư luận viên nên cẩn trọng không lại rước hoạ vào thân khi mạt sát chính quyêǹ miêǹ Nam ngày xưa.

Điều 15, 1c. Cấm các thông tin xúc phạm quốc ca, vĩ nhân, lãnh tụ, danh nhân, anh hùng dân tộc.

—> Điều luật này chung chung vì nó không bao quát được các vấn đề như thế nào là xúc phạm? Và chuẩn mực nào để xác định ai là vĩ nhân, danh nhân hay anh hùng dân tộc? Nếu bạn không đồng ý với lời bài Tiến Quân Ca (đường vinh quang dày xác quân thù) thì như thế có phải là xúc phạm không? Anh hùng của cộng đồng này là kẻ thù của cộng đồng khác, lãnh tụ của dân tộc này là kẻ sát nhân với dân tộc khác. Giả sử nếu bạn phê phán một lãnh tụ nhiều tranh cãi như Lê Duẩn thì có gọi là xúc phạm không? Tóm lại, điều luật này có hạn chế quyền tự do hiểu biết, quyền xét lại, quyền nhìn nhận lịch sử một cách khách quan hơn cuả giới khoa học và người dân?

Điều 15. 2b. Cấm loan tải thông tin tuyên truyền, kêu gọi, vận động, xúi giục, đe dọa, gây chia rẽ, lôi kéo tụ tập đông người gây rối, chống người thi hành công vụ, cản trở sự hoạt động của cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội nhằm chống chính quyền nhân dân hoặc gây mất ổn định về an ninh trật tự.

—> Điều này có nghĩa là công an có quyền đặt lại tên cho những phong trào như bảo vệ cây xanh, bảo vệ biển, bảo vệ sinh thái, chống xả thải, phản đối Trung Quốc, phản đối BOT, phản đối lấy đất của dân + vô số các cuộc biểu tình và kêu gọi phản đối ôn hoà khác là hành vi phạm pháp. Điều luật này bản chất là ngăn chặn quyền giám sát chính quyền, quyêǹ biểu tình, quyêǹ phản đối của người dân. Nếu điều luật này đưọc thông qua, facebook sẽ chắc sẽ chỉ còn ảnh selfie và chó mèo.

Điều 16, dự thảo luật cấm cố ý nghe, ghi âm cuộc đàm thoại trái phép.

—> Luật chung chung như vậy, không định nghĩa thế nào là trái phép đồng nghĩa với việc nghiêm cấm quyền giám sát của ngưòi dân với chính quyền. Nếu bạn ghi âm công an đánh dân hay ăn tiền hối lộ có thể cũng bị quy là phạm pháp.

Điều 17. 1d. Cấm kinh doanh đa cấp, giao dịch tài sản, huy động vốn, trò chơi cho nhận, quy đổi, đầu tư ủy thác trái phép trên không gian mạng.

—> Các bạn bán hàng online lưu ý nhé.

Điều 26, dự thảo luật yêu cầu các doanh nghiệp viễn thông phải cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách khi có yêu cầu bằng văn bản; Xóa bỏ thông tin, ngăn chặn việc chia sẻ thông tin chậm nhất là 24 giờ kể từ thời điểm có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng; Ngừng cung cấp dịch vụ khi có yêu cầu…

—> Như vậy có nghĩa luật này yêu cầu các công ty viễn thông và dịch vụ PHẢN BỘI lại lời hứa với khách hàng, trở thành một công cụ cho công an, tiết lộ toàn bộ dữ liệu khách hàng cho công an mà không cần khách hàng đồng ý, phản bội lại khế ước bảo mật giữa công ty và khách hàng. Những công ty lớn có uy tín như Facebook hay Google đứng trước lựa chọn này sẽ rời thị trường VN, tổn hại đến nền kinh tế và cuộc cách mạng 4.0 mà chúng ta đang mong mỏi.

—> Việc tổ chức, doanh nghiệp phải cung cấp thông tin khách hàng cho công an là xâm phạm vào quyền riêng tư của cá nhân, bí mật an toàn thư tín, vốn được bảo vệ bởi Hiến pháp ( Điều 21). Các chuyên gia luật cho rằng không phải công an mà chỉ có lệnh từ TOÀ ÁN mới có thể đưa ra yêu cầu này.

—> Sâu xa hơn, điều 26 còn có nghĩa là công an sẽ nắm toàn quyền giám sát công dân. Ngoài không gian mạng, công an có quyền tiếp cận thông tin cá nhân khi cá nhân đó có nghi vấn tội phạm. Tuy nhiên, luật anh ninh mạng không hề đề cập đến điều kiện này, cho phép công an thò bàn tay bạch tuộc vào không gian riêng tư của BẤT KỲ AI. Như vậy, bất kỳ ai cũng có tiềm năng bị kết tội, không tội này thì tội khác. Tìm ra tội ở cái xứ mà nhân quyền đứng bét thế giới này cực dễ. Không phải tội cũng có thể quy thành tội. Ví dụ, kêu ca về đảng và chính phủ sẽ không được hiểu là quyền giám sát chính phủ mà được hiểu là tội bôi xấu chính phủ.

—> Một khi đã bị kết tội, dù vu vơ, bất kỳ ai cũng sẽ bị cắt dịch vụ internet, điện thoại, tài khoản email. Điều luật này hạn chế tự do, gây khó khăn cho người dân, trao vào tay công an quyền giám sát, nhũng nhiễu, thanh tra, thẩm vấn bất kỳ ai mà họ muốn.

Chỉ duyệt qua một số điều như vậy đã có thể thấy ngay rằng dự thảo luật an ninh mạng không phải hoàn toàn để bảo đảm cho mạng an toàn, mà là một công cụ để giám sát và theo dõi người dân, bảo vệ chế độ bằng cách xâm phạm quyền riêng tư của công dân, bịt miệng, đe doạ cô lập công dân. Điều này đi ngược lại với xu thế của thế giới, đẩy lùi quá trình dân chủ, cô lập người dân bằng sự sợ hãi, tạo rào cản cho tự do kiến thức, và làm nhụt chí các công ty nước ngoài muốn đầu tư vào Việt Nam.

Luật an ninh mạng nếu được thông qua thì việc thông qua luật đặc khu là chuyện nhỏ. Ai PHẢN ĐỐI đối cứ quy thành CHỐNG ĐỐI là xong.

Có người nghi chính quyền thả thính, hướng dư luận vaò luật đặc khu để quên đi luật an ninh mạng vốn có tính chất còn nguy hiểm hơn nhiều lần. Có thể thấy các cuộc biểu tình hôm nay chú trọng vaò luật đặc khu chứ không phaỉ luật an ninh mạng. Nếu thật thì chiêu LƯỜM RAU GẮP THỊT naỳ thật sự hiệu quả.

Luật anh ninh mạng được dự thảo với lý do chống khả năng tấn công mạng và thông tin dỏm. Cả hai lý do này đều không thể giải quyết triệt để bằng việc trao cho công an quyền trở thành ông Trời, muốn xông vào nhà người ta lúc nào là xông. Ông Brad Adams, Giám đốc Theo Dõi Nhân Quyền Quốc Tế khu vực châu Á cho rằng: “Dự thảo luật An ninh mạng của Việt Nam đặt mục đích bảo vệ quyền lực độc tôn của đảng ngang với bảo đảm an ninh mạng.”

Lấy danh nghĩa bảo vệ an ninh mạng để tước đi quyền tự do của người dân, dùng sự SỢ HÃI để cai trị là cách ngắn nhất để tạo ra một xã hội ngu dân bởi sự cô lập, nông cạn, rúm ró và hèn nhát.

Người Việt chả chịu thế đâu! Mấy ngàn năm nay oánh nhau dành tự do với ngoại bang, giờ còn lâu mới chịu mất tự do từ tay kẻ đầy tớ của chính mình.

Phần nhận xét hiển thị trên trang